Saturday, April 4, 2009

Khi nào thì hết sợ ?


Gần đây trên mạng Internet liên tục xuất hiện các bài viết đề cập đến thời gian đã qua, hay còn gọi là thời kỳ đã qua. Mặc dù không đưa ra những mốc thời gian cụ thể, xong ai cũng hiểu rằng thời kỳ đó bắt đầu từ 1954 ở miền Bắc và 1975 ở miền Nam.

Một nét đặc trưng và bao trùm lên trên tất cả mọi người dân Việt Nam trong thời gian đó là: Nỗi sợ và Cái hèn.

Chính nỗi sợ làm cho chúng ta hèn. Vậy chúng ta sợ cái gì? Một điều chắc như đinh đóng cột là chúng ta sợ Cộng Sản. Với chính sách chuyên chế vô sản, với các cuộc cách mạng văn hóa tư tưởng, cải cách ruộng đất,… và đặc biệt là chủ trương “Bóp lấy dạ dày nhân dân” đã làm cho dân tộc Việt Nam từ một dân tộc anh hùng trở thành một dân tộc sợ hãi và hèn nhát.

Nhân dân sợ

Khi nhìn lại hơn một triệu người dân Miền Bắc di cư vào Nam sau năm 1954. Nhìn lại tình cảnh hỗn độn, dân chúng đua nhau tháo chạy khỏi Miền Nam năm 1975 và thời gian sau đó ai trong chúng ta cũng có thể hình dung ra nổi sợ hãi người cộng sản như thế nào. Không sợ làm sao được khi mẹ tôi nấu cơm độn khoai không đủ 40% khoai liền bị lập biên bản. Ba tôi phải đem hai cái bình điện (Ắc-qui) đục ra để làm chậu trồng rau, vì sợ rằng có bình điện tức là nhà giàu, là tư sản, là có tội, là nợ máu nhân dân.

Giang hồ sợ

Có một lần khi chứng kiến hai băng đảng giang hồ đang giáp mặt nhau chuẩn bị tỉ thí trong một quán nhậu ở thành phố Nha Trang. Đôi bên đang dàn trận với khí thế hừng hực, đột nhiên một trong những người cầm đầu của một bên rút trong túi ra cái thẻ màu đỏ, đập xuống bàn kèm theo mấy câu chửi thề. Ngay lập tức băng giang hồ bên kia biết rằng mình đụng phải “thứ dữ” nên nhanh chóng rút lui, mặt xanh như đít nhái!

Trí thức sợ

Trí thức là thành phần ưu tú của dân tộc, ấy vậy mà cũng sợ, cũng hèn. Để diễn đạt nỗi sợ của trí thức, xin mượn mấy câu thơ dưới đây của nhà thơ Bùi minh Quốc:

Bao nghẹn uất Nguyệt Nga xé trời kêu chẳng thấu
Giữa chợ đời biệt dạng Lục Vân Tiên
Hảo hớn bận giang hồ quán nhậu
Thi nhau bốc phét để quên hèn.”

Lãnh đạo tôn giáo sợ

Ở Việt Nam có hai tôn giáo lớn. Đứng đầu là Phật Giáo với hơn 80% dân số theo Phật giáo. Chỉ thấy một số ít thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất của Hòa thượng Thích Quảng Độ có thể gọi là không biết sợ. Tôn giáo lớn thứ hai là Công Giáo. Cũng vì sợ mà bao năm trời đã chấp nhận im hơi lặng tiếng mặc cho xã hội đảo điên, mặc cho luân thường đạo lý trở nên bèo dạt mây trôi.

Chính quyền sợ

Kể cũng lạ, mọi thành phần dân tộc đều sợ công sản, vậy chính quyền cộng sản thì sợ ai nữa. Nói zậy nhưng không phải zậy, đây mới chính là thành phần sợ nhiều nhất, sợ lâu nhất và hèn hơn ai hết. Cái sợ thứ nhất là: Cộng sản bé sợ cộng sản lớn. Cụ thể là hết sợ Liên Xô bây giờ đến sợ Tàu. Phái Bắc nhượng đất, phía đông nhường biển, rồi bây giờ dâng cả Tây nguyên luôn cho êm. Chưa hết, vừa rồi căng thẳng giữa các nước trên biển đông, trong khi Phi, người Mã khẳng khái tuyên bố chủ quyền của họ (dù chưa chắc là của họ) thì người ta lại thấy các bác trong bộ chính trị lục đục "đi tàu"! Cái sợ thứ hai của người cộng sản là họ sợ chính họ. Này nhé: Một Võ nguyên Giáp đang nắm binh quyền trong tay mà phải lui về làm “Kế hoạch sinh đẻ”. Một Võ Văn Kiệt khi bênh hoạn không dám nằm ở bệnh viện nhà nước mà phải nằm bệnh viện "đế quốc". Một Lê khả Phiêu, tin vào Đức Phật, thờ Đức Phật mà sợ không dám công khai xác nhận niềm tin của mình.

Khi nào thì hết sợ ?

Trong suốt một thời gian dài mà cả dân tộc đều sợ thì có một số ít các nhà yêu nước với đủ các thành phần, điển hình như: Trí thức có: Hà sĩ Phu, Nguyễn thanh Giang,… . Phía tôn giáo có Cố Giám mục Nguyễn Kim Điền, Linh mục Nguyễn văn Lý, Hòa thượng Thích Quảng Độ,… . Phía những người cộng sản có Hoàng minh Chính, Trần Độ,… họ đã vượt qua cái sợ để nói lên tiếng nói của lương tâm, của Công lý và Sự thật.

Từ những hạt giống đó đến năm 2006 thì lần đầu tiên tại Việt Nam xuất hiện một bản tuyên ngôn về Nhân quyền. Khởi đầu chỉ với vài người "không biết sợ", sau vài tháng thì con số người "không biết sợ" đã lên đến vài ngàn người. Sau đó giới trí thức trẻ bắt đầu "hết sợ" mà điển hình là các gương mặt như Lê thị công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Lê Quốc Quân, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Tiến Trung,…

Đến cuối năm 2008 thì lãnh đạo Tôn giáo bắt đầu "không còn sợ nữa" mà điển hình là Đức Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt và Hội đồng Giám mục Việt Nam đã lên tiếng bênh vực cho Công lý và Hòa Bình. Hưởng ứng cho phong trào đấu tranh vì Công lý và Hòa Bình đó là giáo dân Việt Nam trong và ngoài nước. Tiêu biểu cho thành phần "phó thường dân hết biết sợ" này là Giáo dân giáo xứ Thái Hà. Với những gì được thể hiện qua quá trình đấu tranh và đặc biệt là qua hai phiên tòa vừa qua, chúng ta có thể khẳng định rằng: Nổi sợ hải đã qua đi và tiếng của Công lý, của sự thật đã xuất hiện trong người dân Việt Nam.

Vậy khi nào thi người cộng sản hết sợ và hết hèn? Khi nào thi người cộng sản khẳng khái tuyên bố họ không còn tin vào chủ thuyết Mác-Lê nữa? Khi nào thì họ đồng hành cùng dân tộc, khẳng khái bảo vệ biên cương, bảo vệ Tổ quốc mà cha ông ta để lại? Những câu hỏi này xin dành cho những nhà lãnh đạo cộng sản.

Một ngày cuối tháng 3 năm 2009
Trương Văn Phú

http://giaoxuthaiha.org/Web/ContentDetail.aspx?distid=2006

Thursday, April 2, 2009

Nhớ Tháng Tư Đen

Mùng 10 tháng 3 âl sắp tới Giỗ thứ 59 của Ba tui. Năm nay nhằm ngày 4 tháng 4 dl.
Hễ tới tháng Tư là tui buồn lắm.


Nhớ Tháng Tư Đen

Nhớ tháng tư đen lại đến rồi
Miền Nam đất Việt của tôi ơi
Tự do công lý không còn nữa
Cả nước chìm trong sắt máu thôi

Nhớ tháng tư đen lại đến rồi
Làm sao quên được ngày ba mươi
Cộng nô hỉ hả reo cờ đỏ
Đỏ cháy con tim, đỏ chết người

Nhớ tháng tư đen lại đến rồi
Miền Nam Cộng phỉ cưỡng lên ngôi
Cho dân Miền Bắc tràn hoen lệ
Hăm mốt năm trường đỏ mắt trôi

Vì dân Miền Bắc khổ nhiều rồi
Nó cỡi trên đầu trên cổ thôi
Cờ đỏ đến đâu chết đến đó
Sao vàng sao chổi quét tàn hơi

Vì dân Miền Bắc hiểu nhiều rồi
Cộng Đảng hồng chuyên sắt máu thôi
Cả Mẹ cả Cha còn tố khổ
Cả con cả vợ, đổi trèo ngôi

Nó nói lo dân lo nước à
Miệng mồm Cộng Đảng thật chua ngoa
Nó la leo lẻo, lòa thiên hạ
Xiềng xích ngục tù chật ních a

Dân đen mê ngủ nên gà mờ
Khi tỉnh ra rồi, con cóc khô
Nó lấp cửa hang, nó bịt miệng
Thiên đường cộng sản, đừng nằm mơ

Miền Bắc trông chờ những ước mong
Miền Nam phạt Bắc diệt cuồng vong
Cho dân Miền Bắc ngoi đầu dậy
Cùng với Miền Nam sưởi ấm lòng

Vậy mà ước vọng đành tiêu vong
Vận nước điêu linh cuốn xoáy dòng
Cuốn tiếp Miền Nam trôi nghiệt ngã
Thế thì cả nước phải long đong

Vậy mà thế giới vẫn ba hoa
Phản chiến, hùa theo giải phóng ma
Quỷ đỏ cười khì, rung chễm chệ
Lọt tròng, vùng vẫy thoát sao ra

Vậy mà quốc tế xụi tai lơ
Giả điếc giả câm giả ỡm ờ
Hiệp định Paris thua giấy rách
Chính em chính trị quá ngây thơ

Uỷ Ban đình chiến với đình tranh
Hòa hợp sa lông đắp chiếu mành
Hòa giải ngu ngơ trùm chiếu rách
Bó tay, cho Cộng Sản tung hoành

Khởi lệnh ùn ùn tổng tấn công
Miền Nam hết thở, chống tay không
Một giàn ký kết, câm như hến
Bài học muôn đời, đừng ngóng trông

Làm sao thoát khỏi tháng tư đen
Không trước thì sau gió trước đèn
Chút lửa lập lòe dầu cạn sạch
Lóe lên rồi tắt ngúm đêm đen

Mỗi năm, lại nhớ tháng tư đen
Trùng hợp ba mươi, phải tối tăm
Đom đóm đêm đen, nên cả nước
Ngập chìm thống khổ, sống hờn căm

Mỗi năm, lại nhớ tháng tư đen
Trùng hợp ba mươi, không có đèn
Trăng lặn, sao mờ, thêm tối mịt
Toàn dân nước Việt làm sao quên

Tháng Tư, đâu phải chỉ Miền Nam
Miền Bắc trầm kha đã thiết ngàm
Hiệp định Genève đà siết họng
Paris thêm nữa, biết sao cam

Hăm mốt năm, xương máu Bắc Nam
Đổ sông đổ biển, mộng tiêu tan
Âm linh tử sĩ mờ sương khói
Tức tưởi hồn đau ngập suối vàng

Hăm mốt năm, dân chúng Bắc Nam
Hiền Lương Bến Hải sóng lăn tăn
Không nhòa máu lệ hai bờ nước
Thêm tháng tư đen, chấm dấu than !

Dấu than lịch sử nhớ nghe em
Nghe chị, nghe anh, đừng có quên
Cho đến khi nào, lật sử mới
Việt Nam mới hết những hoang tàn

Cái tháng tư đen, nhớ rõ ràng
Hễ ai, là máu đỏ da vàng
Hễ ai, là cháu con Hồng Lạc
Còn dính trong người chút Việt Nam

Không phải một năm, hay chục năm
Hai mươi, hay đã ba mươi năm
Cho dù đến bốn, năm mươi nữa
Trang sử lật qua, mới hết ngàm

Lúc đó, người dân cả nước mình
Nhòa trong mắt lệ, khóc quang vinh
Nắm tay thắm thiết, chan tình tự
Vì quá oan khiên, khổ cực hình

Lúc đó, người dân cả nước mình
Mới nghe tiếng nói của chân tình
Mới cười chan chứa trong ánh mắt
Vì quá tai ương, phải lặng thinh

Lúc đó, người dân cả nước ta
Trong ngoài trổi khúc khải hoàn ca
Bài ca thắm thiết tình dân tộc
Tổ quốc Việt Nam đã thái hòa

Lúc đó, người dân cả nước ta
Bài ca thống nhất mới hùng ca
Diễu hành trên khắp non sông Việt
Dân tộc Việt Nam đã thái hòa

Thế thì, dấu mốc tháng tư đen
Đừng đổ cho ai, quá cũ mèm
Dù đỏ, dù đen, hay xám xịt
Chụp tai, chụp mũ, chỉ kèm nhem

Thế thì, dấu mốc tháng tư đen
Dân tộc Việt Nam phải thắp đèn
Thắp đến khi nào trời sáng lại
Việt Nam sông núi tỏa hồn thiêng.

Viết cho 30 tháng 4 năm 2009
ThấuTâmCan
ST

Tuesday, March 31, 2009

30 Tháng Tư: Lịch-Sử Tái Diễn ? (Hoàng Duy Ân)

Trong bài “Điềm Trời” (24/3/09) người viết đã nhắc đến đàn sâu xuất hiện ở Phan Rang cũng vào tháng 3/1975 và Cộng quân tràn ngập Miền Nam Tự Do tháng Tư- 1975!

Cũng giữa tháng 3/2009 những đàn bướm dày đặc xuất hiện ở Đà Nẵng và Thanh Hóa theo một vài tờ báo trong nước!

Tuổi Trẻ ngày Thứ Bảy 28/3/2009: “Hàng vạn công nhân Trung Quốc đã vào VN!”

Không còn nghi ngờ gì nữa! Đàn bướm xuất hiện như một “điềm Trời” báo hiệu chào mừng đoàn quân xâm lăng Tầu Cộng ồ ạt tràn vào VN không cần mang theo súng đạn, vũ khí đã chứa sẵn trên những chiến hạm đã tăng cường ở Biển Đông!

Đội quân tình báo chiến lược trá hình của Tầu Cộng đã xâm nhập Tây Nguyên, nay đội dân quân xâm nhập theo những “Dự án lớn trong ngành xây dựng” đúng sách lược “Hợp tác toàn diện” đã đạt được một lúc nhiều mục tiêu: giảm thiểu đội ngũ thất nghiệp đang ngày càng gia tăng tại mẫu quốc, tạo gánh nặng thất nghiệp thêm cho thuộc địa chư hầu! Trong khi CSVN nỗ lực đem rao bán lao động nê lệ khắp thế giới thì Tầu Cộng lùa người của chúng vào thay thế, một đội ngũ thanh niên dư thừa của Tầu Cộng không có điều kiện để cưới vợ, đẻ con tại chính quốc sẽ vô cùng thuận lợi mua gái VN đang khó khăn trong giấc mộng lấy chồng Đài Loan, Nam Hàn, Mã Lai… hiện nay. Những thị trấn làng xã Cộng Tầu kiều sẽ rất sớm hình thành trên toàn cõi VN!

Việt Nam từng thu nhận người Hoa tị nạn, nhưng đó là những thành phần chống lại tân vương triều mà họ phải đào thoát khỏi nước, cho nên họ phải tuân hành và làm lợi cho chính quyền nơi họ được dung thân. Khác với đội ngũ xâm lăng kinh tế hiện nay, được chính quốc họ bảo vệ, nhà nước thuộc địa cũng phải bảo vệ họ theo lệnh Thiên triều: người dân VN sẽ là thân phận người dân Tây Tạng hiện tại!

Giờ G đã điểm!

Chuyện mất nước, nguyên nhân không chỉ xẩy ra trong một sớm một chiều!

Nhiều sự kiện tích lũy để đến hôm nay là giọt nước tràn ly, là quả chín rụng!

Vì thiển cận, vì tham vọng quyền lực, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã bất chấp dân tộc và đất nước! Đã có biết bao nhiêu người lên tiếng cảnh báo, can gián và họ đã bị tiêu diệt như những vật cản đường! Để chỉ còn lại một đội ngũ robot tướng lãnh, trí thức khoa bảng, sử gia, nhà văn, nhà thơ, nhà báo…ton hót, xu nịnh để hưởng bổng lộc! Đội ngũ nầy đã phụ họa đắc lực cho công cuộc bán nước của Hồ và đồng đảng từ khởi thủy cho đến hôm nay mục tiêu đã đến đích!

Những triều đại Bắc phương càng về sau càng nham hiểm: Tầu Cộng nham hiểm hơn triều Minh, triều Thanh.

Những lãnh đạo Tầu Cộng càng về sau càng thâm độc, Hồ thâm độc hơn Giang, Giang thâm độc hơn Đặng, Đặng thâm độc hơn Mao!

Trong khi đó lãnh đạo CSVN càng về sau càng hèn hạ và càng ngu muội!

Không ai bắt buộc phải chống lại một nước lớn lân cận, nhưng cúi đầu một cách đê hèn đồng thời hủy diệt sức mạnh và ý chí của dân tộc là một sai lầm, là một tội ác không thể biện minh!

Ông cha ta xưa cũng phải cúi đầu nhẫn nhục, dù sau khi đã đánh thắng xâm lăng phương Bắc là để nuôi dưỡng sức dân, chịu hèn vì dân, vì nước: cái hèn đó phải được tôn vinh, phải được ngưỡng mộ. Nhún nhường đối ngoại để chăm lo và phát triển đời sống cho dân, giặc dù có mạnh, dù có muốn gây hấn, người dân sẵn sàng chết: “Duyệt dã sử dân, dân vong kỳ lao. Duyệt dã phạm nạn, dân vong kỳ tử.” (Dịch)

CSVN tự cho mình là “sống khôn ngoan bên cạnh nước lớn!” như cha ông đời trước là lời dối trá hết sức trơ trẽn!

Dù nhẫn nhục cha ông đâu có cắt đất để cống nạp cho ngoại bang!

Dù nhẫn nhục cha ông đâu có khờ dại rước giặc vào khai thác tài nguyên đất nước!

Mềm dẻo ngoại giao nhưng cha ông đâu có chà đạp đồng bào, cướp ruộng vườn tài sản của dân!

Cha ông đâu có chém đầu hay nhốt tù những người dùng lời thẳng thắn để can gián về những việc tổn dân hại nước!

“Đảng CSVN do nhân dân VN lựa chọn!” Dù đây là lời áp đặt, hỏi rằng đã quá muộn để người dân VN tự mình lựa chọn laị cho đúng?

“Quân đội nhân dân trung với đảng!” Đây là lệnh cưỡng hành, hỏi rằng những người đang cầm súng “bảo vệ đất nước” đã nhìn ra chưa khi đảng nầy là “đảng bán nước?” Ngay chính tên bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh mới nhất đã phải xin xác định “hợp tác chiến lược toàn diện” với đại diện quân cướp nước là Đới Bỉnh Quốc?

Có còn cần thiết để nắn nót những thư ngỏ “kính gởi tổng bí thư, kính gởi thủ tướng, kính gởi tướng lãnh…” nữa không?

Bởi chúng nó có còn là con người, con người Việt Nam nữa đâu?

29/3/2009

nguyễn Duy Ân

Tình hình khẩn cấp SOS: Ai du nhập hiểm nguy? Làm gì để cứu nguy đất nước?

Hiểm họa bôxít là có thật.

Hiểm họa bôxít là cực kỳ nghiêm trọng.

Các trí thức hàng đầu của đất nước ta đã cất lên, khẩn cấp và nghiêm khắc, lời cảnh báo đầy sức thuyết phục.

Mời đồng bào đọc kỹ lại những bài của tiến sỹ Nguyễn Thành Sơn, nhà văn Nguyên Ngọc, nhà báo Phạm Đình Trọng, nhà nghiên cứu Nguyễn Trung, các tướng Võ Nguyên Giáp và Nguyễn Trọng Vĩnh...

Những tài liệu quốc tế cũng xác minh thêm những hiểm hoạ diệt môi trường và diệt mạng sống con người của chất độc bôxít.

Hôm nay, nữ chuyên gia về môi trường của Liên Hợp Quốc Nguyễn Thùy Trang hiện công tác ở châu Phi góp thêm tiếng nói cảnh báo sâu sắc về nguy cơ của "bụi đỏ" và "bùn đỏ" đối với mạng sống con người. Ở châu Phi, "bùn đỏ" bôxít gây nên dị tật cho thai nhi động vật uống phải nước ô nhiễm; ở châu Úc, "bụi đỏ" bôxít gây ung thư phổi, viêm mũi, biến dạng cổ tử cung cho động vật thí nghiệm. Trên con người, "bụi và bùn đỏ" gây nên khó thở, chóng mặt, buồn nôn, sau đó đau ngực, có thể bị xỉu bất cứ lúc nào. Bụi đỏ nhẹ tung bay mọi nơi, bùn đỏ ngấm vào mọi nguồn nước, gây ô nhiễm sông, hồ, giếng ở những vùng rộng lớn. Rau nhiễm bụi đỏ chứa chất độc. Nước mưa cũng nhiễm bụi độc trong không khí.

Ai là người chủ trương khai thác bôxít ? Đó là 15 người trong bộ chính trị đảng CS, cụ thể là tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã đích thân hạ bút ký trong Tuyên bố chung Việt - Trung năm 2008, là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng coi chủ trương khai thác bôxít là "chủ trương lớn của nước ta", là bộ trưởng ngoại giao Phạm Gia Khiêm lén lút cho hàng chục ngàn công nhân Trung quốc vào nước ta, rải từ Lạng Sơn, Hải Phòng, Quảng Ninh, vào Lâm Đồng, Đak Nông, Bình Thuận cho đến tận Cà Mau. Mặc cho lao động ta thất nghiệp lên gần nửa triệu, họ đang có kế hoạch đưa 30 vạn lao động Trung quốc vào nước ta trong năm nay, bất kể việc này đang và sẽ gây nên những xáo trộn về kinh tế, tài chính, văn hoá - xã hội và an ninh phức tạp chưa lường hết.

Bộ chính trị độc đoán bỏ ngoài tai mọi cảnh báo, can ngăn; lo ngại trước yêu cầu mở một cuộc thảo luận khoa học rốt ráo; tảng lờ đòi hỏi tổ chức một cuộc hỏi ý dân; không dám tổ chức cho Mặt trận Tổ quốc phản biện. Họ lao vào hành động, cứ như đất nước này là của riêng họ, ngang nhiên khiêu khích công luận và nhân dân đông đảo.

Chưa bao giờ nhóm lãnh đạo toàn thể bộ chính trị phơi bày bản chất độc đoán, sùng ngoại, quay lưng lại với nhân dân, cúi đầu trước ngoại bang như hiện nay.

Họ coi mỗi ý muốn của Trung Nam Hải - Bắc kinh như ý Trời; coi yêu cầu của nhóm Hồ Cẩm Đào - Ôn Gia Bảo như nghiêm lệnh của cấp trên; họ tự đánh mất tư thế lãnh đạo khi tỏ ra không còn lòng tự trọng của quốc gia, không bảo vệ cuộc sống và quyền lợi của dân tộc này. Nhóm lãnh đạo đất nước, ngồi ở trên cao mà để cho những công dân Nguyễn Thành Sơn, Phạm Đình Trọng, Nguyên Ngọc, Nguyễn Trung, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Trọng Vĩnh (đã nghỉ hưu), cô Nguyễn Thuỳ Trang khuyên bảo lời hơn lẽ thiệt, dạy khôn ngoan và đạo đức, mà vẫn không chịu nghe ra, không chịu sáng mắt ra.
Vậy thì mọi công dân thật lòng yêu nước, thật lòng thương dân, chúng ta phải làm gì đây ?

Chúng ta không ở trong một nước dân chủ, không thể chờ một cuộc tổng tuyển cử mới để mời 15 vị ù lỳ tệ hại về nghỉ, tự chọn ra những nhân tài chân chính thật ra không hề thiếu. Việt nam vẫn còn là một trong 55 nước không có tự do trong gần 200 nước trên quả đất. Bế tắc, và nhục. Nước "đèn đỏ tự do", nên chuốc lấy "bụi đỏ" , "bùn đỏ" và mọi tai hoạ khác như tham nhũng, trì trệ hôm nay.

Không thể khoanh tay thúc thủ, để mặc cho hiểm hoạ lù lù đến cho nhân dân và đất nước.

Bạn biết không, bành trướng đang lấn mạnh khi thấy kẻ cầm quyền thúc thủ. Các công ty điện, ximăng, hoá chất, nhôm CHALCO, Nhất An/Quảng Tây giăng cờ xí khắp vùng Qủang Ninh, Hải Phòng, Tây Nguyên, Cà Mau rồi. Họ đi lại như nơi vô chủ. Đất nước lâm nguy !

Mọi sáng kiến xin tìm tòi và phát biểu khẩn cấp.

Từ Bắc chí Nam, từ đồng bằng lên Tây nguyên hãy xuất hiện khắp nơi khẩu hiệu : "KHÔNG với Bôxít", "STOP ! Bôxít !", "Ngưng lại !Bôxít! Ngưng lại! lao động nước ngoài !", "Hãy mở Hội thảo khoa học về bôxít đã !", "Bụi đỏ, bùn đỏ bôxít là nguồn chết !", "Không phá chè, cafê, tiêu, cao su - nguồn sống xanh của Tây Nguyên!"

Xin mời các giới, tổ chức, hội...cần và nên tham gia cuộc vận động khẩn cấp bảo vệ màu xanh Tây nguyên :

- Giới bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ môi trường, Bộ tài nguyên và môi trường ;

- Giới y tế, bảo vệ sức khoẻ, bảo vệ bà mẹ và trẻ em, Hội Hồng Thập Tự ;

- Giới luật học, luật sư, sinh viên luật:thực hiện luật Môi trưởng; - Các công đoàn, bảo vệ công nhân VN, phản đối đưa ồ ạt lao động nước ngoài vào;

- Các cựu binh sỹ từng tham gia các chiến dịch Tây nguyên và chiến trường Tây nguyên;

- Các hội đoàn công nghiệp và kỹ thuật, các nhà khoa học ;

- Các tổ chức du lịch, bạn của Đà lạt, Lâm Đồng, của Tây nguyên; - Giới báo chí, báo ngày, báo tuần, báo mạng, báo nói, các bloggers tự do, với những bài bình luận, nghiên cứu, thông tin, phóng sự, phỏng vấn, ảnh chụp nhanh, nhậy, kịp thời. Hơn 10 nghìn nhà báo, báo viết, báo nói, báo ảnh, im cả sao !

- Giới tôn giáo : cầu nguyện, tụng niệm, kiến nghị bảo vệ giáo dân (vùng khai thác hiện tại có nhiều bà con dân tộc theo đạo Tin Lành ), cho Quốc thái Dân an, cầu soi sáng những người lãnh đạo mù quáng, tham nhũng, tối tăm ...

Các tổ chức và cá nhân, hãy đánh động dư luận, bàn tán, trao đổi về đề tài Bôxít, những ngày nghỉ, buổi nghỉ, nhân các cuộc gặp mặt, ma chay, đình đám, hội hè, cưới xin ...

Các cử tri địa phương hãy chất vấn mạnh mẽ các đại biểu Quốc hội để buộc bộ chính trị CS phải mở mồm giải trình minh bạch trong khoá họp tháng 4 này.

Đặc biệt các bạn trẻ năng động đầy sáng kiến và nhiệt huyết !

Mỗi người góp một tay, chúng ta sẽ cùng nhau làm nên chuyện lớn. Toà nhà nào cũng làm nên từ từng viên gạch quý.

Xin bà con đồng bào ta đồng tâm nhất trí coi các đề tài đấu tranh nóng bỏng Xuân - Hè 2009 này là :

- chủ quyền quốc gia toàn vẹn trên đất liền, vùng biển và đảo của Tổ quốc : đòi công bố bản đồ chi tiết đường biên giới; đòi đăng ký thềm lục địa mở rộng cho Liên Hợp Quốc trước 13-5-2009.

- từ bỏ ngay việc khai thác bôxít theo thúc ép của ngoại bang, hiểm họa mọi mặt và lâu dài cho đất nước và dân tộc !

- đưa ra xét xử công khai không chậm trễ các vụ tham nhũng lớn PCI, PMU 18 ... và 10 vụ khác như Ban chống tham nhũng đã cam kết (vụ PMU18 kéo dài hơn 3 năm) .

Tình hình khẩn cấp. Tây Nguyên là mái nhà Việt nam.

Đất nước lâm nguy. Trong ngoài câu kết, họ phá ta từ mái nhà phá xuống.

Cả nước đứng cả dậy, thét : không ! không với khai thác Bôxít.

Stop ! Bôxít.

Không ! Việt nam không phải dân hèn, dân loại 2, gánh chịu muôn vàn tai hoạ thay cho dân thượng đẳng, thay cho chủ, như 15 bộ não lãnh đạo mất gốc thôi thúc. Thôi nhé ! Đủ quá rồi !

Keo này thử sức. Gan vàng dạ sắt. Cả nước, trong, ngoài gắn bó, Việt nam ta quyết thắng. Việt nam ta sẽ thắng !

Có phải không ? Cô ! bác ! anh! chị ! các bạn !

Paris 31-3-2009.


Bùi Tín

Monday, March 30, 2009

MỘT THÁNG BIỂU TÌNH TẠI GIA


THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 30.3.2009
Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ kêu gọi Đồng bào các giới trong nước Bất tuân dân sự - Biểu tình tại gia suốt tháng 5 để yêu sách bãi bỏ khai thác quặng bô-xít Tây nguyên gây đại nạn sinh thái và an ninh quốc phòng
PARIS, ngày 30.3.2009 (PTTPGQT) - Sáng nay Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ gửi đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế “Lời Kêu gọi Một Tháng Biểu tình Tại gia” để phổ biến đến các cơ quan truyền thông, báo chí cùng đồng bào các giới mong được sự hưởng ứng trước nguy cơ đại nạn sinh thái và an ninh quốc phòng nơi yết hầu quân sự Tây nguyên.

Nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện (Viện Tăng thống và Viện Hóa Đạo), Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ cất lên lời kêu gọi. Bởi vì theo nhận định của Hòa thượng, hiện nay “lãnh đạo Nước Nhà không là Lý Thái Tổ, Trần Nhân Tông, Lê Thái Tổ, mà là một chính quyền ly khai dân, lệ thuộc nước ngoài, từ ý thức hệ đến cơ cấu tổ chức bộ máy nhà nước, làm đảo lộn xã hội và nhân văn Việt Nam”. Nên hy vọng cuối cùng của Hòa thượng là “CHỈ CÒN LẠI TIẾNG NÓI CỦA TOÀN DÂN MỚI CÓ CƠ CỨU VÃN”.
Hòa thượng kêu gọi tháng Tư này xin đồng bào các giới chuẩn bị lương thực để có thể thực hiện suốt tháng 5.2009 làm tháng “Bất tuân dân sự” biểu dương bằng cuộc “Biểu tình Tại gia” : “Nông dân không ra đồng, Công nhân không đến xưởng, Thương gia, Tiểu thương không đến chợ, Sinh viên, học sinh không đến trường”. Sống dưới chế độ độc tài toàn trị, mọi tự do cơ bản đều bị tiêu hủy, đặc biệt tự do ngôn luận, tự do biểu tình. Công an là thế lực đàn áp và bắt bớ Người Biểu tình. Cho nên đối sách là Biểu tình tại chỗ, trong nhà mình, thì cuộc bắt bớ không thể thực hiện.

Với người Việt hải ngoại, Hòa thượng kêu gọi “đồng bào các giới ở hải ngoại hưởng ứng bằng việc không về du lịch và không gửi tiền về Việt Nam trong suốt tháng Năm 2009, ngoại trừ những trường hợp riêng tư khẩn cấp hay bất khả”.

Với các cơ quan truyền thông, báo chí Hòa thượng kêu gọi xin “giúp đỡ chuyển vận Lời kêu gọi này của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đến các giới đồng bào trong và ngoài nước”.

Lời kêu gọi trình bày chi tiết đầy đủ về đại nạn sinh thái gây ra do việc khai thác quặng bô-xít ở Tây nguyên. Nhất là “công nghệ lạc hậu khai thác quặng bô-xít chỉ có ở Trung quốc là công nghệ “ướt”, trong khi các quốc gia tiên tiến đã chuyển công nghệ “ướt” sang công nghệ “khô” trong việc thải bùn đỏ, là nguy cơ gây đại nạn sinh thái cho Tây nguyên, miền Nam Trung bộ và đồng bằng sông Cửu Long”. Điều trầm trọng hơn nữa, theo lời Hòa thượng, là “nguy cơ an ninh quốc phòng. Tây nguyên là vùng chiến lược, yết hầu quân sự cho việc phòng ngự Việt Nam trên ngã ba biên giới Cam Bốt – Lào – Việt Nam”.

Lời kêu gọi thống thiết của Hòa thượng Thích Quảng Độ là : “Trọng Thủy đã cưỡng bức Mị Nương trên dãy Trường Sơn. Còn ngoài kia trên biển Đông, Trung quốc cũng đang lấn chiếm Hoàng Sa và Trường Sa…”

Mục tiêu của Tháng 5 Bất tuân dân sự - Biểu tình Tại gia, nhắm đạt 3 mục tiêu :

“1. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam cấp tốc nộp hồ sơ xác nhận thềm lục địa của mình theo Công Ước Liên Hiệp Quốc Về Luật Biển cho Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS) trước ngày quy định của LHQ, là ngày 13 tháng 5 năm 2009, để bảo vệ quyền lợi và lãnh hải tổ quốc.

“Nếu Đảng và Nhà nước vẫn làm ngơ trước quyền lợi của tổ quốc, thì xin các Cộng đồng Người Việt hải ngoại cấp tốc thành lập Ủy ban Bảo vệ Lãnh hải Việt Nam, thu tập hồ sơ, vận động quốc tế và can thiệp trực tiếp đến Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS) để bảo vệ quê hương.

“2. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam công bố toàn bộ nội dung hai bản Hiệp ước Biên giới trên đất liền và trên biển ký kết giữa Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1999 và 2000, kèm theo các bản đồ là bộ phận cấu thành không thể tách rời của Hiệp ước, để toàn dân được biết sự toàn vẹn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng.

“3. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam khẩn cấp triệu tập một Đại hội đại biểu toàn dân bao gồm các nhà khoa học, các chuyên gia kinh tế, kỹ thuật cơ khí luyện kim, các chiến lược gia quân sự cùng đại biểu các thành phần dân tộc bất phân chính kiến, tôn giáo trong và ngoài nước để cùng nhau thống nhất ý kiến chận đứng việc khai thác quặng bô-xít ở Tây nguyên.

Chúng tôi xin đăng tải toàn văn Lời Kêu Gọi Một Tháng Biểu Tình Tại Gia như sau:

HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
VIỆN HÓA ĐẠO
Thanh Minh Thiền Viện, 90 Trần Huy Liệu, Phường 15, Quận Phú Nhuận, TP Saigon

Phật lịch 2552 Số 03 /VHĐ/VT


LỜI KÊU GỌI

MỘT THÁNG BIỂU TÌNH TẠI GIA
để chống việc lấy Vàng dân tộc đổi Nhôm nước ngoài

Bất chấp những lời báo động hiểm nguy của các chuyên gia, trí thức về việc khai thác quặng bô-xit ở Tây nguyên, ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn một mực tiến hành việc lựa chọn nhà thầu Trung quốc vào Tây nguyên khi khẳng định : “Khai thác bô-xít Tây nguyên là chủ trương của Đảng nêu trong Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ X”, nghĩa là từ năm 2006.

Đảng quyết định. Nhưng toàn dân thì sao ?

Toàn dân thông qua ý kiến của các giới chuyên gia, trí thức, học giả… đưa lên báo chí, truyền thông, Internet đều báo động rằng khai thác bô-xít sẽ hủy diệt mầu xanh rừng Tây nguyên, làm thay đổi thổ nhưỡng của vùng đất đỏ bazan, làm tăng thêm nguy cơ về hạn hán kéo dài, lũ ống, lũ quét sẽ xẩy ra nhiều hơn, đồng thời ô nhiễm nghiêm trọng nguồn nước ngọt để phát triển kinh tế cho các tỉnh vùng hạ lưu ở miền Nam Trung bộ, Đồng Nai, Bình Dương, thành phố Saigon. Từ nghìn xưa, mầu xanh rừng Tây nguyên bảo vệ cho việc tích trữ nước trong lòng đất, lọc không khí và điều hòa nhiệt độ toàn vùng. Phá hủy mầu xanh còn là phá hủy nghiêm trọng không những cảnh quan mà sắc thái văn hóa và quyền sống của hàng chục dân tộc ít người trên vùng cao.

Theo các báo cáo khoa học thì quặng bô-xít để sản xuất nhôm không là kim loại chiến lược. Giá trị kinh tế của nhôm không cao hơn việc trồng cây công nghiệp ở Tây nguyên. Bô-xít là tài nguyên khoáng sản có hạn, không tái sinh. Còn cây công nghiệp là nguồn tài nguyên vô hạn và có tái sinh. Ấy là chưa nói đến công nghệ lạc hậu khai thác quặng bô-xít chỉ có ở Trung quốc là công nghệ “ướt”, trong khi các quốc gia tiên tiến đã chuyển công nghệ “ướt” sang công nghệ “khô” trong việc thải bùn đỏ, là nguy cơ gây đại nạn sinh thái cho Tây nguyên, miền Nam Trung bộ và đồng bằng sông Cửu Long.

Bức thư ngỏ mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho biết từ năm 1980 Đảng và nhà nước đã đề nghị khối COMECON, tức khối kinh tế cộng sản Liên xô và Đông Âu, khai thác quặng bô-xít Tây nguyên. Nhưng theo thư ông Giáp thì “khối COMECON đã khuyến nghị Chính phủ ta không nên khai thác bô-xít trên Tây nguyên do những nguy cơ gây tác hại sinh thái lâu dài rất nghiêm trọng, không thể khắc phục được đối với dân cư tại chỗ mà còn cả dân cư và vùng đồng bằng Nam Trung bộ”.

Vì tính chất nguy hại sinh thái và cư dân quanh vùng khai thác bô-xít mà Cục bảo vệ môi trường quốc gia Trung quốc đã đóng cửa 100 mỏ bô-xít trên lãnh thổ Trung quốc từ năm 2004 đến 2008. Tại Ấn độ năm 2004 đã có một phong trào quần chúng lớn rộng nổi dậy biểu tình chống việc khai thác bô-xít tại bang Orissa trên diện tích 1000 hecta làm nguy hại 60.000 cư dân.

Tại Việt Nam hiện nay, chỉ nói đến một cứ điểm Đắk Nông ở phía cực nam Tây nguyên hiện đang có 7 mỏ khai thác bô-xít, tất thấy ngay nguy cơ sa mạc hóa - “bùn đỏ hóa mầu xanh” trên 6000 quả đồi với hàng trăm con suối trên một diện tích 600.000 hecta, nơi cư ngụ 29 dân tộc ít người, chủ yếu là cư dân bản địa người M’Nông. Để khai thác 5,4 tỉ tấn quặng thô bô-xít ở Đắk Nông thì chất thải bùn đỏ sẽ phủ lấp hàng nghìn buôn làng : khi ta biết rằng để có 1 tấn nhôm cần khai thác 4 tấn quặng bô-xít và thải ra môi trường 3 tấn bùn đỏ !

Vấn nạn nêu trên nằm trong lĩnh vực môi trường và sinh thái cho cư dân Tây nguyên. Một vấn đề trầm trọng khủng khiếp khác là nguy cơ an ninh quốc phòng. Tây nguyên là vùng chiến lược, yết hầu quân sự cho việc phòng ngự Việt Nam trên ngã ba biên giới Cam Bốt – Lào – Việt Nam. Việc nhà thầu Trung quốc khai thác quặng bô-xít đã bắt đầu, những làng người Hoa vừa dựng lên ở Tây nguyên, khoảng năm, mười nghìn người Trung quốc sẽ tới : Trọng Thủy đã cưỡng bức Mị Nương trên dãy Trường Sơn. Còn ngoài kia trên biển Đông, Trung quốc cũng đang lấn chiếm Hoàng Sa và Trường Sa…

Nguy cơ mất nước bắt đầu.

Lần này không chỉ Bắc thuộc Một Nghìn Năm, mà là Ba Nghìn Năm hay lâu hơn nữa khi lãnh đạo Nước Nhà không là Lý Thái Tổ, Trần Nhân Tông, Lê Thái Tổ, mà là một chính quyền ly khai dân, lệ thuộc nước ngoài, từ ý thức hệ đến cơ cấu tổ chức bộ máy nhà nước, làm đảo lộn xã hội và nhân văn Việt Nam.

CHỈ CÒN LẠI TIẾNG NÓI CỦA TOÀN DÂN MỚI CÓ CƠ CỨU VÃN. Trước là chận đứng việc lấy Vàng, tức dân tộc, đổi lấy Nhôm ngoại quốc. Sau là bảo vệ sự Vẹn toàn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng.

Nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tôi kêu gọi người Việt trong ngoài nước hãy tỏ thái độ trước nguy cơ hủy hoại mầu xanh Tây nguyên và đời sống của người Việt cũng như hàng chục dân tộc ít người trong việc khai thác quặng bô-xít không thông qua nghiên cứu khoa học và kinh tế, mà chỉ vụ vào sự lệ thuộc Bắc phương.

Kính xin người Việt nước ngoài khẩn cấp báo động công luận thế giới về đại nạn sinh thái Tây nguyên, và nguy cơ nối giáo Bắc Kinh trấn đóng yết hầu chiến lược vùng ba biên giới.

Kính xin người Việt trong nước hãy tỏ thái độ bằng cuộc biểu dương BẤT TUÂN DÂN SỰ trong suốt tháng 5 kể từ ngày Lễ Lao động 1.5 sắp tới.

Sống dưới chế độ độc tài, công an trị, người dân đã mất quyền biểu tình công cộng nói lên ngưỡng vọng thiết tha suốt 54 năm tại miền Bắc và 34 năm qua tại miền Nam, thì nay hãy BIỂU TÌNH TẠI GIA như một thái độ Bất tuân dân sự : Nông dân không ra đồng, Công nhân không đến xưởng, Thương gia, Tiểu thương không đến chợ, Sinh viên, học sinh không đến trường. Chúng ta có một tháng Tư để chuẩn bị lương thực cho gia đình nhằm thực hiện tháng Năm BẤT TUÂN DÂN SỰ - BIỂU TÌNH TẠI GIA để đòi hỏi ba yêu sách sau đây :

1. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam cấp tốc nộp hồ sơ xác nhận thềm lục địa của mình theo Công Ước Liên Hiệp Quốc Về Luật Biển cho Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS) trước ngày quy định của LHQ, là ngày 13 tháng 5 năm 2009, để bảo vệ quyền lợi và lãnh hải tổ quốc.

Nếu Đảng và Nhà nước vẫn làm ngơ trước quyền lợi của tổ quốc, thì xin các Cộng đồng Người Việt hải ngoại cấp tốc thành lập Ủy ban Bảo vệ Lãnh hải Việt Nam, thu tập hồ sơ, vận động quốc tế và can thiệp trực tiếp đến Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS) để bảo vệ quê hương.

2. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam công bố toàn bộ nội dung hai bản Hiệp ước Biên giới trên đất liền và trên biển ký kết giữa Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1999 và 2000, kèm theo các bản đồ là bộ phận cấu thành không thể tách rời của Hiệp ước, để toàn dân được biết sự toàn vẹn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng.

3. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam khẩn cấp triệu tập một Đại hội đại biểu toàn dân bao gồm các nhà khoa học, các chuyên gia kinh tế, kỹ thuật cơ khí luyện kim, các chiến lược gia quân sự cùng đại biểu các thành phần dân tộc bất phân chính kiến, tôn giáo trong và ngoài nước để cùng nhau thống nhất ý kiến chận đứng việc khai thác quặng bô-xít ở Tây nguyên.

Tháng Năm BẤT TUÂN DÂN SỰ - BIỂU TÌNH TẠI GIA sẽ là thái độ dũng cảm nói lên mối ưu tư Bảo vệ sinh thái và Vẹn toàn lãnh thổ của toàn dân trong giai đoạn cấp cứu của lịch sử. Dân chủ là Tiếng Nói, một tiếng nói đối thoại và tranh luận khi quê hương nguy biến để tiến tới giải pháp cứu nguy dân tộc. Nay là cơ hội và thời điểm sinh tử để Tiếng Nói cất lên thông qua một tháng BIỀU TÌNH TẠI GIA.

Kính xin đồng bào các giới trong nước hưởng ứng THÁNG BIỂU TÌNH TẠI GIA trong suốt tháng 5.2009, và đồng bào các giới ở hải ngoại hưởng ứng bằng việc không về du lịch và không gửi tiền về Việt Nam trong suốt tháng Năm 2009, ngoại trừ những trường hợp riêng tư khẩn cấp hay bất khả.

Kính xin các cơ quan truyền thông, báo chí giúp đỡ chuyển vận Lời kêu gọi này của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đến các giới đồng bào trong và ngoài nước.

Thanh Minh Thiền viện, Saigon ngày 29.3.2009

Xử lý Thường vụ Viện Tăng thống

Kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo

(ấn ký)

Sa môn Thích Quảng Độ


*******************************************************************
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
International Buddhist Information Bureau
Bureau International d'Information Bouddhiste
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 60063 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail : ubcv.ibib@buddhist.com
Web : http://www.queme.net
*******************************************************************

Bức tâm thư gửi Luật sư Lê Trần Luật - J.B Nguyễn Hữu Vinh

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Hà Nội, vài giờ trước phiên Toà Phúc thẩm, 27/03/2009
Anh Lê Trần Luật thân mến

Đến hôm nay, tôi mới viết được mấy dòng này để gửi tới anh, dù những khó khăn anh đã gặp phải không chỉ mới vài ngày gần đây. Nhưng xin hãy hiểu và thông cảm cho nhau nhiều khi con người ta vẫn phải chấp nhận câu nói “lực bất tòng tâm”.
Chắc anh hiểu, để có thể nói lên những lời nói chân thành, trung thực với nhau nhiều khi cũng không phải dễ dàng. Càng khó hơn khi chúng ta muốn nói lên những điều dựa trên Sự thật, Công lý. Sự dối trá và bạo lực trong xã hội đang chúng ta đang sống lại quá nhiều, nhiều khi, để nói lên được những sự thật trong cuộc sống, thật khó lắm thay.
Gửi tới anh những dòng này là điều cách đây chỉ mấy ngày thôi tôi chưa hề nghĩ tới. Bởi, tôi vẫn cứ nghĩ rằng trên con đường ra toà ngày mai của giáo dân Thái Hà, sẽ có anh đi bên cạnh. Dù anh là một người không ở trong đạo Công giáo, nhưng những giáo dân vẫn tin tưởng và giao phó cho anh một nhiệm vụ: Bảo vệ quyền lợi cho họ theo các quy định của pháp luật trước một phiên toà mà họ là bị cáo. Họ muốn được anh hướng dẫn họ những thủ tục, những hiểu biết pháp luật để hành xử trong môi trường của một nhà nước được gọi là “pháp quyền xã hội chủ nghĩa”, nhất là trong vụ án này.
Những tưởng rằng, đó là việc làm bình thường của một luật sư, nhưng quả thực cuộc sống không hề đơn giản, phải vậy không anh?
Những ngày qua, anh trở thành nổi tiếng trên các diễn đàn thông tin nhiều chiều, chính thống và không chính thống. Ở đó, nội dung thông tin về anh hầu như trái ngược.
Các báo của nhà nước nói anh là một con người không trung thực, một người dối trá, ăn quỵt, lừa đảo và nhiều những điều khác nữa… Nhưng trên các trang thông tin khác, anh lại là con người dũng cảm, can đảm, được sự tin tưởng và yêu mến của những người dân thấp cổ, bé họng và những người cần lao. Những người đó đang đứng bên anh và chính họ tự do, tự nguyện nói lên những điều đó.
Thôi, sự đời nhiều khi cũng đành phải để cho thực tế và thời gian phán xét, miệng lưỡi thế gian nhiều khi còn cay hơn cả ớt, sắc hơn cả dao cau, thậm chí còn độc ác hơn cả những loài rắn độc. Cha ông ta đã từng nói:
Mai mưa, trưa nắng, chiều nồm
Trời còn luân chuyển, huống chi mồm thế gian.
Chắc anh đã có quá nhiều kinh nghiệm với điều này trong suốt quá trình anh đã sống, nhất là những ngày vừa qua?
Với tôi, sự kiện Thái Hà đã đưa anh đến với những người dân Công giáo chúng tôi, và cũng từ sự kiện đó tôi được biết anh. Thời gian biết nhau chỉ mới mấy tháng, số lần gặp nhau chỉ mới vài ba lần, chưa đếm nổi trên đầu ngón tay của một bàn tay. Nhưng cũng như bao giáo dân Việt Nam và những người dân bình thường khác, ở anh có nhiều điều không dễ quên.
Nghĩ lại, anh cũng chỉ là một luật sư như muôn vàn luật sư khác, được học hành và sống bằng nghề nghiệp mình đã chọn, kiếm sống bằng trí tuệ sức lao động của mình. Ở Việt Nam chúng ta hiện nay, nghề đó cũng không phải là ít người.
Phải chân thành mà thừa nhận rằng: Trong xã hội, kể cả nghề luật sư của anh cũng không thiếu những người có thể coi là nhiều kinh nghiệm và tài giỏi hơn anh, nhưng chẳng ai biết đến họ. Thậm chí, còn có những người được người ta biết đến với sự khinh bỉ và coi thường.
Nhưng, anh đã trở thành một người nổi tiếng, một hiện tượng được nhiều người quan tâm. (Dù tốt hay xấu, thì chúng ta sẽ có thời gian để đánh giá, người đời sẽ có cái nhìn khách quan hơn sau những cơn xúc động cá nhân của mình, khi những sự thật trắng đen được chỉ rõ, vàng, thau không còn lẫn lộn, tôi tin là có ngày đó).
Điều đọng lại trong tôi và trong những người đã gặp anh, đó là sự dũng cảm hi sinh cho những nhu cầu tối thiểu trong một xã hội: Được sống trong một xã hội bình đẳng, mọi người cùng nhau đoàn kết, xây dựng đất nước này ngày càng ấm no, hạnh phúc và hùng cường. Chỉ đơn giản vậy thôi mà đã làm anh trở thành người nổi tiếng.
Qua đó, thật đáng suy nghĩ nhiều điều phải không anh? Trong một đất nước chúng ta với hơn 84 triệu dân, đầy đủ những gương mặt anh tài, đầy đủ tầng lớp trí thức, sỹ phu… học hành bằng cấp có đủ cả, thậm chí học tây học tàu cũng không thiếu. Đất nước chúng ta đã từng được tự hào khi nói về những sỹ phu Bắc Hà nêu cao khí tiết trong lịch sử. Những người dân Nam bộ chân chất “thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vua đất Bắc” ngày xưa.
Nhưng ngày nay, có một luật sư chấp nhận chịu đựng những khó khăn và nhiều gian nan đứng ra bảo vệ những người Công giáo, những giáo dân Thái Hà đang đòi sự thật, công lý đòi luật pháp được thực thi qua hai phiên toà sơ thẩm và phúc thẩm hiện nay, đã trở thành người nổi tiếng.
Phải chăng, nghĩ cho cùng, đó là một điều lạ, một sự lạ lùng mà ngay cả chính bản thân anh cũng không hề muốn? Đơn giản là vì đã quá ít ỏi những con người như vậy trong xã hội mình.
Anh Luật thân mến,
Những ngày đã qua và những ngày tới, điều gì sẽ đón đợi anh, có thể nhiều người đã nghĩ tới. Dù trong hoàn cảnh nào thì cũng cần nói lên điều này: Anh sẽ luôn cảm thấy thoả mãn và không ân hận với những việc mình đã làm vì sự thật, vì công lý.
Với những người Công giáo chúng tôi, sự hi sinh vì sự thật, vì công lý… đó là một nghĩa vụ và một mệnh lệnh, một niềm tin. Nhưng với những người không hoặc chưa là người Công giáo như anh, sự hi sinh này lớn lao hơn nhiều, bởi nó là lương tâm và lẽ sống. Đó là điều mà không có mấy người có được, khi xã hội đang trong cao trào suy thoái nhiều mặt: Kinh tế, đạo đức, lối sống. Vì vậy, những người Công giáo và không Công giáo càng kính trọng anh nhiều hơn.
Anh Luật thân mến,
Cũng như anh, tôi cứ nghĩ ngày mai, khi các giáo dân, các đồng đạo của mình ra Toà, tôi sẽ có mặt bên cạnh họ như một sự động viên, an ủi họ trong lúc khó khăn, cho họ đỡ cảm thấy đơn độc.
Nhưng với cả tôi, điều đó cũng không còn được là hiện thực. Ngày mai, khi các giáo dân ra Toà, tôi phải có mặt ở Cơ quan điều tra của Công an Thành phố Hà Nội theo giấy triệu tập để “Hỏi về nội dung một số bài viết trên mạng internet”.
Như đã bao lần “làm việc” với họ từ trước đến nay, tôi đều khẳng định rằng: Đó là những sự thật, những điều tôi viết ra là những suy nghĩ chân thành của mình. Tôi muốn tìm một lối ra, một cách giải quyết hợp lòng dân, đượm tình người trong những sự việc vừa qua. Đặc biệt, tôi phản đối những việc làm dối trá, kỳ thị và chia rẽ đất nước, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc để ngày càng hèn kém đi trước sự nhăm nhe xâm lấn của ngoại bang.
Nhưng, như anh đã biết, nhiều khi những điều mình cho là tốt, chắc gì đã hợp với người khác? Ngày nay, sự lẫn lộn trắng đen vẫn thường diễn ra ngay cả trong những điều tưởng như đơn giản nhất. Vì vậy mà vẫn có những sự việc như ngày hôm nay.
Ngày hôm nay, khi các giáo dân, các thân chủ của anh đứng trước Toà, anh ngồi vọng từ Miền Nam ra đất Bắc khắc khoải nhớ về họ. Còn tôi, khi các đồng đạo của tôi đang trước vành móng ngựa của một phiên toà “công khai”, dù ở ngay Thành phố Thủ đô này, lại chỉ có thể cầu nguyện cho họ trong trụ sở Công an Thành phố Hà Nội.
Anh Luật thân mến
Với những người Công giáo chúng tôi, chúng tôi tin chắc chắn ở một điều: Công lý, Sự thật sẽ chiến thắng mọi rào cản và trở lực. Bởi Thiên Chúa, đấng tối cao sẽ nghe những lời khẩn cầu tha thiết từ nguyện vọng được sống trong an bình, trong ánh sáng của Chân lý, sự thật và lẽ công bằng của người dân nước Việt chúng ta. Để có những điều đó, đâu có phải giản đơn mà không chấp nhận khó khăn, gian khổ. Chính vì vậy, mới có những con người hùng dũng và họ đang là thân chủ của anh ra trước phiên toà ngày hôm nay. Như anh đã biết, họ ra trước toà hoàn toàn tự nguyện chấp nhận những khó khăn và gian lao như một niềm vui của sự tận hiến.
Những người Công giáo chúng tôi sẵn sàng chết cho điều mình tin, và coi đó là Hồng phúc của mình. Vì vậy, những khó khăn, gian nan gặp phải, nhiều khi chính là những Hồng ân Thiên Chúa đã ban tặng, và chúng tôi vẫn lạc quan, yêu đời trong tình yêu thương.
Lịch sử Công giáo trên đất nước này cũng đã chứng minh điều đó hết sức sống động.
Nhưng, những người chưa, hoặc không Công giáo như anh, đã hi sinh vì đơn giản chỉ là lương tâm và là lẽ sống, tình người, gặp những gian nan trắc trở, khó khăn trong cuộc sống, anh lấy gì để làm niềm tin hôm nay?
Phải chăng anh, chúng ta đã cùng tin những điều mà chúng ta đã được nghe, được đọc để hy vọng một ngày mai tươi sáng hơn? Tôi chưa hiểu những điều này anh đã đọc nhiều chưa, nhưng tôi đã đọc những lời này nhiều lắm. Cũng chính vì đã đọc những lời này, mà tôi thấy mình tự tin hơn để nói lên sự thật. Đó là:
- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: “Tôi xin nói suy nghĩ riêng của mình. Tôi yêu nhất, quý nhất là sự trung thực, ghét nhất, giận nhất là sự giả dối”. (http://vietnamnet. vn/vanhoa/ 2007/02/662935/)
- Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã nói trong cuộc họp tổng kết năm 2005 của Hội đồng lý luận được chương trình thời sự của Đài truyền hình Việt Nam đưa ngày 24/01/2006: “Tôn trọng những ý kiến khác biệt”
- Ông Nguyễn Phú Trọng, Uỷ viên BCT, nguyên Bí thư thành uỷ Hà Nội cũng nhắc lại tại cuộc mít tinh kỷ niệm 76 năm ngày thành lập Đảng 3/2 tại Hà Nội: “Sẵn sàng lắng nghe những ý kiến khác nhau” của các tầng lớp nhân dân.
Tôi từng nghe một cán bộ công an hàm Trung tá nói: Có những sự thật nói ra sẽ là tội ác. Nhưng tôi nghĩ rằng dù sự thật có đau đớn bao nhiêu cũng còn hơn gấp vạn lần sự dối trá, kể cả sự dối trá ngọt ngào.
Anh Luật thân mến,
Ngày hôm nay, giáo dân sẽ lại đứng trước vành móng ngựa một lần nữa với những bộ y phục tuyệt đẹp, ngẩng cao đầu để nhìn lên Thiên Chúa, hi vọng Sự thật, Công lý, Hoà Bình sớm được thành hiện thực. Tôi tin họ có đủ lòng tin nơi mục đích họ đã nhắm đến, tôi tin là họ sẽ thấy hạnh phúc và không cô đơn dù không có anh bên cạnh, không có tôi bên ngoài hàng rào, bên lề đường để hiệp thông cùng họ trong những khi khó khăn cho trọn nghĩa một người đồng đạo.
Nhưng, tôi xin nguyện cầu cùng Thiên Chúa sẽ quan phòng và luôn gìn giữ anh trong cuộc sống, trong những công việc chính nghĩa anh đã làm vì Sự thật, vì Công lý và vì những người dân nghèo khổ.
Tôi cũng tin rằng, trong những lời kinh tiếng hát vang lên của cộng đồng cầu nguyện cho 8 giáo dân Thái Hà ngày hôm nay, cũng sẽ có lời cầu nguyện cho anh.
Hà Nội, vài giờ trước phiên Toà Phúc thẩm, 27/03/2009
J.B Nguyễn Hữu Vinh
Nguồn: DCCT
...