Monday, April 23, 2012

Hai đám tang tiễn người "dưng" - Phương Bích

Phương Bích - Mới cuối tháng trước, mình vừa đưa tiễn một người “dưng”. Một cuộc tiễn đưa của rất nhiều người dưng với một người, không ồn ào nhưng lại rất nhiều nước mắt tiếc thương.

Còn hôm nay, mình lại đi đưa tiễn một người “dưng” khác, người chưa một lần gặp mặt nhưng biết đến qua mạng – mẹ của Paul Lê Sơn, chàng thanh niên công giáo xứ Thanh, người từng nhiều lần lặn lội ra tận Hà Nội vào những ngày chủ nhật của mùa hè năm ngoái, chỉ để được tham gia vào những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, người đã bị chính quyền bắt đưa đi biệt tích hơn nửa năm nay mà không ai biết lý do.

Trong đời mình chưa bao giờ chứng kiến một đám tang nào buồn đến thế. Mình và những người bạn ở Hà Nội đi từ 4 giờ sáng cho kịp giờ viếng. Vậy mà đến nơi, thấy ngỡ ngàng khi giữa một vùng làng mạc tương đối trù phú, cuộc đưa tiễn người đàn bà xấu số lại lặng lẽ một cách lạ thường. Chỉ vài chục người ra vào âm thầm, không có mấy tiếng khóc. Trong số vài chục người ấy, mình không biết ai là người thân, ai là người dưng. Chòm xóm yên ắng, ngay cả khi đưa người bạc mệnh ra nghĩa địa, có lẽ không đầy vài chục người đi sau quan tài.

Từ nhà ra nghĩa địa hơn một cây số. Mình đi guốc cao gót nên bàn chân bắt đầu sưng phồng lên, nhưng nhìn cái dúm người nhỏ nhoi đi sau quan tài, mình lại cố gắng bước theo. Chỉ có tiếng khóc thê lương của hai người em gái, vài đôi mắt đỏ hoe của những người thân khác. Dưới cái nắng gắt đầu mùa, em gái của người xấu số ngất lên ngất xuống vì khóc nhiều, mỗi lúc tỉnh lại giãy lên đành đạch gọi tên chị, đòi theo.

Lễ hạ huyệt kết thúc nhanh chóng. Mọi người tản mát ra về. Người nhà cảm ơn, mời khách ở lại dùng cơm. Khách cũng đáp tạ rồi xin kiếu từ. Làng xóm vẫn yên ắng. Xe lướt qua tấm biển đỏ treo trên đường làng, ghi dòng chữ” Thành công, thành công, đại thành công”...Mọi người trên xe tự hỏi: họ đã thành công cái gì thế nhỉ? Sự thờ ơ, lạnh lẽo của tình làng nghĩa xóm hay sự cô lập những người công giáo?

Nghe mọi người kể trước đây nơi này là một vùng thuần công giáo, người dân sống thành một cộng đồng gắn bó. Rồi trải qua những cuộc bể dâu, người công giáo còn lại không nhiều, bị cô lập và đối xử tệ bạc, luôn là cái gai trong mắt chính quyền.

Những người bạn công giáo kể, ở những vùng thuần công giáo, nếu đám tang của người đơn thân như mẹ Paul Lê Sơn, thì có đến cả làng sẽ đi đưa tiễn.

Nhưng mình lại day dứt với câu hỏi: Công giáo hay Phật giáo, hay người không theo đạo nào như mình có quan trọng gì không? Có người cũng đã hỏi, rằng tại sao mọi người chỉ lên tiếng đấu tranh về việc bắt giữ Bùi Hằng một cách trái pháp luật, mà không lên tiếng cho những thanh niên khác cũng bị bắt vì tham gia biểu tình? Mình cũng thấy xấu hổ và bất lực về điều này. Liệu có đúng là có yếu tố tôn giáo ở đây không?

Không! Mình có thể khẳng định được rằng mình không hề quan tâm và phân biệt người tham gia biểu tình là ai, theo tôn giáo nào, làm nghề gì, danh phận của họ là gì. Trước khi họ là ai đó, đơn giản họ là con người. Chỉ là mình chưa có thời gian để tìm hiểu và lên tiếng. Mình vẫn canh cánh bên lòng một điều, là mình sẽ viết về những cảm nhận chân thành nhất của mình, về những người bạn công giáo mà mình rất yêu mến và kính trọng họ. Có khi nó chẳng xa xôi và cao siêu gì, vì nó hiện hữu hàng ngày trong cuộc sống quanh mình đấy thôi. Mình cũng chẳng sợ cái từ “nhạy cảm” mà người ta hay dùng để đe dọa hoặc biên bạch cho nỗi sợ hãi của họ. Chỉ đơn giản là khi nói về những điều thuộc về lĩnh vực này, mình nên hiểu rõ và cẩn trọng để tránh xúc phạm đến tình cảm này mà thôi.

Điều đau xót và gây phẫn nộ nhất là hoàn cảnh thương tâm của mẹ con Paul Lê Sơn. Chỉ biết từ khi chàng trai này bị bắt đi một cách vô cớ, mẹ của cậu hoàn toàn cô độc trong suốt quá trình lâm bệnh nặng, rồi từ giã cõi đời mà không một lần được gặp lại con trai. Không ai biết lý do tại sao, con người ta lại có thể đối xử với nhau một cách tàn bạo đến vậy. Mình phải dùng từ tàn bạo thay vì tàn nhẫn vì điều không tưởng này.

Trên đường trở về, mình cứ nghĩ đến Paul Lê Sơn đang bị giam cầm ở đâu đó, liệu cậu ấy đã biết sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy mẹ nữa không? Nỗi đau này sẽ khiến cậu ấy trở thành con người như thế nào?

Trong đám tang Đinh Vũ Hoàng Nguyên có rất nhiều người chưa từng gặp mặt, chưa từng chuyện trò trên mạng vẫn lặn lội đến chia buồn và tiễn đưa. Vậy mà ở đây, những con người cả đời sống tắt lửa tối đèn cạnh nhau mà đến cái câu nghĩa tử là nghĩa tận cũng chả có ý nghĩa gì. Cái gì đã tạo nên đạo đức và văn hóa sống tồi tệ đến vậy?

Phương Bích

8 Ý kiến:

Lưu Ý :


- Những phản hồi sử dụng "Nặc danh/Ẩn danh"sẽ không được xuất hiện. Các bạn có thể chọn một nickname cho mình khi phản hồi bằng cách sử dụng các chức năng : "Tên/Url", hoặc bằng tài khoản Google

- Nếu nội dung phản hồi quá dài sẽ bị máy chủ BlogSpot hiểu lầm là Spam (không cho hiện lên), xin bạn vui lòng chia nội dung thành nhiều phần, hoặc chờ Dân Làm Báo cho xuất hiện lại phản hồi

- Phản hồi sẽ bị xóa nếu : viết chữ Việt không dấu, hoặc sử dụng quá nhiều chữ IN HOA
  1. Hóng Hớt .Apr 22, 2012 10:48 PM
    Cảm ơn sự sẻ chia của chị Phương Bích .
    Đúng ! Đây phải gọi là tàn bạo . Mà thôi! Trọng Lú và các đồng chí của Trọng Lú đâu có mẹ đẻ ra , họ đâu hiểu được điều những người có mẹ hiểu .
    Trả lời
    Trả lời
    1. Phương PhươngApr 23, 2012 01:23 AM
      Cháu Phương Bích ơi! Sự lạnh lùng vô cản của những người làng đó chẳng qua là sự sợ hãi mà chính quyền đã reo lên đầu họ trên 60 năm nay. Đất Thanh Hoá là vùng đất "tự do" từ thời đánh Pháp. Họ đã sợ "chính quyền nhân dân" ngay từ đầu năm 1953 khi giảm tô, giảm tức và cải cách ruộng đất bắt đầu tại điạ phương này.
      Nhưng không phải chỉ có dân làng đó sợ hãi "chính quyền nhân dân" do đảng cộng sản nặn ra. Đảng cộng sản đã reo rắc nỗi sợ hãi lên miền bắc VN từ nhưng năm 1945 và trên cả nước từ năm 1975 cho tới nay và không biết còn tới bao giờ?
      Nước mình được bao nhiêu người dũng cảm như những người biểu tình chống Tàu cướp biển đảo, đất liền cuả tổ quốc?
      Những người đòi tự do, đa nguyên đa đảng để đảng cộng sản không còn chỗ tự tung tự tác bán nước hại dân.
      Bao giờ chúng ta tiêu giệt được bè lũ bán nước, hại dân này?
      Cám ơn Phương Bích đã dũng cảm viết những bài rất cảm động, đầy tình người.
  2. Người Nam-ĐịnhApr 22, 2012 11:00 PM
    Bài viết í-nghĩa và cảm động.
    Trả lời
  3. Từ Phúc LinhApr 22, 2012 11:26 PM
    Đây chính là quê hương của Vương họ Tô một trong 14 Vương của xứ sở mình đó! Đúng là: ”Thành công, thành công, đại thành công”. Thanh Hóa anh hùng....
    Trả lời
  4. Đọc xong bài này định chửi một câu gì đó cho cái xã hội vô nhân "tàn bạo" này nhưng nghĩ lại mình đang sống ở thiên đường XHCN nên lại thôi. Xin chia buồn cùng bạn Paulus Lê Sơn- cầu chúc anh luân bình an trong tình yêu của Chúa.
    Trả lời
  5. Thằng Mõ Úc ChâuApr 23, 2012 01:00 AM
    Tất cả, từ những gian dối, lọc lừa ... đến những cách cư xử một cách vô nhân tính, tàn bạo, vô luân ... giữa con người với con người. Vô cảm trước tình đồng loại, vô cảm trước những biến cố của quốc gia, dân tộc ... đều phát xuất và do chính sách "TAM VÔ" do đảng và cái gọi là NCQ/csVN chủ chương.
    - VÔ GIA ĐÌNH, nên vợ chồng ly dị một cách bừa bãi, sinh hận thù nhau giết chóc nhau ! Con cái chối từ và giết cha mẹ vì những lý do không đâu, cha mẹ giết con cái từ trong bào thai, khi còn trong trứng nước ... !!!
    - VÔ TỔ QUỐC, nên nhà cầm quyền dễ dàng bán nước cầu vinh, đem đất đai biển đảo triều cống cho quan thày để thủ lợi ...! Nhân dân không còn yêu nước, thương nòi giống, sẵn sàng chấp nhận một cuộc sống bất công, khổ sở, tang tóc ... Chỉ biết sợ hãi mà không dám phản kháng, không có tinh thần chống đối trước những bạo lực, những bất công, vô lý...! Vô cảm, không có tinh thần quốc gia, dân tộc. Sẵn sàng làm ngơ trước mọi tình huống, mọi biến cố của quốc gia, dân tộc ... !!!
    - VÔ TÔN GIÁO, nên con người không tin là ngoài thân xác, còn có một linh hồn bất tử, linh hồn hướng dẫn những việc làm của con người ở kiếp này, và cùng được hưởng phúc trên Thiên Đàng nếu làm điều tốt, cũng như sẽ bị phạt trầm luân dưới hoả ngục nếu làm điều xấu, theo Thánh Kinh Công Giáo. Còn theo triết lý nhà Phật, thì khi làm lành sẽ được thành Phật, và được lên Niết Bàn. Còn nếu làm việc xấu, sự dữ, sẽ bị đi đầu thai làm kiếp trâu bò, có khi còn bị đầu thai làm quỉ dữ bị phạt lửa đốt dưới âm ty ... sau khi chết ! Do đó, người dân lơ là với đạo đức, không tôn trọng đạo lý làm người, không ngại ngần khi làm những điều trái luân thường, phản đạo lý vì không sợ tội, không sợ bị phạt đày xuống hoả ngục thiêu đốt muôn đời ...! Vì không tin vào Thượng Đế, không tin có sự thưởng phạt đời sau, nên người ta không siêng năng, sốt sắng làm việc thiện, việc tốt để được hưởng hạnh phúc trường sinh trên Thiên Đàng đời sau ... Mà trái lại, con người còn dễ dàng làm những việc xấu, như ám hại người khác, sẵn sàng cướp của giết người vì không sợ bị trừng phạt ở kiếp sau ... !!!
    Đó là những điều vô cùng tệ hại do chính sách "TAM VÔ" mà đảng và NCQ/csVN đã đem vào dạy dỗ trong các trường học để du ngủ nhân dân.
    Trả lời
  6. Kẻ ven đôApr 23, 2012 01:13 AM
    Bài viết rất xúc động ,qua bao năm sống dước xả hội chủ nghỉa,tuyên truyền và dối trá thì con người sống trong môi trường ấy đa số củng thế thôi ,có còn gì tình làng nghỉa xóm,tối lửa tắt đèn có nhau ,chính trong Nam giờ đây củng thế,gia tộc anh em chú bác,củng tranh dành từng tất đất ông bà tổ tiên để lại ,thật chưa từng thấy thời nào như thế.Muốn đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do dân chủ văn minh theo như hiện tai khó gấp ngàn lần ở Bắc Phi ,nhưng nói vậy đừng nghỉ là vô vọng ,chỉ cần một số trí thức yêu nước ở các thành phố lớn cùng với học sinh sinh viên ,thành phần công nhân đoàn kết ta củng thành công ,bánh xe lịch sử cứ quay mải không bao giờ dừng ,mồi ngày nó dần tốt hơn ,biết đâu dân tộc ta có thể có một ngày xảy ra như Liên Sô chẳng hạn .
    Trả lời
  7. Viễn KháchApr 23, 2012 04:26 AM
    Chị Phương Bích, là một người Phụ Nữ có Trái Tim của một NỮ THÁNH!
    Chúng tôi mãi mãi YÊU QUÍ và TIN TƯỞNG Chị.
    Trả lời

No comments: