Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2021

TT Abraham Lincoln

 

TT Abraham Lincoln
Cuộc nội chiến nam bắc Mỹ 1861 - 1865 vừa kết thúc . Bắc Mỹ đã chiến thắng và chế độ nô lệ ở nam Mỹ đã được xóa bỏ . Công việc sau chiến tranh thật bề bộn , cửa văn phòng tổng thống luôn bỏ ngỏ để bất kỳ ai cũng có thể gặp tổng thống bất kỳ lúc nào .
Tổng thống Abraham Lincoln đang đứng , hai tay chống mép bàn , đầu cúi xuống tấm bản đồ trải rộng.
- Kính trình Tổng thống - Lincoln ngẩng lên , trước mặt ông là tổng tư lệnh quân đội.
- Có việc gì - Lincoln hỏi rất từ tốn.
- Thưa Ngài còn hơn 500 ngàn tù binh định giải quyết ra sao ạ ?
- Tù binh nào ???? - Lincoln sẵng giọng.
- Những lính miền nam bị ta bắt ạ - viên tổng tư lệnh lúng túng . Lincoln ngồi xuống ghế , chậm rãi:
- Tôi nhắc lại, đây là những công dân của nước Mỹ thống nhất , không có tù binh , tôi đã ra lệnh cho các anh phải cấp lương thực , nông cụ cho họ về quê sản xuất rồi kia mà . Các anh làm ngay đi.
- Vâng , thưa ngài ! Viên tư lệnh quay người đi ra.
- À này - viên tư lệnh vừa tới cửa quay lại - nhớ là phát súng và năm cơ số đạn cho mỗi đầu người - Lincoln ra lệnh.
- Cái này...viên tư lệnh lưỡng lự...
- Họ phải có vũ khí chống thú dữ , bảo vệ mùa màng chứ.
- Rõ - viên tư lệnh đưa tay lên vành mũ rồi quay ra.
Lincoln đã có mấy hành động quan trọng
1 - Trợ cấp tử sỹ tính theo đầu người đã hy sinh cho cả hai bên.
2 - Xây một tượng đài vĩ đại với dòng chữ "Đời đời nhớ ơn những người đã ngã xuống cho sự thống nhất nước Mỹ".
3 - Các nghĩa trang của hai bên tự xây dựng và tự chăm sóc , được chính phủ yểm trợ như nhau . Sau này tại thủ đô Washington chính phủ Mỹ đã xây dựng nghĩa trang Arlington để thu tập các tử sỹ của cả hai bên nam bắc Mỹ , từ chiến sỹ đến các vị tướng .
Sau khi tổng thống Abraham Lincoln qua đời thì ý tưởng của ông đã được các đời tổng thống sau này thực hiện triệt để
Tôi cứ hình dung, sau những hành động của tổng thống Lincoln thì các bà mẹ của hai miền sẽ ôm chầm lấy nhau mà khóc và họ không nghĩ rằng đã có một cuộc chiến tranh . Nước Mỹ phát triển nhanh là phải .
Ông là một tổng thống vĩ đại , có tư tưởng vĩ đại , ông đã khuyến khích người dân Mỹ góp ý cho chính phủ với câu nói nổi tiếng:
"Tự do ngôn luận là chìa khóa của sự phát triển"
Tôi đã ghi lại lịch sử nước Mỹ với câu chuyện về tổng thống Abraham Lincoln .
Sưu tầm
Có thể là hình ảnh về 1 người và văn bản cho biết 'DECODE TIMES GuMật Abraham Lincoln Cựu Tống tháng Hoa Kỳ "Khi viên đạn xuyên vào một người lính dù thuộc bên nào đi nữa, thực ra nó đã xuyên vào trái tim một người mẹ" "Tại sao lại ăn mừng chiến thắng? Những người thua trận chẳng phải là đồng bào của chúng ta hay sao?"'
Bạn, Lan Phuong Hà, Hang Le và 5 người khác
1 bình luận
Yêu thích
Yêu thích
Bình luận

Quán Tưởng và Niệm Quan Thế Âm Bồ Tát Linh Ứng Diệu Huyền

 Quán Tưởng và Niệm Quan Thế Âm Bồ Tát

Linh Ứng Diệu Huyền
Khi mình gặp hoạn-nạn, trong lòng ráng "Nhẫn Nhục" kìm hãm không cho sân-hận nổi lên thì tâm-linh của mình sáng suốt để chống đỡ. Tới nước đường cùng chỉ cầu nguyện Quan Thế Âm Bồ Tát đến kịp thời cứu với mình. Trong những lúc đó hình ảnh của Ngài hiện ngay trong tâm mình. Hoạn-nạn-nặng Ngài biến cho nhẹ bớt. Hoạn-nạn-nhẹ Ngài sẽ làm tan biến trong khoảnh khắc.
Trong đời tôi đã được Ngài "độ" rất nhiêu lần :
1-) "Qua Sông"
Khi nghe câu nói (như xua đuổi) của J.H. (người chồng cũ), vào mùa đông, năm 1979 : "Hãy mau mau đi tìm việc làm để mướn nhà. Vì nhà này sẽ đăng báo rao bán …". Tôi nghe trong lòng đau điếng và nổi lên cơn căm hận ông vô cùng. Tôi lõ đôi mắt nhìn gương mặt ông giống như "quỉ" hiện hình. Bất chợt, tôi nhớ câu chăm ngôn của người xưa để lại: "Giận quá mất khôn’" hoặc "Một câu nhịn chín câu lành… ". Tâm tôi liền niệm Phật - Nói đúng hơn là kêu gào Mẹ Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, rồi đi xuống sau bếp rót nước lạnh uống vào (như chữa lửa) dập tắt cơn nóng giận. Ngồi tịnh tâm - cố gắng tưởng tượng hình ảnh Từ Bi của Phật Tổ Thích Ca Mâu Ni và Phật Bà Quan Thế Âm Bồ Tát.
Khi tâm hồn tôi bình tĩnh trở lại, cảm thấy trước mặt tôi, tương lai đen tối, và hiện ra ngổn ngang cả trăm vấn đề nan giải. Tự than :"Trời ơi ! Rồi đây mình và các con sẽ đi về đâu ? Còn mấy đứa bạn nữa, hiện tại chưa đứa nào tìm được việc làm và chỗ ở… Mình phải đi tìm việc làm, phải mướn nhà, ai dám bảo đảm dùm mình. Vì không đi làm, không có giấy lương, không tiền trong túi, không bằng cấp, không nghề nghiệp gì cả... Hai con còn nhỏ, ba đứa bạn đang ở đậu trong nhà...Bên nhà, gia đình đang bị đói khổ…". Ôi, khổ khổ chồng lên khổ…! Nhưng với tấm lòng chân thành và đức-tin tuyệt đối của tôi, tôi đặt trọn niềm tin vào các Đấng Lành ấy. Tôi tin tưởng các Ngài sẽ cứu giúp chúng tôi.
Ngồi sau bếp, đầu óc của tôi suy nghĩ miên man. Sau đó, tôi trở lên phòng khách, nhìn thẳng vào mặt J. H., tôi không ngần ngại hứa "đại" với J.H. : "Anh đừng lo. Tôi sẽ giao nhà này cho anh vào cuối tháng Tám (
😎
tới này" (đầu năm 1980). J. H. hỏi gằn tôi : "Thật không ? Có chắc chắn không ?". Tôi im lặng nhìn ông, và đưa ngón tay trỏ chỉ lên Trời.
Thật ra, khi con người khổ sỡ và tuyệt vọng thì hướng tới cứu cánh nơi Trời-Phật hoặc Chúa-Mẹ mà thôi !
(……)
Trong vòng sáu tháng, chúng tôi có việc làm, có nơi ăn chốn ở và giao nhà cho J. H. đúng hẹn như lời tôi đã hứa. Tôi tin chắc, đó là các Đấng Lành đã gởi các Quới Nhân đến, để họ chia nhau đưa chúng tôi "Qua Sông" đang gió to, sóng lớn.
Con xin Tạ ơn các Đấng Lành.
2-) "Dẹp Tình Riêng, Lo Việc Chung"
Mùa đông, chiều chạng vạng, điện thoại reo vang, tôi đến nhấc lên :
- A-lô ! Ai đó ?
Tiếng nói như bị nghẹn cổ của P., cô bạn gái :
- Chị Caroline ơi ! Chị lại đây, đưa em đi cấp kỳ. Vì X. bị "kẹt" trong bót Cảnh Sát quận 13 rồi".
Tôi choáng váng mặt mày, nghĩ : "Trời ơi ! Kim, con mình đang lên cơn bệnh, nó có thể bỏ nhà đi vô-định-hướng như mấy bữa trước…, làm sao tôi bỏ nó một mình mà đi cho được đây ?’’. Trong đầu tôi như đang quay mồng mồng, lòng phân vân chẳng biết phải làm sao ? Tôi chợt nhìn lên bàn thờ, có thờ hình Phật Thích Ca và Quan Thế Âm, nhớ câu : "Nhứt nhựt tại tù, thiên thu tại ngoại", lòng khấn vái : "Xin Phật và Mẹ Quan Âm khiến cho Tâm về giờ này thì con được an lòng đi giúp P.". Tôi xót ruột và đắn đo. Bớt chợt nhớ những lời Phật dạy : "Lo việc cho mình, cho gia đình mình là tình riêng. Còn lo cho người, cho tha-nhân là việc chung… ". Như chiếc xe chở nặng đang lên dốc khó khăn. Nhờ nhớ những lời ấy, tôi cảm thấy như có người phụ đẩy lên. Tôi mạnh dạn, đứng lên thay đồ đi thực hành "việc chung" giao gởi Thiên Kim, con gái tôi cho các Đấng Bề Trên canh giữ.
Tôi vẫn là phàm nhân, nên trong lòng rai rức và quặn thắt, nhưng trong thâm tâm, tôi luôn khấn vái Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát – và xin Ngài khiến xuôi cho Tâm, con trai tôi về sớm. Tôi vào phòng thấy Kim nằm thiêm thiếp, tôi vuốt tóc Kim và nói :"Mẹ đi công chuyện, chút xíu Mẹ về liền, con đừng đi đâu nha !". Kim mở mắt, gật đầu… Tôi mặc áo ra đi lo "giúp" cho cô bạn. Tôi ra khỏi nhà, đang băng qua sân vườn khá rộng để vô garage lấy xe ... Một phép lạ ! Phía sau tàng cây thông to, tôi nghe tiếng của Tâm gọi : "Má ! Má đi đâu giờ này vậy ?". Tâm hồn tôi nhẹ nhỏm như bay bổng lên mây. Tôi nói với Tâm : "Mẹ đi công chuyện dùm Tata Pat. Con nhớ ở nhà trông chừng Kim nghe hôn !".
Lái xe đến rước Pat. chạy thẳng ra bót Cảnh Sát Quận 13. P. vô trong, tôi ngồi đợi. Đợi tới hai tiếng rưỡi đồng hồ. Nhờ có Tâm về kịp lúc để canh chừng Kim - nên lòng tôi không lo lắng nhiều cho Kim.
Tạ ơn Trời Phật và Quan Thế Âm Bồ Tát.
3-) “Tai nạn, trở thành Thiện Duyên”
Việt Dương Nhân_Diệu Thi
Còn tt >>
Có thể là hình ảnh về 1 người
Bạn và Nguyễn Thị Phương

Tùy Bút :: THƯ CHO NGƯỜI TÌNH :: Việt Dương Nhân

Tùy Bút
:: THƯ CHO NGƯỜI TÌNH ::
9.10.2005
Anh,
Sáng hôm nay nắng thu vẫn chan hòa tỏa sáng. Chung quanh cảnh vật như còn đang chìm trong giấc ngủ - thật im lìm không một tiếng động ! Mặc dù đã hơn 11 giờ sáng rồi. Em cũng khéo lựa căn nhà này được nằm phía bên trong nên không nghe tiếng xe chạy ngoài đường và chung quanh đây cũng ít trẻ nít. Vẫn yên lặng và yên lặng !
Em không buồn đi dự "Ngày Văn Hóa Việt Nam" hôm nay ở Paris Quận 12. Còn ở bên Seattle (WA, USA) hôm nay cũng từng bừng "Đại Hội" cho những nhà văn nhà thơ "Phụ Nữ Việt Nam Hải Ngoại". Em cũng đã gọi qua cho Thi Sĩ Quốc Nam để xin lỗi và từ chối không bay qua tham dự Đại Hội vì lý do riêng - Bữa hôm gặp Anh, em nói là em không đi Mỹ dự Đại Hội làm Anh ngạc nhiên giật mình, hỏi em : "Sao em không đi chơi cho vui ? Anh cứ đinh ninh tưởng em sẽ bay qua đó và sẵn đi viếng thêm vài Tiểu Bang khác trên nước Mỹ !".
Thật tình Em chẳng ham đi dự mấy chỗ đó nữa - Hồi trước chưa biết gì hết, nên ham đi lắm. Nhưng nay đã "biết" và "thấy" quá rồi. Thật sự, trong lòng em, em chẳng bao giờ nghĩ mình là nhà văn nhà thơ gì ráo trọi. Vì trải qua "Cuộc Đời Buồn" nên em cứ viết viết như để trút đi những gì trong tâm tư em thôi. Rồi (nghe lời người ta) bày đặt in sách, ra mắt sách. Nhưng cũng vui, không ngờ em được người ta thương mến, nên đến tham dự và chia sẻ với em rất đông đảo. Bao năm qua rồi mà nay vẫn còn dư âm vang vang. Rồi đây cũng tan theo thời gian - chẳng có gì tồn tại vĩnh cửu cả Anh à !
Đời em cũng vui, bởi em may mắn được học hỏi với nhiều người tài giỏi học cao và đầy đủ đức độ chỉ dẫn, khuyến khích em viết văn làm thơ. Và Quý Vị ấy viết về em. Chẳng biết các Vị ấy có "lầm" em không ? Nhưng làm sao họ lầm được ? Theo em nghĩ, những người viết về em thì trước khi viết phải đọc hết những gì em viết chứ ! Không. Các Vị ấy không lầm em Anh à ! Người ta học cao - hiểu rộng - và có tấm lòng khoan dung, đại lương chớ không phải như những loại ển ển xìu xìu giỏi chẳng ra giỏi, mà dở cũng chẳng ra dở - những người đó mới "lầm" em đấy !
Người có tài, có đức họ không màng đến "khoa bảng" - mà họ chỉ để ý một tấm lòng chân thật của con người là hơn hết. "Chữ TÂM kia mới bằng ba chữ TÀI *". Em thì thuộc loại "dở ẹt" rồi ! Nhưng em ham học hỏi - có sao nói vậy không bao che dấu diếm gì cả. Sợ ai trên đời này mà phải nói xạo, nói dóc chứ. Vì vậy mà em được vài ông Thầy có tài đức rất chịu khó trả lời và giảng dạy em hằng giờ qua điện thoại. Và cộng thêm em cũng rất ham đọc sách. Nhất là những sách Thánh Hiền.Nhiều năm qua, em cũng đã trút gần cạn lòng mình rồi. Hơn nữa, "Cuộc Đời Buồn" của em đã có Anh bù đắp bao nhiêu năm nay. Ngày xưa ấy, em nghĩ :
Anh như cánh bướm qua đường
Vui trong chốc lát bướm vờn bay đi.
Nào ngờ đâu, bướm không chịu bay đi - bướm trồng "cây si" đã hơn 22 năm nay. Đối với em thì ân sâu nghĩa nặng tình tràn đầy. Chúng ta cùng chia vui sẻ buồn. Chúng ta may mắn có tình yêu và có cả tiền tài danh vọng. Nhưng chúng ta lại thất bại đường con cái - Ph., con trai của Anh đã tự tử "Chết Vì Tình". Còn phía em, Thiên Kim, con gái em mắc bệnh tâm thần. Bác Sĩ nói, rất khó bình phục hẳn được.
Hiện tại, chắc nhờ trời thương, Thiên Kim cũng bớt nhiều lắm rồi. Mấy năm nay TK không có vào "Dưỡng Trí Viện" nữa.
Thật tội nghiệp cho đời Thiên Kim ! Một đứa con gái xinh đẹp - ngoan hiền - học giỏi... Rồi bỗng nhiên "lên cơn" mắc một chứng bệnh ngặt nghèo khó trị tuyệt gốc !
Bác Sĩ NTA (Bác của em) chuyên chữa trị bệnh tâm thần - Bác cũng nói, không thể nào trị dứt bệnh của Thiên Kim được !
............
________________
(*)"Kiều" Nguyễn Du
***
10.10.2005
Anh,
Nắng thu vẫn chan hòa tỏa lên sáng rực cả vòm trời Paris - Nắng ấm suốt mấy ngày nay mà em chẳng buồn đi đâu. Nhưng hôm nay em phải đi chợ Paris 13. Rồi sau đó em ghé nhà hàng AVSG để ra "menu" cho chiều Chủ Nhật Văn Nghệ "Thu Vàng Giao Duyên" của em.
Em đâu ngờ bây giờ mỗi ngày em ngồi viết cho Anh một lá thư. Viết để nhớ lại ngày xửa ngày xưa. Và những gì xẩy ra đã qua cũng như hiện tại... Những năm đầu chúng mình yêu nhau chỉ có một mình Anh viết thư cho em. Vì em không muốn để một dấu vết gì cả. Lo cho Anh và gia đình Anh - tức là em lo cho chính em đó. Nhờ vậy mà mình vẫn có nhau đến bây giờ. Có "những lá thư tình" của Anh thật lâm ly bi đát - Sao mà Anh YÊU em dữ vậy?!
Anh nói, vì những tiếng nói "YÊU" trực tiếp hay điện thoại với em không đủ. Đôi khi em nghĩ đến Anh nhiều - Em kéo hộc tủ ra và rút đại một lá thư tình Anh viết cho em những năm đầu xa xưa ấy. Em đọc, lòng cảm thấy vui vui, Anh yêu em kinh khủng há ! Chẳng ai yêu em bằng Anh. Vậy mà lâu lâu, tâm hồn em nó "lên cơn" lãng mạn "bay bay" theo gió cuốn trong mây, ngây ngây ngất ngất... Anh thì hiểu em quá xá quà xa rồi... Anh cũng đã từng làm thơ cho em :
"Đôi mắt em là sóng tình chao gợn
Làm hồn Anh nghiêng ngả giữa trần gian
Anh Yêu em chẳng đếm ngày năm tháng
Tình yêu này vĩnh cửu chẳng hề tan"
R_C
Bỗng nhiên em chợt nhớ những câu thơ của Anh làm cho em ngày xưa ấy... Em thoát dịch đại khái vậy vậy...
Hôm nay, em tâm sự với Anh vài lời ngắn ngủi. Em phải đi công chuyện và đi chợ khu Á Châu Paris 13.
Tình Anh trọn vẹn tràn đầy
Riêng em đôi lúc chuyển xoay tim lòng!!
*** 14.10.2005
Anh,
Từ sáng giờ em bận quá - quên thư cho Anh ! Hôm nay bầu trời Paris nắng đẹp và ấm - Còn em thì cứ ngồi trên mạng từ sáng giờ không cần thiết cơm nước gì cả - Đúng là "Mê Net" hén ! Không sao, em cứ thích gì làm đó cho thỏa lòng những năm tháng "thích" mà không có thì giờ làm.
Anh ơi ! Em bận nữa rồi ! Hẹn Anh sau nhé !
À, mấy hôm nay Anh trở về Lyon mà Anh chẳng gọi em. Chắc Anh giận em rồi ? Vì em bỏ Anh ngủ một mình ở khách sạn !!
À, đừng giận em à nghen ! Giận em thì có người khác thương ráng chịu đó !
Em là người đàn bà lãng mạn quá xá hén ! Nói vậy chớ lòng em lúc nào cũng nghĩ nhớ đến Anh - Và luôn ghi mãi tấm chân tình Anh đã, đang và (hy vọng) sẽ yêu em mãi như Anh đã hứa !
Bây giờ em nghe tội nghiệp J.H. (chồng cũ em quá) - Chàng phải lo cho bà G. - Mà J. cũng đã lớn tuổi rồi. Phải ! J. H. là "Người YÊU Lý Tưởng" của đời em thuở xa xưa.
Chàng rất đàng hoàng - mực thước - nghiêm trang - nhưng cũng bởi "con ma tinh yêu" nó đến bất ngờ, làm Chàng bị "té" - Rồi kẻ khác mượn bàn tay của Chàng, xúi giục Chàng trở thành kẻ "tiểu nhân" tàn nhẫn với em trước khi dứt áo ra đi - Ôi, hai chữ "Si Mê" nó khiến Chàng làm vậy.
Sau này em hiểu đời thêm, em thông cảm và vẫn thương những đức tánh hay hay của Chàng.
J. H. yêu thương em như người tình bé nhỏ - như đứa em gái dại khờ - Chàng lo cho em ăn học và cưng em lắm - Có lẽ vì chàng không muốn em trở lại "chốn bụi đời" nên Chàng "cấm cung" em rất gắt gao ! Và rồi tại em làm "Cách Mạng" bùng lên - Thừa cơ hội mụ G. "chớp" và méc đủ điều những gì em nói "xấu" J. H. Đôi khi em rất vui khi nghe Thiên Kim nói, Papa có hỏi thăm Má !
Hẹn Anh thư sau nha !
Cuối tuần này em rất bận... Nhưng lòng luôn mãi nghĩ đến Anh...!!
22.10.2005
Anh,
Anh có biết chăng... Một ngày vắng nhau là trời sầu đất tủi không ? Nhưng mình đã thỏa thuận và chấp nhận hoàn cảnh này rồi thì có trách than làm gì? Anh vẫn biết, trên đời này có biết bao người chỉ sống cho riêng mình, mà bất cần sự sống chết của người khác. Trên "tình trường" em đã thấu hiểu khá nhiều. Vì em đã là "nạn nhân" mà cũng là "tội nhân" đây. Đã biết bao lần em muốn bứt xích xiềng để thoát ra khỏi - nhưng lần nào em cũng yếu lòng không đủ can đảm để dứt khoát, bỏ mặc Anh buồn khổ - Bao giờ ? Bao giờ hỡi Anh ? Thôi đành chờ đợi tới hơi thở cuối cùng.
Ngày nay, tuổi này mà tình yêu của Anh vẫn như buổi ban đầu mới gặp em. Mỗi lần em nói, mình chấm dứt là đôi mắt Anh rũ xuống buồn thật buồn !!
Tình trái ngang là tình đẹp mãi muôn đời phải không Anh? Anh cũng rất lãng mạn và đa tình. À, Anh đã từng là Trưởng ban nhạc "R_B" ở Lyon hồi thập niên 60, và cũng đã làm cho em bao bài "thơ tình" nóng bỏng !
Tài tử, giai nhân cùng sánh bước
Trên vũng đời ô trược trần gian
Chờ cho gió thổi mây tan
Đôi ta chấp cánh bay sang kia bờ.
Không có mô tả ảnh.
Bạn, Ngoc Thanh Lam, Nhung Truong và 11 người khác
10 bình luận
Chia sẻ