Giờ Đã Điểm...
Ngày Tàn Của Việt Cộng
Việt Cộng dám tác oai tác quái,
Dâng Bắc-triều cửa Ải-Nam-Quan
Hỡi ai, con nước Việt-Nam ?
Hãy đồng tay nắm, quyết tâm hướng về,
Cùng đồng bào cận kề bất khuất,
Diệt quân thù, dành đất Tổ-Tiên
Hồn thiêng-sông-núi ba miền,
Anh Hùng, Kẻ Sĩ nối liền năm Châu.
Giờ đã điểm chần chờ gì nữa,
Cùng toàn dân "Góp Lửa" đốt lên.
Dẹp tan bè lủ "chồn đen",
Phản dân, bán nước, đê hèn cầu vinh.
Giờ đã điểm, nhất tình, quyết chí,
Khắp trong-ngoài hào khí Rồng-Tiên
Vì Tổ Quốc, dẹp tình riêng,
Cùng nhau lật đổ bạo quyền độc-tôn.
Đem Việt Nam trường tồn Dân Chủ,
Dựng ba miền đầy đủ Quyền Người
Từ Nam-Trung-Bắc reo cười,
Không còn than khóc, như thời cộng nô.
Vầng dương sáng nhấp nhô quê Mẹ
Bóng u-minh diệt kẻ tham tàn
Lạc-Long hào khí hiên ngang
Anh Hùng dẹp loạn bao ngàn năm qua.
Giờ đã điểm, không còn xa lắm
Gọi đồng bào tay nắm ra sân
Cất tiếng hô, chớ ngại ngần :
Đả đảo Việt cộng vô thần,phi nhân.
Việt Dương Nhân
*
Ngày Tàn Của Việt Cộng
Việt Cộng dám tác oai tác quái,
Dâng Bắc-triều cửa Ải-Nam-Quan
Hỡi ai, con nước Việt-Nam ?
Hãy đồng tay nắm, quyết tâm hướng về,
Cùng đồng bào cận kề bất khuất,
Diệt quân thù, dành đất Tổ-Tiên
Hồn thiêng-sông-núi ba miền,
Anh Hùng, Kẻ Sĩ nối liền năm Châu.
Giờ đã điểm chần chờ gì nữa,
Cùng toàn dân "Góp Lửa" đốt lên.
Dẹp tan bè lủ "chồn đen",
Phản dân, bán nước, đê hèn cầu vinh.
Giờ đã điểm, nhất tình, quyết chí,
Khắp trong-ngoài hào khí Rồng-Tiên
Vì Tổ Quốc, dẹp tình riêng,
Cùng nhau lật đổ bạo quyền độc-tôn.
Đem Việt Nam trường tồn Dân Chủ,
Dựng ba miền đầy đủ Quyền Người
Từ Nam-Trung-Bắc reo cười,
Không còn than khóc, như thời cộng nô.
Vầng dương sáng nhấp nhô quê Mẹ
Bóng u-minh diệt kẻ tham tàn
Lạc-Long hào khí hiên ngang
Anh Hùng dẹp loạn bao ngàn năm qua.
Giờ đã điểm, không còn xa lắm
Gọi đồng bào tay nắm ra sân
Cất tiếng hô, chớ ngại ngần :
Đả đảo Việt cộng vô thần,phi nhân.
Việt Dương Nhân
*
Giờ Thọ-Tử
Giờ nầy chánh-sách vẫn y-chang
Đã cướp thêm đàn-áp mọi đàng
Điểm phúc-đường âm-hồn réo gọi
Ngày tam-nương thọ-tử tiềm tàng
Tàn nhang đảng nhập-quan hồi thổ
Của mõ chùa chiêu-mộ quá giang
Việt -tộc nhận nhân-quyền phục-vị
Cộng tan dân-chủ khắp thôn làng
Tiểu Bảo
Giờ nầy chánh-sách vẫn y-chang
Đã cướp thêm đàn-áp mọi đàng
Điểm phúc-đường âm-hồn réo gọi
Ngày tam-nương thọ-tử tiềm tàng
Tàn nhang đảng nhập-quan hồi thổ
Của mõ chùa chiêu-mộ quá giang
Việt -tộc nhận nhân-quyền phục-vị
Cộng tan dân-chủ khắp thôn làng
Tiểu Bảo
Làm Sao An Phận
"Thất Quốc sầu trôi theo vận nước,
Tha hương tủi nhục vướng nghiệp nhà."
(Lưu Vân)
Trong dạ tiệc nói cười ca hát,
Ngậm ngùi tìm giải thoát dân hiền
Dẫu rằng đang sống đất liền
Mà lòng thương nhớ triền miên dân mình.
Ðất tạm dung đầy tình nhân đạo
Cơm áo lành gạo trắng cá tươi
Tự-do Dân-chủ quyền-người.
Làm sao an phận vui cười được đây ?
Thương nhớ thương đọng đầy tâm não
Lòng căm thù "chồn-cáo" ác gian
Làm cho nòi giống tóc tang
Nỡ nào nhắm mắt chẳng màn việc chi.
Thuở ra đi môi chì mặt nám
Mấy mươi năm sống bám quê người
Ðất lành chim đậu ai ơi !
Nhưng lòng hãy nhớ khung trời quê hương,
Ðang xẩy ra đau thương tràn ngập
Từ Chúa Giáo đến Phật Pháp Tăng
Ðộc tài bạo lực hung hăng
Bỏ tù Linh Mục, đày hàng Chân Sư.
Tư Bản Ðỏ khư khư khống chế
Buộc dân lành phải nễ "Ðảng Ta*"
Bảo là; phải hát phải ca :
Những lời của "Ðảng" đặt ra đúng đời.
Thứ vô thần, chẳng Trời, Chúa, Phật
Cai trị dân theo lạc hậu xưa...
Trời ơi ! Ông hãy chuyển mưa
Sét lên đánh "Ðảng Ta" chừa thói ngu.
Từ Nam-Bắc mây mù sẽ biến
Ðến ngoài, trong thăng tiến phục hồi
Trăm năm duy vật đổi dời,
Duy Tâm mãi mãi sáng ngời chẳng phai.
Anh Hùng, tuổi trẻ chờ ai nữa ?
Mau đứng lên trị sửa ác quân.
Toàn dân chung sức họp cùng,
Dựng nền Dân-chủ khắp vùng Trời Nam.
Việt Dương Nhân
_________
(*) CSVN)
"Thất Quốc sầu trôi theo vận nước,
Tha hương tủi nhục vướng nghiệp nhà."
(Lưu Vân)
Trong dạ tiệc nói cười ca hát,
Ngậm ngùi tìm giải thoát dân hiền
Dẫu rằng đang sống đất liền
Mà lòng thương nhớ triền miên dân mình.
Ðất tạm dung đầy tình nhân đạo
Cơm áo lành gạo trắng cá tươi
Tự-do Dân-chủ quyền-người.
Làm sao an phận vui cười được đây ?
Thương nhớ thương đọng đầy tâm não
Lòng căm thù "chồn-cáo" ác gian
Làm cho nòi giống tóc tang
Nỡ nào nhắm mắt chẳng màn việc chi.
Thuở ra đi môi chì mặt nám
Mấy mươi năm sống bám quê người
Ðất lành chim đậu ai ơi !
Nhưng lòng hãy nhớ khung trời quê hương,
Ðang xẩy ra đau thương tràn ngập
Từ Chúa Giáo đến Phật Pháp Tăng
Ðộc tài bạo lực hung hăng
Bỏ tù Linh Mục, đày hàng Chân Sư.
Tư Bản Ðỏ khư khư khống chế
Buộc dân lành phải nễ "Ðảng Ta*"
Bảo là; phải hát phải ca :
Những lời của "Ðảng" đặt ra đúng đời.
Thứ vô thần, chẳng Trời, Chúa, Phật
Cai trị dân theo lạc hậu xưa...
Trời ơi ! Ông hãy chuyển mưa
Sét lên đánh "Ðảng Ta" chừa thói ngu.
Từ Nam-Bắc mây mù sẽ biến
Ðến ngoài, trong thăng tiến phục hồi
Trăm năm duy vật đổi dời,
Duy Tâm mãi mãi sáng ngời chẳng phai.
Anh Hùng, tuổi trẻ chờ ai nữa ?
Mau đứng lên trị sửa ác quân.
Toàn dân chung sức họp cùng,
Dựng nền Dân-chủ khắp vùng Trời Nam.
Việt Dương Nhân
_________
(*) CSVN)
*
Ai Người Dân Việt
Hơn ba mươi năm, mắt lệ tràn
Nhìn dân tộc Việt vẫn lầm than
Bởi bầy «cáo đỏ» còn tác quái
Đày ải dân ta khổ ngút ngàn.
Xin gọi : trong, ngoài nước Việt Nam,
Cùng đứng lên quật khởi quyết tâm
Hàng hàng, lớp lớp đồng chung một,
Phất ngọn “Cờ Vàng*” dựng núi sông.
* * *
Tổ Tiên ta đã dày công
Ra tay dựng nước Việt Nam kiêu hùng
Bỗng đâu bè lủ điên khùng
Kéo về thống trị, não nùng dân ta.
Năm Châu, bốn bể gần xa
Ai người dân Việt đứng ra chung cùng
Đừng chủ bại, sống ung dung
Mà quên dân tộc khốn cùng khổ đau.
Vững lòng, trước cũng như sau,
Tinh thần Dân Chủ ta nào lãng quên.
Tự Do, bình đẳng giữ nền,
Quê Hương Quang Phục dưới trên thuận hòa.
Việt Dương Nhân
(*) Cờ vàng ba sọc đỏ
Hơn ba mươi năm, mắt lệ tràn
Nhìn dân tộc Việt vẫn lầm than
Bởi bầy «cáo đỏ» còn tác quái
Đày ải dân ta khổ ngút ngàn.
Xin gọi : trong, ngoài nước Việt Nam,
Cùng đứng lên quật khởi quyết tâm
Hàng hàng, lớp lớp đồng chung một,
Phất ngọn “Cờ Vàng*” dựng núi sông.
* * *
Tổ Tiên ta đã dày công
Ra tay dựng nước Việt Nam kiêu hùng
Bỗng đâu bè lủ điên khùng
Kéo về thống trị, não nùng dân ta.
Năm Châu, bốn bể gần xa
Ai người dân Việt đứng ra chung cùng
Đừng chủ bại, sống ung dung
Mà quên dân tộc khốn cùng khổ đau.
Vững lòng, trước cũng như sau,
Tinh thần Dân Chủ ta nào lãng quên.
Tự Do, bình đẳng giữ nền,
Quê Hương Quang Phục dưới trên thuận hòa.
Việt Dương Nhân
(*) Cờ vàng ba sọc đỏ
*
Mẹ Việt Nam
Mẹ tôi là Mẹ Việt Nam
Ngàn năm ghi nhớ muôn đời kính yêu
Ngày nay tóc Mẹ bạc nhiều
Vì thương con cháu trăm chiều khổ đau
Mẹ tôi là Mẹ Việt Nam
Ngàn năm ghi nhớ muôn đời kính yêu
Ngày nay tóc Mẹ bạc nhiều
Vì thương con cháu trăm chiều khổ đau
Đứa thì biền biệt tâm hao
Đứa thì nhứt quyết đi vào chiến khu
Mẹ đà chờ đợi mấy thu
Ngày qua tháng lại năm thu đã tàn
Mẹ tôi đau xót vô vàn
Núi xương sông máu ngập tràn quê hương
Dân lành đày đọa thảm thương
Biết bao thù hận vấn vương ngập lòng
Mẹ tôi là Mẹ Việt Nam
Thương con thương cháu thương nòi Rồng-Tiên
Nước non của Mẹ thiên nhiên
Mấy đời giòng giống trung kiên giữ bờ
Bổng đâu sóng gió bất ngờ
Làm cho quê Mẹ ngọn cờ rã tan
Mẹ đành nhận chịu gian nan
Chờ ngày quật khởi bình an quê nhà
Mẹ ơi ! Hỡi Mẹ Việt Nam
Đàn con của Mẹ sẽ về ngày mai
Đem nhiều hứa hẹn tương lai
Dựng non dựng nước chẳng ai sờn lòng
Không còn cho Mẹ đợi trông
Sẽ về với Mẹ bên dòng sông xưa.
*
Quà Xuân Gởi Các Anh Phục Quốc
Hỡi anh Phục-Quốc quê nhà
Nơi đây em viết làm quà tặng anh
Xuân về đất khách buồn tanh
Gió đông lạnh lẻo lòng canh cánh sầu.
Ngày nào hứa hẹn bên cầu
Ra đi mãi nhớ chiếc cầu năm xưa
Các anh nào ngại nắng mưa
Đem thân cứu nước cho vừa lòng anh.
Con Rồng cháu Lạc rạng danh
Ngày nay anh quyết đấu tranh giữ bờ
Non-sông tổ-quốc ngọn cờ
Ra tay giết giặc nào chờ đợi ai.
Dù cho gian khổ chông gai
Nắng mưa chẳng ngại lòng trai chớ sờn
Toàn dân ngập nỗi căm hờn
Đồng tâm khải lại tiếng đờn năm xưa.
Việt Dương Nhân
(Viết trong những ngày tranh đấu cho quê hương Việt-Nam tại Paris 15ème, 1-02-1977. Đăng Tập San "Văn Tiến" (Belgique 1980) và "Tiếng Gọi Phục Quốc" (Paris 1978)
***

Dựng Cờ Vàng
1. Ta phải đi, Dựng Cờ Vàng
Trên Quê Hương yêu dấu của ta
Ta phải đi,Ta phải đi,
Ta phải đến phá tan ngục tù, phá lăng giặc Hồ
Xây trường, xây chợ, xây nhà cho Mẹ,
xây đời tự do, quyền dân ta,
đòi mồ hôi cơm áo ấm no,
Ta phải đi, Dựng Cờ Vàng
Trên Quê Hương yêu dấu của ta
Ta phải đi, Ta phải đi
Ta phải quyết đấu tranh hào hùng
Tiến công một lòng, nhân quyền đem lại
Khơi niềm tin cậy, reo mừng tự do
Từ bao năm phường cộng nô cướp của dân mình
Điệp Khúc 1.
Cờ Vàng Bay, Cờ Vàng Bay trên mọi miền quê
Cờ Vàng Bay trên mọi đường đi
Cờ Tổ Quốc nắng vàng ngọn tre
Khắp trong thôn làng, quê Việt-Nam
Cờ Vàng Bay, Cờ Vàng Bay trên mọi thành đô
Cờ Vàng Bay như rừng nở hoa
Cờ Tổ Quốc bấy lâu tôn thờ
Cờ toàn dân khắc khoải mong chờ
2.- Ta phải đi, Dựng Cờ Vàng
Trên Quê Hương yêu dấu Việt-Nam
Ta phải đi,Ta phải đi,
Ta phải đến chính nơi xào huyệt
Ngó ngay mặt thù, gieo lời Dân Chủ
Xoi vào hang mù, những người ngủ mơ
Bài học cho bọn cuồng si tim óc sói lang
Ta phải đi, Dựng Cờ Vàng
Trên Quê Hương yêu dấu Việt-Nam
Ta phải đi, Ta phải đi
Ta phải chiếm đất cao Hà Nội,
Tháp cao Sài Gòn, Ta về kinh thành,
Treo cờ dân mình, Treo trời Bình Minh
Mẹ gặp con, mừng lệ rơi
Trước cảnh thanh bình
Điệp Khúc 2..
Cờ Vàng Bay, Cờ Vàng Bay trên mọi miền quê
Cờ Vàng Bay trên mọi đường đi
Cờ Tổ Quốc nắng vàng ngọn tre
Khắp trong thôn làng, quê Việt-Nam
Cờ Vàng Bay, Cờ Vàng Bay trên mọi thành đô
Cờ Vàng Bay như rừng nở hoa
Cờ Tổ Quốc bấy lâu tôn thờ
Cờ thiên niên máu đỏ da vàng
Nguồn : Hội Chiến Hữu Việt Nam
*
EM VÁ CỜ VÀNG
Cờ vàng sọc đỏ Việt Nam
Hồn thiêng sông núi vẫn mang trong lòng
Chỉ kim em vá vừa xong
Anh về dựng nước cờ hồng xé đôi
Cờ vàng ngạo nghễ khắp nơi
Tung bay trước gió rợp trời quê ta
Toàn dân vui hát Quốc Ca
Trên ba thập kỷ bao la ngục tù
Tưởng niệm tử sĩ tháng Tư
Bọc thây da ngựa chiều xưa chói loà
Ðảng hồng giải thể không xa
Cùng nhau sát cánh dựng nhà Việt Nam
Cờ vàng uy dũng hiên ngang
Sang trang Sử mới huy hoàng ghi mau
Trời chung không đội, hận sầu !
Cho nên em phải xuống tầu vượt biên
Phận hèn không dám bon chen
Em khinh chính khách lũ hèn bưng bô
Lậy, qùy, kính, bẩm, dạ thưa
“Quê nhà đổi mới con chờ tiếp tay”
Nhổ rồi lại liếm mặt dầy !
Xưa kia tỵ nạn ngày nay bợ thù
Đời người được mấy giấc mơ
Sống sao xứng đáng cho ra kiếp người.
Ba muơi Quốc Hận ngậm ngùi !
Cờ vàng sọc đỏ ngút trời tung bay.
Quê hương sẽ có một ngày,
Tai hùng về lại phanh thây quân thù.
Qua rồi bóng tối âm u
Bình minh ló rạng tiếp thu dựng cờ
Lê Đắc
St
*
Ba xếp gọn gàng trong cặp của con
Cờ mỗi ngày sẽ theo con vào lớp
Để nhắc nhở con về một cội nguồn.
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Là linh hồn của người Việt lưu vong
Là máu xương của bao người chiến sĩ
Đã kiên cường chống Cộng giữ non sông
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Mà đời Ba đã dại dột tay buông
Kể từ đó quê hương tràn dâu bể
Đau đớn tận cùng mắt lệ trào tuôn
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Trên đất quê người vẫn phất phới bay
Trong nắng sớm mai - màu cờ rạng rỡ
Tuổi trẻ con phải góp sức chung vai
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Ba xếp gọn gàng trong cặp của con
Nếu vào lớp bạn bè ai có hỏi
Hãnh diện trả lời gốc Tổ Hùng Vương
Cờ của con: Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Đừng bị lừa, cờ máu đỏ sao vàng
Hãy đập tan những mưu toan xảo quyệt
Trưng hình hồ, treo cờ đỏ máu tanh
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Ba xếp gọn gàng trong cặp của con
Cờ mỗi ngày sẽ theo con vào lớp
Để nhắc nhở con về một cội nguồn.
Phú Yên
---------------------------------------------------
Blog - MGP - VNCH - Viet.no
Hỡi anh Phục-Quốc quê nhà
Nơi đây em viết làm quà tặng anh
Xuân về đất khách buồn tanh
Gió đông lạnh lẻo lòng canh cánh sầu.
Ngày nào hứa hẹn bên cầu
Ra đi mãi nhớ chiếc cầu năm xưa
Các anh nào ngại nắng mưa
Đem thân cứu nước cho vừa lòng anh.
Con Rồng cháu Lạc rạng danh
Ngày nay anh quyết đấu tranh giữ bờ
Non-sông tổ-quốc ngọn cờ
Ra tay giết giặc nào chờ đợi ai.
Dù cho gian khổ chông gai
Nắng mưa chẳng ngại lòng trai chớ sờn
Toàn dân ngập nỗi căm hờn
Đồng tâm khải lại tiếng đờn năm xưa.
Việt Dương Nhân
(Viết trong những ngày tranh đấu cho quê hương Việt-Nam tại Paris 15ème, 1-02-1977. Đăng Tập San "Văn Tiến" (Belgique 1980) và "Tiếng Gọi Phục Quốc" (Paris 1978)
***

Dựng Cờ Vàng
1. Ta phải đi, Dựng Cờ Vàng
Trên Quê Hương yêu dấu của ta
Ta phải đi,Ta phải đi,
Ta phải đến phá tan ngục tù, phá lăng giặc Hồ
Xây trường, xây chợ, xây nhà cho Mẹ,
xây đời tự do, quyền dân ta,
đòi mồ hôi cơm áo ấm no,
Ta phải đi, Dựng Cờ Vàng
Trên Quê Hương yêu dấu của ta
Ta phải đi, Ta phải đi
Ta phải quyết đấu tranh hào hùng
Tiến công một lòng, nhân quyền đem lại
Khơi niềm tin cậy, reo mừng tự do
Từ bao năm phường cộng nô cướp của dân mình
Điệp Khúc 1.
Cờ Vàng Bay, Cờ Vàng Bay trên mọi miền quê
Cờ Vàng Bay trên mọi đường đi
Cờ Tổ Quốc nắng vàng ngọn tre
Khắp trong thôn làng, quê Việt-Nam
Cờ Vàng Bay, Cờ Vàng Bay trên mọi thành đô
Cờ Vàng Bay như rừng nở hoa
Cờ Tổ Quốc bấy lâu tôn thờ
Cờ toàn dân khắc khoải mong chờ
2.- Ta phải đi, Dựng Cờ Vàng
Trên Quê Hương yêu dấu Việt-Nam
Ta phải đi,Ta phải đi,
Ta phải đến chính nơi xào huyệt
Ngó ngay mặt thù, gieo lời Dân Chủ
Xoi vào hang mù, những người ngủ mơ
Bài học cho bọn cuồng si tim óc sói lang
Ta phải đi, Dựng Cờ Vàng
Trên Quê Hương yêu dấu Việt-Nam
Ta phải đi, Ta phải đi
Ta phải chiếm đất cao Hà Nội,
Tháp cao Sài Gòn, Ta về kinh thành,
Treo cờ dân mình, Treo trời Bình Minh
Mẹ gặp con, mừng lệ rơi
Trước cảnh thanh bình
Điệp Khúc 2..
Cờ Vàng Bay, Cờ Vàng Bay trên mọi miền quê
Cờ Vàng Bay trên mọi đường đi
Cờ Tổ Quốc nắng vàng ngọn tre
Khắp trong thôn làng, quê Việt-Nam
Cờ Vàng Bay, Cờ Vàng Bay trên mọi thành đô
Cờ Vàng Bay như rừng nở hoa
Cờ Tổ Quốc bấy lâu tôn thờ
Cờ thiên niên máu đỏ da vàng
Nguồn : Hội Chiến Hữu Việt Nam
*
EM VÁ CỜ VÀNG
Cờ vàng sọc đỏ Việt Nam
Hồn thiêng sông núi vẫn mang trong lòng
Chỉ kim em vá vừa xong
Anh về dựng nước cờ hồng xé đôi
Cờ vàng ngạo nghễ khắp nơi
Tung bay trước gió rợp trời quê ta
Toàn dân vui hát Quốc Ca
Trên ba thập kỷ bao la ngục tù
Tưởng niệm tử sĩ tháng Tư
Bọc thây da ngựa chiều xưa chói loà
Ðảng hồng giải thể không xa
Cùng nhau sát cánh dựng nhà Việt Nam
Cờ vàng uy dũng hiên ngang
Sang trang Sử mới huy hoàng ghi mau
Trời chung không đội, hận sầu !
Cho nên em phải xuống tầu vượt biên
Phận hèn không dám bon chen
Em khinh chính khách lũ hèn bưng bô
Lậy, qùy, kính, bẩm, dạ thưa
“Quê nhà đổi mới con chờ tiếp tay”
Nhổ rồi lại liếm mặt dầy !
Xưa kia tỵ nạn ngày nay bợ thù
Đời người được mấy giấc mơ
Sống sao xứng đáng cho ra kiếp người.
Ba muơi Quốc Hận ngậm ngùi !
Cờ vàng sọc đỏ ngút trời tung bay.
Quê hương sẽ có một ngày,
Tai hùng về lại phanh thây quân thù.
Qua rồi bóng tối âm u
Bình minh ló rạng tiếp thu dựng cờ
Lê Đắc
St
*
Xin cùng được sát cánh với tất cả ACE để ...
Dựng Lại Ngọn Cờ Cờ vàng phất phới gió tung bay Chim Việt cành Nam hùng dũng thay Khắp chốn hàng hàng cùng náo nức Muôn nơi lớp lớp nối vòng tay Quê cha ngóng đợi - nguôi hờn tủi Đất mẹ mong chờ - xoá đắng cay Hoa gấm ngàn năm đây nước Việt Ngày mai cờ lộng khắp trời mây! Bác Từ
Dựng Lại Ngọn Cờ Cờ vàng phất phới gió tung bay Chim Việt cành Nam hùng dũng thay Khắp chốn hàng hàng cùng náo nức Muôn nơi lớp lớp nối vòng tay Quê cha ngóng đợi - nguôi hờn tủi Đất mẹ mong chờ - xoá đắng cay Hoa gấm ngàn năm đây nước Việt Ngày mai cờ lộng khắp trời mây! Bác Từ
*
Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ Ba xếp gọn gàng trong cặp của con
Cờ mỗi ngày sẽ theo con vào lớp
Để nhắc nhở con về một cội nguồn.
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Là linh hồn của người Việt lưu vong
Là máu xương của bao người chiến sĩ
Đã kiên cường chống Cộng giữ non sông
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Mà đời Ba đã dại dột tay buông
Kể từ đó quê hương tràn dâu bể
Đau đớn tận cùng mắt lệ trào tuôn
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Trên đất quê người vẫn phất phới bay
Trong nắng sớm mai - màu cờ rạng rỡ
Tuổi trẻ con phải góp sức chung vai
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Ba xếp gọn gàng trong cặp của con
Nếu vào lớp bạn bè ai có hỏi
Hãnh diện trả lời gốc Tổ Hùng Vương
Cờ của con: Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Đừng bị lừa, cờ máu đỏ sao vàng
Hãy đập tan những mưu toan xảo quyệt
Trưng hình hồ, treo cờ đỏ máu tanh
Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Ba xếp gọn gàng trong cặp của con
Cờ mỗi ngày sẽ theo con vào lớp
Để nhắc nhở con về một cội nguồn.
Phú Yên
*
Nhắn Chiến-Hữu
Tiếng kêu chiến-hữu Cờ Vàng
Thét gào giọng lính còn vang rõ-ràng
Từ sau cuộc chiến tan hàng
Chúng mình đôi ngã bàng-hoàng chiến-binh
Dương Văn Minh Tướng bất-minh
Nhận Thành quân thiếu nhục vinh đã rình
Cứu dân nén phận điều-đình
Thế thời phải thế dân-tình điêu-linh
Hoà-giải hoà-hợp hoà-bình
Trúng ngay bẫy giặc lịm mình sắc kinh
Làm sao giữ được nước mình
Tướng buồn tuẫn-tiết Quan Binh bất-bình
Hoang-tàn giữa buồi bình-minh
Quân Nam cay đắng lặng thinh đổi đời
Bây giờ mầy đã nhắn lời
Cho những bạn cũ ra khơi năm nào
Niềm-tin chống giặc tuôn trào
Câu gởi vũ-khí cho tao ngọt-ngào
Nhắc đời chiến-hữu lao-đao
Tình anh lính chiến đong sao cho vừa
Tao còn nhớ phút cuối xưa
Hai thằng đào lỗ giữa trưa súng vùi
Mấy nhớ chứ, chuyện chẳng vui !
Nhưng giờ chuyện ấy là mùi đấu-tranh
Mau mau đến chỗ ngọn-ngành
Đào lên súng cũ đi giành diệt gian
Diệt gian Việt-cộng tham-tàn
Buôn dân bán nước đầy tràn khổ đau
Oán thù tích-tụ hờn nhau
Dân oan khiếu-kiện mầy mau nhập đoàn
Biểu-tình như vết dầu loang
Dân đòi quyền sống mầy choàng đấu-tranh
Tranh-đấu trực-diện quyết thành
Lương khô dân giúp tao dành gởi ngay
Tình chiến-hữu lại bắt tay
Cùng nhau tác-chiến đợi ngày tiến-công
Cờ vàng phục-quốc qua sông
Cộng-nô bị xoá, thành-công đổi đời
Tiểu Bảo
4-9-2007
Tiếng kêu chiến-hữu Cờ Vàng
Thét gào giọng lính còn vang rõ-ràng
Từ sau cuộc chiến tan hàng
Chúng mình đôi ngã bàng-hoàng chiến-binh
Dương Văn Minh Tướng bất-minh
Nhận Thành quân thiếu nhục vinh đã rình
Cứu dân nén phận điều-đình
Thế thời phải thế dân-tình điêu-linh
Hoà-giải hoà-hợp hoà-bình
Trúng ngay bẫy giặc lịm mình sắc kinh
Làm sao giữ được nước mình
Tướng buồn tuẫn-tiết Quan Binh bất-bình
Hoang-tàn giữa buồi bình-minh
Quân Nam cay đắng lặng thinh đổi đời
Bây giờ mầy đã nhắn lời
Cho những bạn cũ ra khơi năm nào
Niềm-tin chống giặc tuôn trào
Câu gởi vũ-khí cho tao ngọt-ngào
Nhắc đời chiến-hữu lao-đao
Tình anh lính chiến đong sao cho vừa
Tao còn nhớ phút cuối xưa
Hai thằng đào lỗ giữa trưa súng vùi
Mấy nhớ chứ, chuyện chẳng vui !
Nhưng giờ chuyện ấy là mùi đấu-tranh
Mau mau đến chỗ ngọn-ngành
Đào lên súng cũ đi giành diệt gian
Diệt gian Việt-cộng tham-tàn
Buôn dân bán nước đầy tràn khổ đau
Oán thù tích-tụ hờn nhau
Dân oan khiếu-kiện mầy mau nhập đoàn
Biểu-tình như vết dầu loang
Dân đòi quyền sống mầy choàng đấu-tranh
Tranh-đấu trực-diện quyết thành
Lương khô dân giúp tao dành gởi ngay
Tình chiến-hữu lại bắt tay
Cùng nhau tác-chiến đợi ngày tiến-công
Cờ vàng phục-quốc qua sông
Cộng-nô bị xoá, thành-công đổi đời
Tiểu Bảo
4-9-2007
*
= ANH =
Anh thật xứng đáng người trai đất Việt.
Cho dù nay tóc đã điểm màu sương.
Thương Quê mình chịu bao cảnh tai ương.
Anh trở lại cố tìm đường cứu Nước...
Em lo lắng , ngóng trông anh từng bước.
Ngày và đêm luôn cầu nguyện cho anh.
Cùng bạn bè vạn sự được an lành.
Ngày chiến thắng dù hoa tình nở muộn...
Thương đất nước , căm hờn sôi cuồn cuộn.
Hận kẻ thù hận luôn bọn xâm lăng.
Bước đường anh đi dẫu rất khó khăn.
Không hỗ thẹn là giống dòng Hồng Lạc...
Nghìn thu sau bia đề và danh tạc.
Trang sử vàng thơm ngát tuổi tên anh.
Đem lại Quê Hương non nước màu xanh.
Ơn người Lính chiến nghìn năm lưu dấu...
= Hồng Sang =
Anh thật xứng đáng người trai đất Việt.
Cho dù nay tóc đã điểm màu sương.
Thương Quê mình chịu bao cảnh tai ương.
Anh trở lại cố tìm đường cứu Nước...
Em lo lắng , ngóng trông anh từng bước.
Ngày và đêm luôn cầu nguyện cho anh.
Cùng bạn bè vạn sự được an lành.
Ngày chiến thắng dù hoa tình nở muộn...
Thương đất nước , căm hờn sôi cuồn cuộn.
Hận kẻ thù hận luôn bọn xâm lăng.
Bước đường anh đi dẫu rất khó khăn.
Không hỗ thẹn là giống dòng Hồng Lạc...
Nghìn thu sau bia đề và danh tạc.
Trang sử vàng thơm ngát tuổi tên anh.
Đem lại Quê Hương non nước màu xanh.
Ơn người Lính chiến nghìn năm lưu dấu...
= Hồng Sang =
*
Đuốc Chính Nghĩa
Vân Thanh
Ngọn đuốc từ lâu tượng trưng cho soi sáng
Của kẻ đi đầu dẫn dắt người sau
Đuốc Quang Minh xua u tối, cúi đầu
Đuốc Chính Nghĩa xoá điên cuồng, bạo lực
. . . . .
Thế mà hôm nay, ngọn đuốc đầy ô nhục
Đuốc nhãn Bắc-Kinh, bành trướng gian tham
Từ cổ chí kim chuyên xâm lấn bạo tàn
Những nước láng giềng như: Việt-Nam, Tây-Tạng
Đuốc-Thế-Vận-Tàu biểu dương…“sức mạnh”
Sức mạnh chuyên giết hại dân lành
Sức mạnh chuyên uy hiếp lân bang
Bao thủ đoạn đều ra oai bằng… “sức mạnh”
*
Xứ Tây-Tạng dân hiền hoà, đạo hạnh
Sáu mươi năm dưới ách ngoại thù
Từ người dân chí đến cả nhà sư
Phải đứng dậy hy sinh đòi công lý
Chốn Dha-ram-sa-la (2) núi non hùng vĩ
Lửa Tự Do đã đốt cháy bao người?(3)
Rồi La-sha(4) máu đổ thịt rơi
Thế giới đã thấy: Sức-Mạnh-Hờn-Căm làm sao dẹp nổi?
*
Ôi Tây Tạng, với số dân ít ỏi
Quá bán dân lành đạo đức, hành thiền!
Ai có mừng khi nghe những lời điên:
“Chớ làm chính trị! Đừng như cha Lý”(5)
Bao nhà sư đã xuống đường tỏ ý
Họp báo, bất ngờ đã xuất hiện cà-sa(6)
*
Chỉ lúc này thôi! Hãy cứu nước nhà!
Phải liều chết! Không lúc nào nữa hết
Cộng sản điên cuồng, ai người không biết?
Văn nghệ, thể thao… chúng núp danh nghĩa nào?
Ta cũng phải vạch cho rõ: “Đỏ” au!
Đâu Đuốc Chính Nghĩa, đâu phường lừa bịp,
Giả dạng nhà sư (7) nhằm kích động, khiêu khích
Rồi dùng bạo lực châm ngòi, trù dập người ngay
Thủ đoạn này, người Cộng-Sản xưa nay
Vẫn xử dụng nhằm gây chia rẽ
Bài học này không có gì mới mẻ
Chúng vẫn dùng cùng những hư chiêu
Để những kẻ ngây thơ lỡ dại tin vào giáo điều
Bị mê hoặc và lầm mưu kẻ ác
*
Tây-Tạng ra sao? Việt-Nam phải khác!
Bài học của người, trong lửa bỏng dầu sôi
Đồng bào ơi! Chờ đợi nữa hay thôi?
Đuốc Chính Nghĩa, Đuốc Tự Do phải tới
Có thể bất ngờ, một ngày không đợi,
Tất cả cùng hiệp nhất, đồng lòng
Triệu triệu người, tạo sức mạnh vô song
Đến lúc ấy, thủ đoạn nào phá nổi?
*
Tây-Tạng ơi! Cố lên! Đừng mệt mỏi!
Chúng tôi ủng hộ, Bạn hãy giữ kiên trì!
Đuốc Sáng soi đường, Chính Nghĩa chỉ huy
Hãy tiếp tục cho đến ngày chiến thắng!!!
Vân Thanh, 1.4.2008
***
Vân Thanh
Ngọn đuốc từ lâu tượng trưng cho soi sáng
Của kẻ đi đầu dẫn dắt người sau
Đuốc Quang Minh xua u tối, cúi đầu
Đuốc Chính Nghĩa xoá điên cuồng, bạo lực
. . . . .
Thế mà hôm nay, ngọn đuốc đầy ô nhục
Đuốc nhãn Bắc-Kinh, bành trướng gian tham
Từ cổ chí kim chuyên xâm lấn bạo tàn
Những nước láng giềng như: Việt-Nam, Tây-Tạng
Đuốc-Thế-Vận-Tàu biểu dương…“sức mạnh”
Sức mạnh chuyên giết hại dân lành
Sức mạnh chuyên uy hiếp lân bang
Bao thủ đoạn đều ra oai bằng… “sức mạnh”
*
Xứ Tây-Tạng dân hiền hoà, đạo hạnh
Sáu mươi năm dưới ách ngoại thù
Từ người dân chí đến cả nhà sư
Phải đứng dậy hy sinh đòi công lý
Chốn Dha-ram-sa-la (2) núi non hùng vĩ
Lửa Tự Do đã đốt cháy bao người?(3)
Rồi La-sha(4) máu đổ thịt rơi
Thế giới đã thấy: Sức-Mạnh-Hờn-Căm làm sao dẹp nổi?
*
Ôi Tây Tạng, với số dân ít ỏi
Quá bán dân lành đạo đức, hành thiền!
Ai có mừng khi nghe những lời điên:
“Chớ làm chính trị! Đừng như cha Lý”(5)
Bao nhà sư đã xuống đường tỏ ý
Họp báo, bất ngờ đã xuất hiện cà-sa(6)
*
Chỉ lúc này thôi! Hãy cứu nước nhà!
Phải liều chết! Không lúc nào nữa hết
Cộng sản điên cuồng, ai người không biết?
Văn nghệ, thể thao… chúng núp danh nghĩa nào?
Ta cũng phải vạch cho rõ: “Đỏ” au!
Đâu Đuốc Chính Nghĩa, đâu phường lừa bịp,
Giả dạng nhà sư (7) nhằm kích động, khiêu khích
Rồi dùng bạo lực châm ngòi, trù dập người ngay
Thủ đoạn này, người Cộng-Sản xưa nay
Vẫn xử dụng nhằm gây chia rẽ
Bài học này không có gì mới mẻ
Chúng vẫn dùng cùng những hư chiêu
Để những kẻ ngây thơ lỡ dại tin vào giáo điều
Bị mê hoặc và lầm mưu kẻ ác
*
Tây-Tạng ra sao? Việt-Nam phải khác!
Bài học của người, trong lửa bỏng dầu sôi
Đồng bào ơi! Chờ đợi nữa hay thôi?
Đuốc Chính Nghĩa, Đuốc Tự Do phải tới
Có thể bất ngờ, một ngày không đợi,
Tất cả cùng hiệp nhất, đồng lòng
Triệu triệu người, tạo sức mạnh vô song
Đến lúc ấy, thủ đoạn nào phá nổi?
*
Tây-Tạng ơi! Cố lên! Đừng mệt mỏi!
Chúng tôi ủng hộ, Bạn hãy giữ kiên trì!
Đuốc Sáng soi đường, Chính Nghĩa chỉ huy
Hãy tiếp tục cho đến ngày chiến thắng!!!
Vân Thanh, 1.4.2008
***
(1) Tây-Tạng đã bị Trung-Cộng cưỡng chiếm và cai trị 60 năm.
(2) Dharamsala, được coi là thủ đô lưu vong của Tây-Tạng ở Ấn-Độ, nằm dưới chân dãy núi Hy-Mã-Lạp-Sơn.
(3) Tại Dharamsala, nhiều thanh niên Tây-Tạng trước đây đã tự thiêu chống đối Trung-Cộng và đòi độc lập cho Tây-Tạng.
(4) Lasha, thủ đô của Tây-Tạng, nơi đang được thế giới lưu tâm vì những cuộc biểu tình đông đảo mới đây của các nhà sư.
(5) Đó là lý do các vị chủ chăn Thiên-Chúa-Giáo Việt-Nam không can thiệp cho Cha Nguyễn-Văn-Lý khi Ngài bị bắt cầm tù.
(6) Trong cuộc họp báo với ký giả ngoại quốc tại Lasha ngày 26/3 do Trung-Cộng tổ chức nhằm tuyên truyền rằng tình hình Lasha đã ổn định, các nhà sư Tây-Tạng đã bất ngờ xuất hiện và nói lên những dối trá của chính quyền Trung-Cộng trước khi bị bắt đi.
(7) Có bằng chứng lính Trung-Cộng giả dạng nhà sư Tây-Tạng để trà trộn vào đoàn biểu tình nhằm gây rối loạn, tạo lý do cho Trung-Cộng trù dập đoàn biểu tình.
(2) Dharamsala, được coi là thủ đô lưu vong của Tây-Tạng ở Ấn-Độ, nằm dưới chân dãy núi Hy-Mã-Lạp-Sơn.
(3) Tại Dharamsala, nhiều thanh niên Tây-Tạng trước đây đã tự thiêu chống đối Trung-Cộng và đòi độc lập cho Tây-Tạng.
(4) Lasha, thủ đô của Tây-Tạng, nơi đang được thế giới lưu tâm vì những cuộc biểu tình đông đảo mới đây của các nhà sư.
(5) Đó là lý do các vị chủ chăn Thiên-Chúa-Giáo Việt-Nam không can thiệp cho Cha Nguyễn-Văn-Lý khi Ngài bị bắt cầm tù.
(6) Trong cuộc họp báo với ký giả ngoại quốc tại Lasha ngày 26/3 do Trung-Cộng tổ chức nhằm tuyên truyền rằng tình hình Lasha đã ổn định, các nhà sư Tây-Tạng đã bất ngờ xuất hiện và nói lên những dối trá của chính quyền Trung-Cộng trước khi bị bắt đi.
(7) Có bằng chứng lính Trung-Cộng giả dạng nhà sư Tây-Tạng để trà trộn vào đoàn biểu tình nhằm gây rối loạn, tạo lý do cho Trung-Cộng trù dập đoàn biểu tình.
*
HỒN Tổ Quốc
(Hãy nhận chân một SỰ THẬT đau lòng)
Hỡi những bé thơ - những mảnh đời - cảnh đời khốn khổ!!!
Cha mẹ em đâu?
Anh chị em đâu?
Ông bà, chú bác, cô dì em đâu?
Những người hàng xóm, những người gần và cả những người xa...
Họ đang ở đâu? ở đâu? và ở đâu?
Có ai nhìn thấy em khốn khổ!!
Có ai nhìn thấy em đớn đau!!Có ai nhìn thấy em tủi nhục!!
Có ai nhìn thấy em quằn quại giữa nhơ nhớp chợ đời!!
Có ai nhìn thấy em rũ héo thân gầy...!!
Hồn trẻ thơ xơ xác...!!
Hồn trẻ thơ bầm dập...!!
Hồn trẻ thơ hốt hoảng...!!
Hồn trẻ thơ hoang vắng lạnh sương tan...!!
Hồn trẻ thơ kêu gào trên sa mạc tình người...!!
...
Nhưng riêng ta - một phần HỒN Tổ Quốc
Ta ôm em vào lồng ngực nát tan
Ta hôn em lên mái tóc rũ tàn
Ta hứng nước mắt em rơi
Ta dắt em qua khỏi vùng bóng tối
Ta truyền cho em hơi sức mới hồi sinh
Ta nói với em lời Sông Núi đã hóa hình
Là cha mẹ, anh em, cô dì, chú bác
Là hàng xóm xa gần, mỗi tên gọi Việt Nam
Chúng ta cần phải thức tỉnh lương tâm
Đặt vào lòng mình bổn phậnĐặt vào tay mình trách nhiệm
Đặt vào đầu mình tiếng nói tổ tiên
Hãy cứu vớt những bé thơ
Và giải thoát những khổ đau
Lấy lại quyền làm người
Lấy lại cuộc sống, tình thương
Làm lại trang cuộc đời sáng trong
Làm lại con đường để đi về phía sự sống
Và với ai chúng ta cần đối chất:
Lũ chúng nó - đám bạo quyền tội cao chất ngất
Một bọn người lòng dạ giống thú hoang
Một bọn người đang hà hiếp dân lành
Một bọn người hơn một đời nói láo
Một bọn người tay nhuốm máu gươm đao
Chúng đã tàn phá Quê Hương:
Bán Đất, nhượng Biển, dâng Rừng...
Cả một bầy đồng thanh cúi mình cống nạp quỉ Bắc vương
Chúng đục khoét tiền của công quỹ quốc dân
Với ngàn vạn những vụ tham nhũng, hồi lộ lớn - nhỏ không thể kể hết tên
Cả thế giới kinh hoàng nhìn PMU, Vinashin - triệu, tỉ đô la bốc hơi - trò ma giáo
Những con đường chúng vẽ tên để bòn rút
Những công trình chúng xướng lên để chia chác
Đất đai ruộng vườn... đâu đâu chúng cũng băm vằm chia lô cắt chặt
Tiền và tiền chúng đầu độc toàn dân
Bệnh viện vào để chết cũng tiền
Trường học vào để biến người thành khỉ cũng tiền
Công an nghêng ngang đứng chặn đường đòi tiền
Công ty muốn yên thân đã có sẵn người nhà nước đến vòi tiền
Lũ quan tham tiền bạc coi như rác
Kiếp thần dân kiếm xu lẻ cắc rời
Mẹ nghèo buông con cho cuộc đời xẻ nát
...
Hỡi Đất dầy và Trời cao vô đối
Hãy chỉ cho dân tôi
Tất cả phải xuống đường
Tất cả cùng đồng lòng triệt hạ lũ Cộng NÔ
Để tự cứu lấy mình và cứu những đứa trẻ thơ
Để cứu lấy giống nòi trước vận nước Hán đô
Hãy tự cứu sống mình và cứu sống những trẻ thơ
Những đứa trẻ thơ mang phần Hồn dân tộc
Hồn của mỗi chúng ta hòa nhập viết tên HỒN Tổ Quốc VIỆT NAM
Paris, 16 Dec 2010
Việt Hoài Phương
_________
Nguồn : tác giả
*
Vùng Lên Cứu Nước
1/2
Vùng Lên cứu nước Việt-Nam ta,
Tổ Quốc thân yêu của mọi nhà!
Đông Hải, Hoàng-Sa: bầu sửa Mẹ;
Trường-Sa, Bản Dốc: máu tim Cha.
Rừng vàng, biển bạc dòng "Hồng Tộc",
Gấm vóc, lụa là giống "Lạc Gia".
Nhất chí toàn dân cùng đứng dậy;
Diệt tan Đảng cướp cẩu Trung Hoa.
2/2
Điệt tan Đảng cướp cẩu Trung Hoa,
Kiến thiết Quê Hương, dựng lại nhà:
Chính thể Cộng Hòa nền Độc Lập,
Tam quyền Hiến Pháp nếp Phong Gia.
Tự Do, trí thức dâng mưu đủ,
Dân Chủ, sinh viên hiến kế đa.
Già trẻ, gái trai gom ý chí;
Chung tay phát triển nước Nam ta!!!
Joseph Duy-Tâm
12-12-2007
Bài họa 1 :
Vùng Lên Cứu Nước
1/2 Vùng dậy thanh niên ! Cứu nước ta !!
Thân yêu Tổ Quốc của muôn nhà.
Trường Sa hải đảo, xương da Mẹ,
Bản Dốc biên cương, máu thịt Cha.
Biển bạc, tài nguyên nhờ kỹ nghệ,
Rừng vàng, hầm mỏ cậy chuyên gia.
Toàn dân đoàn kết xoay thời cuộc,
Nhân chủ mai này phải nở hoa…
2/2 Nhân chủ mai này phải nở hoa,
Gái trai cương quyết giữ quê nhà.
Lấy tài Hưng Đạo xây Dân Tộc,
Dùng trí Lê Vương dựng Quốc Gia.
Nước mạnh khắp nơi tôn Ngũ Phúc,
Dân giàu mọi chốn trọng Tam Đa.
Ghé vai chung sức không lùi bước,
Quyết diệt xâm lăng cướp nước ta.
16-12-07
TRƯỜNG GIANG
Bài họa 2 :
VÙNG LÊN CỨU NƯỚC
1/2 Trung quốc kẻ thù của chúng ta,
Giành dân, lấn đất hại muôn nhà
Ngàn năm đô hộ dày quê Mẹ
Nhiều đợt xâm lăng xéo đất cha
Nước Việt bao đời cam thất thổ
Người Nam nhiều kiếp chịu vong gia
Thanh niên trong nước nay bừng tỉnh
Vùng dậy biểu tình chống cộng Hoa,
2/2 Vùng dậy biểu tình chống cộng
Hoa Tiếng chuông cảnh báo đến từng nhà
Hãy mau đoàn kết ngăn Trung cộng
Phải sớm chung lòng cứu Quốc Gia
Làm kiếp chư hầu nay đã đủ
Sống đời nô lệ hận còn đa
Bạo quyền Việt cộng mau hồi tỉnh
Hiệp sức cùng dân giữ nước ta
12-17-2007
TỪ PHONG
1/2
Vùng Lên cứu nước Việt-Nam ta,
Tổ Quốc thân yêu của mọi nhà!
Đông Hải, Hoàng-Sa: bầu sửa Mẹ;
Trường-Sa, Bản Dốc: máu tim Cha.
Rừng vàng, biển bạc dòng "Hồng Tộc",
Gấm vóc, lụa là giống "Lạc Gia".
Nhất chí toàn dân cùng đứng dậy;
Diệt tan Đảng cướp cẩu Trung Hoa.
2/2
Điệt tan Đảng cướp cẩu Trung Hoa,
Kiến thiết Quê Hương, dựng lại nhà:
Chính thể Cộng Hòa nền Độc Lập,
Tam quyền Hiến Pháp nếp Phong Gia.
Tự Do, trí thức dâng mưu đủ,
Dân Chủ, sinh viên hiến kế đa.
Già trẻ, gái trai gom ý chí;
Chung tay phát triển nước Nam ta!!!
Joseph Duy-Tâm
12-12-2007
Bài họa 1 :
Vùng Lên Cứu Nước
1/2 Vùng dậy thanh niên ! Cứu nước ta !!
Thân yêu Tổ Quốc của muôn nhà.
Trường Sa hải đảo, xương da Mẹ,
Bản Dốc biên cương, máu thịt Cha.
Biển bạc, tài nguyên nhờ kỹ nghệ,
Rừng vàng, hầm mỏ cậy chuyên gia.
Toàn dân đoàn kết xoay thời cuộc,
Nhân chủ mai này phải nở hoa…
2/2 Nhân chủ mai này phải nở hoa,
Gái trai cương quyết giữ quê nhà.
Lấy tài Hưng Đạo xây Dân Tộc,
Dùng trí Lê Vương dựng Quốc Gia.
Nước mạnh khắp nơi tôn Ngũ Phúc,
Dân giàu mọi chốn trọng Tam Đa.
Ghé vai chung sức không lùi bước,
Quyết diệt xâm lăng cướp nước ta.
16-12-07
TRƯỜNG GIANG
Bài họa 2 :
VÙNG LÊN CỨU NƯỚC
1/2 Trung quốc kẻ thù của chúng ta,
Giành dân, lấn đất hại muôn nhà
Ngàn năm đô hộ dày quê Mẹ
Nhiều đợt xâm lăng xéo đất cha
Nước Việt bao đời cam thất thổ
Người Nam nhiều kiếp chịu vong gia
Thanh niên trong nước nay bừng tỉnh
Vùng dậy biểu tình chống cộng Hoa,
2/2 Vùng dậy biểu tình chống cộng
Hoa Tiếng chuông cảnh báo đến từng nhà
Hãy mau đoàn kết ngăn Trung cộng
Phải sớm chung lòng cứu Quốc Gia
Làm kiếp chư hầu nay đã đủ
Sống đời nô lệ hận còn đa
Bạo quyền Việt cộng mau hồi tỉnh
Hiệp sức cùng dân giữ nước ta
12-17-2007
TỪ PHONG
*
Trả Ta Đất Biển Việt Nam
Trả Ta đất, biển Việt Nam,
Hoành Mô, Bản Dốc, Nam Quan (1) Lạc Hồng.
Trả Ta Hoàng Đảo (Hoàng Sa) , Biển Đông (1),
Trường Sa, Lãnh Hải (1) con Rồng cháu Tiên.
Việt Nam một dải nối liền;
Rừng vàng , biển bạc Tổ Tiên ngàn đời !
Quê Ta biển rộng ngàn khơi,
Vàng đen (2), hải sản, khung trời bao la.
Quê Ta sông, núi lụa là,
Rừng thiêng, quặng mỏ, mượt mà lúa thơm !
Quê Ta bờ biển xanh rờn…
Hình cong chữ S, dài hơn hai ngàn (3).
Quê Ta đất ngọc biển vàng,
Vịnh sâu, bến cạn lan tràn khắp nơi.
Hạ Long tiên cảnh lộc trời,
Hải Phòng bến cảng ngàn đời giao thương.
Cam Ranh; vịnh, cảng, phi trường;
Mỏ thiêng Cát Trắng (4) suối nguồn ấm thân (5)
Tou-rane (6) bến cảng Trung Phần,
Nhịp nhàng Chiến Hạm bao lần xông pha.
Hiên ngang trấn giữ Hoàng Sa,
Giữ gìn Lãnh Hải bao la ngút trời !
Vùng Tàu bến cảng gìn khơi,
Bảo toàn dầu mỏ lộc trời chứa chan!
Chương Dương bến cảng tơ vàng,
Giao thương Hòn Ngọc huy hoàng ngàn năm.
Miền Nam sông nước Cửu Long,
Dọc ngang dòng chảy mát lòng nông dân.
Hà Tiên biển cạn Tây phần(7);
Mênh mang sóng nước, xanh ngần Bãi Dương (7).
Lồng trong thiên cảnh thân thương;
Chùa Hang, Thạch Động, du dương Đông Hồ (7),
Xóm Chài thu hút Bãi Nô (7),
Hòn Chông, Hòn Phụ, nhấp nhô Hòn Rùa(7)…
Quê Ta khí hậu bốn mùa,
Xuân đi, Hè đến Thu lùa Đông sang.
Quê Ta dải lụa tơ vàng,
Khởi từ Móng Cái, đếng làng Cà Mâu;
Hai Miền khởi điểm tuyến đầu,
Ngàn năm trấn giữ, diệt Tàu xâm lăng.
Joseph Duy-Tâm 31-12-2007
Trả Ta đất, biển Việt Nam,
Hoành Mô, Bản Dốc, Nam Quan (1) Lạc Hồng.
Trả Ta Hoàng Đảo (Hoàng Sa) , Biển Đông (1),
Trường Sa, Lãnh Hải (1) con Rồng cháu Tiên.
Việt Nam một dải nối liền;
Rừng vàng , biển bạc Tổ Tiên ngàn đời !
Quê Ta biển rộng ngàn khơi,
Vàng đen (2), hải sản, khung trời bao la.
Quê Ta sông, núi lụa là,
Rừng thiêng, quặng mỏ, mượt mà lúa thơm !
Quê Ta bờ biển xanh rờn…
Hình cong chữ S, dài hơn hai ngàn (3).
Quê Ta đất ngọc biển vàng,
Vịnh sâu, bến cạn lan tràn khắp nơi.
Hạ Long tiên cảnh lộc trời,
Hải Phòng bến cảng ngàn đời giao thương.
Cam Ranh; vịnh, cảng, phi trường;
Mỏ thiêng Cát Trắng (4) suối nguồn ấm thân (5)
Tou-rane (6) bến cảng Trung Phần,
Nhịp nhàng Chiến Hạm bao lần xông pha.
Hiên ngang trấn giữ Hoàng Sa,
Giữ gìn Lãnh Hải bao la ngút trời !
Vùng Tàu bến cảng gìn khơi,
Bảo toàn dầu mỏ lộc trời chứa chan!
Chương Dương bến cảng tơ vàng,
Giao thương Hòn Ngọc huy hoàng ngàn năm.
Miền Nam sông nước Cửu Long,
Dọc ngang dòng chảy mát lòng nông dân.
Hà Tiên biển cạn Tây phần(7);
Mênh mang sóng nước, xanh ngần Bãi Dương (7).
Lồng trong thiên cảnh thân thương;
Chùa Hang, Thạch Động, du dương Đông Hồ (7),
Xóm Chài thu hút Bãi Nô (7),
Hòn Chông, Hòn Phụ, nhấp nhô Hòn Rùa(7)…
Quê Ta khí hậu bốn mùa,
Xuân đi, Hè đến Thu lùa Đông sang.
Quê Ta dải lụa tơ vàng,
Khởi từ Móng Cái, đếng làng Cà Mâu;
Hai Miền khởi điểm tuyến đầu,
Ngàn năm trấn giữ, diệt Tàu xâm lăng.
Joseph Duy-Tâm 31-12-2007
---------------------------------------------------
(1). Các vùng Đất, quần Đảo và Biển Việt-Nam đã bị Tàu Cộng lấn chiếm.
(2). Dầu lửa.
(3). Bờ biển Việt Nam từ Móng Cái đến Cà Mâu dài trên 2000km.
(4). Mỏ Cát Trắng Thủy Triều, Cam Ranh.
(5). Suối Nước Nóng Ba Ngòi, Cam Ranh (Suối ngầm dưới lòng đất).
(6). Tourane: Hải Cảng Đà Nẵng.
(7). Các thắng cảnh thuộc Hà Tiên, Miền Tây Việt Nam.
(2). Dầu lửa.
(3). Bờ biển Việt Nam từ Móng Cái đến Cà Mâu dài trên 2000km.
(4). Mỏ Cát Trắng Thủy Triều, Cam Ranh.
(5). Suối Nước Nóng Ba Ngòi, Cam Ranh (Suối ngầm dưới lòng đất).
(6). Tourane: Hải Cảng Đà Nẵng.
(7). Các thắng cảnh thuộc Hà Tiên, Miền Tây Việt Nam.
*

Anh Hùng Trần Văn Bá
Người Chiến Sĩ Vang Danh
Anh là chiến sĩ vang danh,
Còn em phận gái cam đành gian truân.
Anh đi vì nước, vì dân,
Còn em, vì tấm lòng nhân quên mình.
Đôi ta hai kẻ chí tình,
Đồng chung lý tưởng hy sinh âm thầm.
Anh nói :
"Anh đi tu nghiệp ba năm,
Ở nhà em ráng lo chăm thân gầy.
Xa nhau tình vẫn tràn đầy,
Tinh thần tranh đấu mỗi ngày cao hơn".
Một đêm đông, trong tủi hờn,
Nghe tin khủng khiếp, động sơn, kinh hà.
Đời anh nối gót ông cha,
Chết vì Quốc Tổ chính là chết oai.
Anh hùng Dân tộc còn ai ?
Việt Nam Quốc Mẫu đêm ngày mỏi mong.
Đợi đàn con Việt ngoài, trong,
Đứng lên Phục Quốc đồng lòng nhứt tâm.
Anh đi trong cõi xa xăm,
Nhưng hồn anh vẫn hờn căm kẻ thù.
Tên anh ghi mãi ngàn thu,
Danh Trần Văn Bá, giặc thù hãi kinh.
Việt Dương Nhân
(Ivry s/Seine, 04 giờ 05 khuya 11-12-1998
("Nhân Bản" 4/1999)
Kính gởi L.Q.Q.L.V.N.C.H.
Thân gầy già đang sống tạm quê người
Có khi cười, lệ trào ra khóe mắt
Hôm nay khóc, lòng vui như hội tết
Vì nghe tin đoàn-kết các Quân-Nhân.
Nơi hải-ngoại kéo nhau về Phục-Quốc
Gốc dân Việt khí hùng đều bất-khuất
Cất gia-đình nợ nước đứng đầu tiên
Xin hồn thiêng sông núi của ba miền.
Biến ngọn bút thành ngàn cây gươm bén
Để chém đầu kẻ ác quá lộng quyền
Đem dân-tộc triền-miên lâm cảnh khổ
Hãy dựng cờ Quốc-Gia trên lãnh thỗ.
Nước Việt-Nam là Tổ-Quốc của ta
Phải được sống trong an-hòa hạnh-phúc.
Trong giấc mơ ta thấy tay dựng cờ
Từ Nam-Trung-Bắc, cờ vàng bay bay.
Ngọn cờ ta yêu kính từ xưa nay
Không ai đổi được lá cờ ta thương
Lệ trào, bảy lăm, ba mươi, tháng bốn
Cờ ta yêu bị chà đạp giữa đường đi.
Ta khóc thật nhiều, mắt ta trông thấy
Uất-hận nầy khuấy nát trái tim ta
Làm sao có thể quên ngày hôm ấy
Máu lệ thù còn đọng đáy lòng ta.
Hỡi các Quân-nhân Việt-Nam Cộng-Hòa
Hãy tặng dân mình bài ca Quật-Khởi.
Việt Dương Nhân
(Paris, ngày QLVNCH 19-06-1990)
Kính Gởi L.Q..Q.L.V.N.C.H.
Mấy năm rồi con lìa xa quê Mẹ ?
Mấy năm qua con xa cách Mẹ già
Bây giờ mắt Mẹ lòa và tóc bạc
Mai con về sẽ hát khúc hoan ca
Trên tay con nắm sẵn một ngọn cờ .
Cờ vàng ba-sọc đỏ đó Mẹ ơi !
Chính thân con sẽ leo lên cắm lấy
Nóc chợ Sài-Gòn cờ phất phơ bay
Nếu quân thù có bầm thân con nát
Nát thân nầy còn trăm ngàn thân khác
Đứng vùng lên quật khởi cứu quê hương
Việt-Nam còn bao anh hùng Phục-Quốc
Đang chờ cơ hội đồng lòng đứng lên
Đã đến ngày ác quân phải đền tội
Mẹ chờ chút nữa Mẹ Việt-Nam ơi !
Mẹ là Mẹ Việt-Nam lòng bất khuất
Không gục đầu chịu nhục chịu thua đâu
Nơi hải ngoại có đoàn quân trở lại
Ở quê nhà Phục-Quốc nối vòng tay
Gương Hưng-Đạo Trưng-Vương soi bắt chước,
Sẽ liều mình cứu nước diệt bạo tàn
Ánh nắng vàng ngàn đời trên đất Việt
Chí anh-hùng hào-kiệt sá gì thân
Mẹ hân hoan đón nhận nước Thanh-Bình.
Việt Dương Nhân
Xuân-Hạ-Thu-Ðông mấy lượt rồi ?
Ngày qua năm tháng hững hờ trôi
Sao còn làm kẻ sầu vong quốc
Lây lất quê người kiếp nổi trôi !
Hai mươi năm dòng lệ trào rơi
Vui buồn chìm nổi ngược với xuôi
Ði quanh bốn bể đời lưu lạc
Tổ quốc xa vời nhớ quá thôi !
*
*
Ánh Sáng Và Niềm Tin
Gởi về Mẫu Quốc Việt Nam
Dâng ngàn ngọn nến sáng lên
Gởi về đất Mẹ soi nền Trời Nam
Đã qua ba mươi mấy năm
Lạc Long con Mẹ chờ trông tao phùng
Tự-do Dân-chủ Thịnh-hưng
Nhân Quyền Bình Đẳng dứt ngưng khổ sầu
Nụ cười rộn rả đón chào
Một nhà sum hợp ngọt ngào tình thâm
Dâng ngọn nến, thắp niềm tin
Thiều Quang chiếu rọi Việt Nam mỹ miều
Trong, ngoài nhất dạ thương yêu
Chung giòng Lạc Việt nhiễu điều giá gương
Thắp nến sáng, nối tình thương
Gởi về Dân Tộc Quê Hương Lạc Hồng.
(Việt Dương Nhân)
*
Thắp Ngọn Lửa Lên
Đốt ngàn ngọn lửa trong tim
Cháy lên đất mẹ nỗi niềm thương yêu
Nước non thảm cảnh tiêu điều
Con thì xa xứ đứa nhiều khổ đau
Tự Do Dân Chủ mạnh giàu
Nhân Quyền Bình đẳng năm châu một nhà
Sao mà non nước Việt ta
Vẫn là đói khổ vẫn là ngu dân
Ai người thắp ngọn nến lên
Ai phất cờ nghĩa trăm miền cùng theo
Trong ngoài không kể giàu nghèo
Tay cùng tay nắm một điều vùng lên
Đạp nghèo hèn xuống đất đen
Tự Do Dân Chủ vững bền muôn năm!
(CVT)

THƯƠNG MẸ TÔI...THƯƠNG VIỆT NAM.
thân mai thân trúc héo tàn
dáng đi của mẹ cơ hàn đa đoan
lệ đời khóc với Việt Nam
bao năm gian khổ xóm làng đìu hiu.
cảnh quen sáng nắng mưa chiều
chân quen gánh nặng bao điều gần xa
tóc quen gió sớm sương tà
bụng quen đói nhịn cũng là vì con.
chiến tranh hao sức nước non
việc nhà chồng chất vai mòn mẹ tôi
con đi đánh giặc xa xôi
đồng thưa người vắng...để đời mẹ lo.
đến khi thắm lại câu hò
bước con trở lại ,trăm lo cũng về.
quê nhà chất vạn tái tê
giặc ngoài vừa hết...lại về giặc trong
nặng tâm lo ,để lưng còng
bao quân tham nhũng...như tằm ăn dâu
Bao Công nếu sống cũng Sầu
bởi Ô Dù chắn..còn đâu nghĩa tình
bè phái chúng tới vạn binh
kết liên bòn vét...nghĩa tình máu xương
hòa bình đúng nghĩa trăm đường
tham quan chúng hưởng...một phường mọt sâu.
mẹ tôi nhanh bạc mái đầu
hai cuộc kháng chiến...nỗi đau chất chồng
đợi chờ chẳng thấy mùa xuân
nắng hồng ngoài ngõ...rụng dần niềm tin.
xóm thôn sống giả yên bình
phố phường xanh đỏ rập rình...bê tha
kẻ nghèo...học thói xa hoa
bỏ hoang mồ mả...tình xa trong ngoài .
quay về với cảnh trần ai
mẹ ơi...đừng trách đời dài sử xanh.
bao năm nghĩa sống chẳng dành
những kẻ vô lại...máu tanh sẽ tàn.
thương mẹ tôi...thương Việt Nam
sớm trưa mong kiếp cơ hàn đổi thay
đến đây... thế giới hôm nay
bắt sâu nhổ cỏ...chặn tay tham tàn.
(MT)
*
CÔNG CỦA MẸ
vẫn là mẹ Việt Nam đội mưa ngàn gió tủi
dáng thân hình cặm cụi chẳng biết vui là gì.
ai nhỏ lệ đầy mi thương mẹ hiền mưa nắng
trái tim ai đau quặn trước tương lai tìm chi...?
bao áng thơ viết mẹ trải dài trong bước đi
bao tiếng lòng cùng khóc thương quê cỏ dại nhiều.
mẹ Việt Nam con gọi trong hai chữ anh Hùng
thương mấy mùa dông tố lòng mẹ dấu sầu rưng.
lưng đã còng gối mỏi bây giờ muốn nghỉ ngơi
nhưng sự đời còn khổ giặc Trong nhà cướp ngôi.
giặc bên ngoài dễ nhận vì nó đâu biết ta
giặc từ trong thật khó chúng có quyền hơn ta.
bao giờ qua tháng ba cho hết sầu đông giá
bao giờ rụng lá đa cho quyền qua chủ mới.
dẫu tình mẹ cao vợi cũng tiếc công dằn lòng
nhớ hôm nào giữ lối cùng quê...đuổi xâm lăng
CHỊ NHÂN VÀ MT BẤT KHUẤT QUÁ
- mình họa với bạn và chị Nhân nhé
- chúc chị vui (LTHN)
Việt Nam Mẫu Quốc cõi trần
Tự-Do Dân-Chủ Quyền-Nhân làm đầu
Anh-Hùng nước Việt nơi đâu ?
Mau về Phục-Quốc, dựng cầu Quê-Hương
vdn
* Có tôi đây
Có tôi đây
Sẳn sàng tiến bước
Phục hưng quê
Mình yêu quê hương yêu việt nam
Đánh tan cọng sản Đem về Tự do
(SơnGiang)
Chào Sơn Giang,
Trai anh hùng nước Việt
Chí nam nhi quyết liệt dẹp quân thù
Cứu non sông ra khỏi loài chồn_cáo
Đem Tự Do no ấm cho Người Người
Hoài Yên
(North Metro, GA)
Từ dạo ấy quê hương mờ khói lửa ,
Sài- Gòn ơi ! Ta giã biệt nhau rồi.
Tuổi hăm hai trong lao tù " cải tạo ",
Xác thân gầy đói lạnh giữa rừng sâu .
Em về đâu ? Vào cuối trời dâu bể,
Bỏ sau lưng kỷ niệm chuyện chúng mình.
Sông núi ngậm ngùi , đất nước điêu linh ,
Niềm thống khổ ngập tràn lòng dân Việt.
Ba mươi năm dưới gông cùm oan nghiệt,
Tiếng Mẹ hiền tha thiết cứu quê hương.
Anh em ơi ! Cùng chung sức lên đường,
Giờ đã điểm viết lên trang hùng sử.
Ta giương cao ngọn cờ vàng bất tử ,
Dựng cơ đồ nguyện vẹn mãi thiên thu.
Việt - Nam ơi ! Sạch chủ nghĩa cộng thù ,
Trở lại Sài-Gòn Thủ-Đô yêu dấu.
Hoài Yên
Mang Hồn Nam Tử
Kính dâng Mẹ Việt Nam
Con như nữ tướng chiến trường
Một thân, một ngựa, kiên cường sắc son
Dù cho trèo núi, leo non
Thanh gươm nắm chặt, không lòn cúi ai.
Đôi khi chẳng rượu mà say,
Say men chiến đấu năm dài đợi trông
Tuy là một bóng má hồng
Mang hồn nam tử quyết không thụt lùi.
Lắm phen giông bão dập vùi
Thanh gươm con mãi lau chùi sáng chang
Giặc còn trên dãy giang san
Hẹn ngày trở lại dẹp tan bạo quyền.
Dẫu rằng thân phận thuyền huyên
"Má Hồng Bạc Phận" truân chuyên thói đời
Xác con như đã rã rời
Mà lòng vẫn giữ như thời xuân xanh.
Muốn làm một "Đấng Hùng Anh"
Kiếm cung văn võ đoạt thành ước mơ
Dẹp ngay một lủ ngu ngơ
Đang làm già trẻ bé thơ ưu phiền.
Việt Nam chưa được Nhân quyền
Tự do Dân chủ triền miên lu mờ
"Chồn đen - cáo đỏ" chúng thờ
Làm cho non nước cõi bờ lệ rơi.
Xin thề với Mẹ, Mẹ ơi!
Việt Nam Mẫu Quốc, con đời nào quên
Lòng con vẫn quyết vững bền
Đấu tranh Phục quốc xây nền Tự do.
Việt Dương Nhân
(Ivry s/Seine, rạng ngày 23-05-1998)
Kính dâng Mẹ Việt Nam
Con như nữ tướng chiến trường
Một thân, một ngựa, kiên cường sắc son
Dù cho trèo núi, leo non
Thanh gươm nắm chặt, không lòn cúi ai.
Đôi khi chẳng rượu mà say,
Say men chiến đấu năm dài đợi trông
Tuy là một bóng má hồng
Mang hồn nam tử quyết không thụt lùi.
Lắm phen giông bão dập vùi
Thanh gươm con mãi lau chùi sáng chang
Giặc còn trên dãy giang san
Hẹn ngày trở lại dẹp tan bạo quyền.
Dẫu rằng thân phận thuyền huyên
"Má Hồng Bạc Phận" truân chuyên thói đời
Xác con như đã rã rời
Mà lòng vẫn giữ như thời xuân xanh.
Muốn làm một "Đấng Hùng Anh"
Kiếm cung văn võ đoạt thành ước mơ
Dẹp ngay một lủ ngu ngơ
Đang làm già trẻ bé thơ ưu phiền.
Việt Nam chưa được Nhân quyền
Tự do Dân chủ triền miên lu mờ
"Chồn đen - cáo đỏ" chúng thờ
Làm cho non nước cõi bờ lệ rơi.
Xin thề với Mẹ, Mẹ ơi!
Việt Nam Mẫu Quốc, con đời nào quên
Lòng con vẫn quyết vững bền
Đấu tranh Phục quốc xây nền Tự do.
Việt Dương Nhân
(Ivry s/Seine, rạng ngày 23-05-1998)
*

Anh Hùng Trần Văn Bá
Người Chiến Sĩ Vang Danh
Anh là chiến sĩ vang danh,
Còn em phận gái cam đành gian truân.
Anh đi vì nước, vì dân,
Còn em, vì tấm lòng nhân quên mình.
Đôi ta hai kẻ chí tình,
Đồng chung lý tưởng hy sinh âm thầm.
Anh nói :
"Anh đi tu nghiệp ba năm,
Ở nhà em ráng lo chăm thân gầy.
Xa nhau tình vẫn tràn đầy,
Tinh thần tranh đấu mỗi ngày cao hơn".
Một đêm đông, trong tủi hờn,
Nghe tin khủng khiếp, động sơn, kinh hà.
Đời anh nối gót ông cha,
Chết vì Quốc Tổ chính là chết oai.
Anh hùng Dân tộc còn ai ?
Việt Nam Quốc Mẫu đêm ngày mỏi mong.
Đợi đàn con Việt ngoài, trong,
Đứng lên Phục Quốc đồng lòng nhứt tâm.
Anh đi trong cõi xa xăm,
Nhưng hồn anh vẫn hờn căm kẻ thù.
Tên anh ghi mãi ngàn thu,
Danh Trần Văn Bá, giặc thù hãi kinh.
Việt Dương Nhân
(Ivry s/Seine, 04 giờ 05 khuya 11-12-1998
("Nhân Bản" 4/1999)
*
Dựng Cờ Quốc-Gia
Kính gởi L.Q.Q.L.V.N.C.H.
Thân gầy già đang sống tạm quê người
Có khi cười, lệ trào ra khóe mắt
Hôm nay khóc, lòng vui như hội tết
Vì nghe tin đoàn-kết các Quân-Nhân.
Nơi hải-ngoại kéo nhau về Phục-Quốc
Gốc dân Việt khí hùng đều bất-khuất
Cất gia-đình nợ nước đứng đầu tiên
Xin hồn thiêng sông núi của ba miền.
Biến ngọn bút thành ngàn cây gươm bén
Để chém đầu kẻ ác quá lộng quyền
Đem dân-tộc triền-miên lâm cảnh khổ
Hãy dựng cờ Quốc-Gia trên lãnh thỗ.
Nước Việt-Nam là Tổ-Quốc của ta
Phải được sống trong an-hòa hạnh-phúc.
Trong giấc mơ ta thấy tay dựng cờ
Từ Nam-Trung-Bắc, cờ vàng bay bay.
Ngọn cờ ta yêu kính từ xưa nay
Không ai đổi được lá cờ ta thương
Lệ trào, bảy lăm, ba mươi, tháng bốn
Cờ ta yêu bị chà đạp giữa đường đi.
Ta khóc thật nhiều, mắt ta trông thấy
Uất-hận nầy khuấy nát trái tim ta
Làm sao có thể quên ngày hôm ấy
Máu lệ thù còn đọng đáy lòng ta.
Hỡi các Quân-nhân Việt-Nam Cộng-Hòa
Hãy tặng dân mình bài ca Quật-Khởi.
Việt Dương Nhân
(Paris, ngày QLVNCH 19-06-1990)
*
Yêu Mãi Sài Gòn
Yêu Em từ thuở vào đời
Khi cành hoa búp lả lơi gió chiều
Áo dài tha thướt dặt dìu
Màu hoa cà tím mỹ miều nhởn nhơ.
Yêu Em lúc tuổi ngây thơ
Trăng tròn chưa vướng bợn nhơ của đời
Biết bao mơ mộng tuyệt vời
Mùa xuân phơ phới ngát trời hương thơm
Năm tàn, tháng lụn chiều hôm
Tròn ba mươi tuổi, đời buồn mây đen,
Bão giông mưa lũ lấn chen
Paris trôi dạt, bao phen bẽ bàng.
Lần tay nay sắp lục tuần
Sống đời hiu quạnh, lạnh lùng chăn đơn
Nhớ về Em, trong tủi hờn
Biết Em còn chịu những cơn đau ngầm.
Lòng ta gan, ruột tím bầm
Cắn răng chờ đợi về thăm một ngày
Với lá cờ vàng trong tay
Món quà dâng tặng lâu nay Em chờ.
Trong tim, Em chẳng lu mờ
Sài Gòn thương nhớ, ngàn đời mãi yêu
Xin hẹn với Em một chiều,
Ngày về mình sẽ dặt dìu Đường Xưa.
Việt Dương Nhân
(Tưởng Niệm 30 Tháng Tư Đen 1975 - 2005)
Yêu Em từ thuở vào đời
Khi cành hoa búp lả lơi gió chiều
Áo dài tha thướt dặt dìu
Màu hoa cà tím mỹ miều nhởn nhơ.
Yêu Em lúc tuổi ngây thơ
Trăng tròn chưa vướng bợn nhơ của đời
Biết bao mơ mộng tuyệt vời
Mùa xuân phơ phới ngát trời hương thơm
Năm tàn, tháng lụn chiều hôm
Tròn ba mươi tuổi, đời buồn mây đen,
Bão giông mưa lũ lấn chen
Paris trôi dạt, bao phen bẽ bàng.
Lần tay nay sắp lục tuần
Sống đời hiu quạnh, lạnh lùng chăn đơn
Nhớ về Em, trong tủi hờn
Biết Em còn chịu những cơn đau ngầm.
Lòng ta gan, ruột tím bầm
Cắn răng chờ đợi về thăm một ngày
Với lá cờ vàng trong tay
Món quà dâng tặng lâu nay Em chờ.
Trong tim, Em chẳng lu mờ
Sài Gòn thương nhớ, ngàn đời mãi yêu
Xin hẹn với Em một chiều,
Ngày về mình sẽ dặt dìu Đường Xưa.
Việt Dương Nhân
(Tưởng Niệm 30 Tháng Tư Đen 1975 - 2005)
*
Mộng Lắp Bằng
Kính dâng Mẹ Việt Nam
Mẹ hỡi ! Con đã tạm yên rồi.
Không còn chen lấn nữa với đời
Chỉ còn cái mộng lắp bằng đó...
Tuy nhỏ, mà to lớn cỡ Trời.
Mỏi mong quê Mẹ được bình đẳng
Cuộc sống hằng ngày cơm áo no
Quyền người đều tự do ăn nói
Tâm sự tin nhau hết sợ lo.
Hãy diệt thằng Ngu, thay Chú KHÔN
Xây lại Việt Nam thật hùng hồn
Biển xanh, núi biếc cùng nhau ngắm
Sông Tiền, sông Hậu đẹp hoàng hôn.
Thanh bình từ tỉnh ra thôn xóm
Nhẹ gót chân son miệng mỉm cười
Tình thương ruột thịt không ngăn cách
Cho một Việt Nam thật sáng ngời.
Đêm đêm con nguyện cầu Trời Phật
Độ dòng máu Việt khắp nơi nơi
Cuốn cuộn hòa chung cùng một khối
Đồng phất "Cờ Vàng*" chính nghĩa thôi.
Việt Dương Nhân
(Paris 3/2005, Mùa Quốc Hận 30 năm 1975 - 2005)
(*)Cờ vàng ba sọc đỏ
Kính dâng Mẹ Việt Nam
Mẹ hỡi ! Con đã tạm yên rồi.
Không còn chen lấn nữa với đời
Chỉ còn cái mộng lắp bằng đó...
Tuy nhỏ, mà to lớn cỡ Trời.
Mỏi mong quê Mẹ được bình đẳng
Cuộc sống hằng ngày cơm áo no
Quyền người đều tự do ăn nói
Tâm sự tin nhau hết sợ lo.
Hãy diệt thằng Ngu, thay Chú KHÔN
Xây lại Việt Nam thật hùng hồn
Biển xanh, núi biếc cùng nhau ngắm
Sông Tiền, sông Hậu đẹp hoàng hôn.
Thanh bình từ tỉnh ra thôn xóm
Nhẹ gót chân son miệng mỉm cười
Tình thương ruột thịt không ngăn cách
Cho một Việt Nam thật sáng ngời.
Đêm đêm con nguyện cầu Trời Phật
Độ dòng máu Việt khắp nơi nơi
Cuốn cuộn hòa chung cùng một khối
Đồng phất "Cờ Vàng*" chính nghĩa thôi.
Việt Dương Nhân
(Paris 3/2005, Mùa Quốc Hận 30 năm 1975 - 2005)
(*)Cờ vàng ba sọc đỏ
*
Cờ Vàng Ba-Sọc-Đỏ Phất Phơ Bay Kính Gởi L.Q..Q.L.V.N.C.H.
Mấy năm rồi con lìa xa quê Mẹ ?
Mấy năm qua con xa cách Mẹ già
Bây giờ mắt Mẹ lòa và tóc bạc
Mai con về sẽ hát khúc hoan ca
Trên tay con nắm sẵn một ngọn cờ .
Cờ vàng ba-sọc đỏ đó Mẹ ơi !
Chính thân con sẽ leo lên cắm lấy
Nóc chợ Sài-Gòn cờ phất phơ bay
Nếu quân thù có bầm thân con nát
Nát thân nầy còn trăm ngàn thân khác
Đứng vùng lên quật khởi cứu quê hương
Việt-Nam còn bao anh hùng Phục-Quốc
Đang chờ cơ hội đồng lòng đứng lên
Đã đến ngày ác quân phải đền tội
Mẹ chờ chút nữa Mẹ Việt-Nam ơi !
Mẹ là Mẹ Việt-Nam lòng bất khuất
Không gục đầu chịu nhục chịu thua đâu
Nơi hải ngoại có đoàn quân trở lại
Ở quê nhà Phục-Quốc nối vòng tay
Gương Hưng-Đạo Trưng-Vương soi bắt chước,
Sẽ liều mình cứu nước diệt bạo tàn
Ánh nắng vàng ngàn đời trên đất Việt
Chí anh-hùng hào-kiệt sá gì thân
Mẹ hân hoan đón nhận nước Thanh-Bình.
Việt Dương Nhân
*
------THÁNG TƯ ĐEN 1975 ------
Nhớ năm một chín bảy lăm.
Súng đạn ì ầm đầu đội tang Cha.
Tôi cùng con trẻ bôn ba.
Nhanh chân lánh nạn chạY ra phía rừng.
Chồng tôi còn bận hành quân.
Cửa nhà bỏ hết áo quần mang theo.
Vượt qua bao suối bao đèo.
Bao nhiêu cách trở hiểm nghèo gian nguy.
Trong bụng chẳng có món chi.
Mặt mày hốc hác chân đi hai hàng.
Các con đói quá khóc vang.
Mẹ cầm không được hai hàng lệ rơi...
Mẹ đang buồn lắm con ơi !
Bây giờ thất lạc Cha nơi phương nào?
Chấp tay van vái Trời cao.
Mong Trời phò hộ máu đào ngừng tuôn.
Bao nhiêu xác chết bên đường.
Ngó đến mà thấy lạnh xương rùng mình.
Sống trong thời buổi chiến chinh.
Súng đạn vô tình chẳng nệ những ai.
Có người mới thấy sớm mai.
Đến trưa thì đã chết ngay dọc đường.
Từ Bình Dương đến Saigon.
Mẹ con tôi phải mất luôn hai ngày.
Cố gắng ngăn tiếng thở dài.
Vì còn trong túi chỉ vài trăm thôi.
Số tiền không đủ mua xôi.
Giúp cho mấy miệng qua hồi khó khăn...
Mẹ con tôi đang ngồi ăn.
Bổng có tin dữ nói rằng dưới quê.
Bom rơi đạn nổ tư bề.
Cháy nhà cháy chợ tràn trề khói bay.
Cơn đau quặn thắt lòng này.
Cầu mong cho Mẹ thoát qua tai nàn.
Bởi vì tang Cha còn mang.
Sợ mất luôn Mẹ lang thang giữa dòng.
Những điều con trẻ thầm mong.
Thanh bình mau đến yên lòng nhân dân.
Toàn dân căm phẩn muôn phần.
Gia đình ly tán người thân xa lìa.
Hãy nhìn lên những mộ bia.
Ngày sinh ngày thác cách lìa chẳng xa.
Người vừa bỏ cuộc hôm qua !
Có người nằm xuống độ ba bốn tuần.
Còn đâu cái tuổi thanh xuân?
Chiến tranh đã cướp mất dần tuổi thơ.
Có những mái đầu bạc phơ
Ngày đêm trông ngóng con thơ chưa về.
Gió buồn gió rít tỉ tê.
Lòng người tan nát chán chê lắm rồi.
Nụ cười đã tắt trên môi.
Quê Hương...giờ đã....thôi rồi....từ đây.....
-------hồngsang -------
Nhớ năm một chín bảy lăm.
Súng đạn ì ầm đầu đội tang Cha.
Tôi cùng con trẻ bôn ba.
Nhanh chân lánh nạn chạY ra phía rừng.
Chồng tôi còn bận hành quân.
Cửa nhà bỏ hết áo quần mang theo.
Vượt qua bao suối bao đèo.
Bao nhiêu cách trở hiểm nghèo gian nguy.
Trong bụng chẳng có món chi.
Mặt mày hốc hác chân đi hai hàng.
Các con đói quá khóc vang.
Mẹ cầm không được hai hàng lệ rơi...
Mẹ đang buồn lắm con ơi !
Bây giờ thất lạc Cha nơi phương nào?
Chấp tay van vái Trời cao.
Mong Trời phò hộ máu đào ngừng tuôn.
Bao nhiêu xác chết bên đường.
Ngó đến mà thấy lạnh xương rùng mình.
Sống trong thời buổi chiến chinh.
Súng đạn vô tình chẳng nệ những ai.
Có người mới thấy sớm mai.
Đến trưa thì đã chết ngay dọc đường.
Từ Bình Dương đến Saigon.
Mẹ con tôi phải mất luôn hai ngày.
Cố gắng ngăn tiếng thở dài.
Vì còn trong túi chỉ vài trăm thôi.
Số tiền không đủ mua xôi.
Giúp cho mấy miệng qua hồi khó khăn...
Mẹ con tôi đang ngồi ăn.
Bổng có tin dữ nói rằng dưới quê.
Bom rơi đạn nổ tư bề.
Cháy nhà cháy chợ tràn trề khói bay.
Cơn đau quặn thắt lòng này.
Cầu mong cho Mẹ thoát qua tai nàn.
Bởi vì tang Cha còn mang.
Sợ mất luôn Mẹ lang thang giữa dòng.
Những điều con trẻ thầm mong.
Thanh bình mau đến yên lòng nhân dân.
Toàn dân căm phẩn muôn phần.
Gia đình ly tán người thân xa lìa.
Hãy nhìn lên những mộ bia.
Ngày sinh ngày thác cách lìa chẳng xa.
Người vừa bỏ cuộc hôm qua !
Có người nằm xuống độ ba bốn tuần.
Còn đâu cái tuổi thanh xuân?
Chiến tranh đã cướp mất dần tuổi thơ.
Có những mái đầu bạc phơ
Ngày đêm trông ngóng con thơ chưa về.
Gió buồn gió rít tỉ tê.
Lòng người tan nát chán chê lắm rồi.
Nụ cười đã tắt trên môi.
Quê Hương...giờ đã....thôi rồi....từ đây.....
-------hồngsang -------
*
Trả Cho Tôi
Trả cho tôi những bóng cờ êm ả
Rợp vùng trời ôi thương quá Việt Nam
Ngày xưa đó Quê Hương tôi khắp ngả
Cờ vàng bay trong hương gió ngút ngàn
Trả cho tôi chuỗi ngày thơ trong sáng
Nơi học đường tiếng trẻ hát ê a
Bài thuộc lòng ai ngân trong thanh vắng
Gió ru hời thêm rượi mát làn da
Trả cho tôi thời thanh niên trai trẻ
Đầy khát khao, bao nhiệt huyết trong người
Nuôi hy vọng với sức này nhỏ bé
Dựng tương lai xây hạnh phúc cho đời
Trả cho tôi mái nhà thân dạo đó
Có mẹ cha, cô bác chú cậu dì
Họ hàng tôi, có em còn rất nhỏ
Chưa hiểu gì, phải nhắm mắt ra đi
Trả cho tôi trời làng quê nước Việt
Gió mơn man ru tia nắng trong lành
Đừng cướp nữa, người ơi, tôi tha thiết
Ước vọng này, chỉ hai chữ: bình an.
thihạnh
Trả cho tôi những bóng cờ êm ả
Rợp vùng trời ôi thương quá Việt Nam
Ngày xưa đó Quê Hương tôi khắp ngả
Cờ vàng bay trong hương gió ngút ngàn
Trả cho tôi chuỗi ngày thơ trong sáng
Nơi học đường tiếng trẻ hát ê a
Bài thuộc lòng ai ngân trong thanh vắng
Gió ru hời thêm rượi mát làn da
Trả cho tôi thời thanh niên trai trẻ
Đầy khát khao, bao nhiệt huyết trong người
Nuôi hy vọng với sức này nhỏ bé
Dựng tương lai xây hạnh phúc cho đời
Trả cho tôi mái nhà thân dạo đó
Có mẹ cha, cô bác chú cậu dì
Họ hàng tôi, có em còn rất nhỏ
Chưa hiểu gì, phải nhắm mắt ra đi
Trả cho tôi trời làng quê nước Việt
Gió mơn man ru tia nắng trong lành
Đừng cướp nữa, người ơi, tôi tha thiết
Ước vọng này, chỉ hai chữ: bình an.
thihạnh
*
Xin Giữ Trọn Lời Thề
Xin cho thấy ánh sáng mặt trời
Con chim hót trên cành ngọn tre
Việt Nam ơi! Bao năm tăm tối
Nhìn Mẹ yêu, lệ Mẹ rơi!
Lòng quặn đau, khắc khoải
Tôi úp mặt trong đôi bàn tay
Nhìn dáng em xoã tóc buông dài
Trong từng lớp đồng bào tôi đó
Giọt mồ hôi, thay lệ rơi,
Trăm vất vả - u hoài
Tôi cũng nhớ bao nhiêu bạn bè
Hồm nay đây trong chốn lao tù
Từng tháng năm bàng hoàng chuyển tiếp
Bãi đoạ đầy, chốn giết người
Được ngụy tạo tinh vi
Tôi ngước nhìn trời cao bao la
Đưa mắt tìm anh em một nhà
Giữa phồn hoa, quê hương xứ lạ
Xin được thề: Cùng trở về
Xây dựng lại Việt Nam
Xin cho tôi giữ trọn lời thề
Để còn thấy mặt trời rực rỡ
Con chim hót trên cành ngọn tre
Như ngày nào em ngồi hong tóc
Thoảng hương thơm mùi lúa Ba Se
Xin cho tôi giữ trọn lời thề
Để còn thấy hình hài bằng hữu
Gọi tên nhau, cầm tay nhau
Lệ mừng vui chan hoà .
*(trích trong Tuyển Tập Thơ Văn 90 Tác Giả
Việt Nam Hải Ngoại 1975 - 1980.
Do Văn Hữu xuất bản 1982)
Mạc Trần Lan
Xin cho thấy ánh sáng mặt trời
Con chim hót trên cành ngọn tre
Việt Nam ơi! Bao năm tăm tối
Nhìn Mẹ yêu, lệ Mẹ rơi!
Lòng quặn đau, khắc khoải
Tôi úp mặt trong đôi bàn tay
Nhìn dáng em xoã tóc buông dài
Trong từng lớp đồng bào tôi đó
Giọt mồ hôi, thay lệ rơi,
Trăm vất vả - u hoài
Tôi cũng nhớ bao nhiêu bạn bè
Hồm nay đây trong chốn lao tù
Từng tháng năm bàng hoàng chuyển tiếp
Bãi đoạ đầy, chốn giết người
Được ngụy tạo tinh vi
Tôi ngước nhìn trời cao bao la
Đưa mắt tìm anh em một nhà
Giữa phồn hoa, quê hương xứ lạ
Xin được thề: Cùng trở về
Xây dựng lại Việt Nam
Xin cho tôi giữ trọn lời thề
Để còn thấy mặt trời rực rỡ
Con chim hót trên cành ngọn tre
Như ngày nào em ngồi hong tóc
Thoảng hương thơm mùi lúa Ba Se
Xin cho tôi giữ trọn lời thề
Để còn thấy hình hài bằng hữu
Gọi tên nhau, cầm tay nhau
Lệ mừng vui chan hoà .
*(trích trong Tuyển Tập Thơ Văn 90 Tác Giả
Việt Nam Hải Ngoại 1975 - 1980.
Do Văn Hữu xuất bản 1982)
Mạc Trần Lan
*
BẢN TRƯỜNG CA THỨ NHẤT
Từ đây ta chẳng làm thơ nữa
Dâu biển tang thương. Giận cuộc đời !
Đường cũ thay tên, nhà đổi chủ
Việt Nam, con Lạc cháu Hồng ơi !!!
Mực không còn thắm trong lòng giấy
Dòng chữ cô đơn nét rã rời
Rượu cạn, căm hờn trơ đáy cốc
Uống hoài, hận tủi chẳng hề vơi !
Ý thơ, điệu nhạc lòng năm cũ
Cơn lốc vô tình cuốn mất đi
Chỉ mảnh hồn đau còn sót lại
Một lần ta biết khóc chia ly !
Là lần ta khóc đời vong quốc
Khóc một quê hương bị phản lừa
Và khóc bạn ta nằm bất động
Khóc mình buông súng nhận mình thua !
Nợ nần, ừ nhỉ, chưa sòng phẳng
Một nửa đời vay, nửa vứt đi
Khóc ngất, phải mình tên chiến bại
Khi chưa tàn cuộc đã thiên di ?!
Bạn ta dăm đứa anh hùng lắm
Không hổ mày râu giống Lạc Hồng
Nước biến, một lòng trung với nước
Còn ta. Mẹ kiếp ! Thẹn ta không !
Thôi em, như thế mà hay đấy
Ta chẳng làm thơ nữa cũng hay
Chỉ có thằng ta là quá dở
Nửa đời gãy cánh, đủ đường cay !
Nửa đời còn lại càng thêm đắng
Thất thểu lang thang thứ ngựa què !
Có lúc sầu bay trên đỉnh gió
Trường ca ta hát giữa hôn mê ...
Trường ca ơi hỡi, trường ca hỡi !
Cơm áo nghe ra cũng nặng nề
Dan díu đời ta bao món nợ
Nợ tình, nợ nghĩa, nợ sơn khê !
Trong cơn bão hận đời vong quốc
Tay trắng làm sao trả nợ đây ?
Em cứ đòi đi, ta cứ khất
Bốn nghìn năm một nỗi đau này !
Trường ca ta vẫn nghêu ngao hát
Kẻ bảo ta điên, kẻ bảo khờ
Ta bảo ta rằng, ôi, nhớ quá !
Nhớ em, nhớ bạn, nhớ rừng xưa ...
Ngô Minh Hằng
Từ đây ta chẳng làm thơ nữa
Dâu biển tang thương. Giận cuộc đời !
Đường cũ thay tên, nhà đổi chủ
Việt Nam, con Lạc cháu Hồng ơi !!!
Mực không còn thắm trong lòng giấy
Dòng chữ cô đơn nét rã rời
Rượu cạn, căm hờn trơ đáy cốc
Uống hoài, hận tủi chẳng hề vơi !
Ý thơ, điệu nhạc lòng năm cũ
Cơn lốc vô tình cuốn mất đi
Chỉ mảnh hồn đau còn sót lại
Một lần ta biết khóc chia ly !
Là lần ta khóc đời vong quốc
Khóc một quê hương bị phản lừa
Và khóc bạn ta nằm bất động
Khóc mình buông súng nhận mình thua !
Nợ nần, ừ nhỉ, chưa sòng phẳng
Một nửa đời vay, nửa vứt đi
Khóc ngất, phải mình tên chiến bại
Khi chưa tàn cuộc đã thiên di ?!
Bạn ta dăm đứa anh hùng lắm
Không hổ mày râu giống Lạc Hồng
Nước biến, một lòng trung với nước
Còn ta. Mẹ kiếp ! Thẹn ta không !
Thôi em, như thế mà hay đấy
Ta chẳng làm thơ nữa cũng hay
Chỉ có thằng ta là quá dở
Nửa đời gãy cánh, đủ đường cay !
Nửa đời còn lại càng thêm đắng
Thất thểu lang thang thứ ngựa què !
Có lúc sầu bay trên đỉnh gió
Trường ca ta hát giữa hôn mê ...
Trường ca ơi hỡi, trường ca hỡi !
Cơm áo nghe ra cũng nặng nề
Dan díu đời ta bao món nợ
Nợ tình, nợ nghĩa, nợ sơn khê !
Trong cơn bão hận đời vong quốc
Tay trắng làm sao trả nợ đây ?
Em cứ đòi đi, ta cứ khất
Bốn nghìn năm một nỗi đau này !
Trường ca ta vẫn nghêu ngao hát
Kẻ bảo ta điên, kẻ bảo khờ
Ta bảo ta rằng, ôi, nhớ quá !
Nhớ em, nhớ bạn, nhớ rừng xưa ...
Ngô Minh Hằng
*
Sầu Vong Quốc
Xuân-Hạ-Thu-Ðông mấy lượt rồi ?
Ngày qua năm tháng hững hờ trôi
Sao còn làm kẻ sầu vong quốc
Lây lất quê người kiếp nổi trôi !
Hai mươi năm dòng lệ trào rơi
Vui buồn chìm nổi ngược với xuôi
Ði quanh bốn bể đời lưu lạc
Tổ quốc xa vời nhớ quá thôi !
Việt Dương Nhân
(Germany, Hamburg S.M., hè 1995)
(Germany, Hamburg S.M., hè 1995)
*
Gửi Việt Dương Nhân, và những người luôn yêu thương quê hương
nn
.........
Sao còn như kẻ sầu vong quốc
Lây lất quê người kiếp nổi trôi!
Ði quanh bốn bể đời lưu lạc
Tổ quốc xa vời nhớ quá thôi!
VDN
quê hương tôi
quê hương nào, mà tôi đã đánh mất
bóng anh, em và bóng mát mẹ già
bóng cha tôi nằm bên cạnh núi sông
và bóng người tình: tương tư-tôi sống
quê hương nào, sinh ra tôi khóc ngất
khóc đau thương, tủi nhục cho thân mình
vì biết anh, tôi cùng nhập cuộc tử, sinh
và biết mẹ, sẽ đớn đau nhăn nhúm
quê hương nào, riêng tôi biết rất sớm
buổi chia ly, nằm sẵn trong mắt em
đời góa bụa, ẵm con biết ru đêm
mong con lớn, biết thương người xa xứ
quê hương xưa, ngây thơ biết tư lự
biết âu lo, từ khi guốc đến trường
biết gởi gấm, và san sẻ yêu thương
vì vốn biết, bạn bè trùng phùng sẽ cách biệt
quê hương xưa, riêng tôi vẫn mài miệt
tìm trong anh, và trong mắt em tôi
nơi nào đó, đồng bào tôi, khóc vùi
như tôi khóc mãi cái tôi tìm không thấy
quê hương này, biết khi nào trở lại
tìm dáng mẹ , như tìm cổ thụ già
kiếm bóng cha, như kiếm bóng núi xa
và kiếm lại em: trái tim-tôi đánh mất
quê hương đó, khiến đời tôi tất bật
và khiến em, chờ đợi hết xuân, thu
dẫu anh biết, đời chôn chốn ao, tù
nhưng anh, em vẫn lam lũ chờ, đợi
quê hương tôi, dường như tầm tay với
như biển khơi, bờ đông xa ngút ngàn
như mộng khuya, lắm vật vã than van
mai thức dậy, sống tiếp đời rất lạ
quê hương này, trẻ thơ đang ngơ ngác
bập bẹ tiếng người, lại tưởng tiếng ta
quê hương đây, già nua còn lạc lõng
mỏi bước đất người, cứ ngỡ quê nhà
quê hương nào, tôi, em như thú dữ
tôi nhìn em, ngậm ngùi hỏi cội nguồn
em gút mắc, nghi ngờ hạch lịch sử
bốn ngàn năm, sao mình vẫn vong thân
nhắc tới quê, đau lòng ta, muốn khóc
bao nhiêu năm, người vất vả ngóng trông
bây giờ, đầu đã nhuốm hai màu tóc
đen, vài sợi, còn bạc hết chờ mong
nnguong
16.4.2006
(trích "nhớ, nắng nhiệt đới" sắp ra mắt)
nn
.........
Sao còn như kẻ sầu vong quốc
Lây lất quê người kiếp nổi trôi!
Ði quanh bốn bể đời lưu lạc
Tổ quốc xa vời nhớ quá thôi!
VDN
quê hương tôi
quê hương nào, mà tôi đã đánh mất
bóng anh, em và bóng mát mẹ già
bóng cha tôi nằm bên cạnh núi sông
và bóng người tình: tương tư-tôi sống
quê hương nào, sinh ra tôi khóc ngất
khóc đau thương, tủi nhục cho thân mình
vì biết anh, tôi cùng nhập cuộc tử, sinh
và biết mẹ, sẽ đớn đau nhăn nhúm
quê hương nào, riêng tôi biết rất sớm
buổi chia ly, nằm sẵn trong mắt em
đời góa bụa, ẵm con biết ru đêm
mong con lớn, biết thương người xa xứ
quê hương xưa, ngây thơ biết tư lự
biết âu lo, từ khi guốc đến trường
biết gởi gấm, và san sẻ yêu thương
vì vốn biết, bạn bè trùng phùng sẽ cách biệt
quê hương xưa, riêng tôi vẫn mài miệt
tìm trong anh, và trong mắt em tôi
nơi nào đó, đồng bào tôi, khóc vùi
như tôi khóc mãi cái tôi tìm không thấy
quê hương này, biết khi nào trở lại
tìm dáng mẹ , như tìm cổ thụ già
kiếm bóng cha, như kiếm bóng núi xa
và kiếm lại em: trái tim-tôi đánh mất
quê hương đó, khiến đời tôi tất bật
và khiến em, chờ đợi hết xuân, thu
dẫu anh biết, đời chôn chốn ao, tù
nhưng anh, em vẫn lam lũ chờ, đợi
quê hương tôi, dường như tầm tay với
như biển khơi, bờ đông xa ngút ngàn
như mộng khuya, lắm vật vã than van
mai thức dậy, sống tiếp đời rất lạ
quê hương này, trẻ thơ đang ngơ ngác
bập bẹ tiếng người, lại tưởng tiếng ta
quê hương đây, già nua còn lạc lõng
mỏi bước đất người, cứ ngỡ quê nhà
quê hương nào, tôi, em như thú dữ
tôi nhìn em, ngậm ngùi hỏi cội nguồn
em gút mắc, nghi ngờ hạch lịch sử
bốn ngàn năm, sao mình vẫn vong thân
nhắc tới quê, đau lòng ta, muốn khóc
bao nhiêu năm, người vất vả ngóng trông
bây giờ, đầu đã nhuốm hai màu tóc
đen, vài sợi, còn bạc hết chờ mong
nnguong
16.4.2006
(trích "nhớ, nắng nhiệt đới" sắp ra mắt)
Niềm Đau...
(Nỗi Sầu Chung...)
Ngoảnh về dĩ vãng nát nhầu
Niềm đau hiện tại, ngồi rầu đất Âu
Tương lai mù mịt xám nâu
Như "Mùa Thu Chết" giữa bầu trời Tây
Gởi lòng bay khắp đó đây
Sớt chia cái kiếp đọa đày phận chung
Trí tâm tính toán lung-tung
Về hay ở, những ngày cùng cuối đây ?
Quê nhà Mẹ đợi đêm ngày
Mong đàn con được có ngày trùng lai
Hơn ba mươi mốt năm nay
Mẹ đà sầu khổ, đắng cay khôn lường
Con của Mẹ, khắp bốn phương
Bao giờ trở lại cố hương quê nghèo ?
Đường về sao quá cheo leo
Nắng vàng còn khuất, bởi bèo mây che...!
Việt Dương Nhân
(Nỗi Sầu Chung...)
Ngoảnh về dĩ vãng nát nhầu
Niềm đau hiện tại, ngồi rầu đất Âu
Tương lai mù mịt xám nâu
Như "Mùa Thu Chết" giữa bầu trời Tây
Gởi lòng bay khắp đó đây
Sớt chia cái kiếp đọa đày phận chung
Trí tâm tính toán lung-tung
Về hay ở, những ngày cùng cuối đây ?
Quê nhà Mẹ đợi đêm ngày
Mong đàn con được có ngày trùng lai
Hơn ba mươi mốt năm nay
Mẹ đà sầu khổ, đắng cay khôn lường
Con của Mẹ, khắp bốn phương
Bao giờ trở lại cố hương quê nghèo ?
Đường về sao quá cheo leo
Nắng vàng còn khuất, bởi bèo mây che...!
Việt Dương Nhân
Gởi về Mẫu Quốc Việt Nam
Dâng ngàn ngọn nến sáng lên
Gởi về đất Mẹ soi nền Trời Nam
Đã qua ba mươi mấy năm
Lạc Long con Mẹ chờ trông tao phùng
Tự-do Dân-chủ Thịnh-hưng
Nhân Quyền Bình Đẳng dứt ngưng khổ sầu
Nụ cười rộn rả đón chào
Một nhà sum hợp ngọt ngào tình thâm
Dâng ngọn nến, thắp niềm tin
Thiều Quang chiếu rọi Việt Nam mỹ miều
Trong, ngoài nhất dạ thương yêu
Chung giòng Lạc Việt nhiễu điều giá gương
Thắp nến sáng, nối tình thương
Gởi về Dân Tộc Quê Hương Lạc Hồng.
(Việt Dương Nhân)
*
Thắp Ngọn Lửa Lên
Đốt ngàn ngọn lửa trong tim
Cháy lên đất mẹ nỗi niềm thương yêu
Nước non thảm cảnh tiêu điều
Con thì xa xứ đứa nhiều khổ đau
Tự Do Dân Chủ mạnh giàu
Nhân Quyền Bình đẳng năm châu một nhà
Sao mà non nước Việt ta
Vẫn là đói khổ vẫn là ngu dân
Ai người thắp ngọn nến lên
Ai phất cờ nghĩa trăm miền cùng theo
Trong ngoài không kể giàu nghèo
Tay cùng tay nắm một điều vùng lên
Đạp nghèo hèn xuống đất đen
Tự Do Dân Chủ vững bền muôn năm!
(CVT)
*

THƯƠNG MẸ TÔI...THƯƠNG VIỆT NAM.
thân mai thân trúc héo tàn
dáng đi của mẹ cơ hàn đa đoan
lệ đời khóc với Việt Nam
bao năm gian khổ xóm làng đìu hiu.
cảnh quen sáng nắng mưa chiều
chân quen gánh nặng bao điều gần xa
tóc quen gió sớm sương tà
bụng quen đói nhịn cũng là vì con.
chiến tranh hao sức nước non
việc nhà chồng chất vai mòn mẹ tôi
con đi đánh giặc xa xôi
đồng thưa người vắng...để đời mẹ lo.
đến khi thắm lại câu hò
bước con trở lại ,trăm lo cũng về.
quê nhà chất vạn tái tê
giặc ngoài vừa hết...lại về giặc trong
nặng tâm lo ,để lưng còng
bao quân tham nhũng...như tằm ăn dâu
Bao Công nếu sống cũng Sầu
bởi Ô Dù chắn..còn đâu nghĩa tình
bè phái chúng tới vạn binh
kết liên bòn vét...nghĩa tình máu xương
hòa bình đúng nghĩa trăm đường
tham quan chúng hưởng...một phường mọt sâu.
mẹ tôi nhanh bạc mái đầu
hai cuộc kháng chiến...nỗi đau chất chồng
đợi chờ chẳng thấy mùa xuân
nắng hồng ngoài ngõ...rụng dần niềm tin.
xóm thôn sống giả yên bình
phố phường xanh đỏ rập rình...bê tha
kẻ nghèo...học thói xa hoa
bỏ hoang mồ mả...tình xa trong ngoài .
quay về với cảnh trần ai
mẹ ơi...đừng trách đời dài sử xanh.
bao năm nghĩa sống chẳng dành
những kẻ vô lại...máu tanh sẽ tàn.
thương mẹ tôi...thương Việt Nam
sớm trưa mong kiếp cơ hàn đổi thay
đến đây... thế giới hôm nay
bắt sâu nhổ cỏ...chặn tay tham tàn.
(MT)
*
CÔNG CỦA MẸ
vẫn là mẹ Việt Nam đội mưa ngàn gió tủi
dáng thân hình cặm cụi chẳng biết vui là gì.
ai nhỏ lệ đầy mi thương mẹ hiền mưa nắng
trái tim ai đau quặn trước tương lai tìm chi...?
bao áng thơ viết mẹ trải dài trong bước đi
bao tiếng lòng cùng khóc thương quê cỏ dại nhiều.
mẹ Việt Nam con gọi trong hai chữ anh Hùng
thương mấy mùa dông tố lòng mẹ dấu sầu rưng.
lưng đã còng gối mỏi bây giờ muốn nghỉ ngơi
nhưng sự đời còn khổ giặc Trong nhà cướp ngôi.
giặc bên ngoài dễ nhận vì nó đâu biết ta
giặc từ trong thật khó chúng có quyền hơn ta.
bao giờ qua tháng ba cho hết sầu đông giá
bao giờ rụng lá đa cho quyền qua chủ mới.
dẫu tình mẹ cao vợi cũng tiếc công dằn lòng
nhớ hôm nào giữ lối cùng quê...đuổi xâm lăng
CHỊ NHÂN VÀ MT BẤT KHUẤT QUÁ
- mình họa với bạn và chị Nhân nhé
- chúc chị vui (LTHN)
*
Việt-Nam Mẫu-Quốc
Kính gởi những Anh-Hùng nước Việt Việt Nam Mẫu Quốc cõi trần
Tự-Do Dân-Chủ Quyền-Nhân làm đầu
Anh-Hùng nước Việt nơi đâu ?
Mau về Phục-Quốc, dựng cầu Quê-Hương
vdn
* Có tôi đây
Có tôi đây
Sẳn sàng tiến bước
Phục hưng quê
Mình yêu quê hương yêu việt nam
Đánh tan cọng sản Đem về Tự do
(SơnGiang)
Chào Sơn Giang,
Trai anh hùng nước Việt
Chí nam nhi quyết liệt dẹp quân thù
Cứu non sông ra khỏi loài chồn_cáo
Đem Tự Do no ấm cho Người Người
*
1, 2, 3, 4......
Mau hãy mau lên đường
Đẹp quân thù Bắc phương
Cùng nhau đồng chí hướng
Cứu dân tộc........ quê hương.......
Chào quyết thắng ................. vdn
Mau hãy mau lên đường
Đẹp quân thù Bắc phương
Cùng nhau đồng chí hướng
Cứu dân tộc........ quê hương.......
Chào quyết thắng ................. vdn
*
SẼ CÓ NGÀY
Tháng năm sống tại quê người
Đêm thâu nuốt lệ ,ngày cười áo cơm
Đấu tranh mòn mỏi chẳng sờn
Chỉ mong quê mẹ thoát cơn đọa đầy
Ba mươi năm sẽ có ngày
Việt Nam Dân Chủ cờ bay rợp trời
Trong ngoài đoàn kết một lời
Xóa tan u tối một thời đã qua
Canh tân dân tộc thai hòa
Việt Nam muôn thuở hoan ca thanh bình
Hàn Giang
--------------------
Ngẩng đầu lên, hỡi người con đất Việt
Người xưa bảo “Chết vinh hơn sống nhục”
Lời nói hay, nhưng có dễ làm đâu
Phút nguy nan lắm kẻ chạy co đầu
Ngay cả đến tên hung thần Iraq
Cai trị dân với hai bàn tay sắt
Lời hô hào “quyết tử” vẫn còn vang
Buổi sa cơ, cúi mặt xuống, xin hàng
Để kẻ thắng vò đầu như súc vật
Tướng Việt Nam tuy hiền hòa, chơn chất
Phút loạn ly mới rõ mặt hùm thiêng
Vì việc chung gác hết những tình riêng
Lòng đã khắc một màu cờ sắc áo
Từ Thất Sơn, từ Ba Vì, Tam Đảo
Từ Cửu Long cuồn cuộn chảy về Nam
Quảng Trị, Bình Long, Xa Cát, Xa Cam
Chương Thiện, Cà Mau, Cái Vồn, Cái Sắn
Hồn núi sông trên Trường Sơn mây trắng
Sóng Bạch Đằng dội lại từ ngàn xưa
Bình Định, Bến Tre xanh ngắt bóng dừa
Những vùng đất người năm châu chẳng biết
Không nổi tiếng như dòng sông Tigris
Không ồn ào như New York, Baghdad
Những địa danh nghe rất đỗi lạ xa
Nhưng đất ấy đã bao đời hun đúc
Những chiến sĩ không bao giờ khuất phục
Quyết không hèn khi thất thế sa cơ
Cửa tử sinh trong kẻ tóc đường tơ
Vẫn bình thản lấy máu mình viết sử
Họ nằm xuống, nhưng đời đời bất tử
Bia miệng còn lưu tiếng lại ngàn sau
Nguyễn Khoa Nam
Lê văn Hưng
Trần văn Hai
Phạm văn Phú
Lê Nguyên Vỹ
Hồ Ngọc Cẩn
Những con người không biết sợ đớn đau
Không ngần ngại thấy xác mình ngã xuống
Máu uất hận trong tim sôi cuồn cuộn
Ngẩng cao đầu bước thẳng đến non sông
Chuyện tử sinh xem nhẹ tựa lông hồng
Vẫn ham sống, nhưng khi cần, quyết chết.
Trung-tá Long giơ tay chào vĩnh biệt
Rồi hiên ngang trong khí phách anh hùng
Súng trên tay, cò siết mạnh, nổ đùng
Tự sát. Chết. Không để ai làm nhục
Tự sát. Chết. Là hồi chuông kết cục
Là đớn đau, là mất mát tột cùng
Là xa lìa trần thế đẹp như nhung
Là máu đổ, là xương tan, thịt nát
Tự sát. Chết. Là hồn lìa khỏi xác
Là không còn được thấy ánh bình minh
Là xa lìa vợ đẹp với con xinh
Là chấp nhận tự hủy mình. Ai dám?
Thế mới biết tướng miền Nam quả cảm
Đông sang Tây, lịch sử được bao người?
Có mấy ai trong thế kỷ hai mươi
Dám tự sát để bảo toàn danh tiết?
Ngẩng đầu lên, hỡi người con đất Việt
Ta không hèn, không phản bội ông cha
Ngày khải hoàn nhất định chẳng còn xa
Dựng lại nước, khắc tên Người lên đá.
Vũ Đình Trường
14/12/03
(Cảm tác khi thấy Saddam Hussein xin đầu hàng quân Mỹ)
Tháng năm sống tại quê người
Đêm thâu nuốt lệ ,ngày cười áo cơm
Đấu tranh mòn mỏi chẳng sờn
Chỉ mong quê mẹ thoát cơn đọa đầy
Ba mươi năm sẽ có ngày
Việt Nam Dân Chủ cờ bay rợp trời
Trong ngoài đoàn kết một lời
Xóa tan u tối một thời đã qua
Canh tân dân tộc thai hòa
Việt Nam muôn thuở hoan ca thanh bình
Hàn Giang
--------------------
Ngẩng đầu lên, hỡi người con đất Việt
Người xưa bảo “Chết vinh hơn sống nhục”
Lời nói hay, nhưng có dễ làm đâu
Phút nguy nan lắm kẻ chạy co đầu
Ngay cả đến tên hung thần Iraq
Cai trị dân với hai bàn tay sắt
Lời hô hào “quyết tử” vẫn còn vang
Buổi sa cơ, cúi mặt xuống, xin hàng
Để kẻ thắng vò đầu như súc vật
Tướng Việt Nam tuy hiền hòa, chơn chất
Phút loạn ly mới rõ mặt hùm thiêng
Vì việc chung gác hết những tình riêng
Lòng đã khắc một màu cờ sắc áo
Từ Thất Sơn, từ Ba Vì, Tam Đảo
Từ Cửu Long cuồn cuộn chảy về Nam
Quảng Trị, Bình Long, Xa Cát, Xa Cam
Chương Thiện, Cà Mau, Cái Vồn, Cái Sắn
Hồn núi sông trên Trường Sơn mây trắng
Sóng Bạch Đằng dội lại từ ngàn xưa
Bình Định, Bến Tre xanh ngắt bóng dừa
Những vùng đất người năm châu chẳng biết
Không nổi tiếng như dòng sông Tigris
Không ồn ào như New York, Baghdad
Những địa danh nghe rất đỗi lạ xa
Nhưng đất ấy đã bao đời hun đúc
Những chiến sĩ không bao giờ khuất phục
Quyết không hèn khi thất thế sa cơ
Cửa tử sinh trong kẻ tóc đường tơ
Vẫn bình thản lấy máu mình viết sử
Họ nằm xuống, nhưng đời đời bất tử
Bia miệng còn lưu tiếng lại ngàn sau
Nguyễn Khoa Nam
Lê văn Hưng
Trần văn Hai
Phạm văn Phú
Lê Nguyên Vỹ
Hồ Ngọc Cẩn
Những con người không biết sợ đớn đau
Không ngần ngại thấy xác mình ngã xuống
Máu uất hận trong tim sôi cuồn cuộn
Ngẩng cao đầu bước thẳng đến non sông
Chuyện tử sinh xem nhẹ tựa lông hồng
Vẫn ham sống, nhưng khi cần, quyết chết.
Trung-tá Long giơ tay chào vĩnh biệt
Rồi hiên ngang trong khí phách anh hùng
Súng trên tay, cò siết mạnh, nổ đùng
Tự sát. Chết. Không để ai làm nhục
Tự sát. Chết. Là hồi chuông kết cục
Là đớn đau, là mất mát tột cùng
Là xa lìa trần thế đẹp như nhung
Là máu đổ, là xương tan, thịt nát
Tự sát. Chết. Là hồn lìa khỏi xác
Là không còn được thấy ánh bình minh
Là xa lìa vợ đẹp với con xinh
Là chấp nhận tự hủy mình. Ai dám?
Thế mới biết tướng miền Nam quả cảm
Đông sang Tây, lịch sử được bao người?
Có mấy ai trong thế kỷ hai mươi
Dám tự sát để bảo toàn danh tiết?
Ngẩng đầu lên, hỡi người con đất Việt
Ta không hèn, không phản bội ông cha
Ngày khải hoàn nhất định chẳng còn xa
Dựng lại nước, khắc tên Người lên đá.
Vũ Đình Trường
14/12/03
(Cảm tác khi thấy Saddam Hussein xin đầu hàng quân Mỹ)
*
NON SÔNG GIỜ ĐÃ ĐIỂM Hoài Yên
(North Metro, GA)
Từ dạo ấy quê hương mờ khói lửa ,
Sài- Gòn ơi ! Ta giã biệt nhau rồi.
Tuổi hăm hai trong lao tù " cải tạo ",
Xác thân gầy đói lạnh giữa rừng sâu .
Em về đâu ? Vào cuối trời dâu bể,
Bỏ sau lưng kỷ niệm chuyện chúng mình.
Sông núi ngậm ngùi , đất nước điêu linh ,
Niềm thống khổ ngập tràn lòng dân Việt.
Ba mươi năm dưới gông cùm oan nghiệt,
Tiếng Mẹ hiền tha thiết cứu quê hương.
Anh em ơi ! Cùng chung sức lên đường,
Giờ đã điểm viết lên trang hùng sử.
Ta giương cao ngọn cờ vàng bất tử ,
Dựng cơ đồ nguyện vẹn mãi thiên thu.
Việt - Nam ơi ! Sạch chủ nghĩa cộng thù ,
Trở lại Sài-Gòn Thủ-Đô yêu dấu.
Hoài Yên
*
Đất Tổ Quê Cha Không Thể Mất
Vung bút thay gươm chém "cáo chồn"*
Kêu gọi toàn dân khắp Kinh** Thôn***
Đứng lên lật đổ phường vô loại
Gìn giữ Việt Nam mãi trường tồn
Đất Tổ, Quê Cha không thể mất
Dù chỉ một tấc cũng không không !
Dân Việt trong, ngoài đồng tay nắm
Một lòng đoàn kết diệt lũ ngông.
Việt Dương Nhân
(Những ngày đấu tranh diệt Cộng và dành lại "Nhị Sa" - Cuối năm 2007)
_____________________________
* CSVN ** Thành thị *** Nông thôn
Vung bút thay gươm chém "cáo chồn"*
Kêu gọi toàn dân khắp Kinh** Thôn***
Đứng lên lật đổ phường vô loại
Gìn giữ Việt Nam mãi trường tồn
Đất Tổ, Quê Cha không thể mất
Dù chỉ một tấc cũng không không !
Dân Việt trong, ngoài đồng tay nắm
Một lòng đoàn kết diệt lũ ngông.
Việt Dương Nhân
(Những ngày đấu tranh diệt Cộng và dành lại "Nhị Sa" - Cuối năm 2007)
_____________________________
* CSVN ** Thành thị *** Nông thôn
*
NHÀ VIỆT NAM
Hỡi công dân! Cùng nhau đứng dậy
Đứng lên đi đập gẫy bạo quyền
Dậy đi chớ mãi ngủ yên
Ngủ hoài cộng bán tổ tiên sơn hà.
Hỡi công dân đứng lên ta phá
Phá tan đi thể chế độc tài
Kẻo không cộng sản sống dai
Chúng đem Tổ Quốc Đất đai dâng Tàu
Hỡi công dân! Vùng lên tranh đấu
Chớ để lâu cộng gấu phá tan
Chúng đem dâng hết Giang san
Cho thày trung cộng cầu an ghế ngồi
Công dân hỡi! Đứng lên phản đối
Kẻo sau này mắc tội vong ân
Đừng nghe cộng doạ ngại ngần
Cùng nhau đoàn kết toàn dân một lòng!
Phải chấm dứt cộng nô thật chóng
Đòi chủ quyền giải phóng sơn hà
Trường sa hải đảo Hoàng sa
Nam Quan Bản Giốc đều Nhà Việt nam
Cam thành, Dec 19, 2007
Tha Nhân
Hỡi công dân! Cùng nhau đứng dậy
Đứng lên đi đập gẫy bạo quyền
Dậy đi chớ mãi ngủ yên
Ngủ hoài cộng bán tổ tiên sơn hà.
Hỡi công dân đứng lên ta phá
Phá tan đi thể chế độc tài
Kẻo không cộng sản sống dai
Chúng đem Tổ Quốc Đất đai dâng Tàu
Hỡi công dân! Vùng lên tranh đấu
Chớ để lâu cộng gấu phá tan
Chúng đem dâng hết Giang san
Cho thày trung cộng cầu an ghế ngồi
Công dân hỡi! Đứng lên phản đối
Kẻo sau này mắc tội vong ân
Đừng nghe cộng doạ ngại ngần
Cùng nhau đoàn kết toàn dân một lòng!
Phải chấm dứt cộng nô thật chóng
Đòi chủ quyền giải phóng sơn hà
Trường sa hải đảo Hoàng sa
Nam Quan Bản Giốc đều Nhà Việt nam
Cam thành, Dec 19, 2007
Tha Nhân
*
Bộ Đội Quay Súng
Đứng Về Phía Nhân Dân
( Giờ đã điểm gởi về Quốc Nội )
Hỡi bộ đội hãy cùng nhau quay súng
Bắn vào đầu Trung ương đảng dã man.
Với toàn dân làm cách mạng Tam Toàn (1)
Không sợ chết, giữ giang sơn toàn vẹn.
Giờ đã điểm, Thiên cơ trời đã đến
Hãy đứng lên, tay kết nối vòng tay.
Nắng hừng đông thắp sáng lửa tương lai,
Giữa thế kỷ muôn lòng người khát vọng.
Cây dân chủ nở hoa trên báng súng,
Trái Tự Do theo triều sóng vô bờ .
Cơn sóng thần làm sụp đổ Liên Xô,
Đế quốc Đỏ phải phân chia từng mảnh.
Bức tường đá, Bá Linh xưa hung hãn,
Bị san bằng do sức mạnh tòan dân.
Đông và Tây thề nối kết tình thân,
Cùng đòan kết tự xây nền Dân Chủ.
Vùng Đông Á, Việt Nam ta bé nhỏ,
Kềm kẹp dân do lòai khỉ ngu đần.
Ăn thịt người, hút máu mủ nhân dân,
Nhai ngấu nghiến cả xác hồn dân tộc.
Con gái Mẹ bị trung ương đầu độc
Não thai nhi ngâm rượu thuốc trường sinh.
Xuất cảng người, bán phụ nữ, học sinh.
Làm nô lệ hộ lý tình sinh lý.
Các bạn trẻ, du học sinh, anh, chị,
Có nghe không tiếng nức nở oan hồn ?
Bạn nghĩ gì, tư bản đỏ thâu tiền
Trên xương máu của người dân trong nước ?
Những bà mẹ, bán con vì tủi nhục,
Người thương binh, bị cụt cả hai chân,
Thân lết la trên đống rác tìm ăn.
Đang phải sống làm chứng nhân thời đại.
Những em bé thơ ngây năm bảy tuổi,
Vì thiếu ăn phải làm điếm kiếm cơm
Đứng dọc đường làm mối lái bán trôn
Xin bát cháo, nắm cơm đen đỡ đói .
Trên Miền Thượng, dân hiền lương bị đuổi
Khỏi thôn làng, cấm tụ hội nguyện kinh.
Phá nhà thờ, ép bỏ đạo Tin Lành.
Theo pháp lệnh, đốt Thánh kinh, bắt đạo.
Các Phật tử, dân Cao Đài Hòa Hảo
Phải vào tù bị tra khảo công khai
Các nhà tu, sư nữ với hiền tài
Bị vu khống bằng những lời buộc tội.
Thiên Chúa Giáo tại Tam Toà Hà Nội
Bị công an luôn phá rối ngày đêm.
Tòan giáo dân đã đồng loạt vùng lên
Đòi đất sống ,đòi lại quyền dân chủ.
Nơi linh địa hàng ngàn người không ngủ
Nguyện kinh cầu xin Thiên Chúa đóai thương
Ban bình an cho đất Việt quê hương
Mong tránh khỏi cảnh chiến trường máu đổ.
Con cái Mẹ đã nhiều năm cực khổ
Trong chiến tranh bom đạn lửa triền miên
Đến bây giờ bị bóc lột dã man
Bị đàn áp phải đứng lên tranh đấu.
Đất Hà Nội, là thiên đường nhuộm máu
Người dân oan giữa thế giới văn minh .
Lửa căm thù ngút tận cửa trời xanh
Sao các bạn còn làm thinh hờ hững.
Hỡi bộ đội hãy vùng lên quay súng
Bắn vào đầu Trung ương đảng dã man.
Với toàn dân làm cách mạng Tam Toàn
Không sợ chết, giữ giang sơn toàn vẹn.
NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT
(1) toàn dân, toàn quân, toàn thế giới.
Bộ Đội Quay Súng
Đứng Về Phía Nhân Dân
( Giờ đã điểm gởi về Quốc Nội )
Hỡi bộ đội hãy cùng nhau quay súng
Bắn vào đầu Trung ương đảng dã man.
Với toàn dân làm cách mạng Tam Toàn (1)
Không sợ chết, giữ giang sơn toàn vẹn.
Giờ đã điểm, Thiên cơ trời đã đến
Hãy đứng lên, tay kết nối vòng tay.
Nắng hừng đông thắp sáng lửa tương lai,
Giữa thế kỷ muôn lòng người khát vọng.
Cây dân chủ nở hoa trên báng súng,
Trái Tự Do theo triều sóng vô bờ .
Cơn sóng thần làm sụp đổ Liên Xô,
Đế quốc Đỏ phải phân chia từng mảnh.
Bức tường đá, Bá Linh xưa hung hãn,
Bị san bằng do sức mạnh tòan dân.
Đông và Tây thề nối kết tình thân,
Cùng đòan kết tự xây nền Dân Chủ.
Vùng Đông Á, Việt Nam ta bé nhỏ,
Kềm kẹp dân do lòai khỉ ngu đần.
Ăn thịt người, hút máu mủ nhân dân,
Nhai ngấu nghiến cả xác hồn dân tộc.
Con gái Mẹ bị trung ương đầu độc
Não thai nhi ngâm rượu thuốc trường sinh.
Xuất cảng người, bán phụ nữ, học sinh.
Làm nô lệ hộ lý tình sinh lý.
Các bạn trẻ, du học sinh, anh, chị,
Có nghe không tiếng nức nở oan hồn ?
Bạn nghĩ gì, tư bản đỏ thâu tiền
Trên xương máu của người dân trong nước ?
Những bà mẹ, bán con vì tủi nhục,
Người thương binh, bị cụt cả hai chân,
Thân lết la trên đống rác tìm ăn.
Đang phải sống làm chứng nhân thời đại.
Những em bé thơ ngây năm bảy tuổi,
Vì thiếu ăn phải làm điếm kiếm cơm
Đứng dọc đường làm mối lái bán trôn
Xin bát cháo, nắm cơm đen đỡ đói .
Trên Miền Thượng, dân hiền lương bị đuổi
Khỏi thôn làng, cấm tụ hội nguyện kinh.
Phá nhà thờ, ép bỏ đạo Tin Lành.
Theo pháp lệnh, đốt Thánh kinh, bắt đạo.
Các Phật tử, dân Cao Đài Hòa Hảo
Phải vào tù bị tra khảo công khai
Các nhà tu, sư nữ với hiền tài
Bị vu khống bằng những lời buộc tội.
Thiên Chúa Giáo tại Tam Toà Hà Nội
Bị công an luôn phá rối ngày đêm.
Tòan giáo dân đã đồng loạt vùng lên
Đòi đất sống ,đòi lại quyền dân chủ.
Nơi linh địa hàng ngàn người không ngủ
Nguyện kinh cầu xin Thiên Chúa đóai thương
Ban bình an cho đất Việt quê hương
Mong tránh khỏi cảnh chiến trường máu đổ.
Con cái Mẹ đã nhiều năm cực khổ
Trong chiến tranh bom đạn lửa triền miên
Đến bây giờ bị bóc lột dã man
Bị đàn áp phải đứng lên tranh đấu.
Đất Hà Nội, là thiên đường nhuộm máu
Người dân oan giữa thế giới văn minh .
Lửa căm thù ngút tận cửa trời xanh
Sao các bạn còn làm thinh hờ hững.
Hỡi bộ đội hãy vùng lên quay súng
Bắn vào đầu Trung ương đảng dã man.
Với toàn dân làm cách mạng Tam Toàn
Không sợ chết, giữ giang sơn toàn vẹn.
NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT
(1) toàn dân, toàn quân, toàn thế giới.
Kính mời đọc tiếp >> http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?t=34&page=5
*
VIẾT GỬI BẠN Ở QUÊ NHÀ
Ta là kẻ đang trên miền: Đất-hứa
Hứa với lòng: Nuôi chí lớn Cha Ông
Viết dòng thơ ghi lại giống Tiên Rồng
Vốn bất khuất... hơn bốn ngàn năm lẻ.
Không nhắm mắt chạy theo thời kể lể...
Vì lợi quyền phản bội đấng Hùng-anh
Hai mươi năm (1954-1975) trang sử Việt lưu danh
Đuổi giặc Mác... mang voi giày đất Tổ.
Ta sẽ viết những dòng thơ kể rõ
Những tội đố: Hồ Duẫn Giáp Đồng Chinh...
Đã học đòi tôi ác Stalin
Biến đất Mẹ… thành mồ chôn dân Việt.
Ai yêu nước, ai thương dân đều biết
Toàn là trò dối trả hại lương dân
"Mẹ anh hùng" khi còn ở rừng xanh
Nay ra phố vênh vang ...loài man rợ.
Lại cúi mặt với giặc Tàu... nịnh bợ
Rước Hán vào vùng chiến lược: Tây Nguyên
Có khác nào tạo sông núi ngửa nghiêng
Còn trơ mặt cho Hán đào Cột-mốc.
Lũ độc ác thấy giặc Tàu bóc lột
Lái tàu vào trong hải phận nước Nam
Rồi tung hoành còn hiếp đáp Ngư-dân
Thật nhục nhã: Đâu chủ quyền đất nước????
Bao Người-trẻ vì sinh tồn tiếp bước
Không rụt rè, hãi sợ lũ phi dân
Chị Minh Hằng, cô Minh Hạnh... hiên ngang
Còn vô số.... đang tim phương giải thể.
Muôn cứu nước không thể nào chậm trể...
Muốn đuôi Tàu phải triệt hạ Việt gian
Mới rảnh tay trực diện bọn xâm lăng
Vì Việt cộng là đầu dây mối nhợ!!!
Vĩnh Nhất Tâm 16.4.2012
Like · · Follow Post · 23 min
*
VIẾT GỬI BẠN Ở QUÊ NHÀ
Ta là kẻ đang trên miền: Đất-hứa
Hứa với lòng: Nuôi chí lớn Cha Ông
Viết dòng thơ ghi lại giống Tiên Rồng
Vốn bất khuất... hơn bốn ngàn năm lẻ.
Không nhắm mắt chạy theo thời kể lể...
Vì lợi quyền phản bội đấng Hùng-anh
Hai mươi năm (1954-1975) trang sử Việt lưu danh
Đuổi giặc Mác... mang voi giày đất Tổ.
Ta sẽ viết những dòng thơ kể rõ
Những tội đố: Hồ Duẫn Giáp Đồng Chinh...
Đã học đòi tôi ác Stalin
Biến đất Mẹ… thành mồ chôn dân Việt.
Ai yêu nước, ai thương dân đều biết
Toàn là trò dối trả hại lương dân
"Mẹ anh hùng" khi còn ở rừng xanh
Nay ra phố vênh vang ...loài man rợ.
Lại cúi mặt với giặc Tàu... nịnh bợ
Rước Hán vào vùng chiến lược: Tây Nguyên
Có khác nào tạo sông núi ngửa nghiêng
Còn trơ mặt cho Hán đào Cột-mốc.
Lũ độc ác thấy giặc Tàu bóc lột
Lái tàu vào trong hải phận nước Nam
Rồi tung hoành còn hiếp đáp Ngư-dân
Thật nhục nhã: Đâu chủ quyền đất nước????
Bao Người-trẻ vì sinh tồn tiếp bước
Không rụt rè, hãi sợ lũ phi dân
Chị Minh Hằng, cô Minh Hạnh... hiên ngang
Còn vô số.... đang tim phương giải thể.
Muôn cứu nước không thể nào chậm trể...
Muốn đuôi Tàu phải triệt hạ Việt gian
Mới rảnh tay trực diện bọn xâm lăng
Vì Việt cộng là đầu dây mối nhợ!!!
Vĩnh Nhất Tâm 16.4.2012
Like · · Follow Post · 23 min
Mời xem tiếp >> http://www.hennhausaigon2015.com/forums/viewtopic.php?f=15&t=395&sid=504b258c13afb35b2b9d71f9a44816d9&start=30
***
***
***
*****************
Bản Trường Ca Hai Mươi Mốt***
(Tâm thư Người Tị Nạn VC gởi Tập Ðoàn Lãnh Ðạo Tư Bản Ðỏ Việt Nam )
Này, hỡi đảng, chúng tôi, người tị nạn
Tìm tự do nương náu ở nước ngoài
Nhưng chúng tôi không là dân của đảng
Ðảng chớ vơ vào, nghe chẳng lọt tai !
Chúng tôi vượt biên bởi vì Việt Cộng
Cướp nước cướp nhà, khủng bố chúng tôi
Bất mãn đảng, đảng vu là phản động
Tra tấn, tù đày, oan khổ khôn nguôi
Bởi Tháng Tư Ðen bỗng nhiên thành…”Ngụy”
Ðảng nhốt Ngụy tù khi chiếm miền Nam
Cải tạo, khoan hồng …chao ôi, hoa mỹ !!!
Sự thực, lừa người vào bẫy dã man !
Núi độc rừng thiêng đảng đưa Ngụy tới
Sống cuộc đời tù lạ nhất thế gian
Ðói rét, ốm đau, căm hờn, nhục tủi
Thần chết vung đao lắm kiểu kinh hoàng !
Vợ con Ngụy “được” đi kinh tế mới
(Ðảng bảo đi, chồng sẽ sớm về thôi!)
Ngậm ngải tìm trầm, đắng cay, mòn mỏi
Bỏ cuộc, bao người mắt nhắm tay lơi !
Nhà Ngụy, nhà dân, mồ hôi nước mắt
Hoặc ruộng vườn xương máu thuở Ông Cha
Ðảng cướp ngang nhiên, bảo rằng …” Nhà Giặc ” !
Mặc dân căm hờn, than oán, kêu ca
Bởi đại, tiểu thương, những người buôn bán
Kỹ nghệ mọi ngành, hãng xưởng nhỏ, to
Ðảng đến kiểm kê, tịch thu tài sản
Chỉ có màn đấu tố, đảng… tha cho !
Ba chục năm hơn, đảng rằng thay đổi
(Ðổi thay bình nhưng rượu chẳng hề thay !)
Ðảng hãy nhìn đi, nhìn vào xã hội
Ðể thấy chân dung của đảng cướp ngày !
Là đảng độc tài, là phường đồ tể
Giòi bọ mọt sâu đội lốt con người
Tôn giáo diệt trừ không kiêng, không nể
Ðất nước Tiên Rồng, dâng Chệt, xé tơi !
Ðừng bảo rằng chúng tôi xa tổ quốc
Nên nguồn tin không trung thực, rõ ràng
Này hỡi đảng, lời cường toan, độc dược
Lừa mị loài người đã lỗi thời gian !!!
Ðảng trả lời đi, trả lời thật nhé
Ai đánh giáo dân ? ai phá Núi Thờ ?
Ai cướp Thái Hà ? ai thu Khâm Sứ ?
Ai giết đồng bào ? giết cả niềm mơ ?
Ðảng trả lời đi, phải quân Trung Cộng
Chiếm đảo Hoàng Sa, cướp giết dân chài
Ai mặc dân đau, chẳng hề biết nhục
Chỉ cốt an lành, bịt mắt, bưng tai ?
Ðảng trả lời đi, dân oan đòi đất
Bằng đơn thưa và những cuộc biểu tình
Báng súng, dùi cui, bạo tàn bậc nhất
Ai đã nhẫn tâm đàn áp dân mình ???
Ðảng trả lời đi, trẻ em thất học
Thiếu nữ trần truồng đứng đợi người mua
Trường học, học trò múa dao ngoạn mục
Ðảng có quan tâm hay vẫn mị lừa ?
Ðảng trả lời đi, cô chiêu cậu ấm
Từng loạt, ai cho du học nước ngoài
Còn con dân, dẫu người chăm giỏi nhất
Ai bắt ở nhà mót lúa, trồng khoai ?
Ðảng trả lời đi, các tầng lớp đảng
Kẻ có trái tim sao bị dập vùi
Ai kết tội những con người can đảm
Tố đảng là loài nuốt sống ăn tươi ?
Ðảng trả lời đi, những tên Việt cộng
Ai đã tung ra nằm vũng khắp miền
Bọn phá hoại thì tuyên truyền, đâm thọc
Bọn kinh tài thì vơ vét, đảo điên ?
Vẫn chưa hết đâu, còn nhiều, nhiều nữa
Kể bấy nhiêu thôi để đảng biết rằng
Chuyện ở Việt Nam hờn oan từng bữa
Thế giới biết thừa, chỉ đảng chối phăng !
Tôi nhắc lại, chúng tôi, Người Tị Nạn
Bỏ nước đi vì đảng gọi Ngụy thù
Nay Ngụy bao người thành công, đông bạc
Ðảng lại ngọt ngào” khúc ruột ” …đấy ư ?
Tôi biết đảng, biết nhiều và biết rõ
Từ trước Năm Tư (1954) cho đến hiện thời
Ðảng lạy Nga – Tàu, chia đôi lãnh thổ
Ðảng cướp miền Nam, dùng đạo phá đời !
Này hỡi đảng, đảng gian hùng quỷ quyệt
Hãy ngưng màn nhân nghĩa phỉnh lừa đi !
Luật nhân quả, đảng trên đường tự diệt
Bởi chẳng còn ai tin đảng chút gì !
Thôi nhé đảng, vở tuồng vào đoạn cuối
Dưới cờ vàng, toàn quốc sẽ vùng lên
Và đảng sẽ không có giờ sám hối
Trước con Hồng cháu Lạc giống Rồng Tiên !
Ngô Minh Hằng
ST
Bài thơ dài
Không kể văn nhân, thi sĩ
Những con người rất đổi bình thường
Sau khi bỏ phiếu bằng chân
họ đã thấy đời đôc lập, tự do
còn quí hơn gì mà họ đã từng được hưởng
Nhưng những văn nhân thi sĩ đó
Những người dân bình thường quá đổi
Sau hơn 30 năm sống ở nước người
Không kể văn nhân, thi sĩ
Những con người rất đổi bình thường
Sau khi bỏ phiếu bằng chân
họ đã thấy đời đôc lập, tự do
còn quí hơn gì mà họ đã từng được hưởng
Nhưng những văn nhân thi sĩ đó
Những người dân bình thường quá đổi
Sau hơn 30 năm sống ở nước người
Thấy được chân lý tưởng tầm thường nhưng đã đổi bằng mạng sống
Chỉ tội nghiệp !...cho những người còn bị tù lỏng ở nước nhà
Những tù nhân lương tâm được hưởng cái gọi là cải tạo
Họ sống tối tăm câm điếc chốn lao tù
Những người dân đen sống trong sự quản thúc của chính quyền độc đảng
Họ biết gì đâu ngoài chân lý được Đảng vẽ tô
Những kêu gọi bên ngoài chẳng trôi đi những phấn son giả tạo
Những bài thơ dài của những văn nhân thi sĩ
lập mãi hoài tiếng chim Quốc đau thương
Những bài thơ đó phải làm vang lên tiếng trống đồng Hùng Vương giữ nước
Tiếng trống rền thôi thúc vạn con tim
Chính nghĩa sẽ sáng ngời bằng những cánh tay hành động.
Bài thơ sẽ không còn dài ...
Bởi bao con tim cùng nhịp đập
Bởi bao cánh tay xiết chặt cả trong ngoài
Ngày vui đó sẽ không còn lâu nữa
Bài thơ dài sẽ kết thúc khúc hoan ca
Đặng Quang Chính
***
Các Bạn Tôi Ơi!
***Chỉ tội nghiệp !...cho những người còn bị tù lỏng ở nước nhà
Những tù nhân lương tâm được hưởng cái gọi là cải tạo
Họ sống tối tăm câm điếc chốn lao tù
Những người dân đen sống trong sự quản thúc của chính quyền độc đảng
Họ biết gì đâu ngoài chân lý được Đảng vẽ tô
Những kêu gọi bên ngoài chẳng trôi đi những phấn son giả tạo
Những bài thơ dài của những văn nhân thi sĩ
lập mãi hoài tiếng chim Quốc đau thương
Những bài thơ đó phải làm vang lên tiếng trống đồng Hùng Vương giữ nước
Tiếng trống rền thôi thúc vạn con tim
Chính nghĩa sẽ sáng ngời bằng những cánh tay hành động.
Bài thơ sẽ không còn dài ...
Bởi bao con tim cùng nhịp đập
Bởi bao cánh tay xiết chặt cả trong ngoài
Ngày vui đó sẽ không còn lâu nữa
Bài thơ dài sẽ kết thúc khúc hoan ca
Đặng Quang Chính
***
Các Bạn Tôi Ơi!
Các bạn tôi ơi
Xin nghe tôi nói
Những lời chân tình
Từ tận hồn tim
Của một con người
Yêu thương nước Việt
Hôm nay thật sự
Không biết phải nói
Như thế nào đây
Để cho mọi người
Con dân nước Việt
Hiểu được tâm tình
Tâm ý của tôi
Để mà có thể
Hiểu biết lẩn nhau
Lắng nghe tiếng nhau
Để rồi thông cảm
Chia sẻ cho nhau
Những điều cay đắng
Những sự mất mát
Những nỗi buồn lòng
Những sự lo âu
Lo lắng trong lòng
Của một con người
Con dân nước Việt
Đối với tình hình
Đất nước Việt Nam
Trong thời chinh chiến
Thời buổi loạn ly
Trong lúc nhiểu nhương
Dầu sôi lửa bỏng
Trong lúc nước nhà
Loạn lạc khắp nơi
Rối bời khắp chốn
Toàn dân than oán
Kêu khóc thảm thương
Vì lũ giặc cướp
Khắp chốn quê hương
Giặc trong, giặc ngoài
Tha hồ thao túng
Cướp bốc dân lành
Ngoài khơi, ngoài biển
Thổ phỉ Cộng Tàu
Mặc sức tung hoành
Cướp biển, cướp đảo
Cướp cả tài nguyên
Thiên nhiên vô tận
Của Việt Nam ta
Lại còn bắn giết
Cướp của ngư dân
Đập bể nồi cơm
Của người dân Việt
Còn trong đất liền
Cường hào ác bá
Đảng cướp Cộng Hồ
Hợp cùng quỷ đỏ
Con cháu Hồng Mao
Man ri mọi rợ
Hung hăng, tàn ác
Tham tàn, khát máu
Chém giết thẳng tay
Đánh đập dân lành
Hành hình, hành xác
Tù đày, tù ngục
Gông cùm xiềng xích
Đè đầu cưỡi cổ
Đạp mặt, đạp đầu
Đạp cổ dân lành
Chẳng chút nương tay
Nơi vùng cấm địa
Cưỡng chiếm Tây Nguyên
Ngày đêm đào mồ
Cuốc mã ông cha
Lại còn chẳng tha
Cho người dân Việt
Lũ Cộng chó má
Cứ mãi gian tham
Cướp đất, cướp nhà
Đánh đập dã man
Bao người dân Việt
Chúng còn cứ mãi
Cố ý tạo ra
Chất độc bùn đỏ
Bô Xit, Bồ Xịt
Môi trường ô nhiểm
Trên khắp sông ngòi
Đất đai, đồng ruộng
Để mà đầu độc
Toàn dân Việt Nam
Khiến cho toàn dân
Việt Nam của mình
Đều phải biến thành
Thân tàn ma dại
Thân sơ thất sở
Bệnh tật tràn lan
Khắp nơi khắp nước
Làm cho người Việt
Chết dần, chết mòn
Chết trong tâm tối
Chậm tiến nghèo nàn
Lầm than khốn khổ
Phải ăn chất độc
Uống nước đường mương
Bệnh gà, bệnh dịch
Khắp chốn quê hương
Các bạn tôi ơi
Xin cho tôi nói
Những lời công đạo
Phát xuất từ tận
Đáy lòng của tôi
Từ nơi trái tim
Của một con người
Yêu thương xứ sở
Tổ quốc Việt Nam
Của một tấm lòng
Chỉ biết thương yêu
Toàn dân VN
Như yêu lấy chính
Bản thân của mình
Và cũng chỉ biết
Yêu thương Trời, Đất
Cha, Chuá, Phật, Trời
Ông Bà Tổ Tiên
Hồn Thiêng Sông Núi
Của nước VN
Anh em VN
Nếu còn thương nhau
Nếu còn nghĩ đến
Quê hương xứ sở
Tổ quốc VN
Thì hãy cùng nhau
Ngồi lại với nhau
Tìm đến với nhau
Hội tụ cùng nhau
Để rồi cố gắng
Tìm ra con đường
Cứu dân, cứu nước
Giải thoát quê hương
Ra khỏi gông cùm
Xiềng xích CS
"Anh hùng hào kiệt yêu non nước
Hiền nhân quân tử biết thương dân"
"Anh hùng trọng anh hùng
Hiền nhân trọng hiền nhân
Nghĩa khí liều nghĩa khí
Ân tình trao ân tình"
"V", "VK"
HS. TS. VN
***
Xin nghe tôi nói
Những lời chân tình
Từ tận hồn tim
Của một con người
Yêu thương nước Việt
Hôm nay thật sự
Không biết phải nói
Như thế nào đây
Để cho mọi người
Con dân nước Việt
Hiểu được tâm tình
Tâm ý của tôi
Để mà có thể
Hiểu biết lẩn nhau
Lắng nghe tiếng nhau
Để rồi thông cảm
Chia sẻ cho nhau
Những điều cay đắng
Những sự mất mát
Những nỗi buồn lòng
Những sự lo âu
Lo lắng trong lòng
Của một con người
Con dân nước Việt
Đối với tình hình
Đất nước Việt Nam
Trong thời chinh chiến
Thời buổi loạn ly
Trong lúc nhiểu nhương
Dầu sôi lửa bỏng
Trong lúc nước nhà
Loạn lạc khắp nơi
Rối bời khắp chốn
Toàn dân than oán
Kêu khóc thảm thương
Vì lũ giặc cướp
Khắp chốn quê hương
Giặc trong, giặc ngoài
Tha hồ thao túng
Cướp bốc dân lành
Ngoài khơi, ngoài biển
Thổ phỉ Cộng Tàu
Mặc sức tung hoành
Cướp biển, cướp đảo
Cướp cả tài nguyên
Thiên nhiên vô tận
Của Việt Nam ta
Lại còn bắn giết
Cướp của ngư dân
Đập bể nồi cơm
Của người dân Việt
Còn trong đất liền
Cường hào ác bá
Đảng cướp Cộng Hồ
Hợp cùng quỷ đỏ
Con cháu Hồng Mao
Man ri mọi rợ
Hung hăng, tàn ác
Tham tàn, khát máu
Chém giết thẳng tay
Đánh đập dân lành
Hành hình, hành xác
Tù đày, tù ngục
Gông cùm xiềng xích
Đè đầu cưỡi cổ
Đạp mặt, đạp đầu
Đạp cổ dân lành
Chẳng chút nương tay
Nơi vùng cấm địa
Cưỡng chiếm Tây Nguyên
Ngày đêm đào mồ
Cuốc mã ông cha
Lại còn chẳng tha
Cho người dân Việt
Lũ Cộng chó má
Cứ mãi gian tham
Cướp đất, cướp nhà
Đánh đập dã man
Bao người dân Việt
Chúng còn cứ mãi
Cố ý tạo ra
Chất độc bùn đỏ
Bô Xit, Bồ Xịt
Môi trường ô nhiểm
Trên khắp sông ngòi
Đất đai, đồng ruộng
Để mà đầu độc
Toàn dân Việt Nam
Khiến cho toàn dân
Việt Nam của mình
Đều phải biến thành
Thân tàn ma dại
Thân sơ thất sở
Bệnh tật tràn lan
Khắp nơi khắp nước
Làm cho người Việt
Chết dần, chết mòn
Chết trong tâm tối
Chậm tiến nghèo nàn
Lầm than khốn khổ
Phải ăn chất độc
Uống nước đường mương
Bệnh gà, bệnh dịch
Khắp chốn quê hương
Các bạn tôi ơi
Xin cho tôi nói
Những lời công đạo
Phát xuất từ tận
Đáy lòng của tôi
Từ nơi trái tim
Của một con người
Yêu thương xứ sở
Tổ quốc Việt Nam
Của một tấm lòng
Chỉ biết thương yêu
Toàn dân VN
Như yêu lấy chính
Bản thân của mình
Và cũng chỉ biết
Yêu thương Trời, Đất
Cha, Chuá, Phật, Trời
Ông Bà Tổ Tiên
Hồn Thiêng Sông Núi
Của nước VN
Anh em VN
Nếu còn thương nhau
Nếu còn nghĩ đến
Quê hương xứ sở
Tổ quốc VN
Thì hãy cùng nhau
Ngồi lại với nhau
Tìm đến với nhau
Hội tụ cùng nhau
Để rồi cố gắng
Tìm ra con đường
Cứu dân, cứu nước
Giải thoát quê hương
Ra khỏi gông cùm
Xiềng xích CS
"Anh hùng hào kiệt yêu non nước
Hiền nhân quân tử biết thương dân"
"Anh hùng trọng anh hùng
Hiền nhân trọng hiền nhân
Nghĩa khí liều nghĩa khí
Ân tình trao ân tình"
"V", "VK"
HS. TS. VN
***
Bút Xuân Trần Đình Ngọc – Tổ tiên ta không hèn
Tổ tiên ta không hèn

Người VN xấu xí, người VN hèn hạ bắt nguồn từ đâu?
Người Việt Nam xưa kia không hèn hạ
Tổ tiên hèn? Ta không có ngày nay
Không khuất phục dù Tàu, Nhật hay Tây
Tổ tiên ta đã muôn đời anh dũng
Dòng giống bạn, dòng giống tôi, giống “khủng”
Không trọng tiền tài, mà Nhân Nghĩa đề cao
Bốn ngàn năm ta có triệu anh hào
Vào sinh ra tử, quyết vì dân chiến đấu
Người miền Nam, 21 năm, đau đáu
Diệt Cộng thù, và quyết phải tiến lên
Singapore, Mã, Thái…ta vẫn trên
LaĐàlạt, xe hơi ta chế tạo…
Hăm mốt năm nền giáo dục đào tạo
Nhiều Giáo sư, Kỹ thuật với Chuyên viên
Nếu giặc Hồ không đánh phá mỗi đêm
Thì miền Nam: người dân tràn hạnh phúc!
Tôi vẫn nhớ những mùa Xuân, Tết ấm
Đoàn học sinh nam nữ, ăn mặc chỉnh tề
Trước bàn thờ Tổ Quốc rất uy nghi
Có Quốc Tổ Hùng Vương về chứng giám
Những chiến sĩ, cổ vòng hoa chiến thắng
Đoàn nữ sinh duyên dáng vừa tặng các anh
Dân với quân như cá nước, mộng lành
Đời thật tuyệt nếu Cộng không quậy phá!
67 năm, Cộng Hồ gieo tai họa
Lấy Mác-Lê làm nòng cốt dạy người
Gian dối, lừa gạt, tàn sát không thôi
“Giết giết nữa, bàn tay không phút nghỉ” *
Bỏ hết kỷ cương, dày đạp đạo lý
Con đấu cha và vợ lại tố chồng
Muôn đắng cay, đểu cáng dưới ngọn cờ hồng
Chỉ biết đảng, nước non đành bỏ cả
Từ Mẫu giáo chỉ học toàn điều ác
Sử Việt Nam vứt thùng rác, phân heo
Dạy trẻ con: chỉ bác đảng, chớ eo sèo
Cắt hộ khẩu là cả nhà khốn đốn
Người Việt từ đó: lương tâm bỏ trốn
Kiếm miếng ăn, làm nô lệ đảng ta
Không còn phân biệt, tốt xấu, chính tà
Chỉ nghĩ đến làm tiền và hưởng thụ…
Gái làm đĩ bởi thất nghiệp, nghe dụ
Trai lao nô đi làm mướn khắp nơi
Chia tiền lương với cán bộ: ông trời
Công an trị, xiết dân như súc vật!
Người Việt ta thực không hèn – Nói thật!
Hèn kể từ giặc Cộng cướp giang san
Chỉ duy một con đường cứu Việt Nam
Là giải thể chế độ Hồ sắt máu!
Điều nhân dân cả ngàn năm đau đáu
Là viết nên Hiến pháp mới: Nhân quyền
Dân chủ, Tự Do, lấy lại các miền
Việt Cộng đã bán cho giặc Tàu phương Bắc!
Người Việt ta thông minh, hành động chính xác
Lẽ nào ta chịu nô lệ giặc Tàu?
4000 năm, ta thuộc sử lầu lầu
Ta há để tổ tiên ta xấu hổ?
Nhà Văn Bút Xuân Trần Đình Ngọc
*Thơ của thằng Đại Việt gian CS bán nước Tố Hữu
***
HỎA SƠN HẸN NHÉ GIỜ TUNG NỔ
(gởi người khuyên tác giả không nên lội ngược dòng và làm thơ đấu tranh lúc này chỉ hoài công, tốn giấy.)
Cứ bảo ta dòng sông lội ngược
cười thôi, ta chẳng trả lời đâu
lòng ta đã nặng tình sông núi
Bày chục năm dài vẫn biển dâu
Cứ bảo ta cực đoan lạc hậu
không phù kẻ thịnh lại phù suy
cứ chê, cứ trách thơ tranh đấu
tốn giấy, hoài công, chẳng ích gì !
Nhưng chớ bảo ta đừng viết nữa
những bài thơ nuốt chẳng hề trôi
những bài thơ ấy, thơ tuyên án
lũ đảng vô lương chẳng tính người
Lũ đảng tham tàn, vô tổ quốc
giết người, cướp của, bán non sông !
tháng Tư, từ súng không còn nổ
sao những hờn oan lại chất chồng ???
Nước hóa nhà tù, dân hóa vật
oan khiên tang tóc hận thù khơi
người dân lương thiện đời cơ cực
sướng chỉ sài lang, bọn giết người !!!
Sướng chỉ tham tàn, loài thảo khấu
làm giàu trên những máu xương dân
kên kên, thêm lũ ôm chân giặc
xét nát thêm quê cả chục lần !
Vì thế nên ta cần phải viết
để năm châu tỏ những vàng thau
để cho nhân loại không còn bị
lũ cộng lừa ngon, bóp yết hầu
Ta viết để cùng bao thế hệ
đứng lên đối mặt kẻ hung tàn
đem công bằng lại cho dân tộc
đòi trọn quê mình, nước Việt Nam !
Cứ bảo ta dòng sông lội ngược
ta cười và chẳng chấp chi đâu
hỏa sơn hẹn nhé giờ tung nổ
quét sạch đau thương khỏi địa cầu !
VIET NAM TOI DAU (Click here)
ANH LA AI (Click here
TIẾNG HÁT VIỆT KHANG
Việt Khang !
Nghe em hát mà tim tôi rướm máu
Mà Hoàng Sa, Bản Giốc dậy căm hờn
Em đã hát lời quật cường, tranh đấu
Ðiểm mặt tội đồ bán đứng giang sơn!
Em đã hát tiếng muôn đời bất khuất
Cảm ơn em, ơi tiếng hát can trường
Chấp nhận tù đầy với bao nanh vuốt
Tiếng hát tung trời, lồng lộng muôn phương
Như dũng tướng xông pha ngoài chiến địa
Mỗi lời ca là muôn vạn binh hùng
Là súng lệnh tiến lên đường chính nghĩa
Phá gông xiềng đòi toàn vẹn núi sông
Ðòi quê Việt trả về cho dân Việt
Ðòi biển xanh cho ngư phủ vẫy vùng
Ðòi Bản Giốc, Nam Quan từng phân diện
Ðòi Hoàng Sa cho hải sử oai hùng
Tiếng em hát là lời đau đất nước
Là ngọn triều, là núi lửa, là gươm
Ðã xoáy mạnh vào Vết Thương Tổ Quốc
Máu vỡ ra từng mạch ngút căm hờn
Máu của Quang Trung, máu người Trưng Triệu
Máu của dân lành đỏ Tháng Tư Ðen
Máu Mậu Thân, máu Việt Nam trung hiếu
Sôi sục oan cừu trong tiếng hát em …
Ơi, tiếng hát làm rừng rung, biển động
Lay thức người say độc chất, ngủ quên
Tiếng hát hào hùng, tiếng hờn dân tộc
Giục giã lòng yêu nước đứng vùng lên
Em thét gọi và quê đang bừng tỉnh
Ðang vươn vai cho một cuộc lên đường
Lòng dân quyết như ý trời đã định
Khang ơi, Hoa Lài sẽ ngát quê hương …
Ngô Minh Hằng
***
TÀ GIÁO HỒNG MAO
*
Lũ khốn nạn ba gai bốn tốt
Làm côn đồ tấn
chốt biển đông
BẮC KINH đồng
rận láo lông
Hồng MAO HÀ NỘI
lộn rồng nghênh tân
*
Phố TAM SA mả bà TRUNG CỘNG
Thập lục hoàng
tự chống NAM bang
Một bầy thái thú
VIỆT gian
Bưng bô bợ vế hở
hang cửa mình
*
Hồ bất minh bán rình biển đảo
Phạm Văn Đồng
buôn lậu thuyền nhân
Năm trăm đại bảo
tâm thần
Đảng viên ba
triệu chôn chân địa liền
*
Nguyễn Túng Dẫn không điên từ chức
Đám lâu la như
chó chực phân
Thân nhân chờ
đợi chia phần
Con đường công
lý cán cân cận kề
*
Phê tự phê ông kê bà sướng
Thượng dâm phòng
đạo đức Dân Tiên
Mặc cho thiên hạ
than phiền
Đô la bạc hét
hữu duyên lên đời
*
Trọng Lú dụ bắt bồ CÁC CHÚ
Xúi “ANh nam” ru
ngủ CU BA
Nay mai tẩu tán
qua phà
Còn tờ hộ chiếu
lưỡi ma độ trì
*
Cái lai quần ngân hàng cũng cởi
Khủng sản khùng
mạt lộ chơi nhau
Vài tên chí chóe
vỡ bầu
Vinh quang gác
tía thanh lâu hồng lầu
*
Máu tuôn đâu ruồi bâu đến đấy
Đẫy bạc vàng
nhung nhúc bọ sâu
Âm mưu hán hóa
chư hầu
Cả bầy heo nái
qua TẦU thụ tinh
“Đại gia tư bản đỏ kình
Lập lăng thờ phượng tượng Hình chí Mô”
TÂM THANH
*
Lũ khốn nạn ba gai bốn tốt
Làm côn đồ tấn
chốt biển đông
BẮC KINH đồng
rận láo lông
Hồng MAO HÀ NỘI
lộn rồng nghênh tân
*
Phố TAM SA mả bà TRUNG CỘNG
Thập lục hoàng
tự chống NAM bang
Một bầy thái thú
VIỆT gian
Bưng bô bợ vế hở
hang cửa mình
*
Hồ bất minh bán rình biển đảo
Phạm Văn Đồng
buôn lậu thuyền nhân
Năm trăm đại bảo
tâm thần
Đảng viên ba
triệu chôn chân địa liền
*
Nguyễn Túng Dẫn không điên từ chức
Đám lâu la như
chó chực phân
Thân nhân chờ
đợi chia phần
Con đường công
lý cán cân cận kề
*
Phê tự phê ông kê bà sướng
Thượng dâm phòng
đạo đức Dân Tiên
Mặc cho thiên hạ
than phiền
Đô la bạc hét
hữu duyên lên đời
*
Trọng Lú dụ bắt bồ CÁC CHÚ
Xúi “ANh nam” ru
ngủ CU BA
Nay mai tẩu tán
qua phà
Còn tờ hộ chiếu
lưỡi ma độ trì
*
Cái lai quần ngân hàng cũng cởi
Khủng sản khùng
mạt lộ chơi nhau
Vài tên chí chóe
vỡ bầu
Vinh quang gác
tía thanh lâu hồng lầu
*
Máu tuôn đâu ruồi bâu đến đấy
Đẫy bạc vàng
nhung nhúc bọ sâu
Âm mưu hán hóa
chư hầu
Cả bầy heo nái
qua TẦU thụ tinh
“Đại gia tư bản đỏ kình
Lập lăng thờ phượng tượng Hình chí Mô”
TÂM THANH
***
CHẺ TRE LÀM BÚT
Thật hùng khí là chẻ tre làm bút
Tạo chiến trường văn hóa chống xâm lăng:
Nào Mao, Marx do Hồ Đồng Giáp rước
Phá cơ đồ dâng cả ải Nam Quan.
Lẫn biển đảo khác nào đi bán nước
Đến Tây Nguyên vùng chiến lược bán luôn
Rồi trơ mắt... phụ chúng dời cột mốc
Không thể nào chấp chứa bọn luồn trôn.
Là dân Việt không thể nào cúi mặt
Để giặc thù khinh rẻ giống rợ man
Bầy thái thú khác gì hơn cẩu tặc
Phá sơn hà còn giết hại lương dân.
Hãy chung sức triệu bàn tay nối lại
Cả trong ngoài là sức mạnh vô biên
Không may mảy mang tinh thần chủ bại
Vì muôn đời là con cháu Rồng Tiên.
Vĩnh Nhất Tâm 18.10.2012
FB


Thật hùng khí là chẻ tre làm bút
Tạo chiến trường văn hóa chống xâm lăng:
Nào Mao, Marx do Hồ Đồng Giáp rước
Phá cơ đồ dâng cả ải Nam Quan.
Lẫn biển đảo khác nào đi bán nước
Đến Tây Nguyên vùng chiến lược bán luôn
Rồi trơ mắt... phụ chúng dời cột mốc
Không thể nào chấp chứa bọn luồn trôn.
Là dân Việt không thể nào cúi mặt
Để giặc thù khinh rẻ giống rợ man
Bầy thái thú khác gì hơn cẩu tặc
Phá sơn hà còn giết hại lương dân.
Hãy chung sức triệu bàn tay nối lại
Cả trong ngoài là sức mạnh vô biên
Không may mảy mang tinh thần chủ bại
Vì muôn đời là con cháu Rồng Tiên.
Vĩnh Nhất Tâm 18.10.2012
FB



*****************
"Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng BÁN non sông Hồng Lạc"
(YTKCPQ)
"Cộng sản còn thống trị quê hương - Ta còn phải đấu tranh"


No comments:
Post a Comment