Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

Anh Hùng Trần Văn Bá




Người Chiến Sĩ Vang Danh


Anh là chiến sĩ vang danh,
Còn em phận gái cam đành gian truân.
Anh đi vì nước, vì dân,
Còn em, vì tấm lòng nhân quên mình.

Đôi ta hai kẻ chí tình,
Đồng chung lý tưởng hy sinh âm thầm.

Anh nói :
"Anh đi tu nghiệp ba năm,
Ở nhà em ráng lo chăm thân gầy.
Xa nhau tình vẫn tràn đầy,
Tinh thần tranh đấu mỗi ngày cao hơn".

Một đêm đông, trong tủi hờn,
Nghe tin khủng khiếp, động sơn, kinh hà.
Đời anh nối gót ông cha,
Chết vì Quốc Tổ chính là chết oai.

Anh hùng Dân tộc còn ai ?
Việt Nam Quốc Mẫu đêm ngày mỏi mong.
Đợi đàn con Việt ngoài, trong,
Đứng lên Phục Quốc đồng lòng nhứt tâm.

Anh đi trong cõi xa xăm,
Nhưng hồn anh vẫn hờn căm kẻ thù.
Tên anh ghi mãi ngàn thu,
Danh "Trần Văn Bá", giặc thù hãi kinh.

Việt Dương Nhân

Vạt Nắng Thu Vàng

Vạt nắng thu vàng gợi nhớ thương
Yêu ai hồn mộng tim vấn vương
Tao phùng xa lắc, chờ chờ mãi
Biết đến bao giờ vai tựa nương !!

Vạt nắng thu vàng bao luyến thương
Bướm hoa, hoa bướm hồn vướng vương
Tình thu quấn quyện bay trong gió
Khắp bốn phương trời chẳng tựa nương.

Vạt nắng thu vàng hoa tỏa hương
Lâng lâng hồn mộng khát yêu đương
Bao giờ tạn mặt "Tình Nhân" hỡi !
Hay mãi một đời ôm nhớ thương ?


vdn

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2008

Cảm Ơn Nàng Thơ

Nếu Nàng Thơ không đến với tôi thì làm sao tôi thả ra những vần thơ buồn vui cho vơi những vui buồn đây !

Với Bốn Phương Chìm Nổi - Việt Dương Nhân


Miên Thuỵ

Xem chương trình Buổi RMS của chị VDN vừa đăng tải trên Tao Ngộ hay quá, nhưng phải bỏ giữa chừng vì đã đến giờ tôi phải đi làm, tiếc thật ...

Chương trình rất phong phú , có đầy đủ màu sắc nhất là giữa hai giới , một thế hệ lão thành và một thế hệ thứ hai đang tiếp tục những con đường của các bậc cha anh đã đi qua . Theo dõi chương trình này , tôi thấy được nhiều khuôn mặt từng có tiếng tăm một thời như nhà văn Hồ Trường An, nhà ký giả Trần Trung Quân, nhà văn kiêm thi sĩ Đỗ Bình, nhà thơ kiêm phóng sự Bích Xuân và nhà báo kiêm nhà văn lão thành Tô Vũ v.v..

Đặc biệt nhất là chương trình buổi lể RMS của chị mở đầu vẫn là chào Quốc Kỳ và hát Quốc Ca , một hình thức rất trang nghiêm cho các buổi lễ . Dáng dấp người nữ MC mặc áo dài vàng có cờ ba sọc đã làm tôi hảnh diện lây, nhìn tờ chương trình cũng đã trân trọng với bìa cứng có hình cờ vàng ba sọc mà thấy rưng rưng trong lòng . Tôi cũng đã từng khóc vì xúc động mỗi khi được hát Quốc Ca và nghiêm trang dươí màu cờ Tổ Quốc không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng mỗi lần nhìn lại vẫn là một xúc động không kém .

Người thơ VDN đã cho chúng ta xem một chương trình thật phong phú khi chị và các bạn hưữ tổ chức buổi lễ RMS cách đây đã gần 10 năm rồi, chị chính là con chim đầu đàn của những buớc đầu khó khăn và sôi động cho tập thơ đầu tay khi ra mắt. Trong mười năm trước vấn đề ra mắt một tập thơ không được dễ dàng như bây giờ, là cần đòi hỏi tên tuổi của nhà văn hay một nhà thơ phải được mọi người biết đến nếu không thì khó mà nhà xuất bản nào nhận lời, bằng không tác gia phả tự bỏ tiền in ấn và xuất bản .

Giòng thơ của VDN không chỉ là những giòng thơ chỉ biết nói về những tình cảm vụn vặt của con người mà còn là tình cảm xa xôi hơn khi nghĩ về quê hương mà ngàn trùng cách biệt . Đức Tùng một nhà thơ trẻ ở thế hệ thứ hai đã cảm được lời thơ của tác giả khi đọc và thấy nỗi lòng trong bài thơ của chị vìết về một quê hương dấu yêu, nhắn nhủ các đứa con vẫn còn đang tha hương lạc loài nơi đất khách. Bài thơ này đã làm xúc động tâm tình của người trai trẻ khi nghĩ tới quê hương và thân phận lưu đầy nơi đất khách.

Tất cả những bài hát trong chương trình có lẽ đã chọn lọc rất kỹ vì toàn nhạc viết cho quê hương, chỉ một vài bài nhạc tình cảm nhẹ nhàng thôi . Giọng ngâm của chị Ngọc Xuân rất tình cảm qua nhiều vần thơ tiêu biểu trong tập thơ Bốn Phương Chìm Nổi của VDN, giọng ngâm Ngọc Xuân nếu tôi không nhìn rõ mặt tôi cứ ngỡ là giọng ngâm của ca sĩ Hoàng Oanh khả ái mà tôi từng mến mộ .


Việt Dương Nhân

Nói chung đây là một thành công không nhỏ đối với nhà thơ nữ VDN của chúng ta, dù đã sau mười năm nhưng hào khí của chị tôi vẫn còn thấy ở những thời điểm như mỗi năm cứ gần đến ngày 30 tháng 04 là bằng mọi cách ngay trang thơ chị nơi chị đang cộng tác trên các diễn đàn đã dẫn topic lên hàng đầu trong suốt thời gian Tưởng Niệm cho ngày 30 tháng 04 vừa qua như tôi đã được biết . Chị vẫn hăng say làm việc và vẫn một lòng chung thủy với quê hương..

Cuối cùng là lời nhận xét và phê bình tập thơ Bốn Phương Chìm Nỗi của nhà báo lão thành Tô Vũ , ông trân trọng giòng thơ của VDN , qua tuyển tập mà ông đã đọc, đề tài tập thơ viết về quê hương ,viết cho thân phận con người và nỗi chán chường cho tình ái long đong của kiếp má hồng phận bạc và tôn giáo .Cuối cùng nhà thơ chỉ còn biết tìm về nơi chốn Đạo Pháp lấy câu kinh tiếng kệ quên đi cuộc sống đời thường . Ông đã chúc mừng nhà thơ VDN khi ước vọng của tác giả đã được thực hiện trong đời, như lời thơ của chính tác giả viết

Yêu thơ tôi mộng tôi mơ
Mơ thành thi sĩ làm thơ tặng người...

Và cuối đời tác giả tìm được sự an bình khi đến với Tôn Giáo.

Bao đêm khấn nguyện Di Đà
Giúp gương trí tuệ đánh tà đuổi ma
Tà ma nay đã lìa xa
Thâm tâm bình lặng lòng ta nhẹ nhàng

Có ai biết đến chị không ? Nhưng riêng tôi , tôi vẫn nhìn chị như tấm gương sáng từ tâm hồn cho đến cung cách sống của một người nữ lưu đang trong lứa tuổi về chiều . VDN vẫn mãi là một đoá hồng nở rực với thời gian, cho dù cũng có lúc bị gió mưa dập vùi..

Xin cho những tháng ngày còn lại đầy nắng ấm và mây nước hiền hoà để đóa hồng vẫn luôn nở rộ cho đời thêm sắc, thêm hương...

Miên Thụy
06July07

Video RMS "Bốn Phương Chìm Nổi" của Việt Dương Nhân



 http://video.google.com/googleplayer.swf?docid=-4178098931610002521


Nhà văn Hồ Trường An tặng hoa cho vdn ngày rms BPCN

Bốn Phương Chìm Nổi
Kính dâng Thầy Thích Minh T.

Con biết thân con phận lạc loài
Cam đành chấp nhận số mà thôi
Bốn Phương Chìm Nổi như mây khói
Mặc tình giông gió cuốn đùa trôi.

Bốn Phương Chìm Nổi con nào dám,
Trách Trời hay tạo Hóa bất công.
Đời con như thuyền trong cơn sóng
Vùi dập tơi bời giữa biển Đông.

Bốn Phương Chìm Nổi lắm long đong
Nay còn chút tâm tình ước mong:
Sao cho tất cả đều được phước
Trải một kiếp người TÂM trắng trong.

(Paris 13ème, đêm đông 05-01-1994)

Đồng bào ơi , Hãy vùng lên ! Vùng lên ! Lật Đổ Bạo Quyền Hà Nội

Tổng Nổi Dậy

Quốc Ca Việt Nam Cộng Hoà



Này công dân ơi,
Quốc Gia đến ngày giải phóng
Đồng lòng cùng đi
Hy sinh tiếc gì thân sống.

Vì tương lai Quốc Dân
Cùng xông pha khói tên
Làm sao cho Núi Sông
Từ nay luôn vững bền

Dù cho thây phơi trên gươm giáo
Thù nước lấy máu đào đem báo
Nòi giống lúc biến phải cần giải nguy
Người công dân luôn vững bền tâm trí
Hùng tráng quyết chiến đấu

Làm cho khắp nơi
Vang tiếng người nước Nam
Cho đến muôn đời.

Công Dân ơi
Mau hiến thân dưới Cờ,
Công Dân ơi
Mau làm cho cõi bờ
thoát cơn tàn phá
Vẻ vang nòi giống,
Xứng danh nghìn năm
Giòng giống Lạc Hồng .

Video Chào Cờ Việt Nam Cộng Hòa
http://www.youtube.com/watch?v=eABHts3BZ4I

"Bao giờ cũng vậy, trước là cờ vàng ba đường đỏ, mầu da thịt, sức nóng của tâm hồn, chúng tôi hát bài quốc ca hùng hồn và tha thiết. Từ đầu đến cuối, lời ca là lời thúc dục, gắn liền với lịch sử và với tương lai huy hoàng muôn thủa của dân tộc.Lời ca dâng cao lên như lời khẩn nguyện, như
lời thề danh dự. Không gì có thể thay thế cái dáng dấp tươi sáng của lá cờ vàng rực rỡ như ánh mặt trời vừa rạng đông, và hình ảnh các chiến sĩ cộng hoà âm thầm ra chiến trường vào buổi ban mai"....
-- (Đinh Vĩnh Phúc, Paris)

Những lời hay ý đẹp cổ kim ...

Những lời hay ý đẹp cổ kim sau đây xin được truyền đi.
*
Biểu hiệu cho Đất Nước không phải là những bậc vua chúa danh nhân, chính là đám dân hèn không tên không tuổi.
-- Nhất Linh

Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả
Anh hùng hào kiệt có hơn ai !
Giả sử tiền đồ tận di thản
Anh hùng hào kiệt giả dung thường
-- Phan Bội Châu

Anh hùng có sá chi thua được
Tiết nghĩa nào phai với đất trời
Anh hùng mạc bả doanh du luận
Vũ trụ trường khan tiết nghĩa lưu
-- Nguyễn Hữu Huân

Anh hùng cứng cổ danh thơm mãi
Thẹn chết bao nhiêu lũ cúi đầu
Anh hùng cường cảnh phương danh thọ
Tu sát đê đầu vị tử nhân
-- Huỳnh Mẫn Đạt


Can đảm tức là thích
Sự Sống và coi cái Chết như không
(Le courage, c'est d'aimer la Vie et de regarder la mort
d'un regart tranquille
-- J. Jaurès

Tinh thần chết đặng hay không !
Kìa tráng liệt, nọ anh hùng
Còn nước còn non, còn chính khí !
-- Cụ Phan Bội Châu

Anh hùng mấy mặt xưa nay
Trăm năm nát với cỏ cây cũng là
-- Bích Câu Kỳ Ngộ

Ta muốn cỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, chém cá tràng kình ở biển Đông, quét sạch bờ cõi, cứu dân ra khỏi nơi đắm đuối, chứ không thèm bắt chước người đời, cúi đầu khom lưng làm tỳ thiếp người ta !
-- Triệu Trinh Nương

Vì nước, tấm thân này còn mất cũng cam
Giúp đời là cái nghĩa đáng làm, nên hư nào ngại
-- Nguyễn Đình Chiểu

Ưu thế kỷ hồi thương hải khấp
Kinh nhân nhất chỉ ngọc sơn đồi
-- Phan Bội Châu
Lo nước bao phen sa huyết lệ
Tin quê đưa tới luống kinh tâm
(Đào Trinh Nhất dịch)

Điều làm nên đại danh của một người, chính là sự can đảm.
Phải tự lực chiến đấu với tất cả. Phải chịu muôn vàn cay đắng
(Ce qui fait la grandeur d'un homme, c'est le courage.
Il faut se battre avec tout. It faul être très, très,
très malheureux).
--Clémenceau

Ai chết vì giang sơn là sống vĩnh cửu
(Qui meurt pour le pays vit éternellement)
- Robert Garnier

Ta chỉ có một nấm mồ
mà ta phải đem cả tính mệnh gìn giữ, đó là
Giang Sơn Việt Nam
-- Phan Đình Phùng


Kẻ nào hiến thân cho Tổ Quốc là chọn một cái chết vinh
quang (A glorious death is his, who for his country falls).
-- Homer

Tôi chỉ hiến cho Tổ Quốc không có gì hơn là máu, cần lao, nước mắt và mồ hôi
(I have nothing to offer my country but blood, toil, tears and sweat).
-- Churchill

Chí những toan xẻ núi lấp sông
Làm nên đấng anh hùng đâu đấy tỏ
-- Nguyễn Công Trứ

Anh hùng tiếng đã gọi rằng
Giữa đường dễ thấy bất bằng mà tha
-- Nguyễn Du

Sự an phận là một tật xấu của những tâm hồn hèn yếu, và của những thế kỷ vắng bóng anh hùng. Ở đấy là bãi hoang địa
ảm đạm chôn vùi ý thức tân thời.
-- Tybalt

Im hơi lặng tiếng là một đức hay.
Nếu danh dự bắt buộc phải lên tiếng mà
lặng im, thì là một sự hèn nhát (Le silence
est une grande vertu. It n'est une lâcheté que si l'honneur exige de le rompre)
-- Lacordaire

Người quân tử lấy Đức, kẻ tiểu nhân lấy sức.
Cái Sức phải để cho cái Đức sai khiến
Quân tử dĩ đức, tiểu nhân dĩ lực.
Lực giả đức chi dịch giả
-- Tuân tử

Bần tiện bất năng di
Uy vũ bất năng khuất
Nghèo hèn không làm ta thay đổi
Bạo lực không làm ta khuất phục

Chân can đảm là một trong những nét tượng trưng cho chí khí lớn.
Can đảm trong cảnh hoạn nạn là nhẫn nại.
Can đảm trong lúc khốn cùng là kiên trì.
Can đảm nơi chiến trường là dũng cảm.
Can đảm chống bất công là khẳng khái...
---(Vauvenargues)


Đã biết rằng anh hùng thì chẳng quản
Trăm trận một trường oanh liệt
Cái Sinh không, cái Tử cũng là không
-- Nguyễn văn Thành


Nếu phải chết,
chúng ta chết một cách anh dũng
-- Victor Hugo

Nhân sinh tự cổ thùy vô tử ?
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh !
-- (Văn Thiên Tường)

Ngàn xưa nhân thế ai không chết ?
Chết để lòng son rạng sử xanh !

Thi Truyện "Đời Mai"



Đời Mai

1 - Bên song ngắm cảnh trời mây
Nhìn bao lá rụng nghe cay đắng lòng.
Thương Mai số kiếp long đong
Vì sao dẫm mãi gai chông đoạn trường.

5 - Một đời trải lắm gió sương
Lênh đênh bốn biển, mười phương nổi chìm
Lạc loài như một cánh chim,
Bay trong đêm vắng, lặng im giữa trời.

9 - Nhớ về một thuở xa xôi
Chăn êm, nệm ấm tuyệt vời như mơ.
Vừa lên sáu tuổi, bơ vơ
Mất cha, xa mẹ tuổi thơ đâu còn.

13 - Đói cơm, áo rách, thân mòn
Khác chi những đứa trẻ con ăn mày
Tủi thân, buồn khổ đêm ngày
Khóc trong thầm lặng, buồn ngoài sân khuya.

17 - Cao xanh tạo cảnh xa lìa
Mẹ đi bước nữa, ai chia cắt lòng
Thân Mai đày đọa chất chồng
Nương nhờ cô, chú chẳng lòng xót thương

21 - Trôi đến dì, cậu tha phương
Lời cay, tiếng đắng, sớm sương, nắng chiều
Bé thơ làm việc quá nhiều
Gánh gồng nặng nhọc, trăm đìều xót xa

25 - Roi đòn, ngắt nhéo chẳng tha
Mắng nhiếc, đánh đập, rầy la tối ngày
Ngàn lời nặng nhẹ đắng cay
Nửa đêm ly thoát, vọng hoài quới nhân.

29 - Tuổi thơ nào biết đo phân
Màn trời, chiếu đất, tựa thân Miểu, Đinh.
Tâm hồn đau khổ vạn nghìn
Cầu mong gặp được người hiền nhờ nương

33 - Vì đâu lắm cảnh tang thương
Xác gầy, thân ốm gió sương dập nhồi
Trên cao vẫn có ông trời
Gởi người nhân đức, đổi đời bé Mai

37 - Vừa qua giáp tuổi mười hai
Đời Mai được đổi, được thay tình người
Từ đó, Mai có nụ cười
Sống trong êm ấm tình người vị tha

41 - Thương yêu dạy dỗ đậm đà
Tình như biển rộng bao la ngút ngàn
Tủi buồn sầu khổ dần tan
Hết rồi đoản khúc bạc phần bé Mai

45 - Thời gian trôi chảy như bay
Bao năm cuộc sống nhiều may, ít buồn
Nước trong suối chảy từ nguồn
Tròn trăng tuổi mộng, má hồng mắt xanh

49 - Tâm hồn như thể yến-oanh
Xuân đào hé nụ đầy cành xinh xinh
Bỗng đâu gặp cảnh trái tình
Anh nuôi say đắm, ngắm nhìn em nuôi.

53 - Thôi rồi trời sụp tối thui
Yến-oanh im lặng, ngậm ngùi thở than !
Đời Mai định số sẵn dành
Lạc loài bạc mệnh như cành hoa khô

57 - Tâm hồn khờ dại ngây ngô
Về đâu rừng thẳm bơ vơ một mình ?
Mẹ ơi ! Mẹ hỡi ! Thâm tình !
Xa mười năm lẻ ; tử, sinh thế nào ?

61 - Gặp mẹ cùng sống chung nhau
Bán buôn tần tảo đổi trao qua ngày
Bao nhiêu vốn liếng không xài
Gom góp tặng mẹ, mua chòi mái tranh

65 - Che mưa núp nắng qua canh
Ra tay giúp mẹ đời thanh đạm rồi
Tưởng đâu êm ả một đời
Mẹ, con không hạp, nhiều lời chẳng hay !

69 - Biết bao là sự đắng cay
Đi trong đêm vắng, ai hay cho nào !

*

71 - Thời gian trôi chảy khá lâu
Nghe tin mẹ bệnh lo âu trở về.
Cảnh nghèo khổ, Mai không hề
Về chăm sóc mẹ, trọn bề thảo con.

*

75 - Tuổi vừa mười sáu trăng tròn
Tình yêu đã thắm dấu son hẹn thề
Thuở xưa chung xóm cận kề
Sách đèn chung học, chẳng hề ngại nghi.

79 - Nay thấy Mai nghèo khinh khi,
Anh đi mất dạng, chẳng chi một lời
Bây giờ Mai mới thấy đời
Giấc mơ anh mộng lấy người giàu sang.

83 - Ngờ đâu Mai sống lang bang
Mái tranh vách lá, cửa ngang chẳng gài
Thẩn thờ nhớ lại lời ai
Hôm nào người đã xin nài tình Mai.

87 - Giờ đây cuộc sống đổi thay
Tình yêu bị phụ bởi Mai nghèo nàn
Một bài học, quá phũ phàng
Tim tan, óc nát, trăm ngàn nghĩ suy

91 - Tín qua, tín lại, tín đi :
Làm sao có bạc, người khi không còn
Hận tình vì bởi không tiền
Chát chua đau khổ triền miên đeo hoài

95 - Mắt nhìn ; sau, trước, trong, ngoài,
Lũ ong, đàn bướm là loài mê hoa
Soi gương ngắm bóng cười xà :
Sắc này đâu kém những hoa trong vườn.

99 - Nghĩ mình như đóa hoa rừng
Hương thơm chỉ có chút chừng mà thôi
Biển đời gió cuốn hoa trôi,
Nhặt lên buôn bán nấng nuôi thân gầy !

103 - Trải qua bao tháng năm dài
Muốn yên mà chẳng được ngày nào đâu
Thân bọt bèo, lắm bể dâu
Bước đi tìm việc, từ lâu mong cầu

107 - Ở đợ, làm mướn mặc dầu !
Bởi thân dốt nát, con hầu cũng xong
Ngày qua ngày, Mai đợi mong
Một hôm gõ cửa, nhà trong còn đèn

111 - Gặp ngay một mụ ỏn èn
Nhận Mai làm việc, Mai bèn sợ lo :
"Việc này trời đã trao cho
Như được may mắn, lắng lo làm gì

115 - Đói nghèo mặt nám môi chì
Bây giờ có việc làm gì phải lo
Phó giao định mệnh đặt cho,
Nếu không, sẽ đói nằm co ngoài đường".

119 - Rủi, may ai biết đâu lường ?
Cuối đầu nhận việc, lãnh lương qua ngày
Rừng đời biết phải nhờ ai ?
Chỉ mong được ở nơi này bình yên.

*

123 - Một chiều, Mai nghe tiếng chuông
Bèn ra mở cửa gặp khuôn mặt mừng :
"Chào cô ! Cô đẹp quá chừng !
Tôi nghe bà chủ vẫn từng khen cô

127 - Cô tên Mai, phải không cô ?"
Rằng : "Dạ, xin mời ông vô trong nhà"
"Cô Mai đây, mới thiệt là... "
Rằng : "Dạ, tôi giúp việc nhà này đây

131 - Xin ông vô, không bà rầy
Vì tôi, ở trong nhà này bấy lâu"
"Cô đừng sợ, không sao đâu
Tên cô tôi đã nghe lâu lắm rồi"

135 - "Dạ, dạ xin mời ông ngồi
Bà chủ sẽ xuống tiếp lời cùng ông
Đừng để bà chủ đợi trông
Nếu không tôi khó tránh vòng rầy la".

139 - "Có phải đúng cô thật là...
Cháu yêu bà chủ, đóa hoa mượt mà "
Mai tự hỏi : "Sao vậy cà ?
Chắc là họa sắp xẩy ra nữa rồi !"

143 - Lòng Mai lo lắng bồi hồi
Bão giông sao mãi phủ đời của Mai
"Vái trời đừng có đổi thay
Họa đến, thì chẳng còn ai giúp mình !"

*

147 - Thương thay hoa dại cắm bình !
Nụ xuân vừa hé mặc tình bướm ong
Đêm ngày tủi hổ chất chồng
Làm sao thoát khỏi cái vòng đắng cay?

151 - Nghĩ về mẹ, thật thương thay !
Cảnh nghèo, tình phụ, tim xoay nát lòng
Hiếu, tình đôi nẻo tương song,
Mai không lo sợ phập phồng nữa đâu.

155 - Mặc cho dời đổi bể dâu
Trên bờ vực thẳm cạn sâu ai ngờ
Đêm đêm son phấn đợi chờ
Bướm lơi, ong lả lững lờ vờn hoa.

159 - Tuổi xuân hương sắc đậm đà,
Đổi đời, còn biết đâu là thấp cao
Bây giờ phải liệu làm sao :
Tiền rừng, bạc biển, bướm trao, ong chuyền.

163 - Mai giờ nghĩ đến trước tiên :
Ngọc ngà, châu báu ? Có tiền mới yên.
Mai làm ong ngả, bướm nghiêng,
Tròn chữ hiếu, trả thù riêng mới vừa.

167 - Mặc cho lá cợt, gió đùa,
Thân tằm còn tiếc chi mùa ươm tơ.
Bướm già, bướm trẻ ước mơ,
Tiền trao, bạc tặng, tình thơ xin cầm !

171 - Canh khuya suy nghĩ, nhủ thầm :
Phải chăng Mai đã bước lầm lối đi ?
Tự an ủi : "Khóc làm chi !
Còn hơn nghèo đói, người khi giữa đời."

175 - Mai nào nhan sắc tuyệt vời,
Hoa vườn, hoa dại, cũng thời ấy thôi
Sẽ cùng héo úa tàn trôi,
Hoa nào vĩnh cửu xinh tươi suốt đời !

179 - Nhiều kẻ vênh mặt chê cười :
"Nghề này mà lại đem lời nhủ khuyên
Dẫu Thúy Kiều, hay Đạm Tiên,
Gót son cũng lắm truân chuyên lỡ làng".

183 - Biết bao nhiêu cảnh phũ phàng
Đau lòng trong cảnh cửa hàng bán hoa.
Đời còn lắm kẻ thiết tha...
Bao người muốn đón về nhà, cưới xin.

187 - Dùng của cải, để mua tình,
Tình đâu mà bán ? Lấy tiền ra mua !
Thói đời lắm chát, nhiều chua
So đo tài sắc, Mai thua Thúy Kiều.

191 - Nhưng đời Mai khổ hơn nhiều,
Trăm lần bạc mệnh, ngàn điều khổ đau.
Lạc loài thân phận lao đao,
Đêm đen chẳng ánh trăng sao soi đường.

195 - Đời hoa nhạt sắc, tàn hương,
Trăng soi nước đục, ánh thường Pha-lê.
Lòng riêng, riêng những chán chê,
Đường ong, nẻo bướm, lối về hoa rơi.

*

199 - Bao năm thay đổi cuộc đời,
Xiêm-y lộng lẫy, miệng cười, lệ rưng.
Tâm hồn Mai lại bâng khuâng,
Lỡ leo lưng cọp, muốn ngưng được nào !

203 - Xem như Mai đã phóng lau,
Phải theo chớ biết làm sao bây giờ !
Biết đâu, đời sẽ tình cờ !
Gặp người duyên nợ, Mai chờ dịp may.

207 - Lòng mừng, tín chuyện hay hay,
Vào đêm trăng tỏ gặp ngay một chàng.
Tuổi tác ngang ngang với nàng,
Tình trao hương lửa, đá vàng khó phai.

211 - Thương thay số phận đời Mai !
Có duyên, chẳng nợ, chia tay, rã rời.
Bạc tiền đang lúc gặp thời,
Bạc tình tới độ... cuộc đời còn chi ?

215 - Chửa hoang nhiều tiếng thị phi,
Độc dược hủy mạng, ra đi cho rồi.
Nhưng số phải sống trả đời,
Có người cứu kịp, ngỏ lời yêu thương.

219 - Đón về bằng cả tình thương,
Keo sơn duyên kết, lửa hương thắm nồng.
Còn trời đất, còn bão giông
Lìa quê, cất bước theo chồng hồi hương.

223 - Quê người xứ lạ Tây phương,
Paris, mùa lạnh, tuyết sương phủ mờ
Dầu thân lưu lạc bơ vơ,
Tình người sưởi ấm, tình thơ lâu dài

227 - Thương dân mình, chịu đắng cay
Tim đau, ruột thắt, ra tay giúp Người
Làm sao an phận vui cười !
Nỡ nào nhắm mắt sống đời bình yên !

231 - Bung gia phụ giúp Nhân Thuyền
Tự nguyện hành khất, xin tiền đó đây
Lòng Mai vơi nỗi lưu đày
Bạn bè lớp lớp đêm ngày vào ra.

235 - Tánh Mai ngay thẳng thật thà
Đâu ngờ chước quỉ, mưu ma rập rình
Manh tâm phá nát gia đình
Cha con, chồng vợ, lênh đênh đôi bờ.

239 - Mai đành thua một ván cờ
Tan nhà, nát cửa, mắt mờ, miệng câm.
Gởi lòng vào Phật Quán Âm,
Lâm râm Lục Tự, thăng trầm như như...

(5 năm sau)

243 - Mai vừa trang điểm dung nhan
Soi gương ngắm lại lòng than với lòng!
Sắc hương như cánh hoa đồng
Nắng mưa bão táp chất chồng gió sương.

247 - Thân bèo trôi dạt mười phương
Cuộc đời chìm nổi vấn vương khổ sầu.
Bừng lên kỷ niệm trong đầu
Nhớ về một thuở ở lầu cao sang.

251 - Một lần chìm dấu đò ngang,
Đắm thuyền lúc sóng biển đang bão bùng.
Trí tâm lo lắng khôn cùng.
Người đời lại ngỡ Mai khùng, Mai điên.

255 - Bơ vơ phận gái thuyền quyên,
Xuống lên là chuyện truân chuyên má hường.
Thế gian vui, khổ bất thường,
Chân Mai đã dẫm lắm đường khổ vui.

259 - Có khi gặp cảnh tối thui,
Có lần sáng chói gượng vui bùi ngùi.
Mai như trái đã chính muồi
Rụng rơi xuống đất, cố trồi mầm xanh.

*

263 - Một đêm qua rừng vắng tanh
Có người để ý, quẩn quanh ngắm nhìn.
Quen lâu nhờ đặt niềm tin
Bao nhiêu hy vọng giữ gìn bấy nhiêu.

267 - Tưởng đâu thật dạ tin yêu
Ngờ đâu ý ác, tâm điêu ai ngờ
Bỏ Mai ngày đợi đêm chờ
Tình yêu phai lạt hững hờ ái ân.

271 - Tâm Mai luôn mãi phân vân,
Vì lòng nghĩa cả, tình thân vẫn còn.
Thôi rồi đờn đứt dây đờn,
Nhạc không trổi nhạc tủi hờn xót xa.

275 - Thương hai con dại vắng cha.
Vì ai nông nổi gây ra cảnh này ?
Đêm đêm thức trắng canh dài
Nhìn hai đứa trẻ hằng ngày đợi cha.

279 - Thương con tự ái bỏ qua
Cúi đầu năn nỉ xin tha lỗi lầm.
Nửa khuya Mai khóc âm thầm
Lệ rơi tuôn chảy như dòng suối con.

283 - Bấy giờ sóng lớn thuyền con
Giữa dòng biển rộng nước non ngàn trùng.
Lại thêm một trận bão bùng
Làm Mai thơ thẩn như khùng như điên.

287 - Tâm phàm bừng dậy thù riêng
Muốn giết kẻ phản cho yên lòng phàm.
Nếu tay Mai đã nhúng chàm
Uổng công mình vẫn luôn làm nghĩa nhân.

291 - Trong lòng bấn loạn, phân vân
May nhờ những tấm lòng nhân giúp vào
Khuyên Mai đừng nghĩ tầm phào :
Thà ''Đời Mưa Gió'' thế nào, vẫn hơn.

295 - Trên còn Mẹ, dưới hai con.
Một vai nặng gánh nước non, biển trời.
Lòng Mai muốn thoát cảnh đời.
Thương con còn dại, Mẹ thời cô đơn.

299 - Trở về rừng cũ còn hơn,
Biết đâu lạc khách, bon chân bước vào ?
Huyết hồng ngược chảy miệng trào.
Thương con, thương Mẹ nát nhầu ruột gan.

*

303 - Một chàng Quân tử lang thang
Vào rừng dạo mát cho an nỗi lòng.
Thấy Mai đau khổ chất chồng
Đôi bên tâm sự bưỡi bồng đổi trao.

307 - Lòng Mai cảm thấy nao nao :
Có thê chờ đợi, cớ sao chàng buồn ?
Xin ai hãy tỏ ngọn nguồn.
Rằng : "Tuy có vợ, nhưng thường cô đơn !

311 - Vợ nhà tình nghĩa keo sơn.
Nhưng nàng lớn tuổi có cơn điên cuồng.
Bao năm vắng lạnh trống buồng.
Tim này khô héo tìm nguồn ủi an".

315 - Đời Mai đang vỡ nát tan,
Cảnh chàng những thở với than cùng trời.
Tiền tài chẳng kém chi người
Nhà cao, cửa rộng, sao đời kém vui ?

319 - Tài danh, thân lại thủi thui.
Mai bèn an ủi trao vui cùng chàng.
Xem như hoa bướm giữa đàng,
Người ca hát, kẻ đệm đàn có sao !

323 - Qua tuần trăng, chàng ước ao :
Trái tim dào dạt muốn trao tặng nàng.
Tình yêu, bạc vạn, vàng ngàn,
Muốn Mai làm vợ, chia tan cảnh nhà.

327 - Vốn ghét cái kẻ thứ ba,
Phá tình chồng vợ, chia xa chắng màng.
Mai cho bài học phũ phàng,
Khỏi đau lòng vợ anh chàng mộng mơ.

(Ba tháng sau)

331 - Cạnh ven rừng vắng hôm xưa.
Chàng ngồi ủ rũ nước mưa đẫm đầy.
Mắt buồn thân xác hao gầy.
Hỏi Mai: "Em động lòng này không em ? "

335 - Giựt mình bước lại gần xem !
Thấy người tiều tụy hom hem nét buồn.
Mai rằng : "Đừng đợi mỏi mòn,
Vợ nhà con dại anh tròn phận chưa ?"

339 - Người phụ bạc, Mai không ưa :
Đắm say hoa lạ, gạt lừa vợ con.
Mai từng gặp cảnh héo hon,
Chồng rẫy vợ, cha bỏ con, não lòng...

343 - Cổ kim quen thói đàn ông
Năm thê bảy thiếp, vào tròng khó ra.
Xót xa thân phận quần thoa
Lòng Mai thương hết loài hoa trên đời.

347 - Hoa vườn, hoa dại đọa đày !
Má hồng phận bạc, vướng hoài khổ đau.
Bướm ong ham muốn đổi trao,
Ngắm hoa vườn lạ tranh nhau giựt dành.

351 - Mai là hoa dại rừng xanh
Có chi để dạ thâu canh buồn đời.
Trải qua mưa gió, rã rời,
Cành tan tác lá, hoa rơi rụng mùa ?"

355 - Nghe lòng những chát, cùng chua !
Một đời hoa, chịu thiệt thua lắm lần :
"Người đừng dành chỗ bất nhân.
Cho Mai thay thế mất phần người kia !

359 - Hoa tàn, dầm dãi nắng mưa,
Bận lòng chi để đón, đưa mỗi ngày.
Hãy về vun xới vườn cây,
Hết tình ? Còn nghĩa ! Chốn này hiểm nguy.

363 - Chớ làm một kẻ tình si.
Cho Mai mỗi bước chân đi nhẹ nhàng."
Mắt người rơi lệ đôi hàng,
Nấc lên những tiếng thở than não nùng.

367 - Làm Mai đầu óc lung tung,
Nàng đang suy nghĩ phải dùng lời chi ?
Lệ người ướm đọng bờ mi,
Mai bảo : "Thôi hãy về đi ! Chúc người..."

371 - Mai đem hơn, thiệt ngỏ lời :
"Tiếc chi một cánh hoa thời... tã tơi"
Người reo : "Quý quá Mai ơi !
Giúp anh bài học, sáng khơi tâm bừng.

375 - Giờ đây anh thấy vui mừng,
Giữa đời có cánh Mai rừng ngát thơm.
Bóng hình em, anh ấp ôm
In vào lòng dạ, sớm hôm sẽ thường....

379 - Ngày nay anh đã trót vương,
Nguyện thề không phụ thương luôn vợ nhà.
Em, người tình nhỏ mặn mà,
Nhắc anh bổn phận tề gia từ rày..."

383 - Mai nhìn cánh lá bay bay,
Tâm tư suy tính ra ngay vài điều.
Thưa rằng: "Hoa đã về chiều,
Xin nghe em nói những điều em mong :

387 - Bằng lòng cam phận đợi trông,
Làm người tình nhỏ lòng không ghen người".
Mặt chàng tươi tắn miệng cười,
Thề yêu trọn kiếp, hai người đều nhau.

391 - Mai cười : "Anh ráng làm sao,
Thuốc thang cho "chị" cơn đau mất dần.
Điên cuồng cũng bởi tâm thần,
Muốn yên : anh nhớ ở gần hỏi han...

395 - Dần dần lòng chị hết than :
"Nhà tôi chăm sóc, tôi an tâm rồi !"
Mai tự hỏi, lòng bồi hồi,
Nghĩ: "Mình có giựt chồng người hay không?"

399 - Lòng Mai thật sự ước mong :
Sao cho hạnh phúc thong dong phần người.
Ngày qua tháng lại năm trôi,
Bốn mùa thu, bốn phương trời gió bay.

*

403 - Lyon, đêm tuyết phủ đầy
Chàng đùa, hay thật bảo Mai tìm chồng.
Mai nghe tim nhói trong lòng :
"Yên tâm em sẽ lấy chồng ngày mai

407 - Chồng em chưa biết là ai ?
Thời gian tới, cũng chẳng dài lắm đâu !"
Óc tim lộn xộn đục ngầu,
Nghi người đổi dạ thay màu tin yêu.

411 - Bao năm nồng ấm đã nhiều,
Tình phai, lạnh ánh nắng chiều hoàng hôn.
Đời Mai luôn gặp tủi hờn,
Bướm ong chỉ đến cợt vờn mà thôi.

415 - Đã qua mấy bận khổ rồi,
Chất chồng giông gió dập nhồi đớn đau.
Trời ơi ! Xin hỏi trời cao !
Muốn yên vui sống mà bao phen sầu !

419 - Nghĩ hoài nát óc, nhức đầu.
Bị chạm tự ái : đêm rầu, ngày than.
Dẫu lời buông nhẹ tiếng vang,
Cũng làm rạn vỡ chén vàng yêu thương.

423 - Lòng Mai, có ý xem thường :
"Lại lời tráo trở những phường bướm ong ?"
Vẫn niềm hy vọng trong lòng :
"Dù giữa sa mạc sao không có vàng ?"

427 - Mò kim đáy biển đâu màn,
Một người tử tế, đổi ngàn bất nhân ?
Lòng người, ai biết đo phân ?
Lời ngon, tiếng ngọt : ái ân khi còn.

431 - Mai buồn tâm xác hao mòn,
Bóng hình người cũ tuy còn đâu đây.
Hỏi ai chung thủy đời nay ?
Giữa rừng Mai gặp được ngay ông già !

435 - Tuổi bảy mươi, tình đậm đà,
Ngỡ là tìm được ngọc ngà quý thay.
Mai nào biết, Mai nào hay !
Ngờ đâu ổ rắn ở ngay trong nhà.

439 - Con ông, chống đối, nói là :
"Cô Mai, chẳng yêu cha già mình đâu"
Lời Phật dạy đã từ lâu :
Trả vay, vay trả nát nhầu trần ai !

443 - Người xưa chưa phụ tình Mai,
Mà Mai tự ái chuốc cay vào mình.
Tim rỉ máu, vì thất tình !
Mai đau đớn...nỗi thân hình tã tơi.

447 - Tim tan nát, đời chơi vơi.
Gặp lại "người cũ" : "Anh ơi ! Em buồn!"
"Buồn chi hãy tỏ ngọn nguồn ?"
Mắt Mai nhòa lệ, sầu tuôn đôi dòng.

451 - Rằng: "Anh bảo em tìm chồng,
Chồng đâu không thấy mà lòng nát tan".
Mai nào dám trách dám than,
Bởi vì tự ái dọc ngang thuở nào.

455 - Tim đau nhói, hận muốn trào,
Tưởng rằng mình gặp anh hào thế gian :
"Xin mau tính toán, liệu toan,
Cho thân em được bình an đời này !

459 - Ngày nay tình lỡ đã phai,
Xin ai hãy gác ngoài tai mọi lời.
Nhà êm, cửa ấm tuyệt vời,
Thương chi hoa úa giữa trời rừng khuya.

463 - Sự việc phũ phàng rồi kia,
Quay lưng vĩnh viễn xa lìa là xong "
Rằng: "Mai ơi ! Anh ước mong :
Cầu em tìm được tấm chồng hơn anh".

467 - "Chồng em không phải là anh,
Người như cánh bướm bay nhanh qua đường.
Hãy về vun xới hoa vườn,
Khổ đau đối với em thường mà thôi".

471 - Ngỏ lời : "Xưa chỉ đùa chơi,
Không ngờ em giận để rơi lệ sầu".
Rằng : "Em suy nghĩ nát đầu,
Đùa chi mà để cho nhau hiểu lầm !

475 - Cảm thương đành khóc âm thầm,
Vì em đã lắm lỗi lầm với ai !
Xin đừng thương xót chi Mai,
Rừng xưa, thân xác đợi ngày vùi nông !"

479 - Dịu dàng :"Anh sẽ bằng lòng,
Khi em kiếm được tấm chồng hơn anh !"
Mai cười : "Đừng ỷ có danh,
Ông trời ở tận mây xanh xa vời".

483 - Nhưng làm sao biết được đời !
Lòng người chỉ có ông trời biết thôi !
Ruột gan Mai rối tơi bời,
Tiếc mình chẳng phải là người hoa khôi!

487 - Sắc hương chỉ có một thời,
Tóc chen sợi bạc, sương phơi đỉnh đầu.
Mai như hoa đã nát nhầu,
Nhụy tàn, phấn nhạt, sắc màu, phai hương.

491 - Muốn mượn kinh kệ mõ chuông,
Bỏ đời mưa nắng, gió sương giữa rừng.
Nhưng đâu phải chuyện dễ ngừng,
Mẹ già, con dại lưng chừng đói no !

495 - Đớn đau thân xác ốm o !
Trăm ngàn nỗi khổ, sầu lo một mình.
Tình yêu thì chẳng ra tình,
Thân Mai như cánh lục bình trôi sông.

*

499 - Một chiều hè, ánh nắng trong,
Gió mưa lại nổi trong lòng của Mai.
Tìm trong ly rượu vơi, đầy,
Cố quên những chuyện đắng cay riêng mình.

503 - Trời im, đất cũng lặng thinh,
Có ai cản được tánh tình ai đâu ?
Bạn bè nhìn thấy lắc đầu,
Mai làm như thể không hầu biết hay.

507 - Đầu hôm ly cạn, chén đầy,
Nửa khuya canh bạc, sòng bài mua vui.
Mai biết sợ, bạn chê cười,
Giấu quanh, giấu quẩn, chối lời cho qua.

511 - Đam mê đến đỗi quá đà,
Nợ nần chồng chất thật là xấu hư.
Nào ai hiểu nổi Mai ư ?
Buồn, chôn thật chặt tâm tư, đáy lòng !

515 - Đời Mai lắm đục, ít trong,
Mây đen rợp bóng, mây hồng sắc thưa.
Nhìn đời bằng kiếp sống thừa,
Mặc tình giông bão gió mưa tới gần.

519 - Con, một đứa bệnh tâm thần,
Một đứa thì ngủ, chẳng cần việc chi.
Mai sinh ra chứng ù lì,
Rượu chè, cờ bạc lo gì ngày mai.

523 - Sau cơn mê, lệ vắn dài,
Dập đầu quì lạy trước đài Quán Âm.
Vái van cầu nguyện âm thầm :
"Cho con dứt được mê lầm này đây !"

527 - Trong giấc mộng, Phật cho hay :
"Rượu chè, cờ bạc bỏ ngay tức thời !
Bấy lâu ta thử lòng người,
Vô minh, tánh mãi suốt đời ngu ngơ !"

531 - Tỉnh ra, sợ nỗi vật vờ
Sống như cái xác lững lờ trần gian.
Gặp lại "người-cũ" Mai than :
"Anh ơi ! Đời phủ em màn mây đen ! "

535 - Nhìn Mai, đằm thắm hỏi han:
"Vì sao hãy nói rõ ràng đi em ?"
Môi cay, lưỡi đắng, thốt lên :
"Vì Mai để lửa hờn ghen đốt lòng.

539 - Cộng thêm buồn khổ chất chồng,
Gió-đời-tám-ngọn quật trong tâm này !"
Mở lòng Quân-Tử ra tay,
Giúp trang trải nợ, hết ngay, nhẹ nhàng.

543 - Xuân về ánh nắng chói chang,
Đuổi xua những áng mây ngàn phủ che.
Trời thử thách, hay khắt khe ?
Chàng lâm trọng bệnh, Mai nghe nát lòng.

547 - Phật đài tay chấp, tâm mong,
Gối quì, đầu dập, lòng trong, ý thành.
Xin cho người-ấy mau lành,
Hoặc thay đổi xác, đừng hành đớn đau.

551 - Trời thương con người thanh cao,
Đang từ bệnh nặng,... hồi nào giảm suy.
Đội ơn Phật tổ Từ bi,
Mai liền xả bỏ sân si bụi hồng.

555 - Xuống tóc, tịnh tọa, mỏi mong,
Nguyện cầu dương thế thoát vòng khổ đau.
Gặp Mai "người cũ" lệ trào :
"Em ơi ! Nỡ bỏ anh sao cho đành ?"

559 - Mắt Mai dòng lệ dầm chan,
Bấy giờ tiến thoái lưỡng nan lưng chừng.
Bút đề thơ dệt tán dâng :
"Nhờ ơn Trời Phật nên mừng đi anh".

563 - Đời Mai, mệnh số sẵn dành,
Cuối đời lo việc tu hành mà thôi.
Bút đề thơ dệt gởi đời,
Khổ vui đều nhận tuyệt vời trần gian.

(Ba năm sau)

567 - Tưởng Mai, chuông-mõ bình-an,
Nào ngờ "phóng bút" vào làng Văn-Thơ
Thật là một chuyện bất ngờ
Làm cho bè bạn ngẩn ngơ giựt mình !

571 - Ban đầu vui vẻ hoan nghinh
Vỗ tay khen ngợi, đầy tình mến thương
Giờ đây xa cách bốn phương
Không còn lui tới, chẳng vương chút tình.

575 - Cuối đời Mai chỉ một mình
Nương nhờ bút mực, trải tình dưới trăng
Làm thơ-văn, gởi thế gian
Tình thương duy nhứt rải ban muôn người.

579 - Ở đời "luôn hãy mỉm cười"
Người chửi không giận. Đánh thời thứ tha
Thân còn trong cõi Ta-Bà
Thì còn tâm cảm : xót xa hồng trần.

563 - Kiên trì nắm giữ "Gươm Tâm"
Phòng khi gặp cảnh u-âm đến gần
Chặn bầy lục-tặc tam-bành
Đuổi xua phiền-não, nhặt cành Liễu-dương

567 - Hướng về Cực-Lạc Tây-phương
Cầu xin Cam-Lộ tưới vườn Vô-Ưu
Bắt chước Từ-phụ Thích-Ca :
Hèn sang không bận, ngọc ngà chẳng ham.

571 - Lợi-quyền, danh-vọng chán nhàm
Vinh-hoa, phú-quí chỉ làm khổ thân
Nhất lòng học hỏi Thánh-nhân
Từ-Bi-Hỉ-Xả, vững TÂM tu-hành.
(574 câu)

"Đã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ TÂM kia mới bằng ba chữ tài !

Lời quê chấp nhặt dong dài,
Mua vui cũng được một vài trống canh"
("Kim-Vân-Kiều" Nguyễn Du)

Việt Dương Nhân

(Chân thành cảm ơn Người và tạ ơn Đời.
Khởi viết Ivry-sur-Seine, đêm 16-08-1990.
Viết xong và nhuận sắc tại Bạch-Am, 16 giờ 30, chiều thu 12-10-2004)

Tél : 01.46.71.94.81 (Paris)
vietduongnhan2@yahoo.fr

*

"Ngày xưa thì có Thúy Kiều
Ngày nay thì có Mai nhiều đau thương
Hậu thế mãi mãi vấn vương
Khác nào như truyện "Đoạn Trường Tân Thanh".

"Từ lâu Mai sống âm thầm
Chịu đựng cay đắng lạnh câm cuộc đời
Đời Mai ai thấu người ơi !
Trần gian ghi nhận một trời sầu thương

Dù hoa tàn héo phai hương
Thiên thu vẫn đọng luyến vương lòng người
Mắt đà khô giọt lệ rơi
Cuối đời Mai nở nụ cười tươi xinh"

Minh Hồ Đào
2005

Việt Dương Nhân

_______________
" Phủi Bụi Trừ Dơ "

EM Là THƠ

Phiêu phiêu phóng bút thả thơ
Viết xong đọc lại ơ hơ... sao buồn ?

***

Em Là THƠ

Em là THƠ, đã đưa tôi
Qua sông, qua những núi đồi hiểm nguy
Lòng này luôn mãi khắc ghi
Nhờ em tôi được tứ thi giải sầu.

.........!
vdn

Rực Rỡ

Mẹ Việt Nam

Mẹ tôi là Mẹ Việt Nam
Ngàn năm ghi nhớ muôn đời kính yêu
Ngày nay tóc Mẹ bạc nhiều
Vì thương con cháu trăm chiều khổ đau

Đứa thì biền biệt tâm hao
Đứa thì nhứt quyết đi vào chiến khu
Mẹ đà chờ đợi mấy thu
Ngày qua tháng lại năm thu đã tàn

Mẹ tôi đau xót vô vàn
Núi xương sông máu ngập tràn quê hương
Dân lành đày đọa thảm thương
Biết bao thù hận vấn vương ngập lòng

Mẹ tôi là Mẹ Việt Nam
Thương con thương cháu thương nòi Rồng-Tiên
Nước non của Mẹ thiên nhiên
Mấy đời giòng giống trung kiên giữ bờ

Bổng đâu sóng gió bất ngờ
Làm cho quê Mẹ ngọn cờ rã tan
Mẹ đành nhận chịu gian nan
Chờ ngày quật khởi bình an quê nhà

Mẹ ơi ! Hỡi Mẹ Việt Nam
Đàn con của Mẹ sẽ về ngày mai
Đem nhiều hứa hẹn tương lai
Dựng non dựng nước chẳng ai sờn lòng

Không còn cho Mẹ đợi trông
Sẽ về với Mẹ bên dòng sông xưa.


Việt Dương Nhân
_______________________________
(Paris 15 ème, ngày 10-12-1979
Viết trong những ngày tranh đấu
cho quê hương Việt Nam nơi hải ngoại)

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008

Hà Nội Mùa Thu

Hà Nội mơ tôi chưa hề biết mặt
Có lăng "bác hồ" có sóng hồ gươm
Có mẹ già nua mắt mẹ mọc cườm
Có khăn mỏ quạ và lòng se thắt

Hà Nội vào thu trời thu năm ấy
Nghe tiếng Ba đình hớn hở niềm vui
Lời "bác" Thiết tha nghe giọng ngậm ngùi
Nước mắt toàn dân mừng ngày độc lập

Hà Nội bây giờ tim ai ngừng đập
Em gái hồ Tây son phấn ra đời
Nghe tiếng lòng buồn tủi chơi vơi
Em dày dạng à ơi ru nức nở !

Hà Nối phố phường xa hoa rực rỡ
Chủ nghĩa về trăn trở hồn núi sông
Ngọn cờ hồng đỏ thấm máu sông Hồng
Nay Hà Nội bước chân đời hoang dại !!!

Hà Nội mùa thu trên đường quan tái
Để nhớ Thăng Long nhan khói đền Hùng
Nắng hanh vàng mưa bụi mông lung
Trời se lạnh cơn buồn ru nước mắt

Tưởng Hà Nội lòng bỗng dưng se thắt
Nhớ Sài Gòn ánh nắng ấm trời xưa
Ngày tháng tư trời bất chợt cơn mưa
Thay nước mắt cho vừa bao ngấn lệ

Hà Nội "mùa thu" nát tan thế hệ !
Dìm cuộc đời bằng hưởng lạc truy hoan
Đường Cổ Ngư sao nắng chẳng hong vàng
Mà chỉ thấy ngỡ ngàng em bán phấn !!

Hà Nội mùa thu nay xa cùng tận
Nẻo đường quê khách sạn mọc như rừng
Tây đi rồi sao khách lạ dửng dưng
Đang ngã giá để tàn thu Hà Nội

Hà nội mùa thu trời đang sám hối
Mặt nước Hồ Gươm bối rối gợn sầu
Ta nghe chừng trong đáy vực thẳm sâu
Lời ai oán bốn ngàn năm văn sử

Hà Nội vô luân bước ai cô lữ
Nước mắt mùa thu đọng giọt sương sầu
Ánh đèn đường vàng vọt suốt canh thâu
Như soi thấu nỗi niềm đau dân tộc !!!

Tưởng Hà Nội mùa thu ta muốn khóc
Những se sua trộn lẫn những suy tàn
Chiếc lá vàng sau cuối rụng mùa sang
Nhìn Hà Nội hợm mình trong nham nhở

Hà Nội bây giờ khiến tim bỡ ngỡ
Bởi đua đòi đánh mất cả mùa thu
Sống vội vàng cho tàn kiếp đui mù
Hà Nội bây giờ vô tâm bệnh hoạn

Người Hà Nội còn tấm lòng trong sáng
Dựng cờ vàng để mở hội Thăng Long
Lý-Lê-Trần... trăm họ hướng chờ mong
Cho Hà Nội một mùa thu thơ mộng

Hương Việt
Cali, 10/2005

Thơ vdn : "Người Anh Hùng Làng Bình Chánh" và "Tôi Khóc"

Kính dâng hương hồn Thân Phụ Nguyễn Huê Hùng.
Kính gởi về Từ Mẫu, các anh, chị và giòng họ
''Nguyễn'' Làng Bình Chánh (Gia-Ðịnh)

Thuở xưa : Có vị Anh Hùng,
Ở Làng Bình Chánh, lẫy lừng dọc ngang.
Ðịch bao vây, chẳng đầu hàng,
Khí Hùng bất khuất đâu màng tử-sinh.

Con thơ, vợ đẹp quanh mình.
Tổ-Quốc đi trước, gia-đình đến sau
Nhìn súng đạn, lòng chẳng nao,
Mặc cho chúng nổ ghim vào ngực tim.

Anh Hùng ngả gục giữa đàng,
Thân trai trả nợ Giang-San mới vừa
Xác nằm trên vũng máu đào,
Mắt trân tráo mở nhìn vào địch quân.

Tiếng thơm bay tỏa khắp Làng,
Thân, sơ đều đổ hai hàng tiếc thương !
Chết vì : Tổ Quốc - Quê Hương,
Danh còn lưu lại, đời thường nhắc tên.

''Ngườí' đặt Dân-Tộc lên trên,
Xứng danh con cháu Rồng-Tiên đời đời
Trai Việt oai dũng rạng ngời,
"Nguyễn Huê Hùng", thật tuyệt vời thế gian.

Việt Dương Nhân
(Quán Cóc Paris 5ème, đêm 09-04-2000.
Tức mùng 10 tháng 3 năm Canh Thìn "ngày giỗ Tổ Hùng Vương".
Và đúng 50 năm ''Nguyễn Huê Hùng'' đền nợ nước)

******************


(Đoản thơ thay Hồi Ký)

Tôi Khóc !

Tôi có nỗi đau ray rức
Tôi có nỗi buồn khó phai
Tôi xin kể hết ra đây :
Tôi có người Cha làm Cách Mạng
Tôi có thằng em đi Bộ Đội Chính Quy
Cả hai đều rưới máu “hy sinh“ vì Tổ Quốc
Tôi có thứ Huynh vào
Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
Và người anh Cả
Ban ngày ăn cơm Quốc Gia
Tối làm ma Cộng Sản
Tôi có người Bác* tập kết ra miền Bắc
Và cũng có Bác đi Sĩ Quan miền Nam
Sau những ngày tiếng súng đạn bom êm
Bác này về, bắt Bác kia đi cải tạo
Vài năm sau Bác nghe lòng xốn xáo
Quyết đứng lên xin giải tỏa tù nhân
Thế là Bác bị hất ra khỏi "sân"...
Mất tuổi đảng vài mươi năm cặm cụi
Bác đau buồn … và chết trong hờn tủi
Còn Bác kia bị đày vào rừng sâu, hoang suối
Trong 10 năm học tập chẳng gặp mặt vợ con
Khi thân Bác mòn mỏi và héo hon
Mới được thả trong cô đơn đói khổ
Tôi còn sức nên có việc làm hai, ba chỗ
‘Hái’ ra tiền mua thuốc gởi về nhà
Ôi, sao đời nghiệt ngã chẳng thứ tha … !
Thuốc với tiền phải chuyển qua “nhiều cửa”
Khi Bác nhận chẳng còn bao nhiêu nữa
Bác tôi sống nghèo trong bệnh hoạn sầu đau
Khi hơi thở Bác thều thào sắp tắt
… Mới cấp giấy được đi ra khỏi nước
Trời hỡi trời ! Ai nào hay biết trước !
Bệnh viện Paris với đầy đủ thuốc…
Nhưng chỉ mấy ngày hơi thở Bác tắt ngưng
Nghe tin xong, tôi khóc thét …rồi chết giấc
Chừng tỉnh dậy, Bác tôi đã vào lòng đất .
... Tôi khóc… và chỉ còn có khóc thôi...


*
 
Thời loạn ly có ai tròn mộng ước
Không đi bên này… sẽ bắt vào tù
Chẳng đến đằng kia… đêm về bị giết.
Ôi, thật khổ tâm làm con dân Việt !

Thuở xa xôi ...
Tôi ra đời buôn bán... kiếm chút tiền
Giúp cả "đôi_bên" thiếu hụt triền miên
Tôi nào ngại hy sinh thân bồ liễu
Nghĩ "Hòa Bình" - Trung-Hiếu vẹn tình thâm .

Nhưng … giấc mơ ấy, ôi, thật xa xăm !…
Chẳng công bằng… cũng không chút cảm thông …

Tôi khóckhóc … Và tôi vẫn mãi khóc
Tôi khóckhóc đến hơi thở cuối cùng…
Ngước mặt lên khấn vái tận không trung
Cầu xin Trời Phật hãy xót thương dùm !
Hồn Thiêng Sông Núi đất Việt Anh Hùng !
Và ban cho dân Việt khắp nơi nơi
Trở về đoàn tụ, (được) nói, cười TỰ DO .

Việt Dương Nhân
(Paris, Hạ_Thu_giao_mùa
Đêm buồn ghê gớm lắm , rạng 18.9.2006)

_______________________________
(*)Các anh bà con chú_bác ruột với Ba
*********
Có những nỗi buồn không xóa được !
Buồn quá không làm gì được hết !
Đêm nay copy lại bài này... tôi gọi: Ba ơi ! Em hỡi ! Anh hời !.....
......

Tiếng Dân Kêu

Link thơ Đấu Tranh (nhiều tác giả)
Kính mời ...
*
Tiếng Dân Kêu
Tưởng đã hết rồi một thời oan khuất
Bao năm qua từ một chốn quê nghèo
Vẫn còn sao những Thị Nở, Chí Phèo
Những chị Dậu , những Lý Cường , Bá Kiến
Đất nước tôi tan rồi mùa chinh chiến
Nhưng độc tài đảng trị lại lên ngôi
Một lũ cường quyền tàn phá nước tôi
Đưa dân đen đến tận cùng nghèo túng
Coi đất nước như là riêng của chúng
Cúc cung dâng đất ,biển đến quan thầy
Chúng van xin như một lũ ăn mày
Rằng đổi mới quay về ôm chân Mỹ
Khi đất nước đã không còn công lý
Trời ở đâu ? Nhìn xuống đám dân oan
Bọn cường quyền vơ vét chặt túi tham
Sống chết - mặc! Đô La tao bỏ túi
Đất nước tôi sao vẫn còn tăm tối
Bọn cầm quyền quyết bám lấy quê hương
Đó rừng vàng biển bạc đất kim cương
Chúng đuổi dân giành nhau mà chia chác
Dân nước tôi nay vẫn còn ngơ ngác
Khi tỉnh ra thì đã trắng tay rồi
Kẻ giàu sang, người nghèo túng kệ đời
Bọn quan tham Đảng mặc tình vơ vét
Lũ sâu bọ vẫn thản nhiên đục khoét
Ba mươi năm quê Mẹ quá điêu tàn
Từ khắp nơi bao nhiêu lớp dân oan
Biết kêu ai ? Trời cao ơi có thấu
Đơn khiếu kiện thấm bao nhiêu xương máu
Của dân tôi chịu đựng đã bao đời
Khi oan khiên phải được thét nên lời
Ông ở đâu ? những Bao Công thời đại
Đoàn dân oan cùng nhau đoàn kết lại
Quyết đi tìm công lý với tự do
Quyền con người không hỏi chẳng ai cho
Dân như nước đến bao lâu thuyền lật
Sao có thể lấy tay che sự thật
Bọn cầm quyền bưng tai điếc giả ngơ
Dân oan ơi , còn đợi đến bao giờ
Giữa đêm đen chúng thẳng tay đàn áp
Bọn công an đầu trâu như bão táp
Dùng hơi cay võ lực bắt dân oan
Người với người đối xử quá dã man
Trên thế giới có nơi nào như vậy
Hãy tin rằng sẽ có ngày bão dậy
Nổi sóng lên tiêu diệt lũ quan ôn
Đất nước tôi cuộn lửa Thiên An Môn
Bây sẽ biết sức dân là sức nước.
Xin cùng cầu nguyện cho dân oan nước tôi
Cao Nguyên
nguồn : TVTC

Vĩnh Biệt Thuốc Lá Và Rượu


VDN tập tành hút thuốc lá và uống rượu từ thuở tuổi trăng tròn - đến nay vầng trăng đã khuyết sắp lặn rồi, N mới thức tỉnh, rồi tự ''đánh dấu'' cho đời mình ngày 14 tháng 6 năm 2004 là ngày N dứt bỏ được hai thứ ''độc dược'' ấy :

Vào buổi sáng cuối mùa xuân nắng tỏa khắp trời Tây, vầng thái dương đã lên cao... nhiều sân vườn nhà hàng xóm, từ ngõ trước đến cửa sau, hương hoa Lilas bay ra thoang thoảng nghe rất dễ chịu, bầy chim nhảy nhót - hót líu lo trên những cành cây, nhánh trúc và trên nóc nhà...

N thức dậy như thường lệ; pha 1 tách cà-phê-sữa - kéo điếu thuốc lá (dài 120cm) ghim vào đôi môi, châm lửa phì phà... Nhưng, hôm ấy trong bao thuốc chỉ còn duy nhất 1 điếu... N đứng lên đi mở xách tay tìm…, lẩm nhẩm trong lòng : ''Hôm qua mình mới mua 3 gói mà...??? ... À, tối qua đi ăn tiệc, rồi sau đó còn đi chỗ khác nữa...''. N kẹp điếu thuốc cuối cùng trong 2 ngón tay, đưa lên miệng hít vài hơi thật mạnh và dài, nhìn điếu thuốc (dường như trong thâm tâm của N đang thù-ghét-giận nó dữ lắm) nghiến răng, nói trong lòng : ''Đây là điếu thuốc cuối cùng trong đời tao, tại sao mày cứ đeo theo tao hoài vậy? Không. Không. Tao không làm Nô Lệ cho mày nữa đâu...''. N cũng hút cho hết điếu thuốc, rồi dụi thật mạnh xuống gạt tàng thuốc. N đứng dậy gom hết mấy gạt tàng thuốc khác gần đó đi rửa và đấy tất cả dưới gầm bàn. Hai bàn tay phủi lia lịa, nói thầm :''Thế là xong, ta giã biệt mi thuốc lá ơi !''. N nghe trong người lâng lâng nhẹ nhàng như trút được một gánh nặng, hoặc thoát qua một tai nạn gì lớn lao lắm. Dùng cơm trưa xong, N sửa soạn định đi chợ - trong đầu ''nở'' ra : ''A ha. A ha ! Bỏ thuốc lá rồi, nhưng còn rượu ??? Nếu mình uống rượu thì cái miệng của mình sẽ tìm thuốc lá phì phà...''. Bất chợt, N đập mạnh bàn tay xuống bàn nghe 1 cái rầm, nhủ : ''Mình phải bỏ rượu luôn cho rồi - nhớ nha - thuốc lá và rượu từ đây suốt kiếp này và ngàn đời - vĩnh cửu những kiếp sau không tái phạm...''. N nghe lòng khoan khoái, liền đứng lên đốt 1 nén nhang cắm trên bàn Phật - lảm nhảm khấn vái: ''Con cầu xin Phật và Bồ Tát mười phương hộ trì - trợ lực giúp con mạnh dạn từ giã hai thứ Độc-Dược đó''. N xin Tạ Ơn cái ''TÂM'' đã chuyển hướng và tự đáy lòng nói lên : ''Vĩnh Biệt Thuốc Lá và Rượu''.

*

Sau khi dứt khoát với thuốc lá và rượu, N nghĩ ''Tâm'' mình được bình yên. Nhưng rồi nghe lòng vẫn còn sợ sợ, cảm thấy không vững - giống như con thuyền còn đang lắc lư trên sóng nước. N nằm nhà nghe "Bát-Nhã-Tâm-Kinh" suốt mấy ngày, đến khi hết đồ ăn, N đi chợ những siêu thị Tây ở gần nhà, chứ không dám đi ra khu VN quận 13 (Paris), vì những nơi đó, N sợ mình không thể từ chối được khi có bạn-bè cũ rót rượu mời. Mãi hai tuần lễ sau, N nhận thấy lòng mình vững mạnh, mới dám đi ra... tuyên bố với những người quen biết và bạn ''nhậu''. Nhưng N nói chẳng ai tin, mà còn thách đố, đánh cá với N trong vòng 3 tháng...

Thế là trôi qua 3 tháng sau, N thắng cuộc và được bạn-bè đãi tiệc... N chỉ có ăn và uống nước lạnh - không hút thuốc - không uống rượu và cũng chẳng uống cà-phê-đá vào buổi chiều như dạo trước. Hôm nay đã qua hơn 6 tháng, tâm-trí của N thật sự vững chắc - Tự nhủ : ''Mình đã thắng thuốc lá và thắng luôn tất cả rượu''. Bây giờ đi đến đâu, N không còn làm phiền ai, và cũng không tự làm phiền mình... Nếu trước mặt N hay trên bàn tiệc, có ai hút thuốc hoặc uống rượu, N không thấy làm khó chịu - Tâm của N dửng dưng như trong đời mình chưa bao giờ uống rượu và hút thuốc. N bắt chước câu phương châm loanh quanh đâu đây :

''Tự khắc phục - Tự thắng mình là chiến công oanh liệt".

Việt Dương Nhân
(Trong cõi bình yên, chiều cuối thu 17-12-2004)

Những Cơn Buồn Chợt Đến ...

Tôi muốn từ giã cõi đời cho xong một kiếp con người - Nên cứ :
Uống cho tan nát lá gan
Hút cho cạn hết tiếng than não nùng
Uống cho quên những vui-buồn....
Hút cho khô tận cuội nguồn khổ đau !!
vdn
_____________________
(*) Uống rượu và hút thuốc lá

Đời Vẫn Đẹp ...



Philippe (8 tháng 1/2)

Philippe 2 tuổi (SàiGòn 1969)

Philippe (USA 2000)
Vợ chồng Philippe & Rosemary (USA 2008)
Thiên Kim (Paris 2008)



Hạnh phúc của tôi với hai con . Mặc dù chẳng đứa nào sống chung ... Gần như ai ai cũng chấp nhận 3 chữ : "Đời là thế !" - An phận như thế thì mới nhìn thấy ĐỜI đẹp như đóa hoa hồng HORTICOLOR này .

















Cuồng Điên - Thiên Kim Agnès Hiver

Kim tưởng kỳ này cùng Papa ăn Noel & Tết tây êm đềm, hai cha con tha hồ líu lo... Ai dè bà Dì ghẻ không chịu ở nhà thương mà đòi trở về nhà... Thế là Kim 'ganh' với bà ấy. Hễ Kim cùng Papa đi đâu thì bà ấy 'ganh' với Kim - Buông ra những lời nói và cử chỉ thiếu tế nhị nên Kim bị khủng hoảng tinh thần (déprime). Đứng chính giữa tội cho Papa Kim. Maman chẳng biết nói gì cả. Chỉ cầu nguyện nhờ Ơn Trên phù hộ Thiên Kim vững tinh thần cho tới ngày trở về Paris. Ôi đời sao lắm rắc rối ba cái dì ghẻ, con chồng !
@ Nhìn cuộộc đời quá chán ngán ... Có lẽ vì vậy cho nên Thiên Kim mới làm bài thơ này :
La Folie
Tout au début,
Longtemps, j'ai avancé dans ma vie
Longtemps, j'ai reculé plusieurs fois
face à ma lâcheté, à mes faiblesses,
J'étais ma propre traîtresse !
Mal dans ma peau ! en ne prenant pas la vie avec courage
comme le font si bien les autres.
Je me suis cachée, je me suis mentie
Et un jour éclata la folie dans mon être !
Grâce à cette folie, je n'avais plus peur, je me trouvais courageuse...
La folie m'accompagne, mon protecteur
Folie, tu évacues mes peurs
Car dans ton pays ne voyagent que les fous, les insensés
La mort n'est rien quand on est fou
On supporte tout et rien
Le destin accomplit son oeuvre
Il n'y a pas de meilleure façon de mourir en perdant la raison,
et la raison n'existant plus, la souffrance,
passerelle vers la mort, s'éteint aussi
Thiên Kim Agnès Hiver
(Paris, Samedi 29 janvier 2005)
*
Cuồng Điên
Từ những ngày đầu,
Ta bước tới trên quãng đường thăm thẳm
Ta cũng đã lùi lại biết bao phen
Ta không còn dũng cảm
Trước nhu nhược yếu hèn,
Nên lừa mình, dối ta
Cho đời thêm chán ngán.
Cả với mình , ta dối gian lẫn trốn
Rồi một ngày hồn hóa dại chơi vơi
Cuồng loạn đó cho ta thêm can đảm
Là Thiên Thần hộ mạng của riêng ta
Cuồng điên ơi ! Ta không còn sợ nữa
Nơi xứ Người ăm ắp kẻ như ta
Chết là chi khi hồn thôi thắc mắc
Chuyện sống còn theo định mệnh đã ghi
Chết nào đẹp như khi người điên chết,
Đau khổ không còn tiễn bước chốn Thiên Thu .
Song Anh thoát dịch
Ngày 01/05/2006

Ba Mẹ Con




Philippe_Tâm - 7_vdn - Agnès_Thiên Kim
182 rue Vaugirard Paris 15ème vào cuối năm 1978


Nhớ không các con !

Đây tấm ảnh chụp trong những ngày đen tối nhất - Mẹ cảm thấy lúc ấy cô độc một mình nắm tay hai các con để tìm đường đi ... Nhưng giữa đời mênh mông, con người chật đất - Mẹ cảm thấy chẳng có ai nhìn mình...
Dầu lo lắng tột cùng, nhưng miệng mẹ lúc nào cũng gượng cười để trấn áp tất cả khó khăn... Thế rồi bình minh ló dạng ... Quới Nhân đến kịp lúc ... Thế là mình thoát qua cơn SÓNG dữ giữa biển đời .........
...............


Các con yêu của Mẹ ! Hỗm rày Thiên Kim rất bình tĩnh - Mẹ rất yên tâm . Còn Philippe cũng đàng hoàng - công việc làm ăn đang đà phát triển - Năm nay Mẹ mới nhận thấy Phil đã trưởng thành. Biết lo cho Mẹ, và cộng_trừ_nhơn_chia ... để hoàn lại những số tiền mà con đã mượn Mẹ để làm ăn. Mẹ không đòi, tự động con muốn trả, thế là "TỐT" lắm ! Mẹ vui - Tức nhiên con đang làm ăn khấm khá - Tháng 9 Mẹ sang LA sẽ tính sau. Tạ ơn Trời - Phật và Chúa Mẹ ! Tính tuổi tây, cuối năm này Philippe đúng 40 tuổi - Nhưng tuổi ta thì con đã 41 tuổi rồi. Chính con đã cho Mẹ bình an trong lúc này. Thiên Kim thì lúc nào cũng ngoan hiền - Mặc dù Kim mang một căn bệnh không thể bình phục được. Mẹ đã "chấp nhận" phần số đó là vậy vậy ... Căn bệnh này giữa đời rất nhiều người bệnh lắm - chứ không riêng chỉ một mình Kim. ..... Cầu cho các con của Mẹ luôn bình an.

Hai mẹ con


Tấm ảnh naỳ Mẹ với Philippe chụp đêm Giao Thừa Tết Dương Lịch 1982 - 1983, phút chốc bay vèo đã hơn 25 năm qua.

Thiên Kim vừa gọi hẹn với Mẹ là trưa chủ Nhật ngày 3 tháng 6 về Lễ Mẹ. Coi Phil có nhớ không nha ! Bữa Lễ Mẹ bên Mỹ , con đã gởi mail chúc mừng Mẹ rồi. Mẹ rất vui
......................




3 mẹ con

Philippe với Mẹ 5.12.1980 (Borlez - Belgique)

Philippe 18 tuổi nhảy đầm với mẹ - nhvt "Capitol" Paris, đêm 5.12.1985







Suy Tư

Mình được Hiền Vy làm tặng Blog này - Lòng biết ơn vô cùng và vui như hội Tết. Mà chưa nghĩ ra ... để viết nói cho đầy đủ nghĩa cái tấm lòng của HV đối với mình đây ? Chỉ biết ơn suông vậy sao ?!! Thôi, mình hẹn một ngày hoàn hồn trở lại mình sẽ gõ một bài thật dài... từ Paris qua Houston (TX) mới được. Hẹn HV nha ((^_^)) .

Đầu óc mình đang hướng về quê nhà ... Phải ! Quê nhà đang gặp thêm khổ nạn do bè lũ csVn đàn áp, bắt bớ dân lành .

Giờ Đã Điểm - Thơ Nguyễn Đình Hoài Việt




Giờ Đã Điểm

Giờ đã điểm, trời Việt Nam bừng sáng
Hãy đứng lên, tay kết nối vòng tay.
Nắng vàng tươi thắp sáng lửa tương lai,
Giữa thế kỷ trong lòng người khát vọng.
Cây dân chủ nở hoa trên báng súng,
Trái Tự Do theo triều nước vô bờ .
Cơn sóng thần làm sụp đổ Liên Xô,
Đế quốc Đỏ phải phân chia từng mảnh.

Bức tường đá, Bá Linh xưa hung hãn,
Bị san bằng do sức mạnh toàn dân.
Đông và Tây thề nối kết tình thân,
Cùng đoàn kết tự xây nền Dân Chủ.

Vùng Đông Á, Việt Nam ta bé nhỏ,
Cai trị dân, do loài khỉ ngu đần.
Ăn thịt người, hút máu mủ nhân dân,
Nhai ngấu nghiến cả xác hồn dân tộc.

Con gái Mẹ bị trung ương đầu độc
Não thai nhi ngâm rượu thuốc trường sinh.
Xuất cảng người, bán phụ nữ, học sinh.
Làm nô lệ hộ lý tình sinh lý.

Các bạn trẻ, du học sinh, anh, chị,
Có nghe không tiếng nức nở oan hồn.
Bạn nghĩ gì, tư bản đỏ dư tiền
Trên đau khổ của người dân trong nước.

Những bà mẹ, bán con vì tủi nhục,
Người phế binh, bị cưa cụt hai chân,
Thân lết la trên đống rác tìm ăn.
Đang phải sống làm chứng nhân thời đại.

Những em bé, tuổi đời năm bảy tuổi,
Chưa sạch mùi sữa mẹ, phải kiếm ăn.
Đứng dọc đường làm mối lái bán trôn
Xin bát cháo, nắm cơm đen đỡ đói.

Trên Miền Thượng, dân hiền lương bị đuổi
Khỏi thôn làng, cấm tụ hội nguyện kinh.
Phá nhà thờ, ép bỏ đạo Tin Lành.
Theo pháp lệnh, đốt Thánh kinh, bắt đạo.

Các Phật tử, dân Cao Đài Hoà Hảo
Phải vào tù bị tra khảo công khai
Các nhà tu, sư nữ với hiền tài
Bị vu khống bằng những lời buộc tội.

Thiên Chúa Giáo tại đô thành Hà Nội
Bị công an luôn phá rối ngày đêm.
Toàn giáo dân đã đồng loạt vùng lên
Đòi đất sống đòi lại quyền dân chủ.

Nơi linh địa hàng ngàn người không ngủ
Nguyện kinh cầu xin Thiên Chúa đoái thương
Ban bình an cho đất Việt quê hương
Mong tránh khỏi cảnh tang thương máu đổ.

Con cái Mẹ đã nhiều năm cực khổ
Trong chiến tranh bị khói lửa triền miên
Và bây giờ bị bóc lột dã man
Không chịu được phải đứng lên tranh đấu.
Đất Hà Nội, là thiên đường nhuộm máu
Người dân oan giữa thế giới văn minh .
Lửa căm thù ngút tận cửa trời xanh
Sao các bạn còn làm thinh hờ hững.

Hỡi Tập thể Cựu Quân Nhân anh dũng,
Cùng tòan dân, các chính đảng vùng lên.
Cháy Thái Hà sao ta nở ngồi yên
Trên xác chết của bà con trong nước ?
Giờ đã điểm, nhạc hùng ca thúc giục
Hãy đứng lên tay nối kết vòng tay
Dưới nắng vàng thắp sáng lửa tương lai
Giữa thế kỷ muôn lòng người khát vọng .


24/9/08
NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT

Ai Người Dân Việt



Hơn ba mươi năm, mắt lệ tràn
Nhìn dân tộc Việt vẫn lầm than
Bởi bầy «cáo đỏ» còn tác quái
Đày ải dân ta khổ ngút ngàn.

Xin gọi : trong, ngoài nước Việt Nam,
Cùng đứng lên quật khởi quyết tâm
Hàng hàng, lớp lớp đồng chung một,
Phất ngọn “Cờ Vàng*” dựng núi sông.

* * *

Tổ Tiên ta đã dày công
Ra tay dựng nước Việt Nam kiêu hùng
Bỗng đâu bè lủ điên khùng
Kéo về thống trị, não nùng dân ta.

Năm Châu, bốn bể gần xa
Ai người dân Việt đứng ra chung cùng
Đừng chủ bại, sống ung dung
Mà quên dân tộc khốn cùng khổ đau.

Vững lòng, trước cũng như sau,
Tinh thần Dân Chủ ta nào lãng quên.
Tự Do, bình đẳng giữ nền,
Quê Hương Quang Phục dưới trên thuận hòa.

Việt Dương Nhân
(*) Cờ vàng ba sọc đỏ

Hạc Hồng Khép Cánh



Vẳng nghe điệu nhạc cung đàn
Mảnh đau thương, hóa trăm ngàn giọt châu
Thâm trầm đời chuốc lắm sầu
Từ em về chốn đỉnh đầu núi xa.

Em đi nước bốc, mây sà
Gió ngưng, mưa đọng, tiếng ca im lìm.
Hạc hồng khép cánh trong đêm
Ngủ yên giấc mộng hồn mơ tiên về.
............... !!

Nổi chìm trong cõi đam mê
Say sưa ngụp lặn, lết lê thân tàn
Sổ đời nay đã sang trang
Gió giông lắng lặng, mây ngàn biếc xanh.
........

Hạc hồng khép cánh tuổi xanh
Tiếng thương vang vọng xếp thành mây cao.
Mộng đời còn thắm ước ao
Bước chân đã vội bước vào vô ưu.

Hạc hồng khép cánh buồn hiu
Thăng trầm đã trải vạn điều đắng cay
Mưa lòng lạnh cả bàn tay
Nắng tâm nguội cả tháng ngày chân đi.

Chim hồng muốn khép làn mi
Cơn dông đầy gió...còn gì giấc mơ
gửi hồn đành ghép vần thơ
Hạc hồng khép cánh đợi chờ ngày sang.

VIỆT DƯƠNG NHÂN -TAM MÃ
(6/2008)

Bài Thơ Không Tựa

Uyên Phương Minh Nguyệt diễn ngâm
*
Một chiều đông, vứt bỏ đời cát bụi
Tưởng hết rồi những tủi nhục đắng cay
Tưởng hết rồi những sầu khổ trần ai
Bao năm tháng tưởng tro tàn, lửa nguội.
Bước đường trần mấy ai ngờ may rủi
Sợi dây sầu vướng mắc giữa đường đi
Chiều hôm nao, dòng lệ ướm bờ mi
Bao kẻ hẹn bỏ mình ta chờ đợi!
Buồn não nuột không còn chi nghĩ ngợi
Vội ra đường, lê gót bước lang thang
Nghe gió ̣lòng thổi lạnh buốt tâm can
Hồn trĩu nặng, mắt nhìn xa diệu vợi.
Ghé một nơi chẳng ai chờ, ai đợi
Mượn rượu đào để sưởi ấm hồn ta
Bỗng gặp người quen, Anh bước ngang qua
Lòng vui nhộn như được quà, được kẹo
Anh ghé vào, kể chuyện đời chồng chéo
Chén đầy vơi, cười nghiêng ngả quên đời...
Việt Dương Nhân
(France, Ivry-sur-Seine, Tiểu-gia-trang, 16 giờ 05, chiều hè 04-07-2002)

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2008

Bên Bờ Sông Lạnh


Tưởng nhớ Người nhạc sĩ tài hoa đã đi vào cõi Vĩnh Hằng
TTT

*

Chắc anh đã biết sông Seine ?
Dòng sông lành lạnh em quen lâu rồi
Buồn buồn đến đó em ngồi
Tay ôm giấy bút, tay mồi lửa châm*.

Mắt nhìn trời nước xa xăm
Gởi hồn theo gió vịnh ngâm thơ tình
Dòng sông lẳng lặng làm thinh
Còn bầy cá nhỏ như rình lắng nghe.

Mấy đôi chim sẻ e dè
Nhìn em ngơ ngác rục rè làm duyên
Sông Seine còn lắm ghe thuyền
Dặt dìu xuôi ngược chở chuyên khách hàng.

Chiều nay trời của thu sang
Lá xanh ươm ướm vàng vàng rơi rơi
Sông Seine đẹp lắm anh ơi !
Về đây mà ngắm cảnh trời dệt thơ.

Hồn em sao thấy ngẩn ngơ
Nhớ anh mượn chữ kết thơ đôi vần
Mộng mơ chờ đợi bâng khuâng
Bên bờ sông lạnh mong chân anh về !

VDN

(*) Châm thuốc lá

(Chiều thu nhớ Người, Paris 7ème)

Họa

BÊN BỜ SÔNG SEINE

*

Sợi nắng chiều nay óng ánh vàng

Xuyên qua cành lá đón thu sang
Bên cầu khách lạ dừng chân bước
Nhìn nước sông Sein thấy vấn vương.

Hơn một lần mơ được đến đây
Bên bờ sông lạnh (*) dưới tàn cây
Mơ màng thưởng ngoạn trời mây nước
Gió mát ru tình khách vãng lai.

Vài ba chìm sẻ đến tìm mồi
Chia sẻ vài câu thăm hỏi tôi
Vội vàng từ giã bay nơi khác
Hiếu khách phương xa thế đủ rồi.

Tâm sự đa tình khách mộng mơ
Hành trình thăm viếng có đâu ngờ
Paris quyến rủ giờ mới biết
Tìm gặp ai đây ý đợi chờ.

(*) Trích thơ vdn.

NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT

24/09/08.