Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

HOA KỲ - NGA - Trước phản ứng của Mỹ, Nga cân nhắc cho Snowden tị nạn

Thứ bảy 13 Tháng Bẩy 2013
Cư dân mạng theo dõi trực tiếp cuộc họp báo của Edward Snowden tại sân bay thủ đô Nga (AFP)
Cư dân mạng theo dõi trực tiếp cuộc họp báo của Edward Snowden tại sân bay thủ đô Nga (AFP)

Thụy My
Sau khi cựu nhân viên tình báo Mỹ Edward Snowden hôm qua 12/07/2013 xin tị nạn tại Nga trong khi chờ đợi đi đến được các nước Mỹ la tinh, Nga sẽ phải quyết định về việc này. Vấn đề Snowden chắc chắn có nguy cơ làm ảnh hưởng thêm quan hệ hiện đang không mấy êm thắm giữa Nga với Hoa Kỳ.

Người đã tiết lộ tài liệu mật về chương trình giám sát của Cơ quan An ninh Quốc gia Hoa Kỳ, đang bị kẹt tại khu vực quá cảnh của sân bay Cheremetievo, Matxcơva từ ngày 23/06/2013 đến nay, hôm qua đã mời 13 nhân vật tên tuổi của Nga đến để nhờ giúp đỡ xin tị nạn chính trị. 
Sau cuộc gặp gỡ đặc biệt này, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã gọi điện thoại cho người đồng nhiệm Nga Vladimir Putin « để trao đổi về một số vấn đề, trong đó có tình hình vụ Snowden » - theo như Điện Kremli cho biết hôm nay. Trước đó, Nhà Trắng đã yêu cầu Matxcơva không nên « cung cấp diễn đàn tuyên truyền » cho Edward Snowden, người đang bị Hoa Kỳ truy nã vì tội gián điệp, bằng cách cho phép Snowden hiện diện trên lãnh thổ Nga. 
Từ Washington, thông tín viên Jean-Louis Pourtet của RFI tường trình : 
« Hoa Kỳ không hề hài lòng về việc Edward Snowden có thể tiếp các luật sư và các nhà hoạt động nhân quyền tại sân bay Matxcơva để biện hộ cho trường hợp của mình và loan báo sẽ xin tị nạn tại Nga, ít nhất là tạm thời. Phản ứng của chính quyền Mỹ là kêu gọi Matxcơva nên bác yêu cầu của chuyên gia vi tính này. Jey Carney, phát ngôn viên Nhà Trắng tuyên bố : 
‘Tôi chỉ muốn nói rằng, cung cấp một diễn đàn tuyên truyền cho ông Snowden là đi ngược lại với tuyên bố trước đây của chính quyền Nga : Matxcơva giữ thái độ trung lập, và không hề kiểm soát về sự hiện diện của ông ta tại sân bay. Điều này cũng không phù hợp với những cam kết của Nga, theo đó Matxcơva không muốn ông Snowden làm tổn hại đến lợi ích của Mỹ’. 
Tổng thống Obama đã trao đổi qua điện thoại với ông Vladimir Putin, cuộc điện đàm này được dự trù trước khi có việc Edward Snowden xin tị nạn tại Nga. Nội dung của cuộc nói chuyện điện thoại không được tiết lộ, nhưng đề tài trên đây chắc chắn đã được nêu ra. Vấn đề được các chuyên gia Mỹ đặt ra là : Liệu Putin có sẵn sàng làm tổn hại mối quan hệ vốn đã không mấy tốt đẹp với Hoa Kỳ, để « giải cứu binh nhì Snowden » hay không ».
tags: Hoa Kỳ - Nga - Quốc tế - Theo dòng thời sự

PHÁP - TÀI CHÍNH - Rủi ro tài chính : Pháp mất 3 chữ A của Fitch

 Thứ bảy 13 Tháng Bẩy 2013

Thanh Hà
Sau Standard & Poor's và Moody’s, đến lượt Fitch hạ điểm tín nhiệm đối với nước Pháp từ mức cao nhất là AAA, rơi xuống còn AA+. Tăng trưởng yếu kém, thất nghiệp gia tăng là những lý do khiến Pháp bị tuột hạng. Tuy nhiên viễn cảnh kinh tế của Pháp vẫn được coi là « ổn định ».

Ngày 12/07/2013 Fitch Ratings hạ điểm tín nhiệm của Pháp xuống một nấc, với lý do « sản xuất và dự báo kinh tế thấp hơn nhiều so với dự kiến, tỷ lệ thất nghiệp cao nhất từ 15 năm qua, lên tới 10,9 % trong tháng 5/2013 ».
Ngoài ra, Fitch cho là các dự báo tăng trưởng của chính phủ Pháp quá lạc quan. Vào lúc Paris chờ đợi GDP tăng 0,1% vào năm nay, thì Fitch cho rằng kinh tế của Pháp trong năm 2013 chẳng những không tăng mà còn bị giảm tới 0,3 %. Nhìn đến bội chi ngân sách thì cơ quan thẩm định tài chính này cho rằng, ngân sách của nhà nước Pháp sẽ bị thâm hụt trên 3% GDP và đến cuối nhiệm kỳ của tổng thống Hollande vào năm 2017, tỷ lệ đó sẽ được giảm xuống còn là 1 %. Mức tiêu thụ nội địa yếu kém, sức cạnh tranh của các doanh nghiệp có chiều hướng giảm sụt … , là những yếu tố khiến Fitch thu hồi lại ba chữ A dành cho nước Pháp từ trước tới nay.
Vào tháng 1/2012, Standard & Poor's là cơ quan thẩm định về mức độ rủi ro tài chính quốc tế đầu tiên gạt nước Pháp ra khỏi câu lạc bộ các quốc gia được coi là « an toàn nhất ». Đến tháng 11 cùng năm, Paris để mất ba chữ A trong bảng xếp hạng của Moody’s, nhưng vẫn giữ được lòng tin của Fitch.
Xét về tác động của việc nước Pháp không còn giữ được điểm tín nhiệm ở mức cao nhất của cả ba cơ quan thẩm định tài chính quốc tế, các nhà phân tích cho rằng, may mắn thay cho nước Pháp, là lãi suất tín dụng mà Paris phải trả sẽ không có nguy cơ tăng lên.
Theo chính giải thích của Fitch, thứ nhất, các nền tảng kinh tế của Pháp vẫn được coi là « ổn định ». Thứ hai, do Pháp là một những quốc gia có nền tảng tài chính chắc chắn nhất trong khối euro. Pháp hiện đi vay với lãi suất thấp gần như kỷ lục. Bằng chứng là vào lúc các tin đồn đang rộ lên về khả năng Paris bị hạ điểm tín nhiệm, thì lãi suất tín dụng dài hạn 10 năm mà các nhà đầu tư quốc tế cho Paris vay đã giảm xuống chỉ còn 2,193 %.

tags: Kinh tế - Pháp - Tài chính

PHÁP - TAI NẠN - Tai nạn xe lửa gần Paris : 6 người chết, 30 người bị thương

Thứ bảy 13 Tháng Bẩy 2013
Chiếc xe lửa bị trật đường ray tại ga Brétingy-sur-Orge
Chiếc xe lửa bị trật đường ray tại ga Brétingy-sur-Orge
Reuters

Thanh Phương
Ít nhất 6 người đã thiệt mạng hôm qua, 12/07/2013, khi chiếc xe lửa tuyến đường Paris-Limoges bị trật đường ray ở ga Brétigny-sur-Orge, ngoại ô phía Nam Paris. Đây là tai nạn xe lửa nghiêm trọng nhất tại Pháp từ 25 năm nay. Theo điều tra sơ bộ của Công ty đường sắt quốc gia Pháp SNCF, dường như một mảnh kim loại trong bộ bẻ ghi đường sắt đã bị hỏng, cho nên đã khiến xe lửa trật đường ray.

Chiếc xe lửa tuyến Paris-Limoges chở theo khoảng 370 hành khách. Đến khoảng 17h14 phút, giờ Paris, hôm qua, không hiểu lý do vì sao bốn toa của xe lửa này đã bị trật đường ray, trong đó ba toa bị lật. Các toán cứu hộ đã làm việc suốt đêm qua để tìm thêm các nạn nhân có thể còn bị kẹt trong các toa tàu này.
Theo thống kê tạm thời, đã có 6 người chết và 30 người bị thương, trong đó có 8 người bị thương nặng. Đến tận nơi xảy ra tại nạn tối hôm qua, tổng thống Pháp François Hollande cho biết là việc nhận dạng thi thể các nạn nhân sẽ mất rất nhiều thời gian.
Các hành khách và nhân chứng mô tả những cảnh tượng hãi hùng. Một hành khách 57 tuổi nói với AFP rằng ông ta phải bước qua xác một người bị đứt đầu để thoát ra khỏi toa tàu. Một hành khách lúc đó đang đứng trên ga Brétigny-sur-Orge chờ xe lửa về Paris kể lại : « Tôi thấy rất nhiều người bị thương trong toa tàu, nhiều phụ nữ và trẻ em kẹt trong toa tàu. Mọi người kêu gào thảm thiết. Một người đàn ông mặt đầy máu ».
Nguyên nhân của tai nạn xe lửa nghiêm trọng này là do đâu ? Nhiều câu hỏi đang được đặt ra : Do cơ sở hạ tầng quá cũ kỹ hoặc bánh xe lửa bị hỏng ? Đây là một hành động phá hoại hay là lỗi con người ? Theo phát ngôn viên Bộ Nội vụ Pháp, còn quá sớm để tìm ra lời giải đáp.
Tin giờ chót cho biết, theo điều tra sơ bộ của Công ty đường sắt quốc gia Pháp SNCF, dường như một mảnh kim loại trong bộ bẻ ghi đường sắt đã bị hỏng, cho nên đã khiến xe lửa trật đường ray.
Trước mắt, Bộ trưởng Giao thông Frédéric Cuvillier đã loại trừ khả năng là chiếc xe lửa gặp nạn đã chạy quá nhanh, vì vận tốc của nó lúc đó chỉ là 137km/giờ, tức là dưới vận tốc tối đa cho phép ( 150km/giờ ). Chở theo khoảng 370 hành khánh, xe lửa cũng không bị quá tải. Trước đó nửa tiếng đồng hồ, một chiếc xe lửa khác cũng đã chạy qua ga này nhưng không có vấn đề gì.
Số nạn nhân tai nạn khủng khiếp này lẽ ra còn cao hơn nhiều, vì tài xế xe lửa gặp nạn đã nhanh trí kéo còi báo động để các tàu khác đang lưu thông trong khu vực này dừng lại hết.
Đây là tai nạn xe lửa nghiêm trọng nhất tại Pháp kể từ tai nạn tại ga Lyon ở Paris năm 1988 khiến 68 người chết.

tags: Pháp - Tai nạn - Xe lửa

Không đau không phải là người Việt Nam!

Tầu cá Việt Nam bị đập nát, ngư dân bị đánh. Ảnh Vnexpress
Tầu cá Việt Nam bị đập nát, ngư dân bị đánh. Ảnh Vnexpress

Sau khi lướt qua một vài trang web để tim kiếm thông tin, tôi dừng lại trên Dân Làm Báo và lòng đau như cắt khi thấy hàng loạt các bài viết đã đưa tin về việc tàu 306 của Trung Quốc “Đối xử nhân đạo với ngư dân lao động hòa bình trên biển” bằng cách đập phá tàu và cướp hết hải sản và một số thứ khác, đánh người ngất xỉu, chặt cờ đỏ sao vàng….
Tôi không thể cầm lòng mà phải thốt lên: Lũ khốn nạn! Lũ khốn nạn ở đây tôi không chỉ dùng đối với những tên cướp Trung Quốc, mà nó bao gồm tất cả những kẻ suốt ngày rêu rao “vàng với tốt “ Là “ Hòa Bình Hợp Tác, Là anh em láng giềng là đồng chí…

Nói tóm lại là cái chủ nghĩa cộng sản và những kẻ đang lợi dụng nó để làm hại tổ quốc Việt Nam của tôi! Tôi giật mình và nhớ lại chỉ vài tháng nay thôi hết từ “Lòng tin chiến lược” được thủ thướng Nguyễn Tấn Dũng nhắc đi nhắc lại nhiều lần tại Đối thoại Shangri-La lần thứ 12, rồi việc chủ tịch Trương Tấn Sang thăm Trung Quốc vừa qua với 29 lần nhất trí trong đó có vấn đề Vịnh Bắc Bộ. Có phải chăng cái “lòng tin chiến lược” của Thủ tướng Dũng là đây? Hay đây là “thành tích” ngoại giao của chủ tịch Trương Tấn Sang trong chuyến công du vừa qua của ông tại Trung Quốc? Hoặc đây là kết quả của “Đối thoại chiến lược quốc phòng Việt Nam – Trung Quốc lần 4″ của thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh? Mà trong đó ông đã nêu năm hướng hợp tác cụ thể: “hợp tác công tác Đảng, công tác chính trị trong quân đội hai nước; tăng cường trao đổi thông tin giữa các cơ quan chiến lược hai bên để đánh giá đúng tình hình; lấy đối thoại chiến lược quốc phòng cấp thứ trưởng để đánh giá tình hình, đưa ra các giải pháp hợp tác có hiệu quả; tăng cường hợp tác giữa hải quân, cảnh sát biển hai nước; sử dụng đường dây nóng giữa tư lệnh hải quân hai nước để trao đổi thông tin cần thiết”.
Tôi thấy vừa đau vừa nhục mặc dù những ngư dân Việt Nam kia không phải là họ hàng ruột thịt của tôi, nhưng họ là người Việt Nam là đồng bào của tôi, họ là hình ảnh của tất cả người Việt Nam trên vùng biển vùng trời Việt Nam.
Tôi không hiểu sao mà vẫn có rất nhiều người Việt Nam có thể dửng dưng trước những nỗi nhục nhã của tổ quốc như vậy? Tuy đây không phải là lần đầu tin tàu Trung Quốc có thái độ, hành vi tấn công tàu cá Việt Nam; nhưng lần này mức độ tàn bạo hơn và nó xảy ra sau những sự kiện ngoại giao của các lãnh đạo Việt Nam liên quan tới mối quan hệ Việt Trung và tình hình trên Biển Đông.
Chúng ta thấy rằng không thể nào sử dụng giải pháp ngoại giao giữa Việt Nam – Trung Quốc về tình hình Biển Đông được nữa mà lúc này các lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam nên thừa nhận với nhân dân rằng mình đã bất lực, hãy vì nỗi đau của toàn dân tộc, vì sự toàn vẹn lãnh thổ mà kêu gọi toàn dân xuống đường chống Trung Quốc xâm lược, (nếu như Đảng còn muốn giành lại cho mình chút danh dự vì các ông cũng là người Việt). Nếu không hãy học tập Philippines đưa vụ việc này ra diễn đàn Quốc tế để hy vọng tạo thêm sức mạnh cho Việt Nam. Đừng vì quyền bính tạm thời của đảng mà tiếp tục cúi đầu trước Trung Cộng để chuốc lấy nỗi nhục muôn đời con cháu.
Khi người dân xuống đường biểu tình chống Trung Quốc thì các ông bắt bớ đàn áp vì cho rằng đảng và nhà nước sẽ giải quyết bằng con đường ngoại giao… các ông cho rằng việc biểu tình chỉ làm cho tình hình phức tạp thêm.
Vậy nay các ông giải quyết bằng con đường ngoại giao đã đạt kết quả gì? Sao người dân bị đánh bị cướp, quốc thể bị sỉ nhục thì các ông ngồi trơ mặt ra không có động thái nào? Hay lại chạy sang Trung Quốc để xin họ đối xử nhân đạo với ngư dân, để rồii sau mỗi lần được “Đối xử nhân đạo” như cách vừa rồi thì không còn ai dám ra khơi và vậy là Trung Quốc thoải mái tung hoành trên vùng Biển của tổ quốc chúng ta?
Đây là nỗi đau của toàn dân tộc Việt! Vậy nếu đảng cộng sản Việt Nam hèn đầy và khiếp nhược không dám bảo vệ người dân và sự toàn vẹn lãnh thổ thì hỡi những ai còn coi mình là người dân Việt, trước nỗi đau của tổ quốc mình chúng ta hãy cùng nhau đoàn kết xuống đường đồng loạt biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, nếu chúng ta dửng dưng không hành động gì thì với đà này chẳng bao lâu nhà cửa, vợ con của chúng ta và ngay cả con người cũng sẽ trở thành tài sản của Tàu cộng mà thôi!
Thanh Hóa ngày 12/7/2013
Nguyễn Trung Tôn

Share This Post(Visited 56 times, 56 visits today)
This entry was posted in Quan Điểm và Bình Luận and tagged , . Bookmark the permalink.

One Response to Không đau không phải là người Việt Nam!

avatar Bích-Liên says:
Chủ-tịch nước Trương Tấn-Sang đã qua Bắc-Kinh trong cuối tháng 6 vừa qua, thực-sự chẳng có xin được sự nhẹ tay của lực-lượng hải-giám và ngư-chính của Trung-Quốc. Thương-thảo trong hòa-bình trên mọi vấn-đề của Trung-Việt đều “nhất trí”, vậy mà ngày 7 tháng 7 lại có việc tàu ngư-chính mang số 306, đánh phá tàu cá của Việt-Nam.
Chủ-tịch nước Trương Tấn-Sang là một tên tổ nói láo. Sự that thì chẳng phải như vậy. Kỳ này, chủ tàu cá Việt-Nam bị nạn nói đích-danh là tàu Trung-Quốc, chứ không phải là “tàu lạ”, nhưng cả giới hành-pháp và ngoại-giao của Việt-Nam lại im như thóc. Hèn và nhục cho bè-lũ Việt-cộng biết bao!

Chế độ nào giải Trung thoát Hán? - Thơ: TS Trần Nhơn (Danlambao)

Chế độ nào giải Trung thoát Hán?

 
 
 
 
 
 
Chế độ - sản phẩm của khế ước
Quyền nhân dân làm chủ tác thành.
Phản bội dân, đầu hàng xâm lược,
Chế độ là uế phẩm hôi tanh!
Bất luận chế độ gọi tên chi,
Đội mũ mang râu, nhãn mác gì,
Nhốt sự thật, bỏ tù pháp luật,
Phải hạ cờ, cuốn gói ra đi!

Chế độ ra đi, người ở lại:
Tầng lớp tinh hoa, biết dại khôn,
Bất đắc dĩ làm điều khôn dại,
Vì “miếng cơm manh áo” sinh tồn.

Trừ thiểu số “côn đồ chính trị”
Rước voi giày mả tổ cầu vinh,
“Người ở lại” đa mưu túc trí:
Chủ lực quân tái thiết “triều đình”.

Triệu người lớn lên từ chế độ,
Tin Đảng vì Tổ quốc, nhân dân.
Từ khi tường Berlin sụp đổ,
Bức màn sự thật vén lên dần.

Bớt “ngu lâu”, bốc đồng “tự sướng”,
Đảng nhận ra hệ thống lỗi lầm.
Phải thay đổi “Đảng vi tối thượng”,
Trở thành “người đầy tớ nhân dân”.

Nhưng rồi Đảng đổi lui, đổi tới,
Đổi cũ, đổi mới, đổi vòng quanh.
Tư bản đỏ sân nhà thủ lợi,
Dịch quan liêu tham nhũng hoành hành.

Quả đấm thép tập đoàn tan chảy,
Quốc doanh chủ đạo trật đường ray.
Nhóm lợi ích, đại gia tháu cáy,
Doanh nghiệp vừa và nhỏ trắng tay.

Bởi nói vậy mà không phải vậy,
Chấn hưng toàn trị, phế quyền dân.
Tay củ cà rốt, tay cầm gậy,
Đảo lộn cương thường, thiện - mỹ - chân.

(Số ít người trong Bộ Chính trị
“Kiên định” đè đầu cưỡi cổ dân.
Thiểu số nhưng luôn giành ưu thế!?
“Đổi mới” thành “đổi cũ” loanh quanh.)

Chuyện thường ngày trung ương, tỉnh, huyện,
Chính quyền đối lập với công nông.
Xã hội vào thời “cùng tất biến”,
Đợi đến khi nào “biến tất thông”?

Ngày xưa “ra ngõ gặp anh hùng”,
Nay chỉ thấy “chí tư vô công”.
Sống gấp gáp, xô bồ, chụp giật,
Luật rừng biến rừng luật bằng không.

Phải bẻ gãy kim cô Bắc thuộc,
Độc tài toàn trị hậu Lê – Mao.
Tháo cạm bẫy “chữ vàng”, “bốn tốt”,
Đại quy Trí Dũng dẹp binh đao.

Còn tươi màu mực với thời gian,
Thư tịch, sắc phong... chứng cứ vàng:
Hải Nam là cực nam Đại Hán,
Hoàng, Trường Sa: quốc đảo Việt Nam! 

Loài người tiến bộ đứng bên ta, (1)
Nhiều bản đồ gốc Hoàng,Trường Sa,
Bạn bè quốc tế đang lưu giữ,
Dán mồm cẩu tặc hết lu loa. 

Mở mặt trận chiến tranh nhân dân,
Mười vạn ngư thuyền cảm tử quân.
Bám biển giữ vẹn toàn lãnh hải 
Noi gương Tàu Không Số anh hùng.

Giặc “mười sáu chữ lừa, bốn đểu”
Đến biển nhà, ngư phủ ra tay. 
Hợp đồng quân chính qui tinh nhuệ,
Ắt xua tan hải tặc cướp ngày!

Sợ “đánh” khó hòa “đàm” thắng lợi,
Giặc Tàu Ô mềm nắn, rắn buông.
Ngàn vạn Yết Kiêu đang đón đợi
Cắt lưỡi bò chín khúc vĩ cuồng!

(Dễ gì tìm sức mạnh đàm phán 
Nơi sắc phong, thư tịch, bản đồ...! 
Chưa đấm cho sứt đầu mẻ trán,
Hán Mao còn ôm mộng Giang Hồ!)

Dân có thể cầm đèn chạy trước,
Khi Đảng còn chưa tỉnh cơn mơ?
Dân sôi sục biểu tình yêu nước,
Đảng lần chần cho đến bao giờ?

Chế độ nào giải Trung thoát Hán?
Nhà nước văn minh trọng pháp quyền.
Theo mô hình đa nguyên đa đảng
Hồ Chí Minh kiến tạo đầu tiên. (2)

Hán tặc mừng Ngu Việt độc tài,
Dễ luồn dây buộc chặt ghế ngai.
Lo Đại Nam pháp quyền dân chủ,
Thái thú Việt gian sẽ rớt đài.

Bọn cơ hội a dua toàn trị,
Ném bùn lên “cờ Đảng quang vinh”.
Kẻ tiểu nhân rung đùi đắc chí,
Quân tử buồn thế thái nhân tình.

Đừng đưa “chế độ” ra hù dọa,
“Chế độ” cũng từ dân mà ra.
Đảng hỏng, chế độ thành sa đọa,
Trước nhân dân Đảng phải hầu Tòa!

Lãnh đạo không nghe lời nói thẳng,
Sẽ phải chui ống cống, ống đồng. 
Khóa chặt cửa chỉnh phong, chỉnh đảng,
Trăm năm về lại vạch số không!


_____________________________________

(1) Kể cả nhân dân Trung Quốc, đăc biệt là các học giả như Lý Lệnh Hoa
hay ký giả như Chu Phương (BTV Tân Hoa xã) 

(2) Hồ Chí Minh: “... Anh em hỏi: Ở nước ta có Đảng Lao động, lại có Đảng Dân chủ, Đảng Xã hội; Đảng Lao động thì đã rõ. Còn Đàng Xã hội, Đảng Dân chủ thì làm gì? Có cần nữa không? Cần lắm. Đảng Xã hội tổ chức, giáo dục anh em trí thức. Đảng Dân chủ tổ chức, huấn luyện tư sản dân tộc, tiểu thương, tiểu chủ...

Câu hỏi ấy có thể có mấy ý nghĩa: Bây giờ đã có Đảng Lao động thời nhập lại làm một, cùng làm cách mạng? Đảng Lao động muốn hất mình đây?

Nghĩ như thế đều không đúng. Bao giờ Đảng Lao động cũng cố sức giúp đỡ các Đảng anh em để cùng tiến bộ, kháng chiến, kiến quốc” (Hồ Chí Minh về công tác giáo dục lý luận chính trị, tr. 170, Nxb. Chính trị quốc gia, năm 2007). 

RFA: Từ thoái đảng đến bỏ đảng

“Thằng ấy tuy nó là đảng viên, nhưng mà nó tốt”

“Lý do bỏ đảng thì có nhiều như mưu sinh, sức khỏe, hoàn cảnh gia đình v.v… và một lý do nữa là vấn đề về tư tưởng đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản, chán ngán với hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền. Hiện tượng bỏ đảng là không ít, nhưng chủ yếu là bỏ theo hình thức không công khai, mà phải nại một lý do gì cho hợp tình, hợp lý, đơn giản hơn là âm thầm không đi sinh hoạt nữa. Cũng có một số người dám viết đơn ra khỏi đảng vì lý do tư tưởng, nhưng để công khai lên mạng thì thực tế chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Một nghịch lý, tuy Đảng rất đông thành viên nhưng nó đã mất lý tưởng, đại đa số đảng viên đã xa rời Cương Lĩnh của Đảng do chính họ viết ra. Đảng viên vào đảng Cộng sản bây giờ là động cơ cá nhân để thăng quan tiến chức, có mác đảng viên để yên ổn làm ăn.” - Nguyễn Chí Đức

*

Anh Vũ (RFA) - Trên thực tế, đã có nhiều nguyên nhân khiến một bộ phận không nhỏ các đảng viên của đảng CSVN đã từ bỏ đảng dưới hình thức âm thầm hoặc công khai. Sự thật của vấn đề này ở Việt Nam đang diễn ra thế nào thế nào?

Không còn vì dân, vì nước?

Ở Việt Nam, việc đảng viên đảng CSVN bỏ sinh hoạt đảng và dẫn tới bỏ đảng đang là một hiện tượng xã hội có xu hướng phổ biến đáng quan tâm. Những người từ bỏ đảng CSVN đều có một tâm tư chung, đó là kể từ lúc tự nguyện đứng vào hàng ngũ đảng Cộng sản, đến khi tự rút ra khỏi đảng là một quá trình chuyển biến nhận thức.

Cùng với thời gian, tư tưởng của rất nhiều đảng viên Cộng sản cũng dần thay đổi, từ nhận thức bằng cảm tính sang nhận thức bằng lí trí. Nhưng một phần lớn là họ chịu tác động của quá trình chuyển biến của đảng CSVN. Đó là đảng CSVN từ chủ trương vì dân, vì nước trước kia sang chủ trương bằng mọi giá chỉ vì duy trì sự tồn tại của đảng hiện nay.

Ông Nguyễn Hồng Bích từng là một cựu chiến binh, đảng viên đảng CSVN nhưng đã bỏ đảng một cách âm thầm năm 1992 cho biết:

“Tôi là Nguyễn Hồng Bích, đi bộ đội ngày 4 tháng 3 năm1983, thuộc trung đoàn 612 Bộ Tư lệnh Thông tin – Liên lạc. Tôi tham gia vào đảng năm 1986 , trải qua một thời gian thì tôi biết rằng thực sự tôi không thích. Đến lúc tôi chuyển ngành, năm 1992 thì tôi rút. Tức là tôi là đảng viên đảng Cộng sản, nhưng khi tôi chuyển ngành về thì chế độ đảng tôi không lấy. Tôi về bằng các hồ sơ khác, nhưng đảng thì tôi không sinh hoạt.”

Lý do bỏ đảng thì có nhiều, có thể khác nhau nhưng tựu chung là không ngoài vấn đề về tư tưởng của mỗi đảng viên. Phần lớn đảng viên bây giờ đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản và chán ngán hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền. Trước thực tế hiện nay, việc vào đảng bây giờ là động cơ cá nhân để thăng quan tiến chức, do vậy các đảng viên không có điều kiện để làm quan thì sinh ra chán đảng và bỏ đảng một cách âm thầm. Cũng có một số người dũng cảm thì họ dám viết đơn ra khỏi đảng công khai và nói rõ với lý do tư tưởng.

Ông Nguyễn Chí Đức một kỹ sư, đảng viên đảng CSVN từng công tác ở Bưu điện Hà nội, đã tự nguyện viết đơn xin ra đảng cho chúng tôi biết:

“Lý do bỏ đảng thì có nhiều như mưu sinh, sức khỏe, hoàn cảnh gia đình v.v... và một lý do nữa là vấn đề về tư tưởng đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản, chán ngán với hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền. Hiện tượng bỏ đảng là không ít, nhưng chủ yếu là bỏ theo hình thức không công khai, mà phải nại một lý do gì cho hợp tình, hợp lý, đơn giản hơn là âm thầm không đi sinh hoạt nữa. Cũng có một số người dám viết đơn ra khỏi đảng vì lý do tư tưởng, nhưng để công khai lên mạng thì thực tế chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Một nghịch lý, tuy Đảng rất đông thành viên nhưng nó đã mất lý tưởng, đại đa số đảng viên đã xa rời Cương Lĩnh của Đảng do chính họ viết ra. Đảng viên vào đảng Cộng sản bây giờ là động cơ cá nhân để thăng quan tiến chức, có mác đảng viên để yên ổn làm ăn.”

Lễ khai mạc Đại hội lần thứ 11 của Đảng Cộng sản Việt Nam tại Hà Nội ngày 12 tháng 1 năm 2011. AFP PHOTO / HOANG DINH Nam. 

Nhiều đảng viên trước đây nhận thức rằng "đảng CSVN là đảng của giai cấp công nhân, nhân dân lao động" và họ đã từng nhiệt thành phấn đấu hết mình vì những khẩu hiệu đó. Nhưng quá trình tham gia sinh hoạt đảng và những thực tế của cuộc sống, đã làm cho họ thất vọng. Trong nội bộ đảng, tuy đảng viên số lượng đông, nhưng đảng viên trung thực và dám bảo vệ lẽ phải còn quá ít, phần lớn an phận, không dám đấu tranh. Người dám đấu tranh bảo vệ lẽ phải, thì bị cô lập, bị quy chụp, trả thù.

Về vấn đề này, một đảng viên, cựu chiến binh ở Văn Giang, Hưng yên đã không dấu được bức xúc khi cho biết “Tôi từng tham gia 3 chiến dịch lớn, Mậu thân 68, năm 72, chiến dịch Buôn Mê thuột và tôi bị thương. Không dám nói xấu đảng, nhưng cảm thấy cái sinh hoạt (đảng) không đấu tranh mạnh dạn, bất công, cứ dung túng cho nhau, chán. Nói thật, tôi chỉ hỏi trong sạch đâu mà trong sạch? Trong sạch thì lấy đâu ai bỏ (đảng), kể cả lão thành cách mạng họ cũng bỏ. Nếu tôi có con vào đảng, bây giờ bắt tôi bán ruộng, thì tôi chỉ hỏi “Vào đảng, đảng có bắt chúng tôi bán ruộng, mà bán cho tư nhân đấy?” 

Giữ quyền lực bằng mọi giá

Không chỉ thế, mà những đảng viên bỏ đảng vì họ đã nhận thấy động lực của hàng ngũ lãnh đạo đảng CSVN đã không phải vì quyền lợi của nhân dân, mà vì quyền lợi cá nhân của họ là trên hết và nhân dân chỉ là đối tượng để đảng lợi dụng. Như ông Nguyễn Chí Đức cho biết:

“Chỗ làm việc của tôi gần Ủy ban Nhân dân thành phố Hà nội, tôi thường hay thấy dân oan ở lân cận đấy. Hình ảnh này đập vào mắt mình, hết năm này qua năm khác, tôi không hiểu sao trong khi chủ thuyết Cộng sản tôn vinh giai cấp nông dân, công nhân là hạt nhân nòng cốt mà thấy dân oan la liệt như thế là mình cũng phải suy tư. Từ những tệ nạn tiêu cực đây đó và nhất là nhìn vào hàng ngũ lãnh đạo Đảng, tôi cảm thấy động lực của họ không phải vì quyền lợi của người lao động mà vì quyền lợi cá nhân trước hết. Tất cả những điều mắt thấy, tai nghe này khiến tôi càng chán đảng Cộng sản thêm.”

Cho dù đảng CSVN có tới gần bốn triệu đảng viên, song hầu hết các đảng viên của họ đã đánh mất lý tưởng và đại đa số đảng viên đã xa rời cương lĩnh, tôn chỉ của đảng. Và từ trước đến nay, đảng CSVN muốn dùng mọi cách để duy trì độc tài và giữ quyền lực bằng mọi giá. Việc đó đã dẫn tới tình trạng mất dân chủ, không chỉ trong xã hội, mà kể cả trong đảng.

Về việc này, ông Nguyễn Duy Ninh một cựu chiến binh ở xã Nam Sơn , huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, vào đảng năm 1972, đến năm 1992 cũng bỏ sinh hoạt đảng cho biết:

"Dân chủ là người dân làm chủ chiếu theo cái Hiến Pháp và Pháp Luật. Đúng như thế chứ không phải Hiến Pháp làm thế này mà bên kia cái thực hiện lại làm cách khác. Người ta dùng mọi cái biện pháp này, cái gọi là biện pháp thực chất là thủ đoạn. Ép người ta chỗ này, ép người ta chỗ kia thì buộc người ta phải là theo nhưng thế không thể được".

Với những đảng viên đảng CSVN chân chính, khi ra nhập đảng CSVN họ mang trong mình những hoài bão và lý tưởng tốt đẹp với mục đích cống hiến sức lực của mình cho dân tộc và đất nước. Nhưng thực tế đã cho họ thấy, đảng CSVN đã và đang phản bội chính bản thân mình và phản bội các đồng chí của họ. Vì vậy, bây giờ từ bỏ đảng CSVN, chính là cách để mỗi người tự làm trong sạch mình, để người dân có thể tôn trọng nhân cách của bản thân họ, một khi nếu họ còn là người tốt.

Không phải tự nhiên mà hiện nay, chuyện người dân trên cả nước luôn nhìn đảng CSVN nói chung và các đảng viên Cộng sản nói riêng với cái nhìn không mấy thiện cảm. Với bằng chứng, chúng ta luôn nghe thấy người dân nói ra điều cay đắng rằng “Thằng ấy tuy nó là đảng viên, nhưng mà nó tốt”, đây là hiện tượng phổ biến. Điều đó là một điều sỉ nhục đối với những con người có nhân cách và lòng tự trọng.

Ai bảo vệ ngư dân? - Tác giả: Nguyễn Văn Tuấn

|
taucalyson
Cứ mỗi lần ngư dân của mình bị bọn hải giám của Tàu tấn công và cướp bóc, câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu tôi: chẳng lẽ chẳng có ai bảo vệ ngư dân? Mới ngày hôm kia, một đám hải quân trong chiếc tàu gọi là “hải giám” của chúng đánh đập ngư dân ta, đập phá và ăn cướp ngư cụ, và còn chặt cột cờ. Hành động chặt cột cờ rõ ràng là một sự khiêu chiến. Chợt nhớ hôm nào có ngư dân bảo vệ lá cờ và sau này được trao huy hiệu. Không biết những người theo chủ nghĩa hình thức (trao huy hiệu đó) sẽ làm gì khi kẻ thù ngang nhiên khiêu chiến chặt quốc kì? Vậy mà cho đến nay, sau hai ngày sự việc xảy ra, Chính phủ chẳng hề có một phát biểu chính thức. Chỉ có “Hội nghề cá” lên tiếng một cách yếu ớt.
Những hành động đó của quân Tàu chỉ có thể mô tả bằng hai chữ: cướp biển. Bọn cướp biển này có tổ chức và được Chính phủ Tàu bảo trợ. Tiếng Anh có một chữ dành cho những kẻ này: state-sponsored piracy. Cũng có thể xem cướp biển là khủng bố, nên chúng ta cũng có thể dùng chữ state-sponsored terrorism – khủng bố do Nhà nước bảo trợ.
Điều đáng nói là những hành động cướp biển / khủng bố này xảy ra chỉ vài tuần sau chuyến viếng thăm Tàu của ngài Chủ tịch Nước và đoàn quân sự Việt Nam. Chắc có lẽ chúng ta không bao giờ biết được những gì được bàn luận và thoả thuận trong chuyến viếng thăm, cũng như chẳng bao giờ biết được những gì được thoả thuận trong cuộc gặp gỡ Thành Đô trước đây. Những gì viết trong thông cáo báo chí chỉ là “phải đạo” thôi. Nhưng những gì xảy ra trong thực tế cho thấy hình như những hội nghị đó chẳng đem lại lợi ích và an toàn gì cho ngư dân Việt Nam.
Hành động cướp biển / khủng bố mới nhất có lẽ chưa phải là lần sau cùng. Chúng ta còn nhớ trước đây Tàu đã 2 lần cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam. Vài tuần trước, chúng manh động đến độ bắn cháy cabin tàu đánh cá của Việt Nam. Còn những vụ chúng rượt đuổi, cho tàu đụng phá tàu của ngư dân Việt Nam thì đếm không xuể. Có khi chúng ngang nhiên vào tận bờ biển của Việt Nam để gây sự. Tất cả những hành động này cho thấy chúng chẳng xem chủ quyền biển của Việt Nam ra gì (chứ chưa nói đến tôn trọng).
Và hình như chúng có lí do để hành xử lưu manh như thế. Lí do chính là sự khiêm cung của phía VN. Cứ mỗi lần sự việc xảy ra thì phản ứng của phía VN có thể nói là rất “truyền thống” và có thể đoán được. Đầu tiên là các lực lượng chức năng xác minh (làm rõ) sự việc. Phải mất một ngày thậm chí vài ngày thì mới xác minh được thủ phạm “lạ” đó chính là Tàu – kẻ thù của VN. Kế đến là người phát ngôn Bộ Ngoại giao phát biểu những câu chữ mà có lẽ chúng ta đã nghe qua nhiều lần đến độ nhàm (nên không cần lặp lại ở đây). Sau đó thì bên Tàu chúng nó phản bác lại phát biểu của phía VN. Thế là kết thúc. Hậu quả là ngư dân mất của, tổn hại tinh thần. Những ngư dân khác thì ái ngại hơn, suy nghĩ đôi ba lần trước khi đi biển. Dần dần chúng ta mất chủ quyền biển.
Song song với những hành động cướp và khủng bố, chúng còn gia tăng cường độ xâm lấn. Chúng xua hàng trăm, thậm chí hàng ngàn, tàu cá xuống vùng biển VN để đánh bắt. Chúng cho tàu hải quân theo để hộ tống cho đoàn tàu ăn cướp. Thật khó hình dung nổi còn hành động nào du côn hơn? Hành động du côn đó xuất phát từ một chính quyền tự gắn (hay trói) những chữ “tốt” và “vàng” với Việt Nam!
Ngư dân VN chắc ước mong được như ngư dân Tàu. Ngư dân Tàu được quân đội Tàu bảo vệ dù họ cũng chỉ là cướp biển. Còn ngư dân VN thì chẳng có ai bảo vệ họ. Mới tháng 5/2013, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh sau khi nhận định rằng việc Tàu hành hung ngư dân VN là nghiêm trọng, ông tuyên bố rằng “Nếu có những vi phạm vào vùng biển của Việt Nam thì các lực lượng chức năng của ta sẽ có trách nhiệm bảo vệ.” Thế nhưng sự việc xảy ra ngày hôm qua thì chúng ta mới biết chẳng có ai bảo vệ ngư dân ta cả. Người bình thường nhất, bàng quan nhất nhất cũng phải đặt câu hỏi: lực lượng hải quân VN ở đâu và đã làm gì trong khi ngư dân lâm nạn?
Hiện nay, Việt Nam có 4 lực lượng có chức năng bảo vệ ngư dân: Kiểm ngư, Cảnh sát biển, Biên phòng, và Hải quân. Nhưng như chúng ta thấy trong thời gian qua, mỗi khi ngư dân lâm nạn là chẳng thấy bóng dáng các lực lượng này ở đâu. Thật ra, những người đi đánh cá cho biết họ “Bảo vệ gì đâu! ra đó làm sao mà đụng được với Trung Quốc mà bảo vệ? Chỗ đó đâu có ra được chỉ có dân ra chứ bên quân sự đâu có ra được. Khu vực đó thằng Trung Quốc nó quản lý hết làm sao mà ra. Đánh cá thì đánh chui ở Hoàng Sa chớ cảnh sát biển không tới mép nước nữa, do cũng chưa thấy nó. Cảnh sát biển của Trung Quốc thì có. Nếu bảo vệ thì bảo vệ một khúc nào đó thôi, ở vùng nhất định thôi chứ làm sao vô khu vực Hoàng Sa bảo vệ được? Khu vực san hô mới có cá còn ngoài khu vực đó thì nước nó sâu, có rạng không có san hô cho nên đâu có cá.” (trích lời của một ngư dân trả lời phỏng vấn báo chí). Thế thì đã rõ, các lực lượng chức năng chẳng bảo vệ gì được ngư dân cả. Nhưng khi ngư dân có một hành động dũng cảm bảo vệ chủ quyền thì đại diện của các lực lượng chức năng xuất hiện trong đồng phục đẹp và chụp hình trao cái gì đó làm vật lưu niệm.
Không bảo vệ được, nên có lúc người ta nghĩ đến chuyện trang bị vũ khí cho ngư dân. Thật là một ý tưởng lạ lùng và nguy hiểm! Ý tưởng này biến ngư dân thành “món mồi” cho hải quân của kẻ thù vì một khi ngư dân có súng thì chúng càng có thêm lí do để nổ súng. Thật là điên rồ!
Chúng ta nói Hoàng Sa là của Việt Nam và điều đó thì chắc chắn là sự thật. Nhưng giặc Tàu đã chiếm Hoàng Sa và đó cũng là sự thật. Ngày nay chỉ có ngư dân đánh bắt chung quanh ngư trường Hoàng Sa, thì chính những người này mới là “lực lượng” bảo vệ chủ quyền cho Việt Nam. Vậy mà không ai bảo vệ được họ! Cũng chẳng có chính khách nào đến thăm hỏi và biểu dương họ. Thật là trớ trêu. Nghĩ đến đây tôi càng thấm và chua xót khi đọc cái tít của báo chí “Ngư dân thả trôi tính mạng trên Biển Đông”.
Tôi nghĩ đơn giản rằng nếu mình không chống trả nổi sự tấn công của một tên du côn to con thì ít ra mình cũng có thể la lớn để gây chú ý. Tương tự, nếu các lực lượng chức năng không đương đầu được với kẻ thù và giới chức ngoại giao không nói gì, thì chính quyền cũng phải cho phép người dân có tiếng nói để thế giới chú ý. Trong khả năng của mình, tôi chỉ biết mỗi khi thấy cái bản đồ 9 đoạn trên các tập san khoa học thì lập tức phản đối, và phản đối phải kèm theo những thông tin cụ thể về sự khủng bố của Tàu. Có lẽ chúng ta nên làm một database để hệ thống hoá những hành động khủng bố của Tàu chống ngư dân Việt Nam từ trước đến nay. Tôi nghĩ các bạn ở nước ngoài cũng có thể lên tiếng phản đối hành động khủng bố của Tàu đến ngư dân Việt Nam, những người thực sự đang bảo vệ chủ quyền biển đảo cho Việt Nam.

RFA: Báo Việt Nam lên tiếng thách thức Trung Quốc

Việt Hà, phóng viên RFA

2013-07-13
dat-viet-305.jpg
Bài báo thách thức Trung Quốc trên Báo Đất Việt hôm 12 tháng 7 năm 2013.
Screen capture

Báo Đất Việt, một tờ báo chính thống của Việt Nam, hôm 12 tháng 7 có bài viết mang tựa đề “Tác chiến điện tử Việt Nam trong bảo vệ Trường Sa”. Bài báo nêu ra các phương án tấn công đánh chiếm mà Trung Quốc có thể áp dụng đối với Việt Nam tại khu vực quần đảo Trường Sa. Bài báo với lời lẽ mạnh mẽ khẳng định chủ quyền của Việt Nam với quần đảo Trường Sa và cảnh báo Trung Quốc không nên tính chuyện gây hấn vì sẽ phải chịu nhiều tổn thất. Đây là một bài báo hiếm hoi trên một tờ báo của nhà nước Việt Nam, có lời lẽ mạnh mẽ với Trung Quốc, nhất là sau chuyến thăm của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tới Trung Quốc và chỉ vài ngày trước chuyến thăm của ông Trương Tấn Sang tới Hoa Kỳ. Việc đăng tải bài báo này cho thấy dấu hiệu gì trong quan hệ Việt Nam Trung Quốc?

Lên án Trung Quốc

Bài báo với tựa đề “Tác chiến điện tử Việt Nam trong bảo vệ Trường Sa” đăng trên tờ Đất Việt vào ngày 12 tháng 7 hẳn khiến không ít người quan tâm vì đây chính là khu vực tranh chấp chủ quyền căng thẳng từ lâu nay giữa Việt Nam và Trung Quốc. Không những thế đây cũng chính là nơi đã từng diễn ra trận hải chiến đẫm máu năm 1988 giữa hai nước khiến 64 lính Việt Nam tử trận.
Bài báo mở đầu với lời lẽ khá mạnh mẽ lên án các hành động và thái độ gần đây của Trung Quốc. Bài báo viết: “Hành động của Trung Quốc và tuyên bố của các tướng lĩnh diều hâu về biển Đông đã chứng tỏ việc chấp nhận tham vấn về COC với ASEAN chỉ là chiêu bài sau 11 năm lẩn tránh. Trung Quốc không từ bỏ ý đồ coi biển Đông là ao nhà của họ. Trung Quốc tuyên bố vùng cấm đánh bắt phi pháp, xua tàu cá của họ dưới sự bảo kê của tàu Hải giám đánh bắt trái phép trên chủ quyền quốc gia khác, đến việc tổ chức các cuộc tập trận đánh chiếm đảo trên biển Đông, phô diễn sức mạnh… làm cho các quốc gia khu vực lo ngại, cảnh giác.”
Bài báo đưa ra dĩ nhiên là nó phải được phép thành ra nó là một tín hiệu cho thấy là cái việc chuyến đi của ông Sang là bằng mặt mà không bằng lòng.
-GS Nguyễn Mạnh Hùng
Tiếp theo lời mở đầu lên án gay gắt Trung Quốc, bài báo tiếp tục khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là lãnh thổ thiêng liêng. Bài báo nhắc đến hai cuộc hải chiến Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988, khẳng định Việt Nam không muốn chiến tranh nhưng hòa bình không thể được quyết định bởi chỉ một mình Việt Nam.
Đây là một bài báo hiếm hoi từ phía Việt Nam với giọng điệu gay gắt lên án Trung Quốc, trong khi từ trước đến nay, thế giới đã quen với những lời đe dọa mạnh mẽ từ phía các tướng lĩnh Trung Quốc đối với Việt Nam trên tờ Hoàn Cầu thời báo của nước này. Nhận xét về động thái này từ phía Việt Nam, giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, chuyên gia về quan hệ quốc tế thuộc trường đại học George Mason nói:
“Bài báo đưa ra dĩ nhiên là nó phải được phép thành ra nó là một tín hiệu cho thấy là cái việc chuyến đi của ông Sang là bằng mặt mà không bằng lòng. Vì thế trong cái việc mà Việt Nam muốn cân bằng quyền lực giữa Mỹ và Trung Quốc thì ông Sang đi Trung Quốc rồi thì dĩ nhiên ông muốn sang Mỹ nữa,bởi vì trong chuyến đi vừa rồi tới Trung Quốc có lẽ có sự đe dọa gì đó cho nên Việt Nam mới phản ứng ngay bằng hai cách.”
Từ ngày 19 đến 21 tháng 6 vừa qua, Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang đã có chuyến thăm Trung Quốc. Ông Trương Tấn Sang đã gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Kết thúc chuyến thăm, hai nước đã ký 10 văn kiện hợp tác trong nhiều lĩnh vực. Hôm 11 tháng 7 vừa qua, Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam, ông Khổng Huyễn Hựu đã tổ chức họp báo về chuyến thăm này. Ông Khổng Huyễn Hựu cho biết vấn đề trên biển là vấn đề duy nhất còn tồn tại trong quan hệ hai nước, nhấn mạnh hai bên thống nhất những biện pháp xử lý thỏa đáng những vấn đề nảy sinh, tránh để vấn đề trên biển ảnh hưởng đến sự phát triển quan hệ hai nước.
tau-6e1d2-305.jpg
Tàu cá Việt Nam mang số hiệu QNg 90917 bị tàu Trung Quốc đâm thủng hồi chiều ngày 20 tháng 5 năm 2013.
Theo Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, chắc chắn lời đe dọa từ phía Trung Quốc trong chuyến thăm của ông Trương Tấn Sang tới Trung Quốc phải đủ mạnh để khiến Việt Nam phải lo lắng và cập rập chuẩn bị chuyến đi tới Mỹ ngay trong tháng này.
“Chắc chắn là ông phải nghĩ là ông Trung Quốc đe dọa ghê gớm lắm chứ không phải vớ vẩn thì mới đưa ra cái đó. Ngay lập tức ông yêu cầu ông Mỹ mời ông sang thì ông tổng thống Obama cũng mời ông sang. Trong tình cảnh trước khi ông Obama mời Việt Nam thì cũng có chuyện ông Obama gặp ông Tập Cận Bình và ông Obama cũng nhắn ông Tập Cận Bình là đừng có hung hăng ở biển Đông tạo ra xung đột có thể có ở biển Đông. Chúng ta thấy giữa  Việt Nam và Mỹ cái quyền lợi chiến lược trong giai đoạn này bắt đầu có sự tương đồng.”
Theo thông cáo báo chí từ Nhà Trắng hôm 11 tháng 7, Tổng thống Barack Obama đã mời chủ tịch nước Trương Tấn Sang tới thăm nước Mỹ vào ngày 25 tháng 7 tới đây. Một trong các vấn đề được bàn thảo giữa hai nước chính là mối quan hệ hợp tác chiến lược giữa hai quốc gia mà Việt Nam đang tìm kiếm cơ hội nhằm nâng lên tầm cao mới là “hợp tác đối tác chiến lược”.

Thách thức Trung Quốc

Bài báo trên tờ Đất Việt tiếp đó cũng thách thức Trung Quốc nếu có ý định tấn công, xâm lược Việt Nam. Bài báo đưa ra hai phương án tấn công đánh chiếm Trường Sa. Phương án đầu tiên được áp dụng giống như trường hợp Anh đã dùng với quần đảo Malvinas của Argentina hay còn gọi là cuộc chiến Falkland hồi năm 1982, phương án thứ hai là tấn công vào đất liền và tạo ra một cuộc chiến không thể kiểm soát.
Trong khi phương án thứ hai được coi là có tính khả thi cao về quân sự do tương quan lực lượng nhưng lại có thể gây phản ứng phụ bất lợi cho Trung Quốc vì sẽ phải đương đầu với cả thế giới, phương án thứ nhất được coi là có thể tạo ra một sự đã rồi với quốc tế nếu kẻ ‘địch’ thắng lợi vì phạm vi tác chiến chỉ gói gọn trong một khu vực nhỏ.
Đối với trường hợp Trung Quốc, thì Trung Quốc phải lo lắng cả về tàu ngầm lẫn lực lượng không quân của Việt Nam, và đó là lực lượng đánh chặn.
-GS Carl Thayer
Với phương án 1, bài báo cũng nói rõ “muốn là một chuyện, được hay không lại là một chuyện khác. Thực tế tình thế khu vực, tương quan lực lượng, ý chí quyết tâm của hai bên không giống như tình hình mà nước Anh tiến hành chiến dịch đánh chiếm quần đảo Malvinas”. Tờ báo cũng nói Việt nam sẽ sẵn sàng chiến đấu tới cùng để bảo vệ chủ quyền của mình khi so sánh trận chiến sẽ chẳng khác gì một trận đấu bóng đá mà đội bóng Việt Nam là một dàn cầu thủ hừng hực ý chí quyết tâm với một tinh thần không còn gì để mất.
Cũng cần phải nói thêm là Việt Nam trong thời gian vừa qua đã gấp rút gia tăng trang bị quốc phòng bằng cách đặt mua 6 tàu ngầm kilo, các máy bay chiến đấu của Nga. Nói về tương quan lực lượng giữa hai nước nếu xảy ra xung đột trên biển, Giáo sư Carl Thayer, thuộc học viện quốc phòng Úc nhận định:
“Tàu Trung Quốc phải đi một đoạn đường dài đến Việt Nam và tàu ngầm  có thể ở bất cứ đâu và có thể gây thiệt hại cho Việt Nam. Nhưng Việt Nam thì không phải quá chậm trong việc học và đưa các công nghệ mới vào. Chúng ta cũng nhớ là họ đã dùng hệ thống đánh máy bay từ thời Liên Xô cũ như thế nào để chống lại Mỹ. Cho nên chúng ta có thể nói về sự chênh lệch nhưng để nói rõ ý của tôi thì hãy so sánh Anh và Argentina trong cuộc chiến hai nước trước kia trên biển. Chỉ có vài tên lửa Argentina đã làm chìm tàu chiến của Anh. Mặc dù Anh thống trị ở đảo Falkland  nhưng vấn đề là mỗi khi họ gửi tầu chiến đến thì họ phải lo lắng về lực lượng không quân của đối phương. Cho nên đối với trường hợp Trung Quốc, thì Trung Quốc phải lo lắng cả về tàu ngầm lẫn lực lượng không quân của Việt Nam, và đó là lực lượng đánh chặn. Tất nhiên là trong trận chiến hải quân một chọi một thì Trung Quốc có lực lượng hùng hậu hơn nhưng Việt Nam cũng không hẳn chỉ là phòng thủ.”
Bài báo cũng nói đến vũ khí công nghệ cao trong tác chiến điện tử, và cho rằng Việt nam hoàn toàn có khả năng làm vô hiệu hóa các tên lửa của địch, dựa trên những kinh nghiệm mà Việt Nam đã từng học được trong cuộc chiến với Mỹ. Theo bài báo thì tác chiến điện tử không chỉ là sự đối đầu về kỹ thuật mà còn là sự đối đầu về chiến thuật và quan trọng hơn cả là yếu tố con người.
Cuối cùng bài báo có một câu kết luận hết sức đanh thép “con người Việt Nam, khả năng Việt Nam nếu kẻ thù đụng đến Trường Sa thì nhất định chúng sẽ phải trả giá đắt”.