Thursday, October 13, 2011

Tù nhân chính trị Việt Nam

Posted on

Nguyễn Bắc Truyển (danlambao) - Nhiều tù nhân hầu như đã bị quên lãng vì nhiều lý do, họ tồn tại như không tồn tại. Sống im lặng trong nhà tù với cái án nặng "như cái núi", không thăm nuôi, không thư từ bên ngoài và họ đã sống như thế hơn chục năm với nỗi mặc cảm. Đành rằng khi dấn thân, sa chân vào tù họ chấp nhận mọi khó khăn. Nhưng nên chăng chúng ta cần có một Ngày để nhớ về những Tù nhân chinh trị Việt Nam...

*

Có lẽ cách gọi của tôi không được đồng thuận với nhiều đọc giả. Khi nói đến tù nhân chính trị Việt Nam, tôi muốn nói đến những Nhà tranh đấu cho Tự do - Dân chủ - Nhân quyền, những Nhà bất đồng chính kiến, các Blogger (nhà báo tự do), các Nhà đấu tranh cho quyền tự do Tôn giáo, những Luật sư Luật gia lên tiếng cho công lý, Dân oan khiếu kiện đất đai...tất cả đã bị Nhà nước CHXHCN Việt Nam bắt giam vì các tội danh an ninh quốc gia hay là các tội danh khác. Thói quen của cách gọi này là khi tôi đi tù, được giam chung với các tù thường phạm khác, họ gọi chúng tôi là "Tù chính trị", ngay cả một số cảnh sát trại giam cũng gọi như thế. Vì không thể giải thích thế nào là tù chính trị, tù tôn giáo và cũng không cần thiết lắm, nên tôi đồng thuận theo cách gọi của tù thường phạm. Tổ chức Ân xá quốc tế thì có cách gọi nghe nhân văn hơn: Tù nhân lương tâm (Prisoner of consience). 

Trước khi cuộc bầu cử Tổng thống và Quốc hội nước Miến Điện vào tháng /2011, công luận quốc tế còn hồ nghi với cam kết cải cách chính trị tại đất nước này. Các nhà lãnh đạo Miến Điện né tránh những ngôn từ Tù nhân chính trị, Tù nhân lương tâm và không công nhận là đất nước họ có một nhóm tù nhân này. 

Trong một động thái gần đây, Nhà nước Miến Điện đã công bố sẽ thả khoảng 6.000 tù nhân và trong đó sẽ có hàng chục Tù nhân lương tâm. Như vậy họ đã công nhận đất nước họ có Tù nhân chính trị mà bấy lâu nay họ phủ nhận tất cả. Trong số những tù nhân chính trị được phóng thích, bao gồm những luật sư, nhà báo, nghệ sỹ, Nhà tu...thành phần sao mà na ná những Tù nhân chính trị tại Việt Nam. 

Nhân dân Miến Điện có được cái may mắn hơn người dân Việt Nam, khi mà các lãnh đạo đất nước đang tiến hành cải cách toàn diện từ chính trị đến kinh tế. Vừa qua họ còn ngưng việc hợp tác với Trung quốc xây dựng một con đập thủy điện trị giá trên 2 tỷ USD vì sự phản đối của người dân. Thật vui lòng khi thấy Nhân dân Miến Điện đang từng bước xây dựng những viên đá đầu tiên cho nền dân chủ của họ. 

Nhìn đất nước Miến Điện mà chạnh lòng mình. Ở Việt Nam, con số tù nhân chính trị cũng hàng trăm người, đa số được giam giữ tập trung tại trại giam Xuân Lộc (Đồng Nai), Thủ Đức (Bình Thuận), Đầm Đùn (Thanh Hóa), Ba Sao (Nam Hà)...và một số trại giam khác. Trong đó, đồng bào người dân tộc thiểu số cũng hơn con số 100 người. Tất cả bị bắt, bị kết án...vì họ đã lên tiếng hiện tình đất nước, những bất công của xã hội và cả những chính sách không được lòng dân. 

Cũng như các nhà nước theo chủ nghĩa cộng sản: Trung quốc, Bắc Hàn, Lào, Cu Ba, nhà nước Việt nam cũng không công nhận là có Tù nhân chính trị hay Tù nhân lương tâm. Những người này bị kết án theo bộ luật hình sự,ở một số trại giam còn áp đặt chính sách cưỡng bách lao động, khi bệnh tật hiểm nghèo thì hiếm khi được cho về nhà chữa bệnh và ngay cả khi chết thì gia đình cũng không được mang xác về nhà vì trại giam viện dẫn lý do "an ninh". Tù nhân chính trị Việt Nam bị phân biệt đối xử là một thực tế không thể che đậy được ở các trại giam của Việt Nam. 

Cựu đại úy QL VNCH Nguyễn Hữu Cầu với năm thứ 34 trong nhà giam (trại giam Xuân Lộc); cố Trung úy QL VNCH Trương Văn Sương vừa qua đời tại trại giam Ba Sao, cũng gần 34 năm hay ông Nguyễn Văn Trại cũng vừa mất tại trại giam Xuân Lộc cũng trên 10 năm tù đày, mà khi ông mất nhiều người mới biết là đã có một tù nhân chính trị mang tên Nguyễn Văn Trại. Còn rất nhiều những tù nhân khác khi tôi nêu tên, đọc giả sẽ nghe như là lần đầu tiên. Đó là sự tồn tại của những Tù nhân chính trị tại Việt Nam. Nhiều tù nhân hầu như đã bị quên lãng vì nhiều lý do, họ tồn tại như không tồn tại. Sống im lặng trong nhà tù với cái án nặng "như cái núi", không thăm nuôi, không thư từ bên ngoài và họ đã sống như thế hơn chục năm với nỗi mặc cảm. Đành rằng khi dấn thân, sa chân vào tù họ chấp nhận mọi khó khăn. Nhưng nên chăng chúng ta cần có một Ngày để nhớ về những Tù nhân chinh trị Việt Nam. 

Sài gòn, 12/10/2011 - Ngày Nhà nước Miến Điện phóng thích Tù nhân chính trị.

Tù nhân chính trị đang bị quản chế.
. Bookmark the permalink.

11 Responses to Tù nhân chính trị Việt Nam

  1. Nặc danh says:
    Toi dong y, nen bieu quyet mot ngay de tuong nho vi du nhu ngay 12/10 ngay ma tac gia dua ra.
  2. Nặc danh says:
    CAC BAN NEN LAP QUY VI TU NHAN CHINH TRI
  3. Nặc danh says:
    ok
  4. Nặc danh says:
    Rất tán thành.
  5. Nặc danh says:
    Toi dong Y va ung ho nen co ngay Tu Nhan Chinh Tri Viet Nam.
  6. Nặc danh says:
    Cộng Sản quá ác độc và hèn hạ.Tại sao bắt người ta về tội chính trị mà không dám công nhận họ là tù chính trị.Hay là sợ thế giới phỉ nhổ.

    Thế kỷ 21 rồi mà sao vẫn còn những tên bạo chúa sống mất nhân tính như vậy.Còn hơn thời trung cổ lận.

    Nếu thời Pháp,và thời Quốc Gia thế kỷ trước,họ cũng dã man như Cộng Sản,chắc chắn không còn một tên Cộng Sản sống sót tới ngày nay.

  7. Nặc danh says:
    tôi đồng tình với sáng kiến này,hy vọng dlb sớm có phản hồi cho bà con
  8. Mike Nguyễn says:
    Cách đây mấy ngày , tôi có xem trong đoạn Video thấy anh Vũ can đãm liều mình làm ngòi nổ cho cuộc cách mạng, miệng anh luôn nói "chính quyền CS đã bán nước rồi" dù anh đang bị cái đám công an dùng chân đạp vào mặt, bẻ tay. Điều làm tôi rất ngạc nhiên là chung quanh anh lúc đó có đến hàng trăm, hàng ngàn con người. Nhưng tuyệt đối không thấy ai có động thaí gì để lên tiếng cưú giúp anh Vũ, hay gíup anh tẩu thoát. Trong khi đó chỉ thấy có vài tên công an ở hiện trường. Chúng ta vẫn thường vào những trang báo này than vãn, buồn bã cho thảm trạng của đất nước và chúng ta ao ước, mong muốn có một ai đó đi tiên phong làm ngọn cờ. Nhưng khi lửa đã mồi rồi thì mọi người đều đứng ngó nhau,"làm thinh" không làm gì cả. Chính bởi cái tính "Mặc Kệ Nó" của người Việt đã tiếp tay cho chế độ thối nát này tiếp tục tồn tại. Chính chúng ta chứ không phải ai khác, đã tiếp tay cho những caí hư, cái xấu tiếp tục tồn tại. Hèn gì chuyến tàu lịch sử sẽ không bao giờ chuyển bánh nếu người Việt Nam tiếp tục sống với thái độ "Mặc Kệ Nó" như thế này.
  9. hoaihuong says:
    Điều nay lên làm ngay! Mục đích không chỉ là giúp đỡ cho những người bị vc
    đàn áp ,mà chúng ta còn phải chỉ cho vc thấy rằng: "Những người yêu nước, yêu tự do dân chủ", họ không cô đơn!... Nhân dân luôn đứng về phía họ .
    Đứng trước sự thờ ơ của người dân trong công cuộc đấu tranh cho dân tộc, tôi nghĩ đây cũng là cách thức để giúp tạo điều kiện, kiêu gọi lương tâm, kiêu gọi người dân cùng chung tay bằng nhiều mọi hình thức,không khoanh tay ngồi chờ, nhưng là phải đấu tranh quyết liệt để bảo vệ đất nước, bảo vệ con người.
    Và điều nay cũng xin Dân Làm Báo phổ biến rộng ra nước ngoài ...Xin cám ơn .

  10. Mike Nguyễn says:
    Tôi đọc các bài viết và các comments trong trang báo này, tôi hiểu được rằng người dân Việt ngày nay đã biết được chế độ CS gian trá và độc tài đến độ không còn thuốc chửa, và là cái đảng bán nước cho bọn bắc kinh. Ai ai cũng than vãn "buồn" cho số phận dân Việt. Ai ai trong này cũng mong muốn thấy nước Việt Nam có ngày được dân chủ, đất nước được phú cường. Nhưng tôi không thấy ai nói trong này, là chúng ta sẽ hành động như thế nào để đưa đất nước đến dân chủ. Chẳng lẻ chúng ta ngồi than vãn "buồn" cho số phận rồi caí đảng CS đó cảm thấy mũi lòng và tha cho chúng ta hay sao? Hãy tỉnh lại đi qúy vị ơi. Chúng ta hãy cùng nhau biến cái buồn đó, cái ước mơ đó thành hành động. Chúng ta phải nên nhớ rằng "tự do, dân chủ" không tự nhiên đến với chúng ta. Chúng ta phải tự làm lấy cho dù có phải hy sinh. Một người Việt Nam đơn lẻ không làm được, 10 người cũng không làm được, nhưng nều hàng trăm, hàng ngàn, hàng triệu con người Việt Nam đều cùng nhau đi làm thì chắc chắn chúng ta sẽ thành công, chắc chắn nền dân chủ, tự do sẽ đến với dân Việt. Thân chào
  11. người mất nước says:
    Trước nhất đồng ý với tác giả về đề tài này,nhưng còn loài quỷ cầm quyền này thì có hy vọng được chấp nhận là hợp pháp?
    Đọc lời bàn cuả Mike Nguyễn tôi cũng đồng ý vô cùng.Đã từng "ăn cơm nhà đi vác ngà voi" cảm thấy mình ..ngu,may mắn chưa bị tù đầy.Quá nhiều người ích kỷ,một số it thì làm gì được cho cả gần 90 triệu dân,Tại sao ta phải dấn thân,hy sinh đang có để mong mọi người cùng ý thức việc phải làm cho chính mình và con cháu mình..
    Không ai có thể cưú mình nếu mình không tự cứ mình trước..
    Cứ nằm đấy mà chờ sung rụng trúng miệng mình 

No comments: