(Xin
phép mượn cái tựa đề "Ca Nhạc Sĩ vs Chính Trị Gia" của ông Lê Phú Nhuận
- Người Lính Già 73, để làm cái tựa cho bài này.)
Kết
quả về việc đệ trình Thỉnh Nguyện Thư (TNT) và trình bày về vấn đề nhân quyền
Việt Nam tại Toà Bạch Ốc vào ngày 05/03/2012 vừa qua có người cho là thành
công, có người cho là thất bại, còn Trúc Hồ thì cho là "huề". Vấn đề
thành công hay thất bại, thắng hay thua thật khó nhận biết khi không được xem
xét kỹ càng và khách quan.
Khi
chúng ta đi chùa hay đến nhà thờ với cái tâm là để cúng Phật, để dâng lòng cho
Chúa thì cho dầu có gặp hay không gặp được cha hoặc thầy thì vẫn không có một
điều gì mảy may làm cho chúng ta buồn phiền hay vui hơn. Vì mục đích của chúng
ta khi đi Chùa hay đến Nhà Thờ là đem lòng mình dâng cho Chúa, cho Phật chứ
không phải đến để gặp cha hay thầy.
Tuy
nhiên Chùa và Nhà Thờ là những chốn rộng mở cho công chúng (ai muốn đến, muốn
đi tuỳ nghi) trong khi đó Toà Bạch Ốc là một cơ quan công quyền cao cấp, là một
biểu tượng quyền lực của nước Mỹ, hơn nữa Cộng Đồng Người Việt được mời vào (chứ
không phải xin vào) do đó Toà Bạch Ốc cần phải có một sự tiếp đón tương xứng của
chủ nhà đối với khách mời. Vì cảm thấy không tương xưng như mong đợi (cộng thêm
một số chuyện không vừa ý) do đó Việt Dũng và Trúc Hồ đã bỏ ra nữa chừng, và Việt
Dũng vì quá giận đã gọi sự "không tương xứng" ấy là "vô lễ".
Thiện nghĩ chữ "vô lễ" ở đây không đúng lắm mà phải dùng chữ "thất
lễ" cho trường hợp chủ đối với khách.
Nếu
"người Mỹ trọng nguyên tắc và rất thực tế để giải quyết các công việc; nhất
là không câu nệ về hình thức" thi chẳng có gì để nói. Nhưng nếu việc
"thất lễ" là một sự sắp xếp có dụng ý thì người đáng bị chê trách là
vị chủ nhà chứ không phải khách mời. Nhất là vị chủ nhà lại là một cường quốc số
1, đại diện cho thế giới tự do và luôn luôn hô hào, cổ võ cho tinh thần và giá
trị dân chủ, tự do, và nhân quyền.
Nói
đến việc "thất lễ" của Mỹ thì có quá nhiều trường hợp đã diễn ra
trong suốt cuộc chiến tranh Việt Nam và mãi cho đến ngày hôm nay. Có những lần
sự "thất lễ" của Mỹ, một kẻ có quyền lực và chỉ vì quyền lợi của Mỹ,
đã trở nên "trịch thượng" hoặc biến thành "tàn ác",
"nham hiểm", "hèn hạ".
Những lần "thất lễ" trắng trợn nhất của Mỹ là việc giết hại
hai anh em TT Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu, những cái chết bí ẫn của các vị
Tướng tài giỏi của QLVNCH, những lần bắn lầm (friendly fires), sự án binh bất động
trong thời gian đầu của vụ tổng công kích Tết Mậu Thân, rồi cho đến việc hành xử
một cách hạ cấp khi ép TT Nguyễn Văn Thiệu ký Hiệp Định Ba Lê năm 1973, sự vô
tâm trước những chiến sĩ Hải Quân bị nạn trong trận chiến Hoàng Sa, và cuối
cùng là Ngày Uất Hận 30 Tháng Tư!
Trở
lại với sự bất mãn và những lời tuyên bố nóng nảy của Trúc Hồ và Việt Dũng thì
có người cho rằng họ "tỏ ra yếu kém về chính trị". Quá đúng! Nếu
chúng ta nhận xét Việt Dũng và Trúc Hồ như là những con người bình thường thì
quả thật họ là những người "yếu kém về chính trị". Nhưng Trúc Hồ và
Việt Dũng không phải là những con người bình thường mà là những người nghệ sĩ
có lòng với dân tộc, quê hương, có một tâm hồn nhạy cảm, luôn luôn có những
tình cảm nồng nàn, những cảm xúc mạnh mẽ, ... rất dễ "tức cảnh sinh
tình" mà những người bình thường không thể có được.
Chính
vì vậy mà Việt Dũng mới có "Một Chút Quà Cho Quê Hương", Trúc Hồ mới
có "Bên Em Đang Có Ta", "Bước Chân Việt Nam", "Một
Ngày Việt Nam", "Đáp Lời Sông Núi", ... dó đó sự tức giận cùng với
những lời tuyên bố "yếu kém về chính trị" (trước những tình cảnh
không thể "im tiếng mà phải lên tiếng") là những cảm xúc CHÂN THẬT,
BÌNH THƯỜNG, CẦN PHẢI CÓ của những người nghệ sĩ có lòng. Như vậy nếu mong đợi
Trúc Hồ và Việt Dũng có những phản ứng và lời nói trầm tĩnh, khéo léo, ... già
dặn về chính trị thì đó là một sự "mong đợi thái quá" và không chính
đáng!
Cũng
giống như CSVN mang bản chất hèn với giặc ác với dân thì làm sao chúng ta có thể
mong đợi bọn chúng yêu thương dân Việt, chống trả ngoại xâm, bảo vệ quê hương đất
tổ?! - "xin đừng mong đợi thái quá"! Hoặc giả sử cứ hy vọng 14 cái nón
cối trong bộ chính trị thuộc loại "đỉnh cao trí tuệ" i tờ rít sẽ có
ngày sáng tác được một bản nhạc thì có phải chăng đây là một sự "mong đợi
thái quá"!
Vậy
việc cộng đồng Người Việt được Toà Bạch Ốc mời vào để trình TNT, trình bày về vấn
đề nhân quyền tại VN là một thành công vượt ngoài dự tính. Vì có rất nhiều TNT
nhưng có lẽ từ trước cho tới nay chưa có một tố chức nào, một cộng đồng nào mà
tạo được tiếng vang, gây được sự chú ý, theo dõi của Toà Bạch Ốc và của giới
truyền thông của Mỹ. Còn việc đón tiếp như thế nào, có sự hiện diện của ai,
nhân viên Toà Bạch Ốc đề cập đến những vấn đề gì, họ thực hiện vấn nhân quyền
như thế nào, ... thì đó là vấn đề của Toà Bạch Ốc chứ không phải của chúng ta.
Nói một cách khác giá trị của một con người là cung cách đối xử của mình đối với
tha nhân chứ không phải là cách mà mình bị đối xử. Ví dụ việc bắt giam, đánh đập,
tra tấn, thủ tiêu của nhà cầm quyền CSVN đối với những người đứng lên bày tỏ
lòng yêu nước, phản đối sự bất công đã tạo ra vô ngần những sự thù ghét, khinh
khi đối với chế độ trong khi đó những người bị đối xử một cách tàn tệ thì giá
trị của họ đã không những không bị mất mát (“Nobody can hurt me without my
permission”) mà còn được mọi người yêu thương, quý trọng, tôn sùng.
Ngoài
ra còn có một nguồn tin nói rằng - trong buổi đệ trình TNT tại Toà Bạch Ốc Đại
Diện Hành Pháp có yêu cầu ngược lại phái đoàn cộng đồng Người Việt những điều
như sau:
1.
Bảo vệ sức khỏe cho những người làm nail;
2.
Yêu cầu chúng ta có thêm nhiều thông dịch viên để giúp đồng bào mình;
3.
Vận động đồng bào chúng ta đừng thụ động, tham gia các sinh hoạt chính trị, cộng
đồng.
Nếu
đúng như vậy thì điều này cho thấy Toà Bạch Ốc không những "thất lễ"
mà còn tỏ ra yếu kém về nghề nghiệp (unprofessional) vì đây là một buổi đệ
trình TNT, trình bày về vấn đề nhân quyền tại VN chứ không phải là một buổi nói
chuyện về vấn đề an sinh xã hội và các sinh hoạt cộng đồng. Việc gì ra việc đó,
có chương trình nghị sự, có sắp xếp, có phân công, có giờ giấc rõ ràng ... chứ
không phải là một buổi họp báo, một cái diễn đàn tự do.
Tóm
lại việc vận động ký TNT trên trang nhà của Toà Bạch Ốc do Trúc Hồ và TS Nguyễn
Đình Thắng khởi xướng là một sự thành công kỷ lục với trên 140,000 chữ ký.
Và
cũng chính vì cái cảm xúc của Trúc Hồ, Việt Dũng mà đã làm động lòng hơn
140,000 con tim trên đất Mỹ và hàng triệu con tim trên thế giới và tại quê nhà.
Đặc biệt là trong số trên 140,000 con tim này phần lớn là của các thế hệ trẻ -
những người sinh sau 1975 và hoàn toàn không bị "va chạm" bởi những hệ
lụy của cuộc chiến Việt Nam.
Từ
trước cho tới nay và cho cả trong tương lai chắc chắn không thể nào có một đảng
phái chính trị, một tổ chức, một hội đoàn, đoàn thể nào có thể tạo được một kỹ
lục như thế. Đây là một thách thức cho ngay cả nước Mỹ, vì muốn đạt được con số
trên 140,000 chữ ký đã là khó, nhưng còn khó hơn, gần như là vô phương
(impossible) khi phải tính theo tỷ lệ. Tức là nếu có một TNT nào được đưa ra
cho cả nước Mỹ với dân số 300 000 000 (3 trăm triệu) thì con số chữ ký cần có để
qua mặt cái TNT của chúng ta thì phải là 100 lần nhiều hơn: 140 000 X 100 = 14
000 000 (14 triệu), vì cộng đồng Người Việt ở Mỹ chỉ có vào khoảng 3 000 000 (3
triệu) người tức là 1 phần trăm dân số của nước Mỹ.
Tuy
nhiên ở đây chúng ta không cần thách thức, cũng không cần bàn chuyện hơn thua
mà chúng ta phải vui mừng và hãnh diện là con số kỷ lục này đã nói lên được sự
đoàn kết và tấm lòng yêu nước thương nòi của Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại.
Đây chính là điều làm cho CSVN phải run sợ!
N
Nguyen
07/03/2012
Ghi
chú: Số chữ ký ghi nhận khi bài viết này được gởi đi là:
No comments:
Post a Comment