Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

"Nỗi Sợ ám ảnh" - Thêm một tiếng nói can đảm trên báo "lề đảng": Kỳ Duyên // 'Bản năng' và những phát ngôn ấn tượng

Có dân tộc nào mà lịch sử lập nước, giữ nước lại luôn phải đối đầu với "lòng tham" như dân tộc Việt Nam? Tham nhũng và... tham Biển Đông.

Trong tuần này, có một câu chuyện nhỏ, mà phạm vi bàn luận của nó vô tình lại rất lớn.


Nỗi S ám ảnh


Đó là bài văn nghị luận của một nữ sinh phổ thông về chủ đề: Sợ.

Chỉ có mỗi chữ Sợ, nhưng nó "gói trọn" cả hiện tượng tâm lý loài người, mang tính bẩm sinh và bản năng, trước cái đa dạng, đầy bất ổn của đời sống. Từ thuở hồng hoang ở trần, mặc áo vỏ cây đến thời hiện đại, con người có đủ các thương hiệu thời trang nức tiếng thế giới Gucci, Versace, Louis Vuitton, Dolce Gabbana (D&G), DKNY...

Nhưng nỗi sợ vẫn cứ là một tâm thức thường trực khi đời sống ngày càng văn minh. Có nỗi sợ của con người mang tính phổ biến: Sợ chết, sợ thất bại, sợ khó khăn.... Cũng có cái sợ cao quý- "sợ phụ một tấm lòng trong thiên hạ". Để cuối cùng bài viết bàn về cái sợ "phải đạo"- biết sợ pháp luật. Thực chất, đó là nỗi sợ khi phải đối diện với "tòa án lương tâm".
Những nỗi sợ mang tính thuận lẽ đời.

Có điều, em nữ sinh chưa biết giờ đây, khoa học còn chứng minh, có những nỗi sợ quỷ quái ám ảnh con người. Bởi thế giới thì vô cùng rộng lớn, còn con người lại vô cùng mong manh, bé nhỏ. Thế giới vô hạn, còn con người hữu hạn.
Đó là sợ Thứ 6 ngày 13, cái ngày mà những người phương Tây đặc biệt kiêng kị, xa lánh, lo rủi ro. Đặc biệt, có những nỗi sợ rất ngược với niềm đam mê của người Việt, người phụ nữ Việt. Đó là: Sợ số 666. Sợ...tiền. Sợ soi gương...


Có những người sợ thứ 6, ngày 13

Cũng có nỗi sợ chung, mang tính phổ biến của thời công nghệ điện tử phát triển - nỗi sợ phải sống "thiếu điện thoại di động". Đó là nỗi sợ không có thông tin. Con người ta hoặc giầu lên, hoặc nghèo đi về trí não, hoặc thành công, hoặc rủi ro, thất bại trong sự nghiệp nhiều khi cũng bởi hai chữ - thông tin này đây!

Có cả nỗi sợ rất đáng thương, làm cư dân mạng xôn xao như mới đây. Đó là người hành khất Jeffrey Hillman trên đường phố New York được người cảnh sát tốt bụng Lawrence DePrimo tặng cho đôi giầy mới trị giá 100 USD, khi thấy ông chân trần giữa giá rét.

Dù vậy, người hành khất tội nghiệp này đã không dám xỏ chân vào giầy. Đơn giản, ông sợ bị mất, hoặc bị mất mạng vì món "tài sản" lớn bất ngờ. Lòng tốt đặt đúng chỗ, nhưng sự hàm ơn thật cay đắng làm sao. Đó là nỗi sợ của con người khốn cùng, không nơi bấu víu, dù ông có hai đứa con đã trưởng thành.
Nhưng có một nỗi sợ rất "nghịch lý", từ lâu, trở thành nỗi ám ảnh chung với nhiều người trong xã hội. Bởi tính vô đạo của nó. Và nó tàn phá niềm tin ở không ít con người lương thiện.

Đó là nỗi sợ của người ngay sợ kẻ gian, người chính trực sợ kẻ ăn cắp, tham nhũng, người đứng đắn sợ kẻ "Chí Phèo".

Bài viết của cô nữ sinh chưa trải nghiệm, vô tình chạm đến nỗi đau sâu sắc của cả xã hội.

Đó là mới đây, các báo liên tục đưa tin người lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng gặp gỡ các cử tri Hà Nội sau Kỳ họp Quốc hội khóa XIII.

Chưa bao giờ, những bức xúc của cử tri lại bộc lộ thẳng thắn đến thế. Vì họ chưa hài lòng với kết quả phê bình và tự phê bình theo NQ Trung ương 4. Bởi phát động thì rầm rộ mà.... Thậm chí, nhiều vị ra trước QH chỉ "nhận trách nhiệm" là xong.

Nhiều cử tri còn đề nghị vạch rõ đích danh chân tướng "một bộ phận không nhỏ cán bộ suy thoái".

Ông Trần Viết Hoàn (phường Liễu Giai), nguyên Giám đốc Khu Di tích Phủ Chủ tịch, thế hệ những con người một lòng một dạ đi theo lý tưởng vạch rõ: Đó chính là những kẻ tranh thủ một thời làm quan, cậy quyền, cậy thế để vơ vét, đục khoét tiền của dân, của nước. Lớp người này lấy đồng tiền làm cứu cánh, làm cái đà cho danh vọng, cái lọng để che thân, làm cán cân của công lý, làm cái cần cho lý trí, tiền là hết ý...

Dân không hiểu vì sao cả bộ máy lại không có sự chuyển biến? Thất thoát cả trăm nghìn tỷ đồng mà chỉ cần một lời xin lỗi là xong? Như vậy thì muôn thuở không chống được tham nhũng mà chỉ mở đường cho tham nhũng.
Ông Nguyễn Khắc Thịnh (phường Giảng Võ) e chủ trương này lại tiếp tục "ngâm tôm" kéo dài như rất nhiều Nghị quyết khác của QH, lúc ban hành thì rất rầm rộ nhưng hiệu quả chưa thấy đâu vv...và...vv...

Đó là những phát ngôn của người dân đầy ấn tượng.
Là những nỗi sợ cay đắng.


"Nếu chỉ có sự kiên nhẫn, bền bỉ, chống tham nhũng khó đạt hiệu quả triệt để"

Nhưng vị lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng cũng có phát ngôn ấn tượng không kém: Rất khó để ai đó tự nhận rakhuyết điểm của mình.Đụng đến lợi ích là va chạm, là phản ứng, nhất là khi lợi ích đã thành nhóm. Ông còn mượn một câu vè của dân gian, thâm thúy: Miếng ăn là miếng tồi tàn/ Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu. Đụng đến miếng ăn- miếng nhục, dù là miếng tồi tàn, đâu dễ. Có lẽ chưa bao giờ vị cán bộ lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng lại phải thú nhận đau xót về sự băng hoại đạo đức của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đến như vậy.

Nhưng ông cũng đủ già đời, cái già đời của người chuyên hoạt động ở chính trường, khi cảnh báo: Không nên xem chủ trương bỏ phiếu tín nhiệm vừa được QH thông qua là "cây đũa thần", đưa ra là giải quyết ngay được nhiều vấn đề. Bởi trong thực tế vẫn còn có nhiều người không chịu thừa nhận khuyết điểm, sai lầm của mình.

Đó là một nỗi sợ khác, sợ nhận... khuyết điểm!

Nhưng xin đừng tưởng đó là nỗi sợ yếu đuối. Đó đích thị là nỗi sợ của sự gan lì, trơ trẽn, vừa bản lĩnh, vừa dày dạn cuộc đời. Nỗi sợ đó có hai mặt: Mặt bên này là sợ, vì sĩ diện cho thanh danh. Nhưng mặt bên kia, là... không hề biết sợ.
Cái sự "không hề biết sợ" đó được sản sinh ra trên nền tư pháp chưa đủ mạnh. Bởi lợi ích nhóm vốn là thứ lợi ích chằng chịt, xen kẽ, không dễ bóc tách, như vị cán bộ cao cấp nhất từng chia sẻ. Mà nỗi sợ "đụng chạm" cũng là nỗi sợ cố hữu của người Việt, từ lâu. Rút cục, dĩ hòa vi quý.

Bởi nếu biết sợ, "một bộ phận không nhỏ cán bộ" đã không suy thoái đến mức tham nhũng trầm trọng, tàn phá niềm tin của người dân, đặt miếng ăn lên trên hết!
Vì thế, mới đây, tại cuộc Đối thoại về phòng chống tham nhũng lần thứ 11 vừa tổ chức, ông David John Whitehead, Chủ tịch Phòng Thương mại Úc tại Hà Nội (Auscham) cũng cho rằng nếu chỉ có sự kiên nhẫn, bền bỉ, chống tham nhũng khó đạt hiệu quả triệt để.

Không biết những ngọn lửa chống tham nhũng được nhóm lên trong lò, có đủ sức nóng lan tỏa làm "tan" tảng băng tham nhũng chình ình trên mặt nước không?

Giữa lúc "văn hóa từ chức" còn... nhùng nhằng, kiểu anh hai "về", quan họ chúng em vui mừng, thì mới đây, Huấn luyện viên bóng đá Phan Thanh Hùng, sau thất bại của Đội tuyển VN ở AFF Cup 2012, đã thẳng thắn tuyên bố từ chức. Bóng đá VN có thể có nhiều đường đi... lắt léo, nhưng cái sự từ chức vì chưa tròn trách nhiệm, hoặc do bất lực, lại rất thẳng thắn, đàng hoàng, đáng mặt quân tử!

Đó mới chính là lòng tự trọng, là biết sợ với lương tâm của mình trước xã hội.

Sự thách thức của chữ Sợ?

Nhưng cả xã hội Việt Nam chúng ta những ngày này, cũng dường như đang phải đối mặt với sự thách thức cân não của chữ Sợ? Khi mà vụ việc hộ chiếu "lưỡi bò" còn chưa lắng xuống, gây nên nỗi tổn thương lớn trong lòng mỗi người Việt yêu nước, yêu tự do, độc lập dân tộc, thì mới đây, một vụ việc cố tình gây tổn thương khác của Trung Quốc lại xảy ra.

Đó là sự cố "gây đứt cáp" tàu Bình Minh 2 tại vùng đặc quyền kinh tế ở Biển Đông, thuộc chủ quyền lãnh hải Việt Nam. Theo VietNamNet, ngày 6/12, 4 giờ 05 phút, rạng sáng 30/11, tàu Bình Minh 2 thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) bị các tàu Trung Quốc phá hoại cáp thu nổ địa chấn tại gần vùng biển gần đảo Cồn Cỏ.

Một quan chức của PVN cho biết, hàng mấy chục tàu cá Trung Quốc "bủa vây" tàu Việt Nam, không chỉ xâm phạm vùng biển Việt Nam đánh bắt hải sản, với số lượng rất lớn, tập trung ở khu vực từ Cồn Cỏ đến Nam Tri Tôn, có ngày lên tới hơn 100 lượt chiếc. Lần này là thủ đoạn mới, vừa đánh bắt hải sản trái phép, vừa cản trở, xâm hại tài sản của PVN ngay trong vùng biển Việt Nam.

Sự ngang ngược, cố tình xúc phạm, và xâm phạm chủ quyền này xảy ra giữa lúc đoàn đại biểu nhà nước TQ vừa có chuyến đi thăm VN, do một quan chức cao cấp dẫn đầu.

Thật lạ cho cách ứng xử vừa vi phạm luật pháp quốc tế, vừa vi phạm đạo lý của con người ở thời đại văn minh: Miệng nói lời hữu hảo, hành động xâm phạm chủ quyền nước chủ nhà. Tìm trong từ điển, thật khó có một khái niệm nào, nói về "tình bạn" lại trái ngược đến thế: Lời nói hay và việc làm dở. Lời nói đẹp và việc làm xấu.

Ngay tờ New York Times của Mỹ, ngày 5/12 mới đây cũng phải dẫn lời Giáo sư ĐH Bắc Kinh Zhu Feng: Hành động gây đứt cáp tàu Bình Minh 2 là "rất phản cảm".


Tàu Bình Minh 2 bị "gây đứt cáp" tại vùng đặc quyền kinh tế ở Biển Đông, thuộc chủ quyền lãnh hải Việt Nam.

Có dân tộc nào mà lịch sử lập nước, giữ nước lại luôn phải đối đầu với "lòng tham" như dân tộc Việt Nam? Tham nhũng và...tham Biển Đông.

Tham nhũng chưa có phương cách diệt được, bởi lợi ích nhóm có nhiều chiếc vòi bạch tuộc. Mới đây, Tổ chức Minh bạch Quốc tế vừa công bố về nạn tham nhũng, Việt Nam đứng thứ 123 trong số 176 quốc gia và vùng lãnh thổ, tụt 11 bậc so với năm ngoái.

Thì nay, đất nước lại phải tiếp tục đối mặt với lòng tham "cường quốc đại dương" của Trung Quốc. Với những chiếc vòi bạch tuộc còn thâm hiểm hơn, bất ngờ hơn và ghê gớm hơn, đe dọa an ninh quốc gia, chủ quyền độc lập dân tộc, đe dọa cả các nước trong khu vực có lợi ích từ Biển Đông.

Đó là Chiến tranh tâm lý, chiến tranh truyền thông và chiến tranh kinh tế.Điều đó, đòi hỏi dân tộc Việt không bao giờ được cả tin, không bao giờ được ngây thơ vào "lòng tốt" đầu môi chót lưỡi. Và phải có nhiều phương án đối phó khôn ngoan, tỉnh táo, trong một thế giới nhiều bất an, bất ổn, phải giao hảo với "bạn láng giềng" nhiều mẹo lắm mưu, mà mưu nào cũng hiểm.

Để có thể chung sống trong thế giới đó, bảo vệ được độc lập, chủ quyền, mà không bao giờ đánh mất mình, như câu kết của bài văn về nỗi sợ.
Nhưng dân tộc Việt chúng ta có S không?

Câu trả lời mới đây của Thứ trưởng Ngoại giao Phạm Quang Vinh: Không thể chấp nhận các hành động của Trung Quốc xâm nhập vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam, tính từ bờ biển, theo quy định của Công ước Liên Hợp Quốc.

Trước đó, Việt Nam không đóng dấu vào hộ chiếu của du khách, mà cấp thị thực rời, không rơi vào cái bẫy thừa nhận yêu sách đường lưỡi bò. Cũng tức là không công nhận bản đồ chín đoạn.

Sâu xa hơn, câu trả lời của dân tộc Việt còn nằm ở lịch sử hàng nghìn năm bị Bắc thuộc, vậy mà đất nước Việt Nam vẫn mãi thuộc về người Việt Nam. Nằm ở lòng yêu nước Việt muôn đời mạnh mẽ như những con sóng bạc đầu. Nhất là những ngày này, hàng trăm, hàng nghìn bài viết trên các trang mạng, mạnh mẽ và quyết liệt một tinh thần giữ nước, bảo vệ chủ quyền biển đảo.

Câu trả lời của dân tộc Việt nằm ở ý chí bảo vệ độc lập tự do dân tộc mãi sáng lòa và sắc nhọn. Ở bản sắc văn hóa Việt chưa bao giờ bị đồng hóa. Ở tiếng nói Việt kiêu hãnh và ở đức tin mãnh liệt từ trong quá khứ, cái Thiện vẫn sẽ chiến thắng cái Ác.

Xã hội sẽ ra sao nếu như ai ai cũng không biết sợ pháp luật? Xin mượn câu hỏi của em nữ sinh, tác giả bài văn nghị luận về nỗi sợ, để làm cái kết của bài này.

Chỉ xin sửa lại một chút: Xã hội sẽ ra sao, thế giới này sẽ ra sao, nếu như có những kẻ tự cho mình cái "đặc quyền" không hề coi pháp luật xã hội, pháp luật quốc tế là "cái đinh gì"?

Kỳ Duyên
--------------
Tham khảo:
http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/991...oai-nguoi.html
http://tintuc.vnn.vn/vdco/the_gioi/t...-noi-tieng.htm
http://www.baomoi.com/Nhieu-nguoi-kh...21/9885057.epi
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/99...ham-nhung.html
http://www.tienphong.vn/the-gioi/603...-cam-tpol.html
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tu...rung-quoc.html

BRAVO ! Công tác cứu trợ nạn nhân bão Sandy // Little Saigon đi bộ cứu trợ nạn nhân bão Sandy gần 50.000 Mỹ kim

WESTMINSTER, California - Một cuộc đi bộ trên đường Bolsa nhằm gây quỹ giúp nạn nhân bão Sandy đã thu hút được nhiều giới tham gia sáng Thứ Bảy. Sinh hoạt này do Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ phối hợp cùng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali, Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Miền Nam California, Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ và nhiều hội đoàn, đoàn thể trong cộng đồng cùng tổ chức.

Hồi cuối tháng 10, trận bão Sandy đã quét qua một số tiểu bang ở duyên hải miền Đông Hoa Kỳ, làm thiệt mạng hàng trăm người tàn phá nhà cửa, cơ sở hạ tầng kiến trúc. Theo ban tổ chức cho biết, số tiền thu được tính tới 2 giờ ngày 1-12-2012 là gần 50.000 Mỹ kim.
Cũng trong nỗ lực gây quỹ, chiến dịch cứu trợ sẽ tổ chức một nhạc hội phát hình khắp 50 tiểu bang qua đài VHN-TV từ 5 giờ chiều đến 8 giờ tối Thứ Bảy 15-12. Chiến dịch sẽ chấm dứt ngày 31-12-2012. Sau đó, toàn bộ số tiền thu được sẽ do một phái đoàn tự túc đem đến New York để trao tận tay Thị Trưởng Michael Bloomberg của thành phố này.

Ngoài ra, còn có một buổi nhạc hội gây quỹ ngày 9-12-2012 của nhóm Viet USA for Sandy sẽ được tổ chức tại trường trung học Bolsa Grande, Garden Grove, từ 2 giờ chiều đến 9 giờ tối.

Trong hình, rất đông người, bao gồm nhiều vị dân cử địa phương, bắt đầu cuộc đi bộ trên đường Bolsa.


http://www.viendongdaily.com/little-...-VDdoewng.html

Theo Đức Giám Mục Trần Thanh Vân thì hiện tại một số các Chùa cũng như các Nhà Thờ sẽ quyên góp và gởi về sau. Một bản tổng kết chi tiết sẽ được Ban Tổ Chức công bố sau khi chương trình lạc quyên chấm dứt.

Ban Tổ Chức cũng đã thông báo một buổi Nhạc Hội Cứu Trợ để phổ biến và quảng bá đến đồng hương khắp 50 Tiểu Bang Hoa Kỳ trên Đài Truyền Hình VHN từ 5 giờ chiều đến 8 giờ tối Thứ Bảy 15 tháng 12 năm 2012 với sự tình nguyện của nhiều Ca, Nhạc Sĩ tài danh đầy tấm lòng nhân ái.

Chiến dịch gây qũy cứu trợ dự trù chấm dứt vào ngày 31 tháng 12 năm 2012.

http://vietbao.com/D_1-2_2-282_4-200604/

Cú Mèo chỉ thích bóng đêm - Minh Văn

Posted on by HieuLe

Cú Mèo là loài chim chuyên săn mồi về đêm. Bởi vậy, màn đêm tăm tối là môi trường hoạt động ưa thích và sống còn của chúng. Ngay cả trong đêm tối mịt mù, loài cú mèo cũng có thể dễ dàng định vị chính xác vị trí con mồi. Ẩn mình trong bóng tối chờ cơ hội, chỉ cần một cú lao mình như chớp, số phận con mồi coi như đã được định đoạt. Là một họ thuộc Bộ Cú, Cú Mèo là anh em họ hàng thân thích với Chim Cú Lợn; chúng phân bố rộng khắp thế giới, trừ Châu Nam Cực.
Bởi thế cho nên, khi muốn ám chỉ những thế lực xấu xa tồn tại trong bóng tối, người ta thường ví với loài Cú Mèo – chúa tể của bóng đêm.
Có một chế độ nhà nước tồn tại nhờ sự ngu dốt và lạc hậu của người dân. Nhà nước đó lấy chủ trương lừa dối và ngu dân làm quốc sách hàng đầu. Vì thế mà đất nước chìm trong tăm tối, người dân sống trong sợ hãi và ngu dốt. Chế độ đó là gì vậy, và cái đảng độc ác kia ở đâu? Xin thưa rằng: Đó chính là chế độ độc tài của đảng Cộng sản, đất nước đó chính là Việt Nam yêu quý của chúng ta. Bằng chính sách bưng bít và kiểm duyệt thông tin, đảng Cộng sản đã biến người dân của mình thành những kẻ thiểu năng trí tuệ, sống nô lệ ngay trên chính đất nước mình.
Trong bóng đêm mịt mùng, những kẻ độc tài tha hồ mà giam hãm và giăng bẫy người dân. Chính quyền sập bẫy những người yêu nước, rồi tống giam họ vào ngục tối. Ở đất nước này cái gì cũng mơ hồ, pháp luật cũng mơ hồ, và ngay cả cái học thuyết mà đảng cầm quyền đang theo đuổi cũng mơ hồ không tưởng. Tất cả cứ hư ảo như trong thế giới của Diêm Vương âm phủ, những tên đao phủ có thể bắt giữ và phán quyết bất kỳ ai lên đoạn đầu đài. Nhà cầm quyền là những kẻ tạo ra màn đêm, vì họ ưa tích bóng tối. Đó là môi trường tồn tại lý tưởng của chúng, vì vậy mà chúng sợ tất cả những gì thuộc về ánh sáng, văn minh và tiến bộ. Chế độ Độc tài cũng thuộc về Bộ Cú, là anh em họ hàng thân thích với Cú Mèo và Cú Lợn. Nhưng để cho có vẻ “Chính trị và nhà nước” hơn, chúng ta gọi chế độ đó là họ nhà Độc tài.
Họ nhà Độc tài từ khi sinh ra đã ưa thích bóng tối, đều chủ trương lừa dối và ngu dân. Mị dân là chiêu bài ưa thích của họ, mà muốn mị dân được thì phải ngu dân. Có thế thì họ mới trở nên vĩ đại và quang vinh được. Họ nhà Độc tài tước đi các giá trị tự do và nhân phẩm của con người, nhưng lại bắt người ta phải khắc ghi công lao “trời biển” của mình. Họ bóc lột đến tận xương tủy người dân, nhưng lại bắt người dân phải ca ngợi cuộc sống phồn vinh hạnh phúc.
Cũng như họ nhà chim Cú, họ nhà Độc tài cũng được người ta chia thành các chi như: Độc tài Quân phiệt, độc tài Cộng sản, độc tài toàn trị, độc tài phát xít…
Đặc điểm chung để nhận dạng họ nhà độc tài là: Một đảng duy nhất cầm quyền, chúng đàn áp hoặc cấm cửa các đảng phái khác hoạt động. Cho đến nay thì nhân loại ghê sợ nhất là chi Độc tài Cộng Sản, vì rằng chi này ngoài việc độc quyền về chính trị còn độc quyền luôn cả về tư tưởng nữa.
Cùng với thời gian thì chi Độc tài Cộng sản cũng tiến hóa thành những dạng thức khác nhau. Ngoài các quốc gia Cộng Sản đã sụp đổ và vĩnh viễn bị nhân loại chôn vùi, còn có mấy quốc gia cùng loại khác tồn tại nhưng đã trở nên biến dạng. Tiến hóa chậm nhất trong số đó là Bắc Triều Tiên, vì vậy mà quốc gia này còn lưu giữ được tương đối nguyên vẹn những đặc tính ban đầu của chi họ mình. Triều Tiên vẫn đóng cửa biên giới, tách biệt với thế giới văn minh để tiếp tục vinh quang và vĩ đại. Thông tin và tự do ngôn luận bị cấm đoán tuyệt đối tại đây. Người dân ngoài việc chỉ biết lãnh tụ của mình vĩ đại, thì không còn biết thế giới xung quanh tồn tại như thế nào. Người dân đất nước này vẫn phải đào củ trong rừng để ăn chống đói nhưng phải tin tưởng rằng mình là con người hạnh phúc nhất thế gian. Họ được nhồi sọ rằng mình đang được một vị lãnh tụ vĩ đại và hết mực thương dân lãnh đạo, xã hội mà mình đang sống là văn minh và tiến bộ nhất loài người.
Để màn đêm luôn bao trùm đất nước, đảng Cộng sản cấm đoán tự do tư tưởng và ngôn luận, đồng thời cấm luôn cả tự do đảng phái. Tại sao lại như vậy? Tại vì có cấm đoán tư tưởng thì học thuyết Cộng sản ngược đời mới duy nhất đúng. Cấm tự do ngôn luận thì đảng mới vĩ đại và vinh quang, không thì lại lâm vào tình cảnh cá mè một lứa. Cấm tự do đảng phái thì đảng Cộng Sản mới là người duy nhất dẫn dắt và lãnh đạo mọi thắng lợi của cách mạng. Nếu có đảng khác tồn tại, thì người ta thấy được cái sai và phi lý của Đảng Cộng Sản thì sao? Khi ấy thì còn lừa được ai, làm sao còn vĩ đại được nữa? Bởi vậy cho nên, nhà cầm quyền bắt giam và bỏ tù tất cả những ai phản đối chế độ và đòi thành lập đảng phái. Để đất nước này mãi chìm ngập trong bóng đêm, để họ nhà Cú luôn tung hoành và thống trị.
Khi bình minh ló rạng, màn đêm sẽ bị xua tan. Loài chim Cú sẽ hốt hoảng mà tìm nơi ẩn nấp, vì đối với chúng ánh sáng là kẻ thù muôn thủa. Màn đêm là hiện thân của các thế lực hắc ám, của tội ác và chết chóc. Những kẻ ưa thích bóng đêm chính là quỷ dữ xấu xa, chúng kìm hãm nhân gian trong sự man rợ và dã man. Khi tách rời bóng tối, những móng vuốt của quỷ dữ sẽ trở nên vô dụng, chúng sẽ không thể gây tội ác được nữa. Vì vậy mà bằng mọi giá, những kẻ độc tài phải duy trì màn đêm để tung móng vuốt, hòng thống trị nhân dân. Do đó mà nói: Cú Mèo chỉ thích bóng đêm.
Bình minh là kẻ thù của bóng đêm, ánh sáng tự do dân chủ là kẻ thù của các chế độ Độc tài đảng trị.
Minh Văn

Lý Tưởng, Lý Thuyết và Thực Tế: Trong Công Cuộc Đấu Tranh Giải Thể Cộng Sản. - Nguyễn Quang Duy

Posted on by HieuLe

Hai bài viết trứơc người viết đã ứng dụng lý thuyết trò chơi để phân tích một số sự việc đang xẩy ra, bài đầu phân tích trận đánh “đồng chí X” và bài kế là việc công an cộng sản bắt bạn trẻ Nguyễn Phương Uyên. Cả hai bài nhận được rất nhiều góp ý từ bạn đọc, bài viết này mong trả lời một số góp ý về lý thuyết trò chơi bằng cách ứng dụng lý thuyết này phân tích một sự việc mà tất cả mọi thành viên tham dự đều hưởng lợi, không kẻ thắng người thua.
Lý Tưởng Tự Do
Trong một bài diễn văn phát biểu trước cộng đồng, ông Nguyễn văn Bon chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Victoria cho rằng chính trị và trò chơi không thể đi chung với nhau và đưa ra nhận xét đại ý như sau: lý thuyết trò chơi chỉ là một phương cách lý giải của các học giả Tây Phương còn người Việt chúng ta đấu tranh giải thể cộng sản phải dựa trên lý tưởng tự do.
Một người trẻ sinh sau 30-4-1975 lớn lên tại Úc như ông Bon nếu không tràn đầy lý tưởng thì đã không đứng ra nhận lãnh vai trò đại diện cho một cộng đồng đang trong thời kỳ khủng hỏang: hai lần bị đưa ra tòa. Nếu không có một lý tưởng cụ thể ông Bon đã không đứng ra kêu gọi cộng đồng biểu tình nêu đích danh bọn Việt gian và có thể bị chúng đưa ra tòa, hay biểu tình ủng hộ đồng bào quốc nội đứng lên giải thể cộng sản. Nếu không có một lý tưởng cụ thể ông Bon cũng khó có vượt qua muôn vàn khó khăn thường gọi “ăn cơm nhà vác ngà voi” phục vụ cộng đồng. Và nếu không có một lý tưởng ông Bon khó có thể “làm dâu trăm họ” dung hòa được quá nhiều các khuynh hướng khác nhau trong một cộng đồng.
Nhìn rộng hơn, từ 1945 đến nay nhiều thế hệ Việt Nam đã hy sinh trong cuộc đấu tranh chống độc tài cộng sản, nếu không có một lý tưởng vững chắc chúng ta đã không một quốc gia Việt Nam, một miền Nam tự do và một hải ngọai nhiệt tình đấu tranh cho tự do và dân chủ. Lý tưởng và niềm tin tất thắng của người Việt tự do luôn gắn liền với tình cảm yêu chuộng tự do và thương yêu đất nước dân tộc.
Lý Trí và Lý Thuyết
Trong khi ấy người Tây Phương, và nhất là người Mỹ hành xử theo lý trí ít xử dụng tình cảm. Lý thuyết trò chơi lại được phát triển tại Hoa Kỳ, nên phương pháp vận dụng chính yếu là dựa trên khoa học và lý trí.
Quan sát cuộc tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ các ứng cử viên ra tranh cử đều tràn đầy lý tưởng tự do, họ đều hãnh diện và đều đặt quyền lợi của Hoa Kỳ lên trên. Nhưng quan niệm về tự do của mỗi ứng cử viên mỗi khác, vì thế mỗi người lại đề ra chính sách khác nhau cạnh tranh với nhau nhằm đưa đất nước Hoa Kỳ tiến lên. Qua những cuộc tranh luận công khai và công bằng của những người tranh cử, người dân Hoa Kỳ có điều kiện chọn lựa ứng cử viên thích hợp nhất đại diện cho mình.
Điều đặt biệt là ngay khi có kết quả sơ khởi, biết mình thất cử, Thượng Nghị Sĩ Romney đã long trọng gởi lời chúc mừng đến Tổng Thống Obama và ngược lại ông Obama lại mời ông Rommey cộng tác để cùng quản trị quốc gia. Trong kỳ tranh cử trước, bà Clinton là đối thủ quan trọng nhất của ông Obama, nhưng ngay sau khi đắc cử ông Obama đã mời bà Clinton giữ vai trò Ngọai Trưởng và bà đã luôn sát cánh bên ông trong 4 năm qua. Đây là phương cách suy nghĩ (way of thinking) vô cùng thực tế của người Hoa Kỳ, người viết tin rằng chúng ta nên học hỏi.
Như đã thảo luận trong bài trước mỗi ứng cử viên tranh cử Tổng Thống đều có một Ban Tham mưu, Ban Tham mưu này dựa trên tin tức thâu nhặt từ đôi bên, họ phân tích đối phương, họ nhận định chính mình và ứng dụng lý thuyết trò chơi để đưa ra những quyết định đúng đắn nhất giúp ứng viên thắng cử. Người Hoa Kỳ ít dùng tình cảm không phải vì họ thiếu tình cảm với nhau, mà bởi vì họ sinh họat và cạnh tranh với nhau dựa trên Hiến Pháp và Luật Pháp quốc gia.
Thực Tế
Trên thực tế mỗi ngày mỗi người chúng ta đều chỉ có 24 tiếng, vừa lo kiếm sống, vừa lo gia đình, vừa lo phục hồi sức khỏe, vừa có những khuynh hướng đóng góp xã hội khác nhau, công việc cộng đồng hay đấu tranh chính trị lại là những công việc thiện nguyện.
Mỗi ngừơi thì lại có quá nhiều khác biệt từ tính tình, trình độ, khả năng,… đến tuổi tác, đức tin, … Mỗi người mỗi khác không ai giống ai. Việc giả sử mọi người đều chung một lý tưởng, một tình cảm và mong muốn người khác đóng góp như mình là một điều thiếu thực tế, dễ giam mình trong một khuôn khổ chật hẹp, dễ trở thành độc đóan hay tự cô lập chính mình. Trong sinh họat chính trị những người như vậy một đôi khi còn bị xem là độc quyền chính trị hay độc quyền chống cộng.
Nói tóm lại khi một tập thể, một xã hội, một quốc gia, một thế giới càng phát triển thì lý tưởng và tình cảm chỉ là những yếu tố cần nhưng không đủ. Mỗi người cũng cần có một nguyên tắc làm việc riêng, mỗi tổ chức cần phải có một nội quy hay một cương lĩnh, mỗi quốc gia cần Hiến Pháp và Luật Pháp để mọi người tuân hành. Còn thế giới thì cần có những giá trị chung để mọi quốc gia có thể sống hài hòa cùng chia sẻ những thành quả nhân lọai tạo ra.
Trở lại với bài phát biểu, ông chủ tịch Cộng đồng Nguyễn văn Bon nhìn nhận sự khác biệt giữa các cá nhân và tổ chức bên trong Cộng đồng là chuyện thường tình nhưng theo ông trong công cuộc đấu tranh giải thể cộng sản mọi người cần phải đặt quyền lợi chung lên trên và đóng góp trong hòan cảnh mình có được. Khó có thể phản đối được ý kiến của ông Bon, thế thì tại sao đã hơn 37 năm chúng ta vẫn chưa thể thực hiện được điều này ? Có phải vì chúng ta đấu tranh dựa trên lý tưởng và tình cảm là chính, chúng ta đã bỏ quên nhiều yếu tố khác quan trọng hơn ?
Ông Bon cũng cho rằng chính trị và trò chơi không thể đi chung với nhau. Trong năm nay người viết đã chia sẻ với bạn đọc nhiều góc cạnh khác nhau của hai chữ chính trị: từ việc Khối 8406 không phải là một tổ chức chính trị, đến tư tưởng tòan dân chính trị của Đức Thầy Hùynh Phủ Sổ … Nếu chúng ta xem chính trị như một cách để quản lý quốc gia thì Bản Hiến Pháp chính là giá trị chung để mọi người trong một quốc gia đặt quyền lợi chung lên trên cùng đóng góp trong điều kiện và hòan cảnh cho phép.
Còn trong một cộng đồng muốn đặt quyền lợi chung lên trên chúng ta cần phải tôn trọng những giá trị chung. Giá trị chung đó chính là Bản Nội Quy. Chủ Nhật 25-11-2012 vừa qua, sau hơn ba năm làm việc Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Victoria vừa biểu quyết thông qua một bản nội quy mới. Là một thành viên trong Ban Tu Chính Nội Quy, người viết xin tiếp tục dựa trên năm yếu tố cơ bản của Lý thuyết trò chơi để chỉ thấy sự quan trọng của một bản Nội Quy trong sinh họat dân chủ. Nội quy chính là nền tảng cho một “trò chơi” mà tất cả mọi thành viên cộng đồng tham dự đều hưởng lợi ích.
Bài này sẽ không đi vào chi tiết của bản Nội Quy mới hay thủ tục để được trên 80 phần trăm đồng hương và đại diện các Hội Đòan tham dự Đại Hội biểu quyết thông qua.
Người Chơi (Players)
Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu – Tiểu bang Victoria gọi tắc là Cộng đồng được thành lập từ cuối thập niên 1970, cả về pháp lý lẫn trên tinh thần là đại diện chính thức và duy nhất cho toàn thể người Việt tự do sinh sống tại tiểu bang Victoria. Ban Chấp Hành Cộng đồng được đồng hương cư ngụ tại Victoria bầu ra trong những cuộc bầu cử theo thể thức phổ thông đầu phiếu. Họ điều hành cộng đồng, họ chịu trách nhiệm trước đồng hương (cộng đồng) và trước pháp luật.
Có lúc họ cần điều động đến cả ngàn người phụ giúp hay vài chục ngàn người tham dự như Hội Chợ Tết hay các cuộc biểu tình lên đến vài ngàn người tham dự. Nhưng cũng có những sinh họat chỉ cần vài người trong Ban Chấp Hành đứng ra đại diện cho tòan thể cộng đồng.
Một Ban Chấp Hành được đồng bào tiếp tục ủng hộ khi họ có lý tưởng, có đạo đức, có trách nhiệm và có khả năng để điều hành công việc cộng đồng. Muốn công việc được hòan thành tốt đẹp họ phải luôn luôn mở cửa mời gọi thêm người tiếp tay đóng góp. Nói theo lý thuyết trò chơi, tất cả những người có tham gia các sinh họat đều là những người chơi. Nhưng lẽ đương nhiên nếu thiếu một bản Nội Quy tốt mỗi người sẽ tìm cách chơi theo phương cách có lợi nhất cho mình và cho những người ủng hộ.
Quy tắc hay luật chơi
Ban Chấp Hành có trách nhiệm thì họ phải có quyền. Quyền của họ phải được ghi rõ trong bản Nội Quy và bản Nội quy này phải được chính phủ tiểu bang Victoria nhìn nhận.
Bên cạnh Ban Chấp Hành là một Hội Đồng Cố vấn và Giám Sát do các Hội đòan sinh họat trong Cộng đồng bầu ra, và một số các Ủy Ban do các thành viên tham dự các Đại Hội bầu chọn. Hội Đồng Cố vấn – Giám Sát, các Ủy Ban, các thành viên chỉ giữ vai trò trợ giúp cho Ban Chấp Hành thực hiện các trách nhiệm được người dân giao phó. Mô hình cộng đồng khác với mô hình tam quyền phân lập của một quốc gia, Ban Chấp Hành do dân trực tiếp bầu ra, họ chịu trách nhiệm trước cộng đồng và trước pháp luật, thế nên Ban Chấp Hành là những người duy nhất nắm thực quyền.
Bản Nội Quy còn ghi rõ nguyên tắc, biểu tựơng cờ vàng ba sọc đỏ, mục đích, phương cách tổ chức và phát triển, … thủ tục để truất phế Ban Chấp Hành. Khi Ban Chấp Hành được trao thực quyền, cũng cần nêu rõ thủ tục để truất phế nếu chính Ban Chấp Hành vi phạm Nội Quy. Những thành viên càng sinh họat gắn bó với cơ cấu cộng đồng lại càng cần hiểu rõ những điều khỏan trong Bản Nội Quy để họ không vi phạm những quy ước đã được cộng đồng công nhận.
Bản Nội Quy cũng hướng đến việc trao quyền hành và trách nhiệm cho các thế hệ tương lai. Riêng về chính trị Việt Nam, vai trò của thế hệ đi trước và hôm nay là đấu tranh giành lại tự do cho Việt Nam, thì thế hệ tiếp nối cũng cần tiếp tục đấu tranh để xây dựng tự do và dân chủ cho Việt Nam.
Bản Nội Quy vì thế không phải chỉ là quy tắc mà còn là giá trị chung cho tòan thể cộng đồng.
Phạm vi của Trò Chơi (Scopes)
Như đã nói ở bên trên, về pháp lý và trên tinh thần (chính danh), Ban Chấp Hành Cộng đồng là đại diện chính thức cho toàn thể người Việt tự do sinh sống tại tiểu bang Victoria. Tiếng nói của họ không phải chỉ trong phạm vi tiểu bang Victoria hay nước Úc, tiếng nói của họ mang một tầm vóc quốc tế đại diện cho tòan thể người Việt tự do cư ngụ tại Victoria.
Bản Nội Quy chủ yếu để những người muốn tích cực tham gia sinh họat cộng đồng biết mà tôn trọng lẫn nhau. Bản Nội Quy cũng giúp những người Việt đang sống tại Victoria cũng như các thế hệ tiếp nối nhìn nhận và tham gia những sinh họat cộng đồng.
Chiến Thuật (Tactics)
Trong phạm vi bài này, chiến thuật là phương cách tham gia sinh họat cộng đồng. Thiếu một bản Nội Quy minh bạch, hợp tình và hợp lý là nguyên nhân của những bất ổn cộng đồng.
Bản Nội Quy cũ cũng chỉ vì có những điều khỏan không rõ mới dẫn đến việc một chủ tịch Hội Đồng Tư Vấn và Giám Sát (tên cũ) ra thông báo triệu tập Đại Hội Bất Thường để truất phế chủ tịch Cộng đồng.
Thêm vào đó là một số điều khỏan thiếu thực tế không thể áp dụng được khi cần tới. Thí dụ Ban Chấp Hành có quyền mua tài sản như đất xây Đền thờ Quốc Tổ nhưng Nội Quy không cho phép họ bán hay vay mựơn để tiếp tục phát triển cộng đồng.
Một bản nội quy như thế dễ dẫn đến việc thành viên thay vì cùng nhau đóng góp xây dựng và phát triển cộng đồng, cũng như liên kết đấu tranh cho dân chủ và tự do tại quê nhà, lại quay ra công kích lẫn nhau để đối phương lợi dụng và đồng hương xem thường. Thậm chí còn đưa nhau ra trước pháp luật như đã hai lần xẩy ra tại Victoria.
Một bản Nội Quy minh bạch, thuận tình, thuận lý, mọi thành viên sẽ không tìm cách tranh đua thắng thua mà đặt quyền lợi chung lên trên cùng gắn bó với nhau, người có công góp công, người có của góp của, người có tài góp sức để đưa cộng đồng càng ngày càng thăng tiến.
Giá trị gia tăng (Added values):
Sống trên đất khách quê người, người Việt nào cũng mong muốn có một cộng đồng hài hòa từng bước hội nhập vào xã hội Úc, nhưng vẫn duy trì những bản sắc văn hóa dân tộc và bản sắc của một cộng đồng tị nạn cộng sản. Mọi người đều mong muốn quê hương sớm có tự do dân chủ để hội nhập vào thế giới văn minh. Một bản Nội Quy minh bạch, có tình, có lý sẽ gia tăng giá trị cho mỗi người tham gia sinh họat cộng đồng và sẽ gia tăng giá trị cho tòan thể cộng đồng người Việt tự do. Mọi người sẽ đặt quyền lợi chung lên trên và đóng góp trong hòan cảnh mình có được để thực hiện các mục tiêu đã đề ra, trong đó có mục tiêu chính trị là mang nhân quyền dân chủ tự do đến cho dân tộc Việt Nam.
Lý thuyết trò chơi là phương cách suy nghĩ
Từ thời chiến quốc, Tôn Tử dạy cho người chỉ huy khi cầm quân phải biết vận dụng lý trí “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”. Hiểu được binh pháp Tôn Tử bạn sẽ thấy Tôn Tử cũng xem việc điều binh khiển tướng như một phương cách, một “trò chơi” để nắm quyền và để cai trị đất nước. Đến nay tư tưởng Tôn Tử vẫn còn nguyên giá trị và đã trở thành tinh hoa tư tưởng của nhân lọai.
Nói rõ hơn lý thuyết trò chơi không phải là một sáng chế của người Tây Phương hay của người Hoa Kỳ. Nhưng người Mỹ rất thực tiễn nên đã hệ thống hóa những tinh hoa của nhân lọai thành những lý thuyết đem ra ứng dụng trên thực tế. Ngày nay người Mỹ đã biến lý thuyết trò chơi thành phương cách suy nghĩ (way of thinking) để ứng xử trong đời sống hằng ngày nhất là trong sinh họat chính trị. Phương cách suy nghĩ này đã trở thành phương cách suy nghĩ của những người đang tiếp xúc với nhau trong một nền văn minh dân chủ và khai phóng tòan cầu. Thay vì tranh giành thắng thua con người sẽ ứng xử với nhau theo nguyên tắc đôi bên cùng có lợi, mọi người đều có lợi.
Trở lại Hòan Cảnh Việt Nam
Tại Việt Nam đảng Cộng sản là đảng cai trị, Hiến Pháp và luật pháp chỉ là công cụ cai trị. Khi đảng Cộng sản còn thế, còn lực, còn thực quyền thì họ lấy Cương lĩnh và kỷ luật sắt để duy trì quyền lực. Thời và thế đã thay đổi, đảng cộng sản đã đưa đất nước lâm vào khủng hỏang tòan diện, họ đang cố gắng vùng vẫy thóat ra, nhưng càng vùng vẫy lại càng bế tắc, dẫn đến sự tan rã từ tư tưởng đến thực tế.
Chỉ một năm về trước Tổng Bí Thư đảng Cộng sản còn tự tin phát động phong trào “phê và tự phê”, nhưng bây giờ ông lại phải tự thú: “Kỷ luật mà không tính kỹ thì lại rối, mai kia là ân oán, thù oán, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ.”
Ông Trọng đã nhận ra đựơc bế tắc của một nhà nước không thượng tôn pháp luật nhưng ông lại quên rằng những người ông sợ gây thù chuốc óan lại là những tội đồ của dân tộc. Cá nhân ông đã có tội vì đại diện cho tập thể vi phạm luật pháp, nay ông lại vứơng vào tội sợ mất “Đảng”, sợ thù óan mà thỏa hiệp với đàn sâu đục khóet quốc gia thì tội của ông càng ngày càng chồng chất.
Ông Trọng cần sáng suốt nhận rõ sự sụp đổ của chế độ cộng sản đã gần kề và để tránh sự đổ vỡ tòan diện con đường duy nhất là phải dân chủ hóa Việt Nam. Muốn thế, giới cầm quyền cộng sản phải chủ động và thực tâm cùng các tổ chức và cá nhân đấu tranh chính trị ngồi lại thảo luận về một lộ trình dân chủ mà mục tiêu chính là sọan một Hiến Pháp Dân Chủ cho Việt Nam.
Nếu giới cầm quyền cộng sản tiếp tục ngoan cố chống lại khuynh hướng dân chủ tòan cầu, chống lại đòi hỏi dân chủ ngày càng tăng của người dân, tiếp tục đàn áp người đấu tranh và cấu kết với ngọai bang bán nước thì bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát họ và gia đình. Quay về với dân tộc, dân chủ hóa Việt Nam là con đường duy nhất để cứu sống họ và gia đình.
Về phía những người đấu tranh, lý tưởng và tình cảm chỉ là những điều kiện cần cho việc đấu tranh chính trị với cộng sản. Nắm được lý thuyết và ứng dụng được lý thuyết vào thực tế đấu tranh là điều kiện đủ để Việt Nam có dân chủ tự do
Kết Luận
Lý thuyết “trò chơi” chỉ là tên gọi của một lý thuyết có thể ứng dụng phân tích mọi vấn đề xã hội. Nếu ta quá nặng chữ “trò chơi” chúng ta sẽ không thể nào hiểu được và ứng dụng vào thực tiễn.
Lý thuyết trò chơi dựa trên lý trí, người tham dự cuộc chơi vẫn giữ được sự khác biệt và sự độc lập cá nhân nhưng hành xử thích nghi với hòan cảnh thực tế. Lý thuyết trò chơi trở thành phương cách suy nghĩ thực tế để mọi người tham dự đồng có lợi. Thời đại hiện tại không còn phải thời đại thắng thua mà là thời đại của mỗi người và mọi người đặt mọi quyền lợi của cộng đồng, của dân tộc, của nhân lọai lên trên để tối đa lợi ích cho mình và cho nhân quần xã hội.
Cuối năm nay Cộng đồng Người Việt Tự Do tại Victoria đã biểu quyết thông qua một Nội Quy nhằm gắn bó mọi người Việt tự do sinh sống tại Victoria. Hy vọng năm tới Việt Nam sẽ có một Hiến Pháp Tự Do Dân Chủ gắn bó mọi người, trong và ngòai nước, để đồng lòng vượt qua khủng hỏang đưa đất nước đi lên hòa nhập cùng văn minh nhân lọai.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
6/12/2012

KHẨN KHẨN: THÔNG BÁO KHẨN VỀ BIỂU TÌNH NGÀY 9/12/2012

Theo nguồn tin từ an ninh quận Đống Đa, Hà Nội vừa cho biết:

Chiều nay Bộ Công An vừa họp về việc phân công nhiệm vụ đối phó cuộc biểu tình chống Trung Quốc ngày mai 09/12/2012. Cuộc họp vừa kết luận một số điểm quan trọng như sau:

- Ứng trực 100% quân số trên địa bàn và các lực lượng khác...

- Dùng biện pháp nghiệp vụ cô lập, ngăn chặn, phong tỏa tối đa các đối tượng có ảnh hưởng...

- Theo dõi sát mọi chuyển động, có biện pháp ngăn chặn kịp thời các nhóm dân oan có mặt trên địa bàn...

- Không mạnh tay trấn áp người biểu tình khi không có hành động quá khích bất thường...

- Phong tỏa các con đường đến địa điểm tập trung tại tất cả các ngả đường từ 5h sáng để ngăn chặn tập trung với số lượng lớn...
...

Xuân Việt Nam khẩn báo đến các nhóm biểu tình để khẩn trương có kế hoạch linh hoạt nhằm đối phó với biện pháp vô hiệu hóa biểu tình của Bộ Công An.

Xuân Việt Nam gợi ý: hãy vẫn đến các điểm đã hẹn đúng giờ, nhưng nếu có dấu hiệu bị chặn bằng barie thì bà con hãy bình tĩnh di chuyển liên tục xung quanh địa điểm bị chặn để chờ nhau... chỉ khi số lượng đủ đông mới đồng loạt phất cờ và biểu ngữ ra khỏi người, đi thành đoàn lớn.

Chúc bà con biểu tình thành công!

Chúng tôi sẽ có thông báo thêm khi có tin tức mới...

(Blog Danoan2012)

!^_^! PHÁP - Thất nghiệp ở Pháp cao nhất từ 13 năm nay

Thứ năm 06 Tháng Mười Hai 2012
Pháp hiện có 2,826 triệu người thất nghiệp, mức cao nhất từ 13 năm nay.
Pháp hiện có 2,826 triệu người thất nghiệp, mức cao nhất từ 13 năm nay.
AFP PHOTO/FRANCOIS NASCIMBENI

Mai Vân
Theo số liệu của Viện Thống kê Insee công bố hôm nay 06/12/2012, tỉ lệ thất nghiệp ở Pháp đã mấp mé ngưỡng 10%, chính xác là 9,9% vào quý 3/2012. Nếu cộng thêm các lãnh thổ hải ngoại, nơi nạn thất nghiêp trầm trọng hơn thì tỉ lệ này lên đến 10,3%. Phải lần ngược về năm 1999, mới thấy một tỉ lệ thất nghiệp cao như thế.

Nếu tính theo số lượng người không có công ăn việc làm, Insee ghi nhận là nước Pháp hiện có 2,826 triệu người thất nghiệp. Đây là cách tính theo tiêu chuẩn của Tổ chức Lao động Quốc tế. Còn theo cách tính của riêng Bộ Lao động Pháp, thì con số này đã vượt qua ngưỡng 3 triệu người xin việc làm vào tháng 8 và tiếp tục tăng lên. Đến cuối tháng 10 đã có 3,3 triệu người không việc làm tại nước Pháp, bao gồm cả vùng lãnh thổ hải ngoại.
Điều đáng lo là nạn thất nghiệp lại cao nhất trong giới trẻ. Tỉ lệ này gia tăng từ năm ngoái, liên tiếp trong 4 quý liên tiếp để vượt mức 24%. Tính ra có cả thảy 671.000 thanh niên trong lứa tuổi 15 – 24 không có công ăn việc làm.
Trong bối cảnh kinh tế khó khăn hiện nay, tình trạng thất nghiệp được dự báo là sẽ tiếp tục nghiêm trọng thêm. Theo chiều hướng hiện nay, giới quan sát dự kiến là trong ba tháng tới đây, mức thất nghiệp tại Pháp có nguy cơ đạt đỉnh cao tuyệt đối của năm 1997 và 1994, với tỉ lệ lên đến 10,8%.
tags: Kinh tế - Pháp - Thất nghiệp

ĐIỂM BÁO: Vợ của Giải Nobel Hòa bình lại không có hòa bình

Thứ bảy 08 Tháng Mười Hai 2012
Bà Lưu Hà, vợ của ông Lưu Hiểu Ba, giải Nobel Hòa bình 2010 (REUTERS)
Bà Lưu Hà, vợ của ông Lưu Hiểu Ba, giải Nobel Hòa bình 2010 (REUTERS)

Minh Anh
Tại Trung Quốc, nhiều nhân vật có tiếng tăm đã ký một bản kiến nghị kêu gọi trả tự do cho ông Lưu Hiểu Ba, giải Nobel Hòa bình năm 2010. Cũng trong lúc này, vợ của ông cũng đang phải hứng chịu cảnh quản thúc tại gia. Liên quan đến chủ đề này, báo Libération có bài đề tựa hóm hỉnh « Tại Trung Quốc, không có hòa bình cho vợ của giải Nobel Hòa bình ».

Nhật báo Libération cho biết, vào hôm thứ năm 06/12/2012 vừa qua, sau khi đã thành công qua mắt được sự giám sát của các viên công an canh giữ tòa nhà, hai nữ ký giả của hãng Associated Press đã tiếp xúc được với bà Lưu Hà, vợ của ông Lưu Hiểu Ba, giải Nobel Hòa bình năm 2010, bị quản thúc tại gia kể từ cuối năm 2010.
Ngay khi nhìn thấy hai nữ nhà báo, bà Lưu Hà tuôn trào nước mắt, luôn miệng hỏi làm cách nào mà họ có thể vào được tòa nhà. Theo tâm sự của bà với hai cô ký giả, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho hậu quả của việc được trao giải Nobel, nhưng bà chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị cấm cửa, không được ra khỏi nhà.
Libération nhắc lại là ông Lưu Hi ểu Ba bị kết án 11 năm tù vào năm 2009 vì tội đã ký vào bản « Hiến chương 08 », một bản kiến nghị kêu gọi tôn trọng Hiến pháp Trung Quốc. Là một họa sĩ, nhà thơ và là nhiếp ảnh gia, bà đã bị cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Không điện thoại, không Internet, và bà chỉ được phép đi thăm chồng dưới sự tháp tùng của các viên công an. Thậm chí, bà Lưu Hà cũng không được hé một lời nào cho chồng biết về gia cảnh hiện tại của bà. Hôm qua, sau khi phát hiện ra sai sót của khoảng 40 viên công an tại chỗ, chính quyền đã tăng cường thêm nhân viên an ninh .
Theo Libération, cũng trong ngày thứ năm, tiếp nối lời kêu gọi trả tự do cho Lưu Hiểu Ba của 134 giải Nobel Hòa bình trên toàn thế giới đưa ra hôm thứ ba, 04/12/2012, khoảng 40 nhân vật nổi tiếng của Trung Qu ốc đã ký một bản kiến nghị đề nghị ông Tập Cận Bình trả tự do cho Lưu Hiểu Ba, cũng như các tù nhân khác bị giam giữ dưới tội danh chính trị hay tôn giáo.
Báo Libération lấy làm tiếc rằng ông Mạc Ngôn, Giải Nobel Văn học năm 2012 đã không tham gia ký bản kiến nghị. Thậm chí, khi đến Stockholm nhận giải hôm thứ năm rồi, ông cũng đã từ chối bày tỏ chính kiến về truờng hợp Lưu Hiểu Ba.
Libération thêm rằng, với tư cách là đảng viên và là quan chức cao cấp của Hội nhà văn Trung Qu ốc, ông Mạc Ngôn tuyên bố ủng hộ sự kiểm duyệt và cho là rất cần thiết.

Mỹ và Phương Tây thận trọng trước khủng hoảng Ai Cập

Tình hình bất ổn tại Ai Cập là chủ đề chính trên các trang báo Pháp cuối tuần. Trang nhất báo Libération chạy tựa « Ai Cập chống Ai Cập ». Bất chấp bài diễn văn của tổng thống Mohamed Morsi trên đài truyền hình hôm 06/12/2012 vừa qua, hàng ngàn người dân Ai Cập đã tụ tập trước dinh tổng thống vào ngày hôm qua 07/12/2012, lên án vị tổng thống Hồi giáo đầu tiên « lại nhấn chìm đất nước trong sự độc tài ».
Bài xã luận của tờ báo bình luận rằng dường như có « hai đất nước Ai Cập đang cùng tồn tại, một Ai Cập của Facebook và một của các thánh đường Hồi giáo, một Ai Cập của các phụ nữ tự do và một cho luật charia ». Tuy nhiên, Libération vẫn giữ vững niềm tin khi cho rằng « Cho đến hiện tại, hai mặt đối kháng đó cũng tồn tại chung được với nhau, dù có những khó khăn, những xung đột, nhưng vẫn tránh được một cuộc nội chiến ».
Còn theo nhận định của tờ Le Parisien – Aujourd’hui en France « cơn thịnh nộ của những người chống Morsi » phản ảnh cảm giác bị phản bội của những người tham gia phong trào cách mạng « Mùa xuân Ả rập » trước đây, góp phần làm sụp đổ chế độ độc tài Hosni Moubarak. Họ e sợ sẽ lại phát sinh một chế độ độc tài và mang đậm tính tôn giáo của vị tổng thống Hồi giáo Morsi. Tờ báo cảnh báo rằng, sau buổi cầu nguyện hôm qua, những người ủng hộ phe Hồi giáo Huynh đệ « đã lên tiếng » và căng thẳng đã « lên đến cao trào ».
Nghiêm trọng hơn, báo Le Figaro cảnh báo « Bạo động lại lan ra tại Ai Cập ». Tờ báo tự hỏi liệu « dưới chiêu bài ‘ổn định’, phương Tây từ lâu hay ủng hộ các chế độ mà giờ đây họ cho là độc tài. Liệu giờ đây họ có đến củng cố cho phe Hồi giáo cực đoan hay để rồi ‘mọi thứ thay đổi, nhưng thật ra chẳng có gì đổi thay? »
Le Figaro nhắc lại rằng Ai Cập là quốc gia Ả rập đông dân nhất và vì đó là quốc gia đã mở ra ngay từ những năm 1970, « con đường hòa bình với Israel ». Đây quả thật là điều khó xử cho phương Tây.

Hoa Kỳ cẩn trọng trước cái bẫy Ai Cập

Đồng quan điểm với Le Figaro, Libération cũng nhận định rằng « Hoa K ỳ thận trọng trước cái bẫy Ai Cập ». Trong khủng hoảng lần này, Washington đã giữ thái độ « trung lập ». Điều này được thể hiện rõ trong tất cả các lời bình luận công khai, vì Nhà Trắng luôn e ngại chuyện khơi dậy « chủ nghĩa bài Mỹ » nhất là ở những người thuộc phe Huynh đệ Hồi giáo.
Libération viết, sau khi tán dương Mohamed Morsi hết lời nào là « tỉ mỉ như một viên kỹ sư », « có sáng kiến », « trọng lời hứa »… giờ đây chính quyền Washington có lẽ đang quay trở lại vị trí « trung lập ». Ông Obama đã quá vội vã mở rộng cánh tay với « thế giới Hồi giáo » trong suốt quá trình « mùa xuân Ả rập », giờ đây một lần nữa Ai Cập lại đang đi ngược với ý muốn của Hoa K ỳ.
Câu hỏi đặt ra là liệu trong đợt khủng hoảng chính trị lần này tại Ai Cập, cũng có phần trách nhiệm của ông Obama, khi đã sai lầm tạo cho ông Morsi cảm giác rằng, sau những gì làm được trong vụ xung đột tại dải Gaza, ông ta có thể có được sự ủng hộ của Mỹ khi thực hiện bất cứ chuyện gì.
Theo phân tích của ông Wayne White , cựu chuyên gia tình báo của chính phủ, hiện là chuyên gia phân tích của Viện Trung Đông , nếu tổng thống Ai Cập có suy nghĩ như thế quả thật ông đã nhầm lẫn. Ông nói : « Morsi có lẽ đã không nhận thấy rằng Hoa K ỳ không chút tin tưởng ở ông như là đối với Moubarak ».
Giải thích cho thái độ trung lập của Washington lần này, ông William Quandt , cựu cố vấn của Nhà Trắng đưa ra giả thuyết “chúng ta đang dấn thân vào một cuộc chơi phức tạp. Ở đó, có khả năng quan đội đang đẩy ông Morsi đến chỗ thất bại, với hy vọng gậy ông đập lưng ông trong các kỳ bầu cử tiếp theo ».
Cũng theo ông William Quandt , thì quân đội vẫn còn là thế lực ảnh hưởng chính của Mỹ tại Ai Cập. Nếu đối với các sự kiện chính trị đang diễn ra, Hoa K ỳ cảm nhận không có nhiều ảnh hưởng, thì đối với giới quân sự điều đó lại trái ngược hoàn toàn. Đây là một mối quan hệ mà cả hai bên đều muốn lưu giữ. Bởi một lẽ rất hiển nhiên là « giới quân sự Ai Cập hiểu rất rõ họ sẽ nhận được viện trợ trang thiết bị từ phía Hoa K ỳ ».
Về điểm này, ông Wayne White còn nhấn mạnh thêm rằng giới quân sự Mỹ quan sát rất kỹ diễn biến tại Cairo. Bản thân họ cũng rất dè chừng ông Morsi. « Nếu như phong trào phản đối ông Morsi lan rộng hơn nữa, thì rất có thể họ cũng sẽ lật đổ ông ta như họ đã từng đối xử với Moubarak ».
Dân Pháp biểu tình phản đối hôn nhân đồng tính

« Kêu gọi chống hôn nhân đồng tính ngày càng gia tăng » là tít trên tờ nhật báo thiên hữu Le Figaro. Cuối tuần này, nhiều cuộc biểu tình sẽ diễn ra tại nhiều thành phố lớn của Pháp phản đối dự thảo luật hôn nhân đồng tính của chính phủ do đảng Xã hội lãnh đạo. Tờ báo còn dự đoán sẽ có một đợt « biểu tình khổng lồ » vào ngày 13/01/2013 sắp đến. Theo các dữ liệu do cảnh sát Pháp thu thập được, rất có thể ngày 13/01/2013 sắp đến, tại Pháp sẽ diễn ra một đợt « siêu biểu tình » trên toàn quốc chống lại dự thảo luật công nhận hôn nhân đồng tính.
Căn cứ vào các thông tin có được từ SNCF (hãng đường sắt quốc gia Pháp), từ các tập đoàn xe chở khách, các nhà tổ chức, các trang blog, mạng xã hội v.v… cảnh sát Pháp ước tính trong lần biểu tình sắp đến số người tham gia có thể lên đến một triệu người. Le Figaro cho rằng đây có thể sẽ là một đợt biểu tình lớn nhất kể từ năm 1984. Đợt biểu tình năm đó, diễn ra dưới thời ông François Mitterand , đã quy tụ đến 850 ngàn người nhằm ủng hộ hệ thống trường tư (chủ yếu là các cơ sở đào tạo giáo dục của Giáo hội).
Le Figaro cũng nhắc lại rằng trong đợt biểu tình phản đối hôn nhân đồng tính hôm 17/11/2012 vừa qua tại Paris đã có đến 70 ngàn người tham gia. Nếu đúng như dự đoán của Le Figaro, có lẽ một lần nữa ông François Hollande khó mà giữ được lời hứa của mình.

Tăng trưởng èo uột, nước Đức lo âu


Xuất khẩu, sản xuất công nghiệp giảm, thất nghiệp bắt đầu tăng trở lại là quang cảnh nền kinh tế Đức hiện nay. Ngân hàng trung ương Đức còn hạ thấp dự đoán tăng trưởng từ 1,6% xuống còn 0,4% cho năm 2013. Trong tình hình khủng hoảng kéo dài, nước Đức bắt đầu có dấu hiệu hụt hơi. Về chủ đề này, báo Le Figaro có bài nhận định đề tựa « Tăng trưởng èo uột, nước Đức lo âu ».
Tờ báo viết, nước Đức đã sai lầm khi nghĩ rằng mình được miễn dịch chống lại khủng hoảng. Giờ đây, khủng hoảng từ các nước láng giềng bắt đầu lan sang Đức. Trước tình hình lượng đơn đặt hàng công nghiệp và sản xuất giảm, cũng như xuất khẩu, các nhà kinh tế Đức e ngại rằng mức GDP sẽ bị thu hẹp lại trong quý tư này và tăng trưởng trong quý I năm 2013 sẽ rất ì ạch.
Giới chủ Đức bắt đầu tỏ ra bi quan. Nhiều tập đoàn dẫn đầu chỉ số Dax, chỉ số chứng khoán của Đức trên sàn giao dịch đã công bố kết quả doanh thu tụt giảm và các kế hoạch tiết kiệm kèm theo việc sa thải công nhân. Các hãng sản xuất xe ô-tô buộc phải bán tống bán tháo nhiều kiểu xe nhằm bù đắp cho lượng bán bị sụt tại châu Âu.
Tờ báo còn ghi nhận thất nghiệp một phần có hiện tượng tăng mạnh trở lại. Nhà sản xuất xe tải MAN thông báo cho nghỉ việc một phần vô thời hạn 5300 nhân viên kể từ ngày 14/01/2013. Bên cạnh đó, một khó khăn khác mà chính phủ Đức phải đối diện đó là kể từ năm 2014, chính phủ Đức phải triển khai một cơ chế đền bù vì giá điện tăng cho toàn bộ các ngành công nghiệp, do có liên quan đến việc cho ngưng hoạt động tất cả các lò phản ứng hạt nhân. Như vậy, Đức mới bảo tồn được tính cạnh tranh và tránh được tình trạng di dời nhà xưởng. Tổng cộng có tất cả đến 13 lãnh vực trong đó có ngành nhôm, thép, đồng, giấy… những ngày tiêu hao nhiều năng lượng.
tags: Châu Á - Nobel - Trung Quốc - Điểm báo