Trần Văn Tích, BS
September 7, 20130 Bình Luận
Bây giờ ngồi nhìn lại quá khứ, chúng ta đều thấy rằng trước sau, sớm muộn gì các nước thuộc địa cũng phải được độc lập sau khi Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt, do xu thế giải thực thuở bấy giờ.
Bây giờ ngồi nhìn về tương lai, chúng ta cũng có thể nói chắc rằng mấy
quốc gia lơ thơ còn đang bị cộng sản cai trị thế nào rồi cũng được hưởng
chế độ dân chủ tự do, do chiều hướng đấu tranh chống độc tài toàn trị ở
thời đại hiện đại. Trong quá khứ tất phải như thế thì trong tương lai
cũng chẳng thể khác được.
Chúng
ta, người Việt Nam tỵ nạn cộng sản, có bổn phận phải giải thích cho
đồng bào trong nước hiểu rõ tính qui luật này của tiến trình tiến hoá
toàn cầu để đồng bào thêm tin tưởng vào hiệu quả của phong trào đấu
tranh giải cộng vệ quốc, để nâng cao trình độ giác ngộ cho những người
như ông Lê Hiếu Đằng. Tạm chấp nhận giả thiết rằng ông Lê Hiếu Đằng thực
tâm muốn tiến tới đa nguyên, đa đảng trong một xã hội dân sự và một
quốc gia lập hiến, chúng ta đều cùng mang trách nhiệm đả thông suy nghĩ
cho ông Lê Hiếu Đằng và tập thể những cá nhân, tập hợp những tổ chức
đang cùng nuôi hoài bão giành lại dân chủ tự do cho đồng bào quốc nội.
Chúng ta, người Việt Nam tỵ nạn cộng sản, đủ tư cách nhằm chứng minh cho các thành phần đấu tranh trong nước thấy rằng
1) không phải đảng cộng sản sẽ tiếp tục đè đầu cưỡi cổ đồng bào rất lâu nữa;
2) không phải sau khi đảng cộng sản mất quyền cai trị thì sẽ có nội loạn, hỗn loạn;
3)
rối loạn, bất ổn quả đang xảy ra ở một số quốc gia nhưng không phải vì
đảng cộng sản bị tước quyền độc chiếm chính trị; 4) để được tự do, các
nạn nhân cộng sản đã đấu tranh đa dạng, đa diện, đa tuyến.
Biết Đâu Đảng Cộng Sản Việt Nam Sẽ Chẳng Mất Quyền Trong Vòng Ba Mươi Ba Ngày?
Hôm 06.10.1989, Erich Honecker, lãnh tụ cộng sản Đông Đức, bảo với Michail Gorbatschow :
“Bức tường sẽ còn đứng vững một trăm năm nữa.“
Ba
mươi ba ngày sau đó, ngày 09.11.1989, Ủy viên Trung ương Đảng Gunter
Schabowski họp báo quốc tế và bỗng nhiên tuyên bố rằng biên giới kể từ
giờ phút đó được bỏ ngõ. Lần đầu tiên đảng cộng sản Đông Đức can trường
đưa ra một quyết định mà chẳng bàn bạc trước với đảng cộng sản Liên Xô.
Và đó cũng là lần cuối đảng cộng sản Đông Đức thực thi quyền quyết định
của mình. Hôm đó, hôm 09.11.1989, là một ngày thứ năm. Trời lạnh, mưa
rào, hàn thử biểu chỉ 9 độ bách phân. Thủ tướng Helmut Kohl đang công du
Ba lan. Erich Honecker đang được điều trị chống đau bằng thuốc phiện
trong bệnh viện. Đội bóng tròn Stuttgart đang đấu với đội Bayern. Giữa
không gian khí tượng và trong bối cảnh lịch sử đó, lời tuyên bố của
Schabowski nổ ra như một quả bom. Lập tức một cơn hồng thủy hai trăm
ngàn công dân Đông Berlin tràn qua Tây Berlin. Trong tự do và không sợ
hãi. Nơi cổng Brandenburg, người dân hai nửa thành phố bị chia cắt ùa
nhau leo trèo lên bức tường. Hãng vô tuyến truyền hình CNN trực tiếp
truyền đi những hình ảnh đẹp đẽ nhất thời hậu chiến. Thị trưởng Tây
Berlin lúc bấy giờ là Walter Momper hân hoan tuyên bố :
“Dân tộc Đức trong đêm thứ năm rạng ngày thứ sáu là dân tộc hạnh phúc nhất thế giới.“
còn Willy Brandt thì nhận định :
“Một cuộc cách mạng thầm lặng.“
và Gorbi thì chia vui :
“Tôi hy vọng mọi sự sẽ tiếp tục diễn biến yên ổn và hoà bình.“
Có
thể có người bảo rằng kể chuyện Đông Đức làm gì khi Đông Đức với Việt
Nam hoàn toàn khác nhau. Không hẳn vậy. Đức có bức tường Berlin thì Việt
có lằn ranh quốc cộng. Dân chúng, thợ thuyền, trí thức, tôn giáo Đông
Đức bền bỉ đấu tranh đòi thống nhất tổ quốc thì người Việt Nam cũng đang
đòi tái lập một thể chế chính trị ít nhất cũng phải tương tự như thời
Việt Nam Cộng Hoà. Tất nhiên không phải mọi sự đều bắt đầu từ ngày
09.11.1989. Nhưng ngày 09.11.1989 là một ngày định mệnh đối với dân tộc
Nhật nhĩ man. Thực ra, nếu tính sổ quá khứ, chúng ta thấy rằng các đảng
cộng sản có tuổi thọ hết sức thấp khi các lực lượng chống đối đủ mạnh.
Từ 1985, khát vọng dân chủ tự do biến thành cao trào ở Liên bang Xô
viết, tạo thành sức mạnh vỡ bờ cuốn phăng chế độ stalinit để Boris
Jeltsine lên làm Tổng Thống năm 1990. Ở Ba lan, Công đoàn Solidarnosc
thành lập năm 1980 thì năm 1989, đảng cộng sản mất vai trò đảng cầm
quyền và quốc gia này lấy lại tên Cộng hoà Ba lan. Tại An ba ni, vào năm
1997 cả một phong trào quần chúng đối kháng đưa lãnh tụ phe đối lập
Fatos Nano lên nắm quyền; và năm 1998, hiến pháp mới được ban hành. Tại
Tiệp khắc, Václav Havel lãnh đạo lực lượng đối lập năm 1989 để đến năm
1993 thì mang lại độc lập cho đất nước qua tên gọi mới Cộng hoà Tiệp
khắc. Năm 1989 Hung gia lợi mở cửa biên giới với Áo, đảng cộng sản từ bỏ
chủ nghĩa Mác-Lê để nước Cộng hoà Hung ga ri chào đời năm 1990 và đưa
tiễn đoàn quân Nga xô về nước họ năm 1991. Năm 1990 đảng cộng sản Bun ga
ri chấp nhận thành lập chính phủ liên hiệp quốc gia và lãnh tụ Zelju
Zelev, phát ngôn viên phe đối lập, đắc cử Tổng thống. Ở Lỗ mã ni thợ
thuyền nổi dậy năm 1987 (vụ Brasov) thì năm 1989 Ceaucescu và vợ bị bắt
giữ và bị hành hình. Tóm lại, khi tình thế chín muồi thì đời sống các
đảng cộng sản ở châu Âu kéo dài thêm được từ vài tháng đến vài năm. Tại
sao ở Việt Nam lại không thể xảy ra tình trạng tương tự?
Đã
đấu tranh, đã chống đối mà lại tin tưởng, thậm chí lại khẳng định rằng
đảng cộng sản Việt Nam sẽ còn nắm quyền hay ít nhất sẽ còn có vai trò
quyết định trên chính trường quốc nội trong một thời gian dài là một
thái độ yếm thế, chủ bại, chưa đánh đã hàng, chưa lâm trận đã qui phục.
Những người thực sự vì tự do dân tộc, vì độc lập tổ quốc ở quốc nội cần
nghiên cứu tiến trình tan vỡ tương đối nhanh chóng của phe cộng sản Âu
châu để đạt được nhận thức dứt khoát là ngày tàn của cộng sản Việt nam
không thể quá xa.
Hễ Hậu Cộng Sản Là Hỗn Loạn, Xào Xáo?
Chẳng
làm gì có lộn xộn, bất an; càng không hề có đổ máu, tắm máu sau khi
cộng sản bị tước quyền ở các nước Đông Âu, ngoại trừ Lỗ mã ni với cái
chết của vợ chồng Ceaucescu. Tiến trình chuyển giao từ độc tài đảng trị
qua dân chủ lập hiến diễn ra êm thắm, thuận lợi tại tất cả các nước. Có
quốc gia chấp nhận để đảng cộng sản tham dự chính quyền ở cấp địa phương
hay ở cấp trung ương nếu được bầu cử hợp hiến. Thủ đô Berlin của Cộng
hoà Liên bang Đức đang do một liên minh giữa Đảng Xã hội SPD và Đảng
Khuynh tả Die Linke – hậu thân của đảng cộng sản Đông Đức – cai trị. Có
thời gian đảng cộng sản bị đặt ra ngoài vòng pháp luật ở một vài quốc
gia. Các nước vùng Ban tích cấm sử dụng biểu tượng búa liềm ở những nơi
sinh hoạt công cộng. Nhưng không có người đảng viên cộng sản nào bị thủ
tiêu, bị thanh trừng. Egon Krenz, thủ lãnh cộng sản cuối cùng của Đức,
bị kết án theo luật pháp của chính nước Cộng hoà Dân chủ Đức (Đông Đức
cũ) rồi phải vào tù, sau khi đã chống án lên Tối cao Pháp viện Đức và
Toà án Nhân quyền Âu châu. Nhưng vì một doanh nhân tư bản nhỏ
cung cấp cho Krenz việc làm (thích hợp với vốn liếng Nga ngữ) nên “đồng
chí“ được hưởng chế độ Vollzug, chế độ tù mở : mỗi ngày Krenz rời
nhà tù về biệt thự của mình để làm việc, chỉ có ban đêm mới phải vào
ngủ trong lao. Cũng vì có ông ăn việc làm ổn định, có lương bổng hàng
tháng khả quan nên Krenz phải đóng một khoản tiền nhỏ để góp vào chi phí
câu thúc thân thể. Báo giới Đức trào lộng bảo rằng Krenz thuê xà lim để
ở tù; và Krenz cũng chỉ “thuê xà lim“ đâu lối ba năm thì được Thị
trưởng Berlin đương nhiệm Klaus Wowereit ân xá. Bà Margot, vợ Erich
Honecker, đang lãnh lương hưu được chính quyền Angela Merkel chuyển đều
đặn hàng tháng sang Chi lê để sống ung dung bên đó.
Những
nhà đấu tranh đối kháng Việt nam hiện ở trong nước rất cần biết rõ
những chuyện vừa trình bày. Các đảng viên cộng sản Việt nam lại còn cần
biết rõ hơn nữa.
Quả Có Hỗn Loạn Nhưng Chẳng Liên Quan Gì Đến Ý Thức Hệ Cộng Sản
Hỗn
loạn, chết chóc chẳng hề xảy ra tại các quốc gia hậu cộng sản thuộc
khối Đông Âu cũ mà chỉ xảy ra tại các nước Hồi giáo, do những tín đồ quá
khích, do những sắc dân cực đoan, do chia rẽ giữa địa phương, do can
thiệp của lân bang thâm hiểm, do chi phối của ngoại bang đế quốc “con
buôn“ v.v.. Chủ nghĩa Mác-Lê nin không hề đóng vai trò gây cảnh nồi da
xáo thịt ở Tuy ni di, An giê ri, Xy ri, Lybi, Ai cập. Rõ ràng như vậy.
Người
cộng sản Việt Nam nói riêng, bè lũ độc tài chuyên chế nói chung, thường
hù doạ dân chúng là quê hương sẽ trở thành hoả ngục khi chúng không còn
tại chức. Thực tế lịch sử quốc tế, truyền thống văn hoá quốc gia phủ
định lập luận khủng bố tinh thần này.
Việt
cộng vốn mang bản chất xảo trá, nê cố. Chúng luôn luôn thối thác rằng
chỉ có đảng cộng sản là đủ phương tiện quyền lực, tài lực, nhân sự v.v..
để duy trì thể chế và bảo vệ an ninh trong khi đất nước không hề có lực
lượng đối lập nào ngang tầm đủ sức để gánh vác trách nhiệm; nên chúng
phải nhận nhiệm vụ điều hành việc nước! Viện chứng này rất ngoan cố vì
sở dĩ các lực lượng đối kháng không mạnh là do chính cộng sản đàn áp,
khủng bố, phá hoại, lũng đoạn thường xuyên.
Những Yếu Tố Thuận Lợi Của Các Lực Lượng Chống Cộng
Các
cựu quốc gia cộng sản Âu châu đã tự giải thoát khỏi ách độc tài đảng
trị. Có nhiều yếu tố chủ quan và khách quan đưa đến thành quả này. Người
dân da trắng đã liên tục, kiên trì chống đối. Họ đã thay đổi chiến
thuật đấu tranh cho thích hợp với tình thế. Họ đã biết nhờ vào những thế
lực tôn giáo, nghiệp đoàn để hoạt động có hiệu lực.
Václav
Havel không đơn thương độc mã ký tên vào Hiến chương 77. Cùng ký với
Havel có cả Joachim Gauck, Tổng thống Cộng hoà Liên bang Đức đương
nhiệm. Các nhân vật lỗi lạc này đã khai sinh ra bản Tuyên ngôn về Lương
tâm Châu Âu đối với Cộng sản, Prague Declaration on European Conscience and Communism. Họ phối hợp hành động ở cấp liên quốc.
Lec
Valesa nương vào Công đoàn Solidarnosc, hầu như vịn vào Công đoàn này
mà tạo nên được thế đứng và dáng đứng đấu tranh trong một giai đoạn lịch
sử nhất định. Chính vì vậy mà tuần lễ vừa qua, nhân vật Ba lan từng
nhận giải Nobel Hoà bình đã gửi tâm thư cho giới lãnh đạo Công đoàn
Solidarnosc, cay đắng và buồn bã nhận rằng tổ chức này giờ đây không còn
là Công đoàn của mình nữa! Thế và thời đã đổi thay!
Năm
1988, tổ chức FIDESZ chào đời ở Hung gia lợi. Tổ chức này chủ trương
đối chọi với độc đảng cầm quyền và chống báng thể chế mệnh danh Cộng hoà
Nhân dân Hung ga ri. Đó là một thiết chế tự xưng libéral, radical et alternatif (tự do, cấp tiến và thay phiên). FIDESZ vừa trẻ trung về tuổi tác chính trị vừa trẻ trung về thành phần tham gia.
Những
sự kiện lịch sử vừa kể xảy ra tại Châu Âu đáng được xem là những kinh
nghiệm thực tế trong đấu tranh chống cộng ở Việt nam. Một thực tế khác
nữa : đấu tranh phải trực diện và trực tiếp với đối tượng cần thanh
toán. Hầu như không có những thành phần phản kháng rời bỏ quê hương khi
tham gia chống báng, một khi làn sóng vượt biên tỵ nạn đã ào ạt tràn vào
dĩ vãng. Gần như chẳng có ai chống đối để mà đào thoát sang phe “đế
quốc“ hay “tư bàn“ rồi toan tính bước kế đó, bước đoàn tụ gia đình! Trái
lại wir bleiben hier,chúng tôi ở lại đây, như khẩu hiệu ngày nào của người dân Đông Đức.
BS.Trần Văn Tích
www.vietthuc.org
