Thứ Tư, 26 tháng 2, 2020

MỘT BÀI VIẾT ĐÁNG ĐỂ ĐỌC VÀ SUY NGẪM


MỘT BÀI VIẾT ĐÁNG ĐỂ ĐỌC VÀ SUY NGẪM 
(Tôi vô tình được đọc nó và chia sẻ lại)

***
Thiên tai, nhân họa hay khủng hoảng niềm tin ?
Cách đây vài năm Nhật Bản xảy ra thảm họa động đất một bà chị lấy chồng Nhật post lên FB rằng:

- Hôm nay đi đổ xăng, sợ khủng hoảng nên đổ đầy bình, định đi siêu thị hốt đồ thì bị chồng Nhật mắng - "Chỉ được đổ nửa bình"
Chị hỏi - "Tại sao? 
Bình thường em vẫn đổ đầy bình mà ? 
Nhất là đang khủng hoảng, lỡ mai không còn xăng đổ thì sao ? "
Chồng chị đáp 
" Vì là khủng hoảng nên mới chỉ được đổ nửa bình. Chừa cho những người đang bị thiếu hụt ở vùng thiên tai".

Và không phải mỗi chồng chị, mà người Nhật nào cũng làm y như vậy 
Vì khủng hoảng nên mọi người đều cố gắng không tích trữ để phần lương thực dư cho những nơi đang gặp tai họa. Nhường cho người đang cần

Và sau đó toàn thế giới nghiêng đầu trước hình ảnh dòng người Nhật xếp rồng rắn nhẫn nại nhường nhịn, che chở, chờ đợi để được cứu hộ

Dĩ nhiên không thể so sánh người Nhật và người Việt vì trình độ xã hội, giáo dục, nhân sinh mọi thứ đều khác nhau

Và cái chúng ta thiếu nhất chính là niềm tin cho nhau, cho chính quyền và cho xã hội  Chúng ta không có niềm tin rằng chỉ cần mình tốt, mình sẽ được đối xử như cách mình sẽ đối xử xã hội.

Do đó chúng ta trở nên khủng hoảng 

Tuy nhiên, post bài này không phải để phân tích xã hội hay so sánh người nào
Post bài này chỉ để nói 1 chuyện
Đôi khi Thiên Tai không đáng sợ bằng Nhân Họa.

Ví dụ như khẩu trang và nước rửa tay
Thật ra theo mức độ nhà máy và tốc độ sản xuất
Nếu chúng ta mua đủ xài trong vài ngày, sau đó lại tiếp tục mua tiếp, bảo đảm sẽ không thiếu cho bất kỳ ai trong 90 triệu dân số hiện tại. Nhưng chỉ vì có rất rất nhiều người, tích trữ cả trăm hộp trong nhà nên mới tức thời xảy ra khủng hoảng. Và dự là qua cơn khủng hoảng này, lượng khẩu trang, nước sát trùng tích trữ đó có thể xài đến vài năm

Thực phẩm cũng vậy
Thực ra nếu chúng ta vẫn sống theo bình thường với tốc độ sản xuất thực phẩm hiện tại chúng ta sẽ không bao giờ xảy ra khan hiếm

👉👉👉🚫🚫🚫 Do đó, van xin các bạn đừng bước kế tiếp là điên rồ tích trữ thực phẩm. Tạo ra Nhân Họa khan hiếm, dẫn đến khủng hoảng xã hội sâu sắc, dẫn đến ngừoi không có ăn, nhưng sau đó khi mọi việc lắng xuống, lại có 1 lượng lớn thực phẩm đổ đi vì hết date.

Nên nếu có quá lo lắng
Chỉ xin tích trữ đủ dùng trong 2 tuần. Thực phẩm sẽ không thể khan hiếm nếu chúng ta vẫn tiếp tục công việc của mình và cẩn thận trong giao tiếp là được. Đừng tạo nên 1 cơn khủng hoảng dẫn đến chúng ta không bị diệt vì virus mà tự diệt lẫn nhau.

Please Bình Tĩnh. Mọi việc sẽ ổn thôi.

(email)

NGU MUỘI: Thơ của Nữ Sĩ Đặng Lệ Khánh

Việt Dương Nhân đã chia sẻ một kỷ niệm.
52 phút
🙏💖🌹
NGU MUỘI
Thơ của Nữ Sĩ Đặng Lệ Khánh💖🌹🙏
Từ thuở sinh ra cha đã biết
Não của em hình như chẳng cân bằng
Những tính toán em lơ mơ chẳng thiết
Chỉ nhìn trời mơ mộng cõi xa xăm
Khi còn bé em chỉ làm toán cọng
Cỏ xanh lơ với hoa dại bên đường
Em đi qua những con đường trải rộng
Ngàn cỏ may vương vấn dấu yêu thương
Em cọng hết những vòng ôm của mẹ
Em thu vào nét vẽ bố tài hoa
Em tham lam nằm trong tay của chị
Em ôm đầy trời đất rất an hoà
Khi em yêu em không cần tính toán
Khi em xa em không biết mất còn
Em sống cứ như người trong mộng
Đời cho gì cũng thấy rất dễ thương
Người có đến cùng em xin đừng đếm
Có bao nhiêu giây phút sống cho nhau
Trong tin yêu một giây bằng ngàn dặm
Một lời trao dài đến cả thiên thu
Em cám ơn Trời sinh em ngu muội
Không biết chia , không biết đến tính trừ
Em chỉ cọng những phút giây hạnh phúc
Những thân quen thương tặng với nụ cười
Và em cám ơn Đời .
Thơ Đặng Lệ Khánh
Nguồn : Việt Báo Online
Ráng bắt chước "Ngu Muội" như vầy nha Bảy tui ơi !
< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 5/6/2006 9:08:27 PM >
Trong hình ảnh có thể có: 2 người

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2020

TRIỆU CHỨNG NHIỄM COVID-19 QUA TỪNG NGÀY

🙏Mời các BẠN RÁNG ĐỌC cho biết thêm về CORONAVIRUS🌹🍀💖
***
💖 Oanh Nguyen 💖
Therese Strehlnerin
TRIỆU CHỨNG NHIỄM COVID-19 QUA TỪNG NGÀY
🛑Ngày 1 ~ Ngày 3
- Triệu chứng giống bệnh cảm
- Viêm họng nhẹ, hơi đau
- Không nóng sốt. Không mệt mỏi. Vẫn ăn uống bình thường
🛑Ngày 4
- Cổ họng đau nhẹ, người nôn nao.
- Bắt đầu khan tiếng.
- Nhiệt độ cơ thể dao động 36.5~ (tuỳ người)
- Bắt đầu chán ăn.
- Đau đầu nhẹ
- Tiêu chảy nhẹ
🛑Ngày 5
- Đau họng, khan tiếng hơn
- Cơ thể nóng nhẹ. Nhiệt độ từ 36.5~36.7
- Người mệt mỏi, cảm thấy đau khớp xương
** Giai đoạn này khó nhận ra là cảm hay là nhiễm corona
🛑Ngày 6
- Bắt đầu sốt nhẹ, khoảng 37
- Ho có đàm hoặc ho khan
- Đau họng khi ăn, nói hay nuốt nước bọt
- Mệt mỏi, buồn nôn
- Thỉnh thoảng khó khăn trong việc hít thở
- Lưng, ngón tay đau lâm râm
- Tiêu chảy, có thể nôn ói
🛑Ngày 7
- Sốt cao hơn từ 37.4~37.8
- Ho nhiều hơn, đàm nhiều hơn.
- Toàn thân đau nhức. Đầu nặng như đeo đá
- Tần suất khó thở vẫn như cũ.
- Tiêu chảy nhìu hơn
- Nôn ói
🛑Ngày 8
- Sốt gần mức 38 hoặc trên 38
- Khó thở hơn, mỗi khi hít thở cảm thấy nặng lồng ngực. Hơi thở khò khè
- Ho liên tục, đàm nhiều, tắt tiếng
- Đầu đau, khớp xương đau, lưng đau...
🛑Ngày 9
- Các triệu chứng không thay đổi mà trở nên nặng hơn.
- Sốt tăng giảm lộn xộn
- Ho không bớt mà nặng hơn trước.
- Dù cố gắng vẫn cảm thấy khó hít thở.
** Tại thời điểm này, nên đi xét nghiệm máu và chụp XQuang phổi để kiểm tra
Lưu ý: Triệu chứng thay đổi tuỳ theo sức đề kháng của từng người. Ai khoẻ thì mất 10-14 ngày mới phát hiện. Ai không khoẻ thì 4-5 ngày.
Hiện vẫn chưa có thuốc đặc trị hay vaccine phòng bệnh, Trung Quốc mới chỉ cho ra mắt thuốc chống virus Corona nhưng chưa bán tại thị trường Việt Nam. Mọi người nên nhớ cẩn tắc vô áy náy:
- Đeo khẩu trang khi có thể( khẩu trang vải cũng được, giặt thường xuyên).
- Rửa tay, rửa tay và rửa tay.
- Tránh tụ tập đông người.
- Nạp thêm Vitamin C để tăng sức đề kháng.
- Vệ sinh đồ dùng cá nhân như điện thoại, laptop thường xuyên.
Nguồn: Tổng hợp Bác sĩ (Sanilesson và yomidr)
FB Nguyễn Oanh

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2020

KỶ NIỆM TUYỆT ĐỈNH ĐỜI (hè 1984) - Việt Dương Nhân

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, bao gồm Việt Dương Nhân, mọi người đang cười, cận cảnh
Anh,
Đêm qua, trời khuya vắng lặng, em nghe ngoài hiên mưa rơi tí tách, trạnh nhớ cái đêm Anh và em được vợ chồng H và N mời ăn tiệc trong lâu đài "D'Artigny" mà mình lại ngủ ngoài đường... Đó là một kỷ niệm không bao giờ phai mờ trong đời em. Chắc chắn Anh cũng nhớ mãi mãi !

*Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười
Hè năm 1984, vợ chồng H và N từ bên Đức (Hamburg) đi nghỉ mát ở Nice cùng 2 đứa con gái của H, và có mời Thiên Kim, con của em đi chung. Gia đình H dừng chân nơi lâu đài "D'Artigny". Trong lúc đó, Anh và em cũng đến tỉnh Angers (miền tây nước Pháp) làm việc, và sẽ đi Orléans hôm sau. Nhân tiện, H và N mời hai đứa mình ghé lâu đài dùng cơm tối rồi đi Orléans luôn.

Ngày hôm ấy, hai đứa mình đi chụp hình hoa-trái trong vùng "Main et Loire" cả ngày mệt đừ. Chiều về, em lo tắm rửa sửa soạn trước, rồi tới phiên Anh vào nhà tắm... Em nghe Anh ca hát yêu đời lắm... Anh mở nước chảy ào ào trong bồn tắm... Khoản 15 phút rồi ngưng lại - bỗng em cái rầm... Anh hét lên... Ô ô ôi... rồi im lìm... Em vội vàng chạy vào (cũng may là Anh không khóa cửa nhà tắm) thấy mặt Anh tái nhạt, nói không ra lời... (Vì Anh trợt chân đầu gối đập vào thành bồn tắm "Baingnoire")... Em hết hồn, nhanh nhẹn dìu Anh lên giường và lấy "Lotion" đổ vào đầu gối thoa bóp... Em tưởng đầu gối của Anh nát biến rồi - nhưng chừng 10 phút sau cơn đau dịu lại Anh đứng dậy đi cà nhắc... Thế là qua tai nạn nhỏ.
Em nhìn đồng hồ thấy hơi trễ... Em hối Anh sửa soạn nhanh lên - Vì từ Angers tới lâu đài "D'Artigny" ở gần "Tour" lái xe phải mất hơn một tiếng đồng hồ. Người ta mời mình 8 giờ tối, mà giờ này gần 7 giờ rồi...

Đêm ấy, em mặc chiếc áo dạ hội bằng lụa tơ màu gạch tôm, hở cổ, hở lưng, choàng khăn san mỏng màu vàng lợt. Còn Anh mặc bộ Âu phục "Smocking" màu xanh đậm, trông thật bảnh trai và quí phái vô cùng...
Xong xuôi, em uống parking lấy xe chạy lên... Vì chân Anh bị đau, em phải cầm tay lái - Ô là la ! Em lái thì chậm như rùa bò... Nhưng biết làm sao bây giờ ? Tuy chạy chậm rồi cũng tới nơi. Vừa quẹo vào sân lâu đài... Em đã thấy vợ chồng H và N, M, L (2 con gái của H) và Thiên Kim (con gái của em) đứng chờ trước cửa... Gặp lại nhau, tay bắt, mặt mừng, tươi cười niềm nở và hôn nhau theo lối Parisienne... Rồi theo gót những cậu bồi bàn dẫn vào nhà hàng bên trong.
*
Bữa tiệc sang trọng, ăn những món mỹ vị cao lương của Pháp và uống toàn là rượu "Champagne Dompérignon".
Đang ngồi ăn, trò chuyện vui vẻ tưng bừng, em nhìn đồng hồ đã hơn 11 giờ đêm, em nhắc Anh :
- Anh à, Anh nên gọi cho khách sạn "Mercure" ở Orléans nói là mình sẽ đến trễ đi.
Anh nắm tay em và nói :
- Cô thơ ký có đánh Télex... và khách sạn cũng đã xác nhận đàng hoàng, Anh có đem theo copie, chắc chắn khách sạn phải giữ phòng cho mình - Em đừng lo...
.............

Bữa tiệc xong đã hơn nửa đêm, 3 Cô "Công Chúa" đã lên phòng lâu rồi. H và N kéo Anh với em đi lòng vòng trong lâu đài để chiêm ngưỡng những tấm tranh và những chiếc bình sứ cổ xưa... Lúc đó ngoài trời đang mưa, em hơi nóng ruột vì phải lái xe hơn một trăm cây số đi Orléans. Hơn nữa, Anh và em đứa nào cũng uống Champagne, em đã hơi ngà ngà và nói :
- Anh à ! Mình phải đi, trời khuya quá mà còn có mưa nữa.
Anh tươi cười trả lời:
- Không có sao đâu. Em hay lo quá vậy ?
Tuy, Anh nói vậy... nhưng rồi Anh cũng nghe lời em, nói chào tạm biệt với vợ chồng H và N.
*
Trên xa lộ (?) đi Orléans mưa gió mịt mù. Em không dám lái nhanh (có lẽ em chạy 20 cs/giờ) - Đến nơi hơn 3 giờ sáng - em đậu xe đàng hoàng, Anh và em khệ nệ đem thùng phụ tùng và máy chụp hình cùng hai valises vô khách sạn. Em ngồi phòng khách chờ Anh ghi tên và lấy chìa khóa phòng... Em thấy sao lâu quá, bèn đi tới thì mới hay là phòng mình chú gác-gian đêm đã cho người khác mướn. Chú ấy đang gọi hỏi những khách sạn "Mercure" coi còn phòng trống không ? Nhưng đâu đâu cũng đầy nghẹt hết. Vì Orléans đang có triển lãm (?) lớn.
Anh giận chú gác đêm lắm - nhưng không lẽ đánh chú sao - Đành phải đi tìm khách sạn khác - Mình có ghé ngang khách sạn "Sofitel", Anh vào hỏi, em nhìn thấy chú gác đêm lắc đầu, em thấy là không có phòng rồi - Em lái ra khỏi Orléan - nhắm hướng tới Bloire (cách Orléans 50 cây số), hy vọng nơi đó sẽ có phòng. Thật không tưởng tượng được - Vô "Mercure" cũng hết phòng, vào "Novotel" cũng không còn phòng trống. Khát nước quá, trở vào "Novotel" mua chai nước "Vitel" uống - Chú gác đêm tặng chai nước không lấy tiền. Em nghĩ, chú thấy tội nghiệp cho hai đứa mình quá - Vòng tới vòng lui mấy tiếng đồng hồ - Em thấm mệt - cuối cùng đậu xe trong bãi đậu của khách sạn "Novotel" để nghỉ mệt. Ngoài trời vẫn mưa rỉ rả... Anh dựa đầu vào ghế ngáy khò khò - Còn em thì ra băng sau nằm nhắm mắt mà thao thức bực bội - Vì những giọt mưa tí tách, lộp độp trên mui xe làm em không thể nào ngủ được ... Bỗng dưng em mắc tức cười... rồi nhớ lại chuyện "Vua Giả - Vua Thật" chẳng ai phân định được rỏ ràng - Hễ mặc áo thêu rồng là Vua, còn mặc áo rách là ăn mày... Còn Anh và em là dân-thường mà vào lâu đài, nơi vua chúa đã từng ngự để dự tiệc vui. Đêm ấy, Anh và em ăn mặc thật diêm dúa mà phải ngủ ngoài đường (bãi đậu xe).

Anh ngủ được khoảng hai tiếng đồng hồ - giựt mình thức dậy. Em cũng mở mắt... (?). Anh cười và nói :
- Bây giờ mình trở lại Orléans, vào khách sạn "Sofitel" coi đêm qua có ai bỏ trống không ?
Em liền nói :
- Đêm qua mình có ghé rồi mà !
- Nhưng Anh nghĩ sẽ có người không đến, mà ở đây nó đàng hoàng hơn đàng kia. Nó giữ phòng...
- Ok !
Tới nơi, Anh xuống xe vào hỏi - Em cũng nghĩ là có phòng cho nên em đi đậu xe đàng hoàng. Khi Anh trở ra, em thấy mặt Anh tươi cười nhìn em, Anh gật đầu.
Thế là hai đứa mình khệ nệ đem đồ đạc lên phòng...

Đã hơn tám giờ sáng, Anh vội vàng đi tắm và thay quần áo khác để đi hội họp cho đúng giờ. Em thì ngủ cả ngày hôm ấy.
Nghĩ cũng tức cười - Ăn uống như vua chúa mà ngủ ngoài đường. Tại vì Anh quá ỷ y. Từ đó về sau, Anh sẵn sàn nghe gần như tất cả những gì em khuyên.
Anh thường âu yếm và nói với em :
- Em là Thiên Thần (Ange) của đời Anh.
Em nháy mắt, cười duyên :
- Chắc đúng vậy !
............
(Cõi Ký Ức vdn)

< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 9/25/2005 3:33:18 PM >
_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.
vdn