Amazon phát hành chính thức
Sau
ba năm mài miệt, “Bên thắng cuộc” chính thức ra đời vào ngày 12 tháng
12 vừa qua với hai cách: sách in do chính tác giả xuất bản và sách điện
tử do Amazon phát hành dưới hình thức Kindle.
Có
lẽ đây là lần đầu tiên một nhà văn Việt Nam có lượng sách bán trên hệ
thống Amazon qua hình thức sách điện tử. Sự đột phá này có ý nghĩa quan
trọng cho những ngòi viết đang bị cho là có vấn đề tại Việt Nam, từ nay
họ có thể lập ra kế hoạch cho cuốn sách sắp tới phát hành một cách rộng
khắp nhưng lại không hề bị lưỡi kéo kiểm duyệt gây rắc rối. Huy Đức là
nguời đầu tiên và chắc chắn không phải là cuối cùng tận dụng lợi thế
khoa học kỹ thuật này.
“Bên
thắng cuộc” vừa ra đời một ngày đã tạo tiếng vang lớn khi nhiều tiếng
nói uy tín giới thiệu nó một cách trân trọng, trong đó có bài viết của
Giáo sư Trần Hữu Dũng, hiện giảng dạy tại đại học Wright thuộc tiểu bang
Ohio Hoa Kỳ. GS Dũng cũng là chủ website Viet-Studies có luợng người
vào xem rất lớn. Chia sẻ với chúng tôi về cuốn sách ông cho biết:
“Tôi
thấy cuốn sách có rất nhiều chi tiết và thông tin nào cũng hay cả!
Nhưng nếu đưa cho người khác đọc thì có thể họ lại cho rằng cuốn sách
này không phân tích tổng quan nên những học giả hàn lâm họ sẽ chê cuốn
sách chỗ đó. Đối với tôi thì chuyện ấy sau này Huy Đức có thể làm được,
viết một cuốn sách riêng để phân tích những sự kiện nào đáng nhất.
Có
nhiều anh em cũng cho rằng Huy Đức nên viết lại, chia các chi tiết ra
thì cuốn sách sẽ hay hơn. Nhưng muốn làm như vậy thì phải nhiều năm nữa
mà Huy Đức không có thời gian. Cuốn sách phải ra liền không thể trễ hơn
nữa. Hãy xem cuốn sách này như một nguồn tài liệu vì vậy nó rất tốt chứ
không phải một cuốn viết về sử theo như cách hàn lâm.
Có
một điều rất hay, đó là tôi hỏi Huy Đức, khi Huy Đức phỏng vấn những
người trong cuốn sách này thì họ có biết rằng Huy Đức viết sách hay
không? Huy Đức nói là biết! Thành ra tôi không hiểu tại sao mà họ tin
cẩn Huy Đức để mà nói những điều như vậy trong khi biết rằng Huy Đức
dùng những lời nói của họ để viết sách? Huy Đức rất cẩn thận và đức tính
này rất hay.”
Bìa sách “Bên thắng cuộc”. Photo courtesy of Osinbook
Ba muơi tháng tư
“Bên
thắng cuộc” có thể nói là một cẩm nang cho những ai muốn biết về các sự
kiện xảy ra tại Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 tới nay. Tác giả đã bỏ
công hàng chục năm để phỏng vấn hàng trăm người trong cuộc. Tác giả cũng
sử dụng tư liệu từ nhiều nguồn trong đó chủ yếu là các hồi ký của những
người có dính đến cuộc chiến tranh Việt Nam hay tham gia vào guồng máy
chính trị của chế độ hiện nay.
Điều
quan trọng nhất mà Huy Đức có được nhưng nhiều nhà báo khác không có đó
là vào năm 2005-2006 anh được sang Mỹ du học tại tiểu bang Maryland và
phỏng vấn hàng trăm người khác để kết nối với những điều anh đã thu
thập từ trong nước.
Lượng
thông tin kếch xù này được Huy Đức xử lý một cách khôn ngoan qua bút
pháp chừng mực, dẫn người đọc tới cánh cửa bí ẩn mà người ta tin rằng
trong thế giới cộng sản khó có người thứ hai làm được như anh.
Huy
Đức không phải là một nhà viết sử vì vậy “Bên thắng cuộc” không thể là
một cuốn sách lịch sử theo lối hàn lâm. Mặc dù vậy nó vẫn có thể dùng
vào việc tra cứu sự kiện lịch sử xảy ra trong nhiều năm nhất là giai
đoạn sau ngày 30 tháng 4. Mức độ chính xác và khả tín của “Bên thắng
cuộc” có thể làm người sử dụng nó yên tâm vì nhân chứng hầu hết đều còn
sống và họ sẵn sàng chịu trách nhiệm những gì họ cung cấp.
Bắt
đầu bằng chương 30 tháng 4, Huy Đức lần luợt mang ra ánh sáng những câu
trả lời về trại cải tạo, đánh tư sản, đổi tiền, rồi vượt biên, nạn kiều
cũng như các cuộc chiến tranh khác sau năm 1975. Những góc cạnh Huy Đức
đưa ra so với kinh nghiệm của hàng triệu người từng sống và chịu sự dày
xéo, sai lầm của chế độ vẫn còn nguyên những yếu tố hấp dẫn bởi anh đào
sâu chi tiết từng mảng đời, hoàn cảnh như một tác phẩm văn chương để từ
đó người đọc cảm thấy như đọc lại chính mình.
Bên
cạnh các vấn đề kinh tế chính trị, Huy Đức khéo léo lồng vào những mối
tình có thật, bị chà đạp, ngăn trở do ý thức hệ hay lý lịch khiến “Bên
thắng cuộc” trở nên đa dạng và sống động hơn rất nhiều so với loại sách
khô khan chỉ viết và bình về các biến cố lịch sử.
Quen
biết nhiều quan chức cao cấp của chính phủ qua những lần tác nghiệp
cộng với mối xã giao rất rộng khiến Huy Đức có cái nhìn bao quát xã hội
và anh mang hơi thở đậm đặc mồ hôi ấy vào tác phẩm khiến những biến cố
lớn đều có chất người, chất thời sự báo chí qua từng trang viết của anh.
Tự sát hay Tuẫn tiết?
Huy
Đức tập hợp dữ kiện và phân phối chúng một cách thông minh khiến người
đọc không có thời gian bỏ cuốn sách xuống để làm việc gì khác. Bên cạnh
đó, điểm Huy Đức thuyết phục người đọc nhất là tâm thức nhân bản của
anh.
Người
ta không lạ gì các bài viết mang tính “lịch sử” lại chỉ kể về những
thất bại của đối phương và xem những người lính phía bên kia là kẻ thù,
kể cả khi họ đã buông vũ khí để trở về với làng mạc, đồng lúa Việt Nam.
Sự quen thuộc ấy không được lập lại trong “Bên thắng cuộc”, Huy Đức nhìn
người lính cả hai bên trước nhất là những con người, mọi dị biệt về
tính tình hay cách ứng xử đều thuộc về cá nhân để từ đó anh thật sự sống
cùng và nghiền ngẫm từng trường hợp xảy ra để viết.
Trong
chương 1, Ba mươi Tháng Tư, Huy Đức đặt một tiểu tựa khiến người đọc
ngỡ ngàng. Họ ngỡ ngàng vì biết tác giả là người trưởng thành từ bên kia
nhưng dùng hai chữ Tuẫn Tiết đặt cho câu chuyện của các tướng lãnh bên
này tự kết liễu đời mình trong ngày chế độ sụp đổ.
Các
tướng lãnh như Lê Văn Hưng, Nguyễn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên
Vỹ hay Đại tá Đặng Sĩ Vinh lần lượt kết liễu đời mình trước sự chứng
kiến của thuộc hạ hay vợ con dưới cái nhìn của Huy Đức là một sự tuẫn
tiết.
Những người chấp nhận kết liễu đời mình như thế chỉ có thể dùng hai chữ “tuẫn tiết” chứ không thể có từ nào hay hơn.
Một điểm quan trọng nữa, Huy Đức viết:
“Nhưng đấy vẫn chưa phải là những phát súng cuối cùng của cuộc chiến
tranh. Nhiều quân nhân vô danh vẫn tìm đến cái chết trong những ngày sau
đó”.
Trong
“Bên thắng cuộc” người đọc tại Việt Nam, nhất là những bạn trẻ sẽ phát
hiện ra nhiều nhân vật đang sống chung quanh mình đã và đang đi vào lịch
sử, mặc dù không chắc hình ảnh của họ là sáng hay tối.
Ông Hồ Ngọc Nhuận là một trong những người như thế.
Những khuôn mặt lịch sử
Huy
Đức kề lại cuộc trao đổi giữa dân biểu Hồ Ngọc Nhuận và Đại tướng Dương
Văn Minh trước giờ Sài Gòn thất thủ. Câu chuyện có thể do chính ông
Nhuận kể lại bởi ông thuộc thành phần thứ ba, vẫn sống và mới đây xuất
hiện tại Sài gòn lên tiếng trong việc biểu tình chống Trung Quốc.
Hình
ảnh ông Hồ Ngọc Nhuận sống động trên các trang mạng khiến câu chuyện
của Huy Đức kể đậm đặc thêm tính thời sự. Nó rất khác với những trang sử
cố vẽ lại sự kiện nhưng thiếu người ngồi mẫu. Câu chuyện của Dân biểu
Hồ Ngọc Nhuận, Đặng Đình Đầu, Huỳnh Bá Thành cùng hàng trăm người khác
đã làm cho cuốn sách có lực hút của một hành tinh.
Một
nhân vật khác nổi bật lên trong Đảng Cộng sản Việt Nam là Tổng bí thư
Lê Duẩn. Huy Đức đã lặn lội không biết bao nhiêu cây số để theo dõi từng
bước chân của ông từ Nam ra Bắc cũng như các nước cộng sản anh em. Mỗi
một sự kiện, Huy Đức tìm đến một nguồn khả tín để mang ra công luận
những gì chưa biết hay chưa trọn vẹn về nhân vật này.
Theo
Huy Đức thì Lê Duẩn rất ghét Trung Quốc. Các vụ đi đêm với Mỹ đã khiến
ông này nổi giận và trở nên gay gắt thẳng thừng với Chu Ân Lai, trách
móc họ Chu đã phản bội Việt Nam. Lê Duẩn cũng là người có đôi tai tình
báo thính như tai thợ săn trong đêm tối. Ông từng nói với vợ là Hoa Kỳ
hứa với Trung Quốc sẽ không động tĩnh gì nếu Bắc Kinh tấn công Hoàng Sa,
khi ấy còn trong sự kiểm soát của chính phủ Sài Gòn.
Vậy
mà Lê Duẩn vẫn không thoát nỗi cái bẫy mềm mại của Trung Quốc, đó là
những đồng tiền viện trợ đánh Mỹ nhiều đến nỗi sau khi chiến thắng vẫn
còn lại 50 triệu Mỹ kim trong két của B29 và 51 triệu Mỹ kim khác của
chiến trường B2 và Khu 5 vẫn chưa xài tới.
Nếu
câu chuyện của Tổng bí thư Lê Duẩn là thâm cung bí sử thì Công hàm
ngoại giao năm 1958 do Phạm Văn Đồng ký phải thuộc trách nhiệm của nhiều
người, trong đó có ông Hồ Chí Minh và Ban Bí thư Trung ương Đảng. Trách
nhiệm này không thể quy cho một mình Thủ tướng Đồng khi bên cạnh ông
còn quá nhiều người có khả năng lũng đoạn một người hay một nhóm.
Nhà báo Huy Đức, ảnh chụp trước đây. Photo courtesy of Osinbook
Phương án II
Trong
chương Nạn kiều, Huy Đức góp phần bạch hóa câu chuyện tổ chức cho Hoa
kiều vượt biên để gom vàng của nhà nước. Dẫn lời ông Nguyễn Đăng Trừng,
phó Phòng chống phản động bành trướng bá quyền, Phương án II là tên gọi
của tổ chức cho Hoa Kiều Vượt biên nhằm đưa “đối tượng ra khỏi điểm
nóng”. Đối tượng là người Hoa, điểm nóng là cuộc chiến tranh biên giới
với Trung Quốc gần kề. Biết bao nhiêu thảm cảnh đã xảy ra trong cái gọi
là Phương án II này. Huy Đức ghi lại hoàn cảnh của các nạn nhân Hoa lẫn
Việt qua các câu chuyện có thực của người kể.
“Bên thắng cuộc” ghi lại:“Người
di tản được đóng vàng để công an mua thuyền hoặc đóng thuyền cho đi mà
không sợ bị bắt hay gây khó khăn. Việc thực hiện Phương án II chỉ do ba
người là bí thư, chủ tịch và giám đốc công an tỉnh quyết định. Công an
được giao làm nhiệm vụ đứng ra thu vàng và tổ chức cho người di tản”.
Gấp
cuốn sách lại là một chương khác mở ra trong lòng người đọc: một thời
kỳ biến động của đất nước đã khuấy động sự trầm lắng mà nhiều người muốn
quên sau hơn bốn muơi năm nhọc nhằn, thao thức cùng dân tộc. Huy Đức đã
đốt lên ngọn lửa trong đêm dài để soi rọi những mất mát thực sự của đất
nước, con người. Đọc “Bên thắng cuộc” để biết rằng từng có những mảnh
đời như thế. Họ bị bạc đãi, bị vùi dập và tâm hồn họ rách rưới tả tơi
ngay cả khi được sống và định cư ở nước ngoài.
Trong lời nói đầu, Huy Đức chia sẻ:
“Rất
nhiều thế hệ, kể cả con em của những người đã từng phục vụ trong chế độ
Việt Nam Cộng hòa, sau ngày 30-4-1975 đã trở thành sản phẩm của nền
giáo dục xã hội chủ nghĩa. Nhiều người không biết một cách chắc chắn
điều gì đã thực sự xảy ra thậm chí với ngay chính cha mẹ mình.
Cuốn
sách của tôi đơn giản chỉ kể lại những gì đã xảy ra ở Sài Gòn, ở Việt
Nam sau ngày 30-4: cải tạo, đánh tư sản, đổi tiền… Cuốn sách của tôi
cũng nói về hai cuộc chiến tranh cuối thập niên 1970, một với Khmer Đỏ
và một với người Trung Quốc. Cuốn sách của tôi cũng nói về làn sóng vượt
biên sau năm 1975, và về sự “đồng khởi” của nông dân, của các tiểu chủ,
tiểu thương để dành lấy cái quyền được tự lo lấy cơm ăn áo mặc.
Đây là công trình của một nhà báo mong mỏi đi tìm sự thật.”
Vì
khao khát tìm kiếm sự thật nên “Bên thắng cuộc” không thể xuất hiện
công khai tại Việt Nam. Thực tế cho thấy nó đang lưu lạc trên khắp thế
giới tới nơi nào có người anh em của nó. “Bên thắng cuộc” sẽ mãi mãi
đứng ngoài mảnh đất mà nó yêu thương để mỗi đêm thủ thỉ bên tai người
đọc những câu chuyện đắng lòng về một đất nuớc liên tục gặp bi kịch
trong các cuộc chiến mà căn cước kẻ chiến thắng vẫn rất mù mờ.
Có
một điều chắc chắn rằng mặc dù Việt Nam có rất nhiều giải thưởng được
cho là cao quý để trao tặng những cuốn sách độc đáo, thế nhưng không
giải thuởng nào đủ giá trị để trao cho “Bên thắng cuộc”.
Vì nó quá lớn.
Và chứa đầy máu cũng như nước mắt của toàn dân tộc.
Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2012-12-13
www.vietthuc.org