Xứ tự do ai làm nấy chịu
Chốn độc tài tam tộc tru di
Bao năm qua đảng Cộng trị vì
Dân còn bị bất công đối xử !
Miệng luôn nói nhân quyền dân chủ
Cho công an kềm kẹp dã man
Trên tôn thờ đế quốc Tàu bang
Dưới đàn áp những nhà phản kháng !
Biết tuổi trẻ vùng lên bất mãn
Bọn độc tài dùng thế liên hoàn
Dàn dựng trò chống Đảng hiên ngang
Rồi tự thú vì theo lầm lỡ !
Đảng thời cơ mồi chài nâng đở
Làm nản lòng tuổi trẻ quyết tâm
Nhìn chung quanh sợ bị theo lầm
Nên an phận mặc cho thế cuộc !
Ta không để bọn nầy thao túng
Phải nhìn ra hiện tượng chúng bày
Đang vẽ đường Hươu chạy loay quay
Làm tản lực đấu tranh hải ngoại .
Trong quốc nội lòng dân tê tái
Sống trên đe dưới búa hằng ngày
Bọn bá quyền xâm lược Tàu bang
Dân ta phải vùng lên cách mạng .
Cứu đất nước diệt loài vong bản
Giành chủ quyền lãnh hải,Nam Quan
Đuốc Liên Tôn tỏa sáng hào quang
Đưa dân tộc thoát cơn quốc nạn
Trần Bửu Hạnh
Ngày 23 tháng 6 năm 2009
Thứ Năm, 25 tháng 6, 2009
Thứ Ba, 23 tháng 6, 2009
Cái Nhục Lớn Nhất Của Một Dân Tộc Là Có Một Chính Quyền Hèn Nhát
Nhiều người nghĩ rằng cái nhục lớn nhất của một dân tộc là cái nhục mất nước. Điều này không đúng hẳn. Nước nhỏ, dân ít, bị một nước lớn, dân đông, xâm chiếm là điều thường xẩy ra trên thế giới, nhất là vào thời kỳ khoa học, kỹ thuật chưa được tiến bộ. Vấn đề quan trọng là dân tộc đó có ý chí, có quyết tâm để tìm cách lấy lại chủ quyền hay không. Chỉ khi nào dân tộc đó cam chịu số phận mất nước, không có ý chí phục thù, không có quyết tâm giành lại độc lập, mới gọi là nhục.
Nước ta bị người Tầu đô hộ một ngàn năm và bị người Pháp đô hộ gần 100 năm, nhưng dân tộc ta không bao giờ chịu nhục. Lúc nào dân tộc ta cũng tìm cách nổi dậy để đánh đuổi người Tầu, người Pháp ra khỏi bờ cõi, giành lại độc lập cho đất nước và lấy lại chủ quyền cho dân tộc. Nhưng có độc lập, có chủ quyền mà đất bị lấn bị chiếm, biển bị xâm phạm mà chính quyền lại hèn nhát, không dám liên tiếng, thì qủa là một cái đại nhục cho dân tộc.
Ngày 19/1/74, trong khi Hải Quân của Việt Nam Cộng Hòa tử chiến với quân xâm lược Trung Cộng để bảo vệ Hoàng Sa thì ngụy quyền Việt Công Hà Nội im hơi lặng tiếng một cách hèn hạ, không một lời phản đối Trung Cộng.
Ngày 2/12/07, Trung Quốc phê chuẩn việc thành lập một quận lỵ lấy tên là Tam Sa trong đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam để trực tiếp quản lý cả hai quần đảo này, ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam cũng chỉ dám phản đối một cách yếu ớt qua lời tuyên bố của Lê Dũng, người phát ngôn của Bộ Ngọai Giao Cộng sản Việt Nam, rằng "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa". Và rằng "Hành động này đã vi phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam, không phù hợp với nhận thức chung của Lãnh đạo cấp cao hai nước, không có lợi cho tiến trình đàm phán tìm kiếm biện pháp cơ bản, lâu dài cho vấn đề trên biển giữa hai bên".
Ngày 16/5/09, Trung Cộng đã thính thức ra lệnh cấm đánh cá đặc khu kinh tế khổng lồ bao quanh quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, không phải cả các vùng đang bị tranh chấp mà cả các vùng mà Việt Nam có chủ quyền. Là cơ quan hành pháp, đại diện cho một quốc gia, đứng trước hành động hỗn xựợc này của Trung Quốc, đúng lý ra, bộ Ngoại Giao Việt Nam phải cho mời Đại Sứ Trung Quốc tới để phản đối hoặc gửi công hàm phả đối với lời lẽ thật mạnh mẽ và cương quyết như "vi phạm chủ quyền của Việt Nam" "xâm phạm lãnh hải Việt Nam" và "yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền Việt Nam, lãnh hải của Việt Nam cũng như quyền đánh cá của ngư dân Việt Nam".
Theo phát ngôn viên của chính quyền Việt Cộng thì bộ Ngoại Giao Việt Cộng đã yêu cầu Đại Sứ Trung Quốc tại Hà Nội kêu gọi chính phủ Bắc Kinh ngừng các hoạt động trên biển. Nhưng thực ra chính quyền Cộng Sản Việt Nam không những đã không dám phản đối mà chỉ xin xỏ một cách hèn hạ như "đề nghị phía Trung Quốc không nên có các hoạt động cản trở hoạt động bình thường của ngư dân Việt Nam" hoặc "việc Trung Quốc tăng cường tuần tra sẽ dẫn tới có thêm nhiều vụ bắt bớ ảnh hưởng tới các hoạt động đánh bắt cá bình thường của ngư dân Việt Nam tại khu vực đánh bắt cá truyền thống của Việt Nam".
Thế nào là "khu vực đánh bắt cá truyên thống" ? Phải chăng đó là ngôn từ ngoại giao của bè lũ bán nước Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng ? Ôi, nghe sao mà hèn hạ vậy? Nếu không dám dùng những danh từ dao to, búa lớn, những danh từ sặc mùi khát máu mà bọn mi đã dùng trong thời xâm chiếm miền Nam thì ít nhất cũng phải dùng những chữ cho rõ nghĩa, cho đúng với ngôn từ của một quốc gia có chủ quyền như: "không được có những hành động cản trở những hoạt động bình thường của ngư dân Việt Nam" hoặc "không được xâm phạm tại khu vực đánh cá thuộc chủ quyền của Việt Nam" v.v…. Đúng là phương khôn nhà dại chợ, chỉ quen áp bức dân lành.
Hèn mạt, không dám phản đối quan thầy Trung Quốc, nhưng lại sợ lòng yêu nước của người dân nổi dậy, bọn lãnh đạo hèn nhát Việt Cộng quay sang tìm cách đàn áp những người bất đồng chính kiến để bịt miệng, đúng như tờ báo chui, "Báo Sinh Viên Yêu Nước" của anh em Sinh Viên trong nước đã nhận định trong cố báo thứ 5: "Thời gian qua, sự kiện Trung Quốc khai thác Bauxit ở Tây Nguyên còn đang bi dư luận phản đối. Vụ ngư dân Việt Nam đã không dám đánh cá vì bị tàu Trung Quốc tấn công. Vụ lãnh hải Việt Nam bị thu hẹp vì Trung Quốc dùng sức mạnh bá quyền công khai áp lực. Vụ luật sư Cù Huy Hà Vũ dám ra mặt kiện Nguyễn Tấn Dũng. Trước áp lực dư luận có nguy cơ bùng nổ, phô bày bản chất yếu hèn, phản động của đảng CSVN trước tham vọng xâm lăng Việt Nam của Trung Quốc. Hà nội quyết định bắt luật sư Lê Công Định cũng là cách để chuyển dư luận chống đối sang ngã rẻ khác, vừa răn đe thành phần đấu tranh dân chủ, vừa nhắn nhủ giới luật sư, trí thức, thanh niên sinh viên Việt Nam đang manh nha hình thành lực lượng nhằm phản đối vụ khai thác Bauxit và những quyết định bạc nhược, hèn yếu của Chính trị bộ đối với quan hệ Trung - Việt.
Hẳn chúng ta còn nhớ, cách đây gần 2 năm, sau khi biết tin Trung Cộng công khai xân chiếm hai quần đào Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam và sát nhập vào một quần đảo khác của Trung Cộng để thành lập một quận lỵ lấy tên la Tam Sa, các học sinh và sinh viên Việt Nam cùng đồng bào trong nước đã tổ chức 2 cuộc biểu tình vào ngày 9/12/07 tai Saigon và Hà Nội để phản đối hành động xâm lược của Trung Quốc. Bọn nguỵ quyền Cộng Sản Hà Nội, không những không ủng hộ hay khuyến khích mà lại còn bắt bớ, cấm đoán và hăm dọa. khiến một nữ sinh viên qúa uất ức đã vừa khóc vừa la: "Chúng cháu đến đây để thể hiện lòng yêu nước của mình … tai sao lực lượng an ninh lại ngăn cản lòng yêu nước của chúng cháu …? Khi ngăn chặn chúng cháu lại và không cho chúng cháu vào tham gia cùng mọi người …? Taị sao? Tại sao?. Và một thanh niên khác, không dằn được sự tức giận, đã hiên ngang đập mạnh tay xuống bàn và la lớn: "Các ông chỉ biết lo cho cái ghế của các ông, bọn tham nhũng".
Ngày nay chúng ta đã thấy, người dân đã dám bàn chuyện chính trị, dám phê phán chính quyền công khai, không còn dè dặt và sợ hãi như những năm trước nữa. Nhiều người còn dám rủ nhau đi kiện, đi biểu tình phản đối những vụ chính quyền trưng dụng nhà cử đất đai của họ. Các anh em sinh viên cũng đã dám ra một tờ báo chui gọi lá Báo Sinh Viên Yêu Nước để bầy tỏ thái độ và các trí thức trong nước cũng đã dám công khai bầy tỏ lập trường, họ không còn sợ hãi trước sự hù dọa hay sự bắt bớ, giam cầm, bỏ tù một số người chống đối của ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam. Một vài luẫt sư đã dám tranh luận thẳng thừng với các chánh án Việt Cộng để bênh vực cho thân chủ trong các vụ án có lien can tới chính trị. Nhưng vẫn chưa đủ, cần phải tích cực hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa cho tới khi nào chế độ Cộng Sản Việt Nam bán nước phải cáo chung.
Một người dân trong nước cũng viết: "Tôi bần thần tự hỏi, chính quyền hiện hành có còn là chính quyền của dân tộc VN hay không ? Tự hỏi để rồi ngầm trả lời: Không, không, không, chính quyền này không phải là của dân tộc VN, mà là chính quyền của đảng cộng sản VN ! Tôi và bao bậc cha mẹ khác lẽ nào đưa con mình đi cầm súng để bảo vệ đảng nô lệ như thế này ??? Tôi đã rớt nước mắt. Tệ hại quá, tôi phải "nướng" con tôi cho lũ cầm quyền phản dân tộc này ? Tôi sẽ phải làm thế nào ? Cầm súng bảo vệ đất nước thì tôi không sợ, cầm súng chống bọn xâm lấn Trung Quốc thì tôi sẵn sàng đưa con tôi lên đường ! Còn cầm súng, hi sinh con cái chúng tôi cho quyền lợi riêng của đảng cộng sản VN thì khác nào sự ngu xuẩn, hơn nữa, đó là sự nhục nhã !
Thật không có cái nhục nào to lớn bằng cái nhục của một dân tộc có một chính quyền hèn hạ và đốn mạt như chính quyền cộng sản Việt Nam ngày nay, một chính quyền bán nước hại dân, chỉ biết tham nhũng và hiếp đáp dân lành. Và cũng không có cái hèn nào to lớn bằng cái hèn của một dân tộc khi có một chính quyền đốn mạt như vậy mà không dám chống đối.
Lê Duy San
Nước ta bị người Tầu đô hộ một ngàn năm và bị người Pháp đô hộ gần 100 năm, nhưng dân tộc ta không bao giờ chịu nhục. Lúc nào dân tộc ta cũng tìm cách nổi dậy để đánh đuổi người Tầu, người Pháp ra khỏi bờ cõi, giành lại độc lập cho đất nước và lấy lại chủ quyền cho dân tộc. Nhưng có độc lập, có chủ quyền mà đất bị lấn bị chiếm, biển bị xâm phạm mà chính quyền lại hèn nhát, không dám liên tiếng, thì qủa là một cái đại nhục cho dân tộc.
Ngày 19/1/74, trong khi Hải Quân của Việt Nam Cộng Hòa tử chiến với quân xâm lược Trung Cộng để bảo vệ Hoàng Sa thì ngụy quyền Việt Công Hà Nội im hơi lặng tiếng một cách hèn hạ, không một lời phản đối Trung Cộng.
Ngày 2/12/07, Trung Quốc phê chuẩn việc thành lập một quận lỵ lấy tên là Tam Sa trong đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam để trực tiếp quản lý cả hai quần đảo này, ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam cũng chỉ dám phản đối một cách yếu ớt qua lời tuyên bố của Lê Dũng, người phát ngôn của Bộ Ngọai Giao Cộng sản Việt Nam, rằng "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa". Và rằng "Hành động này đã vi phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam, không phù hợp với nhận thức chung của Lãnh đạo cấp cao hai nước, không có lợi cho tiến trình đàm phán tìm kiếm biện pháp cơ bản, lâu dài cho vấn đề trên biển giữa hai bên".
Ngày 16/5/09, Trung Cộng đã thính thức ra lệnh cấm đánh cá đặc khu kinh tế khổng lồ bao quanh quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, không phải cả các vùng đang bị tranh chấp mà cả các vùng mà Việt Nam có chủ quyền. Là cơ quan hành pháp, đại diện cho một quốc gia, đứng trước hành động hỗn xựợc này của Trung Quốc, đúng lý ra, bộ Ngoại Giao Việt Nam phải cho mời Đại Sứ Trung Quốc tới để phản đối hoặc gửi công hàm phả đối với lời lẽ thật mạnh mẽ và cương quyết như "vi phạm chủ quyền của Việt Nam" "xâm phạm lãnh hải Việt Nam" và "yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền Việt Nam, lãnh hải của Việt Nam cũng như quyền đánh cá của ngư dân Việt Nam".
Theo phát ngôn viên của chính quyền Việt Cộng thì bộ Ngoại Giao Việt Cộng đã yêu cầu Đại Sứ Trung Quốc tại Hà Nội kêu gọi chính phủ Bắc Kinh ngừng các hoạt động trên biển. Nhưng thực ra chính quyền Cộng Sản Việt Nam không những đã không dám phản đối mà chỉ xin xỏ một cách hèn hạ như "đề nghị phía Trung Quốc không nên có các hoạt động cản trở hoạt động bình thường của ngư dân Việt Nam" hoặc "việc Trung Quốc tăng cường tuần tra sẽ dẫn tới có thêm nhiều vụ bắt bớ ảnh hưởng tới các hoạt động đánh bắt cá bình thường của ngư dân Việt Nam tại khu vực đánh bắt cá truyền thống của Việt Nam".
Thế nào là "khu vực đánh bắt cá truyên thống" ? Phải chăng đó là ngôn từ ngoại giao của bè lũ bán nước Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng ? Ôi, nghe sao mà hèn hạ vậy? Nếu không dám dùng những danh từ dao to, búa lớn, những danh từ sặc mùi khát máu mà bọn mi đã dùng trong thời xâm chiếm miền Nam thì ít nhất cũng phải dùng những chữ cho rõ nghĩa, cho đúng với ngôn từ của một quốc gia có chủ quyền như: "không được có những hành động cản trở những hoạt động bình thường của ngư dân Việt Nam" hoặc "không được xâm phạm tại khu vực đánh cá thuộc chủ quyền của Việt Nam" v.v…. Đúng là phương khôn nhà dại chợ, chỉ quen áp bức dân lành.
Hèn mạt, không dám phản đối quan thầy Trung Quốc, nhưng lại sợ lòng yêu nước của người dân nổi dậy, bọn lãnh đạo hèn nhát Việt Cộng quay sang tìm cách đàn áp những người bất đồng chính kiến để bịt miệng, đúng như tờ báo chui, "Báo Sinh Viên Yêu Nước" của anh em Sinh Viên trong nước đã nhận định trong cố báo thứ 5: "Thời gian qua, sự kiện Trung Quốc khai thác Bauxit ở Tây Nguyên còn đang bi dư luận phản đối. Vụ ngư dân Việt Nam đã không dám đánh cá vì bị tàu Trung Quốc tấn công. Vụ lãnh hải Việt Nam bị thu hẹp vì Trung Quốc dùng sức mạnh bá quyền công khai áp lực. Vụ luật sư Cù Huy Hà Vũ dám ra mặt kiện Nguyễn Tấn Dũng. Trước áp lực dư luận có nguy cơ bùng nổ, phô bày bản chất yếu hèn, phản động của đảng CSVN trước tham vọng xâm lăng Việt Nam của Trung Quốc. Hà nội quyết định bắt luật sư Lê Công Định cũng là cách để chuyển dư luận chống đối sang ngã rẻ khác, vừa răn đe thành phần đấu tranh dân chủ, vừa nhắn nhủ giới luật sư, trí thức, thanh niên sinh viên Việt Nam đang manh nha hình thành lực lượng nhằm phản đối vụ khai thác Bauxit và những quyết định bạc nhược, hèn yếu của Chính trị bộ đối với quan hệ Trung - Việt.
Hẳn chúng ta còn nhớ, cách đây gần 2 năm, sau khi biết tin Trung Cộng công khai xân chiếm hai quần đào Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam và sát nhập vào một quần đảo khác của Trung Cộng để thành lập một quận lỵ lấy tên la Tam Sa, các học sinh và sinh viên Việt Nam cùng đồng bào trong nước đã tổ chức 2 cuộc biểu tình vào ngày 9/12/07 tai Saigon và Hà Nội để phản đối hành động xâm lược của Trung Quốc. Bọn nguỵ quyền Cộng Sản Hà Nội, không những không ủng hộ hay khuyến khích mà lại còn bắt bớ, cấm đoán và hăm dọa. khiến một nữ sinh viên qúa uất ức đã vừa khóc vừa la: "Chúng cháu đến đây để thể hiện lòng yêu nước của mình … tai sao lực lượng an ninh lại ngăn cản lòng yêu nước của chúng cháu …? Khi ngăn chặn chúng cháu lại và không cho chúng cháu vào tham gia cùng mọi người …? Taị sao? Tại sao?. Và một thanh niên khác, không dằn được sự tức giận, đã hiên ngang đập mạnh tay xuống bàn và la lớn: "Các ông chỉ biết lo cho cái ghế của các ông, bọn tham nhũng".
Ngày nay chúng ta đã thấy, người dân đã dám bàn chuyện chính trị, dám phê phán chính quyền công khai, không còn dè dặt và sợ hãi như những năm trước nữa. Nhiều người còn dám rủ nhau đi kiện, đi biểu tình phản đối những vụ chính quyền trưng dụng nhà cử đất đai của họ. Các anh em sinh viên cũng đã dám ra một tờ báo chui gọi lá Báo Sinh Viên Yêu Nước để bầy tỏ thái độ và các trí thức trong nước cũng đã dám công khai bầy tỏ lập trường, họ không còn sợ hãi trước sự hù dọa hay sự bắt bớ, giam cầm, bỏ tù một số người chống đối của ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam. Một vài luẫt sư đã dám tranh luận thẳng thừng với các chánh án Việt Cộng để bênh vực cho thân chủ trong các vụ án có lien can tới chính trị. Nhưng vẫn chưa đủ, cần phải tích cực hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa cho tới khi nào chế độ Cộng Sản Việt Nam bán nước phải cáo chung.
Một người dân trong nước cũng viết: "Tôi bần thần tự hỏi, chính quyền hiện hành có còn là chính quyền của dân tộc VN hay không ? Tự hỏi để rồi ngầm trả lời: Không, không, không, chính quyền này không phải là của dân tộc VN, mà là chính quyền của đảng cộng sản VN ! Tôi và bao bậc cha mẹ khác lẽ nào đưa con mình đi cầm súng để bảo vệ đảng nô lệ như thế này ??? Tôi đã rớt nước mắt. Tệ hại quá, tôi phải "nướng" con tôi cho lũ cầm quyền phản dân tộc này ? Tôi sẽ phải làm thế nào ? Cầm súng bảo vệ đất nước thì tôi không sợ, cầm súng chống bọn xâm lấn Trung Quốc thì tôi sẵn sàng đưa con tôi lên đường ! Còn cầm súng, hi sinh con cái chúng tôi cho quyền lợi riêng của đảng cộng sản VN thì khác nào sự ngu xuẩn, hơn nữa, đó là sự nhục nhã !
Thật không có cái nhục nào to lớn bằng cái nhục của một dân tộc có một chính quyền hèn hạ và đốn mạt như chính quyền cộng sản Việt Nam ngày nay, một chính quyền bán nước hại dân, chỉ biết tham nhũng và hiếp đáp dân lành. Và cũng không có cái hèn nào to lớn bằng cái hèn của một dân tộc khi có một chính quyền đốn mạt như vậy mà không dám chống đối.
Lê Duy San
.
Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2009
ĐỐI MẶT VỚI CÔNG AN AN NINH VIỆT NAM – MỘT SỐ KINH NGHIỆM (Phần một)
Cho đến những ngày của tháng 06/2009 này, qua những vụ tai tiếng gần đây, như câu chuyện ăn hối lộ dự án Đại Lộ Đông Tây, bản quyền in tiền Polime, và đặc biệt là vụ án Bauxite Tây Nguyên. Cũng như sự nhu nhược trước mưu đồ bành trướng trắng trợn của Trung Quốc trên Biển Đông. ĐCSVN đã hoàn toàn phơi bày bộ mặt thật tham nhũng, dối trá trước nhân dân Việt Nam, ươn hèn trước thế lực xâm lấn của Trung Quốc...
Tuy ươn hèn trước ngoại bang như vậy, nhưng ĐCSVN lại rất cứng rắn với những tiếng nói trung thực trong nước. Đặc biệt là trước những tiếng nói bất đồng chính kiến của các nhà đấu tranh dân chủ. Bằng cớ là họ đã thẳng tay đàn áp, thậm chí từ trong trứng nước, những tư tưởng đối lập với ĐCSVN.
Để làm được điều này ĐCSVN đã đào tạo, huấn luyện một đội ngũ công an an ninh với đầy đủ phương tiện hiện đại nhằm khống chế, khủng bố kể cả vật chất và tinh thần đối với các nhà dân chủ. Công an an ninh Việt Nam có đầy đủ máy nghe trộm điện thoại, máy phá sóng, máy dò phương điện đài vv… Họ có một đội ngũ hùng hậu nhân viên an ninh làm việc 24/24 giờ trong ngày, sẵn sàng ra tay khi có lệnh cấp trên.
Trước áp bức bất công vô lý bên trong từ mấy chục năm qua, và ngày nay giặc ngoài ngấp nghé bờ cõi giang sơn. Nhiều người dân Việt Nam đủ mọi tầng lớp, từ nhiều năm nay đã cất lên tiếng nói đấu tranh, trước hết là giành lại những quyền tự do căn bản cho mỗi người dân mà lâu nay đã bị ĐCSVN tước đoạt, dân chủ hóa đất nước và cùng nhau bảo vệ non sông Việt Nam. Vì vậy, những tiếng nói này đã bị đàn áp nặng nề với những bản án bỏ túi bất công “trèo lên trên cả luật pháp”, số khác thì bị giam lỏng, triệt hạ về kinh tế, mất việc làm. Họ bị công an an ninh gọi hỏi thẩm vấn liên tục, theo dõi hàng ngày… Tạo nên một sự khó khăn trên mọi bình diện của cuộc sống cá nhân và gia đình của các nhà dân chủ.
Cuộc đấu tranh công khai, ôn hòa, bất bạo động hiện nay tại Việt Nam là một “ván bài lật ngưả” cho nên công an an ninh Việt Nam không mảy may gặp khó khăn gì trong việc “thăm hỏi” các nhà tranh đấu. Công việc đấu tranh hiện nay rất cần có những hoạt động bí mật xây dựng lực lượng, chờ thời cơ để đồng loạt xuất hiện đấu tranh công khai sau này. Qua kinh nghiệm thực tế của một số nhà dân chủ có nhiều năm đấu tranh trong nước, người viết bài này đã rút ra được một số kinh nghiệm cụ thể có tính nguyên tắc. Có thể bổ xung cho vốn kiến thức cơ bản của cá nhân các thành viên đấu tranh ôn hòa như sau :
Sử dụng Internet thông qua công cụ máy vi tính.
Những thành viên tranh đấu rất cần biết sử dụng máy vi tính (điều này tương đối khó cho những người sống ở nông thôn, vùng sâu vùng xa. Có nhiều người vì lý do này, lý do khác nên không có điều kiện tiếp cận). Ngoài việc theo dõi các thông tin cần thiết trên báo chí thì Internet là một công cụ rất tỉện ích cho liên lạc bí mật, mà Emai và những dịc vụ đàm thoại, chat là những cách liên lạc đảm bảo độ an toàn cao. Tuy nhiên, các nhà dân chủ cũng nên lựa chọn những nhà cung cấp dịch vụ có uy tín. Máy vi tính giúp ta ghi chép, in ấn soạn thảo văn bản dễ dàng, Internet giúp ta liên lạc nhanh chóng, bí mật kịp thời…
Tuy ươn hèn trước ngoại bang như vậy, nhưng ĐCSVN lại rất cứng rắn với những tiếng nói trung thực trong nước. Đặc biệt là trước những tiếng nói bất đồng chính kiến của các nhà đấu tranh dân chủ. Bằng cớ là họ đã thẳng tay đàn áp, thậm chí từ trong trứng nước, những tư tưởng đối lập với ĐCSVN.
Để làm được điều này ĐCSVN đã đào tạo, huấn luyện một đội ngũ công an an ninh với đầy đủ phương tiện hiện đại nhằm khống chế, khủng bố kể cả vật chất và tinh thần đối với các nhà dân chủ. Công an an ninh Việt Nam có đầy đủ máy nghe trộm điện thoại, máy phá sóng, máy dò phương điện đài vv… Họ có một đội ngũ hùng hậu nhân viên an ninh làm việc 24/24 giờ trong ngày, sẵn sàng ra tay khi có lệnh cấp trên.
Trước áp bức bất công vô lý bên trong từ mấy chục năm qua, và ngày nay giặc ngoài ngấp nghé bờ cõi giang sơn. Nhiều người dân Việt Nam đủ mọi tầng lớp, từ nhiều năm nay đã cất lên tiếng nói đấu tranh, trước hết là giành lại những quyền tự do căn bản cho mỗi người dân mà lâu nay đã bị ĐCSVN tước đoạt, dân chủ hóa đất nước và cùng nhau bảo vệ non sông Việt Nam. Vì vậy, những tiếng nói này đã bị đàn áp nặng nề với những bản án bỏ túi bất công “trèo lên trên cả luật pháp”, số khác thì bị giam lỏng, triệt hạ về kinh tế, mất việc làm. Họ bị công an an ninh gọi hỏi thẩm vấn liên tục, theo dõi hàng ngày… Tạo nên một sự khó khăn trên mọi bình diện của cuộc sống cá nhân và gia đình của các nhà dân chủ.
Cuộc đấu tranh công khai, ôn hòa, bất bạo động hiện nay tại Việt Nam là một “ván bài lật ngưả” cho nên công an an ninh Việt Nam không mảy may gặp khó khăn gì trong việc “thăm hỏi” các nhà tranh đấu. Công việc đấu tranh hiện nay rất cần có những hoạt động bí mật xây dựng lực lượng, chờ thời cơ để đồng loạt xuất hiện đấu tranh công khai sau này. Qua kinh nghiệm thực tế của một số nhà dân chủ có nhiều năm đấu tranh trong nước, người viết bài này đã rút ra được một số kinh nghiệm cụ thể có tính nguyên tắc. Có thể bổ xung cho vốn kiến thức cơ bản của cá nhân các thành viên đấu tranh ôn hòa như sau :
Sử dụng Internet thông qua công cụ máy vi tính.
Những thành viên tranh đấu rất cần biết sử dụng máy vi tính (điều này tương đối khó cho những người sống ở nông thôn, vùng sâu vùng xa. Có nhiều người vì lý do này, lý do khác nên không có điều kiện tiếp cận). Ngoài việc theo dõi các thông tin cần thiết trên báo chí thì Internet là một công cụ rất tỉện ích cho liên lạc bí mật, mà Emai và những dịc vụ đàm thoại, chat là những cách liên lạc đảm bảo độ an toàn cao. Tuy nhiên, các nhà dân chủ cũng nên lựa chọn những nhà cung cấp dịch vụ có uy tín. Máy vi tính giúp ta ghi chép, in ấn soạn thảo văn bản dễ dàng, Internet giúp ta liên lạc nhanh chóng, bí mật kịp thời…
Đối với Email ta nên sử dụng Gmail cho các hộp thư cần độ an toàn cao. Vì Gmail luôn có độ bảo mật (security) cao và là dịch vụ Internet miễn phí đứng đầu thế giới hiện nay. Những văn bản tài liệu quan trọng, ta chỉ cần lập một hộp thư Gmail và thoải mái lưu (gần như vô hạn) các File trong đó. Muốn truy cập Gmail cần có bảo mật cao ta không nên vào theo cách thông thường, mà gõ vào địa chỉ : https://mail. goole.com . Khác biệt là ở chữ s gõ thêm vào sau chữ http, s= security (bảo mật). Mọi chi tiết như nội dung thư hoặc địa chỉ nơi ta đang truy cập Internet sẽ bị mã hóa, giấu kín khó có thể bị phát hiện. Thế nhưng nếu ta dăng ký tài khoản hộp thư có tận cùng bằng (.vn) ví dụ abc@yahoo.com. vn chẳng hạn. Trường hợp này thì máy chủ của Yahoo sẽ đặt tại Việt Nam, và công an không khó khăn gì để truy cập vắng mặt hộp thư của ta. Vì vậy các nhà dân chủ không nên dùng hộp thư loại này.
Một phương pháp bảo mật khá thông thường, đó là viết thư vào trong một phần mềm Microsoft Word rồi cài khóa lại, sau đó dùng Winzip đưa vào tập tin đính kèm của Email. Trường hợp này người nhận phải được thông báo Password thì mới mở thư được. Nhưng những tập tin này nếu rơi vào tay những người là chuyên gia bẻ khóa, thì cũng không cần mất nhiều thời gian để họ vô hiệu hóa những khóa này.
Cách bí mật nhất lại là cách đơn giản nhất. Đó là chỉ sử dụng mỗi Email bí mật cho một vài đối tượng cần liên lạc riêng (tốt nhất là một cho một), cần lập nhiều Email (vì lập Email hết sức đơn giản). Những Email này, không ghi bất cứ thông tin thật nào của mình khi đăng ký tài khoản. Vì mỗi ngày có hàng triệu Email lưu chuyển trên mạng Internet, nên công an không thể nào có đủ công sức để dò ra được những địa chỉ này.
Sử dụng Email xong nhớ Log-out (đăng xuất). Mọi bức thư quan trọng nên lưu lại trong phần lưu của hộp thư riêng, còn lại tại các hộp thư thông thường thì nên xóa hết (xóa cả trong thùng rác). Lúc này, mọi dấu vết đều hoàn toàn bị xóa sạch trong hộp thư. Một điều cần lưu ý là nên thường xuyên thay đổi Password trong mỗi vài tháng, chi tiết nên vừa có số và chữ xen kẽ (ít nhất là 10 ký tự). Không nên dùng một tài khoản Password cho nhiều Email, tất nhiên là những Email quan trọng thì càng cần tránh sử dụng Password trùng nhau.
Sử dụng dịch vụ chat, đàm thoại nên dùng Skype vì Skype thông dụng, nhiều người dùng và nó an toàn nhất trong các dịch vụ hiện nay đang có trên mạng Internet. Dùng dịch vụ này cùng lúc có thể liên lạc hội thoại được với một hoặc nhiều người. Nhưng không nên sử dụng chat (history) vì Skype có tính năng tự động lưu giữ các chi tiết chat một thời gian hoặc lưu vĩnh viễn. Công dụng này không cần thiết và rất nguy hại, thiếu bảo đảm an ninh. Nên lưu ý, khi đăng ký Skype cũng không nên đăng ký tên và địa chỉ thật (tên người, tên thành phố, tên nước).
Xóa sạch tài liệu trong máy vi tính.
Xóa theo cách thông thường (Delete) rồi kèm theo xóa luôn trong thùng rác (Recycle Bin) cũng chưa thật sự là đã xóa hết. Cần sử dụng Program Ccleaner để xóa hoàn toàn File cần xóa trong ổ cứng của máy vi tính. Tải về máy vi tính chương trình này tại địa chỉ : http://www.ccleaner.com/download/downloading . Nếu là máy tính cá nhân của riêng mình hoặc của gia đình mới mua thì nên yêu cầu kỹ thuật viên cài đặt Windows đồng thời cài đặt phần mềm Ccleaner để sử dụng lâu dài.
Nhưng nếu là một nhà đấu tranh đã bị lộ diện rồi, thì việc công an cài đặt thiết bị Hack theo dõi và kiểm soát người đó sử dụng Internet từ bên ngoài Modem là một công việc vô cùng đơn giản đối với Hacker Mũ Đen của công an ! Một vài trường hợp công an có thể thông qua nhà cung cấp dịch vụ Internet gây trục trặc đường truyền tín hiệu. Lúc này người sử dụng buộc phải liên lạc với nhà cung cấp dịch vụ đến để sửa chữa, và công an có thể giả làm người kỹ thuật viên xử lý tình huống. Họ sẽ cài đặt phần mềm gián điệp trực tiếp vào máy tính của người đó, phần mềm này sẽ ghi chép và gửi thông tin về trung tâm theo dõi của công an. Trong trường hợp này thì không nên dùng máy vi tính tại nhà mà bí mật sử dụng dịch vụ Internet bên ngoài lại là điều tốt hơn.
Trong một trường hợp khác, đó là những kẻ có mục đích xấu, chúng có thể khủng bố các nhà dân chủ bằng cách gửi thư rác (mỗi ngày có thể gửi tới hàng ngàn bức thư). Khiến cho người dùng hết sức khó khăn trong việc kiểm tra thư tín, nhưng tình huống này không làm hư hại hộp thư, vì hiện nay các nhà cung cấp dịch vụ Email đã nâng cấp dung lượng chứa thư lên vô hạn.
Tiếp theo, một cách phá hoại khác. Đó là kẻ xấu sẽ gửi cho chúng ta một bức thư, có thể ngụy trang rất khéo dưới dạng thăm hỏi hoặc chúc mừng chẳng hạn. Họ sẽ gửi đính kèm theo thư này một phần mềm gián điệp phá hoại, chứa vi rút, vi rút này được chúng ta kích hoạt trong động tác mở thư, nó sẽ phá hoại các phần mềm đã cài đặt trong máy vi tính của ta, xóa dữ liệu, đôi khi phá hủy cả phần cứng của Computer. Nếu đó là một phần mềm gián điệp ăn cắp thì nó sẽ tự cài đặt vào máy vi tính của ta, tên gián điệp này sẽ ăn cắp các thông tin trong máy vi tính của các nhà dân chủ và gửi về cho chủ của nó. Trong trường hợp bắt buộc hoặc vì tò mò muốn mở thư của người lạ, thì tốt nhất là nên ra tiệm Net. Nhưng an toàn hơn cả là không bao giờ mở thư của người lạ, vì hiện nay Hacker có hàng trăm cách xâm nhập máy tính cá nhân khác nhau.
Sử dụng điện thoại.
Chúng ta đã biết là nhà nước CSVN đã hợp lý hóa việc nghe trộm điện thoại bằng một văn bản luật ra đời năm 2008, lấy lý do là phục vụ cho việc đảm bảo an ninh quốc gia. Cho nên, họ tùy ý nghe lén điện thoại mà không hề bị coi là phạm pháp !
Chính vì như vậy nên các cuộc nói chuyện bằng điện thoại, dù là dưới loại hình nào, di động hay hữu tuyến, thuê bao hay không thuê bao, đều hoàn toàn không có gì là bí mật. Nhất là các cuộc đàm thoại ra nước ngoài và từ nước ngoài vào Việt Nam thì luôn luôn bị nghe trộm bởi một trung tâm đặc biệt chuyên trách phản gián khổng lồ của công an an ninh.
Khi sử dụng điện thoại di động, nhiều người sử dụng cứ tưởng rằng công an không thể biết họ đang đứng ở đâu. Điều này là hoàn toàn sai lầm. Chính thủ lĩnh quân ly khai Check Nhya là Đa Sa Ep đã bị tên lửa của Nga tiêu diệt chỉ vì dử dụng điện thoại di động, làm lộ bí mật nơi ông ta ẩn náu trong hầm ngầm.
Dù thay đổi sim điện thoại di động liên tục, nhưng vẫn không an toàn vì công an nếu đã theo dõi một người thì họ theo dõi luôn những số máy mà người này từng liên lạc. Và từ đó dễ dàng kiểm soát những số máy mới phát sinh có liên lạc với những người thân, người quen của các nhà dân chủ mà họ vẫn đang theo dõi từ trước.
Như vậy, sử dụng điện thoại trong công tác bí mật là hoàn toàn… không bí mật !
Sử dụng máy chụp hình kỹ thuật số. Chúng ta chỉ nên dùng các máy có thẻ nhớ ngoài để dễ cất giấu thẻ nhớ và thuận tiện khi sao chép dữ liệu.
Tất cả các phương pháp đối phó đề phòng kể trên chỉ mang tính tương đối. Còn ở mức kỹ thuật bí mật cao hơn, xin dành cho các nhà hoạt động tình báo chuyên nghiệp.
(Hết phần 1)
Lời chia xẻ : Muốn cho bài viết này không quá dài, tác giả đã chia thành các phần để độc giả tiện theo dõi. Người viết cũng không có ý định soạn thảo những kinh nghiệm này thành một văn bản cẩm nang mang tính nghiên cứu theo hệ thống.
Đây chỉ là những kinh nghiệm có được qua chuyện trò trao đổi với một số nhà dân chủ và tác giả.
Lê Nguyên Hồng
Thành viên Khối 8406 Việt Nam
Email : huyenkhai@rocketmail.com
.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)