November 22, 2014
“Mình dài, lỗ nhỏ, lại lỗ to.
Trông thấy ai, ai cũng muốn mò…
Tay ôm, miệng bú, rên sòng sọc,
Mắt mờ, chân ruỗi, thở phì phò…”.
Trông thấy ai, ai cũng muốn mò…
Tay ôm, miệng bú, rên sòng sọc,
Mắt mờ, chân ruỗi, thở phì phò…”.
Đó là cái điếu của anh thợ cầy, cái vật dụng đơn giản, một phương tiện nghiện hút, làm bằng một đoạn nứa rừng, trông bần tiện…
Nghỉ
mệt, cầm nó lên, nạp một viên “đạn, bật lửa, đốt cái đóm nứa, kéo một
hơi, vứt nó vào gốc cây, ngửa mặt lên trời, mắt lim dim, nhả khói. Đánh
một giấc. Quên cái điếu cầy hôi sặc…
Cái
điếu cầy trong tay anh thợ cầy thì nó đơn giản như thế đó. Vậy mà vô
tay những người Việt “chữ nghĩa”, những người này, bốn mươi năm trước đã
kinh hoàng, hoảng hốt, bỏ của, chạy lấy người sau tháng tư đen (!!)
hiện đang sống lưu vong nơi quê hương người thì lại vô cùng quý giá… Lắm
chuyện…
Tôi
thực sự không thể hiểu nổi!!… Bốn mươi năm trôi qua, thời gian của gần
nửa thế kỷ, mọi người cùng ôm một nỗi đau thương giống nhau. Nỗi đau tan
cửa, nát nhà. Nỗi đau của tù đầy, chết chóc. Vậy mà chỉ “một cái pháo
ném vào chuồng, bầy ngựa đá nhau loạn xạ”!.!. Cái pháo đó lại là cái
“điếu cầy” tầm thường…
Cái
pháo “điếu cầy” này, của bọn CS Hà-Nội ném ra nó đã nổ tung, vang dội
trong những người Việt mất nước lưu vong, làm nghiêng ngả bức tường phân
định ranh giới Quốc, Cộng. Kết quả ngoài ước tính của chúng… Mặt khác,
lũ bắc kỳ 2 nút (1975) đang sống ẩn ở giữa cái thủ đô của người Việt tị
nạn này nói riêng, và trên toàn nước Mỹ nói riêng, cũng đang khoái chí,
cười đểu…
Hóa
ra cái “điếu cầy” nó có cái hấp lực tới độ: “trông thấy ai, ai cũng
muốn mò…” đến thế sao??… Hậu quả, chỉ mới vài ngày qua, người ta chửi
nhau loạn xạ, giành giật cho được cái “điếu cầy” kia, bất kể cả tình
đồng hương, chiến hữu, một thứ tình cảm đậm đà, thân thương, tha thiết
đáng yêu trước kia đã có với nhau của những người miền Nam sau cái vĩ
tuyến 17 thanh bình!!
Chửi nhau loạn xạ, vung vít, bừa bãi, chóng mặt… Chửi tới độ: “mắt mờ, chân ruỗi thở phì phò”!!… vẫn chưa chịu ngừng…
Tôi
có mười năm tù đầy biệt xứ, mười năm “miệng ăn măng trúc, măng mai, hữu
thân hữu khổ phàn nàn cùng ai”, ở nơi rừng thiêng, nước độc
Hoàng-liên-Sơn miền Bắc. Tôi đã làm, đã có nhiều cái điếu cầy và tôi
cũng đã vứt đi nhiều cái cũ hôi mùi nước thuốc… Một lần cảm hứng tôi
cũng đã vịnh cái điếu cầy như tôi viết ở phần đầu bài này… Nhưng, với
tôi, cái điếu cầy này chỉ là giai đoạn, giai đoạn bất đắc dĩ, giai đoạn
tù đầy mà thôi… Ra khỏi nhà tù, tôi hút lại những điếu thuốc trong bao,
thanh nhã và lịch sự. Những điếu thuốc mà nó đã từng cho tôi có những
hơi khói sảng khoái quên đau của viên đạn xé thịt, những khi đối đầu kẻ
địch gay go tính toán… hay những lúc hành quân truyền nhau hơi ấm…
Tôi
đã vứt trả lại cái điếu cho anh thợ cầy miền Bắc, anh thợ cầy cư ngụ ở
phía trước con sông Bến-Hải, bên kia cầu Thê-Húc… Tôi chỉ phải dùng nó
trong hoàn cảnh chẳng đặng đừng, hoàn cảnh đói rét, tù đày, khổ sai,
biệt xứ. Hoàn cảnh dùng nó để quên đói!!
Người
miền Nam trước kia không hút điếu cầy… Ngày nay người Việt chạy giặc tỵ
nạn lưu vong, đặc biệt là thế hệ con cháu của họ, không biết và cũng
chưa hề thấy cái điếu cầy bao giờ. Có chăng là con cháu của bọn CS
Hà-Nội, bọn bộ đội “sinh bắc, tử nam” biết mà thôi. Vậy thì tại sao ta
không vứt cái điếu cầy này vào sọt rác vì nó cũng chỉ là biểu tượng như
lời của anh “điếu cầy” phát biểu về lá cờ của miền nam VNCH trước kia,
và của người Việt tị nạn bây giờ, rằng: Lá cờ này cũng chỉ là biểu
tượng, là biểu tượng thì có thể thay đổi. Lá cờ nào mà được 90 triệu
người dân trong nước hiện nay thừa nhận, thì lá cờ đó là chính thức!!… (làm sao có đủ con số 90 triệu?!)
Lá
cờ?! Ngày 29/6/1976, sau hai đêm, ba ngày, bị nhồi nhét dưới sàn tàu
như thú vật, những người lính bên “thua cuộc” vừa mừng rỡ thấy ánh mặt
trời trên bến Hải-Phòng, thì cũng là lúc uất nghẹn phải chứng kiến một
tên bộ đội cố ý làm nhục họ bằng hành vi vô cùng đểu cáng là dùng lá cờ
của miền Nam lau cái xe vespa mà hắn vừa cướp được nhờ vào “giải phóng”
Sài-Gòn. Vừa lau, hắn vừa nhìn họ, cười đểu…
Những
ánh mắt đổ lửa, những nét mặt giận dữ uất nghẹn, bật khóc của những
người lính VNCH “thua trận” chứng kiến cái hành vi hèn hạ, đê tiện của
tên bộ đội đó. Hôm nay, bốn mươi năm sau còn đọng đầy trong ký ức của
tôi.
Năm
1954 hơn một triệu người miền Bắc đã bỏ nhà, bỏ của, bỏ họ, bỏ hàng, bỏ
cả bàn thờ tổ tiên để chạy xa bọn CS Hà-Nội!!… Năm 1975, gần ba triệu
người Việt miền Nam bỏ chạy khỏi nước, chết trên đường tìm tới tự do hơn
một nửa.
Phát
xuất từ những đau thương, mất mát, chia lìa, đày đọa, cướp bóc mà giặc
Cộng gây ra cho họ, có ai đâu, người từ bên kia chiến tuyến mà họ cần
thay họ chống lại kẻ thù?
Tôi
trộm nghĩ, một “điếu cầy”, mười “điếu cầy”, một trăm “điếu cầy”, hay
nhiều hơn nữa, nếu có thật lòng, cũng chẳng chống Cộng giỏi hơn họ. Thôi
thì hãy quẳng cái “điếu cầy” này vào một xó góc như anh thợ cầy kia đã
quẳng nó vào gốc cây, đánh một giấc khò…
Quận Cam 11/19/2014
TLC. Bùi-Trọng-Nghĩa K18 TBB/TĐ.
TLC. Bùi-Trọng-Nghĩa K18 TBB/TĐ.








