Saturday, November 10, 2012

KHẨN KHẨN THƯỢNG KHẨN !!! Xin phổ biến và tìm cách đề phòng tai nạn khủng khiếp cho trẻ em VN quốc nội và có thể cả hải ngoại !!!





Trước đây không lâu, bọn tình báo Tầu phù giả dạng thương lái sang VN thu mua đỉa trâu và sau đây là kết quả vô cùng hiểm độc của lũ quỷ tàn ác Hán gian nhằm diệt chủng cả một dân tộc bằng nhiều cách khác nhau song song với các hóa chất độc hại !!!!!!!!!!!! (melinh)

Bao nhiêu đỉa đem tới đều được lò bà Kim Anh mua sạch - Ảnh: Ngọc Khải

Mời đọc tin tức dưới đây.…

Xin phổ biến rộng rãi về quốc nội tin tức nầy. Nguy hiểm quá cho trẻ em VN. Có lẽ nhiều em đã bị rồi. Người vô ý, khiếm thị sẽ gặp tai nạn giết con !!!

Tại sao thau nước đã đổ đi mà số sinh vật nhỏ còn lại quá nhiều. Đây chắc là bột đỉa bám trên thành chậu còn sót lại.

Nếu trẻ em mặc áo quần nầy thì hậu quả sẽ ra sao ?

Bột đỉa sẽ dính khắp người trẻ em và chụi vào hậu môn, chim bướm, miệng, mắt mủi, từ đó chúng vào phổi, óc não, ruột, bọng đái. Những bệnh kinh khủng không phương chữa trị sẽ phát hiện ra giết em bé một cách ghê rợn chưa từng có bệnh nào như thế.

Xin các diễn đàn và đồng bào phổ biến tin nầy thật rộng rãi trong và ngoài nước.

Trời ơi ! Có cách nào ngăn ngừa tai nạn hiểm độc nầy chứ ? Trước mắt thấy thật là vô phương !!!
Bọn chệt độc ác sẽ tẩm, nhậm bột đỉa khắp nơi rồi còn chi nữa…. Tàu phù thật là loài quỉ dữ giết người không gươm đao. Làm sao cứu đồng bào quốc nội ???

Trưng Triệu
Hải Phòng : Ngàn sinh vật lạ làm ổ trong quần áo mới

Khi giặt bộ quần áo mới mua về, chị Tâm phát hiện trong chậu có hàng nghìn sinh vật lạ rất nhỏ màu xám, có chiều dài khoảng 0,5cm.

Ngày 6/11, chị Phạm Thị Tâm ở phường Đông Hải 1, quận Hải An (Hải Phòng) cho biết, chị mua 1 bộ quần áo cho cô con gái 1 tuổi tại một shop bán quần áo trẻ em đã phát hiện rất nhiều sinh vật lạ.


Sinh vật lạ rơi ra trong chậu quần áo

Chị gọi hàng xóm đến xem thì mỗi người một ý kiến khác nhau. Người cho rằng là đỉa con, người lại cho rằng là con lăng quăng. Chị Tâm đã đem đổ chậu nước và vứt bỏ bộ quần áo. Sau đó, chị lấy một chiếc quần khác của con đem ngâm thử và theo dõi. 3 ngày sau phát hiện trong chậu nước xuất hiện những sinh vật lạ giống hệt sinh vật xuất hiện trước đó.


Sinh vật lạ rơi ra trong chậu quần

http://www.tredeponline.com/post/archives/28167

BỆNH VÔ CẢM - Phan Hoàng Yến

Posted on by HieuLe

day-cha-ra-duong-lo-canh-chau-noi-canh-cua
Đứa cháu nội canh cửa, không cho ông mình, 87 tuổi, vào nhà, nằm chèo queo ngay trên vĩa hè.
Những câu văn của em Phan Hoàng Yến , học sinh lớp 9A2 trường trung học Chu Văn An, Hà Nội đã gây ấn tượng mạnh với người đọc không chỉ bởi đề tài em lựa chọn mà còn bởi cách hành văn rất tinh tế và sắc sảo . Bài văn được cô giáo cho 9,5 điểm với nhận xét :”Em có những phát hiện và suy nghĩ sâu sắc về hiện tượng đáng buồn này. Một người có trái tim nhân hậu, đa cảm và tư duy sắc sảo như em thật đáng quý . 

ĐỀ BÀI : TRÌNH BÀY SUY NGHĨ CỦA EM VỀ MỘT SỰ VIỆC HOẶC HIỆN TƯỢNG Ở ĐỊA PHƯƠNG HOẶC TRƯỜNG, LỚP (ĐẶT NHAN ĐỀ CHO BÀI VIẾT)
———-
BỆNH VÔ CẢM

Có được một xã hội văn minh, hiện đại ngày nay một phần lớn cũng là do những phát minh vĩ đại của con người. Một trong số đó chính là sự sáng chế ra rô-bốt, và càng ngày, rô-bốt càng được cải tiến cao hơn, tỉ mỉ hơn làm sao cho thật giống con người để giúp con người được nhiều hơn trong các công việc khó nhọc, bộn bề của cuộc sống. Chỉ lạ một điều: Đó là trong khi các nhà khoa học đang “vò đầu bứt tóc” không biết làm sao có thể tạo ra một con chip “tình cảm” để khiến “những cỗ máy vô tình” biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người lại đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh. Đó chính là căn bệnh nan y đang hoành hành rộng lớn không những chỉ dừng lại ở một cá nhân mà đang len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội – bệnh vô cảm.
Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng chua xót, không rung động tâm can.
Vậy đó còn là con người không hay chỉ là cái xác khô của một cỗ máy?
Trước hết là về cái đẹp, bây giờ ra ngoài đường, hiếm ai có thể bắt gặp một người đàn ông đạp xe ung dung dạo mát, thưởng ngoạn cái không khí trong lành, tươi mát dưới những hàng cây cổ thụ vàm bóng quanh bờ hồ ; một người con gái dịu hiền, yêu kiều trong chiếc váy thanh thoát tản bộ trên những con đường hoa sấu, hoa sữa đầy mộng mơ mà hầu hết là những dòng người tấp nập, vội vã, chen lấn xô đẩy trên đường, xe buýt. Lúc ấy cũng chính là lúc mà con người ta mất một phần tâm hồn đẹp đẽ đã bị chôn vùi dưới lớp cát. Phải chăng cũng vì như thế mà họ càng lúc càng khép chặt cánh cửa trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghĩ đến tiền, đến công việc ngày mai?
Vô cảm với cái đẹp mới chỉ là bước đầu. Một khi người ta đã không biết ngưỡng mộ, không biết say mê, rung động trước những điều đẹp đẽ thì trái tim cũng dần chai sạn rồi đến đóng băng. Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hành động ác động, vô lương tâm, con người ta cũng cảm thấy bình thường, không oán trách cũng không cảm thông, động lòng với những nạn nhân bị hại. Một tháng trước, tôi đọc được một bài báo trên mạng có đưa tin về vụ một đứa bé Trung Quốc hai tuổi bị xe tải cán. Thương xót, đau lòng làm sao khi nhìn cô bé đau đớn nằm trên vũng máu mà không một người nào qua đường để ý, cuống cuồng gọi cấp cứu. Họ nhìn thấy rồi đấy nhưng họ lại cố tình như không thấy, đi vòng qua cô bé để tiếp tục con đường nhạt thếch, sáo mòn của mình . Càng chua xót, đau lòng, phẫn nộ hơn khi chiếc xe tải tiếp theo nhìn thấy cô bé nằm đó, vẫn thoi thóp thở, bám víu lấy cuộc đời lại vô tình chẹt cả bốn bánh xe nặng trịch đi qua người cô bé, thản nhiên đi tiếp. Người qua đường vẫn thế, vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Cô bé xấu số chỉ được cấp cứu khi một người phụ nữ nhặt rác đi qua, thấy cảm thông, đau lòng nên đã bế cô đi bệnh viện. Có những con người ích kỷ, vô tâm, tàn nhẫn như vậy đấy. Không những thế, bây giờ ra đường gặp người bị cướp, bị trấn lột, bị đuổi chém nhưng lại không thấy anh hùng nào ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ một việc nhỏ nhoi thôi là báo công an. Đó là những con người “không dại gì” và cũng chính “nhờ” những người “không dại gì” đó mà xã hội ngày càng ác độc, hỗn loạn. Chính lẽ đó mà căn bệnh vô cảm càng được thể truyền nhiễm, lây lan.
Vô cảm còn là con đường trực tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác. Nó là một căn bệnh lâm sàng mà trong đó, não của người bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoàn toàn băng giá. Người ta đã vô cảm thì làm sao có thể thấu hiểu được nỗi đau, tình cảm của người khác. người ta chỉ nghĩ đến mình và lợi ích của riêng mình mà thôi . Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trường mầm non lại nhẫn tâm giật tóc, đánh đập, bịt miệng các cháu bé còn ngây thơ, nhỏ tuổi? Tại sao một người còn chưa qua tuổi trưởng thành lại vô tư chém giết cả nhà người ta để lấy của cải ? Xa hơn nữa là các công chức bình thản ăn tiền ủng hộ, trợ giúp những số phận đau thương, bất hạnh của người dân để kiếm lợi cho riêng mình. Và còn nhiều, còn nhiều hành động xấu xa hơn nữa. Tất cả những điều vô lương tâm ấy đề xuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.
Chúng ta biết bệnh vô cảm vô cùng nguy hiểm nhưng lại đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc thì nguyên nhân tại sao? Suy cho cùng, tình cảm là điều chi phối tất cả. Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương. Chính vì không cảm nhận được tình yêu thương mà người ta ngày càng lạnh giá. Một phần nữa cũng là do xã hội hiện đại quá bận rộn và đòi hỏi con người phải làm việc, làm việc và làm việc mà bỏ quên thời gian để trao nhau hơi ấm của tình thương, để ươm mầm cảm xúc.
Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa càng to, càng nặng thì càng dập tắt được những ngọn lửa của lòng thù hận, ghen ghét, bi ai và nó cũng như một ngọn lửa thổi bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì vậy, điều duy nhất chúng ta có thể làm để cho căn bệnh vô cảm “không còn đất sống” là hãy biết mở cửa trái tim để biết cảm nhận, biết yêu ghét, thương giận và chia sẻ những điều tinh túy đó cho những người xung quanh mình.
“Con người ta không phải là cái đồng hồ và trái tim ta cũng không phải là cái lò xo” – một giáo sư người Anh đã nói như thế . Tóm lại, ta nhận thấy rằng căn bệnh vô cảm đang lan tràn ngày càng rộng lớn và trở nên vô cùng nguy hiểm, biến con người thành một cỗ máy vô tri chỉ biệt vận động  Đừng để điều đó xảy ra mà hãy đấu tranh để giành lại phần “người”, giành lại “trái tim” mà Thượng Đế, mà tạo hóa đã ban cho chúng ta, đào thải căn bệnh vô tình quái ác ra khỏi xã hội . /.
Phan Hoàng Yến, học sinh lớp 9A2

HIẾN PHÁP VIỆT CỘNG, MỘT VĂN BẢN CÓ GIÁ TRỊ KHÔNG HƠN MỘT SANITARY NAPKIN ĐÃ QUA SỬ DỤNG (Bài 1) - Nguyễn Thu Trâm

Posted on by HieuLe

Nhiều, rất nhiều người Việt dường như chẳng bao giờ quan tâm đến những điều được quy định trong hiến pháp của nước CHXHCN Việt Nam, có lẽ ngoại trừ những người mà công việc hàng ngày của họ có liên quan đến luật pháp và hiến pháp thì họ có thể dành một ít thời gian để đọc, để nghiên cứu các văn bản này, còn lại, ngay cả sinh viên học sinh hay thầy cô giáo cũng chẳng mấy ai phí phạm thời gian mà tìm đọc hay nghiên cứu những cái văn bản vô bổ này.
Nhiều lần tôi đã cố gắng đọc hết bản Hiến Pháp và càng đọc càng thấy sự khôi hài của cái văn bản này, tôi mới hiểu ra tại sao chẳng mấy ai quan tâm đến cái bản hiến pháp vô tích sự này:
Chẳng hạn, Ðiều 1 Chương I, quy định rằng:
“Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một nước độc lập, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bao gồm đất liền, các hảiđảo, vùng biển và vùng trời.”
Có nghĩa là Việt Nam quyết tâm bảo vệ cái chủ quyền về lãnh thổ, lãnh hải, về đất liền, hải đảo, vùng biển, vùng trời của mình thế tại sao “tàu lạ” của nước lạ đâm chìm tàu của ngư phủ Việt, trấn cướp hải sản và ngư cụ của ngư phủ Việt ngay trong lãnh hải của Việt Nam rồi bắt có ngư dân Việt Nam đưa về Trung Nam Hải 中南海 giam cầm và đòi tiền chuộc… mà nhà nước Việt Nam vẫn câm như Hến? Tại Sao bè lũ Trung Nam Hải trấn cướp Hoàng Sa, Trường Sa, và các đặc khu kinh tế trên các đảo này, mà đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam cứ im như thóc là cớ làm sao?
Tưởng cũng cần nhắc lại rằng, vào năm 1947 luật quốc tế chỉ cho phép lãnh hải 3 Hải lý, cho nên nếu chưa bao giờ có cái gọi là Đường Lưỡi Bò CửuĐoạn Vậy hà cớ gì Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh thay mặt đảng à nhà nước CSVN tán thành “Tuyên bố lãnh hải 1958 của Trung Nam Hải đòi lãnh hải 12 Hải lý, đểTàu cộng ngày nay có cơ sở pháp lý để cướp Hoàng Sa, Trường Sa và công bố Đường Lưỡi Bò để liếm sạch Biển Đông của Việt Nam, mà đảng và nhà nước CSVN vẫn tiếp tục cúi đầu liếm gót Tàu Phù, thậm chí còn bắt bớ giam cầm cả những người dân yêu nước xuống đường phản đối hành động gây hấn của tàu cộng trên Biển Đông cũng khẳng định chủ quyền Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam, không phải của Tàu cộng. Vậy thì điều 1 Hiến Pháp Nước CHXHCN Việt Nam có giá trị gì không, hay chỉ như là một “Sanitary napkin” đã qua sử dụng?
Cũng vậy, Ðiều 2 Chương I, Hiến Pháp nước CHXHCNVN quy định rằng:
“Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức”
Thực là dối trá và bịp bơm hết chổ nói! Thực ra cái nhà nước CXHCNCN này chỉ là nhà nước của Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng và 14 tên trong bộchính trị cùng 3 triệu đảng viên thôi chứ làm gì mà nhà nước của dân, do dân và vì dân. Cả 90 triệu người Việt có ai ưa cái nhà nước này tồn tại đâu, cả 90 triệu người Việt có ai xây dựng nên cái nhà nước phi nhân bản này đâu mà Hiến Pháp lại nói rằng nhà nước này là do dân. Nhà nước chỉ ban phát đặc quyền đặc lợi cho giai cấp thống trị thôi, nhưng lại dùng vũ lực, vũ trang để đàn áp nông dân công nhân, trấn cướp đất ruộng của Đoàn Văn Vươn, của nông dân Văn Giang và của hàng triệu dân oan trong cả nước, sao lại dám bảo rằng nhà nước này vì dân? Bao nhiêu dân oan bị cướp đất đai nhà nửa ruộng vườn, ao đầm đi khiếu kiện đã bị bắt vào tù, các tổ chức, hiệp hội đoàn kết công nông bị khủng bố, những người sáng lập các tổ chức này cũng như những sáng lập viên của hiệp hội bảo vê quyền của người lao động đều bị bắt bớ đánh đập, giam cầm với những bản án quá nặng nềnhư Luật sư Trần Quốc Hiền, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Đỗ ThịMinh Hạnh… thì sao lại dám nói  rằng cái nhà nước này lại thuộn về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân và giai cấp nông dân?
Ai cũng hiểu được rằng, người công nhân và người nông dân Việt Nam đang bị đảng và nhà nước bóc lột đến tận xương tủy mà! Ai cũng biết công nhân và nông dân là những thằng còng, đang làm cho những thằng thẳng lưngăn mà! Ai cũng biết là để được đủ no cơm lành áo, nhiều nữ công nhân đang phải kiêm thêm nghề bán trôn nuôi miệng nữa mà! Ai cũng biết là nông dân khắp trong Nam ngoài Bắc vẫn đang đói, nhiều nơi còn có nguy cơ chết đói, trong khi hàng năm đảng và nhà nước Việt Nam vẫn xuất cảng từ 7,7 cho đến 8 triệu tấn gạo, để mang về hàng tỷ đô la cho đảng và nhà nước. Những trí thức yêu nước lên tiếng trước hiện tình đất nước đều phải đối mặt với nhiều khó khan, bách hại thâm chí là bị hành hung, câu lưu hoặc bị kết án tù như cụ Lê Hiền Đức, Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diên, Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, nhạc sỹ Nguyễn Thị Bích Hạnh, sinh viên Nguyễn Phương Uyên, nhạc sỹ Việt Khang, nhạc sỹ Trần Vũ Anh bình… thì sao Điều 2 Hiến Pháp lại cho rằng nhà nước này đặt cơsơ trên tầng lớp trí thức được? Thật mỉa mai cho cái điều 2 này của Hiến Pháp khi các lãnh đạo tối cao của đất nước này lại thuộc về tầng lớp phi trí thức với chuyên môn nghiệp vụ cao nhất là phu đồn điền, công nhân gác ghi đường sắt, y công hoạn lợn hoặc y tá RỪNG, hay những người có trình độ học vấn cao nhất là những anh thi mãi không đổ Tú Tài phải chạy lên rừng theo Việt cộng như Trương Tấn Sang, Nguyễn Minh Triết, còn lại nhân sỹ trí thức đều phải hoặc là vô tù hoặc là ở nhà chăn nuôi heo cho vợ!
Tệ hại hơn nữa khi Ðiều 3 Chương I, Hiến Pháp nước CHXHCNVN quy định rằng:
“Nhà nước bảo đảm và không ngừng phát huy quyền làm chủ vềmọi mặt của nhân dân, nghiêm trị mọi hành động xâm phạm lợi ích của Tổ quốc và của nhân dân; xây dựng đất nước giàu mạnh, thực hiện công bằng xã hội, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện.”
Thật vậy không? Phát huy quyền làm chủ về mọi mặt của nhân dân sao những người dân lên tiếng chống lại cái sai, cái xấu, cái ác trong xã hội lại phải vào tù? Sao Cha Lý bị bịt miệng khi Ngài muốn nói lên những điều cần nói trước một phiên tòa? Sao Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất một thời gian dài hết lòng nuôi giấu Việt cộng nằm vùng trong chùa chiền những nay lại không được phép hoạt động? Sao Đức Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang, người đã từng theo Việt Minh tham gia kháng chiến chống Pháp giành độc lập dân tộc ở Liên khu 5 lại bị nhà nước cấm mọi hoạt động Phật sư và bị quản thúc cho đến chết? Sao Thượng Tọa Thích Thiện Minh lại phải chịu đến 2 bản án chung thân và bị lưu đày biệt xứ đến 26 năm qua hàng chụ nhà tù? Sao Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ lại bịlưu giam hàng chục năm trời ở đất bắc? Sao các Hòa Thượng Thích Không Tánh, ThíchĐồng Ngọc, Thích Nhật Thường và Thích Trí Lực lại phải ra tòa phải chịu án tù chỉ vì Phật sự? Sao Linh Mục Hiệu bị nhà nước xử tử hình, các Linh mục Nguyễn Văn Vàng, Nguyễn Luân và hàng trăm linh mục công giáo khác đã phải chết trong các nhà biệt giam của nhà nước? Sao các Tu sỹ và tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo vẫnđang chịu án tù chỉ vì họ không chịu hoàn tục hay bỏ đạo, sao hàng chục đồng đạo Phật Giáo Hòa Hảo đã phải tự thiêu để bảo tồn đạo pháp? “Thực hiện công bằng xã hội, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện” ư? Sao lãnh đạo đảng và nhà nước có tài sản lên đến hàng trăm triệu đô la thậm chí hàng chục tỷ đô la, mỗi bữa liên hoan tiệc tùng có thể tiêu tốn vài trăm triệu đồng, trong khi đồng bào vẫn cơm chưađủ ăn áo chưa đủ mặc?
Đội ngũ cái bang Việt Nam nay đã phát triển đến con sốhàng triệu người. Trước đây họ chỉ đeo bám, chèo kéo du khách để xin tiền hay chầu chực ở các nhà hàng quán ăn để tranh nhau ăn những phần cơm thưa, canh cạnh do thực khách để lại, nhưng nay lực lượng cái bang Việt Nam đã mở rộng địa bàn hoạt động xin ăn sang tận Ai Lao, Cam Bốt, Thái Lan, Malaysia, Singapore và tương lai  sẽ con vươn xa thêm nữa. Thực hiện kiểu công bằng xã hội kiểu cộng sản Việt Nam là thế đó chăng? “Nghiêm trị mọi hành động xâm phạm lợi ích của Tổ quốc và của nhân dân” Thực chứ? Sao không nghiêm trị Nguyễn Tấn Dũng, kẻ đã cậy mình là thủ tướng để tham nhũng vơ vét đến phá sản cả hai tập đoàn kinh tế lớn của nhà nước là Vinashin và Vinalines để tiền thì vào tư túi, còn các thếhệ cháu con của dân Việt phải chia vai gánh số nợ nước ngoài lến đến hơn 120.000 tỷ đồng? Phải trả đến thế hệ nào mới xong công nợ hỡi các thế hệ cháu con? trong khi đó, nhờ vào thế lực của cha, con gái Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Thanh Phượng mới vào độ tuổi 27, đã là Chủ tịch Quỹ Đầu tư Bản Việt, doanh nghiệp với số vốn lên đến 55 triệu đô la Mỹ. Phải chăng vì vậy mà cảdân tộc Việt nam chẳng bao giờ người ta quan tâm đến cái Hiến Pháp của đất nước? Vì họ hiểu rằng cái Hiến Pháp đó đâu có giá trị gì hơn một chiếc tả lót đã qua sử dụng.
 Còn tiếp….
Ngày 10 tháng 11 năm 2012
Nguyễn Thu Trâm, 8406

Sợ - Phạm Thanh Nghiên

Sợ

Phạm Thanh Nghiên - (Viết nhân lúc bực bội vì công an thường xuyên đến nhà làm rộn) 
 
 
 

Xưa ngồi nhà "Tọa kháng"
Chịu án bốn năm tù
Thêm ba năm quản chế
Đời có mấy ngàn thu?

Về nhà mới hơn tháng
công an đến bẩy lần
Bốn lần giấy triệu tập
Bắt lên phường: "dạ, thưa." 

Không đi vì tôi sợ
Giống như bé Phương Uyên
Nhỡ rủi ra gặp chuyện
Một đi lại không về. 

Rồi gán tội "lật đổ"
Tội"khủng bố", "chống Tàu"
Chính quyền này vốn xấu 
Vì chúng- bọn mọt sâu.

Đi tù ai không sợ.
Nhưng sợ thôi, không hèn
Làm đứa hèn mất nước 
Mang tội với quê hương.

Tại Sao Obama Tái Đắc Cử Tổng Thống và Romney Lại Thất Cử? - Lưu Nguyễn Đạt, TS, LS

November 10, 2012One Bình Luận
Cuộc Bầu cử Tổng Thống thứ 57 đã diễn ra vào ngày 6 tháng 11 năm 2012.
Trong cuộc bầu cử năm 2012 Cử Tri Đoàn (CTĐ/Electoral College) trên toàn quốc gồm có 538 cử tri (electors), ngang với tổng số nghị sĩ và dân biểu của 50 tiểu bang, cộng với 3 cử tri của District of Columbia (100 nghị sĩ +435 dân biểu+3 phiếu của D.C.).
Thông thường thì ứng cử viên Tổng Thống và Phó Tổng Thống được coi là thắng cử nếu đạt được số Phiếu Dân Bầu (popular vote) cao nhất và cũng gom được số phiếu CTĐ tối đa, năm nay là 270 phiếu (538 CT chia đôi = 269 CT+1) trên toàn quốc.
Trong mọi trường hợp, quyết định của CTĐ [Electoral College vote] là tối hậu, dù ngược lại với ý định của dân qua số Phiếu Dân Bầu (PDB/Popular vote). Đó là lý do mà lần thứ tư trong lịch sử bầu cử Tổng Thống và Phó Tổng Thống Hoa Kỳ, tại cuộc Bầu cử năm 2000, Bush được chọn làm Tổng Thống dù được ít PDB (50,456,062) trên toàn quốc, nhưng lại đã gom được 271 phiếu CTĐ, hơn số phiếu cần thiết (270) để đắc cử.  Ngược lại, ứng cử viên Gore đã thua dù có số PDB cao hơn (51,003,926), nhưng chỉ gom được 266 phiếu CTĐ.[1]
Đáng lẽ ứng cử viên Mit Romney của Đảng Cộng Hoà phải thắng cuộc bầu cử Tổng Thống 2012 một cách dễ dàng, vì cuối nhiệm kỳ đầu của Tổng Thống Obama, dân chúng Hoa Kỳ đang đối mặt với:
  • một Đương Kim Tổng Thống[2] [ĐKTT] nhiều nhược điểm;
  • một nền kinh tế còn kiệt quệ, thâm thủng, ngoi ngóp;
  • một mức độ thất nghiệp cao, gần 8% từ nhiều năm qua;
  • một án lệnh của Tối Cao Pháp Viện cho phép tăng trưởng tài trợ kinh phí tranh cử không hạn chế;
  • bên cạnh một ứng cử viên Cộng Hoà có thành tích ôn hoà và nhiều kinh nghiệm kinh doanh trong quá khứ, khi làm Thống Đốc Tiểu Bang Massachussetts…
Ấy thế mà kết quả của cuộc bầu cử Tổng thống cuối ngày mùng 6 tháng 11 năm 2012 lại khác hẳn với dự đoán: ĐKTT Obama dẫn đầu với 60,346,821 phiếu dân bầu [PDB], với tỷ số 50.4%, trong khi Romney nhận được 57,559,156 PDB, VỚI 48.1%.
Số Phiếu Dân Bàu trên cũng đã ảnh hưởng tới sự lựa chọn của Cử Tri Đoàn, do đó Obama nhận được 303 phiếu Cử Tri [CT], trong khi Romney thu được 206 phiếu.  Điển hình như là:

   
Phiếu Cử Tri
Obama
Romney
ELECTORAL VOTES (270 TO WIN)
303
206
Với kết quả gây cấn [Phiếu Dân Bầu] tại các Tiểu Bang “Sôi Đậu” nghiêng ngửa [Swing States]:
 
OBAMA
ROMNEY
VIRGINIA99% RPT.
FLORIDA100% RPT.
N. CAROLINA100% RPT.
OHIO99% RPT.
NEW HAMPSHIRE99% RPT.
COLORADO94% RPT.
WISCONSIN100% RPT.
IOWA99% RPT.
NEVADA99% RPT.

Và Tổng Phiếu Dân Bầu Toàn Quốc [National Popular Vote]
   
OBAMA
ROMNEY
 
  TOTAL
60,346,821
57,559,156
 
  PERCENT
50.4%
48.1%
 



Khi kết quả kiểm PDB đã hoàn tất tại tất cả 50 Tiểu Bang, Obama sẽ lấy nốt tổng số 29 PCT của Florida và sẽ là vị Đương Kim Tổng Thống được tái cử và thắng lớn với  332 Phiếu Cử Tri toàn quốc, so với số 206 PCT dành cho Romney. 
Tuy nhiên, đây là một cuộc bầu cử nhiều hào hứng, bất phân thắng bại, với một tỷ lệ Phiếu Dân Bầu sát nút dành cho cả hai đối thủ: Obama 51% PDB và Romney 49% PDB.  Với nhiều hân hoan cho người dân ủng hộ Obama[care] của Đảng Dân Chủ.  Với nhiều thất vọng tràn trề cho những ai đắm đuối với Romney và Ryan của Đảng Cộng Hoà trong cuộc bầu Tổng Thống Hoa Kỳ 2012 này. 
Liệu sự chọn lựa “màu cờ sắc áo” trên có dẫn tới hiện tượng một đất nước chia rẽ trầm trọng về lập trường và định hướng mà cơ quan công luận, các chính trị gia gọi là “a deeply di­vided na­tion”?[3]  
I. Những Lý Do Khiến Barack Hussein Obama Tái Đắc Cử Tổng Thống
1. Tổ Chức Tranh Cử:
Với tư cách Đương Kim Tổng Tổng Thống [ĐKTT], Barack Hussein Obama có gần 4 năm của nhiệm kỳ đầu để sửa soạn “tức khắc” cuộc tranh cử cho nhiệm kỳ 2.  Do đó Obama đã gây được rất nhiều hậu thuẫn và tiền bạc để tổ chức hơn 140 trung tâm vận động tranh cử trên toàn quốc, trong khi ứng cử viên Cộng Hoà Mitt Romney chỉ có chưa đầy 3 mùa xuân, hạ, thu để tranh cử, với một quỹ vận động tranh cử ít ỏi hơn nhiều, với vỏn vẹn chưa tới 40 văn phòng vận động thường trực.
2. Kinh nghiệm tổ chức cộng đồng của Obama tại Chicago, Tiểu Bang Illinois, lại giúp Obama trong kỳ tranh cử này thấy rõ nhu cầu của các cộng đồng gặp khó khăn tại các địa danh nhiều trở ngại về mặt kinh tế, xã hội. Dù thực sự các chương trình kinh bang tế thế hãy còn thâm thủng về mặt vĩ mô, nhưng tới cách thức trợ giúp dân khổ tại hạ tầng cơ sở, thì Obama lại có sáng kiến, dù tạm bợ, dù ít ỏi, nhưng khả thi, khả kiến, cốt để làm vừa lòng dân.  Mị dân đôi khi cũng có hiệu lực tức thời — an ủi, vỗ về.  Dù là biện pháp “band-aid”, nhưng vẫn là những trợ giúp có hiệu lực trông thấy ngay.  Chúng ta đừng ngạc nhiên, trong khi kinh tế đang suy thoái, lại thấy chính phủ Liện Bang cấp chi phí cho những dự án mở đường, xây cầu, dựng tường cảnh, đôi khi phí phạm, không cần thiết.  Nhưng lại cần để có thêm công ăn việc làm cho dân thấy ngay tức khắc.
3. Nghiêng về Mạng Lưới Xã Hội, Sắc Dân, Giới Tính
Tổ chức tranh cử của Obama tăng cường về mặt kỹ thuật kết nối tinh vi mạng lưới chính trị xã hội, hạ tầng cơ sở; nhằm vào giới trẻ; sắc dân da màu, nhất là Mỹ-Phi Châu, Mỹ gốc Latino [Hispanic/Mỹ La Tinh]; có dấu hiệu móc nối cả với thành phần di dân bất hợp pháp [?], phạm pháp [?], nhằm tăng trưởng số người đi bầu một cách khoáng đại, dễ dãi, miễn thuận lợi cho mục tiêu “kết đầu” chính trị của Đảng cầm quyền.  Nếu đó là sự thật, nếu những vi phạm luật bầu cử lại được “hợp thức hoá” một cách tinh vi, gian trá, hay bỏ qua cho tiện, thì những thủ đoạn tranh cử, thu dân, kết nạp lá phiếu đó có khác gì những mánh lới pháp quyền rừng rú của CSVN?  Nếu đó chỉ là những tin đồn thất thiệt, vu khống, không đúng sự thực, thì thật là may mắn cho chính nghĩa dân chủ Hoa Kỳ. Rất mong phải là như vậy.
Ở các Tiểu Bang Colorado, New Mexico, Nevada, Ohio, Virginia, Florida, sắc dân Latino đã chọn Obama với tỷ lệ tư 60% tới 87% mà chỉ dành cho Romney một tỷ số rất khiêm nhường.  Tổng số người di dân gốc Latino/Mỹ La-Tinh đang vượt quá 50 triệu dân mà một nửa nay đủ quyền ứng cử và bầu cử một cách hợp lệ, hợp pháp.
Thành phần cử tri trên toàn quốc có su hướng bầu và chọn Obama đa số bao gồm giới thành thị; nữ giới độc thân, có học vấn và nghề nghiệp, chủ trương bảo vệ quyền tự quyết phá thai; và các công dân cấp tiến, nam và nữ, đã từng chủ trương hay cảm tình với chế độ phối ngẫu đồng tính, mỗi lúc mỗi hợp pháp hoá tại cấp Tiểu Bang, thị trấn.
4. Đặt Trọng Tâm vào các Tiểu Bang “Đong-Đưa”/Swing States
Kết quả sơ khởi của cuộc Bầu Cử Tổng Thống 2012 cho thấy Obama đã thắng hầu hết tại các Tiểu Bang “Đong-Đưa” [TBĐĐ] hay Swing States như  Ohio, Vir­ginia, Col­o­rado, Iowa, Wis­con­sin, Ne­vada, New Hamp­shire, Flor­ida.  Số Phiếu Cử Tri tại các TBĐĐ đã hùn hợp với số PTC của hai Tiểu Bang bàn đạp Dân Chủ là New York [29 PCT] và California [55 PCT] để giúp Obama thắng cử với tổng số 332 PCT trên toàn quốc.  Lý do là tổ chức tranh cử của Obama đã “xuất quân” sớm và miệt mài gây ưu thế và cảm tình tại các TBĐĐ/Swing States trên, mà đa số dân chúng có lập trường độc lập, cấp tiến, linh động, với thành tích quyết định tối hậu, đóng chốt, của những cuộc bầu cử Tổng Thống trước đây.
5. Cứu Nguy Các Hãng Sản Xuất Xe Hơi và Phụ Tùng
Obama đã quyết liệt bơm 80 tỷ Mỹ Kim vào các hãng sản xuất xe hơi để cứu nguy Chrysler LLC [Jeep], Gen­eral Mo­tors khỏi bị phá sản, và như vậy đã cứu vớt công ăn việc làm của 150,000 gia đình thợ thuyền cơ xưởng trên và gần 600,000 gia đình nhân công khác thuộc các ngành sản xuất phụ tùng liên hệ.  Đó là lý do tại sao hai Tiểu Bang Michigan và Ohio nghiêng về Obama.
6. Về mặt Thực Tế Mưu Sinh, trong năm tranh cử [2012], Chính phủ Liên Bang Obama không quá tệ về cách đối phó thăng trầm mậu dịch trong và ngoài nước, nên dân chúng Hoa Kỳ phần nào cảm thấy bớt áp lực của sự suy thoái kinh tế trước đây.  Ngoài ra, thành phần tài phiệt, chủ nhân ông tối cao của quyền lợi Hoa Kỳ cũng đã bắt đầu quen với lề lối làm việc của Obama, nên “không muốn thay ngựa giữa dòng” và đã để yên cho Obama thực hiện nốt những điều hứa hẹn về mặt kinh bang, tế thế, bình thiên hạ.  Họ nghĩ Obama trong nhiệm kỳ hai sẽ vững vàng, khôn khéo, hoà hoãn hơn với phe đối lập, như Bill Clinton đã từng làm trước đây, trước khi kết thúc nhiệm kỳ hai.
7. Về Mặt Ngoại Giao, Obama tỏ ra thành công, vì biết dùng thế thế cường lực một cách hạn chế ["mixing muscularity with restraint"],[4] vừa đủ nghị lực rút quân ra khỏi Iraq và Afghanistan; tránh tham chiến trực tiếp tại Syria; tránh hồ đồ khai chiến với Iran; dồn lực triệt hạ quân khủng bố và cứng rắn thay đổi quyền lực tại Libya.
8.  Cơn bão Sandy xẩy ra ngay trong giai đoạn cuối cuộc tranh cử có thể được coi là “bùa hộ mệnh” hay cái “hên-trời-cho”[5] của Obama .  Với tài dàn cảnh của Chris Christie, Thống Đốc Tiểu Bang New Jersey, qua đài truyền hình toàn quốc, dân chúng lại có dịp mủi lòng và cảm phục Obama đã bỏ tranh cử để “tận tụy” lo lắng cho các nạn nhân của trận bão khủng tại vùng bờ biển phía đông bắc Hoa Kỳ.  Khó mà phân biệt nổi thành tâm của sứ mạng vĩ nhân cao cả của một vị Tổng Thống đương nhiệm lo lắng cho dân khổ hay tài năng bắt nắm cơ hội bằng vàng để tranh cữ thu hút lòng dân.  Chắc cả hai tiêu biểu đều đúng.
9. Sự trợ giúp của cựu TT Bill Clinton có bề hữu hiệu, khi ông ta tham dự cuộc tranh cử của Obama và giải bầy với công chúng là một Tổng Thống cần có hơn 4 năm, hay được tái đắc cử để hoàn thành sứ mạng cải tiến nền kinh tế trong và ngoài nước.  TT Bill Clinton coi mình là trường hợp đáng tin cậy.  Nhiều người  khi đã tin Bill Clinton sẽ tin Obama.  Dù chưa kiểm chứng đầy đủ.
II. Những Lý Do Khiến Mitt Romney Thất Cử Tổng Thống
1. Mitt Romney đã kiệt sức và hết tiền vận động tranh cử ngay sau khi phải đương đầu trong những buổi tranh luận [debates] nội bộ Đảng song song với những cuộc Bầu Cử Sơ Khởi [caucuses/Primary Election] tại cấp Tiểu Bang nhằm chọn lựa Ứng Cử Viên Tổng Thống cho Đảng Cộng Hoà.  Do đó, Mitt Romney đã mất quá nhiều thì giờ trong suốt cả mùa hè để lo chạy tiền kinh phí tranh cử, lăn lóc xin xỏ nhà giầu hơn là gần gũi, thăm hỏi, kích thích  dân chúng hậu thuẫn.  Như vậy Mitt Romney không đủ thời gian cần và đủ để dồn lực vào nội dung, đường lối và tổ chức tranh cử cho hữu hiệu.  Nhân lực tổ chức tranh cử của Mitt Romney cũng ít ỏi, lúng túng hơn “giới chuyên nghiệp” đắc lực của Đương Kim Tổng Thống Barack Obama.
2. Muốn được chọn làm Ứng Cử Viên Tổng Thống cho Đảng Cộng Hoà, Mitt Romney dù có thành tích ôn hoà và nhiều kinh nghiệm kinh doanh trong quá khứ, khi làm Thống Đốc Tiểu Bang Massachussetts, cũng đã phải thay đổi lập trường và sát nhập với quan diểm bảo thủ, cứng rắn của Đảng Cộng Hoà.
3. Do đó, vì Đảng, Mitt Romney đã phải tuyên bố lập trường cứng rắn, lỗi thời, vô cảm đối với chính sách di dân; thuế má; hâm nóng toàn cầu; an sinh xã hội; quyền tự quyết và trợ cấp của nữ giới về phá thai; hôn phối đồng tính, v.v.
Kết quả là Mitt Romney đã mất sự ủng hộ cần thiết [đáng lẽ có, nếu Ông ôn hoà, cởi mở như trước đây] của nhóm đầu phiếu trẻ, đàn bà, sắc dân Latino/gốc Hispanic Trung Mỹ, giới trí thức chuyên gia trung lưu.  Hình ảnh “khả ái” của Mitt Romney không bao giờ sáng sủa.  Nếu không lu mờ thì nhân ảnh đó cũng vướng víu, lệch lạc, thiếu dàn cảnh, đánh bóng như trường hợp của Obama. Dân chúng thì lại sẵn có thành kiến, mà tổ chức của  Romney lại không biết cách lay động, chuyển hoá có lợi cho mình.
4. Ngoài những lầm lỗi “của đảng, cho đảng, do đảng”, Mitt Romney cũng phạm vào một số lầm lỗi cá nhân.  Thật vậy, Romney đã từng:
[a] tung ra những màn quảng cáo nhạt nhẽo, thiếu chính xác trên đài truyền hình;
[b] tung ra tin thất thiệt, vào thời điểm cuối của cuộc vận động tranh cử, qua các đài truyền hình tại Toledo, Ohio, là hãnh Chrysler sẽ di chuyển cơ sở sản xuất xe Jeep sang Trung Quốc. Do đó đã gây hoang mang và làm mất lòng tin của người dân Ohio;
[c] chống việc tháo khoán cứu nguy các hãng Chrysler, General Motors và sẵn sàng để nền Kỹ nghệ Xe hơi của khu vực Detroit/Lansing phá sản.  Như vậy Romney làm cách nào mua chuộc được lại dân Michigan? 
[e] tuyên bố xanh rờn là “47% dân Hoa Kỳ không bầu cho Ông, vì họ là lũ ăn bám, ăn hại, sẵn sàng chọn Obama để tiếp tục ăn không” [“…the 47% of Americans who would never vote for me because, basically, free-lunchers want Obama and the free lunch to continue”].  Dù sau đó Romney cố giải thích tới mấy, lời lẽ trên cũng đã làm mất lòng dân vì hàm chứa sự vô cảm, khinh miệt đối 47% toàn dân trong nước; còn tỏ sự kém cỏi thiếu khả năng cải tiến đời sống của dân nghèo túng, nhất là đối với giai cấp trung lưu trở thành “free lunchers” ăn bám bất đắc dĩ, vì bỗng dưng thất nghiệp, sa thải, bỏ quên.  Ai sẽ cứu họ, chắc không phải Romney khi đã kỳ thị họ.  Những giai cấp này sẽ không bầu cho  Romney, vì thất vọng không kiếm ra “minh chúa”, người lãnh tụ mà họ đang trông mong.
5. Mitt Romney bỏ quá nhiều công sức chống đỡ những tuyên truyền bôi nhọ của phe Obama, mà quên hẳn tấn công, hay tấn công quá ít, quá muộn trong việc bới móc những sai lầm của chính phủ Obama, như trong vụ che dấu tin khủng bố giết hại nhân viên ngoại giao tại Benghazi, Libya.  Phải đợi tới buổi tranh luận cuối cùng, Romney mới moi lại vụ “Khủng bố Benghazi” khi báo chí và dân chúng đã quên hẳn, nên chả còn gây cấn gì nữa.
6. Khác với cơ duyên dành cho Obama, trái lại cơn bão Sandy lại là cái tai ương điềm sấu bỗng dưng đổ ập xuống cản mũi kỳ đà khi Mitt Romney vừa khai mở ít hào hứng từ cuộc tranh luận lần đầu với đối thủ Barack Obama. “The storm broke Romney’s momentum.”[6]
7. Ngoài ra, tôn giáo “Mormon” của Romney cũng có lúc đặt thành vấn đề với các giáo dân chính thống của Hoa Kỳ, kể cả trong khối tôn giáo bảo thủ của Đảng Cộng Hoà.
8. Cuối cùng, Mitt Romney không hề đưa ra nổi một chương trình quản trị, lãnh đạo đất nước một cách cụ thể, vững vàng, đủ sức và mức độ làm an tâm người dân, nhất là những người dân nhiều nghi kỵ, lưỡng lự, bất mãn của các Tiểu Bang “đong-đưa/swing states”.  Hậu quả là giữa một đương kim tổng thống “bết” và một ứng cử viên đối lập “cũng bết”, không xuất sắc hơn, không đáng tin cậy hơn, thì tất nhiên người dân nhắm mắt  cũng phải nắm lấy vị đương kim lãnh đạo, dù sao cũng đã quen với công việc giao phó.  Đó có lẽ đó là lý do tận cùng khiến 51% dân chúng Hoa Kỳ chọn lại Barack Obama.  
Để Tạm Kết 
Cuộc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ 2012 tốn kém nhất cho tới nay. Dù sao kết quả cũng là một bài học đáng tiền cho cả hai Đảng Cộng Hoà và Dân Chủ.
1. Đối với Đảng Cộng Hoà và các Khuynh Hướng Bảo Thủ
[a] Không nên coi thường đối thủ [hay địch].  Đừng quá tin vào lẽ tất nhiên, kiểu “laissez-faire” của thời cuộc tự do, thả lỏng.  Cũng đừng quá tin lời dạy “bất chiến tự nhiên thành” – “Wait-and-See” Obama tự nhào.  Không có đâu.  Cả những cây mục nát kiểu CSVN cũng phải tổ chức đốn, nhổ, rồi dọn dẹp, trồng lại cây khác.  Tự nó không đổ ngay đâu, vì nó chỉ tự biến thành thân mục nát, thành phân bón, đống ụ ù lì không cho phép trồng trọt lại, cầy cấy, vun xới lại.  Phải ra tay đốn cây, phạt bụi, dọn rác, trồng lại.
[b] Dù bảo thủ tới mấy, lương tri và tâm thức vẫn phải linh động hoà đồng với những thay đổi, dịch biến chung quanh.  Cần mở cửa quan sát, tiếp nhận thời cuộc và đời sống mới, cần cập nhật, nếu không sẽ lỡ chuyến tàu, bị bạn bè, con cái bỏ quên tại chỗ.  Họ đi mà mình cứ đứng xừng xững, bất di bất dịch, sẽ xa cách, sẽ tụt hậu. Sẽ tự nhiên tụt hậu.
[c] Nếu không chịu thay đổi, mở rộng bàn đạp và kết sinh thế lực với những mội trường mới, những nỗ lực mới, toàn diện hơn, Đảng Cộng Hoà sẽ tự cô lập và một lần nữa sẽ lỡ tàu trong cuộc Bầu cử 2016.
2. Đối với Đảng Dân Chủ và Các Khuynh Hướng Cấp Tiến
[a] Nhà lãnh đạo chân chính phải thực hiện những điều cam kết, hứa hẹn; không thể cho dân ăn bánh vẽ; tạo công ăn việc làm tạm bợ, cứu nguy cục bộ, phát triển giả tạo.  Đó là lừa dân;
[b] Nhà lãnh đạo của dân, cho dân, bởi dân không thể lấy của kẻ này ban ơn cơm áo, quyền lợi cho kẻ khác một cách máy mọc, vô lương.  Đó là tước đoạt, bóc lột theo tiêu chuẩn mị dân và ảo thuật.
[c] An sinh phải là một bảo đảm xã hội, sau khi người dân đã đóng góp. An sinh xã hội phải song hành với phát triển xã hội. Cộng sản sai. Tài phiệt sai. Chỉ bình sản và phẩm giá con người cho một đời sống trung lưu, bảo đảm mới là đáng trọng, đáng sống, đáng thực hiện.
Hoa Kỳ sẽ duy trì thế lực lớn mạnh hơn, nếu đa dạng, đa thức, đa nguyên, biết kết sinh và kết lực bằng tự do và nhân phẩm toàn diện.
Vậy, trong một “đất nước chia rẽ”, kỳ thị về giai cấp, tài lực, kiến thức, văn hoá, sắc tộc sẽ tự băng hoại, tự hủy, tự diệt.  Không ai thắng, chỉ nhiều người thua.
Trân trọng,
TS-LS Lưu Nguyễn Đạt
CHÚ THÍCH
[2] Incumbent President/Tổng Thống Đương Nhiệm [TTĐN].  The incumbent, in politics, is the existing holder of a political office. This term is usually used in reference to elections, in which races can often be defined as being between an incumbent and non-incumbent(s). For example, in the 2012 United States presidential election, Barack Obama is the incumbent, because he is the president in the current term while the election seeks to determine the president for the following term.
[3] HOFFMAN: With a deeply divided nation, no one wins.Grand Junction Free Press-Nov 2, 2012
[4]Why the world wants Obama to win”, webgw22.mobile.bf1.yahoo.com/…/why-world-wants-obama-win-…Oct 24, 2012 – Obama has shown he’s capable of “mixing muscularity with restraint,” extricating the U.S. from wars in Iraq and Afghanistan, avoiding direct …“.
[5] “bùa hộ mệnh” hay “cái hên trời cho” của Obama có thuật ngữ tương tự là “dumb luck on Obama’s part” bằng Anh ngữ.
[6] “The storm, former Mississippi Gov. Haley Barbour told CNN on Sunday, “broke Romney’s momentum.”

Trần Đắng (Danlambao): Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng…

Trần Đắng (Danlambao) - Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, bạn không được mượn honda của vợ/chồng, của anh em, của cha mẹ, của bạn bè vì giấy đăng ký xe không mang tên bạn. Taxi chạy xe của công ty thì … tịt luôn vì có nguy cơ bạn bị phạt đến 10 triệu đồng, nếu mua một chiếc ô-tô có đăng ký tên bạn là việc làm quá mức đối với một người nghèo tới mức phải làm tài xế taxi. Không hiểu một luật quái đản như thế mà ban hành được.

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, trong chiến tranh Việt Nam, có 3-4 triệu người VN ở cả hai bên chiến tuyến chết, vừa thường dân, vừa sĩ quan và lính trong khi người Mỹ chỉ chết khoảng 58.000. Một chiến thắng như vậy có nên không? Nếu đảng mạnh sao không biết đấu tranh bất bạo động nhỉ? 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, con tê giác cuối cùng ở VN đã bị bắn chết. Kiểm lâm có khi ăn hối lộ, nối giáo cho giặc, tiếp tay mà vô hình trung phá rừng hơn lâm tặc! 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, loài voi ở Tây Nguyên có nguy cơ diệt chủng, mất đa dạng sinh học, mất nguồn gien. 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, đi chữa bệnh phải có phong bì lót tay bác sĩ, là một việc xấu cho cả đôi bên: bên thì mang tội hối lộ, bên kia mang tội nhận hối lộ. 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, cho con đi học phải có phong bì cho hiệu trưởng. Thầy cô cứ rao giảng đạo đức nhưng bên trên thì ăn bẩn. 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, sinh viên sư phạm ngay khi chưa ra trường đã chăm chăm định hướng dạy thêm cho học trò để có thu nhập sống thoải mái, thậm chí còn hơn thế, là ép học sinh đi học thêm để kiếm thêm thu nhập! Các giáo viên này thích dạy nơi kín đáo, phường, khối ít để ý đến. 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, giáo viên vùng sâu, vùng xa muốn về trường gần nhà hoặc gần chỗ ở trong thành phố, phải lót tay giám đốc sở giáo dục tỉnh nhà hàng chục triệu đồng. 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, 50 tỉ USD bị đóng băng dính cứng trong bất động sản toàn quốc. 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, từ xưa tới nay, và còn dài dài về sau, không biết bao giờ VN mới có nổi nửa giải Nobel. Ở mức thấp hơn, rất ít công trình được đăng trên các tạp chí khoa học uy tín cũng như rất ít công trình khoa học nào mang tầm vóc quốc tế. 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, dân trong nước chống Trung Quốc một cách bất bạo động thì bị đàn áp mạnh, đàn áp như chính công an TQ ra tay vậy. Để so sánh, dân Tàu bàn cách làm thế nào để đánh tận Hà Nội, mọi người, mọi nơi đều nói thì đó là việc bình thường, công an không can thiệp. Một điểm so sánh nữa là TQ không dám đụng tới Nam Triều Tiên! 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta, các lãnh đạo các cấp công khai tài sản chỉ là hình thức, ít người dám khai thật. Đồng tiền (gian) cũng đi liền khúc ruột. Người Mỹ thì biết tỏng người lãnh đạo cao nhất, tổng thống, có tài sản là bao nhiêu, thu nhập hàng năm bao nhiêu, nghỉ hưu đi diễn thuyết, làm cố vấn thu nhập bao nhiêu. Đó là kiểu của “tư bản giãy chết” phải không, bớ các đồng chí CS? 

Tình hình cũng giống VN, nhưng các đồng chí TQ nói chế độ CS còn chuyên chế hơn cả phong kiến. Dân không được phổ thông đầu phiếu, mà phải bỏ phiếu cho toàn là người đã được đảng lựa chọn. Đảng ta quả là tài tình và sáng suốt. 

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của đảng ta thì dân không được chỉ trích chính quyền và đảng, vì 2 định chế này luôn luôn đúng!! Nhưng chúng tôi có sự thật, nhờ đảng giải thích cho: Trong một lúc, không phải mãi mãi, nguyên cả một dân tộc có thể sai lầm, ví dụ, phát xít Đức, Nhật trong Thế chiến II. Và phê bình chính phủ, phê bình lãnh đạo là việc bình thường, xưa nay đều có. Chuyện xưa, Khổng Tử nói: "Khâu (tên ông) này may mắn, khi có lỗi, người khác chỉ ra ngay". Làm lãnh đạo mà không biết luật chơi quân tử quen thuộc & xa xưa này nhỉ? Các ông CS VN đi đâu thì cũng phải Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, là Ngũ Thường, là bảng giá trị do Khổng Tử mà ra, các ông không thoát được, vì thế ít nhiều cũng phải công nhận Khổng Tử là “vạn thế sư biểu”, ông thầy dạy của muôn đời. Thầy này khiêm tốn vậy, còn CSVN thì không bao giờ cho mình là sai nhỉ? Như thế là ngồi xổm trên dư luận, là “siêu sáng suốt”, phải không? Lúc nào cũng cho mình là đúng để rồi đi bắt Cù Huy Hà Vũ là người có lương tri, sáng suốt, đúng luật. Đảng & nhà nước cũng phải có lúc sai chứ. Các ông cứ như con nít vậy, chỉ một bề, là bề tốt, bề dương, bề phải, mặc cho bề trái như thế nào, các ông cứ che giấu. CS VN cứ đòi tiến lên, là tốt, là phải, là dương, tôi đã phê bình mô hình triết học này, tức phê bình quy luật phủ định của phủ định trong bài đầu tiên tôi gửi cho danlambaovn. Tôi thách các ông bẻ gãy được lý luận của tôi. Muốn xem lại, xin mời các ông bấm vào đây: "Sai lầm chí mạng của Chủ nghĩa Cộng sản". 

Khi dưới trướng có nhiều người hiền tài thì trên dưới thông suốt như não với chân tay, trơn tru, hòa hợp, thống nhất như chiếc ô-tô mới, kẻ dưới không thể qua mặt cấp trên được. Ấy vậy mà lãnh đạo Vinashin lại che mắt, lại lừa đảo thủ tướng nhỉ? Vậy là thủ tướng chưa biết dùng người, chắc xài toàn nhóm lợi ích, toàn a dua, a tòng, nịnh bợ mà bất tài? Trên dưới không khớp thì giống như một chiếc xe hơi đang chạy, long một cái bánh xe ra đường! Cấp thủ tướng như não, không điều khiển, giám sát được chân tay, thủ tướng không giám sát, điều khiển được cấp dưới thì không bị tội gì, chỉ vài lời xin lỗi, còn lãnh đạo Vinashin thì bị bắt lỗi nặng. Cái này thì trái quy tắc quản trị. Khi có một cuộc biểu tình xảy ra ở Cà Mau thì mấy ông lãnh tụ ở Hà Nội hiểu rõ tình hình hơn là chủ tịch tỉnh, nên mới ra lệnh cho tỉnh làm thế này, thế kia… Ở tỉnh lãnh đạo giỏi thì mới được đưa lên trung ương. Lãnh đạo quốc gia thì hiểu tình hình hơn lãnh đạo tỉnh chứ. Xem qua vậy thì thấy đảng ta “sáng suốt”, “tài tình” đó chứ! 

Sau cùng, khi CSVN cho rằng HCM khi 29 tuổi, nhờ học triết học Mác-Lê mà đạt tới đỉnh cao trí tuệ nhân loại và HCM cho rằng triết học M-L là “cái cẩm nang thần kỳ”, thì tôi thấy nó vừa sai, vừa buồn cười, vừa đắng chát. 
Chia sẻ bài viết:
Lưu ý: Trước khi gửi ý kiến phản hồi, mong các bạn đọc kỹ những điều đã được quy định tại phần "Thôn Quy"

Xem 1 ý kiến

NÓNG! Cuộc biểu tình phản đối đại quy mô của sinh viên, học sinh Tây Tạng

Posted on by HieuLe

Sinh viên, học sinh Tây Tạng xuống đường thứ Sáu ngày 9-11-2012 tại Rebkong
Tại 1 quận lỵ yên tĩnh của khu tự trị Tây Tạng, khoảng 5 ngàn sinh viên, học sinh xuống đường biểu tình sau 3 cái chết tự thiêu xảy ra liên tục chỉ nội trong tuần này.
Nguồn tin cho biết, có hàng ngàn sinh viên, học sinh Tây Tạng tại quận lỵ yên tĩnh Rebkong (theo tiếng Trung Quốc là Tongren) thuộc tỉnh bang Qinghai đã xuống đường hôm thứ sáu (ngày 9-11-2012) đòi hỏi các quyền lợi lớn hơn sau khi một con số kỷ lục của vụ tự thiêu phản đối lại sự cai trị của nhà cầm quyền Trung Quốc tại Tây Tạng đã xảy ra hàng chuỗi trong các khu vực dân cư đông đúc trong tuần này.
Theo các nguồn tin khác nhau cho biết, các sinh viên, học sinh hô to các khẩu hiệu kêu gọi “sự bình đẳng giữa các dân tộc và tự do ngôn ngữ” và cũng yêu cầu sự quay về lại của nhà lãnh đạo tinh thần Tây Tạng, Đức Đạt Lai Lạt Ma, người từng sống lưu vong tại Ấn Độ kể từ khi ông chạy thoát sau một cuộc nổi dậy không thành công chống lại sự cai trị của Trung Quốc vào năm 1959.
Các người dân bên trong Tây Tạng đã gửi đi nhiều hình ảnh về cuộc biểu tình đến các nhóm khác nhau bên ngoài Tây Tạng, trong đó có 1 số hình ảnh với các sinh viên, học sinh giơ cao các sách giáo khoa bằng tiếng Tây Tạng.
Cuộc xuống đường của sinh viên, học sinh Tây Tạng thứ Sáu ngày 9-11-2012 tại Rebkong
Những người biểu tình từ các trường học địa phương được thêm sự tham gia của các sinh viên đến từ Đại học Sư phạm Malho và Viện Dạy nghề Malho, đã tụ họp nhau tại Quảng trường Dolma phía trước Tu viện Rongwo tại tỉnh lỵ Rongwo, thủ phủ của quận lỵ Rebkong, thuộc khu tỉnh bang tự trị Tây Tạng Malho (Huangnan).
Tại quảng trường, họ niệm lời cầu nguyện và hô vang các khẩu hiệu khi mỗi lúc càng có nhiều người dân Tây Tạng địa phương gia nhập vào đám đông.
Đêm thắp nến
Các nguồn tin cũng cho biết, trong khi đó, gần một ngàn sinh viên Tây Tạng từ trường Đại học Dân tộc Qinghai tại thủ phủ Xining trong tỉnh bang Qingha, đã tụ tập vào tối thứ Sáu để cầu nguyện cho những người Tây Tạng đã hy sinh trong các cuộc phản đối thách thức lại sự cai trị của Trung Quốc.
Các sinh viên đã thắp nến suốt trong một giờ đồng hồ từ 6:10 đến 7:20 chiều tối, sau đó tất cả phải giải tán sau khi các quản lý viên của trường đại học nài nỉ họ nên kết thúc cuộc biểu tình.
Các nguồn tin cũng cho hay, lực lượng an ninh Trung Quốc đã được đặt trong tình trạng khẩn trương 24/24, làm nhiệm vụ tại các khu yếu điểm trong các thị trấn và làng mạc của Rebkong nhưng không có báo cáo nào cho biết có sự đàn áp lên các cuộc biểu tình.
“Tôi đã gọi về khu vực và được biết rằng có khoảng 3.000 đến 4.000 sinh viên, học sinh xuống đường vào buổi sáng sớm này. Họ đã hô to các khẩu hiệu kêu gọi sự trở về của Đức Đạt Lai Lạt Ma, kêu gọi quyền bình đẳng dân tộc, và quyền tự do ngôn ngữ”, ông Drugyam cho biết, một người Tây Tạng hiện đang sống lưu vong tại Mỹ
Phát biểu với RFA, những người biểu tình mô tả đường phố khu vực đều dầy đặc với lực lượng an ninh Trung Quốc, với cảnh sát thường phục, và các loại xe quân sự, nhưng hết thảy họ đều nói là không có ghi nhận 1 động thái nào được xem thực hiện để đàn áp các cuộc biểu tình.
“Tuy nhiên vẫn có vài em sinh viên, học sinh bị đánh đập và 1 số bị thương được đưa đi bệnh viện.”, một nguồn tin khác cho hay.
Chính phủ Tây Tạng lưu vong có trụ sở tại Ấn Độ và Trung tâm Nhân quyền và Dân chủ Tây Tạng (TCHRD) đã cho hay có 5.000 sinh viên, học sinh đã tham gia vào cuộc biểu tình ngày thứ Sáu, được ghi nhận là ngày thứ hai liên tiếp sau các cuộc biểu tình tại Rebkong, mà các sinh viên, học sinh này ngày trước đã tổ chức tham dự 1 lần.
Cờ Trung Quốc bị kéo xuống
Một ngày trước đó, khi hàng ngàn dân làng Tây Tạng phản đối tiếp theo sau cuộc tự thiêu phản đối lần thứ ba tại khu vực làng trong tuần này, khoảng 700 học sinh đã kéo hạ các lá cờ Trung Quốc mà đã được trương lên trên mái nhà trường học của họ tại thị trấn Dowa và ngay cả tại văn phòng chính phủ của thị trấn.
“Trong khoảnh khắc ngay sau khi có cuộc phản đối này, đã có 7 xe vận tải quân sự đến từ quận lỵ Rebgong, nhưng dân địa phương và sinh viên, học sinh đã chận đứng lại các xe tải không cho di chuyển vào thị trấn Dowa ,” TCHRD nói trong một tuyên bố, lúc trích dẫn các địa chỉ liên lạc địa phương.
“Đối mặt trước một đám đông người biểu tình Tây Tạng, những chiếc xe vận tải quân sự này đã lùi đi, quay về lại quận lỵ Rebkong.”
Tình trạng căng thẳng
Self Immolation in Rebkong .....Only 23 years old: Name Tamdin TsoCăng thẳng gây nên tại quận lỵ Rebkong đã bùng sáng lên vào hôm Chủ nhật (ngày 4-11-2012) khi một nghệ nhân cổ truyền Dorje Lhundrub, 25 tuổi, tự thiêu đến chết giữa lúc anh ta chống đối lại sự cai trị của Trung Cộng. Tiếp theo sau đó là sự gây tử vong tự thiêu của một bà mẹ trẻ Tây Tạng, Tamdrin Tso, 23 tuổi, vào hôm thứ tư (ngày 7-11-2012) và của một cậu bé thiếu niên, Kalsang Jinpa ngày thứ năm (ngày 8-11-2012)
Cũng trong ngày thứ Tư, 7-11-2012, tại khu Ngaba (Tên Trung Quốc là Aba) thuộc tỉnh bang Sichuan, 3 chú tiểu đã cùng lúc tự thiêu tập thể, được ghi nhận đây là cuộc tự thiêu tập thể đầu tiên 3 người, và lại thêm một vụ tự thiêu khác xảy ra tại khu vực tự trị Tây Tạng.
Các vụ tự thiêu đã nâng tổng số lên đến 69 vụ kể từ tháng 2 năm 2009 khi bắt đầu xảy ra các cuộc biểu tình bốc lửa.
Theo lời của các nhóm tổ chức Tây Tạng, các cuộc biểu tình gần đây nhất được cho là đã được chủ định thời gian, để gửi một tín hiệu mạnh mẽ đến Đảng Cầm quyền Cộng sản Trung Quốc mà đang tiến hành Đại hội Đảng lần thứ 18 tại Bắc Kinh cho một sự thay đổi nguồn máy lãnh đạo 10 năm một lần.
Ban Quản lý Trung ương Tây Tạng, một tên hiệu dùng gọi chính phủ Tây Tạng lưu vong, nói rằng các cuộc tự thiêu đây là nhằm nhấn mạnh “sự đàn áp chính trị, nền kinh tế xuống dốc, sự hủy hoại môi trường, và sự đồng hóa văn hóa.”
“Các nhà lãnh đạo Trung Quốc mà được lựa chọn trong kỳ Đại hội Đảng lần thứ 18 phải thừa nhận rằng chính sách cứng rắn của Trung Quốc tại Tây Tạng đã hoàn toàn thất bại và chỉ thông qua đối thoại có thể được tìm thấy một giải pháp hòa bình và lâu dài “, ông Lobsang Sangay, thủ lãnh chính phủ lưu vong, cho biết.
“Chúng tôi chắc chắn tin tưởng rằng việc chấm dứt đàn áp sẽ có hiệu quả chấm dứt chu kỳ tự thiêu”, ông còn nói.
Các hạn chế ở Lhasa
Trong khi đó, nhà đương cục Trung Quốc đã thắt chặt mọi hạn chế đi lại của người dân Tây Tạng tại thủ đô khu vực, Lhasa, Nhóm Ủng hộ Tây Tạng Tự Do có trụ sở tại London cho biết hôm thứ Sáu.
“Người dân Tây Tạng đã bị cấm vào Quãng trường Potala, thông thường đây là khu vực công cộng.”
“Các báo cáo chưa được xác nhận cũng cho thấy rằng khi Quốc hội bắt đầu, người dân Tây Tạng tại Lhasa đã bị bắt giữ, như một biện pháp phòng ngừa, và cũng cho rằng những hạn chế đi lại đã được đưa vào “khu dân cư cũ” của Lhasa, nơi mà phần lớn người Tây Tạng sinh sống tại đó,” Tây Tạng Tự Do cho biết.
Phát biểu hôm thứ năm (ngày 8-11-2012) tại Chiến dịch Quốc tế cho Tây Tạng có trụ sở tại Washington, nhà Giám đốc Đối Ngoại về ​​Chính sách Dân chủ và Nhân quyền, ông Ellen Bork, nói rằng 60 năm “chiếm đóng và kiểm soát” của Trung Quốc tại Tây Tạng đã không thay đổi được những gì mà người dân Tây Tạng muốn.
“Chính sách Trung Quốc trong nhiều thập kỷ qua đã không nghiền nát được tính chính thống tiêu biểu của Tây Tạng,” ông Bork nói.

Bản tin từ RFA, ban Tây Tạng ngữ.

HieuLe-TuDoDanChu chuyển ngữ