Saturday, November 1, 2014

Thời điểm cáo chung của đảng CSVN đã đến - Nguyên Đức

Nguyên Đức (Danlambao) Mọi sự vật trên đời đều có ngày chấm dứt, ngày đặt dấu chấm hết cho một sự vật sự việc nào đó, văn hoa một chút ta gọi là ngày Cáo Chung. Đó là quy luật khách quan của sự vật. Không ai và không có "Ý Chí" nào có thể thay đổi được nó. Nó là một chu kỳ. Đảng CSVN đang ở trong chu kỳ đó, mục rữa và tự hủy. Ngoi ngóp, giãy chết và Cáo Chung vĩnh viễn.

Để xác định và nhận rõ được vấn đề này. Chúng ta nhìn vào các sự kiện và hiện trạng xã hội, cùng với những điều bất lợi mà đảng CSVN đang gặp phải hiện nay. Đó chính là những hệ quả tất yếu, những nắm đất cuối cùng lấp đầy huyệt mộ, vùi chôn một chủ nghĩa CS lỗi thời lạc hậu, xiêu niêu ọp ẹp, không còn theo kịp sự tiến bộ của thế giới Dân Chủ Văn Minh, mà ngược lại nó còn là vật cản trên con đường đi lên của một dân tộc.

Điều đầu tiên phải quan sát và nói đến là vấn đề ngoại giao chính trị. Đảng và nhà nước CSVN đang gặp phải khó khăn trong việc lựa chọn các giải pháp chính trị. Vấn đề này luôn nằm trong tình trạng "Tiến thoái lưỡng nan". Đi theo đường lối chính trị Dân Chủ thì mất đảng, Giữ nguyên CNCS như hiện nay thì không thể, và có nguy cơ mất nước vào tay TC Đại Hán. Chính tình trạng khẩn cấp phải trong hai chọn một, mà con đường nào đích đến cũng là Cửa Tử. Buộc họ phải thực hiện giải pháp chính trị kiểu "Đu dây" nhằm mục đích kéo giãn thời gian và chờ đợi cơ hội...

Đường lối chính trị "Đu dây" của họ, có nghĩa là dùng cái này để kềm chế cái kia, hầu cân bằng cán cân chính trị. Lợi dụng sức mạnh quân sự của người Mỹ để kềm chế sự xâm lược của Trung cộng trên Biển Đông. Tỏ ra trung thành với con đường xây dựng XHCN và thân thiện với TC, nhằm tạo ra sự cần thiết của người Mỹ về một VN đồng minh trong chiến lược quay trở lại Châu Á mà người Mỹ đang cần, để tiến hành hạn chế sự bành trướng thế lực của TC ở Châu Á và trên Biển Đông.

Lợi dụng điều này, CSVN hy vọng người Mỹ sẽ thỏa mãn những điều kiện, những yêu sách cụ thể như vấn đề TTP hay nới lỏng lệnh cấm vận VN với những loại vũ khí sát thương. Nhưng thực tế đây chỉ là giải pháp chính trị hạ sách, hoàn toàn không hiệu quả như thực tế chứng minh. Dù VN có trở thành đồng minh của người Mỹ hay không? Thì Chiến lược quay về Châu Á vẫn được tiến hành. Nhà nước và đảng CSVN muốn đề nghị hay xin xỏ điều gì từ Nhà Trắng, vẫn phải chịu những điều kiện do họ áp đặt.

Như việc bắt buộc thực hiện các vấn đề về Nhân Quyền chẳng hạn. Chứng tỏ mối quan hệ Việt Mỹ cũng không phải là quan trọng then chốt như CSVN lầm tưởng.

Nói về TC. Người đàn anh "Môi hở răng lạnh". CSVN lợi dụng sức mạnh quân sự của Mỹ để hạn chế vấn đề xâm lược, thì TC vẫn cứ ngang nhiên chiếm đóng các đảo nhỏ trong quần đảo Trường Sa như GacMa. Xây dựng và củng cố vững chắc như những tiền đồn, nhằm từng bước kiểm soát toàn bộ Biển Đông, và quốc gia chịu những hậu quả nặng nề nhất vẫn là VN. Qua những sự kiện đó chứng tỏ TC cũng chẳng e dè do dự gì cho lắm. Và một điều quan trọng và là nguyên nhân chính khiến giải pháp chính trị "Đu dây" của CSVN trở thành lố bịch, lỗi thời vô tác dụng, là người Mỹ và TC không còn tin vào cái mà ông TT Dũng gọi là: "Sự thành tâm chính trị". Do đó trong các quan hệ Việt Mỹ phần nhiều chỉ mang tính hình thức hoặc trao đổi có điều kiện, chứ không xuất phát từ sự giúp đỡ hay cộng tác nhiệt tình mà đảng và nhà nước CSVN mong đợi như dự tính.

Từ đó suy ra. Các giải pháp chính trị mà VN đang sử dụng, là hoàn toàn không khả thi, hạ sách và đang trên đà phá sản. hay nói thẳng ra đây là những biểu hiện bế tắc, những động thái sau cùng để bước vào thời điểm Cáo Chung vĩnh viễn không còn phương cứu vãn.

Về vấn đề kinh tế. Kinh tế phát triển được hay không còn lệ thuộc vào thể chế chính trị. Kinh tế Tập Trung XHCN đã đưa đất nước tụt hậu so với các nước trong khu vực đến cả vài chục năm, thâm chí có nước đến cả trăm năm. Cho đến hôm nay cũng vậy, họ đẻ ra cái gọi là: "Kinh tế thị trường, định hướng XHCN", đầu Rồng đuôi Rắn, nói tóm lại là một nền kinh tế mâu thuẫn ngay trong tự thân nó. đã khiến khu vực kinh tế vĩ mô đổ bể tan tành, cụ thể là các Cty quốc doanh, các ViNa của ông TT, và toàn hệ thống Ngân Hàng do nhà nước điều tiết quản lý.

Nền kinh tế Thị Trường đang phát triển trong những năm cuối thế kỷ 20 đã bị cái đuôi "Định hướng XHCN" quật chết, tạo ra suy thoái trầm trọng hơn một thập niên qua. Nợ công, nợ xấu là những bài toán nan giải, khó kiếm tìm đáp số, khi tất cả các biện pháp hóa giải đều nằm trong điều kiện tất yếu là phải thay đổi thể chế chính trị, mà thực hiện điều này chính là tự cầm dao đâm vào Tử Huyệt của mình. Nên đảng và nhà nước CSVN đang theo đuổi một đường lối chính trị ngoại giao mới. "Phát triển kinh tế để ổn định chính trị"

CSVN đang mở cửa một cách tích cực với các nước tư bản phát triển. Họ cử nhau đi Đông đi Tây. Như trường hợp ông Phú Trọng đi thăm Hàn Quốc, một điều khá là đặc biệt, không bình thường đối với con người lạc hậu bảo thủ này. Ông Bình Minh đi Mỹ, ông TT đi Châu Âu đi Ấn Độ, Ông Tư Sâu đi Nhật. Tất cả đều nhằm mục đích giao thương kinh tế là chính. Kêu gọi sự giúp đỡ các nguồn vốn, và trông chờ vào nguồn tiền đầu tư của các quốc gia này, để giải quyết vấn đề kinh tế khó khăn cấp bách trong nước như hiện nay. Kinh tế kiệt quệ sụp đổ, chính là ngòi nổ của quả bom mà đảng và nhà nước CSVN đang ôm trong mình. Họ ý thức và biết rõ về điều đó, nên rất nhanh nhạy khôn lanh.

Họ luôn có những đối sách chính trị phù hợp cho từng thời kỳ, ít nhiều cũng mang lại hiệu quả như đã từng có trong thời gian trước đây, khi họ vẫn có thể che giấu bưng bít sự thật với thế giới bên ngoài và người dân trong nước. Còn hôm nay, trong một thế giới phẳng, những chiêu trò họ đang sử dụng đã trở thành lỗi thời, không còn phù hợp khi thế giới luôn luôn bạch hóa mọi chuyện. Kể cả những chuyện bí mật kín đáo nhất như "Mật nghị thành đô", cũng đã được phơi bày ra trước thanh thiên bạch nhật. Và người dân VN khi biết về các Công Hàm, các điều khoản trong Mật Nghị Thành Đô, đã hiểu được đảng CSVN hiện nay là ai?... Được gia nhập TPP, hay được người Mỹ xóa bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương, là một "Bửu Bối" mà CSVN vẫn luôn ước mơ có được.

Nhưng với bản chất lật lọng dối trá, hai mặt của đảng CSVN, khiến các ông lớn đã mất đi niềm tin, phải sử dụng đến sách lược "Cây gậy và củ cà rốt". Tất cả đều phải có điều kiện, hoàn toàn phải nằm trong sự áp đặt của họ. Một lối chơi không được bình đẳng cho lắm, khiến VN không dễ dàng gì trong việc tháo gỡ những bế tắc trong nền kinh tế bi đát, bất hợp lý như hiện nay. Một nền kinh tế không sản xuất được thành phẩm, không tạo ra được nguồn nguyên liệu phụ trợ. Chủ yếu là gia công, xuất thô các sản phẩm khai khoáng và các sản phẩm nông nghiệp.

Tình trạng kinh tế suy sụp như hiện nay, nếu không gia nhập được TTP, hay kêu gọi được nguồn đầu tư dồi dào, thì nền kinh tế VN sẽ ngày một khó khăn hơn, ta có thể thấy qua các chỉ số tiêu dùng của người dân, các Cty tuyên bố phá sản giải thể, chỉ số thất nghiệp tăng cao, đời sống công nhân nông dân ngư dân vẫn lây lất trong cảnh túng quẫn nghèo khổ, và đặc biệt nguy hiểm là sự phá hoại trực tiếp của TC bằng cách không nhập những nông sản của nước ta từ sau vụ HD981. gây khó khăn cho ta trong vấn đề thông quan cửa khẩu, làm hư hao nông sản và giá cả xuống dốc thảm hại. Nói tóm lại là một nền kinh tế phụ thuộc hơn 70% vào họ, thì việc thao túng thị trường VN có thể dễ dàng như việc lấy đồ chơi trong túi.

Kinh tế suy sụp phá sản, đã tạo ra một xã hội suy đồi mất ổn định về mọi mặt, đe dọa nền an ninh chính trị. Tạo ra những thành phần bất đồng chính kiến ngày càng nhiều. Những tổ chức Dân Sự hoạt động hiệu quả, nhất là những đảng viên phản tỉnh, họ đấu tranh ngay trong nội bộ đảng, đòi hỏi đảng phải bạch hóa nhiều chuyện mà trước nay vẫn úp úp mở mở hay cố tình bưng bít. Quốc nạn tham nhũng, đấu đá gay gắt thanh trừng lẫn nhau trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của đảng, đó là những nguyên nhân dồn đảng CSVN vào bước đường cùng. Họ đang cố gắng tuyên truyền kinh tế định hướng XHCN vẫn đang tiến triển khả quan. GDP vẫn tăng trưởng và nằm trong tính toán, những công trình to lớn tầm vóc quốc gia vẫn đang được thực hiện như dự án sân bay Long Thành chẳng hạn. Dù biết đó là dự án lãng phí, bất hợp lý và chưa cần thiết vào thời điểm này, nhưng họ vẫn làm, như thể cố tạo ra một bộ mặt kinh tế vãn bình thường không có gì bất ổn, nhằm củng cố lòng dân và dư luận xã hội. Họ cố tình che giấu mị dân, như khoác bên ngoài chiếc áo màu sặc sỡ, để che đậy một thân hình ghẻ lở SiDa đang trong thời kỳ cuối. Nhưng họ đã nhầm. Với nguồn thông tin nhanh nhạy chính xác như hiện nay, thì việc họ làm như một trò hề, kịch bản và diễn viên đều kém cỏi lúng túng.

Việc phục hồi và phát triển kinh tế sẽ đem lại sự ổn định về chính trị, đó là điều đảng CSVN đang mong muốn và tích cực thực hiện. Nhưng nhìn vào bức tranh mang nhiều mảng màu tối xám ảm đạm, ta có thể nhận thấy CSVN đang bế tắc về mọi mặt. đường lối chính trị nửa vời, thiển cận thiếu dứt khoát. Kinh tế đang trên đà sụp đổ từ cao xuống thấp, nội bộ đảng chia phe chia cánh, đấu đá chí tử, tham nhũng đã trở thành hệ thống, nhà nước hoàn toàn bất lực không cách nào kiểm soát khống chế, và một điều hệ trọng hơn hết là niềm tin vào đảng không còn nữa trong nhân dân. Người dân ngày nay thờ ơ với vân mệnh quốc gia, không còn là hậu phương là chỗ dựa vững chắc của đảng, mất đi một sức mạnh tổng hợp vô cùng to lớn, để chống lại kẻ thù xâm lược và gìn giữ non sông đất nước. CSVN đang đơn độc lúng túng xoay xở một mình trên chính trường quốc tế, và ngay trong lòng dân tộc của mình. Đó là tất cả những gì họ phải gánh chịu do chính sách cai trị độc tài bạo lực 70 năm qua. Hệ quả tất yếu của chính sách độc tôn không cần nhân dân. Huyệt mộ đã đào, chỉ còn chờ ngày an táng thây ma CSCN.

Chúng ta cùng nhìn lại các mối quan hệ của CSVN. Người Mỹ luôn chừng mực trong mọi mối bang giao, hoàn toàn nằm trong sự trao đổi có điều kiện. Không cho không và cũng không trục lợi gì từ VN, đồng thời cũng không dễ dàng gì cho VN thao túng yêu sách. Người anh em TC cũng đã bộc lộ rõ sở đoản sở trường của họ, cho đảng CSVN sáng mắt và hiểu ra, 16 vàng 4 tốt chỉ là sách lược. Họ phỉ nhổ vào niềm tin ngây ngô ảo tưởng về một tình bạn, và hai quốc gia cùng một chí hướng của đảng CSVN, bằng các hành vi xâm lược đất liền biển đảo, như một cái tát thẳng vào mặt đảng và nhà cầm quyền VN. đảng CSVN hôm nay đã bớt đi mê muội, nhưng cũng khá là muộn màng.

CSVN là một nhà nước giỏi về mưu mô thủ đoạn, nhưng kém cỏi về kinh tế, nên việc thực hiện mục tiêu "Phát triển kinh tế để ổn định chính trị" là một điều "Không tưởng" mơ hồ. Cần đến một phép màu.

Không thực hiện được mục tiêu phát triển kinh tế, có nghĩa là đảng CSVN buộc phải thoái trào. Đó là điều tất nhiên trong "Quy luật đào thải". Khi một triết thuyết, một thể chế chính trị không còn phù hợp, và là lực cản cho một quốc gia dân tộc, thì ngày Cáo Chung của nó là điều không thể tránh khỏi.

Đảng CSVN đang loay hoay gỡ rối bằng những giải pháp chính trị tạm thời, nhằm kéo dài thời gian cầm quyền và chờ đợi cơ hội phục hồi kinh tế. Nhưng tình hình "Nội công ngoại kích" và những khó khăn bất lợi đang trùng điệp bao vây. Họ đang như chú chuột mắc bẫy, chạy tới chạy lui trong lồng sắt chật hẹp, mong tìm được một lối thoát cho mình, nhưng hoàn toàn "Lực bất tòng tâm". Nếu may mắn chú chuột sẽ được chết nhẹ nhàng bằng một cú đập. Tức là tự rút lui trả lại quyền tự quyết về cho nhân dân. Còn bằng không. Nó sẽ phải chết từ từ, thảm khốc trên ngọn lửa hung hãn nóng bỏng. Ngọn lửa được thắp lên trong lòng một dân tộc, trong lòng mỗi người dân. Đang rực sáng lên xua đuổi những đêm đen CS. Sẽ đốt cháy và thiêu rụi tất cả những gì cản trở trên đường đi của nó. Cảm nhận được sự hủy diệt tàn khốc của ngọn lửa linh thiêng này. Đảng CSVN đang có những động thái cuối cùng, như những cơn co giật, xung huyết. Mạch máu não sắp sửa nổ tung. Giờ Cáo Chung của CSVN đã điểm.

No comments: