Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010

Sau 35 năm, ai thắng ai ???


Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 98 (01-05-2010)

Cách đây hơn 20 thế kỷ, vào thời Xuân Thu, nhà binh pháp số một của nhân loại là Tôn Tử có nói (đại ý): “Chiếm được thành quách mà không chiếm được lòng người thì cũng kể là thất trận”. Cuối thế kỷ thứ 20, một lãnh đạo tinh thần hàng đầu của thế giới là bà Chiara Lubich, người sáng lập phong trào Focolare với hàng triệu thành viên, cũng nhắc nhở: “Những chiến tích không có tình yêu thì chỉ tày là mây khói”.

Trong những ngày này, tại Việt Nam và tại các đại sứ lãnh sự quán của Việt cộng trên khắp hoàn cầu, nhà cầm quyền Cộng sản đang tưng bừng tổ chức cái gọi là “35 năm giải phóng miền Nam, chiến thắng Mỹ ngụy”. Những đoạn phim, những hồi ký phía CS về ngày 30-04-1975 được chiếu đi chiếu lại, nhắc đi nhắc lại để cho toàn dân trong nước thấy được “cuộc chiến thắng lẫy lừng dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng”.

Quả là có một “chiến thắng” khi chiếc xe thiết giáp T54 của Cộng quân húc đổ cổng Dinh Độc lập, đầu não của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, và khi toàn bộ Quân lực miền Nam buông súng. Tiếp theo đó là những lời huênh hoang của các lãnh đạo CS đương thời, nào là “Đế quốc Mỹ đã thua trận”, nào là “Từ đây lịch sử sẽ có một cột mốc mang tên: Thế giới sau VN!”, nào là “Trong 10 năm tới chúng ta sẽ vượt Nhật, và 15 năm tới sẽ vượt Mỹ” v.v…. Men “chiến thắng” của CS cũng bày tỏ qua nhiều hành động đáng được ghi vào lịch sử: xua đuổi hoặc giết bỏ các thương binh VNCH để chiếm lấy các quân y viện, trục xuất khỏi nhà thân nhân các quân cán chính miền Nam không may có cơ ngơi hơi khá to đẹp, kìn kìn khuân vác chuyên chở bao tài sản công lẫn tư ra miền Bắc, chia chác cho nhau đất đai nhà cửa của kẻ thua trận, gọi đấy là chiến lợi phẩm, tìm cách “mượn vĩnh viễn” vô số cơ sở của các giáo hội… Tuy nhiên, đó chỉ mới là những hành động ăn cướp kiểu đột xuất. Phải ăn cướp có chính sách thì mới chứng tỏ ta là người chiến thắng oanh liệt! Thế là những chủ trương thâm độc ra đời: nào là “xây dựng kinh tế mới” để tước đoạt nhà cửa của cư dân thành thị miền Nam, nào là “cải tạo công thương nghiệp” để cướp bóc và phá hủy hạ tầng cơ sở đầy hữu hiệu của nền kinh tế tư bản, nào là “cải tạo tư tưởng chính trị” để đọa đày hàng triệu quân cán chính VNCH -tài nguyên đất nước- trong vô số trại tù khủng khiếp mang mỹ danh lừa dối “trại cải tạo”, để tống ra khỏi mọi cơ quan công quyền, mọi cơ sở giáo dục ở miền Nam những “đầu óc ngụy độc hại” vốn cũng là nguyên khí quốc gia, để tịch thu phá hủy bao kho tàng văn hóa từ văn chương, âm nhạc tới mỹ thuật, từ tủ sách thư viện tới thánh thất miếu đình, từ lễ hội nhân gian đến lễ hội tôn giáo, nào là “san bằng lợi tức, thực hiện công bình xã hội” qua mấy chiến dịch hoán đổi tiền, đăng ký vàng nhằm mục đích vét sạch túi nhân dân và vô sản hóa quần chúng ngoài đảng. Đó là chưa kể chủ trương bán bãi, săn lùng người vượt biên chỉ nhằm mục tiêu chủ yếu là cướp nữ trang vàng bạc của những ai không chịu đựng nổi chế độ mà muốn thoát ra nước ngoài.

Và đây chính là một trong những dấu hiệu của việc chiến thắng trở thành chiến bại. Sự thất bại này có nhiều mặt. Trước hết thất bại về mặt nhân tâm. Ngay trong những tháng ngày hấp hối của chế độ Sài Gòn, hàng triệu người miền Nam đã dùng đủ mọi cách để vào nam, “chạy giặc CS”, trốn “đoàn quân giải phóng” như trốn ôn dịch. Sau đó vài tháng là hàng ngàn, hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn, rồi cả triệu người dân miền Nam (những ai có cơ may và phương tiện), thậm chí cả một số dân miền Bắc, đã “bỏ phiếu bằng chân”, liều mạng tìm đường thoát khỏi “thiên đường xã hội chủ nghĩa” bằng tất cả mọi phương tiện. “Nạn thuyền nhân” như tên gọi hiện giờ là những trang bi hùng nhất của lịch sử nhân loại và lịch sử dân tộc. Hiện nay, cuộc đào thoát khỏi chế độ vẫn còn tiếp diễn, dưới hình thức kết hôn với Việt kiều, du học không về nước, đoàn tụ theo diện bảo lãnh, làm công nhân xuất khẩu rồi trốn ở lại… Nhưng trước đó phải kể đến sự thất vọng, ngỡ ngàng và đau xót của bao chiến binh hay dân thường miến Bắc lần đầu tiên vào được miền Nam, thấy được cảnh sống sung túc, bầu khí tự do, trình độ phát triển và tinh thần nhân bản của VNCH. Ai quên được những giòng nước mắt tức tưởi của nhà văn Dương Thu Hương ngồi xuống bên vệ đường thành phố Sài Gòn tháng 5 năm ấy, và lời tuyên bố cay đắng sau đó của bà: “Cuộc chiến giải phóng miền Nam là cuộc chiến ngu xuẩn nhất trong lịch sử dân tộc”. Nhạc sĩ Tô Hải, một người từ trong lòng chế độ ở miền Bắc, cách đây khá lâu cũng nhận định: “Đây là sự hy sinh cực kỳ vô duyên cho một chủ nghĩa không tưởng, cho sự tiếm quyền của một lớp người đang âm mưu làm Vua của cái nước Việt Nam khốn khổ này bằng chiêu bài Độc lập, Tự do mà ở các nước người ta đã có từ nửa thế kỷ trước nay rồi, vì người ta may mắn thay đã không có đảng Cộng sản cai trị!” Ông còn nói thêm về cái động lực gây nên cuộc chiến đó là chủ nghĩa cộng sản: “Đấy chính là một tà giáo đại bịp nhất trong lịch sử loài người mà những tên lãnh tụ tối cao của chúng dựa vào đó để gây chiến tranh nồi da xáo thịt, để tiến hành âm mưu hiểm độc tiêu diệt mọi lòng tin khác, mọi nhận thức, mọi tình cảm, mọi tình yêu, kể cả lòng yêu nước của con người!”.

Tiếp đến là thất bại về mặt kinh tế. Những chính sách như cải tạo công thương nghiệp, đưa miền Nam hòa nhập vào nền kinh tế xã hội chủ nghĩa, những chủ trương như đổi tiền, tự sản tự tiêu, ngăn sông cấm chợ, bãi chợ đông đồng… thập niên 1975-1985 đã đẩy đất nước đến bờ vực thẳm. Cuộc “đổi mới kẻo chết” do toàn dân uất ức đòi hỏi (chứ không do nhận định sáng suốt của đảng như CS tuyên truyền) đã đưa đất nước chuyển sang kinh tế thị trường, tự do buôn bán làm ăn sản xuất khiến người dân dễ thở hơn một chút. Nhưng cũng vì thòng cái đuôi “theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, dành ưu tiên cho “kinh tế quốc doanh, công ty nhà nước”, dựa nguyên tắc “đất đai nhân dân chỉ có quyền sử dụng” (còn quyền quản lý -thực chất là quyền sở hữu- thuộc nhà nước, thuộc đảng), đưa ra những chương trình quy hoạch đất đai, mở rộng đô thị, xây dựng khu chế xuất, mời gọi đầu tư nước ngoài… bất chấp sự bảo vệ môi trường, sự an sinh của dân chúng, sự tôn trọng tài sản công dân, sự đồng bộ trong kế hoạch phát triển, cộng thêm nạn “quy hoạch treo”, “lãnh chúa địa phương”, “cường hào ác bá”… tất cả đã tạo nên một thiểu số tư bản đỏ giàu sụ, sống xa hoa, thuộc giai cấp thượng lưu, bên cạnh một thiểu số trung lưu và đại đa số nhân dân bị đẩy vào giai cấp hạ lưu nghèo khổ… Đất nước hiện sống còn nhờ dựa vào việc bán tài nguyên (, mượn vốn quốc tế, trông chờ kiều hối hải ngoại…

Thất bại về mặt ngoại giao quốc phòng. Năm 1975 chiến thắng nhờ đàn anh Trung Cộng, (TC), Việt cộng (VC) càng hí hửng tin vào tình quốc tế vô sản, nghĩa đồng chí anh em (niềm tin này có từ thời tên quốc tặc HCM). Thế nhưng bang giao quốc tế chỉ là vấn đề quyền lợi dân tộc, nghĩa tình cộng sản chỉ là cá lớn nuốt cá bé, trong tội ác (nhất là tội ác xâm lăng) không có đồng chí mà chỉ có đồng lõa, sẵn sàng phản bội nhau khi chia chác chiến lợi phẩm. Liền sau chiến thắng, Trung cộng đã đòi trả nợ. Khổ nỗi đầu óc bành trướng đại Hán chỉ đòi trả bằng đất đai. Thế là VC phải để yên cho TC xây dựng Hoàng Sa mà chúng đã chiếm của VNCH một năm trước đó. Tới năm 1979 lại đành mất một số cao điểm chiến lược trên vùng biên giới phía Bắc. Năm 1999 rồi 2000 lại dâng tiếp cho quan thầy gần cả ngàn km2 lãnh thổ và trên mười ngàn km2 lãnh hải. Năm 2008 lại để cho Tàu vào tận trong đất nước qua dự án khai thác bauxite Tây Nguyên, qua chủ trương cho thuê rừng quốc phòng và rừng phòng hộ. Song song đó là để cho lân quốc Bắc phương, kẻ thù truyền kiếp, xâm lấn quốc gia về mặt kinh tế, văn hóa, chính trị. Chiến thắng cho độc lập tự do đâu chả thấy, chỉ thấy đất nước, nhất là Bộ Chính trị đảng, ngày càng vào trong cái rọ của Tàu đỏ.

Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010

QÚA KHỨ NÊN KHÉP LẠI ?

Anh bảo tôi: “Hãy quên đi qúa khứ.
Tôi hỏi anh: “Lịch sử nỡ nào quên?”
Tổ Hùng Vương dựng nước Việt vững bền,
Dạy cháu con: “Phải trung kiên bảo vệ.”

Bè đảng anh cam tâm làm nô lệ,
Cho Nga Tàu ngồi chỗm chệ lên đầu
Để muôn dân chịu nghìn vạn khổ đau,
Riêng các anh được sang giàu phú qúy.

Lời anh gọi, mới nghe như hợp lý:
“Quên hôm qua để chỉ nghĩ ngày mai,
Cùng dựng xây đất nước đẹp thành hai
Cho dân Việt sánh ngang vai thế giới.”

Anh đưa ra cái chiêu bài đổi mới
Để mọi ngưới thơ thới móc tiền ra,
Cho các anh ngồi mát ẵm đô la,
Mua xe đẹp, xây villa hưởng thụ,

Anh bảo tôi: “Qúa khứ nên khép lại,
Hãy quên đi những khổ ải lầm than,
Và quên đi những cái chết ức oan,
Quên nhục nhã của thời gian cải tạo.”

Tôi muốn quên sạch hết những tàn bạo,
Những ngục tù, trại cải tạo anh xây,
Cảnh khổ đau dân chúng phải đọa đầy
Để dân Việt sớm vui ngày hợp nhất.

Qúa khứ tôi, anh bảo tôi nên cất,
Qua khứ anh, anh giữ chặt trong tay.
Đảng của anh, anh vẫn cứ khen hay,
Mặc dù nó đã nhuốm đầy tội ác.

Tôi thách anh: “Ta cùng quên qúa khứ,
Quên thù hận, dẹp đảng cũ lỗi thời,
Mở mắt ra, nhìn thiên hạ đẹp tươi
Và cùng tôi dựng lại trời đất Việt.”

Hp-TnT 7/11/2007

______
điện thư

Tâm Tình của người con thuộc thế hệ thứ hai Tưởng Niệm 35 năm Mất Nước (Bài thứ ba)


35 năm qua cộng đồng Việt nam chúng ta đã định cư , thành công trên xứ người rạng rỡ tông môn, nhưng cũng không kém phần chua xót khi nghĩ về Quê Hương Việt Nam thì không ít người trong chúng ta, phải gục đầu tủi hổ cho thân phận nước Việt Nam yêu dấu đang trong tay loài qủy đỏ cộng nô.

35 năm mất Nước Người Việt Quốc Gia chỉ chấm dứt một trận chiến 30/04/1975, nhưng cuộc chiến vẫn chưa chấm dứt mà chỉ chuyển biến sang một cục diện mới , là sự đấu tranh toàn diện cho chính nghĩa cho dân chủ và nền độc lập tự do thật sự của Dân Tộc Việt Nam.

35 năm dòng lịch sử Việt Nam bị hoen ố vẩn đục , Dân Tộc Việt Nam bị chà đạp ô nhục ! Quốc nhục cũng bỡi bọn phản Quốc cộng sản Việt nam cõng rắn cắn gà nhà cam tâm làm chư hầu cho Trung cộng, và chính điều này đã cho ta thấy Nước Việt Nam chưa có độc lập, không có dân chủ và tự do.

Việt Cộng là bọn hèn hạ ác độc như quái thú ! Chúng đã giết chết biết bao nhiêu thế hệ thanh thiếu niên Việt Nam , chúng vắt cạn kiệt hết tất cả năng lực của con dân Việt Nam , bằng những màn buôn bán nô lệ với chiêu bài ‘xuất khẩu nhân công’ đi lao động nước ngoài, buôn bán trẻ em và phụ nữ ,Nước Việt Nam bị ô nhục , chỉ có lấy cây rừng làm bút và nước biển làm mực mới viết lên được hết tội ác của cộng sản Việt Nam.

Hôm nay tưởng niệm 35 Quốc hận, nơi đất khách quê người , đã trở thành quê hương thứ hai của chúng ta những người Việt Quốc Gia , chúng ta đã có được 4 thế hệ hiện diện nơi đây ( thế hệ thứ nhất, một rưỡi , thứ hai và thứ ba) , chỉ mong sao 4 thế hệ hiện tại này chúng ta có thể nào nắm tay nhau tạo nên một thành trì vững chắc , để bảo vệ cộng đồng người Việt Tự Do tại hải ngoại không để cho nghị quyết 36 xâm nhập, sự đoàn kết của chúng ta sẽ chống lại sự đánh phá của Việt cộng, và sự phá rối của Việt gian gây xáo trộn trong hàng ngũ những người Việt Quốc Gia không cộng sản.

Nếu trong chúng ta những ai có còn sự dị biệt còn câu nệ ‘cái tôi’ của chính mình , không bỏ đi được bản ngã ích kỷ nhỏ nhen , hơn thua nhau bỡi câu nói việc làm ,thì chắc rằng chúng ta sẽ lại giận hờn nhau , xa cách nhau và tự mình chia rẽ mình , Việt cộng không lo chống mà chống Cộng Đồng để rồi chính mình ‘bỏ ngỏ’ cho đảng cộng sản Việt Nam và tay sai của chúng, lúc ấy Việt cộng sẽ đánh thẳng vào cộng đồng Người Việt Quốc Gia của chúng ta ở hải ngoại và phá nát Cộng Đồng Người Việt Tự Do của chúng ta.

Kính thưa qúy Ông Bà cô bác anh chị em, trước khi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam có thể “ngư ông đắc lợi” thì chúng con những người con nhỏ bé của thế hệ thứ hai thứ ba này, xin tha thiết kêu gọi sự đoàn kết , cảm thông và chia sẽ của tất cả đồng bào , những người Việt Nam Quốc Gia không cộng sản ; hãy để một bên những “áo mão cân đai” “những bằng cấp” hay ‘giai cấp’ , ‘giàu hay nghèo’,hoặc kinh nghiệm xương máu nhiều hay ít , hiểu Việt cộng ít hay nhiều..tất cả những điều đó rất đáng qúy nhưng xin hãy để một bên , mà chỉ xin nhìn nhau qua lá cờ Vàng Ba sọc đỏ lá cờ Quốc Gia Không Cộng sản, màu cờ như da vàng máu đỏ..và Mẹ Việt Nam ơi ..chúng con vẫn còn đây .. và chúng con cùng nhau nắm chặt tay nhau , không phân biệt tuổi tác chỉ biết vì chính nghĩa và vì bảo tồn dân tộc Việt Nam , cho dù sanh đẻ trên xứ người nơi đâu , dòng máu chúng con đang chảy vẫn là dòng máu Việt Nam muôn đời bất khuất. Nếu có chăng sự khác biệt duy nhất ở đây là “Tôi là người Quốc Gia không cộng sản, và anh là tên Việt cộng thì tôi sẽ chống”, chúng ta chống đảng cộng sản chứ không chống Dân Tộc Việt Nam .

Hỡi các bạn trẻ của thế hệ tương lai hãy đứng lên gánh vác cộng đồng hỡi đồng bào yêu dấu hãy nắm chặt tay nhau xây dựng cộng đồng Việt Nam bền vững, Một Cộng Đồng Người Việt Tự Do Quốc Gia Không Cộng Sản, đầy chính nghĩa để mỗi chúng ta không hổ thẹn với hồn thiêng sông núi, với Những người anh hùng đã nằm xuống cho hai chữ Dân chủ cho hai chữ Tự Do !!

Trân Trọng
Nguyễn Lê Thanh Trúc
Melbourne 23/04/2010
elbourne 30/4/2010

Nguồn : duyact@yahoo.com.au


Nhân Biến Cố 30/4: Bạn Trẻ Chúng Ta Làm Gì Cho Tổ Quốc Việt Nam? (Bài thứ hai)

Kính thưa tất cả quí vị quan khách hiện diện nơi đây,

Hôm nay nhân tưởng niệm biến cố đau thương 30/4, con xin được phép thay mặt cho các bạn trẻ tại Victoria kính gởi lời tri ân đến các bậc tiền bối: các ông, các bác, các cô chú đã chiến đấu cho độc lập, tự do, chủ quyền và vẹn toàn lãnh thổ của Tổ quốc Việt Nam, chống lại bè lũ độc tài toàn trị mệnh danh là CSVN, thực chất chỉ là một bọn Mafia đỏ bán nước “hèn với giặc ác với dân”, đã và đang từ từ dâng cúng đất biển của đất nước cho thiên triều phương bắc của chúng. Chúng con cũng không quên những chiến sĩ QLVNCH, hiện đang sống tại hải ngoại, hoặc còn tại quê nhà: các ông, các bác, các chú thương phế binh đã hy sinh rất nhiều, ngay cả chính một phần thân thể của họ cho lý tưởng tự do, hiện nay đang bị đám cầm quyền CSVN ngược đãi, phải sống lây lất trên mảnh đất quê hương mình, xin cho chúng con nghiêng mình cám ơn họ.

Thế hệ trẻ chúng con hôm nay, tuy sống lưu vong nơi xứ người nhưng trái tim và tâm trí luôn luôn hướng về quê hương Việt Nam đặc biệt trước mối hiểm hoạ mất nước, trước dã tâm của bọn bá quyền Bắc Kinh và trước thái độ ươn hèn của cái gọi là nhà nước CSVN. Vì lý do này chúng con cùng tất cả người dân VN trong & ngoài nước càng cảm nhận ngày tưởng niệm 30/4 mang một ý nghĩa vô cùng quan trọng và khẩn thiết hơn bao giờ hết.

Thế kỷ này là thế kỷ của chúng con vì vậy xin quý vị cho chúng con đôi lời với các bạn trẻ VN:

Các bạn trẻ hỡi, xin hãy can đảm đứng lên làm lịch sử, vì đây là một phần trách nhiệm của chúng ta, chỉ có chính chúng ta phải chủ động và vận động các bạn trẻ, sinh viên khác để nâng cao tinh thần và sức mạnh cho các bạn trẻ trong nước, cổ võ họ giành lại tiếng nói của mình. Tháo bỏ cái hàng rào bưng bít thông tin, đòi lại quyền tự do, dân chủ, nhân quyền mà đáng lẽ các bạn và người dân đã phải được hưởng từ lâu. Quyền tự do thành lập nhóm, gia nhập hội đoàn sinh viên trí thức, hội đoàn tôn giáo, học hỏi, trao dồi, chia sẻ và tiếp thu kiến thức mới, tự do thành lập nghiệp đoàn, công đoàn thực sự bảo vệ quyền lợi công nhân, tự do ngôn luận trên diễn đàn, báo chí, các phương tiện truyền thông trong nước, thông tin tức trên mạng v.v… Hãy cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi và nói lên sự thật. Quyết tâm hướng về tương lai tốt đẹp hơn, đoàn kết và yêu thương, cùng nhau xây dựng một nước VN độc lập, tự do, dân chủ và nhân quyền.

Cũng chính vì lý do này, một lần nữa xin các bạn trẻ đầy nhiệt huyết và bằng lương tâm của chính mình, hãy cùng tiếp tay, đóng góp thêm một phần tiếng nói, hành động trong tầm tay của mình cùng với các bậc ông bà, các bác, các cô chú cùng toàn thể anh chị em trong khối 8406 giúp thúc đẩy sự thay đổi cho một VN tươi sáng thêm mau chóng và mạnh mẽ hơn.

Các nhà đấu tranh cho dân chủ trong nước với 2 tấm gương tiêu biểu là Linh mục Nguyễn Văn Lý và Luật sư Lê Thị Công Nhân, là những người rất can đảm chấp nhận hy sinh chính bản thân mình để đòi lại những quyền căn bản cho toàn thể dân tộc. Cô LTCN lúc vừa mới ra tù đã nhắn nhủ lại với chúng ta: ‘Tôi chỉ có thể làm được cái nhiệm vụ bé nhỏ của tôi, tôi không thể làm nhiệm vụ của 90 triệu người dân VN, kể cả 3 triệu người Việt hải ngoại’. Đây là lời nhắn nhủ rất quan trọng và đầy trách nhiệm trên mỗi người con Việt Nam, đặc biệt cho thế hệ trẻ. Chúng ta hãy tiếp tay với cô vận động và kêu gọi các bạn trẻ trong nước hãy can đảm đứng lên bằng mọi cách phù hợp và thích ứng với điều kiện và tình huống của mỗi người.

Nguy cơ mất nước vào tay bọn bành trưóng Bắc Kinh đã gần kề. Những sự kiện xảy ra trong hơn 60 năm qua, kể từ khi có đảng CSVN từ việc dâng hiến biển đảo, đất đai cho quan thầy phương Bắc, đến việc cho bọn chúng tự do đem người của chúng khai thác bừa bãi bô xít ở Tây Nguyên, mà thực chất bọn công nhân này chính là những tên lính giả dạng, những tay súng sẵn sàng xâm chiếm VN khi thời cơ chín mùi. Tất cả những nguy cơ này cũng chỉ vì chúng ta đã thờ ơ với đất nước để cho một nhóm lãnh đạo CSVN tác oai tác quái trên quê hương, coi đất nước VN là của riêng của chúng, dân tộc VN là nô lệ của bọn chúng. Đã đến lúc chúng ta không thể ngoảnh mặt làm ngơ nếu không muốn một đất nước nô lệ.

Dân tộc Việt Nam ta nghìn năm lịch sử oai hùng, chúng ta sẽ không cúi đầu trước bất cứ thế lực nào đe doạ từ bên ngoài.

Có thể các bạn chỉ nghĩ đây là giấc mơ nhưng nếu chúng ta nuôi nấng và nung nóng nó, với cùng chung một ý chí và sức mạnh, giấc mơ sẽ thành hiện thực.

Khối 8406 trong và ngoài nước đang phát động và thúc đẩy một cao trào dấy lên lòng yêu nước để biến đổi giấc mơ thành sự thật. Với một phương thức đấu tranh bất bạo động, sức mạnh không có từ bạo lực. Sức mạnh đến từ sự can đảm và niềm tin, lòng quyết tâm cùng với sự đoàn kết, do đó Khối 8406 trong nước rất cần sự ủng hộ của toàn thể dân tộc, dư luận toàn thế giới, đặc biệt sự yểm trợ của người Việt hải ngoại cả về tinh thần lẫn vật chất. Vì thế nhu cầu phát triển của Khối tại các địa phương hải ngoại là một điều cần thiết.

Đây cũng là lý do chính để Khối 8406 Victoria được thành lập và phát triển. Sau đây, tôi xin giới thiệu sơ lược về Khối 8406 – Victoria:

Khối 8406 Victoria là một nhóm độc lập, sinh họat song song với Cộng Đồng, tuyệt đối tôn trọng nội quy của CĐNVTD Úc Châu. Khối đang phát triển để mời gọi quí vị tham gia. Sự tham gia của chúng ta sẽ chia sẻ gánh nặng đấu tranh cho tự do tại quê nhà mà Ban Chấp Hành Cộng Đồng đang gánh vác. Chúng ta sẽ thực hiện các đêm cầu nguyện hay thắp nến cho tự do. Một buổi lễ lớn có đông người vận động và cổ võ, sẽ chùn bước bọn csvn và nâng cao tinh thần cho người dân trong và ngòai nước. Chúng ta sẽ vận động chính giới Úc và đồng bào yểm trợ Phong trào đấu tranh cho dân chủ, rút ngắn ngày Tự Do cho dân tộc chúng ta. Một con én không làm nên mùa xuân, nhóm anh chị em chúng tôi tiếp tục kêu gọi quí vị, đặc biệt các bạn trẻ hãy bỏ chút thì giờ để quan tâm đến tình hình đất nước và dấn thân cho Tổ Quốc Việt Nam.

Các anh chị trong Khối sẽ chuyển tờ leaflet có đăng các thông tin cần thiết, và nếu quí vị, các bạn trẻ nào muốn tham gia xin liên lạc qua các thành viên trong khối: Liên Vũ (maytrang2020@hotmail.com); Phùng Mai (phungmai871@yahoo.com.au) hay

Nguyễn Quang Duy ( duyact@yahoo.com.au ), hoặc quí vị có thể lên mạng/internet ghi danh qua Web site : http://8406vic.blogspot.com .

Xin nhấn mạnh với quí vị cùng các bạn trẻ rằng: Xin đừng lo lắng hoặc sợ hãi về kiến thức chính trị. Không ai dám tự hào mình có đầy đủ kiến thức đâu. Vả lại thời cuộc ngày nay biến đổi rất nhanh, do đó tình hình chính trị cũng biến đổi từng ngày. Người làm chính trị phải biết tuỳ cơ ứng biến. Nhưng chúng ta có làm chính trị đâu. Có thể nói chúng ta đang làm nghĩa vụ của một người VN. Nghĩa vụ khi mình cảm thấy có trách nhiệm phải làm một cái gì cho đất nước. Như thế cần tấm lòng là đủ. (Chính anh Phương Duy cùng các anh chị trong nhóm đã khuyên & nhắn nhủ tôi câu nói này, rất cảm động & đầy ý nghĩa cho nên hôm nay tôi cũng xin mạn phép gởi lại câu nói này đến các bạn trẻ chúng ta).

Xin chân thành cám ơn quý vị và kính chúc tất cả qui vị sống khoẻ mạnh và tràn đầy nghị lực để tiếp tục yểm trợ cho công cuộc đấu tranh giành lại tự do, dân chủ và nhân quyền cho người dân Viêt Nam.

Liên Vũ
Thành Viên Khối 8406
Melbourne 30/4/2010

35 Năm Đối Kháng (Bài thứ nhất)

Xin gởi đến quý vị bài mới và trân trọng giới thiệu đến qúy vị bài viết của hai chị Liên Vũ và Nguyễn Lê Thanh Trúc hướng về 35 cộng sản chiếm miền Nam. Xin tiếp tay phổ biến rộng rãi.

Nguyễn Quang Duy


Bài thứ nhất
35 Năm Đối Kháng.


Với lịch sử giai đọan 35 năm vừa qua (1975-2010) dù ngắn nhưng là một giai đọan cực suy của dân tộc Việt Nam, một giai đọan mà người Việt phải đối kháng với thể chế độc quyền tòan trị cộng sản, lúc theo Liên Sô lúc theo Trung Quốc.

Tại sao lại không phải là đối lập ?

Đối lập chỉ tồn tại và phát triển dưới thể chế tự do. Cả người cầm quyền, người đối lập và người dân đều phải dựa trên Hiến pháp để dòm chừng, để lên tiếng, để kiểm sóat và cạnh tranh lẫn nhau. Có đối lập các chính sách cũ sẽ được hòan chỉnh hơn, hay dựa trên nền tảng Hiến Pháp để đề ra những chính sách mới ưu việt hơn. Nhờ đối lập những thành qủa của thể chế dân chủ được tối ưu trong hòan cảnh và điều kiện của từng quốc gia. Nói tóm lại đối lập đưa xã hội, dân tộc, đất nước ngày một thăng tiến.

Thể chế cộng sản ngược lại đề ra việc tiêu diệt cái cũ để xây dựng cái mới. Mới và cũ bao gồm từ văn hóa, văn học, nghệ thuật, kinh tế, xã hội, … đến con ngừơi. Cái mới lẽ ra phải tốt đẹp hơn cái cũ, thực tế đã chứng minh ngược lại và kết quả là sự sụp đổ của hầu hết các quốc gia bị cộng sản chiếm đóng.

Dưới chế độ cộng sản mọi quyết định trọng đại lại đều đến từ một cá nhân hay một nhóm cầm quyền. Không có đối lập, không dân chủ, người dân bắt buộc phải tuân theo các nghị quyết các quyết định do đảng đề ra. Thậm chí người dân còn phải tuân theo các lệ làng do cán bộ địa phương đề ra. Không tuân theo sẽ bị khép vào thành phần phản động, phản cách mạng và bị đẩy về phía đối kháng.

Dưới thể chế cộng sản Việt Nam , cái mới gồm tư tưởng, phương cách suy nghĩ và hành động lúc thì theo Trung Quốc lúc lại theo Liên Sô . 35 năm đối kháng có thể được chia làm 2 giai đọan: giai đọan ĐCSVN theo Liên Sô (1975-89) và giai đọan theo Trung Quốc (1989-2010).

Giai đọan ĐCSVN theo Liên Sô (1975-89).

Trước 1975, Việt Nam Cộng Hòa là một chiến trường cho hai khối tự do và cộng sản thử bom đạn. Trong khi Hoa Kỳ rút chạy thì Liên Sô, Trung Quốc cùng tòan Khối Cộng sản lại quyết tâm tài trợ cộng sản Bắc Việt xâm lấn miền Nam. Cộng sản Bắc Việt thì bất chấp mọi hiệp định quốc tế đã ký trước đây vượt vĩ tuyến 17 thôn tính miền Nam . Dẫn đến ngày 30/4/1975.

Để xây dựng một thể chế mới gồm những con người mới, dân miền Nam bị khép là ngụy quân, ngụy quyền, ngụy dân. Các trại tù được dựng lên khắp nơi nhằm “cải tạo” xã hội ngụy. Các khu kinh tế mới được dựng lên để đẩy ngụy dân khỏi các thành phố, dành chỗ cho cán bộ từ Bắc vào. Các tà sách ngăn sông cấm chợ, đánh tư sản mại bản, quốc doanh hóa, hợp tác hóa công nông nghiệp nhằm biến miền Nam thành miền Bắc rập theo khuôn khổ mô hình kinh tế và chính trị Liên Sô .

Về văn học, văn nghệ, nghệ thuật và hình thức bề ngòai xã hội miền Bắc trước 1975 lại giống như một xã hội Trung Hoa thu nhỏ. Chỉ cần xem lại sách báo, báo chí hay phim ảnh trước đây bạn sẽ thấy ngay từ cách ăn mặc, cách hành xử, lời ca, điệu nhạc, đến phong cách hành văn đều xuất phát từ hay bị ảnh hưởng nặng nề của Trung Quốc . Do hai đảng cộng sản Việt Nam - Trung Quốc sau 1975 đã trở thành kẻ thù không đội trời chung . ĐCSVN vì thế muốn thóat khỏi ảnh hưởng của văn hóa cách mạng kiểu Trung cộng. Nhưng vẫn mang tính chất cưỡng bức áp đặt nhằm phục vụ tuyên truyền cho đảng cộng sản. Vì thế trong nước vẫn tồn tại nền văn học nghệ thuật đối kháng chống lại sự áp đặt của ĐCSVN lên nền văn học nước nhà.

Vừa thóat ra khỏi chiến tranh, ĐCS lại tiếp tục sử dụng bạo lực cách mạng, dùng chuyên chính vô sản để đàn áp mọi suy nghĩ, mọi tiếng nói khác biệt. Việt Nam từ Bắc xuống Nam trở thành một nhà tù. Một vài cán bộ cấp dưới bất đồng phải lén núp “xé rào” nhà tù làm ngược lại các sách lược của đảng. Xé rào là cụm từ do chính những đảng viên xé rào đặt ra.

Trong giai đọan này, ĐCSVN nhận một nguồn viện trợ dồi dào từ Liên Sô để biến Việt Nam thành một chư hầu thực hiện vai trò quốc tế tại Á Châu . Từ 1979 đến 1989, ĐCSVN đã đưa đất nước vào 2 cuộc chiến tranh nội bộ các đảng cộng sản: xâm lấn Cam Bốt ở miền Nam và chiến tranh biên giới với Trung Quốc tại miền Bắc. Hằng trăm ngàn thanh niên đã bỏ mình trong hai cuộc chiến. Hằng trăm ngàn người khác đã trở thành những thương binh tàn phế một phần cơ thể. Ảnh hương đến tinh thần hàng triệu gia đình Việt Nam , ảnh hưởng này vẫn còn tồn tại đến ngày nay. Nhiều phần đất, phần biển do ông cha để lại hiện nay vẫn còn bị Trung cộng chiếm đóng và được ĐCSVN chính thức công nhận sự chiếm đóng.

Sự phản kháng rõ nét nhất là hàng triệu người trên con thuyền nhỏ hay bằng mọi phương tiện rời miền Bắc sau 1954 và sau 1975 đã bỏ nước ra đi. Đa số những người bỏ nước ra đi vẫn tiếp tục đối kháng với ĐCS một cách mạnh mẽ trên mảnh đất tái cư. Cũng có người từ hải ngọai trở về chiến đấu cho tự do. Để đương đầu với chuyên chính, giai đọan này những người chống cộng phải chọn gắn liền giữa đấu tranh chính trị và vũ trang.

Vì thể chế cộng sản đi ngược với chiều tiến hóa của nhân lọai và đi ngược với lòng người, nên dân tộc các quốc gia Đông Âu và Liên Sô đã lần lượt đứng lên giành lại quyền tự quyết dân tộc. Các lực lượng đối kháng Việt Nam phần bị đàn áp, phần không tiên đóan trước sự sụp đổ của chế độ cộng sản Âu châu, phần thiếu thông tin, thiếu liên kết nên gần như đứng ngòai cuộc thay đổi tòan cầu, không thể hướng dẫn quần chúng đẩy mạnh tiến trình dân chủ cho Việt Nam.

Giai đọan ĐCSVN theo Trung Quốc (1989-2010).

Đứng trứơc khủng hỏang và lo sợ sự sụp đổ, Đại Hội lần thứ VI ĐCS Việt Nam đã phải chấp nhận đổi mới thay vì chết. ĐCS một mặt phải cởi trói kinh tế, giao thương với các quốc gia tự do, mặt khác phải vội vàng thần phục Trung Quốc lấy chỗ dựa tiếp tục đàn áp mọi nỗ lực đối kháng.

Nhờ cởi trói kinh tế, một phần người Việt đã nhanh chóng thoát khỏi cảnh đói nghèo. Nhưng để hướng đến một đời sống vật chất cũng như tinh thần cao hơn thì giáo dục và huấn luyện kỹ năng là hai yếu tố quan trọng lại không được ĐCS để ý tới. Đa số lao động Việt Nam vẫn chỉ dựa vào nông nghiệp, vào kỹ nghệ đơn thuần, du lịch và vào việc tận dụng tài nguyên thiên nhiên.

Trong thời gian gần đây do trình độ quản lý kinh tế yếu kém, Việt Nam đang quay lại thời kỳ với mức lạm phát phi mã, nhiều lần phải phá giá đồng tiền, đầu tư và xuất cảng sút giảm, nạn thất nghiệp gia tăng, nợ quốc tế càng ngày càng chồng chất… đa phần dân chúng đã nghèo lại nghèo thêm. Thiếu quyền lực chính trị, quyền lợi kinh tế của dân chúng gần như không được quan tâm. Việc tận dụng tài nguyên quốc gia và lệ thuộc vay mượn thế giới là một cách ăn cướp của các thế hệ con cháu chúng ta.

Trong khi ấy để kiểm sóat chính trị, nhiều xí nghiệp quốc doanh được cổ phần hoá đã lọt vào tay của một số đảng viên cao cấp hay gia đình, tạo nên một tầng lớp đại gia tư bản đỏ. Tầng lớp này nắm cả độc quyền kinh tế lẫn chính trị nên càng ngày càng trở nên giàu có và quyền thế. Hố ngăn cách giữa thiểu số này và đa số dân chúng nghèo khổ đang ngày một sâu hơn. Chênh lệch giàu nghèo, sự bất bình đẳng đang đào sâu các tiềm ẩn đối kháng, đến mức độ không kềm hãm được sẽ là nguyên nhân cho mọi biến động xã hội - chính trị.

Thiếu quyền lực chính trị dân Việt cũng trở thành nạn nhân của quốc nạn tham nhũng. Thêm vào đó một cuộc khủng hỏang tòan diện đang càng ngày càng lan rộng trên mọi lãnh vực đến mọi tầng lớp xã hội. Sự bất mãn càng ngày càng bộc phát để đến một lúc nào sẽ phải bùng nổ.

Đảng cộng sản còn luôn phải đối đầu với hàng loạt các cuộc đình công đòi tăng lương đòi bảo đảm quyền lao động. Những cuộc biểu tình chống tham nhũng, chống bất công trong việc qủan lý đất đai và một cao trào đòi đất của giáo hội Công giáo và các tôn giáo khác đã bị đảng cộng sản cướp đi sau khi chiếm được chính quyền. Nhiều cuộc biểu tình đòi tự do tôn giáo hay của đồng bào sắc tộc chống lại áp bức bất công. Dẹp được cuộc biểu tình này thì xẩy ra cuộc biểu tình khác. Các cuộc biểu tình thì càng ngày càng thu hút được nhiều người hơn, có tổ chức hơn và xẩy ra gần thủ đô Hà Nội hơn. Chuyện gì sẽ xảy ra khi mọi người đồng tâm đứng lên đòi lại quyền tự quyết dân tộc.

Khi mức độ đối kháng của các tầng lớp dân chúng càng ngày càng nâng cao, ĐCS lại phải lộ rõ bản chất buôn dân bán nước. Nhiều phần lãnh thổ, lãnh hải do ông cha ta để lại đã được ĐCS chính thức trao cho Trung Quốc . Nhà cầm quyền Việt Nam đã để mặc cho Quân Đội Trung Quốc bắn, bắt, cướp tàu, đòi tiền chuộc khi các ngư dân Việt Nam đánh bắt trên vùng lãnh hải Việt Nam. Khi các anh chị sinh viên biểu tình xác định “Hòang Sa Trường Sa Biển Đông là của Việt Nam ” lại bị công an cộng sản xuống tay đàn áp. Người dân đã mất cả quyền được yêu nước được chống xâm lăng .

Đảng CS còn chủ trương để Trung Quốc tiến hành khai thác bauxite Tây Nguyên dù đã gặp phản đối mạnh mẽ cả trong lẫn ngoài đảng. Việc này đã tạo ra một cao trào phản kháng từ tầng lớp trí thức trong nước. Lần đầu tiên hằng ngàn trí thức đã công khai ký tên phản kháng một chủ trương đã được Bộ Chính Trị ĐCS thông qua.

Gần đây lại đến việc các nhà cầm quyền địa phương cho Trung Quốc mứơn rừng Việt Nam mà quên đi quyền lợi của dân tộc luôn bị nước này nhòm ngó. Việc này tạo thêm một khoảng cách giữa những người yêu nước chân chính và tập đòan lãnh đạo cộng sản buôn dân bán nước.

Sự kiện Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS) tự gỉai thể là thí dụ đối kháng mạnh mẽ nhất của tầng lớp trí thức Việt Nam . Viện được xem là một bầu trí tuệ của Việt Nam . Đa số các thành viên của Viện đã tích cực đóng góp trong quá trình đổi mới kinh tế sau Đại Hội VI . Viện tập trung nghiên cứu về kinh tế, giáo dục, y tế, xã hội… khổ nỗi dưới sự cầm quyền của đảng Cộng sản, Việt Nam càng ngày càng lâm vào khủng hoảng toàn diện, đời sống dân chúng thì mỗi ngày một tệ hại hơn. Kết quả những công trình nghiên cứu thường phơi bày sự thật rất trái ngược với luận điệu tuyên truyền của đảng. Để họ phải ra Quyết Định 97 bịt miệng các thành viên trong Viện. Phản kháng lại các thành viên Viện đã quyết định tự giải thể, nhưng tuyên bố cá nhân sẽ tiếp tục phản biện các chính sách sai trái của nhà cầm quyền Việt Nam .

Báo chí một công cụ của đảng cộng sản, thế mà trong thời gian qua nhiều nhà báo bị tạm giam, bị bắt hay mất việc, nhiều Tổng biên tập bị thay đổi, nhiều tờ báo bị đóng cửa cũng chỉ vì thông tin trung thực khách quan và toàn diện phản lại các tuyên truyền chính thống do ĐCS đề ra.

Trong thời gian gần đây các cụm từ “diễn tiến hoà bình”, “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá” càng ngày càng được nhà cầm quyền cộng sản sử dụng một cách thường xuyên hơn trên các Nghị Quyết, các cơ quan truyền thông báo chí. Việc làm này tự nó cho thấy ĐCS đang lo sợ những thách thức độc quyền cai trị từ bên trong hệ thống.

Trong khi các lực lượng đấu tranh cho dân chủ đã công khai từ bỏ đấu tranh vũ trang thì ĐCS lại lo sợ quân đội sẽ đứng về phiá người dân để giành lại các quyền tự do cho dân tộc. ĐCS lo sợ vì đa số cán bộ trung và cao cấp trong quân đội đều trưởng thành trong cuộc chiến tại Cam Bốt và cuộc chiến chống bá quyền Trung Quốc. Trưởng thành trong chiến tranh họ có cách nhìn và suy nghĩ rất khác với thiểu số cầm quyền cộng sản. Trong khi tập đòan lãnh đạo lại càng ngày càng cấu kết với Trung Quốc đi ngược quyền lợi dân tộc.

Về phong trào Cách Mạng, thêm vào các tổ chức đảng phái chính trị thành lập từ trước, ngày 8-4-2006 Khối 8406 được thành lập. Khối là một tổ chức quần chúng đấu tranh với “mục tiêu giải thể chế độ cộng sản độc tài toàn trị, giành lại các quyền tự do dân chủ cho dân tộc Việt Nam bằng đường lối bất bạo động”. Từ chỉ gồm 118 thành viên ban đầu, nay đã tăng lên hàng chục ngàn thành viên gồm đủ mọi tầng lớp, mọi tổ chức đấu tranh ở khắp nơi trong và ngòai nước. Khối đã được nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế công nhận. Lo sợ trước sự phát triển của lực lượng đối kháng nhiều thành viên trong Khối đã cộng sản bắt bớ, tù đày, cô lập.

Trong thời đại thông tin tòan cầu, mạng lưới thông tin hải ngọai không phải chỉ thực hiện vai trò thông tin đại chúng, còn tạo một môi trường để những cá nhân, những lực lượng đối kháng trong và ngòai nước tìm hiểu và tôn trọng sự khác biệt nhằm hướng đến việc kết hợp đẩy mạnh cuộc đấu tranh cho tự do và dân chủ tại Việt Nam.

35 năm là một giai đọan đủ dài để các tổ chức đối kháng trửơng thành và chủ động hướng dẫn quần chúng đấu tranh. Sắp tới Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Úc châu sẽ tổ chức một Nghị Hội Người Việt Tự Do Trên Toàn Thế Giới. Mục đích của Nghị Hội là để kết hợp các cá nhân, các hội đòan, đòan thể, các đảng phái trong cộng đồng người Việt trên tòan thế giới, tạo thế liên kết, đồng nhất phương cách đấu tranh và phân công tác. Để từ đó mọi người Việt yêu chuộng tự do trên tòan thế giới chủ động dồn tổng lực tấn công đánh đổ chế độ độc tài cộng sản.

Bài viết này sẽ được trình bày trong “Đêm thắp nến tri ân các chiến sỹ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 30-4-2010” tại Victoria (Úc châu). 35 năm là một khỏang thời gian thật dài trong một đời người. Nhiều người chào đời sau 1975 ngày nay đã trở thành người đại diện cho Phong trào Dân chủ như luật sư Lê Thị Công Nhân, hay đại diện cho Cộng đồng như ông Nguyễn văn Bon, chủ tịch Cộng đồng tại Victoria, trưởng ban tổ chức đêm nay. Được biết “Đêm Thắp Nến” sẽ có sự hiện diện của nhiều bạn trẻ và sinh viên tại Victoria, nhiều bạn sau đó sẽ nhập đòan người hướng về Canberra cho “Đêm Tâm Tình Tuổi Trẻ”. Tương lai cộng đồng và đất nước thuộc về các bạn.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
28/4/2010

duyact@yahoo.com.au


Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

Tưởng niệm ngày 30/4 Việt Nam, đau thương niềm nhớ nhưng không tủi nhục


Nhân dịp tưởng niệm 35 năm ngày mất Saigon 30/4/75, ký giả Sol Sanders viết bài cảm nghĩ trên nhật báo Washington Times số ra ngày 26/4/2010. Sol Sanders là một cây bút chuyên viết bình luận về những vấn đề chính trị, kinh tế quốc tế. Chúng tôi xin lược dịch dưới đây để chia sẻ cùng qúi độc giả nhân dịp tưởng niệm ngày 30 tháng Tư.
Nguyễn Minh Tâm

TRONG TUẦN LỄ NÀY, hơn một triệu rưỡi người Mỹ gốc Việt sẽ ngậm ngùi khóc thương, tưởng niệm 35 năm ngày Saigon thất thủ, và mất nước Việt Nam Cộng Hoà thân yêu của họ.

Không chấp nhận những phán xét thường tình, nhiều người Việt Nam vẫn nhớ và vinh danh sự can trường, và những hy sinh cao cả của các chiến sĩ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Họ muốn ghi nhận cuộc đấu tranh anh hùng của binh sĩ Miền Nam Việt Nam trước những nghịch cảnh hết sức oái ăm sau khi quân lực Mỹ rút lui, và Hoa Kỳ cắt đứt viện trợ quân sự cho họ. May thay, một nhóm học giả mới đây đã tìm cách duyệt xét lại những sai lầm cũ của lịch sử để sửa lại cho rõ, mặc dù họ phải đối đầu với quá trình lịch sử dài về thảm kịch ở Việt Nam bị giới truyền thông Mỹ và giới trí thức khoa bảng bóp méo sự thực.

Những người Việt khóc thương cho quê hương bị mất cũng sẽ nhớ lại những thiệt mạng quá lớn, những đau khổ chập chùng họ từng phải gánh chịu. Chuyện “tắm máu” đã thực sự xảy ra sau ngày Saigon bị mất, nhưng những hiểu biết tầm thường vẫn tìm cách chối bỏ điều này. Hàng ngàn người đã bị chết trong các trại tù “gulag kiểu Việt Nam”, tức các “trại tù cải tạo” của cộng sản. Chính Thủ tướng (CSVN) Phạm Văn Đồng đã công khai thú nhận có hơn một triệu người bị bắt đi tù. Ngoài ra, không ít người Việt vẫn còn nhớ có khoảng 255,000 thuyền nhân đến được nơi tạm dung trong các trại tị nạn kham khổ, và bị các nước láng giềng xô ra ngoài biển khơi, hàng ngàn người phải chết chìm trong biển cả.

Nhân dịp này, người Việt tha hương cũng không dám coi nhẹ sự mất mát về nhân mạng, và sự hy sinh lớn lao của người Mỹ trong cuộc chiến đấu cao thượng, nhưng kết thúc trong bi thảm. Tưởng niệm ngày mất nước cũng là một cách để kể lại toàn bộ câu chuyện “Việt Nam” cho những người bạn Mỹ, đặc biệt là cho thế hệ trẻ, họ lớn lên bị nhồi sọ bằng những thông tin bóp méo sự thật của giới truyền thông cũng như của đám trí thức dởm. Nhớ ngày mất nước cũng là dịp để vinh danh hàng ngàn thanh niên Việt đang phục vụ oai hùng trong các đơn vị chiến đấu của quân lực Hoa Kỳ.

Tiếc thay, ở Việt Nam hiện nay tình trạng đàn áp vẫn tiếp tục, không hề giảm bớt. Chế độ cộng sản ngược đãi tôn giáo và những sắc dân thiểu số, cũng như dùng biện pháp đàn áp cứng rắn để tận diệt những thành phần đối kháng chính trị. Bộ chính trị là cơ quan chỉ đạo cái quốc gia độc đảng này. Trong lúc đó ở bộ chính trị luôn luôn có tình trạng tranh dành, tị hiềm cá nhân, và khủng hoảng ý thức hệ. Tình trạng tồi tệ đến nỗi chúng công khai bắt giam một tổng biên tập tờ báo chính thức của Đảng Cộng sản sau khi ông ta viết một bài ý kiến chống Trung Quốc. Và chưa hết, kể từ năm 1995, sau khi Thượng Nghị sĩ John McCain ở Arizona, và John Kerry ở Massachusetts cố tìm cách đẩy mạnh việc Hoa Kỳ thừa nhận quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Hai ông này đều là cựu chiến binh ở Việt Nam đã cố gắng làm lợi cho Cộng Sản Việt Nam mà chẳng đòi hỏi được gì cho Hoa Kỳ cả. Các quan chức ở Hoa Thịnh Đốn mù tịt không hiểu gì về bản chất thực sự của chế độ. Chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ quá ngây thơ, và hạ mình nhượng bộ cho Hà Nội nhiều đặc lợi về mậu dịch và kinh tế với hy vọng sẽ phát huy được sự cởi mở về chính trị. Nhưng cố gắng này trở thành vô ích.

Mặc dù nhóm phát triển kinh tế của Việt Nam đã chọn đường lối phát triển theo “mô hình Trung Quốc.” từ lâu. Họ vứt bỏ đường lối hoạch định từ trung ương kiểu Nga Xô, nhưng sự dốt nát bất lực, và tình trạng tham nhũng bất trị đưa đến sự thiếu thốn về mọi mặt, lạm phát tăng cao, và nợ nần chồng chất. Trong lúc đó, với đầu óc kinh doanh cứng cỏi của người Việt, và lòng hiếu học sẵn có trong truyền thống, khối dân số trẻ trung, gần 90 triệu người ở Việt Nam đã phát triển tổng sản lượng quốc gia tăng lên rất nhiều. Lòng hiếu học của người Việt được tìm thấy qua những tiếng vang về sự thành công của nhiều cộng đồng di dân gốc Việt rải rác trên khắp nước Mỹ.

Điều trớ trêu ở chỗ là số tiền của người Việt di cư sang Mỹ gởi về giúp cho thân nhân kém may mắn ở trong nước đã trở thành nguồn yểm trợ kinh tế mạnh nhất cho chế độ bạo ngược này, chẳng hạn như năm 2008, người Việt di cư gởi về $8 tỉ đô la. Con số đó còn cao hơn cả con số $5 tỉ đô la tiền viện trợ hàng năm qua các tổ chức đa phương hay những chương trình viện trợ song phương cho Việt Nam. Tổng số tiền kiều hối đóng góp khoảng 5% cho Tổng Sản Lượng QuốcGia –GDP, cộng thêm với số tiền của nửa triệu công nhân đi làm lao động nước ngoài gởi về, và một khoản tiền khác do 400,000 du khách gốc Việt đem về hàng năm. Nguồn tư bản do người Việt sống tại Mỹ thường được gởi qua hệ thống chợ đen, giúp các tiểu thương biến thành phố Hồ Chí Minh- Saigon ngày trước- trở thành đầu tầu kéo vực dậy nền kinh tế, đó cũng là một con bò sữa vắt ra đô la cho bọn chính quyền tham nhũng ở Hà Nội bòn rút. Hoa Kỳ vẫn là quốc gia có vốn đầu tư lớn nhất ở Việt Nam, với nguồn tư bản đầu tư đăng nhập lên đến $1 tỉ đô la. Còn phải kể ra nhiều dự án đầu tư của nước ngoài vào Việt Nam, nếu họ không bị rơi vào mạng lưới tham nhũng, hối lộ của các tay đầu sỏ ở chính quyền trung ương tại Hà Nội, cũng như những tay tỉnh ủy ở điạ phương.

Nỗ lực tìm cách giảm ảnh hưởng xấu của tình trạng khan hiếm tín dụng, và suy thoái kinh tế, các nhà làm kế hoạch cộng sản tung thêm vào thị trường tiền tệ hơn 1 tỉ đô la trong năm 2009 – khoảng hơn 1 % Tổng Sản Lượng Quốc Gia. Nhưng kết quả là tuy tình trạng cấp tín dụng có được mở rộng thêm khoảng 40%, nhưng giá đồng đô la lại tăng vọt, mặc dù chính phủ đã can thiệp bằng hai lần định giá lại tiền tệ.

Vì trị giá đồng đô la tăng, các nhà xuất cảng gặp khó khăn trong việc tìm đô la để tài trợ khoản nhập cảng nguyên vật liệu và yếu tố thành phẩm, trong lúc phải cạnh tranh gay gắt với hàng Trung Quốc, được chính phủ trợ cấp rất nhiều. Và cứ như thế, dự trữ bằng ngoại tệ vơi đi rất nhanh. Giới kinh doanh lo ngại sẽ phải đối đầu với tình trạng lạm phát khá nặng, nặng hơn cả kỳ lạm phát xảy ra vào năm 2008.

Vất vả tranh đấu với cuộc sống hàng ngày, giới trẻ Việt Nam ngày nay, nhất là những thành phần không có việc làm, coi chuyện chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ là chuyện đã đi vào trong qúa khứ xa xưa, họ chẳng thèm bàn tới chuyện “Việt Nam”, như những câu chuyện vẫn còn ám ảnh ở Hoa Kỳ. Ví dụ ba cái phim về chiến tranh Việt Nam của điện ảnh Hollywood, tuy vẫn còn hấp dẫn trong văn hoá bình dân Mỹ, song không còn lôi cuốn người xem xi nê ở Việt Nam.

Điều quan trọng hơn trong lúc này đối với người Việt là họ ngoảnh cổ nhìn sang nước láng giềng bên cạnh, Trung Quốc, kẻ thù truyền kiếp của người Việt. Mặc dù sau cuộc chiến tranh ngắn, nhưng cay đắng, xảy ra vào năm 1979, trong đó, Hà Nội đánh sặc máu mũi Bắc Kinh, hai nước đã đạt được những thoả uớc về biên giới, nhưng giờ đây mối tranh chấp vẫn còn tiếp diễn về chủ quyền trên các hòn đảo trong Biển Nam Hải. Và số lượng hàng nhập khẩu rất lớn của Trung quốc được bí mật đưa vào Việt Nam khiến cho các ngành công nghiệp thô sơ của Việt Nam bị xoá sạch ở miền Bắc.

Các bài viết trên những Blog liên mạng ở hai bên liên tiếp đả kích nhau dựa trên tinh thần yêu nước xô vanh, xoay quanh những vấn đề cũ. Và hiện nay mọi người đang trông chờ sẽ có một biến cố mới, ngoạn mục để chấm dứt tình trạng khó chịu, làm buồn lòng cả đôi bên.

The Washington Times
Vietnam, in sadness but not in shame
By Sol Sanders
Nguyễn Minh Tâm dịch ngày 28/4/10

_______

TQ_MGP

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Sám hối là phương cách duy nhất xóa ngày tang thương 30.4

Thượng tọa Thích Viên Định

Trong một thế giới đầy xung động luôn có những sự tranh chấp. Có nhiều phương cách để giải quyết các cuộc tranh chấp. Thời kỳ hoang dã, hai bên thường giải quyết bằng bạo động, thế giới văn minh các bên có khuynh hướng giải quyết bằng thương thảo ôn hoà. Cùng bị chia đôi đất nước vì khác nhau ý thức hệ, nhưng 3 đảng Cộng sản của 3 nước đã có 3 cách hành động khác nhau. Cộng sản Đông Đức thì bắt tay, thương thảo với Tây Đức để thống nhất đất nước trong hoà bình. Cộng sản Bắc Việt lại gây chiến tranh, huynh đệ tương tàn đến khi có kẻ thắng, người thua mới chịu thôi. Cộng sản Triều Tiên lại khác nữa, cứ để phần ai bên đó giữ, đợi xem rốt cuộc ai đúng, ai sai, hạ hồi phân giải. Việt Nam thì khen Việt Nam anh hùng, vì thắng Mỹ, thắng Pháp, Thái Lan lại khen Thái Lan anh hùng vì tránh được cuộc chiến tranh đối đầu với phương Tây. Không biết ai đúng, ai sai, ai mới thật sự anh hùng? Ai gây tội ác với dân tộc?

Ông Võ Văn Kiệt, cố Thủ Tướng cộng sản Việt Nam, người có một phần trách nhiệm trong cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn giữa hai miền Nam Bắc Việt Nam, khi về già, ông đã có những nhận định rất khác lạ, nhưng nghe có vẻ chân thành, Ông nói rằng: “Trong chiến thắng 30.4.1975, nếu có một triệu người vui thì cũng có một triệu người buồn…”. Có lẽ, như cổ nhân thường nói: “Nhân tương tử kỳ ngôn dã thiện, điểu tương tử kỳ minh dã ai”, con người sắp chết, lời nói thật thà, con chim sắp chết, tiếng kêu thê lương. Có lẽ cuối đời, ông muốn quay trở về với ông bà, tổ tiên, không muốn đi theo Mác-Lênin nữa, vì ông đã thấy ra rằng, chủ thuyết Mác-Lênin đã sai lầm, nên thẳng thắn, mạnh dạn, dám nói lên sự thật, giống như ông Gorbachev đã can đảm thú nhận rằng: “Chủ nghĩa Cộng Sản mà tôi (Gorbachev) phục vụ gần cả đời người, toàn là tuyên truyền lừa bịp. Người Cộng Sản chúng tôi tin dùng những điều gian dối để che giấu sự thật . Theo lời ông Võ Văn Kiệt thì tuy cuộc chiến kết thúc nhưng chỉ có người dân nửa nước là vui mừng, còn một nửa lại đau khổ. Ông Võ văn Kiệt, một đảng viên Cộng sản cao cấp, có công lớn trong cuộc chiến, làm đến chức Thủ tướng, là kẻ chiến thắng, nhưng ông đã nói như vậy, thì không một ai trong hàng ngũ lãnh đạo đảng Cộng sản hiện nay, có thể nói gì khác được. Thật vậy, chẳng có cuộc chiến tranh nào mà không gây điều tàn cho đất nước đó, chẳng có cuộc chiến tranh nào mà không mang đến đau thương cho những người dân vô tội. Cuộc chiến Bắc Nam lại kéo dài gần 21 năm trời, tiêu tốn không biết bao nhiêu xương máu của binh lính hai bên, của đồng bào vô tội. Tổng kết gần 10 triệu người chết, nhà cửa tan hoang, ruộng vườn đổ nát, đất nước điêu tàn, dân tình ly tán… Cái hậu quả đau thương mất mát của dân tộc, đã kéo dài từ đó đến nay chưa dứt, không biết đến bao giờ mới hàn gắn được, chứng tỏ cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, do Cộng sản Bắc Việt gây ra, rõ ràng là sai lầm và thất đức. Nếu chỉ vì người dân một nửa nước vui mà lại gây cho nửa nước buồn, thi chi bằng bắt chước Cộng sản Triều Tiên, phần ai nấy giữ, có hay hơn không? Hay tốt nhất là bắt chước Cộng sản Đông Đức, bắt tay với Tây Đức, thống nhất đất nước trong hoà bình thì vui đẹp biết chừng nào!

Ai đã gây ra tội ác này? Ai là người phải chịu trách nhiệm? Ai là kẻ có tội với tổ quốc, với dân tộc Việt Nam?

Sau chiến thắng, 30.4.75, về kinh tế thì Nhà cầm quyền Cộng sản đã áp dụng chủ thuyết vô sản Mác-Lênin để “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Xã Hội Chủ Nghĩa”. Ở miền quê thì quốc hữu hoá ruộng đất của nông dân đem gom vô hợp tác xã. Ở thành thị lại chủ trương đánh công thương nghiệp. Nhà máy, công ty, cửa hàng buôn bán của tư nhân đều bị trưng thu. Tiền bạc bị đổi theo chỉ tiêu mỗi gia đình chỉ được 200 đồng. Trong phút chốc, toàn dân trên cả nước, đều trở thành vô sản. Chủ trương chuyên chính vô sản thiếu cạnh tranh nên không kích thích được nhu cầu phát triển khiến nền kinh tế cả nước dần đi đến kiệt quệ. Dân chúng, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, đau bệnh không thuốc thang, lại thêm chế độ hộ khẩu, công an trị…cuộc sống mất tự do, đau khổ, cơ hàn như địa ngục. Đến nỗi, năm 1986, Cộng sản đã phải khẩn cấp thay đổi chính sách: “Đổi mới hay là chết”.

Về chính trị thì với tư tưởng hận thù, Nhà cầm quyền đã bắt giam hàng triệu sĩ quan, công chức của Việt Nam Cộng Hoà vào trại tù cải tạo. Qui chế trong trại tù lại tuân theo chỉ thị khắc khe tàn ác của Thủ Tướng Bắc Việt, Phạm Văn Đồng: “Chúng gây tội ác với dân tộc, cho chúng ăn ít, bắt chúng làm nhiều, đó là nhân đạo lắm rồi”. Vì bị đối xử tàn bạo, dã man nên không biết bao nhiêu quan chức chế độ cũ phải bị bệnh tật, chết chóc, trong các trại tù ở nơi rừng sâu, nước độc. Nhiều người phải liều mạng vượt biên, bằng ghe, bằng thuyền, băng rừng vượt biển cố thoát ra nước ngoài. Lớp chết trên rừng, lớp chết dưới sông, lớp bỏ mình ngoài biển cả, làm mồi cho chim cá…Thật là một giai đoạn đau khổ cùng cực cho dân tộc. Trong lịch sử Việt Nam chưa có thời nào như vậy. Cho đến nay, Xã hội vẫn tiếp tục xuống cấp, các tệ nạn trộm cắp, bài bạc, xì ke ma tuý, tham nhũng hối lộ nhiều vô kể. Văn hoá suy đồi, đạo đức băng hoại…

Ai đã gây ra cảnh tượng đau thương này cho dân tộc? Ai mới thật sự là kẻ có tội với tổ quốc, có tội với nhân dân?

Năm 1861-1865, Hoa Kỳ cũng có một cuộc nội chiến giữa hai miền Nam, Bắc về vấn đề giải phóng Nô lệ. Miền Bắc cũng thắng, Miền nam cũng thua và phải đầu hàng. Sau khi thảo luận giải quyết vấn đề giải giáp cho binh sĩ, hai bên cùng đồng ý rằng, sĩ quan miền Nam vẫn tiếp tục giữ nguyên cấp bực, còn binh lính miền Nam, ai muốn về nhà với gia đình thì về, ai muốn tiếp tục binh nghiệp, thì gia nhập vào binh đoàn miền Bắc. Không có trại cải tạo, không có trại tù. Nghĩa Trang chôn chung binh sĩ hai miền, binh lính tôn trọng lẫn nhau. Đó mới là hoà bình, đó mới là thống nhất, thật đẹp đẽ biết bao.

Hơn cả thế kỷ trước mà Hoa Kỳ đã văn minh như thế. Vậy mà ngày nay, Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn còn sống trong tư tưởng hận thù như thời kỳ man dã. Tại sao Cộng sản Việt Nam biết sao chép Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ, như lời ông Bill Clinton, cựu Tổng Thống Hoa Kỳ đã nói, nhưng lại không biết bắt chước cách đối xử hoà bình, thương yêu và bao dung cho nhau, như tướng Grand và tướng Lee của hai miền Nam, Bắc Hoa Kỳ đã làm sau khi cuộc nội chiến chấm dứt?

Ông Võ Văn Kiệt còn nói, “Yêu nước cũng có nhiều cách yêu nước”. Không phải như lời tuyên truyền nhồi sọ của Nhà cầm quyền Cộng sản rằng, “yêu nước là yêu Xã hội chủ nghĩa.” Ngày nay chỉ còn vài nước theo Xã hội chủ nghĩa, vậy người dân của hàng trăm nước theo chế độ tự do, dân chủ trên thế giới thì không biết yêu nước hay sao? Các Nhà cầm quyền độc tài đã lợi dụng vấn đề yêu nước như một phương tiện để khủng bố, đàn áp người dân, quyết giữ độc quyền lãnh đạo, vì quyền lợi của bè đảng phe nhóm riêng tư.

Có nhiều cách để giải quyết vấn đề khác biệt về lập trường và tư tưởng. Nhất là đối với người dân trong một nước. Cùng là đồng bào, cùng là bà con, thân thuộc với nhau, tại sao lại phải tương tàn, tương sát nhau chỉ để giải quyết vấn đề tư bản và cộng sản mà phải gây ra bao khổ đau, tan nát. Thật là một sự vọng động và sai lầm quá lớn!

Ngày 30.4.1975, ngày chấm dứt chiến tranh hai miền Nam Bắc, lẽ ra là một ngày vui, lại trở thành một ngày buồn, ngày đất nước rơi vào thời kỳ tăm tối, gia đình ly tán, quê hương tan nát, dân tộc chia lìa. Ngày chấm dứt chiến tranh lại là ngày đất nước rơi vào thể chế độc tài độc đảng theo chủ thuyết ngoại lai sai lầm làm cho nhân dân mất hết tự do, dân chủ, nhân quyền như thời kỳ phong kiến, thực dân, hoang dã. Bạo lực chỉ thâu tóm được đất nước nhưng không thống nhất được lòng người.

Nhu cầu tự do, dân chủ và hoà bình là nhu cầu chung cho mọi người trên thế giới. Đã bước qua thế kỷ 21, một thế kỷ mà các nước trên thế giới đang hướng đến tự do và phát triển về mọi măt, vậy mà người dân Việt Nam vẫn sống bên lề xã hội văn minh. Việt Nam không có các quyền tự do tôn giáo, báo chí, đi lại, cư trú, lập hội… như qui định trong bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc.

Về vấn đề này, Đại Lão Hoà Thượng Thích Huyền Quang, từ năm 2000, lúc còn bị lưu đày ở Quảng Ngãi, Ngài đã viết thư yêu cầu Nhà cầm quyền cộng sản: “Hãy lấy ngày 30.4.1975 làm ngày Sám Hối và Chúc sinh toàn quốc” Ngài đòi hỏi: “ Hãy trả Nhân quyền lại cho người sống và Linh quyền cho người chết”. Nếu được như vậy thì mới thật sự thống nhất đất nước, thống nhất lòng người, nhân dân được đầy đủ quyền tự do, dân chủ, tiếp đến sẽ đoàn kết dân tộc, cùng nhau chống ngoại xâm để cứu nước thoát khỏi nạn bành trướng Đại Hán nguy cấp hiện nay.

Thích Viên Định
.

Thứ Ba, 27 tháng 4, 2010

Nhà Đấu Tranh Võ Đại Tôn: Cuộc Chiến Dân Chủ Lạc Quan


WESTMINSTER (Việt Báo) -- Nhơn ngày Quốc Hận 30- Tư thứ 35, Chiến sĩ Võ Đại Tôn bày tỏ lạc quan về công cuộc đấu tranh cho Tư do, Dân chủ, Nhân quyền VN của người Việt trong và ngoài nước, và nguyện dâng cuộc đời mình cho Tổ Quốc VN. Đó là lời tuyên bố của Ông nhơn chuyến viếng thăm nhựt báo Việt Báo vào buổi sáng ngày 26-42010.
Trong chuyến công du Mỹ hai tháng, Ông Võ đại Tôn dành nhiều thì giờ cho những sinh hoạt của người Việt ở Vùng Little Saigon trong những ngày Quốc Hận 30-4. Vừa mới đến, Ông đã tham dự lễ Tưởng Niệm Thuyền Nhân ở Wesminster Memorial Park, cuộc triễn lãm và thuyết trình về Thuyền Nhân do Tổ chức Văn Khố Thuyển Nhân, cuộc trình diện những đại diện đắc cử vào Cộng Đồng do Hội Đồng Liên Tôn tổ chức, và viếng thăm và nói chuyện trên Đài SBTN, Việt Báo, nhiều nhật báo khác, và nhiều chương trình truyền hình mời Ông sắp xuất hiện như VHN, VAN, Little Saigon TV.
Trong cuộc nói chuyện tại Việt Báo, Ông cho biết từ Úc, nơi Ông cư ngụ, bay 15 tiếng đồng hồ sang Mỹ để đi một vòng viếng thăm các cộng đồng người Việt ở Nam Bắc Cali, Texas (Dallas, Houston), North Carolina, theo lời mời cuả một số đoàn thể để gặp gỡ các chiến hữu, đồng bào, đồng đội
Cảm nghĩ trội yếu của Ông là rất lạc quan trước cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ nhân quyền VN của đồng bào trong cũng như ngoài nước. Bây giờ CS đã rệu rã lắm rồi. CS chỉ còn là một tập đoàn tham nhũng, mãi quốc cầu vinh, cầu an, cố gắng bám víu guồng máy chánh quyển để thu vén cuối đời. Người dân đã hết sợ CS. CS hết tuyên truyền dối gạt được dân. CS trấn áp những người Việt yêu nước, vụ này chưa được thì vụ khác nổi lên, từ nông dân, đến công nhân, từ bình dân đến trí thức, từ người có đạo hay người không có đạo, suốt từ Bắc chí Nam.

Còn người Việt hải ngoại đặc biệt là người Việt ở Mỹ đã thành công trong việc làm sáng tỏ chân lý lịch sử của cuộc chiến tranh chánh nghĩa của người Việt Quốc gia. Ba Mươi Tháng Tư thứ 35, nhiều học giả Mỹ đã nói lên điều này một cách rõ ràng nhứt. Cờ vàng ba sọc đỏ phất phới tung bay, cả chục tiểu bang, cả trăm thành phố Mỹ công nhận quốc kỳ VN. Cờ CS bị đẩy vào bên trong tòa đại sứ và lãnh sự CS mà thôi. Và công tác quốc tế vận của người Việt ở Tây Âu, Bắc Mỹ và Úc rất thành công. Nhiều dư luật và nghị quyết phản đối chế độ độc tài dảng trị toàn diện của CS. Từ Chủ tịch đến Thủ Tướng VC công du hải ngoại bị biểu tình chống, phải vào cửa hông, ra cửa hậu.
Riêng cá nhân Ông là một chiến sĩ đã từng tham gia Chí Nguyện Đoàn Hải Ngoại về nước kết hợp với Liên Tôn trong nước đấu tranh, trước các phong trào về nước phục quốc của Ông Trần văn Bá từ Pháp và Tướng Hoàng cơ Minh từ Mỹ. Bây giờ Ông rất lạc quan về thế chiến thắng chánh trị của người Việt yêu tư do, dân chủ. Tình hình dấu tranh quá tốt đẹp so với thời Ông về đấu tranh bị bắt ở biên giới Lào và CS đưa Ông về Hà nội. Họ họp báo quốc tế, buộc Ông tự thú là CIA đã đưa Ông về. Trước mắt báo chí Ông khẳng khái tuyên bố Ông và những chiến hữu của Ông vì dân chiến đấu, vì nước hy sinh, còn một hơi thở là còn chống CS, giành lại tự do, dân chủ cho đồng bào. CS nổi giận, giải tán tức thì cuộc họp báo và đưa Ông đi biệt giam suốt 10 năm trời.
Và khi được tự do trở ra hải ngọai, Ông thề không trở lại VN khi chưa có tự do, dân chủ. Ông tuyên hứa, tiếp tục cùng các chiến hữu của Liên minh Quang phục VN và các đoàn thể góp một bàn tay trong cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN.
Một cách cảm động, Ông nói lời tâm huyết, năm nay đã 74 tuổi Ông nguyện dâng đời mình cho Tổ Quốc VN.

http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=5&nid=158490

Ngày 30 Tháng Tư Nhìn Lại - Nguyên Thạch


Nguyên Thạch


Sau ba mươi lăm năm Việt Nam thống nhất,đất nước gom về một mối mà tập thơ “ Vô Đề “ có diễn đạt “ Một mối hận thù,một mối đau thương “.

Trong suốt chiều dài của lịch sử dân tộc,từ đời các vua Hùng dựng nước cho tới thời điểm này,đất nước ta chưa bao giờ thảm bại như hôm nay.Hãy ôn lại qua từng thời kỳ và sự di hại của nó để hiểu rằng Việt nam là một đất nước cô đơn và dân tộc Việt là một dân tộc bất hạnh.

- 1975-1986.Giai đoạn của sự hoang man và tàn phá khủng khiếp.

Để thực thi cái gọi là kinh tế tập trung,một trong những lý thuyết cơ bản của chủ nghĩa xã hội hoang tưởng,bọn mù quáng ngông cuồng đã cho ra đời chủ trương hợp tác xã,cho mọi ngành mọi nghề,đẩy toàn bộ xã hội gần như là thụt lùi về thời công xã,gây bao hoang man lo sợ cho cả nước.Một giai đoạn mà những thứ vô tri vô giác như cây cột điện cũng muốn ra đi.Một giai đoạn mà trong lịch sử chưa hề có số lượng người bỏ nước lánh nạn đông đảo như thế.

Một thời,mà chính người cộng sản cũng phải hổ thẹn,nhục nhã,cố tình lẫn tránh ,không dám đề cập hoặc nhắc tới hình ảnh đen tối này.Nhưng với bản chất gian dối và kiêu ngạo,họ không hề có một lời xin lỗi trước quốc dân đồng bào về những sai lầm nghiêm trọng đó.

- Đổi mới.

Sau chuỗi dài những bài học thất bại thê thảm,để cứu vãn chế độ,nhà cầm quyền cho áp dụng nền “ Kinh tế thị trường “ với cái đuôi “ Theo định hướng xã hội chủ nghĩa “,một thứ lý luận lấp liếm, ngụy biện vu vơ.Điều này,đã nói lên rằng kinh tế XHCN là một nền kinh tế què quặt ,thảm bại.Câu dân gian “ Xuống Hố Cả Nút “,đã nói lên trọn vẹn cái ý nghĩa của nó.

- Đất nước hẹp dần.

Độc đảng cộng sản mà quyền lực được thu gọn trong tay chính trị bộ,15 khuôn mặt đần độn,má bỉnh da chì,sẵn sàn cúi đầu quì gối trước thiên triều đại Hán.Ải Nam Quan,thác Bản Giốc,Hoàng-Trường Sa,vịnh Bắc Bộ,đất rừng các tỉnh dọc biên thùy và trong nội địa,Beauxite Tây Nguyên đều bị hiến dâng cho ngoại bang để được nắm giữ quyền lợi cho cá nhân và băng đảng.

- Kinh tế tụt hậu.

Dưới sự lãnh đạo của một guồng máy nhà nước trì trệ,u muội,quan liêu,sau ba mươi lăm năm không chiến tranh mà nền kinh tế vẫn lẽo đẽo mò mẩm theo đuôi các nước lân bang trong khu vực,xa tít từ ba đến năm mươi năm,thì việc sánh vai với các nước tiên tiến là chuyện hoang tưởng xa vời.

Đó là chưa nói đến nguồn tài trợ lớn mà nhà nước Việt Nam không cần phải trả lại cả vốn lẫn lời.Một số tiền cho không,nhờ vậy mà đảng đã cầm được hơi cho tới hôm nay.

- Chính trị độc tài.

Mang trong đầu tư duy của phong kiến Tàu và tư tưởng Mác-Lê,bằng mọi cách phải cướp chính quyền,hùng cứ giang sơn mỗi nhóm một tỉnh,một huyện để chia nhau hưởng lợi hầu bù lại những tháng năm gian nan khổ nhọc.Ban tư tưởng văn hóa trung ương cùng các báo đài ra rã hằng ngày,chẳng qua chỉ là một lối mị dân,chứ chẳng phải vì đất nước,vì dân tộc gì cả.Phương thức ngụy biện nhằm che dấu ý đồ của gián điệp của Trung Cộng mà ngay cả những năm tháng khởi đầu dậy binh,Hồ Chí Minh đã ra lệnh cho Phạm Văn Đồng dâng bản công hàm ngày 14 tháng 09/1958,một văn kiện công nhận Hoàng Sa ( Tây Sa )- Trường Sa ( Nam Sa ) thuộc quyền Trung Cộng.Cuộc hải chiến oai hùng của hải quân VNCH từ ngày 17 đến ngày 19 tháng 01/1974 trong sự làm ngơ của Bắc Việt là những minh chứng hùng hồn nhất cho hành động bán nước.Còn nữa,chẳng phải Tố Hữu tự phát mà có những câu nô dịch như : “ Bên nay biên giới là nhà,bên kia biên giới cũng là quê hương “, hoặc:

“ Giết, giết nữa đi bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong
Cho đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao chủ tịch, thờ Xì ta Lin bất diệt “.

Theo đuổi một nền chính trị bưng bít,hẹp hòi,sắt máu,không chấp nhận đối lập,không quan tâm đến ý kiến của dân chúng,cũng chỉ nhằm mục đích che dấu mưu lược thâm độc đó.

Một thể chế chính trị cấm người dân nêu cao tinh thần yêu nước,cấm phê phán những tiêu cực của nhà cầm quyền,bởi cho đó là “ bí mật quốc gia “!.Thử hỏi,có quốc gia nào trên thế giới lại đi cầm tù hoặc đánh đập,ngăn cấm sinh viên học sinh cùng những nhà tranh đấu thể hiện lòng ái quốc,chống kẻ thù nghìn năm phương Bắc?.Ngoại trừ Bắc Hàn,Trung Cộng và Việt Nam.Ngày nào còn sự hiện hữu của đảng cộng sản,ngày ấy Trung Cộng còn có nhiều cơ hội tốt để thực thi mưu định chiếm cứ Việt Nam.

- Xã hội lừa lọc và tham nhũng.

Người ta thường ví rằng “ Nhà nước nào,dân chúng nấy “.hoặc “ Cha nào con nấy “.Bắt nguồn từ sự gian dối của đảng cộng sản,qua những cuộc đấu tố 1953-1956,người dân bị tiêm nhiễm rằng phải thủ đoạn,phải gian dối mới được tồn tại.Ở Việt Nam,rất nhiều người nói dối tài tình y như nói thật mà không hề biết chớp mắt ngượng miệng.

Một xã hội mà sự hối lộ,tham nhũng dường như bất trị.Các quan chức từ trung ương cho đến địa phương,mọi ngành,mọi cấp,đa số đều có dính líu đến tham nhũng.Tham ô một cách có hệ thống và có bao che,nếu có chăng những vụ án thì chỉ là dơ cao đánh khẽ,rồi cuối cùng cũng được “ hạ cánh an toàn “.

- Đạo lý suy đồi.

Là những người còn lương tri,không ai không tránh khỏi đau lòng khi nhìn thấy bao tinh hoa quí báo,tình tự tốt đẹp của khối dân tộc,được truyền giữ qua bao ngàn năm,nay đã bị đảng cộng sản hủy hoại một cách vô tâm oan uổng.Vì tranh giành với nhau để được sinh tồn,vì miếng cơm manh áo,vì tư lợi cá nhân trong một bối cảnh nghèo đói mà người ta sẵn sàn tố giác,đạp đổ lên nhau để tiến thân.Trong một xã hội mà con người chỉ biết giành giựt,thu ghém cho riêng mình,vô cảm,thơ ơ trước bao cảnh đời khốn khổ hoạn nạn khác.Một xã hội mà lương tâm không giá trị bằng “ lương thực “.

Dưới sự làm ngơ của nhà nước hoặc tiếp tay chia chát với những tên tội phạm buôn người,tệ nạn buôn bán phụ nữ,trẻ em Việt Nam qua Trung Cộng,Campuchia cùng các nước khác.đầy ải thanh niên đi lao nô khắp thế giới để bòn rút ngoại tệ là những câu chuyện,những hình ảnh nhức nhối,đau thương cho cả một dân tộc.Chưa bao giờ người con gái Việt Nam phải bỏ xứ,xa cha mẹ,người thân để đi lấy chồng nước ngoài Đài Loan,Nam Hàn,Singapore…và bị ngược đãi nhiều như thế.Rồi đây Việt Nam sẽ là Bò Tèn ( Botel City ) thứ hai.Người dân bản xứ sẽ là những đám nô lệ trên chính quê hương mình để phục tùng cho những chủ nhân ngoại quốc.

- Đối diện với những sự thật.

Trong hiện tình của đất nước,đây là một thời kỳ đen tối nhất của Tổ Quốc,15 tên thái thú đã và đang sẵn sàn bán đứng Quê Hương.Và đây cũng là cơ hội thuận tiện nhất cho ngoại bang Hán phiệt thôn tính Việt Nam.Tất cả người Việt chúng ta hãy sớm nhận thức nguy cơ và hãy sớm hành động trước khi quá muộn.

Trước viễn ảnh phải đối đầu với một dân tộc có nền văn hóa và lịch sử ăn thịt người ( Hãy xem : Hán Sở tranh hùng,hoặc phim Thủy Hử ),hay vào các trang mạng sau đây để tường tận mắt thấy tai nghe :

http://dantoc.net/?p=545
http://tudodanchu.wordpress.com/2009/04/13/tanac/

Chúng ta sẽ không chấp nhận và cũng không muốn nhìn thấy Việt Nam là Tây Tạng thứ hai.Còn gì ghê rợn ,đau đớn bằng khi chứng kiến phụ nữ Việt Nam và con cháu của chúng ta lâm vào hoàn cảnh khủng khiếp như thế.

Trung cộng sẽ nhân cơ hội thuận tiện do đảng csVN nối giáo mà có những bước tiến nhanh,rõ nét nhất là mới đây,nhà nước công bộc chuẩn bị thỏa hiệp cho quân đội sát nhập với lực lượng vũ trang của Trung Cộng trong cái gọi là hiệp tác toàn diện,song phương quốc phòng.Thử tưởng tượng,hai binh đội,ngoại công nội đàn áp thì người dân sao gánh chịu nổi,khi trong tay không một tất sắt.

- Quân đội nhân dân Việt Nam.

Các anh chị mau thức tỉnh.Tổ quốc đã lâm nguy.Khi mà nền trật tự của thế giới vẫn còn hiệu lực thì việc xua hàng triệu quân đánh chiếm,tiêu diệt đội quân của quốc gia khác là điều khó mà thực hiện,nhưng việc giết từ từ,giết dần mòn cho đến hết sạch các anh chị là hành vi có thể xảy ra.Tuy nhiên,trong tương lai,cuộc tiến quân để quét sạch đối phương trong cùng một lúc thì không ai dám hứa hẹn và bảo đảm.

Có lợi thế dân số đông đảo nhất thế giới, Và đường hải giới lưỡi bò,cùng lực lượng đặc công Tây Nguyên,cộng với đạo quân thứ năm trên khắp hang cùng ngõ tận của ba miền đất nước,đạo quân này với tiền bạc và uy lực,chúng sẽ nắm toàn bộ nền kinh tế,và là lực lượng nội gián nồng cốt cho người anh em đồng chủng,viêc thôn tính toàn bộ Việt Nam là chuyện thời gian.Với con số khổng lồ,gần 1.500.000.000 người thì vấn đề thí vài triệu quân để hốt sạch các anh chị để bù vào đó là quân đội mẫu quốc,đó không là chuyện lạ.Họ mơ ước được di dời 50 triệu thanh niên sang mảnh đất này, lấy vợ Việt để gây giống và thuần hóa giòng máu đại Hán.Như nêu trên,thế thì đàng nào cũng sẽ chết,nếu được chết cho quê hương sinh tồn ,hẳn là có ý nghĩa hơn là chết trong vô nghĩa,tủi nhục.

- Công an.

Các anh chị hãy sống cho tròn đạo nghĩa,là con dân thì không bao giờ quay lại bắt bớ đánh đập cha mẹ,anh em,đồng bào ruột thịt của mình.Bảo vệ trật tự an toàn xã hội là việc phải làm,nhưng quay mũi súng vào nhân dân vô tội là hành động phi luân lý.Các anh chị nên biết ơn những người hy sinh bản thân để kêu gọi toàn dân đứng lên chống giặc ngoại xâm,bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ,sự độc lập của dân tộc mà các anh chị là những thành viên trong lòng dân tộc ấy.

Sau ba mươi lăm năm,đất nước vẫn hiện hữu một đảng vong nô,phản quốc.Một nhà nước ươn hèn quì gối.Một quốc hội bù nhìn,đốn mạt.Một nền luật pháp độc đoán ,tùy tiện.Mười lăm tên ở bắc bộ phủ chỉ là một khối thịt rữa tanh hôi,chúng không mạnh như ta lầm tưởng,nếu chúng ta ,tất cả đều đồng lòng đứng dậy đạp đổ chúng ra khỏi quyền lực.

Nhìn lại đất nước sau ba mươi lăm năm,giờ Tổ Quốc đang đứng bên bờ vực thẳm.Lòng người tan tác với bao nỗi hoang man lo sợ,một cuộc sống với tương lai bấp bênh vô định.Trước hiện trạng dường vô vọng ấy,85 triệu người Việt quốc nội cùng hơn 3 triệu người Việt hải ngoại,chúng ta phải làm gì ?.Đó là câu hỏi cho những ai còn có tấm lòng cho quê hương Việt Nam thân yêu.

Tuy ba mươi lăm năm trôi qua,một chuỗi thời gian dài đầy bi đát và oan nghiệt,nhưng không vì thế mà chúng ta đánh mất niềm tin.Cả thế giới văn minh,hiện đang tập trung cô lập Trung Cộng mà Mỹ là quốc gia có chiến lược dẫn đầu.Bởi Trung Cộng là hiểm họa,là mối đe dọa cho sự ổn định của toàn thế giới.Hãy nung nấu ý chí quật cường,thế cờ đã được sắp đặt,khi cơ hội đến,và nó phải đến,chúng ta sẽ đứng lên giành lại những gì đã mất.Ngày quang phục Quê Hương không còn xa nữa.


Nguyên Thạch

Nguồn : http://take2tango.com/thread/26-4-20...-ABDCB9BB-9981