Đi chết đi ĐCSVN bán nước
Nguyễn Phương Uyên
Tan rã là sự tất yếu của hiện tượng đang tự diễn biến, tự chuyễn hóa
và sự tự sát của đảng CSVN. Để đối phó với tình trạng bi đát hiện nay Bộ
biên tập Tạp chí Cộng sản phối hợp với các bộ sậu có liên quan tổ chức
Hội thảo Khoa học: “Phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyễn hóa” vì họ cho rằng:
“Thuật ngữ “tự diễn biến(TDB), “tự chuyễn hóa (TCH) chỉ thực sự
xuất hiện gần đây sau chiến lược “diễn biến hòa bình” của các thế lực
thù địch chống các nước XHCN và các nước có khuynh hướng tiến bộ không
theo quỹ đạo của CNTB. Bằng thủ đoạn chống phá, các thế lực thù địch tạo
sự TDB, TCH từ bên trong nội bộ”. (Tạp Chí cộng sản online ngày 9-6-2013)
Theo cựu đại tá QĐND Bùi Tín kể lại việc trung tướng Đặng Quốc Bảo
viết thư cảnh báo nhóm lãnh đạo chóp bu nguy cơ tan rã của đảng CSVN như
sau:
“Trong một bức thư gửi lãnh đạo, ông cảnh báo: “Đạo đức suy đồi,
tham nhũng bất trị lan tràn vì lãnh đạo không thật sự quyết chiến với
nó. Nó sẽ phá đảng từ bên trong, vì làm mất lòng tin của quần chúng.
Không ai phá, lật đổ, chính kẻ biến chất trong đảng tự phá, tự “lật đổ”
cái đảng này!” (Đàn Chim Việt online ngày 6-9-2009)
Với nguy cơ suy thoái về lãnh đạo và sự phân hóa trong nội bộ, TBT
đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, trong lần đến thăm Bộ Công an ông lên tiếng
cảnh giác một cách nghiêm trọng rằng:
“Bây giờ trong đảng cũng có sự phân hóa giàu-nghèo, có những
người giàu lên rất nhanh, cuộc sống cách xa người lao động; liệu rồi
người giàu có nghĩ giống người nghèo không?…
“Thực tế đã có bộ phận suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính
trị, đạo đức, lối sống. Có những người công khai bày tỏ ý kiến trái với
Cương lĩnh, Điều lệ đảng, làm trái nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng,
thậm chí có người “sám hối”, “trở cờ”; tình trạng tham nhũng, quan liêu,
xa dân, tổ chức không chặt chẽ, nhiều nguyên tắc của đảng bị vi phạm”. (BBC online ngày 28-8-2013)
Cùng một nhận định với TBT, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có bài viết về ngày 2-9 “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân”
đăng trên báo Người Lao Động cho chúng ta thấy được sự chia rẽ của đảng
CSVN ngày nay đã đến mức trầm trọng đến nỗi TBT đảng và Chủ tịch nước
phải lên tiếng trách mốc hằn hộc như sau:
“Xuất hiện những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn luôn rình rập
mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe”, thậm chí để “cõng rắn cắn
gà nhà…” (NguoiLaoDong online ngày 23-8-2013)
Do sự phát biểu của hai vị lãnh đạo đảng CS nói trên, PV Quốc Doanh là một đảng viên 30 năm tuổi đảng tuyên bố ông “không tiên tri, không đố kỵ”, nhưng ông lại viết bài cảnh báo rằng “Đảng CSVN nguy cơ tan rã” do sự xuất hiện của những hiện tượng tan rã như sau:
“An ninh văn hóa, nay tên gọi thấy sự bỉ ổi. Bởi bản chất văn hóa
vốn rất xa lạ với cấm đoán, áp đặt, rình mò, lén lút. Sinh ra an ninh
văn hóa làm việc đó chỉ có tác dụng duy nhất là đào hố chia rẽ đảng
CSVN, chia rẽ dân tộc Việt Nam, gây bất bình trong dân chúng đối với
đảng CSVN mà thôi….
“Nên một đảng viên đi biểu tình chống Trung quốc xâm lược, lại bị
một đảng viên khác đánh đập và đạp vào mặt, thì biết đảng CSVN chia rẽ
đến mức nào. Một đảng bị chia rẽ nhường ấy là đang đứng trước nguy cơ
tan rã”. (Bauxite ViệtNam online ngày 8-9-2012)
Nhà văn Đào Hiếu sau bao nhiêu năm tham gia cách mạng nay đã ngán
ngẩm vì đã thấy được cái chế độ mà mình đem sức vun bồi đã không được
như hoài bảo của ngày nào khi mới tham gia phục vụ mà trái lại:
“Hiện nay còn tệ hại hơn. Những người cầm quyền chỉ lo vơ vét, lo
ăn cắp, lo tranh giành địa vị, lo giết nhau, hạ bệ nhau, bỏ tù nhau…có
ai rảnh mà đi làm cách mạng vô sản, có ai dư hơi mà lo tới chuyện xây
dựng CNXH?
“Thực tế những người CSVN bây giờ đã bỏ đảng của họ rồi, đã bỏ
quên “cách mạng vô sản” trong tủ áo nhà cô bồ nhí nào đó, và đã đánh mất
chìa khóa rồi…
“Cho nên những người từng xếp bút nghiêng vào rừng “Chống Mỹ cứu
nước” đã phẫn nộ, kết án giới lãnh đạo đảng đi ngược lại quyền lợi dân
tộc, phản bội lý tưởng, phản bội xương máu của đồng bào đồng chí, đưa
đất nước đi vào con đường nghèo đói, độc đảng, toàn trị…” (Việt Tide số 367 ngày 25-7-2008)
Sự thống trị yếu kém và suy thoái của đảng CSVN làm nghèo đất nước
bằng cách chỉ biết dùng con ông cháu cha, hồng hơn chuyên như chuyện cô
bé Tô Linh Hương con của Tô Huy Rứa mới 24 tuổi vừa tốt nghiệp ngành báo
chí lại cho làm tổng giám đốc một công ty xây dựng lớn nhưng chỉ đủ khả
năng trình diễn được ba tháng là “bay”. Sự nhận xét của “ông” Trần Đình
Huỳnh trong “Bài học từ Cách mạng tháng Mười” đăng trên báo mạng lề đảng có viết như sau:
“Mấu chốt vấn đề là ở chỗ quần chúng nhìn thấy rất rõ nhiều cán
bộ không tương xứng với chức quyền, tổ chức đã sai lầm trong công tác
nhân sự, đặt người không đúng chỗ, giao cho những người cộng sản không
biết làm việc nhưng lại cản trở không cho quần chúng biết rõ sự thật vì
đằng sau những người ấy “là cả một bọn ăn cắp và bọn con buôn lẩn lút
rất tài…
“Cần phải thừa nhận, và không nên sợ phải thừa nhận rằng trong
100 trường hợp thì có đến 99 trường hợp là những người cộng sản phụ
trách không được sử dụng đúng theo khả năng của họ; họ không biết tiến
hành công việc của họ”. (VietNamNet online ngày 7-11-2011)
Bọn sâu dân mọt nước, bất tài vô tướng kéo bè kéo cánh, kết thành
nhóm lợi ích đục khoét công quỷ bằng mọi hình thức, mọi phương cách.
Ngay cả ông thủ tướng còn đưa cả 3 quí tử (Nghị, Phượng, Triết) cùng một
đám ngồi chơi xơi nước kéo nhau vào ăn hại ngân sách của bộ máy công
quyền cho nên ông Diệp Văn Sơn lo một “Xã 500 cán bộ đến nỗi lo cường hào mới”.
“Đọc bài “Rùng mình xã có 500 cán bộ” trên báo Nông Nghiệp Việt
Nam, đúng là rùng mình thật! Xã Quảng Vinh (huyện Quảng Xương, tỉnh
Thanh Hóa) có 15 thôn, 2.000 hộ, 9.500 dân. Như vậy gần 20 người dân è
lưng ra nuôi một cán bộ. Mỗi gia đình phải gánh 19 loại phí. Không nghèo
sao được! Lại nhớ cái thời “sưu cao thuế nặng”…
“Điển hình như việc ăn chặn tiền tết của chính phủ trợ cấp cho
người nghèo, tiền hỗ trợ ngư dân đánh bắt xa bờ, theo điều tra được ví
von chua xót hột lúa củ khoai cõng gần bốn chục lệ phí. Nhiều lệ phí cực
kỳ phi lý. Ngay một xã nay thuộc thủ đô, dù không hề có kinh mươn dẫn
nước dân vẫn phải đóng thủy lợi phí; ai không đóng sẽ không được chứng
giấy tờ”. (VietNamNet online ngày 2-7-2012)
Tai ách mà người dân đang mang nặng là nạn cướp đất của dân theo chủ
trương của đảng CSVN qua luật đất đai là của toàn dân, rốt cuộc người
dân không có đất đai gì. Thảm nạn Dân Oan lan tràn từ Nam chí Bắc, tiếng
oán than, tiếng kêu khóc ngút trời theo Giáo sư Tương Lai khi trả lời
Mặc Lâm là:
“Bởi vì nhân danh toàn dân, nhân danh nhà nước nên người ta sẵn
sàng cướp đất của người dân mà pháp luật thì đứng về phía những người ăn
cướp”. (RFA online ngày 16-102012)
Và vì thế mà những kẻ cướp đất thì trở thành những đại gia, tư bản
đỏ, còn người bị cướp đất thì từ tàn mạc khổ sở đến tù tội, nếu đi kêu
oan hết năm này đến tháng nọ đã chẳng được ai giải quyết mà còn phải vào
Trại Dân Oan.
“Có những trại giam do chính quyền độc tài nghĩ ra để giam giữ tù
chính trị. Có những trại giam dùng để thủ tiêu người Do Thái trong chế
độ Đức quốc xã, nhưng cũng có những nơi mà người cùng khổ vì bị bóc lột,
áp bức đã tự tập trung kéo tới tá túc trong thời gian tranh đấu cho sự
sống còn của họ trong một loại trại chưa từng có trong lịch sử loài
người “Trại Dân Oan”.
“Vườn hoa Mai Xuân Thưởng Hà Nội từ nhiều năm nay đã trở thành
quen thuộc với hàng ngàn Dân Oan từ khắp nơi trên đất nước đổ về tạm trú
thân trong lúc mang đơn gõ cửa các cơ quan tiếp dân của chính phủ…” (RFA online ngày 25-10-2013)
Nhà cầm quyền CSVN đã đưa dân tộc đến một thảm trạng bi đát tận cùng “dưới đáy” của cuộc sống theo như Bauxite Việt Nam mô tả:
“Ở dưới đáy có hàng trăm nghìn doanh nghiệp đã và đang phá sản;
hàng chục triệu con người lang thang cơ nhỡ; vô số người đàn bà phải ly
dị giả với chồng, từ bỏ con, đi sang nước người tìm miếng sinh nhai,
thậm chí đánh đổi chút phẫm giá làm người cuối cùng để được sống; hàng
ngàn vạn người hành khất, người già nằm vất vưởng trong xó chợ tối tăm,
ngày ngày ăn bằng chút cơm chan với nước lã; nhung nhúc những kẻ túng
quẩn sinh liều, trộm cắp, giết người, hiếp tràn lan mọi xó xỉnh; con
giết cha, chồng đốt vợ, anh em đuổi bố mẹ ông bà ra ngoài đường để chia
nhau chút gia tài còm…
“Dưới đáy có hàng triệu nông dân quanh năm suốt tháng đội đơn đi
khiếu oan vì mất đất, mất đến cả phần mộ tổ tiên, đánh đường ra tận Hà
Nội nằm vạ vật nơi đầu đường xó chợ để chờ được “ông chủ” tiếp, nhưng
cho đến trong lúc trong túi sạch nhẵn nhìn vào cửa “ông chủ” vẫn xa
thẳm, rồi họ lại được quân gia của ông chủ hốt hết lên xe chạy vù ngày
đêm về đổ xuống đầu làng, nơi túp lều tùm hụp của mình”. (Bauxite Việt Nam online ngày 16-10-2012)
Do sự độc tài toàn trị của đảng CSVN mà nhân dân ta đã có một số lớn
biến thành nô lệ. Không chịu được cuộc sống nô lệ, trong năm 2013 đã có
hơn 460 thuyền nhân Việt Nam liều chết bỏ nước ra đi tìm tự do (RFA
online ngày 5-9-2013). Theo tin đài BBC thì tổ chức phi chính phủ Walk
Free Foundation (WFF) có trụ sở tại Úc báo cáo tình trạng nô lệ trên thế
giới và Việt Nam như sau:
“Nô lệ Việt Nam – Việt Nam xếp thứ 64 trên tổng số 162 quốc gia
và đứng thứ 9 trong khu vực châu Á. Ước tính số người được cho là nô lệ ở
Việt Nam là 240.000 đến 260.000 người, theo báo cáo”. (BBC online ngày 17-10-2013)
Đứng trước sự thối nát và rệu rã của đảng CSVN, những cán bộ, đảng
viên còn chút lòng tự trọng đã tuần tự ra khỏi đảng. Nhà văn Đại tá Phạm
Đình Trọng, nguyên là một đảng viên đảng CSVN có lần trả lời Lữ Tống,
báo Người Việt ở Nam California cho thấy rằng đảng CSVN đang tan rã từng
mản lớn.
“…ra khỏi đảng là thức tỉnh của nhận thức, sự thức tỉnh này không
riêng cá nhân tôi mà nó mang tính thời cuộc. Thời này tôi nghĩ là thời
của tự thức tỉnh. Có rất nhiều anh em lớp trước hay cùng lứa với tôi,
đều có chức vụ đại tá, thượng tá cả…
“Vì thế tiếng nói từ bỏ đảng của tôi không phải là tiếng nói lẻ
loi hay duy nhất, mà là một trong những tiếng nói chung của rất nhiều
người như tôi mà thôi”. (Người Việt ngày 7-12-2009)
Hiện tượng tan rã của các đảng Cộng sản từ Liên Xô, qua Đông Âu và
Pháp làm cho đảng CSVN cuốn cuồn chạy ôm chân tên bá quyền Trung cộng
hầu kéo dài thời gian thống trị. Đảng CSTC cũng đang vất vã họp bàn cải
tổ, buộc phải trả lại quyền sở hữu đất đai cho người dân hầu cứu lấy số
phận mong manh của đảng. Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, nhà báo tự do ở Sài Gòn
cho rằng:
“Theo giới quan sát, Bộ chính trị Bắc kinh đang phải đối mặt với
nguy cơ sụp đổ, và tương lai đó sẽ không kéo dài quá lâu, từ 7-10 năm
tới”. (BBC online ngày 10-11-2013).
Đảng CS Pháp trước Đại hội 35 hơn 200 đảng viên các cấp long trọng tuyên bố “ly khai đảng cộng sản Pháp” vì theo cựu đại tá Bùi Tín thì:
“Đảng cộng sản Pháp suy sụp đến tận cùng đã vỡ từ bên trong,
không phải do kẻ thù nào từ bên ngoài phá hoại, lật đổ. Nó suy sụp, hắt
ra vì học thở thuyết Mác-Lênin, nguyên lý đấu tranh giai cấp và chuyên
chính vô sản nó theo đuổi không có sức sống…
“Đúng như ông Gorbachev từng nói: “các đảng cộng sản quá cũ không
còn khả năng tự đổi mới, chỉ có xóa bỏ, giải thể, xây dựng tổ chức mới,
dân chủ, đi với thời đại”. (Đàn Chim Việt online ngày 2-7-2010)
Tình hình sức khỏe của đảng CSVN qua sự nhận xét của ông Lê Hồng Hà,
nguyên Chánh văn phòng của Bộ Công an cộng sản khi trò chuyện với phóng
viên của tuần báo Việt Tide thì ông cho rằng “dân đang thắng, đảng đang thua”.
“Như thế tức là đảng cộng sản đã phải lùi, phải dừng lại. Cho nên
tôi cho rằng, Chủ nghĩa cộng sản đã bắt đầu phải ra đi, nhưng mà giới
lãnh đạo đang cố níu nó lại. Thành ra mới sinh ba cái quái thai là “nền
kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”…
“Tóm lại, xã hội băng hoại và đất nước nghèo đói là hai đặc trưng cơ bản của Việt Nam hiện nay”. (Việt Tide số 238 ngày 3-2-2006)
Nhân dân không còn tin đảng, quyền lực của đảng ngày càng mờ nhạt,
pháp luật này càng lỏng lẻo, bị mua chuộc nên buộc người dân phải “tự
xử”, có lần họ đã “tự” hạ sát mấy tên cẩu tặc, hiện tượng này khiến
những đại biểu Quốc hội xì hơi.
“Theo ĐB Huỳnh Ngọc Đáng, tự xử là quan niệm và hành vi xấu đáng
lên án vì vi phạm pháp luật. Là người Việt Nam, chúng ta xấu hổ và lo
lắng với những sự kiện tiêu cực đó nhưng về mặt chính trị và pháp lý cho
thấy đang xuất hiện những lo ngại mới về lòng dân”…
“Bộ máy chính quyền đầy đủ từ trên xuống nhưng cái tàu hút cát
chạy rầm rầm suốt ngày đêm, dân kêu lại bảo “tôi đi giám sát không
thấy”, thế là cái gì? Bộ máy của chúng ta quan liêu, tham nhũng cho nên
dân phải đứng dậy chống lại mình”. -ĐB Nguyễn Bá Thuyền bức xúc”. (Người Lao Động online ngày 31-10-2013)
Sự suy thoái quyền lực của đảng CSVN ngày nay đã hiện rõ qua những
hành động phản kháng của người dân mà trước đây chưa từng xảy ra để
chống lại một chế độ hèn nhát ném đá dấu tay. Mượn tay côn đồ, mượn tay
bọn du thủ du thực giả dạng thương phế binh hoặc công an bịt khẩu trang
giả dạng “nhân dân tự phát” để đàn áp nhân dân tập trung khiếu kiện vì
bị cướp đất đai, cướp nhà…Tức nước vỡ bờ, nhân dân đã bắt nhốt phó chủ
tịch huyện Sóc Sơn Hà Nội, bắt trói 6 cán bộ công an ở tỉnh Hòa Bình
cũng như những tiếng súng hoa cải của Đoàn Văn Vươn, hay tiếng súng bắn
vào đầu bọn ác bá ở Thái Bình của Đặng Ngọc Viết.
Những người cộng sản từng tự hào đảng ta ra ngỏ gặp anh hùng, nhưng
kiểm lại nào là liệt sĩ dởm Nguyễn Văn Bé, anh hùng ma Lê Văn Tám, anh
hùng rơm Phan Đình Giót, Tô Vĩnh Diện, Bế Văn Đàn, cộng thêm anh hùng
Núp. Nhưng ngày nay thì tất cả những loại anh hùng ấy được nhà thơ Hà Sĩ
Phu làm thơ tếu rằng:
“Anh hùng “Núp” nay sanh nhiều con cháu.
Núp cột đèn rình phạt xe đi
Núp bác Hồ, núp Mác núp Lê
Núp “16 chữ vàng” quỷ quyệt
Núp chủ nghĩa, núp Nhân dân…, kiếm chác!
Lũ sâu bự nội-ngoại xâm khai thác
Hút kiệt bình phong
Thành ngáo ọp dọa đe người
Để một thời đểu cáng lên ngôi…” (Dân Luận online ngày 18-8-2011)
Trước hiện tình bi đát của đảng CSVN, ông Trương Tấn Sang trong lần
tiếp xúc với cử tri Quận 1 Sai Gon,với tư cách một ứng cử viên ĐBQH đã
phát biểu:
“So với mục tiêu ngăn chận và từng bước đẩy lùi tham nhũng, chúng ta làm chưa tới, chưa thành công…
“Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con
sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia
người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu
đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này”. (ViệtNamNet online ngày 7-5-2011)
Trong khi đảng CSVN còn đang ra sức bám víu vào Điều 4 của Hiến pháp
1992 để duy trì sự độc quyền thống trị và Hiến pháp sửa đổi lại mang
tính chất thụt lùi hơn Hiến pháp cũ, làm như thế theo cụ nguyên thẩm
phán tòa án tối cao Trần Lâm khẳng định, bỏ Điều 4 hay không thì đảng CS
cũng đang tự sát.
“Sửa đổi Hiến pháp là phải sửa đội tận gốc. Việt Nam hiện nay là
độc đảng, toàn trị, Hiến pháp hiện hành nói thì dài dòng, nhưng thực ra
chỉ có Điều 4 nói lên tất cả. Bỏ Điều 4 là không còn chế độ hiện hành.
Vẫn cứ giữ Điều 4 thì việc sửa đổi Hiến pháp thành ra trò mị dân, như
một trò đùa gây phẫn nộ cho dân mà lòng dân đang sôi sục. Cuộc chơi với
lửa đã bắt đầu…” (Dân Làm Báo online ngày 29-2-2012)
Theo nguyên chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết thì bỏ Điều 4 trong Hiến pháp năm 1992 nghĩa là bỏ quyền thống trị độc đảng là “tự sát”, nhưng theo nhiều bậc lão thành cách mạng thì cho rằng “đa đảng hay là chết”.
Đứng trước nguy cơ tự sát, đảng CSVN không ngớt gọi nhau “chỉnh đốn”,
chỉnh đốn để được sinh tồn, chỉnh đốn để tiếp tục ngồi trên đầu trên cổ
nhân dân chứ không nhằm phục vụ đất nước thì thử hỏi có nên để đảng
CSVN “chỉnh đốn” hay không? ông Trần Minh Thảo đã viết bài “Dân tộc, đất nước hay chế độ?” nêu thắc mắc:
“Tại sao không chỉnh đốn đảng vì lợi ích của dân tộc, đất nước,
vì nhà nước pháp quyền, vì dân chủ xã hội, vì phát triển bền vững, vì
độc lập dân tộc, vì chủ quyền quốc gia mà chỉ nhắm đến lợi ích của đảng,
của chế độ?…
“…đảng chủ trương chỉnh đốn vì lợi ích “cùng chung ông tổ
Mác-Lênin”… không cùng lợi ích độc lập, toàn vẹn lãnh thổ, dân chủ, phát
triển bền vững”. (Bauxite ViệtNam online ngày 16-1-2012)
Chủ nghĩa Mác-Lênin được ghi trong Điều 4 thì đã bị coi là lổi thời
và CNXH thì đã thất bại theo sự nhận định của giáo sư Trần Phương,
nguyên Phó thủ tướng trong lần hội thảo về Dự thảo Cương lĩnh ông phát
biểu:
“…chủ nghĩa Mác- Lênin có điều đúng có điều sai, nhất là những dự
đoán của Mác và Lênin về cái gọi là CNXH, sai rồi, mà rõ ràng là thực
thi 70 năm đã thất bại rồi!” (RFA online ngày 17-12-2010)
Ngày sau giáo sư Phương phát biểu tiếp:
“Thế bây giờ CNXH của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta
nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi
cũng không biết cái CNXH mà chúng ta sẽ đi là cái CNXH gì đây?” (RFA online ngày 18-12-2010)
CNXH, cái chủ nghĩa “u u minh minh” (cách nói của tiến sĩ Đỗ
Xuân Thọ) mà đảng CSVN cố “tiến lên” đã được đương kiêm TBT đảng CSVN
Nguyễn Phú Trọng phát biểu như trước đây nhà văn Xuân Vũ nói mục tiêu
chỉ là “Đường đi không đến”.
“Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm,
đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay
chưa”. (Thanh Niên online ngày 26-10-2013)
Trung tướng Đặng Quốc Bảo là em chú bác với cố chủ tịch nước Trường
Chinh Đặng Xuân Khu trong lần trò chuyện với đại tá Tạ Cao Sơn và đại tá
Quách Hải Lượng, ông nói thẳng thừng như sau:
“Những người cộng sản không học được ở CNTB. Cho nên, khi lên cầm
quyền đã thu tóm quyền lực vào đảng, rồi chỉ là tập đoàn, một nhóm
người, cuối cùng là quyền lực của một người. Đảng cộng sản độc tài là
như vậy, chúng ta cần tạo cho CNTB xuất hiện ở Việt Nam…
“Tôi chống Đại hội 4 (cứ nói như vậy) vì tôi thấy CNXH suy thoái,
tôi cảm thấy CNXH đổ vỡ, khi Trung quốc chống lại Liên Xô là bắt đầu đổ
vỡ hệ thống XHCN rồi (sau này Liên Xô và Đông Âu sụp đổ là sự chứng
minh cho suy nghĩ của tôi lúc đó…
“Ta độc tài cộng sản. Sai lầm lớn nhất là ta dùng chuyên chính vô
sản (thu cái độc tài cho một đảng, một nhóm người trong đảng nhân danh
là cộng sản rồi cuối cùng là độc tài của một cá nhân)…
“Độc tài cộng sản ghê lắm. Thâu tóm quyền lực, lừa bịp nhân dân, biến người dân thành nô lệ…
“Trung quốc tham vô đáy, không khéo ta sẽ từng bước trở thành bộ
phận Trung quốc. Vì nói phải ngã về Trung quốc để được yên là chủ nghĩa
đầu hàng, chủ nghĩa thất bại. Ngã theo Trung quốc thực chất là bán
nước”. (Đàn Chim Việt online ngày 3-9-2009)
Do sự sai lầm, sự áp đặt đường lối thống trị của đảng CSVN bằng Điều 4
Hiến pháp nên bị phản ứng trong toàn dân, nhất là giới trí thức cách
mạng, cho nên đảng CSVN buộc phải tuyên bố sửa đổi Hiến pháp. Tuy nhiên
nếu sửa đổi theo ý nguyện của nhân dân thì đảng CSVN sẽ không còn chỗ
đứng, vì thế cho nên ông Nguyễn Phú Trọng đặt sẵn tiền đề cho việc sửa
đổi Hiến pháp 2013 với một sự lú lẫn tréo ngoe như sau:
“Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân
dân và vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân; nhân
dân thực hiện quyền lực nhà nước thông qua tổ chức nhà nước dưới sự lãnh
đạo của đảng…Nhà nước ta không tam quyền phân lập”. (RFA online ngày 21-5-2012)
Sau lời tuyên bố của ông TBT Trọng, Giáo sư Tương Lai, nguyên Viện
trưởng Viện Khoa học xã hội Việt Nam lên tiếng phân tích như sau:
“Một nhà nước mà tuyên bố không tán thành quan điểm tam quyền
phân lập thì ai kiểm tra khi mà những nhóm đặc quyền đặc lợi tha hồ tung
hứng?…
“Một nhà nước không có tam quyền phân lập là một nhà nước toàn
trị và như vậy thì không có ai chịu trách nhiệm cả. Thí dụ bây giờ ngoài
lãnh đạo Vinashin và Vinalines thì trên hết ai là người chịu trách
nhiệm vế vấn đề đó? Người đó phải được đưa ra xét xử chớ? Vì đã để thất
thoát hàng trăm ngàn tỷ của nhân dân chớ không thể nói một cách mơ hồ
hay đổ cho người lãnh đạo Vinashin, Vinalines. Tôi cho rằng tam quyền
phân lập là biện pháp rất quan trọng để chống tham nhũng”. (RFA online ngày 27-5-2012)
Đảng CSVN phải biết hổ thẹn khi trong 3 triệu đảng viên hết thời đưa
tên Trọng Lú lên làm TBT có nhiều quyền lực mà trí lực thì không, cho
nên đại tá QĐND Phạm Xuân Phương, người nhiều năm công tác trong Cục
chính trị lên tiếng thóa mạ sau lời phát biểu một cách ngô nghê của ông
Trọng như sau:
“Cơ bản ông ấy không đủ khả năng để ông ấy hiểu nhưng bên cạnh ấy
nó cũng là quyền lợi. Ông ta ngu dốt lại hưởng tất cả mọi quyền lợi thì
việc gì mà thay đổi trong khi ông ta lại đang làm vua ở xứ sở này…
“…ông Trọng ổng lại mang trình độ sơ cấp ra ông ấy làm”. (RFA online ngày 30-10-2013)
Nhà báo Tống Văn Công lấy tên là Thiện Ý khi viết bài “Đổi mới đảng, tránh nguy cơ sụp đổ!” khi nói về vai trò của đảng CSVN, ông viết:
“Nói “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”, người
dân thắc mắc: “Trong lịch sử chưa có ai làm chủ mà không được lãnh đạo,
lại còn bị người khác lãnh đạo!”
“Nói ‘thông qua dân bầu cử Quốc hội’, người dân bảo: ‘Lâu nay vẫn là đảng cử, dân bầu!’
“Nói ‘Quốc hội là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất’, người dân
bảo: ‘Quốc hội bao giờ cũng họp sau khi đảng họp và để ra nghị quyết
chỉ đạo cho Quốc hội phải làm gì”. (Talawas online ngày 19-9-2009)
Cuộc họp sửa đổi Hiến pháp của Quốc hội kéo dài trên một tháng và chi phí theo tiến sĩ Lê Đăng Doanh ước tính thì “Cuộc họp ngốn 250 tỷ đồng không kể chi phí thời gian cũng như chi phí của các cấp…” Như
vậy cho thấy chính quyền CSVN đã phí phạm một số lớn tiền xương máu của
nhân dân đóng góp và theo luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó chủ nhiệm
văn phòng Quốc hội thì Hiến pháp mới chỉ thể chế hóa cương lĩnh của đảng CSVN và mang tính chất thụt lùi.
“Theo quan điểm của đảng CSVN, thì Hiến pháp là thể chế hóa Cương
lĩnh của Đại hội đảng lần thứ 11 (2011). Như vậy, có thể nói là , họ
viết Cương lĩnh đó trong Hiến pháp, với văn chương pháp luật, với hệ
thống pháp luật, bằng pháp luật…
“…thực sự là cái (dự thảo) Hiến pháp mà đem ra cho Quốc hội thông
qua thì đó là gần như bê nguyên văn của Cương lĩnh của Đại hội đảng 11
vừa qua. Thì đó là một thực tế của pháp luật Việt Nam…
“Quốc hội Việt Nam bây giờ 92,26% là đảng viên, cho nên khả năng để mà sửa đổi cái gì cũng là khó khăn…
“Quốc hội Việt Nam họ cũng phải làm theo những điều đảng đã quyết
hết rồi. Trong một “xã hội toàn trị”, thì đó là điều mình cũng khó
hiểu, mà cũng dể hiểu”. (RFI online ngày 27-10-2013)
Muốn biết CSVN có tôn trọng Hiến pháp hay không xin hãy nghe ông
Nguyễn Đình Lộc, nguyên Bộ trưởng bộ Tư pháp của cộng sản tuyên bố:
“Muốn sửa đổi Hiến pháp, phải chờ đảng quyết, đảng quyết rồi mới thành quyết định của Quốc hội…
“Khi thông qua luật không đúng với tinh thần Hiến pháp thì không
ai “nhớ” đến Hiến pháp. Như thế mới thấy tinh thần bảo Hiến, tôn trọng
Hiến pháp chưa có truyền thống”. (Tuổi Trẻ online ngày 11-10-2007)
Một lần nữa cho thấy nhà báo Thiện Ý nói đúng là vừa rồi Trung ương
đảng CSVN vội vã họp trước kỳ họp Khóa 6 của Quốc hội để “ra lệnh” cho
Quốc hội thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 2013.
TBT đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đã ngang nhiên tuyên bố một cách trịch thượng và hàm hồ rằng:
“Hiến pháp của quốc gia là văn kiện đứng hàng thứ hai sau cương lĩnh đảng”.
“Đại tá Phạm Đình Trọng, một cựu đảng viên cộng sản nói với chúng
tôi: “Điều ông ấy nói vô cùng thảm hại, vô cùng nguy hại cho đất nước.
Đưa cương lĩnh của đảng lên trên Hiến pháp, lên trên pháp luật là một
điều lú lẫn, một điều xằng bậy không thể chấp nhận được…
“Dân tộc Việt Nam có một ông đứng đầu đảng cầm quyền mà nhận thức
như vậy thì nguy hiểm quá. Với một đảng cầm quyền mà nhận thức như vậy
thì đất nước Việt Nam mãi mãi là đất nước vô pháp luật”. (RFA online ngày 2-10-2013)
Trong bài“Bi kịch Việt Nam”, cựu đại tá QĐND Phạm Đình Trọng
đã nói rõ về thực chất của đảng CSVN để cho nhân dân Việt Nam chọn cho
mình một thái độ và có trách nhiệm với tiền đồ Tổ quốc.
“…đảng CSVN, một tổ chức chính trị đã dùng bạo lực tàn nhẫn ứng
xử với dân tộc Việt Nam văn hiến và đã đem lại cho nhân dân Việt Nam gần
một thế kỉ cách mạng, chiến tranh đẫm máu, li tán dân tộc, tan hoang
đất nước.
“Đảng cộng sản tồn tại bằng độc quyền quyền lực. Xóa bỏ độc quyền
quyền lực là xóa bỏ sự tồn tại của đảng cộng sản. Hiện nay đảng cộng
sản đã là một sản phẩm lỗi thời của lịch sử. Muốn tồn tại, đảng cộng sản
chỉ còn hai lựa chọn: Hoặc dùng bạo lực hùng hậu có trong tay duy trì
độc quyền quyền lực. Hoặc đổi mới để tham gia vào tiến trình dân chủ đa
nguyên…
“Đảng cộng sản tự đặt vào thế đối lập với nhân dân, trở thành vật
cản của dòng chảy lịch sử, kìm hãm đất nước trong trì trệ, đưa đất nước
vào khủng bố, đàn áp đẫm máu, vào bạo loạn, rối ren, giam cầm nhân dân
trong ngục tù, nhục hình của chuyên chính vô sản, đày ải, vô hiệu, thủ
tiêu nhiều tài năng, trí tuệ và khí phách dân tộc…
Một đảng phải tồn tại bằng bạo lực, phải lấy tiền thuế của dân
nuôi một bộ máy công an khổng lồ chỉ biết còn đảng còn mình để trấn áp
tiếng nói tự do dân chủ của nhân dân để duy trì sự tồn tại của đảng, một
đảng đạp vào mặt dân và bỏ tù trí thức vì trí thức nói sự thật thì đảng
đó không còn bình thường nữa mà đã là tầm thường rồi”. (Đàn Chim Việt online ngày 7-2-20120
Cùng với sự nhận định của đại tá QĐND Phạm Đình Trọng, đại tá CAND Lê
Hồng Hà, nguyên Chánh văn phòng Bộ Công an cho chúng ta thấy rõ hơn bộ
mặt ăn hại của đảng CSVN ngày nay khi trả lời phỏng vấn của BS Phạm Hồng
Sơn:
“Thực tế đã cho thấy dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN thì càng phát
triển lại càng tụt hậu về nhiều mặt so với các nước trong khu vực. Xây
dựng và phát triển đất nước mà lại theo chủ nghĩa Mác-Lenin thì sai hoàn
toàn. Chủ nghĩa Mác-Lenin là một học thuyết đấu tranh giai cấp, là một
học thuyết phản phát triển…
“Trung quốc đã và đang ráo riết thực hiện những kế hoạch dữ dội,
xâm nhập, ảnh hưởng, chèn ép, bao vây mọi lĩnh vực, kinh tế, an ninh,
quốc phòng, lãnh thổ, nhằm thực hiện ý đồ cuối cùng là thôn tính Việt
Nam. Còn về phía Việt Nam thì nhiều cán bộ lãnh đạo của Việt Nam lại đã
và đang bị Trung quốc mua chuộc và khống chế…
“ Còn về đội ngũ của đảng, đặc biệt là hàng ngũ cầm quyền, đã bị
tha hóa, tham nhũng, xoay sở, vô cảm với đất nước, xã hội. Vì vậy đảng
hiện nay chỉ còn vai trò kìm hãm xã hội thôi”. (Dân Làm Báo online ngày 7-3-2012)
Ngay sau khi hòa bình và thống nhất đảng CSVN đã lòi ra bộ mặt phản
bội, phản bội ngay cả với những đồng chí cùng sát cánh bên nhau trong
chiến tranh. Họ đã trắng trợn phản bội những tổ chức đã từng hợp tác như
MTDTGPMN, đảng Xã hội và đảng Dân chủ bị giải thể ngay sau khi đấu
tranh thành công. Trong lần phát biểu tại Ủy Ban Trung ương MTTQVN, giáo
sư Tương Lai nhận định:
“Nhưng khi đã giành được chính quyền, trở thành đảng cầm quyền
quên dân, chỉ biết ra sức dạy cho dân biết ơn đảng mà quên dạy điều quan
trọng hơn là đảng phải biết ơn dân. Vì thế mới có chuyện một bộ phận
không nhỏ ngồi trên đầu trên cổ dân, hạch sách nhũng nhiễu dân, áp bức
bóc lột dân. Người ta dùng dùi cui nện dân, chĩa súng vào dân với tâm
niệm rằng “còn đảng là còn mình”. Chính vì thế mà đã có bà má miền Nam
nói thẳng với cán bộ rằng “Nếu thế này thì trước đây tao đâu có đùm bọc,
che chở, nuôi tụi bây”. (Đàn Chim Việt online ngày 8-9-2013)
Nhà báo Trần Ngọc Thành trong bài “Thế nào là phản bội? Ai phản bội?” và ông đã nói rõ kẻ phản bội đã nhận hậu quả đau thương do sự phản bội của họ.
“Tôi phải vứt thẻ đảng từ năm 1990, khi hiểu thế nào là chủ nghĩa
cộng sản và chế độ độc tài cộng sản, khi chứng kiến tận mắt sự sụp đổ
của CNCS tại Đông Âu và Liên Xô….
“Thật là trớ trêu: chủ nghĩa cộng sản lấy giai cấp công nhân làm
nền tảng, làm chỗ dựa vững chắc, thì chính giai cấp công nhân lại là kẻ
đào mồ chôn CNCS. CNCS coi CNTB là kẻ thù giai cấp công nhân lại đấu
tranh để được đi theo CNTB…
“…những người lãnh đạo đảng cộng sản đã thành công: Biến những
người CSVN trung thực, dũng cảm trong chiến tranh thành những con người
nhu nhược”. (Đàn Chim Việt online ngày 19-10-2011)
Viết đến đây tôi bàng hoàng đọc tin “Tàu lặn 100 triệu ‘thổi’ lên 130 tỉ”!
Thì ra CSVN mua sắm máy bay, tàu lặn chỉ để bòn rút ngân sách quốc gia
chớ không nhằm bảo vệ Tổ quốc. Đây mới chỉ là một vụ, còn biết bao nhiêu
vụ nữa chưa bị bể bạc? Thử hỏi cả một bầy sâu đục khoét như thế này
nhân dân Việt Nam có chịu nổi không? Và còn chịu nổi đến bao giờ?
“Công ty cho thuê tài chính II do Vũ Quốc Hảo chủ mưu…
“…Hảo chỉ đạo nhân viên Công ty Cát Long Hải thông qua Hoàng Lộc,
Tổng giám độc Công ty Vinaco, để thẩm định, nâng giá thiết bị tàu lặn
lên 130 tỉ đồng (nâng giá lên đến 1.300 lần). Sau đó, Hảo chỉ đạo các bộ
phận nghiệp vụ căn cứ vào kết quả thẳm định giả này, lập hồ sơ cho thuê
tài chính, hồ sơ mua, bán tàu Tinro 2 với giá 130 tỉ đồng để giải ngân
số tiền 130 tỉ đồng, lãi suất 1,17% tháng, thời hạn 60 tháng. Đến nay
Công ty Cát Long Hải vẫn nợ ALCII 130 tỉ đồng tiền gốc và không có khả
năng thanh toán”. (Thanh Niên online ngày 3-11-2013)
Do sự đục khoét công quỷ, sự suy thoái chính trị, đảng CSVN đang đi
đến bước đường cùng theo quy luật. Nhà báo cựu Đại tá QĐND Bùi Tín nhận
định rằng:
“…thời kỳ tan rã của phong trào cộng sản thực tiễn, giai đoạn mạc
vận của học thuyết Mác- Lênin từng cổ súy bạo lực, chiến tranh, máu đổ
đầu rơi, và tình trạng suy thoái toàn diện của đảng CSVN không có cách
gì cứu vãn nổi”. (VOA online ngày 28-10-2013)
Vậy 90 triệu người dân Việt Nam có tiếp tục khoanh tay trước sự độc
quyền thống trị của cộng sản qua Điều 4 Hiến pháp nữa không? Người dân
Việt Nam có thấy nhục khi biểu tình chống quân xâm lăng mà bị cộng sản
đàn áp, đạp vào mặt, bắt đưa vào trại Phục hồi nhân phẫm hay không? Nhân
Việt Nam có thấy trên 100 ngàn người dân Hồng Kông biểu tình chống tên
Chưởng quảng Lương Chấn Anh thân Trung cộng hay không? (VOA online ngày
29-7-2012). Người dân Việt Nam có thấy hàng chục ngàn Người dân Phi Luật
Tân biểu tình chống Trung cộng xâm chiếm biển đảo của họ có Mẹ Nấm ở
Việt Nam qua tham dự hay không? Người dân Việt Nam có thấy hàng chục
ngàn Người dân Campuchia mới đây xuống đường chống chính phủ Hun Sen
gian lận bầu cử hay không? Người dân và Quốc hội Việt Nam có đọc bản tin
“50 ngàn người dân Thái Lan biểu tình và toàn bộ 141 thượng nghị sĩ bác bỏ dự luật của thủ tướng bảo trợ?” (RFI
online ngày 12-11-2013) Sĩ khí của tổ tiên người Việt Nam với niềm tự
hào truyền thống bất khuất để ở đâu mà mãi cúi đầu dưới ách thống trị
của bè lủ cộng sản tham tàn, liệt kháng hết rồi sao? Không lẽ ở Việt Nam
giờ chỉ còn đơn lẻ một số ít blogger như nữ sinh viên Nguyễn Phương
Uyên dám dõng dạc tuyên bố chống đảng cộng sản ngay giữa phiên tòa?
Thanh niên, sinh viên Việt Nam ngày nay ở đâu, trong vũ trường hay ở các
quán bia ôm, quán karaoke?
Đảng cộng sản Việt Nam ngày nay chỉ có số lượng tuyên bố là 3 triệu
chớ thực chất chỉ có một bầy sâu thuộc nhóm lợi ích và một số con ông
cháu cha núp bóng, ngoài ra đa số là những đảng viên vô tích sự hoặc
những đảng viên già còn bám sổ lương hưu hay những tên công an chỉ biết
còn đảng còn mình. Nếu mai đây đảng cộng sản tan rã rồi thì số phận
những tên này sẽ ra sao?
“Ôi nhân dân nhẫn nhục đến bao giờ?
Xiềng xích nào trong đầu Người trói buộc?
Nỗi nhẫn nhục nuôi béo bầy bạch tuộc
Trăm vòi đang hút kiệt nước non này…”
(Bùi Minh Quốc – Bauxite ViệtNam online ngày 29-9-2012)
Đâu rồi những nhà cách mạng lão thành, dù ngày nay tuổi già sức yếu
quí vị hãy ráng ngước mặt lên, ngẫng đầu lên “Phù thế giáo một vài câu
thanh nghị”, dìu dắt Thanh niên Việt Nam hiên ngang giải phóng dân tộc,
giành độc lập, tự do dân chủ, bảo vệ Tổ quốc như ngày nào quí vị đã làm.
Thanh niên sinh viên Việt Nam hãy cất cao tiếng hát “Dậy mà đi”, có như vậy quí vị sẽ được thanh thản mà không thẹn với tiền nhân khi về cỏi. Nếu không, bia miệng để muôn đời như “đại tướng cầm quần”.
Trương Đại Nghĩa