Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Thông điệp gữi những người đứng đầu đảng cộng sản

Việt Nam đã mất lãnh thổ, mất quyền điều hành đất nước vào tay Trung cộng! Đảng cộng sản các anh không có khả năng quản trị, điều hành đất nước. Các anh không đủ khả năng đối phó với Trung cộng, kẻ đã xâm lăng đã lấn chiếm lãnh thổ, lãnh hải và đang kiểm soát VN! Nếu các anh còn biết mình là người VN, hãy để công cuộc chống Trung cộng cứu nguy đất nước lại cho toàn dân VN giải quyết vấn đề chủ quyền quốc gia, lãnh thổ với Trung cộng.
 Trong tình hình vô cùng tồi tệ và nguy hiểm này của đất nước, của dân tộc VN, các anh hãy để và phải để cho toàn dân Việt Nam đối phó với Trung cộng. Các anh chỉ nên im lặng và tìm cách giúp đỡ đồng bào, ngấm ngầm giúp đỡ cho những hoạt động cứu quốc của đồng bào ta ngày nào các anh còn lại trong chức vụ. Đây cũng là cách mà nước Pháp thời Vichy – Petain đã làm khi Hitler xâm lăng và chiếm đóng nước Pháp vào những năm 1943, 1944.
 Không chống được kẻ xâm lăng, không giúp đồng bào VN yêu nước là các anh thiếu sót bổn phận rất lớn đối với quốc gia, dân tộc. Đã không giúp công cuộc kháng chiến cứu nước của toàn dân mà các anh còn hãm hại, tù đày những người yêu nước thì quả tội các anh vô cùng lớn!
 Hơn 10 năm trước đây, bọn Trung cộng đã đánh cho VN xã hội chủ nghĩa các anh những trận gây thương vong nặng nề cả về vật chất lẫn nhân mạng. Trên dưới bốn mươi ngàn anh chị em trẻ trong quân đội đã chết oan uổng vì sự thiếu tiên liệu của các anh!
Nắm được Hồ Chí Minh, từ năm 1955, Trung cộng bắt đầu tổ chức giết người Việt hàng loạt qua Cải Cách Ruộng Đất. Đưa ra viện trợ chiến tranh, Trung cộng dùng xương máu người Việt để chiếm cả nước Việt Nam mà chẳng phải trả một đồng tiền lương nào cho đoàn quân nam tiến! Ngược lại, VN (cộng sản) đã phải giao Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung cộng, Phạm Văn Đồng đã ký văn kiện công nhận chủ quyền Biển Đông của Việt Nam trở thành là của Trung cộng năm 1958! Một món lời quá to, đời đời!
Năm 1990, Trung cộng, chúng nó, tiếng là mời các anh đi dự hội ở Thành Đô, nhưng ở đấy chúng đã làm nhục các anh! Chúng bắt các anh phải ký những điều mà chúng nó muốn! Sau đấy, chúng dùng ý kiến, chử ký của các anh để triệt hạ các anh với Campuchea, với Lào và với tất cả các nước có liên quan! Những lời than vãn của Phạm Văn Đồng sau đấy (thực hay giả vờ… chỉ một mình Đồng biết!) đã chứng thực điều gì đã xãy ra ở Thành Đô.
Hôm nay đây, Hoàng Sa, Trường Sa và trọn vẹn Biển Đông đã mất, Ải Nam hiển hách, công lao xương máu của tiền nhân… đã mất! Núi Lão Sơn, thác Bản Giốc và nhiều nơi khác thuộc lãnh thổ VN… cũng đã mất! Tất cả  là nghìn năm bia miệng cho chế độ cộng sản các anh! Trong nước, người của Trung cộng khắp nơi… hơn ai hết, tự các anh biết các anh đã không còn là những người thực sự điều hành đất nước VN! Chúng ta, tất cả chúng ta đã mất nước! Nhóm cộng sản thiểu số với trên dưới ba triệu đảng viên (4.5% so với tổng dân số VN) của các anh và mấy mươi triệu người VN còn lại không cộng sản, tất cả chúng ta đã mất nước, các anh biết rõ vì sao VN mất nước!
Người giỏi trong nước, ngoài nước… cả triệu người, giữa thế kỷ thứ 21, văn minh con người đang lên càng lúc càng cao, càng hiện đại …vậy mà các anh để cho nước mất! Các quốc gia kỹ nghệ, những nước tiên tiến nhất, đều muốn giúp VN, hơn 85 triệu người VN đang trông chờ để có công việc làm, để được học hỏi, nhất là giới trẻ, vậy mà rốt cục người dân VN chẳng được hưởng gì cả! Chỉ vì các anh quá mù quáng với cái chế độ cộng sản (có lợi riêng cho bản thân các anh và gia đình riêng của các anh), cái chế độ mà cả đời Các Mác, cả đời Lê Nin chưa bao giờ ngồi xuống tính toán những trang số dày đặc để tìm ra đáp số cho từng bài toán kinh tế kinh tế có tác động dây chuyền đau đầu mà hàng triệu triệu chuyên viên kinh tế đủ mọi cấp bậc trên thế giới trong biết bao năm qua đã phải miệt mài ngày đêm làm những bài tập cho từng trường hợp một, từ khi họ còn là những sinh viên trên ghế nhà trường!
Các anh nhắm mắt chạy theo những người làm kinh tế mà nói chuyện viễn vông, tính rợ… như Các Mác, Lênin, Stalin…như thế thì đất nước, đồng bào VN phá sản là phải! Riêng Mao Trạch Đông thì không cần phải nói, cái dốt của y đã giết chết hàng mấy chục triệu dân Trung Hoa vì mùa màng thất bát, dân chúng không có cơm ăn. Cái đói và cái lạnh lẽo mùa đông đã giết chết họ!
Đại họa đã xãy ra rồi cho VN, cho đất nước, đồng bào…giờ đây, chỉ còn cách tất cả hợp sức cùng nhau, bằng mọi cách, phải đưa đất nước, đồng bào ra khỏi tay bọn cướp nước Trung cộng. Gần 50 mươi năm Miến Điện rơi vào vòng kiểm soát của Trung cộng, người Miến cả nước khốn khổ, tàn tạ!  Hãy trông người mà ngẩm lại mình. Mong các anh cân nhắc kỹ cang, hãy ra đi là tốt hơn cả. Ngày nào còn chưa ra đi được, hãy tìm cách giúp đỡ đồng bào yêu nước đang tìm cách chống lại bọn Trung cộng để ra khỏi gông xiềng nô lệ của chúng.
Hãy ra đi. Tốt nhất là các anh nên ra đi ngay từ hôm nay. Trong cách này, các anh còn được yên thân sống. Để tình trạng lâm nguy của đất nước lại cho đồng bào VN, những người trí thức của cả dân tộc cùng nhau hợp lực  giải quyết. Nếu đảng cộng sản của các anh ra đi vào lúc này…việc đối phó của VN đối với Trung cộng không khó khăn gì cả.
Các anh nên ra đi ngay bây giờ còn có cái lợi là may ra, sự phục thiên của các anh vào phút sau cùng còn vương lại một chút gì đó cho người trong nước… còn hơn là các anh ra đi vì bắt buộc  phải bỏ trốn cơn thịnh nộ cực điểm của chín mươi triệu người Việt Nam, các anh sẽ phải chạy trong hoảng loạn, sợ hải và chết chóc giữa sự thù hận tột độ của dân chúng vì các anh đã làm mất nước VN trong tay Trung cộng! Trong khi các anh thì lại tiếp tục rước giặc Trung cộng, kẻ thù truyền thống của dân tộc, vào dày xéo đồng bào, làm nhục tổ tiên! Sao người dân VN có cảm tình với người Hoa Đài Loan và dân chúng Trung Hoa ở lục địa mà dân ta lại căm ghét Trung cộng? Các anh hãy trả lời câu hỏi ấy?
Ngày nào chưa rời khỏi VN được, các anh nếu giúp được đồng bào đến đâu, tốt cho các anh đến đấy. Nếu các anh chẳng những không giúp mà còn hãm hại, bắt bớ, đánh đập, tù đày những người yêu nước (họ cứu nước và cứu cả chính các anh và gia đình con, cháu, chắt của các anh, các anh nên mang ơn họ) thì mỗi một người yêu nước bị các anh hành hạ, tù đày… là một bản án tử hình cho chính các anh, những kẻ đang đứng đầu đảng cộng sản!
Lòng dân phẩn nộ càng lúc càng tăng cao, như áp lực trong lòng núi lửa đang tiếp tục căng phồng, chỉ chờ giờ bùng nổ và sẽ nổ trong một thời gian hết sức ngắn nữa đây! Khi cơn thịnh nộ cực điểm của 90 triệu người VN bùng nổ, liệu các anh còn có nơi nào dung thân? Trên khắp thế giới, chổ nào cũng có người Việt! Các anh hãy suy nghĩ, cân nhắc cạn cùng để có sự lựa chọn thích hợp trong mọi quyết định sau đây.

CAO TRÀO CỨU NGUY TỔ QUỐC VIÊT NAM

Tạp chí lừng danh Nature tát một cú trời giáng vào mặt các học giả Trung Quốc về vụ đường lưỡi bò lấp liếm

22/10/2011


TS Lê Văn Út, ĐH Oulu, Phần Lan
Như đã nêu, bằng vũ khí khoa học, các học giả Việt đã phản đối quyết liệt đường lưỡi bò phi pháp mà TQ đang cố tình áp đặt trên biển Đông, chiếm hơn 80% diện tích khu vực này. Việc làm này đã xâm phạm nghiêm trọng vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam và các nước trong khu vực.
TQ đã thực hiện nhiều thủ đoạn tuyên truyền kiểu “mưa dầm thấm lâu” để ru ngủ thế giới rằng vùng biển nằm trong đường lưỡi bò phi pháp là của họ. Một trong các thủ đoạn đó là thủ đoạn nhồi sọ và ép buộc các nhà khoa học đáng thương của họ phải thực hiện hành vi phản khoa học: khi công bố các bài báo khoa học có dính tới bản đồ TQ thì phải nhét cái đường lưỡi bò phi pháp vào. Dẫu biết đây là việc làm phản khoa học, nhưng các nhà khoa học đáng thương của họ không biết phải làm sao nên đã nhắm mắt làm liều, vì nếu không thực hiện thủ đoạn phản khoa học của lãnh đạo TQ thì cuộc sống của họ sẽ bị đe dọa về mọi mặt. Chính vì thế mà trong thời gian gần đây, nhiều bài báo khoa học từ TQ trên các tạp chí khoa học quốc tế đã xuất hiện bản đồ TQ với cái đường lưỡi bò phi pháp.
Với tình yêu non sông sâu nặng, với tình thần “có gì đánh đó”, những người con đất Việt ở khắp nơi trên thế giới đã không làm ngơ trước hành động (gián tiếp) xâm lược của TQ đối với biển đảo thiêng liêng của tổ quốc. Giới tri thức Việt đã tập hợp viết thư phản đối các tạp chí khoa học có đăng bài của các tác giả TQ có bản đồ TQ với cái lưỡi bò phi pháp.
Đây có thể nói là một quá trình gian nan. Ngay cả các ban biên tập các tạp chí khi nhận được thư phản đối từ các tri thức Việt, họ cũng không hiểu “chuyện gì đã xảy ra”. Vài biên tập viên của các tạp chí còn “tố” ngược lại các học giả Việt: các anh nói chuyện chính trị, chúng tôi không bàn chính trị! Một biên tập viên người Canada của tạp chí Climate Change đã sỉ nhục khéo tôi vì tôi đã “tố cáo” họ liên tiếp 2 lần.
Tuy nhiên, quá trình đấu tranh của các tri thức Việt cũng đã có nhiều kết quả thú vị. Hai kết quả quan trọng bước đầu là:
  1. Tổng biên tập tạp chí Waste Management, TS. Raffaello Cossu – giáo sư ĐH Padova – một thành phố cổ kính của nước Ý, đã nhận thức được việc đăng bản đồ TQ có đường lưỡi bò là một sai lầm và ông đã quyết định: sẽ cho đăng bài đính chính.
  2. Trong thư phản hồi cho tổng biên tập tạp chí Climate Change, Xuemei Shao thuộc Viện khoa học địa lý và tài nguyên thiên nhiên ở Bắc Kinh đã nhục nhã thú nhận “việc nhét đường lưỡi bò vào bản đồ là do yêu cầu của chính phủ TQ” (có thể hiểu: chính phủ TQ buộc chúng tôi làm thế, chứ bản thân chúng tôi thật ra cũng biết là nó phản khoa học, không nhét đường lưỡi bò vào thì chúng tôi khó sống!).
Hai chi tiết thú vị này đã hun đúc tinh thần đấu tranh xóa đường lưỡi bò của các tri thức Việt, nhưng quan trọng hơn là tri thức Việt đã nhận thức đầy đủ về tính phi pháp và phản khoa học của đường lưỡi bò.
Vừa qua, tạp chí nổi tiếng Science (2010 impact factor là 31.377, xếp thứ 11 trong 7170 tạp chí ISI, xem phần phụ lục) đã ra một thông báo sau khi nhận được sự phản đối liên tục của tri thức Việt. Thông báo ghi: độc giả có thể đã hiểu sai, Science không đứng về bên nào trong tranh chấp chủ quyền, tạp chí sẽ kiểm tra lại quy trình nhận bài liên quan bản đồ để tránh dính các vụ tranh chấp. Tuy Science không nói thẳng: sai, sửa lại và sẽ không đăng đường lưỡi bò, nhưng người viết tin tưởng rằng Science sẽ không đăng bài có bản đồ dính đường lưỡi bò phi pháp đến từ anh bạn bành trướng TQ. Tôi đoán rằng Science đã biết sai nhưng cố tình lấp liếm là do tính tự cao, nhưng trong khoa học thì đó là một sai lầm.
Và hôm nay, tôi xin phép được “mãn nguyện” vì một tạp chí lừng danh khác, không kém gì Science, là Nature đã lên tiếng chính thức, thẳng thắn về tính phi pháp và phản khoa học về cái đường lưỡi bò trong bản đồ của TQ thông qua hai bài viết: một thông báo của ban biên tập và một bản tin. Và coi như hy vọng tuyên truyền đường lưỡi bò của TQ thông qua các tạp chí khoa học đã tiêu tan thành mây khói.
Trước khi điểm dịch vài chi tiết quan trọng mà Nature đã nêu, xin có đôi nét về tạp chí này. Nature là một tạp chí tổng quát, có thể nhận đăng bài trong tất cả các lĩnh vực. Và tạp chí này chỉ nhận đăng những kết quả mang tính khám phá, những phát minh lớn. Những người có bài đăng trên tạp chí này, cũng như Science, thường có cơ hội nhận được giải thưởng cao trong khoa học (ngày hôm qua tôi được biết Viện Hàn Lâm Phần Lan đã yêu cầu hội đồng khoa học của họ làm một so sánh về số lượng bài đăng của Phần Lan trên hai tạp chí Science và Nature với các nước trong khu vực Bắc Âu). Chỉ số trích dẫn, impact factor, của Nature hiện tại là 36.104, xếp thứ 6 trong 7170 tạp chí của ISI (cao hơn Science 5 bậc). Xin xem thêm phần phụ lục.

Như đã nói, Nature đã đăng hai bài lên án và tẩy chay cái đường lưỡi bò phi pháp:
(1) Bài dạng tin tức: David Cyranoski, Angry words over East Asian seas, Nature 478, 293-294 (2011), 19 October 2011.
e-mail

VAI TRÒ DOLLAR QUAN TRỌNG DO ĐỒNG THUẬN QUỐC TẾ

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 20.10.2011.
 
 
Từ khi cuộc Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế Thế giới năm 2008 lan tràn mà nguồn gốc là Tín dụng rởm Địa ốc (Sub-Prime Mortgage Credit) từ Hoa kỳ, một số Chính quyền đã đặt ra vấn đề Ngai vàng Độc tôn Dollar từ Hội Nghị Bretton Woods 1944 đến nay. Thậm chí Trung quốc muốn thay thế đồng Dollar bằng một đồng Tiền quốc tế nào đó phát xuất từ IMF/FMI (Quỹ Tiền Tệ Quốc tế). Một số Chính quyền cũng hùa theo.
 
Năm nay 2011, Hoa kỳ và Liên Au lại trải qua một cuộc Khủng hoảng Tài chánh nữa: NỢ CÔNG (Sovereign Debt) chất chồng tại Mỹ và nhiều nước thuộc Liên Au. Mấy tháng trước đây, khi Tín dụng Hoa kỳ lần đầu tiên bị mất cấp bậc AAA, tôi xem Đài Truyền Hình Thụy sĩ TRS1 và thấy một bình luận gia gốc Hy Lạp nói rằng Dollar sẽ mất vị trí độc tôn và thêm rằng trong tương lai gần có lẽ phải thay thế vào đó đồng YUAN của Trung quốc ! Nghe và thấy chói tai nghịch lý bởi lẽ Tiết kiệm là Tư hữu tích lũy trong thời gian lâu dài dưới dạng một đồng Tiền, nên đồng Tiền ấy tối thiểu phải là đồng Tiền TỰ DO tôn trọng Tư hữu, đó là đồng Dollar, đồng Euro, đồng Yen hay đồng Franc Thụy sĩ. Nếu thay vào đó bằng đồng Yuan ĐỘC TÀI quyết định tùy ý bởi một Nhà Nước độc tài, thì bố ai dám tích lũy Tư hữu của mình bằng đồng tiền độc tài này để rồi Nhà Nước độc tài kia quyết phá giá làm tiêu tan tài sản tư hữu của mình.
 
Hôm nay, tôi lại đọc trên Diễn Đàn thấy một bài do một Tiến sĩ Luật sư viết và trình bầy đồng Dollar như một phương tiện áp đặt thống trị, bành trướng của Hoa kỳ lên các nước khác trên Thế giới. Thâm chí Tiến sĩ Luật sư ấy còn coi đồng Dollar từ Hội Nghị Bretton Woods 1944 như nguyên nhân của chiến tranh Irak và cái cớ can thiệp quân sự của Hoa kỳ vào Cách mạng Hoa nhài ở Bắc Phi và Trung Đông. Tôi nhớ lải lời công kích của STALINE đối với đồng Dollar: “IMPERIALISME DU DOLLAR “!
 
Hoa kỳ không độc đoán ấn định Dollar
như “Impérialisme du Dollar“
 
Đọc bài viết của Tiến sĩ Luật sư mà tôi nói ở phần mở đầu làm lý do để tôi viết bài này như góp ý, tôi cảm tưởng Mỹ đã quá lợi dụng đồng Dollar như một phương tiện thống trị Thế giới, thậm chí như nguyên cớ để làm những cuộc chiến tranh từ Irak cho đến can thiệp quân sự tại những quốc gia Bắc phi và Trung Đông hiện nay. Nếu như vậy, thì lời công kích “Impérialisme du Dollar“ của Staline là đúng. 
 
Thực ra Hội Nghị Bretton-Woods năm 1944 là thiện ý của Hoa kỳ và đồng Dollar được Quốc tế hóa làm phương tiện thanh trả thương mại quốc tế là do các Quốc gia khác chấp nhận chứ không hẳn là Hoa kỳ ấn định Tiền tệ của mình một cách độc đoán theo công kích của Staline.
 
Năm 1944, cuối Thế chiến thứ II, các đồng Tiền mỗi nước Âu châu đều ở trong chế độ Bản Vị Vàng (Régime ETALON-OR) cũng như đồng Dollar. Tỷ giá giữa các đồng Tiền được định theo lượng Vàng mà mỗi nước có toàn quyền quyết định một cách độc lập:
Tỉ dụ:              
FF.1.-             =          10 gr.or fin                   (FF : Franc Francais )
DM.1.-            =          20 gr.or fin                   (DM : Đức Mã)
Tỷ giá hai đồng Tiền được thiết lập mà không cần qua trung gian đồng Dollar :
                                               20 gr.or fin
            DM.1.-            =          --------------              =          FF.2.-
                                               10 gr.or fin
Nhưng Thế chiến thứ II đã làm cho các đồng Tiền Au châu mất hết Vàng bảo chứng cho Tiền tệ. Chỉ có hai đồng Tiền còn Vàng làm bảo chứng, đó là đồng Dollar và đồng FS (Franc Suisse). Chính vì vậy, Hội Nghị Bretton-Woods 1944 là một thiện ý của Hoa kỳ vẫn giữ chế độ Tiền tệ Bản Vị Vàng (Etalon-OR) với Cải Cách là sử dụng đồng Tiền nào còn Vàng bảo chứng để làm trung gian thiết lập Tỷ giá giữa hai đồng Tiền khác. Staline không thể kết án Mỹ là « Impérialisme du Dollar « vì Mỹ để tự do mỗi Quốc gia chọn trung gian là đồng Dollar hay đồng Franc Thụy sĩ vì hai đồng Tiền này còn Vàng bảo chứng. Chế độ Tiền tệ Cải cách này được gọi là « Régime Etalon-DEVISE-Or «. Tiếng DEVISE này có thể là Dollar hay Franc Suisse, nghĩa là « Régime-DOLLAR-Or «  hay  « Régime-FRANC SUISSE-Or« .
Tỉ dụ :
USD.1.- có 40 gr.Or.fin làm bảo chứng, FS.1.- có 20 gr.Or.fin làm bảo chứng. Hai đồng Tiền này có Vàng làm bảo chứng. Còn những đồng Tiền không có Vàng bảo chứng nữa, thì phải định nghĩa tương đương với hai đồng Tiền còn Vàng.
Tỉ dụ :
FF.1.-             =          USD.0.20        hoặc                FF.1.-              =          FS.0.10          
            DM.1-             =          USD.0.30        hoặc                DM.1.-            =          FS.0.15
Tỷ giá giữa DM và FF sẽ là :
                                               USD.0.30                    FS.0.15
            DM.1.-            =          ------------      =          ----------         =          FF.1.5
                                               USD.0.20                    FS.0.10
Lấy đồng Dollar hoặc Franc Suisse là trung gian vì Dollar hoặc Franc Suisse còn Vàng bảo chứng, như vậy Tỷ giá giữa Franc Pháp và Đức Mã không trôi nổi vì có lượng Vàng cố định qua Dollar hoặc qua Franc Suisse cầm cương. Chế độ Bản Vị Cải cách này « Régime Etalon-DEVISE-Or«  từ Hội Nghị Bretton Woods năm 1944 cũng quy định rằng những đồng Tiền còn Vàng bảo chứng và được chọn làm trung gian phải tôn trọng « CONVERTIBILITE «, nghĩa là những đồng Tiền ấy có thể chuyển thành cân lượng Vàng.
 
Đồng Tiền Franc Suisse có thể đứng ở vị trí trung gian như Dollar để cầm cương cho Tỷ giá giữa hai đồng Tiền khác. Nhưng Thụy sĩ quá nhỏ nên không có khả năng bao trùm lượng tiền trung gian khắp Thế giới. Chính vì vậy các nước khác chọn đồng Dollar chứ không phải Hoa kỳ độc đoán ấn định để Staline công kích là « Impérialisme du Dollar « .
 
Sau Thế chiến thứ II, Au châu được tái thiết với Chương trình MARSHALL USD.173 Tỉ. Au châu bắt đầu nối lại Thương mại với các cựu Thuộc địa. Thậm chí Pháp còn mang quân đội tái chiếm Đông Dương để đặt ách thống trị trong khi ấy Ong được mệnh danh là « Người Giải Phóng « (Libérateur) Pháp khỏi ách thống trị Đức ! Khi Thương mại với các cựu Thuộc địa phát triển, những nước Au châu lại yêu cầu người mua hàng phải trả bằng đồng Dollar. Đây cũng không phải Hoa kỳ bắt buộc các nước mua hàng phải thanh toán bằng Dollar mà chính các nước Au châu yêu cầu việc thanh trả bằng Dollar.
 
Thời kỳ sử dụng « Máy Hơi nước «  (Machines à Vapeur) trong kỹ nghệ và vận tải, người ta khai thác Năng lượng Than đá. Nhưng sau Thế chiến thứ hai, đó là Thời kỳ « Máy Nổ «  (Machines à Explosion ) khiến việc khai thác Năng lượng Dầu lửa bùng nổ mạnh.
 
Au châu phát triển và bán hàng cho các cựu thuộc địa, đã thâu vào được khối lượng Dollar lớn cho mình. Khối lượng Dollar tồn trữ tại Aâu châu được gọi là EURO-DOLLAR. Các nước A-rập bán dầu lửa cũng thâu vào được khối lượng Dollar khổng lồ gọi là PETRO-DOLLAR.
 
Vào những thập niên 70, có hai biến cố xẩy ra chống lại Hoa kỳ khiến có hai cuộc tiểu chiến tranh Tiền tệ :
*          TT. De GAULLES muốn đi hai hàng : chơi với Khối Cộng sản, nên đã bỏ NATO/ OTAN và yêu cầu Mỹ phải chở Vàng sang đổi lấy Euro-Dollar. Làm như vậy để hài lòng Mạc Tư Khoa.
*          Khối A-rập, vì Hoa kỳ ủng hộ Do Thái trong chiến tranh 1967, nên muốn phản ứng lại là yêu cầu Hoa kỳ chở Vàng sang đổi lấy Pétro-Dollar.
 
Cả hai cuộc tiểu chiến tranh Tiền tệ này đều dựa trên khẳng định « CONVERTIBILITE «  của Dollar lấy Vàng từ Hội Nghị Bretton-Woods. Nhưng làm sao Hoa kỳ có đủ lượng Vàng theo định nghĩa từ năm 1944 để chở sang Pháp và cho Khối A-rập !  Chính vì vậy mà năm 1971, TT. NIXON tuyên bố bỏ Chế độ Bản Vị « Etalon-Devise (Dollar)-Or«, không chấp nhận vấn đề Chuyển đổi Dollar sang Vàng nữa (Convertibilité). TT. NIXON đã trả lời TT.De GAULLES bằng một câu bất hủ : « Đồng Dollar là Tiền của nước Mỹ, còn nếu đồng Tiền của nước ông có những vấn đề, thì đó là những vấn đề của nước ông « !
 
Tỷ giá Tiền tệ bắt đầu Trôi Nổi (Flottant) vì không có Vàng bảo chứng cầm cương. Tiền tệ Thế giới đi vào Chế độ Bản Vị Tương đương Hàng hóa (Régime du Pouvoir d’Achat) tùy thuộc Kinh tế mỗi nước khi lên khi xuống. Tiền tệ của một nước vững khi nền Kinh tế của nước đó vững. Kinh tế Hoa kỳ vẫn vững, nên đồng Dollar vẫn vững dù không cần Vàng bảo chứng.
 
Trong Chế độ Bản Vị lấy Vàng bảo chứng Régime Etalon-Or hay Etalon-Devise-Or, đồng Dollar đã được cả Thế giới sử dụng trong thanh toán Thương mại. Bây giờ trong Chế độ Régime du Pouvoir d’Achat, đồng Dollar vẫn vững và được Thế giới sử dụng vì Kinh tế Hoa kỳ vững.
 
Đồng Dollar vững và phổ quát, nên các nước chọn Dự trữ Tiền tệ chính là đồng Dollar trong các Ngân Hàng. Hoa kỳ không bao giờ bắt buộc một Quốc gia phải chọn đồng Dollar làm Tiền Dự trữ. Tỉ dụ Việt Nam có toàn quyền quyết định chọn đồng Yuan độc tài của Chệt làm Tiền Dự trữ, nhưng nếu Bắc Kinh độc đoán quyết định cho gía trị của đồng Yuan sau này, thì Việt Nam ráng mà chịu. Ngay cả Tầu cũng không tin tưởng vào đồng Yuan độc tài, mà phải chọn Dollar làm Tiền Dự trữ.
 
Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (FMI/IMF)
 
Quỹ này được lập ra từ Hội Nghị Bretton-Woods 1944 với mục đích là hỗ trợ Tiền tệ cho những Hội viên (Quốc gia) khi đồng Tiền của quốc gia này chao động và yếu xuống. Có thể gọi đó là một thứ Quỹ Tương tế Tiền tệ (Caisse d’Entraide Monétaire) giữa các Hội viên. Mỗi nước tùy khả năng đóng góp vào Quỹ. Hoa kỳ đóng góp tới 70%. Đây cũng là thiện chí của Hoa kỳ.
 
Sau đó, số Hội viên của Quỹ tăng lên. Trong số những Hội viên, có những nước không đóng góp, mà chỉ nhằm xin hỗ trợ. Nếu xin vay, thì một số nước Hội viên nhỏ này cũng quỵt nợ luôn. Một số nước nhỏ Hội viên thuộc Nam Mỹ hoặc Phi châu, khi nhận được Xe xúc Tuyết từ Liên Xô để  hốt tuyết tại Sa mạc Sahara, thì lớn tiếng ca tụng tình hữu nghị đồng chí Liên Xô, trong khi ấy lại muốn nhận được Tiền giúp đỡ từ Quỹ IMF/FMI mà Hoa kỳ đóng góp tới 70%, thì lại theo tuyên truyền « Cách Mạng Giải Phóng «  chống lại Hoa kỳ « Impérialisme du Dollar« , nên Hoa kỳ khó chịu đóng tiền ít đi vào cho Quỹ.
 
Ý tưởng Quỹ giúp Phát triển Kinh tế các nước kém mở mang chưa có từ lúc ban đầu ở Hội Nghị Bretton-Woods 1944.
 
Nếu viết về đồng Dollar và Hội Nghị Bretton-Woods 1944 trong ý tưởng « Impérialisme du Dollar «  mà Staline công kích, nhất là cắt nghĩa Dollar như một trong những nguyên cớ chiến tranh, thì có thể xa với thiện chí của Hoa kỳ về Tiền tệ.
 
Một trong những cá tính căn bản của Tiền tệ là TỰ DO chấp nhận. Đó là tính UNIVERSALITE (PHỔ QUÁT) của tiền tệ, nghĩa là nhiều người chấp nhận. Tiền được sử dụng để TÍCH LUỸ (Stockage) tư hữu tài sản trong thời gian, phải có quyết định tự do của sở hữu chủ tài sản.  Không thể dùng quyền độc tài bắt cá nhân phải tích lũy tài sản bằng đồng YUAN hay VN ĐỒNG bởi vì hai đồng tiền này không có tự do và quyền lực độc tài có thể quyết định phá giá nó để tài sản cá nhân bị tiêu tán, vô giá trị trong thời gian.
 
Mỗi khi có chao động Tiền tệ là những người ta tìm đến Vàng hay một đồng Tiền vững có thể tin tưởng trong thời gian. Vàng từ thời thượng cổ cho đến nay luôn luôn vững với cân lượng của nó. Vàng hoàn toàn có tính cách UNIVERSALITE (PHỔ QUÁT) không những trong quá khứ mà còn trong tương lai lâu dài nữa. Vàng càng phổ quát hơn đối với Nữ Giới, những người giữ túi Tiền. Câu Tục ngữ : « Lấy Lửa thử Vàng ; lấy Vàng thử Đàn Bà ; lấy Đàn Bà thử Đàn Oâng « . Đến Oâng Dominique STRAUSS-KAHN, làm đến chức Tổng Giám Đốc IMF/FMI do Hội Nghị Bretton Woods 1944 lập ra, cũng còn bị thử thách chới với bởi Đàn Bà, mà người Đàn Bà tại Hotel thử thách Ong cũng chỉ vì nhìn qua Oâng thấy Dollar (Vàng) !
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 20.10.2011.


Hội Đồng BảoAn LiênHiệp Quốc kêu gọi chuyển quyền tại Yemen // Saleh muốn theo Kadhafi (vdn)


Ông Saleh đã lên tiếng ủng hộ kế hoạch chuyển quyền nhiều lần nhưng lại rút lời không chịu ký thỏa thuận
Hình: REUTERS
Ông Saleh đã lên tiếng ủng hộ kế hoạch chuyển quyền nhiều lần nhưng lại rút lời không chịu ký thỏa thuận
Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc lên án chính phủ Yemen đã đàn áp những người bất đồng chính kiến và hối thúc Tổng thống Ali Abdullah Saleh chuyển giao quyền hành.

Nghị quyết được 15 thành viên của Hội đồng nhất trí chấp thuận hôm thứ Sáu, là nghị quyết đầu tiên của cơ quan này đối với Yemen kể từ khi những cuộc biểu tình rộng lớn bắt đầu vào mùa xuân.

Anh bảo trợ cho nghị quyết gọi việc Yemen sử dụng sức mạnh chống những người biểu tình là quá đáng và nói “những người gây ra bạo động, vi phạm nhân quyền và hành hạ người dân phải nhận lãnh trách nhiệm."

Nghị quyết tái xác nhận việc hỗ trợ cho một sáng kiến của Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh GCC kêu gọi ông Saleh chuyển giao quyền hành cho người phụ tá để đổi lấy đặc miễn tài phán. Ông Saleh đã lên tiếng ủng hộ kế hoạch này nhiều lần nhưng lại rút lời không chịu ký thỏa thuận.

Tại Washington, Tòa Bạch Ốc nói nghị quyết là “một dấu hiệu thống nhất và rõ ràng” mà cộng đồng quốc tế gởi cho ông Saleh đòi ông “phải đáp ứng với những nguyện vọng của người dân Yemen bằng cách chuyển giao quyền hành ngay lập tức.”

Tin liên hệ

Qaddafi: Chế độ độc tài nào cũng sẽ chết

*
Các chế độ độc tài sớm muộn thế nào cũng sẽ bị lật đổ, nhưng ở mỗi nước có thể chấm dứt một cách khác nhau. Khi Mùa Xuân Á Rập bắt đầu từ Tunisie lan tới Ai Cập, nhiều người đã liên tưởng ngay đến những cuộc cách mạng nhung lật đổ chế độ cộng sản ở Ðông Âu.
Không phải cuộc cách mạng nào cũng bọc nhung. Tunisie và Ai Cập kết thúc ách độc tài một cách êm đềm giống Ðông Ðức, Ba Lan, Tiệp Khắc. Ðến bây giờ Libya kết thúc giống kiểu Romanie.
Một điều khác biệt là Nicolae Ceau escu bị đem ra xử nhanh chóng trong vòng bí mật rồi bị hành quyết. Còn Gaddafi sau khi bị bắt ngoài mặt trận, đã bị bắn chết. Nhờ thế, có lẽ hàng ngàn người Libya giữ được mạng sống. Nếu chờ đến khi đưa ông ta ra tòa rồi treo cổ như Saddam Hussein thì tàn quân của ông ta sẽ còn kháng cự lâu hơn.
Năm 2008, Qaddafi còn tiếp kiến bà Condoleezza Rice (và sau đó tiết lộ ông “phải lòng” bà ngoại trưởng Mỹ xinh đẹp). Năm 2009, ông ta còn đọc diễn văn trước đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, lần đầu tiên và lần duy nhất. Sau khi nói 15 phút như mọi vị nguyên thủ quốc gia khác được phép sử dụng, ông tiếp tục nói thêm 80 phút nữa; coi cả thế giới cũng phải ngoan ngoãn lắng nghe như dân Libya dưới quyền mình. Năm ngoái, ông còn công du sang Roma một cách vẻ vang. Thoáng chốc, tất cả trở về cát bụi.
Trong thế kỷ 20 khi nhiều nước giành lại độc lập, có những nước lo xây dựng các định chế chính trị, xã hội làm nền tảng lâu dài; những nước khác thì có các “lãnh tụ anh minh” xuất hiện đóng vai “anh hùng cứu quốc”. Một trong những Người Hùng đó là ông Qaddafi.
Sau khi ông Qaddafi chết, nước Libya sẽ ra thế nào, chưa ai biết chắc. Di sản của ông là một xã hội phân liệt, chỉ có dầu lửa phong phú ngoài ra không có một thứ gì khác để sống như một quốc gia. Những người cầm đầu cuộc nổi dậy chỉ chia sẻ một ý chí, là lật đổ Qaddafi; ngoài ra chưa biết họ sẽ làm gì với di sản ông ta để lại. Vì họ không được chuẩn bị. Cả nước Libya không được chuẩn bị, sau 42 năm sống dưới một chế độ độc tài khắc nghiệt.
Qaddafi rất giống những Người Hùng thuộc thế hệ trước ông, những Fidel Castro (còn sống), Pol Pot (đã chết), giống cả Mao Trạch Ðông, Hồ Chí Minh**, Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật; hay xa hơn nữa, Stalin, Hitler. Họ lật đổ trật tự xã hội cũ và kêu gọi người dân theo mình bằng giấc mộng xây dựng một quốc gia hùng cường trên những nền tảng hoàn toàn mới. Qaddafi chọn cho mình những danh hiệu như Giảng sư (Imam) của Thế giới Hồi Giáo; Nhà Ðại Cách Mạng; Khoa Trưởng của các Nhà Cai trị Á Rập; Anh Cả Lãnh đạo (khi cướp chính quyền, Ðại Tá Qaddafi chưa đầy 30 tuổi; nếu già hơn vài chục tuổi chắc ông ta cũng muốn được tôn xưng là Bác, hay là Cha già Dân tộc).
Qaddafi cũng đề cao một chủ nghĩa quốc tế, không tự giới hạn mình trong phạm vi quốc gia, quá chật hẹp. Ông ta cũng tuyên bố một thứ Chủ nghĩa Xã hội; giống như Hitler cũng dùng cái tên hấp dẫn này. Dưới danh nghĩa một chủ nghĩa xã hội, ông cũng tịch thâu tài sản của tư nhân, một cách vừa tích lũy tiền bạc trong tay vừa bắt mọi người phải chịu làm nô lệ cho guồng máy ban phát cơm áo, nhà cửa và các thứ ân huệ khác. Theo gương của Stalin và Mao, Qaddafi biết rằng khi kiểm soát được nồi cơm là có phương pháp kiểm soát toàn thể xã hội hữu hiệu nhất. Nhưng nắm đầu kinh tế chưa đủ. Qaddafi cũng tạo ra một guồng máy công an, mật vụ, bắt, giết, tra tấn những người có ý kiến khác. Qaddafi sử dụng guồng máy chuyên chế của mình để nuôi một đám thuộc hạ tham nhũng, tập trung quanh gia đình ông ta; nhờ tài nguyên dầu lửa dồi dào. Giống các bác Mao, bác Kim, Qaddafi bên ngoài rất lãng mạn. Anh Cả đòi sống trong một cái lều. Chung quanh nuôi lạc đà, nuôi dê, cừu theo lối sống cổ truyền của những người du mục. Khi sang New York họp Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc, Qaddafi đòi dựng một cái lều để ngủ chứ không vào khách sạn. Khi các dân quân nổi dậy chiếm Tripoli người dân Libya mới khám phá ra cả một cuộc sống xa hoa của gia đình lãnh tụ kính yêu.
Ðể bảo đảm bộ máy kềm chế xã hội, Qaddafi tất nhiên cũng dựng lên một bộ máy nói dối trá tuyên truyền cho chế độ. Theo gương cuốn Sách Ðỏ của Mao Trạch Ðông, ông ta xuất bản cuốn Sách Xanh năm 1975; bắt học sinh, sinh viên học tập “Tư tưởng Gaddafi,” môn học quan trọng nhất trong các khóa trình. Qaddafi ra lệnh mỗi thành phố phải dựng tượng, không phải chỉ có hình ông ta mà cả hình bộ Sách Xanh của “Tư Tưởng Gia Cách Mạng” Qaddafi nữa.
Cũng giống như các bác Kim Chính Nhật, bác Pol Pot và bác Mao, Anh Cả Lãnh đạo Qaddafi phải được tôn thờ, chiếm độc quyền niềm kính ngưỡng của dân chúng. Báo, đài không được nhắc đến, không được in hình một nhân vật nào khác ngoài lãnh tụ anh minh. Cả đến các ngôi sao bóng đá cũng không được đề cao trong các phương tiện truyền thông.
Kinh nghiệm của các quốc gia sống dưới những Người Hùng như Qaddafi cho thấy di sản mà họ để lại là những xã hội tan rã, những quốc gia thiếu nền tảng. Tất cả guồng máy quốc gia được lập ra để phục vụ một cá nhân hay một đảng. Không có một định chế chính trị và xã hội nào đủ cứng cỏi và bền vững để thiết lập một guồng máy cai trị dựa trên luật pháp. Không một nhóm hay một tổ chức xã hội độc lập nào làm môi trường, làm khung cảnh cho người dân tham dự vào việc quốc gia. Cho nên sau khi chế độ độc tài sụp đổ thì thường sinh ra hỗn loạn.
Ở những nước như Ba Lan, Tiệp Khắc, hoặc ở Nam Hàn, Ðài Loan, ngay trong lúc chế độ độc tài còn cai trị, đã xuất hiện những hạt giống đang nẩy mầm của xã hội công dân. Giới trí thức Hiến Chương 77, Phong trào Công đoàn Ðoàn Kết, hay các tổ chức sinh viên đại học, các công đoàn ở Nam Hàn đều là những tế bào đầu tiên sau này phát triển thành xã hội công dân, nền tảng của chế độ dân chủ. Ở các quốc gia thiếu những mầm mống của xã hội công dân, như Nelorussia, Ukraina, Iraq, hay các nước Trung Á thuộc Liên Xô cũ, sau khi lật đổ chế độ độc tài rồi, việc xây dựng các định chế dân chủ tự do rất khó khăn và chậm trễ.
Ðó là những tấm gương mà người dân các nước sống trong chế độ độc tài phải suy ngẫm. Thay vì chờ đợi những Người Hùng, người lãnh đạo “tài đức vẹn toàn,” một dân tộc hãy lo xây dựng các định chế xã hội công dân ngay để tái thiết quốc gia sau khi lật đổ chế độ độc tài.
Những chính quyền độc tài chuyên chế còn sót lại trên thế giới cũng phải suy nghĩ. Họ muốn được kết thúc trong bàn tay bọc nhung như ở Ðông Ðức, Ba Lan, Tunisie, Ai Cập? Hay họ muốn theo số phận của Ceau escu và Qaddafi? Phải lựa chọn sớm, không thể nào nuôi mãi giấc mộng “muôn năm trường trị” được. Muốn kết thúc êm thắm, tốt nhất nên dần dần trả tự do cho người dân được sinh hoạt đoàn thể, tụ họp, phát biểu, lập những hội đoàn để chuẩn bị cho một xã hội công dân tương lai.
Chú Thích: Cách viết tên nhà độc tài Libya bằng mẫu tự La tinh thay đổi. Vì mẫu tự tương đương với Q trong tiếng Á Rập có thể phát âm nhiều cách khác nhau, “q” hoặc “k” hay “g” và “gh” tùy theo vùng. Cho nên hãng thông tấn Associated Press, báo Wall Street Journal và công ty CNN hay viết là “Gadhafi”, báo Los Angeles Times viết “Kadafi.” Ðài ti vi Á Rập Al Jazeera, viết “Gaddafi,” trong khi nhật báo New York Times viết “el-Qaddafi,” cho có vẻ Á Rập hơn!

 Ngô Nhân Dụng
http://baotoquoc.com/2011/10/22/qaddafi-ch%E1%BA%BF-d%E1%BB%99-d%E1%BB%99c-tai-nao-cung-s%E1%BA%BD-ch%E1%BA%BFt/


 _____________________________
(*) (**) VDN thay hình & thêm tên gian tặc HCM 

Liên Hiệp Quốc yêu cầu lãnh đạo Yemen từ chức

Dân Yemen biểu tình đòi chấm dứt chế độ Saleh 14/10/2011 (REUTERS)
Dân Yemen biểu tình đòi chấm dứt chế độ Saleh 14/10/2011 (REUTERS)

Tú Anh
Vào lúc dân chúng Libya chào mừng ngày giải phóng sau khi sống trong vòng 42 năm dưới một chế độ độc tài  chuyên chế, tại New York, toàn thể 15 thành viên thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ra nghị quyết lên án chế độ đàn áp tại Yemen và yêu cầu Tổng thống Saleh ra đi.

Theo AFP, hôm qua 21/10/2011, tại New York, toàn thể 15 thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc « nghiêm khắc lên án các hành vi chà đạp nhân quyền liên tục của chính phủ Yemen , sử dụng vũ lực tấn công người biểu tình ôn hòa ».
Nghị quyết, do các cường quốc Tây phương Anh Pháp Mỹ Đức bảo trợ, kêu gọi chính quyền Yemen chấm dứt sử dụng bạo lực sát hại thường dân và khuyến khích tổng thống Saleh chấp thuận sáng kiến của Hội Đồng các quốc gia vùng Vịnh : từ bỏ quyền lực đánh đổi an ninh cho bản thân và gia đình.
Theo sáng kiến này Tổng thống Saleh có 30 ngày để chuyển giao quyền lực tính từ ngày đặt bút ký. Đã ba lần ông hứa hẹn và cả ba lần ông từ chối sau đó.
Trong bối cảnh Mùa Xuân Ả Rập, cuộc nổi dậy của người dân Yemen bắt đầu từ 8 tháng qua chống chế độ toàn trị từ 33 năm nay của tổng thống Saleh đã bị đàn áp không nương tay với 861 người chết và 25.000 người bị thương tính đến ngày hôm qua.
Paris kêu gọi tổng thống Yemen « lắng nghe tiếng nói của cộng đồng quốc tế » trong khi Washington thúc giục chính quyền Yemen phải « chuyển giao quyền lực ngay tức khắc ». Nghị quyết của Liên Hiệp Quốc không làm hài lòng nhân vật biểu tượng của phe đối lập.
Có mặt bên ngoài nghị trường, giải Nobel hòa bình 2011, cô Tawakkol Karman, phản đối điều kiện « bảo toàn an ninh » cho Tổng thống Saleh. Nhà tranh đấu này cũng như nhiều hiệp hội nhân quyền muốn Liên Hiệp Quốc phải bắt nhà độc tài Yemen trao cho tòa án hình sự quốc tế La Haye.
Theo AFP, sau khi hỗ trợ cho phong trào phản kháng tại Libya lật đổ chế độ Kadhafi, tây phương tập trung sức ép vào các chế độ độc tài còn lại như Yemen và Syria.
 
 
 

Cái chết của ông Gaddafi và mạng xã hội

Tháng Mười 22, 2011 

Binh sĩ NTC chụp ảnh thi thể ông Gaddafi bằng điện thoại (Nguồn: Reuters)

Cái chết của ông Muammar Gaddafi đã tạo nên những cơn bão thông tin trên báo chí toàn thế giới, và vụ việc này một lần nữa cho thấy ảnh hưởng to lớn của mạng xã hội.
Vào thời điểm mà Hội đồng Dân tộc chuyển tiếp (NTC), NATO vẫn chưa thể khẳng định cái chết của ông Gaddafi thì những hình ảnh và video clip ghi lại những giây phút cuối cùng của nhà cựu lãnh đạo Libya đã được truyền đi khắp thế giới, thông qua các trang chia sẻ video. Sau đó, nó được các đài truyền hình lớn, các trang web chính thống dẫn lại thông qua hình thức “Live Blog”, còn các phóng viên chiến trường thì truyền tin về thông qua các mẩu “tweet” có tối đa là 140 ký tự.
Những hình ảnh nói trên, đa phần đều được ghi lại bằng điện thoại đi động, rồi được truyền lên mạng chỉ trong nháy mắt. Cũng nhờ thế mà trong vụ này, người ta đã nghi ngờ thông tin mà Thủ tướng NTC Mahmoud Jibril đưa ra, rằng ông Gaddafi đã chết trong cuộc đọ súng giữa các binh lính NTC với lực lượng trung thành với nhà cựu lãnh đạo Libya. Bởi cả thế giới đã được xem hình ảnh ông Gaddafi còn sống và bị đánh đập dã man trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Những hình ảnh đó đương nhiên cũng được ghi lại bằng điện thoại di động, rồi được đưa lên các trang mạng xã hội.
Còn nhớ, trong vụ biệt kích Mỹ tiêu diệt Osama bin Laden, chính phủ Mỹ đã ngăn chặn hữu hiệu việc phát tán hình ảnh thi thể của trùm khủng bố này, cho dù nhiều người đã lên tiếng nghi ngờ tính xác thực của thông tin mà phía Mỹ đưa ra.
Nhưng trong vụ ông Gaddafi bị sát hại, việc ngăn chặn đó là không thể, bởi những chiếc điện thoại rẻ tiền bây giờ cũng có thể chụp ảnh, quay phim và nối mạng 3G. Và việc tạo tài khoản trên Facebook, Twitter hay Youtube thì quá dễ dàng.
Một ví dụ nữa, khi đang chuẩn bị thực hiện một cuộc trả lời phỏng vấn trên truyền hình tại Afghanistan, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã nhận được tin về cái chết của ông Gaddafi từ chính chiếc điện thoại BlackBerry của mình.
Thế giới rộng lớn quả là đã không còn khoảng cách.

TTXVA

Về Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng - Trần Vũ Mai Phương

Vừa rồi, báo chí trong nước phát động rầm rộ Dự Án Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, lấy nguyên mẫu từ bà mẹ VN anh hùng Nguyễn Thị Thứ, được xây dựng với tổng số diện tích 15 hecta trên đỉnh núi Cấm, thuộc thôn Phú Thạch, xã Tam Phú, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam, với tổng chi phí 410 tỉ (khoảng 20 triệu đô). Tượng Đài này được xem như lớn nhất nhì vùng Đông Nam Á, trong khi đó có nhiều nơi, học sinh không đủ trường lớp để học. Có nơi học sinh còn phải lội sông với 2 tay cầm cặp giơ cao khỏi đầu. Cũng có nhiều nơi, bệnh viện không đủ chỗ cho bệnh nhân. Một phòng có thể nhét hàng chục bệnh nhân, nằm lềnh khênh. Chính những tình trạng thiếu thốn này, việc xây Tượng Đài đã gây nên những nỗi căm phẫn trong quần chúng, chưa kể đến những mẫu thuẫn, những bịp bợm, mị dân, chia rẽ dân tộc của nhà cầm quyền, vì công trình xây dựng Tượng Đài này mang cấp quốc gia.
 

Nhắc tới những bà mẹ Việt Nam anh hùng đã làm tôi nhớ lại, từ lâu lắm rồi, tôi có xem phim Giải Cứu Binh Nhì Ryan (Saving Private Ryan), một câu chuyện có thật, được đạo diễn bởi Steven Spielberg. Đây là một phim chiến tranh nói về cuộc đổ bộ của quân nhân Hoa Kỳ vào Normandy, trong cuộc thế chiến thứ II. Lồng trong phim là hình ảnh của một bà mẹ Hoa Kỳ Bixby có 4 đứa con trai đều đi lính. Cùng một ngày, bà mẹ Bixby nhận cùng một lúc 3 giấy báo tử của 3 người con. Được tin này, Đại tướng George Marshall, bằng mọi cách phải giải cứu Ryan, người con độc nhất còn lại của bà mẹ Bixby, đã ra lệnh khẩn cấp cho Miller, cầm đầu một tiểu đội để đi tìm Ryan, người em út đang bị mất tích trong một vùng chiến vô cùng nguy hiểm. Rốt cuộc, mọi người trong tiểu đội đều tử trận, chỉ còn lại Reiben, nhưng rất may mắn đã tìm được Ryan. Đấy, bà mẹ ở Mỹ là thế đấy, còn bà mẹ Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Thị Thứ này, chồng, 9 người con, 1 rể, và hai cháu ngoại đều bị tử trận. Câu hỏi được đặt ra, Bộ Chính Trị ĐCSVN có tìm cách giải cứu một người con nào của bà mẹ Nguyễn Thị Thứ này hay không ? Đây là bằng chứng bịp bợm, mị dân của một bọn cầm quyền gian ác, vì chúng có thương tiếc gì cho bà mẹ Việt Nam. Những bà mẹ Việt Nam đâu cần phải được nặn tượng, những bà mẹ Việt Nam chỉ cần những đứa con của mình được sống sót mà thôi.
Tương tự trong hoàn cảnh chia đôi đất nước như ở Việt Nam có Đông Đức và Tây Đức, không một bà mẹ nào có con phải chết vì 2 miền nước Đức đã thống nhất với nhau vào năm 1990. Còn nước ta, hàng triệu bà mẹ Việt Nam có con đều phải bị đau khổ vì những đứa con của mình tử trận trong cuộc chiến tranh khốc liệt Nam Bắc. Đây là tội ác của tên tội đồ Hồ Chí Minh và Bộ Chính Trị lúc đó. Tự chúng ký tên vào bản Hiệp Định Geneve 1954 chia đôi đất nước. Rồi cũng tự chúng vi phạm Hiệp Định bằng cách lén lút đưa quân vào miền Nam để thành lập Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam vào năm 1960, gây ra một cuộc chiến nồi da xáo thịt, anh em chung giòng máu bắn giết lẫn nhau. Vài triệu bà mẹ Việt Nam phải rớt biết bao nhiêu nước mắt khi hay tin con mình tử trận. Vậy chúng có yêu thương gì hàng triệu bà mẹ Việt Nam ở hai miền Nam Bắc ? Ngày hôm nay, bộ mặt gian ác, nham hiểm của Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Chính Trị đã phơi bày trước công luận khi chúng bày ra trò bịp bợm xây dựng Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng. Những bà mẹ Việt Nam chỉ cần những đàn con của mình sống sót, đâu cần hai chữ "anh hùng" vô nghĩa này.
Đấy là chưa kể đến những bà mẹ có con tử trận tại chiến trường xâm lược Campuchia vào năm 1978, nghe theo lời của Liên Xô, thi hành cái gọi là Nghĩa Vụ Quốc Tế. Đây cũng là một tội ác của Bộ Chính Trị thời đó đối với hàng chục ngàn bà mẹ Việt Nam có con tử trận tại Campuchia. Chính cuộc chiến tranh xâm lược Campuchia này, đã làm tức giận đàn anh Trung Cộng, nên đã xua quân tràn vào các tỉnh giáp ranh biên giới vào ngày 17/02/1979. Đau đớn thay, hàng trăm ngàn bà mẹ Việt Nam có con tử trận trong cuộc chiến chống Trung Cộng xâm lược này, lại không được kỷ niệm vinh danh những đứa con vào đúng ngày 17/02 hàng năm. Trong khi đó bọn lính Tàu Cộng chết trong cuộc chiến xâm lược, đã được Đảng và Nhà nước, đến đúng ngày 17/02, mang những vòng hoa đẹp đến nghĩa trang, mang dòng chữ: "Đời Đời Nhớ Ơn Các Liệt Sĩ Trung Quốc". Toàn là những bịp bợm và mị dân của Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Chính Trị, qúa rõ ràng rồi, chẳng có tưởng nhớ, thương yêu gì đến những bà mẹ Việt Nam anh hùng, mà là làm nhục thì đúng hơn.


Ngoài việc bịp bợm và mị dân, Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Chính Trị bỏ ra những 410 tỷ đồng, xây dựng Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng để làm gì nữa ? Câu trả lời khẳng định là rút ruột công trình, lấy những đồng tiền của mẹ Việt Nam. Chúng bán đất, bán rừng, bán đảo, bán biển, giờ chúng còn bịp luôn cả nước để chia chát những đồng tiền bẩn thỉu.
Với bà mẹ Thứ hay bất kỳ người phụ nữ nào, chẳng còn nỗi bất hạnh nào lớn hơn khi mất chồng, 9 người con, 1 rể, hai cháu ngoại. Chắc chắn bà là một trong số những bà mẹ bất hạnh nhất trong số hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã mất người thân của mình trong những cuộc chiến tranh. Tất cả những bà mẹ này, chính là nạn nhân của những chế độ cộng sản tàn độc kể từ khi Hồ Chí Minh cướp chính quyền vào 1945 cho đến nay. Bà mẹ Thứ đã chết oan, nay còn bị dựng Tượng Đài, như nhằm che dấu những nỗi oan ức của bà. Tôi đã được nghe kể lại, trường hợp của một bà mẹ Việt Nam ở tỉnh Hà Nam, có 3 người con gia nhập bộ đội, đi B vào Nam. Thế rồi, một trong 3 người con bị tử trận. Sau tháng 4/1975, bà vào Nam để thăm 2 người con, chứng kiến cảnh phồn thịnh của miền Nam, bà phát bịnh rồi mất đi như thương tiếc người con đã tử trận vì luôn trách mình mê muội, tin lầm để con mình phải chịu cảnh chết oan.
Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng được dựng lên như một hàng rào cản cho tình đoàn kết dân tộc. Nó hoành tráng, nó to lớn nhất nhì ở Đông Nam Á để làm gì, trong khi Nghĩa Trang Quân Đội tại Biên Hòa, nơi mà chồng, con của hàng ngàn bà mẹ bị bỏ hoang phế, mộ bia bị đập phá, cây mọc tùm lum mất trật tự. Làm sao những bà mẹ này có thể đoàn kết dân tộc được khi nhìn thấy Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, trong khi mình lại là mẹ của những "thằng lính ngụy" ? Những người lính hai miền Nam Bắc chém giết lẫn nhau, huynh đệ tương tàn chỉ vì tên tội đồ Hồ Chí Minh muốn bành trướng chủ nghĩa cộng sản và hàng triệu bà mẹ đã mất con. Bây giờ Nguyễn Tấn Dũng và Bộ Chính Trị muốn xây Tượng Đài Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng này để toàn dân luôn luôn tưởng nhớ đến cuộc chiến cốt nhục tương tàn này ư ? Cuộc chiến đã chấm dứt từ lâu rồi, Dũng và Bộ Chính Trị lại muốn chia đường ranh giữ bà mẹ cộng sản và cộng hòa, thô bỉ thật. Đây cũng là việc làm tội ác nhằm mục đích chia rẽ những bà mẹ Việt Nam, chia rẽ tình đoàn kết dân tộc.
10/21/2011
Trần Vũ Mai Phương
 
e-mail

Mỗi ngày một câu hỏi (RFA)





Bản tin video & phát thanh sáng 22-10-2011

LHQ: Campuchia đừng can thiệp Tòa án xử Khmer Đỏ

Quốc Việt, thông tín viên RFA

2011-10-21
Vấn đề Tòa án xử Khmer Đỏ tại Campuchia do Liên Hiệp Quốc hậu thuẫn mang tiếng chính phủ xứ này can thiệp vào công việc nội bộ vẫn là một đề tài nóng.
AFP PHOTO
Phiên xử Khmer Đỏ ngày 29 tháng 3 năm 2011 ở Phnom Penh.
Việc này diễn ra sau khi đồng Thẩm phán người Đức từ chức và có nhiều cáo buộc từ các tổ chức phi chính phủ. Phó Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc về các vấn đề luật pháp và cố vấn luật pháp của Liên Hiệp Quốc kêu gọi Phnom Penh ngưng các hành động cản trợ và làm ảnh hưởng đến công việc của Tòa án quốc tế. Từ Campuchia, thông tín viên Quốc Việt có bài tường trình sau đây.

Liên Hiệp Quốc kêu gọi

Phó Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc về các vấn đề luật pháp và cố vấn luật pháp của Liên Hiệp Quốc Patricia O’Brien hôm thứ Năm, 20/10 mạnh mẽ kêu gọi Chính phủ Campuchia kiềm chế không can thiệp vào bất kỳ thủ tục pháp lý liên quan đến Tòa án quốc tế do Liên Hiệp Quốc hậu thuẫn điều tra thêm những người bị cáo buộc những tội ác tồi tệ nhất dưới chế độ Khmer Đỏ trong thập niên 70.
Bà O’Brien cho biết trong tuyên bố được ban hành sau khi kết thúc cuộc họp kín với Phó Thủ tướng Campuchia Sok An về diễn biến gần đây của Tòa án xử Khmer Đỏ. Bà nhắc lại lời kêu gọi của Liên Hiệp Quốc tất cả mọi người phải tôn trọng tính toàn vẹn và độc lập của quá trình tư pháp của tòa án.
Phó Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc mạnh mẽ kêu gọi Chính phủ Hoàng gia Campuchia không được ra thông cáo chống lại tiến độ các vụ án 003 và 004, và không can thiệp vào các thủ tục pháp lý bất kỳ theo hình thức nào. Bên cạnh đó, bà nhấn mạnh rằng nghĩa vụ của Chính phủ Campuchia hợp tác đầy đủ với Tòa án xử Khmer Đỏ.
Tại cuộc họp giữa đại diện Liên Hiệp Quốc và Phó Thủ tướng Sok An, hai bên đã thảo luận bốn vấn đề chính gồm vấn đề từ chức của đồng thẩm phán điều tra quốc tế Siegfried Blunk; sự phê bình của các tổ chức phi chính phủ và việc báo chí truyền đạt những thông tin về Tòa án; vấn đề người được bổ nhiệm chức vụ đồng thẩm phán thay chỗ ông Blunk và thứ tư là thảo luận về việc bổ nhiệm người đại diện của Liên Hiệp Quốc phụ trách về việc tìm kinh phí tài trợ cho Tòa án xử Khmer Đỏ.
krt-judge-250.jpg
Tân Thẩm phán quốc tế Chung Chang-ho (phải). Source ECCC.
Phát ngôn viên Hội đồng Bộ trưởng Campuchia Phay Siphan cho biết rằng qua cuộc thảo luận hai bên đạt được thỏa thuận chung hợp tác và tăng tiến độ xét xử các thủ lĩnh Khmer Đỏ. Campuchia khẳng định lần nữa chính phủ không can thiệp vào công việc nội bộ của tòa án như lời chỉ trích hay cáo buộc của các tổ chức phi chính phủ và thông tin đại chúng.
Theo ông Phay Siphan, Phó Thủ tướng Sok An nói với đại diện Liên Hiệp Quốc rằng những thông tin nói chính phủ can thiệp vào công việc của tòa an là một điều phi lý, thiếu minh bạch và không có bằng chứng cụ thể. Chính phủ chưa hề ban hành bất cứ văn bản nào gây áp lực, ảnh hưởng đến quyết định của tòa án. Ngoài ra, chính phủ vẫn khẳng định Campuchia và Liên Hiệp Quốc giữ vững mối quan hệ hợp tác tốt đẹp, thúc đẩy tiến độ tòa án nhằm mang lại công bằng cho nạn nhân.

Campuchia phản kháng

Tuần trước, đồng thẩm phán điều tra quốc tế tại Tòa án xử Khmer Đỏ Siegfried Blunk nộp đơn từ chức. Ông cho rằng dẫn các quan chức cao cấp của chính phủ xứ này không cho phép Tòa án điều tra thêm vụ án thứ 3 và thứ 4 hay gọi theo tên chính thức của tòa là vụ án 003 và 004. Vấn đề này cũng được Phó Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc về các vấn đề luật pháp và cố vấn luật pháp của Liên Hiệp Quốc đưa ra thảo luận với Phó Thủ tướng Sok An, tuy nhiên ông Sok An cho rằng vẫn không có bằng chứng rõ ràng để cáo buộc như vừa nói. Campuchia thực hiện đúng theo Hiệp định mà chính phủ và Liên Hiệp Quốc ký kết vào năm 2003. Có một tòa án xử Khmer Đỏ do Liên Hiệp Quốc hậu thuẫn độc lập, đồng thời giữ được an ninh chính trị, hòa bình đất nước…
Liên quan vấn đề này, Ông Chhang Youk, Giám đốc Trung tâm tài liệu Campuchia là một Trung tâm nghiên cứu về tài liệu Khmer Đỏ có nhận định rằng việc các tổ chức phi chính bày tỏ ý kiến khác nhau về phiên xử của tòa án sẽ góp phần làm tòa án hoạt động tốt hơn, có hiệu quả hơn. Còn việc Liên Hiệp Quốc kêu gọi chính phủ không can thiệp vào công việc của tòa án là môt việc làm quá lỗi thời và làm việc kém hiệu quả, thiếu tổ chức.
Vẫn theo ông, cho đến giờ này vẫn chưa có dấu hiệu lạc quan để giải quyết vấn đề bất thường đang xảy ra tại tòa án mặc dù Liên Hiệp Quốc đến làm việc với phía chính phủ Campuchia. Thay vì nếu Liên Hiệp Quốc muốn tòa án tồn tại, thành công, và độc lập thật sự thì nên tiến hành điều tra văn phòng Thẩm phán của tòa án, còn hơn chỉ thảo luận về vấn đề cá nhân và chỉ trích chính phủ.
Tuy nhiên, phát ngôn viên Tòa án xử Khmer Đỏ Neth Pheaktra khẳng định rằng tòa án cũng như văn phòng thẩm phán điều tra là cơ quan pháp lý độc lập, không chịu bất kỳ áp lực từ bên nào. Hiện nay, Thẩm phán điều tra đang tiếp tục tiến trình công việc của mình như thường nhằm đem lại quyền lợi và công bằng cho các nạn nhân.
Ông còn nói phía Tòa án không tìm thấy sự bất thường nào xảy ra tại đây nhưng ngược lại có một số tổ chức phi chính phủ và báo chí truyền đạt thông tin sai sự thật.
Tòa án xử Khmer Đỏ, trong đó sử dụng hỗn hợp của các thẩm phán Campuchia và nhân viên nước ngoài, được giao nhiệm vụ điều tra những người bị cáo buộc là chịu trách nhiệm cao nhất về cái chết của hơn hai triệu người từ năm 1975 – 1979.
Vào ngày 26/7/2010, Tòa án xử Khmer đỏ đã công bố bản án vụ án 001 của Kaing Guek Eav hay gọi Duch, cựu trưởng nhà tù Tuol Sleng. Duch bị kết tù 35 năm tù cho tội ác chống nhân loại và vi phạm công ước Geneva.
Tòa án sẽ xét xử vụ án 002 vào ngày 21/11 tới đối với bốn bị cáo Nuon Chea, Ieng Sary, Ieng Thirith và Khieu Samphan về tội ác chống lại nhân loại, tội ác chiến tranh, diệt chủng, đàn áp tôn giáo, giết người và tra tấn.

Nguồn lấy từ: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/un-warns-pp-work-of-krouge-qv-10212011170202.html

Giải pháp nào cho đảng CSVN?

Ngày nay, dân tộc Việt Nam đứng trước hiểm họa xâm lược của Trung cộng mà ai cũng thấy và cũng biết. Đài tiếng nói RFA đã có loạt bài“ Trung quốc khống chế Việt Nam trên lĩnh vực kinh tế, chính trị, văn hóa” và Đại Nghĩa cũng đã có  bài viết Trung quốc khống chế Việt Nam về lĩnh vực quốc phòng và lãnh đạo để độc gỉa thấy được nguy cơ vong quốc là một cái họa thực tế. Không biết vô tình hay cố ý đài truyền hình Việt Nam VTV1 đã đem ngôi sao cờ nước VN cộng sản sát nhập vào cờ của Trung cộng rồi, tương lai Việt nam sẽ là chư hầu của Trung cộng không còn xa.
I – Những hệ luỵ của đảng CSVN:

              Giáo sư tiến sĩ Đào Công Tiến, nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế Tp Sài Gòn, nhân khi nhận được huy hiệu 50 tuổi đảng hồi tháng 5-2011 ông viết thư gởi đảng, gởi dân tỏ nổi lòng của một đảng viên như sau.

“ Trong nhiều trường hợp, đảng đã phạm sai lầm và khuyết điểm, thậm chí có những sai lầm, khuyết điểm nghiêm trọng có thể đơn cử như: (1) Sai lầm trong Cải cách ruộng đất ở miền Bắc sau 1954; (2) Triệt phá kinh tế tư bản tư nhân ở miền Bắc sau 1954 và ở miền Nam sau 1975;(3) Xóa bỏ kinh tế hộ nông dân bằng việc hợp tác hóa và tập thể hóa; (4) Kỳ thị kinh tế tư nhân và cấm đảng viên làm kinh tế tư nhân;(5) Thái quá trong cách phân định và phân biệt đối xử giữa các thành phần giai cấp trong xã hội – nêu khẩu hiệu“ trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ” trong Xô Viết Nghệ Tĩnh: ngược đãi nhân sĩ, trí thức yêu nước trong vụ án“ Nhân văn- Giai phẩm” và chống xét lại hiện đại; (6) Chọn đổi mới, nhưng một bộ phận không nhỏ, cả trong giới lãnh đạo của đảng thiếu thái độ dứt khoát ủng hộ đổi mới, cản trở đổi mới toàn diện và mạnh mẽ vì sợ
“ đổi mới được kinh tế nhưng mất tư tưởng, được bộ phận nhưng mất tổng thể, được trước mắt nhưng mất lâu dài, được kết quả hiển nhiên nhưng xa rời mục đích và những nguyên tắc cơ bản, được của cải nhưng hỏng quan hệ sản xuất và con người”; (7) Chậm nhận biết sự tất yếu mang tính quy luật của phát triển bền vững, nền kinh tế càng tăng trưởng thì lâm nguy đối với văn hóa, xã hội và môi trường càng lớn, càng gay gắt”. (Bauxite Việt nam online ngày 28-9-2011)

               Theo như tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang khi trả lời Mạc Việt Hồng của Đàn Chim Việt thì nội tình của đảng CSVN chia làm hai phe rõ rệt…

“ Ngày nay“ phe bảo thủ” biểu hiện bởi đường lối đối nội kiên trì CNXH, đường lối đối ngoại thần phục Trung quốc; “phe cấp tiến” biểu hiện bởi đường lối đối nội đổi mới triệt để, đường lối đối ngoại hướng theo thế giới tiên tiến. Nếu đảng CSVN vận hành theo xu thế“ phe cấp tiến” thì còn có thể giữ quyền lãnh đạo. Nếu để cho“ phe bảo thủ” tiếp tục khống chế thì dứt khoát họ sẽ trở thành tội đồ của dân tộc và sẽ bị trừng trị”. (Đàn Chim Việt online ngày 8-1-2011)

Đứng trước thực trạng xã hội Việt Nam bị trì trệ như ngày hôm nay ông Đỗ Hoài Nam, chủ tịch Viện Khoa học Xã hội Việt Nam tha thiết…

“ Nhìn thẳng vào sự thật để thấy một thực tế đau lòng hiện nay, tình trạng xa dân, vô cảm với dân, mất dân chủ với dân, hành dân, sách nhiễu dân đang dần trở thành phổ biến. Thực trạng nầy đang làm một bộ phận nhân dân giảm lòng tin vào đảng. Đây là điều không được phép xem thường vì mất lòng tin của dân là mất dân; mất dân là mất đảng, mất chế độ”. (VietNamNet online ngày 14-1-2011)
Đảng CSVN ngày nay đã không làm tròn nhiệm vụ phát triển đất nước ngang tầm thế giới mà còn là một lực cản nhân dân chống xâm lược. Ngày nay chẳng những họ không có ý chí chống giặc xâm lăng mà họ còn đàn áp những người có lòng yêu nước chống giặc xâm lăng. Họ rất xứng đáng đón nhận sự hình phạt như HCM đã nói:
               “ Nếu chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi chính phủ”. (Bauxite Việt Nam online ngày 11-10-2011)
Theo ông Tống Văn Công, nguyên tổng biên tập báo Lao Động cho rằng“ Chế độ dân chủ không có đảng lãnh đạo, chỉ có đảng cầm quyền” như lời HCM đã nhấn mạnh trong di chúc “đảng ta là đảng cầm quyền” ấy thế mà ông Nguyễn Phú Trọng đã dám tuyên bố:
Đảng cầm quyền thì hơi hẹp, phải nói đảng Lãnh đạo mới bao hết”.
(Dân Luận online ngày 4-10-2011)

               Cái mà đảng CSVN hiện nay bị các nhà cách mạng trí thức lão thành và các nhà trí thức trẻ cũng như mọi thành phần trong nhân dân Việt Nam phản đối đó là sự thần phục Trung cộng để mưu cầu bảo vệ sự lãnh đạo của đảng. Họ đã mạnh tay đàn áp những người yêu nước chống Trung cộng dù là đảng viên đồng chí với họ, họ cũng thẳng“ cẳng” đạp vào mặt. Đứng trước sự tồn vong của đất nước toàn dân đã đặt vấn đề với đảng CSVN là có xứng đáng để tiếp tục lãnh đạo đất nước trong khi Trung cộng đã khống chế mọi mặt và chỉ chờ ngày thôn tính hay không?

               Hai đại tá Tạ Cao Sơn Quách Hải Lượng trò chuyện với cựu trung tướng Đặng Quốc Bảo, em chú bác với cố tổng bí thư Trường Chinh nói về“ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện giữa Việt Nam và Trung quốc” như sau:

Chúng ta phải có hẳn một chiến lược liên minh. Trung quốc tham vô đáy, không khéo ta sẽ từng bước trở thành bộ phận của Trung quốc. Vì nói phải ngã về Trung quốc để được yên là chủ nghĩa đầu hàng, chủ nghĩa thất bại. Ngã theo Trung quốc thực chất là bán nước. Việt Nam phải có sức sống dân tộc, không chịu làm nô lệ, Việt Nam phải có trí tuệ”. (Đàn Chim Việt online ngày 3-9-2009)
II- Giải pháp nào cho đảng CSVN?

1-      Giải pháp: Đa đảng.

Người đề xướng đa đảng đầu tiên là ủy viên bộ chính trị Trần Xuân Bách, vì đề nghị này quá sớm trong khi mọi người chỉ biết có đảng ta là đảng lãnh đạo nên ông Bách đã đón nhận số phận nghiệt ngã đến cuối đời. Ngày nay chữ đa đảng được nhiều người nói tới hơn nhưng vẫn còn dị ứng. Trong khi nguyên chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết la toán lên nếu bỏ Điều 4 HP 1992 có nghĩa là: đa đảng là tự sát thì tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã lớn tiếng cổ vỏ cho giải pháp đa đảng hay là chết.
   “ Tôi khẳng định đa đảng là truyền thống của Việt Nam từ trước cho đến khi chủ tịch HCM chết và thậm chí đến 1988…
“ Thành ra những người tham gia hay lập ra các đảng khác với đảng CSVN vẫn bị coi là bất hợp pháp. Nên mục tiêu đấu tranh của tôi, cái đầu tiên là buộc nhà cầm quyền Việt Nam phải thực hiện việc đa đảng”. (Dân Luận online ngày 7-11-2010)
Nhưng theo thiển nghĩ, nếu đa đảng mà còn đảng CSVN lãnh đạo thì cũng như không vì trong quá trình lịch sử cho chúng ta thấy ông Hồ Chí Minh đã từng áp dụng phương sách đa đảng trong thời kỳ kháng chiến, ông kêu gọi“ nguỵ” đoàn kết để chia nhau đội bom đội đạn (hột muối cắn hai) và khi thành công rồi thì ông ta cho thanh lọc ra từng thành phần“ trí, phú địa hào” để đào tận gốc, trốc tận rễ. Các đảng phái khác như đảng Dân Chủ và đảng Xã Hội có nhau trong chiến tranh nhưng ngay khi cảm thấy thành công năm 1988 giải tán hai đảng nầy (cục đường nuốt tuốt) còn lại một mình đảng CS trọn quyền lãnh đạo đất nước. Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã chua chát nhận định:
Cho nên không lấy gì làm lạ rằng trong thời gian kháng chiến, các nhà địa chủ, phú nông đóng góp rất nhiều, nhưng đến khi thắng lợi thì bị đảng cộng sản thanh toán mất cả. Cái gì gọi là lực lượng thứ ba trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cũng như thế thôi. Khi đánh Mỹ thì đoàn kết để huy động, đến lúc thắng lợi rồi thì chẳng thấy chính phủ lâm thời đâu, chả còn thấy lực lượng thứ ba nữa. Cái đoàn kết ấy là cái đoàn kết của những người duy lợi cực đoan, nó không đúng với bản chất của đoàn kết”. (Báo Người Việt ngày 30-9-2005)
2- Giải pháp: Đổi mới.
Cách đây khoảng 2 năm, nhà văn Thiện Ý tức Tống Văn Công, nguyên tổng biên tập báo Lao Động có viết một bài về“ Đổi mới Đảng để tránh nguy cơ sụp đổ…” Theo ông Công thì giải pháp này cũng được thành công về mặt kinh tế, xã hội, tuy nhiên về phần chính trị thì còn nhiều vướng mắc. Ngày nay đảng CSVN không chỉ đối diện với bao nổi khó khăn về mặt phát triển đất nước mà còn phải đối mặt với nguy cơ xâm lược của người nguỵ đồng chí Bắc Kinh. Đảng CSVN đã đi ngược lại nguyên vọng của toàn dân trong việc bảo vệ tổ quốc do đó mà người dân không còn tin đảng. Về đổi mới ông Công viết:
“ Chính đổi mới đã giúp đảng CSVN gượng dậy, mạnh lên, lấy lại niềm tin của nhân dân…
“ Đảng CSVN cho rằng đảng đã khởi xướng và lãnh đạo sự nghiệp đổi mới, điều ấy không ngoa. Nhưng dùng hai chữ Đổi mới là thủ đoạn đánh tráo khái niệm, thực ra phải nói làtrở lại như cũ trên con đường văn minh của nhân loại”. Chính vì“ đổi mới” chứ không chịu“ trở lại như cũ” cho nên người lãnh đạo đảng cộng sản luôn luôn ngập ngừng, cứ hai bước tiến lại một bước lùi, chỉ vì sợ bị mất độc quyền lãnh đạo”. (Talawas online ngày 19-9-2009)
               3- Giải pháp: Canh tân. (Một cách đổi mới khác)
Luật sư Lê Quốc Quân, một trí thức trẻ nặng lòng với quê hương với dân tộc đã nhận định được những cái sai lầm của đảng CSVN nên ông đề nghị là“ đảng CS cần nên canh tân” và phải canh tân một cách triệt để.
               “ Học thuyết Mác Lê Nin xây dựng CNXH từ lâu không còn tồn tại trong thực tế. Chủ nghĩa cộng sản thực sự đang chết dần vì những toan tính lợi ích riêng tư của từng đảng viên khi phấn đấu vào đảng
“ Những đảng viên cộng sản hiện nay đang tự vo tròn, co vòi lại. Họ không còn dám xả thân vì nghiệp lớn. Nhiều đảng viên nay né tránh, lười biếng và phủ nhận chính mình…
“ Lý thuyết cộng sản mất đi tính quyến rũ. Nó trở nên trần trụi và lai căng…Bởi vậy, đảng cộng sản tự ý thức đổi mới là nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng nhất.  Đảng phải thẳng thắng sám hối và canh tân từ trong sâu thẩm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục nguỵ biện, chắp vá một cách thiếu cơ sở.” (BBC online ngày 12-3-2010)
Đảng CSVN ngày nay đã không còn đủ uy tín cũng như tinh thần chống giặc bảo vệ đất nước, họ vẫn ù lì bảo thủ nên dù có canh tân, có đổi mới theo kiểu nhập nhằng thì bản chất cộng sản vẫn là cộng sản, mà cộng sản thì ngày nay chỉ cần đô la hơn là cần bảo vệ đất nước. Họ đã liệt kháng rồi. 
               Trong lần sau, luật sư Quân nhận định một cách xác thực hơn.
“ Nhưng hôm nay họ ràng buộc nhau và chỉ vì“ quyền và lợi”và khả năng tự thay đổi là rất khó. Quả thật, họ vẫn tiếp tục sống không chính danh và tự lừa dối mình, vẫn hô hào“ kiên định” đi lên XHCN mà thực tế chưa định hình được XHCN là gì, hình thù ra sao và khi nào thì đạt được
“ Đảng cộng sản bây giờ không đủ dũng cảm để thừa nhận mình sai lầm và từ bỏ toàn bộ quyền lực, trả lại cho nhân dân quyền tự qyuết. Bằng chứng là vẫn cấm tự do báo chí, cấm cho lập đảng tự do bầu cử…
“Đặc biệt nhiều người cộng sản cấp cao cũng biết lý thuyết sai nhưng chỉ dám mạnh miệng khi về hưu”. (BBC online ngày 10-1-2011)
 Một điều hiếm thấy trong chế độ CS cha truyền con nối là ông Lê Kiến Thành, con trai của cố tổng bí thư đảng CSVN Lê Duẩn người không tham gia chính trị mà chỉ biết kinh doanh đã nhận định về đảng CSVN như sau:
“ Bộ chính trị, các thành viên hiểu rằng đảng, hoặc sẽ phải tự chuyễn đổi hoặc sẽ bị chuyễn đổi bởi chính người dân. Bên Liên xô đã mạnh mẽ hơn đảng CSVN nhưng chúng ta biết nó đã bị đào thải”. (Nguồn Wikileaks ngày 3-9-2009 – Dân Luận online ngày 7-10-2011)
               4- Giải pháp: Chia hai là nhân đôi.
Luật sư Trần Lâm, một nhà cách mạng lão thành vẫn còn trăn trở với vận mạng của dân tộc, ông cũng đã nhận ra cái biến chất của đảng CSVN và nó đã gây ra tác hại mà ngày nay nhân dân gánh chịu và ông muốn“ canh tân” nó bằng cách “ chia hai là nhân đôi” qua sự trình bày của tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang.
“Trên cơ sở tình hình thực tiễn, để tiến lên, sau khi rà soát các hình thức chỉ còn đọng lại một ý tưởng tha thiết là phải tách đảng CSVN ra làm hai. Làm như thế thì có thể bề ngoài giữ được ổn định, bề trong thì âm thầm cải tiến, có thể gạt bỏ dần những quan điểm sai lầm, những lề lối lạc hậu và có thể phá tan được mối quan hệ nhân sự đồi bại của các liên minh ma quỷ…
“ Tách ra là một biện pháp một chủ trương táo bạo nhưng giữ được ổn định xã hội. Luật pháp giữ nguyên, bộ máy giữ nguyên, mọi hoạt động vẫn bình thường, sự thay đổi sẽ từ từ theo một chiến lược rõ ràng từ toàn trị sang đa nguyên đa đảng là một sự tiệm tiến nâng cao dân trí làm gốc”.(Đối Thoại online ngày 10-6-2010)
 Đã là cộng sản thì theo thiển nghĩ dù có chia hai, chia ba đi nữa thì cũng là cộng sản. Không chừng họ tranh giành lẫn nhau có thể làm tình hình ngày càng tệ hơn. Trước đây ông Hồ Chí Minh chỉ nói đảng cầm quyền, nhưng ngày nay tham lam hơn chính tân tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng nói đảng phải lãnh đạo mới mạnh hơn. Quyền lực ngày càng thu tóm và toàn trị thì làm sao mà “âm thầm cải tiến được”.
5-      Giải pháp: Giải tán đảng.
Ông Nguyễn Văn An, nguyên chủ tịch Quốc hội trò chuyện trên TuanVietNam mà trang chính là VietNamNet nói dứt khoát như sau:
“Đảng đã trở thành lực lượng cản trở sự phát triển của xã hội, đã trở thành lực cản của sự phát triển tự do dân chủ của xã hội. Nói theo tinh thần của Marx thì cái gì cản trở sự phát triển là thối nát, là phản động. Chính những người cộng sản chân chính, liên minh với giai cấp công nhân với nông dân và nhân dân lao động, chính đội ngũ trí thức cũng không muốn bảo vệ một đảng đã thoái hóa biến chất như vậy. Đó mới là nguyên nhân chính, chứ không phải do kẻ thù của CNXH phá hoại là chính. Chính những người cộng sản chân chính cũng muốn giải tán đảng đã biến chất để xây dựng đảng mới, để sửa lổi hệ thống, để làm lại từ đầu”.(Đàn Chim Việt online ngày 8-12-2010)
Ông Gorbachov, người cộng sản đầu tiên là tổng thống của nước Nga đã có nhận định về các đảng cộng sản như sau:
Các đảng cộng sản quá cũ không còn khả năng tự đổi mới, chỉ có xóa bỏ, giải thể, xây dựng tổ chức mới, dân chủ, đi với thời đại”. (Đàn Chim Việt online ngày 2-7-2010) 
   Cảm nghĩ của 1 đảng viên lão thành.
   Cụ Nguyễn Hộ, suốt cuộc đời hy sinh vì cách mạng, muốn thay cũ đổi mới, muốn có được sự phát triển của dân tộc, nhưng rồi sau cùng chính cái đảng mà ông đã một đời phụng sự đã đi ngược lại nguyện vọng của đảng viên, đã phản bội dân tộc nên ông bất mãn và hoạt động chống đối, vì thế cho nên ông đã bị bắt giam và trù dập cho đến khi chết.
“Không kể hàng ngàn năm, chỉ kể ngày nay thôi, chúng ta cũng hi sinh mà tới nay không có tự do. Cho nên nói phản bội cũng không lo là nói nặng đâu. Cho nên trọng trách thanh niên lớn lắm. Phải làm sao giác ngộ thanh niên hiểu điều đó. Nhục! Đất nước như thế này là nhục! Làm công dân của Việt Nam, có lịch sử oai hùng, đến ngày nay mà không có tự do, đó là nhục nhã! Nhục! Không thay đổi điều này, không xứng đáng làm người!(RFA online ngày 4-7-2009)
                        Đại Nghĩa – Sưu tầm
Đăng trong Đại Nghĩa

One Response to Giải pháp nào cho đảng CSVN?

Góp gió thành bão
Giải pháp tốt nhất cho “đảng cộng sản” là phát động phong trào:
TOÀN DÂN DIỆT CỘNG.
ngấm ngầm + rộng khắp.
Từ mọi ngóc ngách dân phố cho đến các tỉnh thành .
từ những tên chỉ điểm “an ninh cơ sở” đến bọn an ninh+cảnh sát thường phục + sắc phục cần phải “đền tội = làm gương”.
AI CÓ CÁI GÌ ĐỂ CÓ THỂ DIỆT ĐƯỢC CHÚNG THÌ SỬ DỤNG CÁI ĐÓ ( từ “củ đậu bay” đến cuốc-thuổng- gậy gộc…v.v… )
Và…BẤT CỨ NƠI NÀO KHI THẤY CHÚNG (cộng sản = CHÓ DẠI )

BTQ