Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2021

= Quê Nhà một thời = ❤ = Việt Nhân

 

17 tháng 6, 2016 
Đã chia sẻ với Công khai
Công khai
❤ = Quê Nhà một thời = ❤
Việt Nhân
Trong các lời bàn ra tán vào, thường mỗ tôi vẫn thích nhất là lời của ông anh SR, các câu của ông ngắn thôi, đôi lúc không đi vào bài ông góp ý, mà lại là nói riêng phần của ông, ta có thể thấy những câu của ông khi sóng đôi cùng bài chính, ý nó luôn đậm đà và "có duyên" hơn.
Hôm kia 01.11 khi đọc đến bài "Việt Nam sẽ không thua kém Nhật Bản, Hàn Quốc", câu nói sảng của tay bộ trưởng kế hoạch đầu tư nhà nước vẹm, tại diễn đàn cu hát xã nghĩa, mỗ tôi đọc xong những gì tay vẹm này nói mớ, đã gợi lại cái buồn đất nước mình gặp phải vận đen. Nếu không vướng phải bàn tay bẩn của vẹm phá thối, thì hôm nay giữa Nhật hay Đại Hàn, một trong hai nước lại phải lần nữa nói ra câu ước ao của năm xưa.
Ai đã từng sống vào thời Đệ Nhất Cộng Hòa của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, chắc chắn hiểu ý mỗ tôi muốn nói gì, dù thời gian đã lâu hơn năm mươi năm, nhưng mỗ tôi không thể quên và chắc quý vị cũng thế, miếng ngon nhớ lâu phải không ? Năm 1959 Ông Lý Quang Diệu, vị Thủ Tướng đầu tiên của Singapore đã sang thăm nước ta, trong buổi tiếp phái đoàn, Ông Lý Quang Diệu đã phát biểu là mong muốn đất nước ông được như một Việt Nam Cộng Hòa lúc đó.
Và một con rồng khác hôm nay của Á Châu là Đại Hàn, bấy giờ cũng vị Tổng Thống đầu tiên Lý Thừa Vãn, trong thán phục khi đến thăm nước ta 1958, đã phải lên tiếng tương tự
- Sài gòn quả không hổ thẹn là Hòn Ngọc Viễn Đông thời bấy giờ. Lúc ấy mỗ tôi là một học sinh của Trung Học Pétrus Ký, và lớp trẻ chúng tôi lúc đó không phải là không biết đất nước mình ra sao, nên luôn nức lòng về quê hương mình, về chế độ mình đang sống.
Thời Pháp mỗ tôi mới tiểu học, chặng đường sau thì đã qua ba chế độ, phải công tâm mà nói chế độ của Tổng Thống Diệm là chế độ tốt nhất, và ông Diệm đúng là một người vì nước vì dân, đã cho dân miền Nam được nếm thế nào là thời thanh bình thạnh trị. Đất nước phát triển mọi mặt từ văn hóa đến dân sinh...Xin được đưa thêm ra đây, chuyện ông Đại Sứ Nhật Bản sau trận đấu bóng đá giữa đội nước ông cùng đội tuyển Việt Nam Cộng Hòa năm 1959, đội Nhật thua 3-0, ông tặng cho Tổng Cục Túc Cầu Việt Nam một đôi giày nhỏ mạ vàng, với câu nói làm người mình tự hào "Túc cầu Nhật mong rằng sẽ có ngày được sánh ngang vai cùng túc cầu Việt Nam".
Trong cái nhìn của thế giới, Việt Nam Cộng Hòa lúc đó sáng và đẹp như trăng rằm, nay đọc bài báo của vẹm thấy xót quá cho quê mình, nhớ Việt Nam Cộng Hòa là niềm ước ao của thiên hạ hôm xưa mà đau. Đang nổi nóng định buông một câu chửi cho nhẹ lòng, thì đọc được lời của ông bạn SR, bài hôm đó trong lời bàn ông nói chuyện "vẹm phóng phi thuyền", ông viết: "Đảng ta sẽ phóng phi thuyền...GIÀN TRE, BỆ PHÓNG đã nghiên kíu rồi...Vỏ phi thuyền bọc giấy bồi...Các ĐỒNG CHÍ LÁI được ngồi GHẾ MÂY...Chỉ cần vẫy nhẹ khúc cây...Các nhà ngoại cảm phóng bay phi thuyền!!!"
Ông SR móc họng cái phét lác của mấy tay đỉnh cao trí tuệ, đọc thì cười ngay đó, nhưng ngẫm lại mà tiếc cho một dân tộc thông minh cần cù, lại vướng cái họa cộng sản. Bực thật! Tiên sư bố chúng nó, không chửi không được, những thằng thiến heo, y tá, cạo mủ cao su, đã làm thui chột cả một tương lai dân tộc đất nước, tội ác gây máu sông xương núi cho cả hai miền, là bởi những tội đồ Hồ Đồng Chinh Duẫn.
Hơn năm chục năm trước, sự giàu đẹp của Việt Nam Cộng Hòa đã là hiện thực, nay các đầu óc đỉnh cao mới đi mơ một ngày trong tương lai được bằng người, rõ một lũ ngu đần! Nên cái đáng nói hôm nay là tội chúng đã làm tụt hậu đất nước hơn nửa thế kỷ, lại thêm trong duy trì quyền bính, mà những Trọng Sang Hùng Dũng, đem đất nước dâng cho ngoại bang, rồi nước sẽ mất vào tay Tầu cộng, hôm nay cái hiểm họa này đã là một sự thật rờ được chạm thấy.
Và cũng xin được khách quan hỏi vẹm đang nói sảng là căn cứ vào đâu mà cho rằng rồi đây cái xứ hố xả của chúng sẽ bằng Đại Hàn hay Nhật Bản, họ là con rồng Châu Á, còn chúng là con gì mà đi phát ngôn rổn rảng bạo mồm thế, mỗ tôi nghe đồng chấy của chúng là chủ tịt nước đã gọi cả lũ là bầy sâu mà. Sâu mà cũng loi nhoi gớm nhể!
Ngay từ ngày đầu họ Hồ chia đôi đất nước, tại miền Nam các cấp lãnh đạo quốc gia ra sức nâng cao dân trí, dân sinh, Việt Nam Cộng Hòa bắt đầu xây dựng đưa đất nước vươn lên. Còn tại miền Bắc thì buông ngay bức màn sắt, và ra sức bần cùng hóa, và ngu dân hóa người dân suốt từ 54 đến 75 để nuôi mộng chiến tranh, sau 75 chiếm được miền Nam là lúc chúng ra tay cướp phá như loài thổ phỉ, vừa dốt lại vừa tham. Cả một lũ bịp, làm được gì để đất nước cất cánh bay lên ? Hay cả một bầy giòi ăn cả cứt của người dân đen, mà mở mồm nói không biết ngượng, một thủ tướng tham nhũng, dân đòi từ chức, đã nói câu vô sỉ là đảng đã đưa hắn lên, hắn không việc gì phải thôi.
Còn bênh vực mà nói, miền Bắc xã nghĩa 1954 không có ăn cắp tràn lan như hôm nay. Lạ, tem phiếu với một năm hai thước vải thô thì lấy đâu ra của mà nói chuyện mất cắp, dân khổ còn thua cả thời Pháp thuộc, chế độ của Hồ lưu manh từ trên xuống dưới, lấy văn hóa lừa dối làm nền. Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện đã phải nói câu:
"Đảng dìu dắt thiếu niên thành trộm cướp
Giải phóng đàn bà thành đĩ thành trâu!"
Chả trách cháu ngoan của bác, chúng học rành mánh khóe ăn cắp, chôm chỉa, hôm nay chúng vào siêu thị Nhật giở trò mà bị túm gáy. Những tấm thông báo nhắc nhở "ăn cắp là tội phạm", được niêm yết nhan nhản bằng tiếng Việt trong các siêu thị nước ngoài, đó là họ chửi đấy nhưng đảng có biết đâu là xấu hổ!
Dân trí, dân sinh không có mà đòi làm con rồng, mồm lúc nào cũng huênh hoang rằng đang vươn vai cùng năm Châu, một con ốc vít chưa làm được thì theo đuôi thiên hạ chỉ để xách dép thôi, hay các ông đang noi theo đồng chấy láng giềng 4 tốt ra sức ăn cắp, ăn cướp, hàng gian, hàng độc để rồi nên cường quốc ?
Dân tộc Việt chúng tôi không có cái thói đó, dân tôi vừa kiêu hùng vừa thông minh, lũ người có được hai đức tính đó không, hay chỉ là một bọn hèn và ngu ? Nếu không có bọn vẹm hủi các ngươi, chắc chắn đất nước chúng tôi đã là một nước Việt Nam-Văn Minh-Tiến Bộ. Đó là sự thật, đâu cần tới cái ngoại cảm hay mơ sảng, như tên vẹm thối bộ trưởng kế hoạch đầu tư, đầu riêng gì đó của nhà nước An Nam hố xả.
Trong chuyện hôm nay có nói thoáng qua thời thằng nhóc mỗ tôi còn là học sinh Trường Pétrus Ký, mà xin phép tấm ảnh minh họa đi kèm theo câu chuyện hôm nay là ngôi trường đó. Mỗ tôi đã tìm được một bức ảnh thật quý, lúc trường chưa bị đổi thay, đây chắc chắn là bức ảnh chụp vào thời mỗ tôi học, lúc đó những năm thập niên năm 50 chưa có phim màu, và nó là bức ảnh đen trắng, nhưng được tô màu nước theo cách các ông thợ ảnh vẫn làm.
Nhìn tấm ảnh đã cho mỗ tôi lại cái cảm xúc như ngày nào, lần đầu tiên trong bộ đồng phục màu trắng lễ khai trường, tuy mới chỉ là một học sinh trung học nhưng đã biết thế nào là vinh dự làm người Việt Nam, cái tự hào đó vẫn còn mang trong lòng cho mãi đến hôm nay.
Việt Nhân
(Nguồn: MGP)
Bạn, Lý Băng Phạm, Helena Quyen và 2 người khác

Thứ Tư, 16 tháng 6, 2021

Một vài cảm nhận về tập truyện "Gió Xoay Chiều" của nhà văn Việt Dương Nhân - Nguyễn Thanh Tùng

 Một vài cảm nhận về tập truyện

"Gió Xoay Chiều"
của nhà văn Việt Dương Nhân
Nguyễn Thanh Tùng
Tôi không phải là một nhà văn, cũng chẳng phải là một nhà phê bình văn học. Tôi chỉ là một độc giả bình thường, tình cờ có trong tay tập truyện ‘’Gió Xoay Chiều’’ của nhà văn Việt Dương Nhân, Nguyên Việt xuất bản, tình cờ đọc, để rồi chẳng thể tình cờ viết ra đây một vài cảm nhận của mình.
Thoạt tiên, thấy cuốn sách có tựa đề ‘’Gió Xoay Chiều’’, tôi cứ nghĩ đấy là một ấn phẩm chống đối hay đả kích một đảng phái chính trị nào, nên cũng hơi... rờn rợn. Tuy nhiên, liều đọc, rồi đọc riết, đọc mãi mà cũng chẳng thể tìm thấy trong hơn 200 trang sách một tiếng súng, một cuộc biểu tình nào... và rồi yên tâm nhìn nhận rằng, hẳn tác giả là một phụ nữ dung dị, bình thường như bao người phụ nữ Việt Nam khác, yêu chuộng sự yên bình, yêu từng con phố, từng lũy tre, bờ xóm... để thở cái phào, tự thưởng cho mình một tách trà hương sen Sơn Tuyết.
Cái cảm nhận đầu tiên là cuốn sách rất bình dị. Hay chính xác và đầy đủ hơn là một lối văn phong giản dị, cốt truyện giản dị, tình huống giản dị... Chắc chẳng thế nào tìm được ở đó những mỹ từ, những câu văn bóng bẩy, màu sắc, những triết lý văn học, triết lý xả hội cụ thể nào... Tất cả diễn ra rất nhẹ nhàng, đời thường, như những gì ta vẫn thấy, vẫn nghe hàng ngày mà ta không biết. Cộng với các cốt truyện kết thúc có hậu khiến người đọc cảm thấy khoan khoái, nhẹ nhàng khi đọc xong cuốn sách.
Ta gặp ở đó những tình huống sinh hoạt đời thường, mà theo kinh nghiệm của mình, tác giả đã dàn trải hoặc cô đọng lại những từng câu truyện, để tạo nên một bức tranh sống động, đa dạng phong phú về màu sắc riêng của mình.
Vài chục nhân vật trong 15 chuyện nhỏ, vậy thôi mà có ở biết bao nhiêu tình huống ly kỳ, hấp dẫn... khiến khi đọc xong rồi, ai cũng cảm thấy rằng... hình như có mình trong đó. Đấy là thành công lớn nhất của cuốn sách và cũng là thành công của tác giả.
Một đặc điểm khá riêng biệt và nổi bật của tập truyện là lời đối thoại nhiều, thậm chí rất nhiều. Điều này cũng làm cho các tình huống dường như thật hơn, đời hơn... và cũng chính vì thế mà sống động, hấp dẫn hơn, lôi cuốn người đọc, đọc liền một mạch hết chuyện này sang chuyện khác mà cứ tưởng như chính đang xẩy ra trong xả hội ngoài đời.
Các câu chuyện không giống nhau, có những truyện kết thúc lửng lơ, để rồi cứ tưởng vẫn như đang tiếp diễn, để rồi cứ thấy ngẩn ngơ, tự suy đoán, tự ngẫm nghĩ, tự chiêm nghiệm... Với tôi, thế là một cái tài.
Một lời chê ư ? Có lẽ xin được nhường cho các nhà phê bình văn học. Nhưng chẳng lẽ cứ thật khen mãi thì ai đó lại cho là chỉ được cái ‘’bốc thơm’’. Thôi thì... đành phải tìm một cái gì đó vậy. Nếu lời chê này không khéo, không đúng thì cũng xin tác giả và các nhà văn coi đó chỉ là một sự nghịch ngợm bồng bột của một tên trẻ con láo toét, biết gì đâu mà chê với trách, mà dành cho hai chữ ‘’Đại Xá’’.
Tôi rất yêu cải lương, yêu vì cái làn điệu đặc sắc, vì những lời ca mùi mẫn rất không giống với bất cứ làn điệu dân ca nào. Nhưng tôi cũng không thích lắm khi xem các vở cải lương, vì thấy ở đó có cái gì như được sắp đặt sẵn, (có lẽ là do tôi còn chưa am tường về loại hình nghệ thuật này lắm). Thì đấy, ở một vài bố cục trong tập truyện tôi cũng thấy từa tựa như một kịch bản cải lương vậy.
Nhưng dù sao đây cũng là một cuốn sách đáng đọc, phù hợp với tất cả mọi người, một ấn phẩm văn học đáng được trân trọng.
Cuối cùng, xin kính chúc nhà văn Việt Dương Nhân dồi dào sức khỏe, tràn trề sức viết để chúng ta sẽ lại được đọc những tác phẩm hay và mới của Bà.
Ba-Lê, tháng 7 năm 2001
Nguyễn Thanh Tùng
Có thể là hình ảnh về Việt Dương Nhân
Bạn, Lý Băng Phạm, Kim Hà Nguyễn và 4 người khác
Yêu thích
Yêu thích
Bình luận

BÓNG MỜ DĨ VÃNG - Truyện ngắn: Việt Dương Nhân

 

Việt Dương Nhân cùng với Lý Băng Phạm và 11 người khác.

16 tháng 6, 2020 
Đã chia sẻ với Công khai
Công khai
BÓNG MỜ DĨ VÃNG
Xế trưa, cơm nước xong. Bà Hân lụm cụm bắt chiếc ghế nhỏ ngồi bên song cửa, mắt nhìn bầu trời cuối mùa thu đầy mây xám giăng ngang, làm quang cảnh âm u buồn thảm đạm ! Bà thở ra và nhủ thầm : - Kiếp làm người ai mà không gặp cảnh lận đận lao đao một thời. Nhưng rồi, xuân tàn, hạ qua, thu đến, đông sang, năm tháng trôi bay thật là nhanh. Mới đây mà con Tâm đã theo thằng Hữu mười mấy năm. Còn con Hạnh cũng đã lấy chồng cả chục năm rồi ! Tụi nó khôn lớn thì mình phải chấp nhận cho tụi nó ra riêng theo chồng, lấy vợ. Ý cha ! Đứa nào cũng có con đùm, con đề, nên ít về thăm mình. Mình phải chịu cảnh cô đơn chớ biết làm sao bây giờ ?
Nghĩ vẫn vơ, bà Hân đi chầm chậm vào mở tủ lựa cuốn Album cũ nhứt, bà ngồi xuống salon lật từng trang nhìn lại những tấm ảnh mà Hữu, Hạnh vả Tâm chụp khi còn bé. Làm bà nhớ lại bao chuyện thuở xa xưa. Những bóng mờ dĩ vãng đang hiện lên trong lòng bà. Làm bà Hân nhớ lại từ chi tiết của hơn bốn mươi năm về trước...
*
Vào khoảng năm 1960, ở xóm Cầu-Muối, gần bến Chương-Dương, có một cặp vợ chồng trẻ, tên Hân và Hoan khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, có hai đứa con còn thơ. Chồng làm tài xế xe hàng, còn vợ thì buôn bán rau cải ngoài chợ Cầu-Muối. Sau khi bé Hạnh ra đời được sáu bảy tháng, Bé Hữu mới lên ba tuổi. Hoan bị tai nạn lưu thông mà qua đời.. Khi Hoan chết, cậu để lại cho người vợ trẻ lâm vào cảnh nghèo khó khốn cùng. Dạo ấy gần nhà Hân có tiệm uống tóc Mỹ-Thiện do Thiện làm chủ. Thiện cỡ ba mươi tuổi, cậu có một cá tánh đặc biệt, nên chưa vợ con lần nào. Tâm hồn của Thiện rất thương người nghèo, kẻ khó. Cậu thường hay gíúp đở Hân trong những khi túng ngặt. Một hôm bé Hữu bệnh nặng, Thiện qua thăm và đề nghị với Hân : - Thím Hoan à, thím cho cháu Hữu làm con nuôi của tôi nha ! Tôi sẽ giúp thím hai trăm ngàn đồng.
Hân giựt mình nhìn Thiện mắt rưng rưng lệ :
- Trời ơi ! Anh muốn tôi bán con tôi hả ?
- Không phải đâu ! Vì tôi thấy hoàn cảnh của thím khổ quá. Một mình mà phải nuôi hai đứa nhỏ thì nặng lắm ! Nên tôi muốn chia sớt với thím vậy mà !
- Tôi rất cám ơn anh đã có tấm lòng tốt ấy. Nhưng...
- Tôi không có ý làm đau lòng thím đâu.
- Mặc dù anh muốn giúp tôi nói vậy. Tôi nghe đau lòng lắm.
- Tôi xin lỗi thím. Thôi, xin phép thím tôi về. Mong thím suy nghĩ kỹ lại đi nhé !
Sau khi Thiện ra về, Hân đến giường nhìn Hữu đang nằm thiêm thiếp. Bé Hạnh thì chòi đạp khóc thét trong chiếc võng. Mấy bữa rồi Hân không có đi bán buôn gì được, trong nhà không còn tiền bạc gì cả. Hân ẵm bé Hạnh lên và vạch vú cho bú mà nghe lòng khổ đau vô cùng. Nàng nghĩ đến việc đề nghị của Thiện, rồi nhủ thầm : Trong nỗi khốn cùng này, anh Thiện muốn mình cho bé Hữu để ảnh giúp hai trăm ngàn đồng. Mình phải làm sao đây ? ... Hai trăm ngàn đồng ! Thật là một số tiền to lớn lắm đối với mình... Hay là mình cứ đưa bé Hữu cho ảnh nuôi rồi sau này sẽ tính, chớ hoàn cảnh này mà ngồi nhà ôm hai con chắc là sẽ chết đói hết. Trời ơi !
Suốt cả đêm Hân suy nghĩ và cứ nhìn hai con mà lòng tan nát. Qua ngày sau đến chiều hôm ấy bé Hữu bớt nóng và đang ngủ say, Hân ẵm bé Hạnh đi qua gặp Thiện và nói :
- Anh Thiện à, tôi bằng lòng cho bé Hữu làm con nuôi của anh. Nhưng đến lúc nó mười tám tuổi, anh cũng cho nó biết sự thật nha ?
Thiện trả lời ngay :
- Chuyện đó thì đâu có gì là khó. Để tôi nói với má tôi đi coi ngày nào tốt, rồi qua dắt bé Hữu về đây. Tôi đưa thím trước hai chục ngàn. Mai thím đưa bé Hữu đi bác sĩ Tây nha !
Hân rục rè, nhưng nàng đành phải cầm số bạc ấy để về lo cho bệnh tình của bé Hữu. Nàng nói :
- Tôi cám ơn anh nhiều lắm !
- Đâu có gì đâu thím !
- Thôi, tôi về nghe anh Thiện !
- Vâng, thím cứ về đi.
Sáng hôm sau Hân gởi bé Hạnh cho bà hàng xóm và đưa bé Hữu đi khám bác sĩ Tây... ở đường Đinh-Tiên-Hoàng - Phan-Đình-Phùng (Đa-Kao).
Mẹ của Thiện đã đi coi được ngày tốt. Ba ngày sau Thiện với bà mẹ đi qua nhà Hân. Hai mẹ con Thiện bắt Hân phải ký giấy bằng lòng cho đứt con. Ký giấy xong xuôi, Thiện đưa Hân số tiền còn lại và dắt bé Hữu về. Ôi thôi ! Sau đó lối xóm bắt đầu bàn tán xôn xao, chỉ trích đủ lời thậm tệ về Hân. Và trong tiệm uốn tóc có cậu thợ tên Nhân, cậu rất là bất mãn cái vụ Hân cho con mà còn lấy tiền như là bán con. Nhân tức quá không dằn được, cậu bèn qua nhà gặp Hân mà mắng nhiếc vào mặt nàng :
- Nè, chị Hân ! Chị thiệt là con đàn bà tồi tệ và tàn nhẫn. Chị nỡ bán con để lấy tiền sống. Chị đáng cho voi dày ngựa xé mà...
Nhân mắng chửi Hân xong cậu bỏ ra về. Hân ngồi yên lặng mà nước mắt tuông rơi. Rồi nàng suy nghĩ : Đúng thật là mình quá tệ. Sau mình không bán thân của mình mà nỡ bán con. Nhưng bán cái nào người đời cũng khinh miệt. Thôi đã lỡ rồi, mình phải rời khỏi xóm này, phải đi biệt xứ mới được !
Đầu óc Hân như tơ vò chỉ rối, suy nghĩ và đau khổ triền miên suốt mấy ngày. Kết cuộc nàng nhứt quyết trả nhà lại cho người ta, lo thu dọn áo quần ôm tiền và ẵm bé Hạnh đi tuốt xuống Cần-Thơ tìm cách buôn bán mà sinh sống...
Xuống Cần Thơ, Hân mua một căn nhà nhỏ mở quán bán cà-phê, cơm tấm, lấy bản hiệu là Hân-Hạnh, nằm cạnh bến Ninh-Kiều. Trong thời gian Hân chật vật lo cho con và buôn bán. Mãi đến cả năm sau Hân gặp được Minh, người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, góa vợ đã vài năm. Minh có một đưa con gái, tên Tâm lớn hơn bé Hạnh hai tuổi. Hân và Minh, hai người thông cảm nhau vì đồng cảnh ngộ. Nên sau một thời gian ngắn, họ kết tình chồng vợ. Từ đó công cuộc làm ăn của Minh và Hân càng ngày càng khắm khá thêm lên.
*
Mười lăm năm sau...
Hân nhớ tới Hữu, đứa con trai mà nàng cho Thiện khi xưa, năm nay đúng mười tám tuổi rồi,. Hân tâm sự với chồng hoàn cảnh xa xưa, là nàng muốn trở lên Sàigòn làm ăn và sẵn dịp để tìm lại đứa con trai lạc loài bấy lâu. Minh thông cảm và bằng lòng cho Hân bán nhà, bán tiệm cho người ta mà lên Sàigòn.
Hân và Minh bán nhà, bán tiệm xong, tất cả gia đình dọn lên Sàigòn. Mấy tháng trời mới ổn định nhà cửa xong, lo cho hai đứa con gái vô trường đàng hoàng và sang một nhà hàng nho nhỏ tại góc đường Công Lý - Hàm Nghi lấy bản hiệu là Hạnh-Tâm. Rồi Hân trở về xóm cũ tìm con. Nhưng tiệm uốn tóc Mỹ-Thiện của Thiện không còn nữa. Nàng hỏi thăm những người trong xóm, thì người ta nói, ông Thiện đã trở về quê ở ngoài Nha Trang từ ba bốn năm nay rồi. Hân thất vọng, nàng tự hỏi "Trời ơi ! Hữu bây giờ sống chết ra sao ? Suốt mười mấy năm mình không dám liên lạc, mà chỉ trông cho mau đến ngày con đủ mười tám tuổi, mình mới nhìn lại được. Nhưng nay thì Nha Trang xa xuôi quá làm sao mà đi được đây ?".
Nỗi buồn lo triền miên trong lòng Hân suốt mấy tháng trời. Rồi một chiều hai mươi chín Tết... Hân đi chợ hoa ở ngoài đường Nguyễn Huệ. Bất chợt nhìn thấy hai cô con gái của nàng đang đi với một cậu trai. Hân liền làm bộ đi tới cho đụng dầu. Hạnh và Tâm nhìn thấy mẹ, hai cô hết hồn định trốn, nhưng không còn kịp nữa, Hạnh nhe răng cười :
- Má ! Má đi chợ mua kiểng, sao ba không đi với má, mà để má đi có một mình vậy ?
- Ba con có hẹn bạn ở nhà.
Hân nhìn cậu trai kia, Tâm liền giới thiệu :
- Dạ, thưa má ! Đây là anh Đức, bạn của con.
- Chào cậu !
- Dạ, con kính chào bác !
Hân liền hỏi hai đứa con gái :
- Tụi con và cậu đây đi ăn kem, uống nước gì với má không ?
Đức hơi bỡ ngỡ, nhưng Hân nói :
- Mời cậu đi chung cho vui.
- Dạ, con xin vâng lời bác.
Cá bốn người đi đến tiệm kem Bô-Đa. Trong khi ngồi uống nước và ăn kem. Hân nhìn thấy trên bàn tay của Đức có cái bớt son. Nàng tưởng mình như đang nằm mơ. Rồi Hân nhìn Đức kỹ lại, nhưng không dám quả quyết là con mình, nàng hỏi Đức :
- Xin lỗi cậu Đức, quê cậu ở đâu ?
- Dạ, thưa bác ! Quê ba mẹ cháu ở Nha Trang, còn cháu thì sanh tại Sàigòn này.
- Vậy ông bà nhà làm gì ?
- Dạ, ba cháu có cửa tiệm buôn bán mỹ phẫm và quần áo ngoại quốc ở bên Thương-Xá-Eden.
- Còn bà nhà ?
- Dạ, cháu nghe ba cháu kể lại là mẹ cháu đã qua đời hồi cháu còn nhỏ.
Hạnh và Tâm tươi cười và Tâm khoe với mẹ :
- Tiệm ba của anh Đức bán đồ đẹp và sang lắm má ơi ! Má muốn đến đó xem không ?
Hạnh làm bộ nhõng nhẽo :
- Đi nghe má ! Đi với tụi con...
Hân nhìn hai đứa con gái cưng, nàng liền hỏi :
- Tụi con... chắc đã chấm món gì rồi phải không ?
Tâm tươi cười :
- Nhiều món đẹp lắm má ơi !
Trong lòng Hân cũng muốn đến đó coi ba của Đức là ai. Nàng gọi cậu bồi tính tiền. trả tiền xong, nàng và mấy đứa nhỏ đi qua Thương-Xá-Eden. Vừa đến nơi, Hân nhìn ra liền ông Thiện, Thiện đang tiếp khách không để ý. Trong lòng Hân vui hơn bắt được vàng. Hân gọi tên ông Thiện :
- Anh Thiện !
Thiện quay qua nhìn thấy con trai mình và ba người khách như kẻ lạ. Ông không chú ý gì lời gọi của Hân mà bảo Đức :
- Đức à, con lo tiếp khách dùm ba.
Hạnh và Tâm đứng xem mấy chiếc áo mông-tơ-ghi từ bên Pháp mới về. Hân thì nghe lòng mừng và rất nôn nóng, nàng cứ nhìn Đức mãi. Trong khi ấy chẳng ai để ý cử chỉ của Hân.
Khách trả tiền đi ra. Thiện mới quay lại định hỏi Hân như người khách, nhưng ông kêu lên :
- Trời ơi ! Thím Hoan ! Nãy giờ tôi mắc khách, nên không để ý.
Tất cả đều im lặng vài giây. Còn Hân thì cứ nhìn Đức mà nước mắt tuôn trào...
Hân đã nhìn lại đứa con trai. Nhưng Hữu bây giờ là Đức, vì sau khi Hân ký giấy cho con, ông Thiện đỗi khai sanh đặt lại tên Đức, và ông đổi nghề khác mấy năm nay. Ông nghĩ làm như vậy thì Hân khó mà tìm kiếm cha con ông được. Nhưng trái đất tròn, lòng vòng Sàigòn, học sinh, sinh viên dễ làm quen với nhau.
Trong khi gặp lại Hân, ông Thiện giả đò làm tỉnh, ông không đá động gì về chuyện xưa. Làm Hân sốt ruột và nàng cũng sợ tình cảm Đức gieo lầm với Hạnh là nguy hiểm lắm. Nên Hân không bỏ lỡ cơ hội. Nàng hỏi ông Thiện :
- Thằng Hữu đây phải không anh ?
Ông Thiện nín thinh vài giây, rồi ông gật gật đầu :
- Chính nó đó thím à ! Đức ! Đức à, bà Hân đây là mẹ ruột của con đó !
Đức đang trò chuyện hồn nhiên với Hạnh và Tâm ở mé đàng kia, bỗng nghe cha nói, cậu không hiểu gì hết, Đức tiến lại gần, và hỏi cha :
- Dạ, ba gọi con và ba nói gì ?
Thiện chỉ Hân và nói :
- Má con đó, lại nhìn má đi con !
Hạnh, Tâm và Đức đều ngạc nhiên. Đức nhìn cha và hỏi lại :
- Má con ! Ủa sao ba nói... má con...
- Ba dấu con từ bấy lâu nay. Má và em con đó !
Đức bàng hoàng xúc động và cả Hạnh và Tâm nữa. Đức ôm Hân và gọi :
- Má ! Má ơi !
Ông Thiện vói tay kéo cửa xuống thấp một chút, xem như tiệm đóng cửa. Và ông hỏi Hân :
- Thím và các cháu ở đâu ? Thím có bận gì không, tôi mời thím và các cháu đến nhà tôi cho biết.
Hân chậm nước mắt, gượng cười và nói :
- Tôi có nhà hàng và nhà cũng ở bên đường Công Lý - Hàm Nghi. Tết nhứt tiệm đóng cửa một tuần. Để tôi gọi điện thoại về cho chồng tôi hay.
Thiện liền nói :
- Điện thoại bên trong, thím hay cháu nào cứ vô mà gọi về cho chú hay đi.
Tâm nói một giọng thật buồn :
- Để con gọi ba nha má !
- Ừ, cũng được !
Nãy giờ Đức còn bàng hoàng và nghe trong lòng ray rức vô cùng. Còn Tâm thì nghe lòng như bị bão tố. Cô thất thiểu đi vô lấy điện thoại gọi về cho cha hay là ba mẹ con về trễ.
Tất cả kéo về nhà ông Thiện ở đường Gia Long - Hai Bà Trưng để mà tha hồ kể lể hàn huyên những chuyện xa xưa. Và cũng cho mấy đứa nhỏ biết rõ mọi chuyện.
Sau khi Tâm và Đức nghe xong. hai cô cậu đều nhìn nhau mỉm cười.
Từ đó sự liên hệ hai gia đình rất mật thiết. Và mấy năm sau các cô cậu học hành xong, cha mẹ đôi bên bằng lòng cho Tâm và Đức hứa hôn và sẽ cưới nhau sau này.
Biến cố năm 1975 cả hai gia đình bị kẹt lại, họ nấn ná ráng sống ở Sàigòn. Nhưng rồi vào giữa năm 1986 hai gia đình họp nhau mua tàu vượt biển. Cũng may, được chiếc tàu Ánh-Sáng Ile-de-Lumière vớt và đưa qua cư ngụ trên đất Pháp.
Thời gian bay nhanh như bóng câu qua cửa. Lần lượt, ông Thiện qua đời, rồi tới ông Minh. Còn bà Hân giờ đây đã hơn sáu mươi tuổi rồi. Bà sống một mình trong căn phòng vừa đủ. Thỉnh thoảng có lễ lộc các con cháu mới kéo nhau về thăm bà...
*
Kiếp người ai đã hơn ai ?
Sang hèn đều nếm đắng cay cõi đời.
Bóng mờ dĩ vãng xa vời,
Bây giờ hiện rõ giữa trời cuối thu.
VIỆT DƯƠNG NHÂN
(Ivry-sur-Seine, đêm 12-12-2000)
💋👍
CHÚC TẤT CẢ BÌNH AN HẠNH PHÚC
🙏🍀🍒❤️
Bạn và Lý Băng Phạm