_______________________________
Xin nhắc lại thêm về việc những người tị nạn đã ” trả ơn ” cho những
nước đã giang rộng vòng tay ra để tiếp nhận bao bọc giúp đỡ họ lúc họ ở
vào tình trạng vô tổ quốc (stateless), hoạn nạn sa cơ.
Điển hình như ở Canada trước đây khoảng mười mấy năm có hai mẹ con tị
nạn gốc người ngoài Bắc (Hànội) được chính phủ Canada nhận cho vào nhập
cư với tính cách là tị nạn. Nhưng sau đó ít lâu hai mẹ con bà này đã
“trả ơn” Canada bằng cách về VN ngoài Bắc (Hà Nội) móc nối với Cán bộ CS
cao cấp nhiều lần mua Ma túy tuôn qua đầu độc người Canadians. Nghe nói
hai mẹ con bà này đã mang trót lọt vào Canada nhiều lần mỗi lần cả mấy
triệu đô Canada và tới lần chót có lẽ vì do tranh chấp giữa các phe nhóm
đã đỡ đầu (bảo kê) cho hai mẹ con bà này do “trâu cột ghét trâu ăn” nên
đổ bể và hai mẹ con bà này đã bị miễn cưởng bắt giam tại Hà Nội.
Chính phủ Canada cũng đã biết được vụ này nên yêu cầu phía VN trục xuất
hai mẹ con bà này về Canada để điều tra cùng tránh tội tử hình cho hai
mẹ con bà này vì nước Canada không có án tử hình mà chỉ có chung thân
khổ sai là cao nhất thôi.
Thế nhưng phía VN sợ nếu hai mẹ con bà này mà về Canada thì chết, họ sẽ
khai ra những viên chức cao cấp CS nào ở VN đã che dù (bảo kê) cho họ
làm ăn trót lọt mấy kỳ trước thì sẽ bị bẽ mặt còn gì là Đảng CSVN nữa.
Thế nên trước khi được dẫn độ về Canada bon CA ở Hà Nội được lệnh thủ
tiêu bằng cách giết người con gái là Trần thị Hiệp lúc đó khoảng 45
tuổi ngay lúc còn trong tù và chôn xác ngay trong phòng giam luôn.
Còn bà mẹ lúc đó khoảng 70 đã lớn tuổi tên là Trần thị Cẩm được chính
phủ Canada can thiệp quyết liệt với phía VN nên bà mẹ được cho nhập cảnh
trở về Canada lại nên đã thoát chết không bị tử hình.
Khi về nước chính phủ Canada đã cử một phái đoàn xã hội tới phân ưu thăm
hỏi giúp đỡ cả về phương diện vật chất lẫn tinh thần gia đình bà Cẩm là
tức mẹ ruột của bà Trần thị Hiệp hết sức tận tình.
Chính phủ Canada còn hứa với gia đình bà Cẩm là sẽ gửi một phái đoàn đặc
biệt qua làm việc với cơ quan Pháp lý phía VN để điều tra làm sáng tỏ
về cái chết tức tưởi mờ ám của con gái bà là Trần thị Hiệp.
Chính phủ Canada cũng hứa sẽ can thiệp với phía VN để đem xác con gái bà về Canada nếu gia đình bà Cẩm muốn.
Hôm phái đoàn XH và báo chí Canada đến để giúp đỡ chia buồn với gia đình
bà Cẩm có mấy người con trai bà Hiệp được phỏng vấn tuy chỉ thỉnh
thoảng năm kỳ mười họa cầm dùi đánh trống, gõ chuông nhưng có lẽ cũng
không đúng nhịp cho một vài ngôi chùa quốc doanh ở bên này được tụ trì
bởi những Sư quốc doanh, hay còn được gọi là cán bộ đầu trọc, đầu đội
nón cối, mình bận áo cà sa,chân đi dép râu.
Nhưng hễ báo chí Canada phóng vấn tới người con trai nào của bà Hiệp thì ai cũng tự giới thiệu mình là làm nghề Nhạc sĩ hết ráo.
Bọn tị nạn VN được Canada bốc vô nước rất nhiều đứa chuyên đi ăn trộm
ở các Siêu thị, lừa gạt Bảo hiểm, Trợ cấp xã hội (Welfare) buôn bán
lậu, trồng Cần sa, Majuana, buôn lậu Ma túy, tổ chức cờ bạc, đĩ điếm, về
VN tổ chức đám cưới gỉa, ghép anh em về cưới lẫn nhau, ghép chị về cưới
em trai, ghép bố về cưới con gái, đưa mẹ về cưới anh hay em ruột của mẹ
hay cưới người thân thích ruột thịt của mẹ hay hai vợ chồng giả bộ ly
dị bên đây rồi chồng về cưới người thân ruột thịt hay người ngoài vợ
cũng về làm như thế mục đích để đem người nhà qua cho thật nhiều cốt để
đào “mỏ vàng Canada” hoặc mang người ngoài qua để họ trả tiền dịch vụ họ
nhờ thuê mướn làm việc gian trá này …
Hầu như không có nghề bất chính nào kiếm tiền được mà chúng không làm và
nhiều nhất là con cháu bác ngoài Bắc là rành ba cái vụ xảo trá vô đạo
đức, vô lương tâm này nhất, chúng rành sáu câu vọng cổ, thuộc lòng như
kinh nhât tụng mà do bác Hồ trước đây đã truyền dây nhồi sọ cho chúng từ
bao nhiêu lâu nay nên bây giờ đã ăn ngấm vào máu huyết chúng rồi không
thể bỏ được tính xảo trá.
Cách đây ít lâu báo chí Canada có đăng nguyên tỉnh bang Vancouver thôi cũng đã có trên 5000 người VN trồng Cần sa, Majuana (trong số 5000 người này tôi thẳng thắn khách quan nói có lẽ quá bán là con cháu bác).
Như thế tính theo tỉ lệ lệ(quota) thì qủa là quá cao vì cứ cho là tổng
số người tị nạn VN ở Vancouver vào khoảng 30000 người thì số con cháu
bác chỉ chiếm độ 10000 thôi còn lại là người gốc miền Nam, Trung và
những vùng khác của VN nữa chứ.
Hơn nữa bọn con cháu bác biết tỉnh Vancouver luật pháp dễ nên chúng nó
move về tập trung tại đây rất đông để có cơ hội ra tay trổ tài làm điều
phi pháp mà vốn đây là sở trường số 1 của chúng về việc này.
Tỉnh Ontario có lẽ đứng sau Vancouver và Quebec về số người trồng Cần sa
bất chính mà thôi vì luật pháp của tỉnh này cũng tương đối dễ về việc
này (bắt được tùy nặng nhẹ chỉ phạt chút tiền rồi cho tại ngoại hay về
luôn thôi)Còn tỉnh Quebec thì lại còn dễ dãi hơn tỉnh Ontario và có lẽ còn dễ dãi hơn cả tỉnh Vancouver về vấn đề này nữa.
Nhưng vì tỉnh này nói tiếng Pháp (Francophone) nên vì thế không thích
hợp với con cháu bác nên bọn chúng ít giám béng bảng về đây định cư.
Lý do chníh là vì bọn chúng hầu hết viết, nói tiếng mẹ đẻ con sai như
bác Hồ của chúng viết chữ Phường thành “Fường”, chữ “thỉnh thoảng” thành
chữ “thi thoảng” hay có đứa ngọng lại phát âm là ” thum thủm”, hoặc
được trồng “bạt ngàn” thì lại viết hay nói được trồng “đại trà” v.v…
Không biết tên đại ngu dốt, bần cố nông chuyên chính vô sản, dân ở
trong hang Pắc Pó chuyên ăn thịt chó nào ngoài Bắc đã đưa chữ này vào
văn chương VN khiến bây giờ cả nước đến ngay cả dân được gọi là “có học
” hay báo chí cũng thấy nói hay viết những nhóm từ ngớ ngẩn, vô ý nghĩa
như vừa điển hình kể trên rất thông dụng phổ thông như ngày nay.
Ôi ! đúng là những kẻ ngu dốt cầm quyền có trách nhiệm nào đã đang tâm giết văn văn hoá VN.
Thật là vô cùng tội nghiệp cho văn chương, cho chữ Việt ngày nay.
Vì văn hóa là phản ảnh về văn minh về nếp sống về cách ăn, cách nói,
cách hành xử, v.v. phản ảnh cả về phong thái, tính khí (dân tộc tính)
của một dân tộc nữa.
Vì thế mong rằng những ai đó hiện nay có trách nhiệm và nhất là vì sự tự
hào của đất nước, dân tộc xin hãy mau trả lại những gì được gọi là sự
trong sáng, sự văn vẻ, ý nghĩa, sự chính xác và minh bạch, rõ ràng
v.v..
cho
văn hóa nói chung hay văn chương hoặc chữ Việt nói riêng như từ bao lâu
nay vẫn được đa số mọi người trong mọi tầng lớp xã hội vẫn thường dùng
xem như khuôn mẫu.
Vì ngày nay đọc tiếng Việt hay văn chương Việt Nam trước đây thay vì
nghe không khác gì giống như giọng môt cô gái xinh đẹp ăn nói duyên
dáng mặn mà êm ái phát ra giống như giọng oanh vàng thỏ thẻ thì nay nghe
như giọng của một cô gái đui què mắc bệnh kinh niên mỗi lần nói hay
phát âm lên thì nghe khò khè khàn đục rên như người bị mắc bệnh Suyễn,
bệnh COPD (Chronic Obstructive Pulmonary Disease) vậy.
Nói tóm lại đám con cháu bác nói viết tiếng Việt còn sai lại nói chút
tiếng Anh bồi cũng còn chưa được thì làm sao giám về vùng Pháp định cư
sinh sống đây.
_______________________
Tân
Thủ Tướng Úc cương quyết không chấp nhận người “tỵ nạn” Việt Nam. Mới
nghe, tưởng ông nầy thiếu lòng nhân. Nhưng xét cho cùng, không ai muốn
“nuôi ong tay áo” cả.
Không
những ở Úc mà ngay tại Mỹ,Canada và những nước tự do khác, người Việt
tỵ nạn đã “trả ơn” nước chủ nhà bằng cách trồng cần sa, buôn lậu bạch
phiến, hôn nhân giả, trộm cướp giết người, gian lận trợ cấp xã hội, y
tế…Nghĩ cũng buồn và nhục
Tưởng
chỉ dân trong nước “vô cảm”, sống chết mặc bây không quan tâm đến danh
dự cá nhân, quyền lợi quốc gia dân tộc…mà ở hải ngoại, một số người mang
danh tỵ nạn cũng vô cảm và vô giáo dục không kém. Nếu tôi người có
quyền tại các quốc gia có người tỵ nạn, tôi sẽ tống khứ những kẻ vong ân
bội nghĩa ấy về VN.
Nếu
VN không nhận, đưa họ đến một hải đảo xa xôi nào đó để họ sống. Nếu họ
không thể làm ra của cải vật chất để sống thà trợ cấp cho họ còn hơn là
để họ sống chung với những người lương thiện, đứng đắn trong xã hội!
TẠP GHI HUY PHƯƠNG
Báo
Courier Mail của nước Úc hôm 28/7 ghi nhận chỉ trong vòng 7 tháng đầu
năm 2013 đã có 759 người Việt dùng thuyền tị nạn đến Úc, trong khi Xã
Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngày nay tự hào cơm no áo ấm, xã hội tiên tiến,
độc lập, tự do, hạnh phúc.
Sau khi cộng sản chiếm miền Nam, chúng ta là những người vượt biển tìm
tự do, hẳn đã biết thế nào là nỗi thống khổ, bỏ quê hương, làng mạc để
ra đi, chịu đói khát, bị hải tặc cướp bóc, hiếp dâm hay chặt đầu, xô
xuống biển, nên hết sức thông cảm với hoàn cảnh những người đã vượt biển
này.
Tị nạn, dù là chính trị hay kinh tế cũng là điều đáng thương. Những quốc
gia độc tài, hà khắc buộc những người dân phải ra đi tị nạn, hay những
chính phủ không lo đủ cơm áo cho nhân dân, để dân phải bỏ nước đi tìm
miếng cơm ở xứ người cũng phải được lên án như nhau. Dân Mễ Tây Cơ từ
năm 1985 vượt biên sang Mỹ mỗi năm chết vì hơi nóng sa mạc, mất nước
khoảng 200 người, nhưng từ năm 1995 trở về sau, số người chết này tăng
gấp đôi, như vậy cộng với những người đi thoát đến Mỹ, đây là một quốc
gia có người bỏ nước vì miếng ăn cao nhất.
Hiện nay, những người tị nạn Việt Nam đến Úc không có cơ may được nước
Úc cứu xét cho định cư tại nước này, và nếu có đủ tiêu chuẩn của một
người tị nạn họ sẽ được đưa sang Papua New Guinea. Tệ hại hơn nữa là
chính quyền Úc đã thỏa thuận cho phép công an từ Việt Nam, nơi mà người
tị nạn đã bỏ ra đi, vào tận các trại giam người tị nạn để “làm việc”, có
nghĩa là sẽ truy cập tên tuổi và chi tiết của thân nhân họ hiện ở Việt
Nam. Hành động này của chính quyền Úc, theo quy ước của người tị nạn là
sai trái.
Thật sự, nếu công an thẩm vấn người tị nạn để tìm ra những đường dây
buôn người thì được nhưng không thể dùng căn cước của những người tị nạn
để trả thù thân nhân họ như thói quen và đường lối trả thù của các nước
cộng sản. Nhưng câu hỏi được giới truyền thông Úc đặt ra là những người
gọi là “tị nạn” này muốn gì khi đặt chân đến Úc? Đa số không phải là
người tị nạn thực sự. Nhiều người khai là vô gia đình, nhưng hồ sơ cho
thấy một số trước đây đã du lịch đến Úc. Có người, sau khi du lịch đến
Úc, họ hủy visa và xin ở lại đoàn tụ với gia đình vì bị đàn áp.
Courier Mail hôm 28/7 nói làn sóng thuyền nhân Việt Nam gia tăng, với
759 người đến Úc năm nay, nguyên nhân có tổ chức đưa người Việt lên
thuyền sang Úc làm gái bán dâm hoặc buôn ma túy. Ở Darwin, chính quyền
cũng đã phát hiện một ổ mại dâm của người Việt ngay bên trong trung tâm
giam giữ người xin tị nạn! Quả thật xấu hổ!
Những người tị nạn đến Úc trước đây, giờ đã ổn định cuộc sống, thì lại
muốn “trả ơn” cho đất nước đã cưu mang mình bằng cách trở về Việt Nam và
đem bạch phiến trở lại Úc để đầu độc cho thanh niên nước này.
Nhật
báo The Age ngày 27/7/09 cho biết cảnh sát Úc đã xác định được hơn 100
người Việt ở Melbourne chuyên tải bạch phiến từ Việt Nam vào Úc cho 7 tổ
chức tội phạm lớn ở thành phố này. Cảnh sát cho biết những người mang
bạch phiến xuống phi trường Melbourne hằng tuần và đã đi nhiều chuyến
như thế. Trong tháng 2 năm 2009, chỉ trên một chuyến bay mà cảnh sát đã
bắt được bốn người mang bạch phiến vào Úc.
Theo
ước lượng của cảnh sát thì mỗi tổ chức buôn lậu này kiếm được khoảng $2
triệu Úc kim mỗi tháng. Một phụ nữ “tải” bạch phiến từ Việt Nam đến Úc,
được cảnh sát theo dõi cho biết chỉ trong vòng 6 tháng trong năm 2008,
bà này đã “đốt” khoảng $3,7 triệu tại sòng bạc Casino Crown, và đặt
$50,000 cho mỗi ván bài…
Theo
tin Việt Nam, đã có 25 người Úc gốc Việt bị tống giam ở Việt Nam vì
buôn lậu bạch phiến. Sáu người trong số này đang chờ ngày xét xử trong
khi 19 người đã bị kết tội và bị lãnh án khác nhau, kể cả tử hình, 20
năm tù hoặc chung thân. Tám người trong số này là cư dân Việt hiện ở tại
Victoria. Từ năm 2003 đến nay, ở Việt Nam đã có 7 người Úc gốc Việt bị
tuyên án tử hình nhưng đã được giảm xuống án chung thân vì có sự can
thiệp của chính phủ Úc!
Phải chăng vì luật pháp nước Úc quá dễ dãi và vì nước Úc đã bỏ án tử hình từ 1973?
Chúng
ta chưa quên bản án tử hình Singapore đã dành cho một người “tị nạn”
được định cư tại Úc là Nguyễn Tường Vân vào năm 2004. Nếu nói về danh
nghĩa “tị nạn”, không ai hơn được con người này vì chính Nguyễn Tường
Vân và người em song sinh là Nguyễn Đăng Khoa, đã chào đời tại trại tị
nạn Songkhla ở Nam Thái Lan ngày 17 tháng 8-1980, sau khi gia đình đã bỏ
nước ra đi, và sau đó, đã được nước Úc giang vòng tay nhân ái đón nhận
cho vào định cư.
Tháng
11-2002, trên đường từ Saigon qua Singapore về Úc, Nguyễn Tường Vân đã
bị cảnh sát tại phi trường Changi bắt vì đã mang theo trong mình 396,2
gram bạch phiến, nhiều gấp 25 lần số lượng phải chịu án tử hình theo
luật lệ của Singapore. Y khai với cảnh sát là cần kiếm tiền để trả nợ và
lo án phí cho em là Nguyễn Đăng Khoa bị ra tòa vì tội sử dụng ma túy và
ẩu đả.
Vào
ngày 20 tháng 3 năm 2004, phiên tòa Thượng Thẩm kết án tử hình Nguyễn
Tường Vân và bản án đã được thi hành vào ngày 2 tháng 12- 2005, sau khi
mọi can thiệp từ Thủ Tướng Úc John Howard, các cựu thủ tướng Gough
Whitlam, Bob Hawke, cựu Tổng Toàn Quyền Sir Dean William, các Bộ Trưởng
Ngoại Giao, Tư Pháp, dân biểu nghị sĩ Úc và cả Giáo hội Công Giáo… đến
Thủ Tướng Singapore Lý Hiển Long đều vô hiệu. Thậm chí, cả Bộ Trưởng Tư
pháp Úc Philip Ruddock.
Những
người tị nạn Việt Nam đến Úc, như thanh niên Nguyễn Tường Vân, đã “trả
ơn” quốc gia này bằng cách đem bạch phiến vào để đầu độc thanh niên Úc,
không phải là ít, hai người khác cũng đã bị án tử hình trong số hàng
trăm, bạo nhất là Nguyễn Văn Chinh với 1kg và Mai Công Thanh tới 1.7kg
bạch phiến, số lượng gấp bốn lần của tử tội Nguyễn Tường Vân, cung cấp
đủ 10,000 liều cho con ghiền.
Cánh
cửa nhân ái tiếp đón những người tị nạn phải lìa bỏ quê hương đã đóng
lại hay chính những người tị nạn đã làm cho những đất nước giang cánh
tay đón họ thất vọng. Trên con thuyền mỏng manh giữa biển cả mịt mùng,
chúng ta cầu nguyện gì, ước ao gì, hứa hẹn gì, tất cả là chỉ mong được
đặt chân đến đất liền. Mới ngày nào đến trại tị nạn chúng ta luôn luôn
kêu gào chứng tỏ mình là kẻ bị áp bức, kỳ thị, đày ải, nhưng chỉ trong
một thời gian ngắn, đủ cơm ăn, dư áo mặc, da trắng tóc dài… thì lại nghe
chuyện trở về nơi mà mình đã nêu đủ lý do để ra đi, với những lý do xây
mộ, thăm người nhà, dự tiệc cưới, về quê ăn Tết, du lịch hay hưởng thụ
rong chơi.
Ngày
nào người tị nạn kêu khổ, rầm rộ đổ vào nước Úc, nhận lãnh bao nhiêu
thứ trợ cấp, ưu đãi, nhưng bây giờ vào ngày giáp Tết Âm Lịch Việt Nam,
khu phố Caramatta ở Sydney, các cửa hiệu, hàng quán vắng vẻ vì thiên hạ
bận về quê ăn Tết. Ở các nước sau ngày Saigon thất thủ đã nhận cho vào
bao nhiêu người tị nạn, nay có bao nhiêu người mỗi năm về Việt Nam, nơi
mà chúng ta đã dùng nó như một lý do để xin tị nạn.
Chúng
ta có thể nhìn thấy hàng trăm cách “trả ơn” nước Mỹ, nước Canada, nước
Úc, nước Pháp, Anh… Mỗi người tị nạn “trả ơn” quốc gia họ đến một cách
khác nhau. Người trồng cần sa ở Anh và tổ chức buôn người vào cho dịch
vụ này chính là những người tị nạn. 1984, 9 năm sau khi bỏ nước ra đi,
một số bác sĩ người Việt tị nạn vào Mỹ, được ưu tiên nâng đỡ cho học
ngắn ngày để có thể trở lại nghề cũ, đã trả ơn bằng cách đục khoét, gian
lận quỹ y tế để thủ lợi riêng. Những thanh niên người Việt được nước Mỹ
cho học hành, dùng kiến thức ăn cắp ID của người khác làm thẻ tín dụng
để tiêu xài. Bằng tấm lòng chân thật, chúng ta có thể thấy nhiều sự “trả
ơn” của người Việt tị nạn cho quốc gia họ đang sinh sống. Nguyễn Tường
Vân đã đền tội cho sự vô ơn của mình với bản án tử hình, nhưng cũng có
nhiều kẻ khác đang sống yên ổn giàu có bằng lối xử sự phản phúc với quốc
gia đã cho mình tái định cư.
Chúng ta cũng không nên trách cách xử sự của chính quyền Úc đối với 759 người Việt dùng thuyền đến Úc “tị nạn” trong năm nay.
Ngày 2 tháng 12-2005, vào giờ Nguyễn Tường Vân lên giá treo cổ ở
Singapore, thánh đường Saint Ignatius Richmond ở Melbourne, nước Úc đã
đổ 25 hồi chuông thương tiếc, tượng trưng cho 25 năm của cuộc đời người
tử tội này, nhưng nước Úc chưa bao giờ có những hồi chuông cầu nguyện
cho quốc gia này không còn những kẻ tị nạn vong ân như thế nữa.
Huy Phương