Thứ Năm, 14 tháng 10, 2010

Ngày tàn của một chế độ (vc) sắp cận kề

"Quan nhất thời, dân vạn đại" câu thành ngữ và cũng là một lời khuyên bảo cho tất cả chúng ta.Thiết nghĩ không ai lại không nhận thức được điều đó.

Người cộng sản cũng không ngoại lệ.Họ biết,mức am hiểu của họ cũng tương đối khá đầy đủ,tuy nhiên bởi nhiều lý do mà nguồn gốc xuất phát của nó hoặc từ ảo tưởng hoặc từ tham vọng tiền bạc quyền lực...Những lý do này đã và đang buột chặt họ vào những động thái tiêu cực mụ mị đồi bại mà hệ quả của những động thái trên đã đưa đến nhiều thảm trạng trong suốt chiều dài nắm quyền,đã tạo ra những hậu quả tồi tệ như chúng ta đã thấy.

Thật sự,họ chẳng qua là một đảng cướp có giấy phép.Ngay như chính bản thân họ cũng đã khẳng định điều ấy vào những ngày tháng của thuở ban sơ.Chính từ miệng Hồ Chí Minh đã không ngần ngại dùng từ " cướp chính quyền " để hô hào kêu gọi đồng bào đứng lên trong mùa cách mạng tháng Tám,từ đó họ không ngớt tự hào trong từ ngữ cướp và tiếp tục đi cướp cho đến ngày miền Nam đã lọt vào tay bọn họ.Song,sự việc không hẳn chỉ dừng lại nơi đó mà họ tiếp tục cướp nhiều thứ khác.Đánh tư sản,đổi tiền,kinh tế tập trung nông ngư nghiệp,hợp tác xã,kinh tế thị trường theo định hướng XHCN vân vân...

Dạo ấy,bao nhiêu chuyến xe quân sự lẫn dân sự ào ạt " vào vơ vét về " của bọn người rừng nghèo nàn lạc hậu,từng cái TV trắng đen,từng chiếc đồng hồ có người lái,từng chiếc xe Honda xe đạp tầm thường cũng như bao thứ tầm thường khác của một xã hội mà họ cho là đói khổ,kềm kẹp bởi Mỹ Ngụy !.

Họ tiếp tục cướp đi những giá trị về tinh thần về văn hóa về đạo lý... để bù lắp lại khoảng trống là những khối nhũng nhiễu hung tàn gian xảo băng hoại theo tinh thần của những tháng ngày cải cách ruộng đất,đấu tố 1953-1956.Con tố cha,vợ tố chồng,hàng xóm đố kỵ lẫn nhau,gây những mầm mống hoài nghi tố giác đáng sợ.Hệ quả ghê gớm của một chủ trương lừa bịp đã đưa đến một xã hội hôm nay ăn gian nói dối mà không hề ngượng miệng.

Như đã nêu trên,họ là một băng đảng có môn bài.Đám tham quan từ mọi ngành mọi cấp,từ thủ đô,thành phố cho đến các tỉnh quận huyện,thậm chí ngay cả xã thôn qua những chiêu bài qui hoạch xây dựng,một kế hoạch cướp của,cướp nhà cướp đất từ dân chúng một cách hợp pháp.Hãy nhìn vào lớp dân oan khiếu kiện cũng như hàng kho đơn tố cáo nằm mục rỗng thì đã hiểu.

Một thể chế dựa trên nền tảng là cướp và độc tài hung hãn bạo hành thì có bao giờ trường tồn.Tuy nhận thức được vô vàn điều sai trái đó, thấy được những nghịch lý của một xã hội nhưng họ vẫn tiếp tục theo một con đường sai lầm là bởi trên con đường đó,nó sẽ phục vụ cho chính bản thân và băng nhóm riêng họ.Những người cộng sản là những người am hiểu tường tận hơn ai hết về ngày tàn của họ sẽ không xa,cho nên trong sinh hoạt đời sống của họ hằng ngày,có thể hiện những chỉ dấu mà không cần tinh ý lắm,người ta cũng nhận thấy được.
Người xưa thường nói: Làm dữ lo xa,quả vậy.Những dấu hiệu rõ nét ấy là:

- Gởi tiền ra nước ngoài : Tận dụng mọi cách,hoặc mua nhà cửa,hùn hạp cổ phần kinh doanh,xuất nhập cảng không cần lời,gởi tiền cho bà con người thân giữ giùm và nhiều nhất là ký thác số tiền lớn vào những ngân hàng quốc tế.

- Cho con cái đi ra nước ngoài một cách ồ ạt :Trong cái gọi là gởi đi du học nhưng thực chất của vấn đề là dọn sẵn một bãi đáp an toàn để dung thân khi hữu dụng.Điều này,các quan chức từ trung ương cho đến địa phương tỉnh huyện,họ đã ngầm thông báo cho nhau về những bước chuẩn bị.Ít có quan chức nào ở các cấp nêu trên mà không cho con cháu đi ra ngoại quốc,nó đã là một phong trào rõ nét.Thế thì vấn đề là tại sao lại có một phong trào như vậy trong hiện tình đất nước hôm nay ?.Câu trả lời rất đơn giản như đang giỡn là : " Tẩu vi thượng sách " trong Tam thập lục kế.

- Tìm sự che chở bảo kê dưới thế lực Trung Cộng hầu kéo dài sự cai trị : Sẵn sàng cúi đầu qui hàng trước sự ngang nhiên xâm lấn của Bắc triều,chấp nhận nhục nhã quì gối làm những tên thái thú đê hèn.
Nhìn vào một tập thể nhà cầm quyền mà đa số,nếu không muốn nói là ai ai cũng lo tranh thủ chụp giựt tham nhũng hối lộ khi mình còn đương quyền thì đã thấy rõ sự bát nháo của đám quần thần không còn một chút mảy may tin tưởng lý tưởng hoặc chính nghĩa.Thủ tướng " ăn " theo kiểu của thủ tướng.Tổng bí thư thu theo kiểu tổng bí thư.Các bộ ban ngành tỉnh huyện xã đớp theo cung cách của mỗi cấp,mạnh ai nấy vơ vét,kẻo không còn lấy cơ hội.

Sự thật đã nhan nhãn trần truồng không ai mà không nhìn thấy.Một đảng,một tập thể cầm quyền nhũng nhiễu đốn mạt như thế thì hoài vọng xây dựng một Tổ Quốc văn minh giàu mạnh,độc lập tự do hạnh phúc là điều không tưởng.

Trong bối cảnh như thế,chúng ta,những đứa con của Tổ Quốc đang sống lưu vong phải nghĩ gì và làm gì khi chúng ta là một tập thể có nhiều năng lực về nhiều mặt ắt có và đủ cho một đời sống văn minh nhân bản và tiến bộ.Là một hậu phương vững mạnh về mọi mặt,hậu thuẫn cho một tiền tuyến vững chắc trong quốc nội.Từ nhận thức được chỗ đứng quan trọng mà chúng ta đang có hầu ý thức được trách nhiệm và bổn phận của những đứa con xa xứ luôn nghĩ đến quê hương,nơi đã chôn sâu nắm rốn,nơi còn lại bạn bè cùng những mảnh đời khốn khó của một dân tộc lầm than,của một tương lai giòng giống Lạc Việt.

Chúng ta hãy làm những gì mà trong phạm vi khả năng cho phép,không cần đao to búa lớn mà hãy bắt đầu bằng những việc nhỏ như thông tin giảng giải cho người thân nơi quê nhà biết được những gì đã và đang xảy ra trên quê hương của chúng ta.Vạch cho họ thấy được những mưu đồ đen tối cũng như những hành vi phản quốc của bọn thái thú đan tâm biến đồng bào thành tầng lớp lao nô...

Hãy cảm thông và chia sẻ những khốn khó đầy ải hành hạ trả thù của bọn vô liêm sĩ đối với những gương hào hùng dũng cảm đã cũng như đang hy sinh phần đời của mình cho công cuộc Dân Chủ Độc Lập Nhân Bản và Phồn Thịnh của tương lai Đất Nước.Những chiến sĩ dân chủ này,tuy họ không cô đơn nhưng rất thiếu thốn về nhiều mặt: Sự khích lệ,thuốc thang điều trị,tích cực trợ lực cho cuộc sống khó khăn...Đó là những nhu cầu hết sức thực tế mà bản thân họ không thể tự gánh vác nỗi.Họ rất cần chúng ta.

Lời gởi cho Quốc nội:Những phát minh về kỹ nghệ tin học vào thế kỷ 21 này,đã nối liền con người với nhau gần hơn.Sự độc diễn bưng bít một chiều đã từng bước nhường lại cho sự quảng bá thông tin của quần thể nhân loại.Mong rằng những bà mẹ,những người cha,những đứa em học sinh sinh viên sớm nắm bắt lấy để trang bị cho chính mình một tầm nhìn trung thực.

Tâm tình đến những chiến sĩ dân chủ :Thật sự,các anh chị không cô đơn,bất thể thứ gì cũng có cái giá của nó.Sự kiên cường,bầu nhiệt huyết với một niềm tin vào chính nghĩa cho cả dân tộc,các anh chị là những con người cao cả dũng trung,là niềm tin là hy vọng cho một tương lai lai xán lạn của Tổ Quốc.Đất nước sẽ mãi mãi ghi ơn của những đứa con thân yêu bất khuất hào hùng.Ngày chiến thắng sẽ không còn xa nữa,chúng ta hãy kiên định niềm tin.

Lời nhắn nhủ tới những người cầm vận mệnh đất nước : Các vị hẳn không quên tên Trần Ích Tắc ( 1254-1329 ) đã đan tâm phục vụ dưới trướng của ngoại bang Thoát Hoan,hẳn nhớ như in tên vua hèn Lê Chiêu Thống ( 1765-1793 ) cõng Mãn cắn nhà.Thời gian,đã hơn 700 năm và sẽ còn mãi mãi,lịch sử sẽ không ngớt nguyền rủa khinh bỉ.Hồ Chí Minh,Phạm Văn Đồng sẽ phải gánh chịu với việc du nhập chủ thuyết ngoại lai cũng như sẽ muôn đời bị nguyền rủa với bức công hàm ngày 14/09/1958 chối bỏ chủ quyền của quốc gia trên hai quần đảo Hoàng-Trường sa cho ngoại bang Trung Cộng. HCM đã nói với toàn thể bộ chính trị CSVN là khi ấy là : "Bạn giúp ta từ chân tới răng, nay không có lý do gì mà không giao cho bạn hai cái hòn đảo mà chỉ toàn là cứt chim ấy !!! ".

Lê Khả Phiêu,Lê Công Phụng,Đỗ Mười,Lê Đức Anh,Nông Đức Mạnh cùng tập đoàn bộ chính trị sẽ chịu ô danh muôn thuở khi dâng bán đất đai của sáu tỉnh dọc biên thùy và vịnh Bắc bộ của Tổ Quốc mà cha ông,tiền nhân đã đổ biết bao xương máu để gầy dựng và gìn giữ.Lịch sử sẽ phán xét,lớp thế hệ ngàn sau cũng sẽ hận căm khinh khi ghê tởm.

Đảng cộng sản : Là một đảng cướp và bán nước,sẽ xú danh ngàn đời,là một trong những vết nhơ của lịch sử Việt Nam.Đó là nỗi ô nhục cho toàn dân Việt cũng như của toàn thể nhân loại mãi đến ngàn năm sau.Một mớ lý thuyết mụ mị hoan tưởng,một thể chế độc tài tàn bạo đã và đang bị loài người văn minh nhân bản đẩy vào dĩ vãng của tối tăm.Đó là một sự thật hiển nhiên không chối cãi.Sớm từ bỏ cái vũng lầy nhơ nhuốc mà con người xa lánh,thiết tưởng là một điều nên mau quyết định ngay bây giờ.

Đặc biệt riêng cho công an cảnh sát : Câu ngạn ngữ " Đời cha ăn mặn,đời con khát nước" mà người đời đã răn thật không sai.Tất cả những việc làm đều có hệ lụy.Làm việc thiện thì bản thân và con cháu được tự hào,làm việc ác thì nhận lãnh hậu quả nhãn tiền.Bao tấm gương nhan nhãn trong xã hội mà các người cố tình không nhìn thấy hoặc cố bịt mắt không dám thấy,không dám đối diện với sự thật,để rồi khi sự cố đến thì quá muộn màn,các vị hãy tự trách mình trước khi trách toàn dân sẽ có thái độ thích đáng với các vị.

Những hành động tàn ác dã man mà các người đã và đang hành xử sẽ không che được tai mắt của nhân dân,tên tuổi mặt mũi của những tên công an gian ác,người dân đã ghi rõ vào hồ sơ của từng người một,các người hãy tự lo liệu lấy vận mạng của riêng mình.Gieo gió ắt gặt bão,trồng cam thâu hoạch cam,đó là lẽ đương nhiên.
Các vị nên nhớ rõ rằng mỗi một khi đất nước có biến động,toàn dân vùng dậy thì những tay cỡ gộc sẽ cùng gia quyến cao bay xa chạy,hạng cắc ké nhúng tay trực tiếp vào những tội ác thì sẽ còn bị kẹt lại,chính các vị là những người bị lãnh hậu quả thê thảm nhất." Lính là lát ",các vị nên sớm nhận ra thân phận của mình mà không tiếp tục gây thêm phẫn nộ.Mong thay.

Quân đội : Chỉ có bổn phận trung thành với Tổ Quốc,nghĩa vụ với đồng bào,đấy mới thật sự là câu phương chăm,ngoài ra không có bất cứ mệnh đề nào khác.Ở các thể chế dân chủ thật sự thì quân đội chỉ có nhiệm vụ bảo vệ Tổ Quốc,giữ gìn hòa bình và chiến đấu khi quốc gia lâm nguy.Quân đội không phục vụ cho bất cứ đảng phái chính trị nào,không phục tùng cho bất cứ mưu mô của một phe phái nào lại càng không bao giờ chĩa mũi súng vào đồng bào ruột thịt của mình dưới bất cứ lý do gì.

Mong các anh là những người hùng vệ quốc,bảo vệ đồng bào và sự vẹn toàn của lảnh thổ,nhất định không chịu sự chỉ huy của nhóm thiểu số bán đứng quê hương.

Tổ Quốc thì chỉ có một,không như quê hương,quê nội,quê ngoại,quê vợ,quê chồng.Cũng như chủ nghĩa,chủ nghĩa tư bản,chủ nghĩa xã hội,chủ nghĩa đế quốc.Bởi thế khi gán ép một cách khập khiễng " Yêu Tổ Quốc là yêu Chủ nghĩa xã hội " hoặc ngược lại là một sự khiêng cưỡng không thể nào chấp nhận được.

Trong chiều hướng của một mô hình trật tự thế giới,các quốc gia dân chủ tiên tiến,có uy tín đã tập hợp thành một sức mạnh,một sự đoàn kết để bao vây và cô lập các thế lực với chủ trương ngông cuồng,bá quyền bành trướng,con đường đó nó phải đến.Cho nên chúng ta hãy lạc quan,giữ vững niềm tin và hy vọng.Song song với sự lạc quan và niềm tin ấy,chúng ta hãy hành động,hãy cụ thể bằng những việc làm hầu sớm đưa con thuyền đến bến bờ tự do đầy ấp tương lai và tình người.Một Việt Nam với nội ngoại đề huề,đùm bọc góp tay xây dựng lại quê hương hưng thịnh bởi những tinh hoa đầy tình tự,đầy trách nhiệm trước tiền đồ của dân tộc.

Ngày ấy sẽ không còn xa,bởi mỗi một khi cái thể chế đã rỗng mục tha hóa,sự bất mãn của đa số thành viên ngay trong guồng máy cầm quyền,sự căm hận vượt lên tột đỉnh ngoài sự chịu đựng của toàn dân thì tuổi thọ của bạo quyền bất chính nghĩa đang được đếm trong từng năm từng tháng ngắn ngủi.Cầu nguyện ơn trên che chở phò trợ,mong tất cả nhiều sức khỏe sáng suốt và may mắn.

Nguyên Thạch

10/10/10
_____
TGNV


Le Thu, Diem Lien_ Xin Con Goi Ten Nhau, Mot Mai Em Di

http://www.youtube.com/watch?v=0YfMnmEvwfw&feature=player_embedded#!






.

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010

Trung Cộng Giương Oai, Biển Ðông Dậy Sóng


Trong khi cả thế giới đã và đang lâm vào tình trạng suy thoái về kinh tế trầm trọng vài năm gần đây, thì Trung Cộng không những không bị ảnh hưởng vì cơn lốc xoáy kinh tế mà còn trở nên hùng mạnh hơn, nhất là về mặt quân sự, như chúng tôi đã trình bày về đề tài hấp dẫn này qua nhiều số báo trước đây. Thế nhưng, người ta vẫn thắc mắc, tại sao TC lại có được cơ hội may mắn như vậy?


Xin được tóm gọn: sau hơn 20 năm cải cách kinh tế thị trường, nhờ các quốc gia trong khối tự do đổ tiền vào đầu tư, TC có hơn 1.3 tỷ dân số, với lực lượng nhân công khổng lồ, nhờ mức lương nhân công rẻ mạt, họ đã sản xuất vô số kể hàng hóa, phải nói là từ cây tăm cho đến cột nhà, cũng với giá thành rẻ như bèo, xuất cảng ra thế giới mà chúng ta tới bất cứ cửa hàng nào cũng chỉ thấy sản phẩm mang nhãn hiệu “Made in China” đến chóng mặt. Các quốc gia Tây phương cũng như các nước đang phát triển kinh tế đành bó tay vì hãng xưởng nội địa của họ không thể nào cạnh tranh nổi với giá hàng hóa quá rẻ nhập cảng ào ào từ TC.


Ngày nay TC đã nghiễm nhiên chiếm lĩnh thị trường tiêu thụ hàng hóa gia dụng khắp thế giới, nhưng họ cũng đã và đang bị tai tiếng quá nhiều về phẩm chất mặt hàng, từ thực phẩm đến đồ gia dụng, thiếu vệ sinh, nguy hiểm vì lượng hóa chất pha chế quá tiêu chuẩn cho phép, hoặc hàng dỏm, mau hư hỏng, v.v...


Căn bản của nền kinh tế thương mại TC dựa vào tiểu công nghiệp, sản xuất theo nhu cầu của các công ty đầu tư ngoại quốc đặt hàng, hoặc do TC sản xuất hàng tiêu dùng để cung cấp cho giới bình dân. Lý do giá thành rẻ mạt vì nhân công TC bị bóc lột, xuất cảng được miễn thuế, hoặc giảm thuế; đó là chưa nói tới TC còn thủ đoạn phá giá đồng nhân dân tệ để xâm nhập hàng hoá vào các thị trường quốc tế. Thế nhưng người ta vẫn thắc mắc tại sao hàng hóa của TC lại được ân huệ giảm thuế xuất cảng, nhập cảng, trong khi họ còn cố tình phá giá đồng tiền để lũng đoạn thị trường, mà những nước đang có giao thương với TC phải bó tay im tiếng?


Khi đã mạnh về kinh tế, dù chỉ là sức mạnh bùng lên như lửa rơm, nhưng theo thống kê về kinh tế, hiện nay TC là đại cường kinh tế số 2, sau Hoa Kỳ, qua mặt Nhật Bản. Vì sự lớn mạnh này mà TC đã dốc toàn lực vào việc canh tân quốc phòng trong suốt 20 năm qua, nhất là về hải quân, họ đã sửa soạn chiếm Hoàng Sa, Trường Sa từ lâu để độc quyền hải hành tới Trung Ðông và Phi Châu, băng qua eo biển Malaca, rút ngắn hải trình để mua nhiên liệu dầu thô và khoáng sản. Ở biển Hoàng Hải, TC đang tranh chấp chủ quyền với Nhật về quần đảo Ðiếu Ngư, trong khi họ vẫn cò cưa với Ấn Ðộ về một vùng đất có nhiều khoáng sản ở biên giới Trung Ấn.


Tóm lại, ngày nay TC với một thể chế cộng sản biến thân kiểu “tư bản đỏ”, nhưng bản chất của họ vẫn hiếu chiến, gian ác và phi nhân tính. Giai cấp cai trị này là thành phần đại gia giàu có, say mê mộng thống trị Á Châu và dần dà tiến tới bá chủ toàn cầu về kinh tế và quân sự. Do đó họ đã hung hăng, bất chấp luật lệ quốc tế về đường biển, xem thường chủ quyền của các quốc gia trong vùng, bất chấp hậu quả có thể mang tới cuộc chiến tàn khốc, hủy diệt toàn cầu.


Chính giới Tây phương cho rằng đã đến lúc người Mỹ, buộc phải trở lại Á châu mạnh mẽ hơn vì quyền lợi kinh tế và vị thế quân sự của họ đối với các quốc gia bạn tại Á châu nói chung, đang bị Trung Cộng đe dọa. Có một bỉnh bút cho rằng “The Chinese military is trying to upgrade naval power well beyond the Chinese coast, from the ports of the Middle East to the shipping lanes of the Pacific, where the United States navy has long reigned as the dominant force.” Trung Cộng đang cố tăng cường Hải Quân, với tay ra khỏi lãnh hải của họ, tới những thương cảng ở vùng Trung Ðông về hải trình Thái Bình Dương, mà xưa nay vẫn nằm trong sự kiểm soát của Hải quân Hoa Kỳ.


Ý nói, biển từ lâu do Hoa Kỳ làm chủ. Nói tới biển là nói tới sức mạnh vô địch của Hải quân Hoa Kỳ mà từ trước tới nay không có đối thủ. Ngày nay TC muốn nắn gân Hoa Kỳ thì câu trả lời là còn lâu “No Way”.


Ðó chính là lý do mà giới hành pháp Hoa Kỳ, như Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert Gates, đã lên tiếng mạnh mẽ rằng “Chúng tôi sẽ quay trở lại Á Châu vì quyền lợi chung trên biển”. Ngay tại Hội Nghị ASEAN ở Hà Nội hồi tháng 8, Ngoại Trưởng Hillary Clinton cũng đã cứng rắn với TC về vấn đề tranh chấp ở biển Ðông. Những lời tuyên bố thẳng thừng của là Clinton, tiếp theo là tàu chiến, hàng không mẫu hạm ghé thăm Ðà Nẵng trong dịp kỷ niệm 15 năm bang giao Việt Mỹ, ngoài mặt chỉ là ghé thăm giao hữu, nhưng ngụ ý vẫn là “Chúng tôi có mặt đây này, cần so găng thì nhào zô”. Trước đó, Nam Hàn và Hoa Kỳ đã thực hiện những cuộc tập trận quy mô ở biển Hoàng Hải khiến cho TC nổi giận lôi đình, xúi đàn em Bắc Hàn kéo các giàn hỏa tiễn tầm ngắn tầm xa ra khu phi quân sự chỉ để “biểu diễn”, nhưng rồi nín khe, trong khi TC kéo Hải quân thao diễn rầm rộ tại Nam Hải để thị uy và phô trương hỏa lực phòng không ở Hà Nam và Sơn Ninh với ý đồ: “Ta đây cũng thứ thiệt. Ðàn em như Việt Cộng, Hàn Cộng và các chư hầu theo ta thì sống, nghịch ta thì biết tay!”


Gần đây nhất, một biến cố khá sôi nổi khác về vấn đề Á Châu Thái Bình Dương là những lời tuyên bố rất mạnh mẽ, rõ ràng của TT Obama liên quan tới chính sách của Hoa Kỳ tại Hội Nghị Thượng Ðỉnh ASEAN ở New York. Qua bài diễn văn của TT Obama ngắn gọn, nhưng đầy hấp lực, người ta cho rằng quả thật đã đến lúc Hoa Kỳ phải mạnh mẽ đối đấu với TC ngay từ bây giờ. Nếu không sẽ y như câu “dưỡng h? vi họa” sẽ xảy ra.


Chúng tôi chỉ trích một đoạn chính trong bài diễn văn của TT Obama dưới đây để quý độc giả suy gẫm:


As a Pacific nation, the United States has an enormous stake in the people and the future of Asia. The region is home to some of our largest trading partners and buys many of our exports, supporting millions of American jobs. We need partnerships with Asian nations to meet the challenges of growing our economy, preventing proliferation and addressing climate change. As President, I’ve, therefore, made it clear that the United States intends to play a leadership role in Asia. So we’ve strengthened old alliances; we've deepened new partnerships, as we are doing with China; and we’ve reengaged with regional organizations, including ASEAN.


Tạm dịch:


Là một quốc gia Thái Bình Dương, Hoa Kỳ có một phần hùn rất lớn với người dân và tương lai của Á Châu. Khu vực này là đất của những đối tác thương mại lớn nhất của chúng tôi, mua nhiều hàng xuất cảng của chúng tôi, và nuôi sống hàng triệu dân Mỹ. Chúng tôi cần sự hợp tác với các quốc gia Ðông Nam Á để ứng phó với những thách đố qua sự phát triển kinh tế của chúng tôi, ngăn ngừa sự sinh sôi nẩy nở (võ khí hạt nhân) và giải quyết những thay đổi khí hậu. Ở cương vị tổng thống, vì thế, tôi nói rõ rằng Hoa Kỳ có ý định sẽ đóng một vai trò lãnh đạo ở Á châu. Do đó, chúng tôi đã tăng cường sự liên kết với đồng minh cũ; chúng tôi cũng đã có thêm những quan hệ đối tác mới, như chúng tôi đang làm với Trung Cộng; và chúng tôi đã tiếp cận trở lại với các tổ chức trong vùng, trong đó có ASEAN.


Ngay sau bài diễn văn ngắn của TT Obama, Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch ASEAN cũng đã phát biểu qua một bài diễn văn ngắn. Chúng tôi chỉ trích một đoạn chính sau đây:


Thưa quý ngài, những quan hệ giữa Ðông Nam Á và Hoa Kỳ giữ một vai trò quan trọng cho an ninh, hòa bình, và phát triển trong khu vực. Việt Nam và ASEAN luôn luôn ủng hộ sự thắt chặt quan hệ giữa Ðông Nam Á và Hoa Kỳ, song phương và đa phương. Và chúng tôi muốn đưa quan hệ của chúng ta đến mức toàn diện hơn, bền vững hơn cho hòa bình, ổn định, và phát triển trong khu vực chúng tôi. Tôi chờ đợi những thảo luận có hiệu quả và có năng suất mà chúng ta sẽ thực hiện hôm nay để mang lại lợi ích lớn lao và đặt nền móng cho sự tăng trưởng quan hệ và hợp tác giữa hai phía chúng ta.


Sau bài diễn văn của TT Obama, đại diện của TC cũng đùng đùng nổi giận. Nhưng giận thì làm được gì? Hung hăng với các nước lân bang, nhược tiểu như Việt Nam, Miến Ðiện, Bắc Hàn v.v... thì được, nhưng đụng tới Nhật Bản, Nam Hàn... tất nhiên sẽ phải đối đầu với Mỹ vì các quốc gia này đều có hiệp ước hỗ tương về quân sự khi họ bị một nước khác gây chiến, hoặc xâm lăng.


Ðối với Việt Nam, các bình luận gia thời cuộc vẫn cho rằng họ đang bị TC kìm kẹp vì những liên hệ về chế độ “Xã Hội Chủ Nghĩa Anh Em” – một loại chủ nghĩa cộng sản kiểu mới – mà TC đã cấy người từ lâu vào guồng máy lãnh đạo của đảng CSVN để điều khiển. Ðó chính là lý do mà đám chóp bu CSVN thường hay mâu thuẫn qua chính sách ngoại giao nửa vời trong nhiều năm qua theo phương pháp “đu dây” giữa Liên Sô và Trung Cộng như dưới thời Hồ Chí Minh lãnh đạo, nghĩa là thân thiện với Âu Mỹ về mặt phát triển kinh tế, nhưng chính trị thì phải theo TC và giữ đảng để sống còn.


Mấy tháng gần đây, giới truyền thông thế giới nói chung đã và đang bàn luận sôi nổi tới những biến động tại Á Châu, Thái Bình Dương. Ðối với người Việt ly hương, nhất là những ai đang quan tâm tới thời cuộc, quan tâm tới vận mệnh của dân tộc Việt trước đại họa xâm lăng, Hán hóa một cách trắng trợn của Trung Cộng v.v... đều mang những ưu tư, khắc khoải, đau buồn vì đất nước và dân tộc của chúng ta – sau 70 năm bị ngụp lặn một cách oan khiên dưới chế độ cộng sản ố ngày nay lại rơi vào tình thế “bắc thuộc” một cách phi lý, chỉ vì những tên thái thú bán nước cầu vinh đã dâng nộp mảnh đất thiêng liêng của tổ tiên chúng ta cho nhà Hán một lần nữa.


Lời Kết:


Ðiều mà ai cũng biết và người cộng sản cũng biết rõ như ban ngày là phải lìa bỏ thiên đường mù cộng sản mới dựng lại con người, xây lại xã hội tan nát trong suốt 70 năm qua. Chỉ có con đường duy nhất là phải gan dạ đứng lên, đứng thẳng rời khỏi ảnh hưởng của TC, xây dựng một thể chế trung lập, dân chủ. Nhất định giữ thế trung lập, tiến tới một nước dân chủ thực sự, không lệ thuộc ai về mặt quân sự, sẵn sàng chơi với bất quốc gia nào tôn trọng chủ quyền quốc gia Việt Nam. CSVN có thực hiện được cuộc cách mạng nhân bản này không? Hay những tay chóp bu CSVN còn hám danh lợi, quyền lực để rồi phải trả giá đắt hơn cho chính họ và tạo khổ đau cho cả một dân tộc?

Trương Sĩ Lương




_________________
http://motgocpho.com/forums/showthread.php?18034-Trung-Cộng-Giương-Oai-Biển-Ðông-Dậy-Sóng