Saturday, May 12, 2012

Nhân một câu hỏi (có âm thanh) - Hoàng Thế Hiển


May 9, 2012


Trong Tập San Y Sĩ số 193, phát hành tháng 4/2012  kỷ niệm “Ngày Quốc Hận 37 năm về trước”, Bác Sĩ Vũ Ngọc Tấn , tác giả bài “ Tinh Thần Mã Thượng Trong Nội Chiến Mỹ.  Trông Người Lại Nghĩ Đến Ta”,  sau khi đề cập tới những chính sách trả thù của   CS miền Bắc, là những kẻ thắng trận,  đối với những người bại trận ở miền Nam VN vào năm 1975, đã đưa ra một câu hỏi:  “ Nếu trong chiến tranh VN, thay vì CS là kẻ chiến thắng,  nhưng đảo nghịch lại, ta-những người miền Nam là kẻ chiến thắng, và miền Bắc, sau những đợt oanh kích trải thảm, đã quá kiệt quệ và đầu hàng, thì ta sẽ đối xử với những người CS miền Bắc như thế nào ?

B/S Trần văn Tích đã mau mắn có một bài trả lời trên mạng điện tử.  Theo B/S Tích thì: “ có thể khẳng định là nếu Miền Nam chiến thắng trong cuộc chiến ý thức hệ thì chính sách đối xử với tù hàng binh đối phương không thể nào tàn ngược như chính sách của chế độ cộng sản, lại càng không thể tàn ngược hơn. Chỉ có hai chế độ đạt được tiêu chuẩn đối đãi phi nhân đối với các cộng đồng mình không ưa là chế độ quốc xã và chế độ cộng sản. Chế độ cộng sản còn hơn chế độ quốc xã ở tính cách mọi rợ đểu cáng….”

B/S Tích cũng đề cập tới lời phát biểu của ông Bùi Tín. Bùi Tín kể rằng : “Tôi đã gặp một số vị trong chế độ Sài Gòn cũ, có một vị là trung tướng nói với tôi rằng : “Nếu chúng tôi chiến thắng, tức miền Nam thắng miền Bắc, không chắc chính sách của chúng tôi đối với các ông đã hơn gì so với chính sách của các ông đối với chúng tôi. Có khi chúng tôi lại có những trại giam tàn bạo hơn.“

Như vậy là câu hỏi của B/S Vũ Ngọc Tấn đã có được 2 câu trả lời, ý nghĩa hoàn toàn trái ngược nhau.

Khi CS cưỡng chiếm miền Nam, ông Bùi Tín đang mang quân hàm Đại Tá của chế độ CS. Ông là người đầu tiên theo đoàn quân chiến thắng vào tiếp thu dinh Độc Lập, và đã khinh mạn trả  lời ông Dương văn Minh và Vũ  văn Mẫu là: “Các ông còn gì đâu mà bàn giao !” Ông Bùi Tín, một cán bộ tuyên truyền của chế độ gần hết cuộc đời,  cũng phải gánh một phần trách nhiệm về cái chính sách phi nhân  của chính quyền mà ông đã góp sức xây dựng. Sự phát biểu của ông Bùi Tín có tính cách xuê xoa rằng: “bên nào chiến thắng cũng hành động như  nhau thôi! không riêng gì chế độ CS”. Luận chứng của ông không có cơ sở, vì đã không nêu ra danh tánh của người phát biểu mà chỉ nói chung chung.   Hơn nữa,  với tư thế một kẻ chiến thắng đi phỏng vấn một người chiến bại, thì hai bên ở 2 vị trí không bình đẳng.  Người chiến bại sẽ vì sợ sêt, mà tìm câu trả lời làm vui lòng người chiến thắng, để mong được yên thân. Trong hoàn cảnh đó, câu trả lời sẽ thiếu giá trị chính xác.  Sự phản tỉnh của ông Bùi Tín cũng bị nhiều người nghi ngờ là không thực sự xuất phát từ lòng bất đồng về đường lối, chính sách của đảng CSVN mà ông đã phục vụ tích cực và đắc lực, nhưng do ông bị thất sủng, không vừa lòng với các quyền lợi và chức vị được chia chác sau ngày chiến thắng. Có người căn cứ theo lối lý luận vòng vo khi tả khi hữu của ông đã cho rằng ông là một con cờ chạy hiệu sửa soạn cho một phe CS biến thái tiếp tục nắm quyền khi có thay đồi.

Theo B/S Trần văn Tích thì chế độ Cộng Hoà miền Nam VN có một nền văn hóa nhân bản, chịu ảnh hướng bởi nền văn minh Âu Mỹ.

Hai chế độ, tư bản và CS,  hay nói rõ hơn chế độ miền Bắc VN và chế độ miền Nam VN có những đường hướng xây dựng xã hội và giáo dục con người hoàn toàn khác biệt nhau. VC đưa chính trị vào chương trình giáo dục. Trẻ em miền Bắc, từ khi còn nhỏ, đã phải học phấn đấu, học thi đua,  để được quàng khăn đỏ, được làm cháu ngoan bác Hồ.  Các bài toán, bài văn  ở VN đều chứa đầy nội dung thời cuộc, và tạo “ căm thù”, thí dụ “ Làng có 100 ngôi nhà và 200 gia đình, lính nguỵ vào làng đốt hết 50 ngôi nhà và giết 70 gia đình. Hỏi rằng, trong làng còn lại bao nhiêu ngôi nhà, và bao nhiêu gia đình ?” Hoặc là: “Quan điểm “Nhàn” trong thơ Cao Bá Quát còn thích hợp với XHCN hay không ?”.  Các tấm gương sáng, được đưa vào giáo dục để làm mẫu mực cho học sinh  đều là những hình ảnh huyền thoại quên mình  để phục vụ cho mục đích của đảng: Thí dụ như anh hùng Lê văn Tám tẩm săng vào mình, làm cây đuốc sống, chạy vào phá nổ kho đạn của địch;  Cán binh lấy thân mình che lỗ châu mai, để đồng đội tiến lên.  Bộ đội khóa chân vào đại pháo, tự nguyện chiến đấu tới giây phút cuối cùng, (chứ không phải là bị khoá cho hết đường chạy). Thanh nữ tình nguyện gánh đạn ra chiến trường.  Thiếu nhi, lãnh nhiệm vụ giao liên.  Chủ nghĩa CS uốn nắn, kích động người dân hy sinh thân mình cho quyền lợi của đảng, và mồi lửa cho tinh thần chiến đấu là “xây dựng lòng căm thù”.  Quan điểm của CS là  biến con người thành thủ đoạn, tàn ác, bất chấp đạo nghĩa, miễn sao đạt được mục đích, vì chủ nghĩa Mác Lê. Trong lò giáo dục CS, người ta dần trở nên vô cảm, “không khoan nhượng” với tất cả những thành phần bị cho là kẻ thù của đảng, của chủ nghiã. Tất cả những điều này đã được thấy, được ghi lại, trong suốt quá trình đấu tranh giai cấp và thống trị của CSVN.

Vì  thế, không ai chối cãi được, là chế độ CS coi rẻ nhân mạng. Họ giết người không gớm tay. Staline đã đặt các trại tù lưu đầy khổ sai goulag để đầy đọa những người chống đối chế độ.  Có đêm đã ra lệnh xử tử tập thể nguyên trại tù, hằng mấy ngàn người. Stalin đã thảm sát 23,000 người Ba Lan ở rừng Katyn rồi đổ thừa cho Đức Quốc Xã. Mao Trạch Đống với “Bước Nhảy Vọt” đã làm mấy chục triệu dân TQ phải chết đói. HCM với “Cải cách ruộng đất” đã giết khoảng 200,000 người dân vô tội và mấy triệu người trong cuộc chiến bành trướng chủ nghĩa CS vào miền Nam. Tết Mậu Thân, lính CS đã vừa giết vừa chôn sống gần 7,000 người ở Huế.  Khơ Me đỏ tàn sát gần nửa tổng số dân Cam bốt,vân vân.

Chế độ giáo dục miền Nam thì ngược lại, nặng về đạo đức, luân lý.  Trẻ  em được dạy dỗ những  bổn phận làm người, cách đối xử với cha mẹ, gia đình, tổ quốc, và xã hội.  Các tài liệu về “Nhị Thập Tứ Hiếu” được giảng dạy từ Tiểu học.  Các gương sáng tiền nhân giữ nước như Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Quang Trung được đề cao. Xã hội miền Nam không đem chính trị vào học đường,  không có đấu tranh giai cấp, hay kỳ thị lý lịch.  Các B/S miền Nam được học để phục vụ bệnh nhân không phân biệt giai cấp và xu hướng chính trị.  Các quân y viện chữa trị cho các cán binh CS bên cạnh các quân nhân quốc gia.  Các chương trình “Y Tế Về Làng” khám bệnh và phát thuốc cho mọi người cần dịch vụ y tế, không phân biệt quốc gia hay CS vân vân…

Như vậy là bản chất hai chế độ hoàn toàn khác biệt.  Con người CS  đầy những hằn học và căm thù vì cuồng tín.  Nền tảng lý luận và hành xử là theo chủ  thuyết “duy vật”.  Ngay cả qua cái cung cách đối xử với nhau, giữa những đồng chí, và đối với quần chúng của đảng, đã từng phục vụ đảng., trong hiện tình CS biến thái ngày nay cũng thế.  Điền hình trước mắt là vụ Đoàn Văn Vươn và không thiếu gì các vụ chiếm đất đai nhà cửa khác đã tạo ra tình trạng dân oan và khiếu kiện kéo dài, tường thuật trên các báo đảng và nhà nước.  Sau khi chiến thắng năm 1975, sự căm thù của đảng và chế độ CS đã thể hiện qua hành động, và họ say sưa trả thù những người đã ngã ngựa, kể cả các người tàn tật như thương phế binh, và những người đã nằm xuống, bằng cách phá hủy Nghĩa Trang quân đội và di chuyển liên tục các nghĩa trang của dân chúng khác .

Tôi không muốn  ở đây nói cái ý kiến của tôi về cách đối xử với cán binh CS nếu VNCH chiến thắng. Vì sẽ có người nói “thì cũng là chuyện sư nói sư phải, vãi nói vãi hay”.

Tôi viết bài này không để khoe hoặc bênh chính quyền VNCH, cũng không để trả lời câu hỏi của Vũ Ngọc Tấn, đặt ra chỉ để nói lên cái ý riêng của mình, là gián tiếp biện minh cho sự tàn bạo không chối cãi được của CS trong chính sách đối xử với quân, dân, chính miền Nam. Tôi chỉ muốn nêu ra những sự kiện cụ thể, để chỉ ra cái lối nguỵ luận của những kẻ có tà ý: “Nguỵ” là ở chỗ dựa vào cái cảm tính của con người để mà khoả lấp cái bản chất tàn bạo  rành rành không thể chối cãi của đảng và nhà nước CSVN.  

Hoàng Thế Hiển
05/12
 
E-mail

No comments: