Sunday, March 20, 2011

Nhiễm phóng xạ có thể gây bệnh gì ? - BS. Tạ Mạnh Cường

(Ảnh hưởng của nhiễm phóng xạ ra sao ?)

Người dân trên thế giới đang lo ngại về “thảm họa Chernobyl” thứ 2 xảy ra ở Nhật Bản sau trận động đất và sóng thần dữ dội vừa qua, đặc biệt là các nước gần với Nhật Bản. Để giúp người dân có những hiểu biết về ảnh hưởng của phóng xạ đối với sức khỏe, chúng tôi có cuộc trao đổi với BS. Tạ Mạnh Cường - Viện Tim mạch Việt Nam, là chuyên gia IAEA về an toàn bức xạ khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

PV: Hiện nay nhiều người dân đang rất quan tâm về ô nhiễm phóng xạ ở Nhật Bản, xin TS cho biết các chất phóng xạ có thể gây ra những hậu quả gì cho sức khỏe?
BS. Tạ Mạnh Cường: Các chất phóng xạ có thể xâm nhập vào cơ thể qua da, hoặc đường tiêu hóa hay hơi thở. Sự tác động của phóng xạ vào cơ thể qua nhiều loại bức xạ khác nhau như tia X, alpha, beta, gamma… Bên cạnh những hiệu quả vô cùng to lớn trong công nghiệp, y học thì các chất phóng xạ và các tia bức xạ cũng gây ra những hậu quả vô cùng nguy hiểm cho sức khỏe con người nếu sự tác động vượt quá giới hạn an toàn.
Vụ nổ bom nguyên tử ở Nhật Bản (tháng 8/1945) và thảm hoạ nguyên tử Chernobyl xảy ra vào ngày 26/4/1986 khi Nhà máy điện nguyên tử Chernobyl ở Pripyat, Ukraina (khi ấy còn là một phần của Liên bang Xô viết) bị nổ được coi là những hủy diệt trầm trọng nhất trong lịch sử năng lượng hạt nhân bởi những hậu quả kinh khủng và lâu dài của nó đối với con người và môi trường. Giờ đây là những lo ngại về sự rò rỉ các nhà máy điện nguyên tử ở Nhật Bản sau động đất và sóng thần. Khi cơ thể bị nhiễm phóng xạ có thể gây ra ung thư, glocom, ban đỏ, da bong vảy, giảm bạch cầu hạt, thiểu sản các cơ quan trong cơ thể, xơ hóa và hoại tử vô khuẩn, sảy thai, vô sinh… Người dân khi dẫm trên đất nhiễm xạ sẽ tiếp xúc ngoài với các tia gamma, hoặc họ sẽ nuốt phải chúng nếu ăn thực phẩm và nước nhiễm xạ. Quá trình này sẽ làm tăng nguy cơ ung thư. Nếu tiếp xúc với cường độ lớn, người ta sẽ bị bỏng da, thậm chí có thể tử vong.
Người ta cũng nhấn mạnh đến việc các chất phóng xạ và tia phóng xạ làm biến đổi gen, gây ra nhiều bệnh lý nguy hiểm và có thể để lại di truyền cho nhiều thế hệ. Những hậu quả này có thể xảy ra hay không phụ thuộc vào hàm lượng phóng xạ, liều tia xạ được hấp thụ cũng như cường độ tia và diện tích cơ thể bị phơi nhiễm. Hậu quả càng nặng khi mức độ phơi nhiễm càng cao, liều bức xạ càng lớn.
PV: Trong những khu vực bị nhiễm phóng xạ các nhà chuyên môn về an toàn năng lượng thường có những khuyến cáo nào đối với  người dân?
Kiểm tra phóng xạ cho
người dân ở tỉnh Fukushima.

BS. Tạ Mạnh Cường
Sau những thảm họa về phóng xạ trên thế giới người ta ngày càng hoàn thiện mức cảnh báo về an toàn nguyên tử trong những môi trường có nguy cơ như vùng có nhà máy điện nguyên tử hoạt động, có các hoạt động liên quan đến chất phóng xạ, bức xạ. Nếu như mức ô nhiễm phóng xạ vượt quá mức cho phép, người dân sẽ được khuyến cáo sơ tán, đeo khẩu trang, mặc quần áo kín người, không nên uống nước trong vòi, không nên sử dụng những thực phẩm được sản xuất trong vùng có ô nhiễm. Người ta đặc biệt lưu ý đến nguồn nước và hướng gió khi có hiện tượng rò rỉ phóng xạ nên người dân cần chú ý đến những cảnh báo của cơ quan chức năng trong quá trình di chuyển khỏi nơi nhiễm xạ. Nếu có những dấu hiệu bất thường trên da, mắt, đường hô hấp... cần đến các cơ sở y tế để được chẩn đoán và điều trị sớm. Những phụ nữ có thai càng đặc biệt cảnh giác với môi trường nguy hiểm này.
PV:Xin cảm ơn TS!
Mức tác động của tia bức xạ lên con người được tính bằng đơn vị mSilvert (hay ký hiệu mSv), hay pico Curie (ký hiệu (pCi). Theo Ủy ban An toàn bức xạ Quốc tế, liều lượng giới hạn cho phép được tiếp nhiễm các loại bức xạ trong 1 năm là 1mSv; điều đó có nghĩa là trong vòng 1 năm, mỗi người dân bình thường không nên nhận một liều lượng bức xạ nhân tạo quá 1mSv. Nếu có 1 triệu người bị chiếu xạ bởi một liều phóng xạ có cường độ 1mSv thì có 40 người có nguy cơ bị ung thư.

Các đơn vị tia bức xạ
1 Gray (Gy) = liều tia hấp thụ năng lượng 1 J/kg trọng lượng cơ thể = 100 rads.
1 sievert (Sv) = liều tương đương (measure dose equivalent): liều bức xạ gây tác động sinh học có hại đối với con người.
Liều tương đương hiệu dụng (effective dose equivalent): liều tia xạ gây tổn thương đặc hiệu đối với một cơ quan hoặc một bộ phận của cơ thể người (đơn vị: Sv). 
 Tác động của ô nhiễm phóng xạ với cơ thể
- Hô hấp: nhiễm phóng xạ có thể gây ra ung thư vòm họng, phổi.
- Máu và cơ quan tạo máu: mô limpho và tủy xương ngừng hoạt động, làm cho số lượng tế bào trong máu ngoại vi giảm xuống nhanh chóng.
- Hệ tiêu hóa: niêm mạc ruột bị tổn thương, dẫn đến tiêu chảy, sút cân, nhiễm độc máu, giảm sức đề kháng của cơ thể, ung thư.
- Da: xuất hiện ban đỏ, viêm da, sạm da. Các tổn thương này có thể dẫn đến viêm loét, thoái hóa, hoại tử hoặc phát triển thành khối u ác tính trên da.
- Cơ quan sinh dục: vô sinh.
- Sự phát triển phôi thai: phụ nữ bị chiếu xạ trong thời gian mang thai (đặc biệt là trong giai đoạn đầu) có thể bị sảy thai, thai chết lưu hoặc sinh ra trẻ bị dị tật bẩm sinh.

(Theo tài liệu thực hiện bởi Lê Hảo)
 
Nhiễm Phóng Xạ và Sức Khỏe
Giới chức Nhật Bản hôm qua cho hay lượng phóng xạ rò rỉ từ nhà máy điện hạt nhân Fukushima I đã tăng lên mức có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe của con người. Vậy những nguy hiểm đó là gì?
Người dân sống trong vòng bán kính 30km từ nhà máy điện hạt nhân Fukushima I, nhà máy đã hứng chịu 3 vụ nổ và 2 vụ cháy trong vài ngày qua, đã được yêu cầu đi sơ tán hoặc ở trong nhà, đóng kín cửa, không cho không khí lọt vào nhà.

Các chuyên gia cho biết, họ đưa ra động thái trên là nhằm giảm thiểu bất kỳ ảnh hưởng nào đến sức khỏe của con người.
Phơi nhiễm phóng xạ có ảnh hưởng tức thời gì tới sức khỏe?
Phơi nhiễm phóng xạ ở mức độ trung bình, trên 1 đơn vị Gy, (có 7 cấp độ phơi nhiễm từ 1 Gy tới 7 Gy) có thể khiến chúng ta bị ốm, với hàng loạt triệu chứng. Vài giờ sau khi bị phơi nhiễm, thường bắt đầu bằng các triệu chứng buồn nôn và nôn, sau đó là tiêu chảy, đau đầu, sốt.
Sau những triệu chứng đầu tiên, có thể có một khoảng thời gian ngắn cơ thể dường như trở lại bình thường, không có biểu hiện ốm đau gì. Nhưng sau đó vài tuần là những triệu chứng mới, nghiêm trọng hơn.
Nếu bị phơi nhiễm phóng xạ ở mức cao hơn, tất cả những triệu chứng trên có thể được biểu hiện ngay, cùng đó là các cơ quan nội tạng đồng loạt bị tổn thương nhanh chóng, có thể dẫn đến tử vong.
Người lớn khỏe mạnh nếu bị phơi nhiễm phóng xạ ở mức 4 Gy thường cũng sẽ bị tử vong trong vòng nửa tiếng.
Lượng phóng xạ bị rò rỉ ở Fukushima hiện nay được đánh giá không gây nguy hại lớn cho sức khỏe của công chúng

Cách điều trị:

Điều cần phải làm đầu tiên là cố gắng giảm thiểu việc phơi nhiễm thêm, bằng cách cởi bỏ quần áo, giầy dép và rửa da (nhẹ nhàng) bằng xà phòng và nước.
Sau đó có các loại thuốc làm tăng sản xuất bạch cầu, nhằm ngăn chặn tổn thương có thể gây ra đối với tủy xương, giảm nguy cơ bị nhiễm trùng thêm do hệ thống miễn dịch.
Cũng có những loại thuốc đặc trị giúp giảm tổn thương đối với các cơ quan nội tạng do các phân tử phóng xạ gây ra.
Phóng xạ ảnh hưởng tới sức khỏe như thế nào?
Chất phóng xạ có khả năng gây tổn thương đáng kể đối với hóa chất bên trong cơ thể, phá vỡ các liên kết hóa học giữa các phân tử và nguyên tử hình thành mô.

Cơ thể sẽ phản ứng bằng cách cố gắng sửa chữa tổn hại này, nhưng đôi khi do tổn thương quá nghiêm trọng và rộng khắp, cơ thể không thể tự làm lành được. Ngoài ra cũng có nguy cơ gặp lỗi trong quá trình chữa lành tự nhiên của cơ thể.
Các phần của cơ thể có khả năng tổn thương lớn nhất khi bị phơi nhiễm gồm các mô ở ruột và dạ dày, và các tế bào sản sinh máu trong tủy xương.
Mức độ tổn thương phụ thuộc vào thời gian cũng như mức độ bị phơi nhiễm.

Ảnh hưởng lâu dài lớn nhất tới sức khoẻ?

Nguy cơ lâu dài lớn nhất là ung thư. Thường khi các tế bào của cơ thể đạt tới “ngày hết hạn” chúng sẽ tự “kết liễu”. Ung thư xảy ra khi tế bào mất khả năng này, trở nên bất tử, vẫn tiếp tục phân chia và phân chia một cách mất kiểm soát.
Cơ thể có hàng loạt tiến trình để đảm bảo tế bào không trở thành ung thư và thay thế những mô bị hư hại.
Nhưng hư hại do phơi nhiễm phóng xạ có thể làm ngưng hoàn toàn các quá trình điều khiển này, khiến ung thư xảy ra.
Việc phóng xạ làm cho cơ thể không thể tự sửa chữa tổn thương đúng cách cũng có thể dẫn tới thay đổi, hoặc biến đổi gen của cơ thể, không chỉ liên quan đến ung thư mà còn có thể truyền sang thế hệ con cháu, dẫn đến sự dị dạng ở những thế hệ tương lai. Biểu hiện gồm đầu hoặc kích thước não nhỏ hơn, mắt kém, phát triển chậm, và tiếp thu đặc biệt kém.

Trẻ em có gặp nhiều nguy cơ hơn?

Khả năng này là có. Lý do bởi trẻ em phát triển nhanh hơn, nhiều tế bào được phân chia và khả năng mắc lỗi trong quá trình phân chia này vì vậy mà càng lớn.
Sau thảm họa hạt nhân Chernobyl ở Ukraine năm 1986, Tổ chức Y tế Thế giới ghi nhận số trẻ em ung thư tuyến giáp ở vùng lân cận tăng cao. Điều này cũng là do chất phóng xạ rò rỉ ra ngoài chứa hàm lượng cao iot - chất tích nhiều ở tuyến giáp.
Khủng hoảng hạt nhân ở Fukushima gây ảnh hưởng gì?
Giới chức Nhật đã ghi nhận hàm lượng phóng xạ lên tới 400 millisieverts/giờ ở nhà máy điện hạt nhân Fukushima I.
Sievert tương đương như đơn vị Gy, nhưng thường được dùng để đo hàm lượng phóng xạ thấp hơn, để đánh giá nguy cơ lâu dài, hơn là tác động chính xác trước mắt của việc phơi nhiễm.
Giáo sư Richard Wakeford, chuyên gia về phơi nhiễm phóng xạ tại Đại học Manchester, Anh, cho hay việc phơi nhiễm hàm lượng 400 millisieverts nhiều khả năng không làm chúng ta bị ốm. Hàm lượng gấp đôi như vậy mới có khả năng khiến con người bị ốm.

Tuy nhiên, hàm lượng trên có thể bắt đầu làm suy giảm quá trình sản xuất tế bào máu trong tủy xương và có khả năng làm tăng nguy cơ ung thư gây tử vong lên 2-4%. Song về cơ bản, một người Nhật bình thường có nguy cơ mắc ung gây tử vong là 20-25%.
Giáo sư Wakeford nhấn mạnh chỉ những nhân viên cấp cứu tại nhà máy có nguy cơ phơi nhiễm với lượng phóng xạ trên và chắc chắn họ chỉ phơi nhiễm trong những khoảng thời gian ngắn.
Mức độ phơi nhiễm cho dân chúng nói chúng, thậm chí đối với những người sống gần nhà máy, là khá thấp.
Giới chức Nhật có thể làm gì để giảm thiểu ảnh hưởng?
Theo giáo sư Wakeford, nếu giới chức Nhật hành động nhanh, hầu hết dân chúng sẽ không gặp ảnh hưởng lớn về sức khỏe.
Ông cho rằng trong những trường hợp như thế, chỉ có những nhân viên hạt nhân làm việc tại nhà máy hoặc những nhân viên cấp cứu mới có nguy cơ bị ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe, khi bị phơi nhiễm phóng xạ với hàm lượng cao.
Cũng theo ông ưu tiên hàng đầu là sơ tán người dân khỏi khu vực và đảm bảo họ không ăn phải thực phẩm nhiễm xạ. Nguy cơ lớn nhất là phóng xạ iot, có thể vào cơ thể con người, gây nguy cơ ung thư tuyến giáp.

Để đối phó với nguy cơ này, người dân, đặc biệt là trẻ em, có thể dùng thuốc cân bằng iot, ngăn cơ thể hấp thụ phóng xạ này.
Ngoài ra, bản thân người Nhật cũng đã có rất nhiều iot trong thực đơn tự nhiên hàng ngày, nên nguy cơ đã được giảm thiểu.
Vụ Fukushima và Chernobyl có gì khác?
Giáo sư Gerry Thomas, người đã nghiên cứu về hậu quả của thảm họa Chernobyl, cho hay: “Ít khả năng Fukushima giống với Chernobyl. Trong thảm họa Chernobyl, đã xảy ra một vụ nổ hơi, tức xảy ra ở lõi lò phản ứng, khiến rất nhiều phóng xạ bị bắn vào không khí”.

Theo giáo sư Thomas, mặc dù thảm họa Chernobyl đã khiến các ca ung thư tuyến giáp tăng, nhưng những người bị ảnh hưởng chỉ là những người sống trong vùng trực tiếp xảy ra vụ nổ và còn trẻ vào thời gian đó.
(Theo  Lược Báo)
Kiểm soát sức khỏe tại Fukushima 

Phóng xạ hạt nhân ảnh hưởng sức khỏe

Quỳnh Như, phóng viên RFA
2011-03-17


Sự cố ở các lò phản ứng của nhà máy điện hạt nhân Fukushima làm lượng phóng xạ tăng lên ở khu vực xung quanh nhà máy và lan sang các vùng lân cận.
 
Những người dân sơ tán được quét bức xạ trong tỉnh Fukushima vào ngày 16 Tháng Ba năm 2011.
Điều này làm dấy lên mối quan ngại về sức khoẻ con người do tác hại từ việc bị nhiễm phóng xạ hạt nhân.
Chương trình Sức khoẻ và Đời sống hôm nay sẽ trình bày ý kiến của chuyên gia sức khoẻ và chuyên gia nghiên cứu hạt nhân về những vấn đề liên quan trong lĩnh vực này.
Các giới chức phụ trách về năng lượng nguyên tử Pháp cho biết sự cố ở các lò phản ứng hạt nhân Fukushima được đánh giá về mức độ nghiêm trọng là 6 trong thang bậc tối đa là mức 7. Đây là tai nạn hạt nhân lớn thứ hai chỉ sau vụ rò rỉ hạt nhân ở Chernobyl, Ukrainia năm 1986. Trong vụ rò rỉ ở lò phản ứng hạt nhân Chernobyl năm 1986, Liên xô đã phải di dời 30,000 cư dân. Sau đó người ta nhận thấy, tất cả những nhân viên làm việc tại nhà máy này bị phơi nhiễm phóng xạ ở mức 6.000 millisieverts đều chết trong vòng một tháng do các bệnh liên quan đến phóng xạ nguyên tử.

Trước tình hình ở Fukushima, chánh Văn phòng Nội các Chính phủ Nhật cho hay các nhân viên tại nhà máy đã được sơ tán ngay sau khi mức phóng xạ tăng lên, còn người dân thì được lệnh phải ở trong nhà không nên ra ngoài.
Giáo sư Kim Kearfott, Khoa Vật lý Hạt nhân thuộc Đại học Michigan, bà là một chuyên gia nghiên cứu về năng lượng nguyên tử hàng đầu của Hoa kỳ, nói rằng:
“Hiện nay không có thông tin nào cho hay người dân Nhật bị nhiễm một lượng lớn phóng xạ từ nhà máy nguyên tử ở Fukushima. Có tin nói rằng một công nhân ở nhà máy này bị nhiễm một lượng phóng xạ gấp đôi giới hạn ở mức bình thường đối với các nhân viên làm việc có tiếp xúc với các  chất phóng xạ. Tuy nhiên do mức ấn định chính thức cho phép là rất nhỏ, nên người này cũng chưa có nguy cơ bị các bệnh rối loạn về gien, ung thư hay các bệnh liên quan đến phóng xạ nguyên tử.”

Về vấn đề, liệu các nguồn thực phẩm tại Nhật bản có bị ảnh hưởng bởi phóng xạ hay không. Giáo sư Kearfott nhận định:
“Còn quá sớm để có thể đánh giá được những ảnh hưởng của các chất phóng xạ từ các vụ nổ lò phản ứng hạt nhân ở Fukushima đối với đời sống nói chung và thực phẩm nói riêng tại Nhật. Chúng ta chưa biết chắn chắn số lượng có thể bị nhiễm là bao nhiêu. Mặc dù con số đưa ra hiện nay hầu như là tương đối thấp.”
Hiện tượng nhiễm phóng xạ.

Bác sĩ Trần Văn Sáng, hiện đang hành nghề tại tiểu bang Virginia, Hoa kỳ phân tích hiện tượng bị nhiễm chất phóng xạ như sau:
“Phóng xạ là một danh từ mà chúng ta nghe rất nhiều trong cuộc sống hàng ngày từ các vụ nổ bom nguyên tử trong lịch sử mà chúng ta biết ở Hiroshima và Nagasaky, vụ nổ Chernobyl bên Liên Xô cũ, cho tới khi chúng ta đi chụp hình trong nhà thương hay ở những nơi chụp hình quang tuyến thì người ta cũng nói đến vấn đề có thể bị ảnh hưởng của phóng xạ.
Phóng xạ là gì? Thật sự nó là những tia phát xuất ra từ một nhân tố gọi là neutrinos. Cấu trúc neutrios gồm hai phân tử chính là protron và neutron. Hai chất này kết chặt với nhau để tạo ra nhân tố, mà của tất cả những chất trong thiên nhiên mà chúng ta thấy. Sự kết hợp này rất chặt chẽ và do những lực hết sức đặc biệt trong thiên nhiên.
Nhưng một khi lực này trở nên bất toàn, nó di động hay di chuyển vị trí của những phân tử thì nó sẽ phát ra những tia mà chúng ta thấy thường sử dụng gọi là tia Alpha, Beta và Gama. Trong những tia đó có tia gọi là X-ray, mà trong y học sử dụng để chụp hình vì tia này có thể đi xuyên thấu vào trong cơ thể. Cũng như có những tia mạnh hơn như tia Gama, nó có thể xuyên thấu qua những bức tường, kể cả những bức tường bằng sắt.”           
Giải thích nguyên nhân vì sao con người có thể bị ảnh hưởng bởi việc nhiễm phóng xạ. Bác sĩ Sáng cho biết:
 
“Những tia này có ảnh hưởng rất lớn trong thiên nhiên, vũ trụ, và ảnh hưởng đối với cơ thể con người. Chính vì vậy khi chúng ta đi chụp hình, CAT scan hay chụp X-ray thì người ta đều thấy có những người chụp hình quang tuyến bảo vệ cơ thể của họ bằng cách mang những tấm chắn. Trong thiên nhiên cũng có những tia này rất nhiều, khi hút thuốc lá, hay khi chúng ta đi tới những nơi có lò nguyên tử hạt nhân, v.v…Thì phần lớn chúng ta lúc nào cũng có mức độ tiếp xúc với những chất phóng  xạ này không nhiều, không ít. Nhưng mức độ quá nhỏ thành ra chúng ta không thấy nó ảnh hưởng đến cơ thể của chúng ta.”  
Chuyên gia về sức khoẻ này cũng đưa ra nhận định để mọi người không quá hoang mang về vần đề bị nhiễm phóng xạ:
“Đó là một số những ý niệm hết sức đơn giản về chất phóng xạ để quý vị thấy là không phải chỉ có khi xảy ra những tai nạn ở những lò hạt nhân thì chúng ta mới tiếp xúc với các chất phóng xạ mà thôi. Bình thường trong đời sống hàng ngày chúng ta dù không muốn tiếp xúc thì cũng có thể tiếp xúc với một ít chất phóng xạ do thiên nhiên tạo ra.”
Nhiễm các chất phóng xạ ở mức độ cao sẽ có những ảnh hưởng xấu đến sức khoẻ của con người, Bác sĩ Trần Văn Sáng nêu lên một số căn bệnh liên quan đến vấn đề này:
“Chúng ta sẽ nói trong hai tình huống khác nhau. Đó là những cái xảy ra khi có sự tiếp xúc một lượng lớn của các chất phóng xạ, thí dụ như chuyện xảy ra tại Nhật bản vì vụ nổ của lò nguyên tử hạt nhân.
Thường người ta chia làm hai nhóm. Nhóm có triệu chứng cấp tính, tức là nếu sự tiếp xúc quá gần và nồng độ của chất phóng xạ quá cao, thì sẽ ảnh hưởng trên da, làm da bị đỏ, phỏng đỏ, và có những triệu chứng hư hoại da. Đó là những người tiếp xúc rất gần, và họ có thể bị tử vong vì những sự tiếp xúc.
 
Đo phóng xạ tại Fukushima

Khi tia đi vào trong cơ thể nó ảnh hưởng đến bộ máy tiêu hoá thì người đó sẽ bị ói mửa. Và sau đó những tia này sẽ đi vào trong những tuỷ xương, và nó làm hạn chế hoạt động của những tuỷ xương, đó là nơi cung cấp những tế bào hồng cầu, bạch cầu, và những kháng thể cho cơ thể, thì khi đó cơ thể sẽ không sản xuất được những chất kháng thể giúp cơ thể thì vi trùng sẽ gây lên những biến chứng nhiễm trùng cho cơ thể và cũng gây ra tử vong.
Trường hợp cấp tính mà nếu lượng phóng xạ quá cao có thể làm suy sụp hoạt động của tim và mạch máu, thì người đó sẽ chết rất nhanh. Đó là những trường hợp cấp tính, thì thường chỉ xảy ra trong những vụ nổ của những lò hạt nhân.
 
Còn hậu quả lâu dài của những vấn đề tiếp xúc với các chất phóng xạ thì được nghiên cứu rất kỹ từ khi có những kinh nghiệm do thả bom nguyên tử tại Hiroshima và Nagasaky. Và đặc biệt là vụ nổ lò hạt nhân ở bên Liên xô năm 1986 tại Chernobyl, Ukrainia. Người ta thấy tỉ lệ ung thư tuyến giáp trạng (Thyroid gland) rất cao, kế đó là những trường hợp bị ung thư vú, và thứ ba nữa là ung thư máu (leukemia).
Bên cạnh những biến chứng như vậy, thì người ta thấy những ảnh hưởng về tâm lý thần kinh cũng rất nhiều, vì những ảnh hưởng lo sợ, ảnh hưởng do sự mất mát về tài sản của cải, và người thân, cũng như phải di chuyển ra khỏi những vùng mà trước đây họ ở cùng với gia đình hay quê hương của họ. Những yếu tố thay đổi này cũng rất nặng nề và kéo dài nhiều năm cho những gia đình hay những người còn sống sót trong những tai biến xảy ra do phóng xạ.”       
Giáo sư Kearfott cũng giải thích thêm về những tác động tiêu cực đối với cơ thể con người, nếu như những người ở quanh khu vực nhà máy điện hạt nhân Fukushima bị nhiễm các chất phóng xạ. Bà nói: 
“Con người có thể bị phơi nhiễm với chất phóng xạ dưới hai hình thức. Một là, phần bên ngoài thân thể bị nhiễm. Thứ hai là chất phóng xạ ngấm vào bên trong cơ thể. Về điểm thứ nhất chỉ xảy ta khi tiếp xúc với một số lượng lớn chất phóng xạ, đối với những người dân bình thường thì khả năng này ít xảy ra, nhưng đối với những công nhân làm việc tại nhà máy chế biến hạt nhân thì phần thân thể bên ngoài có thể bị phơi nhiễm với các chất phóng xạ. Nếu cơ thể bị nhiễm chất phóng xạ thì ảnh hưởng của nó đối với cơ thể còn tuỳ thuộc vào đó là loại phóng xạ nào.
Trường hợp đang xảy ra ở Nhật hiện nay vì người dân đã được sơ tán đi nơi khác nên nếu có bị nhiễm xạ bên ngoài thân thể thì cũng chỉ với một lượng rất nhỏ.”   
Cũng theo nữ Giáo sư này, thì những phụ nữ bị phơi nhiễm với các chất phóng xạ có thể sinh con bị dị tật bẩm sinh. Bà nói:
“Nếu bà mẹ bị nhiễm một lượng phóng xạ lớn thì có thể sinh con bị dị tật bẩm sinh, nhưng thai nhi cũng có thể bị ảnh hưởng do yếu tố gien bị tác động bởi các chất phóng xạ, nên các thế hệ sau sẽ bị ảnh hưởng do di truyền.” 

Biện pháp phòng tránh
 
Về những biện pháp phòng tránh và bảo vệ cho cơ thể khỏi sự ô nhiễm của các chất phóng xạ. Bác sĩ Trần Văn Sáng nói rằng:
 
Một người được cho là đã bị nhiễm phóng xạ được mang đến cấp cứu tại một trung tâm điều trị bức xạ trong tỉnh Fukushima vào ngày 13 tháng 3 năm 2011.
“Trên truyền thông người ta đã nói rất nhiều, là tất cả những người trong vùng này được di chuyển qua các vùng khác, và chính phủ Nhật cũng đã áp dụng phương pháp an toàn, tức là cho mang những khẩu trang để tránh hít những không khí có mang các chất phóng xạ, thay đổi quần áo của họ thường xuyên để tránh trường hợp nhiễm trên quần áo. Đặc biệt trẻ con gần những vùng bị phóng xạ phải di chuyển ra những nơi xa nhất, và không cho ăn hay uống những thực phẩm nào mà phát xuất từ những vùng bị phóng xạ như vậy cho tới khi có những cơ quan y tế hay cơ quan của chính phủ họ kiểm soát được, và họ dùng những máy để đo độ phóng xạ ở những vùng đó hay ở trên cơ thể của những người ở trong vùng đó. Và đặc biệt trong trường hợp như vậy thì người ta đã đưa cho những người ở trong vùng uống một loại thuốc gọi là Potassium Iodide.
Potassium Iodide là cái chất gì? Potassium Iodide là chất mà chúng ta thường tìm thấy trong muối gọi là Iodide salt tức là chất I-ốt trong tiếng Việt chúng ta. Tại sao phải dùng I-ốt trong vấn đề phòng bệnh cho những người ở trong vùng bị nổ những lò hạt nhân. Tại vì nó sẽ liên hệ đến một cái bệnh gọi là ung thư của tuyến giáp trạng, gọi là Thyroid cancer.
 
Tuyến giáp trạng mỗi ngày đều sản xuất ra những chất kích thích tố. Tuyến giáp trạng là gì? Tuyến giáp trạng là một cấu trúc rất nhỏ ở phiá trước cổ chúng ta, ở khoảng giữa và hơi phiá dưới chút xíu, nó rất nhỏ nhưng sản xuất ra một chất rất quan trọng là kích thích tố tuyến giáp trạng là Thyroxine. Chất Thyroxine này giúp rất nhiều trong những hoạt động của cơ thể kể cả tim và trong bắp cơ và những hệ thống khác.
 
Chất Thyroxine này khi được sản xuất thì nó cần rất nhiều chất I-ốt, bởi vậy lúc nào cơ thể cũng cần những chất I-ốt mà chúng ta ăn vào, để dùng I-ốt đó đưa đến tuyến giáp trạng để sản xuất ra chất Thyroxine. Và nếu mà trong môi trường bị phóng xạ như vậy, thì thường có một chất gọi là Iodine, gọi là Radioactive Iodine, tức là những chất I-ốt mà nó bị nhiễm phóng xạ, được phát ra trong không khí, trong thực phẩm, và nước.
Khi người bị tiếp xúc xử dụng những cái này thì chất I-ốt có mang phóng xạ đó sẽ chạy thẳng đến tuyến giáp trạng và nó có thể làm hư hoại hay tương lai nó có thể đưa đến ung thư của tuyến giáp trạng giống như chúng ta đã thấy trong kinh nghiệm quá khứ chính vì vậy uống viên thuốc Potassium Iodide này thì nó sẽ giúp để tuyến giáp trạng không nhận những chất I-ốt bên ngoài mà có mang chất phóng xạ. Khi uống thuốc này thì chất I-ốt sẽ được sử dụng đưa đến ngay tuyến giáp trạng.
 
Chính vì vậy mà ngăn chận tất cả những chất I-ốt khác có mang chất phóng xạ đến tuyến giáp trạng để sản xuất. Đó là cách mà hiện nay đang được sử dụng; mỗi người ở trong vùng đó, đều phải uống chất Potassium Iodide này để ngừa trong tương lai những biến chứng về bệnh tuyến giáp trạng.”
 
Tin cho biết độ phóng xạ mỗi giờ tại một điểm ở khu vực nhà máy điện nguyên tử Fukushima hôm thứ bảy 12/03 cao gấp 1.000 lần mức một người được phép phơi nhiễm trong vòng một năm.
(Theo RFA)

Những Thảm Họa Nguyên Tử Gây Kinh Hoàng Thề Giới
Đám mây nấm từ vụ nổ
hủy diệt thành phố Nagasaki.

Ước tính đã có khoảng 140.000 người dân Hiroshima thiệt mạng do vụ nổ cũng như bởi hậu quả vô cùng nặng nề mà nó để lại. Còn tại Nagasaki, con số người thiệt mạng là 74.000 người. Đó chỉ là những con số được Quân đội Mỹ chiếm đóng tại Nhật công bố vào tháng 2/1946 mà chưa thể tính được những nạn nhân tử vong sau này do các bệnh về phóng xạ. Theo thống kê, con số người chết do phóng xạ tại cả hai thành phố Hiroshima và Nagasaki từ năm 1950 đến năm 1990 là hàng trăm nghìn người. Nagasaki biến thành một nghĩa địa khổng lồ không bia mộ chi trong tích tắc.
2. Sự kiện Three Mile Island (Pennsylvania, Mỹ)
Ngày 28/3/1979, sự kiện nghiêm trọng đầu tiên trong lịch sử ngành năng lượng nguyên tử Mỹ xảy ra tại phân bộ máy số 2 của nhà máy điện nguyên tử “Three Mile Island” bang Pennsylvania, Mỹ.
Sự kiện này bắt nguồn từ việc nước làm nguội chảy ra khỏi lò phản ứng hạt nhân số 2 làm cho thùng lò bị nóng chảy khiến cho những chất phát xạ thấm vào lòng đất.
Nhà máy điện nguyên tử Three Mile Island.
Đây được coi là một trong những tai nạn hạt nhân dân sự nghiêm trọng nhất của Mỹ và được xếp ở mức 5 trên 8 nấc thang sự cố hạt nhân quốc tế (INES) được dùng để thông báo mức độ nghiêm trọng của các sự cố hạt nhân.
Ngay sau khi sự kiện xảy ra, lệnh di tản dân chúng khẩn cấp trong phạm vi bán kính 9 km xung nhà máy được ban bố. May mắn thay, những hành động khắc phục sự kiện được thực hiện nhanh chóng và kịp thời, do đó đã ngăn chặn được chất phóng xạ thoát ra ngoài môi trường, không để ảnh hưởng tới sức khỏe con người.
3. Vụ va chạm ở Palomares (Tây Ban Nha)
Vụ va chạm trên bầu trời làng Palomares (Tây Ban Nha) ngày 17 /1/1966 giữa một chiếc máy bay ném bom B-52 của Mỹ và một chiếc máy bay chở dầu KC-135 ở độ cao 9.000 m được coi là vụ tai nạn vũ khí hạt nhân tồi tệ nhất trong thời Chiến tranh Lạnh.
Vụ va chạm khiến cả hai chiếc máy bay nổ tung trên bầu trời Palomares. Lúc gặp nạn, trên chiếc B-52 đang chở 4 quả bom khinh khí (bom hidro). Hậu quả là 2 trong 4 quả bom đã bị phá tung ra thành nhiều mảnh và tạo nên một cơn mưa bụi plutonium, quả thứ 3 hạ cánh an toàn xuống một cánh đồng khoai tây gần đó, còn quả thứ 4 rơi xuống biển, nằm sâu dưới nước.
Vài tuần sau vụ tai nạn, làng Palomares giống như một phim trường tái hiện lại cảnh ngày tận thế. Trên mặt đất, những người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng, đeo mặt nạ xanh, tay cầm máy đo phóng xạ chậm chạp bước đi. Toàn bộ khu vực nơi xảy ra tai nạn bị phong tỏa. Để khắc phục sự cố, Chính phủ Mỹ đã xúc đi 1.400 tấn đất ở Palomares và chuyển chúng sang Mỹ để tiêu hủy.
Ngoài biển, hàng chục tàu chiến Mỹ tuần tra dọc bờ biển để phong tỏa khu vực nơi một ngư dân đã trông thấy quả bom thứ 4 rơi xuống biển. Phải mất 81 ngày người ta mới trục vớt được quả bom này từ độ sâu 800 m lên khỏi mặt nước.
Quả bom nguyên tử thứ 4 được đưa lên khỏi mặt nước từ độ sâu 800 m.
 
Biến cố bi đát Chernobyl, Ukraine

4. Thảm họa Chernobyl (Ukraine)
Sự cố ngày 26/4/1986 tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl, Ukraine được coi là thảm họa hạt nhân tồi tệ nhất trong lịch sử ngành năng lượng hạt nhân mà hậu quả của nó để lại cho đến tận bây giờ vẫn chưa thực sự có hồi kết.
Sự việc bắt đầu bằng một vụ nổ hơi lớn ở lò phản ứng số 4 gây ra cháy rồi kéo theo một loạt các vụ nổ liên tiếp sau đó khiến cho lõi lò phản ứng hạt nhân bị tan chảy. Do không có tường chắn, đám mây bụi phóng xạ tung lên từ nhà máy lan rộng ra một vùng rộng lớn, ảnh hướng đến nhiều quốc gia khác nhau. Nhiều khu vực thuộc Ukraine, Belarus và Nga bị ô nhiễm trầm trọng dẫn tới việc phải sơ tán và tái định cư cho hơn 336.000 người. Thảm hoạ này phát ra lượng phóng xạ lớn gấp 400 lần so với quả bom nguyên tử được ném xuống Hiroshima.
Quang cảnh Chernobyl sau sự kiện rất bi thảm. Rất khỏ để thống kê chính xác số người đã thiệt mạng trong vụ tai nạn đáng tiếc này. Một bản báo cáo năm 2005 cho biết có 56 người chết ngay tại thời điểm sự kiện xảy ra (47 công nhân và 9 trẻ em). Ước tính có khoảng 9.000 người, trong số gần 6,6 triệu người sẽ chết vì bệnh ung thư.
5. Đảo Greenland (Đan Mạch)
Vào thời điểm này giai đoạn Chiến tranh lạnh đang bùng nổ nhất, các máy bay ném bom chiến lược B-52 của Mỹ mang theo bom nguyên tử quần thảo trên không 24/24 giờ suốt 365 ngày mỗi năm. Bốn tuyến đường hoạt động chính của những máy bay này là qua đảo Greenland, Tây Ban Nha cùng Địa Trung Hải, Nhật và Alaska. Đáng tiếc là chiếc B-52 đã nổ tung trên bầu trời Greenland năm 1968 cũng là một trong những chiếc máy bay thực hiện sứ mệnh này với 4 quả bom nguyên tử trong khoang. Vụ nổ đã khiến các quả bom vỡ thành hàng ngàn mảnh nhỏ và rơi xuống mặt băng, tạo ra một khu vực rộng lớn bị nhiễm phóng xạ từ chất plutonium được giải phóng trong quá trình này.

Một chiến dịch lớn nhằm cứu hộ và khắc phục hậu quả sau vụ nổ đã được mở ra. Toàn bộ mảnh vụn của các quả bom nằm rải rác trên mặt băng được thu gom đem đi tiêu hủy. Tuy nhiên, vài tuần sau tai nạn, khi các điều tra viên lắp ghép các mảnh vỡ với nhau thì mới phát hiện ra rằng chỉ có 3 quả bom được xác định, còn một quả đã mất tích.
Chiến dịch tìm kiếm quả bom thứ 4 lại tiếp tục được mở ra, thế nhưng, bất chấp mọi nỗ lực tìm kiếm trên cạn cũng như dưới biển, cho đến nay quả bom này vẫn chưa được tìm thấy.
6. Vụ cháy nhà máy điện nguyên tử Windscale (Anh)
Ngày 10/10/1957, một lò phản ứng hạt nhân tại nhà máy điện Windscale ở Kamberlend, Anh bị cháy làm rò rỉ một lượng lớn chất phóng xạ ra môi trường xung quanh. Vụ hỏa hoạn tạo ra một đám mây phóng xạ thoát ra ngoài và bị gió cuốn đi khiến cho một phần của châu Âu chịu ảnh hưởng.
Nhà máy điện nguyên tử Windscale. Sự kiện tại Windscale đã được xếp vào mức 5 trên 8 nấc thang sự cố hạt nhân quốc tế (INES). 7. Vụ nhiễm phóng xạ tại Goiania (Brazil)
Một tai nạn khủng khiếp chẳng kém gì vụ nhà máy điện nguyên tử Chernobyl nhưng lại ít được biết đến là vụ nhiễm xạ quy mô lớn ở thành phố Goiania của Brazil cách đây hơn 20 năm.
Thảm họa này khởi nguồn từ sự tắc trách của một số chuyênn viên của Viện y khoa phóng xạ Goiania. Khi viện này đóng cửa năm 1985, những người có trách nhiệm đã bỏ lại tại chỗ một thiết bị chữa bệnh có chứa chất Ce 137 (đồng vị phóng xạ nhân tạo của nguyên tố kim loại caesium).
Viện này sau đó bị bỏ hoang và trở thành nơi trú ngụ của những người vô gia cư. Ngày 13/9/1987 - ngày khởi đầu của thảm họa, hai người thanh niên đã tháo đầu của thiết bị bỏ quên này và tìm thấy một vật màu xanh phát sáng rất đẹp. Tưởng rằng vật này có giá trị, hai thanh niên đó đã đem vật màu xanh đi bán phế liệu, bắt đầu cho quá trình nhiễm xạ trên quy mô lớn.
Sau khi vật màu xanh này đến tay người chủ cửa hàng phế liệu, nó nhanh chóng được truyền tay qua nhiều người khác nhau. Ai cũng đều tỏ ra hăm hở muốn được xem vật kỳ diệu tỏa sáng này mà không hay biết nó là một chất độc nguy hiểm.
Chỉ khi mọi người đều xuất hiện chung những triệu chứng như: ăn không ngon miệng, nôn mửa, tiêu chảy… và đến bệnh viện thì sự việc mới được chính quyền biết đến.
Lệnh báo động lập tức được phát ra, Chính phủ Brazil và Cơ quan năng lượng nguyên tử thế giới IAEA nhảy vào cuộc để kiểm soát và khắc phục hậu quả của vụ phát xạ trên diện rộng này. Một trung tâm xét nghiệm nhiễm xạ nhanh chóng được lập lên tại sân vận động Goiania. Hơn 100.000 người đã được xét nghiệm trong đó có 1.000 người bị nhiễm một lượng xạ lớn tương đương với một năm hấp thụ phóng xạ tự nhiên. Hậu quả của vụ việc thật nặng nề, nhiều người trong số này có nguy cơ bị ung thư vì phóng xạ, 244 người đã bị nhiễm một lượng đáng kể, 129 người nội thân bị nhiễm.
8. Tokaimura (Nhật Bản)
Ngày 30/9/1999, một tai nạn đã xảy ra tại nhà máy sản xuất nhiên liệu hạt nhân JCO - một chi nhánh của tập đoàn Sumitomo Metals and Mining ở Tokaimura, Ibaraki, Nhật Bản khiến 63 người bị nhiểm xạ trực tiếp hoặc gián tiếp, trong số đó hai có người chết chỉ sau đó vài tháng.
Trên thực tế, Tokaimura chỉ là một cơ sở sản xuất nhiên liệu chứ không phải là một nhà máy điện hạt nhân. Tai nạn xảy ra khi 3 nhân viên của nhà máy đổ một dung dịch uranyl nitrat vào một thùng kết tủa. Do thùng chứa đến 16,6 kg uranium, nhiều hơn lượng quá hạn, làm cho phản ứng dây chuyền lập tức được khởi động sau đó. Về mặt lý thuyết, sự kiện này không thực sự nguy hiểm nếu được can thiệp kịp thời. Nhưng do nhà máy không có hệ thống dập tắt dây chuyền phản ứng, cho nên phản ứng dây chuyền được duy trì trong một thời gian khá dài. Trong nhiều ngày liên tiếp hệ thống quạt thông gió đã thổi không khí nhiễm chất phóng xạ từ nhà máy tỏa ra khắp các vùng lân cận.
 
Energy  (Điện, Dầu hỏa,....) là chuyện "nhức đầu" cho thế giới và loài người.... Nhân loại đi về đâu?
 
Do dịch chuyển của mảng kiến tạo Thái Bình Dương và mảng Bắc Mỹ tại rãnh Nhật Bản với tốc độ 8 cm/năm qua quãng thời gian lâu dài trên 1200 năm, đạt một mức độ đủ lớn làm đứt gãy liên kết giữa hai mảng này dẫn đến sự trượt lên nhau của hai mảng. Mảng Thái Bình Dương đâm xuống phía dưới, mảng Bắc Mỹ trượt lên trên. Kết quả là sự sụt lở và sự trồi lên của đáy biến tạo nên động đất và sóng thần.
    Trận động đất này có vị trí tâm chấn nằm cách ngoài khơi bờ biển phía đông bán đảo Oshika, Tōhoku gần Sendai 130 kilômét (81 mi) tại độ sâu 32,4 kilômét (21,2 mi). Cơ quan Khí tượng Nhật Bản ghi nhận cường độ mạnh nhất của thảm họa ở mức 9.1 tại miền Đông, ngoài biển tỉnh Sendai.
    Tính đến March 16, 2011 đã có khoảng: 5.178 người thiệt mạng, 2.285 người bị thương và 8.913 người mất tích tại 6 tỉnh.
Thiệt hại tài sản lên tới 1000 tỷ dollars....
Nguy cơ thiên nhiên:
 
Phóng xạ Fukushima đã lan sang California

Triệu Phong (tổng hợp) - Friday, March 18, 2011
 
Vô hại, "1 phần triệu dưới mức nguy hiểm".

LOS ANGELES (NV) - Các chuyên gia chính phủ Mỹ có thể đã dò được dấu vết phóng xạ chuyển tải trong không khí từ Nhật sang Hoa Kỳ, nhưng không muốn tiết lộ vì sợ dân chúng hoang mang.
 

Sơ đồ di chuyển của các phân tử phóng xạ thoát ra từ lò phản ứng nguyên tử bị nổ ở Nhật, bắt đầu bay về hướng Ðông từ Thứ Bảy tuần trước, tin cho biết phóng xạ đã đo được ở Sacramento.
Màu đỏ chỉ ở độ cao cách mặt biển 10 m, và 300 m cho màu xanh. (Hình: Weather Underground)
Một nhà ngoại giao xem được báo cáo từ cơ quan “Comprehensive Test Ban Treaty Organization” của Liên Hiệp Quốc, nói với hãng thông tấn AP ở Vienna, rằng đo lường sơ khởi cho thấy những số lượng li ti của phóng xạ đã vào đến California. Tuy nhiên người này cho biết mức độ “chỉ bằng một phần triệu dưới mức nguy hại cho sức khỏe.”
Chính quyền Mỹ khẳng định không có gì đe dọa đến sức khỏe của công chúng và vẫn tiếp tục theo dõi bằng những dụng dụ đo lường được thiết lập dọc theo vùng Duyên Hải Miền Tây Hoa Kỳ.
Các viên chức cho biết từ Nhật sang Mỹ cách xa đến 5,000 dặm, số lượng phóng xạ truyền đi theo luồng khí qua một đại dương mênh mông đã bị gió, mưa và muối biển làm loãng đi hầu hết, sẽ không gây nguy hại chút nào đến sức khỏe con người.
Chuyên viên về nguyên tử giải thích rằng các nguyên tố chính tỏa ra trong không khí là chất phóng xạ cesium và iodine. Theo ông Steven Reese, giám đốc Trung Tâm Phóng Xạ tiểu bang Oregon, những chất này kết hợp với muối biển để trở thành cesium chloride và sodium iodide, vốn là các thành tố có nhiều và thông dụng trong thiên nhiên, bị hòa tan ngay trong biển Thái Bình Dương rộng mênh mông.
Giáo sư ngành kỹ sư hạt nhân trường Ðại Học Missouri, William H. Miller góp ý thêm: “Chắc chắn đợt phóng xạ này không có hại gì đến sức khỏe của con người.”
Bác Sĩ Kei Iwamoto thuộc phân khoa Molecular and Cellular Oncology ở trường Ðại Học UCLA nói với báo LA Times rằng, lượng phóng xạ từ Nhật truyền sang California mà một người bị nhiễm phải sẽ rất thấp, có lẽ khoảng một microsievert, tức bằng 1 phần triệu của một đơn vị định lượng phóng xạ sievert (Sv).
Ðể dễ hình dùng hơn, trung bình mỗi người mỗi năm bị nhiễm trong thiên nhiên khoảng 3,000 microsievert, theo con số do Trung Tâm Phòng Ngừa Dịch Bệnh, CDCP, đưa ra. Mỗi lần rọi điện quang tuyến trong phòng mạch nha sĩ, cơ thể bị nhiễm khoảng 40 đến 150 microsievert. Theo Cơ Quan An Toàn Thực Phẩm FDA, khi rọi bụng bằng máy rà CT, cơ thể tiếp thu 8,000 microsievert.
BS Iwamoto cho biết thêm vụ nổ lò nguyên tử Chernobyl ở Nga hồi năm 1986 là tệ hại nhất mà cũng chỉ lan đến Hoa Kỳ một số lượng nhỏ li ti, không đáng kể đối với sức khỏe con người. BS Iwamoto nói: “Theo kiến thức của tôi vụ này không gây cho ai bị ung thư ở Mỹ.”
Bác Sĩ William Hendee, vật lý gia phóng xạ trường Y Khoa Wisconsin nói, trẻ con dễ bị nguy hại đối phóng xạ hơn người lớn vì cơ thể các em đang phát triển và tăng trưởng nên dễ bị hấp thụ phóng xạ hơn, tuy nhiên mức độ phóng xạ hiện tại không có gì đáng để phải lo âu cho các em.
Khi nghe loan báo luồng khí quyển mang theo phóng xạ từ Nhật sẽ đến Nam California trong ngày Thứ Sáu, nhiều người vội đổ xô đi mua thuốc có chất potassium iodide để uống phòng ngừa. Nhiều chuyên gia cho rằng làm vậy còn hại cho cơ thể hơn là bị nhiễm phải phóng xạ, đặc biệt là ở phụ nữ đang mang thai.
Ở mức độ hiện tại không nên uống thuốc có iodine hay ăn muối iodized salt, ngoại trừ khi mức phóng xạ lên trên mức hàng chục ngàn microsievert. Trường hợp những người sống gần lò nguyên tử bị rò rỉ phóng xạ bên Nhật, thuốc viên có chất potassium iodide bảo vệ tuyến giáp trạng khỏi hấp thụ chất đồng vị phóng xạ iodine-131, bằng cách bao phủ lấy tuyến này.
Còn về việc ăn muối iodized salt thì lại càng không nên nữa vì tối thiểu mỗi ngày phải ngốn hết 3 lbs rưỡi mới có tác dụng.
Bác Sĩ Hendee nói mang mạng che mặt cũng bảo vệ cơ thể được phần nào nhưng cũng không đủ hoàn toàn vì các phân tử phóng xạ nhỏ li ti, tuy nhiên trong tình huống hiện tại chưa cần đến biện pháp đó vì phóng xạ còn quá thấp.
Hồi đầu tuần này Cơ Quan Bảo Vệ Môi Sinh, EPA, cho thiết lập thêm nhiều máy dò phóng xạ trên khắp Hoa Kỳ để làm dịu bớt nỗi lo âu của dân chúng. Ðồng thời hôm Thứ Năm, Tổng Thống Barack Obama nói “mức độ nguy hại” của phóng xạ từ nhà máy hạt nhân bị hư hại ở Nhật không lan đến lãnh thổ Hoa Kỳ.
Các trạm dò phóng xạ sẽ truyền dữ kiện đo được liên tục qua vệ tinh đến EPA và cơ quan này phổ biến đến cho dân chúng qua trang mạng.
Những thông tin này, cùng mẫu vật do nhiều cơ quan liên bang đang thu thập cả trên đất lẫn trong không khí ở Nhật, cũng sẽ được gửi về trung tâm theo dõi mức phóng xạ trong không khí của Bộ Năng Lượng ở California; tại đây, nhiều chuyên viên dùng máy điện toán lập thành nhiều mô hình để tiên liệu phóng xạ tỏa ra từ Fukushima có thể truyền đi trong không khí như thế nào.
Bên trong Phòng Thí Nghiệm Quốc Gia Lawrence Livermore ở gần San Francisco, các khoa học gia, kỹ sư và chuyên viên khí tượng cặm cụi phân tích các biểu đồ và bản đồ, giúp tiên đoán được nơi các chất đồng vị phóng xạ có thể di chuyển đến.
Danien LaVera, phát ngôn viên Cơ Quan Ðiều Hành An Ninh Nguyên Tử , NNSA, nói: “Mô hình giúp cho thấy những gì đang xảy ra lúc tình huống trở nên tồi tệ, khi gió đổi hướng, hay nếu có mưa, để đoán được điều có thể xảy ra. Ủy Ban Ðiều Hành Nguyên Tử, NRC, vừa loan báo không dò thấy phóng xạ ở mức độ nguy hại lan đến Hoa Kỳ, và chúng tôi cũng không thấy điều gì khác với điều họ công bố.”
Trong biến cố ngoài mong đợi, Cơ Quan Quản Trị Tình Trạng Khẩn Trương California, CEMA, sẽ phối hợp với viên chức y tế công cộng tiểu bang cũng như giới chức địa phương đề làm việc.
Bộ Y Tế California cũng mở một đường dây nóng để người dân có thể nêu thắc mắc, đồng thời cũng có một hệ thống biệt lập gồm 8 dụng cụ thăm dò thu thập mẫu không khí, nước và đất đề dò tìm độc chất, kể cả phóng xạ. (TP)
 

No comments: