Thursday, August 21, 2014

VIỆT - TRUNG - Việt Nam lên án Trung Quốc tấn công tàu cá, tập trận ở Vịnh Bắc bộ

Thứ năm 21 Tháng Tám 2014
Tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi bị tàu Trung Quốc bao vây, đập phá - REUTERS /Nguyen Minh
Tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi bị tàu Trung Quốc bao vây, đập phá - REUTERS /Nguyen Minh

Thụy My RFI
Trong cuộc họp báo thường kỳ hôm nay 21/08/2014, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình mạnh mẽ lên án hành động cướp phá tàu cá của ngư dân Việt, và tỏ ra quan ngại trước việc Trung Quốc tập trận bắn đạn thật tại Vịnh Bắc bộ đến lần thứ ba.

Về sự kiện một tàu cá Lý Sơn, Quảng Ngãi với 10 ngư dân khi đang đánh cá ở gần quần đảo Hoàng Sa thì bị hai tàu cao tốc Trung Quốc bao vây, đập phá tàu, cướp hết tài sản và đánh đập ngư dân ; phát ngôn viên Lê Hải Bình cho biết các cơ quan chức năng Việt Nam « đang khẩn trương xác minh thông tin ». Ông tuyên bố : « Chúng tôi lên án mạnh mẽ hành động vô nhân đạo nhằm vào tàu cá của ngư dân hoạt động hợp pháp trong vùng biển của Việt Nam ». 
Liên quan đến việc Trung Quốc diễn tập bắn đạn thật tại Vịnh Bắc bộ từ ngày 20/8 đến 3/9, ông Lê Hải Bình nói rằng cuộc tập trận diễn ra tại vùng biển thuộc bán đảo Lôi Châu của nước này. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao nói : « Chúng tôi hy vọng Trung Quốc với tư cách là một thành viên của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc sẽ có những đóng góp vào nền hòa bình, an ninh ổn định của khu vực cũng như thế giới ». 
Được biết chiếc tàu QNg 96074 TS của ngư dân Trần Hiền hôm 14/8 sau khi tàu Trung Quốc tấn công đã bị cướp đi toàn bộ trang thiết bị cùng với 3 tấn cá, và bị hư hỏng nặng. Đây chỉ là một trong vô số trường hợp ngư dân Việt bị tàu Trung Quốc cướp phá tài sản và đánh đập ngay trên vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Còn việc tập trận bắn đạn thật nhằm phô trương sức mạnh quân sự của Trung Quốc đã diễn ra đến lần thứ ba trên Vịnh Bắc bộ.
tags: Việt Nam - Trung Quốc - Biển Đông - Châu Á

VIỆT NAM - Việt Nam triển hạn lô dầu dành cho Ấn Độ ở Biển Đông

Thứ năm 21 Tháng Tám 2014
Một giàn khoan dầu của tập đoàn Ấn Độ ONGC (ảnh: en.wikipedia.org)
Một giàn khoan dầu của tập đoàn Ấn Độ ONGC (ảnh: en.wikipedia.org)

Trọng Nghĩa RFI
Ngoại trưởng Ấn Độ Sushma Swaraj sẽ ghé thăm Việt Nam trong hai ngày 25 và 26/08. Theo báo chí Ấn Độ hôm nay, 21/08/2014, trước khi Ngoại trưởng Ấn đến Hà Nội, Việt Nam đã quyết định triển hạn hợp đồng thăm dò dầu khí của tập đoàn Ấn Độ OVL tại Biển Đông, một động thái được đánh giá là nhằm khẳng định vai trò của Ấn Độ tại Biển Đông, bất chấp sự phản đối của Trung Quốc.

Theo nhật báo Times of India, Việt Nam đã gia hạn thêm một năm hợp đồng thăm dò lô 128 ngoài khơi bờ biển miền Trung. Đây là một lô mà công ty Ấn Độ OVL, thuộc tập đoàn dầu khí quốc gia Ấn Độ ONGC, cho là trong thực tế không có giá trị thương mại, và vào năm 2012, đã nêu ý định trao trả lại lô này. Việt Nam đã cố sức thuyết phục Ấn Độ ở lại tiếp tục thăm dò. Hợp đồng khai thác hết hạn trong năm nay và như vậy vừa được gia hạn.
Theo phía Ấn Độ, sở dĩ nước này quyết định duy trì hợp đồng với Việt Nam, đó là vì New Delhi cho rằng họ có lợi ích chiến lược ở khu vực Biển Đông. Ấn Độ luôn luôn nhấn mạnh đến quyền tự do hàng hải và tự do tiếp cận các nguồn tài nguyên. Ngoài ra, hợp tác cụ thể với Việt Nam trong việc thăm dò và khai thác dầu khí tại Biển Đông còn cung cấp cho Ấn Độ một lý do rất tốt để duy trì sự hiện diện hải quân trong vùng.
Đối với nhật báo Times of India, trong những chuyến thăm thiện chí, tàu Hải quân Ấn Độ đã ghé cảng của tất cả các nước trong vùng bị chính sách bành trướng của Trung Quốc tác hại. Vào thượng tuần tháng 8 này chẳng hạn, Hộ tống hạm tàng hình mang tên lửa dẫn đường INS Shivalik đã ghé cảng Hải Phòng trong bốn ngày.
Báo chí Ấn Độ vào lúc ấy đã cho rằng đó là một phần trong nỗ lực thúc đẩy của New Delhi nhằm xiết chặt quan hệ quân sự giữa hai nước, vào lúc Trung Quốc ngày càng hung hăng. Nhật báo Times of India hôm nay đã nhắc lại vụ Trung Quốc đưa giàn khoan HD-981 vào vùng biển của Việt Nam « gọi là để thăm dò dầu khi » bắt chấp phản đối của Việt Nam.
Tờ báo Ấn Độ nhận định là với hành động đó, « Trung Quốc đã in dấu ấn về sự hiện diện mang tính chất bá quyền của họ tại đấy, khẳng định quyền tự do tung hoành của họ… », và không ngần ngai so sánh chiến lược của Bắc Kinh tại Biển Đông với những gì mà Trung Quốc đang làm đối với Ấn Độ tại vùng biên giới hai nước
Sau khi nhắc lại rằng Việt Nam ngày càng thắt chặt quan hệ với nhiều nước, trong đó có Ấn Độ, tờ Times of India đã nêu bật sự kiện Việt Nam cũng muốn tên lửa BrahMos của Ấn Độ. Vấn đề, theo tờ báo, là chính quyền New Delhi vẫn trì hoãn chưa quyết định, chủ yếu vì sợ công nghệ thiết kế tên lửa này rơi vào bàn tay Trung Quốc.

tags: Việt Nam - Ấn Độ - Trung Quốc - Dầu khí - Biển Đông

NHẬT BẢN - Tokyo âm thầm chuẩn bị chế tạo chiến đấu cơ 100% Nhật Bản

Thứ năm 21 Tháng Tám 2014
Tokyo chuẩn bị chế tạo kiểu chiến đấu cơ ATD-X - wikimedia
Tokyo chuẩn bị chế tạo kiểu chiến đấu cơ ATD-X - wikimedia

Trọng Nghĩa RFI
Sau hàng chục năm bị bó hẹp trong vai trò phụ tá cho Mỹ trong lãnh vực chế tạo chiến đấu cơ, Tokyo đang cân nhắc khả năng tự mình thiết kế một loại máy bay chiến đấu 100% Nhật Bản.

Theo tiết lộ của nhật báo tài chánh Nikkei vào hôm nay, 21/08/2014, từ bốn năm qua, Bộ Quốc phòng Nhật Bản đã âm thầm xúc tiến một đề án nhằm tạo cơ sở cho việc chế tạo chiến đấu cơ hoàn toàn « made in Japan » một khi kế hoạch được bật đèn xanh. Đây là một động thái có thể làm dấy lên quan ngại của Trung Quốc và Hàn Quốc về sự trỗi dậy quân sự của Nhật Bản.
Phải nói là ngay từ thập niên 1980, Tokyo đã từng nghĩ đến việc chế tạo trở lại các loại chiến đấu cơ hoàn toàn của Nhật Bản, điều mà nước này đã làm từ trước Đệ nhị Thế chiến. Tuy nhiên, mong muốn của Tokyo đã vấp phải sự chống đối của Hoa Kỳ, do đó Nhật Bản đã phải chấp nhận cộng tác với Mỹ để phát triển và sản xuất loại phi cơ F-2. 
Tuy nhiên, hợp tác Mỹ-Nhật để chế tạo máy bay F-2 đã chấm dứt từ cách nay hơn hai năm, và hoạt động của những chiếc F-2 cuối cùng dự kiến sẽ kết thúc vào khoảng năm 2028. Hiện nay, ngoài loại F-2, không quân Nhật đang sử dụng chiến đấu cơ F-15 của Mỹ - mà Nhật Bản cũng hợp tác với Hoa Kỳ để cùng chế tạo – và loại F-4 được cho là đã lỗi thời và đang trong quá trình được thay thế bằng loại F-15. 
Sắp tới đây, Không quân Nhật Bản sẽ được tăng cường bằng loại chiến đấu cơ tàng hinh hiện đại loại F-35, cũng của Mỹ, được đặt hàng từ năm 2011, với những chiếc đầu tiên được giao vào năm 2016. 
Đề án chiến đấu cơ tàng hình thế hệ năm 
Với truyền thống dân tộc chủ nghĩa sâu đậm, dĩ nhiên là Tokyo không thể nào tự bằng lòng với việc bị lệ thuộc vào nước ngoài – dù đó là đồng minh Hoa Kỳ. Trong bối cảnh đó, theo nhật báo Nikkei, cách nay bốn năm, Bộ Quốc phòng Nhật Bản đã bắt đầu làm việc trên đề án máy bay tàng hình thế hệ năm, mang tên ATD-X, từ tắt tiếng Anh của Advanced Technology Demonstrator-X (ATD-X), tạm dịch là « Vật thể chứng minh Công nghệ Tiên tiến X ». 
Mục tiêu của đề án này là nghiên cứu tính khả thi của một loại khung máy bay nhẹ, cùng với những hệ thống bắn tên lửa gắn liền bên trong. 
Vào tháng Giêng năm 2015 tới đây, ATD-X sẽ bắt đầu công việc thử nghiệm các động cơ, còn khung máy bay tàng hình dự kiến sẽ được thử nghiệm vào tháng Tư. Trong khâu chế tạo loại phi cơ mới này, Bộ Quốc phòng Nhật chủ trương cộng tác với hai tập đoàn dạn dày kinh nghiệm trong lãnh vực chế tạo máy bay như IHI Corporation và nhất là Mitsubishi Heavy Industries - đối tác của Mỹ trong việc sản xuất chiến đấu cơ F-2 và F-15 cho Không quân Nhật – cũng như với nhiều tập đoàn quốc phòng khác. 
Theo báo Nikkei, trước mắt, Bộ Quốc phòng hiện đang lên kế hoạch xin ngân sách Nhà nước khoảng 40 tỷ yên (387 triệu đô la) để tiến hành công cuộc thử nghiệm dự trù cho chiếc ATD-X. 
Bắc Kinh quan ngại nhưng chỉ nên tự trách mình 
Phải chờ đến tài khóa 2018 thì chính quyền Tokyo mới quyết định dứt khoát về đề án chiến đấu cơ hoàn toàn Nhật Bản này, nhưng theo các nhà quan sát, tình hình diễn biến một cách thuận lợi cho giới chức quân sự Nhật Bản nhờ vào các hành động hung hăng ngày càng tăng của Trung Quốc trên Biển Hoa Đông, trực tiếp đe dọa Nhật Bản. 
Đương nhiên là Bắc Kinh sẽ không hài lòng chút nào với khả năng Tokyo tự mình chế tạo chiến đấu cơ hiện đại. Trung Quốc luôn luôn chống lại điều mà họ gọi là « Nhật Bản âm thầm tái vũ trang ». Viện lẽ Nhật Bản vẫn chưa thực sự hối lỗi về các tội ác đã gây ra vào nửa đầu thế kỷ 20, Bắc Kinh cho là Tokyo sẽ trở thành nguy hiểm nếu khôi phục được một quân đội đầy đủ. 
Nếu trước đây lập luận của Trung Quốc còn lọt tai nhiều nước, nhưng với các hành động bị đánh giá là « khiêu khích » trong thời gian gần đây, nhắm vào hầu như tất cả các láng giềng, từ Nhật Bản, Ấn Độ, cho đến Philippines, Việt Nam, luận điểm của Bắc Kinh không còn sức thuyết phục nữa.
tags: Vũ khí - Châu Á - Nhật Bản - Quốc phòng - Trung Quốc - Phân tích

ĐIỂM BÁO RFI: PHÁP - Tổng thống Pháp muốn đẩy nhanh cải cách + Tổ chức « Nhà nước hồi giáo » hành quyết một phóng viên Mỹ ++

Thứ năm 21 Tháng Tám 2014
Báo Le Monde phỏng vấn ông François Hollande - DR
Báo Le Monde phỏng vấn ông François Hollande - DR

Thu Hằng
Trả lời phỏng vấn của báo Le Monde ngày 19 tháng 8 vừa qua, tổng thống Pháp François Hollande đã đưa ra những cải cách chính mà chính phủ sẽ thực hiện từ tháng 9 tới. Đây là chủ đề được báo chí Pháp bình luận trên trang nhất trong số ra ngày hôm nay.

Tờ Le Monde đăng toàn bộ nội dung cuộc phỏng vấn dưới tựa đề : « Chúng ta phải tiến nhanh hơn và xa hơn ». Để thúc đẩy tăng trưởng, tổng thống Pháp sẽ tập trung cải cách ít nhất trong bốn lĩnh vực : phát triển nhà ở, đầu tư, các ngành nghề quy định và đào tạo nghề.
Đánh giá về những công bố trước đây liên quan tới thâm hụt ngân sách hay giảm tỷ lệ thất nghiệp tới cuối năm 2013, tổng thống Pháp cho rằng từ một năm nay, tình hình quốc tế và châu Âu ngày càng xấu đi là những nguyên nhân chủ đạo khiến những dự tính từ năm 2013 cho năm 2014 trở nên vô hiệu, không chỉ đối với chính phủ Pháp mà đối với cả cộng đồng quốc tế. Tổng thống Pháp kiên quyết không đổi hướng. Ông phát biểu : « Các lựa chọn không thể cứ đưa ra tranh cãi mỗi khi chỉ số từng quý được công bố ».
Báo Les Echos đánh giá : « Bị dồn vào chân tường, Hollande muốn đẩy nhanh cải cách ». Bài xã luận của báo nhận định tổng thống Hollande thường hay chần chừ, nhưng lần này đã chọn cho mình một hướng đi. Tác giả bài báo cho rằng những dự đoán của tổng thống là đúng với thực tế. Các doanh nghiệp Pháp còn quá yếu kém và đây là một thảm kịch cho đất nước. Nếu châu Âu gặp vấn đề về cầu, nước Pháp trước hết bị trục trặc về cung.
Bài xã luận cũng đánh giá những cải cách sẽ được thực hiện trong thời gian tới.
Thứ nhất, việc giảm bớt các khoản đóng góp đối với các doanh nghiệp, được tiến hành từ nay trong vòng hai năm, là điều kiện tiên quyết cho việc phục hồi và thúc đẩy nỗ lực đầu tư. Tiếp theo, tổng thống chứng tỏ bản lĩnh chính trị thật sự trước những dự án trong thời gian tới : chấp nhận những sai lầm trong việc phát triển nhà dưới thời cựu bộ trưởng Cécile Duflot ; dám đối đầu với những ngành nghề quy định với quyền lợi được bảo vệ từ nhiều thập kỉ nay ; dũng cảm vì xem xét lại những quy định của thị trường lao động, chống lại những người bảo thủ trong phe của mình.
Thế nhưng, bài báo vẫn tỏ ra nghi ngờ khả năng của tổng thống. Vì để thực hiện những cải cách trên, cần phải có phương tiện hay biết cách tạo cho mình cơ hội. Trong khi đó, cho tới hiện nay, tổng thống Hollande chỉ chọn cách chèo lái từng bước nhỏ mà không sử dụng động cơ công suất lớn. Từ lời nói sang hành động có vẻ sẽ khó khăn.
Về những công bố của tổng thống, báo Le Figaro nhận định : « Hollande không muốn thay đổi gì về chính sách kinh tế ». Trước những chỉ trích về tình trạng suy thoái, thậm chí ngay trong chính phe của mình, « Hollande từ chối đổi hướng và thúc đẩy cải cách ».
Còn tờ Libération cho rằng : « Hollande học mót cánh hữu những cải cách lao động ». Bài báo tập trung phân tích việc tổng thống xem xét mở cửa ngày chủ nhật các cửa hàng cửa hiệu để tăng cường sức cạnh tranh và tạo thêm việc làm. Tuy nhiên, quyết định này sẽ gặp sự phản đối gay gắt của các nghiệp đoàn lao động và sẽ khiến tiểu thương trở thành những nạn nhân đầu tiên.
Báo L’Humanité đăng dòng tít lớn trên trang nhất : « Vĩnh biệt cánh tả ». Những biện minh của tổng thống về suy thái kinh tế do những biến động quốc tế được bài báo cho rằng quá nhẹ và dễ dàng. Tờ báo đặt câu hỏi tại sao tổng thống lại bỏ qua những yêu cầu ngày càng cấp bách của những người đã bầu ông ? Định hướng mà ông đề ra hai năm nay đã không mang lại kết quả, tại sao bỗng nhiên lại có thể đơm hoa kết trái ?
Tổ chức « Nhà nước hồi giáo » hành quyết một phóng viên Mỹ
Đoạn video hành quyết một nhà báo Mỹ bị bắt cóc cách đây hai năm được tổ chức « Nhà nước hồi giáo » đăng trên YouTube được chính phủ Mỹ công nhận là bản thật. Thông tin này cũng được các báo Pháp quan tâm đăng tải trong số ra ngày hôm nay.
Báo Le Monde cho biết chính quyền Mỹ chưa bao giờ tìm cách thương lượng để chuộc những nhà báo bị bắt cóc tại Syria. Việc dàn dựng cuộc thanh trừng man rợ nhà báo Mỹ James Fole là đòn trả đũa của tổ chức « Nhà nước hồi giáo » trước những động thái gần đây của tổng thống Barack Obama. Ông tuyên bố sẽ theo đuổi « một chiến lược lâu dài chống những kẻ hồi giáo cực đoan ». Và thứ hai vừa qua, ông đã ra lệnh oanh tạc chống lại tổ chức này tại miền bắc Irak để bảo vệ chính phủ vùng Kurdistan cùng với người thiên chúa giáo và người Yazidi.
Báo Libération nhận định dưới dòng tựa : « Irak hay lời nguyền của Obama ». Việc hành quyết nhà báo James Foley đã đẩy tổng thống Mỹ lấn sâu hơn nữa vào cuộc chiến chống khủng bố mà ông thề đưa Hoa Kỳ ra khỏi. Thứ tư vừa qua, chính phủ Anh cho biết sẽ huy động mọi lực lượng để nhận dạng kẻ đã hành quyết nhà báo Mỹ vì người này nói giọng Anh.
Báo Le Figaro cũng cho biết : « Kẻ giết người nói giọng Anh gây sốc nước Anh ». Ngoài ra, tờ báo cũng đăng tin : « Barack Obama hứa « cắt bỏ khối u » Nhà nước Hồi giáo » bằng cách ra lệnh tiến hành những cuộc oanh tạc mới cho tới khi « công lý được lập lại ». Sự phát triển của tổ chức khủng bố trên buộc chính phủ Mỹ và các đối tác xuyên Đại Tây Dương đàm phán về các biện pháp tất yếu thắt chặt đòn trả đũa đối với đội quân khủng bố hồi giáo đang tuyển người tại châu Âu và Mỹ.
Ấn Độ hy sinh môi trường cho tăng trưởng
Chuyển sang một lĩnh vực khác, báo Le Monde quan tâm tới vấn đề môi trường tại Ấn Độ trong bài : « Ấn Độ hy sinh môi trường cho tăng trưởng ». Từ khi chính phủ mới được thành lập, nhiều dự án quan trọng được thông qua. Tuy nhiên, thiệt hại môi trường sẽ là cái giá phải trả cho những công trình này.
Chính phủ nhà nước Hin đu đã bật đèn xanh cho 140 dự án công nghiệp lớn, như xây dựng đập thủy điện và đường ống dẫn tại phía đông bắc của đất nước. Chính quyền mới cũng quyết định giảm nhẹ những quy định bảo vệ môi trường để tạo điều kiện cho việc xây dựng cơ sở hạ tầng cho những công trình trên.
Hiện tại, không có luật mới về bảo vệ rừng nhưng những điều luật cũ sẽ được giảm nhẹ : ví dụ, các nhà khai thác mỏ sẽ không phải xin phép người dân địa phương để tăng sản lượng. Chính phủ cũng hy vọng sẽ đẩy nhanh tốc độ cấp giấy phép « kiểu hành chính một cửa » thay vì phải qua nhiều đơn vị hành chính khác nhau như Ủy ban kiểm tra chống ô nhiễm hay Hội đồng Động-Thực vật quốc gia.
Một chiến lược khác sẽ được thực hiện là các vùng được giao nhiều trọng trách hơn. Chính vì thế, các vùng phải cạnh tranh khốc liệt để thu hút nhiều dự án đầu tư hơn là bảo vệ môi trường. Các địa phương sẽ có quyền cấp giấy phép mở những bãi khai thác cát với diện tích dưới 20 héc ta, thay vì dưới 5 héc ta như hiện nay. Một chuyên gia đánh giá « phát triển kinh tế vô điều kiện đã làm mờ mắt chính phủ. Một điều mà họ không hiểu là một ngày nào đó, chính nền kinh tế sẽ chịu hậu quả nếu tiếp tục phá hủy nguồn tài nguyên ». Trong khi đó, một số người thì lại cho rằng việc bảo vệ môi trường cản trở nhiều dự án hạ tầng.
Các tổ chức phi chính phủ đang ráo riết tập trung những hy vọng nhỏ nhoi để cứu vãn dòng sông Hằng ngày càng bị ô nhiễm. Về phía chính phủ, chưa có một biện pháp cụ thể nào được thông qua, ngoài việc phạt, thậm chí bỏ tù, những người dám nhổ xuống dòng sông huyền thoại này.
Ngân hàng trở nên phổ biến như thế nào ?
Loạt bài viết mùa hè của báo Les Echos giải thích « Ngân hàng trở nên phổ biến như thế nào ? » trong số ra ngày hôm nay. Đa phần người Pháp bắt đầu sử dụng các dịch vụ ngân hàng từ những năm 1960, khi xã hội tiêu dùng bắt đầu phát triển mạnh. Ngân hàng hóa gần như kết thúc vào năm 1968, khi lương được trả hàng tháng và tiền lương được chuyển khoản. Từ đó, phí ngân hàng cũng tăng mạnh. Các ngân hàng đã phải dốc sức để giảm các phí này và đặc biệt là việc in séc, mỗi năm chiếm khoảng 3000 tấn giấy. Từ cuối những năm 1960 sang đầu những năm 70, ba phát minh lớn giúp các ngân hàng giải quyết vấn đề này : máy rút tiền tự động, thẻ tín dụng và truy cập tài khoản từ xa.
Phát minh thứ nhất, « ngân hàng trong tường ». Những máy rút tiền tự động xuất hiện vào năm 1967. Nó cho phép ngân hàng giảm tải lượng người xếp hàng tại các chi nhánh và chuyển nhân viên vào những bộ phận khác.
Phát minh thứ hai, « ngân hàng trong túi ». Đó chính là chiếc thẻ tín dụng. Những chiếc thẻ đầu tiên xuất hiện tại Mỹ, với đường từ đen đằng sau, rất dễ bị đánh cắp. Năm 1974, một người Pháp, Roland Moreno, phát minh ra thẻ chíp. Đây là phát minh quan trọng vì nó cho phép bảo mật các thanh toán bằng thẻ. Nhưng phải chờ tới những năm 1980 để thẻ trở nên phổ biến và được chuẩn hóa cho các ngân hàng. Điều này đã biến nước Pháp thành nhà vô địch sử dụng thẻ chíp và đó là phương tiện thanh toán được người Pháp ưa thích nhất.
Phát minh cuối cùng, « ngân hàng tại nhà ». Đầu tiên, việc này được thực hiện qua mạng Minitel và sau này là nhờ internet. Khoảng từ năm 1984 trở đi, mạng Minitel được bảo mật để người sử dụng có thể quản lý trên mạng các giao dịch ngân hàng. Năm 1993, khi mạng internet trở nên phổ biến, một số ngân hàng đã tiến hành thử nghiệm. Song, phải hai năm sau, các ngân hàng mới mở trang web thông tin cho mình. Và chỉ từ những năm 1997-1998 trở đi, hệ thống mới đủ an toàn để thực hiện chi trả trực tuyến.
Nhờ những phát minh này mà lượng séc phát hành ra bắt đầu giảm mạnh từ năm 1996. Trong những năm 2000, lượng séc phát hành hàng năm giảm khoảng 4%.
Điều tra về người vô gia cư ở Pháp
Vẫn liên quan tới tình hình xã hội tại Pháp, báo Libération phá vỡ những cái nhìn không thiện cảm đối với người vô gia cư thông qua một cuộc điều tra vấn đề vệ sinh của họ. Bài báo khẳng định, sống ngoài đường không phải là không sạch sẽ. Những người vô gia cư sẵn sàng hy sinh để tránh bệnh tật hay ký sinh trùng.
341 người ngủ ngoài đường và 667 người ngủ tại các trung tâm được Ban Quan sát của Samu Paris phỏng vấn. Từ đó, nhiều hình ảnh không mấy thân thiện về họ dần được dỡ bỏ. Theo kết quả, 70% số người vô gia cư mà nhóm gặp gỡ mỗi tuần tắm rửa một lần. Không một người nào, đàn ông hay phụ nữ, sống tại những cánh rừng ở rìa Paris có chấy rận. Và cuối cùng, 76% những người sống ngoài phố sử dụng máy giặt tự động.
Cũng trong thời gian này, các nhà điều tra đã ghi nhận sự tiến bộ rõ rệt về mặt vệ sinh tại các trung tâm tiếp đón khẩn cấp người vô gia cư mặc dù vẫn còn lộn xộn.

tags: Pháp - Kinh tế - Điểm báo

Hoa Kỳ: Interpol kêu gọi phối hợp ứng phó sau vụ ký giả Mỹ bị chặt đầu

VOA
Thứ năm, 21/08/2014
Xem
Interpol nói vụ sát hại ký giả James Foley gây kinh động cả thế giới và chứng tỏ sự đồi bại của các chiến binh Nhà nước Hồi giáo hoạt động ở Iraq và Syria.
Interpol nói vụ sát hại ký giả James Foley gây kinh động cả thế giới và chứng tỏ sự đồi bại của các chiến binh Nhà nước Hồi giáo hoạt động ở Iraq và Syria.
Interpol nói vụ các phần tử chủ chiến thuộc tổ chức Nhà nước Hồi giáo chặt đầu ký giả Mỹ nêu bật nhu cầu cần có một nỗ lực phối hợp toàn cầu để chống lại các mối đe dọa từ phía các chiến binh nước ngoài di chuyển tới các khu vực xung đột ở Trung Đông.
Interpol hôm thứ Năm cho rằng vụ sát hại ký giả James Foley gây kinh động cả thế giới và chứng tỏ sự đồi bại của các chiến binh Nhà nước Hồi giáo hoạt động ở Iraq và Syria.
Thông cáo của Interpol được đưa ra sau những lời lẽ tương tự hôm qua của Tổng thống Barack Obama. Nhà lãnh đạo nước Mỹ tuyên bố Hoa Kỳ sẽ tiếp tục làm những việc cần phải làm để bảo vệ công dân Mỹ bất chấp những lời đe dọa của nhóm Nhà nước Hồi giáo đối với tính mạng của một ký giả khác đang bị bắt cóc.
Ông Obama phát biểu: “Cuộc đời của Jim Foley đối lập hoàn toàn với những kẻ đã sát hại anh ta. Hãy khẳng định rõ về nhóm Nhà nước Hồi giáo ISIL. Bọn họ đã giày xéo khắp các phố thị và làng mạc, giết hại những người vô tội, những thường dân không võ trang bằng những hành động bạo lực hèn hạ.”
Trong đoạn video chiếu cảnh chặt đầu Foley, nhóm Nhà nước Hồi giáo cho biết đang cầm giữ ký giả Steven Sotloff.
Ngũ Giác Đài hôm qua cho biết nỗ lực giải cứu các con tin người Mỹ trong tay nhóm Nhà nước Hồi giáo, trong đó có ký giả Foley, bị thất bại. Phát ngôn nhân John Kirby nói nhiệm vụ bất thành vì các con tin không bị giữ ở nơi mà người ta tin là nhóm Nhà nước Hồi giáo đang giam cầm họ. Ông Kirby không tiết lộ cụ thể địa điểm đó là nơi nào và nỗ lực giải cứu được thực hiện khi nào.

Sát hại nhà báo Mỹ James Foley: Tận cùng tội ác - Thụy My

Posted on by DaVang

 
Phóng viên tự do James Foley tại Syria năm 2012.
Thụy My
Một lần nữa, thế giới lại rùng mình kinh tởm, khi quân Nhà nước Hồi giáo tung ra đoạn video cảnh phóng viên Mỹ James Foley bị chặt đầu ngày 19/08/2014. Xin miễn tả lại ở đây hành động phi nhân tính này, cũng như xin miễn đưa link bản chính không bị cắt xén, vì vượt quá sức chịu đựng của con người.
Còn phải nói thêm gì nữa không, hay là lời kể của những người tị nạn cũng đã đủ để hình dung: trẻ con bị chặt đầu, phụ nữ bị mổ bụng, các thiếu nữ đẹp bị bán đi như súc vật với cái giá từ 15 đến 25 đô la mỗi cô. Như lời cựu chủ tịch Phóng viên Không biên giới: “Nhà nước Hồi giáo là Trung cổ cộng với truyền thông” – những hành động như trong đêm trường Trung cổ, nhưng được tuyên truyền với những phương tiện của thế kỷ 21.
Ảnh chụp từ video
Ngay cả Đức Giáo hoàng Phanxicô cũng đã phải kêu gọi can thiệp để cứu giúp các cộng đồng thiểu số bị vùi dập – kể cả bằng quân sự vì không còn có cách nào khác – và dưới sự lãnh đạo của Liên Hiệp Quốc. Theo Le Figaro, đây không chỉ là cảm xúc hay vì trong số đó có cộng đồng người Công giáo.
Trước khi xảy ra sự kiện tàn bạo này, Le Figaro trong bài xã luận hôm qua nhận định: “Người Công giáo đang bị đe dọa ngay trên mảnh đất khai sinh ra Công giáo. Đối diện với quân Nhà nước Hồi giáo, mà cái gọi là thánh chiến thực ra chỉ là một cuộc chiến tôn giáo, những người Công giáo đã thức tỉnh lương tâm chúng ta (…) Họ chẳng phải là kẻ thù của ai cả, họ chỉ muốn được sống trong hòa bình trên đất nước mình, nhưng bọn chúng đã buộc họ phải chọn lựa: di tản, cải đạo hoặc cái chết”. Tờ báo cho rằng một cuộc chiến chính nghĩa là một cuộc chiến tranh không ai muốn, nhưng lại cũng không thể trốn tránh.
James Foley đang làm nhiệm vụ của một phóng viên chiến trường.
…Nhà báo, đặc biệt là các phóng viên chiến trường, những chứng nhân của chiến tranh thường là nạn nhân ưa thích của bọn khủng bố. Năm 2013, nhà báo James Harkin đã đến Syriađể cố gắng tìm dấu vết của phóng viên James Foley và Austin Tice – một phóng viên tự do khác cũng bị mất tích. Từ sau cái chết của phóng viên ảnh Marie Colvin ở Homs năm 2012, đa số phương tiện truyền thông đều ngưng gởi thông tín viên đến Syria. Harkin ước lượng 80% phóng viên chiến trường tại Syria đều là phóng viên viên tự do như Foley.
Bài báo của Harkin hồi tháng Năm cho biết, các nhà báo bị bắt cóc thường được thả ra sau khi trả tiền chuộc. Ban đầu các nhóm nổi dậy bảo vệ cho các phóng viên vì muốn những tội ác của Assad được công bố, nhưng sau vài năm chiến đấu mà phương Tây không hề can thiệp, một số nhóm bắt đầu sử dụng việc bắt cóc nhà báo để kiếm tiền. Tuy nhiên trong trường hợp Foley, bị mất tích từ tháng 11/2012, không có nhóm nào đòi tiền chuộc cả, nên có thể kết luận là do quân thánh chiến.“James là một nhà báo can đảm, độc lập và khách quan” – Emmanuel Hoog, Tổng giám đốc hãng thông tấn Pháp AFP khẳng định.
Nhà báo “ra trận” không khác một chiến binh.
Những bài phóng sự mà chúng ta được đọc, những bức ảnh được gởi về từ những điểm nóng nhất trên thế giới là từ những nhà báo can trường, yêu nghề như James Foley. Chắc chắn là những phóng viên tự do như anh không làm giàu được với những tin bài được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả mạng sống, tuy vẫn bị những chế độ thiếu vắng tự do gọi là “thế lực thù địch”.
James Foley
Sự tàn bạo phi nhân của quân “thánh chiến” khiến những người xa lạ như chúng ta cũng phải ghê tởm. Thế nhưng người mẹ của James Foley lại cho đăng lên trang Facebook của những người ủng hộ anh một thông điệp rất nhân văn:
“Chúng tôi chưa bao giờ hãnh diện vì Jim, con trai của chúng tôi như thế. Jim đã hiến dâng mạng sống của mình khi cố gắng chứng tỏ cho thế giới nỗi đau của dân tộc Syria.
Chúng tôi khẩn nài những người bắt cóc không sát hại những con tin còn lại. Cũng giống như Jim, họ đều vô tội. Họ không hề kiểm soát được chính sách của chính phủ tại Irak, tại Syria hay bất kỳ nước nào khác trên thế giới”.
Liệu lương tâm nhân loại có thể kìm hãm được những con người mê muội – còn có thể gọi là con người hay không – đang đi đến tận cùng tội ác ???
Thụy My Blog

Từ Thỏa hiệp Thành Đô 1990 tới giàn khoan HD-981: Đảng CSVN đã công khai bán nước cho Trung cộng - Mường Giang

Posted on by DaVang


Từ đầu năm 2014 tới nay,Trung Công công khai sử dụng vũ lực tại Biển Đông với ý đồ cưởng đoạt gần như toàn bộ biển đảo trong vúng, được đánh giá là có nhiều dầu hỏa và khí đốt. Ngang ngược nhất là việc hải tặc Tàu đem giàn khoan khổng lồ HD-981 vào tận lãnh hải của Việt Nam, từ ngày 2 tháng 5 để tìm dầu, trước thái độ hèn nhục gần như đầu hàng giặc của CS Hà Nội, khiến cho người Việt trong và ngoài nước ai cũng căm hận và tủi nhục.
Rồi như muốn thị uy với thế giới rằng là ta muốn làm gì thì làm nên từ đầu năm 2014, Trung Cộng đã ra lệnh cấm đánh bắt cá hết sức phi lý ở biển Đông. Tiếp theo lại ồ ạt đưa hơn 44.000 tàu đánh cá đủ loại, chẳng khác nào một đoàn hải tặc, tung hoành vơ vét cưởng đoat gần hết tài nguyên, hải sản của ngư dân các nước trong vùng, mà thiệt hại nặng nề nhất về sinh mạng, vật chát vẫn là các ngư dân VN.
..
Việc Trung Cộng đưa giàn khoan vào hoạt động ngay trong hải phận VN, sau đó bất ngờ rút giàn khoan về đảo Hải Nam trước thời gian ấn định, thật sự chẳng làm ai ngạc nhiên, nhất là những người hằng theo dõi tin tức thời sự có liên quan tới cái gọi là “ chuyện cười giàn khoan HD-981 của TC & VC “. Điều mà người VN trong và ngoài nước lo lắng là việc TC đưa giàn khoan HD-981 vào Biển Đông là bước  đầu trong việc xác nhận chủ quyền của giặc trên vùng lãnh hải VN theo những giao kết bí mật giữa hai đảng đã bí mật ký kết tại hội nghị Thành Đô năm 1990. Do đó TC đã nắm được tử huyệt của bọn lãnh đạo đảng tại Hà Nội, nên mới dám  ngang ngược tung hoành, những chuyện lạ này chỉ có ở VN mà chẳng bao giờ có thể xãy ra tại vùng biển Nhật, Nam Hàn, Phi Luật Tận, Mã Lai, hay bất cứ một quốc gia nào có chủ quyền trên thế giới.
Làm mưa làm gió, làm nhục CSVN tại biển Đông TC còn chưa thấy đủ, nên lại sai tên Ủy viên Quốc vụ viện Dương Khiết Trì tới VN chỉ dạy đàn em trong chính trị bộ suốt  hai ngày 17-18.6.2014. Lần này, tên thái thú Tàu họ Dương đã không tiếc lời sĩ vã đám thuộc hạ, qua vụ dám để người dân VN chống lại thiên triều tại các khu công nghệ Bình Dương, Biên Hòa, Vũng Tàu, Hà Tỉnh, đồng thời ra lệnh VC phải chấm dứt những hành động quấy rôi và phản đối giàn khoan của Trung Cộng hoạt động tại biển Đông sắp tới, cũng như cấm VC liên minh quân sự với Mỹ-Nhật-Úc để chống lại Tàu. Cuối cùng phải bỏ ý định theo các nước khác kiện TC ra Tòa An QT về những hành động bá quyền, côn đồ, hải tặc trên biển Đông.
Đó là lý do, Phạm Bình Minh, bộ trưởng ngoại giao VC bị đảng cấm đi Mỹ, dù có lời mời  của Ngoại trưởng Hoa kỳ John Kerry. Đồng thời Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị thuộc phe giáo điều và bợ Tàu, được thay thế sang Mỹ để kết tình giao hảo giữa hai đảng CSVN và hai đảng chính trị Mỹ Quốc. Những ngày tại Hoa Kỳ, Nghị chẳng hề hé răng nhắc chuyện VN đang bị Tàu đỏ xâm lăng. Màn đấu đá nội bộ lại tiếp diễn, mặc kệ cho đất nước sắp mất vào tay giặc Tàu.
Ngày thứ bảy, 31 tháng 5, 2014 đài BBC đã phổ biến lời phát biểu của Phùng Quốc Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Cộng. Thanh nói “ quan hệ Việt-Trung vẫn phát triển tốt đẹp và so sánh xung đột hiện nay trên Biển Đông với ‘mâu thuẫn gia đình’ “
Suy cho cùng, chúng ta mới hiểu nổi những lời ví von thâm thúy của tên bộ trưởng quốc phòng đã sớm đầu hàng giặc Tàu từ lâu. Thanh nói đúng ví cuộc tranh chấp mà thực chất là cuộc xâm lăng của giặc Tàu vào lảnh thổ VN hiện nay, được bọn lãnh đạo CS Hà Nội xem như mâu thuẩn trong một gia đình. Về mâu thuẩn gia đình, bởi vì  Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và phái đoàn của đảng CSVN Phạm Văn Đồng, Đổ Mười..) đã xin cho Việt Nam được làm một khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương Bắc Kinh, và đã được “Giang Trạch Dân, Lý Bằng đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên từ năm 1990 tại hội nghị Thành Đô Thời kỳ Bắc thuộc. Thời gian cuối cùng bàn giao lãnh thổ, chính quyền cho TC là năm 2020.
Chúng ta sắp trở thành kẻ vong quốc như người Mãn Châu, Tây Tạng, Tân Cương và Miêu Tộc nếu ngày nào đảng CSVN còn nắm được  súng đạn và quyền lãnh đạo đất nước. Thời kỳ Bắc thuộc gần kề.
Năm 111 trước Tây Lịch, người Hán xâm lăng và cưởng chiếm non sông Hồng-Lạc, lúc đó có quốc hiệu là Nam Việt, bao gồm lãnh thổ của Âu Lạc và Giao Chỉ. Dân tộc Việt bắt đầu sống trong một thời kỳ bị Tàu đô hộ cả ngàn năm, còn đất đai của tiên tổ thì bị giặc cướp phanh thây thành chín mảnh. Ðó là Nam Hải va Hợp Phố (Quảng Ðông), Thượng Ngô và Uất Lâm (Quảng Tây), Châu Nhai và Nam Nhĩ (Hải Nam), Giao Chỉ (Bắc Việt), Cửu Chân (Thanh Hóa), Nhật Nam (Nghệ An và Hà Tĩnh).
‘ Quê hương nay đã mỏi mòn, Ngàn năm nô lệ, vẫn còn còn đây .. ’ ’ ’
(Ca dao)
Từ đó Dân tộc Việt sống trong một thời kỳ lầm than, nhục hận và đen tối dưới cùm gông nô lệ, dưới đồng hóa xích xiềng cùng với sự áp bức dã man tàn độc của giặc Tàu phương Bắc. Nhưng người Việt vốn là một dân tộc anh hùng tuyệt luân, phi thường dũng liệt, can đảm bất khuất. Vì vậy suốt trong thời gian bị nô lệ, đã không ngừng quật khởi chiến đấu, quyết tâm đánh đuổi kẻ thù ra khỏi bờ cõi cẩm tú ngàn đời của dòng giống Tiên Rồng, được tạo dựng từ thời các Tổ Hùng dựng nước Văn Lang, cách đây gần 5000 năm lịch sử.
Trong tình cảnh nước mất nhà tan, thương đau và tủi nhục, cuộc đấu tranh nhằm giải phóng dân tộc thoái khỏi ách nô lệ của giặc Tàu, vẫn liên tục sôi sục trong tâm khảm mọi người. Năm 40 sau Tây lịch, hai phụ nữ đầu tiên của nước Việt là Trưng Trắc và Trưng Nhị, đã thắp sáng lịch sữ bằng ngọn lửa yêu nước, đánh đuổi tên thái thú tàn ác Tô Ðịnh chạy về Hán, dành lại được một phần non sông cẩm tú của dân tộc, dù chỉ giữ được một thời gian ngắn. Cuộc khởi nghĩa trên đã làm cho đồng bào vô cùng phấn khởi và càng thêm ngưỡng kính Hai Bà tuy là phận nữ nhi nhưng đã dám đứng lên chống lại giặc thù của dân tộc, trả thù nhà nợ nước. Thật là một tấm gương để cho con cháu ngàn đời soi chung noi dấu. Ngày nay :
‘ Cột đồng Mã Viện tìm đấu thấy Chỉ thấy Tây Hồ, bóng nước gương ‘
(Thái Xuyên)
Nên đọc lịch sử VN qua hằng ngàn năm trước tới thời cận sử không xa, con cháu ngày nay chỉ thấy đẫm đầy trên những trang sách cũ-mới, toàn là máu lệ và nước mắt anh hùng của tiền nhân, qua công cuộc bảo vệ và dành lại lãnh thổ cũng như nền tự chủ độc lập của Ðại Việt. Còn gì đau đớn và tủi nhục cho bằng thân phận của người dân mất nước, kể từ năm 43 sau TL , Mã Viện lập lại chế độ cai trị vô cùng hà khắc, mục đích duy nhất cũng chỉ là muốn biến Giao Châu thành một quận huyện của Tàu, đồng thời Hán hóa người Việt và bành trướng lãnh thổ xuống phương Nam.
Tuy cách nay gần hai ngàn năm nhưng chính sách xâm lăng đồng hóa các dân tộc yếu kém láng giềng của Hán Tộc vẫn không hề thay đổi, dù cho trong cuộc phong trần vinh nhục, Tàu cũng đã nhiều lần bị các nước khác đô hộ, hạ nhục, thảm thê không có bút mực nào diễn tả cho hết. Mã Viện dựng cột đồng với lời hăm dọa ‘ đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt ‘ nhưng cột đồng thì mất tích, còn nổi căm hận nhớ đến âm mưu diệt chũng của người Tàu đối với dân Việt thì muôn đời mãn kiếp không bao giờ quên được. Ðó là lý do mà suốt ngàn năm bị áp bức bóc lột đến cùng tận, dân Việt luôn luôn vùng dậy chống quân Tàu. Năm 248 Bà Triệu khởi binh chống quân Ngô ở Cửu Chân (Thanh Hóa). Tiếp theo có Lý Nam Ðế, Triệu Quang Phục, Mai Hắc Ðế, Phùng Hưng, Khúc Thừa Dụ.. và cuối cùng là Ngô Vương Quyền vào năm 939 sau TL, chém đầu thái tử Hoàng Tháo trên sông Bạch Ðằng, đuổi đánh quân Nam Hán chạy về Tàu, kết thúc 1000 Bắc thuộc, dành lại độc lập tự chủ cho dân tộc Việt.
‘ Đồng trụ chí kim đài dĩ lục (cột đồng đến nay, rêu còn xanh ?) Ðằng giang tự cổ huyết do hồng (Sông Ðằng tự xưa, máu vẫn đỏ).
Và từ đó cuộc chiến đấu trường kỳ của dân tộc Việt đối với dã tâm xâm lăng thống trị của giặc Tàu phương Bắc, trở thành một bản chất quật cường trong tâm khảm của mọi người. Ðó cũng là chủ nghĩa yêu nước, một tôn giáo đặc dị VN chỉ biết tôn sùng những vị anh hùng liệt nữ tận trung báo quốc, mà họ coi ngang với Trời Phật, thần Ðất như Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo, đã hai lần đại thắng đế quốc Nguyên-Mông trong thế kỷ XIII khi xăm lăng Ðại Việt.
Nói chung, trong khi chiến đấu để bảo vệ tổ quốc và nền độc lập tự do cho xứ sở, các nhà lãnh đạo Ðại Việt lúc nào cũng cứng rắn với giặc Tàu khi chiến đấu và mềm mỏng trong ngoại giao. Tổ tiên ta từ buổi bình minh lịch sử, cũng chỉ nhờ vào chủ nghĩa anh hùng và chiến lược khôn ngoan, mà đánh bại được tất cả các cuộc xâm lăng của Tống, Mông Cổ, Minh và Mản Thanh. Còn việc triều cống giặc Tàu, sau những lần chiến thắng quân xâm lăng, thực chất không phải vì nước ta sợ chúng, mà là tránh không để cho chiến tranh tiếp diễn, gây thêm cảnh sanh linh đồ thán, để khổ cho muôn người.
Năm 1077 ba chục vạn quân Tống xâm lăng Ðại Việt. Ðại tướng Lý Thường Kiệt trong khi ngăn giặc Tàu tại phòng tuyến Sông Cầu (Bắc Việt), đã sáng tác bốn câu thơ thần, để cổ võ cho tình thần chiến sĩ nơi biên tái :
‘ Nam quốc sơn hà , Nam đế cư (Sông núi nước Nam vua Nam ở ) Tiệt nhiên định phận tại thiên thư (Rành rành định phận ở sách trời) Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm (Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm) Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư (Chúng bây sẽ bị đánh tơi bời).
Bài thơ như một bản tuyên ngôn độc lập của nước Nam, đồng thời đanh thép cảnh cáo giặc Tàu đừng bao giờ ỷ mạnh hiếp yếu, luôn nuôi dã tâm cưởng chiếm nước người, không sớm thì muộn cũng có ngày bại vong. Tất cả là sự gắn bó mãnh liệt vào mãnh đất quê hương, vào di sản dân tộc tuy đẳm đầy máu lệ nhưng đâu có thiếu chất lãng mạng kiêu hùng :
‘ Ðoạt sáo Chương Dương độ Cầm hồ Hàm Tử quan Thái Bình nghi nổ lực Vạn cổ thử giang san ‘ (Trần Quang Khải).
Vào cuối năm Ðinh Mùi (1428), Bình Ðịnh Vương Lê Lợi sau 10 năm chiến đấu gian khổ, đã đánh đuổi được giặc Minh ra khỏi non sông đất Việt. Nguyễn Trãi thay ông viết ‘ Bình Ngô Ðại Cáo ‘ công bố trước quốc dân về công cuộc phục quốc đã thắng lợi, nước nhà lại độc lập tự chủ như thuở nào. Ðồng thời bày tỏ lòng thương xót đối với đồng bào vô tội đã bị giặc Minh tàn sát dã man, trong thời gian chúng tạm chiếm được nước ta :
‘ Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ Dối trời, lừa dân, đủ trăm ngàn kế Người bị ép xuống biển, dòng lưng mò ngọc, ngán thay cá mập thuồng luồng Kẻ bị đem vào núi, dãi cát tìm vàng, khốn nổi rừng sâu nước độc Nheo nhóc thay kẻ góa bụa khốn cùng.. ’ ’ ’
Ba trăm năm sau Mãn Thanh lại bắt đầu dòm ngó non sông Việt, qua cái cớ giúp Lê Chiêu Thống dành lại ngôi vua. Vì vậy nữa đêm mùng năm tháng giêng Tết Kỹ Dậu (1789), Ðại Ðế Quang Trung (Nguyễn Huệ) kéo quân ra Bắc và chỉ trong một hồi trống đã đại thắng giặc Thanh, bắt Sầm Nghi Ðống thắt cổ tự tử, khiến Tôn Sĩ Nghị phải ôm đầu máu, trốn vào ống đồng chạy về Tàu
Như Lê Thánh Tôn (1460-1497) vị anh quân tài giỏi của Ðại Việt vào cuối thế kỷ XV đã nói ‘ Ta phải gìn giữ cho cẩn thận, đừng để cho ai lấy mất một phân núi, một tấc sông của dất núi ‘ Câu chuyện thần thoại về Phù Ðổng Thiên Vương cởi ngựa sắt đánh đuổi giặc Ân xâm lăng nước ta vào thời Hùng Vương thứ VI, là một triết lý lịch sử dựng và giữ nước của Ðại Việt, tuy là một nước nhỏ nhưng luôn chiến thắng kẻ thù to lớn phương Bắc, được văn chương bình dân ca tụng đầy tự tin và ngạo nghễ :
‘ Nực cười châu chấu đá xe tưởng rằng chấu ngã ai ngờ xe nghiêng Chim chích cắn cổ diều hâu Gà con tha quạ biết đâu mà tìm ‘.
Tóm lại bài học lịch sử Việt ngàn đời vẫn còn đó : Giặc Tàu chỉ có thể xâm lăng cưởng chiếm đất đai của ta mỗi khi thế nước suy hèn, chia rẽ và nội loạn nên Hổ Quý Ly, Mạc Ðăng Dung và Chúa Trịnh đã dâng nạp cho kẻ thù phương Bắc nhiều đất đai ở biên giới Hoa Việt.
Cuối đời Trần vua quan hèn yếu, Hồ Quý Ly tiếm vị xưng vương vào năm 1401. Trần Khang tự là Thiểm Bình, xưng là con cháu nhà Trần đến Yên Kinh xin Tàu đánh nước Nam đề giựt lại ngai vàng cho mình. Nhà Minh lợi dụng cơ hội đó sang đánh chiếm nước ta, đặt nên đô từ 1413-1428 mới chấm dứt vì bị Bình Ðinh Vương Lê Lợi đánh đuổi chạy về Tàu. Thế mới biết, Nhà Hồ dù có trăm vạn quân thiện chiến và tinh nhuệ nhưng vẫn thua giặc Minh vì mất lòng dân. Trong lúc Kháng Chiến Quân Lam Sơn chỉ có vài chục vạn nhưng quân dân trên dưới một lòng, vì vậy đã đánh đuổi được giặc Tàu xâm lăng ra khỏi bờ cõi, dành lại độc lập cho nước nhà.
Năm 1786, Duy Kỳ hay Duy Khiêm lên nối ngôi vua Hậu Lê tức là Mẫn Ðế niên hiệu Chiêu Thống. Năm 1788 vì thù hận Tây Sơn và Chúa Trịnh, đồng thời muốn giựt lại chiếc ngai vàng cho nhà Lê, nên Chiêu Thống chạy sang cầu viện Mãn Thanh sang chiếm nước ta nhưng bị Ðại Ðế Quang Trung đuổi đánh phải chạy về Tàu vào năm 1789.
Và lịch sử lại tái diễn tấn tuồng ‘ Rước voi Tàu về dầy mã Tổ Hồng Lạc ‘ từ tháng giêng năm 1949, Hồ Chí Minh triệu tập hội nghị trung ương lần thứ 6 để ‘ nổ lực chuẩn bị sẳn sàng đón lấy dịp tốt, tuyệt đối không nên bỏ lỡ cơ hội chiến lược từ Trung Cộng ‘.Cho nên không ngạc nhiên khi thấy Tàu Ðỏ là nước đầu tiên công nhận Việt Cộng vào ngày 10-1-1950. Ðây cũng là thời gian HCM bí mật sang Tàu chầu Mao Trạch Ðông cầu viện. Từ đó về sau Hồ chọn ngày 10-1 làm quốc lễ và gọi đó là ngày ‘ thắng lợi ngoại giao ‘. Hàng ngàn cố vấn Tàu có mặt đông đảo tại VN, trong số này có các tướng Trần Canh, Vi Quốc Thanh, Lã Quí Ba  giúp các đệ tử thân tín của Hồ từng hoạt động bên Tàu, nắm giữ các địa vị then chốt trong đảng , ngày qua ngày cứ thế sản sinh bè phái thân Trung Cộng, khống chế quyền lực cả nước tới nay, biến nước ta thành một quận huyện của Tàu như thời Bắc thuộc.
Tháng 7-1954, ngay khi chữ ký trên văn bản ngưng bắn tại Genève chưa ráo mực, thì Hồ Chí Minh đã nghĩ ngay tới chuyện chiếm miền Nam, để tron gói vơ vét và toàn quyền trên ngai vàng máu lệ. Do ý đồ trên, Hồ đã gài lại một số lớn cán binh bộ đội nằm vùng khắp lãnh thổ VNCH khi có lệnh tập kết. Ðể chuyển quân cũng như tiếp tế, Hồ mở con đường chiến lược Trường Sơn trên bộ, xuyên qua lãnh thổ Lào và Kampuchia . Về mặt biển, Hồ thành lập đường 559B giao cho Ðồng văn Cống chỉ huy. Dĩ nhiên muốn an toàn, đầu tiên là phải nhổ tuyệt hai tiền đồn của QLVNCH trấn đóng trên quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, đất đai thuộc lãnh thổ từ lâu đời của dân tộc Ðại Việt, đã được tổ tiên bảo toàn từ thời Hậu Lê, Nhà Nguyễn nằm trong Ðông Hải.
Một bí mật khác cũng đã được báo chí phổ biến cho biết “ vào tháng 4-1972 khi Tổng thống Mỹ Nixon tới Bắc Kinh cầu thân với Tàu đỏ, được Mao Trạch Ðông đem công hàm bán đảo, do Hồ Chí Minh và Phạm Văn Ðồng ký năm 1958 làm bằng chứng “, để phản đối việc tàu Hoa Kỳ vi phạm lảnh hải quần đảo Hoàng Sa của chúng (?). Còn Kissinger thì xảo quyệt hơn, khi viết hồi ký về chuyến đi đó, đã không hề thắc mắc hay nhắc tới một chữ về việc Trung Cộng đòi chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng-Trường Sa, dù cả hai đều biết “ các quần đảo này của VNCH. Từ đó, Nixon ra lệnh cho hạm đội 7 tại Thái Bình Dương phải ở xa hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đúng 12 hải lý như Trung Cộng đã quyết định.
Ngày 11-1-1973 Trung Cộng công khai tuyên bố chủ quyền trên toàn thể các đảo của VN trong biển Ðông. Ngày 26-12-1973 Bắc Kinh bắt đầu thương thuyết việc khai thác dầu khí tại vịnh Bắc Việt với Ý Ðại Lợi. Tháng 1-1974 giặc Tàu xua hải lục không quân chiếm Hoàng Sa và dù Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã trực tiếp yêu cầu Bộ Quốc Phòng Mỹ giúp nhưng Mỹ lại ra lệnh Hạm Ðội 7 không can thiệp, kể cả cấm vớt các chiến sĩ hải quân VNCH lâm nan trong cuộc hải chiến trên, dù lúc đó hai bên vẫn còn là đồng minh đồng đội.
Ngày thứ bảy 17-2-1979 lúc 3 giờ 30 sáng, 600.000 quân Tàu tiền pháo hậu xung, ào ạt mở cuộc xâm lăng đại quy mô vào VN, trên vùng biên giới từ Lai Châu tới Móng Cáy. Thế là tình nghĩa vô sản quốc tế trong sáng giữa hai nước, đã trở thành hận thù thiên cổ. Những địa danh Cao Bằng, Lạng Sơn, Ðồng Khê, Thất Khê lại đi vào những trang Việt sử đẫm máu của VN chống xâm lăng Tàu. Cuộc chiến thật đẫm máu ngay từ giờ phút đầu. Quân Tàu dùng chiến thuật cổ điển thí quân với tiền pháo hậu xung, bằng các loại hỏa tiễn 122 ly và đại bác nòng dài 130 ly, với nhịp độ tác xạ 1 giây, 1 trái đạn. Sau đó Hồng quân tràn qua biên giới như nước lũ từ trên cao đổ xuống. Tuy nhiên khắp nơi, Trung Cộng đã gặp phải sức kháng cự mãnh liệt của VN, một phần nhờ địa thế phòng thủ hiểm trở, phần khác là sự yểm trợ hùng hậu của pháo binh các loại, gây cho giặc Tàu nhiều tổn thất về nhân mạng tại Lạng Sơn và Cao Bằng.
Tóm lại sau 16 ngày giao tranh đẫm máu, Trung Cộng cũng như Khmer đỏ, tàn phá tất cả tài sản của dân chúng, bắn giết tận tuyệt người VN, san bằng các tỉnh biên giới, mà suốt cuộc chến Ðông Dương lần II (1960-1975) gọi là vùng an toàn. Ðã có hằng trăm ngàn vừa dân vừa lính của cả hai phía thương vong. Tại miền bắc, hằng triệu dân chúng phải phân ly. Nhà cửa, vườn ruộng, của cải vật chất, đền đài, miếu võ, nhà thờ, di tích tổ tiên bao đời để lại đều vì VC gây chiến tranh, mà tan tành theo cát bụi.
Cuộc chiến tưởng đâu đã chấm dứt, vì VC dấu nhẹm tin tức từ ấy cho đến năm 2006, nhờ mạng lưới Internet của Bộ Quốc Phòng Trung Cộng (Defense-China.com) và tác phẩm ‘ Dữ kiện bí mật của cuộc chiến tranh Trung-Việt (Secret Records of Sino-Vietnamese War) ‘ của Jin Hui, Zhang Hui Sheng và Zhang WEi Mingcả thế giới biết được ‘ Bí Mật Lịch Sử về việc Tàu chiếm Núi Ðất của VN, trong cuộc chiến biên giới lần hai (1984-1989) ‘.Theo tài liệu dẫn chứng, năm 1984 Trung Cộng lại viện cớ CSVN thường pháo kích và tấn công biên giới, nên bất thần tấn công cưởng chiếm Núi Ðất của VN tại tỉnh Hà Giang (Thượng Du Bắc Phần), mở màn cho cuộc chiến Biên Giới Việt Hoa lần thứ hai, kéo dài từ năm 1984-1989 mới chấm dứt, do Việt Cộng tự bỏ đất rút quân, nhượng bán (?) lãnh thổ cho giặc Tàu.
CSVN, ngay từ lúc còn trong trứng nước vào những năm đầu thập niên 30 của thế kỷ XX cho tới đại hội đảng bất thường lần thứ 6 vào đầu tháng 10-2012, từ Hồ Chí Minh tới tập đoàn cầm quyền Trọng-Sang-Dũng và hầu hết các chóp bu trong bộ chính trị và trung ương đảng “ đời đời biết ơn và luôn giữ sự thờ kính với Trung Cộng “. Ðiều này cũng không có gì lạ vì hầu hết các cán bộ lớn nhỏ của cộng đảng VN trước khi sang Liên Xô học hỏi kỹ thuật bán nước giết dân tại Ðông Phương Hồng, đều đã trải qua thời gian huấn luyện quân sự và chính trị tại Hoa Lục.
Ngày nay nhờ sự bạch hoá của nhiều văn khố trên thế giới và nhất là sự tiết lộ của Tàu đỏ, cho thấy dã tâm của Trung Cộng qua cái gọi là ‘đồng chí XHCN hay 4 tốt 16 chữ vàng ‘ thực chất chỉ là lợi dụng xương máu của người VN qua bình phong ‘ sát cánh anh em chung ý thức hệ cộng sản ‘ , để bảo vệ dùm biên giới phía nam của chúng. Năm 1968 sử gia Pháp Francois Joyaux đã dựa vào tài liệu lưu trữ trong văn khố kết luận “sự có mặt lần đầu tiên của Mao tại hội nghị Geneve 1954, đã chứng tỏ sự quan tâm lớn lao tới tình hình Ðông Dương thời đó của Trung Cộng%

 Mường Giang