Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Đồng Nghiệp - Nguyễn Ngọc Hoàng

Đồng Nghiệp

Một ngày kia, ông Nguyễn Tấn Dũng (thủ tướng nước CHXHCNVN) quyết định giả dạng một thường dân (giống như vua nước Sở ngày xưa) rời thành phố Hồ Chính Mi một thời gian để làm một cuộc phiêu du khắp nước VN, từ thành thị đến thôn quê để dò thám dân tình, xem cuộc sống người dân như thế nào và nhất là thăm dò thử xem có nhiều người bất mãn và chưởi bới chế độ cộng sản của ông hay không. Một hôm ông ghé vào chợ Kinh Nước Mặn, một cái chợ quê rất nhỏ ở quận Cần-Đước, trời nắng oi bức ông khát nước bèn ghé vào một cái quán nhỏ lụp xụp bên đường và kêu nước uống. Bà chủ quán tuổi đã ngoài bảy mươi lụm khụm bước ra và hỏi :
-Ông muốn uống nước gì ?
-Vậy chớ ở đây bà bán nước gì ?
- Ở đây tôi bán nước đá chanh, nước dừa, nước mía …
-Vậy chớ bà có bán bia Hồ Chính Mi không ?
-Ở đây tôi không có bán bia, tôi chỉ bán nước thôi cậu à, nhưng cái bia Hồ Chính Mi gì đó sao tôi chưa nghe qua bao giờ, chắc là bia từ bên Tàu mới nhập qua hả cậu ?
-Không ! Là bia Sài-Gòn đó, nhưng bọn tôi cứ vẫn thích gọi nó là bia Hồ Chính Mi đó mà chớ không phải là bia của ghe hay tàu gì đâu.
-Vậy bây giờ cậu muốn uống nước gì ?
-Bà cho tôi một ly nước dừa mát cũng được .
Năm phút sau bà cụ mang ly nước dừa ra, ông quên cả việc cảm ơn bà cụ, ông bưng lên nốc một phát không còn một giọt nào và chợt nhớ lại mình là một thủ tướng chánh phủ, là một người có Ăn học, có trí Thức … sao lại vô phép với một bà cụ như thế nầy được, ông nói :
-Cảm ơn bà, xin lỗi tôi đã quên vì tôi khát nước quá, vậy chớ bà làm ăn khá không ? Và bà làm nghề bán nước lâu chưa ?
-Ôi khá sao nổi cậu ơi ! Như cậu thấy đó, bán ế ẩm lắm, nhiều khi cả ngày chẳng thấy con Ma nào ghé qua cả, từ sáng đến giờ chỉ có … một thôi đó. Tôi làm nghề bán nước nầy đã ba đời rồi nhưng chắc là phải nghỉ thôi. Vì bây giờ họ đốn dừa, đốn mía bỏ hết rồi, họ lấy đất để đào ao nuôi cá, nuôi tôm thì còn nước non đâu nữa mà bán hả cậu ?
Với nét mặt có vẻ buồn rầu và bà cụ nói tiếp :
-Còn cậu từ đâu tới ? Và cậu làm nghề gì ?
-Tôi là việt kiều .
-Cậu từ Mỹ hay từ Pháp về ?
-Tôi từ bên Tàu về .
-Lạ chưa, người ta đi Tây đi Mỹ chớ ai lại đi Tàu bao giờ ?
-Riêng tôi thì rất yêu thích nước Tàu cũng vì hai chữ Tự Do .
-Lại lạ nữa ! Người ta nói ở các nước tây phương mới có tự do chớ đâu có ai nói ở bên Tàu có tự do bao giờ đâu ?
-Đó chỉ là những lời tuyên truyền bậy bạ đó thôi, chớ ở tây phương thử giết một người coi, sẽ bị tù mụt xương thậm chí có thể bị tử hình. Còn ở bên Tàu có người giết gần cả triệu người có bị tù đày gì đâu thậm chí còn được vinh danh nữa đó .
-Vậy à ? Còn hiện giờ cậu làm nghề gì ?
Ngẫm nghĩ một hồi lâu ông trả lời :
-Thật ra tôi với bà cũng là người Đồng Nghiệp mà.
Bà cụ có vẻ ngạc nhiên :
-Trời ơi ! Tướng cậu như vầy mà lại đi Bán Nước sao ?...

Nguyễn Ngọc Hoàng
(Ivry sur Seine 29 Novembre 2013)

Người Việt và Thói Vô ơn (Đinh Nghệ An)

gratitude-cartoon-vnNhững câu mang tính giáo dục nhân bản như “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” đã đến với người Việt từ thời thơ ấu, nhưng chúng nhanh chóng tan biến cùng với sự trưỏng thành. Không phải tất cả, nhưng rất nhiều người Việt mang nặng thói vô ơn.

Người Việt trong nước thường lười nói 2 chữ “cám ơn” khi được giúp đỡ, mặc dù đó chỉ là hình thức. Dường như họ sợ rằng nói thế là thừa nhận mình mang ơn, trong khi họ thật sự được giúp đỡ. Đó chính là thói vô ơn.
Một hình thức khác là khi đã được giúp đỡ, người Việt thường tìm cách biện minh, nhằm tránh phải mang ơn, đại khái như “anh ta giúp tôi vì đó là tiền chùa”, hay tệ hơn nữa “anh ta giúp tôi, hẳn tiền đó anh ta có được 1 cách bất hợp pháp”. Chúng ta nên thừa nhận ơn nghĩa của người giúp đỡ, còn phần thứ 2 là “tiền của người giúp đỡ có được bằng cách nào hay anh ta giúp đỡ với mục đích gì” lại là chuyện khác. Nếu áy náy về phần thứ 2 thì xin đừng nhận, còn khi đã nhận thì phải chấp nhận sự mang ơn. Nhiều khi chẳng có bằng chứng gì để áy náy về số tiền ấy nhưng họ cố gắng vẽ vời, tưởng tượng, thậm chí lừa dối cả chính mình, để phủ nhận việc mình cần mang ơn và phủ nhận luôn lòng tốt của người giúp đỡ.
Còn nữa, người Việt thường không lưu tâm đến sự cố gắng, công sức và tâm huyết của người giúp đỡ mà họ chỉ nghĩ đến bản thân mình và món quà được nhận. Đây là điều mà các tổ chức từ thiện tại Việt Nam thường xuyên chứng kiến. Khi đến các địa phương làm từ thiện, các tổ chức này thường phải mời viên chức chính quyền địa phương cùng đến, nếu không sẽ gặp rắc rối (đây là hình thức tranh công liên quan đến việc thiếu lòng tự trọng của người Việt mà tôi sẽ đề cập vào 1 dịp khác) mặc dù chính quyền chẳng đóng góp gì. Thế mà phát biểu sau khi giúp đỡ thường là “cám ơn đảng và nhà nước ta …”.
Tôi nghĩ những người làm từ thiện đều biết rõ tình trạng bị tẩy não tại Việt Nam và thường họ không trách móc gì, thậm chí còn thương hại hơn vì thấy rằng những người dân ấy cần được giúp đỡ nhiều hơn nữa về những mặt khác. Bản thân tôi cũng thế, nhưng qua việc ấy cũng phải thừa nhận 1 điều, đó là bằng chứng của thói vô ơn của nhiều người Việt.
Những người dân quê thì thế, còn những thành phần khác thì sao? Khá hơn, nhưng chẳng bao nhiêu. Có rất nhiều lần tương tự, và đây là 1 trường hợp cụ thể mà tôi nhớ được về thói vô ơn của thành phần tự cho là trí thức. Trong 1 lần sang Hàn Quốc thi đấu, đội bóng Việt Nam được 1 công ty Hàn Quốc tài trợ chi phí ăn ở. Thế là không ít tờ báo đăng tin “1 công ty Hàn Quốc xin được tài trợ cho đội tuyển Việt Nam” với đầy vẻ tự hào. Câu này phản ảnh nhiều điều và 1 điều quan trọng là thói vô ơn. Với thương trường, ai cũng biết công ty ấy có quyền lợi ở 1 hình thức nào đó chứ không phải cho không, nhưng, như đã nói trước đây, đó là chuyện khác. Còn bản thân mình thì phải biết mình đang “ăn cơm của họ”. Các bạn cũng có thể thấy những ví dụ tương tự qua nhiều bài viết trên báo Việt Nam hiện nay.
Còn chính phủ Việt Nam ? Những người làm trong chính phủ cũng là người Việt, nhưng ở môi trường chính trị cơ hội của sự tráo trở lớn hơn rất nhiều, nên nếu chính phủ Việt Nam còn vô ơn hơn người dân Việt cũng là điều dễ hiểu. Hãy điểm sơ 1 vài sự kiện kẻo “Nhà Nước ta” lại bảo “bịa đặt, xuyên tạc lịch sử”.
  • Năm 1945, chính phủ Việt Nam kêu gọi nhân dân đóng góp tài chánh cho ngân sách quốc gia, và đã thu được 1 số tài sản rất lớn. Nếu không có số tài sản ấy thì chính phủ đã sụp đổ rồi vì thời điểm đó, chẳng có quốc gia giúp đỡ chính quyền non trẻ tại Việt Nam, bất kể chính kiến. Hầu hết người đóng góp đều là thương gia hoặc địa chủ vì họ mới là thành phần có tài sản (công nhân và nông dân thì ngay cả ngày nay cũng chẳng đủ ăn, lấy gì đóng góp). Nói cụ thể là chính phủ Việt Nam đã xách bị gậy vào nhà các thương gia và địa chủ xin ăn. Các thương gia, địa chủ chẳng những cho cơm ăn mà còn cho áo mặc, thuốc men, vốn liếng làm ăn. Thế mà khi “thằng ăn mày” khỏe mạnh thì hắn ra chính sách “Cải Cách Ruộng Đất”, “Đấu Tranh Chống Tư Sản Mại Bản”, và biết bao nhiêu thương gia, địa chủ khánh kiệt, tù tội và chết chóc. Như thế chẳng phải vô ơn thì là gì?
  • Trong thời gian đánh Mỹ, Liên Xô cung cấp cho Việt Nam những hỏa tiễn hiện đại nhằm chống các cuộc không kích của Mỹ, nhất là để đối phó với máy bay B52. Thế nhưng ngay sau đó, chính phủ Việt Nam đã tung tin, và vẫn tồn tại đến ngày hôm nay, rằng hỏa tiễn Liên Xô không đủ hiện đại mà phải nhờ kỹ sư Trần Đại Nghĩa chỉnh sửa mới bắn hạ được B52. Chẳng cần đến những “bật mí” của các cựu chiến binh trong quân đội, với chút suy nghĩ thì mọi người đều thấy ngay là trò bố láo. Ngay cả ngày nay, Việt Nam còn chưa chế tạo được những con ốc trong xe hơi thì trong thời kỳ ấy, cơm còn chưa có ăn, chẳng lẽ sửa hỏa tiển bằng mỏ-lết à? Dĩ nhiên đây là mục đích tuyên truyền, kích khích tinh thần AQ của người Việt (vốn đã rất lớn) thì nó cũng nói lên cái thói vô ơn của chính phủ Việt Nam. Cái này chẳng khác gì sau khi xin được cơm, thằng ăn mày lại bảo nhờ ta chế biến mà cơm của nó mới có thể ăn được.
Đó là vài trong vô số sự kiện trước đây, và ngày hôm nay cũng chẳng khá hơn. Các bạn có thể nhận thấy qua các sự kiện viện trợ, đầu tư của nước ngoài, cùng nhiều hình thức khác đối với người trong nước.
Người Việt ở nước ngoài thì sao? Cũng chẳng khá hơn. Biết bao nhiêu thuyền nhân, những kẻ mà có lúc sống mà tưởng chết, được các quốc gia phương tây cho nhập cư, tạo công ăn việc làm, xây dựng cuộc sống mới, với nền giáo dục tiên tiến, tuơng lai rực rỡ cho con cháu họ. Thế nhưng họ đã đối xử với đất nước cưu mang mình thế nào? Tương tự, một trong những đợt di dân lớn nhất tại Mỹ là những người đi theo diện HO, được chính phủ Mỹ đón họ bằng máy bay, với rất nhiều ưu đãi. Hầu hết những người HO này đều có 1 cuộc sống rất cơ cực tại Việt Nam, tương lai thì u ám, thậm chí không có điều kiện để nghĩ đến tương lai, và sang Mỹ thực sự là cuộc “lên Voi” với họ. Thế nhưng họ đã đối xử với nước Mỹ thế nào? Không phải tất cả, nhưng hầu hết người Việt sinh sống tại hải ngoại đều cố gắng trốn thuế, thậm chí coi đó là mục tiêu hàng đầu, làm gì cũng phải xem xét mục tiêu đó trước. Nếu họ có đóng 1 khoản thuế nào đó thì chỉ vì họ không thể trốn. Có nhiều hình thức đóng góp cho xã hội, nhưng đóng thuế là hình thức đầu tiên, cụ thể nhất và cũng là quan trọng nhất.
Ngay cả đối xử với các thành viên trong xã hội cũng thế, họ vẫn luôn tìm cách biện minh để không phải mang ơn những kẻ giúp đỡ mình. Tôi đã được nghe nhiều lần về chuyện cuối năm các công ty thưởng cho nhân viên 1 số tiền nào đó và luôn nghe lời giải thích “tụi nó chẳng phải tốt lành gì, không thưởng cho mình thì số tiền đó tụi nó cũng phải đóng thuế vậy.” Phải, tiền đóng thuế dựa theo thu nhập, nhưng họ quên hoặc cố tình quên 2 điều. Thứ nhất là chủ hãng vẫn có nhiều cách khác (như làm từ thiện v.v) để được miễn đóng thuế cho số tiền ấy. Thứ hai là chính họ mong muốn nhận số tiền thưởng ấy từ chủ hãng. Thế nhưng khi nhận được thì họ không hề nghĩ đó là sự giúp đỡ.
Tôi còn nhớ Việt Nam cũng có câu “giúp vật, vật trả ơn, giúp nhân, nhân trả oán”. Phải chăng thói vô ơn đã là bản chất!
Đinh Nghệ An
This entry was posted in Bình-luận - Quan-điểm. Bookmark the permalink.

0 Responses to Người Việt và Thói Vô ơn (Đinh Nghệ An)

Your comment is awaiting moderation.
“giúp vật, vật trả ơn, giúp nhân, nhân trả oán”.
Câu này ngàn năm không xê dịch.

Công an bắt người vô cớ và đánh đập người dân ngay sau khi trở thành thành viên của hội đồng nhân quyền LHQ - Trần Quốc Sơn (Danlambao)

Trần Quốc Sơn (Danlambao) - "Đối với bản thân tôi (Trần Quốc Sơn - kỹ sư môi trường), sau khi đưa tôi vào phòng thì khoảng 6-7 người không mặc cảnh phục ra vào tra hỏi và đánh đập tôi liên tục với hình thức: Một hay hai người tra hỏi còn người kia thì đánh. Với ba người đầu tiên, vì thấy họ không mặc cảnh phục nên tôi hỏi danh tính của họ thì họ liền dùng hai tay đấm liên tục vào mặt và thái dương của tôi, sau đó họ yêu cầu cung cấp thông tin về cá nhân tôi và việc tôi tập luyện Pháp Luân Công. 

Vì tôi thấy mình không vi phạm pháp luật nên tôi chỉ trả lời một số vấn đề, còn những vấn đề riên tư tôi không trả lời thì họ cho người khác (người tự xưng là Vũ Văn Bình mặc quần đùi áo thun tự xưng CATP trong phần thu âm) vào dùng giẻ cuộn tay để đấm liên tục vào mắt, hai bên thái dương, quai hàm, bụng, sườn, thúc gối vào bụng tôi. Vì thấy tôi vẫn không nói gì, người hỏi bước ra ngoài để người này ở lại dùng ghế xếp bằng inox phang liên tục vào đầu và mặt tôi hết cái ghế này đến cái ghế khác, đồng thời thêm một người nữa nhảy lên bàn và đá liên tục vào mặt tôi. 
*
Ngày 13/11/2013 Việt Nam lần đầu tiên trở thành thành viên Hội đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Tưởng rằng sau khi là thành viên của Hội đồng Nhân quyền LHQ, Việt Nam sẽ tôn trọng Nhân quyền. Tuy nhiên, đối với các học viên Pháp Luân Công (một môn tu luyện cả tâm lẫn thân - tốt cho sức khỏe và tinh thần) thực hành theo nguyên lý vũ trụ là Chân Thiện Nhẫn lại liên tục bị Công an (CA) phường 5 Q8, CA Q8, CA TPHCM liên tục sách nhiễu, bắt bớ và đánh đập không lý do. Đặc biệt nghiêm trọng là sự việc diễn ra vào ngày 25/11/2013:

Khoảng 6h chiều ngày 25/11/2013 các học viên Pháp Luân Công ra công viên luyện công như thường ngày thì nhìn thấy xung quanh khoảng 40-50 người gồm công an mặc thường phục và dân phòng đuổi toàn bộ người dân tập thể dục ra khỏi công viên, sau đó họ vây quanh chúng tôi và cưỡng ép lên 02 chiếc xe ô tô chở về công an P5, Q8, TPHCM. Tại đây họ đóng cổng hàng rào không cho bất kỳ ai ra vào. Sau đó, họ ép mỗi người (khoảng 10 học viên bao gồm những người 65 tuổi, 74 tuổi) vào từng phòng và ép cung cụ thể như sau:

Đối với bản thân tôi (Trần Quốc Sơn - kỹ sư môi trường), sau khi đưa tôi vào phòng thì khoảng 6-7 người không mặc cảnh phục ra vào tra hỏi và đánh đập tôi liên tục với hình thức: Một hay hai người tra hỏi còn người kia thì đánh. Với ba người đầu tiên, vì thấy họ không mặc cảnh phục nên tôi hỏi danh tính của họ thì họ liền dùng hai tay đấm liên tục vào mặt và thái dương của tôi, sau đó họ yêu cầu cung cấp thông tin về cá nhân tôi và việc tôi tập luyện Pháp Luân Công. Vì tôi thấy mình không vi phạm pháp luật nên tôi chỉ trả lời một số vấn đề, còn những vấn đề riên tư tôi không trả lời thì họ cho người khác (người tự xưng là Vũ Văn Bình mặc quần đùi áo thun tự xưng CATP trong phần thu âm) vào dùng giẻ cuộn tay để đấm liên tục vào mắt, hai bên thái dương, quai hàm, bụng, sườn, thúc gối vào bụng tôi. Vì thấy tôi vẫn không nói gì, người hỏi bước ra ngoài để người này ở lại dùng ghế xếp bằng inox phang liên tục vào đầu và mặt tôi hết cái ghế này đến cái ghế khác, đồng thời thêm một người nữa nhảy lên bàn và đá liên tục vào mặt tôi. Tổng cộng có 3 người tham gia việc đánh đập diễn ra từ 7h đến 9h, sau đó họ yêu cầu tôi ký vào biên bản lời khai và cấm tôi ra công viên tập (có vị CA TP tên là Tuấn nói rằng “nếu mày ra công viên tập tao sẽ kêu chú và người nhà tao gần đó ra đánh chết mẹ mày” ), tôi nhận thấy mình không vi phạm điều gì mà còn bị bắt về đánh đập nên tôi không ký. Bên ngoài người dân rất đông nhưng bị dân phòng và cảnh sát giao thông cả trong và ngoài khoảng 200 người vây chặt, người dân yêu cầu thả người nhưng họ vẫn giữ lại cho đến khoảng 10h đợi dân tản bớt rồi thì họ lén áp tải tôi lên xe đi cửa sau để đưa tôi về nhà.

Cùng thời gian đó thì anh Nguyễn Đức Nam (Kỹ sư xây dựng), như lời kể lại: “Họ (những viên an ninh không mặc cảnh phục) đưa mọi người lên lầu một và vì hết phòng nên họ làm việc với tôi ở lan can. Sau đó, họ cưỡng ép và tự ý lục soát đồ đạc trong balô và trên người tôi. Vì tôi thấy mình và mọi người bị ép đưa đến đây rất phi lý nên tôi yêu cầu họ cho gặp lãnh đạo để nói chuyện. Họ nói rằng họ đủ thẩm quyền để làm việc với tôi. Đến khoảng 7h tối, khi có nhiều người dân ở bên ngoài đòi thả người thì họ (người tự xưng là Vũ Văn Bình tự xưng CATP trong phần thu âm) mất hết kiên nhẫn và liên tục dùng bạo lực để ép cung tôi như: Dùng nắm đấm và cùi chỏ đánh bất ngờ vào thái dương, gáy, mắt, và những yếu huyệt trên cơ thể tôi, khiến tôi nhiều lần bị văng khỏi ghế ngồi. Khi thấy mắt tôi đầy tia máu, họ dừng lại và dùng ống sắt cuốn vào gối để đánh tiếp (mục đích để hạn chế gây chấn thương bên ngoài), còn người ngồi thẩm vấn thì quay mặt và che miệng cười. Đến hơn 9 h tối, họ yêu cầu tôi ký tên vào bản tường trình và yêu cầu tôi không được phép ra ngoài công viên. Tôi không làm theo yêu cầu của họ, một lúc sau họ cho tôi ra về.


Sau khi chúng tôi ra về, họ cũng cho người theo dõi và giám sát liên tục. Còn ngoài công viên giờ đây ngày nào cũng có khoảng 20 người gồm bảo vệ, dân phòng, công an mặc thường phục, những người dân xung quanh công viên này bị họ lừa dối rất nặng. Đáng chú ý là khi chúng tôi nói với họ về cuộc đàn áp tàn ác của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đối với Pháp Luân Công thì họ liên tục cấm chúng tôi nói, cấm đả động đến ĐCSTQ, có vài vị còn nói rằng vì Trung Quốc mạnh hơn nên chúng ta... Là những học viên Pháp Luân Công sống theo Chân Thiện Nhẫn, mang lại lợi ích cho nhân dân lại bị đối xử tàn nhẫn, có chủ đích của bấy lâu nay của những bộ phận quyền lực này từ cấp Phường đến Quận cho đến Thành Phố. Ngay cả những quyền cơ bản nhất như quyền bất khả xâm phạm chỗ ở thì họ cũng đã đột nhập khám xét thu giữ tài sản mà không có văn bản giấy tờ, quyền bất khả xâm phạm thân thể cũng bị họ đánh đập tàn nhẫn, quyền tự do công dân cũng bị họ theo dõi liên tục, quyền tự do tín ngưỡng thì cũng bị họ cấm tập Pháp Luân Công, đến quyền được khiếu nại cũng bị họ xem như trò đùa không luật pháp mà bóp méo luật.



Trần Quốc Sơn
danlambaovn.blogspot.com

__________________________________
Đây là quá trình vi phạm nhân quyền, vi phạm Hiến Pháp mà họ đã thực hiện:

Thư tuyên chiến với thủ tướng 3 Ếch Bean - Nguyên Anh (Danlambao)

Nguyên Anh (Danlambao) Nhận được thông tin anh vừa ra cái điều luật mới theo đó những ai chỉ trích nhà nước sẽ bị phạt tiền đến 100 triệu đồng tiền Hồ bà con công dân mạng ai nấy đều vãi cả đái! Thưa anh Ba, từ khi anh đăng quang cho đến nay với câu nói PR đầy tính cải lương:

- Tôi yêu sự thật ghét sự giả dối và tuyên chiến của anh với vấn nạn tham nhũng chẳng nhưng không hết đi mà còn tàn bạo hơn với Vinashin, Vinaline, tàu ngầm, máy bay, thủy điện cái nào cũng có bóng dáng anh nhúng tay vào và khi nó bể bạc tè le vô phương cứu chữa thì dư luận mới biết toàn là vây cánh bọn họ nhà anh!

Dân chúng chửi nhoi trời đất thì anh cho rằng họ chỉ trích chính quyền, nhưng anh có bao giờ xem lại cái chính quyền, chính phủ độc tài đảng trị nhà anh nó có thơm không hay là bốc mùi thối như C..?

Bị người ta chửi ngứa lổ tai quá cho nên anh mới ra nghị định 72 cấm trao đổi bình luận trên các trang mạng xã hội cá nhân hòng bắt người dân trong nước trở thành những người câm điếc, chỉ biết và thụ hưởng những gì mà cái đảng thổ tả nhà anh cho phép, nhưng cũng như muối bỏ bể, anh dập chỗ này thì chỗ khác lại nổi lên cho nên bây giờ anh lại ký tiếp một điều luật vi hiến là xử phạt các công dân của mình vì tội dám chỉ trích chính quyền. 

Thật là một điều luật tăm tối của một thiên tài bại não!

Anh nên biết các chỉ trích không phải bỗng nhiên mà có, do các chủ trương của cái đảng thổ tả nhà anh xem mạng người như cỏ rác, từ ông Trịnh Xuân Tùng không đội mũ bảo hiểm bị đánh chết do cái chỉ thị bắt buộc của anh cho đến thủy điện xã lũ làm chết hàng chục mạng người, giải tỏa ăn cướp đất đai ông bà cha mẹ người ta gầy dựng để làm giàu cho đám tư bản đỏ con cháu nhà anh thì chẳng những chỉ là chỉ trích mà sắp tới đây sẽ là những hành động đáp trả đích đáng bằng vũ lực của người dân bị dồn nén.

Là một Thủ Tướng cai trị một Dân tộc anh nên biết và hiểu rõ về giá trị của hai chữ Nhân Quyền mà anh bắt buộc phải hiểu, thuộc nằm lòng và trân trọng, một xã hội dân sự cần thiết phải có phản biện, chỉ trích xã hội mới có thể vận động tiến lên còn theo cái cách các anh làm thì chỉ là sự cai trị của một bộ lạc rừng rú xa xưa chỉ có trong thời kỳ con người tiến hóa.

Tuyệt nhiên nó không bao giờ có trong một thời đại văn minh. Và cái đảng CS thổ tả của anh lại tiếp tục tự ca tự sướng với kỳ họp Quốc Hội thứ 13 trong đó các anh vẫn giữ nguyên điều 4 HP xem các ý kiến đóng góp của người dân trong nước không ra gì!

Về luật đất đai các anh lại ngụy biện nào là chỉ giải tỏa để phục vụ an ninh quốc phòng, công trình công cộng nhưng thực chất là các anh ăn cướp của người dân với giá rẻ mạt và đem bán cho các tập đoàn tư bản ngoại quốc kiếm lời thụ hưởng, điều đó sẽ khoét sâu mâu thuẫn giữa người dân với chế độ cầm quyền ngày thêm trầm trọng.

Là một quốc gia vừa tham gia vào tổ chức Nhân Quyền LHQ các anh đã ứng xử vô cùng tồi tệ khi ra thêm điều luật ngăn cấm quyền tự do ngôn luận của người dân, tất nhiên điều anh là chỉ là hù dọa như đã từng làm suốt bao nhiêu năm trường…

Là một người dân Việt Nam Tôi cực lực phản đối những điều luật do anh ký nhằm ngăn chặn tiếng nói đối lập và chính thức Tuyên Chiến cùng với anh cho đến khi nào đảng CS thổ tả của các anh nhân nhượng bước đầu chấp nhận giải pháp đa đảng phái theo nguyện vọng của tuyệt đại bộ phận người dân để chuẩn bị trở thành một Quốc Gia không CS.

Những bài viết chẳng những chỉ trích, phản động, chống đối của Tôi và các blogger khác (theo logic suy nghĩ thiên tả của các anh ) sẽ được tiếp tục, không những chỉ trên mạng Internet mà còn cả ngoài xã hội nhằm khai Dân Trí, mở mắt người dân khỏi những tuyên truyền ngụy biện của chủ thuyết CS, tranh đấu cho một Quốc Gia Dân Chủ thực sự do dân và vì dân.

Vì thế anh cứ tiếp tục móc hầu bao chi trả cho đội ngũ an ninh mạng, dư luận viên còn đảng còn tiền để họ đăng đàn phản biện. Tất nhiên nếu anh biết vị trí của mình và có những quốc sách cụ thể, những hành động vì dân, tôn trọng Nhân Quyền thì sẽ bớt bị chỉ trích, ngược bằng anh xuẩn động ngoan cố thì đừng trách búa rìu dư luận có định hướng sẽ nhắm vào anh. Lúc đó anh đừng nói sao mà anh lại là một Thủ Tướng nhục nhã nhất thế kỷ nhé!

Bảo trọng nhé anh Ba Ếch Bean…

CHỦ NHẬT15 tháng 12 từ 13giờ đến 19giờ, NGÀY TƯƠNG TRỢ NẠN NHÂN PHI LUẬT TÂN SAU TRẬN BÃO HAIYAN








Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

ĐIỂM BÁO RFI: HOA KỲ - TRUNG QUỐC - "Vùng phòng không" Trung Quốc : Cơ hội vàng cho Mỹ + Bầu trời Hoa Đông : Bắc Kinh phản ứng thụ động ? + Cuộc chơi lớn của Obama + Ukraine đình hoãn Hiệp ước để mặc cả với Châu Âu + Di sản Thaksin : Sự phân hóa sâu sắc của xã hội Thái Lan + Pháp : Thất nghiệp bắt đầu giảm sau 2,5 năm rưỡi tăng liên tục

Thứ sáu 29 Tháng Mười Một 2013
Hiện diện và hợp tác quân sự của Mỹ tại Châu Âu-Thái Bình Dương. Ảnh Bộ Quốc phòng Mỹ.
Hiện diện và hợp tác quân sự của Mỹ tại Châu Âu-Thái Bình Dương. Ảnh Bộ Quốc phòng Mỹ.

Trọng Thành
Trung Quốc lập vùng nhận dạng phòng không tại Biển Hoa Đông là chủ đề được nhiều báo Pháp chú ý. Le Monde có bài « ‘‘Chiến lược xoay trục’’ về Châu Á của Mỹ bị thách thức bởi căng thẳng tại vùng Biển Hoa Đông ». Mở đầu bài viết với nhận định : « Nếu Barack Obama cần một cuộc khủng hoảng để chứng minh cho chiến lược xoay trục về Châu Á, thì các cơ hội đã đến ».

Ngày 23/11/2013, vài giờ sau khi Bắc Kinh đơn phương tuyên bố thành lập vùng phòng không tại vùng biển nói trên, bao gồm không phận của nhóm đảo Senkaku do Nhật Bản kiểm soát, mà Trung Quốc đòi chủ quyền với tên gọi Điếu Ngư, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel tái khẳng định Washington sẵn sàng giúp Tokyo, nếu Nhật bị tấn công.
Theo Le Monde, chính sách « xoay trục » được nói đến từ lâu của Mỹ cho đến nay chỉ là tuyên bố. Kể từ năm 2012, Washington thường dùng từ « tái cân bằng » (“rebalancing”) để nói đến chủ trương tăng cường hiện diện tại vùng Châu Á Thái Bình Dương. Biến cố bất ngờ này chắc chắn sẽ trở thành một nội dung chính trong chương trình làm việc của Phó tổng thống Joe Biden tại Đông Bắc Á đầu tháng 12. Hiện tại, máy bay Mỹ và máy bay Nhật tiếp tục bay qua vùng phòng không mà Trung Quốc xác lập, không cần báo trước và cũng không bị phản ứng gì.
Theo Le Monde, việc Trung Quốc quyết định lập vùng phòng không xảy tiếp theo một loạt các hoạt động khẳng định chủ quyền tại vùng biển Senkaku/Điếu Ngư, mà biến cố trực tiếp kích phát các phản ứng của Trung Quốc là tuyên bố của Nhật Bản « quốc hữu hóa » Senkaku hồi tháng 9/2012. Vùng biển Tây Thái Bình Dương tiếp tục là nơi đối đầu âm thầm giữa Bắc Kinh và Washington trong bối cảnh Trung Quốc gia tăng tham vọng xây dựng một lực lượng hải quân biển xa hùng mạnh để khẳng định điều mà họ gọi là « quyền lịch sử » trên vùng biển này.

Bầu trời Hoa Đông : Bắc Kinh phản ứng thụ động ?

Cũng về chủ đề này, tờ Les Echos có bài « Tại vùng biển Trung Quốc, Tokyo và Seoul thách thức Bắc Kinh ». Về phản ứng thụ động của Trung Quốc trước việc Nhật Bản và Hàn Quốc bất chấp tuyên bố, vẫn cho máy bay tuần tra qua lại khu vực « vùng phòng không », Les Echos nhận định : Để kiểm soát được một không phận rộng lớn như hiện nay, phải có một hệ thống phương tiện kiểm soát mà Trung Quốc hiện không có được. Còn giới chuyên gia Tokyo thì thiên về nhận định Bắc Kinh không có ý định gây xung đột trực tiếp, mà chủ trương áp đặt dần dần với việc tăng cường hiện diện quân sự tại khu vực tranh chấp, và hàng ngày quấy rối các nước láng giềng như đã làm trong quá khứ.
Les Echos cũng không quên nhắc đến những bình luận mang tính giễu cợt của rất nhiều cư dân mạng Trung Quốc. Việc Trung Quốc đưa tầu sân bay ra biển khơi được một blogger ví như một cách đánh lạc hướng dư luận trong nước trước các vấn đề thực sự nóng bỏng. Một dân mạng khác thì bịa ra một câu chuyện, rất được hưởng ứng trên mạng Weibo (Vi Bác). Vào lúc máy bay chiến đấu của Trung Quốc sắp sửa bắn hạ chiếc B-52 Mỹ - bay vào « vùng phòng không » mà Bắc Kinh vừa tuyên bố - phi công Mỹ đe dọa công bố tài sản của tất cả các lãnh đạo Trung Quốc đang cất giấu tại Hoa Kỳ. Lời đe dọa này khiến phía Trung Quốc quyết định không nổ súng…

Cuộc chơi lớn của Obam
a

Liên quan đến chiến lược toàn cầu của Hoa Kỳ, trong đó chủ trương xoay trục tại Châu Á-Thái Bình Dương là trung tâm, Le Monde có bài xã luận « Đại cuộc của Obama ».
Bài xã luận của Le Monde mở đầu với ghi nhận một loạt các biến cố lớn gần đây thoạt nhìn dường như không có liên hệ với nhau như : giải trừ vũ khí hóa học trở thành giải pháp cho cuộc xung đột ở Syria, thỏa thuận quốc tế về hạt nhân Iran, việc Hoa Kỳ đưa hai pháo đài bay B-52 đến vùng Biển Hoa Đông thách thức Trung Quốc. Dưới cái nhìn của nhà phân tích chính trị quốc tế, các biến cổ kể trên cho thấy chiến lược đối ngoại của nước Mỹ đang bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới. Đó là việc chấm dứt một thập kỷ chiến tranh tại vùng Trung Cận Đông, để chuyển hướng sang phía Châu Á-Thái Bình Dương.
Le Monde giải thích, tại Trung Cận Đông, có vẻ như Mỹ đã thay đổi chính sách hết sức đột ngột trong việc từ bỏ ý định dùng vũ lực để trừng phạt chính quyền Damas, vì sử dụng vũ khí hóa học. Trên thực tế, trong thời gian này Mỹ đã tiến hành các đàm phán bí mật với Iran, cho phép đạt được một thỏa thuận ban đầu về chương trình hạt nhân của Teheran, góp phần tháo gỡ ngòi nổ chiến tranh trong vùng.
Trong các bước tiến ngoại giao của Hoa Kỳ liên quan đến hai hồ sơ Syria và Iran, nước Nga đã trở thành một « đồng minh tình huống » quan trọng. Liên Hiệp Châu Âu bị đẩy xuống hàng thứ yếu. Cả Nga và Hoa Kỳ cùng có một đối thủ chung : Trung Quốc. Nga lo ngại ảnh hưởng gia tăng của Trung Quốc tại vùng Siberi. Washington có nhiều thứ để nhân nhượng với Nga. Trên thực tế, Hoa Kỳ đã nhượng bộ Nga nhiều trong chương trình xây dựng lá chắn tên lửa ở phía đông của Liên Hiệp Châu Âu, và giờ đây Washington hoàn toàn để mặc vấn đề Ukraina cho Nga và Liên Hiệp Châu Âu giải quyết với nhau. Đây là một thay đổi mang tính bước ngoặt, nếu so sánh với chính sách kiên quyết mở rộng Liên minh Bắc Đại Tây Dương về phía Nga, dưới thời các tổng thống tiền nhiệm George W. Bush và Bill Clinton.
Le Monde ghi nhận một điều trớ trêu của lịch sử : Trung Quốc quyết định lập vùng phòng không tại Biển Hoa Đông đúng vào lúc các thương lượng về Iran tại Genève đang hết sức căng thẳng. Hành động của Hoa Kỳ đưa B-52 đến Biển Hoa Đông và phản ứng thụ động của Trung Quốc cho thấy cuộc chạm trán Trung-Mỹ tại Châu Á-Thái Bình Dương chỉ vừa mới bắt đầu. Chiến lược của Obama hiện nay tái khẳng định chủ trương khi ông mới nhậm chức Tổng thống : « Tôi là Tổng thống Thái Bình Dương đầu tiên của Mỹ ».

Ukraine đình hoãn Hiệp ước để mặc cả với Châu Âu

Các báo Pháp dành nhiều trang cho hồ sơ Ukraina từ chối Hiệp ước liên kết. Le Monde có bài « Châu Âu muốn khôi phục danh dự sau khi bị Ukraina từ chối ». Trong những ngày gần đây, « ô nhục » là một từ thường được nhắc đến trong nội bộ Ủy ban Châu Âu. Bởi vì, sau sáu năm làm việc căng thẳng, chỉ còn vài ngày trước khi đi đến một thỏa thuận được dự kiến là « mang tính lịch sử » giữa Liên Âu và Ukraina tại Vilnius, chính quyền Ukraina đột ngột thông báo hoãn ký kết và giải thích là để ưu tiên cho vấn đề an ninh quốc gia và quan hệ với Nga.
Nỗ lực mở rộng của Liên Hiệp Châu Âu về phía đông, tại khu vực các nước Cộng hòa thuộc Liên Xô cũ (không kể ba nước Cộng hòa vùng Ban tích), hiện mới chỉ nhận được sự ủng hộ của Mondavia và Gruzia. Trước đó, vào tháng 9/2013, Armenia cũng đình hoãn các đàm phán với Châu Âu sau bốn năm thương thuyết. Riêng về quyết định gây chấn động của Ukraina, Le Monde cho biết, trước đó ít hôm, Tổng thống Ukraina đã có cuộc gặp bí mật với người đồng nhiệm Nga Putin và ngay trước lời tuyên bố chính thức kể trên, thủ tướng Nga và Ukraina đã gặp gỡ tại St-Petersbourg.
Kể từ Ukraina độc lập năm 1991, Liên Hiệp Châu Âu đã đổ hàng tỷ đô la để giúp quốc gia này tái thiết và phát triển. Nhân sự kiện Ukraina từ chối Hiệp ước liên kết với Châu Âu, Le Monde nhấn mạnh đến tính chất đầy bất trắc của chủ trương mở rộng sang phía đông của Liên Hiệp Châu Âu.
Cũng về chủ đề này, Le Figaro có bài « Châu Âu mất hứng sau cú lắc đầu của Kiev ». Bài viết mô tả phần tiếp của quyết định làm mất mặt Châu Âu của Ukraina. Tối qua, dù hiệp định không được ký kết, Tổng thống Ukraina cũng quyết định tham gia bữa ăn tối với các lãnh đạo Châu Âu. Trong tuyên bố cuối cùng của hội nghị thượng đỉnh tại Vilnius, Châu Âu và Ukraina « cam kết » sẽ phê chuẩn hiệp định trong tương lai, nhưng hiện tại chưa xác định rõ là vào thời điểm nào. Le Figaro nhận định, thái độ của lãnh đạo Ukraina cho thấy việc ký kết hiệp định với Châu Âu là một cơ hội mặc cả mà Kiev hy vọng thu được nhiều nhân nhượng hơn từ khối 28 nước.

Di sản Thaksin : Sự phân hóa sâu sắc của xã hội Thái Lan

Liên quan đến Đông Nam Á, các cuộc biểu tình phản đối và ủng hộ chính phủ Thái Lan là chủ đề thời sự được Libération chú ý. Bài phân tích mang tựa đề « Bangkok nổi dậy… » của thông tín viên Arnaud Dubus gửi về từ Bangkok, ghi nhận « di sản của cựu thủ tướng Thaksin tiếp tục chia rẽ đất nước Thái Lan ». Tuy nhiên, làn sóng phản kháng chống lại chính phủ Thái Lan rất khác với các cuộc cách mạng mới đây trên thế giới bởi tính chất phức tạp của nó. Về mặt hiện tượng, có sự đối đầu giữa những người chống và những người ủng hộ cựu thủ tướng Thaksin hiện đang phải sống lưu vong, sau cú đảo chính quân sự 2006.
Song le, theo một số nhà phân tích, cựu thủ tướng Thaksin chỉ là người vén lên một bất ổn sâu sắc trong xã hội Thái Lan, một đất nước đang đứng giữa một bên là một mô hình xã hội truyền thốn – bị một giai tầng tinh hoa chi phối -, và bên kia là một mô hình chính trị xã hội mới còn chưa thành hình. Điều căn bản ở đây là, hoàng gia Thái Lan – thế lực trung tâm của giai cấp tinh hoa – hiện tại vẫn đứng trên pháp luật. Mọi phê phán nhắm vào hoàng gia Thái đều có nguy cơ bị luật chống khi quân của Thái Lan trừng phạt. Tuy nhiên, theo một nhà luật học, kể từ cuộc đảo chính 2006, bất chấp luật này ngày càng có nhiều người sẵn sàng chỉ trích hoàng gia.

Pháp : Thất nghiệp bắt đầu giảm sau 2,5 năm rưỡi tăng liên tục

Trở lại nước Pháp, thất nghiệp bắt đầu giảm là chủ đề trên trang nhất của nhiều nhật báo Pháp. « Thất nghiệp : Đảo ngược, chính là bây giờ » là hàng tựa của Libération. 20.000 người thất nghiệp ít hơn vào tháng 10, tức giảm 0,6%. Thất nghiệp là ám ảnh chính của nước Pháp. Đây là lần đầu tiên sau hai năm rưỡi, con số người thất nghiệp loại A, tức thất nghiệp toàn phần giảm xuống.
Tờ báo khẳng định lời hứa của Tổng thống Hollande về đảo ngược xu thế thất nghiệp gia tăng vào cuối năm 2013 nay đã bắt đầu trở thành hiện thực, cho dù xu hướng này không liên quan đến tất cả các nhóm xã hội. Về chủ đề này, Le Figaro đưa ra một nhận xét khác qua hàng tựa : « Các việc làm được (Nhà nước) trợ giúp đã giúp ông Hollande ».
Những giải thích mâu thuẫn xung quanh phát biểu của Tổng thống Hollande « về việc còn cần phải nhiều tháng nữa mới có thể đảo ngược được xu thế thất nghiệp » - ít giờ trước khi có thông tin chính thức về thất nghiệp giảm - cũng là chủ đề được báo chí bình luận nhiều.
Theo Le Monde, số lượng người thất nghiệp ghi nhận được căn cứ trên việc giảm các đăng ký tìm việc làm mới tại Pôle emploi. Trong vòng một tháng, số lượng người đăng ký tìm việc mới sau khi kết thúc một hợp đồng CDD (hợp đồng có thời hạn) giảm 5,3%. Đồng thời, số lượng đăng ký các khóa học nghề tăng lên.

tags: Biển Hoa Đông - Châu Á - Châu Á-Thái Bình Dương - Chính trị - Hoa Kỳ - Ngoại giao - Quân sự - Quốc tế - Trung Quốc - Điểm báo

Trần An Lộc (Danlambao): Gửi giáo sư Jonathan London: Xin lỗi ông, chúng tôi không tuyệt vọng! +//+ Jonathan London: Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!

Trần An Lộc (Danlambao) Kính thưa ông Jonathan

Bài viết này thoạt đầu chỉ là một góp ý nhỏ sau khi tôi đọc bài “Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!” của ông, đăng ngày 29/11 trên trang Blog “Xin lỗi ông”. Nhưng vì cái góp ý hơi dài, lại thêm vấn đề không còn gói gọn giữa cá nhân ông và tôi, nên tôi chuyển thành bài viết này, nhờ “Dân Làm Báo” gửi đến ông và quí bạn đọc xa gần, để chúng ta cùng bàn luận, chia sẻ về vấn đề ông đã đề cập trong bài viết nêu trên, đặc biệt về tấm lòng của ông với đất nước và dân tộc chúng tôi.

Trước khi vào phần chính của chủ đề, cũng xin ông lượng tình tha thứ cho những chi tiết lịch sử dài dòng tôi đề cập trong bài mà với một “nhà xã hội học, nhà kinh tế chính trị học, chuyên về Việt Nam, đặc biệt từ 1975 đến nay” (http://xinloiong.jonathanlondon.net/about/) như ông, thì có phần dư thừa.

Thưa ông Jonathan

Trở lại vấn đề, tôi xin thú thật là đã vô cùng xúc động sau khi đọc bài viết của ông. Đặc biệt là lời khuyên chí tình với lời trấn an “Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!”, sau khi phân tích thiệt hơn về một biến cố thời sự có tính lịch sử tại Việt Nam: 
“Ở khắp Việt Nam và trên toàn thế giới những người quan tâm đến Việt Nam hiện đang cố hiểu ý nghĩa (hay sự vô nghĩa) của các sự kiện diễn ra hôm Thứ Năm, khi Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (và đảng Cộng sản cầm quyền) chính thức phê chuẩn hiến pháp được sửa đổi sau hơn một năm tranh luận với mức độ công khai trước nay chưa từng thấy về các ưu điểm và khiếm khuyết của một hiến pháp vẫn giữ nguyên hiện trạng” (http://xinloiong.jonathanlondon.net).

Tôi xin được góp ý với ông như sau:

Người Việt Nam chẳng ai tuyệt vọng về những chuyện rơm rác như thế này, ông Jonathan ạ. Chúng tôi quen quá rồi. Ngay cái hiến pháp 1946 mà ông có nói tới với những lời tô hồng đẹp đẽ đó, cũng chỉ là trò lừa mị mà thôi, và ông cũng đã chứng minh điều đó ngay ở đoạn văn kế theo trong bài viết.

Ông bà chúng tôi có câu: “chiếc áo không làm nên thầy tu”. Vì thế, bộ cánh bên ngoài dù có được tô son trát phấn như cái áo hiến pháp 1946 của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, cũng chả cho dân tộc chúng tôi được một ngày hạnh phúc.
Trái lại, thực sự nó đã đưa đến cho dân tộc tôi những gì?

Một cuộc chiến tranh gọi là chống thực dân Pháp, thật ra có cần thiết không?

Những dân tộc khác cũng được các đế quốc Anh, Pháp, trả độc lập sau thế chiến II, họ đâu cần phải tốn xương tốn máu của toàn dân tộc như vậy?

Những vụ như “cải cách ruộng đất” - “Nhân văn giai phẩm” có nhờ hiến pháp 1946 mà bớt đi tính đẫm máu, và tàn bạo của nó?

Hiến pháp 1946 có bảo đảm được tự do, hạnh phúc khiến gần một triệu người Bắc phải bỏ mồ mả cha ông, quê hương, xóm làng, gia tộc, trong cuộc bỏ phiếu bằng chân, sau hiệp định Geneve 1954?

Và rồi, cũng chế độ đó, bản hiến pháp đó, ông Hồ Chí Minh đó, năm 1960 đảng CSVN đã phát động cuộc nội chiến để cưỡng chiếm miền Nam bằng võ khí Nga Sô và Trung quốc. Chính cuộc nội chiến này đã kéo người Mỹ nhảy vào để khoác cái áo “chống Mỹ cứu nước” cho cộng sản dành chính nghĩa. Hơn 3 triệu thanh niên đã bị đẩy ra làm bia đỡ đạn. Để được gì?

Để Việt Nam trở thành một trong những quốc gia nghèo đói và lạc hậu nhất thế giới?

Để 500,000 sĩ quan QLVNCH và viên chức chính phủ bị trả thù tàn khốc trong các trại tù khổ sai cải tạo? Để nền công thương nghiệp của miền Nam bị phá tanh bành cho nghèo đói ngang bằng với Miền Bắc Dân Chủ Cộng Hòa?

Để rồi đẩy hơn hai triệu người ra biển Đông tạo thành làn sóng Boat People với gần nửa triệu người bị cướp biển hãm hiếp và bỏ thây trên biển cả làm chấn động lương tâm thế giới?

Để rồi đảng CSVN tiếp tục đưa hơn 20,000 con em các gia đình Miền Nam sang Kampuchia làm bia đỡ đạn trong cuộc xâm lăng và chiếm đóng đất nước bé nhỏ này?

Để rồi cả Việt Nam bị thế giới cấm vận, khinh miệt và lên án mà toàn dân phải ăn bo bo sống lây lất qua ngày?

Để rồi chính đảng CSVN phải đổi mới để tự cứu, và đang cố làm lại những cái mà Việt Nam Cộng Hòa đã làm trước đó 40 năm?

Để rồi Trung quốc phải dạy cho một bài học, đến giờ vẫn còn run không dám truy điệu những chiến sĩ hy sinh trong trận chiến chống quân xâm lược năm 1979?

Và rồi biên giới phía Bắc, biển đảo bị cắt dâng cho Trung quốc để đổi lấy 4 tốt và 16 chữ vàng?

Để rồi đến bây giờ, là một Việt Nam tan hoang từ kinh tế, giáo dục, văn hóa, đạo đức, xã hội... và nguy cơ mất nước cận kề. Chưa bao giờ người Việt phải bị gửi đi làm nô lệ tình dục, để làm người ở đợ, làm kẻ hầu, con sen như trong thời Xã hội chủ nghĩa này.

Tóm lại chưa bao giờ dân tộc chúng tôi bị làm nhục như vậy.

Kinh nghiệm của chúng tôi là: Đối với cộng sản thì dù hiến pháp có viết hay viết đẹp thế nào chăng nữa, thì cũng là đồ bỏ. Thì đấy, hiến pháp 1946 đấy. Những thảm kịch xảy ra dưới chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa trong lúc Hồ Chí Minh vẫn còn tuyệt đối quyền hành còn đấy. Nó có gì là hay đẹp đâu? Tất cả chỉ là trên giấy, hay chỉ là thứ trang trí cho chế độ, để cộng sản lấy đó rêu rao với thế giới mà thôi. Bi kịch của chúng tôi là có một số người tâm thiện trong thế giới tự do tin vào điều đó. Và họ coi đó là những tiến bộ và khen thưởng cho những tiến bộ đó. Một thái độ gia ơn và trịch thượng mà nếu một chính thể quốc gia dân tộc chân chính thì không thế tự hào, và không thể vô liêm sỉ để cứ lập đi lập lại cái màn lừa dối ấy hầu trục lợi. Đối sử một cách “hào hiệp” như vậy chẳng những đã không giúp được gì cho dân tộc tôi mà một cách gián tiếp là làm nhục dân tộc chúng tôi đấy.

Như vậy đối với chúng tôi, những điều viết trong cái hiến pháp 2013 vừa được thông qua thế mà lại hay. Vì chí ít thì CSVN cũng dám nói thật, nói tách bạch ra cái ý đồ mà họ đã mong muốn suốt từ năm 1932 (năm đảng CSVN được thành lập) nhưng không bao giờ họ dám công khai nói toẹt ra, đó là: Họ muốn là chủ nhân ông của đất nước này. Họ bắt toàn dân tộc đổ máu xương chỉ để đảng của họ có được quyền hành tuyệt đối. Nói cách khác họ đã lừa dối dân tộc này. Họ dùng dân tộc Việt Nam như phương tiện để đạt mục đích độc chiếm quyền lực cho đảng CSVN.
Bây giờ thì rõ như ban ngày. Họ công khai minh định trong hiến pháp 2013: Cả dân tộc, con người, đất đai, rừng núi, biển đảo, thú vật, tài nguyên, của cải, quyền lực, quân đội, quá khứ và tương lai, tất tần tật là của họ. Không một ai khác. Và không bao giờ thay đổi. Nó trường tồn. Mãi mãi! Họ muốn làm gì thì làm. Họ muốn cho ai thì cho. Ngày 28/11/2013 như vậy là một ngày ô nhục. Ông thử đọc lời mở đầu của cái hiến pháp này mà xem, có một câu một chữ nào nói đến công ơn của Tổ Tiên, những anh hùng dân tộc đã xả thân dựng nước, giữ nước và mở rộng giải đất hình chữ S đã có 4000 năm lịch sử này, ngoài đảng cộng sản của họ?

Ngày nay mọi người đều cho rằng Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng không tài giỏi bằng Hồ Chí Minh. Điều này có thể đúng. Nhưng càng đúng hơn nữa khi có người cho rằng ông Nguyễn Phú Trọng không thủ đoạn bằng ông Hồ Chí Minh hay nói cách khác ông Hồ Chí Minh cáo già hơn hẳn ông Nguyễn Phú Trọng.
Riêng những người bình dân chúng tôi thì lại thấy rằng, cộng sản thì đứa nào cũng như đứa nào, vì họ áp dụng “dân chủ tập trung” tức “tập thể chỉ huy cá nhân phụ trách”, nên dù là Minh hay Trọng, cũng đều phải theo đường lối của đảng. Cái khác là: Thời thế bây giờ đã đổi khác. Năm 1932 – 1946 Hồ Chí Minh còn lừa gạt được hầu hết người Việt Nam. Nhưng nay 2013, Nguyễn Phú Trọng không còn lừa gạt được ai nữa.

Vì không còn lừa gạt được nên phải nói huỵch toẹt ra, ghi vào văn bản cao nhất nước, để vừa dựt le với thiên hạ (!) vừa để phô trương thanh thế và dằn mặt người dân. Thằng nào không đồng ý thì đã có nhà tù, đã có lực lượng công an hèn với giặc ác với dân trừng trị.
Ngày xưa đảng nằm hầm thì cần dân đem cơm nuôi ăn cho mập. Thế nên đảng phải dấu tịt cái dã tâm của đảng, để dân thấy thế mà thương hại, mà cưu mang.

Bây giờ đảng làm chủ mọi thứ rồi, là chủ nhân ông mọi tài nguyên của đất nước này rồi, thì đảng không cần dân nữa. Đảng còn độc ác và độc tài hơn thực dân Pháp. Đảng là tao. Tao bảo thì phải dạ, tao kêu thì phải vâng, được thế thì tao cho ăn, cho gái, cho nhà lầu xe hơi; còn không dễ dạy thì tao bỏ đói, cùm tay, cùm chân, dần cho ba đời con cháu nhà mi hết đường sinh sống, xem mày cầu cứu với ai?

Thưa ông Jonathan

Cái mà ông cho là tiến bộ nó nằm ở chỗ này đó ông ạ.

Những điều tôi nói trên là những lý giải cho câu hỏi: Sự tách bạch này là một bước tiến vào lòng tự tin của đảng CSVN hay là một thách thức đầy hỗn xược đối với dân tộc Việt nam nói riêng và đối với thế giới yêu công lý và hòa bình nói chung?

Vâng, thưa ông, nhờ bản hiến pháp này mà từ nay người Việt Nam, chúng tôi sẽ không còn bị bịp nữa, không còn gì để hy vọng hão huyền vào cái gọi là tự diễn biến hòa bình của đảng cộng sản nữa. Và cũng mong rằng thế giới tự do - trong đó có ông- cũng đừng “suy bụng ta ra bụng người”, mà còn hy vọng rằng họ có thiện chí để đưa dân tộc chúng tôi được ngửng mặt bình đẳng với các dân tộc khác trên thế giới. Với sự tách bạch này, thì “Suy bụng ta ra bụng người” chính là tự đánh lừa chính mình hay tê hơn là “cố đấm ăn xôi”, nói theo kiểu ông bà chúng tôi thường nói.

Thưa ông Jonathan

Chúng tôi trân trọng tấm lòng của ông với đất nước và dân tộc Việt Nam. Nhưng chúng tôi xin thưa với ông rằng: Chúng tôi không tuyệt vọng. Việt Nam không tuyệt vọng. Cũng như Việt Nam (qua quá trình 4000 dựng nước) chưa khi nào tuyệt vọng!

Nếu là bất cứ người Việt Nam nào khác, thì lời khuyên ở cuối thư: “Thay vì trấn áp ý kiến bất đồng bằng các chỉ thị, Việt Nam nên khuyến khích môi trường bàn luận chính trị công khai mới chớm nở và sự quan tâm ngày càng tăng của công chúng đối với chính trị. Những người cổ xúy cải cách, trong đó có tác giả bài này, tin rằng con đường đi đến thịnh vượng đòi hỏi phải có một hiến pháp thích hợp với những đòi hỏi bắt buộc về trách nhiệm giải trình và tính minh bạch hơn hiến pháp được thông qua hôm nay. Có ai bảo chính trị là chuyện dễ đâu. Nhưng, Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!” quả là những lời khuyên vàng ngọc.
Nhưng hỡi ơi, bất hạnh cho dân tộc chúng tôi, những người cộng sản hiện đang nắm giữ quyền hành tại Việt Nam, lại không phải là những người Việt Nam bình thường thực sự. Vì vậy lời khuyên của ông chẳng những chính ông cũng biết là vô ích mà lời trấn an của ông “Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!” càng chứng tỏ sự tuyệt vọng của ông với những con người sắt máu này!

Riêng chúng tôi, như đã thưa với ông ở đầu thư là người Việt Nam chúng tôi chẳng ai tuyệt vọng với những thứ rơm rác này.

Chúng tôi chấp nhận thách thức này của đảng CSVN.

Một lần nữa xin cám ơn tấm lòng của ông với dân tộc và đất nước chúng tôi.

Chúc ông sức khỏe và niềm tin vào lẽ tất thắng của công lý và sự thật.

Trân trọng kính chào


***

Jonathan London: Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!

Jonathan London - Ở khắp Việt Nam và trên toàn thế giới những người quan tâm đến Việt Nam hiện đang cố hiểu ý nghĩa (hay sự vô nghĩa) của các sự kiện diễn ra hôm Thứ Năm, khi Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (và Đảng Cộng sản cầm quyền) chính thức phê chuẩn hiến pháp được sửa đổi sau hơn một năm tranh luận với mức độ công khai trước nay chưa từng thấy về các ưu điểm và khiếm khuyết của một hiến pháp vẫn giữ nguyên hiện trạng. Ngay lúc này có thể có ba nhận định rất thích hợp như sau.
Thứ nhất, về mặt thời sự, việc thông qua hiến pháp chẳng phải là tin tức mới mẻ và chắc chắn đã không được nhiều người chú ý nếu không có cuộc tranh luận toàn quốc về hiến pháp này. Quốc hội – từ thuở ban đầu đến nay – là một cơ quan của Đảng Cộng sản Việt Nam, do Đảng lập nên, và phục vụ cho Đảng. Nói như vậy chẳng có ai cãi, và chí ít cũng giúp lý giải kết quả 486 đại biểu tán thành và 0 đại biểu không tán thành trong một cơ quan tự cho mình là đại diện của toàn dân. Thật tình chẳng có gì đáng ngạc nhiên về bản thân kết quả này ngoại trừ chuyện nó gợi ý ít nhiều về tuồng kịch diễn ra xung quanh cuộc họp này; tuồng kịch mà bản thân nó do những tác động nhìn chung không liên quan đến chính Quốc hội.

Thứ hai, tuy có lẽ phản ánh các quan điểm của “đại đa số đại biểu” của Quốc hội, việc thông qua hiến pháp cung cấp rất ít thông tin về thực trạng chính trị ở Việt Nam. Tuy kết quả kiểm phiếu cuối cùng cho thấy có kỷ cương Đảng trong số 488 người được chọn lựa kỹ càng có quyền bỏ phiếu, còn có hàng trăm đảng viên ngang tầm hay có vị thế cao hơn đã và sẽ tiếp tục cổ xúy những cải cách căn bản. Hiện nay, bất cứ ai có chút ít hiểu biết về chính trị ở Việt Nam đều biết rằng ở dưới cái vỏ ngoài đoàn kết và đồng thuận, sự cạnh tranh, sự bất hòa và sự mất đoàn kết bên trong Đảng (nếu không nói là trong Quốc hội) đang ở mức độ vô tiền khoáng hậu. Tỉ lệ 98% tán thành hiến pháp sửa đổi sắp bằng với mức độ “đồng thuận” của Bắc Hàn.

Thứ ba, tuy ý nghĩa lịch sử của quá trình sửa đổi hiến pháp Việt Nam vẫn còn chưa rõ, chúng ta có đủ lý do để nghĩ rằng những hiệu ứng quan trọng nhất của quá trình này sẽ không được thể hiện ở các thể chế chính thức của Việt Nam, mà suy cho cùng các thể chế này chỉ có những thay đổi hầu như không đáng kể; mà là sẽ được thể hiện ở các thay đổi khá lớn mà chúng ta đã quan sát được trong văn hóa chính trị của Việt Nam. Lần đầu tiên trong lịch sử cai trị của Đảng Cộng sản ở Việt Nam, đất nước này đã chứng kiến sự gia tăng thảo luận chính trị công khai gần như không bị can thiệp. Với nguồn sinh lực từ một bản kiến nghị ban đầu có chữ ký của 72 vị trí thức và nhân sĩ có những mối quan hệ lâu đời với đảng và nhà nước, Việt Nam ngày nay có một văn hóa chính trị sống động hoàn toàn trái ngược với những gì có thể quan sát được ở Trung Quốc, và cho đến nay đã chống chọi được sự đàn áp của nhà nước.



Đối với người Việt và nhiều người bạn của Việt Nam, còn đôi chút thất vọng. Ngay cả những người, như tác giả bài này, thông cảm với các lý tưởng xã hội chủ nghĩa cũng không thể không thấy thất vọng ít nhiều về điều dường như là một cơ hội mang tính lịch sử để giải quyết những hạn chế thể chế căn bản hiện đang kìm hãm Việt Nam. Riêng phần tôi, tôi sẽ tiếp tục dành tâm huyết và sức lực để hiểu và lý giải rõ hơn các bước phát triển đương đại ở Việt Nam với tư cách là một nhà phê bình thân thiện bên cạnh những người bạn trong và ngoài nhà nước hiện đang phấn đấu vì một tương lai tươi sáng.

Việt Nam còn đầy hứa hẹn. Nhưng kết quả hôm nay khiến ta có lý do để tạm ngừng lại trước khi tiếp tục. Quan điểm riêng của tôi là thách thức lớn nhất mà Việt Nam đang đối mặt xuất phát từ sự thiếu tính minh bạch và trách nhiệm giải trình trong hệ thống chính trị của mình; các đặc điểm thể chế mà đã trở thành gánh nặng nặng nề, phá hoại các nền tảng của sự tăng trưởng nhanh bền vững và công bằng xã hội.

Hôm trước khi diễn ra buổi bỏ phiếu về hiến pháp, nhà nước Việt Nam lại ban hành thêm một nghị định nữa hứa phạt những người nói xấu nhà nước hay đảng trên các mạng xã hội; điều này diễn ra ở một nước mà chỉ mới cách đây hai tuần lấy được ghế trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Khi được bầu vào hội đồng đó, Việt Nam đã cam kết cổ xúy nhân quyền trên toàn cầu và ngay tại Việt Nam. Đây quả thực là những giá trị mang lại nguồn cảm hứng tạo nên hiến pháp đầu tiên của Việt Nam. Thế rồi có đôi chút oái ăm. Hiến pháp do chính Hồ Chí Minh thẩm định và phê chuẩn vào năm 1946 có thể nói tiến bộ hơn và ủng hộ nhân quyền hơn hiến pháp được thông qua nhân danh ông 67 năm sau. Than ôi, quyết định của ông Hồ sau đó tước mất của Quốc hội bản chất dân chủ của cơ quan này vẫn còn ám ảnh Việt Nam hiện nay và rất có thể đe dọa các triển vọng tăng trưởng của nước này.

Ở Việt Nam, và thậm chí trong bộ máy nhà nước của nước này, không thiếu những người thông minh, có năng lực và tận tụy. Cái mà nước này thiếu là các thể chế cần thiết cho một nền kinh tế có hiệu năng cao. Với vị trí địa lý và vai trò đang trỗi dậy của Việt Nam trong thương mại thế giới, nền kinh tế của Việt Nam sẽ tiếp tục tăng trưởng. Nhưng tốc độ, những cách phân phối, và chất lượng của sự tăng trưởng đó sẽ còn đáng ngờ chừng nào nước này vẫn còn được cai trị theo cách không minh bạch. Có nhiều điều có thể học hỏi từ việc lắng nghe những nhà phê bình thân thiện ở cả trong lẫn ngoài nước, và trong lẫn ngoài nhà nước.

Đối với những người cố giữ hiện trạng, và những người có thiên hướng bắt chước thái độ đắc thắng kiểu Trung Quốc cho rằng mô hình độc đảng là khôn ngoan, việc thông qua hiến pháp và vào hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc là những dịp để dè bỉu những nước khác trên thế giới, đặc biệt là những nơi ủng hộ chủ nghĩa tự do và dân chủ (được xem là) ‘của phương Tây’. Thực ra, chủ nghĩa tự do và (nhất là) chủ nghĩa tân tự do và dân chủ phương Tây đang gặp khủng hoảng ở nhiều nơi; mà Mỹ là ví dụ điển hình. Nhưng có lẽ có thể rút được bài học từ cả phe Leninist [định hướng] thị trường lẫn phe tân tự do. Trong cả hai bối cảnh, giới quyền thế chính trị và kinh tế đã nắm quyền kiểm soát cỗ máy nhà nước để phục vụ cho các mục tiêu ích kỷ của họ. Điều cần thiết ở cả hai bối cảnh này là các thể chế và tinh thần hoạt động [chính trị và xã hội] mà có thể buộc chính trị phải phục vụ nhân dân.

Các hiến pháp có ý nghĩa hay vô nghĩa nhờ vào nội dung thì ít, mà nhờ nhiều vào mức độ ủng hộ và chấp nhận dành cho hiến pháp đó. Hôm nay ở Việt Nam, các đại biểu Quốc hội đã bày tỏ các sở nguyện của họ. Người ta tự hỏi quá trình cải tổ hiến pháp đã có kết quả ra sao nếu như Việt Nam đã có một hiến pháp khác, một hiến pháp bảo đảm cho người Việt được quyền có các quyền mà cả hiến pháp 1946 lẫn Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền đều hứa hẹn. Nếu có một hiến pháp như vậy, người Việt với mọi thiên hướng chính trị từ tả sang hữu, trong đó có Đảng Cộng sản, có thể đóng góp vào sự phát triển của đất nước trên một sân chơi công bằng hơn và minh bạch hơn. Cuộc bỏ phiếu hôm nay có thể được nhiều giới đón nhận với cảm giác thất vọng. Nhưng về mặt chính trị, Việt Nam hiện nay khá hơn nhiều so với cách đây chỉ một năm. Việt Nam ngày nay có một môi trường bàn luận chính trị sống động, nhìn chung không bị can thiệp, và rõ ràng là đa nguyên.

Sáng hôm qua, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói trước cuộc bỏ phiếu rằng sẽ có việc phải làm “sau khi chúng ta thông qua hiến pháp”, cho thấy trước cuộc kiểm phiếu cuối cùng rằng “gạo đã nấu thành cơm”. Ông cũng tuyên bố, với vẻ hơi tình cảm ủy mị, rằng giới lãnh đạo ủy ban hiến pháp của Quốc hội rất trân trọng thậm chí cả nhiều quan điểm bất đồng đã được trình bày trong và xung quanh quá trình sửa đổi hiến pháp. Chúng ta hãy hy vọng rằng ông và những người Việt khác thực sự chia sẻ tình cảm này.

Thay vì trấn áp ý kiến bất đồng bằng các chỉ thị, Việt Nam nên khuyến khích môi trường bàn luận chính trị công khai mới chớm nở và sự quan tâm ngày càng tăng của công chúng đối với chính trị. Những người cổ xúy cải cách, trong đó có tác giả bài này, tin rằng con đường đi đến thịnh vượng đòi hỏi phải có một hiến pháp thích hợp với những đòi hỏi bắt buộc về trách nhiệm giải trình và tính minh bạch hơn hiến pháp được thông qua hôm nay. Có ai bảo chính trị là chuyện dễ đâu. Nhưng, Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!

Chào đoàn kết,