Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

KHỦNG KHIẾP ! Cách Hành Xử Của Công An Việt Nam Đối Với Người Dân






Tàu Cộng Xâm Lược Đất Nước Ta - Đảng Cộng Sản Việt Nam làm gì ?






Tính toán sai lầm của Kissinger có thể đã giúp Mao Trạch Đông giữ nguyên quyền lực


Thụy My - RFI - Thứ bảy 25 Tháng Sáu 2011

Nhìn lại lịch sử quan hệ Mỹ - Trung, tờ báo Úc The Australian cho rằng có thể sự tính toán sai lầm của Henry Kissinger đã giúp Mao Trạch Đông củng cố được quyền lực.

Bài báo nêu nhận định của Jasper Becker, nhà văn, nhà báo từng là thông tín viên trong suốt hai thập kỷ tại Trung Quốc, tác giả của một cuốn sách mô tả lại nạn đói do chính sách đại nhảy vọt của Mao đã khiến cho trên 30 triệu người chết. Becker nhìn nhận Kissinger đúng là kiến trúc sư xây dựng nên quan hệ Mỹ - Trung. Vào thời đó, ông Kissinger nhận định, Liên Xô có vẻ nguy hiểm hơn Trung Quốc về chính sách bành trướng. Nhưng Becker đặt câu hỏi : « Mỹ được lợi gì trong việc này ? Các lãnh đạo độc tài Trung Quốc tiếp tục nắm quyền, bất chấp sai lầm tai hại của Mao. Nếu Bắc Kinh và Matxcơva lao vào chiến tranh, chắc chắn là sẽ có lợi hơn cho Mỹ » với Cam Bốt được cứu vãn khỏi bọn Khmer Đỏ diệt chủng, khả năng chiến thắng tại Việt Nam, và dập tắt được mối đe dọa đối với Đài Loan và Hàn Quốc.

Thay vào đó, Trung Quốc đã thuyết phục được người Mỹ rút khỏi Đài Loan, rồi sau đó ủng hộ những kẻ sát nhân dưới trướng của Bắc Kinh là Khmer Đỏ, khiến Mỹ phải thua trong chiến tranh Việt Nam, và hy sinh Tây Tạng.

Ông Becker kết luận : « Thực sự mà nói, người Trung Quốc không thể tin nổi may mắn của mình, khi tìm ra được một đối tác ngây thơ và dễ bảo như Kissinger. Ông ta ngoan ngoãn tin theo bất cứ lời nói thơn thớt cửa miệng nào của các lãnh đạo Bắc Kinh ». 


Báo chí Việt Nam ngày càng 'sexy hóa'?

Việt Nam có hàng trăm tờ báo, nhưng nhiều người lo ngại về chất lượng báo in và báo mạng hiện nay
Đang có một loạt tiếng nói lo ngại báo chí Việt Nam ngày càng trở nên 'lá cải' mà lờ đi những bức xúc trong đời sống xã hội hiện nay.
Đặc biệt, các nhà bình luận chỉ trích việc ngày càng nhiều tờ báo và trang mạng tìm cách câu khách bằng việc khai thác yếu tố tình dục.
Trong một chuyên đề đặc biệt, tờ Thể thao - Văn hóa đặt câu hỏi cho nhiều nhân vật có tiếng trong nước quanh sự "hở hang" của báo chí hiện nay.
Bà Nguyễn Thế Thanh, từng là Phó Giám đốc Sở Văn hóa và Thông tin TP. HCM, nói: "Các hình ảnh kiểu playboy thế này xuất bản trước đây mấy năm thì có mà phạt tiền không kịp đếm, có khi người phụ trách báo còn bị kỷ luật nữa ấy chứ."
Cũng trên tờ báo này, đạo diễn điện ảnh Lê Hoàng lo ngại về sự nhập nhèm - cả báo tự nhận "nghiêm túc" lẫn "lá cải" đều mạnh tay khai thác yếu tố tình dục.
"Đáng ra những tờ báo, những trang mạng đứng đắn thì phải rất đứng đắn còn những tờ lá cải thì cứ để cho họ lá cải vì có ngăn cũng khó ngăn được."
"Sau khi khoanh vùng như thế mới có thể giáo dục lớp trẻ một cách cụ thể, cho họ biết đâu là những giới hạn mà họ sẽ vượt qua và đâu là rào cản về đạo đức," vị đạo diễn nhận xét.
Đạo đức báo chí
Nhiều người đi xa hơn, cho rằng truyền thông đang bỏ quên trách nhiệm xã hội khi mà hiện trạng đạo đức ở Việt Nam bị nhiều người xem là ngày càng tụt dốc.
Hồi đầu năm nay, trang mạng lacai.org được một người giấu tên lập ra, chuyên điểm những tin có thể xem là "nhảm" nhưng được khai thác mạnh trên báo trong nước hiện nay.
Trả lời BBC, người quản lý trang này nói mục đích của trang web là "thay đổi nhận thức của người đọc báo về chất lượng và mục đích của báo chí."
Người quản lý trang này hy vọng truyền thông trong nước "tập trung hơn về những vấn đề cốt lõi (chính trị, xã hội, văn hóa lành mạnh) và cần coi trọng đạo đức báo chí."
Nhiều người làm báo dường như đang buồn cho nghề của mình, như thể hiện qua một bài châm biếm của tác giả Quỳnh Tun trên báo Phụ Nữ TP. HCM.
Xin tất cả mọi người hãy sexy lòng yêu nước và sự tử tế, còn những gì thuộc về riêng tư xin hãy kín đáo, lựa lời.
Nhà văn Thùy Linh
"Thôi thì, bao nhiêu ảo vọng về “quyền lực thứ 4”- như trong trường các thầy cô (không bao giờ làm báo) dạy mình, giờ quyết xếp lại. Mình đi trồng cải cho lành!" nhà báo này tự diễu.
Trong khi đó, ở một bài viết gây chú ý tuần này có tựa "Sexy tất cả, trừ lòng yêu nước!", nhà văn Thùy Linh nhận xét cay đắng rằng báo chí trong nước hiện có thể "phơi bày tất cả, trừ sự thật".
Tác giả viết: "Nếu có cô gái đẹp nào đã dám khỏa thân vì môi trường (hay vì gì gì đó) thì xin hãy một lần sexy lòng yêu nước để người dân được một lần ngưỡng mộ?"
"Xin tất cả mọi người hãy sexy lòng yêu nước và sự tử tế, còn những gì thuộc về riêng tư xin hãy kín đáo, lựa lời…"
"Đừng để các bạn trẻ chỉ thấy sự phồn hoa, phù phiếm mà quên đi hơi thở nặng nhọc của người dân và đời sống nghèo nàn, cực khổ của bao kiếp người đang vật lộn mưu sinh, trong đó có thể là cha mẹ họ," nhà văn Thùy Linh viết.
Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo lại phân biệt hiện nay có hai làng báo: "'Làm báo nói láo ăn tiền' và 'làm báo nói thật ăn đòn' nghe thật chua xót, nhưng đó lại cũng là một sự thật song hành đang hiện diện."
Ý ông muốn nhắc đến sự lớn mạnh của những "nhà báo - blogger" trong nước, mà theo ông là "lực lượng tự phát có thể làm thay đổi sự già nua của báo chí quan phương".
Chính lực lượng này đã tường thuật khá đầy đủ các sự kiện chính trị lớn, ví dụ các cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Việt Nam mới đây, trong khi hầu hết báo chí chính thức đều im lặng hay viết sơ sài.

BBC


Trung Quốc tiến thoái lưỡng nan

Việt Long, phóng viên RFA

2011-06-25
Hải quân Việt Nam tập trận bắn đạn thật, một hành động chưa từng có, sau khi tố giác tàu Trung Quốc xâm nhập hải phận, hai lần tấn công các tàu nghiên cứu của Việt Nam, trong vòng một tháng vừa qua.
AFP
Biểu tình trước lãnh sự quán Trung Quốc tại Manila, Philippines ngày 08/06/2011, tố cáo Trung Quốc "bắt nạt" Philippines trong tranh chấp quần đảo Trường Sa.

Trong khi người phát ngôn bộ ngoại giao Trung Quốc, ông Hồng Lỗi, tuyên bố Bắc Kinh sẽ không sử dụng vũ lực, thì trận đấu khẩu ngoại giao vẫn tiếp diễn. Lực lượng những người dân gọi là “yêu nước” của cả hai nước đều tỏ ra bừng bừng khí thế. Nguy cơ không nhỏ của chiến tranh khi ẩn khi hiện.
Cuộc đối đầu cho thấy những thách thức đáng kể mà Trung Quốc phải đối diện để bảo vệ sự công bố chủ quyền ở biển Đông gây nhiều tranh cãi. Từ lâu Trung Quốc đã công bố quyền sở hữu hải phận chung quanh các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, bác bỏ sự xác lập chủ quyền của các nước láng giềng.

Tạo thêm mâu thuẫn

000_Hkg4999757-250.jpg
Giới trẻ xuống đường biểu tình chống Trung Quốc hôm 12/6/2011 tại Hà Nội. AFP Photo.
Trong những năm gần đây, Trung Quốc nhìn chung thì cũng gắng bắt chước Tổng thống Mỹ Teddy Roosevelt trong thế kỷ 20 trước đây, để “nói ngọt nhưng trong tay mang gậy lớn”.
Lần đầu tiên dự cuộc Đối thoại về chiến lược Shangri-La ở Singapore, Bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt nhắc lại là “Bắc Kinh luôn kiên trì theo đuổi con đường phát triển hòa bình” và nước ông “không có hành động bá quyền hay bành trướng quân sự”.
Lời đó không thuyết phục được các nước láng giềng. Họ tin rằng lời hòa dịu êm tai của Bắc Kinh chỉ ẩn dấu thêm những hành động thô bạo ở Hoàng Sa, Trường Sa.
Với một căn cứ hải quân tương đối mới ở đảo Hải Nam, một hạm đội hiện đại, Trung Quốc giàu khả năng hơn trong việc dọa dẫm láng giềng. Nhiều dấu hiệu cho thấy họ càng ngày càng sẵn sàng làm như vậy.
Tuần qua Việt Nam đã tố giác hành động của Trung Quốc là một hành động có dự mưu, tính toán cẩn thận, để tấn công chiếc tàu thăm dò khai thác dầu của Việt Nam. Philippines cũng lên án nhiều tàu Trung Quốc đã có hành động bắt nạt tàu của Philippines, thậm chí còn bắn vào những ngư dân không vũ trang hồi cuối tháng giêng. Manila còn có hành động tượng trưng để thách thức Trung Quốc, đặt lại tên biển Nam Trung Hoa là biển Tây Philippines, và nhổ bỏ một số cọc Trung Quốc cắm trong vùng biển Trường Sa.
Sự quả quyết trong hành động xác định chủ quyền ở biển Đông, hay biển Nam Trung Hoa, có thể làm hài lòng một số người ở Bắc Kinh, nuôi dưỡng tinh thần quốc gia và yểm trợ lời kêu gọi xây dựng lực lượng hải quân hùng mạnh, vươn xa. Tuy nhiên ít ra trong thời gian sắp tới những hành động nặng tay có thể không lợi cho Trung Quốc.

Chiếc dù an ninh của Mỹ

jmc250.jpg
Thượng Nghị Sĩ John McCain đang phát biểu tại Hội thảo Quốc tế về Biển Đông ở Washington DC hôm 20-06-2011. Photo courtesy of CSIS.
Phản ứng của các nước liên quan đến vấn đề chủ quyền biển Đông đã làm mối quan hệ giữa Bắc Kinh với khu vực này thêm rắc rối, và có vẻ đang khiến những nước này lui về nhờ vả chiếc dù an ninh của Mỹ. Tháng qua, Việt Nam, Philippines và một số nước khác đã kêu gọi Mỹ giúp đỡ. Khu trục hạm Chung-Hoon, thuộc lại tối tân của hải quân Hoa Kỳ, đã được lệnh vào vùng để “bảo đảm tự do lưu thông”.
Trung Quốc đang chạm phải sự mâu thuẫn với các quốc gia láng giềng về giải pháp cho biển Đông. Bắc Kinh muốn giải quyết song phương với từng nước nhỏ hơn để dễ đạt được sự nhượng bộ. Các quốc gia này lại muốn theo đuổi đường lối đa phương, để những chú tí hon xúm lại lại chống anh khổng lồ đồng thời chung nhau chiếc dù che của Mỹ, khi hạm đội 7 thong dong vượt sóng ở phía chân trời.
Đối với Trung Quốc, muốn tránh đường lối đa phương thì phải có chiến lược “gài nêm” để dụ dỗ từng nước liên quan tách ra, bỏ rơi các nước kia, tránh xa Mỹ. Trung Quốc đã thử cả bàn tay bọc nhung lẫn tay bọc sắt, lúc thì kêu gọi cùng khai thác chung, lúc thì lên gân khoe bắp thịt quân sự. Cả hai lối đều vô hiệu.
Biện pháp ngoại giao sẽ đưa các quốc gia đối thủ vào bàn thương nghị, nhưng Trung Quốc sẽ không ở vị thế giữ nhiều được quyền quyết định. Thêm nữa, một Trung Quốc hiền dịu cũng không dọa được Đông Nam Á đừng đoàn kết.
Nhưng dùng bàn tay sắt cũng đem lại không ít khó khăn. Bắc Kinh có khát nhiên liệu đến mấy cũng không khao khát tung ra chiến tranh trong một khu vực mà hải quân Hoa Kỳ vẫn giữ quyền lãnh đạo chỉ huy, và việc bảo vệ lãnh thổ lãnh hải sẽ đem lại những chi phí lớn lao về kinh tế, và tổn thất về ngoại giao. Chưa nói đến hành động quân sự, chỉ cần đe dọa quân sự cũng đủ khiến láng giềng vội ngả theo Mỹ để được giúp, và làm cho Trung Quốc mang tai tiếng nói một đằng làm một nẻo.
Sách lược của Bắc Kinh hiện nay cho thấy rõ nỗ lực chèo lái giữa hai chiến thuật mềm và cứng đó. Một mặt đe dọa để các đối thủ kết hợp lập trường xác định chủ quyền, một mặt lại lẩn ra ngoài những đụng chạm để chờ thời cơ khi lực lượng hải quân Trung Quốc có thể cân bằng được những lợi và hại trong toàn khu vực. Trong khi chờ đợi, Bắc Kinh bi nguy cơ gây tổn hại cho chiến lược tương đối thành công, là chiến lược “tấn kích êm đềm” ở Đông Nam Á, đồng thời lại tạo nuôi dưỡng những lực lượng có thể gây nên những cuộc xung đột ngoài ý muốn.
(Nguồn: CNN/John D. Ciorciari, giáo sư Đại học Michigan)

Hãy Sống Lại Khí Thế Bạch Đằng, Đống Đa; bảo vệ Độc Lập Tổ Quốc - Đỗ Văn Phúc

  Viết để yểm trợ cao trào dân chủ, độc lập trong nước


Mượn lời Quang Trung Đại Đế :
“Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam Quốc Anh Hùng chi hữu chủ "


Một nước nhỏ ở bên cạnh một nước khổng lồ thì vui ít buồn nhiều. Mối lo âu đầy ắp trong từng bữa ăn, giấc ngủ của các nhà lãnh đạo là làm sao giữ được chủ quyền, không bị bức hiếp. Nhất là cái nuớc lớn đó lại có một dân số quá đông, đói nghèo, hiếu chiến, hàng ngàn năm từng ôm ấp mộng bành trướng xâm lăng để giải toả những vấn nạn về đất đai, sinh kế của dân họ.

Việt Nam, cũng như các nước Tây Tạng, Mông Cổ, Mãn Châu, Cao Ly, Tân Cương, Thổ Phồn… là trường hợp điển hình về mối hiểm họa khi nằm kề một nước Trung Hoa mà dân số và lãnh thổ lớn gấp hàng chục lần, cũng như tính nết ngạo mạn, tự cao, hung hăng, hiếu chiến của dân tộc Hoa Hán vốn luôn tự coi mình là con trời, coi các quốc gia lân bang là man rợ.

Việt Nam đã chiến đấu kiên trì cả ngàn năm mới giành được độc lập năm 938 sau chiến thắng Bạch Đằng Giang của Tướng Quân Ngô Quyền. Rồi tiếp theo thêm gần 1000 năm phải chịu đựng nhiều cuộc chiến tranh xâm lược từ phương Bắc mà lần nào, cha ông ta cũng anh hùng chống trả và đánh bại quân thù. Nhiều nước không may đã rơi vào vòng cương tỏa của Trung Hoa như Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng mà ít có hy vọng phục quốc.

So về lãnh thổ, Trung Cộng rộng hơn Việt Nam gần 30 lần (9.6 triệu cây số vuông so với Việt Nam chỉ có hơn 330 ngàn). Về dân số hiện nay thì gấp hơn 16 lần (1.4 tỷ so với 86 triệu). Cho nên ỷ đông, ỷ lớn, Trung Hoa từ cổ đại vẫn luôn luôn hiếp đáp Việt Nam ta, hàng chục lần xua quân xâm lấn trong chuổi dài lịch sử mấy ngàn năm.

Việt Nam là một quốc gia độc lập, có chủ quyền

Dân tộc Việt Nam phát xuất từ miền Hoa Nam, phát triển xuống đồng bằng Bắc Việt, đã lập thành một quốc gia Âu Lạc có các định chế chính trị riêng biệt, có nền văn hoá đặc thù, ngôn ngữ hoàn toàn khác hẳn ngôn ngữ Trung Hoa. Dù bị Trung Hoa đô hộ cả ngàn năm, dân tộc Việt vẫn luôn quật cường, khởi nghĩa giành lại độc lập.

Năm 938 đánh dấu trang sử mới của một Đại Việt mà từ đó, các vương triều nối tiếp luôn biểu hiện tinh thần độc lập, từng oanh liệt chống trả và chiến thắng bắc xâm.

Bốn câu thơ đầy khí phách của danh tuớng Lý Thường Kiệt được xem là bản tuyên cáo độc lập của Việt Nam:

Nam Quốc sơn hà, Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khang, thủ bại hư

Trước một nước Tàu rộng lớn, trước một dân tộc đông đúc hiếu chiến, tổ tiên chúng ta đã tỏ ra bất khuất hiên ngang đứng dậy. Điều đó có được là nhờ vào tinh thần dân tộc, tính tự hào, tự tin của nòi giống Lạc Hồng. Nó chỉ có được khi có những vị quân vương đức độ, một chính sách hợp lòng dân, liên kết được sức mạnh tổng hợp, trên dưới một lòng. Đó là thời huy hoàng lịch sử dưới triều các Thánh Vương Lý Nhân Tông, Trần Nhân Tông. Đó là thời đã sản sinh ra những anh hùng cái thế Trần Quốc Tuấn, Lê Lợi, Nguyễn Huệ mà những chiến công đã lẩy lừng chấn động một góc trời Đông Á.

Vào tháng 12, 1637, Vua Lê Thần Tông cử Vinh Quân Công đi sứ sang Tàu. Vua Minh là Sùng Trinh ra câu xuất nhằm hạ nhục nuớc ta, nhắc đến cột trụ đồng do Tàu dựng lên sau khi đánh thắng Hai Bà Trưng (Đồng trụ chí kim đài dĩ lục, dịch nghĩa: Cột trụ đồng nay còn rêu xanh), Sứ giả Vinh Quân Công Giang Văn Minh đã hiên ngang nhắc lại hai lần chiến công Bạch Đằng qua câu đối:
 
Đằng Giang tự cổ huyết do hồng
(Nghĩa: Sông Bạch Đằng đến nay còn loang máu (quân Tàu)

Chủ quyền quốc gia, tình thần dân tộc của Việt Nam lại lần nữa được người anh hùng Quang Trung Nguyễn Huệ nhắc đến trong một câu đầy khí phách:

“Đánh cho sử tri Nam Quốc Anh Hùng chi hữu chủ "

Trung Hoa Lớn, Nhưng Chưa Hẳn Đã Mạnh.

Người ta có thể nói một cách khôi hài rằng, cái khối 1 tỷ rưởi dân Tàu mà tràn xuống thì 80 triệu dân Việt cũng chết vì ngộp thở. Nhưng xét về nhiều khía cạnh, liệu con số khổng lồ đó có đủ sức mạnh thống nhất không hay chỉ là một vỏ bọc của những mâu thuẫn, xung đột mà có thể tan vỡ bất cứ lúc nào khi có những tác nhân đúng lúc.

Các quốc gia đang đối phó với những nguy cơ tan vỡ trong nội bộ thường tạo ra kẻ thù bên ngoài để khích động tinh thần quốc gia cực đoan, đánh lạc hướng đấu tranh của dân chúng.

Trung Cộng, từ sau biến cố Thiên An Môn, đã thấy cao trào đấu tranh dân chủ như một đe dọa cho sự thống trị của đảng Cộng Sản. Rồi tiếp theo, các cuộc nổi loạn triền miên ở Tân Cương, Tây Tạng. Trung Cộng một mặt ra sức phát triển công nghiệp quốc phòng, xây dựng quân đội hiện đại và tìm cách lấn xuống vùng biển Đông. Thấy một nước Việt Nam nhỏ bé, lạc hậu, đói nghèo với một nhà cầm quyền ươn hèn, bất tài chỉ biết tham ô; Trung Cộng đã liên tiếp xâm lấn, chiếm đất biên giới, chiếm hải đảo, xâm lăng kinh tế qua những chương trình đầu tư, khai thác, xuất cảng nhân công. Nhưng chúng chỉ dám lên mặt với học trò Việt Cộng thôi. Những lần lên gân cốt đe dọa Đài Loan đã đem lại những phản ứng rất mạnh làm chúng chùn bước. Năm ngoài, thấy Hoa Kỳ bận lo các chiến trường Iraq, Afghanistan, một viên tướng Tàu còn thử nắn gân cốt Mỹ qua những đe dọa quân sự. Nhưng cả thế giới đều thấy rõ tiềm lực của Trung Cộng chưa bén đến gót chân Hoa Kỳ nếu so về trang bị kỹ thuật tân tiến lẫn hoả lực. Mới mua và tân trang một hàng không mẫu hạm cũ rách của Nga, chúng tưởng rằng đã mạnh để tiến ra Biển Đông.

Trong tác phẩm “China, Fragile Superpower” xuất bản năm 2007, Tiến Sĩ Susan Shirk đã phân tích đầy đủ nội tình của Trung Cộng để chứng minh rằng Trung Cộng chỉ là một “siêu cường mong manh” chứ chưa hẳn có thực lực. Thứ siêu cường này chỉ để tháu cáy các quốc gia yếu bóng vía mà thôi.

Tưởng cũng nhắc sơ qua chút lịch sử để chúng ta có thể phần nào an tâm về đám khổng lồ chân đất sét này.

Tính từ nhà Tần thống nhất năm 221 B.C. đến Cách Mạng Tân Hợi (1911) , nước Tàu cũng trải qua nhiều biến loạn, phân rẽ rối thống nhất nhiều lần do sự khác biệt về chủng tộc, văn hoá và các tham vọng, mưu đồ. Một nước nhỏ bị nước lớn chiếm đoạt thống trị là lẽ thường. Nhưng trái lại, nuớc Tàu “vĩ đại” kia từng hai lần bị “bọn rợ” Mông Cổ thống trị trong 162 năm (1368-1206), và “rợ” Mãn Châu cai trị trong 296 năm (1616-1912) mà nếu không có liệt cường rồi Nhật Bản nhảy vào xâu xé, thì chưa biết còn bị thắt bím tóc (phong tục Mãn Châu) cho đến bao giờ.

Xin nhắc sơ:

Tháng 12 năm 1937, chỉ vài ngàn quân Nhật tiến đánh Nam Kinh, nơi có khoảng 150 ngàn quân Tàu phòng thủ (Nanking, Anatomy of an Atrocity, Masahiro Yamamoto, trang 47). Không dám chống lại, quân Tàu đầu hàng và bị quân Nhật tập trung lại, kêu từng hàng ngang tiến lên để cho lính Nhật thực tập chặt đầu, đâm lưỡi lê, xô xuống giao thông hào cho xe tăng cán qua. Cả trăm ngàn lính Tàu hèn nhát như những con thỏ, đứng chờ đến lượt mình mà không có một phản ứng.  Tổng cộng có khoảng 100 ngàn lính Tàu bị chết, trong đó có 52 ngàn bị xử lính Nhật đem ra xử tập thể (sđd, trang 88 và 110). Nếu tính luôn số thường dân thì con số bị giết lên đến 160 ngàn người (trang 193)

Lạm bàn một chút về kinh tế, thì tuy bên ngoài thấy sự phát triển tưởng có thể cạnh tranh với Hoa Kỳ, Nhật Bản, tưởng có thể ngoi lên hàng đầu thế giới. Nhưng nếu so về GDP per capita, (Trung Cộng US$ 7518, so với Hoa Kỳ US$47,275) thì vẫn còn ở mức dưới trung bình so với các nước trên thế giới (thứ 94 trên tổng số 183 nước, theo thống kê của IMF). Điều này chứng tỏ sự phát triển của Trung Cộng thiếu nền móng, không đồng bộ, và chỉ là mặt nổi ở các đô thị mang tính chất phô trương mà thôi.

Cho hay, Trung Cộng không thưc mạnh mà chỉ hung hăng, ăn hiếp người yếu thế. Còn nếu đụng phải đối thủ, thì họ cũng chỉ là những con thỏ đế mà thôi.

Trước Hiểm Họa Trung Cộng, Chúng ta Làm Gì?
Dĩ nhiên, Việt Nam ngày nay dưới chế độ Cộng Sản đã quá nhu nhược về chính trị, lạc hậu về kinh tế, yếu kém về quốc phòng. Cho nên Trung Cộng mới được đà lấn áp.

Sau rất nhiều năm mà dân chúng, đặc biệt tầng lớp thanh niên đã ngủ mê trong cơn ma túy Cộng Sản, và yếu nhát trước bạo lực đàn áp của nhà cầm quyền; ngày nay họ đang vùng lên, ý thức hiểm họa mất nước. Những cuộc biểu tình xảy ra gần đây đã cho thấy một khí thế sôi sục xuất phát từ lòng ái quốc vốn tiềm tàng trong tâm thức mỗi người dân Việt. Người Việt Nam, nhờ sống sát nách Trung Hoa, đã trở nên thiện chiến. Nếu được sống trong một chế độ tốt đẹp, lòng ái quốc sẽ càng được hun đúc thêm và càng dung mãnh mà không một sức mạnh nào có thể khuất phục.

Tuy thế, chúng ta không sợ cuộc chiến quân sự. Vì thế giới ngày nay sẽ không để cho Trung Cộng mặc tình thao túng. Cuốn sách mới đây “Death by China” của Peter Navarro, đã cảnh tỉnh nhân loại yêu hoà bình về một Trung Cộng đang đầu độc thế giới, thực hiện mưu đồ thống trị kinh tế mà từ lâu đã xâm nhập vào lục địa châu Phi, các nước Ả Rập, và đang gây tranh chấp ở vùng Thái Bình Dương.

Khi Trung Cộng hung hăng diễn tập ở Biển Đông, Hoa Kỳ đã phản ứng với cuộc diễn tập với các quốc gia trong vùng, song song với những tuyên bố mạnh bạo, răn đe của Ngoại Trường Hillary Clinton. Ngoài Việt Nam, còn nhiều quốc gia Đông Nam Á cũng luôn ý thức sự đe dọa của Trung Cộng nữa. Chắc chắn họ không ngồi chờ đến phiên mình dâng thịt cho con sói Trung Cộng.

Vấn đề là liệu nhà cầm quyền Cộng Sản Hà Nội có chọn lựa giữa mất nước và mất quyền thống trị đảng hay không .

Một khi còn chế độ và chính sách Cộng Sản, thì không bao giờ tập hợp được một khí thế Diên Hồng để đoàn kết chống xâm lăng. Máu xương chỉ dâng hiến cho Tổ Quốc chứ không hy sinh để bảo vệ tập đoàn thống trị gian ác.

Người trong nước đang vùng lên. Người Việt hải ngoại phải tiếp sức, biểu lộ sự đồng tình ủng hộ thúc đẩy một lúc hai cao trào chống bạo quyền và chống xâm lăng.

Máu sẽ đổ, nhiều người sẽ hy sinh; đất nước sẽ lâm vào binh đao khói lửa, có thể sẽ bị Trung Cộng tạm thời xâm chiếm.

Nhưng giữa sự hy sinh và nền độc lập tự do của tổ quốc, dân Việt chúng ta chọn điều nào?

Austin 19 tháng 6, 2011

Đỗ Văn Phúc.

Michael Do (Do Van Phuc)
webpage: www.michaelpdo.com
Vietnamese Communists must render FREEDOM, DEMOCRACY and HUMAN RIGHTS to the people before a political defeat would cost them their livelihood and even their lives.

Video: CĐ VN tại Mass Biểu Tình Chống Trung Cộng

June 19, 2011

Ngày Quân Lực VNCH 2011.

Kỷ Niệm Ngày Quân Lực VNCH 19-6-2011 và Biểu Tình Chống Trung Cộng tại Boston 2011, USA.

Photo Courtesy: NV Boston.

http://nguoivietboston.com/196/album/#slides/196-0.jpg







Ngày Quân Lực VNCH 2011.

Kỷ Niệm Ngày Quân Lực VNCH 19-6-2011 và Biểu Tình Chống Trung Cộng tại Boston 2011, USA.

Photo Courtesy: NV Boston.


http://nguoivietboston.com/196/album/#slides/196-0.jpg

Mầm đại loạn ! - Lê Nguyên Hồng


Loạn lạc xảy ra trong một đất nước, phản ánh sự khủng hoảng của một thể chế, đế chế, triều đại, hay chế độ. Đại loạn là khi quốc gia đó mất kiểm soát và mất cân bằng trong trật tự xã hội, quan chức tác trách, pháp luật lỏng lẻo bất minh, lòng dân không phục, nạn cướp bóc hoành hành. Các chuẩn mực đạo đức xã hội bị bào mòn thoái hóa, biến dị. Dân nghèo trỗi dậy, giặc ngoài nhòm ngó vv…
Nước Việt Nam, hàng ngàn năm qua luôn phát triển theo một quy luật có dạng đồ thị hình sin: Thịnh – Suy => Suy – Thịnh. Hiện nay nó đang đi xuống dốc với tốc độ khủng khiếp, mang trong mình sự loạn lạc khôn cùng, thể hiện sự suy tàn nghiêm trọng của thể chế Độc tài Cộng sản. Đại loạn nay đã bắt đầu vượt qua giai đoạn “mầm” và phát triển thành “cây”, có lẽ phải gọi mối nguy hiểm khôn lường ấy là “cây đại loạn”…
Đại loạn ở Việt Nam không còn là nguy cơ, nó đã gõ cửa chế độ, len lỏi vào từng ngôi làng, từng ngõ xóm, từng con phố, góc chợ, cuối đường. Đại loạn luôn sẵn sàng cướp đi miếng cơm của bác dân cày, sẵn sàng cướp đi tuổi thơ của em bé, sẵn sàng phá tan hạnh phúc của mọi gia đình. Chúng ta cùng tìm hiểu xem ác thần Đại loạn đang hoành hành ở Việt Nam như thế nào?
Loạn mua quan bán chức:

Có lẽ còn trắng trợn hơn cả thời Phong kiến, nạn mua quan bán chức trong xã hội Việt Nam từ mấy chục năm nay đã tồn tại và phát triển như một thứ bệnh dịch kháng thuốc. Trước đây là chuyện đút lót thông qua quà biếu. Nay thì là chuyện ăn chia hẳn hoi, rành mạch, ví dụ: Để được chuyển sang làm cảnh sát giao thông, một viên công an bình thường sẽ phải chung chi khoảng từ 1 đến 2 trăm triệu đồng cho cấp trên. Muốn được lên chức bí thư, chủ tịch huyện, một viên trưởng phòng sẽ phải chi khoảng 500 triệu trở lên. Chức chủ tịch, bí thư tỉnh, thành phố (vùng núi) là 1 đến 3 tỉ, tùy theo vị trí chức vụ người đó đang ngồi, còn những chức vụ này ở vùng đồng bằng thì cần phải chạy với khoản tiền lớn hơn. Cấp thứ trưởng, bộ trưởng thì vô cùng, tùy theo túi tiền của kẻ mua và mối quan hệ thân tình gần gũi của người bán. Theo những thông tin truyền miệng rò rỉ từ người nhà của một số ủy viên trung ương Đảng Cộng Sản, để leo lên được chức phó thủ tướng, một ông bộ trưởng nọ đã phải chi 2 triệu USD. Còn một bộ trưởng khác thì đã chi hơn 800 ngàn USD…“Báo cáo của các cơ quan Nhà nước đã thừa nhận có hiện tượng “chạy” chức, “chạy” quyền, “chạy” tội, “chạy” dự án, “chạy” bằng cấp, “chạy” khen thưởng và kể cả chạy tuổi nữa” (Phát biểu của Lê Văn Cuông – Đại biểu Quốc hội tỉnh Thanh Hóa khóa 12)
Loạn văn bản pháp luật:

Riêng Quốc hội, Chính phủ Việt Nam và các bộ chủ quản qua các nhiệm kỳ, đã ban hành và ký duyệt hàng chục ngàn văn bản pháp luật và quy phạm pháp luật. Đối với Chính phủ thì theo Vụ pháp luật của Văn phòng Chính phủ “để đẩy nhanh tiến độ ban hành các văn bản quy định chi tiết như kế hoạch đã đăng ký, cần tiếp tục thực hiện nghiêm Chỉ thị số 31/2006/CT-TTg ngày 25/8/2006 của Thủ tướng Chính phủ về đẩy mạnh công tác soạn thảo và ban hành văn bản quy định chi tiết, hướng dẫn thi hành luật, pháp lệnh; thường xuyên báo cáo Thủ tướng hoặc Phó Thủ tướng được phân công chỉ đạo về tình hình soạn thảo văn bản”. Cũng theo thông tin từ Vụ này thì “tính đến thời điểm đầu năm 2011, các luật do Quốc hội thông qua chỉ riêng năm 2010 đã có hiệu lực như: Luật các tổ chức tín dụng, Luật khám bệnh, chữa bệnh, Luật nuôi con nuôi, Luật sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả,... Như vậy, trong thời gian tới các cơ quan quản lý cần ban hành khoảng 90 văn bản quy định chi tiết cho các Luật đã có hiệu lực”…
Nói một cách ngắn gọn là Việt Nam hiện nay đang có một rừng luật, thậm chí người ban hành nó cũng không thể nào nhớ nổi tên của các luật mà mình đã ký. Và tốc độ “sản xuất luật” của Quốc hội và Chính phủ luôn được đẩy mạnh. Nhưng thực tế nếu tiến hành điều tra lại, thì rừng luật nói trên đã đi vào cuộc sống như thế nào? Lấy ví dụ vụ Vinashin thất thoát do tham nhũng lãng phí 1 trăm ngàn tỉ, được thanh tra tới 11 lần ở cấp nhà nước nhưng không phát hiện được sai phạm, đến nay vẫn không thể quy trách nhiệm quản lý thuộc về ai. Gần đây nhất là vụ chìm tàu Dìn Ký, làm 16 người chết, sau khi họp đi họp lại ở cấp tỉnh Bình Dương và thành phố Biên Hòa, vẫn không biết ai, cơ quan nào phải chịu trách nhiệm. Mặc dù Dìn Ký hoạt động không phép nhiều năm nay…
Loạn giao thông:

Giao thông vốn được coi như mạch máu của đất nước, nhưng những “mạch máu” này ở Việt Nam rất hẹp và chỉ chiếm tỉ lệ khoảng dưới 10% mặt bằng đô thị, có nơi là dưới 5%. Trong khi đó tỉ lệ mặt bằng dành cho giao thông trung bình của các đô thị hiện đại lại cần ít nhất là 20% diện tích mặt bằng đô thị. Vì vậy nạn tắc đường thường xuyên xảy ra trầm trọng tại Hà Nội và Sài Gòn là điều không tránh khỏi. Bên cạnh đó luật lệ giao thông không được tôn trọng, vì bản thân các luật này có nhiều điểm bất hợp lý, phản khoa học, cộng thêm ý thức người tham gia giao thông yếu kém, đã tạo nên một trạng thái giao thông hỗn loạn, gây hậu quả lớn là ách tắc giao thông ở khu vực đô thị và thường xảy ra tai nạn thảm khốc ở các cung đường liên tỉnh. Người dân bước chân ra khỏi nhà là như đi vào một trận đánh mà mình nắm chắc phần thua. Cứ đi ra đường an toàn trở về nhà đã là một may mắn tuyệt vời…


Viết về một cuộc biểu tình - Cảm nghĩ của Nguyên Trần

 
Tôi đã hứa từ mấy ngày trước với một người bạn là sẽ cùng nhau đi biểu tình do Ủy Ban Yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội tổ chức vào ngày chúa nhật 19 tháng 6 để chống Trung Cộng vi phạm lãnh hải Việt Nam cũng như phản đối bọn mafia đỏ Hà Nội ác với dân mà hèn với giặc. Nhưng tới tối thứ bảy 18 tháng 6, tôi bất ngờ bị chóng mặt sổ mũi vì allergy nên phone lại người bạn để xin cáo từ đi biểu tình và bạn tôi vì trở ngại nào đó cũng sẽ không đi luôn.
Sự việc tưởng đã mis aux points tại đó rồi nhưng đến sáng chúa nhật, khi nhớ lại cuộc biểu tình sẽ diễn ra trong ngày mà mình không tham dự được, tôi bỗng thấy băn khoăn khó chịu trong lòng như có một tiếng gọi thiêng liêng nào thôi thúc làm tôi nghĩ rằng nếu tôi mà miss cuộc biểu tình nầy thì tôi sẽ phải hối tiếc dằn vật lương tâm không biết đến bao lâu. Vì trước tai ương quá lớn như một đại thảm nạn của quê hương, nhiều đồng bào trong nước nhất là giới trẻ tại Sài Gòn, Hà Nội bất chấp những bắt bớ tù đày, đàn áp đánh đập của bọn côn đồ Công An Việt Cộng đã can đảm đứng lên biểu tình chống đối bá quyền Trung Cộng thì sá gì ba cái nhức đầu sổ mũi lẻ tẻ của tôi.
Nghĩ thế, tôi liền phone cho người bạn để báo tin sự thay đổi từ lương tâm mình thì có một sự trùng hợp kỳ diệu là bạn tôi cũng cảm thấy áy náy bất an như tôi. Đó là gì nếu không phải là tình yêu quê hương dân tộc hay nói nôm na hơn là tình yêu nước (xin nói rõ hơn là yêu nước chứ không hề yêu xã hội chủ nghĩa mà lũ con cháu ngu dốt của Hồ đại tặc thường rêu rao).
Thế là chúng tôi qui tụ được 5 người từ Mississauga cùng xuống Toronto tham dư cuộc biểu tình. Chương trình ấn định là 13:00 giờ, chúng tôi tới địa điểm là Tòa Tổng Lãnh Sự Trung Cộng ở số 250 đường St George trước 10 phút nhưng đồng bào đã đen nghẹt ước tính hơn 600 người với khí thế bừng bừng hăng say, cờ vàng ba sọc đỏ rợp trời và hàng hàng lớp lớp bích chương biểu ngữ phản đối Trung Cộng xâm lăng Việt Nam cũng như lên án bọn Việt Cộng khiếp nhược hèn nhát không giữ được quê hương và bảo vệ người dân. Số người tham dự đủ mọi thành phần mà điều đáng khích lệ nhất là rất nhiều giới trẻ là những người sẽ nối gót cha ông tiếp tục giương cao ngọn cờ của chính nghĩa, của tự do dân chủ nhân quyền. Xin được vinh danh các bạn trẻ Việt Nam Toronto.
Chương trình buổi biểu tình cũng theo nghi thức trang trọng: chào quốc kỳ quốc ca Canada rồi Việt Nam Cộng Hòa. Đầu tiên, anh Nguyễn văn Tấn chủ tịch Ủy Ban Yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội tuyên bố mục đích và ý nghĩa của cuộc biểu tình là yểm trợ các cuộc đấu tranh anh dũng hiện nay của toàn thể đồng bào trong nước nhất là giới trẻ. Kế tiếp đại diện các đoàn thể lên phát biểu trong niềm tin tưởng vô biên là cuộc chiến cho tự do dân chủ đang có nhiều điều kiện thuận lợi để dẫn đến thành công.
Cuộc biểu tình sau đó đã diễn ra trong khí thế sôi sụt quyết liệt nhưng rất trật tự ôn hòa. Những tiếng hô to “Đả đảo Tàu Cộng xâm lăng Việt Nam” “Đả đảo Việt Cộng bán nước khiếp nhược” vang dội cả một góc trời như gởi theo gió mây một thông điệp hào hùng về tới quê hương yếu dấu là: người Việt tị nạn Cộng Sản ở khắp mọi nơi trên thế giới luôn sẵn sàng yểm trợ sát cánh với đồng bào trong nước trong cuộc chiến đấu chống hai kẻ thù chung. Tiếng thét vang như cơn lốc xoáy xuyên qua bức tường Tòa Tổng Lãnh Sự Trung Cộng mang theo một lời cảnh báo về ý chí bất khuất quật cường của dân tộc Việt Nam quyết noi gương tổ tiên anh hùng Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Quang Trung… đánh đuổi giặc Bắc xâm.
Cuộc biểu tình đầy hăng say khí thế của người Việt tị nạn Cộng Sản Toronto đã chấm dứt trong bầu không khí đoàn kết tin tưởng vào một ngày mai tươi sáng cho quê hương dân tộc.
Nhân đây cũng xin cảm ơn Ban Tổ Chức đã ra công huy động được môt số đông đồng bào đến tham dự để cùng nhau thấp lên một ánh lửa chuyển về quê hương.
Tuy nhiên, có một điều không đẹp cho lắm mà tôi xin nói thẳng ra đây là thái độ của Cảnh Sát Toronto trách nhiệm giữ an ninh cho cuộc biểu tình. Đành biết rằng giữ an ninh trật tự cho một đám đông là điều khó khăn nhưng Cảnh Sát trong ngày hôm đó đã có những hành động gọi là quá đáng.
Điểm làm tôi thấy uncomfortable nếu không muốn nói là cảm thấy tù túng là đoàn người biểu tình bị surrounding trong những rào cản giới hạn. Nó làm mất đi không khí thoải mái tự do của một cuộc biểu tình. Xin thưa là: “Chúng tôi đến trước Tòa Tổng Lãnh Sự Trung Cộng là để bày tỏ quan điểm lập trường chống sự xâm lăng của họ trong vòng trật tự ôn hòa chứ đâu có phải nhóm hooligan riot đâu mà phải ngăn rào đón ngõ như thế”.
Đứng trong vòng “cương tỏa” của những rào cản làm tôi có cảm tưởng như mấy vòng kẽm gai ngăn chặn sự đi đứng của mình như người ta thường thấy ở các nước chậm tiến.
Tệ hại nhất là thái độ khiếm nhã của cảnh sát khi yêu cầu người biểu tình off the sidewalk, họ la lối xua đuổi chứ không ôn tồn lịch sự chút nào. Tôi tự hỏi không biết có cái vụ racist trong nầy hay không? Hay đó chỉ là mặc cảm của sắc tộc thiểu số, mà là thiểu số stateless mới thê thảm hơn. Nhưng trên hết, hành động kém lịch sự nầy của các đấng bạn dân đã vô tình làm hoen ố hình ảnh thân thiện tốt đẹp nổi tiếng trong truyền thống nhân đạo rộng lượng của người Canada.
Không hiểu có sự trùng hợp nào đó mà tôi đọc trên nhật báo Toronto Star hôm nay số ngày 21 tháng 6, thấy loan tin nhắc lại chuyện xưa về cuộc chống đối bạo động G20 hồi tháng 6 năm rồi. Cô Farrah McBride bị bắt giam trong 18 tiếng đồng hồ, trong thời gian bị giam giữ, cô than phiền là không có đủ lương thực, nước uống, thuốc men nên sau đó cô ta tuyên bố: “I never imagined this would ever happen in Canada. I totally lost respect for police. I can’t even look at them”.
Hy vọng tình trạng ở Canada sẽ không đi tới độ “bạn dân” làm “bận dân” như ở các xứ chậm tiến.
Toronto June 20, 2011
Nguyên Trần
http://nguoivietboston.com/?p=38072 

Ta quyết sẽ giành lại mảnh đất quê hương


LẤY LẠI HOÀNG SA - TRƯỜNG SA




CHUYỆN NHỮNG CÁI LƯỠI

“Một hôm, người chủ bảo tên đầy tớ: ‘Mày ra bắt con lợn đem làm thịt, và xem cái gì ngon hơn cả thì đem vào cho ta’
Tên đầy tớ vâng lời, bắt lợn giết và lấy cái lưỡi đem vào cho chủ. Máy hôm sau, người chủ muốn thử tên đầy tớ, lại bảo nó đi làm thịt một con lợn khác và dặn rằng: “Xem cái gì dở hơn cả đem vào cho ta.’ Tên đầy tớ làm lợn xong, lại đem cái lưỡi vào cho chủ. Người chủ bảo:
-’Thằng này láo! Sao lần này mày lại đem cái lưỡi cho ta như lần trước?’
-Thưa ông chủ, cũng một cái lưỡi, khi tử tế thì không có cái gì tốt cho bằng được; nhưng khi độc ác, thì lại không có gì xấu bằng”.
(Quốc văn Giáo khoa thư).
*
Thứ Sáu ngày 24-6 năm 2011 vừa qua, nhiều nhà quan sát quốc tế nhận thấy báo chí Việt Cộng và Trung Cộng bắt đầu ra quân rầm rộ về chuyện xung đột Biển Đông.
Đặc biệt phía VC lần đầu tiên các tờ báo lớn đã đi bài chỉ trích gay gắt Trung Cộng ngay trên trang 1, một hiện tượng khá lạ.
Các tờ báo bán chạy nhất như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Lao Động đều đồng loạt “khai hỏa” bằng những bài kết án giớii truyền thông của TC là “đã châm chích những mối quan hệ hai bên càng lúc càng nóng lên”.
Một bài trên báo Thanh Niên có tựa “Báo chí TQ nói sai sự thật và hù nạt VN”
Báo chí VC đồng loạt tấn công tờ Hoàn Cầu Thời Báo bằng Anh ngữ của TC khi hôm qua đã viết bài tố cáo “Hà Nội nêu gương xấu trong vùng khi mời Hoa Kỳ tham gia vào các cuộc tranh cãi và thôi thúc chủ nghĩa dân tộc thấp kém trong quần chúng VN”.
Tờ Hoàn Cầu Thời Báo cho là “VN đã dính bẫy khi cứ hoang tưởng là hễ ngày nào
Hoa Kỳ còn can thiệp vào cán cân lực lượng các bên ở Biển Đông thì VN sẽ thủ lợi và có thể khiêu khích chủ quyền quốc gia của TQ trong vùng”.
Tờ Hoàn Cầu Thời Báo viết công khai như sau: “Nếu VN tiếp tục chọc giận TQ trong vùng, TQ sẽ tham vấn với lực lượng cảnh sát tuần duyên của mình và nếu cần sau đó Hải quân TQ sẽ “quật lại” VN”.
Cái lưỡi của “con vẹt mái” Nguyễn Phương Nga bỗng nhiên trở lại lưỡi người lên tiếng mạnh mẽ tố cáo: “Tờ Hoàn Cầu Thời Báo làm tình hình hai nước trở nên phức tạp”.
Đây là một việc bất thường vì Đảng và Nhà Nước kiểm soát báo chí. Một Phó chủ nhiệm một tờ báo lớn ở trong nước (xin giấu tên) phát biểu:
“Báo chí chúng tôi mạnh bạo là vì tính chất hiếu chiến của TQ gần đây leo thang chưa từng thấy. Dân chúng VN đã phản ứng và giới ký giả VN đâu có phải là ngoại lệ được”.
Báo Đại Đoàn Kết khẳng định:
Chính TC đã khiêu khích và gây hấn với tàu VN trong vụ tàu Bình Minh 2 và Viking 2”.
Cũng báo này viết:
“Nhân đây, tuy không muốn nhưng bắt buộc phải nhắc lại những sự kiện năm 1974, TC đánh Hoàng Sa, 1979 đánh phá vùng biên giới phía Bắc, năm 1988 tiến đánh một số đảo ở Trường Sa để thấy rõ ai là người chẳng những hay đe dọa mà còn dùng biện pháp chiến tranh trong quan hệ Trung – Việt”. 
Không biết sự thực bên trong giữa VC và TC như thế nào; nhưng qua “cuộc chiến báo chí” tuần này thì thấy rõ “tình hữu nghị Việt-Trung 16 chữ vàng” đã bắt đầu rạn nứt vì cuộc chiến giữa “những cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo” của 2 nước Cộng sản anh em này.
*
Những cái lưỡi của ông chủ, bà chủ VC đổi “ton” khiến cho “bọn lính Lê Dương trên mạng” không biết đường nào để mà uốn lưỡi cho vừa lòng chủ!
“Những tên lính Lê Dương trên mạng” càng lộ rõ mặt tay sai VC khi viết bài đăng tải trên trang web của đài RFA chê bai lời kêu gọi xuống đường biểu tình của linh mục Nguyễn Văn Lý, Đại lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Nữ Vương Công Lý, Phong Trào 8406… và rất nhiều nhân sĩ khác. Tên này đã xấc xược kết tội những người và các tổ chức này như sau:
“…Những việc làm tương tự kiểu này nhằm mục đích chính trị hóa cuộc biểu tình chống quân xâm lược… Một việc làm thiếu suy nghĩ và sự tính toán mang tính chất lợi dụng, theo kiểu mượn đầu heo nấu cháo của chính trị gia.(Trích bài “Vì sao cuộc biểu tình ôn hoà ở Sàigòn ngày 19-6-2011 đã bất thành?”)
Chuyện khôi hài có tên còn “lăng ba vi bộ” viết bài đòi đem “toàn bộ sậu BCT/Đảng CSVN thời TBT Nguyễn Văn Linh ra xét xử vì tội “ươn hèn trước ngoại xâm, bỏ mặc giang sơn cho quân thù tàn phá. Và cộng thêm tội tước đoạt quyền được thông tin của nhân dân [sic!]
Mấy cái thằng Dũng-hèn, Trọng-lú, Triết-ngu, Vịnh-xảo…nó đang làm cho 84 triệu dân điêu đứng lầm than và đất nước đang sắp rơi vào cái họa Bắc xâm sao không lôi cái đầu bọn nó ra mà chửi, mà xét xử? Mà phải đợi tới ngày ngày nào chế độ CS không còn?
 *
Nhà nghiên cứu về chủ nghĩa CS Minh Võ có nhận xét như sau:
“Sách lược CS là một sách lược linh động, hư hư, thực thực, thiên biến vạn hoá. Cán bộ CS áp dụng lý thuyết Mác xít, có thể nói, mỗi nơi một cách, mỗi thời một cách. Đối với CS, lời nói với việc làm, lý thuyết với thực tế không cần và cũng không thể đi đôi với nhau. Gian dối, lật lọng là thủ đoạn thường xuyên. Bạo động, khủng bố đi kèm với vuốt ve, hứa hẹn. Để đạt được mục đích đó, phương tiện nào cũng tốt hết, kể cả những phương tiện trái ngược với chủ thuyết Mác-xít. Đó là ưu điểm nhất thời, mà cũng là khuyết điểm căn bản của Cộng sản Quốc Tế.”
Chuyện báo chí VC tuần trước im lìm không đưa tin gì về các cuộc biểu tình của dân cúng chống TC về chuyện chúng đã lấn lướt các tàu Bình Minh 2, Viking 2. Đến tuần này đã phải lên tiếng phản đối báo chí TC chính là cái khuyết điểm căn bản của đảng CSVN hiện nay!
Và cũng chính vì cái khuyết điểm này mà người dân VN đã thấy rõ những người lãnh đạo đảng CSVN đã bán đất, nhượng biển cho Trung Cộng để giữ lấy Đảng để tiếp tục làm tay sai cho TC khi Đảng đã phải LỘ RÕ BỘ MẶT HÈN VỚI GIẶC, ÁC VỚI DÂN khi các cuộc biểu tình chống TC đã xảy ra trong thời gian qua.
Chắc chắn là toàn dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước sẽ không để cho bọn “Lê Chiêu Thống tân thời” là Trọng-lú, Dũng-hèn, Triết-ngu, Vịnh-xảo…đem giang san gấm vóc cha ông để lại dâng hiến cho bọn Đại Hán tân thời!
LÃO MÓC

Đòi Lại Dân Chủ Cho VN

 

Tuổi Trẻ VN Đấu Tranh Cho Quê Hương




Tham nhũng tại Việt Nam

Posted on

Nhà báo John Ruwitch, trưởng văn phòng đại diện của Reuters tại Hà Nội, có bài phân tích hôm 24/06 về cuộc chiến chống tham nhũng ở Việt Nam. Xin giới thiệu cùng bạn đọc.
Trần Văn Giáp từ từ trở mình trên giường bệnh viện, nháy mắt và kéo bên vai áo bên trái xuống. Những vết bầm tím do những kẻ tấn công dùng ống sắt đánh hằn trên cả một khoảng lưng ông.

Ông Giáp cho biết vụ ông bị đánh xảy ra hồi đầu tháng Sáu là hành động trả thù cho việc ông đã thổi còi một quan chức địa phương, người ông tuyên bố đã bán khoảng 70 kg thóc gạo chính ra được giành để phân phối miễn phí sau trận lũ lụt năm ngoái.

"Người con trai của viên chức này là một trong số những kẻ tấn công," ông Giáp nói.

Bên cạnh ông trong căn phòng bệnh viện với bảy giường bệnh ở thành phố Vinh, cách Hà Nội 250 km về phía nam, là người anh em trai của ông, một bệnh nhân đang nằm và được truyền nước qua ven tay và ngón tay chỏ trên bàn tay bên phái được băng kín.

Ông nói là ông suýt bị mất ngón tay này trong vụ bị đánh bị thương đó.

Ông Trần Văn Giáp, người công khai chống tham nhũng
Ông Trần Văn Giáp nói việc ông bị đánh là hành động trả thù cho việc ông đã tố cáo chống tham nhũng,

Những nguy hiểm có thể là tương đối nhỏ trong trường hợp của ông Giáp, nhưng nó đã trở thành hàng tin chính trên một số tờ báo có lượng độc giả đông đảo tại Việt Nam, và cùng với các trường hợp khác nó một lần nữa nhắc lại câu hỏi về hiệu quả của những nỗ lực chống tận gốc rễ tình trạng tham nhũng đang tràn lan.

Các nhà đầu tư quan ngại

Các chuyên gia nói tình trạng ăn hối lộ có ở mọi nơi mọi chỗ tại Việt Nam và ở mỗi cấp chính quyền, và các nhà đầu tư phương Tây từ lâu đã được đặt vấn đề này là trong số những lo ngại hàng đầu khi làm kinh doanh ở đây.

Cuối năm 2008, Nhật Bản, nhà tài trợ lớn nhất của Việt Nam, đã tạm thời đình chỉ các hỗ trợ chính thức do một vụ bê bối về tham nhũng.

Các nhà lãnh đạo cao cấp trong Đảng Cộng sản cầm quyền đã gọi tình trạng hối lộ lan tràn là một nguy cơ cho sự phát triển của quốc gia.

Nhưng các nhà phân tích và vận động chống tham nhũng nói đã có đôi chút tiến bộ trong những năm gần đây và những trường hợp “thổi còi” như ông Giáp có thể sẽ gia tăng.

Vietnamnet.vn, tờ báo điện tử được ưa chuộng tại Việt Nam, trong tháng này đã đưa tin một cựu chiến binh, người dẫn đầu nhiệm vụ chống tham nhũng trong một trường hợp khiếu kiện về đất đai ở tỉnh Hải Dương, miền Bắc, đã bị giết hại hồi tháng Giêng.

Ông Trần Đình Triển, một luật sư vốn hay lên tiếng, cho biết lòng tin vào khả năng của chế độ có thể giải quyết vấn đề này dường như đang giảm dần.

"Đây là một vấn đề nóng bỏng và đó là một chủ đề đó mà là một luật sư, tôi có thể thấy đang làm cho người dân mất lòng tin vào các cơ quan của nhà nước,"ông nói.

Cách đây năm năm, Việt Nam có thể đã có nhiều lý do để hy vọng.

Nguy cơ với những người chống tham nhũng

Trong năm 2006, các nhà báo phát hiện một vụ bê bối cờ bạc và tham ô biển thủ rất lớn, vẫn được biết là vụ PMU-18 và vụ việc này đã buộc Bộ trưởng Giao thông phải từ chức và đẩy vấn đề tham nhũng lên đầu chương trình nghị sự tại một phiên họp Đại hội Đảng Cộng sản vốn có vai trò thiết lập chính sách chỉ một năm sau vụ bê bối này.

Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam khi đó là ông Nông Đức Mạnh, và ông đã gọi vấn đề này là một mối đe dọa cho chế độ.

Nhưng vào năm 2008, hai trong số những phóng viên tích cực nhất đưa tin về câu chuyện này đã bị bắt giữ và các Tổng biên tập viên hàng đầu đã bị sa thải. Điều đó gửi đi một tín hiệu rõ ràng tới những ai có thể là “những nhà báo thích bới móc”.

Năm ngoái, trong dòng lũ xoáy liên quan tới tình trạng gần phá sản của tập đoàn đóng tàu lớn do nhà nước quản lý, Vinashin, đã có rất ít tin tức về tham nhũng mặc dù có nhiều đồn đại lan rộng rằng chính tình trạng tham nhũng đã góp phần vào sự sụp đổ của tập đoàn này.

PMU 18
Vụ truy tố những người tham nhũng tại PMU 18 khiến có nhiều hy vọng

Đảng Cộng sản Việt Nam đã tiếp tục quảng báo chống tham nhũng nhưng trong các bảng xếp hạng chính thức, chẳng hạn như theo Chỉ số Nhận thức về Tham nhũng của tổ chức Minh bạch Quốc tế thì vị trí xếp hạng của Việt Nam gần như không xê dịch.

Việt Nam đứng thứ 111 trên 163 nước trong chỉ số này vào năm 2006. Việt Nam được đánh giá đạt 2,6 điểm trên thang điểm 10, trong đó 10 điểm là trong sạch nhất, không có tham nhũng và zero là tham nhũng cao. Tháng Mười năm ngoái Việt Nam đứng thứ 116 trong tổng số 178 nước, với 2,7 điểm.

"Chính quyền bị rơi vào tình thế buộc phải có cách đối phó với tham nhũng," ông Jacob Ramsay, một người chuyên theo dõi các vấn đề của Việt Nam thuộc công ty Tư vấn Kiểm soát Rủi ro, nói.

“Đây là một vấn đề cố hữu và những nỗ lực còn chưa đủ so với mức độ của vấn đề."

Người Việt phải dò đường trong một mạng lưới phức tạp của các quy tắc và tiêu chuẩn được rỉ tai hàng ngày về những ai phải trả tiền và trả bao nhiêu. Chẳng hạn như thế này: một chiếc xe hơi sẽ không bao giờ qua được kiểm tra nếu quý vị không kín đáo lót tay những người thợ cơ khí một khoản tiền 100.000-150.000 đồng (5-7 đôla). Hoặc như thế này: nếu quý vị muốn cảnh sát tìm một chiếc xe máy bị đánh cắp thì quý vị sẽ phải tốn phí một nửa giá trị của chiếc xe đó.

Và đấy mới chỉ là chuyện nhỏ. Sân golf và các nhà đầu tư bất động sản được cho là thường phải trả bằng các biệt thự và căn hộ, ông Matthieu Salomon, Cố vấn cao cấp quốc tế thuộc tổ chức Hướng tới Minh bạch, đối tác Việt Nam của tổ chức Minh bạch Quốc tế, cho biết.

Khi đấu thầu các dự án, các công ty nói rằng quan hệ tốt với giới chức trách, tạo mạng lưới quan hệ có chiều sâu và chọn lựa cẩn thận các đối tác địa phương có thể tạo ra sự khác biệt giữa thành công và thất bại, ông nói.

"Hiểu ẩn ý trong các câu nói - tôi cho rằng tất cả mọi người đều có thể đoán được đôi chút nó là chuyện gì", ông Salomon nói.

Tuy nhiên, ông cho biết nhờ tình trạng ổn định chính trị và triển vọng thị trường tại Việt Nam mà nhiều công ty đã thử liều trước những rủi ro.

Nhiều người Việt Nam tin rằng quà biếu và tiền mặt đóng một phần vai trò thường lệ trong các đề cử vào các chức vụ trong chính phủ, nhưng không ai từng cung cấp bằng chứng chắc chắn về điều đó và các phương tiện truyền thông nhà nước chưa bao giờ đưa tin về các trường hợp như vậy.

"Ai trong cơ chế lại đi làm công việc xóa bỏ (tham nhũng) khi đó chính là cách họ đã đạt được vị trí hiện nay?" một nhà ngoại giao phương Tây từ chối không muốn nêu danh tính, nói.

Chiến thuật mới nhất

Một chiến thuật mới của nhà nước được thông qua vào cuối năm ngoái là trao giải thưởng về chống tham nhũng cho các công dân chống tham nhũng và công khai công nhận nỗ lực của họ như một cách tạo cảm hứng ở người dân để cảnh báo các quan chức địa phương có hành vi tham nhũng.

Nhưng số phận của ông Giáp dường như nhấn mạnh những giới hạn của phương pháp tiếp cận này: ông nói ông đã được chính quyền tỉnh Nghệ An công khai công nhận về vai trò của ông trong việc vạch mặt một viên chức đã bán đất công, dẫn đến việc ông này bị kết án tại tòa.

Công an tỉnh đã đóng sổ trường hợp mới đây nhất của ông Giáp, ít nhất là vào lúc này, và họ nói rằng các thương tích của ông chỉ đơn thuần là kết quả của một cuộc đánh nhau sau khi Giáp xúc phạm một ai đó lái xe trái đường, theo báo chí nhà nước đưa tin.

Người chống tham nhũng nổi tiếng nhất ở Việt Nam, bà Lê Hiền Đức, cho biết tình trạng tham nhũng ngày một tồi tệ hơn.
Bà Lê Hiền Đức, một người chống tham nhũng được giải thưởng của tổ chức Minh bạch Quốc tế

Bà Lê Hiền Đức, một người chống tham nhũng được giải thưởng của tổ chức Minh bạch Quốc tế

Bà cụ 80 tuổi, bà nội của 8 người cháu, cũng là người đã từng làm việc giải mã tin tức cho ông Hồ Chí Minh - cha đẻ của nước Việt Nam hiện đại, đã từng bị gửi vòng hoa tang tới nhà, và bị đổ xăng trước cửa nhà như một lời đe dọa.

Mặc dù bà cho biết những việc như vậy đã giảm xuống kể từ khi bà đoạt Giải thưởng Liêm chính của tổ chức Minh bạch Quốc tế vào năm 2007, bà nói bà phải cẩn thận bất cứ khi nào đi khỏi nhà tại Hà Nội.

“Tôi luôn luôn phải thận trọng. Tôi không dám đi đâu một mình."

Trong năm năm qua, nhà giáo viên đã nghỉ hưu này đã dồn tất cả năng lực của mình vào việc chống tham nhũng. Một góc phòng khách của chất đống tài liệu các vụ tham nhũng và thư từ của những người trên khắp cả nước yêu cầu giúp đỡ. Những lời đề nghị xin được giúp đỡ đến mỗi ngày qua điện thoại và qua bưu điện.

Bà cho biết rất ít người dám làm như vậy. "Tôi thường cảm thấy cô độc trong công việc này và tôi đã khóc. Thật khó và nó có cảm giác như chẳng đi tới đâu được," bà nói.

Vậy, liệu có thể thay đổi được gì? Bà Đức thực xúc động trước tinh thần yêu nước thể hiện trong chuỗi các cuộc biểu tình của quần chúng chống Trung Quốc trong thời gian gần đây.

"Tôi hy vọng giới trẻ ngày nay sẽ tiếp tục xuống đường, con đường mà tôi đã đi. Tôi tin là như thế. Chúng tôi có truyền thống yêu nước vì vậy tôi vẫn tin như thế, mặc dù điều đó chưa xảy ra," bà nói.

Nhà ngoại giao người nước ngoài không nhìn thấy có thể có thay đổi đáng kể bằng con đường nào khác.

"Điều duy nhất có thể mang lại điều đó là một phong trào quần chúng," ông nói. “Nhưng nói chính xác ra thì Đảng không khuyến khích phong trào quần chúng đó."

Những người đã dám đối mặt bất chấp những bất lợi có truyền thống lâu năm như vậy hẳn biết quá rõ các rủi ro mà họ có thể phải gánh chịu.

"Tôi nghĩ tôi sẽ bị giết hại," ông Giáp nói.