Saturday, May 11, 2013

Đặng Chí Hùng (Danlambao): Trọng lú thua y tá và Việt Nam tiếp tục rơi vào tay Trung cộng…!

Đặng Chí Hùng (Danlambao) - Theo tin mới nhất từ Vietnamnet thì hội nghị Trung ương 7 của đảng cộng sản Việt Nam kết thúc khi có thêm 2 nhân vật vào bộ chính trị (1). Tuy nhiên điểm qua 2 cái tên là: Nguyễn Thị Kim Ngân và Nguyễn Thiện Nhân thì đó là 2 cái tên mà Trọng lú không hề mong đợi. Vì sao lại nói như vậy? Bởi vì Trọng lú hi vọng có 1 cái tên đó là Nguyễn Bá Thanh, con bài cuối cùng trong tay vua lú để có thể chiến đấu với đồng chí X đã không thành công.

Sở dĩ Trọng lú thấy mình từ lâu thất thế trong cuộc chiến với đồng chí y tá X nên phải kéo Bá Thanh từ Đà Nẵng ra mong sao gỡ gạc lại thể diện và xoay chuyển cục diện. Tuy nhiên hiệu quả không như mong đợi. Có mấy lý do mà Bá Thanh từ thành Đà ra cũng không giúp gì được anh tổng lú. Thứ nhất anh Bá Thanh này cũng như muôn vàn anh cộng sản khác là đều tham nhũng và có vết, ngay sau khi ra Hà Nội thì đồng chí X đã tung ngay ra vụ sai phạm của Thanh thời còn ở Đà Nẵng. Há miệng mắc quai thì phải im thôi. Thứ hai đó là Bá Thanh vốn có tính nổ hơn là thực tài, ông ta ra Hà Nội với khẩu hiệu “Hốt, hốt nữa và hốt mãi”. Tuy nhiên không phải là hốt tham nhũng mà là “Hốt bạc “ vào túi tham của một anh cộng sản. Thứ ba đó là Bá Thanh cũng chỉ là quan một Thành Đà thì làm sao có nhiều “giây mơ, rễ má” như anh X đã cắm chốt lâu nay, có bộ sậu hung hậu. Chạy đâu cho thoát hả Bá Thanh, Trọng lú?

Kết cục đại hội trung ương 7 của các anh cộng sản chuyên nghề mị dân đã kết thúc. Anh tống lú đã thất bại toàn diện trước anh 3X. Nhưng có một điều chúng ta phải nhìn nhận rằng. Dù anh nào thắng nhân dân Việt Nam vẫn là những người chịu khổ. Cái chúng ta cần thì chúng không đáp ứng cho chúng ta: Dân chủ, nhân quyền, tự do. Bọn chúng đấu đá, họp hành chỉ để mị dân, tránh cho làn sóng đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền đang dâng cao trong và ngoài nước. Sự thật là chúng đã dung tiền thuế của chúng ta, những người dân Việt Nam để làm những trò hề chính trị rẻ tiền, để phục vụ vinh thân phì gia cho chúng. 

Ngoài biển Đông, tàu Trung cộng hàng đàn đang kéo xuống vơ vét tài nguyên của chúng ta. Cũng tại Biển Đông, giặc Tàu cho giàn khoan khủng xuống khoan Dầu trên lãnh thổ nước ta. Ấy vậy mà bọn cộng sản lại bày ra trò họp hành mị dân. Không những thế, tên Phùng Quang Thanh lại họp với tướng Tầu để “củng cố ngoại giao”. Tên tân ủy viên bộ chính Trị Nguyễn Thiện Nhân thì dường như biết trước mình phải qua mẫu quốc tạ ơn vì sự sắp đặt vào 1 chân trong ủy viên bộ chính trị. Nên chính hắn chuồn qua Tầu trong lúc hội nghị chưa kết thúc. Đó là những hành động hèn hạ và bỉ ổi của 1 lũ 16 tên đều xỏ bán nước Việt Nam. Điều này cũng phản ảnh rõ nét nhất bàn tay của Trung cộng trong việc chi phối nền chính trị Việt Nam được điều hành bởi 16 tên bù nhìn. 

Trọng lú đã thua! 3X lại thắng thêm keo nữa. Nhưng dù chúng thắng hay thua ra sao, chúng ta cũng cần phải lật đổ chúng - Những tên cộng sản bán nước Việt Nam. 

12/05/2013 

_________________________

VOA: Việt Nam chuẩn bị hợp pháp hóa cá cược thể thao

Tấn Chương (VOA) - Cá cược thể thao bất hợp pháp tiếp tục đà phát triển rất nhanh và mạnh ở Việt Nam khiến cho không biết bao nhiêu người tán gia bại sản và một lượng tiền lớn trong nước đã đổ về túi của các đường dây các độ tinh vi ở nước ngoài mà nhà nước lại không thu được một xu tiền thuế nào. Mới đây Bộ tài chính Việt Nam giới thiệu một dự thảo nghị định về kinh doanh cá cược như là một bước thăm dò mà giới bình luận nói là để chuẩn bị hợp pháp hóa “tình trạng thường trú của bác thằng bần” với triển vọng “lành mạnh hóa” hoạt động này thì rất thấp, nhưng chắc chắc sẽ tạo ra được một nguồn thu thuế rất lớn.

Cá độ thể thao là một trong những thị trường có tiềm năng phát triển mạnh nhất ở Việt Nam. Cá cược chưa được luật pháp Việt Nam cho phép, nhưng cá độ tiếp tục tồn tại và phát triển mạnh dưới mọi hình thức, từ những canh bạc lớn như “con bạc triệu đô Bùi Tiến Dũng” đến các màn sát phạt từ nhỏ tới lớn tràn lan trong các quán cà phê, đến mọi ngóc ngách ở thành thị cũng như nông thôn dựa trên các trận đấu thể thao quốc tế và trong nước.

Mỗi khi có các giải đấu quốc tế lớn như World Cup hay Euro thì hoạt động cá cược lại càng trở nên tất bật hơn -- như anh Trần Văn Phước, một cư dân ở Sàigòn mô tả là giống như không khí “trẩy hội mùa xuân” vậy:

"Phải nói là dữ như là Tết âm lịch của mình vậy đó, người ta chơi vui và đông quá trời luôn! Người biết chơi cũng chơi, người không biết chơi cũng chơi. Ví dụ ông chồng chơi, rủ bà vợ chơi theo, hay đứa con chơi, kêu mẹ hùn vô 100 ngàn [đồng], hay mấy trăm ngàn cũng được, có tiền ít đánh ít, có tiền nhiều đánh nhiều.

Chính phủ Việt Nam nói đến hợp pháp hóa các cược thể thao lần đầu tiên vào năm 2005, nhưng cho đến nay vẫn chưa có một khung pháp lý rõ ràng nào cho hoạt động bài bạc mà các nhà phân tích nói là đang vượt tầm kiểm soát của chính quyền. Năm 2010, chuyện hợp pháp hóa cá cược lại được nói đến nhiều hơn khi Bộ Tài chính công bố xây dựng dự thảo theo chỉ đạo của Chính phủ.

Cho đến mới đây, Bộ Tài chính mới giới thiệu một dự thảo nghị định về kinh doanh đặt cược đua ngựa, đua chó và bóng đá quốc tế để thu thập ý kiến. Dự thảo này đặt ra giới hạn số tiền đặt cược tối đa là một triệu đồng, khoảng 48 đôla, một lần, và danh mục các giải đấu, trận đấu được đặt cược, và chỉ cho phép hình thức cá cược tỉ số các trận đấu quốc tế

Giới truyền thông Việt Nam trích lời bà Phan Thị Thu Hiền, Phó Vụ trưởng Vụ Tài chính các ngân hàng - Bộ Tài chính, nói rằng việc giới hạn số tiền đặt cược căn cứ trên khảo sát nhằm tránh những người có máu đỏ đen biến hoạt động đặt cược này thành cờ bạc, và sẽ không cho phép cá cược với các giải đấu trong nước để tránh xảy ra tình trạng bán độ.

Luật quản lý thì chưa có, nhưng hoạt động cá độ thì đã trở nên rất đa dạng, hiện đại và tinh vi. Anh Trần Văn Phước nói: “Nhưng bây giờ hiện đại hơn, người tai chơi trên mạng [Internet] nhiều hơn, các ông chủ thầu đánh trên mạng. Tôi cũng không rành lắm cách người ta kéo mạng xuống, mở một tài khoản trên mạng, rồi chơi trên mạng, gởi tiền, chuyển khoản trên đó ...”

Anh Nguyễn Tài ở Sàigòn, một người am hiểu về cá độ trên Internet, giải thích về cách cá độ trên mạng:

“Cá độ ở Việt Nam bây giờ không giống như hồi xưa, tôi có trang web riêng của tôi, tôi chơi, người ta có trang web riêng của người ta, người ta chơi, chứ không còn rần rần ở ngoài đường nữa. Cờ bạc bây giờ người ta cờ bạc trên mạng hết rồi!

Bây giờ người ta có nhiều trang web đánh banh của các hãng cá cược ở châu Á, rồi người ta cho mình mở, tùy theo mức độ cá cược của từng người, rồi tự động chơi.

Đối với người quen, thì họ đưa cho mình trang web, mà không lấy tiền thế chân. Với người lạ, nếu anh muốn lấy trang web để đánh 10 ngàn đô chẳng hạn, anh phải thế chân khoảng 5 ngàn.

Thông thường họ có một người quản lý, ví dụ họ quản lý 10 trang web. Chẳng hạn hôm đó mình ăn, thì người quản lý đó mang tiền đến trả cho mình, còn mình thua thì người quản lý đó sẽ đến thu tiền. Vì Việt Nam chưa có luật cá cược, nên buộc họ phải làm như vậy.”

Báo Vietnam Net trích lời ông Lê Hùng Dũng, Phó Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Việt Nam, phát biểu rằng ông đã nhiều lần nói về tiềm năng kinh tế của lĩnh vực này nếu Việt Nam đưa cá cược trở thành hợp pháp. Giới chức này thừa nhận rằng con số hàng tỉ đôla đổ vào hoạt động cá cược bất hợp pháp, chảy ra nước ngoài mà nhà nước không thu được đồng thuế nào là có thật. Cũng theo giới chức này, sau thời gian thí điểm, cơ quan quản lý nên đề xuất mở rộng hình thức, danh mục và cả mức tiền cá cược để thu hút người chơi, nếu không, dân cá độ sẽ tiếp tục đổ tiền cho những đường dây cá độ bất hợp pháp.

Trên thực tế, phía chính quyền nắm rất rõ hoạt động nhộn nhịp bất hợp pháp này. Anh Nguyễn Tài cho biết:

"Công an biết hết, biết ai có cá độ hay sao sao ... họ biết hết. Nhưng ở tính chất anh chơi nó khác, còn anh tổ chức là người ta bắt.

Ví dụ anh có trang web, anh ngồi ở đâu đó mà rơi vào chiến dịch của công an, thì chắc chắn họ bắt đó. Internet ở nhà mỗi người có một cái số IP, và người ta có thể theo dõi được hết. Nhưng nếu anh làm trùm, người ta bắt ngay, chơi nhỏ lẻ thì người ta chưa quan tâm, chưa bắt. Bây giờ nhiều quá, không biết bắt hết không.”

Bài báo cũng trích lời ông Hồ Sỹ Tiến, một giới chức cấp cao của Công An Việt Nam, nói rằng các đường dây cá độ hoạt động ngày càng tinh vi, mở rộng về đối tượng cũng như phương thức hoạt động, len lỏi cả về tận những vùng thôn quê chứ không chỉ tập trung ở thành phố. Giới chức này cũng cho biết rằng cá độ bóng đá trong nước vẫn diễn ra như cơm bữa. Ông nói ngoài những trận bóng quốc tế, dân cá độ chơi cả những trận bóng “cỏ,” tức là những trận đấu ở giải hạng hai, hạng ba chứ không chỉ những trận đấu được truyền hình trực tiếp.

Trong lúc chờ nhà nước hoàn thiện dự thảo nghị định về kinh doanh đặt cược đua ngựa, đua chó, và bóng đá quốc tế, các đường dây các cược trong và ngoài nước tiếp tục đẩy mạnh phát triển hoạt động trên thị trường “bác thằng bần” đầy tiềm năng này. 


Lê Quốc Trinh (Danlambao): Giải pháp nào cho BôXit Tây Nguyên

Lê Quốc Trinh (Danlambao) - Đây là một thực tế đắng cay cho giới trí thức dám cả gan sống với lương tâm trong sáng của mình, dám cả gan cất tiếng nói phản kháng lãnh đạo Nhà nước trước những sai trái ảnh hưởng hệ trọng đến xã hội. Ở đâu cũng có sự đấu tranh va chạm này, ngay cả xã hội Bắc Mỹ (Hoa Kỳ) cũng không thoát khỏi. Nhưng giới lãnh đạo chính trị có lắng tai nghe hay không thì khi tai nạn trầm trọng xảy ra, người dân sẽ có tiếng nói quyết định...

*
Tôi mới đọc xong bài viết "Nhân chuyện Bô Xít nghĩ về trí thức" của anh Hà Sĩ Phu đăng trên Trang BoxitVN sáng nay, vội thảo vài hàng chia sẻ với anh Nguyễn Huệ Chi và các anh chị trí thức trong nước. 

Hơn một năm nay tôi không còn hứng thú viết phản biện KHKT về chủ đề Bauxit vì vài lý do, như sau: 

1)- Đã thấy xuất hiện nhiều cây viết KHKT khá mạnh bạo như anh Lê Trung Thành chẳng hạn, bàn sâu và rộng về những sai lầm của Nhà nước, cho nên tôi tin tưởng không cần bàn ra tán vào nữa; 

2)- Vả lại tôi chỉ là một kiều bào ở ngoài, không nắm nhiều chi tiết của dự án, nên tự trọng không dám "múa rìu qua mắt thợ"; 

Nay, sự thật đã hiển lộ khá nhiều sau những loạt phản biện KHKT mà tôi đã chung sức góp phần với các anh chị trí thức trong và ngoài nước, ngay từ ngày đầu tiên của Trang Nhà BoxitVN (tháng 04/2009). Tôi tự hào vì những gì tôi viết và dự đoán không sai chút nào, cách đây vài tháng anh Huệ Chi đã có nhã ý trích đăng lại bài viết đầu tay của tôi để làm kỷ niệm. Xin thành thật cám ơn anh Huệ Chi nhiều. 

Trong thời điểm 05/2013, sau bốn năm xây dựng và vào vận hành, công trình khai thác Boxit Tây Nguyên đã hiển lộ nhiều sai lầm hệ trọng trong thiết kế, mà chính Nhà nước cũng đã phải thổ lộ, nhưng vẫn kiên quyết bám lấy nhà máy. Do đó giới trí thức trong nước phẫn nộ muốn lên tiếng ngăn cản. Đứng trước tình thế này, tôi đành phải xin phép lên tiếng để góp phần giải tỏa vấn đề. 

Trên cương vị một kỹ sư cơ khí có hơn 36 năm hành nghề trong công nghiệp nặng về khai khoán và hóa dầu ở Canada, từ bảo trì nhà máy, thiết kế sơ đồ thiết bị, cho đến thực hiện, giám sát và hỗ trợ kỹ thuật trên công trường xây dựng, tôi nghiêng nhiều về phần thực hành hơn là lý thuyết. Do đó những gì tôi nói sẽ mang nặng tính thực hành trong kinh nghiệm thực tiễn. 

Anh Hà Sĩ Phu đã nhắc đến “giới trí thức cận thần” trong nước qua vài hàng tâm tình: 

..." 2/ Nhưng tôi lo rằng có một nguyên nhân khác tổng quát hơn, đó là sự kỳ thị đối với những tiếng nói phản biện xây dựng nhưng không thuộc giới “trí thức cận thần”. Chính giới trí thức chứ không ai khác, đã tự đoán biết “gu lãnh đạo” có sự kỳ thị ấy nên tự giới trí thức cũng phân biệt nhau ra để vừa lòng trên? Trước đây, trong một vài việc, giới trí thức đã nhiệt tình hợp tác với trang Bauxite rất có uy tín để vận động quần chúng, nhưng khi cần xuất hiện công khai trên báo (của Đảng) hay trước mặt “lãnh đạo” thì họ cố tình gạt đại biểu trang Bauxite ra như thể không quen biết, không liên quan gì đến anh Bauxite này (!?). 

Hèn! Trách giới lãnh đạo một thì giới trí thức hãy tự trách mình mười. Sách có câu: Mình tự trọng thì người khác mới trọng mình, mình tự khinh thì người khác sẽ khinh mình! Giới trí thức không tự trọng nhau thì giới chính trị họ sẽ “khinh cả đám” đấy thưa các chư vị! 

Những lần bị gạt ra ngoài như vậy anh Huệ Chi không hề phật ý mà luôn tự nhủ: kể công làm gì, cốt sao công việc chung trôi chảy là mình mừng rồi - có phải anh vẫn tâm sự với chúng tôi thế không? 

Tôi vẫn không đồng ý với anh Huệ Chi về sự khiêm tốn mà anh từng thổ lộ. Đây không phải chuyện của cá nhân anh ạ. Vì lợi ích chung, giới trí thức cần nhắc nhở nhau và sửa cho nhau cái căn bệnh “tự kỷ ám thị” này: tuy ngày thường rất hiểu giá trị và nhân cách của nhau nhưng khi đối diện với thượng cấp, giới trí thức cứ phải tự sàng lọc nhau cho vừa “gu” thượng cấp. Song đáng tiếc, thực tế vừa qua cho thấy cách “nịnh khéo” ấy không hề đem lại hiệu quả tốt đẹp gì cho chính những người “lựa chiều”. Giới chính trị biết tỏng người nào vì chiều lòng họ mà tự khinh nhau thì họ khinh cho cả đám. 

Vấn đề trọng tâm tất nhiên vẫn là cân nhắc nên tiếp tục hay nên dừng khai thác quặng bô-xít, nhưng nhân đây cũng là lúc thích hợp để bàn với nhau một câu chuyện liên quan của trí thức. 

Mấy lời bộc trực không thể giữ mãi trong lòng, mong anh lượng thứ. 

Hà Sĩ Phu 
...

Thế thì tiện đây, tôi xin phép thưa cùng anh Hà Sĩ Phu rằng: 

Đây là một thực tế đắng cay cho giới trí thức dám cả gan sống với lương tâm trong sáng của mình, dám cả gan cất tiếng nói phản kháng lãnh đạo Nhà nước trước những sai trái ảnh hưởng hệ trọng đến xã hội. Ở đâu cũng có sự đấu tranh va chạm này, ngay cả xã hội Bắc Mỹ (Hoa Kỳ) cũng không thoát khỏi. Nhưng giới lãnh đạo chính trị có lắng tai nghe hay không thì khi tai nạn trầm trọng xảy ra, người dân sẽ có tiếng nói quyết định. 

Bằng chứng hiển nhiên mà cựu tổng thống G.W.Bush (con) không bao giờ quên khi cơn bão Katrina lớn nhất thế kỷ thổi qua tiểu bang Louisiana năm 2005, cuốn trôi cả thành phố nhạc Jazz nổi tiếng New Orlean. Người dân da đen không bao giờ quyên hình ảnh ông Bush tươi cười ẵm con chó nhỏ lông xù bước lên phi cơ trực thăng để tham quan những nơi bị thiên tai. Đến khi này ông Bush mới thấm hiểu những lời yêu cầu bức thiết của các kỹ sư trong Hiệp Hội Công Chánh Mỹ từng khẩn khoản chính phủ cho ngân sách để gia cố đê điều vùng Mississipi. Trước đó, các kỹ sư còn dựng cả một kịch bản trình bày bằng computer (simulation) dự đoán những thiệt hại vật chất và con người, những xáo trộn hỗn loạn trong xã hội xảy ra khi cơn bão số 5 (cao nhất) thổi đến. 

Trở lại sự kiện Boxit Tây Nguyên, bài viết phản biện đầu tiên của tôi đã nói trước về những thiệt hại kinh tế, lỗ lã không tránh khỏi vì kỹ thuật lạc hậu của nhà máy cộng với chất lượng quá thấp của sản phẩm (alumina) sẽ đưa đến phá sản hoàn toàn. Đến nay sự thật đã hiển lộ, tôi không cần nói thêm. Giờ đây nhà máy Tân Rai đầu tiên đã hoàn tất, đi vào vận hành, mà tôi vẫn chưa nhận được chi tiết kỹ thuật nào cả về dự án, thầm đoán chắc các anh chị làm KH trong nước cũng "ù ù cạc cạc" mà thôi, vì Nhà nước đâu dám tiết lộ. Tuy nhiên khi quan sát những bức hình chụp quang cảnh nhà máy hoàn tất (xem hình đính kèm), kinh nghiệm thực tiễn trong nghề của tôi đã phát giác được vài điểm sơ hở hệ trọng, xin phép được chia sẻ với các đồng nghiệp trong nước: 

1)- Vì sao công trình Tân Rai (Đắk Nông) phải cần đến một nhà máy nhiệt điện nhỏ chạy tuốc bin hơi nước để cung cấp điện năng cho toàn khu công nghiệp? Đây là một nghi vấn lớn tôi đã tự hỏi thầm từ lâu, vì lẽ: 

1.a)- Công trình này do Nhà nước khai thác và chi viện, thì điện năng phải do Nhà nước cung cấp hoà trong mạng lưới điện quốc gia để bảo đảm tính vận hành lâu dài (hơn 30 năm). Ở Quebec, mỗi dự án vĩ đại hao tốn năng lượng đều cần đến một thỏa thuận hợp đồng với cty Hydro Quebec trước để bảo đảm nguồn điện lâu dài. Vậy thì, hà cớ gì nhà máy Tân Rai phải xây lắp riêng một tổ tuốc bin hơi nước chạy bằng than? Phải chăng lãnh đạo nhà máy muốn được độc lập với Nhà nước, tự túc, tự cường, tự lập về năng lượng... và đến khi nào thì họ sẽ tuyên bố "tự trị" đây? Đây là một vấn đề phức tạp cho tổ chức nhà máy, vì khu công nghiệp này phải có thêm chức năng khác biệt nữa là bảo đảm nguồn điện để vận hành và sản xuất Alumina liên tục (24g/ngày). 

1.b)- Ngoài ra, mức tiêu thụ nước sẽ tăng lên gấp đôi vì phải luôn luôn châm thêm nước cho tổ máy tuốc bin và than đá phải được cung cấp thường xuyên chở từ nơi xa đến. Rồi đến vấn đề ô nhiễm môi trường: nồi súp de chạy bằng than là nguồn gốc của khi' Monoxide Carbon (CO) thải ra từ ống khói, hoà với những cụm hơi nước từ hai tháp ngưng hơi (cooling towers) sẽ tạo thành mưa acide, hay sương mù acide bao phủ vùng cao nguyên. Trong vòng 10-20 năm tới, cây rừng cao nguyên sẽ từ từ trụi lá khô cằn vì những cơn mưa acide này. Rừng rậm Canada đã từng gánh chịu hậu quả như thế do những cơn mưa kéo đến từ Hoa Kỳ trong thập niên 70. 

2)- Quan sát hai dàn thiết bị "băng tải chuyền (Convoyeur à courroie, belt conveyor)" trên tấm ảnh, tôi ước tính độ dốc vào khoảng 25-30 độ. Thiển nghĩ đây là một thiết kế sai lầm hệ trọng, vì ở độ đốc khá cao như vậy, mọi vật liệu chuyên chở trên dàn băng này sẽ bị trượt dốc lăn xuống và dồn cục ở phía dưới, gây nghẹt đường băng, đưa đến đứt băng (courroie) và... cả khâu vận hành nhà máy sẽ bị gián đoạn kéo dài nhiều ngày. Bảo trì sẽ tốn kém vô cùng, chưa nói đến thảm họa tai nạn cho nhân công làm việc xung quanh, gây ô nhiễm môi trường. Tôi đã từng xử lý những ca như thế trong nhà máy (1982 Quebec, Canada), phải áp dụng những loại băng chuyền đặc biệt để cản vật liệu trượt xuống. Với hai dàn thiết bị này thì nhà máy sẽ đóng cửa liên tu bất tận để dọn dẹp và sửa chữa, phí tổn bảo trì tăng lên. Chưa nói đến kỹ thuật "vận hành ướt (wet processing)" chủ yếu sử dụng nước để chuyên chở và phân tách quặng Boxit, rửa thiết bị, rửa nhà máy, thì tìm đâu ra nguồn nước dồi dào để xử lý mọi tình huống? Cao nguyên Đắk Nông có sông ngòi nào đủ sức cung ứng nguồn nước cho nhà máy liên tục, trong mọi tình huống? 

3)- Nhìn kỹ những bao tải trắng chứa sản phẩm Alumina do nhà máy sản xuất, tôi tự cười thầm: có lẽ đây là một nhà máy thủ công nghệ kiểu bỏ túi, sản lượng không đủ lớn để cung cấp bằng xe lửa (hàng trăm ngàn tấn mỗi chuyến, trong những bồn thép to lớn). Một vấn đề đặt ra: rằng những bao tải lớn này sẽ được xử lý như thế nào nếu bị rách hay lủng lỗ. Tốn tiền chế tạo bao tải xong rồi còn phải tìm cách thải nó ra ngoài sẽ tạo thành ô nhiễm môi trường vì nó không tự phân hóa. Các nước Âu Mỹ đang điên đầu vì những bao nylon không tự phân hóa (no recycled), giống như những vỏ bánh xe mòn cũ kỹ, không tự phân hóa được, đốt cháy càng gây ô nhiễm nặng nề. 

4)- Tôi không thấy những cụm hay những đồi quặng Boxit chất đống trong hình (hàng chục ngàn tấn), một chi tiết quan trọng, chứng tỏ nhà máy không dự trù sản lượng phòng hờ khi mà thiết bị gặp sự cố. Khu công nghiệp này sẽ hoạt động cầm chừng, khi chạy, khi ngừng, không khác gì Dung Quất. Có nghĩa rằng tương lai công nghiệp Boxit VN rất bấp bênh, các công ty đại gia sản xuất Nhôm trên thế giới sẽ không bao giờ dám đặt bút ký hợp đồng mua sản phẩm của nhà máy VN vì họ sợ sản xuất của họ sẽ bị liên luỵ nặng nề, ảnh hưởng đến sinh mạng công ty, nhân công thất nghiệp, mất cạnh tranh. 

5)- Với tất cả những sai lầm của Nhà nước VN xuyên qua kinh nghiệm đắng cay của Vinasin, Vinaline, Dung Quất, đập thủy điện Sông Tranh, v.v…, tôi không còn một chút tin tưởng nào với khả năng quản lý và điều hành của chính phủ VN. Tôi có cảm tưởng cán bộ lãnh đạo thiếu khả năng hoàn toàn. Phải chăng đây là những loại "trí thức cận thần" mà anh Hà Sĩ Phu nói đến? Phải chăng họ chỉ biết "bảo vâng gọi dạ" với cấp trên, "đặt đâu ngồi đấy" và ra sức tuyên truyền lừa phỉnh người dân để bám chặt chiếc ghế lãnh đạo? Tôi đã từng đặt nghi vấn như vậy khi nghe báo chí "lề phải" đưa tin cụ Nguyễn Phú Trọng, chủ tịch Quốc Hội khóa trước, dẫn phái đoàn dân biểu đi tham quan nhà máy Tân Rai, hồi tháng 11/2009, rồi cụ tuyên bố: "Dự án đi đúng hướng, bảo đảm nhà máy sẽ được xây dựng đúng theo dự định của Nhà nước". Sau đó vài tháng cụ được thiên triều Bắc Kinh khen thưởng cho phép nâng chức lên thành “tổng bí thư ĐCS VN”. 

Kết luận 

Tôi nghe phong phanh rằng giới trí thức trong nước và chính phủ sẽ lập nên những tổ kiểm tra KHKT, nhằm thanh lý công trình và đưa ra những biện pháp thích nghi để cứu vãn nhà máy. 

Thiển nghĩ, đến tình thế này, biện pháp đóng cửa nhà máy chỉ làm tồi tệ thêm cho nền kinh tế bấp bênh, ngoại trừ trường hợp vì an ninh quốc phòng, không thể để nóc nhà Đông Dương bị ngoại xâm chiếm đóng. Tôi chỉ nêu ra đây vài giải pháp kỹ thuật khả thi như sau: 

1)- Đề nghị Nhà nước công bố những chi tiết kỹ thuật căn bản liên quan đến Nhà Máy, cùng với một số hồ sơ kỹ thuật hệ trọng như: 
- Project Specification; 
- Flow Sheets; 
- Technical Data; 
- Technical Drawings; 
- Technical Specs (Equipments and Installation Works); 
- Equipment Specs (Dimension, Performance Manual); 
- Technical Inspection, Testing and Reports; 
- Purchasing Documents; 
- Minutes of Meetings files; 

2)- Cho phép đi tham quan khu công nghiệp, tìm hiểu thiết bị vận hành nhà máy, ít nhất ba tháng, cho phép chụp ảnh, quay phim để làm báo cáo, phân tích và tổng kết vấn đề; 

3)- Với hơn 36 năm kinh nghiệm trong nghề, chỉ cần đọc kỹ những hồ sơ KT đó tôi tin có thể truy ra được những sai lầm hệ trọng đưa đến tình trạng nhà máy phá sản. 

4)- Và sau cùng, hợp tác với các anh chị trí thức trong và ngoài nước cùng lĩnh vực KHKT, tôi tin tưởng có thể đề xuất những biện pháp khả thi nhằm cứu vãn nhà máy phần nào. 

Vài hàng tâm tình, nếu có sơ xuất, mong mọi người thông cảm. 

Chào thân ái, 

12/05/2013


David Thiên Ngọc (Danlambao): Chữ Dũng trong nghề báo

 
Khổng tử nói: " Thượng sĩ giết người bằng ngòi bút. 
Hạ sĩ giết người bằng ném đá giấu tay!" 
Quả thật không sai. Ở đây ta phải hiểu cái quan trọng của ngòi bút là nó ở tầm cao, tầm của trí thức, nó là bộ tổng chỉ huy của mọi vấn đề, mọi lĩnh vực, mọi xã hội. Mọi loại vũ khí hiện đại giết người hàng loạt nó cũng được chế tạo phát minh từ trí thức và mục đích ban đầu cũng chỉ là để bảo vệ hòa bình. Những thứ vũ khí đó nó sẽ làm hại nhân loại một khi nó được sử dụng sai mục đích và cũng trong một giới hạn nào đó mà thôi. Ngược lại ngòi bút mà đi sai đường lạc vào tà đạo phi nhân, được cầm trong tay loài quỉ dữ thì ôi thôi... nhân loại phải bỏ mình không biết cơ man nào kể xiết.

Minh chứng thật rõ ràng ngòi bút đó được viết ra từ tay Marx-Lê-Mao thì hàng trăm triệu sinh linh trên thế giới này phải nằm xuống, phải đổ máu một cách oan uổng, vô nghĩa và di lụy đế nhiều đời sau và ngay cả bây giờ chưa chấm dứt. Trong đó nhân dân VN hàng triệu người phải phơi xương vì chúng. 

Nơi đây tôi chỉ lạm bàn trong khuôn khổ cây bút của nhà báo và tôi tạm ví ngòi bút của những nhà báo đúng nghĩa và chân chính của chúng ta như những giọt mưa từ trên trời cao rơi xuống làm mát mẻ và tẩy rửa sạch đẹp cho xã hội. Khắc phục ô nhiễm và xua đi rác rưởi do con người tạo ra và hiển nhiên những giọt nước này là trong sạch, tinh khiết từ trong bản chất của nó và ngay trong những buổi ban đầu mà nó được cấu tạo nên và hình thành. 

Trong xã hội đầy rác rưởi, ô nhiễm và sâu bọ của chúng ta nếu như muốn tẩy rửa, tiêu trừ cái nhơ bẩn, hôi thối đó thì đội ngũ đảm trách việc này phải có một dũng khí, kiên cường và cao cả có khi phải quên mình là đàng khác. Đấy chính là đội ngũ phản biện xã hội, những nhà trí thức yêu nước trong đó các cây bút nhà báo góp một phần không nhỏ. 

Trong thời gian qua, cuộc chống tham nhũng, tham ô hối lộ buôn quan bán chức, móc ngoặc làm suy kiệt đất nước Quốc Gia nói chung có được một số điểm son thì hầu như là hết 70%-80% là từ các nhà báo, từ nhân dân góp sức, còn lại một số ít là từ các hướng khác nhưng riêng từ chính phủ, cán bộ đảng viên CSVN thì hầu như là con số không hay là rất ít để tạm gọi là... Điều dễ hiểu là những dòi bọ, rác rưởi đó chính là tướng tinh của những thành phần vừa nêu trên. 

Tuy nhiên trong hàng ngũ báo giới chính thống của nhà nước CSVN đều nằm dưới lá cờ đỏ búa liềm, dưới vỏ bọc hơn 700 cơ sở báo chí truyền thông và làm theo sự sai khiến của đảng được phát ra từ ban tuyên giáo trung ương và đi theo sợi dây cương kéo giật với hai miếng da lừa che chắn có sẵn từ khi cây bút được trao tay với mỗi một nhiệm vụ chính yếu và duy nhứt là tung hô tuyên truyền cho đảng, bảo vệ thành quả mà chủ nghĩa cộng sản đã cướp được và bằng mọi khả năng trong ngòi bút nhân rộng học thuyết và làm những bức bình phong che chắn những luồng gió lạ có thể làm lung lay đổ sập lâu đài cộng sản trong mọi tình huống và mọi thời điểm. 

Ngoài nhiệm vụ đó ra, để tăng thêm màu sắc, hương vị và che bớt cái màu đỏ khô khan khó nuốt thì báo giới chính thống của nhà nước CSVN còn tạo ra những bức tranh với màu sắc... nếu dùng từ cho đúng nghĩa là vô cùng "phản động", ru ngủ nhiều tầng lớp nhân dân tuổi trẻ với những gam màu và âm điệu đen tối, xói mòn băng hoại đạo đức, tâm hồn. Những trang báo đó ngoài nhiệm vụ chính trị kể trên còn lại là những tin, ảnh nóng của đội ngũ chân dài, của hot girl, của ăn chơi sa đọa, của các cuộc thi hoa hậu các cô đến quí bà từ phường cây mít, cây sộp đến toàn quốc hay quốc tế kể cả vùng trung du hoa hậu núi rừng hay hoa hậu biển ở miền duyên hải... Ca ngợi sao Việt sao Hàn và giới showbiz. Đưa lên trang nhất cảnh thanh niên tuổi trẻ VN nhiệt thành hôn lên ghế mà sao Hàn vừa mới đặt mông... khóc òa nức nở với niềm hân hoan khi đối diện với những sao Hàn hay ấm ức tức tưởi, nãn buồn không muốn sống khi không chen chân vào được tận nơi sau hàng ngày chen lấn đợi chờ để được vào tận mục sở thị thần tượng của mình mà từ lâu chỉ nhìn được qua phim ảnh. 

In đậm sắc màu cảnh cướp hiếp, em chân dài hay sao... để "lộ hàng", gái bao cao cấp "ngàn Đô" dành cho các đại gia hút máu nhiều của lắm tiền như chủ tịch tỉnh Nguyễn trường Tô, như hiệu trưởng Sầm Đức Xương... học sinh bề hội đồng, đánh ghen tập thể lột áo quần làm nhục bạn gái học chung trường... tất cả là những học sinh ở cấp phổ thông. Và những pha màn ông đỉnh cao kia, bà chóp bu nọ cắt băng khánh thành các đề án, công trình từ tiền vay mượn nước ngoài đã và đang bị chính đội ngũ này ra tay xà xẻo mà con cháu thế hệ đời sau phải còng lưng ra trả nợ. 

Trong dẫy đầy rác rưởi và sâu bọ đó, đôi khi các nhà báo quốc doanh mang thẻ đảng mà xao lãng cương lĩnh hay vô tình sơ ý để cho đội ngũ cầm viết dưới tay đụng vào "dái ngựa" chứ chưa phải là cố tình "sờ dái ngựa" là phải trả giá và nhẹ nhàng ôm gói ra đi bước qua cửa khác ngồi chơi xơi nước trước sự bẽ bàng mà không có một lời phản biện như các nhà báo Kim Hạnh, Nguyễn công Khế tổng biên tập báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên là những tờ báo lớn ở Sài Gòn. Trong số những nhà báo của CS nói trên cũng có những cây bút có lòng ưu tư và thấy những cái ung nhọt làm nhức nhối xã hội, trong một chừng mực nào đó với tinh thần và lương tâm của người cầm bút đã để cho tờ báo của mình lãnh đạo đưa tin và nêu lên được vấn đề. Tất nhiên sau đó thẻ phóng viên hành nghề nhà báo liền bị đảng thu hồi như các ông Nguyễn quốc Phong phó TBT báo Thanh Niên, Bùi Văn Thanh phó TBT báo Tuổi Trẻ Sài Gòn, Huỳnh Kim Sánh tổng thư ký tòa sạn báo Thanh Niên, Dương Đức Hà Trang v.v... 

Bên cạnh những nhà báo và các hình thức xử lý trên thì còn có những nhà báo lãnh hậu quả nặng nề hơn phải chịu cảnh tù như nhà báo Nguyễn Việt Chiến của báo Thanh Niên trong vụ PMU 18. Trong sự kiện ông bị Tòa án ND tối cao Hà Nội ngày 15/10/2008 kết án tù 2 năm với bản án bỏ túi áp đặt nhằm răn đe cho những nhà báo khác lấy đó làm gương. Qua việc này tổ chức ân xá quốc tế và tổ chức phóng viên không biên giới cực lực phản đối nhà cầm quyền CSVN đồng thời kêu gọi trả tự do lập tức cho nhà báo và cho rằng Nguyễn Việt Chiến là tù nhân lương tâm. Nhưng tất cả đã chìm vào quên lãng vào một sự im lặng đáng sợ mà nhân dân VN đã và đang đối mặt. 

Nhà báo Hoàng Khương của báo Tuổi Trẻ phải đối diện với bản án 4 năm tù. Với ý thức và nội dung việc làm của Hoàng Khương là mong mỏi góp một phần nào cho công cuộc làm sạch xã hội, vạch mặt lột trần tệ nạn hối lộ. Thế nhưng Hoàng Khương đã sờ dái ngựa và phải nhận kết quả như trên. Nếu Hoàng Khương không có cái dũng trong nghề báo với mục đính nêu trên thì Hoàng Khương hoàn toàn không dám. Trước tòa Hoàng Khương luôn khẳng định việc làm của mình bị xem là phạm tội đó chỉ là "tác nghiệp báo chí!" nhưng được câu trả lời từ hội đồng xét xử là "Tác nghiệp phải theo pháp luật" mà rừng pháp luật rừng của CSVN thì không biết nói gì hơn ngoài "Botay.com". Chính cái Botay.com này và cũng chính những nhà báo của các tờ báo lớn CSVN hiện nay đã thiếu chữ DŨNG và quá lo cái nồi gạo, đồng lương, sổ hưu cùng chiếc thòng lọng luôn lơ lửng trên đầu mà nhắm mắt đồng thuận với cái xấu đồng thời làm ngơ trước cái ác như Trung cộng tuồng hàng độc hại vào giết hại nhân dân mà không dám đấu tranh ngăn chặn vì sợ động đến Ba Đình và cao hơn là vuốt râu hùm Trung Nam Hải... Đồng thời như những ngày qua trong cuộc Dã Ngoại Nhân Quyền vào ngày chủ nhật 5/5/2013 mà tuổi trẻ thanh niên ba miền đất nước đã bị bọn côn an, côn đồ đánh đập, hành hạ dã man với những cô gái chân yếu tay mềm đang độ tuổi đôi mươi đến gãy nhiều răng và đổ máu, với đàn bà lớn tuổi đáng mẹ mình không thương tiếc... trong khi đó không một phóng viên nào, tờ báo nào nhất là báo Pháp Luật, báo Phụ Nữ có một tin ngắn, lời sẻ chia với ý thức bảo vệ quyền tối thiểu của con người nhất là Phụ Nữ. Nếu đây là tin nóng "Lộ Hàng" của hoa hậu, chân dài, showbiz thì có lẽ nó đã nằm trên trang nhất! Thật mỉa mai thay ở một cái xã hội ưu việt, văn minh và dân chủ gấp vạn lần các nước Tư Bản giãy chết! 

Dũng khí hơn nữa, gần đây là nhà báo Nguyễn Đắc Kiên phóng viên của báo Gia Đình&Xã hội đã dám bắn một mũi tên thẳng vào tim, vào đầu não của đảng CSVN mà kẻ đứng đầu là Nguyễn phú Trọng. Với mũi tên này thật sự đã làm rúng động thế lực cường quyền, bắn ngay vào gót chân Ashin vào tử huyệt của đảng CSVN mà hiện nay những tiếng xé gió bay theo cùng mũi tên Nguyễn đắc Kiên đã và đang lan rộng tạo nên một thế đối nghịch, tập họp tuổi trẻ thanh niên và các tầng lớp trí thức nhân dân đang đứng ở thượng phong để xô ngã thành trì cộng sản hầu xây dựng lại non sông, đem về Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc và Nhân Quyền cho dân tộc Việt Nam. 

Trước khi bắn mũi tên này nhà báo Nguyễn Đắc Kiên đã biết và lường trước được hậu quả. Thế nhưng với chữ "Dũng trong nghề báo", cái hùng trong ngòi bút mà Nguyễn Đắc Kiên đã can đảm giương cung... bật! và mũi tên xé gió cắm phập vào tử huyệt của đảng CSVN. Nói như lời của một người đàn bà nông dân nghèo bé nhỏ ở ao đầm Văn Vươn Tiên Lãng rằng "Chúng em chấp nhận MẤT để xã hội ĐƯỢC." những việc kể trên thật oanh liệt và cao cả! 

Ngày 9/5/2013 

 
  5 Comments
    • dandocbao Hoài Linh 2 days ago

      Đề nghị lãnh đạo của dư luận viên cho kiểm tra phân loại dlv bằng đề bài sau:
      Hãy trả lời ĐÚNG hoặc SAI và giải thích 2 câu nói sau:
      1. Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo ( Gorbachev, Tổng Bí thư Đảng cs Liên Xô).
      2. Cộng sản chỉ có thể loại bỏ chứ không thay đổi được (Boris Yelsin, Ủy viên Bộ Chính Trị đảng cs Liên Xô).

      Đáp án:
      1, Trả lời SAI: đủ tư cách làm dư luận viên, câu nói đúng như vậy mà còn cãi được.
      2. Trả lời ĐÚNG: cho làm các tổ trưởng của dlv, có nhận thức đúng về công việc của mình.

      Không cần kiểm tra nhân cách, vì đã nhận công việc làm dlv thì làm gì có nhân cách. Chỉ áp dụng khi cần giảm biên chế dlv.
  • Avatar
    phi cộng 2 days ago

    Hay quá bác Ngọc ơi, bài của bác cũng là mũi tên bắn xoáy vào lương tâm của các nhà báo.
    Rất hoan nghênh, DLB không chỉ là nơi để chia xẻ, tâm tư, tâm tình của những người thù ghét, bất mãn CS, khoắc khoải, đau đáu về đồng bào, quê hương, đất nước, mà còn nhiều giới, nhiều thành phần ghé qua, qua đó sẽ suy nghĩ, chuyển biến tích cực.
    Hỡi các nhà báo (và công an, dân phòng, mật vụ, mật thám, tay chân, tay sai của CS) hãy thức tĩnh và dũng khí, mình đều là người VN!

  • Avatar
    Dân Việt 2 days ago

    Bài viết lý luận vững. Hay lắm
  • Avatar
    SV Hà Thành 2 days ago

    Bác T.Ngọc hay quá. Những bài bình luận xuất sắc. Những bài thơ chính trị lồng chất thơ lãng mạn thật tài tình. Công khai bắn mũi tên vào cây cổ thụ N.K.Điềm là điều không đơn giản chút nào. Nhưng qua những bài thơ và một bài viết riêng cho tác giả N.K.Đ tác giả T.Ngọc thật xuất sắc. Khá hay!

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao): Quê hương đồng chí X: “Nông dân làm thuê trên đất của chính mình”

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) “…Tôi hơn 80 tuổi, sắp chết rồi mà thành người không đất. Tôi đề nghị thanh tra họp dân, nếu dân nói đất đó không phải của tôi thì tôi không còn gì để nói, bằng dân nói đó là đất của tôi thì phải trả lại cho tôi !...”. Đó là lời một lão nông tri điền (Cụ Trần Thị Xinh 81 tuổi, ở ấp Kênh 5, xã Bình Giang, Hòn Đất) đặt thẳng vấn đề với đoàn Thanh tra Chính phủ trong ngày 10/5/2013 Khi đoàn đã có cuộc đối thoại với hàng trăm nông dân vùng tứ giác Long Xuyên về các vấn đề liên quan đến đất đai. Tại cuộc đối thoại này, người dân cho biết họ đang trở thành những người “làm thuê ngay trên đất của chính mình”

Hội nghị trực tuyến ĐB/QH về Luật Đất đai
(sửa đổi).
Cụ Trần Thị Xinh còn nói: “ Đất của ông cha tôi khai phá, chính quyền địa phương đem giao cho người khác. Tôi khiếu nại thì không ai giải quyết, chính quyền đợi đến khi cấp sổ đỏ cho người ta xong mới đem ra tòa xử thì người ta đã có sổ đỏ nên tôi bị (mất đất) xử thua.” !?  [1]

Ông Nguyễn Chiến Bình (phó tổng Thanh tra Chính phủ) phải chữa cháy: “Tôi thấy bà con ngồi đây nhiều gương mặt khắc khổ quá. “Nông dân mà không có đất sản xuất thì đâu còn là nông dân nữa”. Giải quyết những tồn tại của chính quyền và những bức xúc của bà con cần phải có quá trình. Xin bà con bình tĩnh và tin tưởng để cùng Thanh tra Chính phủ, cùng chính quyền từng bước tháo gỡ, không nên vì một lý do nào đó mà nôn nóng làm rối thêm tình hình” [2].

“Nông dân mà không có đất sản xuất thì đâu còn là nông dân nữa.” – Người dân tại đồng đất ấy muốn nói tiếp, liền theo, lời nói này của ông (phó tổng Thanh tra Chính phủ): “Thưa ông là nông dân nếu không dựa lưng vào cây lúa thì chỉ còn cạp đất mà ăn vì vậy vẫn cắn răng làm nông dân nhưng phải “làm thuê ngay trên mãnh đất của chính mình” bị tước đoạt trước đó, mà chủ mới được cấp sổ đỏ không hề biết gieo mạ cấy lúa bao giờ !?” .

Ông Đặng Văn Kim ở ấp Kênh 9, xã Bình Giang, huyện Hòn Đất (Kiên Giang) cho hay trước đây người dân chấp hành chủ trương thu hồi đất để giao cho doanh nghiệp làm ăn, đến lúc doanh nghiệp thua lỗ giải thể bỏ của chạy lấy người, người dân xin lại đất sản xuất thì địa phương từ chối với lý do người dân không có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ) nên không có cơ sở xem xét.

Ông Kim bức xúc: “Ông cha tôi vào đây khai phá có giấy phép do Nhà nước cấp, có nộp thuế đầy đủ. Hồi đó Nhà nước chỉ cấp sổ nông nghiệp cho gia đình chứ có cấp “sổ đỏ” chứng nhận quyền sử dụng đất hồi nào đâu mà giờ đòi chúng tôi xuất trình !? ”. Sao lại “bắt bí” người dân vô lý như vậy?

Ông Đặng Văn Kim trình những giấy tờ chứng minh nguồn gốc đất do gia đình khai phá sản xuất được chứng nhận trước khi bị thu hồi trong buổi làm việc với Thanh tra Chính phủ . Ảnh: Nguyễn Triều .

Trong khi đó, UBND tỉnh Kiên Giang đã dành hẳn 300ha đất tại ấp Ranh Hạt, xã Bình Giang để cấp cho 73 cán bộ, nhưng phần lớn không trực tiếp sản xuất mà sang bán và hợp đồng cho người dân thuê lại.

Ông Trần Văn Hội - xã Vĩnh Điều, huyện Giang Thành (Kiên Giang) - nêu hàng loạt nghịch lý trong việc quản lý đất đai của địa phương khiến người dân phải nhiều năm mang đơn đi khiếu nại khắp nơi .

Cụ thể năm 1996, UBND tỉnh Kiên Giang thu hồi đất lúa 2 vụ năng xuất cao vùng tứ giác Long Xuyên để giao cho Công ty Kiên Tài (Đài Loan) làm dự án trồng cây công nghiệp bạch đàn với tổng diện tích 60.000ha. Nhưng sau đó công ty này giải thể bỏ về nước, thay vì trả lại đất cho dân sản xuất, chính quyền địa phương lại giao cho một số doanh nghiệp khác hoặc cấp cho cán bộ cho thuê mướn hoặc không có khả năng sản xuất một số bỏ hoang.

Các doanh nghiệp, nông trường được giao đất sau này cũng không sử dụng mà cho dân thuê lại. “Đơn cử như Nông trường mía Kiên Lương được giao 1.600ha đất rồi khoán lại cho cán bộ, cán bộ thông qua “cò” mai mối cho nông dân thuê lại”, ông Hội bức xúc trình bày với đoàn Thanh tra Chính phủ. Thậm chí theo phản ảnh của người dân, có trường hợp doanh nghiệp được giao đất nhưng không sản xuất mà cho người dân thuê lại rồi “lật kèo” giữa chừng nên xảy ra tranh chấp. Người dân gõ cửa cơ quan chức năng đề nghị giải quyết thì bị từ chối, doanh nghiệp thuê “xã hội đen” vào hăm dọa đuổi dân đi.

Ông Nguyễn Chiến Bình cho biết đợt tiếp xúc của Thanh tra Chính phủ với người dân huyện Giang Thành gần đây cũng nghe phản ảnh tình trạng này. “Chuyện này huyện Giang Thành thừa nhận là có. Để xảy ra tình trạng người giàu thuê côn đồ vào giải quyết tranh chấp với bà con là không ổn”.

Ông Lâm Hoàng Sa - phó chủ tịch UBND tỉnh Kiên Giang - thừa nhận có tình trạng cán bộ cấp xã, huyện và ở cả cấp tỉnh đùn đẩy trong tiếp nhận giải quyết khiếu nại của người dân, dẫn đến những vụ việc kéo dài, vượt cấp gây bức xúc trong dư luận. “Thay mặt lãnh đạo UBND tỉnh, tôi xin nhận lỗi trước bà con vì để xảy ra tình trạng này” - ông Sa nói:

“…Theo ông Nguyễn Chiến Bình, tình trạng nông dân không đất sản xuất phải thuê lại chính mảnh đất của mình là có thật và yêu cầu UBND tỉnh Kiên Giang cần xem xét nghiêm túc vấn đề này…”

Ông Bình giao Cục III Thanh tra Chính phủ phối hợp với thanh tra tỉnh Kiên Giang rà soát tất cả trường hợp khiếu nại liên quan đến đất đai vùng tứ giác Long Xuyên (gồm các huyện Hòn Đất, Kiên Lương, Giang Thành và thị xã Hà Tiên) để sớm có phương án giải quyết dứt điểm.

Tuy nhiên người dân thì cười nữa miệng nói với nhau. Trước đây Tỉnh ủy cũng có kết luận và phó tổng Thanh tra Chính phủ lúc đó là ông Mai Quốc Bình đề nghị UBND tỉnh Kiên Giang thu hồi đất đã cấp sai trái cho cán bộ. Nhưng mãi đến nay có cán bộ nào bị thu hồi đất đâu !? -

Chắc có lẽ là quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn của “đồng chí X” nhà nước đảng “ta” nên chính quyền tỉnh Kiên Giang cũng noi gương “lì đòn” như “đồng chí X” ta chăng !? .

________________________________

Chú thích:
 
 
quang minh 2 hours ago

Đén nước nầy mà bà con còn chưa nhận ra thân phận của mình quả thật đau lòng. Thưa Bà con cô bác, Khi đảng CSVN cướp xong chính quyền và làm chủ đất nước thì tất cả cái gì trên đất nước nầy đều là của đảng, đất đai cũng thế, người dân trở thành nô lệ của đảng. Đã là nô lệ thì làm gì có quyền sở hửu tài sản, ngay cả cái mạng cũng không phải thuộc sở hửu của mình nữa là. Bức tranh Việt Nam nó như thế mong bà con tự tìm hiểu thêm.
Avatar
lala 7 hours ago

Đây là bài học cho những ai tin, đi theo và nuôi cs, những người nửa nạc nửa mỡ với cs! chỉ oan uổng cho những người chống cộng hết mình, những vị anh hùng đã ngã xuống vì tổ quốc!