Thứ Ba, 7 tháng 1, 2020

PRAY FOR AUSTRALIA

🙏🙏🙏💖😢PRAY FOR AUSTRALIA😢💖🙏🙏🙏
Không có mô tả ảnh.

Tôi Đã Có Một Việt Nam Như Thế…- Ku Búa

Tôi Đã Có Một Việt Nam Như Thế…- Ku Búa


Ngày xưa tôi đã có một thành phố được mệnh danh là Hòn Ngọc Biển Đông. Tuy nó còn thua xa những thành phố ở những nước phát triển, nhưng nó là điều gần nhất với văn minh mà đất nước tôi có. Ngày xưa tôi đã có một thành phố mà những người ở vùng khác  luôn ngưỡng mộ và ao ước để trở thành một người dân ở đó. 


Thành phố đó tuy nhỏ nhưng luôn mở rộng cửa để đón người tứ xứ về làm ăn buôn bán. Người dân ở thành phố đó chẳng bao giờ quan tâm đến bạn từ nơi đâu tới, cha mẹ bạn là ai, bạn nói tiếng Việt với giọng bắc hay nam. Họ cũng không bao giờ phân biệt người khác qua cái hộ khẩu. Ngày xưa tôi đã có một thành phố là đầu tàu của cả nước, là sự tổng hợp của những văn hóa và tinh hoa của thế giới. Thành phố đó là nơi mọi người nhìn vào để học hỏi và noi gương. Ngày xưa, tôi đã có một thành phố như thế.

Ngày xưa tôi có những anh cảnh sát khiến tôi luôn cảm thấy an toàn và trật tự. Tôi đã có những anh cảnh sát mà tôi luôn tin tưởng và luôn tìm đến khi có một vấn đề gì cần giải quyết. Họ không bao giờ đi vòng vòng kiểm tra tạm trú hay tạm vắng, hay đúng hơn là làm có cái thứ gì gọi là tạm trú tạm vắng đâu mà kiểm tra. Tôi đã có những anh cảnh sát nếu phải giữ gìn trật tự đường phố và vỉa hè, họ cũng không bao giờ đánh đuổi những người bán hàng rong. Họ chỉ nhắc khéo và mỉm cười. Và nếu họ phải kêu đi thì họ sẽ sẵn lòng phụ giúp dọn dẹp. Tôi đã có những anh cảnh sát không bao giờ đánh dân, những người sẽ luôn sẵn lòng hy sinh bảo vệ tôi. Tôi đã có những anh cảnh sát trên xa lộ mà tôi gọi là những con bồ câu trắng, đó là những anh cảnh sát xa lộ luôn sẵn lòng giúp tôi đẩy chiếc xe nếu nó bị hư dọc đường. Tôi đã có những anh cảnh sát mà tôi luôn ngưỡng mộ. Ngày xưa tôi đã có những anh cảnh sát như thế.

Ngày xưa thành phố của tôi có các bệnh viện chuyên chữa bệnh miễn phí cho người bệnh, nếu có viện phí cho dù có cao đến mức nào, thì cũng không từ chối chữa bệnh. Tôi đã có một hệ thống y tế không phân biệt giàu nghèo. Một hệ thống y tế dù phải hoạt động theo quy luật tài chính, nhưng không bao giờ để tiền làm cản trở y đức. Tôi đã có một hệ thống y tế sẵn lòng kêu một chiếc trực thăng để giải cứu bất cứ ai gặp nạn.  Tôi đã có những bác sĩ và y tá chuyên tâm làm việc và ít khi nào, nếu có, vòi tiền bệnh nhân. Ngày xưa, tôi đã có một hệ thống y tế như thế.

Ngày xưa tôi đã có những người thầy và người cô luôn dạy tôi cách làm người trước khi dạy tôi học thức. Tôi đã có những người thầy cô luôn tận tâm giảng dạy, luôn học hỏi để trao dồi kiến thức. Tôi đã có những thầy cô, tuy tư tưởng vẫn mang tính chất văn hóa Nho Giáo, những luôn cho tôi phát biểu, luôn cho tôi chỉ trích, luôn cho tôi không đồng ý. Tôi có thể công khai phản đối bài tập, tôi có thể biểu tình để đòi hỏi quyền lợi mà tôi cho rằng mình nên có. Tôi đã có những thầy cô luôn mang tầm hồn của những nhà học thức. Ngày xưa tôi đã có những người thầy và người cô như thế.

Ngày xưa tôi đã có những nhạc sĩ tài ba, những nhạc sĩ sáng tác những bài hát mà tôi nghe không bao giờ biết chán. Họ ít khi nào, hoặc chẳng bao giờ, đạo nhạc. Vì mỗi bài họ sáng tác là một tác phẩm nghệ thuật.

Ngày xưa tôi đã có những nhà sách bán đầy sách, mọi thể loại sách. Nơi đó là nơi tôi gọi là những thư viện tri thức. Nơi đó bán những cuốn sách của nhiều tác giả của nhiều quốc gia khác nhau. Nơi đó thậm chí bán những cuốn sách mà tôi không hề thích và đồng ý chút nào. Nhưng đã là nhà sách thì phải da dạng và phong phú. Ngày xưa tôi đã có những nhà sách như thế.

Ngày xưa tôi đã có một Tổng Thống khiến tôi cảm thấy hãnh diện. Ông ấy có thể nói tiếng Anh, đủ để hiểu, đủ để trả lời phỏng vấn của các phóng viên quốc tế, đủ để đàm phán với các nhà lãnh đạo quốc tế, đủ để cất lên tiếng nói cho tất cả người dân dù đa số người dân không bầu chọn ông ta. Ngày xưa tôi đã có một Tổng Thống khiến tôi tự tin để nói với các bạn bè quốc tế rằng “that is our President.” Ngày xưa, tôi đã có một Tổng Thống Như Thế.

Ngày xưa tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi tự hào về lực lượng Quân Lực. Tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi cảm thấy an toàn, cho dù đất nước vẫn còn trong thời chiến. Tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi cảm thấy yêu nước để sẵn lòng mặc bộ quân phục để bảo vệ đất nước. Và cho dù có chết thì tôi cũng vinh dự. Ngày xưa, tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng như thế.

Ngày xưa tôi đã có một Việt Nam khiến tôi muốn trở về. Khi tôi hoàn thành chương trình du học của mình, tôi không màn đi tìm việc làm ở nước sở tại, cũng chẳng quan tâm đến thẻ xanh hay thẻ đỏ, cũng chẳng mộng mơ hay để trở thành một công dân của nước khác, cũng không nghĩ đến việc mình nên ở hay về, vì điều duy nhất trong đầu tôi là trở về. Cho dù đất nước đó vẫn đang trong thời chiến, cho dù nơi ấy tôi phải làm việc nhiều lần hơn, cho dù nơi ấy có nhiều rủi ro hơn. Nhưng tôi chỉ muốn trở về, đơn giản, bởi vì nơi đó, đất nước Việt Nam đó, mảnh đất đó là nơi tôi gọi là nhà. Vì tôi chỉ muốn về nhà. Ngày xưa, tôi đã có một Việt Nam như thế.

Ngày xưa tôi đã có một nước Việt Nam khiến tôi tự hào. Tôi đã có một nước Việt Nam khiến tôi không thổ thẹn khi cầm hộ chiếu ra nước ngoài và không cảm thấy xấu hổ khi nói “I’m Vietnamese.”
Ngày xưa tôi đã có một Việt Nam như thế. 

Tôi đã từng có một Việt Nam như thế. Nhưng đó là quá khứ. Bởi vì  bây giờ nước Việt Nam như thế đã không còn. Nhưng tôi lại muốn nó trở lại. Tôi muốn có một nước Việt Nam như thế. Bạn có thể gọi tôi hoang tưởng hay gọi tôi mơ mộng... Tôi không mơ mộng hay ảo tưởng. Tôi cũng không tôn vinh bất cứ thể chế hay chế độ nào. Tôi chỉ muốn có một nước Việt Nam như thế. Có thể bạn sẽ hỏi: “Vì sao? Để làm gì?” Đơn giản, bởi vì ngày xưa tôi đã có một nước Việt Nam như thế.

Ku Búa @ Café Ku Búa
PS: Tôi là một người sinh ra khi nước Việt Nam như thế đã không còn nữa.


(E Mail)


Thứ Hai, 6 tháng 1, 2020

Mai Ly - Truyện dài Việt Dương Nhân

Chương 1 - Mai Ly 

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, cận cảnh
Mai Ly

Chương 1

''Lạc Loài''

Tuổi thơ vắng mẹ, mất cha
Trời đêm lẻ bóng mắt sa lệ sầu
Đường trần biết phải về đâu ?
Bốn bề mây xám phủ màu tang thương.

Thân sao thân quá đoạn trường
Tìm đâu nơi chốn tựa nương bây giờ ?
Nhìn lên cất tiếng kêu Trời :
Thấu chăng cái kiếp lạc loài, bơ vơ !

*

Hoàng hôn ngả xuống chân trời, ánh nắng tỏa ra một màu vàng đậm, cánh đồng lúa bao la bát ngát và mùi rơm rạ tỏa hương thơm ngào ngạt, chim kết nhau từng đàn bay về tổ, khói lam chiều nhè nhẹ bay ra từng mỗi căn nhà. Quang cảnh trời chiều im lặng, những động vật đều về chuồng, thỉnh thoảng còn xót lại vài cánh chim lạc đàn bay lẻ tẻ. Riêng bé Mai Ly còn ngồi một mình bên bờ ao. Ao nuôi cá tra cách nhà em độ vài trăm thước. Bé ngồi yên lặng, lâu lâu thấy em vẫy tay một cái, miệng lẩm bẩm chẳng biết em nói gì. Hễ mỗi lần em vẫy tay là em cười hắc hắc và thích thú lắm. Thì ra bé Mai Ly đang xí gạt bầy cá tra bằng mấy cục đất nhỏ. Vì mỗi lần em liệng mấy cục đất xuống ao là bầy cá cứ tưởng đồ ăn nên chúng trồi lên để dành giựt. Em mải đùa vui với bầy cá mà trời đã sụp tối. Em sực nhớ, rồi đứng lên chạy về. Về đến nhà bị anh Hai đánh một trận đòn sưng đít.
Mai Ly, đứa bé mất cha từ thuở mới lên năm, mẹ đi tái giá lúc em bảy tuổi. Em ở lại với hai anh và một người chị. Nhưng vài năm sau người anh thứ ba, tên Hữu lên Sài Gòn tìm việc làm để sinh sống, người chị cũng đi lấy chồng xa nhà. Em sống với người anh cả và chị dâu. Ôi, thảm thương cho cảnh chị dâu em chồng !
Hằng ngày Mai Ly cắp sách đến trường. Sau giờ học em về nhà phải trông chừng các cháu và luôn luôn bị đánh đập...
Vào một buổi trưa Chúa Nhựt, hai vợ chồng Hà đi ăn giỗ, Mai Ly ở nhà trông hai cháu, bé Châu và bé Thu, lỡ để bé Châu té u đầu. Xế chiều anh chị Hà về. Vợ Hà vừa ẵm bé Châu thì cặp mắt chị ta trợn lên nhìn chầm chập vào Mai ly và la hét :
- Mai Ly ! Sao bé Châu thế này ? Con quỷ, đồ ăn hại. Mầy đi không ? Đi ra khỏi nhà này mau lên. Để tao kêu anh Hai mầy. Anh ơi ! Coi nè, con quỷ Mai Ly nó để bé Châu té u đầu nè. Anh thấy chưa ? Đuổi nó đi ngay. Nếu không thì tui sẽ bỏ nhà đi đó.
Hà về còn đứng ngoài vườn để ngắm nghía hoa trái. Bỗng dưng nghe vợ hét la và mét em mình. Anh không biết ất giáp gì cả, anh bèn gọi Mai ly và cũng hét theo vợ :
- Mai Ly ! Lên ván cúi xuống mau.
Anh ta đi lấy cây chổi lông gà cán mây nhịp nhịp trên bộ ván gỗ và gằn giọng, hỏi :
- Tại sao ở nhà làm té em ?
Hà đập mạnh roi vô đít em mình và lập lại câu nói vừa rồi của vợ :
- Con quỷ, con quỷ. Mầy thật là con quỷ chỉ ở đây ăn hại mà thôi. Mầy đi cho khuất mắt tao. Nếu không thì có ngày tao sẽ giết mầy...
Hai vợ chồng hè nhau mắng nhiếc, đánh đập mà không cho Mai Ly phân trần được một lời nào. Bấy giờ em chỉ lau nước mắt, em khóc hết nổi, vì roi vọt hằng ngày chắc em cũng đã quen nên lì đòn.
Ăn cơm xong, mọi người đều đi ngủ. Mai Ly nằm trong mùng trên bộ ván nhỏ phía dưới chái nhà sau, em tủi thân khóc thút thít, thao thức không làm sao ngủ được, tự nhủ : "Bị đòn hoài ăn thua gì. Nhưng hôm nay họ mắng nhiếc và còn đuổi mình nữa. Vậy thì mình phải đi. Nhưng Trời ơi ! Đi đâu, khi trờì tối như thế này ? Nhưng mình phải đi. Dù có chết cũng đi". Nước mắt cứ tuôn ra, Mai Ly kéo vạt áo lên lau, rồi sực nhớ đến mẹ cha, em khóc âm thầm trong bóng đêm. Làm sao ai hiểu được con bé mới có mười hai tuổi đang nghĩ gì ? Em kêu hét trong lòng : "Má ơi ! Má đâu rồi ? Ba ơi ! Ba đâu rồi ?". Mai Ly sực nhớ đến người cha đã chết, mộ chôn cách nhà không xa lắm, em lẩm bẩm : "Sao mình không ra ngủ với ba ? À há, mình đi ra ngoài mả ngủ với ba. Mình phải đi chớ biết làm sao bây giờ ?".

Mai Ly nhè nhẹ ngồi dậy. Vì cả nhà đều đang ngủ say. Em lén lấy cái túi bằng vải trong tủ nhỏ gần đó, em gom vài bộ đồ cũ xì nhét vô, rồi quơ lấy cặp táp có mớ tập học và sách vở trong đó. Em không dám đi ra cửa trước, vì sợ gây tiếng động thì sẽ bị đòn thêm nên em bò sát mặt đất mà lần mò ra đằng sau nhà bếp. Nơi đó có một lỗ để cho con Mi nô ra vào. Con chó Mi nô đang nằm ngủ dưới sàn ván, nó nghe mùi Mai Ly, nó đứng dậy ngoắt đuôi từ từ đến gần, Mai Ly lấy tay vuốt nó và chỉ như bảo nó trở về chỗ cũ. Mi nô ngoan ngoản và tuân lệnh. Trong nhà vẫn lặng im, Mai Ly yên lòng ép mình bò ra lỗ chó. Thoát ra khỏi căn nhà ấy, lòng em thấy nhẹ nhàng, mặc dù rồi đây chẳng biết ngày mai này đời em sẽ ra sao ?
Ngoài trời đêm nay không trăng, cũng chẳng có một vì tinh tú, cả khung trời tối đen như mực. Nhưng Mai Ly tin tưởng là sẽ có ba em ngoài nghĩa địa, em ráng mò lần đến nơi lòng cảm thấy mừng mừng, tủi tủi. Ngồi bên mộ cha, em khóc thút thít, gọi : "Ba ơi ! Con đây nè. Hồi chiều anh Hai đánh mà còn đuổi con đi. Không có ai thương con bằng ba đâu. Má thì đi lấy chồng khác rồi. Con ghét thằng cha đó lắm. Ba về rước con đi với ba nghe ba !". Bất chợt trong đầu bé Mai Ly nhớ đến truyện "Phạm Công Cúc Hoa" trong lòng em lóe lên một chút hy vọng. Nghĩ rằng ba em sẽ hiện về bên em. Nhưng chờ hoài chẳng thấy gì. Trời về khuya đã hơn nửa đêm rồi. Mai Ly quá mệt mỏi, em lấy tay đẩy mấy cục đất to qua một bên và lấp sơ sài cho mặt đất bằng lại, kéo cái túi rút kê dưới đầu làm gối nằm bên mồ cha mà thiếp đi một giấc tới hừng sáng.
Giựt mình thức dậy mà đầu óc em còn bàng hoàng như vừa nằm mơ, tự hỏi : "Bây giờ mình đi đâu ? Ai chứa chấp mình ? Có ai mà thương hại mình bây giờ ? Trời ơi ! Còn phải đi học nữa chớ ?". Nhiều câu hỏi trong đầu Mai Ly, rồi em ngồi dậy đi từ từ ra chợ Bình Chánh. Đến giờ vào lớp học, ông thầy giáo Quân vừa thấy em. Ông sửng sốt nhìn, rồi từ từ đến gần Mai Ly, hỏi nho nhỏ :
- Mai Ly ! Sao áo quần và đầu tóc em dơ quá vậy ? Nếu ngày mai mà em còn dơ như vầy là thầy đuổi ra khỏi lớp đó nghe hôn.
Mai Ly nhìn ông thầy giáo với đôi mắt thật buồn mà trong lòng em mong mỏi sự cứu giúp. Nhưng rồi em im lặng cố nuốt đôi dòng lệ. Em không nói được một lời nào, lòng cảm thấy xấu hổ với bạn đồng lớp. Cả ngày hôm đó, đầu óc em không hiểu gì bài giảng của thầy, em cứ lo ra, lòng nhủ : Rồi đây mình sẽ ở đâu ? Làm sao tắm rửa thay quần áo và còn giặt đồ nữa. Trời ơi !

Tiếng trống trường trỗi lên thùng thùng... thùng...


Giờ tan học, trống liên hồi
Cổng trường khép kín, đất trời mênh mông
Bà con, cô bác thật đông
Mà sao như thể đời không có người

Tà dương lặn khuất sau đồi
Màn đêm buông xuống phủ đời bé thơ !

Sau khi tan học, Mai Ly ra khỏi cổng trường, em suy nghĩ mãi, lại thêm phần khát nước và đói bụng. Em đi thẳng đến phông tên nước công cộng đưa hai bàn tay nhỏ bé ra hứng nước uống rồi em nhìn phía góc chợ có đống rác người ta chưa hốt, em bước sang qua và ngồi xuống bươi xới tìm đồ ăn. Trong lòng hy vọng sẽ có cái gì dùng được. Bỗng em vui lên, vì tìm được hai trái chuối rục đã thâm kim. Em vừa lột ra thì có mấy chục con kiến kim đen, em lấy tay phủi phủi và bắt buộc em phải dành ăn với chúng nó. Hỡi ơi ! Đời ỷ mạnh hiếp yếu !
Mai Ly dùng hai trái chuối tạm qua cơn đói, em lẩm bẩm : "Nếu bầy kiến lớn như mình, thì mình sẽ bị thua chúng nó rồi, vì tụi nó đông quá mà ..."  . Mai Ly động lòng tại vì em mà chúng nó bị đói. Tuy hối hận nhưng sự việc đã rồi.
Cứ nghĩ mãi về mấy con kiến mà trời đã sụp tối. Mai Ly vẫn còn ngồi ở góc chợ, em nhìn qua phía tay phải có vài thớt thịt trống, em đến đó trèo lên nằm. Mùi tanh tanh dưới thớt thịt bay thoang thoảng bên mũi, nhưng em bất cần. Muổi bắt đầu ngửi mùi da thịt người, chúng nó bay đến nghe vo vo. Đêm nay Mai Ly làm mồi cho bầy muổi đói !
Thân nhỏ bé nằm chèo queo, co quặp lại như con tôm càng kho Tàu. Đôi mắt lim dim mà hai tay em cứ quơ qua quơ lại đập muỗi. Tuổi còn ngây thơ nên giấc ngủ đến với em rất dễ dàng nhanh chóng. Em phó mặc cho muỗi mòng hút máu. 

Chương 2

Trời rạng đông, hơn năm giờ sáng, gió thổi hiu hiu, sương khuya lành lạnh. Tới giờ nhóm chợ, những người buôn bán quảy gánh dóng, rau cải và nhiều loại súc vật như gà, vịt, heo con... Những tiếng kêu cờ lóc cờ lóc, cạp cạp, en éc. Còn mấy bà bán thức ăn sáng đang xắp xếp chén, dĩa, nồi, soong nghe rổn rảng. Họ bán sương xăm, sương xáo, chè, xôi, bánh, trái, cháo lòng, cơm tấm... Họ nói cười ồn ào với mấy ông bạn hàng.
Quang cảnh náo nhiệt như bầy ong vỡ tổ. Mai Ly vẫn nằm ngủ mê man, những tiếng ồn ào kia không hề đá động gì đến giấc ngủ của em.
Một ông trạc tuổi năm mươi, vóc người mập mập, đầu bịt khăn rằn, mặc quần xà lỏn đen, bụng lệ phệ, áo ngắn tay không gài nút. Ông đến gần Mai Ly quát lên :
- Ê, nhỏ ! Ý, thằng nhỏ hay con nhỏ vậy kìa ? Dậy mầy. Con nhà ai, sao mầy ngủ ở đây ? Dậy không ? Nếu không dậy tao sẽ chặt ra từng khúc bán chung với thịt bây giờ à !
Đó là tiếng la hét của chú Tư Thái, chủ của thớt thịt. Mai Ly giựt mình thức dậy đưa bàn tay lên dụi mắt, vừa sợ vừa nói :
- Dạ, dạ để con dậy chú ơi !
- Mau đi mầy !
- Dạ, con tuột xuống liền đây nè. Xin chú đừng chặt con tội nghiệp !
Chú Tư Thái nhìn Mai Ly rồi giựt mình chăm chú nhìn kỹ hơn. Sau vài phút, chú thấy Mai Ly quen quen... Tích tắc chú nhận ra ngay :
- À, há ! Tao biết mầy rồi !
- Chú đừng làm con sợ tội nghiệp con chú ơi !
- Mầy có phải là em Hai Hà, con chú Bộ Hùng, cháu nội ông Cả Hạnh, không vậy mậy ?
- Dạ, đúng.
- Trời ơi ! Sao mầy ngủ đây ?
Mai Ly gật đầu mà đôi mắt em rưng rưng, còn miệng mếu máo nói :
- Dạ, thưa chú Tư. Anh Hai con đuổi con đi hai đêm rồi !
- Hai đêm ! Vậy tối hôm qua mầy ngủ đâu ?
- Dạ, con ngủ với ba con.
- Hả ! Ngủ với ba mầy ? Trời đất ơi ! Con nhỏ nầy nó điên rồi ! Ba mầy đã chết từ lâu.
Chú Tư Thái đếm ngón tay và nói lảm nhảm : "Coi... nay là bao lâu... À, chú Bộ Hùng mất nay cũng được sáu bảy năm rồi, mà nó nói nó ngủ với ba nó coi có phải là điên không đây chớ ? "
- Không phải đâu chú Tư ơi ! Con ngủ kế bên mả ba con.
- Mầy không sợ ma hả ?
- Dạ, không. Vì có ba con mà.
Chú Tư Thái bắt đầu thấy tội nghiệp Mai Ly. Hai tay chú xắp thịt ra để treo lên từng hàng theo thứ tự mà chú lắc đầu thở ra, chú nhìn em và hỏi :
- Sao mầy không đến nhà mấy cô, chú mầy ? Thôi, để tao nhắn cô chú mầy ra đây rước mầy về nghe hôn ?
Chú lẩm bẩm : "Con nhà cũng khá giả, chớ có phải con ăn mày đâu mà kỳ cục như thế này !" Chú quay sang và tiếp :
- Mầy phải đi về nhà. Mầy không được đi lưu linh như vầy nghe hôn ?
- Không được đâu chú Tư ơi !
- Tại sao không ?
- Vì ở với chú thì có thím dâu. Còn ở cô lại có dượng rể. Thôi, khó lắm chú ơi ! Họ không có thương con đâu.
- Thiệt, cái con nhỏ này, đàng nào mầy cũng không chịu. Chớ mầy muốn gì. Rồi đây mầy sẽ ở đâu ?
- Dạ, con chẳng biết sẽ ở đâu ? Nhưng con phải đi...
- Đi đâu hả nhỏ ? Mầy còn con nít mà đi đâu, đi bậy bạ người ta bắt bán Nhà Số là tiêu đời à !
- Nhà Số là gì hả chú Tư ?
Chú Tư nói lớn tiếng như ra lệnh :
- Thôi, đừng hỏi lộn xộn. Mầy phải về nhà.
- Không. Con không về nhà đâu. Con đi. Con đi...
Mai Ly định chạy đi nhưng nghe bụng cào cấu, vì cả ngày hôm qua em chỉ lót dạ có hai trái chuối rục. Thấy chợ đã đông người, em liền hỏi nhanh chú Tư :
- Chú, chú. Chú có gì ăn cho con miếng, con đói bụng quá chú ơi !
- Hả ! Mầy đói à ! Nè, tao chia cho trái chuối.
Tư Thái thò tay bẻ trái chuối vứt xuống đất. Mai Ly tuy đói bụng nhưng thấy sự bố thí miệt khinh, lòng em bị chạm tự ái và tủi thân nên không thèm lượm lên ăn mà xách cái túi rút và ôm cặp táp bỏ đi thật nhanh.

Chợ buổi sáng đã đông người. Những chiếc nón lá nhô lên như một đám nấm lớn. Mai Ly len lén đi lòng vòng quanh chợ, em cố tránh người quen hoặc người nhà. Rồi vào một tiệm tạp hóa hỏi xin việc làm. Nhưng ở chợ Bình Chánh hầu hết ai ai cũng biết gia đình em, nên không ai dám mướn và cũng chẳng ai dám chứa chấp. Mãi đến trưa chợ thưa dần người ta quét rác, rửa chợ. Mai Ly đi lòng vòng, mắt nhìn vào đống rác xem coi còn gì có thể ăn được không. Nhưng em hoàn toàn thất vọng. Quá mỏi mệt vì đói khát, em đến góc chợ ngồi dựa lưng vào cột và thiếp đi. Chiều hôm đó, Mai Ly bị cảm nặng vì hai đêm em ngủ thiếu chăn chiếu.

Một người đàn bà trạc tuổi bốn mươi, có vóc dáng cao ráo, nước da trắng hồng, mặt mũi khá đẹp, tóc búi kiểu bánh tiêu, mặc chiếc áo dài phong đen nổi những đóa hoa bông bụp màu hồng rực rỡ, quần sa ten trắng, mang giày cao gót, trang điểm son phấn đơn sơ. Bà đến gần Mai Ly đưa tay rờ trán, vuốt tóc và gọi :
- Mai Ly ! Dậy đi con. Má đây nè !
Mai Ly mở mắt nhìn thấy mẹ, em ôm chầm mẹ và khóc nức nở, mẹ em cũng ứa lệ, bà bảo :
- Con lên Bình-Điền ở với má. Chớ con đừng đi lang thang như vầy nữa nha !
Mai Ly ngẩng đầu lên, nghẹn ngào hỏi :
- Ông đó chết chưa ?
- Ông nào ?
- Ông chồng của má đó, ổng chết chưa ? Con ghét ổng lắm...
- Thôi, con đừng có nói bậy. Con đi với má nghe.
Bà Hùng cảm thấy không êm. Bà liền dụ em đường khác :
- Nè, con lên Bình Điền vài hôm rồi sau đó má đưa con lên nhà dì Ba ở chợ Bà Hom. Dì dượng Ba sẽ cho con đi học lại, dì dượng không có con, mà giàu có, dì dượng sẽ cưng con nhiều.
Bé Mai Ly nghe khoái tai, nên chịu đi. Bà Hùng dẫn Mai Ly qua tiệm thuốc Bắc mua thuốc cảm cho em uống và đưa qua tiệm hủ tiếu cho em ăn cháo. Sau đó, hai mẹ con bà Hùng đón xe đò lên Bình Điền.
Vào nhà, bà Hùng lật đật đem Mai Ly đi tắm thay đồ xong, bà liền đón xe đi lên chợ Bà Hom. Trên xe bà căn dặn Mai Ly :
- Con nhớ lễ phép và ngoan với dì dượng nghe con !
- Dạ, con nhớ. Dì dượng Ba sẽ cho con đi học lại phải không má ?
- Ờ.

Xe đã đến bến chợ Bà Hom, hai mẹ con Mai Ly đi đến một biệt thự khá đẹp vừa xây cất xong không lâu lắm. Bà Hùng đưa tay mở cổng vào trong sân vườn rộng có trồng đầy hoa kiểng, cây trái, như xoài, ổi, mít, dừa, hai cây trứng cá, một bụi mía Tây có nhiều cây đứng cây ngả, màu vàng rực, một hàng so đũa bên hông nhà, hai cây khế gần ao nuôi cá và thêm một khoảng đất trồng huệ trắng nằm kế bên đám vạn thọ vàng khè cùng mấy hàng cau tơ sau nhà.
Mai Ly nắm tay mẹ. Bà Hùng gọi :
- Chị Ba ! Anh Ba ! Có ở nhà không ? Em và bé Mai Ly đây nè !
Ông bà Hòa bước ra cửa, trên gương mặt rất vui vẻ niềm nở đón tiếp hai mẹ con bà Hùng. Vô nhà, tất cả ngồi trên bộ ván gỗ mun, bà Hòa hỏi bà Hùng :
- Cháu Mai ly năm nay bao nhiêu tuổi rồi em ?
- Dạ, nó được mười hai tuổi rồi, thưa chị !
Bà Hòa quay sang hỏi Mai Ly :
- Năm nay con học lớp mấy rồi ?
- Dạ, thưa dì. Con đang học lớp nhứt.
- Ờ, ở đây với dì dượng rồi kỳ nhập học tới này, dì sẽ cho con đi học trở lại .
Mai Ly nghe dì nói thế trong lòng phơi phới và đầy hy vọng. Ăn bữa cơm tối xong bà Hùng ở lại ngủ với Mai Ly một đêm. Đã từ lâu em không được ngủ chung với mẹ. Sáng hôm sau, thức dậy ăn điểm tâm, rồi ăn bữa cơm trưa xong, bà Hùng từ giã ra về.
Mai Ly ở lại rảo bước ra vườn xem mấy cây trái. Em nhìn ra ngoài cổng thì thấy một bé gái trạc tuổi minh. Em lấy làm lạ, vì con bé kia sao gương mặt hầm hầm mà còn mở cửa vào nhà một cách tự nhiên. Bé đến gần hỏi Mai Ly :
- Ê, chị kia ! Chị là ai. Làm gì ở đây ?
Mai Ly điềm nhiên trả lời :
- Tôi là cháu ruột của dì tôi, còn chị là ai mà vô đây vậy?
Bé kia không thèm trả lời mà bỏ vào nhà một cách phách lối và gọi :
- Ông ơi ! Bà ơi ! Có ai ở ngoài vườn mình đó ?
Ông bà Hòa nghe giọng gọi khó chịu của con bé. Bé là con nuôi của ông bà Hòa, nhưng em gọi ông bà Hòa bằng ông bà. Trong nhà bà Hòa hỏi ra :
- Cái gì đó con ? Con mới về đó hả ?
- Con hỏi ai ở ngoài vườn nhà mình kìa ?
- Ha, Mai Ly ! Con phải gọi bằng chị, vì nó lớn hơn con một tuổi, là cháu ruột của bà.
- Con biết rồi !
- Sao con biết ?
- Chỉ vừa nói với con .
- Nè con, Mai Ly ở đây cho con có bạn.
Bé Thúy có vẻ không bằng lòng, dậm chân mạnh và đi nhanh vô phòng. Mai Ly có linh tính dường như bé Thúy ganh với em, nên lòng nghe buồn buồn, lo lo, tự nhủ : "Thây kệ, đến đâu hay đến đó. Mình biết đi đâu nữa bây giờ ? Vì từ ngày má mình có chồng khác, tính đến nay đã hơn sáu năm. Mình cứ ôm cặp táp và xách cái túi rút đi lòng vòng nhà này tới nhà nọ, hết cô đến chú, chỗ nào thân mình cũng bị đọa đày và mắng nhiếc. Không lẽ cuộc đời mình cứ bị xui hoài hay sao ?"
Mai Ly tủi cho thân phận, đôi mắt rưng rưng và lòng buồn vô hạn.

Chương 3

Ngày qua ngày trôi chảy, Mai Ly ở chung với bé Thúy trong không khí ngộp thở vì sự ganh tị của Thúy. Thân phận bơ vơ, lạc loài, ăn nhờ, ở đậu như thân chùm gởi, như đày tớ không công. Lời hứa của dì dượng lúc đầu, nay họ không thực hiện. Đã hơn một tháng, mỗi sáng Mai Ly phải dậy sớm đi múc nước từ dưới giếng lên tưới cây trong vườn, chiều thì gánh nước giếng ở xa về để nấu ăn và tắm rửa. Vì giếng nhà, nước có nhiều phèn nên không xài được. Trưa cả nhà ngủ nghỉ còn Mai Ly thì phải lau nhà bằng xà bông đá và đánh bóng gạch bằng dầu phọng. Từ năm giờ sáng em thức dậy làm việc suốt cả ngày đến chiều tối không ngưng tay. Còn Thúy thì được cưng chiều chỉ ăn rồi đi học thôi. Khi Mai Ly đến nhà này thì đang có sẵn hai người giúp việc, nhưng một tháng sau bà dì cho họ nghỉ hết để em đảm đương từ trong đến ngoài. Lối xóm thấy vậy, họ tội nghiệp em. Đôi khi họ giúp em xách nước từ dưới giếng lên và gánh dùm em đến cổng nhà. Mai Ly mới có mười hai tuổi mà phải làm việc gấp hai ba người lớn. Tay chân của em bị nước ăn lở loét hết mấy khóe. Em khỏi cần cắt móng tay, vì lau chùi gạch nên mòn sát.
Đã đến ngày nhập học mà dì dượng không nói gì hết, họ im lặng không đá động gì về sự nhập học. Mai Ly hết hy vọng, vì đã quá trễ. Em đành thui thủi làm công việc hằng ngày. Vì em cần có chỗ nương tựa. Những lúc buồn tủi, em hay ra sau hè khóc thầm một mình.

Trời cao, Ông hãy xuống đây
Nhìn xem những cảnh đọa đày oái oăm
Trong vòng ruột thịt tình thâm
Nỡ đành vùi dập tím bầm tuổi thơ !

Sau hơn chín tháng, Mai Ly làm việc không lương, bà Hòa có sắm cho một đôi khoen tai cỡ một chỉ vàng y và quần áo để em thay đổi. Tết đến em xin dì dượng cho về Bình Chánh ăn Tết vài ngày. Được phép, nhưng với một điều kiện, bà Hòa bảo :
- Này, Mai Ly ! Con đi đường nguy hiểm lắm. Vậy con cổi đôi khoen tai đưa dì cất dùm cho.
Mai Ly lấy tay rờ lên đôi khoen và nói :
- Dạ, con đeo không có sao đâu dì.
Bà Hòa hơi bực :
- Nữa à, sao dì nói cái gì con cũng cãi lại hết vậy ?
Mai Ly còn quá non dại nhưng cũng hiểu biết chút ít, tự nhủ : - Đôi khoen này, mình làm công cả năm trời mới có. Hôm nay dì mình kêu đưa lại. Không thể được, mình phải giữ để hộ thân. Bà Hòa nhìn Mai Ly lầm lì nín thinh, bà hỏi lớn :
- Sao, lột ra đưa cho tôi cất dùm không ?
Mai Ly tức quá trả lời :
- Không được. Đôi bông này dì đã cho con là của con rồi mà.
Bà ta nổi giận tát vào mặt Mai Ly thật mạnh và nói lớn tiếng :
- Hứ ! Đồ hổn xược, trả treo, mất dạy, đồ trôi sông, lạc chợ, thân côi cút mà còn cứng đầu...
Mai Ly đổ lì lên, đưa ánh mắt nhìn chầm chập vào mặt bà dì, rồi cổi đôi bông tai liệng trên bàn. Em không nói một lời nào mà đi thẳng ra nhà sau thu xếp đồ đạc. Em nghĩ như thế là xong. Nhưng không. Bà dì đi theo bảo em phải để lại tất cả những gì bà ta đã mua sắm cho em. Tự ái của bé Mai Ly nổi lên. Em vứt giỏ đồ xuống đất và bỏ đi liền sau đó. Em ra đi chỉ có một bộ đồ và hai mươi đồng bạc trong người thôi. Đời Mai Ly sao quá bất hạnh, đi đến đâu cũng bị bạc đãi, dù là ruột thịt...
Rời khỏi nhà bà dì ruột, Mai Ly đi thẳng ra chợ Bà Hom lấy xe đò đến Phú Lâm, đổi xe khác trở về Bình Chánh. Ngồi trong xe nghe lòng đau tê tái, em suy nghĩ : "Rồi đây mình về nhà ai ? Nếu trở về nhà anh Hai, chắc ảnh đánh mình chết. Thôi tới đó rồi sẽ hay". Xe đã tới chợ Bình Chánh, Mai Ly xuống xe, nhưng không biết đi hướng nào, nhủ : "Thôi kệ, bây giờ mình đi lòng vòng ghé thăm cô chú trước".

Mai Ly mặc bộ đồ mới, tóc kẹp gọn gàng và sạch sẽ. Em lừng khừng chẳng biết ghé thăm ai trước. Cuối cùng em ghé nhà cô Tám Ngọc, em một cha khác mẹ với ba em. Vào đó được nửa tiếng đồng hồ, rồi em tạt qua nhà chú Bảy Huỳnh. Lòng vòng ba bốn nhà liên tiếp, rồi em trở lại chơi với mấy đứa con của chú Út Tiên. Đi đến đâu cũng thấy tình cảm lợt lạt và họ nhìn em bằng ánh mắt như sợ em xin ở nhờ. Bà con giòng họ khá giả và thật đông mà thân Mai Ly sao cô độc, lẻ loi, chẳng ai niềm nở với em, dù chỉ một chút lòng thương hại. Buồn tủi, lòng thì lo : "Mai này mình ở đâu ? Trở lại nhà của dì dượng nhất định là không rồi". Thoáng nghĩ trong đầu, em đang ngồi trong căn nhà của chú Út Tiên, nhìn mấy đứa em họ, tụi nó đùa giỡn mà lòng bùi ngùi ứa lệ. Bỗng tiếng reo mừng của mấy đứa nhỏ : "Ha ! Cô Ba về tụi bây ơi ! Cô sẽ lì xì...! Cô Ba Trầm cũng là em một cha khác mẹ với cha của Mai Ly. Vì ông nội em có đến năm vợ và năm giòng con (thời Pháp thuộc). Cô Ba Trầm tương đối có lòng nhân hơn. Cô vừa bước vào nhà, các con của chú mừng rỡ lên, còn Mai Ly vẫn ngồi yên. Cô Ba Trầm nhìn thấy Mai Ly, rồi đến gần nắm tay em, cô giựt mình, hỏi :
- Ủa, Mai Ly ! Sao con buồn vậy ? Mà sao bàn tay con như thế này ?
Mai Ly nghe cô hỏi, em bèn giấu hai bàn tay vô túi áo mà nước mắt rưng rưng, em lắc đầu :
- Thôi, con không nói đâu !
- Nè, cô nghe con ở trên Bà Hom với dì dượng con mà. Nghe đâu họ giàu có lắm phải không con ?
Mai Ly gật đầu, rồi em khóc òa lên. Cô Ba Trầm động lòng không cầm được nước mắt. Cô nhìn tấm thân ốm gầy của Mai Ly, tay chân bị nước ăn sưng lở, cô xoa đầu, vuốt tóc em và nói :
- Con lên Sài Gòn với cô. Có chỗ này họ cần người giữ hai đứa nhỏ.
- Họ có cho con tiền không cô ?
- Có chớ. Họ phát lương hằng tháng và còn cho tiền ăn bánh nữa. Và họ sẽ may quần áo đẹp cho con mặc.
- Ở đó con sẽ làm gì vậy cô ?
- Con đưa rước hai đứa nhỏ đi học và con chơi với tụi nó thôi.
Mai Ly cúi đầu suy nghĩ : - Không biết họ có thương mình không đây, hay họ sẽ độc ác ? Cô Ba Trầm nhìn em và hỏi:
- Nè, Mai Ly ! Con có chịu đi với cô không ? Con nghĩ gì vậy ? Con đừng sợ. Gia đình này họ nhân đức lắm.
Mai Ly ngước mặt nhìn người cô với đôi mắt đầy hy vọng. Em thở ra rồi gật đầu nói :
- Dạ, con đi với cô. Nếu không, thì rồi đây con sẽ ở đâu ? Trở về nhà anh Hai, ảnh cứ nghe lời vợ đánh con hoài. Kỳ này mà con gặp cảnh ác độc nữa, thì... chắc con tự tử chết đi cho rồi cô à !
Cô Trầm nhìn đứa cháu bạc số mà lòng thương em vô hạn, cô nghĩ : "Số con nhỏ này sao mà nó khổ quá. Không biết chừng nó lớn lên, nó còn khổ như vầy không ? Tuổi vừa đầy con giáp mà đã chán đời, lại có ý nghĩ tự tử rồi. Thật là tội nghiệp !" Cô nắm tay Mai Ly và nói :
- Con xắp xếp áo quần, đồ đạc sẵn sàng, chút xế chiều, con đi với cô nha !
- Dạ, con không có đồ đạc gì hết, mà chỉ có một bộ đồ con đang mặc thôi !
- Ủa, sao không có ?
- Có chớ cô. Nhưng... dì con không cho lấy theo.
- Thôi, được. Cô sẽ xin quần áo của Yến cho con mặc đỡ, Yến cũng bằng tuổi với con.

Xế chiều, cô Trầm trở lại nhà người chú rước Mai Ly lên Sài Gòn. Tuy em có mừng, nhưng trong lòng cũng còn một chút lo sợ... Chiếc xe đò đỗ bến Chợ Lớn Mới. Hai cô cháu Mai Ly đổi xe Lam qua Xóm Củi. Đến nơi, cô Ba Trầm soạn quần áo cũ của Yến cho Mai Ly đi tắm, thay đồ. Mai Ly ở đó vài hôm. Đến chiều mùng ba tết, trong khi ngồi ăn cơm, Ba Trầm nói :
- Ăn cơm xong, cô sẽ dẫn con qua ông bà Tấn cho họ biết mặt con nghe !
- Dạ !
Bữa cơm vừa xong, Mai Ly định đi dọn dẹp rửa chén, cô Ba Trầm không cho em làm, cô nói :
- Thôi, con để đó đi, ở đây có chị Tám lo rồi. Thôi, cô cháu mình đi.
Hai cô cháu đi qua tiệm gạo Tấn Phát gõ cửa. Nghe tiếng trong nhà vọng ra :
- Ai đó ?
- Dạ, tôi. Ba Trầm đây !
Bà Tấn ra mở cửa :
- Dạ, chào cô Ba, năm mới cô đặng khỏe chứ ?
- Dạ, cám ơn bà, chúc bà và gia đình một năm mới mạnh khỏe và làm ăn phát đạt. Sẵn đây, tôi có dẫn cháu tôi qua giới thiệu với bà. Vì tôi có nghe bà cần người đưa rước hai cháu đi học phải không ? Này, Mai Ly ! Con chào bà đi.
- Dạ, chào bà !
- Ờ, em tên gì, mấy tuổi rồi ?
- Dạ, em tên Mai Ly. Em mới được mười ba tuổi.
- Lại đây. Em gọi chị bằng chị nha ! Sao mà em giống hệt đứa em gái của chị ghê đi, nó tên Thu Cúc mới mười hai tuổi thôi.
Bà Tấn vừa nói vừa nắm tay Mai Ly, bà khựng lại và đổi giọng nhẹ nhàng :
- Sao bàn tay em như thế này ? Em có đau không ? Ở đây với chị, chút nữa chị lấy thuốc xức cho em, vài hôm sẽ lành.
Mai Ly thấy bà Tấn thương làm em xúc động ứa nước mắt, em dựa đầu vô ngực bà.
Cô ba Trầm thấy vậy, cô tiếp lời :
- Dạ, thưa bà ! Tại vì cháu nó lau gạch bằng xà bông đá nên chất mặn ăn tay và cả móng chân cháu cũng bị nước ăn nữa.
- Tội nghiệp em hôn ! Cô Ba à ! Để em nó ở đây với tôi. Mặc dù, hôm nay mùng ba tết không sao đâu.
- Dạ, nếu bà muốn.
Cô Ba Trầm quay sang Mai Ly căn dặn :
- Nè, con ở đây với bà Tấn nghe. Mai cô sẽ đem quần áo qua cho con.
- Dạ.
Ba Trầm quay sang nói tiếp với bà Tấn :
- Dạ, thưa bà ! Thật ra, Mai Ly chỉ vỏn vẹn có một bộ đồ. Bộ đồ cháu đang mặc là của Yến đó, thưa bà !
- Vậy à ! Thôi, khuya rồi cô Ba về để Mai Ly tôi lo cho.
Quay sang Mai Ly bà tiếp :
- Em đừng sợ nha !
- Dạ.
Ba Trầm đứng lên và đến gần Mai Ly để trấn an em :
- Con ở lại đây, bà Tấn thương con lắm đó. Con ráng ngoan nghe hôn !
- Dạ, con nghe lời cô, con cám ơn cô nhiều. Cô ơi ! Còn bộ đồ này ?
- Không sao đâu, đồ cũ của Yến. Còn bộ kia, chừng cô giặt xong rồi, cô sẽ đem qua đây cho con. Thôi, cô về nha. Dạ, kính chào bà Tấn tôi về. Một lần nữa, tôi rất cám ơn bà đã nhận cháu Mai Ly.
- Không có chi, cô Ba cứ về .
Cô Ba Trầm đã ra về, bà Tấn nhìn đồng hồ đã hơn mười hai giờ khuya, cả nhà đều ngủ. Bây giờ còn lại bà và Mai Ly, tự nhiên bà thấy thương em từ ngay phút đầu, quay sang Mai Ly bà nói :
- Mai Ly à, thôi mình đi ngủ. Xuống dưới nhà chị trải ghế bố, giăng mùng cho em. Chắc chị Vú cùng hai em Việt và Mỹ ngủ rồi, em đừng sợ.
- Dạ.
Mai Ly đứng dậy đi theo bà Tấn. Ra đàng sau, bà Tấn trải ghế bố, giăng mùng xong. Mai Ly leo lên nằm suy nghĩ, trong lòng hơi lo sợ đôi chút. Nhưng rồi sau đó em ngủ thiếp đi một giấc tới sáng.
Giựt mình thức dậy, Mai Ly đang xếp mùng mền, bà Tấn từ trên lầu đi xuống, thấy Mai Ly đã thức dậy, bà hỏi :
- Sao, em có ngủ ngon không ?
- Dạ, thưa chị, ngon.
- Giờ này mới có tám giờ cũng còn sớm, tiệm chưa khai trương, chỉ có chị Vú ở lại. Còn chị Út bếp và chị Lẹ giặt ủi về nhà ăn Tết. Chiều nay họ trở lại đây. Nè, bàn chải và kem đánh răng, em đi súc miệng, rửa mặt đi, có khăn ở trong nhà tắm. Chút nữa anh và hai em dậy, mình sẽ kéo nhau ra chợ ăn hủ tiếu.
Vài phút sau, ông Tấn xuống. Chị Vú cùng Việt và Mỹ mở cửa phòng ra. Bà Tấn bảo chị Vú :
- Vú à, rửa mặt, thay đồ cho các em rồi mình đi ăn sáng ngoài chợ Xóm Củi.
Chị Vú và ông Tấn vừa thấy Mai Ly, họ định hỏi. Bà Tấn hiểu ngay, bà đỡ lời :
- Bữa nay, có Mai Ly anh à ! Em Mai Ly sẽ qua Thị Nghè với hai con. Em là cháu cô Ba Trầm ở kế bên.
Ông Tấn đưa mắt nhìn vợ, rồi nhìn chị Vú, ông nghĩ đến chị Vú, ông hỏi :
- Còn chị Vú làm gì em ?
- Anh quên rồi, em đang mang bầu đây.
- Ha ! Anh quên mất !
Mọi người sửa soạn xong, bà Tấn nói :
- Thôi, chúng mình đi ăn sáng chớ. Còn phải ghé chợ. Vì hôm nay là mùng bốn Tết, chắc đông người lắm đó.
Chị Vú vọt miệng :
- Thưa mợ, ở nhà còn bánh tét, thịt kho và khổ qua hầm ăn đủ rồi. Đi chợ làm chi cho mất công.
- Ờ, chút nữa sẽ hay. Thôi, mình đi.
Cả nhà kéo nhau đến tiệm hủ tiếu gần chợ Xóm Củi. Mai Ly còn nhút nhát, vì toàn là người lạ. Riêng bà Tấn rất tế nhị, lúc nào bà cũng gần bên em và luôn hỏi này hỏi nọ. Mai Ly nhìn bà Tấn mà lòng mừng khấp khởi, em tự an ủi : "Mình hên quá ! Gặp ông bà chủ còn trẻ rất bình dân và dễ thương. Họ thương mình ghê, chắc kỳ này mình hết bị đày đọa rồi !"

Chợ Xóm Củi, cách Bến Bình Đông vài trăm thước. Trên đường đi, Mai Ly nghĩ ngợi và trong lòng rất là vui. Cả nhà vào tiệm, bà Tấn sắp Mai Ly ngồi gần bà, bà thấy em e dè, bà nói :
- Mai Ly ! Em thích ăn gì thì cứ gọi đi nghe, chớ đừng có ngại hay mắc cỡ gì hết.
Bà quay sang nói với chị Vú :
- Vú biết tụi nhỏ ăn gì rồi. Còn anh ăn chi hôm nay ?
Mai Ly gọi hủ tiếu, chị vú thì lo cho Việt và Mỹ. Ông bà Tấn gọi xíu mại, bánh bao, và mọi người đều uống nước cam tươi. Không khí êm ả, hòa nhã. Ăn xong, cả nhà ra chợ đi lòng vòng. Bà Tấn mua hoa và vài thứ rau rồi về nhà.
Một ngày trôi qua, thêm một đêm vui vẻ. Mai Ly thấy tâm hồn thơi thới nhẹ nhàng ở trong một gia đình hoàn toàn xa lạ.
Sáng mùng năm tết, cô Ba Trầm đem bộ quần áo cho Mai Ly. Cô vuốt tóc em và nói :
- Cô nghe chiều nay, ông Tấn đưa con và hai em qua Thị Nghè. Rồi mỗi cuối tuần ông trở qua rước về đây chơi. Con nhớ lễ phép với gia đình bà Tấn nghe con !
- Dạ.
Mai Ly nhìn cô ba Trầm bằng cặp mắt biết ơn và đầy tin tưởng, em nhủ : "Sao không ở đây mà phải đi Thị nghè ? Ở đó với gia đình bà Tấn rồi đây sẽ ra sao ? Nhưng dù muốn dù không gì mình cũng phải nghe lời người ta, chớ biết làm sao hơn bây giờ ?".

(VDN)
Trong hình ảnh có thể có: Việt Dương Nhân, đang cười, kính mắt và cận cảnh

NÓNG: IRAN CÓ ĐỦ CAN ĐẢM ĐỂ THỰC HIỆN VIỆC TRẢ ĐỦA CÁC ĐÒN PHỦ ĐẦU CỦA TRUMP?

IRAN CÓ ĐỦ CAN ĐẢM ĐỂ THỰC HIỆN VIỆC TRẢ ĐỦA CÁC ĐÒN PHỦ ĐẦU CỦA TRUMP?
(viết theo lời yêu cầu của một số thân hữu trong nước)
Để đáp tạ các lời cảnh cáo từ chính quyền Iran, sau khi ông Trump hạ lệnh tiêu diệt tên tướng Qassem Soleiman của Iran vào ngày 3.1.2020, ông Trump đã tuyên bố sẽ tiếp tục tấn công "rất nhanh và dữ dội" các mục tiêu quan trọng của Iran nếu nước này có hành động báo thù cho tướng Soleimani. Ông nói tiếp: "Hãy xem đây là lời cảnh báo rằng nếu Iran tấn công bất cứ công dân hay tài sản nào của Mỹ, chúng tôi đã chọn sẵn 52 địa điểm của Iran (đại diện cho 52 con tin Mỹ bị Iran bắt nhiều năm trước) làm mục tiêu tấn công", Tổng thống Mỹ Donald Trump đăng trên Twitter ngày 4/1.
Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày hôm nay 5/1 viết trên Twitter: "Một số mục tiêu có cấp độ rất cao và quan trọng đối với Iran tính luôn các công trình văn hoá quan trọng của nước này. Những mục tiêu đó và cả Iran sẽ bị tấn công rất nhanh và dữ dội. Mỹ không muốn có thêm mối đe dọa nào nữa".
Song song với lời tuyên bố của Tổng Thống Trump, Trung tướng Mỹ Pat White, tư lệnh của chiến dịch "Nhổ cỏ tận gốc", đã cho tăng cường lực lượng bảo vệ liên quân ở Iraq nhằm đối phó với mối đe dọa trả thù từ Iran. Và Ngũ Giác Đài cho tăng cường thêm khoảng 3.500 quân đến Kuwait để đề phòng các cuộc tấn công trả thù của Iran. Nhật và Anh cũng đã gởi chiến ham tới vùng Vịnh để hổ trợ cho đồng minh Hoa Kỳ trong việc giử an ninh tại vùng Vịnh.
Theo nhận định của các giới chính trị, thì các cú đấm đá túi bụi mang tính Knock-Outs vào các tướng trong danh sách đen của Hoa Kỳ là để dằn mặt Iran của Trump, nhưng thực ra, là đòn thăm dò và đẩy Bắc Kinh vào thế bị động. Đặt trường hợp, nếu như chính quyền Tehran chơi liều, trả đũa quân sự trước Mỹ thì Bắc Kinh sẽ phản ứng như thế nào về cục diện này? Có thể tiên đoán gần như chắc chắn là Bắc Kinh chỉ đứng ngoài để hà hơi tiếp sức cho người đồng minh này của TQ, chứ không dám chọi thẳng với Trump. Tập rất ngại nếu có phản ứng mạnh mẻ chống lại việc làm của Trump tại Iraq vừa qua trong việc diệt các tướng nguy hiểm của Teheran, từ đó sẽ bị Trump nắm gáy, lấy cớ gia tăng áp lực thêm với Tập, đó là điều mà Tập không muốn xảy ra trong tháng giêng năm 2020. Vì chỉ còn hơn mười ngày để Tập gặp Trump, quá gấp gáp để Tập tính nước đi.
Mặt khác nếu Bắc Kinh giúp Iran tích cực thì… Bắc Kinh sợ làm mất lòng EU, vì họ Tập vẫn đang rất cần hợp tác với EU để phần nào bù đắp trước sự tổn thất trong thương chiến với Mỹ. Mà EU (xét về khối kinh tế – chánh trị), hoặc NATO (xét về quân sự) lại muốn có lợi ích tại Trung Đông, trong đó “bài toán giải quyết số phận Iran” đang được đặt lên bàn cờ chiến lược.
Ngay lúc này, NATO cùng với Hoa kỳ đang tập trung lực lượng để di chuyển về vùng Vịnh. Một số tàu chiến của NATO, hiện đã có mặt nơi hải phận của Israel. Đặc biệt, lần thứ hai Nhật đã gởi tàu chiến tới vùng Vịnh.
Tóm lại hành động không kích của Mỹ , chứng tỏ TT Trump đã không nao núng và coi thường các lời đe doạ của Teheran. Việc làm của Trump nhằm nắn gân Teheran, Bắc Kinh luôn cả Bắc Hàn trong cùng một lúc.
KHẢ NĂNG TÌM DIỆT CỦA MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI
Trong chiến dịch " nhổ cỏ tận gốc" của Hoa Kỳ nhắm vào việc truy tìm các tên trùm khủng bố nguy hiểm cho Mỹ trong hai ngày qua đã cho thấy sự hữu hiệu của máy bay không người lái MQ-9 - đã tham chiến trong việc hạ sát tên tướng Soleimani của Iran.
Mỹ là quốc gia tiên phong trong việc sử dụng loại vũ khí này. “Drone Strike” là thuật ngữ để mô tả cuộc tấn công bằng máy bay không người lái võ trang (UCAV), hoặc máy bay không người lái thương mại (drone) được vũ khí hóa.
MQ-9 có 4 móc treo vũ khí dưới cánh có khả năng mang hoả tiển không địa AGM-114 Hellfire, bom thông minh GBU-12 Paveway II, GBU-38 JDAM. Ngoài ra, loại máy bay không người lái Reaper có thể mang hoả tiển không không AIM-92 Stinger để tự vệ. Tổng trọng lượng về võ khí mang theo vào khoảng 1,5 tấn.

Các hệ thống cảm biến tinh vi, trang bị võ khí mạnh cho phép MQ-9 hoạt động hiệu quả với chiến thuật “truy tìm - tiêu diệt”. Hệ thống truyền thông chiến thuật L-3 đảm bảo cho MQ-9 hoàn thành mọi nhiệm vụ. Hiệu quả tác chiến của Reaper vượt trội so với Predator nên tần suất sử dụng “Thần chết” trong các phi vụ săn lùng khủng bố ngày càng nhiều hơn.
MQ-9 và MQ-1 xuất hiện ở bất kỳ nơi đâu có bóng dáng của “chủ nghĩa khủng bố”. Ngoài khu vực hoạt động chính là Iraq, Afghanistan và Pakistan, Mỹ còn xây dựng một trung tâm điều hành ở căn cứ Lemonier, Djibouti để thực hiện các phi vụ không kích bí mật ở Yemen. Bên cạnh đó, Không quân Mỹ còn thiết lập 2 căn cứ khác ở Ethiopia và quần đảo Seychelles.
TẦM QUAN TRỌNG CỦA EO BIỂN HORMUZ
Eo biển Hormuz có địa thế đặc biệt, mặc dù khu vực Vịnh Ba Tư phía bắc eo biển này là “ngõ cụt”, tuy nhiên eo biển Hormuz vẫn giữ vai trò rất quan trọng trong việc giao thương hàng hoá quốc tế từ cái “ngõ cụt” này - là điểm đến và đi của lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới.
Tuyến đường huyết mạch này hoạt động liên tục 7 ngày mỗi tuần và 365 ngày mỗi năm. Do có diện tích quá nhỏ hẹp, đôi khi các tàu cỡ lớn phải chờ đợi khoảng vài tiếng đồng hồ để có thể lách được qua đây. Ước tính mỗi ngày có khoảng 21 triệu thùng dầu di chuyển từ Vịnh Ba Tư qua eo biển Hormuz để ra các vùng biển khác. Số lượng dầu này tương đương với 1,197 tỷ USD di chuyển qua eo biển này mỗi ngày.
Trong mấy ngày gần đây, việc căng thẳng giữa Iran và Mỹ tăng cao đã ảnh hưởng trực tiếp tới eo biển Hormuz vì Iran có địa lý nằm bao trọn một bên bờ của eo biển này. Với tình hình căng thẳng ngày càng leo thang và không có dấu hiệu hạ nhiệt, giá dầu cả thế giới có thể sẽ bị ảnh hưởng từ eo biển này. Đây là cũng tử huyệt để Iran có thể đánh úp các tàu chở dầu của nhiều nước trên thế giới, nơi mà các tàu dầu và các chiến hạm của Hoa kỳ cũng thường qua lại nơi đây.
Hormuz là điểm nóng nếu tình hình Iran căng thẳng về chính trị với Mỹ hay các nước Tây phương. Vì đây là nơi để Iran có thể thực hiệc các cuộc trả thù vào đòn đánh phủ đầu của ông Trump. Trong thời gian trước đây Hormuz là chổ tấn công thường xuyên của khủng bố Iran vào các thương thuyền qua lại nơi đây. Thế nên khi xảy ra xung đột với Iran là Mỹ và các đồng minh liền nhanh chóng tăng cường chiến hạm đến Hormuz, nhằm bảo vệ quyền lợi của họ tại đây
CÁC TÀU CHIẾN CỦA ANH, NHẬT ĐÃ DI CHUYỄN TỚI VÙNG VỊNH
Trước tình hình leo thang chiến tranh tại vùng Vịnh sau khi tổng thống Trump ra lệnh không kích vào các tướng Iran, được cho là nguy hiểm cho nền an ninh khu vực và các công dân cũng như quân đội Mỹ đang có mặt trong khu vực Trung Đông. Hai tàu chiến Anh sẽ được điều tới vịnh Ba Tư để bảo vệ tàu hàng đi qua eo biển Hormuz sau vụ Mỹ không kích giết tướng Soleimani.
Bộ trưởng Quốc phòng Anh Ben Wallace cho biết trong thông cáo ngày 4/1: "Tôi ra lệnh cho hộ tống hạm HMS Montrose và khu trục hạm HMS Defender có nhiệm vụ hộ tống các tàu hàng mang cờ Anh. Chính phủ sẽ thực hiện các bước đi cần thiết để bảo vệ tàu và công dân Anh tại thời điểm này".
Hải quân Anh từng cho các tàu chiến hộ tống tàu hàng đi qua eo biển Hormuz sau khi tàu chở dầu Stena Impero mang cờ Anh bị Iran bắt hồi tháng 7. Hoạt động hộ tống này chấm dứt từ tháng 11/2019, sau khi Iran thả tàu Stena Impero. Vì tình hình ở khu vực đang nóng trước việc tường Iran Soleimani bị giết chết trong này 3-1, nên Anh lại đưa tàu chiến tới khu vực này để bảo vệ an ninh.
NHẬT ĐƯA TÀU CHIẾN TỚI VÙNG VỊNH
Hơn 260 Hải Quân tự vệ binh Nhật cùng chiến hạm 4,650 tấn JS Suzunami (DD-114) trên đường tới Gulf of Oman cửa ngỏ vào Vịnh Ba Tư để hỗ trợ cho Đồng Minh. Đây là tàu chiến thứ năm được sản xuất của Tàu khu trục lớp Takanami thuộc Lực lượng Phòng vệ trên biển Nhật Bản (JMSDF. Tốc độ: 30 hải lý một giờ (35 mph; 56 km/h). Số thủy thủ đoàn đầy đủ: 175 người.
Trước đây vào ngày 13 tháng 8 năm 2012, JS Suzunami đã được phái đến Aden, Yemen để tham gia các hoạt động hộ tống chống cướp biển ngoài khơi bờ biển Somalia. Ngày 29-30 tháng 12, tàu đã ghé thăm cảng Port Klang, Malaysia. JS Suzunami trở về Yokosuka vào ngày 10 tháng 6 năm 2013.
Đây là lần đầu tiên sau thế chiến thứ 2, Hải Quân Nhật được Quốc Hội thông qua cơ chế hoạt động xa nhà và cũng là lần đầu tiên Hải Quân Nhật đưa tàu khu trục tới khu vực Trung Đông. Hải Quân Nhật đem theo 2 chiếc máy bay Lockheed P-3 Orion sử dụng để thám thính và săn tàu ngầm.
Trong lúc tình hìnhcăng thẳng lên cao , người lãnh đạo tối cao Iran Ayatollah Seyyed Ali Khamenei tuyên bố sẽ “trả thù khắc nghiệt”. Lữ đoàn Hezbollah ở Iraq kêu gọi người dân, lực lượng an ninh Iraq tránh xa các căn cứ của Mỹ. Chỉ huy Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) Thiếu tướng Hossein Salami mô tả vụ sát hại Tướng Qasem Soleimani là thất bại chiến lược của Mỹ trong nhiều thập kỷ qua (?)
Chỉ huy Hossein Salami còn nói rằng IRGC chắc chắn sẽ có một cuộc trả thù với Mỹ nhưng thời gian và quy mô không được tiết lộ. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo cho biết 35 mục tiêu quan trọng của Mỹ trong khu vực, ngoài Israel nằm trong tầm ngắm, đồng thời nhấn mạnh rằng Eo biển Hormuz là một con đường quan trọng đối với phương Tây, khi một số lượng lớn tàu khu trục và tàu chiến Mỹ đi qua có khả năng bị tấn công.
Liệu các lời đe doạ này có làm cho Tổng Thống Trump hạ nhiệt trong thời gian tới hay không? Mọi việc còn ở trước mắt, chúng ta chờ thêm những bước mới của Tổng Thống Trump.
Biên khảo, Hậu Duệ VNCH Lý Bích Thuỷ 5.1.2020
Bình luận