Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Kinh tế suy trầm - Mỹ kim lên giá

Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA

2014-10-15
000_Was8872067.jpg
Buổi thảo luận về đạo đức, tài chánh tại văn phòng IMF tại Washington DC hôm 12/10/2014.
AFP photo


Tuần qua, các thị trường tài chính thế giới đều bị chấn động khi Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế đánh sụt dự báo tình hình kinh tế toàn cầu theo hướng bi quan hơn trước. Cùng lúc đó, người ta còn thấy một nghịch lý là đồng đô la Mỹ tiếp tục lên giá và có thể góp phần cho nhiều biến động tài chính khác.
Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu sự thể đó qua phần trao đổi của Vũ Hoàng với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.
Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông, gần như là cùng với thông tin là nền kinh tế của Trung Quốc vừa vượt qua Hoa Kỳ để đứng đầu thế giới, tuần qua, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF lại cập nhật dự báo về tình hình kinh tế toàn cầu theo hướng bi quan hơn so với những gì họ đưa ra hồi Tháng Tư vừa rồi. Dự báo đó của IMF đã khiến thế giới lo sợ một nạn suy trầm nữa sau vụ Tổng suy trầm 2008-2009 và làm các thị trường tài chính quốc tế bị chấn động nặng.
Nhưng cũng qua những biến động này, người ta còn thấy một xu hướng khác là đồng Mỹ kim lặng lẽ tăng giá nếu so với các ngoại tệ khác. Trong hoàn cảnh có rất nhiều đổi thay đột ngột như vậy, liệu thính giả của chúng ta có thấy ra một vài quy luật giải thích chuyện ấy không? Câu hỏi trước tiên chúng tôi xin được nêu ra là về kinh tế Trung Quốc, vì sao lại được IMF đánh giá là vừa mới vượt Hoa Kỳ để dẫn đầu thế giới?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Về dự báo của Quỹ IMF liên hệ đến kinh tế Trung Quốc, tôi xin được nhắc lại vài chi tiết sau đây.
Từ đã lâu người ta quen lý luận rằng kinh tế Trung Quốc tăng trưởng hàng năm khoảng 10% và theo đà này thì sẽ có sản lượng cao hơn nước Mỹ. Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế còn đề ra kỹ thuật đo lường tinh vi là tính lại sức mua của đồng Mỹ kim ở hai nền kinh tế khác nhau với hàm ý là tại Trung Quốc, một đồng đô la có mãi lực cao hơn nên sức nặng kinh tế của xứ này thật ra cao hơn các số liệu sản lượng tính bằng tỷ giá chính thức của đồng Mỹ kim. Áp dụng phương pháp đó thì Tháng Ba vừa qua, IMF ước tính rằng năm nay kinh tế Trung Quốc sẽ vượt Hoa Kỳ. Qua Tháng Năm, Ngân hàng Thế giới cũng đưa ra một dự báo tương tự và tuần qua IMF cho biết rằng tính theo số liệu của Quý Ba vào cuối Tháng Chín thì kinh tế Trung Quốc vừa mới vượt Hoa Kỳ để có sản lượng thực tế là 17 ngàn 600 tỷ đô la so với 17 ngàn 400 tỷ đô la của Mỹ.
Vũ Hoàng: Ông nghĩ thế nào về cách ước tính đó khi thế giới cũng lại nói tới viễn ảnh không sáng sủa cho kinh tế Trung Quốc với tốc độ tăng trưởng khó vượt qua chỉ tiêu 7,8% mà lãnh đạo xứ này đã đề ra?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Việc dự báo tương lai là điều cần thiết mà không hoàn toàn chính xác hay khả tín nên mới phải thường xuyên điều chỉnh. Trong tinh thần đó, Quỹ IMF đã có những dự báo thường xuyên lạc quan và cứ sáu tháng lại điều chỉnh một lần. Đó chuyện chung.
Riêng về Trung Quốc thì khi áp dụng phương pháp gọi là tỷ giá mãi lực PPP để ước tính là kinh tế xứ này vừa mới vượt Hoa Kỳ, Quỹ IMF dựa trên nhiều giả thuyết và những giả thuyết ấy chưa chắc đã là thực tế cho nên kết luận của định chế này chỉ có giá trị tương đối thôi. Sự thật thì mặc dù có dân số rất cao, kinh tế Trung Quốc vẫn chưa thể vượt Hoa Kỳ và bên trong lại còn bị nhiều nhược điểm có thể dẫn tới khủng hoảng. Trong một kỳ sau ta sẽ nói về chuyện đó.
Vũ Hoàng: Trở lại chuyện thường xuyên điều chỉnh thì Quỹ IMF vừa điều chỉnh lại viễn ảnh kinh tế toàn cầu với đà tăng trưởng bình quân chỉ còn chừng 3% thay vì 3,4%, sự kiện ấy mới khiến các thị trường tài chính e ngại một sự sa sút chung. Ông đánh giá thế nào về chuyện này?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi xin đặt vấn đề trong một bối cảnh dài là thế giới đang trải qua một giai đoạn khó khăn khởi sự từ năm sáu năm trước và thật ra vẫn chưa dứt. Một lý do chủ yếu là tình trạng vay mượn quá nhiều của khối kinh tế công nghiệp hoá như Âu-Mỹ-Nhật. Khi vay thì có ngày phải trả và trong giai đoạn trả nợ đó kinh tế khó tăng trưởng mạnh như trước.
Thứ hai, người ta còn lầm tưởng rằng trong khi khối kinh tế công nghiệp hóa bị sa sút thì các nền kinh tế gọi là đang lên như Trung Quốc, Ấn Độ hay Brazil có thể là những sức kéo mới. Sự thật lại chẳng được như vậy và các nền kinh tế đang lên này chưa kịp lên đã xuống vì số phận lẫn đồng bạc vẫn bị giàng vào khối công nghiệp hóa.
Chuyện thứ ba là trong khối công nghiệp hóa đó, các nước Âu Châu chưa thoát khỏi vụ khủng hoảng của khối Euro nổi lên từ năm 2010 và bây giờ đầu máy kinh tế mạnh nhất là nước Đức lại có triệu chứng đình trệ đáng ngại. Vì vậy Quỹ IMF đã có dự báo bi quan hơn những gì họ nêu ra sáu tháng về trước. Ngẫm cho kỹ thì khi IMF ước đoán tình hình mỗi sáu tháng mà còn phải liên tục điều chỉnh, ta chẳng nên tin vào cách họ ước tính về sức nặng kinh tế của Trung Quốc.
Vũ Hoàng: Bây giờ ta mới chú ý đến đồng Mỹ kim. Thưa ông vì sao trong hoàn cảnh sa sút chung của thế giới, đồng Mỹ kim cứ tiếp tục lên giá và hậu quả sẽ là gì cho các nước khác?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chúng ta nhớ lại rằng Hoa Kỳ bị khủng hoảng tài chính vào Tháng Chín năm 2008 giữa một chu kỳ suy trầm khởi sự từ đầu năm đó. Vì vậy kinh tế Mỹ bị chấn động nặng trong các năm 2009-2010 với bội chi ngân sách và gánh nợ của công quyền lên tới kỷ lục.
Trong tình trạng phải nói là khủng hoảng cả kinh tế lẫn chính trị vì ách tắc trong Quốc hội về ngân sách, mức khả tín của trái phiếu Hoa Kỳ bị đánh sụt vào năm 2010 và mọi người đều cho là nước Mỹ bắt đầu lụn bại trước sự trỗi dậy của kinh tế Trung Quốc. Đấy cũng là lúc người ta nói đến ngày tàn của đồng Mỹ kim như một ngoại tệ mạnh nhất và phổ biến nhất.
Tuy nhiên, nếu theo dõi kỹ sự thăng giáng lên xuống của đồng đô la Mỹ so với các ngoại tệ khác thì mình có thể thấy là đồng đô la đụng đáy vào năm 2010 và từ đó cứ lặng lẽ lên giá. Mà tiền Mỹ không chỉ lên giá nếu so với đồng Yen của Nhật khi Nhật chưa ra khỏi chu kỳ suy trầm từ hai chục năm trước. Tiền Mỹ còn lên giá so với các ngoại tệ khác, nhất là đồng Euro.
Vũ Hoàng: Người ta giải thích thế nào về hiện tượng bất ngờ ấy?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trước hết, người ta sở dĩ coi đấy là chuyện bất ngờ vì tin rằng Mỹ kim đi vào chu kỳ tuột dốc sau khi ngân sách bội chi quá nặng vì biện pháp kích thích kinh tế của chính quyền. Kế đó, Ngân hàng Trung ương Mỹ ghìm lãi suất gần số không và ào ạt bơm gần bốn ngàn tỷ vào nền kinh tế qua ba đợt QE, tức là "gia tăng mức lưu hoạt có định lượng".
Khi ấy, cả thế giới kết án là Hoa Kỳ có âm mưu gián tiếp phá giá đồng bạc với chính sách gọi là "đô la rẻ" để xuất khẩu cho dễ. Ta không quên rằng nhiều quốc gia đã nói đến "trận chiến ngoại hối" giữa các nước để xứ nào cũng có tiền rẻ và bán hàng cho mạnh.
Bây giờ người ta mới chưng hửng khi thấy Mỹ kim lại lặng lẽ lên giá. Lý do là trong hoàn cảnh u ám toàn cầu thì nền kinh tế Hoa Kỳ vẫn có tiềm lực riêng và thật ra vẫn mạnh nhất khi so sánh với Âu Châu, Nhật Bản, và cả Trung Quốc, nhất là Trung Quốc.
Hậu quả cho nước khác
Vũ Hoàng: Nếu Mỹ kim lên giá như vậy thì hậu quả sẽ ra sao cho các nước khác?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trước tiên là với Hoa Kỳ, việc đô la lên giá trở thành bài toán cho việc xuất khẩu vì bán hàng đắt hơn. Nhưng, ngược với sự suy luận của nhiều người, kinh tế Mỹ ít lệ thuộc vào xuất khẩu cho nên sự thể ấy không là vấn đề trầm trọng. Vấn đề nằm ở chỗ khác.
Từ năm ngoái rồi, Ngân hàng Trung ương Mỹ trù tính việc thu hẹp dần và chấm dứt biện pháp bơm tiền kích thích kinh tế rồi sẽ tăng lãi suất. Khi đó các thị trường tài chính bị biến động nặng. Bây giờ, việc Mỹ kim lên giá so với các ngoại tệ khác, tức là so với đồng bạc của các bạn hàng của Hoa Kỳ, có nghĩa là Mỹ bán cho xứ khác nạn giảm phát hay thiểu phát cho nên Ngân hàng Trung ương Mỹ không sớm tăng lãi suất như đã dự trù, ít ra đến giữa năm tới.
Với các nước khác thì Mỹ kim lên giá có nghĩa là đồng bạc của họ giảm giá. Với Nhật hay khối Âu Châu thì điều ấy có lợi, là cơ hội mới để thoát khỏi nạn suy trầm nếu bán hàng rẻ hơn và xuất khẩu nhiều hơn.
Vũ Hoàng: Nhưng thưa ông, với các nước đang phát triển, thí dụ trước tiên là Trung Quốc, thì việc đô la lên giá sẽ có ảnh hưởng ra sao?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Khi lãi suất tại Mỹ bị ghìm thật thấp và tiền Mỹ quá rẻ thì nhiều nước đã vay tiền Mỹ về đầu tư ở nhà để hưởng sai biệt lãi suất theo phương pháp gọi là "carry trade". Trung Quốc là trường hợp đó với tư bản nóng tràn vào và góp phần thổi lên bong bóng đầu cơ. Bây giờ, đô la lên giá và có thể còn tăng trong nhiều năm liền thì tình hình sẽ đảo ngược và đấy là một thách đố cho các nước đang phát triển.
Vũ Hoàng: Xin đề nghị ông giải thích hiện tượng phức tạp này cho rõ ràng hơn vì hình như đấy cũng là chuyện ảnh hưởng tới Việt Nam.
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Ta lấy thí dụ của doanh gia hay nhà nước Trung Quốc hoặc Việt Nam khi tham dự vào trò chơi tài chính này. Người ta có thể vay tiền Mỹ với giá rẻ để đem về kiếm lời ở nhà với lãi suất cao hơn và đinh ninh rằng nhờ triển vọng kinh tế sáng sủa hơn, đồng bạc của họ còn lên giá so với tiền Mỹ cho nên nếu có trả nợ thì cũng trả rẻ hơn. Cái tiêu chuẩn định hướng việc tính toán đó là khoảng sai biệt của phân lời trái phiếu ở hai nơi.
Chúng ta nhớ lại rằng mới đây Việt Nam vừa phát hành trái phiếu để đi vay bằng đô la hầu trả lại các khoản nợ đã vay từ trước, tức là áp dụng kỹ thuật gọi là "đảo nợ". Bây giờ người ta mới chưng hửng khi Mỹ kim chẳng sụt giá mà còn tăng và cái hóa đơn trả nợ sẽ đắt hơn trước.
Hậu quả đầu tiên là việc vay tiền rẻ rất dễ gây ra lạm phát ở nhà. Thứ nhì là các khoản nợ đã vay bằng tiền Mỹ sẽ đắt hơn và dễ gây khủng hoảng về ngoại hối. Thứ ba, khi nhiều người phải trả nợ bằng đô la Mỹ thì càng cần đến tiền Mỹ làm hối suất Mỹ kim lại càng tăng. Và sau cùng, tổng hợp lại thì các nước đang phát triển tưởng là khôn ngoan kiếm lời nhờ tiền Mỹ rẻ sẽ gặp khó khăn về ngoại thương, nôm na là xuất nhập khẩu sẽ giảm và càng lệ thuộc vào ngoại thương lại càng dễ bị khủng hoảng!
Vũ Hoàng: Thưa ông, kết luận ở đây là hình như thế giới đang gặp nguy cơ chấn động lớn?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thưa rằng đúng như vậy và vì thế kỳ này chúng ta không nói về cái việc ảo là kinh tế Trung Quốc đã vượt Hoa Kỳ mà nói đến chuyện thật là thế giới đang gặp nhiều biến động trái chiều so với những nhận thức sai lầm của mấy năm qua về vị trí của nước Mỹ hay của đồng tiền Mỹ. Chúng ta thật sự đang ở giữa một chu kỳ thay đổi khá lớn lao mà mình ít biết.
Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về lời cảnh báo này.

TIN NÓNG: Lãnh đạo sinh viên Joshua Wong bị bắt (Tin mới nhất từ Reuters)

Cuối ngày hôm nay (thứ sáu) hơn 100 sinh viên ủng hộ dân chủ đã tấn công trụ sở chính quyền Hồng Kông và xô xát với cảnh sát.

001 27092014.jpg
002 27092014.jpg
003 27092014.jpg

Cảnh sát đã dùng bình xịt hơi cay vào những sinh viên biểu tình muốn vượt qua rào cản và hàng rào cao xung quanh khu nhà chính phủ.
Lãnh đạo sinh viên Joshua Wong đã gào thét, đấm đá, tuôn máu trên tay khi bị cảnh sát lôi kéo đi giữa những thanh niên sinh viên khác hát to, hô vang và giành giật cứu anh.

004 27092014.jpg
 
Trước khi bị bắt đi, Wong, người thanh niên gầy ốm 17 tuổi đã nói với đám đông ủng hộ anh: "Tương lai của Hồng Kông thuộc về các bạn"
"Tôi muốn nói với CY Leung và Tập Cận Bình rằng sứ mạng chiến đấu cho cuộc bầu cử sẽ không chỉ từ giới trẻ, mà đó là trách nhiệm của tất cả mọi người", anh hét lên khi nhắn gửi thông điệp đến nhà lãnh đạo Trung Quốc và Hồng Kông.
"Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ phải truyền lại cho thế hệ sau.
Đây là trách nhiệm của chính thế hệ chúng tôi"

005 27092014.jpg

Khoảng 100 người biểu tình khoác tay khóa vào nhau khi cảnh sát vây quanh bằng khiên chắn kim loại, một số hô vang "bất tuân dân sự".
Vào sáng ngày thứ Bảy, khoảng một ngàn sinh viên vẫn ở bên ngoài khu trụ sở chính phủ.

006 27092014.jpg
007 27092014.jpg

Nguồn fb: Lê Quốc Tuấn

Cộng sản Việt Nam làm “đứa con hoang” giặc Tàu thật sao?! - Nguyễn Lộc Yên

Nguyễn Lộc Yên (Danlambao) - Hôm nay (25-10-2014) dân tôi nghe đài RFA và đọc “Dân Làm Báo” được biết: “Theo thông báo của bộ Ngoại giao Việt Nam, ủy viên quốc vụ viện Trung Cộng là Dương Khiết Trì sẽ lại sang Việt Nam vào tuần tới. Chuyến đi sẽ diễn ra trong hai ngày, từ 26-27/10/2014, theo lời mời của bộ trưởng ngoại giao Việt Nam, ông Phạm Bình Minh”. 

Tôi sửng sốt và ngạc nhiên! Vì sao vậy, vì các nhân vật đã được mang hổn danh hay mỹ danh tùy bàn dân thiên hạ nhận định: Trọng Lú, Tư Sâu, tướng Hèn (hay Thanh Hèn)..., tôi chưa từng nghe ông Phạm Bình Minh được bà con tặng hổn danh nào, có lẽ ông Minh muốn chức vụ của mình cận kề với ông Tổng (Trọng Lú) là Minh Lẫn chăng?!

Vì sao?! Vì theo Trang mạng Hoàn Cầu Thời Báo, tên Dương Khiết Trì đã nói năng ngang ngược, trong cuộc hội đàm tại Hà Nội ngày 18-6-2014, hắn bảo: “Chính quyền CSVN tự kiềm chế trước khi quá muộn” và nhắn nhủ đảng CSVN với lời lẽ trịch thượng: “Thúc giục đứa con hoang đàng trở về nhà”

Lời nhục mạ của tên Dương Khiết Trì mới có 4 tháng (10/2014-6/2014) chỉ có kẻ LẪN mới sớm quên (không nhớ) lời nhục mạ này! Tôi buồn bã vì sao ông Minh cúi đầu làm “đứa con hoang” cho kẻ thù truyền kiếp! 

Nên tìm hiểu tiểu sử của ông Minh, có phải là tên giặc Tàu lẫn lộn vào chính quyền VN không?! Nhưng không, được biết ông sinh năm 1959, hiện đang là Ủy viên Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Việt Nam, Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao. Ông là con trai cựu bộ trưởng ngoại giao Việt Nam Nguyễn Cơ Thạch (tên thật Phạm Văn Cương), mẹ là Phan Thị Phúc. Trời ơi! “Cây ngọt sinh trái đắng”, vì chính ông Nguyễn Cơ Thạch có tư tưởng chống lại tham vọng bá quyền của đại Hán, nên bị Trung cộng chỉ thị chính quyền CSVN bãi chức?! Cớ sao ông Minh lại mời mọc tên du côn Dương Khiết Trì đã nhục mạ chính mình, đảng CSVN, có thể cả dân tộc Việt Nam?!

Dân tôi thiển nghĩ, nếu ngay bây giờ, đảng CSVN còn biết liêm sỉ và tự trọng tối thiểu hãy điện ngay cho chính quyền Trung cộng không chấp nhận tên nói năng trịch thượng Dương Khiết Trì sang Việt Nam. Nhưng than ôi, khí phách của Tiền nhân Việt, làm sao có được với kẻ vô thần vô tổ quốc!

Nhìn gương Trần Bình Trọng, năm 1285, quân Nguyên xâm lược nước ta lần thứ hai, thế giặc mạnh, tấn công ào ạt thành Thăng Long, quân nhà Trần không thể giữ được thành. phải lui về Thiên Trường (nay tỉnh Nam Định). Danh tướng Trần Bình Trọng được vua nhà Trần giao nhiệm vụ quan trọng, giữ vùng Thiên Mạc, ngăn chặn và cầm chân quân Nguyên, để quân nhà Trần rút lui được an toàn, chờ cơ hội phản công. Trần Bình Trọng cùng các tướng sĩ của ông can trường ngăn giặc, tả xông hữu đột, nhưng cuối cùng ông cũng bị giặc bắt. Thoát Hoan đem vàng bạc tặng, rượu thịt thết đãi và mỹ nữ hầu hạ dụ hàng, ông dõng dạc mắng giặc “Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc”. Phục thay:

Thà quỉ nước Nam” chan chứa nghĩa
“Hơn vương đất Bắc” nhuốc nhơ gương
Trung trinh phảng phất cùng sông núi!
Kim cổ muôn đời, lưu luyến thương!

Còn nữa, khi Thám hoa Giang Văn Minh đi sứ nhà Minh (Tàu). Vua Minh hách dịch ra câu đối: “Đồng trụ chí kim đài di lục” (Cột đồng đến nay đã rêu xanh), ý vua Minh muốn nhắc chuyện Mã Viện dựng cột đồng khắc chữ: “Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt”. Giang Văn Minh vì danh dự dân tộc, nên thẳng thắn đối lại: “Đằng giang tự cổ huyết do hồng” (Nước sông Bạch Đằng từ xưa đến giờ máu còn hồng”. Câu này nhắc lại chiến công lẫy lừng của Ngô Quyền và Hưng Đạo Vương, đã giết quân Tàu ở Bạch Đằng giang, đến nay máu dòng sông còn đỏ. Vua Minh quá thẹn sinh giận, bất chấp luật lệ bang giao; cho người mổ bụng xem “sứ thần An Nam to gan đến đâu”, ngày ấy là mùng 2 tháng 6 năm Kỷ Mão (1639). Minh Tư Tông giận vì thẹn, nhưng kính trọng người khẳng khái, cho ướp xác ông Giang Văn Minh bằng bột thủy ngân và đưa thi hài về nước. Ngưỡng mộ thay:

“Đi sứ nhà Minh, chẳng ngại ngần
Trung trinh khẳng khái, vững vàng tâm
Thiết tha dân tộc, gìn son sắt
Yêu nước nồng nàn, dẫu xả thân!”

Vua Lê Thần Tông và chúa Trịnh Tráng bái kiến linh cữu, ban tặng câu “Sứ bất nhục quân mệnh, khả vi thiên cổ anh hùng” (Sứ thần không làm nhục mệnh vua, xứng đáng là anh hùng thiên cổ).

Tiền nhân Việt Nam hào khí ngút trời, thế mà CSVN chỉ vì bổng lộc mà cam tâm làm thái thú cho giặc Tàu là sao?! Tác giả CTV Danlambao trong bài viết Dương Khiết Trì lại sang Việt Nam  còn cho biết: “Mục đích thực sự đằng sau việc Dương Khiết Trì đến Hà Nội lần này để khống chế giàn lãnh đạo CSVN và gây áp lực để cài cắm những nhân vật thân Trung Cộng”. 

Chế độ CSVN, không được nhân dân VN bầu chọn thực sự, thì không đủ tư cách và không có giá trị về việc ký kết với tên giặc Tàu Dương Khiết Trì, kể cả những ký kết khác với bọn giặc Tàu. Và nếu Phạm Bình Minh nói riêng hay đảng CSVN nói chung, vào ngày mai (26-10-2014) vẫn nhục nhã cúi đầu tiếp đón tên Dương Khiết Trì, thì rõ ràng ông Minh và đảng CSVN đúng là “đứa con hoang” của giặc Tàu thật rồi đấy! Chúng ta sẽ làm gì hỡi Đồng bào?!

Ngày 26-10-2014

Trung Ðông: Dân quân người Kurd chiếm lại thị trấn miền bắc Iraq

VOA
Thứ bảy, 25/10/2014
Xem
Chiến binh người Kurd tại một vị trí gần thành phố Zumar.
Chiến binh người Kurd tại một vị trí gần thành phố Zumar.
Các nguồn tin an ninh cho biết ngày thứ Bảy các chiến binh dân quân người Kurd tại Iraq đã chiếm lại một thị trấn miền bắc Iraq sau những cuộc giao tranh ác liệt với các phần tử chủ chiến Nhà nước Hồi Giáo.
Một viên chức tình báo người Kurd nói các chiến binh peshmega đã giành được quyền kiểm soát thị trấn Zumar và một số làng chung quanh sau một đợt không kích của liên minh do Hoa Kỳ lãnh đạo vào các vị trí của IS.
Tại miền trung Iraq, các giới chức cho biết lực lượng an ninh Iraq tái chiếm thị trấn al-Sakhar sau khi giao tranh ác liệt với các phần tử chủ chiến IS.

Dân quân người Kurd và các binh sĩ Iraq đang chiếm đấu để chiếm lại những thị trấn bị mất vào tay Nhà nước Hồi Giáo. Tổ chức này đã chiếm được một dải lãnh thổ rộng lớn tại miền bắc và miền tây Iraq.

Trong một tuyên bố ngày thứ Bảy, Bộ Chỉ huy Miền Trung Hoa Kỳ nói các máy bay chiến đấu của liên minh đã thực hiện 22 cuộc không kích chống lại các lực lượng Nhà nước Hồi Giáo tại Iraq vào ngày thứ Sáu và thứ Bảy.

Những cuộc không kích này bao gồm các cuộc tấn công vào những mục tiêu thường xuyên gần đập Mosul, thành phố Fallujah và thành phố Bayji, nơi có một nhà máy lọc dầu.

Các giới chức cho biết các máy bay chiến đấu của Hoa Kỳ cũng phá huỷ một giàn trọng pháo của IS gần thành phố Kobani bị bao vây tại Syria, gần biên giới Syria.

Các chiến binh người Kurd đang chiến đấu sang tháng thứ hai để giữ quyền kiểm soát Kobani còn được gọi là Ayn al-Arab, hiện đang bị các chiến binh IS bao vây. 

Le Nguyen – Vạch Mặt Bồi Bút Là Góp Phần Kết Thúc Chế Độ CS

1 
Lời người viết: Để tránh hiểu lầm không cần thiết, người viết xin nói thêm là bài viết này không nhắm đến các bạn không phải là báo nô, văn nô bồi bút vì lý do nào đó vẫn còn làm việc cho chế độ cộng sản nhưng không bẻ cong ngòi bút nói những điều sai sự thật, phục vụ cho công tác nhồi sọ, tẩy não thế hệ trẻ Việt Nam.

* * *
Chủ thuyết cộng sản, chế độ tổ chức cai trị theo mô hình cộng sản là độc đảng, độc quyền lãnh đạo nhà nước – xã hội theo cách độc ác, độc tài không thể dẫn dắt quốc gia theo kịp lẫn hòa nhập vào giòng sống văn minh, tiến bộ của cộng đồng nhân loại. Như thực tế hậu quả cộng sản gieo rắc xuống đời sống loài người đã chứng minh, là đảng cộng sản, chế độ cộng sản không thể mang đến ấm no, tự do, hạnh phúc hay xã hội công bằng, dân chủ văn minh cho người dân sống dưới sự lãnh đạo của đảng, chế độ cai trị cộng sản. Đến hôm nay loài người đã nhận ra những khẩu hiệu, những lời hào nhoáng do cộng sản hô hào ngày này qua tháng khác, năm này qua năm khác kể từ khi ra đời cho đến lúc chết non trên chính thành trì sản sinh ra nó cùng với vài nước cộng sản còn sót lại hôm nay. Tất cả hô hào chỉ là những điều bịp bợm, hoang tưởng không thể thực hiện được do chính lỗi cơ chế, lỗi hệ thống trong mô hình tổ chức cai trị cộng sản tạo ra.
Thế thì tại sao hệ thống nhà nước xã hội chủ nghĩa sụp đổ, chủ thuyết cộng sản đã bị loài người vứt vào thùng rác lịch sử nhưng cộng sản giả vờ, cộng sản hình thức, không thực chất vẫn tồn tại ở Việt Nam?
Có lẽ ai cũng thấy, có nhiều nguyên nhân chủ quan cũng như khách quan để cộng sản tồn tại ở Việt Nam, trong đó có nguyên nhân nổi trội là do lực lượng báo nô, văn nô bồi bút ngu dốt, không nhân cách tiếp tay, bẻ cong ngòi bút đổi trắng thay đen gây ngộ nhận về bác đảng, về chế độ nhằm phục vụ cho tuyên truyền dối trá cộng sản. Nói cách khác, cộng sản Việt Nam tồn tại đến ngày nay là có sự góp phần tích cực của đám báo nô, văn nô bồi bút ngu dốt, không nhân cách và các cá nhân, tổ chức đấu tranh chống độc tài cộng sản có thể khẳng định, nhấn mạnh rằng đám bồi bút này: một là ngu dốt; hai là không nhân cách chứ không phải họ mất nhân cách vì họ có nhân cách đâu để mà mất!
Nếu lên án đám báo nô, văn nô bồi bút tay sai của đảng cộng sản là ngu dốt, không nhân cách mà không đưa ra dẫn chứng, bằng chứng là không lương thiện. Không khéo sẽ bị chính chúng “phản bác” cho là tuyên truyền xuyên tạc, mạ lỵ, phỉ báng, chống phá chủ trương, đường lối đúng đắn của bác đảng. Thậm chí còn bị khép tội âm mưu lật đổ “chính quyền nhân dân”như họ đã từng đem việc trốn thuế, việc hai bao cao su đã qua sử dụng và các đơn thư khiếu nại tố cáo tham nhũng…làm bắng chứng để kết tội tuyên truyền chống phá, âm mưu lật đổ lẫn lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước (?).
Từ đâu do đâu mà rất nhiều người, trong đó có kẻ viết bài này kết luận đám báo nô, văn nô bồi bút là ngu dốt, không nhân cách?
Rất đơn giản, ai cũng có thể suy ra, nếu đám bồi bút phục vụ dưới trướng đảng cộng sản có nhân cách, không ngu dốt và biết tư duy độc lập sẽ không khó nhận ra dối trá cộng sản để không phải hùa theo, nói theo những điều bịa đặt, học tập làm theo tư tưởng “vừa đi đường vừa kể chuyện” của Hồ Chí Minh, sáng tác “người thật chuyện giả” như Lê Văn Tám, Tô Vĩnh Diện, Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Bé… của tuyên giáo cộng sản.
Thí dụ như chẳng cần nghe theo luận điệu của các thế lực thù địch nói xấu bác, đảng, chế độ và không mù quáng tin vào kho tài liệu giả tạo hư cấu của đảng cộng sản. Chỉ cần thể hiện một ít tư duy độc lập, tự đặt ra câu hỏi cho chính mình là bác đạo đức tại sao bác viết bài “Địa Chủ Ác Ghê” đăng báo vu khống, kết tội bà Nguyễn Thị Năm, ân nhân của bác đảng trong kháng chiến chống Pháp? Bác đạo đức sao bác lại để cho thuộc hạ giết người vợ không bao giờ cưới Nông Thị Xuân đã có với bác một đứa con trai Nguyễn Tất Trung? Bác thiên tài, thông thạo nhiều thứ tiếng sao lại cần đến bốn năm để viết bản di chúc có vài trang giấy học trò mà còn sai chính tả, tẩy xóa như tờ giấy nháp của học trò tập làm văn và nội dung không có tư tưởng nào đáng giá cả?…
Thí dụ khác là đảng tự ca ngợi tài tình sáng suốt, có công lao đánh đuổi nhiều đế quốc to, không có bác đảng thì Việt Nam không độc lập, thống nhất như ngày hôm nay, chỉ cần nhìn các nước chung quanh có hoàn cảnh như Việt Nam, họ có cần bác đảng để giành độc lập và cách họ giành độc lập như thế nào, sẽ thấy được “công lao” của bác đảng!
Nếu không ngu dốt đám bồi bút này đã nhận ra bản chất tay sai của đảng cộng sản việt Nam khi nghe Lê Duẩn nguyên tổng bí thư cộng sản tuyên bố “ta đánh đây là đánh cho Liên Xô – trung Quốc.” Nếu không ngu dốt thì khi thấy những điều đã đang xảy ra, chính họ phải đặt ra đặt ra câu hỏi tại sao các lãnh đạo đảng đương quyền lại cho con đi du học ở các nước “thù địch” và lại đem tiền của thu vét của dân, của nước đem cất dấu trong các nước tư bản chủ nghĩa mà không ở các nước xã hội chủ nghĩa anh em Trung Cộng, triều Cộng, Cu Cộng? Thậm chí lãnh đạo cộng sản cao cấp mắc bệnh cũng phải sang “đế quốc Mỹ” chữa bệnh là sao? Cụ thể là ông Nguyễn Bá Thanh trưởng ban nội chính trung ương, phó trưởng ban chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng…
Riêng về cái gọi là nhà nước ta, chế độ ta ưu việt thì hà cớ gì… vì sao các nước có biến động chính trị trong nước họ, không ai tìm các nước xã hội chủ nghĩa xin tị nạn mà cứ tìm đến các nước tư bản giẫy chết xin tị nạn? Cũng như hơn hai thập kỷ qua kể từ hệ thống nhà nước cộng sản sụp đổ không thấy có thêm nước nào phỏng theo mô hình tổ chức kiểu độc tài cộng sản? Nhất là trong thời đại thông tin này, không khó để cho mọi người có cơ sở lý luận lẫn tiếp cận đời sống thực tiễn để so sánh thể chế dân chủ tư bản với thể chế độc tài cộng sản. Thể chế nào mang đến tự do, ấm no, hạnh phúc cho con người, thể chế nào tốt đẹp hơn? Vậy mà đám bồi bút vẫn không ngớt ca ngợi tính ưu việt của xã hội chủ nghĩa, nếu không phải ngu dốt thì là gì?
Nếu đám bồi bút này không ngu dốt và biết hết lẫn biết nhiều hơn, hiểu rõ hơn những sự việc kể ra ở trên mà vẫn bẻ cong ngòi bút, tuyên truyền những điều không có thực nhằm nhồi sọ, tẩy não người dân. Nói theo ngôn ngữ của ông tổng bí thư Nguyễn phú Trọng thì những tên bồi bút này không nhân cách, vô đạo đức thì là gì chứ!
Cụ thể, nếu đám báo nô, văn nô bồi bút có nhân cách không ngu dốt thì không làm điều vô đạo phản quốc, bẻ cong ngòi bút lấm liếp, bao che cho hành động bán nước cầu vinh của các nguyên lãnh đạo đảng cộng sản ở hội nghị Thành Đô năm 1990 và đang được lãnh đạo cộng sản kế thừa từng bước thực hiện, có nội dung như sau:
“Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây… Phía Trung Quốc đồng ý và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên và cho Việt Nam thời gian 30 năm để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc!”
Đoạn trích dẫn ở trên được đăng trên nhật báo Tứ Xuyên sau khi Hội nghị Thành Đô kết thúc và nội dung này được Lý Bằng nguyên phó thủ tướng Trung Cộng – người trực tiếp tham gia hội nghị ghi lại trong Nhật Ký Ngoại Sự. Thời gian gần đây nội dung bán nước của đảng cộng sản Việt Nam được tờ Hoàn Cầu Thời Báo đăng lại nội dung Việt Nam mong muốn xin làm khu tự trị của Tàu Cộng, lan truyền rộng rãi trong nước Việt Nam làm dấy lên phong trào “Tôi muốn biết, chúng tôi muốn biết…” đòi đảng, nhà nước bạch hóa “kỷ yếu” Hội Nghị Thành Đô. Nếu những điều đó là bịa đặt thì tại sao lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam lại im lặng, không lên tiếng phản đối lẫn kiện chúng ra “tòa án quốc tế” để bảo vệ thanh danh đảng, nhà nước cộng sản Việt nam?
Thế mà đám báo nô, văn nô bồi bút này lại vào hùa, bao che, chống chế tội ác lẫn tội bán nước của đảng cộng sản Việt Nam và làm nhiễu loạn thông tin, định hướng thông tin khiến cho một bộ phận không nhỏ trong ngoài đảng thiếu thông tin chính xác nên hiểu mơ hồ, hiểu lệch lạc, hiểu không đúng về bản chất tay sai bán nước của bác đảng, của chế độ cộng sản.
Đến hôm nay nhiều người đã rõ, có thể nói là không người Việt Nam nào, có suy tư về chuyện nước non lại hiểu lệch lạc, hiểu mơ hồ, hiểu không đúng về lực lượng báo nô, văn nô bồi bút ngu dốt, không nhân cách. Chính đám bồi bút này là nguyên nhân của nhiều nguyên nhân khiến cho “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên đảng cộng sản ngộ nhận hiểu lệch lạc, hiểu không đúng về Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam nên chúng vẫn mù quáng tin là “đảng quang vinh Hồ Chí minh vĩ đại” nên nhắm mắt, xả thân bảo vệ bọn gian tà mà trong thâm tâm cứ nghĩ là mình phục vụ cho chính nghĩa!
Do đó để kết thúc chế độ độc tài cộng sản có rất nhiều việc phải làm và phong trào, lực lượng đấu tranh cho dân chủ dù không thể ngăn chận nhưng có thể vạch trần tuyên truyền dối trá của lực lượng bồi bút, cái loa của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam. Nhất là trong thời đại thông tin bùng nổ sẽ không khó cho việc sử dụng mọi cách, mọi phương tiện có thể để bẻ gãy luận điệu tuyên truyền bịp bợm và chuyển tải thông tin trung thực đến với mọi tầng lớp người dân thiếu thông tin, thiếu điều kiện lẫn phương tiện để tiếp cận sự thật về bác đảng, về chế độ cộng sản gieo rắc lên đời sống con người, trong đó có người dân Việt Nam.
Có thể nói là không phải người Việt Quốc Gia, lực lượng đấu tranh cho dân chủ, đấu tranh chống độc tài cộng sản lơ là trên mặt trận tuyên truyền nhưng lực lượng đấu tranh, chiến đấu chống cộng sản trong quá khứ đã gặp nhiều hạn chế do phương tiện thông tin thời xưa không cho phép, không đủ điều kiện, không có không gian đủ rộng lẫn ưu thế để tấn công vào thành trì dối trá của đám bồi bút, tay sai ngu dốt, không nhân cách của đảng cộng sản Việt Nam. Ngày nay với phương tiện truyền thông hiện đại tân tiến như chấp thêm đôi cánh để lực lượng đấu tranh bay lên và thừa dư sức đạn để bắn vào thành trì ngu dốt, không nhân cách của đám báo nô, văn nô bồi bút – tay sai của đảng cộng sản Việt Nam.
Đến nay chắc hẳn không còn nhiều người không biết báo nô, văn nô bồi bút ngu dốt, không nhân cách, là công cụ cổ động tuyên truyền dối trá, cổ vũ cho sự ác, là một trong nhiều nguyên nhân “giúp” đảng cộng sản vẫn tồn tại ở Việt Nam. Tham gia vạch trần, bẻ gãy luận điệu tuyên truyền dối trá trái lương tâm, đáng xấu hổ của lực lượng bồi bút…trên mặt trận truyền thông, báo chí cũng là góp phần không nhỏ vào việc kết thúc đảng, chế độ độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam.

ĐIỂM BÁO RFI: Đảng cộng sản Trung Quốc xúc tiến chính sách "Nhà nước pháp quyền"

Trung QuốcĐiểm báoChâu Á
Bắc Kinh chủ trương "y pháp trị quốc" : nhiều nghệ sĩ bị bắt trong thời gian qua do ủng hộ phong trào dân chủ Hồng Kông - REUTERS
 
Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc đã diễn ra từ ngày 20 đến ngày 25/10, xoay quanh chủ đề « y pháp trị quốc ». Cũng trong khoảng thời gian này, một nhóm các nhà đấu tranh và luật sư đã lên tiếng bênh vực một số người, trong đó có rất nhiều nghệ sĩ, bị bắt trong mấy tuần vừa qua do ủng hộ phong trào biểu tình đòi dân chủ tại Hồng Kông.
Một số trường hợp tiêu biểu được thông tín viên của tờ Le Monde tại Bắc Kinh phản ánh trong bài : « Tại Trung Quốc, độc đảng xúc tiến chính sách « Nhà nước pháp quyền » ». Thông tín viên của Le Monde gặp luật sư của năm người bị tạm giam tại Bắc Kinh, trong đó, người thứ năm bị coi là « biến mất » từ ngày 10/10 vừa qua. Luật sư trên đã thông báo với cảnh sát rằng luật pháp quy định luật sư có thể gặp thân chủ của mình trong vòng 48 giờ sau khi bị bắt. Tuy nhiên, cảnh sát đã lảng tránh trả lời.
Trường hợp năm thân chủ của vị luật sư trên được nêu lên để chứng minh độc quyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Thực vậy, Đại hội lần thứ IV của Đảng đã kết thúc với lời kêu gọi « y pháp trị quốc theo màu sắc Trung Hoa » và thành lập một cơ chế, chưa hề tồn tại cho tới nay, tại Quốc hội để giám sát các hành động vi phạm pháp luật. Ngoài ra, bản công báo cũng nhắc lại rằng « yêu cầu đầu tiên của « y pháp trị quốc » xã hội chủ nghĩa là đảm bảo vai trò của nhà lãnh đạo Đảng ». Đây chính là một trở ngại lớn, vì điều này được ghi rất chung chung trong lời mở đầu của Hiến pháp. Như vậy, mọi việc có khả năng ảnh hưởng tới « vai trò của nhà lãnh đạo » sẽ kéo theo những vấn đề khác, như tự do ngôn luận hay hội họp.
Chính vì thế, cảnh sát được tự do hành động trong công cuộc « duy trì sự ổn định ». Vị luật sư trên thở dài cho biết : « Cách duy nhất để tạo nên một hệ thống gần với ý tưởng Nhà nước pháp quyền, có lẽ là phải tháo bỏ hệ thống duy trì ổn định này ». Dĩ nhiên, đây không phải là công việc trước mắt của vị luật sư 50 tuổi, một trong những nhân tố tôn trọng pháp lý và tích cực đấu tranh chống lạm dụng của cảnh sát. Ông cho biết thân chủ « mất tích » bị bắt khi đang hành hương tới Ngũ Đài Sơn mà không có lệnh bắt nào. Theo ông, chắc chắn việc bắt giữ này có liên quan tới Hồng Kông. Đôi khi, cảnh sát cũng nhắm tới những nhà đấu tranh để ngăn ngừa nguy cơ gây ảnh hưởng của họ.
Rất nhiều nghệ sĩ bị bắt trong những tuần vừa qua chỉ vì đăng ảnh lên các mạng xã hội, một hành động bị gắn với việc « kích động gây rối ». Đây cũng là tội mà một nghệ sĩ họ Vương (Wang Zang) bị bắt ngày 01/10 vừa qua. Cảnh sát tới lục lọi nhà của ông, gây ảnh hưởng để vợ và con gái một tuổi không có điện và nước. Cuối cùng, cảnh sát dọa nạt chủ nhà và trục xuất gia đình ông ngày 16/10.
Một nhà tranh đấu người Bắc Kinh, vừa mới được ra tù, thống kê có khoảng 15 người tại làng nghệ thuật Tống Trang (Songzhuang), ngoại ô Bắc Kinh, bị bắt giam vì đã ủng hộ phong trào đòi dân chủ tại Hồng Kông. Cùng với hai nhà tranh đấu nổi tiếng khác, ngày 20/10, họ đã cử một nghệ sĩ trẻ gây quỹ trên mạng Internet để ủng hộ các gia đình nghệ sĩ bị bắt. Thế nhưng, nghệ sĩ trẻ này bị bắt ngay tối hôm đó và được thả tự do ngày hôm sau nhờ vào ba người nổi tiếng. Tuy nhiên, khoản tiền 3000 euro quyên góp đã không được cảnh sát trả lại.
Mạng lưới Putin tại Pháp
Quay sang thời sự châu Âu, báo Libération số cuối tuần và tuần báo Le Nouvel Observateur quan tâm tới « Mạng lưới Putin tại Pháp ». Từ gần một năm nay, Ukraina bị giằng xé giữa hai phe thân Nga và thân châu Âu, và từ khoảng 8 tháng nay, nước Nga đang tận dụng cơ hội để tăng cường ảnh hưởng của mình tới quốc gia thuộc Liên Xô cũ này bằng việc sáp nhập bán đảo Crimée vào Nga và hậu thuẫn phe ly khai tại miền Đông Ukraina. Thế nhưng, một số chính trị gia vẫn ủng hộ hành động của Kremlin. Đâu là lý do giải thích cho hành động này ?
Bài xã luận trên tờ Libération cho biết tại Pháp, nhiều người thấy tình hình đang bớt căng thẳng đi tại Nga, do bị vầng hào quang quyền lực của Putin mê hoặc một cách vô thức hay có ý thức. Tác giả bài xã luận đưa ra minh chứng tuyên bố của Marine Le Pen ngày thứ 6 vừa qua rằng, mọi cảm giác ủng hộ Nga bắt nguồn từ việc chống Mỹ. Người đứng đầu Đảng Mặt trận quốc gia (Front national), đồng thời cũng là một người ngưỡng mộ Putin, công kích : « Chúng ta không phải là chó bông của nước Mỹ, hãy trở lại thành một quốc gia tự do và toàn vẹn lãnh thổ ». Bà yêu cầu chính phủ Pháp phải tôn trọng hợp đồng bán tầu Mistral cho Nga. Vụ việc này cũng phản ánh sức mạnh của mạng lưới Putin tại Paris. Cuộc điều tra của tờ Libération xếp họ thành 7 nhóm và phân tích trong mục « Hồ sơ » dưới tựa đề : « Bẩy nhóm trong tay áo của điện Kremlin ».
Đứng đầu danh sách là cánh cực hữu. Trong tất cả các đảng phái chính trị Pháp, thành viên của Đảng Mặt trận quốc gia là những người ngưỡng mộ Putin nhất. Tuần báo Le Nouvel Observateur cũng tốn khá nhiều giấy mực để phản ánh « Mạng lưới Nga của gia đình Le Pen ». Bài phóng sự cho biết khoảng gần nửa thế kỷ nay, Jean-Marie Le Pen chăm chút các mối quan hệ và giao hảo tại Nga. Con gái Marine Le Pen và cháu gái Marion của ông đã thay ông tiếp tục công việc. Đảng Mặt trận quốc gia trở thành đầu cầu của chế độ Putin tại Pháp. Tác giả bài báo đặt câu hỏi đổi lại gia đình Le Pen được gì ?
Ngoài việc miêu tả quá trình thiết lập mối quan hệ thân thiết với Nga từ sự kiện tháng 5 Năm 1968 tại khu Latin, tác giả bài báo cho biết lợi ích của mối quan hệ chủ yếu là vấn đề tài chính. Một bức ảnh trong bài báo nêu việc Marine Le Pen gặp gỡ các đại diện giáo trưởng của Mát-xcơ-va để xin các ngân hàng Nga tài trợ cho Đảng của mình. Hay một ví dụ khác là mùa hè năm 2012, sứ quán Nga đã ủng hộ một kênh truyền hình ủng hộ Nga, ProRussia.tv, do các cựu cán bộ của Đảng Mặt trận quốc gia thành lập …
Đổi lại, gia đình Le Pen cũng thể hiện sự tận tâm tới chính quyền Nga. Cháu gái Marion Maréchal-Le Pen trở thành thành viên của hội hữu nghị Pháp-Nga tại Quốc hội Pháp. Ngày 16/03/2014, người ly khai Ukraina tổ chức bỏ phiếu để sáp nhập bán đảo Crimée vào Nga, cố vấn quốc tế của Marine Le Pen được « những người bạn Nga » mời tới giám sát. Tối hôm bỏ phiếu, ông khẳng định trên truyền hình Nga là cuộc bỏ phiếu đã diễn ra theo đúng luật. Sau đó, ông bay về Mát-xcơ-va và « tình cờ » tại đây ông gặp nhà tài trợ cho những người ly khai Ukraina. « Lòng trung thành » của Marine Le Pen còn được trả giá nào khác ? Bà từ chối trả lời câu hỏi liệu Mát-xcơ-va có tài trợ cho đảng của bà hay không.
Nhập cư : tâm điểm tranh luận của cánh hữu
Đầu tuần này, khi cho rằng nên siết chặt chính sách nhập cư, Nicolas Sarkozy đã đưa vấn đề này thành trung tâm tranh luận của cánh hữu. Mọi người tranh cử vị trí lãnh đạo của Đảng UMP đều đưa ra ý kiến của mình, như ý tưởng khối « Schengen mới » của Nicolas Sarkozy để đáp trả đề xuất « Schengen II » của François Fillon. Còn Alain Juppé thì cho rằng phải thay đổi khối này. Trong khi đó Xavier Bertrand tuyên bố phải xóa bỏ hoàn toàn. Le Figaro số ra cuối tuần phản ánh cuộc tranh luận này dưới tựa đề : « Vấn đề nhập cư : tâm điểm tranh luận của cánh hữu ».
Bài xã luận trên trang hai của Le Figaro nhận xét nhập cư là vấn đề nhạy cảm đối với các ứng cử viên chức chủ tịch đảng UMP. Dĩ nhiên là ngôn từ trong diễn văn tại các cuộc gặp mặt thường dễ dàng hơn là các quyết định tại một quốc gia nơi chính phủ không phải là người duy nhất quyết định.
Người ta nhận thấy sự nhất trí giữa các khuôn mặt tiêu biểu của UMP về vấn đề này. Cánh hữu tìm cách biện hộ một cuộc đấu tranh nghiêm túc chống nhập cư bất hợp pháp và hạn chế người nhập cư hợp pháp. Giờ đây, họ dám đưa ra câu hỏi mà bản thân tự cấm cho tới nay.
Đó là vấn đề về các trợ cấp xã hội, hỗ trợ y tế miễn phí của Nhà nước cho toàn bộ người nước ngoài nhập cư bất hợp pháp. François Fillon, người thích nói chuyện kinh tế, xã hội và ngoại giao, tới đây sẽ đưa ra những đề xuất chi tiết, trong đó có việc người nước ngoài tới Pháp dưới dạng đoàn tụ với vợ hoặc chồng. Đây là nguồn nhập cư còn cao hơn cả diện đoàn tụ gia đình. Ngay cả Alain Juppé cũng sẽ đưa ra những đề xuất cụ thể nhằm quản lý chặt chẽ hơn.
Bài xã luận kết luận chắc chắn cánh tả sẽ quy kết cuộc tranh luận này là « cực đoan hóa » và đi theo Le Pen. Nhưng các cuộc điều tra đều chứng minh rằng đây là ý kiến chung, không chỉ về vấn đề mạnh tay hơn mà còn phải có một diễn văn công nhận rõ ràng hơn những lắt léo về vấn đề bản sắc Pháp.
Thu nhập thật của bác sĩ
Một chủ đề xã hội khác, khá phức tạp và nhạy cảm, liên quan tới nước Pháp được tuần báo L’Express phản ánh, đó là « Thu nhập thật của bác sĩ ». Theo số liệu tờ báo đưa ra, giữa một bác sĩ đa khoa ăn lương và một bác sĩ chụp phim tự do, chênh lệch thu nhập lên tới khoảng 6 lần.
Tờ L’Express trích đăng nội dung cuốn sách « Thu nhập của những người làm ngành y tế ». Cuốn sách chỉ ra rằng tồn tại niên kim trong lĩnh vực này. Ngoài ra, thay đổi thu nhập không hề phụ thuộc vào chất lượng chăm sóc, hay giá khám chữa bệnh, vì Nhà nước không kiểm tra được khối lượng công việc.
Một trong những lưu ý trong cuốn sách là số lượng bác sĩ đa khoa nam vẫn nhiều hơn lượng bác sĩ nữ dù ngày càng có nhiều nữ bác sĩ hơn. Về vấn đề chuyên khoa, điều tra của cuốn sách nêu khoảng 30 chuyên khoa khác nhau và lượng bác sĩ nữ trong lĩnh vực này ngày càng tăng.
Ngoài những chi tiết về thu nhập từng chuyên khoa, bài báo kết luận không tính tới thời gian làm việc của người này hay người khác, thu nhập của họ cao hơn thu nhập của các cán bộ hay các ngành trí tuệ cao cấp. Cuối cùng, thu nhập của họ không tăng nhiều lắm và chịu ảnh hưởng của sức mua từ một thập niên nay.
Bảo tàng Picasso mở cửa trở lại
Sau 5 năm trùng tu, bảo tàng Picasso được mở cửa trở lại ngày hôm nay 25/10 và giới thiệu bộ sưu tập lớn nhất thế giới của nghệ sĩ. Đa số các báo Pháp phản ánh sự kiện này trong mục « Văn hóa ». Trả lời phỏng vấn tờ Le Figaro, Giám đốc bảo tàng Picasso cho biết với khoảng 3000 m2 và 37 phòng trưng bày, bảo tàng có không gian để giới thiệu tốt hơn bộ sưu tập đặc biệt này.
Thế nhưng, L’Express lại đánh giá nếu như bình yên quay trở lại bảo tàng sau nhiều năm tranh chấp, dường như tương lai của bảo tàng vẫn chưa được đảm bảo. Quả thực, bộ Văn hóa yêu cầu bảo tàng phải tự chủ về tài chính khoảng 65% ngân sách.
Đây là thách thức của ban lãnh đạo bảo tàng vì con số này lớn hơn cả tự chủ ngân sách của hai bảo tàng lớn là Louvre hay Centre Pompidou, chỉ lần lượt là 50% và 30%. Dù bảo tàng Picasso đã tăng gấp đôi diện tích, như vậy có thể đón được 800 000 lượt khách hàng năm, thì thách thức vẫn còn trước mặt. Chính vì thế, bảo tàng sẽ ưu tiên tổ chức các triển lãm ngắn hạn để thu hút khách trong vùng (chiếm khoảng 35% lượng khách).
Ngoài các tiêu điểm trên, cuộc bầu cử tổng thống tại Brasil, hai ca nhiễm virus Ebola đầu tiên tại New York và Mali là những chủ đề quốc tế chính được đề cập trên các trang báo số cuối tuần. Về phần thời sự Pháp và châu Âu, các báo quan tâm tới chủ đề ngân sách Pháp và thỏa hiệp về khí hậu.

Úc tăng cường an ninh sau vụ tấn công Nghị viện Canada

ÚcQuốc tếKhủng bốPhỏng vấn
media 
Thủ tướng Úc Tony Abbott phát biểu tại Quốc hội - REUTERS
Do tham gia liên minh chống tổ chức cực đoan mang tên Nhà nước Hồi giáo tại miền bắc Irak cùng với Hoa Kỳ, Úc đã phải tăng cường các biện pháp an ninh chống khủng bố, đặc biệt là sau vụ Nghị viện Ottawa - Canada bị tấn công trong tuần. Canberra đang theo dõi sát các hành vi của những công dân Úc đã theo các khóa tập huấn ở Trung Đông trở về.
Nhà báo Lưu Tường Quang

Liên Hiệp Quốc tỏa sáng nhờ các siêu sao

media 
Leonardo DiCaprio và David Beckham, Liên Hiệp Quốc triệu mời hàng loạt siêu sao để mừng sinh nhật lần thứ 69 - DR
 
Vào hôm qua, 24/10/2014, Liên Hiệp Quốc chính thức đón mừng ngày sinh nhật thứ 69 của mình. Thu hút sự chú ý của khách mời tuy nhiên không phải là Tổng thư ký Ban Ki Moon, hay Chủ tịch Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đương nhiệm Sam Kutesa, mà lại là danh cầm piano Trung Quốc Lang Lang, hay danh ca Mỹ Sting nhân một buổi hòa nhạc ngay tại Hội trường Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc ở New York, một sinh hoạt văn nghệ đặc biệt do diễn viên điện ảnh kiêm đạo diễn Mỹ Alec Baldwin điều phối.
Có lẽ không ai phủ nhận tài cán của ông Ban Ki Moon hay những lãnh đạo khác của Liên Hiệp Quốc, nhưng theo nhận định của giới quan sát, trong thời đại hiện nay, để thu hút sự chú ý của thế giới đến công việc của Liên Hiệp Quốc, những hoạt động ngoại giao suông không thể nào đủ, mà còn phải có sự trợ giúp của những siêu sao quốc tế trong mọi lãnh vực, từ điện ảnh, âm nhạc, cho đến thể thao, văn hóa. 
Một ví dụ điển hình về khả năng các ngôi sao giúp Liên Hiệp Quốc tỏa sáng là sự kiện nam diễn viên điện ảnh Mỹ Leonardo DiCaprio lên tiếng kêu gọi mọi người góp phần cứu hành tinh nhân hội nghị thượng đỉnh khí hậu của Liên Hiệp Quốc mở ra vào tháng 9/2014 vừa qua. 
Từ Leonardo DiCaprio đến David Bekham  
Đoạn video ghi lại bài phát biểu về khí hậu của nhân vật chính trong bộ phim Titanic, đã được hơn 1,5 triệu người xem - một lượng khán giả kỷ lục mà chưa có đoạn video chính thức nào của Liên Hiệp Quốc đạt được. 
Cùng lúc, các tin nhắn Twitter mà DiCaprio gởi đi nhân hội nghị thượng đỉnh khí hậu đó, đã được rất nhiều người nhắn lại, với số lượng người theo (followers) lên đến 11,3 triệu. Để so sánh, tài khoản Twitter của Liên Hiêp Quốc chỉ có 3,3 triệu người theo ! 
Ảnh hưởng to lớn của các siêu sao đã được chính Liên Hiệp Quốc công nhận. Theo hãng tin Pháp AFP, Giám đốc cơ quan giao tế của Liên Hiệp Quốc Maher Nasser đã thừa nhận : « Đôi khi một vấn đề chỉ xuất hiện trên bản đồ - tức là được chú ý - khi được một nhân vật nổi tiếng đặt nó trên bản đồ ». 
Leonardo DiCaprio là một ví dụ trong hàng trăm trường hợp các siêu sao tích cực giúp Liên Hiệp Quốc quảng bá các chiến dịch nhân đạo của mình trên khắp hành tinh. 
Gần đây nhất là trường hợp ngôi sao bóng đá Anh Quốc David Beckham. Cách nay hai tuần, thần tượng của hàng triệu người hâm mộ bóng đá trên thế giới này, đã xuất hiện trong một đoạn video của cơ quan Liên Hiệp Quốc UNICEF để kêu gọi mọi người quyên góp cho quỹ chống dịch bệnh Ebola đang hoành hành tai Châu Phi.
Trước đó, siêu sao điện ảnh và truyền hình Ấn Độ Aamir Khan, đã góp phần cùng với UNICEF phát động cuộc đấu tranh chống bệnh còi cọc nơi trẻ em, xuất phát từ tình trạng suy dinh dưỡng. Vai trò của Aamir Khan rất quý giá vì nạn còi cọc đặc biệt nghiêm trọng ở vùng Nam Á, nơi có đến gần 40% trẻ em là nạn nhân. 
Angelina Jolie : Hơn một thập niên giúp HCR tỏa sáng 
Nói đến các siêu sao giúp Liên Hiệp Quốc tăng cường ảnh hưởng không thể quên nữ diễn viên Mỹ Angelina Jolie, người đã góp phần quảng bá hình ảnh và công việc của Phủ Cao ủy Tỵ nạn Liên Hiệp Quốc HCR. Được cử làm Đại sứ Thiện chí của UNHCR từ năm 2001, nàng Lara Croft – nhân vật trong loạt phim Tomb Raider đã giúp cô nổi tiếng – đã không ngừng đóng góp phần mình cho việc cưu mang những người tỵ nạn trên thế giới. 
Theo bà Claire Lewis, một chuyên gia tư vấn tư nhân, người được phong làm Đặc phái viên của Phủ Cao ủy Tỵ nạn Liên Hiệp Quốc vào năm 2012 hiện vẫn là nhân vật thu hút nhiều người nhất vào trang web của UNHCR. 
Lẽ dĩ nhiên, không phải là ai cũng tán đồng việc Liên Hiệp Quốc sử dụng các nhân vật nổi tiếng để phát huy ảnh hưởng của mình. Một số người cho rằng các siêu sao chỉ muốn lợi dụng các chiến dịch quảng bá của Liên Hiệp Quốc để tự quảng cáo cho chính mình. 
Đối với Liên Hiệp Quốc, thách thức lớn nhất do đó là phải biết gạn đục khơi trong, và chọn được những siêu sao thực lòng dấn thân, nắm vững các vấn đề mà Liên Hiệp Quốc muốn bảo vệ, tránh cho « thương hiệu » Liên Hiệp Quốc bị giảm giá !

Úc-Mỹ hy vọng sớm đúc kết hiệp định TPP

ÚcHoa KỳTPPThương mạiQuốc tế
media 
TPP VIETNAM USA PACIFIC (DR)
 
Các cuộc đàm phán về hiệp định thương mại Xuyên Thái Bình Dương TPP đã đạt được "nhiều tiến bộ" với khả năng đúc kết được "nằm trong tầm tay". Hai đại diện Úc và Mỹ đã xác định như trên vào hôm nay, 25/10/2014, nhân buổi khai mạc một vòng đàm phán mới tại Sydney về thỏa thuận tự do mậu dịch gắn liền 12 nước hai bên bờ Thái Bình Dương, với hy vọng hoàn tất được trước cuối năm nay.
Phát biểu tại phiên họp toàn thể mở đầu vòng thương thảo, lần này ở cấp Bộ trưởng Thương mại, ông Andrew Robb, Bộ trưởng Thương mại Úc, thẩm định rằng báo cáo từ phía các chuyên gia trực tiếp tham gia đàm phán trong thời gian gần đây đã cho thấy một « động lực thực thụ » nhằm tiến tới thỏa thuận. Trên cơ sở đó Bộ trưởng Thương mại Úc cho rằng : « Theo tôi, rõ ràng là chúng ta đang nỗ lực để có thể đúc kết thỏa thuận này vào cuối năm nay. » 
Ông Andrew Robb tuy nhiên cũng gián tiếp thừa nhận công việc hoàn tất các cuộc thương thuyết sẽ rất khó khăn khi đến « chương trình làm việc rất lớn » của Bộ trưởng Thương mại các nước trong ba ngày đàm phán vừa bắt đầu. 
Đại diện Thương mại Mỹ Mike Froman cũng phụ họa thêm khi nhắc lại rằng kể từ cuộc họp gần đây nhất tại Singapore vào tháng Năm, bộ trưởng Thương mại các nước tham gia khối TPP đã đàm phán « gần liên tục », và vòng thương thuyết mở ra tại Sydney đã thừa hưởng được « rất nhiều động lực » cần phải tranh thủ để thu hoạch hiệu quả tối đa. 
TPP, tên tắt của Trans-Pacific Partnership (Đối tác Xuyên Thái Bình Dương) là một hiệp định tự do thương mại được Mỹ thúc đẩy và đã được đàm phán giữa 12 nước tham gia từ nhiều năm nay. Trong số các thành viên TPP, ngoài Mỹ và Úc còn có các nước như Nhật Bản, Singapore, Canada… và Việt Nam. Đáng chú ý nhất là Trung Quốc không được mời tham gia TPP. Một khi được hình thành, TPP sẽ chiếm khoảng 40% kinh tế toàn cầu. 
Là nước đỡ đầu chính cho TTP, Hoa Kỳ đang cố gắng đẩy nhanh tốc độ đàm phán để thỏa thuận này sớm ra đời. Tổng thống Mỹ Barack Obama hồi tháng Sáu vừa qua đã bày tỏ hy vọng có được một thỏa thuận khung về hiệp định vào tháng 11 tới đây, để khớp với chuyến công du của ông qua Châu Á dự các Hội nghị của ASEAN, APEC và G20. 
Có điều là tiến trình đúc kết thỏa thuận đã vấp phải những bất đồng quan trọng giữa Mỹ và Nhật Bản trên vấn đề nông sản và thị trường xe hơi. 
Đại diện Thương mại Mỹ hôm nay cũng công nhận : « Những vấn đề được để lại để bàn vào lúc cuối thường là những vấn đề khó khăn nhất ». Tuy nhiên, theo ông : « Bây giờ đã đến lúc bắt đầu làm việc trên các vấn đề đó để tìm ra giải pháp ».

Thái Lan: Mỹ thu nhỏ tập trận thường niên Cobra Gold

Thái LanHoa KỳChâu ÁTập trận
media 
Giới sĩ quan chỉ huy Mỹ và Thái trước cuộc tập trận Cobra Gold (DR)
 
Sau khi cân nhắc khả năng di dời qua nước khác, Hoa Kỳ đã quyết định vẫn duy trì cuộc tập trận đa phương Cobra Gold tại Thái Lan, nhưng sẽ thu nhỏ quy mô sự kiện này. Đại sứ quán Mỹ tại Bangkok đã xác nhận tin trên vào hôm nay, 25/10/2014, nêu bật lý do là do việc chế độ quân sự lên cầm quyền tại Thái Lan.
Theo hãng tin Pháp AFP, một phát ngôn viên Sứ quán Mỹ tại Thái Lan đã xác nhận : « Chúng tôi đang xúc tiến kế hoạch tổ chức cuộc tập trận Cobra Gold 2015 với những mục tiêu tập trung hơn và quy mô được thu nhỏ... Do tình hình chính trị hiện nay (tại Thái Lan), chính phủ Mỹ đã tập trung nhiều hơn vào các hoạt động phi sát thương, chẳng hạn như hỗ trợ nhân đạo và cứu trợ thiên tai ». 
Cho đến nay, cuộc tập trận Kim Mãng xà (Cobra Gold) tại Thái Lan là cuộc thao diễn quân sự thường niên lớn nhất của Mỹ tại vùng Châu Á - Thái Bình Dương, quy tụ hàng ngàn binh sĩ Mỹ, Thái Lan và nhiều nước khác trong khu vực. Ấn bản 2014, diễn ra tháng Hai vừa qua, đã có đến 13.000 người tham gia. 
Việc thu nhỏ quy mô cuộc tập trận Cobra Gold là một trong những biện pháp « trừng phạt » của Washington đối với Bangkok, sau khi quân đội Thái Lan đảo chánh lên nắm quyền tại Vương quốc này hồi tháng Năm vừa qua. 
Ngay sau cuộc binh biến, Hoa Kỳ đã tuyên bố đình chỉ việc cung cấp khoảng 4,7 triệu đô la viện trợ cho Thái Lan trong lãnh vực an ninh, tức là khoảng một nửa tổng số viện trợ hàng năm của Mỹ cho đồng minh lâu đời trong vùng. Tháng Sáu vừa qua, Hoa Kỳ đã gợi lên khả năng dời cuộc tập trận Cobra Gold ra khỏi Thái Lan. 
Vào hôm nay, phát ngôn viên Đại sứ quán Mỹ ở Bangkok tiếp tục xác nhận là viện trợ quân sự cho Thái Lan sẽ vẫn bị treo « cho đến khi một chính phủ dân cử nhậm chức ». Hoa Kỳ đã lên án mạnh mẽ sự kiện quân đội lên nắm quyền tại Thái Lan và kêu gọi các tướng lãnh nhanh chóng tái lập nền dân chủ trong nước. 
Biến cố tại Thái Lan được cho là một trở ngại bất ngờ cho chiến lược xoay trục của Mỹ qua vùng Châu Á Thái Bình Dương, đặc biệt là hướng tăng cường quan hệ an ninh quốc phòng với vùng Đông Nam Á, nơi có nhiều nước như Việt Nam hay Philippines ngày càng quan ngại trước các hành vi bành trướng của Trung Quốc. 
Được Hoa Kỳ và Thái Lan tổ chức từ năm 1980, cuộc tập trận chung Cobra Gold trong những năm gần đây đã trở thành một yếu tố quan trọng trong chiến lược tái bố trí lực lượng qua Châu Á được chính quyền Obama khởi động.

Phan Đức Minh – Giấc Mộng Kinh Hoàng

1 
( Kính tặng các chiến hữu, bạn bè đã từng đi tù cải tạo với tôi )

      Ba hồi kẻng báo thức vang lên, tôi bật đầu dậy như cái máy. Suốt cuộc đời ba chìm bẩy nổi, chín cái lênh đênh, từ lúc 15 tuổi bỏ trường học đi kháng chiến, đánh Tây, chui hầm, rúc hố, 2 lần bị Tây bắt nhốt đầu vào tù, rồi 23 năm lính, hơn 12 năm tù cải tạo, phiêu bạt giang hồ qua bao nhiêu trại toàn là rừng với núi âm u, hiểm hóc, giáp biên giới Lào, bao phen chết lên chết xuống, cho tới lúc này, 83 tuổi rồi, đang sống ở Mỹ, tôi vẫn không ghét cái gì bằng ghét những tiếng kẻng báo thức ác ôn, khốn nạn đó. Nó lại bắt đầu một ngày
lđộng kinh khủng trong cái đói khát, khổ sở, nhục nhằn đến tận cùng cuả cuộc đời.
      Tất cả chung quanh đều tối om. Ngọn đèn dầu là chiếc lọ đựng thuốc, đốt bằng dầu cặn, lớn cỡ quả trứng gà, thường treo ở góc tường phiá trước cầu tiêu cuối phòng đã tắt ngủm từ lúc nào vì số lượng dầu không đủ cho 1 đêm thắp sáng. Có tiếng la chí choé, chửi thề tùm lum vì thằng nọ đái vào thằng kia. Tên ngồi trên bàn cầu tiêu chưa kịp lên tiếng thì đã bị thằng đứng phiá dưới, kẹt quá vội vã… đi một đường vòng cầu, tưới ướt sũng từ cổ trở xuống. May mà vì ngồi trên cao cho nên mắt mũi, mồm miệng chưa phải lãnh cái thứ nước ghê gớm đó cuả tù cải tạo, tích tụ cả đêm, nay được dịp xả ra. Cảnh náo loạn này thường xuyên xẩy ra vì tay nào cũng khôn ngoan, kinh nghiệm đầy mình, cứ thức dậy sớm hơn người khác một tí là phải lò mò, rón rén trong cái tối đen như mực Tầu, lần vào cái cầu tiêu duy nhất ở cuối phòng, lo “giải quyết bầu tâm sự” cái đã. Nếu không, khi kẻng báo thức vang lên là gần một trăm tên tù cải tạo cuả nhà 10, cái nhà nhốt những tên được coi là ác ôn côn đồ thượng hạng: cấp chức cao, có thành tích chống phá cách mạng hung hãn nhất, nhiều phen bị nhốt chuồng cọp về việc… sẽ đổ xô vào cái nhà cầu chỉ có 2 bàn cầu dành cho việc “đại sự” còn “tiểu sự” thì cứ việc thoải mái tưới xuống cái rãnh trước bồn nước, do tên tù trực phòng gánh nước giếng đổ vô đó từ chiều hôm trước. Đèn điện bật sáng 10 phút cho tù dọn dẹp đủ thứ trên đời trên cái “lãnh thổ” dành cho mỗi tên: chiều dài 2 mét theo bệ si măng, chiều ngang đo đúng 3 gang tay cuả tôi. Khi ngủ mà nằm ngưả là đụng hay đè lên nhau cho nên ban đêm khi ngủ chỉ có cách nằm nghiêng mà thôi.
Bệ si-măng làm giường ngủ là ở trình độ cao cấp nhất, do công an “phát minh” ra. Những năm đầu, quân đội nhân dân quản lý tù, người ta cho tù ngủ trên những cái sạp đan bằng nưá, tre rừng, cây nhỏ. Sài kiểu này, đập cho chết dân tù nhà ta vẫn tìm cách dấu diếm, gùi nhét đâu đó vài ba mẩu giấy linh tinh, mấy thứ đồ “quốc cấm, nguy hiểm, bí mật”. Công an sài bệ si- măng thì tù chỉ còn nước… khóc mà thôi, nhét cái gì xuống bệ si- măng được nữa bây giờ?
Tíếng khóa mở cưả sắt, rồi tiếng kéo cây sắt chặn ngang bên ngoài kêu rầm rầm. Tên tù trong Ban trật tự Trại (gốc con Ông, cháu Cha nón cối, hay có dây mơ rễ má với cán bộ cuả trại) quát to “Nhà 10 ra tập họp điểm danh, mau lên!”. Những con người vọt ra khỏi cưả, đứng sau hàng rào kẽm gai, vặn mình, vặn mẩy, vung tay, vung chân cho khỏi mỏi sau một đêm ngủ theo cái kiểu co quắp, úp thià (xếp muỗng) vì vùng núi ban đêm lạnh nhiều hơn nóng. Muà đông thì thôi, lạnh khỏi nói, lạnh muốn chết luôn.
Ba hồi còi rít lên, tất cả dân tù ngồi chồm hổm xuống đất, 10 tên 1 hàng cho cán bộ trực trại điểm danh, ghi sổ. Xong màn điểm danh, một số chạy vô trong nhà lo dọn dẹp, chuẩn bị lãnh khoai sắn, đồ đem theo đi lao động. Riêng tôi, cái bao cát có quai đeo, do vợ con đem cho khi “thăm nuôi” đã sống chết theo sát bên tôi bao nhiêu năm rồi, không nhớ nữa. Công an mà nghe nói “thăm nuôi” là có chầu bị hỏi thăm sức khoẻ vì Đảng và Nhà Nước có để cho ai đói đâu mà phải “nuôi”, phải nói là “đi thăm” mới đúng chính sách. Trong túi là phần khoai sắn ăn trưa nhét trong cái lon gô đen sì, nham nhở vì đã qua nhiều phen “trận mạc, khói lửa”, là cái lon đựng sưã bột Guigoz cho con nít truớc 1975 được tôi dùng làm nồi niêu, soong chảo, nấu nướng đủ thứ trên đời, bất cứ thứ gì kiếm được, khi công an đóng chốt ở xa, thả tù vào núi, vô rừng lao động. Ngoài ra còn có bi đông nước, lãnh theo tiêu chuẩn nhà bếp, uống cho một ngày, một cái bao ni lông để nếu hoàn cảnh cho phép thì “cải thiện” tức là kiếm chác tí rau hoang, cà dại, con cóc, con nhái bỏ vô, đến trưa nghỉ giải lao, tìm cách xoay sở biến thành thức ăn bồi dưỡng, không bổ bề ngang cũng bổ bề dọc, miễn sao đừng chết hay ngất ngư là được rồi. Con gì cũng ăn hết, trừ có con… dao và con… bù-loong là chịu chết, chưa bao giờ dám ăn thử.
Một số anh em vọt ra phiá cầu tiêu công cộng cuả trại, có khi để “giải quyết bầu tâm sự” mà cũng có khi là để liên lạc, trao đổi dấm dúi cái này cái nọ với bạn bè ở nhà khác hay với đám tù hình sự… Phải đóng tuồng cho khéo, kẻo công an hay đám ăng-ten (bọn tù được công an tuyển chọn, cho hưởng đặc ân: lon gạo, miếng thịt, miếng cá mỗi tháng, giao nhiệm vụ theo dõi và báo cáo về mọi hành động lén lút, vi phạm nội quy) biết được thì cuộc đời khốn khổ, khốn nạn ngay.
Một hồi kẻng dài điểm thêm 3 tiếng đằng sau là chúng tôi ào ra phiá cổng trại, ngồi chồm hổm trên cái sân đất rộng, xếp hàng điểm số, đi lao động. Tên công an trực trại, ngồi trong “lô cốt” dò sổ rồi kêu: Nhà 10 ! Chúng tôi đứng bật dậy, đi ra cổng, thứ tự hàng 1 theo sự điều khiển cuả tên tù Đội Trưởng hay Đội Phó (được công an tuyển chọn theo tiêu chuẩn cuả chúng), đếm số rồi bước ra khỏi cổng. Mấy tên trực dụng cụ chạy vào kho nhận và vác đi theo mấy bó dao đi rừng. Hôm nay, nhà 10 chúng tôi có nhiệm vụ đi lấy mây, tiêu chuẩn tối thiểu 70 cây, dài 2 mét. Nghe qua thì coi bộ ngon ăn, nhưng tìm cho ra khu rừng nào có mây hay còn mây sau hàng chục năm bị tù càn lui, quét tới, quả thực không phải là chuyện dễ. Dao rừng phải cột lại thành từng bó, tới địa điểm do công an quyết định mới được tháo ra, phát dao cho từng người. Phát trước, sợ tù dùng làm vũ khí… hỏi thăm sức khoẻ bọn công an áp giải. Trại cuả chúng tôi đã có một vụ âm mưu nổi loạn, cướp súng, giết công an, đốt trại rồi kéo nhau qua biên giới Lào, ngay sau vụ Trung Quốc kéo quân sang đánh phá 6 Tỉnh Miền Bắc hồi đầu năm 1979, dậy cho Hà Nội “Một bài học” vì đã dám theo Sư Phụ Liên Sô đem quân sang Căm-Bốt oánh cho bọn cầm quyền Khờ-Me đỏ, con đẻ cuả Trung Quốc, rách như cái mền, chạy tá hoả tam tinh lên rừng lên núi. Âm mưu nổi loạn này bị bại lộ, cộng sản đã lập Toà án nhân dân ngay tại trại, xử tử hình Sĩ Quan cầm đầu, còn lại thì lãnh án từ 15 năm tù tù trở lên cho đến chung thân khổ sai. Trung Uý Nguyễn Văn Sĩ, Biệt Động Quân, Trưởng Ban tuyên truyền, chắc nó thương tôi, chớ không phải nó quên. Vì quên làm sao được khi có tin tức chi, công việc ra sao, nó cũng chớp nhoáng cho tôi hay để lo liệu công việc, ở ngay góc đống rác cạnh hàng rào kẽm gai ngăn nhà 10 cuả tôi với nhà 11 cuả nó, khi chập choạng tối, sau khi điểm danh và trước khi tù phải vào phòng để khoá cưả sắt. Ít lâu sau nó được thả ra, về Sài Gòn rồi cưới vợ, cưới cô con gái thương yêu nó hết mình. Chưa cưới hỏi chi cả mà cứ 6 tháng 1 lần, cô từ Sài Gòn ra Trung, lên núi thăm nó đàng hoàng. Mối tình sao mà cao đẹp đến thế ! Vậy mà khi điều tra ra, nó bị công an Sài Gòn bắt lại, từ giã người vợ thương yêu nó nhất trên đời này, đưa về trại cũ, đánh đập, tra khảo tàn nhẫn. Nó phải khai ra vô số những người đã liên lạc với nó, nhưng nó lại không khai tôi vào số đó. Tôi chỉ biết thầm cảm ơn và cầu xin Trời Đất phù hộ cho nó mà thôi vì sau đó, nó bị tống vô sà-lim, ngục tối, tôi chẳng bao giờ gặp nó nữa, trừ 1 lần cuối cùng nó bị điệu ra trước Toà án nhân dân lập ngay trong trại, xét xử theo “Luật Rừng” cho 5,6 trăm tù thứ dữ coi cho sợ.
Mỗi khi lên rừng lấy mây, tôi thường đi cặp đôi với thằng bạn thân, Đại Uý H. trước làm ở Tiểu Khu Quảng Nam. Nó ít tuổi hơn tôi, cấp chức cũ cũng nhỏ hơn nên nó gọi tôi là Bác. Còn tôi cứ gọi hắn bằng tên… cúng cơm cho thân mật. Thằng bạn này thuộc loại “Số đỏ” bởi vì có 2 vợ mà khi đi tù, cả 2 bà vợ đều… nhất trí cao coi nhau: vợ cả, vợ hai, hai vợ đều là vợ cả. Hai Bà vẫn một lòng chia sẻ với nhau anh chồng chung như thuở nào, thay phiên nhau đi thăm nuôi đàng hoàng. Thật đáng khen, đáng phục hai Bà này, không như nhiều tay khác, khi mũ mãng cân đai thì vợ cả, vợ hai, vợ ba nữa chưa biết chừng, nhưng khi đi tù cải tạo thì vợ hai, vợ ba lễ phép trả lại Ông chồng cho bà vợ cả mà mình đã trót dại… cầm nhầm, sài ẩu khi ổng còn… lên xe xuống ngựa. Bà vợ cả thì… hận thù chất ngất như dẫy Trường Sơn đối với anh chồng… ham cuả mới mà phụ lòng cuả cũ, thành ra anh chồng đa vợ này cuối cùng trở thành mồ côi, chẳng có vợ nào đi thăm nuôi cả. Lâu ngày, đói quá, còm cõi, lao động hết xí quách cho nên ra chân đồi, chân núi mà ngủ, làm bạn, làm đồng chí, đồng choé với dế, với giun hồi nào không hay. Các Cụ nhà ta vẫn bảo “Tham thì thâm – Bắt cá hai ba tay thì rốt cuộc chẳng đựơc con nào hết trơn”. Mấy Ông Bà già trầu cuả Mỹ cũng phán “All covet, all lose – Grasp all, lose all” chớ bộ không đâu! Hai đưá chúng tôi luôn đi lấy mây cùng với nhau vì nhiều lý do: hạp tính tình, vui vẻ, tin cậy lẫn nhau, sẵn sàng giúp đỡ nhau lúc khó khăn. Vả lại đi đông người thì cánh rừng nào có mây là quân ta càn quét mau hết, bưã khác sẽ… chết nhăn răng ra với nhau.
     Bưã nay, anh bạn Đại Uý H. bị đau, ói mưả cả đêm, trạm y tế cho nằm nhà, nhưng phải quét dọn vệ sinh trong phòng và chung quanh. Cán bộ bảo “Đi học tập cải tạo là không được phép đau. Mà nếu đau thì cũng phải cố gắng lao động nhẹ, chớ nằm một chỗ là con người hư hỏng, bết bát rồi chết luôn.”     Nói đến hắn, tôi chợt nhớ đến hai người bạn chí thân hay đi lao động cùng toán với tôi :
  • Anh thứ nhất : To con, cao lớn, có lòng giúp đỡ bạn bè, khi đi nhổ sắn, về gần đến cổng trai, anh
thường dúi vào gánh của  tôi vài củ sắn, cho…đạt chỉ tiêu, nếu tôi cho anh ta biết là gánh sắn của mình coi bộ hơi nhẹ ký, mấy tên công an dám… “ giảng bài “ quá à… Lại nhớ có một hôm anh em đeo ba-lô đi gùi những mảnh sắt thép tại một địa điểm có vài chiếc xe của quân đội miền Nam cũ phá bỏ, nằm ụ đống. Công an cho một nhóm tù có tay nghề tới tháo, cưa kéo thành những mảnh nhỏ rồi cho tù tới nhét vô ba lô mà…gùi, mà cõng về trại để thợ rèn làm thành những con dao đi làm rừng, theo kiểu cán bộ hay thuyết  giảng : “ Chế độ của ta vô cùng ưu việt, cái gì cũng làm được hết, biến sỏi đá thành cơm…”  Nhiều anh em  từng nói với  những bạn tù thân thiết “ Bố khỉ ! Nước đã có sông, công sức đã có tù thì làm cái chi mà chẳng được. Nếu không có tù thì đố chúng bay làm được đó ! “. Một bữa đi cõng sắt vụn về trại, dọc đường hắn thấy tôi coi bộ muốn…lè lưỡi quá, hắn bèn ghé sát vào cạnh tôi mà phán : “ Coi bộ ngài Quan tòa nhà ta sắp xụm bà chè mất rồi. Thôi ! Để mình gùi bớt cho một mảnh. Nói xong, hắn thò tay vào ba-lô của tôi lôi miếng sắt  nhỏ ra và nhét vào ba-lô của hắn. Khi nào gần về đến trại, hắn sẽ nhét trả lại vào ba-lô của tôi để cho công an, nếu có cân để kiểm soát thì tôi không đến nỗi thiếu… Tôi đã từng sống trong nhà tù của Tây, đi thanh tra, kiểm soát nhà tù của Việt Nam Cộng Hòa, coi Ti Vi biết về nhà tù của Mỹ, nhưng chưa bao giờ thấy thấy chế độ nhà tù nào… khốn nạn, ghê gớm, kinh khủng như nhà tù của Vi xi Việt cộng, nón cối dép râu…
     * Anh thứ hai :  Một bữa đi nhổ sắn, lúc gánh lên đỉnh đồi, ngồi nghỉ, lấy sức xuống dốc, tìm gói đồ ăn trưa quý hoá gia đình đem cho, buộc ở thắt lưng bằng dây rừng, thì gói đồ ăn đã rơi rớt đâu mất tiêu, chắc là mất trong khi len lỏi trong rẫy sắn, chặt cây, nhổ gốc, chặt củ, xếp vô quang gánh đầy ụ gần 50 kí lô, ngày làm 2 chuyến. Bọn chúng tôi ngồi quanh đó phải bóp mồm, bóp miệng, mỗi đưá cho cậu ta miếng khoai, miếng sắn để “ cưú nguy dân tộc ”. Buồn quá, anh ta bèn hát mấy câu đầu cuả Bài “Quốc Tế Ca” là bài hát hàng đầu số 1, gốc tiếng Nga, dịch ra đủ thứ ngôn ngữ, sài chung cho cả phong trào cộng sản thế giới, đã dịch sang tiếng Việt. Anh hát “Vùng lên ! Hỡi các nô lệ ở thế gian ! Vùng lên hỡi ai cực khổ bần hàn…” Đói và buồn vì mất gói đồ ăn, Anh ta hết hát  được nữa. Vậy mà tối về trại, công an quản giáo lôi anh ra hỏi tội (vì có ăng-ten báo cáo): Tại sao Anh lại hát như thế ? Anh cãi “ Thưa cán bộ, tôi hàt bài Quốc Tế Ca là bài ca cách mạng cơ mà ! ”  – Nhưng tại sao anh chỉ hát có mấy câu đầu, kêu gọi ai vùng lên, trong lúc anh dang phấn đấu lao động mệt mỏi ?”   – “ Thì tôi chỉ thuộc có ngần đó câu thôi. Vả lại càng lao động mệt mỏi tôi càng phải phấn đấu. Muốn  phấn đấu có hiệu quả, tôi phải hát bài ca cuả cách mạng.“ – “ Anh ngoan cố lắm biết chưa ? Bài Quốc Tế Ca, bài ca cách mạng quan trọng mà bạ đâu hát đó, lại chỉ thuộc có mấy câu đầu là thiếu phấn đấu học hỏi.”  Cách nào cũng chết ! Ngay chính cái thân tôi, kẻ viết bài này, nếu hát, chắc cũng chỉ thuộc ngần đó mà thôi, thêm tí ti câu đầu bằng tiếng Pháp “ Debout! Esclaves de la terre…” mà tôi được biết từ hồi đi kháng chiến đánh Tây, làm việc trong ngành Tuyên – huấn vì có chút ít học vấn và đánh máy chữ  thì…chơi luôn 10 ngón tay đàng hoàng, khiến cho tụi…dép râu, nón cối…sợ        “ xanh lét mặt mày “…                     Ấy chết! Đang nói chyện lên rừng lấy mây! Thằng bạn đau nằm nhà, tôi lên rừng một mình theo hướng đi thường lệ. Bắt đầu tới con suối nhỏ, tôi quan sát thấy mấy đám cát trắng bên bờ giáp bià rừng, có vô số dấu chân thú rừng, ban đêm mò xuống suối uống nước. Theo kinh nghiệm cuả dân vùng núi mà tôi học được, thì dấu chân hầu hết là cuả bầy heo rừng, nhưng cũng có cả dấu chân cuả       “ Ông Ba Mươi ” tức là Cọp nữa chớ. Tôi hơi ngán, nhưng hoàn cảnh này không ai cho phép ngán cả. Ban ngày Cọp đi đâu mất tiêu, nhưng nếu gặp nó thì bắt buộc tôi phải quay lưng vào gốc cây lớn mà chiến đấu với nó bằng con dao rừng cho đến chết thì thôi.  Tôi leo lên núi, đi dọc theo con suối chừng gần cây số  (kilometer ), ngó lên cao thấy có bóng dáng lá mây quen thuộc. Tôi dừng lại ở điểm đó, không vào sâu nữa, rồi leo ngược dốc đi thẳng lên, lấy tiếng suối róc rách làm chuẩn cho khỏi lạc, thỉnh thoảng vung con dao rừng chặt một mảng vỏ thân cây lớn đánh dấu đường đi, chốc nữa biết đường mà ra. Càng leo lên núi cao, cây cối càng chằng chịt, nhưng như thế mới dễ có mây. Trời Đất không nỡ hại tôi, một vùng mây chằng chịt hiện ra trước mắt. Mây nằm la liệt đười mặt đất, mây leo lên tuốt cây cao, toàn mây là mây thôi. Đúng là “ Kho Vàng cuả Hoàng Đế Salomon thời Cổ La Mã rồi! ” Tôi mừng hết lớn, bèn ngồi xuống hòn đá to bự để thở cái đã. Bỗng có tiếng sột soạt càng lúc càng rõ ràng ở hướng trước mặt tôi. Chết cha ! Thú dữ đuổi theo con mồi nào đó! Tôi núp vào sau một thân cây to bự, dựa lưng vào cây, thủ con dao rừng thật chắc trong tay, sẵn sàng liều mạng. Tôi chợt thoáng nhớ tới câu “ Plutôt souffrir que mourir – Thà khổ cực còn hơn là chết ” cuả Victor Hugo, hay La Fontaine chi đó ( lâu quá quên mất tiêu rồi, à…của La Fontaine thì phài ) trong bài thơ “ La Mort et le bucheron (*) – Thần chết và người tiều phu đốn củi ” coi bộ thích hợp trong thời gian này… Bản năng con người lúc này bảo tôi phải sống để hi vọng có ngày trở về với gia đình, vợ con như những người bạn tù khác, hi vọng còn làm được chút chuyện chi chi nữa . chớ chết ở xó rừng một mình thế này… vô duyên, chán bỏ mẹ !… May quá ! Con thú dữ đuổi mồi vòng theo hướng khác, xa dần… Tôi ra khỏi chỗ núp, quan sát rồi bắt đầu lấy mây, kẻo không kịp giờ tập họp ở điểm qui định. Với con dao rừng, tôi rút những sợi dây mây nằm ngổn ngang dưới đất, lẫn lộn với lá rừng đã khô, mục nát vì mưa gió, róc bỏ vỏ ngoài, chặt một đoạn dài 10 gang tay cuả tôi, tức là dài 2 mét đó. Đo đạc kiểu tù mãi cũng quen và chính xác đáo để ! Cứ kéo rồi róc vỏ và chặt một hồi, vứt mỗi chỗ mươi đoạn, tôi đoán chừng đã được già nưả số ấn định. Đói và mệt quá, tôi tìm một hòn đá ngồi thở ra và lôi mấy miếng sắn luộc lạnh ngắt, thâm sì, trong cái lon gô đen trũi ở trong cái túi xách đeo chéo trên vai, buộc chặt ngang bụng bằng dây rừng, ra ăn. Đi rừng là cái túi phải đeo kiểu đó, vật bất ly thân, nếu không lỡ ra lạc chỗ, không tìm thấy nó thì chỉ có nước chết mà thôi. Khoai sắn ăn trưa, bi đông nước lạnh là cả cuộc sống cuả tù cải tạo chúng tôi !
     Thấy đã hồi sức, tôi lại rút mây, lấy dao róc vỏ khô và chặt tiếp. Khi kiểm lại thấy đủ số, tôi chặt dây rừng, buộc chặt hai đầu và khúc giưã làm ba bó nhỏ rồi cứ vác từng bó phóng dần xuống phiá chân núi, nghe loáng thoáng có tiếng nước suối chẩy róc rách, rì rào. Có bó theo dốc trượt xuống ngon lành từng quãng. Có bó mắc dịch, mới trượt được vài mét đã mắc cây, dây leo chằng chịt, nằm quay cu lơ ra đó, làm tôi lại phải tới nơi, lôi lên và phóng xuống. Vưà di chuyển xuống núi, tôi vưà chặt mớ dây rừng, cuốn vòng lại, quàng chéo lên vai để lát nữa xuống chân núi, bờ suối sẽ dùng tới nó.
Con suối đây rồi ! Ba bó mây nằm ba chỗ, chênh vênh trên những mỏm đá. Đồng hồ đeo tay đã bị công an tịch thu khi mới vô trại cho nên tôi không đoán rõ được giờ giấc ra sao, chỉ biết… cố gắng phấn đấu di chuyển từ mỏm đá này sang mỏm đá khác, gom ba bó mây lại, cột chung thành một bó to bự, cột chặt hai đầu, thêm vòng dây cột ở khúc giưã cho chắc ăn. Xong đâu đó, tôi lấy 2 sợi dây rừng lớn hơn, buộc chặt vào vòng dây ở khúc giưã rồi tới vòng dây ở một đầu. Nghỉ một lát lấy sức, tôi thả bó mây bự xuống suối cho dòng nước đẩy đi, tôi chỉ việc giữ cho chắc hai sợi dây rừng để điều chỉnh cho bó mây trôi xuôi theo dòng suối, ra ngoài rừng. Thật là khó khăn, trơn trợt với mấy cái mỏm đá rêu xanh bám đầy, lắm lúc muốn té chết luôn. Có nhiều chỗ tôi phải lội luôn xuống suối, cầm dây hướng dẫn, bó mây mới chịu trôi đi. Nếu không, nó sẽ mắc cứng ở mấy cái chỗ khúc khuỷu, quanh co, lồi lõm những mỏm đá ác ôn, mất dậy.
Mấy miếng sắn luộc thâm sì, lạnh ngắt, chua lè được đưa vào bao tử cuả tôi hẳn hoi, đàng hoàng mà sao lúc này chúng nó đi đâu mất tiêu. Đói lại hoàn đói, đói muôn năm… Ngó quanh, ngó quẩn chẳng thấy có giống chi ăn được, tôi bẻ đại một chùm trái cây lạ hoắc sà xuống bờ suối, trái to bằng đầu ngón tay. Tôi làm thử một trái rồi nghe ngóng. Làm tiếp trái thứ hai, trái thứ ba…. chẳng chết thằng Tây đen nào cả sau vài ba phút. Tôi dư biết là dù có chết, cũng chưa đủ thời gian để cho cái chết nó tới vì mới có mấy phút thôi, nhằm nhò chi. Cái đói nó xúi tôi : cứ ăn đại, ăn tới đi, đói chịu chi cho nổi, ra khỏi rừng còn phải vác bó mây dài, to tổ bố về trại nữa cơ mà. Thế là tôi làm luôn một bụng chẳng sợ cái chi hết trơn.
Hình như tất cả mọi sự học hành lẩm cẩm cuả tôi ở nhà trường ngày xưả ngày xưa, chỉ có 2 điều giúp ích cho tôi trong cuộc sống trong các trại tù cải tạo của bọn nón cối, dép râu . Đó là cái “ Principe d’ArchimèdeNguyên Lý Archimède ” cuả môn học “ Physique – Vật lý ”. Nó chỉ cho tôi biết cách lợi dụng sức nước đẩy lên đối với một vật được thả xuống nước… Do đó, khi di chuyển cây cối làm cột nhà, cả 5, 7 cây 1 ngày hay di chuyển một bó mây dài và to bự như thế này, mà cứ vác trên vai, đi suối, đi rừng, rồi hàng chục cây số đường bộ, không nhờ tới nước suối giúp đỡ để nâng lên và đẩy đi, kéo được quãng nào hay quãng đó, thì chắc là tôi đã chết quách từ lâu rồi. Điều thứ 2 là cái bài học …  Dilatation des corps – Sự rãn nở của các chất “  Nhờ cái này mà tù chúng tôi , khi làm đường, làm nhà, chỉ bằng chân tay, với con dao, con rưa, cái búa, cái liềm mà có thể…phá tan những tảng đá to như 1 hay 2 cái xe hơi…của bọn “  tư bản, đế quốc “. Tù chúng tôi chất cây khô chung quanh tảng đá, tìm cách đốt lửa lên. Đốt cho…đả đời ông địa  thì tảng đá cũng phải rãn nở ra chớ.! Coi bộ được rồi, tù nhà ta lấy thùng gánh nước suối tới, đứng xa xa một tí rồi…hiên ngang, anh dũng hắt vào lửa, vào tảng đá. Thế là đá cứ việc… tự nhiên, thoải mái mà nứt, mà bể ra, kêu đôm đốp ! tanh tách ! vì đá bị nung nóng nở ra, gặp nước lạnh xối vào, đá co lại làm đá bể…tùm lum…Tù cứ việc dọn dẹp, gồng gánh cho đến khi tảng đá bự chảng biến mất… Còn đang miên man suy nghĩ vớ vẩn đâu đâu thì thình lình, gặp chỗ dốc, bó mây lao vút xuống, kéo tôi ngã chúi theo luôn… tá hoả tam tinh, cả con người tôi nằm ngửa, trôi theo bó mây ào ào xuống dốc…
       Tôi giật mình thức dậy, hai tay quờ quạng chung quanh. Cái giường nệm êm êm, rộng rãi,cái mền ấm áp, chớ không phải sàn tre, sàn nưá, không phải bệ si măng cuả những trại tù cải tạo hơn 12 năm kinh khủng đã đi sâu vào dĩ vãng… Miền Nam xụp đổ, tôi cũng như hàng triệu người khác, trong hàng ngũ chống cộng sản đã bị đẩy vào những trại tù cải tạo như thế. Chỉ có kẻ lâu, người mau về hay chết luôn trên rừng trên núi mà thôi. Lâu lâu, tôi lại thấy cái cảnh lao động khổ sai kinh hoàng và cuộc sống thua kém cả súc vật vẫn trở lại với tôi trong những giấc ngủ không mấy ngon lành. Đã 83 năm được sống làm người rồi còn chi ! Khi thức giấc, thấy mình đã thoát khỏi cảnh sống kinh hoàng ghê gớm đó, thấy mình đang sống trong khung cảnh tự do trên đất Mỹ, một quốc gia hùng cường, vĩ đại kể như số một hoàn vũ ngày nay, không còn bị cảnh đói khát, rét mướt cắt da, mưa nắng dãi dầu, lao động quá sức chịu đựng cuả con người, không còn bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, hết bị những cặp mắt cú vọ cuả công an và cả một số bạn bè bị công an tẩy não, hù dọa, biến thành “ăng-ten, do thám ” cho cộng sản.theo dõi bám sát ngày đêm, tôi lại âm thầm cảm ơn Thượng Đế đã cho tôi sống, cảm ơn vợ con, gia đình, bạn bè, đã tiếp tế cho tôi nghị lực, thức ăn, đồ uống, niềm hi vọng để đủ sức mà sống dù đã nhiều phen tôi thật sự vô cùng tuyệt vọng, vì có lúc cả trại ( ở Nà Thao ) chỉ còn lại một mình tôi là cựu Sĩ Quan, còn toàn một thứ tù hình sự đầu trộm, đuôi cướp, hiếp dâm, giết người. Khi tôi từ giã rừng núi trở về, mọi người thân yêu còn đủ, không mất vợ, mất con, gia đình tan nát như một vài người bạn bất hạnh khác. Con cái ngoan ngoãn, hiếu thảo, một lòng gắn bó lấy nhau, chung sức với Mẹ để cùng gánh vác gia đình trong những tháng ngày… đúng là ba chìm, bẩy nổi, chín cái lênh đênh, và cho đến lúc này, trên xứ sở, quê hương thứ hai này, chúng nó tất cả vẫn giữ được cái truyền thống tốt đẹp của hai bên gia đình Bố Mẹ. Tôi cảm ơn chính phủ và nhân dân Hoa Kỳ đã mở rộng vòng tay đón nhận chúng tôi là những người tị nạn cộng sản để cho thế hệ chúng tôi được sống những ngày còn lại, trước khi tàn lụi và qua đi, nhường lại cho thế hệ con cháu chúng tôi có được cơ hội để sống, làm người, hữu ích cho Quê Hương Đất Nước Việt Nam mai sau, cho xã hội loài người văn minh, tiến bộ, tốt đẹp hơn trên con đường tương lai trước mặt…
                                                                                                 San Diego, California-U.S.A. Phan Đức Minh
(*) Máy computer ở Mỹ không đánh cái dấu mũ lên trên chữ u theo kiểu Tây, rồi chuyển đi bằng Email được nên đành viết “bucheron” vậy. Xin đại xá cho !