Thursday, October 23, 2008

Mây Vẫn Còn Bay

Thiên Kim

''Tiếng Việt còn. Nước Việt còn...''


Trời vào đông năm nay không lạnh lắm, nhưng sương mù lờ mờ và mây xám giăng giăng... Xế trưa, ngày Lễ Giáng Sinh (25-12-2002). Tôi đem rác xuống sân bỏ vào thùng, sực nhớ hôm qua không lấy thự Tôi đến mở hp thư, thấy phong bì hơi dầy màu hồng, tôi nhận ra ngay tuồng chữ của Kim, đứa con gái lai Tây, tâm tánh rất hiền ngoan, năm nay được 34 tuổi. Tôi biết đó là thiệp chúc Giáng-sinh và Tết Dương-lịch của Kim. Tôi không lên nhà mà liền mở thư ra đứng đọc giữa sân :
''Jeudi 19 Décembre 2002
Ma chère Maman,
Con chúc Má một mùa Giáng Sinh vui vẻ và một năm mới 2003 hạnh phúc may măn (mắn) và dồi dào sức khỏe !
Con thương Má nhiều lắm ! !
Hẹn gặp nhau ở Ivry nay mai năm mới !
Con âm (hôn) Má nhiều !
Kim''
(Thủ bút của Kim)

Tôi đọc xong mấy dòng chữ nguệch ngoạc trong tấm thiệp thật đẹp. Ôi ! Nỗi vui mừng của tôi lâng lâng không sao tả được. Tôi áp tấm thiệp vào bên ngực trái, nước mắt rưng rưng, nhìn lên không trung : ''Con tạ ơn Trời ! Tạ ơn Trời đã ban cho con của con biết nói và viết được chữ Việt...''. Tôi nghe nhẹ lòng, tâm hồn bớt ray rức. Vì từ bấy lâu nay, tôi tự thấy hổ thẹn với lòng : ''Mình làm mẹ mà con mình không biết nói tiếng của mình. Thật là đáng trách... !''.


*


Cách đây khoảng 15 năm, Kim có học chữ Việt với Cô Mai một thời gian rất ngắn, vì căn bệnh... tái phát nên Kim phải đành bỏ dở dang...

Năm rồi, một buổi trưa Chủ Nhật giữa mùa hè cây cỏ xanh tươi, ngàn hoa khoe sắc, nắng vàng tỏa sáng khắp nơi nơi. Kim về nhà ăn cơm với tôi. Bất chợt Kim hỏi (bằng tiếng Pháp): ''Con muốn học chữ Việt. Má biết chỗ nào dạy không ?''. Ðúng lúc, tôi vừa nhận tờ Nguyệt San Nhân Bản, đọc thấy có đăng dạy tiếng Việt mỗi chiều thứ Bảy, từ 16 giờ đến 18 giờ, do Cô Phương Khanh phụ trách... Tôi đưa cho Kim xem, Kim liền ghi địa chỉ, ngày, giờ đàng hoàng. Rồi sau đó, Kim ráng rặng từng tiếng Việt nói chuyện với tôi...(...)

Lối cuối tháng 9, Kim đi ghi tên, đóng tiền. Và từ đó, Kim không bỏ buổi học nàọ Từ hè đến giờ, Kim thường về ăn cơm với tôi vào trưa Chủ Nhật. Và, tôi có chị bạn thân, tên Marie-Colombe Bạch Thị Ngọc Sương có trình độ giáo-khoa khá cao nên Kim nhờ chị chỉ dạy kèm thêm. Theo ước tính của tôi, thì Kim mới học được 9 hay 10 buổi học gì đó ?... Mà tối hôm qua (1-1-2003), từ nhà Ba của Kim ở dưới Cannes (Côte d'Azure), Kim điện thoại về chúc năm mới. Kim vừa nói 2, 3 câu tiếng Pháp. Tôi liền hỏi bằng tiếng Việt : ''Ủa ! Con quên hết tiếng Việt rồi sao ?''. Kim vội vàng đổi giọng, nói chầm chậm : ''Không, không. Con không quên đâu Má ơi ! Má khỏe không ? Má chơi đêm Giáng Sinh và tối qua có vui không ? Con chúc Má năm mới được vui vẻ...''. Và sau đó, hai mẹ con tôi nói chuyện hoàn toàn bằng tiếng Việt... Chỉ câu cuối cùng là Kim nói : ''Au revoir et Chủ Nhật tới, con về ăn cơm với Má...''. Xin quý vị và các bạn chia sẻ niềm vui này cùng với tôi !

Có những đêm nằm trằn trọc nhớ con, và nghe lòng buồn buồn, tôi tự than : ''Mình làm thơ, viết truyện mà con mình không đọc được những gì mình viết... !''. Nhưng rồi cũng tự mình an ủi : ''Ở xứ người, phần nhiều những đứa con nít lớn lên, gần như hầu hết không nói, đọc được chữ Việt, vì cha mẹ bận rn chuyện ''áo cơm''... Nhưng... tôi lại nhớ đến Anh bạn... làm việc trong một bệnh viện ... tại Paris. Anh là ''gà trống nuôi con'' từ thuở cậu con trai mới lên 5 tuổi. Nay cậu nối nghiệp cha, đang theo học ngành Y-khoa năm thứ 5, thứ 6 gì rồi. Anh bạn của tôi dạy cho con học, đọc, nói và viết chữ Việt đàng hoàng. Tôi rất khâm phục Anh...

Cách đây, khoảng chừng 3 năm, tôi gặp cậu đi với cha, cậu chào và nói chuyện với tôi y như một thanh niên từ Việt Nam mới qua Tây. Vì không ai có thể nghĩ là cậu sanh và lớn lên tại Pháp. Còn Kim, con tôi sanh ở Sài-gòn, qua Pháp lúc 6 tuổi và nói thạo tiếng Việt đến 8, 9 tuổi. Sau này, có những lúc buồn, tôi ngồi bóp trán, lắc đầu tự hỏi : ''Vì sao, con tôi mất tiếng Việt ?''. Tôi xin tạ lỗi cùng Tổ Tiên và Mẹ Việt Nam. Vì lúc đó (1978), cha Kim bỏ đi, tôi chỉ lo đi làm, rồi cuối tuần còn đi họp hội, hát hò văn-nghệ... Mỗi ngày gặp được con vài tiếng đồng hồ, xem bài vở sơ sơ, tôi để mặc tình con nói tiếng Pháp với tôi. Thật sự, sau này tôi giận tôi vô cùng.

Hồi mới qua Pháp, giữa năm 1976, tôi liên lạc được Ông Việt Ðịnh Phương, chủ nhiệm Tuần Báo Trắng Ðen, tôi có viết cho Ông một lá thư, nhưng không ngờ Ông lại đăng hết lá thư ấy trong ''Mất Quê Hương''. Hồi ký của Việt Ðịnh Phương (Xin trích một đoạn ngắn trong thư...)

''... Nếu tôi mà có gặp người đó lại thì tôi gọi là ''thằng cha mất gốc không có cội nguồn...''. Vì vậy mà tôi không nói tiếng Pháp với con tôi, và lớn lên tụi nó phải biết viết và đọc chữ V.N. để có đi đâu hay đi làm xa phải viết thơ bằng chữ Việt cho tôi đọc, mặc dù chữ Anh-Pháp, tôi cũng biết sơ sơ. Nhưng hy vọng con tôi viết thư cho tôi bằng chữ Việt...''.
(Mùa Phật Ðản 2520 Tuần Báo Trắng Ðen Weekly Magazine số 11 năm 1976, trang 34).

Những năm gần đây, mỗi lần đọc lại trang báo đó, tôi tự thấy xấu hổ và thẹn với lòng. Vì lời nói với việc làm không đi đôi ! Nay, Kim đã nói trở lại tiếng Việt, và còn viết được chữ Việt, thì thử hỏi với quý vị và các bạn. Tôi không vui mừng sao được ?

Bữa hôm, tôi gọi điện thoại hỏi thăm Cô Phương Khanh, nói chuyện qua loa, rồi Cô cho tôi biết : ''Em hỏi Kim học tiếng Việt để làm gì ? Kim trả lời, học chữ Việt để đọc sách của chị và muốn biết những gì chị viết...''. Tôi nghe Cô Phương Khanh nói lại, làm tôi vui lắm. Chân thành cảm ơn Cô Phương Khanh đã tận tình dạy cho Kim (nói riêng) và cho tất cả Học Sinh (nói chung) học tiếng Việt Nam mau hiểu, mau nói và viết... Và, tôi cũng không quên ơn Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tại Paris đã tổ chức ''Lớp Học Tiếng Việt'' vào mỗi chiều thứ Bảy. Tôi hy vọng nơi đó sẽ thâu nhận Học Sinh càng ngày càng đông thêm. ''Tiếng Việt là hơi thở của Mẹ Việt Nam. Xin đừng để cho Mẹ tắt thở...'' (Lời của Giáo Sư Vũ Ký trong ''Luận Cương Về Văn Hóa Việt Nam'').

Ðây là lời chân thật, là nỗi vui mừng tận đáy lòng của tôi, là niềm vui của một người mẹ vừa được đứa con gái, tên Thiên Kim Agnès Hiver trao tặng một món quà tinh thần to lớn nhứt đời vào dịp Lễ Giáng Sinh, năm mới 2003 và Tết Nguyên Ðán Quý Mùi.

Từ khi, tôi tập tành làm thơ, viết lách, tôi có lo nghĩ : ''Rồi đây không biết còn có ai trong gia đình mình đọc được và gìn giữ những gì mình đã viết... ? Chắc là phải đem gởi cho mây khói sẽ tan vào hư-không !''. Nhưng nay, sự mong ước của tôi đã trở thành sự thật... Ðêm nay, bên ngoài đầy giông bão, sấm chớp nổ vang rền. Còn trong nhà thì nghe se lạnh. Nhìn một khoảng trời xa thấy Mây Vẫn Còn Bay...

(Ivry-sur-Seine, đêm đông mưa gió 02-01-2003)
Việt Dương Nhân
(Giao Mùa Xuân Quí Mùi)

Monday, October 20, 2008

Thao thức của người trẻ và sinh viên Việt Nam trước hiện tình đất nước



Tôi tự nghĩ những tâm tư của tôi sau đây có thể là đại diện tiếng nói chung của sinh viên và những người trẻ đang sống trong xã hội Việt Nam hôm nay. Chúng tôi sinh ra và lớn lên trong xã hội VN, vào thời XHCN, qua những gì được học tập ở nhà trường, chúng tôi cũng tưởng rằng mình được gia đình và xã hội đào luyện cho để sau này nối gót cha anh, xây dựng đất nước, xây dựng tương lai cho chính mình. Chúng tôi đã lạc quan, trong một sự thiếu hiểu biết, rằng mình đang được sống trong một chế độ dân chủ, tự do, độc lập và hạnh phúc. Nhưng càng lớn lên, càng biết suy nghĩ, nhìn nhận thực tế, chúng tôi lại càng nhận ra rằng sự thực không phải là thế!

Chúng tôi bị bắt buộc học những bài học chính trị vừa khô khan cằn cỗi, lại vừa không thực. Nó không thực với xã hội, với thế giới bên ngoài. Cái "thiên đường XHCN" trong sách vở và cái xã hội thật tế, do các vị lãnh đạo và xây dựng hàng hơn một nửa thế kỷ nay, nó khác hẳn nhau. Như vậy:

- Một là cái Thiên đường XHCN ấy là phi thực tế, là không tưởng, nên các nước đầu đàn XHCN đã dần dần tiêu tan, thế giới đã từ bỏ chủ thuyết ấy, và đến nay chỉ còn lại Trung Quốc, Bắc Hàn và ta, thì các xã hội này dân chúng lại đói nghèo, mất tự do, không dân chủ. Trong những xã hội XHCN này, dân thì sống quá nghèo nàn cực khổ, còn các nhà lãnh đạo hay đảng viên nhà nước thì lại qúa giàu có. Vậy chỉ có dân là vô sản, còn chính quyền thì lại là tư sản hay tư bản sao?

- Hai là các nhà lãnh đạo đã đi sai đường lối của mình, nên đẩy đưa đất nước đến cảnh nghèo nàn, lạc hậu, mất dân chủ! Chúng tôi thấy các ông lãnh đạo thì tài sản kếch sù, trong khi không kinh doanh làm ăn gì, mà không ai đụng đến các ông cả. Còn người dân mà có máu mặt một chút là khó yên. Thế thì công bằng ở đâu, dân chủ ở đâu, tự do ở chỗ nào? Hạnh phúc ở đâu mà thấy dân chúng chỗ nào cũng ta thán, cũng biểu tình chống đối? Chẳng lẽ họ hạnh phúc mà họ lại không chịu? Chẳng lẽ họ đang hưởng Thiên đường mà họ lại không ưng? Và xã hội ta đây là Thiên đường sao? Thiên đường của bất công, của đói nghèo, của tệ nạn, của vô luân bại lý, của lọc lừa, của giả dối, gian tham? Năm nào vào cuối năm trên TV cũng có diễn các bài "Sớ Táo Quân dài dằng dặc, kể tội các tham quan ô lại, còn hơn thời Thực dân Phong kiến, nghe xong người dân cười ra nước mắt! Báo Tuổi Trẻ Cười thì đầy dãy những sự việc và con người đáng kinh tởm, đọc xong thấy xấu hổ, tủi nhục cho đất nước, cười hết nổi!

Trước kia chúng tôi cứ tưởng mọi người dân đang bình an chấp nhận cuộc sống hiện tại, nhưng càng gần đây, qua các cuộc đấu tranh của quần chúng nhân dân, chúng tôi mới vỡ lẽ! Trước đây chúng tôi tin vào lời thày cô, tin vào sách báo, đài phát thanh, truyền hình, vì tưởng đó là những thông tin trung thực, nhưng mới đây chúng tôi mới biết rằng nhà nước cũng xuyên tạc, cũng nói gian!

Trước đây chúng tôi tưởng chính quyền thương dân, lo cho dân, các chú công an bênh vực bảo vệ dân, chỉ bắt và đánh bọn tội phạm, bây giờ chúng tôi lại thấy rằng nhà nước ép chế, chiếm cứ bất hợp pháp đất của dân, công an đi với côn đồ đánh dân, uy hiếp dân.

Trước đây chúng tôi được học là đất nước ta có truyền thống anh hùng, đánh đuổi ngoại xâm, nhưng bây giờ thì chúng tôi lại được đọc những văn bản cắt đất, dâng đảo, công nhận chủ quyền của kẻ xâm lăng trên lãnh thổ của mình! Chúng tôi được học tập bảo vệ môi trường, nhưng môi trường đang bị quý vị lãnh đạo ở nhiều nơi cho triệt phá tan tành!

Chúng tôi, trong một thời gian gần đây thấy choáng váng, vỡ mộng, ê chề, và thực sự cảm thấy bị "sốc", vì những vấn nạn mà thực tế phũ phàng đã đặt ra cho chúng tôi:

- Tại sao các nhà báo, các nhà trí thức, cùng những người dân Việt Nam trong đó có các thanh niên, sinh viên, học sinh, bày tỏ lòng yêu nước, lên tiếng khi Trung Quốc xâm lăng nước ta, hay khi họ chống tham nhũng là một tệ nạn xấu xa làm hại dân nước, thì họ lại bị chính quyền đàn áp, bắt bớ cầm tù như những kẻ tội phạm?

- Tại sao khi người trẻ chúng tôi đi xin một việc làm để sinh sống và góp phần xây dựng xã hội, thì vào chỗ nào cũng được đưa ra một cái giá phải trả để "mua chỗ", mà không xét đến khả năng phục vụ của chúng tôi?

- Tại sao trong cả nước, chỗ nào người dân cũng ta thán, cũng biểu tình chống đối Nhà Nước?

- Tại sao các nhà lãnh đạo cao cấp VN như Thủ Tướng, Chủ Tịch nước… khi đi qua các nước tự do dân chủ tự do, lại bị khinh khi xem thường, bị đuổi, thậm chí phải đi lòn cửa sau, không được coi như một nhà lãnh đạo, như một quốc khách?

Những câu hỏi ấy đang bao quanh lấy chúng tôi, khiến chúng tôi phải nhụt chí, phải xấu hổ, và mất tin tưởng vào quý vị lãnh đạo, xin giải thích dùm chúng tôi, tại sao vây?

Ngày giờ này, lớp trẻ chúng tôi người thì đã học xong, người thì còn đang trên ghế nhà trường,và đang hăm hở, ra công học tập để chuẩn bị vào đời, xây dựng tương lai cho mình và cho đất nước, chúng tôi sẽ ra sao, và phải làm gì trong hoàn cảnh này? Ai sẽ hướng dẫn cho chúng tôi sống đúng, sống tốt, trong khi gương sống của cha anh, của cấp lãnh đạo mình như vậy? Ai là người cho chúng tôi niềm tin và sự bình yên để học tập hay làm việc? Chẳng lẽ chúng tôi sống theo gương của quý vị?

Quý vị là những người đã phá vỡ sự bình yên của tuổi trẻ chúng tôi! Quý vị là người đã chà đạp lên niềm tin và niềm tự hào của chúng tôi! Quý vị là những người đã làm ô nhiễm cuộc sống của chúng tôi ! Ngày giờ này, với tư cách là những người chủ tương lai của đất nước, với tư cách là con em của quý vị, chúng tôi đòi hỏi quý vị:

- Hãy trả lại niềm tin cho chúng tôi đã quý vị phá vỡ.
- Hãy trả lại cuộc sống bình yên cho chúng tôi.
- Hãy trả lại môi trường trong lành cho chúng tôi được sống, được hít thở.
- Hãy tạo lại một xã hội bình yên và ổn định cho chúng tôi, để chúng tôi yên tâm học hành, và vào đời với tinh thần trong sáng, với niềm tin rạng ngời, và với lòng hăng say nhiệt thành để xây dựng tương lai, xây dựng đất nước.

Nếu quý vị không làm như vậy, là quý vị đã đắc tội với lịch sử, với tiền nhân, với non sông, với đồng bào, vì quý vị đã phá vỡ đất nước, và nhất là phá vỡ một thế hệ trẻ chúng tôi, là con cháu của quý vị, và là tương lai của Tổ Quốc Việt Nam!

Tôn Đạo
VietCatholic News (Chúa Nhật 19/10/2008 12:33)
http://vietcatholic.net/News/Html/60217.htm