(Góp một tiếng nói vào tên gọi TGP Sài Gòn hay TGP/TPHCM)
Ngày 26/12/2011, cống hiến bạn đọc bài viết ngắn nhan đề “Tòa TGP Sài Gòn hay Tòa TGM Hồ Chí Minh, ai đặt tên cho một chuyện tình?” Nữ Vương Công Lý có nêu rằng: “Việc đổi tên TGP Sài Gòn thành TGP Tp. Hồ Chí Minh đã gây ra nhiều chuyện bi hài trong Giáo hội. Việc gọi tên nhiều khi trở thành lố bịch và khiếm nhã. Chẳng hạn khi gọi TGP Sài Gòn là TGP Hồ Chí Minh, Tổng Giám mục Sài Gòn là Tổng Giám mục Hồ Chí Minh, Đức Hồng y Sài Gòn là Đức Hồng Y Hồ Chí Minh… đã không chỉ xúc phạm người Công giáo, mà còn xúc phạm ngay cả Hồ Chí Minh, bởi Hồ Chí Minh là người cộng sản vô thần.”
Từ nhiều thập niên trước 30/4/1975 đã hiện hữu và tồn tại danh xưng “Tổng Giáo phận Sài Gòn” và “Tòa TGM Sài Gòn”. Nhưng sau 1975, TGP Sài Gòn mất tên và một tên lạ xuất hiện: “TGP/TPHCM” cùng với cái tên “Tòa TGM TP Hồ Chí Minh”.
Thiên hạ bàn tán nhiều về những danh xưng bất thường này, nhưng rồi mọi sự cũng qua đi. Nay vì sao những lời bàn ra tán vào lại tái xuất hiện?
Sự thật, cái động cơ làm sôi lên chuyện gọi tên ấy phát xuất từ chính phía cơ quan Nhà nước CHXHCNVN hơn là do cái bọn giáo dân “chống cộng cực đoan” “khuấy” lên.
NVCL dẫn chứng đoạn băng ghi hình ghi âm từ đài THVN cho thấy “trong chương trình về Huỳnh Đảm, Chủ tịch mặt trận – tổ chức ngoại vi của đảng cộng sản – đến chúc mừng Giáng sinh, Đài THVN đã đích danh gọi là TGP Sài Gòn.”
Ô hô! Cái tên “đăng ký” chính thức rõ ràng là “TGP/TPHCM” đã được Đảng và Nhà nước chấp thuận, nay hà cớ gì THVN – cơ quan truyền thông của đảng và nhà nước bỗng rao lên là “TGP SàiGòn”, không phải “TGP/TPHCM” ? Chuyện trong nhà con cái nói với cha mẹ, cha mẹ gạt phăng: “Lũ bay con nít biết gì! Có im cái mồm đi không?” Đến khi hàng xóm “xì” ra, thì… ôi! Khóc hổ ngươi…cười ra nước mắt!
Xét cho cùng, ngay lúc này đây đặt lại vấn đề có nên hay không nên ôm chặt cái tên “TGP/TPHCM” là điều phải làm và làm thật cấp bách nếu muốn tránh cú “sốc” bất chợt khi người ta dùng quyền lực mà quẳng cái tên ấy vào soọc rác không một lời báo trước!
Dường như các đấng đã đi được một phần trên đường lựa chọn đúng đắn của mình rồi thì phải. Đã can đảm dẹp bỏ được cái tên “tgptphcm”…. gì gì đó cho trang web, thay vào bằng cái tên “tgpsaigon.net”, lẽ nào các đấng không đi thêm bước nữa để cả trên web cũng như trong ngôn từ và trên giấy tờ cùng đồng nhất với danh xưng truyền thống “Tổng Giáo phận SàiGòn”, khỏi mang tiếng xu thời nửa nạc nửa mỡ, gập ghềnh khập khiểng! Biết đâu nhờ cuộc trở về nguồn này mà ở bên kia thế giới Đức TGM Nguyễn Văn Bình cũng nhẹ nhỏm: “Hết sợ rồi!”
Hãy xem kìa những “Cảng Sài Gòn” , “Bia Sài Gòn” cùng nhiều “Sài Gòn” khác vẫn tồn tại từ trước 1975 đến nay có sao đâu!
Một chi tiết có lẽ người Sài Gòn ai cũng thấy, cũng biết, đó là sau khi cướp Sài Gòn, CSVN lập tức đẻ ra ngay tờ “Sài Gòn Giải Phóng”. Sài Gòn Giải Phóng chứ không phải giải phóng Sài Gòn đâu nhé! “Sài Gòn Giải Phóng” từ 1975 đến nay vẫn còn là Sài Gòn giải phóng! Dư luận Sài Gòn đã chẳng từng mỉa mai: “Sài Gòn Giải Phóng” Hà Nội, chứ có cái ông, cái bà giải phóng nào từ Hà Nội vào “giải phóng” Sài Gòn? Dân Sài Gòn có lẽ do vậy mà không tiếc lời “khen” mấy nhà cách mạng CSVN tiên tri giỏi khi bảo “Sài Gòn giải phóng” Hà Nội! Đúng một trăm phần trăm!
Được Sài Gòn giải phóng, Hà Nội “hồ hởi” “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc” bằng những bước chân dài… lịch sử, nhảy vọt qua mặt Sài Gòn, qua mặt thế giới, ung dung nếp sống “tiểu tư sản”, hiên ngang nếp sống “tư sản”… tự tại trong cung cách “đại gia” vượt xa đại tư bản Mỹ-Âu và dĩ nhiên là “hoành tráng” gấp bội mọi tầng lớp xã hội loài người trong ăn chơi trụy lạc, ăn giật, ăn cướp, ăn gian, ăn lận, ăn bẩn, đốt tiền… như đốt giấy vào các cuộc truy hoang trác táng và rồi sau đó đốt người như đốt củi, đốt than… đốt tang chứng, mất hết tính người!
Thế nên, bây giờ cái tên “Thành phố Hồ Chí Minh ” trong thực tế chỉ còn là cái nhãn trên giấy tờ Đảng và Nhà nước mà thôi! “Châu về Hợp phố”! Sài Gòn sẽ về với Sài Gòn thôi!
Sài Gòn vẫn không mất cái brand name – marque deposée bất tử đáng yêu của nó! Brand name là “thương hiệu”? Không! Không có tính chất mua bán thương mại ở đây. Brand name của nó chính là “danh hiệu được cầu chứng”. Danh hiệu “Sài Gòn” cầu chứng tận nơi sâu thẳm tấm lòng yêu quý Sài Gòn của người dân Sài Gòn, người dân Miền Nam Việt Nam, người dân cả nước! “Sài Gòn đẹp lắm! Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi!”
Sài Gòn là tên thật, là chính danh! Không gượng ép! Không a dua xu thời! Không phù thịnh! Không sặc mùi chính trị Cộng sản!
Xe khách chạy từ Sài Gòn ra Hà Nội hay ngược lại, hiện nay trong nước người ta vẫn gọi là xe Sài Gòn-Hà Nội, gắn bảng “Sài Gòn-Hà Nội” ở đầu xe. Người dân cả nước nói “đi Sài Gòn”, ít ai gọi đến cái tên dị hợm “TP/HCM”.
Sài Gòn dễ thương, dễ mến thế, tại sao kỵ nó? Tại sao né tránh nó? Để cho một kẻ chưa hề sống với Sài Gòn, chưa hề lăn lộn giữa Sài Gòn lại nhảy chồm lên tiếm đoạt!
Nếu quả thật Hồ Chí Minh có nói “Sài Gòn trong tim tôi”, thì sao không để Sài Gòn nằm trong tim những người Việt Nam khác yêu quý và trân trọng nó hơn Hồ Chí Minh gấp bội, mà lại đang tâm tiêu diệt nó, chôn vùi nó, phi tang nó đi để chiếm ngôi đoạt chỗ?
Người ta nói ngày 30/4/1975, “quân cụ Hồ” vào Sài Gòn việc trước tiên là xử tử hình 3 “tên phản động ác ôn hàng đầu” cả gan ngáng trở việc đặt nền móng cai trị độc tài vô sản chuyên chính Cộng sản trong phạm vi cả nước. Ba tên ác ôn ấy là: Sài Gòn, Tự Do và Công Lý.
Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý
Đồng Khởi vùng lên hủy Tự Do
Nuốt Sài Gòn Hồ Chí Minh no
Người bình dân Miền Nam không chịu nổi cái sự tiếm vị, tiếm danh bất chính, bất lương ấy. Còn các đấng cầm đầu Giáo Hội CG Giáo tỉnh Sài Gòn thì sao? Viện đủ thứ lý do để chống chế, biện minh cho việc tròng cái tên HCM vào cổ Tổng Giáo phận… dắt nó đi non thế kỷ không tìm ra “thiên đàng tại thế”, ấy mà vẫn một lòng thành tín đến nỗi chính cái cơ quan truyền thông (Truyền hình Việt Nam = THVN) của cơ chế chính trị hiện hành trong nước nay phải kê nhẹ nhắc khéo chớ nên tiếm dụng cái tên gọi TGP/TPHCM “mị đảng” ấy nữa mà hãy trở về với cái thực “thật” của mình: Tổng Giáo Phận Sài Gòn!
Các đấng hẳn biết Tổng Giám Đốc Truyền hình CSVN là ai chứ? Chính là Trần Bình Minh, Ủy Viên Trung Ương Đảng CSVN! Tay này vừa độc vừa thâm! Lắm trò, lắm chiêu, lắm thủ đoạn đánh phá! Chịu khó theo dõi tin tức thời sự trong nước, ắt thấy ngay mưu ma chước quỷ của tay phù thủy Trần Bình Minh đối với người dân yêu nước và với tôn giáo!
Cho nên cái chuyện ngài Tổng Giám đốc cho xướng viên đọc lên “TGP Sài Gòn” không phải là không có dụng ý. Đây là cơ hội để các đấng nhìn lại mình, nhìn lại việc mình làm và sớm (giác ngộ) có đổi thay thích nghi, đừng chần chờ cho tới khi cái tên “TGP/TPHCM” bị phía Nhà nước CSVN chính thức xóa sổ, thì nhục chẳng biết chừng nào và vết nhơ ấy muôn đời khó gột!
Mọi lý do biện minh cho việc duy trì cái tên TGP/TPHCM đều không thuyết phục được ai, cả phía phải lẫn phía trái! Soi rọi lại mình và hành động đúng đắn là con đường tất yếu của người yêu quý sự thật và lẽ phải!
Vào tháng Tư năm 2011, tờ Tiền Phong (báo chính dòng của CSVN) có đăng tải một bài văn về Sài Gòn nghe thật thấm thía. Lã Hoa, tác giả bài viết, tự giới thiệu mình là người Hà Nội chính tông, vào cư ngụ tại Sài Gòn được 20 năm tính cho tới ngày Lã Hoa viết bài (như vậy tác giả vào cư ngụ tại Sài Gòn năm 1991).
Trong bài viết ngắn, tên “Sài Gòn” được lặp đi lặp lại tới gần 20 lần. Ấm tình làm sao! Đậm nghĩa làm sao Sài Gòn đầy mến yêu và trân trọng!
Xin ghi lại bài viết (lược bỏ bớt 4 đoạn ngắn không cần thiết) để chúng ta cùng suy ngẫm và may ra không còn ai mất thời giờ cãi nhau về cái danh xưng TGP/TPHCM pha trộn loạn xà ngầu hữu thần với vô thần!
Sài Gòn ! Sài Gòn
TP (30/04/2011) – Nhiều người nói, đối với người Việt Nam, Hà Nội và tình yêu Hà Nội đã đi vào những tác phẩm thi ca nhạc họa bất hủ không gì so sánh được. Song tôi cũng yêu Sài Gòn – Chợ Lớn trong ‘L’Amant’ (Người tình) và Sài Gòn bên lề chiến tranh trong ‘The Quiet American’ (Người Mỹ trầm lặng) và rất nhiều tác phẩm lấy Sài Gòn làm bối cảnh khác.
Những tác phẩm ấy cũng lãng mạn, sử thi và tinh tế không kém Hà Nội. Chẳng ai chất vấn tình yêu Hà Nội cả, thì hãy để tôi yêu Sài Gòn theo cách của tôi. Sao phải so sánh tình yêu này với tình yêu khác, và chắc gì ai đã mơ mộng hơn ai.
[….]
“Sài Gòn nhiều món ăn ngon lắm, tôi thích bột chiên, hủ tíu”, ông bạn đồng hành người Thái hào hứng nhắc nhở, từ những món rất chơi như bò bía tới món rất nặng như lẩu mắm.
Thế là tự nhiên nhớ nhà. Giống như lần đó, lần nào đi xa cũng vậy, được hỏi từ đâu đến, tôi đều trả lời: “Sài Gòn, Việt Nam”.
Lớn lên ở Hà Nội, nói giọng Bắc không pha, tôi vui vẻ trở thành cư dân của thành phố này từ 20 năm trước, một thời gian đủ dài để có một tình cảm gắn bó đặc biệt. Vẫn nhớ như in cảm giác lần đầu tiên đi từ sân bay về thành phố trên con đường thẳng tắp và những tiệm may sành điệu dọc đường Hai Bà Trưng.
[…]
Có một bạn ở Hà Nội nói rằng Sài Gòn không có nhiều fan, vì thành phố đa phần là dân tứ xứ, và có quá nhiều thứ nên không có thứ nào để nhớ sâu sắc. Không biết nhận xét đó có đúng, nhưng tôi yêu Sài gòn, và có vài triệu người cùng nghĩ như tôi. Những người đang sống hết mình trong tình yêu với thành phố này, một cách dồn dập và bận rộn. Có khi vì thế lại không có đủ thời gian và sức lực để mô tả tình yêu ấy.
[…]
Sài Gòn là nơi ta mong ngóng muốn quay về mỗi khi ở xa nó, cảm thấy thiếu thốn và áp lực. Đúng vậy, ở đây người ta sống nhanh nhưng không bị áp lực. Tôi cảm nhận rõ hơn những điều này khi tạm xa Sài Gòn nhiều năm, thứ tình cảm mà tôi không có được đối với Hà Nội, nơi tôi lớn lên, nơi có bố mẹ tôi ở đó.
[…]
Sài Gòn không cũ đi trong thơ Nguyên Sa, trong nhạc Trịnh Công Sơn, áo dài học trò vẫn trắng và những con đường vẫn có lá me bay. Sài Gòn lại mới hơn trong những màn múa hiện đại của Nguyễn Tấn Lộc, hay những vở hài kịch của Hồng Vân.
Sài Gòn dậy sớm, tập thể dục ở Tao Đàn, Thảo Cầm Viên, đi mua đồ ăn sáng, chạy ra uống cà phê trong quán, ngoài vườn, bên lề đường, nghe nhạc lẫn trong tiếng còi xe tấp nập. Sài Gòn miệt mài làm việc, chăm chỉ học hành, ăn trưa văn phòng rộn rã, tan trường trên yên xe gắn máy ba mẹ.
Sài Gòn tình tự, cười nói, thủ thỉ ngoài phố, trong chợ, trên đường đi, ở bất cứ nơi nào có thể. Sài Gòn thức khuya trong những quán ăn đêm, trong ánh đèn nhấp nháy của các sàn nhảy, quán bar. Sài Gòn cặm cụi nấu nướng để kịp dọn hàng, quét đường cho sáng mai sạch sẽ.
Sài Gòn của tôi hình như không bao giờ ngủ. (Lã Hoa)
Lê Thiên

ta trong tối
1) Đóng chốt ở Tây Nguyên để kiểm soát Biển Đông / ĐNÁ ( vụ này TQ phải chi gần 500 triệu cho BC/TW theo Wikeleaks)
2) Ngày 10.10.2010 lể mừng Quốc Khánh TQ đầu tiên ở VN với cái vọ bọc "lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long"
3) Ngày 21.12.2011 Tập Cận Bình đến Hà Nội nửa công khai / nửa âm thầm đem theo là cờ mới 6 sao để chuẩn bị tiếp thu VN ( cũng theo Wikileaks trể lắm là năm 2020 ).
TQ rút kinh nghiệm đau thương trong LS qúa khứ nên lần nầy chúng tiến chậm mà ăn chắc: 1945-2020 - 75 năm là dứt điểm trọn VN, HS-TS chỉ là Hư chiêu dương đông kích tây )
15:20 Ngày 30 tháng 12 năm 2011
hay hay chi ly chi ly
ATA - Vung Tau
Có như vậy thì lãnh đạo Việt Nam mới sáng mắt ra
Mẹ kiếp.
1) Thừa dịp Mỹ rút khỏi miền Nam, đánh cướp Hoàng Sa. Việt cộng ăn mừng.
2) Xâm chiếm Bàn Giốc, Nam Quan, tàn sát dân Việt. Việt cộng hoan hỉ.
3) Chiếm (thuê) rừng miền Bắc, khai thác Bauxit, đưa quân-thợ tràn qua Tây Nguyên, v.v. Việt cộng cho là quốc sách.
4) Dưới hình thức "đấu thầu", cướp tất cả công việc nặng nhẹ, công nhân ta phải bị bán làm nô lệ xứ ngoài. Việt cộng có dịp "xuất khẩu lao động" kiếm lời.
5) Có việc phải làm, sẽ trở lại kể thêm nhiều điều tốt nữa và "hơn 16 chữ máu".
1-bên trong nước từ bây giờ phải lập nhiều đội biệt kích diệt tàu cộng xâm nhập vn,bất kễ tư nhân hay cơ quan đại diện của tàu cộng trên khắp 63 tỉnh thành việt nam.nhưng rất tiếc chưa có những LÊ LAI chủ động đứng ra thành lập.
2- bên ngoài đồng bào hãi ngoại,phải là những người có tâm huyết với tổ quốc và được kiều bào tin tưỡng,đừng đễ những kẽ cơ hội lợi dụng,đứng ra kêu gọi kiều bào đóng góp tài chính sẳn sàng hộ trợ bên trong
đúng lúc khi cần thiết.
3-tôi tin rằng khi có những vụ ám sát kể cả đặc mìm ở các cơ quan dại diện lẩn các đơn vi kinh tế của tàu cộng,khi tiếng nỗ đã lên tiếng,thì sẽ được nhân dân hưỡng ứng cùng đứng về hàng ngũ chống tàu cộng cứu nước, từ đó cường quyền cs hại dân bán nước sẽ bị động,buộc chúng phải thu mình.
4- còn nếu trước thực tế mất nước đã quá rõ,chúng ta có hành động baỏ vệ tổ quốc bằng ôn hòa hay qua báo chí,kính thưa chư vị chúng ta thua trắng,
và việc mất nước là hiễn nhiên,đến lúc này phải dấn thân và chấp nhận hy sinh,thì mai ra tổ quốc mới được trường tồn,dân tộc mới không làm nô lệ cho tàu cộng. tôi chỉ không hơn 36 h nữa là tròn 60 tuổi,tôi xin tình nguyện xã thân mạng này cho nước, cho dân,cho đạo pháp,nếu có tổ chức nào đứng ra kêu gọi hành động tôi xin tình nguyện đầu tiên,đây là những lời nói chân thành tự đáy lòng của một ngu dân,một người đã đứng trong hàng ngũ qlvnch,còn mang trên thân mình hơn 50 vết miễn đạn đễ gìn giữ tự do dân chủ cho miền nam,xin được thổ lộ lòng mình là, tình hình này muốn bảo vệ tổ quốc trước họa mất nước,CHÚNG TA PHAỈ CÓ HÀNH ĐỘNG CỤ THỄ,CÒN CỨ MÃI NÓI ÔN HÒA XIN THƯA CÙNG CHƯ VỊ CHÚNG TA TỰ SÁT,không ai muốn có chiến tranh,bỡi chiến tranh là tan thương là mất mát,nhưng nếu không chấp nhân mất mát và tang thương,thì chúng ta đành chấp nhận mất nước./.
kho lam .co mot sao thi c no va c ta giong nhau me no roi
5) Hàng “tốt” của Tàu tràn ngập nước ta từ Bắc chí Nam, giá rẻ, hàng Việt tranh không lại, nhiều công nghệ phải phá sản, công nhân không có việc làm kiếm sống, biến thành “côn đồ bất đắc dĩ”. Việt cộng thừa dịp tuyển thêm công an, côn đồ “băng đỏ (màu máu)”, côn đồ “tự phát”, đàn áp dân lành, cướp nhà, cướp đất của dân v.v.
6) Tàu khựa sản sanh thực phẩm độc hại, sang bán tự do, tràn đầy các chợ, tiệm tàu cũng như tiệm ta, dân nghèo đói, cần ăn để sống qua ngày, không kể dơ dáy, độc hại …, chỉ cần giá rẻ, không sợ chết, vì trước sau gì cũng chết thôi. Việt cộng làm ngơ, dân hèn yếu, dễ đè đầu cỡi cổ.
7) Ngạn ngữ “tàu khựa” có câu: “Chưa biết lối ăn uống (thực phẩm) của tàu khựa, chẳng có cách nào hiểu được văn hoá của chúng (Bất đổng đắc nhất cá quốc gia đích ẩm thực, tựu vô pháp liễu giải nhất cá quốc gia đích văn hoá 不懂得一個國家的飲食就無法了觧一個國家的文化). Dân ta đã và đang nếm thực phẩm độc hại của tàu khựa, nay Tập thái tử sang cho (mượn) 300 triệu đô, thúc giục phải làm gấp Viện Khổng Tử, coi như hình thức thực hiện “4 tốt và 16 chữ vàng (và máu)”. Hùng dũng sang trọng (thêm gái doan) và đồng bọn phất cờ máu 6 sao hỉ hạ ăn mừng.
8) Già rồi, mệt nghỉ, khoẻ sẽ kể thêm “16 món vàng và máu” .
Cs chung no Ban Nuoc cho tau cong roi ..300trieu dola .
Hay xuong duong cuu nuoc , danh duoi bon cs ban nuoc .
Từ năm 1991 bắt đầu thần phục Bắc phương và hứa hẹn từng bước để đến năm 2020 hoàn thành công cuộc là phiên quốc của trung cộng.
Trong khi Nguyễn phú trọng ở BK thì ngày 15/10/11 đài TH ở HN đã dương lên cờ đỏ với 06 sao rồi ngày 21/12/11 cờ đỏ 06 tái xuất hiện để đón chào Tập cẩn bình tại phủ CT.
Đã rõ như ban ngày cộng đảng bán nước cho tc.
Đồng bào VN có chấp nhận không ??? Nếu không chấp nhận thì cùng nhau đứng lên hỏi tội những kẽ bán nước mà Tổ Tiên đã bao đời gây dựng và chính Quý Đồng bào đã đổ máu để bảo vệ.
Đừng trông cậy vào đảng cs bán nước hiện nay nữa. Mà Mỗi Người Dân Hãy Cứu Lấy Mình bằng mọi cách , để Dân tộc khỏi lâm vào cảnh như Hồi , Tạng , Nội , Mông...
MỐI TÌNH THẮM THIẾT VIỆT HOA,
HOA LÀ ÔNG CHỦ, VIỆT LÀ TAY SAI.
THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG TƯƠNG LAI,
BÁC MAO CHỄM CHỆ TRÊN VAI BÁC HỒ.
“Chuyện đài truyền hình Việt Nam trưng một lá cờ Trung Quốc đẫm sắc máu có sáu ngôi sao làm nền cho chương trình thời sự khi đưa tin Nguyễn phú Trọng sang chầu Bắc Kinh khiến mọi người xôn xao bàn tán chưa ngớt thì mới đây, trong cuộc đón chào phó chủ tịch nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa Tập cẩm Bình tới Hà Nội người ta lại thấy trên tay các cháu thiếu nhi lá cờ lạ lùng ấy. Nhiều câu hỏi được đặt ra cho nhà cầm quyền Hà Nội, ấm ớ mãi không xong đành đổ lỗi cho khâu kỹ thuật.
Nếu là một lần xảy ra ở hóc mò tó nào đấy thì sự trả lời như thế còn có thể tàm tạm chấp nhận được. Đằng này những hai lần mà đều gắn với các sự kiện đối ngoại trọng đại liên quan đến mối quan hệ Việt - Trung thì câu hỏi phải tiếp tục được đặt ra. Đây có phải là chủ ý của nhà cầm quyền Việt Nam được sự chấp thuận của quan thầy Bắc Kinh hay không?
Sẽ hoàn toàn có lý khi cho rằng Việt Nam hiện nay phụ thuộc vào Trung Quốc tất cả mọi mặt, từ kinh tế chính trị đến văn hóa xã hội. Nếu như không muốn nói Việt Nam đã trở thành một quận, huyện của Trung Quốc. Trung Quốc là cái nôi sản sinh ra đảng cộng sản Việt Nam. Và người sáng lập ra đảng cộng sản VN, lại là hậu duệ của thái thú Hồ hưng Dật quê ở Vũ lâm - Chiết giang - Trung Quốc tức là ông Hồ chí Minh. Hơn nửa thế kỷ nay có chuyện gì xảy ra ở Trung Quốc về đường lối cai trị lại không xẩy ra ở Việt Nam. Từ chủ trương”trí phú địa hào đào tận gốc. . . đến bần cùng hóa người dân bằng cách nhốt vào hợp tác xã. Trung Quốc đóng vai trò quyết định rất lớn chia cắt Việt Nam thành hai miền trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Họ xem Việt Nam là phên dậu nên mới có chuyện ''Trung Quốc sẽ đánh Mỹ tới người Việt Nam cuối cùng!'' Mối quan hệ khắng khít như môi với răng bắt nguồn từ đó. Nay thêm tinh thần bốn tốt và mười sáu chữ vàng thì mối quan hệ ấy càng khắng khít biết nhường nào. Đừng nhìn nhận một vài lần môi hở răng lạnh mà cho rằng Việt Nam có quyền độc lập tự chủ. Chỉ cần Việt Nam có thái độ khang khác là quan thầy Bắc Kinh sẵn sàng dạy cho bọn chư hầu lưu manh một bài học ngay.
…
Còn một vấn đề khác, đây có thể là yêu cầu của Bắc Kinh buộc tập đoàn thái thú Hà Nội phải làm như vậy để nắn gân dân tộc Việt. Họ muốn xem sự phản ứng của người dân Việt Nam thế nào khi các miếng đòn đe dọa, đánh đấm bằng quân sự không hiệu quả cho lắm. Nếu như không ai phản đối, sự việc coi như đã rồi. Còn người Việt phản ứng mạnh thì họ tính toán chuẩn bị cho bước tiếp theo. Qua đây họ cũng muốn kiểm tra lòng trung thành của lũ tay sai người Việt. Cần phải khẳng định lại rằng âm mưu bành trướng và khống chế Việt Nam của Bắc Kinh là không thay đổi. Xem cách Việt Nam khống chế Lào và Cam pu chia thì ta cũng đủ biết,toàn theo sách thầy Tàu dạy cho cả đấy. Phải chăng Việt Nam hiện nay đang là cánh tay nối dài của Trung Quốc ???” (Trần Đức Thạch)
Để đọc trọn bài xin mời click vào đây:
Tản mạn về chuyện lá cờ “thừa sao”(Trần Đức Thạch)
8) Tàu chở hàng Vinalines Queen đã bị chìm ở ngoài khơi gần Philippines, và giới chức lo ngại 22 trong số 23 thủy thủ trên tàu đã thiệt mạng. Vụ tàu mất tích và bị chìm, không nghe có "tàu khựa" tìm kiếm, chỉ có Philippines và Nhật ra công khó, và tàu Anh cứu được một người. Trọng tải của tàu ghi 56 ngàn tấn, chở trên 54.000 tấn quặng nickel từ Indonesia sang Trung Quốc. Theo lời mô tả của thủy thủ duy nhứt sống sót "tàu đang chạy rồi nghiên về bên trái và chìm". Tại sao lại chìm nhanh đến đô chỉ có một người kịp mang phao cứu sanh, được cứu. Nghe như tàu chở quá tải, các số ghi trọng tải v.v. của cộng sản tàu-việt không tin được. Dù trọng tải đúng là 56 ngàn tấn, trừ đi 0.1% an toàn (5600 tấn), tàu lại chở trên 54.000 tấn quặng nickel, quá tải lại đi trên đường xa. Tàu khựa lưu manh, tránh nguy hiểm, giao cho tụi VN đói kém lãnh trọn hậu quả. Tàu Made in China (?) chẳ có giá trị là bao so với sinh mạng 22 thủy thù.Tra tìm nhiều chỗ, Builder bỏ trống. Tàu là vật lớn, không thể thay Made in China bằng Made in Congo được, bỏ trống là tốt, và an toàn nhứt, đúng theo chủ trương của tàu khựa. Khi việt cộng hay và báo tin tàu Vinalines Queen mất tích, "tàu khựa" biết chắc là đã chìm rồi(chúng thừa biết chở nặng, lại quá tải) nên không cần tìm kiếm, hơn nữa toàn thể thủy thủ đoàn là dân VN làm mướn, cái tốt (ác) của "tàu khựa" là không góp công tìm cứu nạn nhơn, may mà tàu Anh làm được việc đó, người bạn trong cơn hoạn nạn mới thực là người bạn chân chính (a friend in need is a friend indeed).
1)trong hơn 16 chữ vàng (và máu).
Made in China của bọn tàu đã mất tín nhiệm từ nhiều năm gần đây, nên chúng xoay trở đủ chiều, xoay qua Úc, Phi, Âu và Mỹ châu. Hàng hoá ngoài bìa ghi Made in USA nhưng bên trong là sản phẩm của tàu khựa. Thậm chí chúng giả danh cả hàng Dalat, chánh quyền và nhơn dân Dalat biết rõ nhưng chẳng dám làm gì, chỉ sợ mất lòng láng giềng 4 tốt, 16 chữ vàng (và máu), có thể còn bi hùng dũng sang trọng quở phạt nữa.