Đảng và Quốc Hội của Đảng ta ơi! Điện hạt nhân Nhật Bản lên hạng “number one” rồi, từ số 2 lên số 1
Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) -
Vậy mà nhân dân Nhật Bản vẫn chưa hài lòng? Tiếp tục đặt chỉ tiêu cho
chính phủ và ủy ban An Toàn hạt nhân phải phấn đấu lên cho được “ngoại
hạng” cuối cùng là hạng số “0” trong tương lai gần, nếu có thể.
Trước 11/3/2011 (động đất, sóng thần), “hạng” lò hạt nhân của Nhật là 54
sau thiên tai hủy hoại nhà máy điện hạt nhân Daiichi ở Fukushima, cận
cảnh phơi bày một mối đe dọa phóng xạ tiềm ẩn kinh hoàng rộng lớn thật
sự trong tầm tay chứ không còn là viễn cảnh giả tưởng mà sự che đậy là
điều không thể, khi nó liên quan đến trách nhiệm và đạo đức trước giá
trị cao quí không gì so sánh hay bù đắp được đó là sự sống của con
người, tạo nên áp lực khiến Thủ Tướng Naoto Kan phải từ chức sau đó
(26-8-11), thì từ “hạng” 54 lò hạt nhân, chính phủ Nhật tự động đóng cửa
52 lò để lên được “hạng nhì” còn 2 lò. Và hôm nay, một năm sau, mặt
trái “lợi bất cập hại” từ di lụy của hoang tàn Daiichi, Fukushima để
lại, Ủy ban an toàn khuyến cáo Chính phủ Nhật tiếp tục đóng cửa thêm lò
thứ 53 để lên “hạng nhất” - với 1 lò duy nhất còn lại của nhà máy điện
hạt nhân trên đảo Hokkaido nhưng tháng 5 tới cũng phải tạm dừng theo kế
hoạch của Ủy ban an toàn để kiểm tra tổng quát, đánh giá lại.
Thủ Tướng Nhật Bản: Kaoto Kan phải từ chức, một phần ảnh hưởng từ sự cố “Fukushima”
Nhà máy ĐHN Dai-ichi ở Fukushima sau vụ nổ thứ 2 ngày 14/3/11. (Ảnh: Getty)
“Ngưòi giàu cũng khóc” Ảnh: VietNamNet.
“Người nghèo cũng đớn đau”
Như chúng ta đã biết, Việt Nam đang có chương trình xây dựng các nhà máy
điện hạt nhân. Việc này Đảng, Nhà nước chủ trương, Quốc hội thông qua,
Chính phủ đã khởi động. Nhưng toàn dân là đại chủ thể chi trả và chịu
mọi rủi ro trong kế hoạch nhiều tranh cãi này thì không được can dự phúc
quyết dù có là gián tiếp trước khi đồng thuận ủy nhiệm cho Quốc hội. Cả
2 nhà máy đầu tiên đều đặt ở Ninh Thuận. Theo dự kiến, nhà máy thứ 1 sẽ
do nước Nga xây dựng, nhà máy thứ 2 sẽ do Nhật xây dựng.
Vị trí hai NMĐHN VN rất giống với vị trí hai nhà máy Fukushima I và Fukushima II tại duyên hải miền Trung Nhật Bản.
Như đàn trâu bị Đảng, Nhà nước mang cái cày đặt trước mặt, chúng ta và
con cháu hơn tám mươi triệu người, ngoài gánh nặng nợ nần còn đối diện
những rủi ro nguy hiểm lơ lững treo trên đầu có thể nhìn thấy được, đau
đáu, trăn trở với sự “lợi bất cập hại” của NMĐHN.
Vẫn còn thời gian để trước khi máng cái cày vào cổ, chúng ta có quyền
đặt câu hỏi với Đảng và Nhà nước VN: “… Điều gì khiến Nhật Bản một cường
quốc hàng đầu về công nghiệp trên thế giới mà năng lượng điện như “hồng
cầu” sinh tử sống còn, phải cắt bớt những “động mạch” quan trọng của
chính mình? Dù người Nhật thừa tài chính và đủ khả năng kỹ thuật, thiết
kế chế tạo lắp đặt những “động mạch” ấy (Điện hạt nhân cung cấp khoảng
1/3 nguồn điện tiêu thụ tại Nhật Bản)? Và Nhật Bản cũng được cộng đồng
quốc tế xếp hạng là một trong những quốc gia có kinh nghiệm ứng phó với
sự cố tai nạn hạt nhân. Trong khi Việt Nam không có được bất cứ một
chuẩn mực nào (dù là tối thiểu) trong các điều kiện tất yếu cần phải có
ấy lại tiến hành ký kết xây dựng NMĐHN như lao vào vết xe đỗ của hai đối
tác Nga-Nhật - hai quốc gia “cường quốc nguyên tử” nhưng đã xảy ra và
chịu nhiều di lụy nan giải từ tai nạn nhà máy điện hạt nhân nguy hiểm
nhất thế giới??…” (Chernobyl-Nga – Daiichi Fukushima-Nhật Bản).
Lò phản ứng số 3 của nhà máy điện hạt nhân Nhật Bản. Fukushima Daiichi bị hư hại nghiêm trọng sau vụ nổ. Ảnh: AFP.
(Sơ đồ cụm lõi Trung tâm phản ứng nguyên tử lò hạt nhân NMĐHN).
Dù không giống bom nguyên tử nhưng sự vận hành vẫn lệ thuộc vào các
thanh nhiên liệu chứa phóng xạ ghê gớm đến 50 triệu curies (mỗi curie là
37 tỉ phóng xạ) cực kỳ nguy hiểm cho con người và môi trường bởi rất
khó khăn, tốn kém, nguy hiểm trong các giải pháp tẩy rửa hay thu hồi thì
dù có giảm thiểu rủi ro do con người vận hành thì vẫn còn đó sự đe doạ
tiềm tàng của thiên nhiên biến đổi khó lường và chiến tranh (tỷ lệ rất
cao với VN) mà cơ chế phát tán phóng xạ khi nổ trung tâm phản ứng lò hạt
nhân và bom nguyên tử không khác nhau là mấy thì mọi sự trấn an của các
đối tác đang “chào bán” những công nghệ hạt nhân gọi là “thế hệ” mới an
toàn mà nhân dân nước họ một mực lắc đầu, nếu không khập khiễng thì
cũng là những màn “ảo thuật” (họ cố bán đi trang thiết bị hạt nhân đắt
đỏ đã lỡ đầu tư sang các nước nhược tiểu để mong thu hồi lại vốn).
Người dân Nhật đã phải cương quyết giã từ NMĐHN là vì: “Iitate” từng là
một ngôi làng, nơi người ta đạp xe đi làm, trẻ em vui chơi trong công
viên và người già đọc báo bên hiên nhà. Nhưng Iitate giờ không có gì cả.
Âm thanh còn lại chỉ là quạ kêu và chó sủa…
“… Bao quanh bởi ngọn núi Abukuma cao chót vót, cách nhà máy điện hạt
nhân Fukushima Dai-ichi 30km, ngôi làng nhỏ trên đất nước Nhật Bản này
từng có đầy đủ những ngôi nhà, văn phòng, hai trạm xăng và ba cửa hàng
tạp hóa, khung cảnh êm đềm của cuộc sống. Nhưng sau ngày 11/3/2011, nhà
cửa, văn phòng, các trạm xăng và cửa hàng tạp hóa đã biến mất. Giờ đây,
trong khung cảnh vắng lặng, tuyết đầy trên đường dành cho xe ô tô và vỉa
hè cho người đi bộ. Cỏ dại mọc um tùm trên các cánh đồng. Các trang
trại chăn nuôi gia súc trống không, bò chết sạch.Đây là vùng đất chết -
vùng đất nhiễm xạ hạt nhân từ nhà máy điện hạt nhân Daiichi…”
(VnExpress.net),
Giàu nghèo, mạnh yếu có thể khác nhau nhưng sự khôn ngoan giữa người
bình thường có rất ít sự khác biệt nếu không muốn tự nguyện làm cho mình
“khờ dại” hơn vì nguyên nhân vụ lợi nhỏ nhen tăm tối khác! Người ta có
thể nhắm mắt cho vay hay mượn tài sản nhưng không ai, dù là nguyên thủ
quốc gia lại đem sinh mạng mình (hay nhân dân) để đánh cuộc! Việc đặt
hoàn toàn hi vọng và tin cậy của mình vào nhà thầu nước ngoài: Liên bang
Nga cho nhà máy ĐHN thứ nhất và Nhật Bản cho nhà máy ĐHN thứ hai của
Việt Nam là một sự phiêu lưu không có biên giới! Không như sự cố sập
nhịp dẫn cầu Cần Thơ ngày 26 tháng 9 năm 2007, 60 người thiệt mạng, hơn
200 người bị thương liên quan nhà thầu nước ngoài. Những rủi ro trong
tai nạn NMĐHN xảy ra phức tạp và nguy hiểm rộng lớn hơn rất nhiều, không
những bất hạnh cho người trực tiếp mà di lụy tiềm tàng khổ đau gián
tiếp cho thế hệ kế thừa, môi trường sinh thái, thiên nhiên, tác hại
không tiên liệu hết được.
(Đừng để con cháu chúng ta nếm trải “nhiễm xạ”)
Nhiều lắm những phản biện kỹ thuật hạt nhân đa chiều “lợi bất cập hại”
đầy thuyết phục trong và ngoài nước để chúng ta, toàn dân Việt, không
thể nào chấp nhận mãi là đàn trâu im lặng lầm lũi đi sau thiên hạ, cứ
cam chịu uống nước đục thải loại của thế giới văn minh do sự dẫn dắt từ
những “Tầm cao trí tuệ Cộng sản XHCN VN”? Đừng lấy sinh mạng, mồ hôi
nước mắt của nhân dân đặt vào những “canh bạc, người chơi dù thua cũng
được trả tiền” cuối cùng của chế độ.
Chúng ta, hơn tám mươi triệu dân Việt liệu có lòng tin, ngồi chung “sòng”!?.
Hoàng Thanh Trúc











No comments:
Post a Comment