Nguyễn Xuân Nghĩa (Việt Báo) - Biến
cố Tháng Tư 1975 làm thay đổi vận mệnh quốc gia, trong đó, bản thân
chúng ta chỉ là mảnh vụn rất nhỏ. Nhưng cũng từ đó, chúng ta đều phải
suy nghĩ về đất nước và không chỉ tưởng niệm hoặc luyến tiếc mỗi năm vào
dịp Tháng Tư. Chúng ta suy nghĩ về quá khứ với câu hỏi "Tại sao?" - và
về tương lai với câu hỏi "Sẽ Ra Sao?"
Không tham gia bất cứ một tổ chức đấu tranh chính trị nào, bản thân
chúng tôi kính trọng những người đấu tranh dù có khi không hoàn toàn
đồng ý về mọi chuyện. Và càng kính trọng những người đấu tranh vì lý
tưởng hơn là vì mơ tưởng sẽ có một vai trò chính trị nào đó trong tương
lai.
Cũng vì vậy mà chúng tôi có mặt trên diễn đàn này, như một người nghiên
cứu về kinh tế và quan tâm đến Trung Quốc từ nhiều giác độ khác nhau.
Bài tiểu luận rất tóm gọn của chúng tôi sẽ có bốn phần và rất ít con số
khô khan, chỉ với ước mong là gợi ý suy tư về chuyện quốc gia và quốc
tế.
Trước hết là về bối cảnh chung: "Vì sao Trung Quốc là vấn đề?" Kế tiếp mới là "Vấn đề Trung Quốc của thế giới", và "Vấn đề Trung Quốc của Việt Nam". Sau cùng là phần kết luận, "Vấn đề Trung Quốc của chúng ta" - với vài câu hỏi... nhức đầu.
Chúng tôi xin đầu tiên nói về bối cảnh.
Vì Sao Trung Quốc là Vấn Đề?
Quốc gia nào cũng có những giai đoạn thăng trầm trong lịch sử của từng
dân tộc. Trong thế giới gọi là "toàn cầu hóa" ngày nay, hầu hết các quốc
gia đều cũng có quan hệ với nhau, về ngoại giao, kinh tế hay an ninh.
Trung Quốc là trường hợp cá biệt vì nhiều di sản của quá khứ.
Sau nhiều thế kỷ là đại cường Á châu và thế giới, Trung Quốc đã trải gần
hai thế kỷ lụn bại vì nội loạn từ bên trong và ngoại xâm từ bên ngoài.
Những biến cố kéo dài như vậy có ảnh hưởng đến tâm lý của dân tộc, chính
yếu là Hán tộc. Vừa tự tôn vừa tự ti có thể là một phản ứng tiêu biểu.
Khinh thường mà cũng nghi ngờ và e sợ thiên hạ là cách nói dễ hiểu hơn.
Sau nửa thế kỷ nội loạn triền miên, Trung Quốc chỉ giải quyết xong vấn
đề ngoại xâm từ hậu bán thế kỷ 20, vào năm 1949, rồi mất 30 năm điên
khùng với bài toán dựng nước. Điên khùng vì sự hoang tưởng của Mao. Cho
đến năm 1979, xứ này mới tìm được lối ra nhờ Đặng Tiểu Bình.
Từ đó, trong 30 năm liền, xứ này đã tạm yên với chiến lược tăng trưởng
khi mở cửa giao lưu kinh tế với thế giới. Tăng trưởng bằng mọi giá là
một cách nói dễ hiểu.
Nhờ dân số đông nhất địa cầu và lại là nước đi sau có thể học được kiến
thức và kinh nghiệm các nước đi trước, xứ này sớm thành cường quốc kinh
tế. Một quốc gia có trọng lượng kinh tế thứ nhì thế giới. Nhưng người
dân thì vẫn thuộc loại "Ba Bê", nghèo như các nước Belarus, Belize hay
Bolivia, nếu tính bằng lợi tức đầu người.
Đấy là một mâu thuẫn tâm lý đáng chú ý.
Vì yếu tố lịch sử - và đôi khi văn hóa – Trung Quốc cho rằng thế giới có
tội về những tai họa của họ từ thời suy sụp của nhà Mãn Thanh. Và rằng
từ nay sự thể sẽ khác. Vì vậy, trong quan hệ với các quốc gia, lãnh đạo
xứ này không hề có một chút mặc cảm khi làm những điều mà thế giới không
còn chấp nhận nữa. Lãnh đạo Trung Quốc có đầy đủ kiến thức của thế kỷ
21, nhưng hành xử với thủ đoạn trung cổ, theo những nấc thang giá trị đã
lỗi thời, mà họ vẫn coi là chính đáng.
Vì vậy, chúng ta mới có vấn đề Trung Quốc.
Về ngoại giao, Trung Quốc là thành viên thường trực và có quyền phủ
quyết trong Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc, và cũng tham dự vào hầu hết
mọi tổ chức chuyên môn quốc tế. Có quan hệ với gần 200 quốc gia lớn nhỏ
trên thế giới, Trung Quốc không hành xử như cường quốc có trách nhiệm về
sự yên bình của địa cầu. Khi cần trục lợi thì ngoại giao chỉ là một
phương tiện, và đạo lý quốc tế là một chướng ngại mà họ tự cho là có
quyền phủ nhận.
Về kinh tế, xứ này cũng có chủ trương lý tài và thực dụng trong mục tiêu
tối thượng là trục lợi. Tức là sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để giành phần
hơn, kể cả ăn cắp, ăn cướp, bằng luật lệ hoặc qua tình báo, tham nhũng,
mua chuộc. Chủ trương phát triển nền tư bản nhà nước cho phép lãnh đạo
xứ này sử dụng các doanh nghiệp nhà nước trong tinh thần chiến đấu để ăn
cướp. Chúng ta có cả trăm trường hợp minh diễn chuyện này.
Về môi trường, Trung Quốc là một trung tâm gây ô nhiễm toàn cầu mà...
bất chấp. Họ không tham gia vào nỗ lực chung của cả thế giới để bảo vệ
môi trường sinh sống của nhân loại và bên trong cũng chẳng kiểm soát
việc bảo vệ môi sinh vì coi đó là một trở ngại cho tăng trưởng. Tăng
trưởng bằng mọi giá là một chủ trương, cái giá ấy, ai sẽ trả, bao giờ
trả thì không đáng kể.
Cũng về môi trường, chuyện đáng nói hơn cả là sau khi tấn công Tây Tạng
năm 1950 rồi hoàn toàn kiểm soát xứ này từ năm 1959, Trung Quốc đang làm
chủ Cao nguyên Tây Tạng và phần lớn của rặng Hy Mã Lạp Sơn đầy băng
tuyết. Đây là đỉnh cao nhất thế giới, và một đệ tam cực sau Nam-Bắc cực,
trung tâm phát nguyên những con sông lớn nhất Á Châu. Đây cũng là một
"tháp nước" của toàn cầu, nơi cung cấp nước ngọt qua mạng lưới sông ngòi
nuôi sống hơn một tỷ người dân Á Châu.
Khi kiểm soát Hy Mã Lạp Sơn và Cao nguyên Tây Tạng, Trung Quốc làm chủ
nguồn nước của hầu hết các nước Á Châu vây quanh. Và họ điều tiết nguồn
nước đó cho mình mà bất kể đến quyền lợi hay sinh mệnh người dân xứ
khác, dù là Pakistan, Kyrgyzstan, Ấn Độ, Bangladesh, hay Miến Điện, Thái
Lan và ba nước Đông Dương Việt, Miên, Lào. Năm nước sau cùng này đều có
thể sống hay chết vì sông Mekong và lưu vực của dòng sông là nơi sinh
hoạt của 60 triệu dân.
Trong khi ấy, Cao nguyên Tây Tạng cũng là nơi hủy thải phế vật uranium
của kỹ nghệ hạch tâm, theo tiêu chuẩn mất an toàn đặc biệt của Trung
Quốc.
Kết hợp ngần ấy chuyện ngoại giao, kinh tế và môi sinh, Trung Quốc còn
là vấn đề khi hợp tác, mua chuộc và khuynh đảo các chế độc độc tài và
hung đồ của thế giới, miễn là đảm bảo được quyền lợi của mình. Mọi chế
độ độc tài còn rơi rớt lại trên thế giới đều là thân chủ của Trung Quốc
và được Bắc Kinh bao che, bảo vệ, từ Bắc Hàn đến Việt Nam, từ Sudan tới
Iran, Syria...
Sau cùng, về an ninh và quân sự, Trung Quốc tự cho mình quyền bảo vệ
luồng giao lưu buôn bán, lần đầu tiên trong lịch sử được mở ra thế giới
bên ngoài. Nhưng bảo vệ theo màu sắc Trung Hoa thời cổ. Không chỉ chiếm
đóng các lân bang để xây dựng vùng trái độn quân sự như đã từng làm từ
thời xưa, Trung Quốc muốn mở rộng vùng trái độn ấy ra bên ngoài, và ra
biển.
Từ 20 năm trước, lãnh đạo xứ này đã chuẩn bị việc kiểm soát vùng biển
cận duyên hay xanh lục làm vùng trái độn quân sự. Ngày nay, với phương
tiện kinh tế dồi dào hơn, Trung Quốc có tham vọng sớm thành cường quốc
hải dương với khả năng kiểm soát vùng biển viễn duyên là biển xanh
dương. Trong phạm vi đó, cái lưỡi bò chúng ta nghe nói đến chỉ là phần
trái độn cận duyên, ở ngoài Đông hải. Trong một tương lai không xa,
Trung Quốc sẽ đòi kiểm soát luồng giao lưu từ Bán đảo Á Rập qua Ấn Độ
dương nối liền với miền Tây Thái bình dương.
Khi thế giới có một đại cường mới xuất hiện thì quan hệ giữa các nước có
thể đảo lộn. Khi đại cường lại là một Trung Quốc có đầy mặc cảm và lối
hành xử ngang ngược mà lãnh đạo và người dân lại coi là chính đáng, thế
giới sẽ khó yên lành.
Sau phần bối cảnh, chúng ta bước qua phần vấn đề.
Vấn đề Trung Quốc của Thế giới...
Quốc gia nào cũng có thể có những tranh chấp về lãnh thổ với các lân bang.
Trung Quốc là quốc gia có tranh chấp với hầu hết mọi lân bang, cả chục
nước, từ Nga qua Ấn Độ đến các nước Đông Nam Á lên tới Nhật Bản... Khi
có tranh chấp, quốc gia nào cũng có thể yêu cầu quốc tế tham gia giải
quyết hoặc tôn trọng phán quyết của quốc tế. Lãnh đạo Trung Quốc lại
không chấp nhận việc thương thảo đa phương trên một diễn đàn quốc tế mà
tìm giải pháp song phương với từng nước, theo kiểu cố hữu là vừa dọa vừa
dụ vừa mua chuộc hoặc khuynh đảo. Đấy là một vấn đề của thế giới.
Chuyện cái lưỡi bò hoặc khu đặc quyền kinh tế hay Luật biển của Liên
hiệp quốc chỉ là mặt nổi của các vấn đề ngoại giao hay pháp lý với Bắc
Kinh. Nếu tiến lên khu vực tiếp cận Hy Mã Lạp Sơn và những vùng tranh
chấp giữa Pakistan và Ấn Độ tại Kashmir, hoặc giữa Ấn Độ với Trung Quốc
chung quanh xứ Nepal, Bhutan cho tới biên giới Miến Điện, người ta còn
thấy ra nhiều mối nguy tiềm ẩn từ Trung Quốc, kể cả xung đột giữa hai
nước có võ khí hạch tâm là Pakistan và Ấn Độ.
Với phương tiện quân sự lớn lao chưa từng thấy trong lịch sử xứ này,
Trung Quốc có thể đổi trị sang loạn ở nhiều nước trên thế giới.
Dĩ nhiên, lãnh đạo Trung Quốc không muốn trực diện gây chiến với các lân
bang, nhưng tiến hành chiến tranh theo kiểu khác. Đó là khuynh đảo để
gây bất ổn và dùng chính mối nguy bất ổn đó để bắt bí hoặc mua chuộc các
nước mà khỏi phải dụng binh. Khi cứ nói đến tương quan lực lượng quân
sự giữa Trung Quốc với các nước, dường như người ta chỉ thấy một mặt nổi
của vấn đề.
Mặt chìm rất khó nhìn ra và ngăn ngừa là khả năng gây loạn cho xứ khác,
để chi phối quan hệ giữa các nước khác với nhau, theo lối có lợi cho Bắc
Kinh.
Từ an ninh bước qua chính trị và kinh tế, Trung Quốc là vấn đề cho thế
giới khi đưa ra một mô thức xử trí khác, xin gọi là "Đồng thuận Bắc
Kinh".
Sau khi chi phối cả thế giới trong nhiều thế kỷ, các nước Tây phương,
chủ yếu là Hoa Kỳ và Âu Châu, đã rút tỉa kinh nghiệm chính chiến, thay
đổi và tiến tới một giải pháp hòa bình và ổn định hơn. Đó là phát triển
kinh tế tự do với sự lãnh đạo chính trị dân chủ trong một xã hội cởi mở
mà không ai có độc quyền chân lý. Các định chế quốc tế đều được xây dựng
theo ba giá trị tinh thần đó, là tự do, dân chủ và cởi mở để hướng dẫn
quy tắc hành xử giữa các nước với nhau.
Trung Quốc phát minh ra giải pháp khác: kinh tế thị trường với vai trò
chủ đạo của khu vực nhà nước, dưới sự cai trị của một chế độ độc đảng,
và chân lý duy nhất được hiện hữu là của đảng độc quyền. Đó là tóm lược
về khái niệm "Đồng thuận Bắc Kinh", mà đa số dư luận chỉ nhìn vào mặt
nổi là sức can thiệp chủ động của nhà nước trong kinh tế để đạt tốc độ
tăng trưởng cao.
Khi áp dụng khái niệm này trong quan hệ quốc tế, với bộ máy tuyên truyền
cùng các dự án đầu tư lẫn thủ thuật hối lộ và khuynh đảo, Trung Quốc
đảo lộn luật chơi của thế giới. Phong trào phát huy dân chủ gặp chướng
ngại, bị đẩy lui, các chế độ độc tài được bảo vệ, và quốc gia nào cũng
muốn đi theo con đường tắt của Trung Quốc là bành trướng khu vực nhà
nước vào kinh tế, thu hẹp quy luật thị trường, thoái lui về chế độ bao
cấp và bảo hộ mậu dịch....
Trong hoàn cảnh suy trầm kinh tế toàn cầu từ bốn năm nay, giải pháp
ngược ngạo của Bắc Kinh bỗng trở thành hấp dẫn cho nhiều người, nhất là
các lãnh tụ độc tài, và trong khi Trung Quốc mở rộng ảnh hưởng, mâu
thuẫn giữa các nước với nhau càng dễ xảy ra. Nghĩa là Bắc Kinh càng có
cơ hội trục lợi.
Vì vậy, các quốc gia dân chủ đều gặp vấn đề với Trung Quốc, không về
kinh tế hay ngoại thương thì về ngoại giao và an ninh. Và càng ở gần xứ
này thì càng vất vả. Trong khi vòng đai độc tài không thu hẹp lại mà còn
mở rộng thêm nhờ sự hà hơi tiếp sức của Trung Quốc.
Trong cuộc đua giữa thiện và ác, trị và loạn, hòa bình và xung đột, dân
chủ và độc tài, minh bạch và mờ án, Trung Quốc trở thành một trung tâm
phát huy cái ác.
Nhưng với khẩu hiệu là không xen lấn vào nội bộ xứ khác. Và với thực tế là đối tác kinh tế của rất nhiều quốc gia.
Các nước Âu, Á, Phi, Mỹ gì đều có thể là bạn hàng của doanh nghiệp Trung
Quốc, mà bên trong mỗi doanh nghiệp lại có các chi bộ đảng với nhiệm vụ
tình báo, báo cáo, kiều vận và gian lận theo đúng chủ trương của đảng.
Ngược lại, doanh nghiệp nào, công hay tư, của Trung Quốc cũng đều có
quan hệ với hệ thống quốc doanh và vì vậy kế toán sổ sách gì cũng đều là
"bí mật quốc gia" nên không được phép phổ biến.
Kết cuộc là từ an ninh, môi sinh đến ngoại giao, kinh tế hay đầu tư,
Trung Quốc trở thành vấn đề của thiên hạ mà vì quyền lợi nhất thời, lẫn
sự vận động tiền bạc của Bắc Kinh vào hệ thống truyền thông của thế
giới, nhiều người không muốn nói ra. Hoặc còn cố tình gây ra ấn tượng
sai lạc về Trung Quốc.
Thực tế thì cuộc đua giữa thiện và ác, giữa minh và ám, đang thể hiện ở
một tầng rất cao là nhận thức. Trung Quốc tác động vào nhận thức của
thiên hạ về chính mình – "một quốc gia mới phát triển sau nhiều thế kỷ
là nạn nhân" – và về các nước dân chủ được coi là đối thủ, hay thủ phạm
của nhiều tội ác trong lịch sử!
Đó là "thuật quỷ biển" trong kho tàng mưu lược của văn hoá chính trị Trung Hoa.
Chúng ta bước qua một đề mục gần hơn, ở phần ba.
Vấn đề Trung Quốc của Việt Nam
Nói về lịch sử mà ai cũng nhớ, sau khi chiếm đóng Tân Cương năm 1949,
khống chế Tây Tạng năm 1950, và bị chặn tại bán đảo Triều Tiên năm 1953,
Trung Quốc đã nghĩ tới Việt Nam như một vùng trái độn quân sự cần
thiết. Trong thế thủ thì bảo vệ cõi Trung Nguyên và trong thế công thì
bành trướng ảnh hưởng xuống vùng Đông Nam Á và ra tới biển nóng ở miền
Nam.
May thay, lúc đó họ lại có đảng Cộng sản Việt Nam và giấc mơ tiến hành cách mạng vô sản trên cả nước của Hồ Chí Minh.
Đấy là một trong nhiều nguyên nhân của cuộc tương tàn, với sự tiếp sức
của Liên Xô khi tiến hành Chiến tranh lạnh năm 1948 và chủ yếu của Trung
Quốc ngay từ những ngày đầu của Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa do Mao sáng
lập năm 1949. Nối tiếp nhiệm vụ của Hồ Chí Minh từ khi là cán bộ của Đệ
tam Quốc tế được gửi về hoạt động tại Đông Nam Á từ năm 1924, xa xưa,
đảng Cộng sản Việt Nam tự nhận là mũi xung kích của khối Cộng sản xuống
Đông Nam Á, mà việc gọi là giải phóng miền Nam chỉ là một tất yếu.
Nhưng ngoài lý do ý thức hệ dại dột, có một chuyện mà đôi khi chúng ta
ít chú ý là về địa dư hình thể, Trung Quốc là một "hải đảo" bị cô lập.
Xứ này bị vây hãm từ cả bốn hướng. Giữa các sa mạc, thảo nguyên hoang vu
cùng núi rừng hiểm trở tại ba hướng Nam, Tây và Bắc với biển Thái bình
tại hướng Đông, Trung Quốc chỉ có một đường bành trướng trên đất liền.
Đó là miền Bắc nước Việt Nam. Lần cuối mà họ thử nghiệm giải pháp đó là
vào năm 1979 khi Hà Nội chủ quan tưởng rằng mình đã đánh cho Mỹ cút lại
còn vừa ký Thỏa ước Hợp tác và An ninh với Liên Xô vào năm 1978!
Sau đó, Cộng sản Việt Nam có một giai đoạn được gọi là "độc lập" là 10
năm chiếm đóng Kampchia và cứng đầu với Bắc Kinh. Nhưng bị xuất huyết
cũng vì sự chiếm đóng ấy, song song cùng việc phá sản vì xây dựng chủ
nghĩa xã hội theo đúng tư tưởng xã hội chủ nghĩa.
Khi bức tường Bá Linh sụp đổ sau vụ khủng hoảng và tàn sát Thiên an môn năm 1989, mọi sự đều đảo lộn.
Liên Xô bắt đầu tan rã, Trung Quốc e sợ nội loạn nên tập trung kiểm soát
hệ thống chính trị bên trên cơ chế kinh tế thị trường. Và lãnh đạo Hà
Nội như kẻ mồ côi bị mất quan thầy. Vì vậy, việc cứu đảng là một ưu tiên
sinh tử từ năm 1991.
Hà Nội trở lại thần phục Trung Quốc, chấm dứt 10 năm độc lập dưới bóng
rợp Liên Xô và thực tế tiến hành "đổi mới", nhưng theo mẫu mực Bắc Kinh.
Trung Quốc trở lại xu hướng bành trướng cố hữu mà khỏi tốn quân tốn
tiền và vẫn đạt kết quả như ý: miền Bắc Việt Nam trở thành vùng trái độn
quân sự.
Khi Bắc Kinh mở rộng vùng trái độn ấy ra biển, Đông hải của Việt Nam trở
thành ao nhà của Trung Quốc. Biển Việt Nam chỉ là biển Hoa Nam. Lãnh
đạo Hà Nội ý thức được việc đó nhưng chấp nhận để bảo vệ quyền lực đảng,
nhân đó bảo vệ được quyền lợi của các đảng viên cao cấp.
Nếu có nói rằng họ bán nước để cứu đảng thì không sai.
Hậu quả là mọi vấn đề Trung Quốc của thế giới như đã trình bày ở trên
đều đã xuất hiện tại Việt Nam, từ an ninh, ngoại giao qua môi sinh kinh
tế, hay ngoại thương.
Ở mặt nổi mà ai cũng thấy dù không được nói ra là nạn lạm thác lâm sản,
buôn lậu qua biên giới và hủy hoại môi trường, là tình trạng cạn kiệt
của đồng bằng Cửu Long và hiện tượng nước biển ngập mặn cả đồng bằng.
Trong khi ấy khu vực chiến lược như cột xương sống của quốc gia là Cao
nguyên Trung phần đã rơi vào quỹ đạo Trung Quốc với các dự án bauxite
quái quỷ....
Nhưng biểu hiện nghiêm trọng hơn vậy là lập trường của Hà Nội lại rất
thân Trung Quốc trong các hồ sơ nóng của thế giới. Hoặc việc Hà Nội
tránh nêu vấn đề về Hoàng Sa hay Trường Sa trên diễn đàn quốc tế theo
kiểu đa phương mà tìm giải pháp song phương theo quan hệ chủ tớ. Vì vậy
mới giấu biến không cho dân chúng được biết về những gì đã thỏa thuận
với Bắc Kinh. Và cũng vì vậy, Hà Nội kiểm soát dư luận, cấm đoán việc
người dân công khai phản đối sự xâm lược ngang ngược của Trung Quốc và
nói nước đôi về vấn đề chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng sa và Trường
Sa.
Từ mấy năm qua, người Việt chúng ta đã nói rất nhiều đến vấn đề Trung
Quốc của Việt Nam, bài tiểu luận này sẽ không nói thêm. Chúng tôi xin
giành thời giờ cho phần cuối, một cách tóm lược với vài câu hỏi không
vui.
Vấn đề Trung Quốc của Chúng ta
Đất nước và dân tộc Việt Nam đang gặp vấn đề với Trung Quốc, có thể là
nguy ngập hơn vì vị trí lân bang, nhưng cũng không khác nhiều quốc gia Á
Châu ở chung quanh. Do đó, vấn đề Trung Quốc của Việt Nam nằm trong
khuôn khổ các vấn đề chung của thế giới với Trung Quốc.
Khi nhìn như vậy, Việt Nam thật sự không đơn độc và phải một mình đương cự với Trung Quốc.
Nhưng, khác với trường hợp của các quốc gia kia, vấn đề Trung Quốc của
Việt Nam nằm trong tầng lớp lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam. Vấn đề
Trung Quốc của Việt Nam nằm tại Hà Nội, là Hà Nội. Đấy là cái khó của
dân tộc, một dân tộc dày dạn kinh nghiệm đối phó với Trung Quốc và có
thừa ý chí đấu tranh giành độc lập.
Vấn đề Trung Quốc của Việt Nam nằm tại Hà Nội vì đảng Cộng sản đã giải
giới người dân, tước đoạt võ khí truyền thống và mãnh liệt nhất của dân
tộc là ý chí chống lại tình trạng Hán hóa.
Hà Nội tiến hành chính sách ngu dân qua kiểm soát báo chí và tư tưởng,
đưa mọi người vào phản ứng lý tài, phát huy bản năng kinh tế của loại
sinh vật hạ đẳng là vặt mũi bỏ mồm và triệt hạ mọi tiềm lực quật khởi.
Lãnh đạo Hà Nội hành xử như những quan Tiết độ sứ của Thiên triều Bắc
Kinh trong thời Bắc thuộc, thậm chí như những quan Thái thú trời trực
trị. Họ đang làm xã hội băng hoại và đẩy người dân vào kiếp nô lệ cho
một thiểu số đại gia phe phẩy ở trên.
Muốn giải quyết vấn đề Trung Quốc, người Việt Nam phải giải quyết cái
nhân khiến sức dân không được huy động vào nhu cầu bảo vệ nền độc lập,
đó là đảng Cộng sản. Ưu tiên của Việt Nam vì vậy là phải tháo gỡ cách
ách độ hộ của Trung Quốc do Bộ Chính trị của đảng Cộng sản Việt Nam đã
tròng lên cổ người dân. Tức là giải quyết đảng Cộng sản Việt Nam.
Với các quốc gia khác, Việt Nam phải là thành viên của một nỗ lực đa
phương nhằm giải quyết vấn đề Trung Quốc của thế giới. Khi cùng chung
một mục tiêu, người ta có thể nói đến chuyện hợp tác, một cách bình đẳng
vì lợi ích chung. Vì vậy, vấn đề Trung Quốc của thế giới phải do thế
giới giải quyết và Việt Nam sẵn sàng tham gia như một thành viên. Nhưng
không là mũi xung kích hay tiền đồn chống Trung Quốc của thế giới.
Chuyện ấy dẫn chúng ta về Hoa Kỳ, dù sao cũng là quốc gia đang buôn bán nhiều nhất với Trung Quốc.
Nhiều người đã quên các bài học bi đát của quá khứ với Hoa Kỳ mà đặt sai
vấn đề là nên đứng bên cạnh Hoa Kỳ hay Trung Quốc. Hoặc trong quan hệ
song phương Mỹ-Hoa, Việt Nam nên ngả về đâu? Hay là nên khôn ngoan giữ
vị trí trung lập?
Thực tế nó phức tạp hơn những gì xảy ra trong chiến tranh lạnh giữa hai khối cộng sản và tự do.
Thực tế là Trung Quốc có vấn đề với Hoa Kỳ, có vấn đề với Nhật Bản, có
vấn đề với Ấn Độ, với các nước Đông Nam Á, thậm chí với cả Úc Đại Lợi.
Trong một mạng lưới quan hệ song phương chằng chịt đó, như Hoa-Mỹ,
Hoa-Nhật, Hoa-Ấn, v.v... Việt Nam đứng ở đâu? Tất nhiên là đứng với
người dân, ở vị trí độc lập, chứ không đơn giản là trung lập. Làm sao
trung lập trong một quan hệ đa phương?
Việt Nam sẵn sàng hợp tác với thế giới để giải quyết vấn đề Trung Quốc
trong những nỗ lực đa phương của quốc tế. Nhưng trước hết phải giải
quyết vấn đề Trung Quốc của Việt Nam, hiện nằm tại Hà Nội. Khi nào người
dân Việt ở trong và ngoài nước làm cho thế giới hiểu ra sự thể đó –
rằng mối nguy của Trung Quốc chính là Hà Nội và Hà Nội mới là vấn đề chứ
không là giải pháp – chúng ta đã tiến được một bước khá xa trên chặng
đường bảo vệ nền độc lập quốc gia.
Vì vậy, đấu tranh cho dân chủ và cho độc lập là hai mặt không thể tách rời của một sự thể sinh tử cho quốc gia.
Cho đến nay, hình như ta mới chỉ chú ý đến một mặt, là trình trạng thiếu
dân chủ hoặc nạn chà đạp nhân quyền tại Việt Nam. Sự thật phũ phàng là
các quốc gia trên thế giới, kể cả Hoa Kỳ, đều có thể đang làm ăn với
nhiều chế độ độc tài. Với chính quyền các nước này, nhiều khi lời kêu
gọi dân chủ của chúng ta lại là sự phiền nhiễu, là chướng ngại cho hợp
tác kinh tế và phát triển kinh doanh.
Nếu ta nêu lên hàng loạt vấn đề về môi sinh, nạn hủy hoại nguồn nước,
tình trạng cạnh tranh bất chính hoặc nguy cơ lũng đoạn xã hội xuất phát
từ Trung Quốc, ngoài sự bành trướng ngang ngược đã trở thành hiển nhiên,
thì vì quyền lợi của họ hơn là dân chủ của Việt Nam, các nước có thể
quan tâm nhiều hơn đến lập trường của chúng ta.
Muốn như vậy, ngay từ ý thức thì chúng ta nên là giải pháp hơn là một
vấn đề cho các nước. Câu hỏi nêu lên ở đây là mình đã tự chuẩn bị như
vậy hay chưa?
Sau cùng, Trung Quốc thật ra không mạnh như nhiều người thường nghĩ và
còn gặp nguy cơ khủng hoảng, thậm chí tan rã, vì chiến lược phát triển
của họ không bền vững, cân đối và có đầy bất công. Khi nước Tầu có loạn
như đã từng thấy nhiều lần trong lịch sử, Hà Nội tất sẽ không thể yên.
Khi đó, Việt Nam sẽ ra sao? Khi đó, chúng ta đứng ở đâu? Mà chúng ta là ai?
*
Bài này thuyết trình tại Hội Thảo Chính Trị: Định Hướng Đấu Tranh Cho
Việt Nam Tự Do ngày Chủ Nhật 15-4-2012 tại Westminster, Califrornia.
Giới thiệu về Kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa:
Trước 1975
- Chủ tịch Tổng hội sinh viên Paris trong thời gian Hòa đàm Paris
- Chuyên viên kinh tế Quỹ Phát triển (tương đương cấp Thứ trưởng trước năm 1975
Sau 1975
- Viết báo và bình luận kinh tế cho hầu hết các Đài quốc tế VOA, RFA, RFI...)
11 Ý kiến:
TLApr 18, 2012 05:36 PMÔng Nghĩa ơi,Ông có bài thuyết trình quá tuyệt.Bộ mặt thật của TQ đã được lột ra từ nhiều phía.Hà nội ngộ thế nào?Trả lời
Người Việt Nam.Apr 18, 2012 06:00 PMTôi đồng ý với những nhận định sâu sắc của tác giả Nguyễn Xuân Nghĩa.Trả lời
TQ chính là gốc của mọi vấn đề rắc rối thường xuyên cho các nước trong khu vực, đặc biệt là vùng Đông Nam Á trong đó có VN bị lệ thuộc và ảnh hưởng nghiêm trọng.
Kể từ nay, tôi tuyên bố không đấu tranh chống đối nhà cầm quyền đảng csVN nữa vì lý do bè lũ này thực chất chỉ là tay sai, là bù nhìn, là những con rối được điều khiển bởi chính quyền Bắc Kinh, TQ.
Cùng là người máu đỏ da vàng, được hưởng chung giòng sữa Mẹ trên mảnh đất hình chữ S, tại sao anh em phải tương tàn lẫn nhau chỉ bởi tác động của kẻ xấu xa khác (TQ).
Chúng ta là ai? câu hỏi này của tác giả rất hay. Nếu tất cả chúng ta cùng thay đổi thái độ, là người VN và cùng quay về một hướng thì tổ quốc lúc đó sẽ đẹp và mạnh như thế nào?
Đập rắn thì phải đập cái đầu. Ngay từ bây giờ tôi xin gia nhập phong trào "giải phóng nhân dân Trung quốc thoát ách Cộng Sản" chuyên gieo rắc chiến tranh và thù hận trên khắp thế giới.
Cám ơn tác giả Nguyễn Xuân Nghĩa (Việt Báo) và diễn đàn DLB.
"Trong cuộc đua giữa thiện và ác, trị và loạn, hòa bình và xung đột, dân chủ và độc tài, minh bạch và mờ án, Trung Quốc trở thành một trung tâm phát huy cái ác."Trả lời
Câu nầy nói lên tất cả,cảm ơn bác Nguyễn Xuân Nghĩa,rất ngưỡng mộ bác qua các bài phân tích ,bình luận cũng như các phỏng vấn trên đài nhất là diễn dàn kinh tế của RFA mỗi thư tư.Chúc bác nhiều sức khỏe .
Ông Nguyễn Xuân Nghĩa có bài phân tích hay.Trả lời
Tuy nhiên vấn đề của chúng ta ở đây không phải khen bài viết hay mà chúng ta phải suy ngẫm, phân tích và tìm hướng đấu tranh phù hợp thực tế và mang lại hiệu quả cao.
Ngoài bài viết của ông Nghĩa ra, còn 1 bài viết cũng phân tích rất sâu rộng và thực tế đáng để chúng ta suy ngẫm. Đó là bài viết của Giáo sư Nguyễn Chính Kết. Đó là bài: "Lượng Định Ap Lực Quốc Tế Lên Nhà Cầm Quyền Việt Nam Và Sự Phản Kháng Của Quần Chúng Quốc Nội". Bài này được thuyết trình cùng với bài của ông Nghĩa trong buổi hội thảo.
Mời quý vị bằng hữu có tâm với dân tộc, tổ quốc vào đây tham khảo bài viết và suy ngẫm để cùng tìm ra hướng đi phù hợp mang lại hiệu quả cao nhất:
http://vietbao.com/D_1-2_2-67_4-190834_5-15_6-1_17-6427_14-2_15-2/
Nếu có thể, nhờ Dân Làm Báo đăng tải bài viết này để bạn đọc gần xa tiện tham khảo.
Xin cảm ơn Dân Làm Báo rất nhiều.
tấm lòngApr 18, 2012 07:17 PMĐể trã lời câu hỏi của bác .Trả lời
người VIỆT NAM vaì năm nữa trên thế giới chúng ta có một lực lượng khá đông và mạnh ,những lực lượng nầy sẻ hướng về tổ quốc khi quê hương mở ra những mời gọi thiết tha và chân thật ,tôi tin tưởng mạnh mẽ rất nhiều người về ,trên phương diện đối ngoại có lẽ dể dàng rất nhiều ,và đây cũng là câu trả lời :
-để hiểu gì trong chiếc thuyền con .
bao nhiêu năm qua trong nước người dân vẩn âm thầm tranh đấu cho dân chủ -tự do- nhân quyền .chúng ta ai cũng mõi mòn chờ đợi một đổi thay ,chúng ta chờ một cuộc tổng tuyển cử .đã quá lâu .
đất nước hồi sinh ,người dân trong và ngoài nước cùng góp sức thì không có gì không làm được ,có lẻ những đoàn thể bất vụ lợi phải gánh vác trách nhiệm làm sao cho bầu cử được trong sạch và thành công ,đây là vấn đề phải làm sao để góp sức .có nên những hội đồng hương ngay bây giờ hảy thực tập ,và có biện pháp để đứng vào nắm những công việc quan sát ,kiểm tra .những thùng phiếu ở địa phương nơi quê hương cũa mình .
chỉ cần làm được như vậy thôi ,chúng ta sẻ có một thời thái bình .những đãng phái chính trị nên bắt đầu chuẩn bị người lãnh đạo và điều hành . đễ đứng ra gánh vác trách nhiệm rất nặng .
Đồ Nhà KhóApr 18, 2012 09:15 PM@ Bác Người VIỆT NAM,Trả lời
Dân tộc TQ có dòng máu, truyền thống, gien bành trướng. Từ mấy ngàn năm trước, lúc đó đã làm gì có ĐCSTQ mà tổ tiên của họ đã bao lần thôn tính đất nước ta rồi.
Sống bên cạnh một thằng hàng xóm to xác, tham lam, xấu bụng thì chúng ta phải cứng cựa, rắn mặt và phải cư sử đúng mực, biết mình biết người để tranh thủ cảm tình của tất cả những NGƯỜI khác để không tạo thêm đối thủ.
Điều quan trọng nhất là phải đoàn kết và không đớn hèn (như ĐCSVN).
Thày Bói VN.Apr 18, 2012 09:34 PMỦng hộ ý kiến của bác @người VN.Trả lời
Cùng là người VN thì tại sao phải gây cảnh tương tàn. Đúng, đúng lắm.
Đảng csVN đã đi sai đường mà đứng đầu có lẽ là tt Nguyễn tấn Dũng (nghe cái tên thôi cũng đủ hiểu: trí thì không có mà dũng thì có thừa: cà tấn) bị TQ lôi kéo và lợi dụng thì nhân dân cả nước phải có bổn phận và trách nhiệm giúp thành phần thiếu trí năng này nhận thức ra v/đ mà quay về với dân tộc, với đường ngay nẻo chính.(đến lúc đó thì lo gì không đủ dũng mà chơi với TQ).
Đề nghị các nhà lãnh đạo tôn giáo hãy vì tôn chỉ và mục đích của mình là Hòa Bình và Chân Lý nên vào cuộc để sửa chữa những nhận thức chưa đúng của các lãnh đạo VN.
Nói đến đây, tôi chợt thấy hình ảnh trăm trứng của mẹ Âu Cơ đang chung sống trong: Độc lập, Tự Do, Hạnh Phúc.
Tôi dám chắc với các bạn đây không phải là một giấc mơ mà sẽ là hiện thực.
Ông Nguyễn Xuân Nghĩa có bài phân tích hay.Trả lời
Tuy nhiên vấn đề của chúng ta ở đây không phải khen bài viết hay mà chúng ta phải suy ngẫm, phân tích và tìm hướng đấu tranh phù hợp thực tế và mang lại hiệu quả cao.
Ngoài bài viết của ông Nghĩa ra, còn 1 bài viết cũng phân tích rất sâu rộng và thực tế đáng để chúng ta suy ngẫm. Đó là bài: "Lượng Định Áp Lực Quốc Tế Lên Nhà Cầm Quyền Việt Nam Và Sự Phản Kháng Của Quần Chúng Quốc Nội" của Giáo sư Nguyễn Chính Kết. Bài này được thuyết trình cùng với bài của ông Nghĩa trong buổi hội thảo.
Mời quý vị bằng hữu có tâm với dân tộc, tổ quốc vào đây tham khảo bài viết và suy ngẫm để cùng tìm ra hướng đi phù hợp mang lại hiệu quả cao nhất:
http://vietbao.com/D_1-2_2-67_4-190834_5-15_6-1_17-6427_14-2_15-2/
Nếu có thể, nhờ Dân Làm Báo đăng tải bài viết này để bạn đọc gần xa tiện tham khảo.
Xin cảm ơn Dân Làm Báo rất nhiều.
người việt EuropeApr 19, 2012 12:35 AMViệt Nam củng đâu phải 1 nước Nhỏ....với gần 90 triệu dân,nhưng kinh nghiệm Ông Cha ta để lại cho con cháu,VN lấy ít đánh nhiều mấy ngàn Năm chống Ngoại Xâm (giặc Tàu )đánh giặc là phải nói về Chiến Thuật!!!và Vủ Khí...tuy rằng Tàu Cộng có nhiều Tàu Chiến và Máy Bay hơn VN,nhưng đó là chuyện nhỏ....chỉ cần VN đầu tư nhiều Tên Lửa,Tàu Cộng chỉ có mấy trăm Tàu Chiến và Máy bay,thử hỏi có dám chơi ngông trên Bầu Trời và Biển cả của VN không???lấy ví dụ như Israel có mấy triệu Dân,mà cả khối Arabe có tấn công được không....giặc Tàu chỉ hăm dọa thôi, nếu chiến tranh với VN thì 90% năng lượng đi qua Biển Đông của VN có an toàn không,vì VN có chính nghĩa thì Thế Giới sẽ ủng hộ,hai nửa eo biển Malacca đả bị Mỉ chận,nếu cuộc chiến kéo dài thì Tàu Cộng sẻ đi Ngựa bắn Tên thôi,năng lượng đâu??? và ai là Đồng Minh của Trung Cộng ???? Tàu Cộng sẻ bị cô lập khi chiến tranh xảy ra...Trả lời
Giựt mình muốn xỉuApr 19, 2012 02:47 AMThành viên của tổ chức 'Phục hưng Việt Nam' bị bắtTrả lời
Theo cơ quan an ninh, ông Dziễn được giao nhiệm vụ tìm những khu phố người Hoa (chủ yếu ở Bình Dương) để đốt phá, gây chia rẽ đoàn kết dân tộc; rải truyền đơn vào Lễ 30/4 và 1/5; tập hợp nhiều người ra Hà Nội tham gia biểu tình chống Trung Quốc đòi Hoàng Sa, Trường Sa.
Ngày 19/4, Cơ quan an ninh điều tra Bộ công an đã khởi tố, bắt giam ông Võ Viết Dziễn (41 tuổi, ngụ Kiên Giang) để điều tra về hành vi "Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân".
Theo cơ quan an ninh, ông Dziễn còn có tên gọi khác là Vang, làm nghề nuôi trồng thủy sản. Do thường xuyên lên mạng Internet, ông Dziễn quan hệ với Nhất Thắng, được cho là là người của tổ chức "Phục hưng Việt Nam".
Tài liệu của cơ quan an ninh cho biết, tháng 11/2011, ông Dziễn sang Singapore gặp những người trong tổ chức này là Trần Quốc Bảo (Chủ tịch), Cương (Phó chủ tịch), Nhất Thắng (trưởng ban liên lạc). Trong 4 ngày ở đây, ông Dziễn đã được những người này giới thiệu về tổ chức "Phục hưng Việt Nam" và "Lực lượng cứu quốc". Sau đó, ông này được chỉ đạo về nước để tập hợp nhiều người ra Hà Nội "tham gia biểu tình chống Trung Quốc với chiêu bài đòi Hoàng Sa, Trường Sa".
