Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

Dân chủ hóa hoặc chết - Yasheng Huang (Foreign Affairs) * Người dịch Nguyễn Quốc Khải (Danlambao)

Yasheng Huang (Foreign Affairs) Người dịch Nguyễn Quốc Khải (Danlambao) Vào năm 2011, đứng trước Hiệp Hội Hoàng Gia (Viện Khoa Học Anh Quốc), Thủ Tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo (Wen Jiabao) tuyên bố rằng Trung Quốc của tương lai sẽ trở thành một quốc gia thực hiện dân chủ hoàn toàn, pháp quyền, công bằng và công lý. Không có tự do, sẽ không có dân chủ thực sự. Không có bảo đảm về quyền kinh tế và chính trị, sẽ không có tự do thật sự. Ông Eric Li, trong một bài báo có tựa đề Sinh Tồn của Đảng (The Life of the Party), không nói hời hợt về dân chủ như vậy. Thay thế vào đó, Ông Li, nhà tư bản mạo hiểm có cơ sở tại Thượng Hải (Shanghai), tuyên bố rằng cuộc tranh luận về dân chủ hóa Trung Quốc đã tắt ngủm: Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) không những sẽ còn nắm quyền hành trong tay; sự thành công của ĐCSTQ trong những năm tới sẽ còn củng cố mô hình độc đảng và trong tiến trình sẽ thử thách sự khôn ngoan của Tây Phương về phát triển chính trị.” Ông Li có thể phát động một cuộc chạy đua quá sớm.

Hình (Xinhua, 1981): Chủ Tịch Nhà Nước Đặng Tiểu Bình (trái), người khởi xướng chương trình cải tổ kinh tế Trung Quốc vào năm 1976 và Tổng Bí Thư Đảng CSTQ Hồ Diệu Bang, người chủ trương dân chủ hóa Trung Quốc. 

Theo Ông Li sự ủng hộ mạnh mẽ của quần chúng đối với đường hướng tổng quát của Trung Quốc chứng tỏ rằng dân Trung Quốc ưa thích tình trạng chính trị hiện nay. Trong một quốc gia không có tự do phát biểu ý kiến, yêu cầu dân chúng đánh giá thành tích của những nhà lãnh đạo, giống như tổ chức một cuộc thi chỉ có thể chọn một câu trả lời có sẵn. Những cuộc điều nghiên nghiêm chỉnh hơn với cách đặt những câu hỏi bớt nhậy cảm về chính trị đã đem lại những kết quả trái ngược với kết luận của Ông Li. Theo cuộc điều nghiên vào năm 2003 được đề cập đến trong tài liệu “Những người Đông Á Nghĩ Thế Nào về Dân Chủ” (How East Asians View Democracy), được hiệu đính bởi những nhà nghiên cứu Yun-han Chu, Larry Diamond, Andrew Nathan, và Doh Chull Shin, 72.3% những người Trung Quốc được thăm dò ý kiến nói rằng họ tin là dân chủ là “một khát vọng cho nước của chúng tôi hiện nay,” và 67% nói rằng dân chủ “thích hợp cho nước của chúng tôi hiện nay.” Hai con số này ăn khớp với những con số của những quốc gia có nền dân chủ bền vững trong vùng Đông Á kể cả Nhật Bản, Nam Hàn, và Đài Loan. 

Có những đòi hỏi nhiều dân chủ hơn tại Trung Quốc. Sự thật là khối chống cải tổ ở trong ĐCSTQ nắm lợi thế kể từ vụ đàn áp tại Quảng Trường Thiên An Môn (Tiananmen Square) vào 1989. Nhưng gần đây, những tiếng nói đòi cải tổ trong nội bộ ĐCSTQ đang tăng cường sức mạnh và được hỗ trợ bởi những đòi hỏi sự trung thực, minh bạch, và trách nhiệm bởi hàng trăm triệu người dùng Internet. Những lãnh tụ mới của Trung Quốc xem ra ít nhất bằng lòng chấp nhận một giọng điệu ôn hòa hơn những người tiền nhiệm. Những lãnh tụ tiền nhiệm từng đưa ra những cảnh báo mạnh mẽ chống lại việc “tây phương hóa” hệ thống chính trị của Trung Quốc. Cho đến bây giờ, điều ngăn cản Trung Quốc tiến tới dân chủ không phải là thiếu nhu cầu nhưng là thiếu cung cấp. Có thể là khoảng cách này sẽ bắt đầu khép lại trong hơn 10 năm sắp tới. 

Không có gì thật sự vĩ đại 

Hình (Washington Post, 2-6-1989): Nhân cái chết của Ông Hồ Diệu Bang (Hu Yaobang), cựu tổng bí thư của ĐCSTQ, vào ngày 15-4-1989 và những biến động tại những nước Cộng Sản Đông Âu và Liên Bang Xô Viết, hàng trăm ngàn thanh niên sinh viên tụ tập tại Quảng Trường Thiên An Môn trong hơn một tháng để tưởng niệm Ông Hồ Diệu Bang và đòi tự do dân chủ. Nhà cầm quyền Trung Quốc với sự đồng ý của lãnh tụ tối cao Đặng Tiểu Bình, đã thẳng tay đàn áp cuộc biểu tình và gây ra vụ thảm sát vào ngày 4-6-1989.

Ông Li xác nhận rằng trung Quốc có những vấn đề như phát triển kinh tế chậm, không cung cấp đủ dịch vụ xã hội, và tham nhũng, nhưng ông cho rằng ĐCSTQ có nhiều khả năng để giải quyết những vấn đề này hơn bất cứ một chính phủ dân chủ nào. Ông Li lý luận rằng ĐCSTQ sẽ có thể làm những quyết định khó khăn và theo rõi cho đến khi hoàn tất nhờ vào khả năng tự sửa sai, cấu trúc trọng dụng nhân tài, và tính chất chính thống phổ thông (popular legitimacy) của ĐCSTQ. 

Trong sáu thập niên cai trị, ĐCSTQ đã thử mọi thứ từ tập thể hóa đất đai cho đến Bước Nhẩy Vọt và Cách Mạng Văn Hóa cho đến tư nhân hóa. Theo Ông Li, điều này làm cho ĐCSTQ trở thành “một trong những tổ chức chính trị tự cải tổ trong lịch sử thế giới cận đại.” Bất hạnh thay, thủ tướng của Trung Quốc không có niềm tự tin của Ông Li rằng Bắc Kinh có thể học hỏi từ những tai họa của quá khứ và có thể sửa những sai lầm. Vào tháng Ba vừa qua, phản ứng trước vô số vụ tham nhũng, Ông Ôn Gia Bảo cảnh cáo rằng nếu không có sự cải tổ chính trị, “những thảm họa lịch sử như cuộc Cách Mạng Văn Hóa có thể lại xẩy ra.” 

rung Quốc có vẻ vượt hàng năm ánh sáng ra ngoài hai giai đoạn thảm khốc cho đất nước là Bước Nhẩy Vọt và cuộc Cách Mạng Văn Hóa. Tuy nhiên ĐCSTQ chưa bao giờ phủ nhận hoặc chấp nhận tội cho cả hai giai đoạn này. ĐCSTQ cũng không đặt vấn đề làm thế nào để ngăn chặn những tai họa tương tự trong tương lai. Trong một hệ thống không có sự quy định trách nhiệm thật sự hoặc kiểm tra đối trọng (check and balance), những ưu tư của Ông Ôn Gia Bảo – và của hàng trăm triệu người dân Trung Quốc đã phải trải qua những nỗi kinh hoàng của những biến cố trên – là chân thật và được chứng minh là đúng. 

Sau khi ca tụng khả năng thích ứng của ĐCSTQ, Ông Li tán dương hệ thống trọng dụng nhân tài của đảng. Ở điểm này, Ông Li nhắc đến câu chuyện của Ông Khâu Hà (Qiu He), một người có sáng kiến về chính sách công, đã từ một đảng viên thấp kém tại một quận hạt xa xôi trở thành phó bí thư tỉnh ủy của tỉnh Vân Nam. Hệ thống chính trị của Trung Quốc uyển chuyển đủ để cho phép một người như Ông Khâu Hà thí nghiệm những cuộc cải tổ. Đây là một lý do khiến cho hệ thống chính trị của Trung Quốc đã không sụp đổ sớm hơn. Tuy nhiên, một điểm kỳ quặc là Ông Li dùng câu chuyện của Ông Khâu Hà để chống lại dân chủ. Những điểm đặc trưng của hệ thống chính trị của Trung Quốc đã cho phép Ông Khâu Hà thử nghiệm những sáng kiến về chính sách, ủy nhiệm (nguyên tắc giao phó trách nhiệm quyết định cho giới chức thấp nhất) và chế độ liên bang, thật sự là nền tảng của một thể chế dân chủ hoạt động vững vàng. Không giống như Trung Quốc, nơi mà chính quyền trung ương ra những sắc lệnh ủy quyền và phân quyền liên bang, phần lớn những thể chế dân chủ phân quyền một cách trân trọng theo hiến pháp. 

Có một vấn đề nữa với câu chuyện về Ông Khâu Hà: đối với mỗi Ông Khâu Hà, có vô số những chính trị gia Trung Quốc được ĐCSTQ thăng chức vì những lý do kém tích cực. Đơn giản là những dữ kiện có hệ thống không xác nhận sự quyết đoán của Ông Li rằng cả hệ thống chính trị của Trung Quốc trọng dụng nhân tài. Trong một cuộc phân tách kỹ lưỡng dữ kiện kinh tế và chính trị, những nhà khoa học chính trị Victor Shih, Christopher Adolph, và Mingxing Liu không tìm thấy những bằng cớ chứng tỏ rằng những viên chức Trung Quốc với những thành tích kinh tế tốt dễ được thăng chức hơn là những người có thành tích xấu. Vấn đề quan trọng hơn cả là sự đỡ đầu – điều mà Ông Wu Si, một nhà sử học nổi tiếng và một chủ biên ở Trung Quốc, gọi là “luật chìm” của hệ thống thăng cấp. 

Ông Li cho rằng một người với địa vị của Ông Barack Obama trước khi ông ta được bầu làm tổng thống không thể tiến xa được trong chính trị Trung Quốc. Ông Li đúng, nhưng trường hợp ngược lại cũng đúng. Hãy xem trường hợp Ông Bạc Hy Lai (Bo Xilai), nguyên là một thành viên của Bộ Chính Trị và vợ của ông thú nhận giết người, với lương của một công chức, ông có thể cho con trai ra học ở nước ngoài một cách khó hiểu, giám sát chiến dịch khủng bố đỏ nhằm vào những nhà báo và luật gia, tra tấn và tống giam một số không rõ công dân mà không được xét xử một chút gì cả. Không một người nào có thành tích như Ông Bạc Hy Lai có thể tiến rất xa tại Hoa Kỳ. Tuy nhiên Ông Bạc Hy Lai đã vượt trội lên tại Trung Quốc. Và trước khi suy sụp, Ông Bạc Hy Lai nắm trong tay quyền lực không bị kiềm chế như Ông Khâu Hà và đã sử dụng quyền lực này để làm phục hồi lại mọi yếu tố của cuộc Cách Mạng Văn Hóa mà Ông Ôn Gia Bảo chống. 

Một vấn đề khác mà Ông Li nêu lên là tính chất chính thống phổ thông của ĐCSTQ. Nhưng tham nhũng và lạm dụng quyền thế làm hao mòn sự chính thống này. Đây là một trong những bài học mà những nhà lãnh đạo đảng rút tỉa được từ trường hợp Bạc Hy Lai. Thật đáng chú ý rằng cả hai Ông Hồ Cẩm Đào (Hu Jintao), chủ tịch nước sắp hết nhiệm kỳ, và Ông Tập Cận Bình (Xi Jinping), tân chủ tịch nước, vừa đây cảnh báo kịch liệt rằng tham nhũng có thể đưa đến sự sụp đổ của đảng và nhà nước. Những lãnh tụ này đúng, đặc biệt vì tình trạng kinh tế đi xuống hiện nay tại Trung Quốc. Điều này không có nghĩa là một vài cá nhân lãnh đạo ĐCSTQ không còn được kính trọng rất nhiều bởi dân Trung Quốc. Nhưng những người này là những người chủ trương cải tổ trong đảng, như Ông Đặng Tiểu Bình (Deng Xiaoping), người đã khởi xướng cải tổ thị trường Trung Quốc vào cuối thập niên 1970 và Ông Hồ Diệu Bang (Hu Yaobang), tổng bí thư ĐCSTQ dưới sự lãnh đạo của Ông Đặng Tiểu Bình. Thực tế là những nhà cải tổ tiếp tục được dân chúng ưa chuộng hiện nay tạo một cơ hội cho ĐCSTQ: Đảng này có thể theo đuổi một chương trình cải tổ chuẩn bị trước để thực hiện một cuộc chuyển tiếp từ từ và hòa bình sang chế độ dân chủ, tránh những sự hỗn loạn và biến động đột ngột đang bao trùm Trung Đông. Nhưng điểm chính yếu là bắt đầu những cải tổ này ngay bây giờ. 

Tìm kiếm sự thật 

Hình (Keystone – France): Hai chiến dịch Bước Nhẩy Vọt (1958-1961) và Cách Mạng Văn Hóa (1966-1976) đã làm đảo lộn tình trạng chính trị, kinh tế và xã hội Trung Quốc. Hậu quả là hàng chục triệu người chết đói. Bước Nhẩy Vọt nhắm công nghiệp hóa nhanh chóng bằng số nhân lực dồi dào và sản xuất tập thể. Cách Mạng Văn Hóa nhắm tiêu diệt tư bản, áp đặt chế độ Cộng Sản, và loại trừ những đảng viên cao cấp chống Ông Mao. Trạch Đông về sự thất bại của Bước Nhẩy Vọt.

Sau khi duyệt qua những điều tích cực về hệ thống chính trị của Trung Quốc, Ông Li chuyển sang những vấn đề của Tây Phương. Ông thấy tất cả những vấn đề của Tây Phương – giai cấp trung lưu tan rã, cơ sở hạ tầng đổ vỡ, nợ nần, chính trị gia bị nhóm lợi ích chiếm đoạt – gây ra bởi nền dân chủ phóng khoáng (liberal democracy). Nhưng những vấn đề này không chỉ giới hạn cho những chính phủ dân chủ phóng khoáng. Chế độ độc tài cũng trải qua những kinh nghiệm này. Hãy nghĩ đến cuộc rối loạn kinh tế đánh vào những chánh phủ quân nhân ở châu Mỹ Latin vào hai thập niên 1970 và 1980 và tại Nam Dương vào 1997. Chỉ những chính quyền độc tài có nền kinh tế tập trung (centrally-planned economies) không có những hệ thống tài chánh mới thoát khỏi những cuộc khủng hoảng tài chánh. Những nền kinh tế tập trung này trải qua một tình trạng kinh tế trì trệ lâu dài thay vì trải qua những chu kỳ lên xuống đột ngột. 

Ông Li dùng dữ kiện của tổ chức Transparency International để lập luận rằng nhiều chế độ dân chủ tham nhũng hơn là Trung Quốc. Bỏ qua một vấn đề mỉa mai là dùng dữ kiện của một tổ chức cam kết phát huy sự minh bạch để bào chữa một chế độ độc tài mờ ám, lập luận của Ông Li để lộ ra một điểm giải tích sâu sa hơn. Để phát hiện tham nhũng phải cần đến tin tức. Trong một chế độ độc đảng, tin tức thực bị giữ kín và hiếm hoi. Mạng I Paid A Bribe (Tôi Hối Lộ) tại Ấn Độ được thiết lập vào 2010 để dân Ấn Độ có thể tường trình một cách khiếm danh những trường hợp dân phải hối lộ để nhận được dịch vụ của chính phủ. Tính đến tháng 11, 2012 trang mạng này đã ghi nhận được 21,000 hồ sơ về tham nhũng. Khi người dân Trung Quốc thiết lập những trang mạng tương tự như I Made A Bribe và 522phone.com, chính quyền đã đóng những mạng này. Do đó, thật là vô ích để so sánh 21,000 trường hợp tại Ấn Độ với không trường hợp nào tại Trung Quốc và kết luận rằng Ấn Độ tham nhũng hơn. Tuy nhiên đây lại chính là cách Ông Li đã làm. 

Nên biết rõ rằng có những chế độ dân chủ tham nhũng. Như Ông Li đã vạch rõ, Argentina, Nam Dương và Phi Luật Tân có những thành tích kinh khủng về điểm này. Những lãnh tụ độc tài quân phiệt tàn nhẫn đã cai trị những quốc gia này nhiều thập niên, trước khi họ cởi mở. Những chế độ độc đoán này đã tạo ra những hệ thống tham nhũng mà những chế độ dân chủ mới được thiết lập sau phải đối phó. Những chế độ dân chủ phải chịu trách nhiệm về những thất bại trong việc tiêu diệt tham nhũng, nhưng không ai nên nhầm lẫn triệu chứng với nguyên nhân. Chắc chắn rằng những chế độ chuyên quyền tham nhũng rất nhiều so với những chế độ dân chủ trên khắp thế giới. Phúc trình 2004 của Transparency International cho thấy là ba viên chức tham nhũng nhất trong hai thập niên trước đó là Suharto, cai trị Nam Dương cho đến 1998; Ferdinand Marcos, lãnh đạo Phi Luật Tân cho đến 1986; và Mobutu Sese Seko, tổng thống của nước Dân Chủ Cộng Hòa Congo cho đến năm 1997. Ba lãnh tụ độc tài này đã cướp của dân nghèo tổng cộng 50 tỉ Mỹ kim. 

Theo một phúc trình được phổ biến trong một thời gian ngắn trên mạng của ngân hàng trung ương Trung Quốc vài tháng trước, kể từ 1990, những viên chức tham nhũng Trung Quốc – vào khoảng 18,000 người – đã chuyển ra nước ngoài tổng cộng khoảng 120 tỉ Mỹ kim. Con số này tương đương với toàn bộ ngân sách giáo dục của Trung Quốc trong khoảng thời gian từ 1978 – 1998. Ngoài sự mất mát hoàn toàn về tài chánh, tham nhũng đã gây nên tình trạng cực kỳ xấu xa về an toàn thực phẩm, vì các viên chức được hối lộ đã không thi hành luật lệ. Phúc trình 2007 của Ngân Hàng Phát Triển Á châu ước tính rằng 300 triệu người mắc bệnh liên quan đến thực phẩm mỗi năm. An toàn thực phẩm không phải là tai họa duy nhất. Hối lộ gây ra tai nạn xập cầu và công trình xây cất làm chết người và những chất phế thải từ những nhà máy hóa học làm độc hại môi trường – và che đậy những bê bối này. 

Vấn đề không phải là Trung Quốc nhân nhượng tham nhũng. Chánh quyền thường xuyên xử tội những viên chức liên hệ. Và một số là những viên chức cao cấp như Thành Khoa Kiệt (Cheng Kejie), nguyên là phó chủ tịch Nghị Hội Nhân Dân Toàn Quốc (National People’s Congress) trước khi bị hành quyết vào 2000, và Trịnh Tiêu Du (Zheng Xiaoyu), giám đốc Cục Quản Trị Thực Phẩm và Dược Phẩm, bị hành quyết vào 2007. Vấn đề là thiếu vắng hệ thống kiểm soát và đối trọng về quyền hành và sự thiếu sót những cách ngăn chặn tham nhũng tốt nhất, đó là sự minh bạch và tự do báo chí. 

Dân chủ sớm muộn sẽ tới 

Mặc dù Ông Li lập luận rằng hệ thống độc đảng của ĐCSTQ là hệ thống tốt nhất cho Trung Quốc, ông ta cũng trình bầy một số cải tổ nhậy cảm để cải thiện hệ thống này. Ông đề nghị những tổ chức phi chính phủ mạnh hơn để giúp chánh quyền cung cấp dịch vụ tốt hơn; những phương tiện truyền thông độc lập hơn để giúp kiểm tra tham nhũng; và những yếu tố của một hệ thống dân chủ nội bộ đảng (intraparty democracy) để giúp phơi bầy “những chuyện cá nhân hay riêng tư xấu xa của đảng và ngăn chặn những hành vi không thích đáng.” Ông Li đúng. Mỉa mai thay đây lại chính là những thành tố cốt lõi của một nền dân chủ hoạt động vững vàng. 

Không có một quốc gia nào lại có thể chỉ chấp nhận những thành tố căn bản của một nền dân chủ mà không chấp nhận tất cả. Không thể nào duy trì được những cuộc bầu cử sơ cấp sống động hoặc tổ chức những buổi họp hay các nhóm chiến lược tại cấp tiểu bang như Iowa, nhưng lại có một chính quyền trung ương vận hành theo kiểu Stalin. Hãy xem Đài Loan, nơi mà nền dân chủ tiến hóa qua thời gian. Vào đầu thập niên 1970, Ông Tưởng Chính Quốc (Chiang Ching-kuo), người trở thành tổng thống vào năm 1978, bắt đầu cải tổ đảng nắm chính quyền, Quốc Dân Đảng (Kuomingtang), để cho phép những cuộc bầu cử tranh đua tại địa phương, dân Đài Loan tham gia (trước đó, chỉ có những người sống tại lục địa Trung Quốc mới được phép giữ những chức vụ quan trọng), và kiểm tra bởi công chúng tiến trình thành lập ngân sách của đảng. Ông cũng trả tự do cho những tù nhân chính trị và trở nên khoan dung hơn đối với báo chí và những tổ chức phi chính phủ. Khi Đảng Dân Chủ Tiến Bộ (Democratic Progressive Party), một đảng đối lập, xuất hiện vào năm 1986, đó là một thành quả tự nhiên của những cải tổ do Ông Tưởng Chính Quốc chủ trương. Đối với Đài Loan, sau cùng người ta không thể phân biệt giữa dân chủ và dân chủ toàn bộ. Đây cũng sẽ là sự thật đối với Trung Quốc. 

Và đây là một điều tốt. Ông Li đúng khi nói là Trung Quốc đã đạt được tiến bộ kinh tế và xã hội lớn lao trong một vài thập niên. Nhưng quốc gia này cũng chứng tỏ thiếu hiệu quả trong việc tạo ra phát triển toàn bộ, giảm bất bình đẳng lợi tức, loại trừ hối lộ, và ngăn chặn thiệt hại về môi trường. Đây là lúc thử nghiệm dân chủ. Như những học gỉa David Lake và Mathew Baum đã trình bầy, một sự kiện đơn giản là những chế độ dân chủ tốt hơn các chế độ độc tài trong việc cung cấp dịch vụ công cộng. Và những quốc gia chuyển tiếp sang dân chủ sẽ tìm thấy sự tiến bộ ngay lập tức. Trung Quốc đang nhìn thấy một vài hiệu quả này: Nancy Qian, một nhà kinh tế tại Đại Học Yale, cho thấy rằng việc tổ chức bầu cử tại cấp làng ở Trung Quốc đã cải thiện trách nhiệm và gia tăng chi phí về dịch vụ công cộng. 

Một Trung Quốc dân chủ khó có thể làm hơn Trung quốc ngày nay về mức phát triển theo tổng sản phẩm nội địa (gross domestic product – GDP), nhưng ít nhất phát triển sẽ toàn bộ hơn. Những lợi ích không chỉ đến với chính phủ và một số ít những nhà tư bản thân thuộc, mà cho đa số dân Trung Quốc, bởi vì một chế độ dân chủ hoạt động vững vàng sẽ thăng tiến thành quả tốt nhất cho đại đa số. 

Có hai khía cạnh của nền kinh tế Trung Quốc báo hiệu con đường dẫn đến dân chủ hóa. Một là mức GDP bình quân đầu người. Một vài nhà khoa học xã hội tin rằng Trung Quốc đã vượt qua ngưỡng cửa này đến cái mức mà phần đông xã hội chắc chắn phải bắt đầu dân chủ hóa – giữa 4,000 Mỹ kim và 6,000 Mỹ kim. Như học giả Bùi Mẫn Hân (Minxin Pei) đã nêu ra, trong 25 quốc gia với GDP bình quân đầu người cao hơn trung Quốc, không có tự do hoặc chỉ có một phần tự do, 21 nước sống sót được là nhờ cậy vào những tài nguyên thiên nhiên. Ngoài nhóm ngoại lệ này, các nước đều trở thành dân chủ khi trở nên giầu có hơn. 

Điều kiện thứ hai về cấu trúc báo hiệu tiến trình dân chủ hóa là sự phát triển nóng bỏng của Trung Quốc gần như chắc chắn sẽ chậm lại, làm gia tăng những tranh chấp và làm cho nạn tham nhũng trở thành một gánh nặng trầm trọng hơn để có thể gánh chịu. Khi kinh tế phát triển, người ta sẵn sàng chịu đựng một vài hối lộ. Khi kinh tế không phát triển, cùng một mức tham nhũng cũng không thể được dung thứ. Nếu Trung Quốc tiếp tục với tình trạng chính trị hiện nay, những cuộc xung đột gần như chắc chắn sẽ tăng cường mạnh mẽ, và nguồn tài chánh thất thoát ra nước ngoài hiện nay đang gia tăng vì niềm tin vào tương lai kinh tế và chính trị Trung Quốc đang giảm xuống, sẽ còn tăng tốc hơn trước. Nếu không ngăn chặn, việc các thành phần kinh tế ưu tú mất tin cậy sẽ cự kỳ nguy hiểm cho kinh tế Trung Quốc và có thể gây ra sự bất ổn tài chánh trầm trọng. 

Chúng ta nên nhớ rằng việc dân chủ hóa nằm trong tay ĐCSTQ. Về điều này, sự việc cũng trở nên tốt đẹp hơn. Ngay cả một vài nhân vật có thế lực và ảnh hưởng của Trung Quốc nay đã tin rằng sự ổn định không được tạo ra bởi sự đàn áp nhưng bằng cởi mở về chính trị và kinh tế. Gần đến ngày Đại Hội Đảng thứ 18 được tổ chức vào tháng 11, một lá thư ngỏ kêu gọi minh bạch và dân chủ nội bộ đảng nhiều hơn đã được phổ biến trên Internet. Một trong những tác giả của lá thư này là Ông Chen Xiaolu, một người con trai nhỏ nhất của một trong những tướng lãnh có nhiều huy chương nhất của quân đội Trung Quốc và cũng là một cựu phó thủ tướng và bộ trưởng ngoại giao và một phụ tá được tin cậy của Thủ Tướng Chu Ân Lai. Ông Chen và nhiều nhân vật ưu tú Trung Quốc không còn tin rằng tình trạng hiện nay có thể tồn tại được. 

Kể từ 1989, ĐCSTQ không chấp nhận bất cứ một cải tổ chính trị thật sự nào, mà hoàn toàn chỉ trông cậy vào mức phát triển cao để duy trì quyền cai trị. Chiến lược này chỉ thành công khi nền kinh tế đang phát triển nhanh – môt điều mà Bắc Kinh (Beijing) không thể chấp nhận như một của trời cho. Một điều vô cùng quan trọng là hoặc ĐCSTQ chấp nhận những cải tổ chính trị hoặc bị bắt buộc phải làm như vậy vì một cuộc khủng hoảng thê thảm. Thay đổi một hệ thống chính trị dần dần bằng một cách thức có kiểm soát tốt hơn là một cuộc cách mạng hung bạo. ĐCSTQ có thể phục hồi được uy tín bằng một sứ mệnh cải tổ và ĐCSTQ có thể cải thiện chế độ chính trị của Trung Quốc mà không phải từ bỏ quyền lực. Không nhiều chế độ độc tài có được cơ hội này; ĐCSTQ không nên phung phí nó. 

Ông Yasheng Huang là giáo sư về chính trị kinh tế và quản trị quốc tế tại Trường Quản Trị Sloan thuộc Viện Đại Học Kỹ Thuật Massachusetts (MIT) và là tác giả của cuốn sách “Chủ Nghĩa Tư Bản với Đặc Tính Trung Quốc: Kinh Doanh và Nhà Nước.” 

5-1-2013
Người dịch Nguyễn Quốc Khải
 
ĐocLapLaTienDeCuaTuDo 5 hours ago

Ờ TQ thì đúng: Dân chủ hay là chết
Ở VN: Độc lập hay là chết vì VN là 1 chư hầu của TQ ( Đôc lập -> Tự Do -> Dân Chủ).
Có nước nào trên thế giởi không có độc lập mà người dân đi hò hét đòi tư do ? Tây Tạng, Tân Cương. Nội Mộng, Bắc Hàn ...?

Nam Phương (Danlambao): Nói Không với Thủ Tướng (17 ý kiến)

Nam Phương (Danlambao) - Chỉ một tiếng KHÔNG đã nói lên tấm lòng và giá trị con người của nghệ sĩ Kim Chi. Trong khi đa số say sưa trong bã vinh quang, vì quyền lợi cá nhân rồi a-dua theo những điều sai trái, thì cũng có những người dám đứng thẳng lưng, nói thật lòng.

Trong khi Đất nước đang bị suy kiệt, người dân lầm than khốn khó bởi những kẻ có quyền lực cúi đầu lo tham nhũng bòn rút cho cá nhân và gia đình, thì cũng có người có sĩ khí dám nói lên tiếng nói lương tâm chẳng nệ nguy nan hay sợ mất đi bổng lộc.

Tình trạng tham ô không còn là một nguy cơ mà đã và đang là một thực tế không ai không thấy. Báo chí trong, ngoài nước đều biết đến. Những người lãnh đạo cũng không thể không nói đến, dù không biết là những ông này có sạch thật hay không!!? Nhưng họ vẫn có quyền nói, có quyền quyết định trong vị trí lãnh đạo!!! Những người có học hàm, học vị phải ngồi lắng nghe những người không xứng đáng thuyết giảng.

Xem qua màn ảnh tivi trong các cuộc họp để "thuyết giảng", người ta thường xuyên thấy không ít nụ cười bĩu môi, trợn mắt của người xem vì không thể bình thản nghe những điều nghịch lý... Có những vị đại biểu chán nghe ngủ ngồi trên bàn họp vì những xảo ngôn quá quen thuộc... Những tiếng vỗ tay ngượng nghiệu đã dàn dựng theo kịch bản thông lệ không che mắt được người dân. Những con người điều hành đất nước đầy dẫy thiệt hại, tai tiếng trong thực tế. Nhưng kẻ ấy cũng không ngại ngùng "thuyết giảng" người khác phải có "lòng tự trọng"... Nực cười thay cho những điều nghịch nhĩ. Hy vọng là tiếng nói của người nghệ sỹ có liêm sĩ này sẽ phục hồi niềm tin cho xã hội: VN chưa mất đi nhuệ khí!

Nghệ sĩ Kim Chi là một diễn viên nổi tiếng phim thời sự dưới chế độ Cộng Sản, được nhiều người trong và ngoài nước biết đến. Nay cất tiếng nói KHÔNG với lời khen của thủ tướng đã làm cho nhiều giới trong xã hội Việt Nam và Quốc Tế đang quan tâm đến tình hình Việt Nam hơn. Tiếng nói KHÔNG dõng dạc cho thấy tấm lòng yêu nước thương dân thực tế của Bà, bước qua thoát khỏi bức màn và những kịch bản đã dàn dựng trong phim ảnh của chế độ XHCN. Khi Bà dám nói những điều sự thật để chối bỏ chữ ký của thủ tướng, vì không muốn chữ ký đó làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của Bà, vì nhận bảng khen đó là công nhận KẺ LÀM NGHÈO ĐẤT NƯỚC, LÀM KHỔ NHÂN DÂN.Sự từ chối lời khen từ thủ tướng của Nghệ sĩ Kim Chi cho thấy những người đã từng hy sinh cho chế độ XHCNVN nay đã thấy đâu là chân lý và sự thật. Các ông nghị trong Quốc hội, các cán bộ của đảng CSVN hãy trở về với nhân dân để đất nước Việt Nam có một nền DÂN CHỦ thực sự do Dân cử, Dân bầu bằng hình thức Tổng tuyển cử Tự Do có Quốc Tế giám sát. Có như vậy mới đưa đất nước Việt Nam trở thành một đất nước thực sự có công bằng, văn minh và phồn vinh.

Nam Phương
 
  17 Comments
  • Dân Luận 8 hours ago

    Đây là cái tát cảnh cáo cho những ai cho đến giờ nầy vẫn còn mộng mị, ảo tưởng xum xuê nịnh hót chế độ cộng sản, để mong được hưởng bổng lộc từ chế độ ban tặng. Tôi muốn nói tới cái đám Việt kiều nhố nhăng, không ít tên muốn lấy điểm, thì hãy mở mắt thật to ra xem nghệ sĩ cộng sản Kim Chi phát biểu lấy đó làm nhục ? một chế độ người ở trong cuộc, chán ngán đến đỗi chữ ký của thằng thủ tướng còn không muốn để trong nhà vì chế độ đó Hại dân, hại nước!
  • Avatar
    Em Là Lú 7 hours ago

    Các bạn hãy luôn nhớ rằng đảng CS là đảng của "năng khiếu" :
    Đần Độn Hóa Dân Tộc, Lưu manh Hóa Lãnh Đạo" luôn là chủ trương lớn của Đảng .
    Biến Người thành Thú, mà đảng ta còn làm được, thì chuyện XẤU cở nào mà đảng ta không làm được nhỉ !?.
    Lãnh Đạo VN rõ ràng là một lũ Đầu Trâu Mặt Ngựa, bọn chúng đều đáng Chém Đầu cả, (ai đồng ý vói Lú, cho 1 ^ đi !).

  • Người Dân 8 hours ago

    Vâng trả lời cho Dân Luận đây là bài học đắt giá cho những kẻ đang ăn cơm Tư Bản nhưng mải mê mơ mộng cộng sản hãy cảnh tỉnh.
    Đây là cái tát "nẩy lửa" nổ đom đóm mắt vào cái mặt "bằng da trâu" trai lì của thủ tướng, một tên tài hèn nhưng vô cùng háo danh, thuê mướn hãng rác của Đức quảng cáo cho mình là Thủ Tướng tài giỏi của Đông Nam Á, người ta thường nói đã dốt hay hợm hĩnh thì bị phản ứng ngược:
    "Tôi không muốn trong nhà tôi có một chữ ký của một kẻ làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân, với tôi đó là một điều rất tổn thương vì cảm giác mình bị xúc phạm"
    Không còn gì nhục nhã hơn, thủ tướng bị một diễn viên điện ảnh chửi thẳng vào mặt, đây là thái độ rất dứt khoát, một lần nữa đề nghị tốt nhất thủ tướng hãy từ chức đi, ông đại biểu Dương Trung Quốc đề nghị rất nhẹ nhàng nhưng không kém phần gay gắt: "xin thủ tướng hãy có quyết định dứt khoát từ biệt với tệ xin lỗi, chấp nhận thực hiện văn hoá từ chức" đấy cũng là lời đề nghị thẳng thừng: thủ tướng hãy từ chức đi, lòng dân đã chán ngán thủ tướng lắm rồi !
    Một anh bằng cử nhân luật giả hiệu, lập mưu kế tồi tệ bằng hai bao cao su, bắt một tiến sĩ luật yêu nước Cù Huy Hà Vũ vào tù để trả thù việc CHHV thưa kiện ký văn kiện cho Trung cộng khai thác Bauxite tây nguyên trái phép, có đáng để cho dân chúng khinh miệt, phỉ nhổ hay không ?
    Chỉ một chuyện khi mới lên nhậm chức làm thủ tướng, tự ông tuyên bố rất hùng hồn: Tôi quyết tâm chống tham nhũng, nếu không chống được tham nhũng thì tôi sẽ xin từ chức ! " Chống được tham nhũng hay tham nhũng hoành hành và bản thân ông cũng là vua tham nhũng ? câu trả lời là đảng đã phải cách chức, lấy lại Ban phòng chống tham nhũng, chuyển về cho đảng mà bây giờ là Trưởng Ban Nội chính Trung ương giao cho nguyên Bí Thư Nguyễn Bá Thanh ở Đà Nẵng đảm trách. Ông Dũng đã nói nhưng không dám thực hiện, là điều làm cho người dân vô cùng khinh thường ?
    Gây thêm tội lỗi tầy trời để quản lý lỏng lẻo, để cho Vinashin và Vinalines thất thoát trên 100 ngàn tỉ đồng mà chỉ có mỗi việc nhận lỗi về chính trị thì quá sức khôi hài ? không ai có thể chấp nhận được ? ông sợ nhận kỷ luật thì sẽ mất chức ?! tội như vậy không mất chức sao được ? vậy thì xin từ chức cho nó xong ! tại sao không làm ???
    Bao che cho Bầu Kiên lũng đoạn thâu tóm ngân hàng, cho Dương Chí Dũng bỏ trốn, thâu tóm quyền lực cho con gái Thanh Phượng thu gom nắm hết ngân hàng. Cho con trai Nguyễn Thanh Nghị làm thứ trưởng Bộ Xây dựng đều là những bức xúc của người dân.
    Kế tiếp vụ tố cáo của kỹ sư Kinh Tế Lê Anh Hùng LeanhHungBlog.Blogspot.com "Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài " quyết tâm dù phải đổi mạng để tố cáo một chuyện tày đình nữa của Thủ Tướng đã kéo dài hơn 4 năm nay không được giải quyết rõ ràng : Làm thủ tướng ăn chơi trác táng, hãm hiếp gái vị thành niên xong giết chết để bị đầu mối, Bao che cho Hoàng Trung Hải là người Tàu làm gián điệp cao cấp nằm ngay trong trung ương đảng, một tay trùm buôn lậu ma tuý nhằm huỷ hoại sức sống và chiến đấu của Thanh niên Việt, có tin đồn quý tử Nguyễn Minh Triết ( người con thứ ba sinh ngoài kết hoạch sinh đẻ của chính phủ, sao ông Dũng không bị phạt để làm gương cho cán bộ ?) ghiền nặng ma tuý, nếu không có Hoàng Trung Hải cung cấp ma tuý, thì lộ ra con Thủ Tướng ghiền ma tuý hay sao ? sự việc nầy nếu đúng sự thật thì Thủ tướng bị quy luật nhân quả nhãn tiền, che đạy việc làm sai trái tội lỗi của mình, tôi nghĩ đây là điều làm cho chị Kim Chi quá tởm lợm ông Thủ Tướng. (Thư tố cáo của Lê Anh Hùng gởi cùng khắp các Đại Sứ Quán nước ngoài ở VN, các cơ quan an ninh công an, toà án các cấp, các Báo - Đài, các cơ quan đoàn thể, nhân sĩ trí thức văn nghệ sĩ trong và ngoài nước) đã có tác dụng ?
    Nhờ công bố khắp nơi bung bét, nên thủ tướng Dũng quyền hành bao la cũng không thể thủ tiêu được Lê Anh Hùng ?

    Chuyến nầy xin ông Dũng đừng kể công mình đã theo đảng 51 năm còn thiếu 3 ngày nữa nhé ! chị Kim Chi là con liệt sĩ thời chống Pháp ( con liệt sĩ thời chống Mỹ của thủ tướng là đồ vứt đi, còn phải xét lại ?) phải đi bộ tập kết ra Bắc lúc 11 tuổi, năm nay chị Kim Chi ngót nghét 70 tuổi, theo đảng lâu hơn cái thằng trăn trâu rồi nhé ! ? có thành tích cách mạng công trạng nhiều hơn thủ tướng, chớ có dại vu cho chị Kim Chi là phản động hoặc bị phản động xúi dục.
    Lời tuyên bố đanh thép của Chị Kim Chi tôi thấy nó tiềm ẩn sự nhắc nhở: không riêng chữ ký của thủ tướng, trông nó tởm lợm và nhơ nhớp không đáng để ở trong nhà, chữ ký của tên HCM của Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, của Trường Chinh, của Võ Nguyên Giáp, Tố Hữu ...trên những Bằng khen, Giấy khen, Huân Chương chiến công Hạng Nhất , Hạng nhì....HÃY NÊN VỨT BỎ HẾT ĐI !, đó là sự nhục nhã, không có chính nghĩa bị lừa vinh dự cái gì ?? bởi vì những người cùng lý tưởng chiến đấu vì sự phồn vinh cho đất nước vì sự an vui cho đồng bào nay vẫn nằm vất vưởng ở đâu đó chưa được mang về nhà. Tất cả họ là người yêu nước bị cộng sản VN lợi dụng, đứng đầu là HCM lừa gạt, người ta không tiếc hy sinh xương máu để đánh đuổi ngoại xâm, giữ vững độc lập Tổ Quốc, chớ không phải ngày nay đem dâng cho Tàu là quá sức vô lý ?" Đang làm nghèo đất nước, đang làm khổ nhân dân" lỗi không phải do Nguyễn Tấn Dũng, đó là lỗi của chế độ, đó là lỗi do ông HCM lầm tưởng chủ nghĩa cộng sản sẽ mang lại cơm no áo ấm cho dân lành, chứ đâu phải bây giờ bị lệ thuộc Tàu và bị Tàu xâm lược không cưỡng lại được ? Chủ thuyết cộng sản đã sai ở chỗ chỉ đem đến nghèo nàn cho cuộc sống, chỉ mang đến những sự lừa dối bịp bợm, chỉ mang chiến tranh đau khổ cho nhân loại và trong điều hành xã hội là nguyên nhân sinh ra tham nhũng? Chính vì lẽ nầy hàng loạt các nước cộng sản Đông Âu sụp đổ. Chị Kim Chi cũng như những người "cộng sản có lương tri" có lẽ đã nhìn ra được những điều nầy ? Tôi xin nhắc chị vẫn còn lầm tưởng một điều và đã từ tận đáy lòng nức nở nuối tiếc thốt lên: "Họ chẳng được nhìn đất nước nầy thay da đổi thịt như hôm nay". Như vậy tốt hơn chị Kim Chi ạ ! như nhà văn Dương Thu Hương phải ngồi xuống ngay ven đường phố Sài gòn khóc nức nở khen: "Người thua cuộc văn minh và kẻ chiến thắng man rợ" cứ để họ yên nghỉ, họ nghĩ họ hy sinh vì tự do , độc lập cho đất nước, nếu họ còn sống càng thêm tuỉ nhục trước một vị thủ tướng quá sức trơ trẽn, họ sẽ làm những điều còn hơn chị đã phẫn uất. Thưa chị và những người cộng sản có tấm lòng chân thật, chân chất miền Nam có sao nói vậy. "Đất nước có được thay da đổi thịt như ngày hôm nay" là nhờ "công" của "đảng ta" đã "đổi mới" thành "đổi cũ"? bỏ chế độ kinh tế kế hoạch tập trung bao cấp khốn nạn, đói rách, ăn cơm hẩm, gạo mốc, nước mắm thối ! bằng nền kinh tế thị trường ? nền kinh tế đó là kinh tế tư bản tư doanh hay nói một cách khác nâng lập trường giai cấp, nó chính là kinh tế của "tư sản mại bản", buôn bán theo tính cách của tư bản, nền kinh tế mà miền Nam Việt Nam theo đuổi trước năm 1975, cộng sản Bắc Việt quyết tâm đánh đổ là đánh đổ nền kinh tế phồn vinh của miền Nam, đánh đuổi Mỹ xâm lược hay xâm lăng chỉ là cái cớ để lừa đảo lòng yêu nước, Mỹ nó đã cướp một mi li mét đất nào của Việt Nam chưa ? Như vậy chính nền kinh tế thị trường đã cứu nguy, cứu đói cho csVN mới có thể trở thành "Đất nước có được thay da đổi thịt như ngày hôm nay " lời nói đó của chị là lời nói kết tội csVN phản động, csVN đã đầu hàng, đã thua trắng về kinh tế? Điều nầy đã được ông Hà Sĩ Phu tiên đoán từ trước: csVN sẽ từ từ sửa đổi về chỗ cũ xuất phát về đúng với quy luật tự nhiên của loài người, đáp ứng đúng nguyện vọng của người dân, điều đó chẳng mới mẻ gì, lập lại cái cũ mà cộng sản đã phá bỏ, đã đạp đổ, nay dành công lao do mình sáng tạo " đổi mới "! Theo "Kinh tế thị trường" là đúng đắn, ai cũng phải công nhận rồi ! chính vì lý do đó quốc tế không cấm vận nữa, tại sao nhà nước đặt cái tên vớ vẩn vô ý nghĩa "Theo kinh tế thị trường định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa"? theo xã hội chủ nghĩa đã thất bại nặng nề trắng mắt ra, nghèo đói, bất công tràn lan... nay đã phải dùng kinh tế của tư bản để cứu đói rồi, vẫn chưa chịu bỏ ? buộc XHCN nó vào làm gì cho nặng ? để định hướng đi theo đuôi thằng Tàu ? (mất nước) Trớ trêu là nhà nước VN suốt ngày phàn nàn kêu gào các nước tư bản không công bằng, hãy công nhận nước Việt Nam là nước có nền kinh tế thị trường "thực sự". Thực sự làm sao được? khi viết bằng chữ nghĩa rõ ràng "Theo kinh tế thị trường định hướng XHCN". Cái đuôi định hướng XHCN nầy nó đã phá nát các thành tựu đạt được, nó là nguyên nhân để cho các tập đoàn kinh tế quốc doanh tham nhũng Vinashin và Vinalines và còn nhiều Vina nữa đã và đang phá sản...trong cái cơ chế XHCN đương nhiên nó là hệ thống dung dưỡng, bao che và là môi trường để cho tham nhũng hoành hành, dưới chế độ tư bản cũng có tham nhũng, nhưng sự tham nhũng nó có chừng mực, bị hạn chế do có dân chủ, do có đối lập, không thể lộng quyền, không thể kinh hoàng như XHCN, cầu chưa xây đã sập, nhà mới dựng chưa ở đã sập ?...ông Dũng không chịu từ chức là do đảng chưa đuổi ông ta, chứ dân làm sao có tiếng nói để đuổi ông ta ? Chính sách về chính trị không hề thay đổi, không có tự do tư tưởng, không hề có báo chí tư nhân, độc đảng, dân không được ứng cử tự do, mà chỉ được bầu tự do trong khuôn khổ đảng cử dân bầu, Quốc Hội giả hiệu 93% là đảng viên, thì phải gọi là đảng chủ, nào có đại diện cho ý nguyện của dân ? nói như ông Nguyễn Văn An tức lỗi cả một hệ thống, lỗi hệ thống thì chỉ có nước vứt bỏ ? nay tiếp tục bày trò giả hiệu lừa bịp sửa đổi Hiến Pháp, sửa làm sao nổi ? nó sai chồng chéo không có lỗi gỡ, vứt bỏ cái XHCN ra thì mọi sự sẽ sáng sủa thông thoáng. Phản đối thủ tướng tức là phản đối cả cái nhà cầm quyền phản bội lại Dân Tộc đang bán nước cho Trung cộng. Nhiệt liệt hoan hô sự dũng cảm của chị Kim Chi. Đúng cộng sản chính hiệu như chị nói thì không bao giờ có sự hoà nhập với nền văn minh thế giới được đau chị ạ ! Chị lầm rồi ! chị là người dám nói lên sự thật mà thôi.
    • Avatar
      cuu TNXP Người Dân 5 hours ago

      Ban Nguoi Dan chui cai thang "cho de" "son of bitch" nay toi doc ma thay qua da, qua phe con hon la em khoi nguyen dieu thuoc SaiGon o thanh Ho nam 80 khi bung doi chan run vi an bobo cua bon phong dai mang vao. Chui no nua di ban, ban chui tham thia va te tai lam. Thang cho de no doc loi chui cua ban chac no phai dap dau vo goi ma chet qua.
  • cs=Down 8 hours ago

    Loại như thủ dũng thì tôi khẳng định 100% là nó không biết chữ "nhục" là gì đâu.Có lẽ chế độ(cs) này đã nhào nặn ra những con vật mang dáng người như 3d và những thành phần điếu đóm của nó. Nghèo đi đối với hèn nên chính quyền cs luôn tìm cách làm cho Dân ngu, nước nghèo ...Những kẻ hèn hạ ,xu nịnh còn chiếm khá nhiều,cs chiêu trò''bằng khen" không khác gì ''khúc xương ném cho Cho' " ...Con người luôn hướng tới văn mình,văn hóa...hy vọng những ai còn hèn thì tự hoàn thiện mình để thoát khỏi sự ngu,hèn.
    • Avatar
      Em Là Lú cs=Down 6 hours ago

      Của Chùa, ai thích khen thì Đảng cho!. Cái này gọi là "xít chó vào bụi" đấy mà !.
      "Càn có bằng Khen nhiều, thì càn dể thành Liệt Sĩ", chứ được cái chó gì mà ham nhỉ ?.

      Chỉ có hạng ngu dốt, ham danh, tâm thần không ổn định, mới như con thiêu-thân lao mình vào để mà chết thế cho bọn chúng! . Đúng là NGU! .
  • Avatar
    Ngọc Dung SG. 7 hours ago

    Sẽ có hàng chục và hàng trăm cùng với hàng ngàn hàng triệu Kim Chi từ chối chữ ký của kẽ làm nghèo đất nước làm khổ nhân dân,hãy sáng mắt đi nhửng kẽ LẠC ĐƯỜNG.
  • luumanhcongtu 7 hours ago

    Làm nghèo khổ VN đâu chỉ riêng NTD, đầu nguồn cũng chỉ do HCM và đám nha sai Lê Duẫn, Trường Chinh, P v Đồng, Lê hữu Thọ...Và hôm nay đám 14 bành tổ chỉ thực hiện những gì HCM đã mang về từ Liên Xô, Tàu Khựa.
    Phải nói "KHÔNG" với tất cả đảng viên đảng Cộng Nô!

  • Avatar
    Việt Nam (Âu Lạc) 8 hours ago

    Chúng ta hãy phát động phong trào toàn dân hãy nói không với " Kẻ làm nghèo đất nước .làm khổ nhân dân ," trong mọị nơi mọi lúc trên cả nước cho đến khi Nguyễn Tấn Dũng tự thoái trào ,lúc đó danh dự và thể diện của Việt Nam mới khá lên được,
    Mong mọi người hãy vứt bỏ những thứ hư vô hám danh lợi mua chuộc con người của chính quyền độc tài hiện nay ,
    Chúng ta vẫn còn nhiều người yêu nước thương dân đó là nhựa sống trường tồn của dân tộc,Việt Nam nhất định phải hội nhập toàn diện vào quỹ đạo dân chủ ,tự do toàn cầu hóa ,có như vậy chúnh ta mới cất cánh bay lên được cùng bạn bè thế giới, thực hiên xây dựng một xã hội mới công bằng cho tất cả mọi người ,con cháu cúng ta mơớ có nhiều cơ hội phát triển làm giầu một cách chính đáng ngay chính trên quê hương mình ...

  • Avatar
    SongBachDang 5 hours ago

    Tại sao cứ mãi ỉa lên 3D, trong khi đó công lao "bán nhà, bán nước" lớn nhất thuộc về đảng CSVN. Mãi lo bỏ com tôm bắt con tép.
  • lật đổ bạo quyền 8 hours ago

    kim chi ..nghe cái tên đã thấy ngon muốn ăn vài chén cơm!..lại sắp có thêm một nữ anh thư nước việt sắp làm liệt nữ...? no ! sắp ghi danh bảng vàng chống cs độc tài, độc ác dã man!
    bây giờ thì ..con chó no cũng hiểu vc là như vậy, hỡi những người còn theo bám bọn ác nhân, còn ham tí đặc quyền đặc lợi chưa chịu phản tỉnh, nói gương người nghệ sĩ quả cảm này!..dù chỉ mở mồm nói vài câu như kim chi...các người còn có chút lương tâm, lý trí gì không??

  • Avatar
    Hillaryc 2 hours ago

    Nhac phẩm "KHÔNG" tặng thủ tướng
    Không! Không!
    Tôi Không thèm, tôi không thèm, chữ ký ông ba Dũng.
    Không! Không!
    Tôi không còn, tôi không còn, trọng ông nữa.
    Không! Không!
    Tôi không còn, tôi không thèm, nghe ông nữa, ông ơi...
    Về vườn hưởng thú đi ông.
    Về vườn đếm của ông thâu.
    Tiền vàng, xương máu nhân dân.
    Đem về ngấu nghiến, ông nhai.
    Nhai từng giọt máu dân tôi.

  • Quang đinh văn 2 hours ago

    THAM KHẢO LÒNG DÂN
    *
    Cháy nhà mới lòi ra mặt chuột
    V.T.V. dạy thuộc
    tiếng TẦU

    Hàng ngày lên
    sóng bắc cầu

    Xin bầy CHỆT ghẻ
    lên lầu thưởng hoa

    *
    Mèo vờn chuột tuột cây chùm ruột
    Chuột chọc mèo leo
    háng “đá bèo”

    Một bầy lợn nái
    ăn theo

    “Xíu dề” nhảy
    nọc cọc đeo BA ĐÌNH “ăn dặm đêm=tiêu dạ”

    *
    Cây kim chìm “khôn liền” đông hải
    HÀ NỘI thăng ngu mãi “lộn rồng”
    Ô hay ! chủ nghĩa
    ba không

    Đệ huynh tứ tốt
    đại đồng thế ru

    *
    Nữ nhi dù “lò tôn” “mê bóng”
    Cũng không thèm
    ngóng mỏ ba dơ

    Mề đay túng dẫn “bốn
    lờ”

    Xin ngài tưởng
    thú lẳng lơ “lùi chồn”

    *
    Diễn viên : KIM CHI vợ đạo diễn :HỒNG SẾN
    Từ chối xin giấy ban khen từ thủ tướng vì: không muốn thấy bất
    cứ một chữ kí nào của “kẻ đang làm nghèo đất nước làm khổ nhân dân” trong nhà

    *
    Thắng hay thua cờ không quan trọng
    Mong người sống
    kể chết MẬU THÂN

    Hàng ngàn mạng
    đã từ trần

    Phải chăng chỉ
    mỗi thơ xuân cáo HỒ

    *
    Bảy trăm họng loa làng lồng lộng
    Bất khả động một
    cọng lông dân

    Hỏi bầy thái thú
    đầu đần

    Bịt mồm bóp
    miệng dụng CAM thế nào

    *
    Hỏi ý dân dàn quân phục vụ
    Mụ vợ nhà đành
    ngủ buôn lê

    Rủi khi đóng góp
    lộn lề

    Công an phải gió
    nó bê vào đồn

    “CÁI RĂNG chò hỏ CÁI VỒN
    Ba dơ bốn bẩn CÁI LƠN không từ”
    TÂM THANH
  • Avatar
    chu van an 2 hours ago

    That la` phi li' khi bao nguoi` ta lam` don xin phong nghe si u toi'! Neu' nguoi` dan thay' nghe si hay tai` tu nao` dien gioi hay hat' hay thi` nguoi` dan se phong tang cho nguoi` do', con` ve` phia' chinh' phu neu' thay' tai` tu nao`dien gioi ... thi` trong mot dip le nao` do' thi` nen to long` tri an ve` nhung dong' gop' cua ca' nhan do' bang` cong van cua chinh' phu tang danh hieu nao` do' cho nguoi` nghe si , ca si chu' ai lam` cai' chuyen lang nhang bao nguoi` ta nop don xin phong danh hieu nay` no to ra coi thuong` nguoi` khac' qua'. Nhung do' la` cach' ma` dang thuong` lam` va dc x thi` it' hoc nen cach' hanh` xu chi den' do' thoi. x gap xui khi nghi la` nguoi` ta se mung` hum' vi` duoc goi y' : "Nop don di roi` tao phong cho cai' danh nghe si u toi' ma` treo len roi` nhin` no' ma` tu suong'."
    Co' nhieu` nghe si da nop don cung` qua` cap' de xin cai' danh nghe si u toi' va` phai doi nhieu` nam moi' co'. Nhung tren doi` nay dau phai ai cung giong' ai va` ai cung vo liem si ca dau. Dung' ra x thi` nen giu im lang den' ngay` ve` huu di chu' nguoi` dan thi` khong ai muon' dinh' den' x.(dan vo liem si,nang luc lam` viec khong co' thi` tu` chuc' cho nguoi` ta khoi khinh. vay ma` con` mieng luoi ` li' su la` tui theo dang thieu' may' bua la` 52 nam, bao tui dam' bop' , giac' hoi cho can' bo ngoai` bac' moi' vo, roi` co' dc nao` om' thi` tui di chom ga` vit cua nguoi` ta nau' chao' cho an cong viec gi` tui cung khong tu` choi' ... nen gio` tui cung lam` toi' luon chu' tui khong nghi choi dau, con` lau tui moi' tu` chuc'.)

    Neu' x noi' la` tui it' hoc, toi khong co' trinh` do de lam` kinh te' voi ngoai giao va` cung khong co' hieu biet' ve` chi dao va` quan li' nhung cong trinh` lon' da lam` ton that' cong quy cua dat' nuoc' nhieu` ti do nen toi xin dong` bao` va` quoc' hoi tha loi cho toi, toi xin ban' het' tai` san nhu dat' dai cua nha` toi, nha` tho to... de bu` vao` nhung ton that' tai` chinh' ma` toi va` cap' duoi' cua toi gay ra cho dat' nuoc' va` xin dong` bao` cho toi tu` chuc' thi` kha nang duoc giu lai lam` tt rat' cao nhung x bui doi` khong noi' vay ; nen ca nuoc' xem thu tuong' 3d chi la` ten x thoi.
  • THAM KHẢO LÒNG DÂN
    *
    Cháy nhà mới lòi ra mặt chuột
    V.T.V. dạy thuộc
    tiếng TẦU
    Hàng ngày lên
    sóng bắc cầu
    Xin bầy CHỆT ghẻ
    lên lầu thưởng hoa
    *
    Mèo vờn chuột tuột cây chùm ruột
    Chuột chọc mèo leo
    háng “đá bèo”
    Một bầy lợn nái
    ăn theo
    “Xíu dề” nhảy
    nọc cọc đeo BA ĐÌNH “ăn dặm đêm=tiêu dạ”
    *
    Cây kim chìm “khôn liền” đông hải
    HÀ NỘI thăng ngu mãi “lộn rồng”
    Ô hay ! chủ nghĩa
    ba không
    Đệ huynh tứ tốt
    đại đồng thế ru
    *
    Nữ nhi dù “lò tôn” “mê bóng”
    Cũng không thèm
    ngóng mỏ ba dơ
    Mề đay túng dẫn “bốn
    lờ”
    Xin ngài tưởng
    thú lẳng lơ “lùi chồn”
    *
    Diễn viên : KIM CHI vợ đạo diễn :HỒNG SẾN
    Từ chối xin giấy ban khen từ thủ tướng vì: không muốn thấy bất
    cứ một chữ kí nào của “kẻ đang làm nghèo đất nước làm khổ nhân dân” trong nhà
    *
    Thắng hay thua cờ không quan trọng
    Mong người sống
    kể chết MẬU THÂN
    Hàng ngàn mạng
    đã từ trần
    Phải chăng chỉ
    mỗi thơ xuân cáo HỒ
    *
    Bảy trăm họng loa làng lồng lộng
    Bất khả động một
    cọng lông dân
    Hỏi bầy thái thú
    đầu đần
    Bịt mồm bóp
    miệng dụng CAM thế nào
    *
    Hỏi ý dân dàn quân phục vụ
    Mụ vợ nhà đành
    ngủ buôn lê
    Rủi khi đóng góp
    lộn lề
    Công an phải gió
    nó bê vào đồn
    “CÁI RĂNG chò hỏ CÁI VỒN
    Ba dơ bốn bẩn CÁI LƠN không từ”
    TÂM THANH