Saturday, January 28, 2012

Chương Trình Phát Thanh Tối Thứ Bảy 01-28-2012

Nhiều quan ngại về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam

RFA 28.01.2012

Tình trạng nhân quyền tại Việt Nam một lần nữa lại gây chú ý cho công luận.
Ảnh: Pháp luật TP HCM
Cảnh sát bao vây ngôi nhà của Vươn sáng 5/1

Ngày càng tệ hại

Ngay trong những ngày đầu năm Nhâm Thìn 2012, các tổ chức theo dõi nhân quyền quốc tế cũng như giới lập pháp Mỹ và những nhà vận động cho nhân quyền Việt Nam đã đồng loạt lên tiếng chỉ trích Việt Nam không những không có tiến bộ mà còn gia tăng các biện pháp trấn áp nhằm vào giới tranh đấu, các nhà dân chủ cũng như các tiếng nói bày tỏ chính kiến trong nước.
Các nhà lập pháp Mỹ thuộc cả hai viện của Quốc hội Hoa Kỳ đều bày tỏ quan ngại về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam và kêu gọi Hà Nội hãy tôn trọng các nhân quyền căn bản của người dân song song với việc thăng tiến các quan hệ với Hoa Kỳ.
Nếu như tại Hà Nội, các Thượng nghị sĩ Mỹ cho rằng nhân quyền tại Việt Nam là yếu tố then chốt trong việc thăng tiến các quan hệ quân sự với Hoa Kỳ, thì tại Washington, nhiều Dân biểu Mỹ đã công khai lên án chính sách đàn áp nhân quyền của nhà nước Việt Nam.
Tuyên bố trong cuộc họp báo tại Hà Nội nhân chuyến viếng thăm Việt Nam, hai Thượng nghị sĩ có nhiều uy tín của Hoa Kỳ là các ông John McCain và Joe Lieberman cho biết Hoa Kỳ vẫn còn nhiều quan ngại về tình hình nhân quyền tại Việt Nam trước khi đưa ra các quyết định gia tăng quan hệ quốc phòng giữa hai nước.
us-senators-met-vn-dissidents-2012-250.jpg
Từ trái: TNS Sheldon Whitehouse, LS Nguyễn văn Đài, TNS John McCain, BS Phạm Hồng Sơn, TNS Joseph Lieberman, LS Lê Quốc Quân và TNS Kelly Ayotte. Photo courtesy of NVD.
Cụ thể, theo các Thượng nghị sĩ Mỹ, Việt Nam cần phải có tiến bộ về nhân quyền trước khi được Hoa Kỳ xem xét đến việc mua bán vũ khí.
Cũng nhân chuyến viếng thăm Việt Nam lần này, phái đoàn 4 thượng nghị sĩ Mỹ đã có cuộc gặp với các nhà tranh đấu dân chủ và nhân quyền Việt Nam là Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Luật sư Lê Quốc Quân và Luật sư Nguyễn Văn Đài. Cùng tham dự cuộc gặp giữa các thượng nghị sĩ Mỹ và các nhà Dân chủ Việt Nam hôm 20 tháng Giêng tại khách sạn Metropole Hà Nội còn có Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, ông David Shear.
Lên tiếng trên Đài Á Châu Tự Do sau cuộc gặp, Luật sư Nguyễn Văn Đài cho biết:
“Theo quan điểm của tôi đó là một cuộc gặp vô cùng quan trọng. Lý do vì đây là lần đầu tiên những thượng nghị sĩ hàng đầu của thượng viện Hoa Kỳ họ quan tâm đến vấn đề nhân quyền và họ quan tâm đến tình hình dân chủ ở Việt Nam; thế nên mới có lời mời tôi, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, luật sư Lê Quốc Quân để tìm hiểu và trao đổi những vấn đề có liên quan đến nhân quyền; cũng như họ trao đổi làm sao để tăng cường mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ vì lợi ích chung của hai nước và người dân hai quốc gia.
Ông John McCain nói với chúng tôi một điều là trước đây ông từng hy vọng Việt Nam có cải thiện tình trạng nhân quyền; nhưng hiện nay ông rất buồn vì tình trạng nhân quyền không được cải thiện bao nhiêu mà ngược lại còn tệ hại hơn.
LS Nguyễn Văn Đài
Về thực tế nhân quyền tại Việt Nam thì chúng ta nhìn nhận một cách tổng quát; nhất là trong năm qua rất nhiều người thực hiện quyền con người về chính trị theo hiến pháp Việt Nam đã bị bắt, bị sách nhiễu, bị xử tù và đưa ra xét xử với án nhiều năm. Tình trạng nhân quyền đó có thể nhìn thấy qua số lượng cụ thể. Tình hình đó được đo bằng những con số, bằng những vụ việc sách nhiễu những người đấu tranh vì dân chủ; chứ không chỉ nói chung chung, lý thuyết. Phía chính quyền cũng thấy; các thượng nghị sĩ Mỹ cũng thấy. Ông John McCain nói với chúng tôi một điều là trước đây ông từng hy vọng Việt Nam có cải thiện tình trạng nhân quyền; nhưng hiện nay ông rất buồn vì tình trạng nhân quyền không được cải thiện bao nhiêu mà ngược lại còn tệ hại hơn.”
Cũng liên quan đến nhân quyền và bang giao Mỹ - Việt, trong cuộc điều trần tại hạ Viện Hoa Kỳ hôm 24 tháng Giêng, các Dân biểu Mỹ cho rằng cần phải đưa Việt Nam vào lại danh sách CPC vì tình trạng gia tăng đàn áp tại Việt Nam.
Theo Dân biểu Chris Smith, tác giả dự luật Nhân quyền cho Việt Nam thì: “Đã tới lúc chính phủ Việt Nam nên ngừng lại tất cả những hành vi trấn áp và xử phạt những người sống vì đức tin của họ, chấm dứt việc đàn áp bịt miệng những nhà hoạt động dân chủ và bảo vệ quyền con người. Trong tất cả những yêu cầu chính đáng này chính phủ Hoa Kỳ, trên mức độ tương quan ngoại giao với Việt Nam, cần giữ một vai trò tích cực hơn để khuyến cáo lưu ý và nhắc nhở Việt Nam thực thi cũng như tôn trọng nhân quyền và tôn trọng quyền lợi của người dân trong nước họ".

Tiếp tay cho nạn buôn người

sosvn4-250.jpg
Công nhân lao động VN biểu tình ở Sarna- Sweden (3)-Ảnh do Ô.Văn Vũ cung cấp.
Cũng tại buổi điều trần tại Hạ viện Hoa Kỳ đầu tuần này, ngoài tình trạng vi phạm nhân quyền, tự do tôn giáo, đàn áp các tiếng nói dân chủ, giới bloggers, những người bày tỏ chính kiến trên mạng internet, v.v… Việt Nam còn bị tố cáo tiếp tay cho nạn buôn người qua hình thức lao động xuất cảng.
Hiện diện tại buổi điều trần với tư cách nhân chứng, cô Vũ Phương Anh – một cựu công nhân xuất cảng Việt Nam nói trước Quốc Hội Hoa Kỳ rằng cô đã bị tấn công và làm việc như một nô lệ ở Jordan. Cô nói với Đài Á Châu Tự Do: “Em muốn hôm nay em sẽ đại diện cho những người trong nhóm của em và còn ở Việt Nam, những người không có quyền được nói, thì em thay mặt họ nói lên thế nào để cho chính quyền Việt Nam trả lại những tự do, nhân quyền. Điều quan trọng nhất em muốn nói lên là tình trạng buôn lao động tại Việt Nam".
Cô Vũ Phương Anh cho biết thêm rằng việc ra làm chứng trước quốc hội Mỹ có thể gây ra nguy hiểm cho cô và gia đình, nhưng cô phải mang nạn buôn người có sự hỗ trợ của chính phủ Việt Nam ra ánh sáng để sẽ không còn ai khác là nạn nhân như cô về sau.

Công an ngày càng lộng hành

condau-giaodanbidanh-170.jpg
Một người dân tham dự đám tang ở Cồn Dầu bị công an đánh bất tỉnh. RFA files
Cũng ngay trong những ngày Tết Nguyên Đán Nhâm Thìn, trong lúc quốc tế tiếp tục lên tiếng kêu gọi Việt Nam tôn trọng các nhân quyền căn bản của người dân, thì ngay trong nước, tình trạng công an bắt bớ, đánh đập người dân vẫn diễn ra khắp nơi.
Mới nhất, tại Bắc Giang công an đã đánh đến chết một người tham gia biểu tình chống trưng thu đất.
Người thiệt mạng tên là Nguyễn Văn Hùng, 50 tuổi, ngụ tại xóm 2 thôn Quyết Tiến, xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang.
Gia đình ông trình bày, trong lần cưỡng chế đầu tiên, xót của, ông Hùng xông ra ngăn cản chính quyền và bị đánh. Một người dân nơi đây cho biết: “Anh Hùng đã nhào ra giữ ruộng thì bị nhiều người vào đánh đập đến hộc máu mồm. Tất cả chúng tôi đều trông thấy”.
Không riêng gì trường hợp ông Hùng, theo người dân địa phương thì trong đợt cưỡng chế hồi cuối năm rồi, công an đã đánh đập rất nhiều người dân: “Họ dồn hết dân vào, ai chống cự thì bị đánh. Họ xé ảnh, xé cờ. Họ thả chó săn đuổi dân. Vừa công an, vừa dân quân tự vệ…”
Anh Hùng đã nhào ra giữ ruộng thì bị nhiều người vào đánh đập đến hộc máu mồm. Tất cả chúng tôi đều trông thấy.
Một người dân Bắc Giang
Và thưa quý vị, trong lúc dư luận còn chưa hết bàn tán về các hành xử của chính quyền trong vụ tranh chấp đất đai dẫn đến nổ súng ở Hải Phòng, thì tin tức từ gia đình ông Đoàn Văn Vươn cho biết, từ ngày bị bắt giam tới nay ông Vươn đã nhiều lần bị đánh đập, nhục mạ trong tù.
Tin do một người tù cùng trại với ông Vươn tiết lộ cho em dâu của ông biết. Bà Hiền nói với phóng viên Quỳnh Chi của RFA: “Chúng tôi chỉ trao đổi qua điện thoại với người đó. Anh này cũng kể là bị quản giáo đánh”.
Người kể chuyện nói tiếp là quản giáo thóa mạ nạn nhân và đòi giết, đòi đánh gãy tay nạn nhân.
Trước tình cảnh này, lo lắng cho tính mạng của ông Đoàn Văn Vươn trong tù, gia đình nạn nhân cho biết sẽ làm đơn cầu cứu các cơ quan chức năng.
tien-lang-3-phapluat-250.jpg
Công an, cảnh sát cơ động mang cả chó bao vây nhà của gia đình Ông Đoàn Văn Vươn, ảnh chụp hôm 05-01-2012. Source phapluat.vn.
Vì hơn ai hết, chính bà Nguyễn Thị Thương, vợ của ông Đoàn Văn Vươn là người đã nếm trải những đòn tra tấn của công an ngay trong những ngày đầu bà cùng bị bắt với những người trong gia đình:
“Họ đánh, họ tra tấn, họ ép cung, họ bảo là “Chồng mày làm thì mày phải biết. Chồng mày làm mà mày không biết thì mày làm cái gì trong cái nhà đấy?” Họ đánh bọn em rất là đau. Đến khi bọn em khai là “Chúng tôi biết nhưng mà chúng tôi không làm” thì họ quy chúng em cái tội là “tổ chức để chống lại người thi hành công vụ”. Họ nói như thế ạ. Họ khép chúng em vào cái tội như vậy.
Họ đánh rất là đau. Họ dùng những gậy sắt họ đánh vào chân, vào đầu, vào bụng. Họ thúc vào bụng. Mọi người xung quanh kêu lên là em đang có bầu; Thế nhưng mà họ vẫn cứ đánh. Họ đánh ở ngoài đường, trước tất cả mọi người chứng kiến đấy ạ”.
Những gì đang xảy ra ở Bắc Giang, Tiến Lãng; cùng với cái chết của nhiều người khác ở Hà Nội, Vinh, Quảng Nam, Phú Yên, Đồng Nai, vân, vân … khi bị công an giam giữ, khiến cho dư luận không khỏi đặt ra câu hỏi là tại sao bây giờ tình trạng công an đánh người lại phổ biến nhiều đến như vậy?

Theo dòng thời sự:

Linh mục Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong đi thăm gia đình anh Phêrô Đoàn Văn Vươn

Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới 

 
VRNs (28.01.2012) – Hải Phòng – Sáng ngày 4 Tết Nhâm Thìn 2012, Linh mục Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong – Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội đã đi thăm gia đình anh Phêrô Đoàn Văn Vươn. Cùng đi với Linh mục Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong còn có anh Giuse Nguyễn Tiến Đạt – Trưởng Liên đoàn Sinh viên Công giáo Việt Nam và một số anh em khác.
Kể từ khi nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng cưỡng chế trái luật đối với khu đầm và phá nhà của gia đình anh Phêrô Đoàn Văn Vươn đã có rất nhiều cá nhân và tổ chức kêu gọi quyên góp để ủng hộ cho gia đình anh Vươn.
Linh mục Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong cũng từng là nạn nhân của bất công trong vụ việc Tòa Khâm Sứ và Thái Hà, nên rất hiểu và cảm thông với hoàn cảnh của gia đình anh Vươn. Ngay khi xảy ra vụ việc Linh mục Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong đã  nhận định: “Tất cả cũng chỉ phát xuất từ lòng tham vô đáy của các quan chức nên mới có tiếng súng nổ”.
Điểm dừng chân đầu tiên của phái đoàn là ngôi nhà bà cụ thân sinh ra anh Phêrô Đoàn Văn Vươn tại nhà thờ Súy Nẻo. Được biết bà cụ đã từng tham gia công việc xã hội với chức vụ phó thôn. Mọi người đã được bà cụ kể cho nghe đầu đuôi câu chuyện của anh Vươn và cuối cùng bà đã than rằng: “Bọn chính quyền nó tham lam và ác độc không thể tưởng tượng được”.
Muốn mọi người chứng kiến tận mắt, bà cụ đã dẫn mọi người ra thăm khu đầm của anh Vươn. Khi tới ngôi nhà đã bị chính quyền đổt phá, bà cụ tiến tới khu bàn thờ để đào bới đống tro tàn. Thấy bà cụ đào bới, Cha Phong có hỏi bà đào bới cái gì đó thì bà đã trả lời: “ Con tìm bức tựơng Chúa Giêsu bằng đồng”. Có lẽ bà cụ hy vọng bức tượng bằng đồng thì không bị cháy nhưng rất tiếc là bức tượng đã không còn.
Quan sát khu đầm mà anh Vươn đã bỏ công sức ra để tạo lập, mọi người đều cảm phục một con người tài năng, có tấm lòng rộng lớn và đã hết mình vì dân vì nước. Đáng ra anh phải được trọng thưởng như ông Nguyễn Công Trứ khi đi khai hoang lấn biển ở Ninh Bình. Nhưng rất tiếc là sự cống hiến của anh lại gặp phải đám quan chức độc ác và quá tham lam.
Vì ông Đỗ Trung Thoại – phó chủ tịch Hải Phòng có nói rằng: “Phá nhà anh Đoàn Văn Vươn là do dân bức xúc đến phá”, nên mọi người cũng đã để ý quan sát hiện trường và thấy được các vết của xe ủi và hố đất do máy ủi vục xuống vẫn còn nguyên vẹn. Điều này chắc chắn không phải là do dân phá mà là ông Đỗ Trung Thoại đang muốn bao che tội ác cho ông Hiền và đang muốn đánh lừa dư luận.
 
Nguyễn Thành Tâm 
*****
Kinh thưa Quý vị, đặc biệt các bạn trẻ,
Trong số những người thân của chúng ta
Không phải tất cả đều đã có máy điện toán (vi tính) hoặc có dùng email, hoặc đã có thể nhận được những tài liệu này...
Vì vậy, xin hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách phổ biến tài liệu này bằng email hoặc in ra, photocopy và gởi cho người thân của Quý vị.
Đặc biệt xin gởi cho những ai chưa có sử dụng internet
Xin chân thành cám ơn

Tây Tạng: Cách Mạng Áo Cà sa Gần Kề - Vi Anh

Posted on by HNSG

Tin AFP của Pháp, Trung Cộng đã phong tỏa vùng Tây Tạng tự trị ở tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc. Nội bất xuất, ngọai bất nhập.Điện thọai, Internet, mọi giao thông bị cắt. Tây Tạng đang trong tình trạng nổi dậy. Tinh thần đại hùng, đại lực, đại từ bi của tăng ni Phật tử , ý chí vì đạo pháp Phật Giáo và dân tộc Tây Tạng của nhân dân Tây Tạng phát huy làm cuộc cách mạng áo cà sa gần kề.
Mọi biện pháp trấn áp của TC không còn tác dụng khủng bố, đe dọa nữa trước tinh thần vì đạo pháp và dân tộc rắn chắc như kim cương của tăng ni Phật tử Tây Tạng. Tinh thần cách mạng áo cà sa trong năm 2008, năm năm sau đã luân hồi tái sinh. Trong năm 2011, đã có 12 vị tu sĩ và ni cô tự thiêu cúng dường cho đạo pháp được tự do, dân tộc được độc lập và vị Phật sống Đức Đạt Lai Lạt Ma được trở về đất Phật. Tăng ni, Phật tử Tây Tạng đã hành động cảnh tỉnh, phản đối TC đã xâm thực Tây Tạng.
Phong trào những nhà sư và ni cô lấy mạng mình hy sinh cho đạo pháp và dân tộc, nhen nhúm lửa cho cuộc Cách Mạng Áo Cà sa có tăng, chớ không có giảm dù TC dùng đủ mọi biện pháp mạnh xảo thuật bá đạo để trấn áp, mua chuộc, lũng đọan.
Thế nhưng năm 2012, chưa đầy tháng đầu đã có thêm bốn nhà sư tự thiêu phản đối TC nữa. Chẳng những tăng về lượng mà còn tăng về phẩm nữa, số nhà sư tự thiêu đầu năm 2012 có vị phẩm hạnh và chức sắc rất cao.
Mỗi lần một nhà sư tự thiêu là mỗi lần Phật tử đòan kết chặt chẽ hơn, ý chí đấu tranh cho đạo pháp và dân tộc cứng lại như kim cương, bất chấp bàn tay sắt trấn áp của công an TC. Tăng ni Phật tử đấu tranh hòa dịu nhưng cương quyềt với công an cấm không cho làm lễ an táng công cộng hay cướp dấu nhục thể của các nhà sư tự thiêu. Công an càng trấn áp thô bạo, tăng ni Phật tử đúng theo đức hạnh đại hùng, đại lực, đại từbi của giáo lý Phật, càng kiên trì bao vây công an, đồn bót, trụ sở hành chánh, đến khi nào nhà cầm quyền nhượng bộ mới ngưng.
Trước đây vào năm 2008, tại thủ đô Lhassa tăng ni, Phật tử nhứt là thành phần trẻ nổi dậy làm cuộc cách mạng áo cà sa. Lúc bấy giờ TC đàn áp, máu đổ, thịt rơi nơi những người tu hành không một tấc sắt trong tay.
Nhưng bây giờ năm năm sau những biện pháp trấn áp tàn nhẫn và thô bạo của TC không hiệu quả. Tăng ni Phật tử dùng sinh mạng mình hy sinh cho đạo pháp và dận tộc – một hình thức hết sức ôn hòa. Nhưng biện pháp ôn hòa đó làm rúng động lương tâm Nhận Lọai. Nhà cầm quyền TC càng ngăn cản, càng giành nhục thể của các nhà sư, trấn áp Phật tử, không cho Phật tử hộ niệm, an táng, thì lương tâm Con Người chánh trực, nhân dân và chánh quyền các nước trên thế giới càng lên án TC, coi TC là chế độ bách hại tôn giáo, thực hiện tội ác diệt văn hóa dân tộc nhược tiều, tội ác diệt chủng, tội ác chống Nhân Lọai. TC càng trấn áp, lửa cách mạng càng bùng lên, càng nổi dậy. Trong lịch sử lòai người người ta chưa thấy một nhà cầm quyền nào có thể diệt một tôn giáo, trái lại tôn giáo thường sống còn và phát triển trên tro tàn của chế độ bách hại tôn giáo. Như Đế quốc La Mã hùng mạnh nhưng suy tàn, sụp đổ trong khi Ky tô giáo bị Đế quốc La Mã bách hại phát triễn, tồn tại cho dến ngày nay.
Cuộc cách mạng áo cà sa của tăng ni Phật tử Tây Tạng loang ra như vết dầu loang. Như ngày 8 tháng 1 năm 2011, tăng ni, Phật tử quần chúng nổi dậy ở A bá rồi ở Lô Hoắc, cách đó tới 300 km cũng nổi lên. Cùng ngày ấy, 08/01/2011, một vị sư tự thiêu ởmột địa phương của tỉnh Thanh Hải cách đó đến 750 km.
Tăng ni, Phật tử , dân chúng Tây Tạng đang nhóm lửa cho cuộc cách mạng áo cà sa là những người thấm nhuần thái độ của những người con Phật: đại hùng, đại lực, đại từ bi. Như người Tây Tạng ở vùng tự trị Cam Tưvà A Bá, phía tây nam tỉnh Tứ Xuyên, nơi mà lực lượng an ninh Trung Quốc đang phong tỏa, theo các nhà xã hội và dân tộc học Tàu và Tây, những người đó không những là Phật Tửrất sùng đạo mà còn là những người Tây Tạng nổi tiếng là những chiến binh có truyền thống bất khuất, quyết bảo vệ bản sắc vùng đất lịch sử của mình – vùng Khang Ba (còn gọi là Kham).
Ở A Bá và Cam Tư, có khoảng 1,5 triệu người Tây Tạng sống, chiếm ba phần tư dân số hai khu vực tự trịnày, trên diện tích 230,000 km vuông, lớn bằng nước Anh.
Từ sau cuộc trấn áp cuộc cách mạng áo cà sa đợt 1 ở Lhassa, người ta tính sau đó có khỏang 150 cuộc biểu tình đòi độc lập cho Tây Tạng và cho Đức Đạt Lai Lat Ma về Tây Tạng.
TC như bất cứchế độ độc tài nào thường không có sáng kiến đối phó với phong trào nhân dân chống nhà cầm quyền. CS chỉ theo lối mòn hành động, một mặt trấn áp tàn bạo, phong tỏa vùng có biểu tình và dấu kín tin tức. Mặt khác TC nỗ lực tuyên truyền dân vận người dân Tây Tạng.
Trong Tềt Nguyên Đán, TC mở hết công suất bộ máy tuyên truyền của TC. TC tung ra hàng triệu áp phích chụp các lãnh đạo TC đang đứng cạnh những căn lều tại những vùng tự trị gần Tây Tạng và ghi ra nhữngđiều mà TC đã mở mang, khai hóa cho Tây Tạng. Thật là một việc làm cũ rích mà Thực Dân Cũ đã làm để tuyên truyền ở các thuộc địa – như TC đã cho Tây Tạng có lá cờ riêng cho vùng tự trị, làm đường sá, điện, nước, radio, vô tuyến truyền hình, phim ảnh, thư viện và báo chí.
Bây giờ là thờiđại tin học, tuyên truyển như thế chẳng gạt đựoc ai. Cả thiên hạ đều biết TC chiếm Tây Tạng, dùng Tây Tạng như thuộc địa khai thác tài nguyên, thuộc địa di dân, biến Tây Tạng thành đất nước của TC. Tội lỗi nhứt là cào bằng văn hóa Tây Tạng để Hán hóa.
Cả thiên hạ đều biết, nhứt là người Tây Tạng càng thấm thía hơn đất nước còn thì còn tất cả, đất nước mất thì mất tất cả. Những gì TC kể công ơn với người Tây Tạng chỉ là bèo bọt so với tài nguyên mà TC khai thác ở Tây Tạng chở về TC. Nên người ta không ngạc nhiên thấy người Tây Tạng, tăng ni, Phật tử sẵn sàng hy sinh thân mạng cho đạo pháp và dân tộc và sẵn sàng như Đức Hùynh Giáo Chủ của PGHH viết “Tăng sĩ quyết chùa am bế cửa. Tuốt gươm vàng lên ngựa xông pha”, cùng làm nên cuộc Cách Mạng Áo Cà sa giải thóat quốc gia dân tộc ra khỏi nạn thuộc địa của TC./.

Cán bộ ngày càng lộng hành

Posted on by DaVang

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
Vụ án anh Đoàn Văn Vươn cho thấy sự lộng hành của những cán bộ cấp xã, cấp huyện đối với người nông dân hiền lành. Dư luận xã hội tiếp tục lên án gắt gao các thành phần cuờng hào ác bá mới này.
Source bacgiang.gov
Xã Tân Tiến, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang

Quan xã, quan huyện lộng hành

Tuy nhiên không phải chỉ ở Tiên Lãng mới có tình trạng cưỡng bức, hà hiếp người dân mà  hằng trăm nơi khác trên toàn quốc nhiều vụ còn bi thảm hơn Tiên Lãng nữa. Bà Phạm Thị Sửu một nạn nhân chất độc da cam cũng không được các cán bộ cấp xã tha cho, họ cấu kết lấy đất của gia đình bà và gian dối cả những trợ cấp mà các nước viện trợ nhân đạo cho nạn nhân dioxin tại Việt Nam. Trước tiên bà Sửu cho Mặc Lâm biết tình trạng của gia đình bà:

Chị Phạm Thị Sửu :
Em là Phạm Thị Sửu ở Bàn Chàm, xã Tân Tiến, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang. Bây giờ em đang ở nhà cũng chỉ vì do em bị nhiễm chất độc của chiến trường cho nên em không làm ăn được gì, chỉ ở nhà trông nhà cho các con các cháu thôi, anh ạ.
Bây giờ em đang ở nhà cũng chỉ vì do em bị nhiễm chất độc của chiến trường cho nên em không làm ăn được gì, chỉ ở nhà trông nhà cho các con các cháu thôi, anh ạ.
Thế mà bây giờ cái chế độ mang tiếng là có chính sách đãi ngộ cho chúng em bị nhiễm chất độc, nhưng bản thân em bây giờ về chính ra cái thằng bí thư đó, em ruột của nó cướp đất của em đấy anh ạ. Nó bưng bít thông tin hết. Vừa rồi em có làm đơn tố cáo nó đấy.
Mặc Lâm : Vâng. Chị nói rằng chị cũng là nạn nhân của chất độc da cam thì chính quyền có trợ cấp gì cho chị hay không?
Người dân huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang bị mất đất kéo lên tỉnh biểu tình
Người dân huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang bị mất đất kéo lên tỉnh biểu tình (ngày 18 tháng 1, 2012)
Chị Phạm Thị Sửu : Dạ, chưa anh ạ. Mà em thì em đau đớn rất nhiều. Hàng ngày nói chung là em sống chung với bệnh thế mà chưa có cái gì gọi là trợ cấp vì chất độc cả. Nếu em đau đớn thì em chỉ được cái là xuống viện tiêm thuốc được miễn thôi. Ngoài ra thì tiền nong chả được cái gì anh ạ.
Mặc Lâm : Còn vấn đề đất đai của chị tranh chấp với chính quyền thì họ đã giải quyết cho chị thế nào rồi ?
Tranh chấp chính quyền đâu, anh! Chính em ruột của thằng bí thư xã đấy ăn cướp của em đấy , thế thì bây giờ mới giải quyết thằng em họ của nó giả (trả) em thôi, nhưng mà đến mùng 1 tháng 5 này không trả thì bị cưỡng chế.
Chị Phạm Thị Sửu : Tranh chấp chính quyền đâu, anh! Chính em ruột của thằng bí thư xã đấy ăn cướp của em đấy , thế thì bây giờ mới giải quyết thằng em họ của nó giả (trả) em thôi, nhưng mà đến mùng 1 tháng 5 này không trả thì bị cưỡng chế. Còn đứa em ruột của nó bây giờ tỉnh chưa có ý kiến gì đâu, anh ạ. Nhà em đang đề nghị thế mà tỉnh nó không chấp nhận, anh ạ.
Mặc Lâm : Ngoại trừ trường hợp của chị thì chung quanh bà con có bị chung tình trạng như vậy không?
Chị Phạm Thị Sửu : Không. Chỉ mỗi của em thôi, còn dân làng không ai bị như thế. Nó biết hoàn cảnh của em ở Thái Bình lên trên này lấy chồng ở gia đình chồng thì chồng lại chết nên không có ai nương tựa, chỉ có mấy mẹ con với nhau thôi, chớ còn xã hội nói chung là em không được nhờ anh em nào ở xã hội cả, anh ạ.
Nó biết là em thân cô thế cô, nó cậy có thằng em và thằng anh của nó làm bí thư là ô dù to, thấy em tật nguyền, nó tổ chức nó cướp của em. Thế mà bây giờ em đề nghị thì vô lý, không lý nào mà giải quyết trả em một nửa còn một nửa không trả em được. Cái nửa ngoài đường cái thì không trả em, còn nó trả em một nửa trong phía rừng thôi, anh ạ.
Mặc Lâm : Tất nhiên là đất của chị gồm hai phần, mà một phần ở sát đường và một sát bìa rừng, thì họ chỉ trả miếng đất ở bìa rừng không thôi.
Nó biết là em thân cô thế cô, nó cậy có thằng em và thằng anh của nó làm bí thư là ô dù to, thấy em tật nguyền, nó tổ chức nó cướp của em. Thế mà bây giờ em đề nghị thì vô lý, không lý nào mà giải quyết trả em một nửa còn một nửa không trả em được. Cái nửa ngoài đường cái thì không trả em, còn nó trả em một nửa trong phía rừng thôi
Chị Phạm Thị Sửu :Vâng. Thế còn cái ngoài bìa đường này thì là nó cậy thần thế nó bắt địa chính xã lập sổ đỏ cho em nó để em nó bán, anh ạ. Thế nhưng mà chủ tịch huyện nói là nếu như nó bán mà cấp tỉnh giải quyết thì vẫn có quyền thu hồi lại được, mà tỉnh có giải quyết cho em đâu!
Những người dân ở xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang bị mất đất kéo lên tỉnh biểu tình
Những người dân ở xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang bị mất đất kéo lên tỉnh biểu tình nhằm phản đối lại việc cưỡng chế. Source TTXVA.org

Thi nhau chiếm đất dân


Mặc Lâm :
Tình hình dân chúng ở chung quanh khu vực thị trấn Thượng Giang chị thấy có nhiều người giống trường hợp bị mất đất đai như chị hay không?
Chị Phạm Thị Sửu : Có đấy anh ạ. Cũng có nhiều người đấy. Riêng ở huyện em có trên chục người anh ạ. Bây giờ em thấy như nhà chị Nhiên đấy, đất đai ông cha nhà chỉ để lại đùng một cái xã lấy. Bị lấy xong thì cuối cùng chị đi kiện, đi kiện thì được trả lại một góc, song xã lại bắt chị mua lại một góc.
Em thấy cái đó thật là vô lý. Và nếu như chị không mua thì coi như bỏ đất luôn, cái đó cũng vô lý quá. Chúng em bây giờ nói thì không nói được mà chúng em điều kiện thì không thể nào làm được cái gì bây giờ, chỉ biết kêu giời. May được nhờ các anh, các anh có phần nào giúp đỡ chúng em thôi, chứ còn chúng em bây giờ như là ếch ở đáy giếng, anh ạ.
Cũng có nhiều người đấy. Riêng ở huyện em có trên chục người anh ạ. Bây giờ em thấy như nhà chị Nhiên đấy, đất đai ông cha nhà chỉ để lại đùng một cái xã lấy. Bị lấy xong thì cuối cùng chị đi kiện, đi kiện thì được trả lại một góc, song xã lại bắt chị mua lại một góc  
Mặc Lâm : Dạ vâng. Chị có thể nhắc lại 5 người bị bắt gồm những ai và lý do nào bị bắt hay không, thưa chị?

Chị Phạm Thị Sửu :
Chúng em đều là mỗi người một huyện, không ai giống ai. Như hôm đó là về đấy vô tình gặp nhau ở đấy thì là có chị Lệ Hằng thì bản chất của chị có nói to thôi. Chị nói to nên bọn nó cho là quấy nhiễu, xong rồi nó lợi dụng cái đấy nó bảo chúng em là về đây quấy nhiễu làm ảnh hưởng đến hành chính rồi nó bắt chúng em thôi.
Trong đó có em là một, chị Hòa là hai, chị Hằng là ba, chị Hanh là bốn, chị Ngát là năm. Riêng cái hôm nó bắt nhốt rồi đến buổi sáng chị Ngát chỉ đi ra mua bánh mì cho chúng em thì chị không bị tống lên xe. Còn nó tống 4 chị em em lên xe thật vô cùng dã man, anh ạ. Đây là nó cậy quyền chức. Em cũng nói trong đơn là họ cậy quyền chức, cậy sức mạnh để dồn ép đày những chị em bị oan ức này, nó mang đi đày.
Em có nói trong cái đơn ấy và trong đó em cũng có nói là tôi là người có công đã đi góp phần để giành lại quyền và nhà cao mát mẻ cho cái lũ phát xít này. Bây giờ nó không mang ơn mà nó lại đày đọa chúng tôi như thế này. Em nói như thế đấy.
Mặc Lâm : Xin chị cho biết là cho tới bây giờ thì chị đã an phận với cái chuyện chính quyền giải quyết rồi hay là chị vẫn còn tiếp tục để mà khiếu kiện nữa để giành lại công lý cho mình?
Chị Phạm Thị Sửu : Em vẫn còn tiếp tục, anh ạ. Em vẫn còn tiếp tục, em dứt khoát nói với thanh tra là anh Thắng – thanh tra trung ương,  anh ấy nói là không có lý nào là không giả (trả), đã giả là phải giả hết, mà đã không giả là không giả chứ không có lý nào giả một nửa còn một nửa không giả.
Em có nói trong cái đơn ấy và trong đó em cũng có nói là tôi là người có công đã đi góp phần để giành lại quyền và nhà cao mát mẻ cho cái lũ phát xít này. Bây giờ nó không mang ơn mà nó lại đày đọa chúng tôi như thế này. Em nói như thế đấy.
Và anh cũng đã đề nghị về với chủ tịch tỉnh rồi. Thế nhưng mà chủ tịch tỉnh cũng vẫn như thế là một, cái thứ hai nữa là đợt chúng em bị bắt đấy, em đề nghị là phải đền, đền sức khỏe cho chúng em theo đúng pháp luật của Việt Nam. Thế nhưng bây giờ nó lại bày biện ra là nó khai man chữ của em, khai man chữ ký của em ra, trong nội dung đó không biết là em viết những cái gì của nó.
Thế là nó khai man ra để trốn tránh cái trách nhiệm nó làm sai, anh ạ. Bọn công an thành phố Bắc Giang đấy. Em đang bảo với bạn bè rằng năm chị em bị bắt là cứ để Tết xong đi rồi chúng em về tận Bộ Công An để chúng em trình bày một lần nữa, anh ạ.
Mặc Lâm : Xin cảm ơn chị. Và đầu năm cũng chúc cho chị mọi sự tốt lành, ít nhứt cũng được đủ ăn qua ngày để mà tiếp tục tìm công lý, chị Sửu ạ.

Chị Phạm Thị Sửu :
Vâng, thì nhờ các anh giúp đỡ để cái lũ ấy trở thành người chứ còn chờ chúng đền bồi cho chúng em thì chưa chắc chúng nó đã đền, nhưng mà cái việc chúng em đòi hỏi thì chúng em cứ đòi hỏi, anh ạ.
(Visited 124 times, 124 visits today)
This entry was posted in Tin Việt Nam and tagged , , . Bookmark the permalink.

One Response to Cán bộ ngày càng lộng hành

avatar Mỹ-Lan says:
Cán bộ địa-phương từ cấp phường-xã trở lên bây giờ thấy đất-đai có giá-trị cao, ngang-ngửa với vàng thì họ đâu cần gì Luật Đất-Đai, mạnh ai nấy cướp nhà đất của dân-chúng! Chế-độ cộng-sản đẻ ra qua nhiều tham-quan. Nỗi uất-hận của người dân bóc lên ngút trời. Vụ Tiên-Lãng vẫn còn dư-âm thì việc cưỡng chiếm nhà đất tại Huyện Yên-Dũng, Tỉnh Bắc-Giang lại bùng phát, và sẽ còn nhiều vụ cưỡng-chế khác sẽ nở rộ. Túi tham thì không có đáy. Bao nhiêu cho đủ cho mấy quan?

Bàn về hai chữ “VĂN MINH” - Nguyễn Xuân Phước

Văn minh nghĩ kỹ còn nhiều việc (Lý Đông A) 
I. 

Sau năm 1975, đảng Cộng Sản Việt Nam thống nhất đất nước, ngọn cờ "giải phóng" và "dân tộc" được sử dụng trong thời kỳ chiến tranh lại được vận dụng để thực hiện sứ mệnh cách mạng vô sản. Đồng thời, một chế độ độc tài toàn trị được thiết lập trên toàn đất nước. Yêu nước trở thành yêu xã hội chủ nghĩa. Và trong logic đó, yêu nước tức là yêu chế độ độc tài.

Với nhiệt tình thôi thúc từ ngọn lửa cách mạng Tháng Mười của Nga, với kinh nghiệm cải cách ruộng đất miền Bắc năm 1956 học tập từ Trung Cộng, đảng cộng sản Việt Nam đã thực hiện chính sách đánh tư sản mại bản, đốt sách để tiêu diệt văn hoá phẩm được gọi là "đồi trụy" của miền Nam, tịch thu ruộng đất để tập thể/hợp tác hoá nông nghiệp, đổi tiền, quốc hữu hoá tài sản nhân dân trên toàn quốc... 

Giấc mơ giải phóng Việt Nam khỏi bàn tay của đế quốc để xây dựng chế độ "chuyên chính vô sản" tại Việt Nam của các tiền bối cách mạng cộng sản Việt Nam từ đầu thế kỷ 20 đã trở thành sự thật. 

Sau thời kỳ phát động khẩu hiệu "tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên xã hội chủ nghĩa", đảng cộng sản VN khám phá ra rằng tiến nhanh tiến mạnh lên xã hội chủ nghĩa là một hành trình khó khăn. Sư thực hiện chủ nghĩa Cộng Sản chẳng những không làm cho đất nước tiến được vững chắc, mà còn làm cho đất nước tụt hậu nhanh chóng. Trong bối cảnh của các quốc gia Á Châu cất cánh kinh tế bay cao, quá trình xây dựng xã hội chủ nghĩa đã làm cho đất nước điêu tàn, nhân dân nghèo đói và đưa đất nước đến bến bờ phá sản. 

Để giải quyết tình trạng bế tắc của mâu thuẫn nội tại xã hội chực chờ bùng nổ tại Liên Sô tổng bí thư Gorbachev phải đưa ra chính sách Glasnost & Perestroika để cứu vãn đất nước và hệ thống XHCN ở Đông Âu. Trong giai đoạn thập tử nhất sinh đó, dưới ảnh hưởng và áp lực của Liên Sô, đảng Cộng Sản Việt Nam đã phải đưa ra chính sách "đổi mới" qua Đại hội VI năm 1996 để tìm đường thoát hiểm. 

Từ đại hội VI năm 1996, cương lĩnh của ĐCSVN bổ xung thêm những đặc trưng XHCN mà Mác-Angghen chưa từng đề cập tới. Đặc trưng số một trong tám đặc trưng quan trọng nhất của cương lĩnh của đại hội VI là "Dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh". Cho đến đại hội XI năm 2011 vừa qua, cương lĩnh chính trị của ĐCSVN cũng tái xác nhận đặc trưng "Dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh" là mục tiêu hàng đầu của đảng, và là khẩu hiệu để tuyên truyền xây dựng đất nước. 

Hãy tạm để qua mục tiêu "Dân giàu, nước mạnh", khẩu hiệu kêu gọi toàn dân xây dựng đất nước"công bằng dân chủ văn minh" phản ảnh mơ ước của hằng bao thế hệ Việt Nam hơn 100 năm nay. Từ mối nhục mất nước vào tay thực dân Pháp, đến sự tàn phá của chiến tranh giành độc lập và chiến tranh Quốc Cộng, đến thời kỳ tăm tối để tiến lên xã hội chủ nghĩa làm đất nước thụt lùi cả hàng nhiều thập kỷ so với các nước lâng bang, không một người Việt nào không có giấc mơ được sống công bằng dân chủ văn minh như các quốc gia tân tiến khác trên trên thế giới. 

Một mặt đảng cộng sản kiên trì bảo vệ nền độc tài độc đảng để khống chế xã hội và con người; mặt khác đảng mời gọi mọi người xây dựng một xã hội công bằng dân chủ văn minh. Sự thể nầy đặt lại vấn đề rất căn bản là liệu chế độ cộng sản có thể xây dựng một đất nước có công bằng dân chủ văn minh hay không? 

II. 

Chúng ta quen sử dụng hai chữ văn minh để chỉ dấu cho sự tiến bộ của con người và xã hội. Nhưng một con người văn minh là gì? Một xã hội văn minh là gì? 

"Văn" là "đẹp" và "minh" là "sáng". Nguyên nghĩa của "văn minh" có nghĩa là "sáng đẹp". Nhưng thế nào là một con người hay xã hội sáng đẹp? 

Tự điển bách khoa mở định nghĩa và diễn giải hai chữ "văn minh" như sau: 

“Văn minh là sự kết hợp đầy đủ các yếu tố tiên tiến tại thời điểm xét đến để tạo nên, duy trì, vận hành và tiến hoá xã hội loài người. Các yếu tố của văn minh có thể hiểu gọn lại là di sản tích luỹ tri thức, tinh thần và vật chất của con người kể từ khi loài người được hình thành cho đến thời điểm xét đến. Đối nghịch với văn minh là hoang dã, man rợ, lạc hậu. Khái niệm văn minh chỉ mang tính tương đối, có tính so sánh tại thời điểm xét đến mà không có giá trị tuyệt đối.” 

Ý niệm "văn minh" do đó, là sự "sáng đẹp" đi liền với sự duy trì vận động và tiến hoá của xã hội loài người. Đó là một vận động hướng thượng để đưa loài người lên một trình độ cao hơn, đẹp hơn, gần với những giá trị nhân bản hơn, và xa cách đời sống dã man của động vật trong thiên nhiên hơn. 

III. 

Sự hình thành đời sống người từ thời hồng hoang đến nay là một một cuộc vật lộn liên tục giữa con người với xã hội và thiên nhiên. Từ thời kỳ sống trong hang, hái lượm trái cây, sống lẫn ở lẫn với thiên nhiên và các loại cầm thú khác, loài người ý thức được nhân tính và dần dà tách ra khỏi đời sống thiên nhiên để thực hiện đời sống người. 

Nhà cách mạng Lý Đông A trong tài liệu Duy Nhân Cương Thường cho rằng sự xuất hiện của nhân thể (human form) chưa phải là sự thành hình đời sống người trong ý nghĩa đời sống người là đối nghịch với đời sống cầm thú. Do đó, sự xuất hiện của tập đoàn sinh vật có nhân thể chỉ là sự xuất hiện của người dự bị, hay ngợm sắp thành người. 

Lý Đông A cho rằng nhân thể trở thành người khi tập đoàn nhân thể đó biết tái sản xuất sản xuất của tự nhiên như biết trồng trọt, chăn nuôi, nướng thịt; và biết tu chỉnh lối sinh sản đực-cái của thú vật để chuyển thành lối sinh sản chồng-vợ và thành lập gia đình - mà ông gọi là tái sinh sản cái sinh sản của tự nhiên. Ông cũng cho rằng loài người tiếp tục tu chỉnh cách sống chung kiểu bầy đoàn thú vật “mạnh được yếu thua, khôn sống mống chết” để chuyển thành cách “sống còn, nối, tiến hóa đến vô cùng”, để thành lập xã hội loài người, và luôn luôn tăng tiến hiệu xuất của xã hội theo chiều hướng thuợng, “ngày một mới” – mà ông gọi là tái hiệu xuất cái hiệu xuất của xã hội và lịch sử

Lý Đông A cho rằng chính sự kiện tập đoàn nhân thể thời hồng hoang biết cải biến thiên nhiên để phục vụ cho mình chính là cuộc cách mạng đầu tiên đưa bầy đoàn ngợm thành xã hội người, và lập thành nhân đạo. Nhân đạo là cách sống và đường sống đặc thù của loài người khác loài vật. 

Quá trình chung sống thông qua giai đoạn cách mạng nông nghiệp và xã hội đầu tiên đó của loài người nẩy sinh ra những qui luật để taọ ra đời sống người. Qua quá trình tiến hóa đó sinh vật gọi là người trên nhân thể trở thành người có nhân tính và nhân đạo. 

Lý Đông A gọi xã hội đầu tiên có nhân tính đó là ‘xã hội tự tính”. “Xã hội tự tính” đó phải trải qua thời gian và điều kiện không gian để phát huy và phát triển. Lịch sử, theo Lý Đông A, là lịch sử nhân đạo, là quá trình hiện thực hóa “xã hội tự tính” qua thời gian và không gian. 

Qua cuộc sống thực tiễn, tích lũy kinh nghiêm sống còn, nối, tiến hóa của hàng triệu năm, con người đã dần dần chuyển được tính sống còn tự nhiên của mọi loài sinh vật thành nhân tính đặc thù của loài người. Quá trình đó tạo thành đường sống đặc thù của loài người mà ngày nay chúng ta gọi là nhân đạo. Chính sự xuất hiện của nhân đạo và nhân tính mới làm cho loài người khác với loài vật. Xây dựng một xã hội văn minh là xây dựng một xã hội Người, theo nhân đạo, có nhân tính. 

Phân tích cụ thể hơn, Lý Đông A thấy rằng, qua thời gian, nhân tính được thể hiện trên ba mặt: Trinh, Bình, và Hòa: 

- Trung thành hay trung trinh là chất keo sơn để kết hợp xã hội. Do đó từ quan hệ đực cái của loài vật, nhân tính đòi hỏi vợ chồng phải lấy sự trung thành làm gốc khi thành lập đời sống người. Và cũng dựa trên nguyên lý trung trinh, xã hội thiết lập định chế hôn nhân để thực hiện và bảo vệ sự trung thành đó và để bảo lưu huyết thống được sinh tồn tục, lâu dài và bền vững. Do đó, nhân tính đầu tiên là sự trung trinh, và đó là ý nghĩa của nhân tính Trinh

- Để giải quyết nhu cầu ăn, mặc, ở, nhân tính chối bỏ quy luật của thiên tính tự nhiên là mạnh đưọc yếu thua, giành miếng ăn hay áo mặc. Nhân tính hướng dẫn con người giải quyết nhu cầu sinh thực bằng sự mãn thích nhu yếu cách đồng đều. Do đó, con người có nhân tính biết chia cơm xẻ áo cho người nghèo đói. Đó là ý nghĩa chữ Bình

- Mâu thuẫn giữa người và người xảy ra khi người không tôn trọng sự trung thành với nhau, khi loài người không biết tôn trọng sự bình đẳng trong sự mãn thich nhu yếu, khi thú tính áp chế nhân tính. Để giải quyết mâu thuẩn loài người có thể gây chiến tranh, nhưng đồng thời loài người có thể giải quyết mâu thuẩn bằng sự hoà giải. Chiến tranh là dùng bạo lực để giải quyết mâu thuẩn là bản năng của thú tính. Khả năng hoà giải là một đặc tính của loài người. Đó là ý nghĩa chữ Hoà

Nhân tính chính là khoảng cách giữa loài người và loài vật. Cho nên một xã hội văn minh đúng nghĩa là phải thực hiện được nhân tính trong đời sống người. Một xã hội văn minh đưa dẫn con người đến chổ hoàn thiện "trinh bình hoà" trong quan hệ giữa người và người. Và xã hội văn minh chính là xã hội đã xa rời xã hội dã man của loài cầm thú, luôn hướng đến và cải tiến cách thực hiện những nhân tính gốc của xã hội tự tính. 

IV. 

Chủ nghĩa Mác-Ăngghen cho rằng người vượn biến thành người là do quá trình lao động hàng triệu năm. Chưa nói tới giá trị của thuyết tiến hoá trong sự hình thành loài người, chủ nghĩa Mác-Ăngghen lấy một số nguyên tắc xã hội cộng sản nguyên thủy làm mô hình lý tưởng để hướng đến xây dựng xã hội Cộng Sản tương lai thông qua sự thiết lập nền độc tài của giai cấp vô sản. 

Mác, vì dựa trên qui luật của tự nhiên, nên chỉ thấy lao động là xuất phát điểm của đời sống người. Mác không hề nhận thức được loài người thành lập là do sự xuất hiện của nhân tính. Trong kinh điển Mác-Engel không có sự mặc nhận nhân tính như là xuất phát điểm của đời sống người. Vì thế Mác lấy xã hội cộng sản nguyên thủy làm xuất phát điểm của xã hội loài người, và xem hành vi hái lượm của giống người nguyên thủy là nền kinh tế tự nhiên. Mác không nhận thức được rằng khi nhân tính chưa xuất hiện thì xã hội nguyên thủy đó đó chỉ là tập hợp của một bầy đoàn ngợm, hay người dự bị, để chuẩn bị làm người. 

Lý Đông A cho rằng sống theo tự nhiên thì chưa có kinh tế vì kinh tế là một hành động nhân vi, do con người tác động, khai thác và cải biến tự nhiên. Chỉ từ khi con người bắt đầu tu chỉnh lại lối sản xuất theo tự nhiên thì lúc đó mới có kinh tế. Xã hội mà Mác muốn xây dựng do đó là một xã hội chưa có con người với nhân tính, và do đó không phải là xã hội của con người. Triết gia mác-xít Trần Đức Thảo đã thấy điều này trong bài viết “Vấn đề con người và chủ nghĩa lý luận không có con người”

Đối với chủ nghĩa Mác trong quan hệ giữa người và người, sự trung thành với lý tưởng CS và giai cấp vô sản là tuyệt đối. Người ta không cần đến sự trung thành giữa người và người. Do đó, trong quá trình xây dựng xã hội chủ nghĩa, vợ chồng , cha mẹ, con cái, anh em, bạn bè, hàng xóm láng giềng, chủ thợ phải thực hiện đấu tranh quan điểm và đấu tranh giai cấp đấu tố lẫn nhau. Trinh hay sự trung thành giữa người và người không bao giờ là nền tảng của chủ nghĩa Mác. 

Một mặt, Mác chủ trương xây dựng một xã hội "bình đẳng" không có bóc lột để giải quyết nhu yếu cho con người. Một mặt khác Mác, dựa vào duy vật biện chứng, chủ trương dùng bạo lực cách mạng để giai cấp vô sản chiếm lấy phương tiện sản xuất của giai cấp tư sản. 

Nhưng đấu tranh giai cấp là sự áp dụng quy luật sinh tồn trong tự nhiên của động vật vào xã hội. Đó là qui luật mạnh được yếu thua. Vì vậy trong quá trình xây dựng xã hội chủ nghĩa, những người cộng sản dùng bạo lực để xoá bỏ chế độ tư hữu để thành lập "chế độ công hữu" nhằm thâu tóm tài sản của đất nước và của nhân dân để làm của riêng. Đồng thời Mác biến giai cấp tư sản cũ thành giai cấp vô sản mới để xã hội triền miên đấu tranh giai cấp. 

Vì Mác chỉ giải quyết nhu yếu loài người bằng qui luật của tự nhiên cho nên lý tuởng bình đẳng của Mác khi ứng dụng vào thực tế chỉ đem lại lợi ích cho một giai cấp nầy bằng sự hy sinh của giai cấp khác. Do đó, chủ nghĩa Mác không thể đem bình đẳng cho loài người. 

Đấu tranh giai cấp cũng là phương pháp giải quyết mâu thuẩn giữa người và người, giữa giai cấp và giai cấp. Trong cuộc chiến "một sống một chết" với chủ nghĩa tư bản, người cộng sản phải đánh nhau tả tơi với đối phương như con thú dữ giành miếng ăn cho đến khi một bên ngã gục. Trong chủ nghĩa Mác hoàn toàn không có ý niệm "hoà" để hoá giải mâu thuẩn giữa người và người. 

Khi mới lên làm tổng bí thư đảng CS Liên Xô Kruschev đưọc thế giới cộng sản hoan hô vì chủ trương "sẽ chôn sống chủ nghĩa tư bản". Nhưng khi ông chủ trương "chung sống hoà bình" với Hoa Kỳ và Tây Phương, ông đã bị những ngưòi "CS chân chính" chỉ trích kịch liệt là "xét lại", và cuối cùng ông đã bị lật đổ. Cho đến ngày hôm nay, nhiều người cộng sản chân chính vẫn sợ hãi hiện tượng "diễn biến hoà bình" đang xuất hiện trong đảng. 

Khi phê phán chủ nghĩa Mác, Lý Đông A cho rằng chủ nghĩa Mác Lê đã lấy qui luật của tự nhiên áp dụng thẳng tuột vào đời sống người mà không qua nút điều chỉnh của nhân tính, và do đó, tội ác của chủ nghĩa Mác là biến loài người thành lò thí nghiệm xã hội và coi con người như "muối, sắt". 

IV. 

Nhìn từ góc cạnh Tây phương, và đứng về phương diện ngữ nghĩa, "văn minh" trong tiếng Pháp và tiếng Anh là "civilization" . Đó là sự kết hợp của chữ "civil" (dân sự) và tiếp vĩ ngữ "ization" (trở thành). Trong gốc Latin, "văn minh" có nghĩa là "trở thành dân sự" hay "dân sự hoá". Như vậy, "văn minh" nguyên nghĩa của nó có nghĩa là quá trình trở thành dân sự của một xã hội. 

Thoạt đầu "civilization" chưa có ý nghĩa "văn minh". Chữ "civil" có nghĩa là "dân sự" được dùng sớm nhất trong tiếng Latin. Ở thế kỷ thứ 6, hoàng đế Justinian của đế quốc Byzantyne soạn bộ luật dân sự đầu tiên được gọi là "Corpus Juris Civilis". Cho đến thế kỷ thứ 14, chữ "civil" cũng chỉ có nghĩa là "liên hệ đến người dân". "Civilis" biến dạng thành "civility" có nghĩa là "lịch lãm." 

Do bối cảnh lịch sử của tây phương, cho đến giữa thế kỷ thứ 18, chữ civilization (dân sự hoá) mới có ý nghĩa đối nghịch với "dã man". Các sử gia cho rằng Adam Ferguson trong tác phẩm An Essay on the History of Civil Society (Luận đề về lịch sử xã hội dân sự) (Edinburgh, 1767 - p. 2) là tác giả người Anh đầu tiên đã sử dụng "civilization" để chỉ dấu cho sự tiến bộ của loài người bằng sự hình thành "xã hội công dân", hay "xã hội dân sự". 

Như vậy quá trình hình thành, ý nghĩa chữ văn minh đi từ gốc Latin có nghĩa là liên hệ tới người dân. Do chữ "văn minh" trong tiếng Việt không có chứa đựng chữ "người dân" cho nên trong ngôn ngữ Việt Nam không thấy được giá trị con người hay người dân trong hai chữ "văn minh". 

Tại sao dân sự hoá trở thành văn minh? 

Từ thế kỷ thứ 15 lịch sử tây phương bước dần ra khỏi thời kỳ trung cổ với sự suy tàn quyền lực tuyệt đối của đế quốc La Mã Thánh - The Holy Roman empire. Xuất hiện đồng thời với phong trào cải cách giáo hội của Martin Luther là phong trào độc lập của các vương quốc Âu Châu đối với giáo quyền Vatican. Xã hội tây phương bắt đầu bước ra khỏi sự kiềm chế của uy quyền của giáo hoàng và giáo hội để đi vào thời đại phục hưng. 

Từ đó, các tư tưởng tự do dân chủ bắt đầu xuất hiện. John Locke với ý niệm quyền tự nhiên về đời sống, tự do và tài sản; Montesquieu với tư tưởng tam quyền phân lập; Voltaire với quyền tự do tư tưởng; Hobbes và Russeau với ý niệm khế ước xã hội và quyền lực chính thống đến từ người dân. Các quốc gia tây phương chuyển mình từ chế độ phong kiến độc tài sang chế độ dân chủ. Cuộc cách mạng dân chủ Hoa Kỳ 1776 và cách mạng Pháp 1789 đã lan rộng khắp Âu Châu đưa tới sự cáo chung của chế độ phong kiến tây phương và xã hội dân sự ra đời với sự thành hình của chế độ dân chủ. 

Dân sự hoá chính quyền là giải thể chế độ chuyên chính của chế độ phong kiến, của các vương quyền, và giáo quyền để người dân được tham gia vào sinh hoạt chính trị. Giải trừ độc tài là quá trình dân sự hoá xã hội. Đó là chỉ dấu của sự tiến bộ, của sáng và đẹp. Và đó chính là ý nghĩa nguyên thủy của hai chữ "văn minh"

V. 

Độc tài là thể chế chính trị mà quyền lực tập trung vào một người hay một nhóm người. Quyền lực nầy được duy trì bằng bạo lực, không bị giới hạn hay chi phối bởi luật pháp, hiến pháp hay định chế xã hội. 

Các những ngưòi khai sinh chủ nghĩa cộng sản chủ trương phải thiết lập nền độc tài vô sản (proletarian dictatoship) để xây dựng xã hội mới. Khi dịch ra tiếng Việt, các nhà Mác-xít Việt Nam gọi chế độ độc tài một cách văn hoa là "chuyên chính vô sản"

Trong tác phẩm Phê Phán Chương Trình Gotha, Mác khẳng định rằng "giữa xã hội tư bản và xã hội cộng sản có một giai đoạn cách mạng chuyển tiếp từ xã hội nầy qua xã hội kia. Trong giai đoạn chuyển tiếp chính trị nầy nhà nước coi như không có, chỉ còn chế độ cách mạng độc tài của giai cấp vô sản." — Critique of the Gotha Program (1875). 

"Tiến lên xã hội chủ nghĩa" chính là thiết lập chế độ độc tài toàn trị để xây dựng một xã hội dựa trên bạo lực, tức là đưa xã hội loài người trở về với đời sống động vật thời kỳ hoang dã man rợ. Đó là xã hội không có nhân nghĩa, không có nhân tính, càng ngày càng cách xa với đời sống người. Do đó chế độ độc tài, hay nền chuyên chính vô sản, tự thân đã phủ định xã hội dân sự văn minh. 

Nói tóm lại, văn minh thể hiện cái đẹp của đời sống người càng ngày càng thăng hoa. Nội dung của văn minh chính là đời sống người với đầy đủ nhân tính, nhân bản và nhân chủ. Một xã hội càng văn minh là xã hội càng tiến gần đến những giá trị của con người và càng xa rời đời sống dã man của động vật. Đó là xã hội đã tháo gỡ được chế độ độc tài, đã được dân sự hoá, và đã hình thành được xã hội dân sự và chế độ dân chủ. 

VI. 

Nhiều người cho rằng chủ nghĩa Mác không còn giá trị trên thực tế tại Việt Nam vì những người cộng sản Việt Nam đã trở thành những nhà tư bản đỏ và xã hội Việt Nam đã bị tư bản hoá. Đặt lại giá trị của chủ nghĩa Mác Lê là việc làm không cần thiết. 

Nhưng trên thực tế những người cộng sản Việt Nam vẫn còn bám víu lấy chủ nghĩa Mác Lê để làm "ánh sáng" nhằm xây dựng xã hội. Vấn đề tham nhũng, cướp đất của dân, cướp tài sản của các cơ sở tôn giáo, hay mafia hoá chính quyền không phải là hiện tượng mà là bản chất của chế độ độc tài chưa được dân sự hoá, của một xã hội được xây dựng trên ý thức hệ thể hiện bản năng loài cầm thú chưa được thấy ánh sáng của văn minh của loài người. 

Hơn thế nữa, quan điểm "độc tài" của chủ nghĩa Mác Lê đã được đưa vào đời sống xã hội Việt Nam bằng điều 4 hiến pháp. Cho nên đặt lại những giá trị căn bản của chủ nghĩa Mác trong mối tương quan với ý niệm công bằng dân chủ và văn minh là một trong những "điều kiện cần" để phá vỡ những bế tắc của Việt Nam hiện nay. 

Vì dân chủ và công bằng là hiệu suất của xã hội dân sự, tức là xã hội văn minh, và vì chủ nghĩa Mác-Lê với chủ trương độc tài vô sản đã phủ định văn minh, cho nên hiệu quả tất yếu là đảng cộng sản không có khả năng đem lại công bằng dân chủ và văn minh cho loài người nói chung và cho người dân Việt Nam nói riêng. 

Do đó, khẩu hiệu "xây dựng đất nước công bằng dân chủ văn minh" trong bối cảnh một chế độ độc tài toàn trị không những là một khẩu hiệu hoàn toàn vô nghĩa, mà còn đi ngược lại với những logic “duy vật” của chính chủ nghĩa Mác. 

(Mùa Xuân Nhâm Thìn 2012) 

5 Ý kiến:

  1. hoaidungJan 28, 2012 10:07 AM
    viết cho cán bộ ở bộ côn(g) an đọc thì họa may gở được cái họa địa ngục trần gian của cán bộ tham nhũng, của sự ích kỷ, của cường hào ác bá mà nhân dân bị chúng đàn áp kia chứ chúng ta thì đọc qúa nhiều rồi.. cũng mệt, mà viết cho bọn nó đọc có hiểu gì đâu vì không có cái tâm phục thiện và cái lòng nhân ái. cái vụ Đoàn văn vương phản ứng lại bạo quyền là không tránh khỏi. Kẹt 1 nổi là ở bộ côn an thì toàn là kẻ ít học ít đọc và ít hiểu biết cái mà bộ chính trị hay rêu rao; nên nhớ là cái gì mà CS càng tuyên truyền rêu rao thì lâu nay xã hội không có hoặc thiếu thốn cái đó--văn minh, tự do, hạnh phúc,dân chủ..chúng ta đã có chưa từ cách mạng thành công đến giờ?!! vậy phải hiểu là cách mạng cho đảng chứ không phải cho dân, nên nhân dân nên làm 1 cuộc cách mạng cho mình thì sẽ có tất điều mà nhân dân ước mơ hàng chục năm nay kể từ khi chủ nghĩa CS có mặt tại VN.
    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hoaidungJan 28, 2012 10:12 AM
      xin đính chính comment o trên:
      viết cho cán bộ ở bộ côn(g) an đọc thì họa may gở được cái họa địa ngục trần gian cho nhân dân Vn do cán bộ tham nhũng, do sự ích kỷ của....
      Xóa
  2. Người Nam-ĐịnhJan 28, 2012 12:21 PM
    Một bài viết giá trị.Cực kì hay.

    Không cần bọn nó đọc.Nếu tất cả toàn dân cùng đọc thì chúng cũng hết đường.
    Trả lờiXóa
  3. Dân tộcJan 28, 2012 12:41 PM
    Theo tôi chủ nghĩa Mác-Lê còn có một sai lầm rất lớn đó là thủ tiêu, phủ nhận cái TÔI (cá nhân) và để cao, tuyệt đối hoá TẬP THỂ. Trong khi cái TÔI đó chính là bản năng sinh tồn của muôn loài, thiếu bản năng này thì không thể tồn tại
    Cái TÔI với con người (động vật cấp cao) có tên gọi là NHÂN QUYỀN mà ở đó quyền của mỗi cá nhân phải được tôn trọng hàng đầu, bởi có cá nhân mới tạo ra XH. Không coi trọng cá nhân và thừa nhận nó với các quyền cơ bản phải có, trói buộc tự do con người thì XH sẽ không thể tiến bộ
    Trên thực tế đảng chưa bao giờ coi trọng vai trò cá nhân, hiểu rộng hơn bao gồm nhiều tổ chức tôn giáo, các lực lượng thành phần khác tạo ra XH. Việc coi người dân như con/vật, phải nghe lời cha mẹ/đảng. Độc quyền lãnh đạo tuyệt đối, thủ tiêu các lực lượng khác trong XH... đảng không chỉ chống lại con người mà còn chống lại qui luật của tự nhiên
    Trả lờiXóa
  4. khoa vănJan 28, 2012 04:26 PM
    Một bài viết cực kỳ xuất sắc! Vấn đề hóc búa như thế đã được tác giả phô bày một cách giản dị, tôi đọc hiểu thì nhất định ai cũng hiểu. Xin cám ơn tác giả.

    Thế bây giờ mới biết chữ nhân đạo còn dùng như danh từ nữa. (Lâu nay cứ nghĩ tỉnh hay trạng từ mà thôi.híhí) Hèn gì chế độ XHCN càng học càng ngu, càng xây càng lún! Đơn giản vì nó không có nhân đạo, không có con đường cho con người. Vậy là càng nổ lực xây dựng, càng đi vào độc tài vô sản. Nghĩa là đảng thì độc tài, dân thì vô sản. Không thể có văn minh tiến bộ xã hội công bằng vì nó không hướng tới con người. Đối với dân: ảo vọng, đối với đảng CS: phản động vì ngược lại giáo điều duy vật.

    Bàn thêm hai chữ vănminh: Rõ ràng ông bà ta đã dịch rất sai lầm khi không để một chữ "dân" nào dính vào đó. Có lẽ ở thế kỷ 18 dân Việt còn quá nghèo và lạc hậu. Trong lúc phương tây xây dựng khái niệm "civilization" thì chúng ta cứ học thuộc lòng mấy câu chữ Hán Quân Thần gì đó của mấy thằng Tàu khốn nạn. Dân mình ngu thật. Không học cái hay đi học ba thứ bá láp quân tử Tàu. Gì? phụ tử tòng tử,,,gì gì?

    Nhưng khốn nạn nhất là đảng CS bây giờ bắt cả nước đi học thằng Tàu khựa. Ngàn năm chưa đủ hay sao?
    Trả lời