Monday, November 17, 2014

ĐIẾU CÀY & KHỔ NHỤC KẾ? (Nguyễn Vĩnh Long Hồ)

Posted on by

Tự cổ chí kim, lịch sử đấu tranh chính trị được tạo thành bằng sức mạnh và mưu trí (la force et la ruse). Hết thẩy mọi thành công trên chính trị trong thế giới sử từ trước tới nay, cũng như trong lịch sử hiện đại đều là sự thành công của “MƯU TRÍ”. Cổ nhân thường nói: “Bất độc bất anh hùng”.
Ở Ý có Machiavel viết hẳn một cuốn sách để bàn về những thủ đoạn chính trị và mưu kế. Ông cũng nhìn thấy sức mạnh của mưu kế qua các hành động của Cesar Borgia, đó là cuốn sách nổi tiếng “Le Prince”, cuốn sách gối đầu giường của Hoàng đế Napoleon. Hiện nay, những ai có tham vọng muốn dựng nghiệp chính trị đều đã ít nhiều nghiên cứu cuốn “Le Prince” làm nghệ thuật chỉ đạo tư tưởng của mình và đã xuất hiện trên bàn cờ chính trị Tây Phương một môn phái gọi là “Machiavelian”.
Trong cuốn “Discours sur la première decade de Tite Live”, Machiaval viết: “Không một người nào đang ở địa vị tầm thường mà lên cao mà không phải dùng sức mạnh hay mưu kế. Nhưng, sức mạnh không bao giờ đủ mà chỉ có mưu kế mới đạt được tham vọng quyền lực. Tôi (Machiaval) không tin rằng, một người đang ở địa vị khiêm tốn mà vọt lên đỉnh cao quyền lực là nhờ vào sức mạnh. Tôi nghĩ chỉ có kẻ đa mưu, túc trí mới đạt được mục đích như vậy.”
Mưu kế có trăm ngàn biến hóa không thể lường. Chính trị nhân gian Phương Đông đã tích lủy đời nầy qua đời khác, hệ thống thành một tác phẩm về mưu kế được viết ra thành một tác phẩm văn học chính thống. Đó là “Tam Thập Lục Kế”, cuốn sách mưu kế nầy căn cứ vào 36 chước để đặt thành nền tảng để xây dựng thành một nguyên tắc và quy luật. Sử dụng những chiêu thức nầy thành công hay thất bại tùy thuộc vào tài thao lược của mỗi người.
Sức mạnh sẽ thăng hoa thành quyền lực nếu có mưu trí để điều khiển sức mạnh đó. Nếu chỉ có gian trá, quỷ quyệt không có sức mạnh làm nền tảng thì sự thắng lợi sẽ chóng tàn khi “MƯU GIAN ĐÃ BI LẬT TẨY”. Mưu độc và quỷ kế phải phát xuất từ nhu yếu chính trị của tình thế vì đại sự, chứ không phải vì dã tâm.
J. Freud phân định mưu kế chính trị ra làm 3 loại:
• LOẠI THỨ NHẤT: Gồm tất cả những hành động hoàn toàn mưu mẹo, tiến tới mục đích bằng mọi thủ đoạn: lật lọng, phản bội, giăng bẩy, trá thuật, âm độc, lừa lọc.
• LOẠI THỨ HAI: Gồm tất cả những hoạt động mà mưu mẹo đã được hợp thức hóa và tuân theo một số nguyên tắc: Chiến lược, chiến thuật, ngoại giao, tuyên truyền, quảng cáo
• LOẠI BA: Là sử dụng đến độ cao nhất của trí thông minh của con người chính trị để lập thuyết, viết chủ nghĩa, học thuyết, xây dụng ý thức hệ dẫn dụ mọi người theo ý muốn của mình. Hết thảy các tôn giáo, các học thuyết, chủ nghĩa và các hệ thống tư tưởng đều là một loại mưu của những chí lớn.
Theo phương pháp phân loại của J.Freud, “Tam thập lục kế” thuộc loại thứ nhất mưu thần chước quỷ, cũng có thể phát triễn thành loại hai hoặc loại ba. Trong Tam thập lục kế, có chiêu “KHỔ NHỤC KẾ” là chiêu tối độc.
KHỔ NHỤC KẾ LÀ CHIÊU GÌ VẬY?
Nghĩa đen là tự hành xác để tỏ sự ngay thật. Khổ nhục kế là tự hành hạ mình như bị bị bị tra tấn, bị hành hạ, bị tù đày (như trường hợp Đoàn Viết Hoạt, Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải?) để làm chứng tích mà tiếp cận với địch để thi hành một âm mưu nào đó.
Trong lịch sử thời phong kiến Trung Hoa, có câu chuyện “khổ nhục kế” ly kỳ nhất là chuyện Yêu Ly giết Khánh Kỵ. Diễn tiến câu chuyện nầy như sau:
“Cô Quang giết vua đoạt vị dùng Chuyên Chư đâm chết Ngô Vương Liên, tự lập lên làm Ngô Vương Hạp Lư. Con Ngô Vương Liên là Khánh Kỵ phải trốn ra nước ngoài, chiêu nạp hiền sỹ và binh mã chờ cơ hội báo thù. Hạp Lư biết rằng Khánh Kỵ giỏi võ sức khỏe địch muôn người nên lấy làm lo lắm.
Bầy tôi là Ngũ Viên đem dâng một dũng sĩ tên là Yêu Ly. Hạp Lư thấy thân hình Yêu Ly mặt mày xấu xí, ốm yếu nên không hài lòng hỏi:
-Có phải người nầy là Yêu Ly mà Ngũ Viên muốn nói với ta phải không?
Yêu Ly đáp:
-Thưa phải, tôi là người bé nhỏ, yếu ớt không dũng mãnh, nhưng nếu đại vương dùng tôi, tôi nguyện hết lòng.
Hạp Lư nghe lời càng thấy mất tin tưởng. Ngũ Viên biết ý mới nói:
-Con ngựa hay không cần có sức mạnh mang nặng đi xa. Yêu Ly hình thù diện mạo xấu xí nhưng chính là người có thể hoàn thành sứ mạng.
Hạp Lư thấy Ngũ Viên cố tình tiến cử, mới mời vào cung mật đàm. Yêu Ly hỏi:
-Có phải cái lo trong lòng đại vương bây giờ là muốn giết Khánh Kỵ không? Tôi có thể giết được nó.
-Khánh Kỵ là một dũng sĩ, thân thể cao lớn khỏe mạnh, đi như bay, chạy như giông, muôn người không địch nổi, ta e nhà ngươi khó lòng làm được việc ấy.
-Giết người giỏi không phải ở cái lực mà ở cái trí. Như nếu tôi gần được Khánh Kỵ là tôi có thể giết được hắn.
-Khánh Kỵ là người rất thông minh khó lòng mà gần cận được hắn.
Yêu Ly tự tin, nói rằng:
-Tôi có biện pháp nầy, nhưng hãy tin tôi, vì hiện nay Khánh Kỵ đang chiêu nạp anh hùng tứ xứ, tôi có thể giả làm người bị tội đế đến đầu hàng Khánh Kỵ. Đại Vương có thể chặt cánh tay phải của tôi, giết vợ con làm cái kế “khổ nhục” cho Khánh Kỵ tin tưởng.
Hạp Lư chau mày hỏi:
-Ngươi vô tội ta nở lòng nào làm như vậy?
Yêu Ly ngang nhiên, đáp:
-Kẻ quá yêu mến gia đình, yêu mến bản thân mà quên mất nghĩa lớn thì không phải nghĩa sĩ vậy. Tôi cam tâm tiêu hủy toàn gia để toàn trung toàn nghĩa.
Ngũ Viên cũng tán thành ý kiến của Yêu Ly, cuối cùng Hạp Lư bằng lòng. Ngày hôm sau, Ngũ Viên cùng Yêu Ly vào trong triều triều tiến cử Yêu Ly cầm quân đánh nước Sở. Hạp Lư nổi giận mắng Ngũ Viên:
-Ngươi xem Yêu Ly, người ngợm thế kia giết con gà còn không nổi mà cầm quân cái gì?
Yêu Ly cười khẩy, nói rằng:
-Đại Vương thật là kẻ vong ân. Ngũ Viên đã từng giúp đại vương ổn định giang sơn thế mà Đại Vương lại không giúp Ngũ Viên báo thù cha.
Hạp Lư đập bàn quát:
-Đó là chuyện đại sự quốc gia, mày đâu biết gì dám nhục mạ quả nhân.
Quát rồi, Hạp Lư hạ lệnh cho quân mang Yêu Ly xuống chặt một cánh tay phải vất vào ngục tối. Ngũ Viên thở dài lui ra, các quan không dàm nói gì. Hạp Lư còn hạ lệnh bắt hết vợ con của Yêu Ly nữa.
Mười ngày sau, Ngũ Viên lập kế cho Yêu Ly thoát ngục. Hạp Lư thấy Yêu Ly trốn rồi, tức giận, sai giết vợ con Yêu Ly. Còn Yêu Ly đi ra khỏi nước Ngô tìm đến Khánh Kỵ bên nước Vệ. Khánh Kỵ mới đầu nghi ngờ Yêu Ly trá hàng. Yêu Ly giơ cánh tay cụt ra, bấy giờ hơi tin, mới hỏi:
-Hạp Lư chặt cánh tay ngươi, giết vợ con ngươi, nhưng ngươi đến đây để làm gì?
Yêu Ly nói:
-Tôi nghe Hạp Lư giết phụ thân của ông để đoạt vương vị. Hiện tại công tử muốn báo thù nên tôi tìm đến. Tôi nghĩ tôi có thể giúp công tử báo thù cha vì tôi rất rành địa thế Ngô Quốc.
Trong khi Khánh Kỵ còn do dự thì có quân về báo, cả nhà Yêu Ly bị chém bêu đầu ngoài chợ. Khánh Kỵ bấy giờ mới tin dùng. Khánh Kỵ đem Yêu Ly về căn cứ của mình, dùng Yêu Ly làm tâm phúc, giao cho Yêu Ly trọng trách huấn luyện quân sĩ, tu sửa binh quyền.
Ba tháng sau, Khánh Kỵ giương cờ khởi nghĩa, chia hai đạo quân thủy lục tiến thẳng về Ngô Quốc. Khánh Kỵ và Yêu Ly đi chung một thuyền. Yêu Ly cầm một ngọn giáo đứng đầu mũi thuyền. Bỗng một cơn gió lốc làm thuyền chòng chành. Khánh Kỵ suýt muốn muốn té thì nhanh như cắt, Yêu Ly đã dùng giáo đâm suốt qua ngực Khánh Kỵ. Khánh Kỵ trợn trừng mắt, nắm lấy Yêu Ly quăng xuống nước dìm hai ba lần rồi vất Yêu Ly lên thuyền, Khánh Kỵ với nét mặt đau đớn, cười nói rằng:
-Mày thật là dũng sĩ dám hành thích cả ta.
Quân của Khánh Kỵ xô tới định băm vằm Yêu Ly. Nhưng, Khánh Kỵ cản lại và nói:
-Hãy tha cho người dũng sĩ nầy.
Nói xong, Khánh Kỵ ngã vật ra chết. Còn Yêu Ly nhiệm vụ đã hoàn thành, liền rút kiếm đâm vào cổ họng tự sát.
Khổ nhục kế không phải như trường hợp Yêu Ly chịu đau đớn thể xác. Chữ khổ nhục ở đây còn ám chỉ hành động trá “TRÁ HÀNG” như trường hợp Rudolf Hess. Gần cuối Thế chiến thứ II, Rudolf Hess, cánh tay mặt của Hitler đã tự lái phi cơ bay qua Luân Đôn với ý định bắt tay với Anh để không phải chống đở mặt trận phía Tây mà rảnh tay giải quyết mặt trận phía Đông với Liên Xô cũng là một loại “khổ nhục kế”.
oOo
 VẠCH MẶT NHỮNG TÊN TRÍ THỨC & BỘ ĐỘI VC
THI HÀNH KHỔ NHỤC KẾ CỦA ĐCSVN:
ĐOÀN VIẾT HOẠT (1942):
Trước năm 1975, Phụ tá Viện trưởng “Hòa Thượng Cộng Sản” Thích Minh Châu, Viện Đại Học Vạn Hạnh, Sài Gòn. Trong ngày Quốc Hận 30 tháng 4 năm 1975, Đoàn Viết Hoạt đã reo mừng, cầm đầu hàng trăm tên đặc công nội thành từ trong Đại học Vạn Hạnh và chính Đoàn Viết Hoạt đã lãnh đạo đám đặc công nầy, cầm cờ ngũ sắc của Phật Giáo và cờ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, tất cả bọn chúng đều mang băng đỏ, cùng diễn hành hướng ra Ngã Tư Bảy Hiền để đón rước, chào mừng cộng quân vào tiếp thu Thủ Đô Sài Gòn.
Đoàn Viết Hoạt đã thi hành chiêu “Khổ nhục kế” cho ĐCSVN như thế nào?
- Năm 1976: Bị bắt đi tù cải tạo và được trả tự do năm 1988.
- Năm 1993: lại bị chính quyền CSVN kết án 20 năm tù và 5 năm quản chế. Từ trong nhà tù, tiếp tục viết bài gửi ra nước ngoài.
- Tháng 9/1998 được trả tự do và đến Hoa Kỳ ngày 3/9/1998.
Tất cả đều do ĐCSVN dàn dựng, nói rằng Đoàn Viết Hoạt được chính quyền Hà Nội chuyển ra giam tại trại tù “THANH CẨM” Thanh Hóa. Theo bài bình luận của ông Trần Bình Nam với tựa đề: “Giáo sư Đoàn Viết Hoạt” đăng vào tháng 9/1988. Trong đó có nhiều đoạn viết không đúng với sự thật, tự nó đã vạch trần GS Đoàn Viết Hoạt đã thi hành chiêu “KHỔ NHỤC KẾ” cho bọn cộng sản Hà Nội. Trong tù, giáo sư Đoàn Viết Hoạt tiếp tục tranh đấu. Ông viết nhiều tài liệu và thư ngỏ và tìm cách phổ biến ra nước ngoài:
[1] Tháng 11/1992, một bản thỉnh nguyện thư gởi các nhà lãnh đạo tại Hà Nội kêu gọi dân chủ đất nước.
[2] Tháng 9/1992, một thư ngỏ gởi Cộng đồng người Việt tại hải ngoại, kêu gọi tiếp tục đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền trong nước.
[3] Tháng 12/1993, ông viết một bản nghiên cứu về nhân quyền
[4] Tháng 1/1994, ông gởi một thư ngỏ cho quốc hội cho Quốc hội tại Hà Nội kêu gọi quốc hội hành xử quyền đại diện dân.
[5] Tháng 4/1994, ông viết thư phản đối nhà cầm quyền Hà Nội đối xử vô nhân đạo với các tù nhân.
Tóm lại, GS Đoàn Viết Hoạt viết những tài liệu nầy trong thời gian đang ở khu Kiên giam & Kỷ luật của trại tù cải tạo Thanh Cẩm. Tôi cũng là người tù của trại tù Thanh Cẩm từ tháng 8/1978 đến 3/1983. Những người tù hình sự án dài và kể cả tù chính trị bị giam khu Kiên Giam & Kỷ luật bị cán bộ và anh trật tự phụ trách khu nầy kiểm soát rất chặt chẽ hàng ngày vào buổi chiều.
Không có một thứ gì có thể lọt qua cặp mắt kiểm soát của họ từ quần áo đến cái chiếu rách cũng bị lật tung lên coi có giấu thứ gì dưới chiếu hay không? Tôi thật không hiểu nổi ông Đoàn Viết Hoạt có giấy và bút mực tìm ở đâu ra để viết những tài liệu nầy và qua mắt được cán bộ trại tù? Làm sao chuyển những tài liêu nầy ra ngoài lại càng không thể. Những thành tích về đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền mà ông Trần Bình Nam ca tụng Đoàn Viết Hoạt “TOÀN LÀ CHUYỆN BỊA ĐẶT”. (Xin hãy đọc bút ký “TÔI PHẢI SỐNG” của Linh mục Nguyễn Hữu Lễ, ngài đã từng bị giam nhiều năm ở khu Kiên giam & Kỷ Luật thì rõ).
Ông Trần Bình Nam cho rằng, sau bao năm tù tội và nay đang bệnh tật, quyết định ra đi của giáo sư Đoàn Viết Hoạt để tiếp tục cuộc đấu tranh ôn hòa cho đất nước là một quyết định sáng suốt. Nhưng, chắc chúng ta quên, lúc Đoàn Viết Hoạt được cho là “mới ra tù”, khi xuống khỏi phi cơ tại phi trường Los Angeles, Mỹ với cái bản mặt béo tốt, “mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao”, chứ không giống những cái bản mặt hốc hác, ốm đói của những người tù cải tạo vừa được trả tự do.
Đoàn Viết Hoạt kể rằng: “Gần 1.500 ngày sống trong phòng biệt giam kiên cố. Mỗi ngày ông chỉ nhìn thấy người đưa cơm nước vô cho ông, họa hoằn lắm mới mở miệng nói! Ngoài ra, khi bị hỏi cung, ông không được tiếp xúc với ai, với bất cứ sinh vật nào.”
Ông Đoàn Viết Hoạt đã bịa đặt trắng trợn, trại tù Thanh Cẩm không có khu biệt giam nào cả. Khu Kiên giam + Kỷ luật có 8 buồng chia ra 4 buồng phía trước và 4 buồng phía sau đâu lưng với nhau. Mỗi buồng giam gồm có 2 bệ xi măng cho 4 người nằm, mỗi tối họ phải tra chân vào cùm. Sau cuộc trốn trại bất thành, linh mục Nguyễn Hữu Lễ cũng không ngoại lệ. Riêng khu Kiên giam có 4 buồng giam lớn, mỗi buồng giam 10 Cha cố không phải cùm chân vào ban đêm.
Tôi có thể kết luận, nhà tù biệt giam Đoàn Viết Hoạt ở đâu đó, chắc phải có máy lạnh, có cơm bưng nước rót, có máy vi tính cho ông đánh những tài liệu nêu trên….

BỘ MẶT THẬT CỦA BLOGGER ĐIẾU CÀY-NGUYỄN VĂN HẢI:
Như chúng ta đã biết, tối ngày 21/10/2014, lực lượng công an đã áp giải Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải (ĐC-NVH) từ trại giam số 6 Nghệ An ra sân bay Nội Bài – Hà Nội, sau đó trục xuất anh ra khỏi Việt Nam đi sang Hoa Kỳ.
Và kể từ khi ĐC-NVH đặt chân tới Hoa Kỳ, đã có nhiều ý kiến khác nhau. Một số người rất dị ứng thấy tấm hình Điếu Cày trong bộ quân phục “bộ đội cụ Hồ” trong chiến tranh Việt Nam.
Việc ĐC-NVH tự sướng được Mỹ rước sang đây là sẽ được cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại Hải Ngoại đón rước linh đình như một chính khách; vì vậy, ĐC-NVH đã công khai từ chối không chịu đứng dưới lá cờ vàng với lý do: “Việc tôi không công nhận lá cờ thì sự thật đã rõ… Nếu 90 triệu người dân đồng ý về biểu tượng chung đó thì tất cả cùng đứng chung dưới biểu tượng ấy…” Đây là câu trả lời bá láp và ngu ngốc nhất của “chính khách” Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải. Làm sao ông có thể xác định được hết 90 triệu dân VN đồng ý về biểu tượng cờ vàng hay cờ đỏ. Chắc gì 90 triệu dân VN ở trong nước đều đồng ý đứng dưới lá “cờ đỏ sao vàng”, lá cờ máu nầy do tên tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh chôm lá cờ của tỉnh Phúc Kiến của Trung Cộng, lá cờ đỏ là lá cờ tượng trưng cho sự ô nhục và nô lệ cho Trung Cộng.
ĐC-NVH quên rằng, “Nhập gia phải tùy tục” ! Tất cả cộng đồng người Việt Nam Tỵ nạn Cộng sản tại Hoa Kỳ nói riêng và trên thế giới nói chung đều đứng dưới lá “CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ”, đây là lá cờ chính nghĩa Quốc gia. ĐC-NVH không chấp nhận đứng dưới lá cờ quốc gia mà chỉ đứng dưới lá cờ máu; vậy thì, ĐC-NVH qua Mỹ để làm gì? Có phải ĐC-NVH đang thi hành chiêu “khổ nhục kế” cho ĐCSVN, sang Mỹ để đánh phá và gây chia rẽ cộng đồng người Việt Nam ở hải ngoại?
Thôi, tạm gát lại chuyện những chuyện thắc mắc đó đi. Tôi có một câu hỏi được đặt ra với “chính khách” ĐC-NVH và yêu cầu trả lời để làm sáng tỏ vấn đề: “Việc ĐC-NVH được bọn Lãnh đạo ĐCSVN “xuất khẩu” sang Mỹ trùng hợp với cao điểm CSVN ra kế hoạch tổng đánh phá cộng đồng người Việt Nam tại Hải ngoại?” Tôi tin chắc chắn rằng, Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải có mặt tại Hoa Kỳ vào thời điểm nầy phải có liên quan đến chiến dịch nầy.
CSVN RA KẾ HOẠCH TỔNG ĐÁNH PHÁ CỘNG ĐỒNG HẢI NGOẠI:
Đúng theo những gì chúng tôi được biết qua NQ 36 nhằm phá hoại Cộng Đồng Việt Nam tại hải ngoại, tin riêng từ trong nước cho hay, song song với những vụ đàn áp trong quốc nội, ĐCSVN ra lệnh cho cán bộ nằm vùng trong các cộng đồng, cán bộ tại các tòa đại sứ, lãnh sự quán tổng thi hành NQ 36 nhằm mục tiêu:
“TỐI MẬT KHẨN
Gửi các đc R…
1- Triệt hạ tất cả những cá nhân đang giữ trọng trách cấp cao trong các tổ chức cộng đồng, đoàn thể phản động bằng cách -stop-
a. Đánh phá uy tín cá nhân bằng tung tin giả, chứng cứ bịa đặt, tin thất thiệt bôi lọ những tên phản động đầu sỏ, tránh khỏi bị thưa kiện – stop -
b. Dùng thủ đoạn ly gián giữa các đòan thể, cá nhân, giữa tôn giáo với tôn giáo, đặc biệt phải đánh gục bọn Công Giáo cực kỳ phản động không đội trời chung với chủ nghĩa cộng sản chúng ta, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đang làm nguy hại cho chế độ ta, Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài, Tin Lành…đều là những thành phần cực kỳ phản động cần phải triệt tiêu. – stop -
c. Cần phải đánh phá những tên đầu sỏ đang thực hiện cái gọi là “Tranh đấu nhân quyền”, thực ra bọn nầy đang ra sức tuyên truyền sai lạc tình trạng nhân quyền tại nước ta – stop -
d. Làm nhục chí những tên còn hăng hái chống phá Cách Mạng và Nhà nước ta – stop-
e. Lợi dụng các diễn đàn tự do trên mạng ảo thi hành những công tác ở trên. Dùng những nick name không kiểm tra được, nhưng nghe có vẻ thuộc phe “quốc gia” để triển khai công tác phá hoại – stop -
f. Cho cán bộ mạng kịch liệt phản bác những luận điệu vu khống chống phá Đảng và Nhà nước XHCN – stop -
2- Làm suy yếu các tổ chức phản động cộng đồng bằng cách tung tin thất thiệt, bịa đặt như đã kể trên, hoặc bé xé ra to, tạo nghi ngờ làm cho Việt Kiều không còn tin tưởng, không ủng hộ, lánh xa bọn nầy -stop-
3- Cho cán bộ xâm nhập vào các ban đại diện cộng đồng, tổ chức các tôn giáo, chờ cơ hội gây chia rẽ nội bộ, gây xáo trộn, tạo nghi ngờ các tên lãnh đạo, làm mất uy tín của tổ chức, nhưng tuyệt đối không để lộ tin tức -stop-
4- Cần móc nối với thành phần cựu quân đội ngụy, từng làm điểm chỉ cho chúng ta (mà ngụy gọi là “ăng ten” ) trong các trại cải tạo, nhà tù, đã đi ra nước ngoài bằng con đường HO, đoàn tụ, vượt biên…tiếp tục làm công tác phá hoại nói trên. Nếu chúng cưỡng lại, ta tố cáo chúng những việc làm trong tù của chúng -stop-
5- Hợp tác với các công ty gởi tiền về Việt Nam để gữi nhiều kiều hối về cho Đảng và Nhà nước. Khuyến khích bà con đến các trung tâm chuyển tiền do nhà nước ta tổ chức. -stop-
6- Vận động bà con về thăm quê hương xứ sở thường xuyên, mang về nhiều kiều hối bằng cách tuyên truyền nước ta nhà hoàn toàn có tự do, tự do thờ phượng, tự do đi lại, không bị xét hỏi, cấm cản…phản bác những luận điệu phản động của các phần tử phản động chống phá nhà nước -stop-
7……-…….
(7/8/2013 Cụm tình báo R…)
Trên đây chỉ là một số đoạn trong kế hoạch R bị tiết lộ mà bộ phận tình báo hải ngoại của CSVN được lệnh tổng tấn công sau khi Trương Tấn Sang sang thăm Mỹ nhằm bảo vệ “thành quả” này của Trương Tấn Sang. Chúng ta cần cảnh giác cao độ, đừng để mắc mưu, hãy tố giác rộng rãi trước công luận.
Vụ án điển hình mới đây, Nhà báo kỳ cựu Nguyễn Đạt Thịnh Chủ Nhiệm Thời Báo bị tên Việt gian Hoàng Duy Hùng tức Al Hoàng kiện ra Tòa với tội danh lên án HDH là VIỆT GIAN, tay sai CSVN. Dự kiến phiên tòa xử tại Houston, TX vào lúc 9 giờ sáng ngày thứ Sáu 14/11/2014.
KẾT LUẬN:
Trước khi tạm ngưng bài viết nầy, tôi thách thức Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải dám công khai lên án “TỘI ÁC CỦA HỒ CHÍ MINH & ĐCSVN” đối với dân tộc Việt Nam không? Nếu không dám, tôi xem ĐC-NVH là một tên hèn, nhập bầy với Bùi Tín, Dương Thu Hương…cá mè một lứa, giả vờ chống chế độ cộng sản nhưng vẫn tôn sùng tên tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh.
Liệt kê những tội ác chính của HCM & ĐCSVN để Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải nghiên cứu, nếu muốn:
[1] Tội đem chủ nghĩa Cộng Sản du nhập vào Việt Nam.
[2] Tội làm mất cơ hội giành Độc Lập cho Việt Nam vào năm 1945.
[3] Tội cấu kết với Pháp ký Hiệp định sơ bộ ngày 6/3/1946.
[4] Tội giết hại các thành phần kháng chiến Quốc Gia không chấp nhận chủ nghĩa CS.
[5] Tội cấu kết với Cộng sản Quốc Tế và Pháp chia đôi nước Việt Nam qua Hiệp Định Geneve năm 1954.
[6] Tội áp đặt chế độ toàn trị XHCN tại miền Bắc, biến con người VN thành nô lệ phục cho giai cấp thống trị, làm băng hoại xã hội và nền Văn hóa truyền thống Dân tộc.
[7] Tộ ác phát động chiến dịch “Cải Cách Ruộng Đất” từ năm 1954-1956, đấu tố dã man “Thà giết lầm hơn bỏ sót” đã giết hại trên 300.000 người.
[8] Tội ác đã đàn áp và sát hại các văn nghệ sĩ, trí thức trong vụ án “Nhân Văn Giai Phẩm” vào năm 1958, biến nền văn học miền Bắc trở thành công cụ phục vụ cho chế độ XHCN “tam vô” : vô tôn giáo, vô gia đình, vô tổ quốc.
[9] Tội ác phát động chiến tranh xâm lược MNVN gây thiệt hại trên 4 triệu người thương vong, xóa sạch nguyên một thế hệ thanh niên Việt Nam cả hai miền Nam-Bắc.
[10] Tội thảm sát đã giết hoặc chôn sống trên 5.000 người dân vô tội vào dịp Tết Mậu Thân năm 1968.
[11] Tội xé bỏ Hiệp Định Paris 1973, tiếp tục gây chiến tranh, tấn công và cưỡng chiếm MNVN.
[12] Tội ác trả thù các công chức, quân nhân, cán bộ VNCH và gia đình bằng chính sách tập trung họ vào các “trại tù cải tạo” & “vùng kinh tế mới”
[13] Tội đánh “Tư sản mại bản” để cướp đoạt tài sản, nhà cửa, ruộng đất… của nhân dân MNVN.
[14] Tội ác gây chiến tranh xâm lược, tấn công sang Campuchia năm 1979, gây nên cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung năm 1979.
[15] Tội ác đẩy hàng triệu người phải bỏ nước ra đi tìm tự do.
[16] Tội trù dập, đàn áp những tiếng nói “DÂN CHỦ”, đòi các quyền tự do căn bản của con người như: Tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do đi lại…đòi hủy bỏ điều 4 Hiến pháp phản dân chủ.
[17] Tội bán đứng biển đảo và lãnh thổ cho bọn Trung Cộng.
[18] Tội ác dùng bọn chó săn CAND và những tên côn đồ đàn áp dã man các cuộc biểu tình tự phát của mọi tầng lớp đồng bào yêu nước, chống hành động xâm lược cướp đảo, lấn biển của bọn Bắc Kinh.
Tổ quốc Việt Nam đang thật sự lâm nguy, đại họa mất nước về tay Trung Cộng gần kề. Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải có dám đứng duới “LÁ CỜ VÀNG” của người Việt Nam Tỵ Nạn CS tại Hải Ngoại chống cộng triệt để cứu nước hay cam tâm làm tay sai cho bọn lãnh đạo ĐCSVN, một bọn buôn dân bán nước để đánh phá và gây chia rẽ các cộng đồng người Việt Nam tại hải ngoại, phục vụ cho “KẾ HOẠCH TỔNG ĐÁNH PHÁ CỘNG ĐỒNG HẢI NGOẠI” của ĐCSVN như tôi vừa nêu trên?
NGUYỄN VĨNH LONG HỒ

No comments: