Saturday, August 2, 2014

ĐIỂM BÁO RFI: TRUNG QUỐC - Cuộc sống đế vương của các vị "hoàng tử đỏ"

Thứ bảy 02 Tháng Tám 2014
Chiến dịch chống tham nhũng của ông Tập Cận Bình nhắm vào phe hoàng tử đỏ - Reuters
Chiến dịch chống tham nhũng của ông Tập Cận Bình nhắm vào phe hoàng tử đỏ - Reuters

Lê Vy
Tạp chí Le Nouvel Observateur số ra tuần này quan tâm đến chiến dịch bàn tay sạch của Bắc Kinh và đặt câu hỏi : ai là đối tượng của chiến dịch này ? Tạp chí cho rằng, Chủ tịch Tập Cận Bình nhắm đến những « hoàng tử đỏ » mà tài sản của những nhân vật này lên đến hàng tỷ euro.

Tạp chí nêu lên một chuyện tình của một hướng dẫn viên chương trình trên đài truyền hình trung ương Trung Quốc với phó ban lưu trữ của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Cô gái này vừa hay tin « vị hôn phu » của mình đã kết hôn và đã có con riêng. Ấm ức và cảm thấy bị xỉ nhục, cô ta đã công khai chia sẻ với cộng đồng cư dân mạng vì cô bị xem là vợ bé, tiếng Trung Quốc gọi là « ernai », một từ rất mang nghĩa tiêu cực và miệt thị.
Điều gây xôn xao trên mạng là trong quan hệ ngoại tình, vị viên chức nhà nước này đã cung phụng cho cô vợ bé những món quà cực đắt : khăn choàng lông thú, kim cương, quần áo hàng hiệu, một chiếc xe hơi Porsche màu trắng, giá trị tổng cộng lên đến 1,2 triệu euro. Tạp chí cho rằng, với một đồng lương công chức thì không thể chi tiêu cho những món xa xỉ như vậy. Do đó, hàng triệu dân mạng đặt câu hỏi : tài sản đấy từ đâu ra ?
Từ hai hay ba năm nay, nhiều quan chức bị triệt hạ do một người tình nhân bị bỏ rơi hay vợ lớn bị lừa dối nên các bà, các cô đã tố giác trên các trang mạng xã hội. Bắc Kinh đã quyết định nhập cuộc. Một số thành phố vừa cấm các quan chức dan díu ngoại tình « kể cả ngoài giờ làm việc ». Tại một đất nước mà từ xưa đến nay, vua chúa đều năm thê bảy thiếp, các quan chức hiện nay cũng nối gót cha ông và họ cho rằng có nhiều vọ là bình thường. Một nhà báo giải thích : « có vợ trẻ đẹp là tín hiệu của sự thành đạt và phong độ ». Một nghiên cứu mới đây của trường đại học Nhân dân cho biết, 95% cán bộ bị kết án tham nhũng cung phụng cho một hoặc nhiều mối quan hệ ngoại tình.
Đối với Chủ tịch nước Tập Cận Bình, hiện tượng này là một sự suy đồi đạo đức và gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho sự tồn vong của chế độ. Các vụ bê bối liên tục nổ ra với một nhịp độ chóng mặt cho thấy các quan chức không chỉ ngoại tình mà còn lạm dụng quyền lực, cướp của, cưỡng hiếp, biển thủ, rượu chè, cờ bạc, ma túy thậm chí giết người. Từ khi thuyết cộng sản chỉ còn ‘’hữu danh vô thực’’, xã hội Trung Quốc đang bị mất phương hướng và chính trong giới quan chức là suy đồi rõ rệt nhất.
Tạp chí dẫn nhiều ví dụ, một quan chức nhỏ cũng đã có một tài sản kếch xù với 32 chiếc vali chứa đến 12 triệu euro bị nhà nước tịch thu. Để đếm số tiền này, phải dùng đến 16 máy đếm tiền, trong đó có 4 chiếc đã bị cháy do hoạt động quá công suất. Tuy nhiên, phải nhìn sang các quan chức cấp cao thì mới thật sự thấy tầm cỡ của nạn tham nhũng đang hoành hành tại Trung Quốc.
Các lĩnh vực của nền kinh tế Trung Quốc hiện đang rơi vào tay kiểm soát của « những gia đình lớn ». Sở hữu khối tài sản lên đến hàng trăm triệu euro thậm chí cả hàng tỷ euro, « các hoàng tử đỏ » có khuynh hướng bảo vệ lợi ích riêng của mình trước lợi ích quốc gia hay của Đảng.
Một giáo sư dạy tại đại học luật và chính trị Bắc Kinh nhận định : « Những tài năng xuất hiện trong 20 năm gần đây đã thay đổi rất nhiều. Họ thuộc một tầng lớp chỉ biết chiếm lấy tiền tài và điều khiển chính trị theo hướng có lợi cho họ ». Một người dân Bắc Kinh nhận định, « ông Tập Cận Bình biết rằng, tham nhũng là vấn đề hàng đầu. Nếu ông không làm gì cả thì hệ thống chính trị sẽ sụp đổ. Do đó, từ khi lên cầm quyền, ông đã tung ra chiến dịch bàn tay sạch. Một chiến dịch thực sự không phải để che mắt thiên hạ ».
Ngay trong giới quan sát, những người đa nghi nhất cũng thừa nhận tính hiệu quả của chiến dịch này. Từ ngày Đảng Cộng sản ra thông cáo vào năm 2012, yêu cầu đảng viên sống thanh đạm thì không còn các buổi yến tiệc đắt đỏ mà nhà nước phải chi trả, kéo theo việc giảm 90% nhập khẩu ‘’vi cá’’ (vây cá mập).
Việc cấm các quan chức nhận « quà » khiến cho lượng rượu Trung Quốc bán ra thị trường giảm 66%, nhập khẩu rượu ngoại cũng giảm, và các nhãn hiệu đắt tiền như Prada, Vuitton hay Gucci. Một cuộc điều tra được Ngân hàng Trung Quốc công bố vào năm 2011 cho biết, trong 20 năm gần đây, 18 000 quan chức đã bỏ trốn mang theo trong hành lý, một khoản tiền trị giá tương đương 90 tỷ euro.
Le Nouvel Observateur cũng bình luận về việc cựu Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương Từ Tài Hậu bị triệt hạ do tham nhũng. Báo chí Hồng Kông đưa tin, để được cựu quan chức này đỡ đầu, phải tặng cả chiếc Mercedes mà trong cốp xe chứa 100 ký vàng. Con gái ông nhận được món quà cuới là một thẻ tín dụng trị giá 2,4 triệu euro. Ông Vương Kỳ Sơn, người lãnh đạo chiến dịch này tuyên bố : « Không một quan tham nào thoát khỏi vòng điều tra ».
Tuy nhiên, một số người Trung Quốc xem đây là một cuộc chiến tranh giành quyền lực cổ điển : dưới vỏ bọc thanh lọc nội bộ, Chủ tịch Tập Cận Bình tìm cách triệt hạ các đối thủ như Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang để bổ nhiệm người thân cận của ông vào bộ máy cầm quyền. Một nhà phân tích chính trị nhận định, « không nên xem thường tham vọng của ông Tập Cận Bình. Ông ta muốn để lại dấu ấn trong lịch sử như Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình. Đúng là ông Tập tìm cách hạ gục đối thủ và sử dụng người thân cận nhưng chính vì ông muốn Trung Quốc trở thành cường quốc số một thế giới chứ không phải tích lũy bạc tỷ ở ngân hàng Thụy Sĩ ».
Israël-Hamas : có thể xem là chiến tranh ?
Nhật báo Libération ra ngày hôm nay quan tâm tình hình nóng bỏng tại dải Gaza qua dòng tựa trên trang nhất : « Israël-Hamas : có thể xem là chiến tranh ? ». Theo tờ báo, lệnh ngừng bắn kéo dài ba ngày được đưa ra vào ngày hôm qua nhưng chỉ sau hai giờ từ khi thỏa thuận có hiệu lực, khói lửa lại bùng lên trên dải Gaza.
Libération nhận định, lệnh ngừng chiến đã bị hủy bỏ bằng một bể máu. Một quân nhân Israël 23 tuổi bị bắt cóc và các cuộc oanh kích lại tiếp diễn.
Trong một bài viết khác trên tờ Le Figaro đề tựa : « Kịch bản tệ nhất cho Israël », tờ báo cho rằng, ưu tiên hàng đầu của quân đội Israël hiện nay không chỉ là làm cách nào giải thoát cho binh sĩ bị bắt cóc mà là làm cách nào đáp trả lại phe Hamas vì vụ bắt cóc này được xem là sự xỉ nhục đối với quân đội được xem là « mạnh nhất Trung Đông ».
Giới bình luận Israël cũng không quên nhắc nhở chính phủ Israël đề phòng « cái bẫy » mà phe Hamas giăng ra vì Hamas muốn quân đội Israël « sa lầy » ở dải Gaza. Thế nhưng, giữ thái độ bình tĩnh trong tình hình này vô cùng khó, theo Le Figaro. Từ khi tung ra chiến dịch oanh kích ngày 8/7, quân đội Israël đã thận trọng tối đa không để phe Hamas bắt giữ binh sĩ Israël làm con tin để tránh lặp lại cơn ác mộng mà người Israël phải chịu đựng trong vòng 5 năm.
Đó là số phận của một binh sĩ quốc tịch Pháp- Israël Gilad Shalit bị bắt năm 2006. Để đổi lấy sự tự do của binh sĩ này, Israël đã phải thả 1000 người Palestine, trong đó 280 người bị kết án chung thân vì có liên quan đến vụ tấn công đẫm máu.
Theo các thăm dò mới nhất, đa số dân Israël ủng hộ tấn công mạnh tay đối với phe Hamas. Le Figaro kết luận, trong những điều kiện khó khăn như vậy, Thủ tướng Netanyahou khó tìm được lối thoát cho cuộc chiến tại dải Gaza mà không bị mất mặt.
Khủng hoảng nợ Achentina : Tổng thống Kirchner trấn an dân chúng
Nhìn sang thời sự tại Châu Mỹ, nhật báo Le Monde quan tâm đến phản ứng của Achentina sau khi mất khả năng thanh toán vào ngày 31/07/2014. Theo tờ báo, Tổng thống Kirchner đã xuất hiện trước công chúng. Với thái độ rất điềm tĩnh, bà phát biểu : « Mất khả năng chi trả tức là không trả nợ, nhưng bị bị ngăn cản chi trả không phải là mất khả năng, nên phải nghĩ ra một từ mới để chỉ về tình hình hiện nay của Achentina ». Ý câu nói ám chỉ các chủ nợ Hoa Kỳ đang bắt Achentina chi trả 100% khoản nợ, trong khi trước đó, các chủ nợ đã nhất trí giảm nợ cho nước này còn 93%.
Tổng thống Kirchner kêu gọi người Achentina đoàn kết và yêu nước. Bà khẳng định, chính phủ của bà sẽ tiếp tục đối thoại để bảo vệ quyền lợi dân Achentina. Nếu như tình hình này không mấy nguy kịch bằng cuộc khủng hoảng năm 2001 thì dân chúng lại rất lo ngại. Achentina đang suy yếu bởi sự suy thoái kinh tế, thâm hụt ngân sách và lạm phát tăng cao hơn so với dự báo 30%.
Bà Kirchner phát biểu : « chúng ta đang sống trong một thế giới bất công và bạo lực », ý ám chỉ các cuộc oanh kích tại dải Gaza. « Nếu có một đất nước sống được, đó chính là Achentina » và bà kể ra các thế mạnh như tài nguyên năng lượng, lương thực, sự nhân đạo và diện tích rộng rãi chỉ có 40 triệu dân sinh sống. Bà Kirchner cũng hài lòng vì nhận được sự ủng hộ từ các tổ chức quốc tế, từ Tổng thống Brazil Dilma Rousseff và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, trong vụ tranh chấp với các chủ nợ Mỹ.
Khi thăm Achentina vào trung tuần tháng Bảy, Chủ tịch Trung Quốc Tập cận Bình hứa đầu tư vào Achentina, đặc biệt trong lĩnh vực năng lượng. Trước đó vài ngày, Tổng thống Nga Putin cũng bày tỏ quan tâm đối với trữ lượng dầu và khí đốt của quốc gia Nam Mỹ này.
Anh mở điều tra công khai về cái chết của cựu điệp viên Nga Litvinenko
Liên quan đến Châu Âu, nhật báo Le Monde quan tâm đến việc Anh chính thức mở cuộc điều tra công khai về cái chết của cựu điệp viên Nga Litvinenko. Theo đó, các tài liệu mật về việc Nga có nhúng tay trong việc sát hại nhà đối lập này sẽ được giới điều tra nghiên cứu.
Cựu điệp viên NgaLitvinenko bị sát hại ngày 23/11/2006. Cái chết nay gây sốc cho cả nước Anh. Các cuộc điều tra nhanh chóng cho biết ông Litvinenko là nhà đối lập với Tổng thống Putin. Nhân vật này đã trốn sang Anh và xin tỵ nạn tại nước này. Ông bị đầu độc khi uống tách trà tại bệnh viện có chứa chất polonium 210, một chất phóng xạ.
Sở cảnh sát Thủ đô Scotland Yard cho biết, hai nhân viên người Nga là Andreï Lougovoï và Dimitri Kovtun đã cho chất độc vào trà. Vụ ám sát này đã gây căng thẳng cho Luân Đôn và Mátxcơva. Yêu cầu đòi Nga cho dẫn độ hai nhân viên bị nghi ngờ hạ độc Litvinenko đã bị Nga bác bỏ. Ông Lougovoï còn trở thành dân biểu năm 2007.
Theo gia đình ông Litvinenko, ông Litvinenko từng hợp tác với tình báo Anh. Lúc xảy ra ám sát, ông Litvinenko đang điều tra về mối quan hệ của mafia Nga với Tây Ban Nha. Tháng 7/2013, chính phủ Anh đã bác bỏ yêu cầu của góa phụ Marina Litvinenko đòi điều tra công khai hồ sơ cái chết của chồng bà.
Vào lúc đó, quyết định của Thủ tướng David Cameron được xem là hành động ưu đãi cho Nga để tránh những tiết lộ gây khó xử cho Nga. Ngày 22/07, chính phủ Anh đã bật đèn xanh cho phép điều tra công khai vụ việc này. Anh cũng khẳng định không có liên quan gì đến các căng thẳng tại Ukraina và các biện pháp trừng phạt Nga.
Giấc mơ nói lên điều gì ?
Bạn đã bao giờ thắc mắc về ý nghĩa của các giấc mơ ? Tạp chí L’Express số ra tuần này chạy tựa trên trang nhất : « Những gì khoa học nói về giấc mơ của chúng ta ».
Từ lâu, con người vẫn tìm cách lý giải ý nghĩa của những giấc mộng với bao điều bí ẩn. Nhờ vào những tiến bộ vượt bậc của ngành khoa học nghiên cứu não bộ, chúng ta bắt đầu hiểu được giấc mơ đến từ đâu. Đối với nhiều nhà khoa học, giấc mơ có hai chức năng.
Chức năng thứ nhất là « nghiền ngẫm » lại những sự kiện đã gặp trong cuộc sống và chuyển tải chúng thành những kinh nghiệm có ích cho bước tiếp theo. Chức năng thứ hai là dự báo những tình huống sắp tới và chuẩn bị nó.
Trong bài viết đề tựa : « Người mộng du nghĩ gì ? », L’Express cho biết, 4% người lớn và 25% trẻ em rơi vào hiện tượng này và có nhiều hoang tưởng. Theo các nhà khoa học, nguyên nhân của bệnh mộng du là do căng thẳng, mệt mỏi trong cuộc sống hàng ngày.
Một số nhà khoa học ngày nay vẫn không tán đồng kết quả nghiên cứu của nhà phân tâm học Freud. Chuyên gia Tobie Nathan nhận định, Freud đã lầm. Giấc mơ của chúng ta không thuật lại quá khứ mà chỉ nói về tương lai và dự đoán ». Chuyên gia này còn khuyến cáo không nên thuật lại giấc mộng cho bất kỳ ai vì một sự diễn giải sai lạc sẽ dẫn đến nhiều hậu quả nghiêm trọng.

tags: Trung Quốc - Châu Á - Điểm báo - Tham nhũng - đảng Cộng sản - Xã hội

HOA KỲ - Hạ viện Mỹ khởi kiện Obama

Thứ bảy 02 Tháng Tám 2014
AFP/ MANDEL NGAN

Thanh Hà RFI
Với 225 phiếu thuận và 201 phiếu chống, ngày 30/07/2014 vừa qua, Hạ viện Mỹ do đảng đối lập Cộng Hòa chiếm đa số đồng ý khởi kiện Tổng thống Obama "lạm quyền", lấn át quyền hạn của bên Lập pháp. Theo phân tích của nhà báo Phạm Trần, chiến thuật của đảng Cộng Hòa càng tạo uy tín cho đảng Dân Chủ ba tháng trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.

Công luận Mỹ chán ngán trước các thủ đoạn chính trị làm lãng phí tiền của và thời gian. Đòn chính trị của đảng Cộng Hòa chưa chắc sẽ giúp đảng này giành được thắng lợi trong cuộc bầu cử vào tháng 11 sắp tới. 
Đảng Cộng Hòa đòi khởi tố chủ nhân Nhà Trắng vi phạm Hiến pháp, lạm dụng quyền lực để thông qua một số các đạo luật mà không cần có sự đồng thuận của bên Hạ viện, đặc biệt là đạo luật về bảo hiểm y tế và luật di trú. 
Kể từ khi lên cầm quyền trong 6 năm qua, Tổng thống Barack Obama đã ban hành 183 sắc lệnh để thông qua một số điều luật mà không cần có sự đồng ý của bên Lập pháp. Để so sánh, người tiền nhiệm của ông là Tổng thống George W. Bush đã ký sắc lệnh hết thẩy là 291 lần. Xa hơn nữa trong quá khứ, hai đời Tổng thống Clinton và Reagan theo thứ tự đã ban hành 364 và 381 sắc lệnh. 
Từ thủ đô Washington DC, nhà phân tích Phạm Trần quyết định đòi kiện Tổng thống Barack Obama của bên đảng Cộng Hòa càng làm lộ rõ trách nhiệm của đảng này đã gây tê liệt trên chính trường Mỹ trong bốn năm vừa qua.

Nhà báo Phạm Trần 02/08/2014
 
02/08/2014
 
 
tags: Hoa Kỳ - Quốc tế - Phỏng vấn - Theo dòng thời sự

UKRAINA - NGA - Putin trước ngõ cụt của khủng hoảng Ukraina

Thứ bảy 02 Tháng Tám 2014
Ngoại trưởng Lavrov và Tổng thống Putin bàn về tình hình Ukraina  - REUTERS /Maxim Zmeyev
Ngoại trưởng Lavrov và Tổng thống Putin bàn về tình hình Ukraina - REUTERS /Maxim Zmeyev

Anh Vũ RFI
Khủng hoảng Ukraina đang đẩy ông Putin vào tình thế càng ngày càng khó có thể tìm ra một lối thoát. Tổng thống Nga đang đau đầu trước một mớ bòng bong giữa những biện pháp trừng phạt của phương Tây ngày càng siết chặt, sự cân nhắc ủng hộ phe ly khai và dư luận trong nước có thể sẽ thất vọng về chính sách đối với Ukraina của Kremlin một khi phải hứng chịu hậu quả của một nền kinh tế suy yếu.

Trên đây là những nhận định chung của giới phân tích về cuộc khủng hoảng Ukraina, vốn đã phức tạp ngay từ đầu, giờ càng lún sâu vào bế tắc.
Ngay từ đầu cuộc khủng hoảng Ukraina mà cao điểm là từ khi được quốc tế hoá sau vụ sáp nhập Crimée vào Nga, tổng thống Vladimir Ptin đã sử dụng nhiều chiến thuật để đối phó với những đòn trừng phạt của phương Tây. Trong đó, tổng thống Nga đã khôn khéo chia rẽ các nước trong Liên hiệp châu Âu, đặc biệt là thái độ dè dặt của Đức, nước có có nhiều lợi ích nhất trong quan hệ làm ăn với Nga.
Tuy nhiên, diễn biến mới bất ngờ xảy ra hôm 17/07/2014 khi chuyến bay MH 17 của hàng không Malaysia bị rơi tại vùng miền đông Ukraina, mà nguyên nhân theo Kiev và Washington là do tên lửa của phe ly khai thân Nga bắn. Sau biến cố khiến cho 298 con người vô tội thiệt mạng đó, phương Tây không ngần ngại khẳng định Nga hậu thuẫn, cung cấp vũ khí cho phe nổi dậy tại Ukraina. Tiếp theo các cáo buộc trực diện nhắm vào Matxcơva, tuần qua, Hoa Kỳ và Liên hiệp châu Âu đã nhất loạt tăng cường các biện pháp từng phạt đánh thẳng vào kinh tế của Nga.
Các biện pháp trừng phạt mới bắt đầu được áp dụng từ hôm qua (01/08), theo đó cấm ít nhất trong vòng ba tháng những ngân hàng lớn của Nga tiếp cận thị trường vốn của châu Âu, cấm vận bán vũ khí và một số thiết bị quan trọng cho ngành dầu khí đối với Nga.
Mục tiêu của các trừng phạt kinh tế mới đối với Nga là rõ ràng : Buộc Tổng thống Putin từ bỏ việc sáp nhập « bất hợp pháp » bán đảo Crimée và chấm dứt sự ủng hộ về quân sự đối với phe ly khai thân Nga ở miền đông Ukraina.
Hãy còn quá sớm để có thể đánh giá được hiệu quả của các biện pháp trừng phạt với Nga. Như chuyên gia chính trị Konstantin Kalatchev, lãnh đạo trung tâm phân tích « Expert Politique » nhận định : « Ngay tức thời, các biện pháp trừng phạt đó không buộc ông Putin thay đổi chính sách đối với Ukraina, nhưng về lâu về dài thì có thể ».
Vẫn theo chuyên gia Kalatchev, cái khó cho ông Putin là kinh tế Nga lúc này đang đứng bên bờ suy thoái, « nếu như người dân trong nước bắt đầu cảm nhận được hệ lụy của các biện pháp trừng phạt » đè nặng lên cuộc sống của họ thì khi đó ông Putin sẽ mất đi rất nhiều điểm tín nhiệm trong dân chúng, trong khi mà chính quyền Nga phụ thuộc rất nhiều vào uy tín của ông Putin ở trong nước.
Quyết định sáp nhập Crimée về Nga và chính sách bảo vệ những người nói tiếng Nga cũng như phe ly khai thân Nga ở Ukraina đã giúp cho Tổng thống Nga có được 80% dư luận ủng hộ, một tỷ lệ được lòng dân lớn chưa từng có từ khi ông Putin lên nắm quyền lần đầu vào năm 2000.
Thế nhưng, đến giai đoạn này của cuộc khủng hoảng Ukraina, « ông Putin đang rơi tình thế khó khăn », như nhận định của nhà phân tích chính trị Nga bà Maria Lipman. Theo bà Lipman : « Nếu ông Putin không thay đổi chính sách, các trừng phạt sẽ nặng nề hơn. Ông ta đang cố xoay sở sao cho không bị cho là lùi bước. Nhưng phạm vi hành động của ông lại rất hạn hẹp ».
Theo một cuộc thăm dò dư luận Nga công bố hôm 31/7, chỉ có 1/4 người dân ủng hộ một cuộc can thiệp trực tiếp của Nga vào Ukraina. Trong khi đó, phương Tây không ngừng hối thúc Matxcơva phải ngừng ngay sự ủng hộ quân sự đối với lực lượng ly khai thân Nga ở miền đông Ukraina trước khi tìm giải pháp cho khủng hoảng trên bàn ngoại giao.
Nếu như Tổng thống Nga đang đau đầu tìm lối thoát khỏi cuộc khủng hoảng Ukraina đang có chiều hướng ngày thêm nguy hiểm này, thì Hoa Kỳ và Liên hiệp châu Âu cũng đang phải đối mặt với câu hỏi không dễ dàng là làm sao ngăn chặn được leo thang căng thẳng mà không bị mất mặt.
Nhật báo Anh The Independant mới đây đã tiết lộ một kế hoạch Nga – Đức đang được nghiên cứu, theo đó Nga bảo đảm an toàn biên giới Ukraina và cấp năng lượng cho châu Âu, đổi lại, quốc tế công nhận vụ sáp nhập Crimée vào Nga. Thông tin này đã bị Berlin phản bác ngay lập tức.
Nhà phân tích chính trị Lipman đặt vấn đề : « Cuộc xung đột ở Ukraina đang trở nên nghiêm trọng và nguy cơ bị quốc tế hoá là có thật. Phương Tây có phương tiện để gây thiệt hại cho nước Nga nhưng không thể làm chấm dứt cuộc chiến này mà không có mặt Nga. Vậy liệu phương Tây sẽ tạo cơ hội cho Putin để làm việc đó ? ».
Vấn đề mấu chốt hiện nay có lẽ nằm ở kết luận của các chuyên gia đang điều tra vụ chiếc máy bay số hiệu MH 17 bị rơi. Ông Putin vẫn luôn cân nhắc thận trọng sự ủng hộ đối với phe ly khai thân Nga.
Nếu các nhà điều tra quy trách nhiệm cho phe ly khai trong vụ tai nạn của máy bay MH 17 thì đó sẽ là « một gánh nặng mà ông Putin không thể mang thêm được nữa. Vì các giá phải trả sẽ quá đắt, khi đó có lẽ ông Putin sẽ bỏ rơi phe ly khai », Andrei Kolesnikov, một trong số các nhà báo Nga hiểu rõ ông Putin nhận định.

tags: Nga - Ukraina - Quốc tế - Phân tích

LỊCH SỬ - Đệ nhất thế chiến: Anh không muốn đứng nhìn Pháp bị tàn phá + Cuộc chiến bị xoá nhòa trong ký ức người Đức

Thứ sáu 01 Tháng Tám 2014
Vua Anh George V - năm 1911 (wikipedia.org)
Vua Anh George V - năm 1911 (wikipedia.org)

Anh Vũ
17 giờ ngày 01/08/1914, Hoàng tử Lichnowsky, đại sứ của Đức tại Luân Đôn, đã gửi về một bức điện bất ngờ đảo lộn tình hình. Đại diện ngoại giao của Đức thông báo, Anh Quốc có thể sẽ chỉ đứng trung lập, nếu nước Đức chỉ tấn công Nga mà không đánh Pháp.




Hoàng đế Guillaume II ngay lập tức đã ra lệnh cho chỉ huy quân đội Von Moltke điều tất cả lực lượng về hướng nước Nga.
Thế nhưng, vị chỉ huy này đã phản đối vì không có kế hoạch dự trù. Theo ông, việc thay đổi chiến lược vào giời chót quay sang tấn công về hướng đông có nguy cơ làm ối loạn toàn bộ cỗ máy chiến tranh của nước Đức. Ông nhấn mạnh rằng người Nga không phải là mối nguy hiểm ngay trước mắt như người Pháp. Một nhân chứng có mặt trong buổi hôm đó đã kể lại rằng vị thống chế quân đội đã giận đỏ mặt nói thẳng ra rằng, ông sẵn sàng chiến đấu chống lại kẻ thù, nhưng không chấp nhận một Hoàng đế như Guillaume II.
Khoảng 20 giờ 30, bức điện thứ 2 của đại sứ Lichnowsky được gửi về, trong đó viết : Có khả năng Anh Quốc vẫn giữ trung lập kể cả Đức tấn công Pháp. Berlin thở phào và cuộc chiến tranh có thể được tiến hành như dự kiến. Hoàng đế Đức quyết định mở tiệc rượu để tuyên bố chiến tranh.
Nhưng đến tối khuya hôm đó, điều bất ngờ đã xảy ra, Vua Anh George V cho Hoàng đế Đức biết rằng Lichnowski đã hoàn toàn hiểu lầm lập trường của Anh, ý ông muốn nói là nước Anh không thể đứng trung lập và nhìn nước Pháp bị huỷ diệt.
Thế nhưng mọi việc đã quá muộn, Guillaume II lúc này trong bộ đồ ngủ đã ra lệnh cho Moltke : « Bây giờ thì ông có thể muốn làm gì thì làm ».
Cũng giống như người Pháp, người Đức dự liệu cuộc chiến sẽ chỉ diễn ra ngắn và họ sẽ chiến thắng, nhưng thực tế cuộc chiến đã diễn ra khốc liệt hơn họ tưởng tượng rất nhiều.
tags: Anh - Pháp - Quốc tế - Lịch sử - Văn hóa - Đức - Theo dòng thời sự

***

Cuộc chiến bị xoá nhòa trong ký ức người Đức

Tảu ngầm Đức ra đầu hàng tại Luân Đôn, năm 1918 (wikipedia.org)
Tảu ngầm Đức ra đầu hàng tại Luân Đôn, năm 1918 (wikipedia.org)

Anh Vũ
Một thế kỷ sau, trong hồi ức của người dân Đức hầu như không còn lưu lại những dấu vết của cuộc chiến tranh thế giới đầu tiên này nữa cho dù hậu quả để lại của nó quá khốc liệt.

Hai triệu binh sĩ đã bỏ mạng trên chiến trường, đó là chưa kể nỗi thống khổ của người dân phải chịu đựng sau cuộc chiến. Kỷ niệm về cuộc bại trận này chỉ được nhắc lại chủ yếu ở bên ngoài nước Đức và một lần nữa, lịch sử nước Đức lại thêm một nỗi đau khác lớn hơn, đó là thất bại trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 2 năm 1945, một cuộc đại chiến do nước Đức Quốc xã phát động.
Người Đức không gọi là « đại chiến » như người Pháp hay Anh mà họ gọi cuộc chiến đó là « tai hoạ của tổ tông ». Nhiều sử gia vẫn cho rằng chính thất bại ở chiến tranh thế giới lần thứ nhất đã làm tiền đề cho việc Hitler lên nắm quyền với tuyên truyền là sẽ rửa nỗi nhục cho dân tộc Đức.
Trong dịp 100 năm cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ nhất này, chính phủ Đức không dự tính tổ chức một hoạt động kỷ niệm nào
Tuy nhiên, ngày 28 tháng 5 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel đã cắt băng khánh thành một cuộc triển lãm về cuộc chiến này tại Bảo tàng lịch sử Berlin và có tham dự vào một cuộc hội thảo của thanh niên Châu Âu về đề tài này.
Ngày 3/8 tới, Tổng thống Đức Joachim Gauck sẽ tới Alsace cùng với Tổng thống Pháp François Hollande dự lễ kỷ niệm 100 năm Đức tuyên chiến với Pháp. Sau đó, ông sẽ cùng lãnh đạo Bỉ và Anh tới Liège (Bỉ) tham dự các hoạt động kỷ niệm 100 năm sự kiện được đánh giá như là một biến động lớn nhất của lịch sử thế giới trong trong thế kỷ 20.
tags: Đức - Quốc tế - Chiến tranh - Văn hóa - Lịch sử - Theo dòng thời sự

Friday, August 1, 2014

LỜI THÚ TỘI KINH HOÀNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM – Trúc Giang MN

11* Mở bài
Ngày thứ bảy, 31 tháng 5, 2014 đài BBC đưa tin như sau:
Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam nói quan hệ Việt-Trung vẫn “phát triển tốt đẹp” và so sánh xung đột hiện nay trên Biển Đông với ‘mâu thuẫn gia đình’.
Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh
Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh
Ông Thanh nói:”Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi.” (Phùng Quang Thanh)
Ông Thanh ví cuộc tranh chấp như mâu thuẩn trong một gia đình rất đúng. Về mâu thuẩn gia đình thì Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và phái đoàn của đảng CSVN đã xin cho Việt Nam được làm một khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương Bắc Kinh, và đã được “Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc “gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. (Hết trích)
Mâu thuẩn trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc là hiện thực, Tây Tạng và Tân Cương là một chứng minh cụ thể.
GS Carl Thayer cho biết: “Giới chức Việt Nam thường có thói quen nói chung chung và không đi vào cụ thể”, do đó ta có thể nhận ra ‘mâu thuẫn gia đình’ nằm trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.
“Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. Đó là lời xác nhận của một cán bộ Việt Cộng cao cấp thuộc Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam, Nguyễn Cơ Thạch, Bộ trưởng Ngoại giao, đã tuyên bố sau Hội nghị Thành Đô, Tứ Xuyên năm 1990.
Nguyễn Cơ Thạch tuyên bố như thế thì có thể tin tưởng được Hội nghị Thành Đô đã đưa Việt Nam vào thời kỳ Bắc thuộc. Đó là đại sự của quốc gia cho nên ông không có thể nói chơi cho vui miệng, vì lời nói có ảnh hưởng đến cuộc đời và sự nghiệp chính trị của ông. Bị mất chức.
Bài nầy nêu những bằng chứng cụ thể để chứng minh hoạt động của hai bên Việt-Trung trong chương trình 30 năm về mọi mặt gọi là “đại cuộc”, và ngụy trang bằng cụm từ “16 chữ vàng”
Do kinh nghiệm ở hai khu tự trị Tây Tạng và Tân Cương, chính quyền trung ương ở Bắc Kinh đã kiềm chế CSVN bằng cách đã cấy sinh tử phù và đặt chiếc vòng kim cô lên đầu CSVN cho nên những tên Hán ngụy hiện nay như cá nằm trên thớt, vô phương cục cựa.
Giang Trạch Dân đã cho CSVN thời gian 30 năm để tiến hành sự kiện vĩ đại đối với Việt Nam cho nên gọi đó là “đại cuộc” và việc thực hiện chương trình 30 năm nằm trong khuôn khổ “16 chữ vàng”. Vì thế cứ mỗi lần có tranh chấp thì Bắc Kinh khuyên nhũ Việt Cộng hãy vì “đại cuộc”, và CSVN luôn luôn cam kết thực hiện 16 chữ vàng.
Tuyên bố của Phùng Quang Thanh thật đúng là lời thú tội kinh hoàng đối với người Việt trong nước.
Cho dù Wikileaks không tiết lộ, xem như không có biên bản đó, thì xuyên qua những hành động mà đảng CSVN đã thể hiện và nhiều người đã xác nhận đó là hành động bán nước.
2* Đảng Cộng Sản Việt Nam xin được làm một khu tự trị trực thuộc Bắc Kinh
Từ trái qua phải. Lý Bằng, Giang Trạch Dân (nắm tay Nguyễn Văn Linh), Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng (chắp tay)
Từ trái qua phải. Lý Bằng, Giang Trạch Dân (nắm tay Nguyễn Văn Linh), Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng (chắp tay)
Hàng trước từ trái sang: 1) Hoàng Bích Sơn, trưởng ban đối ngoại T.Ư., (3)Phạm Văn Đồng,                          (4) Nguyễn Văn Linh (bên phải Giang Trạch Dân),  5) Giang Trạch Dân (áo xám đứng giữa), 6) Lý Bằng, 7) Đỗ Mười, 9) Hồng Hà (bìa phải)
Hàng trước từ trái sang: 1) Hoàng Bích Sơn, trưởng ban đối ngoại T.Ư., (3)Phạm Văn Đồng,
(4) Nguyễn Văn Linh (bên phải Giang Trạch Dân),
5) Giang Trạch Dân (áo xám đứng giữa), 6) Lý Bằng, 7) Đỗ Mười, 9) Hồng Hà (bìa phải)
Wikileaks xác định văn kiện đó là một trong 3,100 bức điện thư lưu trữ tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tài liệu chi tiết như sau:
“Biên bản buổi họp kín giữa Nguyễn Văn Linh , Tổng Bí Thư đảng CSVN, Đỗ Mười, Chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng, đại diện phía Việt Nam, và Giang Trạch Dân, TBT/CSTQ, Lý Bằng, Thủ tướng, đã họp 2 ngày từ 3 và 4-9-1990, tại Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc ”.
“Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ Nghĩa Cộng Sản, đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung Ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng, Quảng Tây”.
“Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN “giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. (Hết trích)
 3* Bí mật của chương trình 30 năm sát nhập Việt Nam vào Trung Cộng
Hội nghị tái lập bang giao giữa hai nước được tổ chức công khai vào hai ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 tại Thành Đô, Tứ Xuyên, nhưng nội dung CSVN xin được sát nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc là bí mật.
Cho mãi đến khi Wikileaks phổ biến tài liệu mật đó thì người Việt ở nước ngoài mới biết đến, nhưng đối với đa số người trong nước thì nó vẫn còn là một bí mật. Vì thế, để lừa bịp nhân dân Việt Nam, chương trình 30 năm mà hai đảng Cộng Sản nầy thực hiện được ngụy trang dưới những từ ngữ mỹ miều như “đại cuộc”, “phương châm 16 chữ vàng”, “hợp tác chiến lược toàn diện”, “Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác toàn diện”…
Những cụm từ nêu trên là cái nhãn hiệu che giấu chương trình 30 năm ở Thành Đô.
Wikileaks không phải là căn bản để đánh giá, nó không phải là bằng chứng, cho nên có nó hay không có nó không quan trọng, mà hành động cụ thể là CSVN thi hành đối với Trung Cộng mới chính là bằng chứng bán nước. Hành động bán nước của đảng CSVN được xác định qua những hành động cụ thể một cách chính thức bằng những văn bản của những tuyên bố chung và hành động mà Đảng CSVN đã làm.
4* Sự ra đời của “16 chữ vàng”
  1. 1. Bước mở đầu
Tháng 11 năm 1991, sau hội nghị Thành Đô, lãnh đạo cao cấp hai đảng, hai nước liên tiếp thăm viếng lẫn nhau. Sự giao lưu, hợp tác giữa hai bên về các lãnh vực chính trị, kinh tế, quân sự, khoa học kỹ thuật, văn hoá… được mở rộng, nâng lên tầm cao là bước đầu của việc hội nhập.
Trung Cộng cho biết con đường hợp nhất của hai nước vô cùng thuận lợi vì đó là những đặc thù về địa lý tự nhiên, chế độ chính trị, văn hoá, xã hội và vận mệnh của hai dân tộc, của hai đảng được xem như một.
“Sơn thủy tương liên, Lý tưởng tương thông, Văn hóa tương đồng, Vận mệnh tương quan”
Việt Trung tuy hai mà một, tương nhập là lẻ tất yếu và hợp tình, hợp lý.
4.2. Trung Cộng khởi tạo phương châm 16 chữ vàng
Tiếp tục thúc đẩy tiến trình bí mật 30 năm Thành Đô, Giang Trạch Dân đưa ra chiêu bài để ngụy trang là phương châm 16 chữ vàng. Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu nhất trí ngay và cam kết luôn luôn thực hiện với quyết tâm cao độ để hoàn thành “đại cuộc” đó.
Thế là phương châm 16 chữ vàng ra đời từ đó. Bản tuyên bố chung về 16 chữ vàng chính thức được Giang Trạch Dân và Lê Khả Phiêu ký vào tháng 2 năm 1999.
16 chữ vàng:
Láng giềng hữu nghị (mục lân hữu hảo), hợp tác toàn diện (Toàn diện hợp tác), ổn định lâu dài (Trường kỳ ổn định), hướng tới tương lai (Diện hướng vị lai).
Tháng 11 năm 2000 khi tân Tổng bí thư Nông Đức Mạnh sang diện kiến thì Giang Trạch Dân nhắc đến và nhấn mạnh, phương châm 16 chữ vàng là cái khung chỉ đạo căn bản và nhất quán để Việt Nam phát triển quan hệ với Bắc Kinh. Cũng giống như những người tiền nhiệm, Nông Đức Mạnh hạ quyết tâm thực hiện nội dung của 16 chữ vàng.
5* Thực hiện chương trình 30 năm trên cơ sở 16 chữ vàng
  1. 1. Nội dung chương trình
Chương trình 30 năm Thành Đô được các đời Tổng bí thư CSVN ký kết qua những bản tuyên bố chung về hợp tác toàn diện để Việt Nam hội đủ điều kiện sát nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.
Hợp tác toàn diện về các mặt:
  • Việc quản lý đảng, quản lý nhà nước thông qua những cuộc thăm viếng của các lãnh đạo cao cấp hai bên.
  • Giao lưu về các mặt: chính trị, kinh tế thương mại, quân sự, văn hóa, hữu nghị nhân dân…từng bước nâng lên tầm cao mới sẵn sàng cho ý nguyện hội nhập theo tinh thần của hội nghị Thành Đô năm 1990.
  1. 2. Những bước cụ thể đã được thực hiện
  2. 2.1. Hợp tác toàn diện về việc quản lý đảng và quản lý nhà nước
Các lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước hai bên liên tục có những cuộc viếng thăm quan trọng, không ngừng vun đắp quan hệ hợp tác toàn diện, từng bước nâng lên tầm cao mới để đáp ứng “nguyện vọng của nhân dân hai nước” là hội nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.
1). Những lãnh đạo Trung Cộng sang thăm Việt Nam
Từ tháng 11 năm 1992 đến năm 2013 đã có 8 lãnh đạo cao cấp Trung Cộng đến thăm và làm việc với lãnh đạo đảng CSVN.
Thủ tướng Lý Bằng (tháng 11 năm 1992). Chủ tịch Quốc hội Kiều Thạch Đàng (tháng 11, 1994 và tháng 3, 2002). Chủ tịch nước Giang Trạch Dân (tháng 6, 1996). Thủ tướng Chu Dung Cơ (tháng 11, 1996). Thủ tướng Ôn Gia Bảo (tháng 12, 1996).
Từ 31-10 đến 2-11-2005 Hồ Cẩm Đào kinh lý Việt Nam. Đó là chuyến viếng thăm cao cấp nhất, đầy đủ cương vị: Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy TW, là bước ngoặt quan trọng thúc đẩy Việt Nam hội nhập vào Trung Quốc.
Sau đó là viếng thăm của Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Quốc Cường. Ngoài ra còn có nhiều lãnh đạo cấp thấp tới lui rộn rịp.
2). Về phía lãnh đạo Việt Nam sang chầu thiên triều
Tất cả những Tổng bí thư, chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội và thủ tướng đều phải qua diện kiến lãnh đạo Trung Cộng. Tổng bí thư, chủ tịch nước đều phải ký những bản Tuyên bố chung xác định quyết tâm thúc đẩy, hợp tác toàn diện trên phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt mà thực chất là hoàn tất chương trình 30 Thành Đô, sát nhập vào “đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”.
Ngoài những bản tuyên bố chung, Việt Nam bị bắt buộc phải thành lập “Ủy Ban Chỉ Đạo Hợp Tác Toàn Diện” để làm việc một cách cụ thể với Ủy ban Hợp tác Toàn diện của Trung Cộng.
Phiên họp lần thứ tư, phiên họp lần thứ 5 Ủy ban Chỉ đạo Hợp Tác Toàn Diện
Vì sao phải thành lập ủy ban chỉ đạo hợp tác toàn diện? Một quốc gia độc lập chỉ cần xác định chính sách ngoại giao là đủ. Khi cần thì ký những hiệp ước, những thỏa thuận riêng biệt cho mỗi vấn đề.
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh (phải) và thượng tướng Mã Hiểu Thiên
Việt Trung hợp tác toàn diện về quốc phòng
  1. 2.2. Hợp tác toàn diện về kinh tế với Bắc Kinh
1). Thiết lập những nguyên tắc luật pháp căn bản về kinh tế
Năm 2005, trong số 44 hiệp định và thỏa thuận về kinh tế và thương mại, Việt Nam và Trung Cộng đã có 20 văn bản thỏa thuận làm căn bản pháp lý trong quan hệ giữa Việt Nam với các địa phương bên Trung Cộng. Đó là: Hiệp định thương mại, Hiệp định mua bán vùng biên giới, Hiệp định thành lập Ủy Ban Việt-Trung về kinh tế và thương mại.
Hiệp định giao thông đường sắt cao tốc và đường bộ, đường hàng không để lưu thông hàng hóa giữa địa phương với trung ương Bắc Kinh.
Từ ngày 1-1-2004 Việt Nam và Trung Cộng thực hiện bãi bỏ thuế xuất, nhập khẩu. Các cặp cửa khẩu hai bên đã được khai thông tạo điều kiện cho hàng hoá lưu thông tự do, mở ra một thời kỳ giao lưu hàng hóa không biên giới giữa hai bên.
2). Kinh tế Việt Nam đã lệ thuộc vào chính quyền trung ương Bắc Kinh
Hợp tác toàn diện về kinh tế thương mại
  1. Về đầu tư xây dựng
Nhà thầu Trung Cộng hầu như thắng thầu hầu hết những công trình quan trọng với loại thầu trọn gói EPC, còn gọi là “hợp đồng trọn gói” hay “hợp đồng chìa khoá trao tay”.
EPC là Engineering , Procurement and Construction. (Thiết kế, mua sắn, xây dựng).
Hiện nay có 90% gói thầu EPC được giao cho Trung Cộng thực hiện, bao gồm những dự án lớn và quan trọng về năng lượng (nhà máy điện), kim loại, hoá chất…điều nầy cho biết Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Cộng rồi.
b. Trung Cộng chiếm lĩnh thị trường Việt Nam
Tại hầu hết các chợ lớn như Đồng Xuân, chợ Hôm, chợ Ngã Tư Sở, chợ Xanh, chợ Long Biên, chợ Ninh Hiệp… tràn lan các mặt hàng Trung Quốc
Hàng hóa độc hại Trung Quốc chiếm lĩnh thị trường Việt Nam
Thương lái Trung Cộng xâm nhập vào các vùng sâu, dùng thủ thuật giá, mua những thứ như cây tràm cỗ ở Quảng Ngãi, và những thứ không biết để làm gì, nhưng đã để lại những tác hại vô cùng to lớn. Đó là đánh phá thị trường VN.
Nông sản, thực phẩm, hàng công nghiệp giá rẻ, mà không được kiểm soát về chất lượng, vệ sinh, an toàn, thậm chí có những mặt hàng Trung Cộng mà dán nhãn sản xuất ở VN. Nhiều trường hợp dán cờ Trung Cộng trên các sản phẩm bày bán ở các siêu thị VN.
Hàng hóa rẻ tiền của Trung Cộng chiếm lĩnh thị trường Việt Nam, giết chết các công ty trung bình và nhỏ trong nước, đưa đến công nhân thất nghiệp.
  1. Nhập siêu của Việt Nam chứng tỏ lệ thuộc kinh tế
Năm 2013, Việt Nam nhập khẩu hàng hóa Trung Cộng (TC)  36tỷ 960 triệu USD, trong khi đó xuất khẩu chỉ có 13tỷ 960 triệu USD. Đó là nhập siêu. Sự chênh lệch về cán cân mậu dịch nầy khiến cho VN phụ thuộc vào TC.
TS Lê Đăng Doanh nêu nhận xét: “Mức nhập siêu to lớn nầy gây sức ép rất nặng khiến cho VN phụ thuộc vào TC: mất ngoại tệ, mất thị trường trong nước, công nhân mất việc. Khi người dân mua hàng hóa TC đồng nghĩa với việc trả lương cho công nhân nước nầy”.
  1. 2.3. Hợp tác toàn diện về văn hóa giáo dục
          1). Việt Nam cam kết giáo dục nhân dân về 16 chữ vàng và 4 tốt
Ngày 21-2-2013, Nguyễn Thiện Nhân, ủy viên BCT dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao sang Bắc Kinh. Hai bên đã ký một thỏa thuận hợp tác toàn diện cho giai đoạn 5 năm từ 2014-2019.
Nguyễn Thiện Nhân, cựu Bộ trưởng Bộ Giáo dục, cam kết, với tư cách Chủ tịch Ủy ban Trung Ương Mặt Trận Tổ quốc VN (MT/TQ/VN), ông sẽ vận động quần chúng nhân dân thực hiện tốt 16 chữ vàng và 4 tốt để hoàn thành tốt thoả thuận của hai bên từ khi bình thường hóa năm 1990. Ông Nhân cho biết MT/TQ/VN sẽ triển khai chức năng và nhiệm vụ mới trong Hiến pháp 2013 là “giám sát phản biện xã hội” để tăng cường hiểu biết của nhân dân Việt Nam với nhân dân Trung Quốc.
Việt Nam sẽ thực hiện Cung Văn hoá Việt-Trung tại Hà Nội. Trong 15 năm, kể từ 2005 Việt Nam đã cử hơn 100 đoàn đại biểu văn hóa trên các lãnh vực: báo chí, âm nhạc, điện ảnh, kịch nghệ, truyền hình sang tham quan học hỏi và trình diễn ở Bắc Kinh.
2). Giáo dục thanh niên
Chủ tịch Ủy ban TƯ MTTQ Việt Nam (Nguyễn Thiện Nhân) và Bí thư Thứ nhất TƯ Đoàn Đoàn    TNCS Hồ Chí Minh Nguyễn Đắc Vinh giao lưu với các đại biểu thanh niên hai nước
1 2
Hữu nghị giữa hai đoàn thanh niên khu tự trị VN & Trung Quốc
Theo một hiệp định, mỗi năm Trung Cộng cấp 130 suất học bổng cho sinh viên VN, đồng thời VN chỉ cấp 15 học bổng cho sinh viên Trung Cộng, có nghĩa là Bắc Kinh đào tạo cán bộ tương lai cho họ.
Việt Nam đưa những đoàn thanh niên sang thăm viếng, hợp tác hữu nghị với thanh niên sắc tộc của các khu tự trị. Nổi bật nhất là Liên hoan thanh niên VN-TQ được tổ chức vào ngày 26-11-2013, 3,000 thanh niên do Nguyễn Thiện Nhân hướng dẫn tham dự liên hoan. Trong diễn văn, ông Nhân cho biết: “Đây là dịp để thế hệ trẻ hai nước kết chặt quan hệ hai đảng, hai nước, không ngừng đơm hoa kết trái, vun đắp tình hữu nghị của hai dân tộc”.
Định hướng dư luận, Lập Viện Khổng Tử, nằm trong hợp tác văn hoá giáo dục cho thanh niên.
16 chữ vàng và 4 tốt là chiêu bài ngụy trang cho chương trình 30 năm để VN hội nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc, nói thẳng ra là chương trình bán nước của đảng CSVN.
  1. 2.4. Trung Cộng di dân vào Việt Nam
Bọn Tàu khựa vào Việt Nam không cần Visa nhập cảnh, nên tự do đi luông tuồng như đi vào Tây Tạng, Tân Cương, Mãn Châu, Nội Mông. Bọn họ đã có mặt trên khắp hang cùng ngỏ hẻm của đất nước Việt Nam. Trong 65 khu chế xuất, khu công nghiệp, không nơi nào vắng bóng người Hoa cả.
Chúng chiếm đóng các vị trí chiến lược, từ việc thuê đất 306,000  hecta trong 50 năm với giá rẻ mạt ở biên giới phía Bắc, từ Bauxite Tây Nguyên đến Cà Mau, có thể thành lập nhiều sư đoàn của đạo quân thứ năm với những công nhân, mà thực chất là binh sĩ, tình báo, đặc công. Họ nắm trong tay những bản đồ vị trí các nhà máy điện, nhà máy quốc phòng, cơ xưởng…
Những người di dân tạo lập thành những khu riêng biệt của người Hoa mà công an Việt Nam không được vào đó để kiểm soát.
1). Khu phố Tàu Bình Dương
Trung tâm thương mại Đông Đô Đại Phố (Chữ Tàu trên cổng vào)
Trung tâm thương mại Đông Đô Đại Phố (Chữ Tàu trên cổng vào)
Tờ Việt Báo tại hải ngoại có bài viết tựa đề: “Cờ Trung Quốc treo rợp Bình Dương: Dân Việt có nguy cơ mất đất”
Theo bài báo thì “Cờ Trung Cộng treo tưng bừng tại Bỉnh Dương để mừng Quốc Khánh lần thứ 90 của Trung Cộng bởi vì người Hoa đang cư ngụ đông đảo ở Phố Tàu nơi đây.
Một bài viết có tựa đề “Phố người Hoa, Rừng người Hoa, sòng bạc người Hoa,…và người Hoa” còn đưa ra quan ngại rằng “trong một tương lai không xa, con cháu người VN sẽ không còn được sống trên quê hương mình”.
Bài báo viết tiếp:
“Sau Casino của người Hoa ở Đà Nẳng chỉ dành cho người nước ngoài, lại đến khu phố dành riêng cho người Hoa ở Bình Dương, nơi mà người Việt cũng không được bén mảng tới. Vậy trong tương lai, người Việt sẽ chỉ được sử dụng một phạm vi bao nhiêu bởi vì, biển, rừng, đô thị đều có bóng dáng của người Hoa.
Phố Tàu là khu vực riêng biệt của cộng đồng người Hoa, người Việt khó chen chân vào. Phố Tàu ở Bình Dương mang tên Trung Tâm Thương Mại Đông Đô Đại Phố, trong đó có một trường Đại học quốc tế Miền Đông, một bịnh viện 1,000 giường, một khu phức hợp: thể thao, hội nghị, tiệc cưới, một sân golf, các cửa hiệu thương mại và một khu giải trí.
Bọn Tàu khựa sinh hoạt theo phong tục tập quán của họ và luật pháp Việt Nam bị bỏ ra ngoài. Nhân viên công lực VN không được vào kiểm tra cần thiết để nắm quyền kiểm soát khu vực.
Ngay cả nghĩa địa người Hoa ở Việt Nam cũng là một khu vực riêng biệt bất khả xâm phạm. Vậy hỏi quyền lực quốc gia còn đâu nữa?
6* Những bản tuyên bố chung của lãnh đạo CSVN
  1. 1. Thỏa thuận 4 điểm của Tổng bí thư Nông Đức Mạnh
Ngày 22-8-2006, Nông Đức Mạnh sang Bắc Kinh thúc đẩy tăng cường quan hệ toàn diện và nhất trí với Hồ Cẩm Đào 4 khía cạnh:
Thứ nhất. Lãnh đạo cao cấp hai bên phải duy trì “quan hệ gần gũi” thông qua những cuộc viếng thăm cấp cao.
Thứ hai. Quan hệ kinh tế thương mại phải được nâng lên nấc thang cao mới, cụ thể hơn.
Thứ ba. Vấn đề lãnh thổ phải luôn luôn đạt được “sự đồng thuận”, bảo đảm ổn định lâu dài. (Nếu đồng thuận thì ổn định)
Thứ tư. Hai bên thống nhất về chính sách ngoại giao, quốc phòng để có nền tảng phát triển bền vững và hữu nghị.
Năm 2009, tỉnh Hải Nam và Việt Nam nhất trí hợp tác toàn diện về chiến lược quân sự.
 (Tại sao một quốc gia lại phải hợp tác với một tỉnh của quốc gia khác?)
  1. 2. Bản tuyên bố chung của Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cẩm Đào ngày 15-10-2011
  2. Hai bên đã thông báo cho nhau về tình hình mỗi Đảng, mỗi nước.
  3. Phía Việt Nam nhiệt liệt chúc mừng 90 năm thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc vui mừng trước những thành tựu mang tính lịch sử dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc.
  4. Hai bên đã nhìn lại và tổng kết 20 năm kể từ khi bình thường hóa quan hệ (1990), khẳng định tình hữu nghị đời đời Việt-Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau.( Thôn tính tương lai)
  5. 3. Bản tuyên bố chung của Trương Tấn Sang
Trong bản tuyên bố chung ngày 21-6-2013 được ký bởi Trương Tấn Sang và Tập Cận Bình, có đoạn ghi như sau:
Dân sự: Đào tạo nhân dân, văn hóa, giáo dục, y tế, sản xuất, chế biến. Khai thác lãnh thổ, lãnh hải, đất liền, biên giới, cửa khẩu, biển Đông, rừng núi, đầu tư, khoa học, công nghệ, kinh tế, thương mại, môi trường, nông nghiệp, ngư nghiệp, dầu khí, giao thông, vận tải và du lịch.
Chính trị: Xây dựng nguồn máy đảng, và nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tham vấn chính phủ, ban tuyên giáo, ban đối ngoại trung ương, ban lý luận, đào tạo hữu nghị quân, dân, cán chính cao cấp.
Quân sự: Quân đội, quốc phòng, khí tài, an ninh, ngoại giao.
Kế hoạch toàn diện qui định mỗi bộ phận đặt đường dây nóng tự quản và kết nối quản trị Bắc Kinh.
(Đường dây nóng tự quản với Bắc Kinh là nhận lịnh trực tiếp từ chính quyền trung ương ở Bắc Kinh)
Ngoài ra, đảng CS và nhà nước Việt Nam, ưu tiên để 4 tỉnh phía Nam Trung Quốc, như Vân Nam, Quảng Tây, Quảng Đông, Hải Nam được hưởng đặc quyền khai thác toàn diện trên 7 tỉnh biên giới của Việt Nam, như Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh. Người Trung Quốc được hưởng qui chế “bất xâm phạm” từ khi có mặt tại Việt Nam để thi hành công tác khai thác toàn diện trên lưng người Việt Nam.
“Hai bên nhất trí tăng cường hơn nữa sự hợp tác giữa các tỉnh, khu vực của hai nước, nhất là giữa 7 tỉnh của Việt Nam: Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh, hợp tác toàn diện với 4 khu tự trị của Trung Quốc gồm có: Quảng Đông, Quảng Tây, Hải Nam, Vân Nam”.
Trước hết Trung Cộng muốn Việt Nam hội nhập với 4 khu tự trị để trở thành 5 khu tự trị gồm có: Mãn, Tạng, Hồi, Mông và khu tự trị mới là Việt Nam. Và cờ Trung Cộng trở thành 6 ngôi sao mà VN đã dùng để chào mừng Tập Cận Bình vừa qua.
Thực tế là chỉ có 3 tỉnh của Trung Cộng mà đòi hợp tác toàn diện với 7 tỉnh Việt Nam, tạo điều kiện dễ dàng và hợp pháp cho thương lái, nhân viên Trung Cộng được đi khắp mọi nơi để nắm tình hình các mặt, biết rõ địa hình địa vật, đường đi lối về, tài nguyên, khoáng sản, đặc sản để khi cần thì xử dụng.
Trên Facebook, nhà bình luận Trần Trung Đạo nêu nhận xét như sau: “Đọc bản tuyên bố chung mới thấy số phận chùm gởi của CSVN phụ thuộc sâu xa vào cây cổ thụ già Cộng Sản Trung Quốc đến mức độ nào. Sự khiếp nhược và ươn hèn thể hiện rõ đến mức chỉ trong một văn bản 8 điểm mà có tổng cộng 29 lần “nhất trí”.
7* Cộng Sản Việt Nam bị cấy sinh tử phù
Trung Cộng đang nắm trong tay những con bài tẩy bằng văn bản chính thức đã được các lãnh đạo CSVN ký và cam kết thi hành. Công hàm bán nước Phạm Văn Đồng chỉ là con bài thứ nhất mà thôi. Những lá bài khác như biên bản bí mật ở Thành Đô năm 1990 và những bản tuyên bố chung đã được ký kết như đã nêu trên.
Thiên la địa võng đã bày ra để khống chế và trừng trị Hán ngụy Việt Nam nếu phản chủ. Các vị trí chiến lược chủ yếu như rừng đầu nguồn, Lào, Campuchia, Tây Nguyên, hệ thống giao thông cao tốc xuyên Việt…và những sư đoàn của đạo quân thứ năm dưới lớp áo công nhân, thương nhân…khiến cho số phận của lãnh đạo CSVN thê thảm như con cá nằm trên tấm thớt của Trung Cộng.
Khi Tập Cận Bình niệm thần chú thì bộ tứ “hùng dũng sang trọng” vừa ôm đầu vừa gật đầu lia lịa.
8* Vì sao Trung Cộng không muốn đưa nội vụ ra tòa án quốc tế?
Ngày 2-6-2014 báo South China Morning Post tường thuật rằng ngày 1-6-2014 Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cho biết Hà Nội vẫn chưa quyết định bao giờ sẽ yêu cầu toà án trọng tài quốc tế phân xử tranh chấp, nhưng nói đó là tùy thuộc vào hành động của Trung Quốc.
Trước đó, Nguyễn Tấn Dũng cũng cho biết là VN đã chuẩn bị bằng chứng cho hồ sơ pháp lý nầy, nhưng mọi việc sẽ do Bộ Chính Trị quyết định.
Ông Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban Biên giới Chính phủ lại lên tiếng là kiện chẳng ăn thua gì.
Có thể dùng câu “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm” để biết bản chất của CSVN trong vấn đề nầy.
Vì sao Trung Cộng không muốn nội vụ được đưa ra toà án quốc tế?
Không phải TC sợ bị thua kiện, vì họ đã có khả năng vô hiệu hóa vụ kiện 100% bởi quyền phủ quyết ở HĐ/BA/LHQ, mà cũng không phải vì Trung Cộng sợ dư luận quốc tế, vì nếu sợ thì đã không làm ngang tàng như thế..
Điều mà Trung Cộng mong muốn là “những mâu thuẩn trong gia đình” phải để gia đình giải quyết. Tập quán Á Đông là nếu đưa chuyện nội bộ gia đình ra ngoài thì chẳng khác gì “vạch áo cho người xem lưng”. Điều Trung Cộng muốn là Việt Nam phải là một trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc mà Nguyễn Văn Linh đã lặn lội từ Hà Nội đến Thành Đô để thỉnh cầu hồi năm 1990.
Đây là phép thử, xem CSVN có đủ can đảm để thoát ra đại gia đình các dân tộc TQ đó không?
Nếu quan sát kỹ những tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Chí Vịnh và Trần Công Trục nêu trên, thì có thể đoán được lãnh đạo CSVN vẫn còn hèn nhát, vì không dám phản chủ, nên chỉ dám nói mà không dám làm. Hơn nữa Việt Cộng đã bị cấy sinh tử phù và niền chiếc vòng kim cô lên đầu rồi thì chẳng còn hành động can đảm nào nữa cả.
Hãy chờ xem!
9* Kết luận
Giả sử như Wikileaks không tiết lộ biên bản bí mật ở hội nghi Thành Đô năm 1990, hoặc xem như không có nó, thì những hành động của đảng CSVN cũng đã bị lên án là bán nước, hèn nhát vì đã đặt đất nước, dân tộc Việt Nam dưới tay bọn Trung Cộng. Sự thật hiển nhiên đó không thể chối cãi được.
Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Cộng từ lâu rồi. Ông Vương Gia Thụy, Trưởng ban Đối ngoại Trung Cộng, đã nêu những bằng chứng cho thấy Việt Nam đã được sát nhập vào Trung Cộng, như sau: “Việt Nam và Trung Quốc đã hợp tác chiến lược toàn diện. Cơ chế xã hội giống hệt nhau. Con đường phát triển tương tự như một. Quan hệ hai nhà nước ổn định và cùng một mục đích phát triển chấn hưng sự nghiệp Xã Hội Chủ Nghĩa”.
Đảng CSVN là tội đồ của dân tộc. Hãy đối chiếu với di chúc của vua Trần Nhân Tông thì thấy rõ ngay. Nhà vua di chúc: “Cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không để lọt vào tay kẻ khác. Ta để lời nhắn nhũ nầy như là một lời di chúc cho muôn đời con cháu về sau” (Vua Trần Nhân Tông)
“Các vua Hùng có công dựng nước. Đức Trần Hưng Đạo có công giữ nước để bác cháu ta tha hồ bán nước!”.
Trúc Giang

BTQ