Thursday, November 7, 2019

KHÂM PHỤC NHỮNG TẤM LÒNG VÀNG HIẾM THẤY cho những NGƯỜI NGHÈO trong nước VIỆT DẤU YÊU

Trucchi Le đã chia sẻ một bài viết với nhóm: Việt-Nam ngày xưa thân ái...
9 giờ
Trần HảiTheo dõi
Cổ tích...
Quen nhau qua FB, nên vợ chồng. Bán nhà cửa ra ở trọ mua xe cứu thương chở bệnh nhân nghèo, xin son phấn cũ về khâm lượm cho những thi hài vất vưởng, xin quan tài cho người nghèo...và còn hơn thế.
Anh dân Sài Gòn, chị tít Bình Thuận. Dun dủi trời xui mà gặp nhau qua FB, rồi cũng thành “một cặp trời sinh”. Bởi lẽ đồng cảm với nhau tới mức nhìn nhau gật đầu là bán luôn nhà...ra ở trọ để làm nhiễu điều mà phủ lấy giá gương, giang 2 vòng tay còn vất vả mà cưu mang những phận nghèo gặp lúc khốn cùng.
Người chồng Nguyễn Hoàng Nhật, lái xe cấp cứu ở BV Tân Bình (TP.HCM), ngoài giờ còn chạy thêm để kiếm thu nhập, cô vợ Trần Thị Minh Minh buôn bán lặt vặt, cả hai vợ chồng và đứa con bụ bẫm sống tạm ổn trong căn nhà riêng nhỏ bé ở quận Bình Tân.
Lẽ ra, đôi vợ chồng giản dị ấy cùng bé con của họ vẫn bình lặng như bao người nếu như không có một buổi tối đầu năm 2017. Trong bữa cơm tối dở dang Nhật nhận điện thoại đưa một người bệnh hấp hối từ BV Chợ Rẫy về Trà Vinh với giá 2,2 triệu đồng. Hơn 120 km đưa người bệnh về, Nhật sững sờ khi thấy căn chòi lá của gia đình bệnh nhân, thậm chí không có cả một chiếc giường. Nhật thường xuyên chở người bệnh, người chết về nhà, đã chứng kiến biết bao hoàn cảnh đau lòng. Thế nhưng lần này anh đã lén quay mặt lau nước mắt khi thấy cả gia đình bệnh nhân chia nhau gõ cửa từng nhà hàng xóm mượn gom góp mỗi nhà vài ba chục ngàn đồng để đủ trả tiền xe. Cầm nắm tiền lẻ 2,2 triệu đồng nhăn nhúm mà gia đình gom góp được trao bằng cả hai tay, Nhật dúi lại hết cho họ rồi quay lưng bước đi thật nhanh vì không dám nấn ná lại sẽ khóc thêm trước sự bất ngờ, sững sờ của nhiều người.
Rạng sáng hôm sau Nhật mới về tới nhà. Minh vẫn chờ cửa. Câu chuyện đau lòng của bệnh nhân ở Trà Vinh được kể lại, Nhật ước ao có thêm một chiếc xe cứu thương nữa để thỉnh thoảng gặp trường hợp thương tâm thì giúp đỡ. Có ai ngờ Minh gật đầu cái rụp rồi đề nghị nên bán căn nhà đang ở hơn một tỉ đồng để có tiền thực hiện ước mơ của chồng.
Bán căn nhà, vợ chồng con cái dắt díu nhau chuyển đến nhà trọ; chiếc xe mua được với ý định vừa chạy dịch vụ vừa thu phí hỗ trợ cho các gia đình nghèo, còn đối với những gia cảnh khó khăn sẽ miễn phí hoàn toàn. Tính toán ban đầu là vậy nhưng sau đó tiếng lành lan tỏa, gần như bệnh viện nào ở Sài Gòn cũng biết đến chuyến xe nghĩa tình Minh Tâm. Điện thoại từ những gia cảnh nghèo đến dồn dập, nhờ anh em tài xế khác hỗ trợ lấy thù lao với giá tối thiểu, bao chuyến xe nghĩa tình của vợ chồng Nhật-Minh lại lên đường bất kể ngày đêm hay mưa bão.
Mới đây thôi, đêm 23/9, cô vợ Trần Thị Minh nhận được điện thoại từ gia đình bé Trần Văn Huy Vũ (11 tuổi) ở tít Đắk Lắk, cháu bị phình mạch máu tủy sống, liệt nửa phần dưới người. Gia đình đưa cháu xuống BV Nhi đồng 2 (TP HCM) để mổ lại. Cha mẹ không đào đâu ra 100 triệu để mổ nên đành xin đưa cháu về chờ vay mượn đủ tiền.
Nhưng tiền thuê xe đưa con về cũng không có. Nên cuộc điện thoại từ sự giới thiệu đã kết nối chuyến xe “bầu bí thương nhau” của anh chồng Nguyễn Hoàng Nhật rời Sài Gòn trong đêm mà hướng về Đắk Lắk.
Trong căn chòi của cả gia đình, bà ngoại Vũ đang ôm mùng chờ cháu về, không ai có thể cầm nước mắt. Chuyến xe chi phí 4,2 triệu đồng hoàn toàn miễn phí. May mắn toàn bộ chi phí đã được nhiều tấm lòng dang tay chia sẻ, nếu không vợ chồng Minh sẽ bỏ tiền túi như nhiều chuyến xe nghĩa tình khác hơn hai năm qua.
Nhật kể rằng, nhờ anh em tài xế cảm thông hỗ trợ rồi nhờ các bạn bè trên Facebook ủng hộ nên vợ chồng anh chưa bao giờ từ chối trường hợp nào. “Phải cố gắng hết sức thôi anh!” - Nhật nói. Rồi anh kể hôm đó đang chơi với vợ con ở nhà thì nhận được điện thoại từ một bệnh viện ở quận 5. Phòng công tác xã hội của bệnh viện thông báo vắn tắt có một người đàn ông ôm đứa con sơ sinh đã mất trên tay định nhảy lầu vì không còn tiền thuê xe đưa thi thể con về Đắk Lắk, trong khi người vợ cũng đang nằm bệnh viện không tiền thuốc men. Nhiều người can ngăn được và đưa người đàn ông xuống tầng trệt rồi gọi điện thoại cho anh Nhật. Đầu dây bên kia Nhật nghe tiếng người đàn ông nấc nghẹn vì không còn tiền trả viện phí, đưa con về trong khi chỉ còn vỏn vẹn hơn 100.000 đồng. Nhật đã trấn an người đàn ông rồi khoác áo, hú còi xuyên đêm đưa cha con người đàn ông tội nghiệp về Tây Nguyên.
Minh kể có hôm chồng về lúc nửa đêm mang theo mấy hộp son phấn cũ với đôi mắt sáng rỡ. “Lúc đó mình thoáng qua trong đầu lẽ nào ông chồng mình đã… thay đổi giới tính. Nhưng sự thật lại khác…”. Thì ra đi đến đâu, thấy son phấn của các bà, các cô không dùng nữa, Nhật đều xin hết để dành cho những trường hợp tẩn liệm không công, chở về miễn phí, Nhật sẽ tự tay trang điểm cho người đã mất. “Cuộc sống của họ hằng ngày đã khổ cực, khi bệnh hoạn cũng đau đớn lắm rồi nên dù họ đã mất cũng nên để mọi người nhìn họ với hình hài đẹp đẽ hơn” . Nhật ước rằng, nếu có tài sản gì bán nữa, vợ chồng em sẽ bán mua để thêm xe bởi bệnh nhân nghèo, khó khăn còn nhiều lắm nhưng đành chịu, giờ hết sạch rồi”.
Suốt 2 năm qua, hàng trăm "chuyến xe 0 đồng" đã chạy khắp các cung đường, về miền Tây sông nước, qua những chuyến phà, đò vào tận miệt quê nghèo. Thậm chí có chuyến xa hàng trăm hay cả nghìn cây số, ra tận miền Trung, miền Bắc, Nhật cũng chẳng ngại.
“Bất kể già, trẻ, bất kể ở đâu và lúc nào, chỉ cần gia đình họ thực sự trong cơn khốn khó là mình giúp. Có gì đâu, bán đất bán nhà mình còn không ngại nữa là”.
Những chuyến xe “0 đồng” của “chuyến xe nghĩa tình Minh Tâm” ấy đã xuyên đêm, băng ngày hơn 2 năm nay và vẫn còn đi mãi, đi như mênh mông không cùng của 2 trái tim vàng đúng nghĩa.
Xin cầu chúc muôn vàn điều lành cho anh chị...
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đám mây và văn bản
Bình luận


= Lời Giới Thiệu về Nhà văn Việt Dương Nhân = Giáo Sư Học Giả Vũ Ký

= Lời Giới Thiệu về Nhà văn Việt Dương Nhân =
 Giáo Sư Học Giả Vũ Ký 
Tôi được đọc tập truyện Gió Xoay Chiều của nhà văn Việt Dương Nhân trên bản thảo đã lâu, chưa kịp viết lời giới thiệu theo sự đề nghị của Cô thì nay nữ sĩ đã viết tiếp cuốn truyện dài Mai Ly và tập truyện ngắn Đàn Chim Việt.
Cảm nhận đầu tiên của người đọc qua các tác phẩm trên của Việt Dương Nhân là sự say mê và hấp dẫn trước một cây bút đa diện và đa dạng do cấu trúc nội dung thực sôi động các câu chuyện và do tưởng tượng phong phú của tác giả. Tôi bỗng nhớ đến lời một nhà phê bình văn học Tây Phương :’’Cảm tưởng đầu tiên của người đọc trước một sáng tác thường chính xác và đúng đắn hơn hết, khi cảm tưởng ấy là một nhận xét tốt đẹp về tác phẩm’’.
Có những nhà văn mà tâm thức sáng tạo khó khăn khởi nguồn trên đầu cán bút, có những nhà văn không mất công mà thực tế cuộc sống trên dòng mực lại tuôn trào dễ dàng dưới ngòi bút. Ở trường hợp trên, nhà văn phải sáng tạo sự sống cho các nhân vật. Ở trường hợp dưới, sự sống của nhà văn chính là thực tại không mài dũa, không chế biến các nhân vật trong tác phẩm của mình. Chính vì thế mà lời rào trước đón sau của nữ sĩ ở trang đầu : "Các nhân vật cũng như cốt truyện đều là hư cấu, nếu có sự trùng hợp nào là do ngẫu nhiên ngoài ý muốn của tác giả...". Tôi nghĩ lời nói này của VDN là không thực ! Có sự sáng tạo nào mà không là của thực tại, nhất là ở trường hợp nhà văn Việt Dương Nhân. Sự sáng tạo và cảm nghĩ của văn-thi-nhân bao giờ cũng chảy ra thanh thoát theo dòng đời dàn trải của chính con người văn nhân nghệ sĩ là tác giả.
Các truyện trong Gió Xoay Chiều, rồi Đàn Chim Việt, rồi đến truyện dài Mai Ly, tôi nghĩ rằng VDN không sáng tạo mà chính là sự sống của chính tác giả hay của những phần tâm cảm, ý thức, thể chất nào của người viết hòa nhập mật thiết với bao nhiêu nhân vật ở ngoài đời, bây giờ trải rộng ra trong những tác phẩm của Việt Dương Nhân.
Đó là hiện tượng thấu nhập, tương tác vô hình mà nhà văn cảm thức bằng trực giác sáng tạo để rồi thể hiện trong công trình trí tuệ của mình.
Tôi không mất công tường thuật - dù tóm tắt - nội dụng các truyện ngắn, truyện dài của VDN trong Gió Xoay Chiều, Đàn Chim Việt và Mai Ly cũng như không dẫn chứng những tình tiết, cảnh ngộ, éo le, khúc mắc "những trường hợp lương tâm", những khó xử của con tim rối nhùi mà nữ sĩ với tính nghệ thuật đặc biệt của mình đã dựng lên rất khéo trong tác phẩm. Tôi nhường cái bất ngờ thú vị ấy dẫn người đọc lạc bước đến những đoạn cuối đường đầy hấp dẫn trong cuộc đời các nhân vật của VDN.
Mỗi câu chuyện là một hay nhiều dòng đời, một hay nhiều cá tính, tâm lý, một hay nhiều môi trường, một hay nhiều hoàn cảnh của một hay nhiều con người mà hấp lực về tình cảm tròng tréo nhau có khi khắng khít khó vượt thoát, mà sự hoang tưởng về chiếm đoạt tình ái gây nên bao sự mất quân bình lý trí, mà nếp sống kim tiền xô bồ của xã hội biến đổi họ thành nạn nhân khốc liệt của gian manh xảo trá, của bụi đời lăn lóc..., mà tội ác và đạo lý gây nên một chiến trường tâm lý...
Chính vì thế mà khi bất chợt đọc đoạn đầu câu truyện của VDN là ta khó kiềm chế mà phải đọc gấp đến dòng cuối để biết thái độ xử sự, ứng phó của nhân vật ra sao ở đoạn kết. Phải chăng đó là sự mê hoặc của tiểu thuyết, truyện ngắn nói chung và đó cũng là chân tài của VDN ở đây nói riêng vậy.
Khi nói về một tác phẩm nổi danh của một văn hữu mình, văn hào Pháp André Gide hạ bút viết, thông thường và đơn giản : "Thần trí, tâm tư của tôi khác trước nhiều lắm, khác hơn hồi chưa đọc truyện ấy, khác vì tràn ngập thích thú, khoái trá và mộng mơ. Và đó là một câu truyện hay." (A. Gide).
Một số truyện của VDN với cấu trúc nội dung là lạ đã đạt được cái tác dụng thú vị ấy đối với người đọc. Và cái thú vị ấy ở đây cũng có khi làm người đọc mệt trí rất nhiều vì độc giả phải nhớ lại bao hành động phức tạp rối nhùi của từng nhân vật như trong các truyện : Gió Xoay Chiều, Lá Rơi Về Cội, Nguyệt Hạ, Âm Thầm, Vẫn Chưa Muộn Màng...
Cái đa dạng và đa diện của nhà văn VDN mà tôi đã nói ở trên đạt đến một sự thăng hoa mâu thuẫn trong nghệ thuật : Người là nhà văn của đồng quê, một Tiền, Hậu Giang nào thấp thoáng con suối nhỏ, có rạch dừa mát rượi, điểm chút cánh bướm tình yêu nam nữ thẹn thùng dễ mến, mà cũng là của thành đô náo nhiệt, sôi động trong một cuộc sống xô bồ, từ quê hương Sàigòn mỹ miều, tội nghiệp đến Ba-Lê ánh sáng, hào hoa đọa lạc tội lỗi - Có Lê Xuyên, Hồ Biểu Chánh, Bà Tùng Long mà cũng có... Tôi xin cường điệu một chút : (Simon De Beauvoir, Françoise Sagan) trong văn chương của Việt Dương Nhân đó... Nữ sĩ cũng nhà văn của nghèo nàn, bụi đời, hạ lưu, của kẻ vô thần, ẩu bướng mà cũng là của kẻ phong lưu, tao nhã, trưởng giả "học làm sang". Và thỉnh thoảng VDN thích thuyết pháp về lẽ Đạo nhiệm mầu khi có cơ hội... Vì thế, dưới cái xô bồ hỗn tạp, cái thời thượng rởm của nền văn minh vật chất, ẩn dấu kín đáo đôn hậu cái tâm Phật, cái hướng thượng đạo lý cố hữu trong tâm thức kín đáo của nữ sĩ. Hãy nghe VDN lý sự :
"...Mọi sự trên đời đều có nhân có quả. Hãy ráng tu tâm và giữ tâm như đất. Còn ai có tâm hồn thi-văn thì khi nào cao hứng cứ viết. Nhưng đừng có tham vọng và tự cao, tự đại quá mà hại thân, và đôi khi còn làm buồn cho tha nhân nữa. "Tất cả những ai cưu mang làm văn chương nghệ thuật đều muốn dấn thân trong việc sáng tạo. Vậy chính họ phải cởi bỏ những tị hiềm để thoát xác thì con đường trước mặt mới sáng sủa hơn". Làm thơ hay viết văn là đem Chân-Thiện-Mỹ để tặng cho đời và cũng tặng cho chính mình luôn nữa đó...’’ (‘’Tâm Như Đất’’)
Việt Dương Nhân nói nhiều đến cảnh sống thị thành, từ cái chợ ở miền quê sơ sài, nàng sống thuở bé thơ đến Sài thành rộn rịp - và nói với rất nhiều trìu mến nhớ thương, tím thẩm bao hoài niệm đầy vơi lưu luyến. Rõ là một con người mà tâm cảm ray rức thiếu quê hương trong hiện tại chừ đây lạc loài trên một đất nước, lạc loài qua ánh sáng thủ đô Ba-Lê hoa lệ đầy đọa lạc và cạm bẩy (a lost man in a lost country). Hoặc, đôi lần nhà văn đoái nhìn về quê hương mà rớm lệ với bao cảnh cũ người xưa, còn mẹ già đang sống như ngọn đèn cạn dầu trước gió mà mòn mỏi trông con sẽ trở về gặp lại những phút cuối đời... Nhưng trong tâm ý bao giờ nữ sĩ cũng muốn trở về nguồn để nhớ làng mạc quê mùa mà chửi thằng V.C. hết thời, đứa Bộ Đội 30 thất thế, vùng kinh tế mới khô cằn nào đó mà nàng chỉ được nghe nói lại mà thôi :
- Chút nữa, anh qua bển gọi chỉ với vợ chồng cháu Triều và cháu Đại về đây đi. Em đã nghe má kể sơ sơ về chuyện gia đình anh rồi. Tối ngày anh cứ uống rượu say sưa, rồi đánh vợ. Nên bị người ta bắt nhốt anh trong nhà thương điên mấy lần phải không ?
- Đánh đâu mà đánh. Tại chị Ba mầy, nó chửi tao là thằng Việt-Cộng hết thời. Thằng Bộ-Đội-30 thất thế hoài. Ai chịu cho nổi. Nên đôi khi tao nổi điên lên đó... Chớ... chớ... tao nào muốn đánh vợ bao giờ !
- Chị Ba nói như vậy thì có sai chỗ nào đâu ? Anh có thấy anh hết thời, thất thế không ? Sự thật phũ phàng là như vậy, thì anh cứ nhận đi, mắc gì phải đánh vợ. Anh có biết, đàn ông mà đánh đàn bà là vũ-phu không ?
- Thôi, bữa nay có mầy về là ngày vui, đừng có nhắc tới chuyện đó nữa. à, má vẫn khỏe hả Quê ? Mà sao mầy không mời má về đây chơi ?
- Cha, anh muốn chạy tội hén ! Mai mốt anh Nam và anh Bắc trở về là anh hết chối. Nói chơi với anh, chớ anh em của tụi em sống trên mấy xứ Tự-Do, Dân-Chủ. Tụi em không có bắt bẻ hay hỏi tội anh đâu. Nhưng anh cũng phải làm cái gì để lấy công chuộc tội chứ ?
- Thì tao cũng theo dõi tình hình. Nếu có gì hay hay là kêu gọi dân chúng đồng đứng lên chung. Và tao hy vọng sẽ có được thật sự Dân-Chủ, Tự-Do sau này. Mầy cũng biết quá rồi. Toàn dân Việt Nam, ai mà không mong muốn và khát khao có được những thứ đó.
- Ừa, ráng đi nha. Ở hải ngoại người ta cũng ủng hộ trong này lắm đó... à, về má, thì em có hỏi. Nhưng má không chịu đi...
(Trích đoạn "Đàn Chim Việt ")
Đọc toàn bộ tác phẩm của Việt Dương Nhân, tôi nghĩ rằng nữ sĩ trước hết là một kịch tác gia hay một nhà văn chuyên viết chuyện phim để đạo diễn hay một nghệ sĩ xuất sắc với các tuồng cải lương nổi tiếng của miền Nam thuở trước hơn là một nhà văn viết truyện ngắn, truyện dài. Tình tiết trong các truyện éo le, khúc mắc, tròng tréo, tay ba, tay tư, gút và giải thỏa đáng thoát ra từ những động tác rối bời của các nhân vật gây nhiều bất ngờ thú vị cho người đọc. Đó cũng chính là cái tính - mâu thuẫn trong nghệ thuật khá độc đáo ở Việt Dương Nhân đó vậy. Và tạo được cao độ say mê thích thú khi đọc các truyện ngắn, truyện dài của nữ sĩ.
Giáo Sư Học Giả Vũ Ký