Monday, January 9, 2012

“Tù nhân” Ba Sương & “tội phạm” Văn Vươn

Hiệu Minh - Đất là thiêng liêng, là mồ hôi, là nước mắt và trộn cả máu. Thời hội nhập, đất càng giá trị. Nếu không hiểu triết lý đơn giản này và chính quyền không biết đối xử với đất thì tiếng khóc còn đau đớn và máu còn tiếp tục đổ.

“Tù nhân” Trần Ngọc Sương

Nhiều người biết bà Trần Ngọc Sương là Anh hùng lao động, con gái của Giám đốc tiền nhiệm Trần Ngọc Hoằng. Người cha đã một nắng hai sương với hàng chục ngàn nông dân nơi đây, đưa Sông Hậu thành nông trường anh hùng.


Ngày 19/11/2009, Tòa án nhân dân TP Cần Thơ đã đưa vụ án “Lập quỹ trái phép” tại Nông trường Sông Hậu ra xét xử phúc thẩm. Tại đây, HĐXX đã tuyên y án sơ thẩm 8 năm tù giam, buộc bồi thường hơn 4,3 tỷ đồng đối với bà Trần Ngọc Sương, nguyên Giám đốc Nông trường.


Không ai có thể biết động cơ đứng đằng sau vụ án này là gì. Chỉ biết rằng, hàng nghìn hecta đất của nông trường do mấy 16 ngàn nông dân đào đắp, khai phá từ 30 năm nay, bây giờ có thể thành miếng mồi ngon cho các nhà đầu tư.


Người ta ngạc nhiên về một người anh hùng, bị buộc tội dùng quĩ đen mấy tỷ đồng, mà cuối đời bà Sương không nhà, không cửa, ngủ trên một cái giường cá nhân với 8 năm tù đang đợi. Nghịch cảnh rơi nước mắt.


Vụ án tưởng đi vào quên lãng, nhưng mới đây thôi, người ta lại định đưa bà ra xử.
VTC News cho biết, số tiền “quỹ trái phép” tại Nông trường Sông Hậu đã có từ trước năm 1994, đến năm 2000 bà Sương mới làm Giám đốc, nên bà không phải là người “lập quỹ trái phép”.

Bà Sương đã viết đơn kêu oan gửi tứ phương và nói : “Đối với tôi bây giờ, sức khỏe đã tàn tạ, danh dự bị các cơ quan tiến hành tố tụng ở Cần Thơ và huyện Cờ Đỏ cố tình bôi nhọ. Nếu họ cố tình xử tù tôi, vào tù thiếu thốn đủ thứ lại ốm đau bệnh tật cũng dễ chết sớm, đó là bước đường cùng mà Viện KSND TP Cần Thơ giao và Viện KSND huyện Cờ Đỏ muốn dồn tôi đến chỗ chết. Tôi nghĩ: thà rằng chết trước khi bị đưa ra xét xử còn được nén nhang của bà con cô bác, của hầu hết cán bộ, nhân viên Nông trường Sông Hậu vẫn hằng ngày quý mến và đòi chân lý cho tôi thắp cho hơn là chết ở trong tù trong nỗi oan ức triền miên và sự cô quạnh tột đỉnh”.


“Tội phạm” Đoàn Văn Vươn


Anh Đoàn Văn Vươn không nổi tiếng như bà Ba Sương. Cha của anh là đảng viên trung thành tuyệt đối, anh Vươn từng đi bộ đội, một nông dân hiền lành chất phác, chí thú làm ăn, bỏ đại học để chinh phục biển, nhưng bỗng anh trở thành tội phạm chống chính quyền.


Cách đây hơn một năm (22-7-2010) báo Pháp luật và Đời sống đã đăng về một người được gọi là “
Kỳ tài đất Tiên Lãng và cuộc chinh phục lời nguyền của biển”.
Tấn công nhà anh Vươn. Ảnh: internet
Đó là phóng sự về anh Vươn biến vùng đất khỉ ho cỏ gáy ven biển, không ai thèm để ý, thành một khu đầm nuôi trồng thủy sản rộng hàng trăm hecta. Họ được thuê đất 20 năm, kể từ năm 1993, nhưng nay mới là 2012 thì đã tiến hành thu hồi.


Theo báo CAND, một số người dân trên địa bàn cho rằng, việc thu hồi đầm nuôi trồng thủy sản của UBND huyện Tiên Lãng có điều chưa minh bạch, chủ trương chia lại đất trong quy hoạch phát triển sân bay vừa không đúng với chủ trương giao đất nông nghiệp lâu dài, ổn định đã khiến cho gia đình anh Vươn và một số chủ đầm khác phản ứng tiêu cực.


Trước khi tiến hành cưỡng chế, một số chủ đầm đã gửi “tối hậu thư” đến cấp lãnh đạo huyện với nội dung
nếu cuộc cưỡng chế xẩy ra, sẽ có đổ máu.

Mấy ngày qua, anh Vươn được lên mặt báo là
do vụ đấu súng với chính quyền, làm sáu công an bị thương. Dân Hải Phòng không dọa suông, máu đã đổ thực sự.

Đất – mồ hôi, nước mắt và máu


Từ ngàn đời, để tạo nên những vùng đất phì nhiêu, nuôi sống con người, bao nước mắt và mồ hôi đã đổ xuống. Để bảo vệ đất có cả máu.


Vụ án bà Ba Sương và nay là vụ đổ máu tại Hải Phòng đều liên quan đến đất. Và còn nhiều vụ khác nữa mà truyền thông chưa có dịp được nói.


Người nông dân chất phác đổ mồ hôi, sôi nước mắt, biến một vùng khỉ ho cò gáy thành bờ xôi, ruộng mật, thì bỗng có kẻ dòm ngó. Chuyện còn lại là làm việc với người có “thẩm quyền”.


Đất ở ta là sở hữu toàn dân, nhưng quyết định dùng như thế nào lại nằm trong tay “đầy tớ của nhân dân”.


Phản ứng khi bị thu hồi đất, có người đi biểu tình, rồi khóc và dọa tự tử như bà Ba Sương. Nhưng có người thề chết như anh Vươn.


Câu hỏi ở đây là ai đã biến những anh hùng, người lính, đảng viên và cả những người nông dân hiền lành thành tội đồ một cách dễ dàng đến thế.


Khi tìm ra được nguyên nhân và giải pháp, chắc chắn không còn những anh hùng Ba Sương – tù nhân và người lính Văn Vươn - tội phạm.


Vĩ thanh

Tôi chợt nhớ bài diễn văn của ông trùm da đỏ Seattle. Sau khi tạo nên khu vực bang Washington năm 1853, chính phủ Mỹ đã đề nghị người da đỏ ký các hiệp định để mua đất của họ. Người da đỏ biết là không thể nào từ chối được. Ông Seattle (1786-1866), trùm da đỏ, đã đọc một bài diễn văn thống thiết trước thống đốc Isaac Stevens. Diễnvăn này được coi là một tài sản văn hoá vô giá để đời và đã được dịch sang nhiều thứ tiếng.

Trích đoạn “Làm sao các người có thể mua bán khung trời và hơi ấm của đất? Ý nghĩ đó đối với chúng tôi thật kỳ lạ. Thế nếu chúng tôi không sở hữu cái mát mẻ của không khí và cái lung linh của mặt nước, thì các người làm sao mà mua? Mỗi mẩu đất này đều thiêng liêng cho dân tộc chúng tôi.
Linh hồn những người da trắng đã quên xứ mình sinh ra khi đi vào giữa các vì sao. Linh hồn những người chết chúng tôi không bao giờ quên trái đất tuyệt vời này, vì trái đất là mẹ của người da đỏ.

Các ông (người da trắng) phải dạy cho con cháu là đất chúng bước lên được tạo bởi tàn hương của tổ tiên. Dạy cho chúng biết tôn trọng đất, bảo chúng là đất được giầu có bởi đời sống của dòng dõi. Dạy cho con cái các ông những điều mà chúng tôi dạy cho con cái chúng tôi, là đất là người mẹ. Cái gì xẩy đến cho đất sẽ xẩy đến cho con cái của đất. Ai khạc nhổ lên đất là khạc nhổ lên chính mình.”


Triết lý “sống trong đất, chết vùi trong đất” của người da đỏ là thế.


Bà Ba Sương và 16 ngàn công nhân nông trường Sông Hậu, rồi hàng chục vạn nông dân “bỗng nhiên mất đất”, kể cả những chủ trại nuôi tôm ở Tiên Lãng (Hải Phòng), cũng yêu đất không khác ông Seattle cách đây 150 năm.


Nhưng liệu rằng, chính quyền có biết trên đời này có “tình yêu đất” như thế hay không?


HM. 7-1-2012.


Hiệu Minh


http://hieuminh.org/2012/01/08/tu-nhan-ba-suong-doan-van-vuon/

8 comments

Nặc danh
21:25 Ngày 09 tháng 1 năm 2012
Là "Địa Chủ" hay "Tư Sản" trước sau không thể có mặt cùng CNCS.
Nặc danh
21:42 Ngày 09 tháng 1 năm 2012
Đọc bài viết của NB Hiệu Minh thật là hay! Quá hay!!!
Làm sao để những bài báo thế này được in ra, được công khai cho mọi người đọc,
để họ được thấm đẫm sự tư do, được sống trong bác ái, thăng hoa...
Hãy làm thật nhiều, nhiều hơn nữa hỡi những Nhà báo chân chính để cho thế lực cầm quyền hiểu họ đang làm hoen ố và mất đi ý nghĩa của cuộc cách mạng mà cha ông họ đã vận động nhân dân ửng hộ!
Tham lam, lú lẫn khiến con người quên hết mọi thứ, đó là bản chất của động vật! Thật là chán.

Nặc danh
21:54 Ngày 09 tháng 1 năm 2012
Người nào biết giữ gìn đất đai thấm máu người thân của mình, như anh Vươn, thì mới có lòng hy sinh vì mảnh đất thấm máu cha ông (tức Tổ Quốc). Dù anh Vươn có bị tù đày, thì anh là tấm gương sáng cho người yêu nước noi theo. Còn việc anh bắn vào lũ công an có đáng bị lên án không? Để trả lời câu hỏi này, chúng ta nên tự hỏi mình: Nếu chúng ta bắn vào bọn Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc thì chúng ta có tội với đồng bào, với non sông đất nước không? Còn ai đó cho rằng chính quyền hiện nay không phải một thứ Ả Trần, thì kẻ đó đã tự loại mình khỏi cộng đồng người Việt.
Nặc danh
22:15 Ngày 09 tháng 1 năm 2012
kẻ nào cướp đi quyền được sống của người dân . thì phải bị trả giá . máu , mồ hôi , tuổi trẻ . đã bỏ ra mà bị cướp thì ai có thể chịu được . bộ đội là để bảo vệ tổ quốc chứ sao lại cử đi cướp cuộc sống của dân . bị thương vong là thương binh liệt sỹ ư . thật là loạn ...
Nặc danh
22:56 Ngày 09 tháng 1 năm 2012
Anh Dao van Vuon da bo ra hang chuc nam de khai pha mieng dat hoang thanh mieng dat sinh loi
The la bon chinh quyen Vc nhao vo an cuop mieng dat da tham bao nhieu giot mo hoi kho nhoc cua anh Vuon
Anh Vuon ban vao cong an cuop dat la dung roi, Dung la la giet chung di chu khong de chung bi thuong lam gi
Tien su bon an cuop .. Che do cua 3 thang Dung, Manh, Sang luon bao ve cho bon can cuop nay.. That la khon nan

Nặc danh
23:18 Ngày 09 tháng 1 năm 2012
Bà Ba Sương vì không chịu giao đất cho thằng Thắng đệ tử ruột Nguyễn Tấn Dũng làm khu công nghiệp thì toi rồi, nói dúi cho 3D ít tiền là Dũng bật đèn xanh cho lũ chó công an huyện Cờ Đỏ bắt bà Sương với những chứng cứ thiếu thuyết phục.Nếu muốn có công bằng hay gần công bằng thôi hãy lật đổ chế độ Cộng Sản.
ATA - DIC Vũng Tàu

DO CHIN BO DE TONG BI THU DO MUOI
02:24 Ngày 10 tháng 1 năm 2012
Cong san no tra thu chi Ba Suong khong fai chi vi chuyen tien-ma chinh chuyen chi bat dong chinh kien,,,no moi tra thu chi vi nhieu ly do,,,tien chi la cai co thoi...
02:58 Ngày 10 tháng 1 năm 2012

Anh Vươn trong Quê Hương …. – Anh Thận ngoài Quê Hương ….cùng một Thân phận
===========================================

Thân chúc Anh Vươn Anh Thận và hàng triệu dân lành một Năm Mới Nhâm Thìn hạnh phúc khỏe mạnh và tiến bộ trên một Việt Nam Dân chủ Tự do …




Anh Vươn trong Quê Hương ….
Anh Thận ngoài Quê Hương ….
Hai mảnh đời nhưng cùng một thân phận oan uất
Ngày mai thiếu Hoa Nắng thiếu Mặt trời
Đầy uất ức muộn phiền chất chứa trong hai anh...
Vì Đất và Nước vẫn tan hoang Tình người Lòng người...

*

Anh Vươn từng là người lính
Từng góp xương góp máu
Trong cuộc chiến Việt-Trung
Từng mang quân phục Quân đội Nhân dân Anh hùng
Từng giải ngũ từng học lại thành Kỹ sư Nông lâm
Chỉ mưu cầu cuộc sống bình yên với gia đình
Từng thách thức kỳ tài chinh phục sóng lũ từ biển cả
Bằng sức lao động chân chính của mình
Bỗng nông thôn hôm nay hàng triệu người dân oan khuất mất đất
Thành sân golf thành công trường khai thác quặng nhà thầu Tàu
Anh Vươn cùng gia đình cũng không ngoài vòng ngoại lệ

*

Chúng đẩy gia tộc anh vào Bước đường cùng
Những mảnh đời bi thảm bất hạnh
Như đồng lúa như đầm tôm uất hận bùng lên
Bỗng chốc đầm của anh Vươn thành bãi chiến trường
Có mìn tự tạo có súng hoa cải
Có hàng trăm công an có chó săn có súng ống
Hàng trăm Âm binh hỏa ngục khoác áo Công an vì Nhân dân !
Bọn tay sai khuyển mã cục súc
Tên huyện ủy như thằng lý trưởng nhặng xị
Hàng trăm công an bâu quanh như kên kên kền kền
Quanh đầm nhà anh Vươn … chỉ chờ rỉa thịt

*

Anh Vươn và đại gia quyến bị đẩy vào Bước đường cùng
Tiếng đạn Hoa Cải đã nổ tung gần Phố Biển Hải Phòng
Trên mặt cương quyết sống để làm gì của anh Vươn anh Quý
Những mảnh đời bi thảm oan khuất bất hạnh
Vùng lên cùng đồng lúa cùng đầm tôm uất hận bùng lên
Bỗng chốc đầm của anh Vươn thành bãi chiến trường
Không ! Nhất định không !
Chúng ta không thể là hoa quả oản chuối mâm thịt
Cúng quan tham quan đỏ mãi mãi
Chúng ta phải vùng dậy vùng lên vươn mình lên
Đạp đổ cỗ máy chuyên chính bán Nước
Làm tiền đề vươn ra Biển Đông dẹp tan bầy cá mập
Không ! Nhất định không rơi vào cạm bẫy
Chúng đang dồn ta vào bước đường cùng


* * *

No comments: