Friday, March 10, 2017

11.879. Donald Trump và khẩu hiệu tuyên truyền - Thạch Đạt Lang

Posted by adminbasam on 07/03/2017 @ Thạch Đạt Lang

Trump thường xuyên hô khẩu hiệu trên Facebook của ông ta. Ảnh chụp màn hình.
Những tưởng rằng rời bỏ đất nước ra đi sẽ không còn phải nghe, thấy những khẩu hiệu khoa trương, rỗng tuếch, lừa bịp, gian dối, mị dân… như dưới chế độ CSVN nữa. Ai ngờ sau hơn 35 năm sống ở nước ngoài, tôi lại bắt đầu nghe và thấy tình trạng hô khẩu hiệu đang có khuynh hướng bộc phát ở Mỹ, dù chưa đến nỗi trầm trọng, phổ biến đến tận phường, khóm, làng xã… như ở VN.
Sở dĩ chuyện hô khẩu hiệu chưa bộc phát đồng loạt, khắp nơi như tại VN hay các nước độc tài, toàn trị, vì ở Mỹ không có hệ thống loa phường, đồng thời những nơi có thể trương bảng quảng cáo để treo khẩu hiệu đều phải thuê mướn, trả tiền cho chính quyền địa phương. Chuyện hô khẩu hiệu, do đó bị giới hạn trên các mạng truyền thông xã hội như Facebook, Twitter…
Từ ngày ông Trump bước vào tòa Bạch Ốc,  câu “Make America Great Again” cũng như “American First” được lập đi lập lại nhiều lần, nhiều đến độ nhàm chán và trở nên lố bịch. Không biết ông Trump, có những chính sách, kế hoạch, đạo luật… nào để có thể làm “America great again” như ông hứa hẹn? Tuy nhiên mọi người đều thấy rõ ràng, những sắc lệnh mà ông ban hành đã bị chống đối dữ dội, đưa đến tình trạng phân hóa, chia rẽ nặng nề trong dân chúng và xã hội Mỹ.
Muốn làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại, Donald Trump cần có sự đoàn kết của toàn dân, những chính sách, kế hoạch rõ ràng, hợp tình, hợp lý, khả thi. Tiếc thay những sắc lệnh, những tuyên bố, tin nhắn trên Twitter của ông chẳng những không làm cho lòng dân được an bình, tin tưởng, đoàn kết mà còn làm cho họ chán chường, thất vọng.
Nội các của ông thành lập chưa quá một tháng thì cố vấn an ninh quốc gia Michael Flynn đã phải từ chức vì những liên hệ lem nhem với đại sứ Nga Sergey Kislyak, tiếp theo là Jeff Sessions, bộ trưởng tư pháp vì đã dối trá khi tuyên thệ, phải tự ý rút lui khỏi cuộc điều tra về sự liên hệ mờ ám của Sessions với Sergey Kislyak.
Trước đó, sắc lệnh di dân bị chống đối khắp nơi, đến độ tòa phúc thẩm số 9 – với sự đồng thuận tuyệt đối của cả 3 chánh án – đã vô hiệu hóa sắc lệnh vi hiến này. Một sắc lệnh mới đã được ban hành, thay thế sắc lệnh cũ, có hiệu lực từ ngày 16.03, có nhiều thay đổi như rút Iraq ra khỏi danh sách 7 nước mà công dân của họ bị cấm nhập cảnh vào Mỹ trong thời hạn 90 ngày… nhưng thực chất của vấn đề vẫn tồn tại. Tuy nhiên, vì không phải là mục đích bài viết, nên không đi sâu vào sắc lệnh này.
Ngoài ra, việc các giới chức cao cấp bộ ngoại giao từ cấp thứ trưởng đến các chánh văn phòng đồng loạt từ chức, hiện cần có hơn 100 vị trí mới được bổ nhiệm, đã khiến bộ ngoại giao như rắn mất đầu một thời gian, chưa biết bao giờ mới hoạt động hữu hiệu trở lại, biểu lộ một sự rối loạn trong Bộ Ngoại giao.
Sau vụ bộ trưởng bộ giáo dục Betsy DeVos, khi nhậm chức được vài ngày, đến thăm một trường học, bị phụ huynh học sinh biểu tình phản đối, vệ sĩ phải đưa lên xe ra về vì không thể vào trong trường, cho thấy chuyện Make American Great Again của ông Trump ngó bộ không thể xuôi chèo, mát mái như “Đường đại lộ thênh thang ta rảo bước/ Đỉnh vinh quang chờ đón bước chân chàng (Trump)”.
Một số người cho rằng những kế hoạch, chính sách của ông Trump không thể thực hiện vì bị phe Dân Chủ, những fan hay ủng hộ viên của bà Hillary Clinton, Obama, cùng với đám báo chí, truyền thông “thiên tả” tìm cách chống đối, phá hoại theo chủ trương “Được làm vua, thua biểu tình” như một bài viết của tác giả Ông Bút đăng trên trang danchimviet.info.
Phải chăng vì vậy mà ông Trump đang cố gắng hết sức để tiếp tục lên dây cót cho khẩu hiệu “Làm nước Mỹ vĩ đại trở lại”? Tuần lễ vừa qua, khi ông Trump đọc bài diễn văn đầu tiên trước quốc hội vào ngày 28.02.2017, người ta đã thấy Trump hòa nhã, dịu giọng hơn, không tấn công báo chí, những cựu thù…, ông đã (có vẻ) giống Tổng Thống hơn trước, so với thái độ, cung cách hành xử, lời nói từ lúc tranh cử đến khi bước vào tòa Bạch Ốc. Bài diễn văn đã được hoan nghênh nhiệt liệt. Nhiều người tin rằng Donald Trump đã thay đổi để (xứng đáng) trở thành tổng thống Mỹ.
Nhưng mọi người đã lầm lẫn to, lầm lẫn lớn, lầm lẫn tai hại. Tất cả chỉ kéo dài 2 ngày, giống như Trương đậu hũ, Lý đậu hũ, đêm kề gối mộng nghìn mơ, sáng ra nấu đậu như xưa, khác gì? Tỉnh giấc Nam Kha, Trump lại hoàn Trump.
Chuyện bắt đầu vào lúc 7h sáng ngày 02.03.2017, sau một đêm bực tức, trằn trọc, mất ngủ, con người thật của Trump trỗi dậy, ông ta dùng Twitter liên tục tấn công các đối thủ. Khởi đầu là đảng Dân Chủ, sau đó ông nhắm tới Thượng Nghị sĩ Chuck Schumer, lãnh đạo khối thiểu số Thượng Viện, tiếp theo là dân biểu Nancy Pelosi, lãnh đạo khối thiểu số Hạ Viện…
Trên Twitter, Trump viết về TNS Schumber như sau: “Chúng ta nên điều tra Thượng Nghị sĩ Schumer ngay lập tức về các mối quan hệ giữa ông ta với Nga và Putin. Hoàn toàn là đạo đức giả”. Trong cái Tweet này, Trump có kèm theo tấm ảnh chụp 14 năm trước, TNS Schumer với Putin chụp hồi năm 2003, mà Trump lấy từ blog Gateway Pundit, blog ủng hộ ông ta.
Ông Schumer đã trả lời Trump như sau: “Happily talk re: my contact with Mr Putin and his associates took place in 03′ in full view of public and press under oath. Would you and your team?” Rất hân hạnh trả lời ông: Sự liên hệ giữa tôi với ông Putin và phụ tá của ông ta diễn ra trước mắt công chúng và báo chí, dưới sự tuyên thệ. Liệu ông và nhóm người của ông có dám làm như thế không?
Tương tự như vậy, Donald Trump cũng tấn công bà Nancy Pelosi trên Twittertwitter. Ngày 04.03.2017, bà Pelosi trả lời Trump như sau: “Donald Trump không biết được sự khác nhau giữa buổi gặp gỡ chính thức, có báo chí chụp ảnh, với cuộc gặp bí mật thân thiện mà Bộ trưởng Tư pháp của ông ta đã nói dối khi tuyên thệ”.
Tuy nhiên cao điểm của cuộc tấn công là nhắm vào cựu tổng thống Barack Obama. Chuyện này xẩy ra sau khi Jeff Sessions phải rút lui trong các cuôc điều tra về những liên hệ giữa Trump và người Nga trong quá khứ. Giận dữ, điên cuồng vì con gà nòi nắm giữ Bộ Tư Pháp trong nội các bị khớp mỏ, Trump lên Twitter vu khống cựu tổng thống Obama đã nghe lén điện thoại của mình trước cuộc bầu cử. Khi được phát ngôn viên của Obama yêu cầu đưa ra bằng chứng, Trump im lặng, không trả lời, chỉ kêu gọi FBI phải mở cuộc điều tra về chuyện nghe lén này. Chuyện ông Trump vu khống ông Obama đã nghe lén điện thoại của mình chưa biết hậu quả sẽ ra sao nhưng trước mắt cũng làm giảm bớt áp lực những nghi ngờ về sự liên hệ, làm ăn mờ ám của Trump với người Nga trong quá khứ.
Trước khi phóng ra những tấn công trên mạng Twitter đó, Trump liên tục đưa ra các lời hiệu triệu. Ngày 28/2, lúc 7h35′ tối, Trump lên Twitter đưa ra khẩu hiệu “We are one people, with one destiny. We all bleed the same blood. We all salute the same flag. And we are all made by the same God.” Nghĩa là: “Chúng ta là một người, chung một số phận. Chúng ta đều chảy cùng dòng máu. Chúng ta đều chào chung một lá cờ. Và chúng ta đều do một Chúa tạo ra”.
Xin có vài lời (bàn) cho vui, chữ We (chúng ta, theo ý của Trump) ở đây phải hiểu là chỉ có người Mỹ da trắng thôi, dân da đen, Mễ, da vàng nhờ nhờ… đừng có mà bon chen xin đứng chung. Nếu người nào đó tin rằng thượng đế tạo ra loài người thì xin cho biết có mấy thượng đế? Thượng đế tạo ra người Mỹ và thượng đế tạo ra các giống dân khác là một hay nhiều thượng đế khác nhau? Người Mỹ chào cờ Mỹ thì đúng rồi, nhưng hầu hết người Mỹ gốc Việt ở Mỹ, ngoài cờ Mỹ còn chào thêm lá cờ vàng ba sọc đỏ nữa, ai ở Mỹ cấm họ chào lá cờ này là nhiêu khê lắm đó, “big trouble” chứ không giỡn đâu. Ông Ted Osius, đại sứ của Mỹ tại VN, đến Little Sài Gòn vì không chịu đứng dưới lá cờ này đã bị ném đá tơi tả, rêm mình rêm mẩy cả tháng.
Hơn nữa, số phận của 320 triệu người Mỹ khác nhau nhiều lắm ông Trump ơi, không dám cùng chung đâu. Ông Trump và nội các của ông toàn là thương gia tỉ phú, mới chỉ ho cảm, hắt hơi chút xíu, một vài cái là bác sĩ chạy quýnh quáng, đo tim, mạch, nhiệt độ, thử máu, chụp hình phổi, cho thuốc uống, thuốc chích tùm lum, tà la. Dân không có bảo hiểm sức khỏe đau quằn quại, rên rỉ, khóc lóc… ở các bệnh viện công đầy dẫy như Bascom Hospital, chờ 3-4 tiếng đồng hồ chưa được khám, làm sao (dám) cùng chung số phận với ông được? Tội quá ông Trump ơi! Khẩu hiệu của ông sao giống của chế độ CSVN quá sức.
Trở lại vấn đề. Sáu phút sau, lúc 7h41 tối 28/2, Trump hô khẩu hiệu tiếp theo: “Believe in yourselves. Believe in your future. And believe, once more, in AMERICA.” Nghĩa là: “Hãy tin vào chính các bạn. Tin tưởng vào tương lai của bạn. Và một lần nữa, tin vào nước Mỹ”.
Ảnh chụp màn hình khẩu hiệu mà Donald Trump đưa lên trên Facebook của ông ta
Người dân Mỹ, những người ủng hộ ông Trump cuồng nhiệt hay đã bỏ phiếu cho Trunp, tất nhiên rất tự tin vào sự sáng suốt của họ, cũng như tin tưởng ở tương lai, nay thấy ông ký những sắc lệnh gây chấn động nước Mỹ, họ lại càng tin tưởng nước Mỹ sẽ vĩ đại trở lại, không cần biết thực tế chuyện gì đã và đang xẩy ra?
Họ dễ dàng thông cảm, quên đi chuyện ông Trump đòi đánh thuế 45% hàng hóa của Trung Cộng nhập vào Mỹ, đã lặng lẽ chìm sâu xuống đáy đại dương sau khi ông Trump táp vào hợp đồng của Trung Cộng cho phép tổ hợp Trump tiếp tục xây dựng, kinh doanh khách sạn và đăng ký 77 mặt hàng khác trong vòng 10 năm tới, cũng như ngân sách để xây dựng bức tường giữa biên giới Mỹ-Mễ hiện chỉ có được 20 triệu so với phí tổn ước tính vài chục tỉ USD. Nhưng thôi không bàn tới, đó là chuyện cá nhân, không nên đánh thức những người đang có giấc mơ đẹp.
Tiếp theo khẩu hiệu trên, chỉ một phút sau, lúc 7h42′ tối 28/2, Trump lại hô khẩu hiệu “MAKE AMERICA GREAT AGAIN!” trước khi đi ngủ. Nếu có ai tò mò, thắc mắc hỏi thêm “How to make America great again? (làm cho nước Mỹ vĩ đại bằng cách nào?) Chắc chắn sẽ nhận được câu trả lời: “Believe me, just believe me! It will (or would) be great!”. (Tin tôi đi, hãy tin tôi đi! Nó sẽ vĩ đại trở lại mà!)
Tuy thế, những khẩu hiệu này cũng chẳng phải hoàn toàn vô ích. Chủ nhật 05.03.2017 vừa qua đã có nhiều cuộc biểu tình trên khắp nước Mỹ, mỗi nơi có khoảng từ một đến ba trăm người tham dự, biểu lộ sự ủng hộ Trump về chủ trương cũng như sắc lệnh ông Trump đã ký.
Trước những thất bại chua cay của thực tế, đôi khi con người cũng cần có khẩu hiệu để sống, để mơ.

Wednesday, March 8, 2017

Mỹ phát động chiến dịch ‘Ngày không phụ nữ’ - 08/03/2017

= Mỹ phát động chiến dịch ‘Ngày không phụ nữ’ =
08/03/2017
Trà Mi-VOA
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, đám đông, ngoài trời và văn bản
'Ngày không phụ nữ’ được phát động bởi những người từng đứng lên tổ chức Cuộc tuần hành của Phụ nữ thu hút hàng triệu người xuống đường phản đối bất bình đẳng giới tính, phân biệt đối xử, và o ép phụ nữ hôm 21/1, một ngày sau khi tân Tổng thống Donald Trump tuyên thệ nhậm chức.

'Ngày không phụ nữ’ được phát động bởi những người từng đứng lên tổ chức Cuộc tuần hành của Phụ nữ thu hút hàng triệu người xuống đường phản đối bất bình đẳng giới tính, phân biệt đối xử, và o ép phụ nữ hôm 21/1, một ngày sau khi tân Tổng thống Donald Trump tuyên thệ nhậm chức.
Chia sẻ

Không có văn bản thay thế tự động nào.
Ngày không Phụ nữ
Đường dẫn trực tiếp

Phụ nữ Mỹ được khuyến khích nghỉ làm, không tham gia các sinh hoạt xã hội, không mua sắm trong ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 năm nay để cho thấy sức mạnh kinh tế và tác động của nữ giới trong xã hội Hoa Kỳ.

‘Ngày không phụ nữ’ được phát động bởi những người từng đứng lên tổ chức Cuộc tuần hành của Phụ nữ thu hút hàng triệu người xuống đường phản đối bất bình đẳng giới tính, phân biệt đối xử, và o ép phụ nữ hôm 21/1, một ngày sau khi tân Tổng thống Donald Trump tuyên thệ nhậm chức.

Ban tổ chức nói ‘Ngày không phụ nữ’ diễn ra ngay trong dịp Quốc tế Phụ nữ nhằm tỏ tình đoàn kết với các phụ nữ trên khắp thế giới, tô đậm sức ảnh hưởng của nữ giới đối với hệ thống kinh tế xã hội, và cho thấy những việc làm có lương hay không lương của phụ nữ góp phần vận hành các ‘guồng máy’ từ trong nhà ra xã hội như thế nào. Ý tưởng này bắt nguồn từ chiến dịch tại Mỹ mang tên ‘Ngày không di dân’ hồi tháng trước.
Nhiều cửa hàng tại thủ đô Washington D.C đóng cửa để ủng hộ Ngày không di dân

Nhiều cửa hàng tại thủ đô Washington D.C đóng cửa để ủng hộ Ngày không di dân

Không có văn bản thay thế tự động nào.
Những người khởi xướng ‘Ngày không phụ nữ’ nói nữ giới làm tất cả mọi việc ngang bằng hoặc có thể là hơn cả nam giới, nhưng lại bị đối xử bất công, là mục tiêu bị sách nhiễu tình dục, được trả lương thấp hơn các nam đồng nghiệp, có ít cơ may tiến thân trong xã hội so với nam giới cũng như ít cơ hội chen chân vào chính trường hay giữ vị trí lãnh đạo so với các đấng mày râu.

Phụ nữ đóng góp rất nhiều cho gia đình, cho xã hội, nhưng chưa được nhận những quyền lợi tương xứng, thỏa đáng, ban vận động nói.

Cô Susan Tenney, nữ nhân viên của một công ty tư nhân tại bang Virginia, cho VOA Việt ngữ biết cô hoàn toàn tán thành ý tưởng ‘Ngày không phụ nữ’ để nhấn mạnh rằng mọi con người trên trái đất này phải được bình đẳng với nhau, bất kể giới tính.

“Tôi ủng hộ chiến dịch này. Tiếc là tôi không thể xin nghỉ để tham gia, nhưng tôi nhất định ủng hộ tất cả chị em phụ nữ có hành động vì ‘Ngày không phụ nữ,’" cô Tenney nói.

Bà Kierra Jones là quản lý một tiệm Starbucks ngay tại trung tâm thủ đô Washington DC, chuỗi doanh nghiệp cà phê thành công và nổi tiếng nhất của Mỹ. Bà cho biết số nhân công nữ trong chi nhánh bà tương đương với số nam nhân viên và được đối xử ngang bằng vì đặc tính ‘đa dạng’ của công ty Starbucks với đội ngũ nhân viên đủ mọi lứa tuổi, giới tính, và màu da. Tuy nhiên, ‘Ngày không phụ nữ’ khiến bà hơi lo âu cho doanh thu của công ty.

“Một ngày vắng phụ nữ mang lại tác động tích cực cho thông điệp muốn được lan tỏa, nhưng ảnh hưởng tiêu cực đến thị trường lao động, đến công việc mua bán, sản xuất, dịch vụ,” bà chia sẻ với VOA Việt ngữ.

Trái với quan ngại của bà Jones, Tiến sĩ Ông Thụy Như Ngọc, Chủ nhiệm Tuần báo Việt Tide tại miền Nam California, bày tỏ tâm trạng phấn khởi với ‘Ngày không phụ nữ.’

“Cũng vui thôi vì cái đó là quyền tự do của mỗi người vì mình khuyến khích mọi người bày tỏ ý kiến của mình, nhất là trong thời hiện tại này, càng cần phải có ý kiến chính trị, cho nên ai làm được bất cứ điều gì thì mình hoan nghênh,” chị Ngọc nói.

‘Ngày không phụ nữ’ không chỉ kêu gọi nữ giới vắng mặt trong công sở, tham gia các cuộc tuần hành do địa phương hay các tổ chức trong cộng đồng tổ chức, mặc áo đỏ biểu trưng cho sự hy sinh và tình yêu thương, mà còn khuyến khích phụ nữ ‘bãi công’ không mua sắm dù là ra tiệm hay lên mạng.

“Phụ nữ mua sắm nhiều hơn bất cứ ai trên hành tinh này. Cho nên, một khi họ ngưng mua sắm, mọi người sẽ hiểu và trân trọng sự có mặt của họ hơn vì họ chính là nguồn mang lại thu nhập cho nhiều người trong xã hội,” cô Tenney khẳng định.

Ngay cả nơi mà phụ nữ được coi trọng hàng đầu với tiêu chí ‘Lady First’ như tại Mỹ, không ít phụ nữ vẫn cảm nhận nhiều thách thức, khó khăn đối với họ trong xã hội mà nguyên nhân chủ yếu đôi khi chỉ là vấn đề giới tính hay sắc tộc.

“Là một phụ nữ, nhất là phụ nữ da màu, trong xã hội này, tôi cảm thấy hết sức khó khăn vì nhiều khi mình bị hạ giá trị chỉ bởi màu da của mình, vì cách người ta phác họa về màu da của mình. Tôi ước gì không có thực trạng này, nhưng chúng ta không thể thay đổi cách nhìn của người khác dù là chúng ta có cố gắng đến đâu đi nữa. Cách duy nhất là phải phấn đấu không ngừng,” quản lý Kierra Jones của tiệm Starbucks nói với VOA Việt ngữ.

Nữ lãnh đạo của tuần báo Việt ngữ có tiếng trong cộng đồng người Việt hải ngoại cho rằng trong bất kỳ xã hội nào, người phụ nữ cũng phải tìm mọi cách để có tiếng nói và trách nhiệm này đặc biệt quan trọng đối với phụ nữ thuộc sắc dân thiểu số như phụ nữ gốc Việt trong xã hội Mỹ. Không những cất lên tiếng nói cho cộng đồng của mình mà các phụ nữ Mỹ gốc Việt cũng cần phải liên kết với các cộng đồng khác để củng cố vị thế mạnh mẽ hơn trong xã hội Mỹ, chị Ngọc nói.

“Chúng ta đều phải có tiếng nói của mình để dành lấy những quyền lợi. Cho dù mình mang căn cước phụ nữ hay là người thiểu số, khi mình nói lên tiếng nói của mình thì thật sự mình cũng đóng góp cho xã hội rộng lớn hơn,” Tiến sĩ Ngọc chia sẻ.

Về mặt chính trị, sự góp mặt của nữ giới cũng còn ‘lép vế’ so với nam giới tại Hoa Kỳ, theo cảm nhận của nữ Tiến sĩ tốt nghiệp ngành Chính trị học từ đại học Cal State Irvine.

“Cũng mong những biến chuyển về chính trị sau kỳ bầu cử Tổng thống vừa rồi sẽ khiến nhiều phụ nữ có động lực để tham gia vào chính trị nhiều hơn. Và hy vọng sẽ có nhiều phụ nữ ra tranh cử trong kỳ sắp tới,” chị Ngọc tiếp lời.

Trước ngày 8/3, một số học khu như toàn bộ trường công của thành phố Alexandria, bang Virginia, hay tất cả trường học trong vùng Chapel Hill-Carrboro ở bang North Carolina đều loan báo hủy lớp, bãi trường vì dự kiến sẽ có nhiều nhân viên sẽ tham gia ‘Ngày không phụ nữ.’

Một số doanh nghiệp cũng hoặc là đóng cửa tiệm hoặc cho nhân viên nữ nghỉ làm trong ngày này.

Chưa rõ số lượng tham gia cuộc vận động ‘Ngày không phụ nữ’ đông đảo đến đâu nhưng trước đó một ngày đã có hàng chục ngàn lượt nhấp chuột vào mẫu email ‘nghỉ làm’ được soạn sẵn trên website của ban vận động.

“Lâu lâu có một dịp phụ nữ được nghỉ xả hơi một ngày như thế này cũng là một dịp tốt. Hãy để thử xem có những ảnh hưởng thế nào đối với xung quanh. Thật ra, chỉ là một ngày. Nếu nói chuyện lâu dài phải có chiến lược xa hơn, rộng hơn là chỉ một ngày nghỉ không tham gia vào guồng máy của xã hội,” Tiến sĩ Ngọc kêu gọi.
Cuộc tuần hành của Phụ nữ tại Washington D.C

Cuộc tuần hành của Phụ nữ tại Washington D.C

Ban tổ chức cho biết theo con số đăng ký trước, cứ 4 người từng góp mặt trong Cuộc tuần hành của Phụ nữ hôm 21/1 thì có 1 người tham gia chiến dịch ‘Ngày không phụ nữ’ lần này.

Phụ nữ đóng vai trò quan trọng trong xã hội Mỹ. Theo thống kê, nữ giới chiếm hơn 47% lực lượng lao động tại Hoa Kỳ và chiếm ưu thế trong các nghề như y tá, phụ tá nha sĩ, thu ngân, kế toán, và dược sĩ. Phụ nữ cũng chiếm ít nhất 1/3 số y bác sĩ và chuyên gia phẫu thuật, luật sư và thẩm phán của Mỹ. Trong số sinh viên đại học, nữ giới chiếm hơn phân nửa, hiện ở tỷ lệ 55%.

Tuy nhiên, lương của phụ nữ tại Mỹ vẫn thua nam giới, một tám một mười. Dữ liệu thống kê cho thấy thu nhập trung bình của phụ nữ Mỹ trong năm 2015 ở mức 40.742 đô la/năm so với mức 51.212 đô la/năm của nam giới.

Trà Mi-VOA
http://www.voatiengviet.com/a/my-phat-dong-chien-dich-ngay-khong-phu-nu/3754824.html

Sunday, March 5, 2017

TRỒNG NGƯỜI - Phương Vũ Võ Tam-Anh

TRỒNG NGƯỜI
    
Cách đây hơn hai ngàn năm, một chính trị gia lỗi lạc, ông Quảng Trọng, đã nói một câu bất hủ : "Muốn trồng cây phải mười năm, muốn trồng người phải trăm năm".
     Cách đây tám mươi năm, Hồ Chí Minh đã ăn cắp lại câu nói đó làm như một ý tưởng riêng tư vĩ đại mà toàn dân dưới chế độ cộng sản phải học tập từ đó đến nay.  HCM đã có khoảng thời gian cần thiết để bắt đầu trồng người.
     Nay đã gần một trăm năm, những cây mà HCM trồng  đã nẩy chồi và đơm trái. Điều ngạc nhiên là những chồi trái đó lại chẳng… giống ai và nói theo một tiếng thời thượng thì đó là những "trái lạ ". Chính một nhân vật cộng sản sáng giá, ông Robert Hue, Tổng Bí Thư đảng cộng sản Pháp cũng đã phải nhận xét : " Chủ nghĩa cộng sản là một loại cây kỳ diệu mà không hiểu sự tình cờ oái ăm nào khiến nó lại mọc ra những nấm độc " (Lời phát biểu của Robert Hue trong chương trình truyền hình La marche du siècle ngày 7/11/1997 để phản biện lại những tố cáo tội ác của chủ nghĩa cộng sản trong cuốn sách Le Passé d’une Illusion của François Furet)
     Những trái lạ đầu tiên được nhận thấy là ở trong giới lãnh đạo. Nếu so với các nước khác thì chính quyền Việt Nam gồm nhiều bằng cấp tiến sĩ nhất trên thế giới, hơn cả Mỹ, hơn cả Canada và phần đông các nước văn minh khác. Đó là những tước vị có được nhờ học hàm thụ, chuyên tu, tại chức (dốt như chuyên tu, ngu như tại chức), lại còn thêm cái nạn bằng dỗm, bằng giả đầy rẫy. Có vị chui vô rừng khi mới 15 tuổi, khi chui ra thì có được bằng cử nhân luật (rừng !). Có vị chưng tấm bằng tiến sĩ Mỹ mà chỉ học có một tuần lễ Mỹ và không biết tiếng Mỹ !
     Để khỏi áy náy với những tước vị khoa bảng, thỉnh thoảng các vị đó cũng không quên nhả ngọc phun châu, để đánh thức toàn dân khỏi buồn ngủ. Nguyễn Minh Triết nhận xét : Khi Việt Nam ngủ thì Cu Ba thức, khi Cu Ba ngủ thì Việt Nam thức để cho thấy là mình đã qua được bậc tiểu học để biết rằng trái đất tròn và xoay quanh mặt trời. Nguyễn Phú Trọng thì không muốn mình bị đánh đau nên phát biểu : Đánh tham nhũng là tự đánh mình , nên đã giơ cao đánh khẽ. Nguyễn Tấn Dũng thì gọi tên Thủ tướng Pháp Jean Marc Ayrault bằng cách phiên âm tiếng Việt là "Răng Ma Kê Rô" nghe phát âm như Jean maquereau (có nghĩa là tên ma cạo Jean), báo hại đài truyền hình Canal Plus chiếu đi chiếu lại để mua vui cho khán giả Pháp được mấy tuần lễ. Còn thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc khi đọc diễn văn trước Hội Nghị Quốc Tế về sông Mékong đã biểu lộ kiến thức của mình qua mấy chữ Cờ Lờ Mờ Vờ, để rồi từ đó ngoài cái danh hiệu Ma dze in VN, ngài còn được tặng thêm danh hiệu là thủ tướng Cờ Lờ Mờ….
     Dưới sự hướng dẫn của các đỉnh cao trí tuệ đó lẽ tất nhiên những tầng lớp khác trong xã hội Việt Nam hiện tại cũng không ra ngoài chữ "lạ ". Đừng ngụy biện rằng đó chỉ là trường hợp cá thể, nhưng vì xảy ra thường xuyên thì đó là tấm gương phản ảnh lại cả một hiện trạng xã hội. Sau đây là một vài trường hợp điển hình.
     Người làm giám đốc chương trình văn hoá trên đài truyền hình nhà nước với một cái tên tuyệt đẹp Ngọc Trinh lại là một tay ăn cắp tái phạm nhiều lần ở nước ngoài. Nếu gọi không nhầm thì chức vụ này phải chăng là để rao giảng thứ văn hóa…ăn cắp.
     Một bác sĩ giải phẩu làm chết người thì lại đem vứt xác bệnh nhân xuống sông Hồng giữa lòng thủ đô Hà Nội, chốn ngàn năm văn vật.
     Những phụ nữ Việt Nam bị từ chối nhập cảnh vào Singapore vì cảnh sát đã lùng bắt hằng trăm cô gái Việt Nam sang để làm gái điếm ở khu Joo Chiat.
     Cảnh sát Nhật đã lục soát trụ sở Hàng Không Việt Nam để tịch thu những hàng ăn cắp và ở các siêu thị Nhật có yết bảng " ăn cắp là tội phạm" bằng… tiếng Việt Nam.
     Ở Nam Phi, bí thư thứ nhất tòa đại sứ Việt Nam Vũ Mộc Anh bị bắt quả tang vì tội buôn lậu sừng tê giác.
        Ở Thụy sĩ, du khách Việt Nam tức là thuộc hạng khá giả, đã bị bắt giữ vì tội ăn cắp trong siêu thị.
      Chuyện kể còn dài dài, càng kể càng nhục !
     Trong khi đó thì ở trong nước những mần non đang phát triển không được nhìn thấy một tương lai sáng sủa  mà đang bị bịt mắt bịt tai và bao quanh bởi những tệ nạn đầy rẫy. Đạo đức học đường càng ngày càng suy thoái. Trong một nước mà thiên hạ đánh nhau như cơm bửa (theo báo Người Lao Động  thì chỉ trong ba ngày Tết Đinh Dậu vừa qua có tới 2.203 trường hợp nhập viện vì đánh nhau với 14 tử vong) thì trẻ con làm gì mà không bắt chước. Thoạt đầu trẻ con đánh nhau ngoài đường vì những sự hiềm khích nho nhỏ, viên kẹo, cái bánh, hòn bi…Dần dà tiến đến chỗ đánh nhau  trong nhà trường trước cái nhìn vô cảm của bạn bè và của cả thầy cô. Gây cấn hơn nữa là các nữ sinh đang tuổi cặp kê, thay vì mộng mơ uỹ mị thì lại ra tay cấu xé nhau như những võ sĩ thứ thiệt. Đồng thời với sự tuột giốc đạo đức học đường lại có sự tiến bộ công nghệ kỹ thuật số nên nhất cử nhất động đều được đưa lên mạng tức khắc. Nhất là các cô bé lại thường có lối xé áo quần nhau nên các màn đấm đá càng được cổ vũ. Quý vị không khỏi đau lòng khi vào Google bấm chữ "nữ sinh đánh nhau " thì hiện ra hằng trăm, tôi nói hằng trăm,  cái link sôi động mà các bình luận gia VC phải dùng đến chữ "cực sốc ".
     Theo phương châm "tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên XHCH " thì hiện tượng đánh nhau trong học đường cũng nâng cấp đến giai đoạn siêu việt là thầy trò đánh nhau, điểm tột cùng của sự suy đồi.  Đến đây không thể cắt nghĩa rằng chỉ vì những sự hiềm khích nhỏ mà thầy trò trở nên thù hằn giận dữ. Hai đối tượng này đang ở trong hai từng lớp xã hội vừa có bổn phận vừa có trách nhiệm với nhau, phải tuyệt đối tương kính nhau để cho xã hội tiến bộ và là cốt lõi tương lai của dân tộc. Một đoạn vidéo quay cảnh vào ngày 15 tháng 2 năm 2017  tại lớp học 10A3 trường Tầm Vu tỉnh Hậu Giang  hai thầy trò đánh nhau kịch liệt ,"thầy đánh trò như đánh giặc, trò đánh thầy như đánh kẻ thù ", mà hình như họ không phải là đối tượng thật sự của căm hờn. Hình như có một sự uất ức vô hình nào đó đang bị dồn dập từ lâu, nay vì một chút khơi mào nhỏ nhoi nào cũng đủ để bộc phát. Thứ vô hình để họ trút sự giận dữ đó là bức tranh xã hội mà họ đang sống, công an đánh vỡ đầu người biểu tình ngoài đường phố, đánh chết người trong nhà tù….chứ không phải là đối thủ trước mặt chỉ vì chuyện vô kỹ luật của một cô học sinh bé bỏng hay của một thầy giáo nổi tiếng là hiền từ. Trách nhiệm về ai ?
     Cái sở trường hách dịch và độc đoán của chế độ đang xâm nhập học đường. Bà hiệu trưởng Tạ Thị Bích Ngọc (lại một cái tên tuyệt đẹp nữa) đi xe taxi vào sân trường có  trẻ  con đang chơi (một chuyện lạ chỉ có ở VN) cán gãy giò em học sinh Trần Trí Kiêm mà lại chối bai bải và còn bắt các nhân viên khác trong trường xác nhận láo là không có xe taxi vào sân trường. Lẽ ra bà hiệu trưởng nên cho đậu taxi ngoài cổng rồi nhờ người khác… cõng vào (như một giới chức cao cấp đi họp) thì có phải đở phiền phức hơn không?
     Với trăm ngàn chuyện lạ như vậy, thử hỏi nền giáo dục Việt Nam  sẽ đi về đâu ?
     Hậu quả đã thấy rõ. Mới đây, ông Doãn Mậu Diệp, Thứ trưởng Bộ Lao động Thương binh và Xã hội đã thừa nhận rằng trong năm 2016 đã có đến 200.000 kỹ sư và tiến sĩ không tìm được việc làm và Bộ đang lập kế hoạch cho xuất cảng lao động thành phần trên từ 2017 đến 2020. Lại một chuyện lạ khác của Việt Nam gây tranh cãi về  cái gọi là "chảy máu chất xám ".
    Theo quan niệm thông thường nhất thì tất cả mọi quốc gia đều đào tạo chuyên viên để phục vụ cho quốc gia mình, chưa kể nhiều nước có chính sách "bố ráp chất xám "(raffle des cerveaux) về nước mình, đứng đầu là Hoa Kỳ. Do đó xảy vụ dành giựt chuyên viên giữa Ấn Độ và Hoa Kỳ, vì Ấn Độ cũng có đội ngủ chuyên viên khá giỏi, nhất là trong lãnh vực vi tính và y khoa. Một chuyên viên giỏi đang ở Ấn Độ nếu được một công ty Mỹ thâu nhận, liền được lo cho từ A đến Z, tìm nhà tìm cửa, tìm chỗ học cho con cái rồi bốc ngay qua Mỹ. (Sự kiện này đang vấp phải trở ngại bởi đạo luật cấm nhập cư mà Tổng Thống Donald Trump mới ban hành).
     Vấn đề đặt ra là ở Việt Nam người có bằng cấp có đủ khả năng và kỹ năng để phục vụ hữu hiệu trong lãnh vực chuyên môn của mình không ? Theo nhà giáo Đổ Việt Khoa thì kỹ sư tiến sĩ thất nghiệp là vì "nền giáo dục ở Việt Nam  không phù hợp với sự phát triển kinh tế hiện tại (.. ).luận án tiến sĩ với những đề tài lạ hoắc, vô bổ, viết như trẻ con ". Theo ông Chu Tiến Dũng, Giám đốc Công ty Phần Mềm Quang Trung thì những người ra trường với bằng tiến sĩ cũng không đủ tiêu chuẩn để tuyển lựa. Họ không tìm được việc ngay trong nước với chính ngôn ngữ mẹ đẻ của họ. Lối thoát duy nhất là tìm việc ở nước ngoài, nhưng phải biết ngoại ngữ và trình độ chuyên môn cao. Theo cô Ngô Minh Uyên hiện đang công tác tại Nhật để phiên dịch và quản lý du học sinh ở đảo Shinkoku cho biết rằng việc tuyển chọn các thực tập sinh rất khó, phải thông thạo tiếng Nhật và kỹ năng cao, nếu không, dù có bằng tiến sĩ ở Việt Nam qua Nhật cũng chỉ làm lao động phổ thông thôi. Ở nước nào cũng vậy, muốn hành nghề chuyên môn phải thi bằng tương đương và biết ngoại ngữ sở tại. Như vậy có nghĩa là mất toi bao nhiêu công khó và tiền bạc đổ ra trong sáu năm đại học để nặn cho được một ông tiến sĩ. Trong khi ở các nước khác thì tấm bằng tiến sĩ đúng nghĩa chỉ mới là điểm khởi đầu cho sự nghiệp đời người, để tìm tòi, để phát triển, để đóng góp, để phát minh, còn ở Việt Nam thì đó lại là điểm cuối cùng để kiếm cơm mà lại phải đứng trước một con đường đầy gian nan.
     Đó là kết quả sau gần một trăm năm trồng người của Hồ Chí Minh, một thực trạng đau buồn cho tương lai Việt Nam, tội nghiệp cho con em Việt Nam đang ở vào cái gọi là thời đại Hồ Chí Minh.

Paris, 26/02/2017
Phương Vũ Võ Tam-Anh

(E Mail)