TRONG NƯỚC 4/15/2012
Kính gởi tới Quý Ân nhân, Quý Ủng hộ viên, Quý Độc giả bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 145, phát hành ngày 15-04-2012, bài xã luận của bán nguyệt san. Xin cảm ơn Quý vị đã đón nhận và tiếp tay phổ biến, nhất là phổ biến ngược về trong nước cho Đồng bào thân yêu.
Ban biên tập báo TDNL
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 145 (15-04-2012)
“Ta đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc…”, lời nói đi
vào lịch sử ô nhục ngàn đời của đảng CSVN từ miệng tổng bí thư Lê Duẩn
đã toát lên được bản chất và mục tiêu của cái gọi là “cuộc chiến chống
Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam” mà Hà Nội sắp tổ chức kỷ niệm lần thứ
37. Đánh cho Liên Xô bành trướng đế quốc CS khắp toàn cầu theo dự tính
của Stalin! Đánh cho Trung Quốc mở rộng bờ cõi Đại Hán xuống Đông Nam Á
theo ý đồ của Mao chủ tịch! (Đang khi Đông Đức không hề có ý định
chiếm Tây Đức và Bắc Hàn chẳng nuôi mộng chiếm Nam Hàn). Đoàn quân dưới
sự lãnh đạo của đảng CSVN năm nào thành ra chỉ là một lũ đánh thuê!
Đánh thuê nên khi chiến thắng tháng 4-1975, chỉ làm có mỗi một việc là
ăn cướp! Cướp cho bõ những năm tháng dài thiếu thốn tại miền Bắc vì vừa
do dồn sức cho cuộc xâm lăng, vừa do điều hành kinh tế tồi tệ kiểu CS.
Cướp cho bõ những tháng ngày đói khổ trong các cánh rừng thuộc dãy
Trường Sơn, chỉ sống bằng lời thơ hay bản nhạc ru ngủ chết người của
những tay bồi bút kiểu Tố Hữu.
...những đứa con của miền Nam trốn chạy VC khi chúng chiếm miền Nam [@net & HLTL chú thích]
1- Cướp đủ thứ, cướp đủ nơi, cướp đủ kiểu!
Cách trắng trợn thì hoặc xông vào những ngôi nhà của người dân chạy
giặc bỏ lại, nhất là vào nhà của “ngụy quân ngụy quyền” mà vơ vét của
cải, thậm chí đuổi gia chủ để chiếm gia cư, theo lời mách nước của một
cán bộ hạng gộc: “Nhà ngụy ta ở! Vợ ngụy ta lấy! Con ngụy ta sai!”;
hoặc tổ chức “bán bãi” để thu vàng (có khi lên tới 12 lượng/người) của
những ai chỉ muốn chạy trốn khỏi thiên đường Cộng sản. Cách hợp pháp
thì đưa ra đủ chính sách: nào “xây dựng quê hương mới” để trục xuất thị
dân ra khỏi phố phường, đẩy họ lên những “vùng kinh tế” heo hút xa
xôi, rừng thiêng nước độc mà chiếm nhà cửa; nào “mời người Hoa về lại
tổ quốc” từ Hòn Gai, Hải Phòng vào đến Vũng Tàu, Chợ Lớn để đoạt lấy
toàn bộ cơ ngơi của họ; nào “cải tạo công thương nghiệp” để tịch thu
máy móc, nhà xưởng của giới thương gia, kỹ nghệ gia từng xây dựng nền
kinh tế trù phú của miền Nam; nào “thực thi sắc lệnh, pháp lệnh tôn
giáo” (hay nếu cần thì ngụy tạo những vụ án phản động) để tước đất đai,
thánh thất, trường học, cơ sở bác ái của các Giáo hội… Thế nhưng vì ăn
cướp để hưởng thụ bù trừ, chỉ phá đổ chứ không xây dựng thực sự (trong
đó có việc làm tiêu biến 16 tấn vàng công khố quốc gia do chính phủ
VNCH để lại), nên sau hơn 10 năm “giải phóng”, đất nước phải đứng bên
bờ vực thẳm.
Thế là đảng ta đành đưa ra đường lối mới: “xây dựng nền kinh tế thị
trường”, “mở cửa cho ngoại quốc đầu tư”, “thiết lập khu chế xuất công
nghiệp”… nhưng đó cũng chỉ là chiêu bài để cướp tiếp đất đai nhà cửa
của thị dân lẫn nông dân, gây bao cảnh “án ngờ lòa mây, tiếng oan dậy
đất”, mà vụ Đoàn Văn Vươn tuyệt vọng chống lại nhà cầm quyền Tiên Lãng,
Hải Phòng đầu năm nay và vụ nông dân Văn Giang, Hưng Yên đang phản đối
dự án Ecopark cách vô vọng là những ví dụ. Chính sách cướp thổ canh thổ
cư của dân này được chính thức hợp pháp hóa qua “Luật đất đai” năm
1993, vốn khẳng định “nhà nước -tức đảng CS, chính quyền địa phương,
cán bộ sở tại- đại diện sở hữu” (và thực sự sở hữu, có người lên đến cả
ngàn mẫu), nông dân thì chỉ được giao hay thuê trong vòng 20 năm. Luật
này không hy vọng được sửa đổi khi đáo “hạn điền” năm tới, bởi lẽ đảng
viên hết trở thành địa chủ để nên tài chủ thì làm sao đảng còn là tôn
chủ? Còn đối với tôn giáo, những đất đai cơ sở nào mà nhà cầm quyền đã
“tạm mượn” trước năm 1991 thì không bao giờ được trả lại theo Nghị
quyết 23 năm 2003 và Chỉ thị 1940 năm 2008. Hiện nay, nếu cần thì nhà
nước sẽ cướp tiếp, như đất đai của giáo xứ công giáo Cồn Dầu, khu du
lịch sinh thái Đá Bia của giáo phái Phật giáo Ân Đàn Đại Đạo….
Gần đây, sau vụ làm ăn gian lận và lỗ lã của các đại công ty nhà
nước, cụ thể là tập đoàn tàu thủy Vinashin với 4 tỷ đôla nợ nần, các
tập đoàn Sông Đà, PetroVietnam… với 1,5 tỷ đôla sai phạm, khiến cho dự
trữ quốc gia ngày càng vơi rỗng, đang lúc các chủ nợ réo bên tai, nhà
nước vừa ra Nghị định 24/2012, chủ yếu cấm tư nhân, công ty, tập đoàn
“sử dụng vàng làm phương tiện thanh toán” (cho vay, mua hàng, trả nợ),
mà chỉ được bán vàng cho cho nhà nước để nhận lại một số tiền tương
đương. Nghĩa là kể từ 25-5-2012, bất cứ giao dịch nào thực hiện bằng
vàng miếng sẽ bị phạt từ 50 tới 100 triệu đồng cùng tịch thu tang vật.
Theo nhận định của các chuyên gia, sau chuyện cướp đất quanh nhà, cướp
nhà nơi ở, đây là lúc Cộng sản xông vào buồng để cướp thứ của quý giá
cuối cùng của người dân.
2- Nhưng đó chỉ là hành vi ăn cướp vật chất. Cộng sản còn cướp cả tinh thần,
một điều mà các thế lực ngoại chủng như đô hộ Tàu, thực dân Pháp hầu
như đã không làm đối với người Việt dù họ cai trị hơn cả ngàn năm hoặc
gần cả trăm năm. Và đây mới là điều kinh khủng cho Dân tộc. Vốn là một
chế độ toàn trị, Cộng sản muốn xây dựng không những một lối chính trị
mới, một kiểu kinh tế mới mà còn cả một nền văn hóa mới, tức là uốn nắn
ý thức, lèo lái lương tâm, kiến tạo một niềm tin yêu và hy vọng khác
hẳn để phục vụ cho tham vọng thống trị muôn năm của mình. Do đó, trong
37 năm qua, nhờ nhồi sọ tuyên truyền, nhờ giáo dục đầu độc, nhờ ban ơn
phát huệ, nhờ hăm dọa cưỡng bức, đảng trước hết nhắm cướp tinh thần của
các thành phần có ảnh hưởng trong xã hội.
Đầu tiên là làm mai một lý tưởng “tận trung với nước với dân” mà bao
người, vì thiện chí ban đầu và hăm hở tuổi trẻ, đã muốn chọn lấy khi vào đảng.
Thế là những đảng viên đang nắm quyền lực lớn nhỏ rốt cuộc coi mình
đứng trên đầu nhân dân, ngồi xổm trên pháp luật, ứng xử như những chủ
tể quyền hành tuyệt đối ở trung ương và những lãnh chúa quyền uy tối
thượng ở địa phương, bao che nhau phạm sai lầm và làm tội ác mà chẳng
hề sợ công luận. Tiếp đến, đối với thành viên Quốc hội, CS đã làm
tiêu biến ý thức đại diện nhân dân. Vì mang ơn đảng đã lựa chọn, các
đại biểu này hiếm khi nói ngược ý kiến của Bộ Chính trị, đường lối của
Trung ương đảng, một chỉ biết nhanh chóng hợp thức hóa các “chủ trương
lớn”, “quyết sách to” từ trên, như công hàm bán nước năm 1958, hiệp
định vịnh Bắc bộ năm 2000, vụ khai thác Bauxite Tây Nguyên năm 2008, dự
án nhà máy điện hạt nhân năm 2009… Hầu như họ chỉ làm trò mỵ dân trong
những cuộc gặp gỡ cử tri địa phương, làm trò trình diễn trong những
cuộc chất vấn các bộ trưởng. Thậm chí có đại biểu còn đề xuất luật cấm
biểu tình. Đối với các viên chức công quyền, CS đã tiêu diệt tinh thần phục vụ công chúng. Điều này dễ dàng, vì
họ là những kẻ đã được đảng tuyển chọn qua trò hề bầu cử hội đồng nhân
dân. Bởi thế đa số đã ứng xử như những hung thần bản địa, hống hách
khinh người, bóc lột nhân dân, tích lũy của cải hơn là làm công bộc.
Toàn bộ viên chức thành phố Hải Phòng, huyện Tiên Lãng, xã Vinh Quang
trong vụ Đoàn Văn Vươn là một điển hình. Đối với giới công an cảnh sát, đảng đã xóa sạch ý thức tôn trọng và bảo vệ nhân dân. Bị
nhồi sọ bởi tư tưởng: được đảng gầy dựng, lãnh đạo, trả lương, làm
thanh kiếm và lá chắn bảo vệ đảng, chỉ biết “còn đảng còn mình”, lực
lượng này ngày càng trở thành công cụ đàn áp dân chúng một cách côn đồ
vô học, thâm độc tàn nhẫn, đánh người tay không run, giết người tâm
chẳng động. Thành tích của họ là hàng chục nạn nhân bị chết trong đồn,
hàng trăm nạn nhân bị đánh nhừ tử (con số thống kê được). Nạn nhân gần
nhất là chị Trần Thị Nga ở Hà Nam, linh mục Nguyễn Văn Bình ở Hà Nội.
Đối với lực lượng quân đội, đảng đã hầu như làm tan biến tinh
thần bảo vệ Tổ quốc. Thay khẩu hiệu “Trung với nước” bằng khẩu hiệu
“trung với đảng”, rồi được làm kinh tế tự do, quân đội đã thực sự trở
thành công cụ, chỉ ham làm giàu (nhất là hàng tướng lãnh, như Ngân hàng
quân đội của Phùng Quang Thanh, Truyền thông Viettel của Nguyễn Chí
Vịnh, Hàng không vận tải biển của Ngô Xuân Lịch…), quên lãng bổn phận
bảo vệ Tổ quốc, bỏ mặc ngư dân cho sự sách nhiễu, cướp bóc, tàn sát của
Tàu Cộng. Đối với giới luật sư (nhất là hạng thẩm phán), đảng đã làm thui chột ý thức bảo vệ luật pháp và lẽ phải. Họ bị
buộc trở thành công cụ của đảng, nhất là trong các vụ án chính trị.
Tại những phiên tòa này, họ xử theo chỉ chị từ trên với các «bản án bỏ
túi». Chưa biết lúc nào họ sẽ bị buộc tuyên thệ trung thành với đảng
như bên Trung Quốc. Đối với giới y bác sĩ, đảng đã dần dần cướp mất tâm hồn thương xót và phục vụ bệnh nhân. Cảnh
bỏ mặc những ca cấp cứu chưa nộp tiền, đòi hối lộ mới săn sóc chu đáo,
cung cấp thuốc vượt nhu cầu điều trị, ăn hoa hồng quá độ nên dược phẩm
bị đẩy giá lên tận trời là chuyện cơm bữa, khiến nhân dân coi đa phần
trong họ là những kẻ khai thác nỗi khổ đau của con người, và có nơi đã
phản ứng bằng cách hành hung y bác sĩ. Đối với giới giáo chức,
CS đã dần dần tước đoạt lương tâm nghề nghiệp. Lý do cơ bản là nền
giáo dục VN bị chính trị hóa, nhắm nhào nặn những thần dân phục tùng
đảng hơn là những công dân phục vụ xã hội, do đó CS huấn luyện ra những
thầy cô «hồng hơn chuyên». Trong thực tế, đã có vô số vụ việc thầy bạo
hành trò, đổi tình lấy điểm, bắt nữ sinh làm điếm, cấm sinh viên biểu
tình chống quân xâm lược… Đối với giới truyền thông và văn hóa,
CS nỗ lực làm cho họ trở thành nô ngôn, bồi bút, sẵn sàng xuyên tạc sự
thật, chà đạp lẽ phải, vu vạ các công dân yêu nước hầu bênh vực chế độ.
Điều này đặc biệt thấy rõ nơi những tờ báo như An ninh Thế giới, Hà
Nội mới, Công an nhân dân, Quân đội nhân dân… Đối với giới tu hành, CS càng không tha và luôn tìm cách cướp đi tinh thần làm chứng cho sự thật và lẽ phải nơi họ. Từng
phỉ báng tôn giáo như thuốc phiện ru ngủ, CS nay lại muốn tôn giáo trở
thành thuốc phiện thực sự. Và họ đang làm được điều đó với những chức
sắc chỉ còn biết an thân, lo chuyện xây dựng đền thờ, tổ chức lễ hội,
hoàn toàn dửng dưng trước cảnh đồng bào bị đàn áp, xã hội băng hoại, tổ
quốc lâm nguy…
Tất cả những hành vi cướp bóc trên đều quy về mục tiêu tối hậu: làm
cho toàn thể nhân dân sống với trí óc bưng bít, tâm hồn sợ hãi, ý chí
bạc nhược, làm cho toàn thể xã hội ngập trong gian dối, bạo lực và vô
cảm, nghĩa là cướp mất tinh thần của Dân tộc, để đảng có thể an tâm
thống trị, dù phải dâng đất nước cho ngoại bang. May thay, tinh thần này
không bị cướp mất nơi những nhà dân chủ đối kháng quyết liệt, những
trí thức phản biện thẳng thắn, những chức sắc tôn giáo dũng cảm và
những dân oan can đảm đấu tranh!
BAN BIÊN TẬP


No comments:
Post a Comment