Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

Hãy cứu lấy Tây Nguyên khỏi thảm họa Bauxite đỏ !


Sách Công Vụ Tông Đồ, bài đọc thứ nhất Chúa Nhật thứ 3 Mùa Phục Sinh năm B này có một đoạn làm chúng tôi bàng hoàng. Ông Phêrô một hôm đang ở giữa đám đông đồng bào Do Thái của mình, đã lên tiếng rất mạnh, lật lại vụ án Chúa Giêsu, cật vấn dân Do Thái: “...Anh em đã chối bỏ Đấng Thánh và Đấng Công Chính, mà lại xin ân xá cho một tên sát nhân. Anh em đã giết chính Đấng khơi nguồn Sự Sống...” ( x. Cv 3, 15 ).

Không phải đay nghiến chì chiết, nhưng xét ra, lại là một lời da diết với mọi người, với cả chính Phêrô, như thể bản thân Phêrô cũng đã gián tiếp đồng loã trong cái chết oan ức bi thảm của Chúa Giêsu. Mà như thế, Phêrô đâu chỉ nói với dân Do Thái ngày xưa cách đây gần hai ngàn năm, nói với cả chúng ta hôm nay nữa đấy chứ !

Chúng tôi đặc biệt thấm thía cái cách ông Phêrô nói về Chúa Giêsu: “Đấng khơi nguồn Sự Sống”. Và chúng tôi xin vận dụng luôn cụm từ này để đặt vấn đề nóng hổi ngày hôm nay, ngay trên đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta, liên quan đến “Bauxite Đỏ.

Không lúc nào thế giới nói nhiều đến môi trường như lúc này. Chẳng phải chuyện đùa hay xa vời viển vông nữa rồi: Trái đất của chúng ta đang trở thành một... trái đắng ! Hành tinh xanh của chúng ta đang bị đổi thành hành tinh xám ! Môi trường sinh thái thân thiện của chúng ta đang biến thành một môi trường gây tử vong. Hội Thánh Công Giáo sau nhiều năm thận trọng cũng đã lên tiếng chỉ rõ việc phá hoại môi trường chính là một tội trọng.

Trước vấn nạn “Bauxite đỏ”, chúng tôi đọc được trong Học Thuyết Xã Hội của Hội Thánh Công Giáo, một công trình có rất nhiều tâm huyết của Đức cố Hồng Y PX. Nguyễn Văn Thuận, rằng:

“…Con người không được sử dụng trái đất cách tùy tiện, bắt nó tùng phục ý muốn của mình một cách không giới hạn, như thể nó không có những yêu cầu riêng và không có một mục tiêu mà Chúa đã ban cho từ trước, một mục tiêu mà con người thật sự có thể triển khai ra nhưng không được phép phản bội. Khi hành động như thế, con người thay vì thi hành vai trò của người cộng tác với Chúa trong công trình sáng tạo, sẽ tự đặt mình thay thế Chúa và rốt cuộc làm cho thiên nhiên phản lại, vì đã hành hạ hơn là cai trị thiên nhiên” ( trang 319 ).

Quả như thế, phá huỷ môi trường, đối với cộng đồng thế giới là một tội ác, đối với người Công Giáo là một tội trọng. Mà tội trọng chính là tội chống lại Thiên Chúa, chống lại Sự Sống, tội giết chính “Đấng đã khơi nguồn Sự Sống”.

Ở Việt Nam, bao nhiêu năm nay người ta cứ lải nhải tuyên truyền, ấn vào đầu óc mấy thế hệ liên tiếp thời hậu chiến cái luận điệu rằng thì là: đất nước mình còn nghèo, còn đang phải ra sức và từng bước khắc phục hậu quả chiến tranh.

Thế là người ta “tranh thủ” bóc lột đất đai với những kiểu xen canh, thâm canh tăng vụ hết năm này đến năm khác, làm bạc màu, làm kiệt sức biết bao nhiêu ruộng đất tự bao đời vẫn hào phóng dâng hiến cho chúng ta những hạt ngọc, những hoa trái quý giá.

Người ta biến hàng vạn mẫu thổ canh đang nuôi sống người nông dân nghèo thành những sân golf khổng lồ, rồi rào lưới B40 lại, chỉ dành riêng cho khách ngoại quốc và giới quan chức giàu có đến mà chơi trò học làm sang.

Người ta khuyến khích phá đê ngăn mặn để lấy nước vào hồ nuôi tôm tăng lãi suất để rồi tôm thì chết mà cả một vùng đồng bằng bao la ngày xưa phải khắc phục “ngọt hoá” 50 năm nữa may ra mới trồng lại được cây lúa.

Người ta cho các đội tàu thuyền lớn nhỏ của quốc doanh tung hoành khắp các vùng lãnh hải gần bờ xa khơi, đánh bắt các loại cá vô tội vạ bằng đủ thứ phương tiện, đủ thứ phương cách đến nỗi biển... cạn, biển... khóc, cá thì tuyệt chủng !

Người ta mở ra những xa lộ hiện đại dọc theo chiều dài đất nước bằng một đầu óc duy ý chí, đã tốn kém tỷ tỷ, không ngờ còn phá huỷ vành đai rừng phòng hộ đầu nguồn, khiến những vùng đất bên dưới vốn đã cằn cỗi nay lại phải chịu thêm hết lũ đá lại đến hạn hán kinh hoàng.

Người ta nhắm mắt làm ngơ cho những Công ty nước ngoài tha hồ xả nước thải khí độc, gây ô nhiễm những con sông dài đang là cơ may mưu sinh cho người dân nghèo, gây bụi mù xám xịt cả một vùng trời, chết chim, héo cây và ngộ độc phổi cấp cho trẻ em và người già.

Và hai năm nay thì người ta đã ngang nhiên háo hức, hồ hởi bán đứng Tây Nguyên – nóc nhà Đông Dương – cho việc khai thác Bauxite Đỏ. Người dân tộc thiểu số khốn khổ đã phải ngơ ngác thiên di đi nơi khác, nhường chỗ cho hàng ngàn công nhân Trung Quốc được nhập khẩu ồ ạt. Đất Tây Nguyên đang chảy những dòng nước lầy nhầy đất đỏ, mà dân Việt cũng bắt đầu chảy máu đỏ sau những cuộc xô xát với kẻ cướp đội lốt anh em láng giềng.

Nhiều bài viết đã phân tích những thảm kịch về khoa học, về đời sống, về văn hoá, cả về chủ quyền lãnh thổ... Chúng tôi không dám lạm bàn thêm, nhưng xin được đứng ở góc độ một người Công Giáo, lấy ánh sáng Tin Mừng rọi vào, làm bật lên những lời cảnh báo. ( Ảnh minh hoạ một hồ chứa bùn đỏ khai thác Bauxite tại Ấn Độ )

Vâng, chúng tôi xin được lập lại điều đã nêu từ đầu, đây là một lời cảnh báo, bây giờ và nơi đây ( now and here ) cho chính Hội Thánh Công Giáo Việt Nam chúng ta, chính là: “Người ta đang giết Đấng đã khơi nguồn Sự Sống”.

Tại sao chúng tôi lại dám nói như thế ? Thưa, vì khi người ta vô thần, không chịu tin vào Thiên Chúa thì người ta có thể làm đủ thứ chuyện bậy bạ tồi tệ. Người ta đâu còn tiêu chuẩn nào để lượng định thiện – ác, tốt – xấu. Lương tâm trở thành từ ngữ xa lạ. Lòng thương xót trở thành điều hiếm hoi, thậm chí... có điên mới nói chuyện thật thà lương thiện vào thời buổi này !

Khi lo Mục Vụ Bảo Vệ Sự Sống, chúng tôi từng nhận ra: khi người ta chủ trương hợp pháp hoá phá thai thì không còn gì để nói nữa, đã thản nhiên giết chết các bé thai nhi thì người ta cũng có thể phạm bất cứ tội ác kinh hoàng nào trên đời.

Thì ở đây cũng vậy, một khi người ta đã không chấp nhận tự do tín ngưỡng, tìm mọi cách trù giập các tôn giáo tử tế, thì làm gì còn có chỗ cho Lòng Tin vào một Thượng Đế, một Thiên Chúa, Đấng khơi nguồn Sự Sống cho chính bản thân họ đang được sống, đang sử dụng chính Sự Sống ấy mà chống lại Thiên Chúa. Và từ đó, mọi quyết định vận hành kinh tế, chính trị, văn hoá, giáo dục của đất nước này dần dần trở nên hỗn loạn, vô đạo đức, mất tích lương tri !

DCCT Thái Hà mấy ngày nay xôn xao chuyện Hồ Ba Giang lại đang bị ngang nhiên xâm phạm. Vẫn chẳng phải chuyện giành lại sở hữu một cái ao, một vuông đất, mà chính yếu vẫn là đòi Công Lý và Sự Thật phải sáng tỏ cho bằng được, đừng có ai tham lam mờ mắt mà dại dột thò tay vào xà xẻo, chia chác, tư túi, cho dù hậu thuẫn phía sau là đủ loại binh chủng khủng bố và vũ khí bạo lực. Và, may quá, nhạy cảm quá, người Công Giáo Hà Nội cũng đã thức tỉnh trong cả chuyện “Bauxite Đỏ”, lời ca Kinh Hoà Bình của họ cũng đang đòi “đem an hoà vào nơi tranh chấp”.ngọn nến nhỏ xíu trên tay họ không chỉ rọi vào khu Hồ Ba Giang mà còn trở thành những ngọn đuốc rực sáng cả vùng Tây Nguyên đang mịt mù tối tăm vì bụi đỏ cường quyền.

Lúc này đây, tuy đã chậm trễ lắm rồi, chúng tôi vẫn muốn kêu to lên với phía Công Giáo chúng ta, với các vị Giám Mục, các Linh Mục, các Tu Sĩ các Dòng và nhất là với tất cả anh chị em Giáo Dân thân yêu của mọi miền đất nước. Chúng ta là người Công Giáo, chúng ta không thể cứ mãi ở bên lề cuộc sống quê hương trong sự e ngại, do dự. Chúng ta không thể cứ mãi chờ đợi lẫn nhau mà không ai dám quyết định một việc gì thiết thực và can đảm. Chẳng lẽ chỉ vì sợ bóng sợ vía một cái gì đấy mà chúng ta lại không sợ điều đáng phải sợ hơn cả, đó là tiếng lương tâm, tiếng nói của Chúa Thánh Thần.

Chúng ta biết nhiều tội ác đã và đang hoành hành trên quê hương chúng ta. Phá thai mấy triệu ca một năm suốt nhiều năm qua. Chúng ta đã im lặng. Nay Bauxite Đỏ có tác hại đến Sự Sống con người ra sao, chúng ta đọc và nghe hết, hiểu hết. Chúng ta lại vẫn im lặng. Và như thế chúng ta cũng sẽ rơi vào bi kịch đồng loã với thế gian độc ác, với những kẻ muốn giết chính “Đấng đã khơi nguồn Sự Sống” !

Chúng tôi thấy các nhà trí thức, đa số ở Hà Nội, đã cùng với giáo sư Nguyễn Huệ Chi, viết một kiến nghị, lấy chữ ký mấy trăm kỹ sư, bác sĩ, giáo sư, nhà văn, nhà thơ, nhà báo để gửi cho nhà cầm quyền, đòi ngưng lại mọi sự đang diễn ra ở hai tỉnh Đăknông và Lâm Đồng.

Phải có một kiến nghị của phía Hội Thánh Công Giáo nữa chứ, mặc dù chúng ta dư biết có “kiến” cách mấy thì người ta cũng chẳng thèm “nghị” đâu, nhưng ít ra đây sẽ là tiếng nói của chính lương tâm chúng ta, những người đang tin vào “Đấng đã khơi nguồn Sự Sống” để Sự Sống thiêng liêng ấy không bị làm cho tổn thương trên quê hương Việt Nam thân yêu của chúng ta. Nó cho thấy người Công Giáo Việt Nam cùng trăn trở xót xa với vận mệnh của quê hương và dân tộc.

Chúng tôi kính mong, tiếng kêu này của chúng tôi được mọi người mạnh dạn hưởng ứng. Xin quý Đức Cha, quý Cha, quý nam nữ Tu Sĩ và anh chị em Giáo Dân gần xa, đừng vì chúng tôi chỉ là một Linh Mục quèn của một Hội Dòng thường bị cho là cấp tiến, mà đành bỏ qua không muốn nghe tiếng kêu của chúng tôi.

Chúng tôi chọn cách nói: “HÃY CỨU LẤY TÂY NGUYÊN KHỎI THẢM HOẠ BAUXITE ĐỎ”. Xin gửi ngay về địa chỉ Mail:
ttmvcssr@gmail.com chúng tôi sẽ cập nhật liên tục trên các websites của chúng tôi như http://www.trungtammucvudcct.com/http://www.dcctvn.net/ và mời gọi các websites khác có thể đăng tải lại cho rộng đường dư luận.

Thứ bảy 25.4.2009

Tái bút: Sau hơn 8 giờ đồng hồ gửi lời kêu gọi qua Mail và Blog, chúng tôi đã nhận được hơn 60 ghi danh hưởng ứng từ khắp mọi miền đất nước và cả các quốc gia khác nữa. Chúng tôi đã bắt đầu gửi lên các websites để đánh động được dư luận mạnh hơn và rộng hơn. Thật bất ngờ và xúc động, chúng tôi cũng nhận được một số phản hồi muốn vấn đề được lan nhanh đến cả những anh chị em không Công Giáo nữa. Xin chân thành biết ơn sự hiệp thông quý giá này. Vậy chúng tôi xin đưa ra mẫu ghi danh đầy đủ các chi tiết như sau:

Tên Thánh ( nếu có ) – Họ và tên – Nghề nghiệp – Nơi đang sống hoặc quê quán – Quốc gia.
Lm. Lê Quang Uy, DCCT




VietCatholic News (25 Apr 2009 06:15)

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2009

Mối lo sợ mới ở Việt Nam về một cuộc xâm lăng của Trung Quốc

Công nhân Việt Nam trong các hàng cây sao su ở Cao nguyên Trung phần
Việt Nam vào tháng 3/2006. Hình: Kham, Reuters

Cách đây 30 năm, bộ đội Việt Nam tiến hành một trận đánh mãnh liệt cuối cùng trên vùng đồi núi tỉnh Lạng Sơn gần biên giới phía bắc của đất nước để đẩy lui quân thù. Cả hai phía phải chịu đựng nhiều tổn thất kinh khủng, nhưng cuối cùng thì Việt Nam tuyên bố chiến thắng. Hàng thập niên sau, các mối quan hệ ngoại giao được phục hồi và hai quốc gia, ít nhất là ở bề ngoài, gọi lẫn nhau là bạn hữu. Kẻ thù cũ của Việt Nam hiện đang là một thành phần đầu tư quan trọng trong nước, quan hệ thương mãi song phương đang ở một thời kỳ cao nhất từ trước tới nay, và khách du lịch, chứ không phải quân đội, đang đổ vào.

Không, không phải là người Mỹ đổ vào đâu. Người Trung Quốc đấy. Là một phần trong một nỗ lực xông xáo mãnh liệt để bành trướng ảnh hưởng thương mãi cũng như chính trị trong vùng Ðông Nam Á Châu, Trung Quốc đang đầu tư nặng nề vào Việt Nam. Các công ty Trung Quốc hiện đang dính dáng vào vô số các dự án xây dựng đường xá, hoạt động khai thác quặng mỏ và các nhà máy phát điện. Nhưng mặc dù trên thực tế, sự hợp tác giữa hai quốc gia cộng sản đang được khuyến khích bởi giới lãnh đạo Việt Nam, thì sự tràn ngập thân hữu này không được ổn thoả mấy đối với một dân tộc đã từng chống trả sự xâm lăng của người Trung Hoa qua hơn hàng ngàn năm, gần đây nhất là vào năm 1979. Nhiều người Việt Nam lo ngại rằng Trung Quốc hiện đang được trao cho những cái chìa khoá không những chỉ vào các nguồn tài nguyên thiên nhiên của đất nước nhưng cũng vào cả các khu vực chiến lược nhạy cảm, làm đe dọa đến nền an ninh quốc gia. Như ông Nguyễn Văn Thụ, chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp cơ khí Việt Nam cảnh báo thì "Cái mối nguy hiểm là Trung Quốc đã bỏ trúng thầu hầu hết các mối thầu xây dựng các nhà máy điện lực, xi măng, và hoá chất. Họ gặm nhấm tất cả và không chừa gì lại".

Ông Thụ nói rằng ông nghi ngờ vài công ty Trung Quốc đã trúng thầu các hợp đồng xây dựng bằng cách đưa ra các giá bỏ thầu thấp, có nghĩa là họ sẽ cắt chỗ này bỏ chỗ kia, đe doạ đến chất lượng và mức an toàn (của các công trình). Nhưng mối lo ngại lớn nhất của ông Thụ chính là sự tràn lan đổ vào Việt Nam của một số lớn lao động Trung Quốc, trong đó có cả những người nấu ăn và dọp dẹp, giành mất công ăn việc làm của người Việt Nam và đe doạ đến sự ổn định xã hội trong nước. Ông Thụ nhấn mạnh, "Các nhà thầu Trung Quốc đem mọi thứ vào đây, ngay cả cái bàn cầu! Những vật liệu đó thì Việt Nam có thể sản xuất, và về những công việc kia thì người Việt Nam có thể làm được".

Đòn sấm sét mới nhất đánh vào cảm tính chống Trung Quốc là kế họach của chế độ Hà Nội nhằm cho phép các công ty trực thuộc của Tập đoàn nhôm Trung Quốc (Chinalco) được khai thác quặng bô xít ở Cao nguyên Trung phần Việt Nam. Bô xít là nguyên liệu chủ yếu để chế ra nhôm mà Trung Quốc đang cần để cung cấp cho ngành công nghiệp xây dựng của họ. Việt Nam có một trữ lượng quặng bô xít chất lượng cao được ước tính vào khoảng 8 tỷ tấn, là nguồn dự trữ đứng vào hàng thứ ba trên thế giới.

Nhưng cái giá phải trả cho vấn đề môi sinh môi trường từ việc khai thác khoáng sản này có thể rất cao. Khai thác theo từng mảng thì có hiệu quả cao nhưng đất đai sẽ bị dày xéo và tiến trình chế biến bô xít sẽ thải ra một chất bùn đỏ độc hại, có thể thấm vào trong nguồn nước xử dụng nếu không được gìn giữ một cách thích đáng. Nhiều khoa học gia kỳ cựu cũng như phong trào bảo vệ môi sinh mới chớm nở ở Việt Nam đang thắc mắc về cái đầu óc khôn ngoan (nằm ở đâu) khi cho Trung Quốc cái quyền khai thác mỏ, trong khi chính các khu mỏ của họ phải đóng lại vì những tác hại to lớn sẽ gây ra cho môi trường.

Công nhân Trung Quốc

Nhưng sự chống đối thật sự dường như rất ít là về vấn đề bảo vệ môi sinh, mà nhiều hơn là do sự e ngại của Việt Nam đối với kẻ láng giềng ở biên giới phía bắc. Các nhóm theo chủ nghĩa quốc gia đã lên án việc Hà Nội phải nhượng bộ trước áp lực của một Trung Quốc đang đói khát về nguyên liệu, cho phép các dự án khai thác quặng mỏ được triển khai. Nhiều blogger đang ra sức báo động mối lo sợ về sự đổ tràn vào Việt Nam của lao động Trung Quốc, là một phần trong chiến lược lâu dài của Bắc Kinh nhằm chiếm đóng đất nước họ. Các tổ chức ủng hộ cho dân chủ bị cấm đoán ở Việt Nam, rất vui vẻ khi có bất cứ dịp nào để chỉ trích cái chính phủ độc tài, gọi công việc làm ăn khai thác quặng mỏ này là một "kế hoạch gây ra bệnh hoạn". Đầu tháng này, một nhà sư Phật giáo bất đồng chính kiến là Hoà thượng Thích Quảng Độ, đã cho rằng việc khai thác mỏ theo từng mảng sẽ phá hoại nếp sống của các dân tộc thiểu số trong vùng. Ngài còn nói thêm rằng dự án trên đã tạo ra "một bức tranh minh hoạ cho thấy Việt Nam lệ thuộc vào Trung Quốc". Nhưng lại không có sự phản đối kịch liệt như vậy đối với dự án của Tập đoàn nhôm khổng lồ của Hoa Kỳ là công ty Alcoa nhằm khai thác hai khu vực ở tỉnh Đak Nông thuộc Cao nguyên Trung phần.

Nhưng có lẽ điều không ngờ nhất là sự chống đối từ Ðại tướng Võ Nguyên Giáp, một nhà lãnh đạo quân sự Việt Nam rất được nể trọng, ông đã từng giúp Việt Nam đánh bại người Pháp, và sau đó là người Mỹ . Trong một lá thư gửi cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, vị anh hùng thời chiến 97 tuổi đã lên tiếng bày tỏ mối quan tâm về sự hiện diện của con số đông đảo người Trung Hoa ở vùng Cao nguyên Trung phần, vốn là cửa ngõ chiến lược của Việt Nam, là một nơi mà các cuộc chiến được quyết định thắng thua.

Những quốc gia khác trong vùng đã bị làm cho khó chịu vì sự thèm khát tài nguyên của Trung Quốc. Tháng trước đây, vì các mối lo ngại về an ninh quốc gia, chính phủ Úc đã từ chối một giá sang nhượng 1.8 tỷ đô-la của công ty khai thác quặng mỏ Minmetalscủa Trung Quốc để mua lại công ty OZ Minerals, là công ty khai thác quặng kẽm lớn đứng hàng thứ nhì thế giới hiện đang nợ nần như chúa chổm. Công ty OZ Minerals có những hoạt động gần khu thử nghiệm vũ khí Woomera của nước Úc

Nhà nước Hà Nội nói rằng họ đang lắng nghe những mối lo ngại này nhưng hình như vẫn giữ nguyên lập trường. Ông Dũng mới đây đã tuyên bố việc khai thác bô xít là "chủ trương lớn của đảng và nhà nước". Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải tái xác nhận sự ủng hộ của chính phủ, và nhiều cán bộ quan chức các tỉnh thành địa phương có mặt tại một hội nghị khai thác khoáng sản vừa qua để bảo vệ dự án này, lập luận rằng mặc dù có sự hiện diện của công nhân Trung Quốc, việc phát triển khu vực sẽ giúp ích cho các sắc dân thiểu số còn nghèo khổ đang sống trong khu vực.

Áp lực đối với Việt Nam để tiếp tục triển khai việc khai thác bô xít như đã dự định thì vô cùng to lớn, theo ông Carl A. Thayer, một chuyên gia về các vấn đề Việt Nam hiện đang giảng dạy tại Học viện Quốc phòng Úc Ðại Lợi ở Trường Đại học New South Wales. Việt Nam cần buôn bán với Trung Quốc, là nước có nền kinh tế đứng thứ ba trên thế giới, để tồn tại. Ông Thayer nhìn nhận rằng không có công ty nào ở Trung Quốc hoạt động một cách độc lập với nhà nước họ. Ông nói, "Nếu quý vị đi vào xa hơn, quý vị sẽ tìm thấy một sự liên hệ về quân sự hoặc an ninh nào đó. Nhưng một cuộc xâm lăng của Trung Quốc? Tôi không tin thế".

Năm ngoái, đầu tư nước ngoài vào Việt Nam bị sụt xuống một con số kỷ lục 11,5 tỷ. Trung Quốc trong năm qua có 73 dự án đầu tư vào Việt Nam với trị giá 334 triệu đôla. Nhưng trong tình hình kinh tế hiện đang suy thoái trên toàn cầu, đầu tư trực tiếp nước ngoài đã giảm xuống đến 70% trong ba tháng đầu năm 2009, so với cùng thời gian hồi năm ngoái.

Chế độ Hà Nội đang kêu gọi gia tăng đầu tư, và thậm chí còn vô vọng hơn mong chờ tiền bạc đổ vào từ bên ngoài khi mà hiện nay, nền kinh tế của họ đã bị san bằng. Việt Nam lại còn bị chồng chất một mức thâm thủng mậu dịch to lớn với Trung Quốc. Khi có thêm nhiều các công ty Trung Quốc từ bên kia biên giới đánh bạo bước vào Việt Nam, và đổ hàng triệu đô-la vào các dự án đầu tư mới, thì Hà Nôị không thể tự đưa ra tất cả các điều kiện. Hoặc họ không thể chỉ cứ đậy nút lại là xong. "Nhà nước Việt Nam cần phải thận trọng về cái mà họ mong muốn", theo ông Carl Thayer.

Martha Ann Overland. Time 16/4/09, Phan Lưu Quỳnh lược dịch
http://tiengnoitudodanchu.org/modules.php?name=News&file=article&sid=7363
http://www.time.com/time/world/artic...891668,00.html

Tổ Quốc Lâm Nguy! SOS! SOS! SOS!


Hỡi những người con yêu dấu của Tổ Quốc Việt Nam, các bạn ở đâu? Trên đất nước mình, từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu hay bôn ba ly tán nơi đất khách... Ðang lúc dầu sôi lửa bỏng, thế nước chênh vênh, ngoài biển tầu Trung Quốc đang rong ruổi trên vịnh Bắc Bộ và hải phận Việt Nam, trên đất liền khắp các tuyến biên giới phía Bắc đều bị giặc lấn chiếm!

Những ngày tháng qua, các tin xấu dồn dập đưa đến, giặc Tầu đã hiện diện ở khắp cả ba miền đất nước bằng nhiều đạo quân: Chính trị, quân sự, kinh tế, văn hóa, di dân v.v... chúng đã chiếm cả vùng Tây Nguyên địa bàn sinh tử của cả ba nước Ðông Dương Việt, Miên, Lào.

Vấn đề khai thác Bauxite ở Tây Nguyên là chủ trương chiến lược lớn của Trung Quốc. Ðây là cả một quá trình được chuẩn bị từ trước, họ đã sẵn sàng bằng mọi giá chiếm Tây Nguyên. Ðại Hội X Ðảng CSVN, khi đó Bắc Kinh đã cử Giã Khánh Lâm - Ủy Viên BCT ÐCSTQ, sang Hà Nội chỉ đạo và sắp xếp nhân sự. Nhất quyết là phía VN phải cử Nguyễn Tấn Dũng lên vị trí Thủ Tướng. Họ Giã nói: “Ðó chính là nguyện vọng của TBT Hồ Cẩm Ðào đề nghị phía Việt Nam trong dịp ông thăm Việt Nam hồi tháng 11 năm 2005.”

Bầu người lãnh đạo đất nước không do dân mà theo nguyện vọng của ngoại bang thì còn gì là độc lập tự chủ?

Bắc Kinh đã dùng bọn Việt gian để che đậy âm mưu xâm chiếm nước ta.

Người Trung Quốc tiến xuống phía Nam lần này, dân tộc Việt Nam sẽ trở thành dân tộc thiểu số hoặc bị diệt chủng như dân Chiêm Thành!

Hơn một tỷ dân Tầu cần không gian sinh tồn, và để phát triển họ cuồng nhiệt đi tìm tài nguyên, Việt Nam là vùng đất lý tưởng nhất.

Bắc kinh có lợi thế là được những người lãnh đạo ÐCSVN mời gọi “hợp tác toàn diện”. Thứ nhất là di dân Tầu sang nước ta, từ giữa thập niên 90 theo chủ trương “xuất khẩu” 300 triệu dân Tầu ra nước ngoài của ÐCSTQ. Ðảng CSVN đã mở cửa hoan nghênh người Trung Quốc vàoViệt Nam, tự do làm ăn buôn bán, sở hữu tài sản, người Tầu được cả phía Bắc Kinh lẫn Hà Nội khuyến khích nâng đỡ, trong khi đó hàng triệu người Việt Nam bị đẩy ra nước ngoài một cách phũ phàng! Còn những người dân trong nước không được hưởng quyền lợi như người Trung Hoa. Tài sản đất đai không được pháp luật bảo đảm, ngược lại họ còn bị tước đoạt một cách hết sức trắng trợn lạnh lùng tàn nhẫn!

Chưa bao giờ lịch sử dân tộc đen tối bi đát như ngày hôm nay! Ai có thể ngờ rằng đất nước Việt Nam lại bị Bắc thuộc vào đầu thế kỷ 21. Trong một cuộc xâm lăng không tiếng súng nổ!

Dưới sự lãnh đạo của những “đỉnh cao trí tuệ”. Giặc xông vào nhà hàng triệu quân đội thiện chiến đã từng chiến đấu dũng cảm đẩy lùi quân thù ở khắp các tuyến biên giới phía Bắc 30 năm trước, hôm nay “án binh bất động”, còn các lực lượng công an trùng-trùng điệp-điệp thì làm nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho giặc. Chúng lồng lộn lùng xục bắt bớ giam cầm các chiến sĩ yêu nước làm cho cuộc xâm lăng của Trung Quốc không gặp trở ngại nào.

Nhà văn Trần Vũ đã viết: “Chưa một đế quốc nào đi chiếm đất lân bang dễ dàng như đế quốc Trung Hoa đầu thế kỷ 21, vừa chiếm đất vừa khinh thị, vừa được Chế Mân ôm hôn thắm thiết”.

Kẻ xâm lăng trở thành người bạn tốt... Một sự tử tế bất ngờ của loài lang sói đang được đảng CSVN hết sức vuốt ve nâng niu bằng đủ mọi phương diện. Chúng dâng tất cả “rừng vàng biển bạc” của Tổ Quốc cho quan thầy. Bọn chúng rồi sẽ ra đi, nhưng hậu quả chúng để lại cho đất nước ta lại rơi vào vòng Bắc thuộc!

Hỡi đồng bào Việt Nam hãy lắng nghe lời hịch này:

“Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm quên ngủ ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức chưa được xả thịt, lột da nuốt gan uống máu quân thù.” (hịch tướng sĩ của Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo.)

Ôi! Tháng ngày qua một viễn ảnh ảm đạm đáng sợ “mất nước”!!!

Không một tiếng súng nổ ngoài biên cương, không một tiếng động trước công luận quốc tế, trong một sự kiện hiển nhiên trần trụi. Người ta thoáng kinh ngạc, bởi Bộ Chính Trị cơ quan quyền lực cao nhất nước đã thỏa hiệp với Bắc Kinh hợp pháp hóa việc xâm lược, nên quốc tế không thể lên án phản đối kẻ xâm lăng.

Nhưng người ta có thể thấy một vẻ gì trầm uất ẩn hiện trong bầu trời Việt Nam năm tháng qua, với hàng trăm bản cáo trạng nẩy lửa, lên án ÐCSVN cấu kết với giặc, làm nội ứng cho giặc, bán nước, phủ kín trên các mạng và các blogs...

Lịch sử dân tộc Việt Nam trầm lắng ngấm đầy máu và nước mắt của nhiều thế hệ đã hy sinh vô bờ bến để bảo vệ gìn giữ từng tấc đất của Tổ Quốc, qua nhiều cuộc chiến tranh tàn khốc, hủy diệt của phương Bắc, và sự chống trả quyết liệt của tiền nhân ta suốt chiều dài lịch sử 4000 năm.

Ðất nước có lúc hưng thịnh, khi suy vong, nhưng chưa bao giờ tinh thần dân tộc tuột dốc thê thảm như ngày hôm nay! Chứng tỏ ÐCS có khả năng tàn phá sức sống dân tộc hơn bất kỳ loại giặc ngoại xâm nào.

Ai từng nghiên cứu lịch sử Việt Nam cũng có thể thấy một dân tộc tràn đầy sinh lực như dân tộc ta, chưa một đế quốc nào khuất phục được. Nhưng nó lại bị chính kẻ nội thù là đảng CSVN đánh quỵ. Từ thời Hồ Chí Minh, nỗi lo cơm áo, gạo tiền đã làm mất dần ý thức phản kháng của họ, bên cạnh đó là lực lượng công an mật vụ trùng trùng điệp điệp, chỉ dùng để theo dõi người dân như bóng với hình. Chúng rình rập từng bước đi, từng lời nói của dân, đưa đến tình trạng trên tám mươi triệu dân mà mỗi người đều trở lên cô đơn trơ trọi! Trước bầy sói công an do dân nuôi, đứng đầu điều khiển chúng là 15 Ủy Viên Bộ chính trị, tay sai của Bắc Kinh. Chúng sẵn sàng hy sinh dân tộc, hành động vì lợi ích của ngoại bang để giữ địa vị độc tôn.

Bọn chúng không thể hiểu sự nham hiểm độc ác của quan thầy. Với mưu đồ “qua cầu rút ván”, “bắt được thỏ rồi làm thịt chó săn”.

Các người hãy xem cái gương bọn Khờ Me Ðỏ và Pol-Pốt còn sờ sờ trước mặt. Chúng quên rằng âm mưu của Mao Trạch Ðông và Ban lãnh đạo Bắc Kinh là dùng bọn Khờ-Me Ðỏ (tức ÐCS) tận diệt dân tộc Cao Miên trong vòng 7 năm, sau đó làm thịt luôn bọn Khờ Me Ðỏ cho tuyệt chủng, rồi đưa 10 triệu dân Tầu sang, sau đó đánh chiếm Việt Nam từ hai phía với chính sách diệt chủng!

“Qua cầu rút ván”, “bắt được thỏ rồi, làm thịt chó săn.”

Mao Trạch Ðông chắc sẽ mãn nguyện với các mục tiêu mà ông nhắm tới trong việc dùng Ðảng CSVN làm công cụ hữu hiệu nhất để xâm lược Việt Nam. Ngay từ đầu cuộc cách mạng, họ Mao đã dùng Hồ chí Minh phất cao ngọn cờ quốc tế vô sản làm chiêu bài xâm lăng. Hôm nay, Hồ Cẩm Ðào kịch bản cũ lại diễn ra, Ðảng CSVN tiếp tục sự nghiệp Hồ chí Minh là cúc cung tận tụy phục vụ ngoại bang để giữ địa vị độc tôn quyền lực một cách u mê, ngu muội, dại dột, tự nguyện đưa cổ vào tròng để quan thầy ngày càng thắt chặt hơn. Bọn chúng không hiểu người Tầu trước sau vẫn là: “Qua cầu rút ván”, “bắt được thỏ rồi làm thịt chó săn”.

Stalin đã từng giết hàng trăm tướng soái, những công thần đã giúp ông làm nên sự nghiệp đế vương. Mao Trạch Ðông cũng đã từng làm thịt hàng loạt các tướng soái, các đồng chí người Hán đám công thần, còn bọn Mạnh, Dũng, Phú... là dân ngoại tộc sinh mạng bọn bay có nghĩa gì? khi mà người Tầu đã chiếm trọn được Việt Nam.

“Qua cầu rút ván”, “bắt được thỏ rồi làm thịt chó săn”

Từ Tông Thái Tổ, Mao Trạch Ðông đến Hồ Cẩm Ðào cùng một âm mưu, thế nhưng nó được thể hiện bằng phương pháp khác nhau mà mục đích giống nhau.

Gieo gió gặp bão, bọn Nông Ðức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng sẽ tự chuốc lấy cái họa cho chính bản thân chúng và con cháu của chúng.

Chúng bay nhớ rằng: Làm tay sai cho thực dân Pháp lúc sa cơ thất thế còn có chỗ nương thân, còn làm tay sai cho giặc Tầu Cộng thì mồ mả cha ông chúng bay cũng không có chỗ để táng! Rồi theo dòng thời gian đến con cháu người Việt cũng không có chỗ về cố hương của họ, cũng chẳng thể về Hoa Lục!

Con người ai không yêu quê cha đất Tổ, song có thể không còn đất Tổ để mà yêu! Ðất Tổ một phần đã bị chiếm thành đất của người Trung Hoa, phần còn lại đang bị Hán hóa! Trước mắt là rừng núi Tây Nguyên đang bị bức tử, sinh thái Tây Nguyên bị tiêu diệt, các dân tộc thiểu số tiêu vong!

Chúng ta không thể khoanh tay thúc thủ, để mặc hiểm họa lù lù đến cho dân tộc, mang nỗi nhục thiên thu cho con cháu!

Chúng tôi kêu gọi tất cả mọi người có lương tri hãy bày tỏ sự phản kháng quyết liệt, không do dự, kể cả các tôn giáo. Ðứng về mặt đạo đức, tôn giáo không thể là kẻ bàng quang đứng ngoài cuộc. Nhất là về mặt bảo vệ Tổ Quốc, phải chung vai sát cánh với dân tộc. Vì sự tồn vong của đất nước là sự tồn vong của các tôn giáo. Do đó các tín đồ có bổn phận trách nhiệm, phải đặt quyền lợi danh dự tổ quốc lên hàng đầu, tham gia vào cuộc đấu tranh chống bọn bá quyền Trung Quốc. Một tấc đất bị giặc chiếm, một thước sông để mất là trách nhiệm chung của mỗi công dân Việt Nam. Một ngư dân bị giặc Tầu giết cũng là máu thịt đồng bào, nếu đất nước bị xâm lăng thì đất của Chùa, của nhà Thờ còn giữ được chăng?

Thưa quí vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, đất nước đang ở khúc quanh hiểm nghèo nhất! Các nhà khoa học, các nhà trí thức, nhà văn, nhà báo, sử gia, sinh viên, các cựu quân nhân những người có ý thức dân tộc. Tất cả đều có duy nhất một mối lo trước họa xâm lăng của người Trung Quốc.

Vậy, chúng tôi khẩn cầu các ngài linh mục, tu sĩ, các chư tăng... hãy nhận lãnh trách nhiệm kêu gọi các tín đồ xuống đường cầu nguyện cho đất nước và tham gia vào các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Ðây là nghĩa vụ thiêng liêng trước vấn đề sinh tử của tổ quốc không thể thoái thác, mong thay!

Tất cả tám mươi triệu đồng bào cùng hành động để bảo vệ đất nước. Hãy tỏ thái độ rõ ràng dứt khoát với nhóm lãnh đạo đảng CSVN, những kẻ đã quay lưng lại với dân tộc “rước voi về dày mả tổ” không thể tha thứ.

Chúng tôi kêu gọi các đoàn thể, các đảng phái, hãy phát động một cuộc tổng nổi dậy, vì sự sống còn của tổ quốc, tất cả hãy xuống đường!

Tổ Quốc Việt Nam muôn năm!
Tổ Quốc Việt Nam muôn năm!
Tổ Quốc Việt Nam muôn năm!

Trần Nhu

* Source:
http://www.vietvungvinh.com/Portal.a...0090421_02.htm

Đến Những Bạn Như Tôi

Hơn 34 năm về trước tôi là một đứa trẻ rất nhỏ. Sài Gòn còn đọng lại trong tôi qua hình ảnh của cha mẹ để lại. Tôi lớn lên trong lòng chế độ cộng sản, được giáo dục bởi chế độ, nhưng rồi trong tôi "thức tỉnh" những điều và cảm thấy mình may mắn được nhận ra. Cái quan tâm lớn nhất của tôi là làm thế nào để những thế hệ của tôi và nhỏ hơn được biết ra sự thật về cuộc chiến tranh hơn 30 năm về trước. Thời gian này được dịp để tôi có đôi lời tâm sự và nhắn gởi.

30/4 đen, 30/4 Quốc Hận. Ít nhất một lần khi nghe điều này tôi và các bạn đều nghĩ là gàn, thậm chí là " phản động ".Và rồi một ngày khi tôi phát hiện, mình cũng như bao thế hệ thanh niên khác đều bị lừa, những gì mà chúng ta tiếp nhận từ nền văn hoá cộng sản hoàn toàn trái ngược. Tôi tin vào những điều đó đơn giản chỉ là một cái nhìn qua cuộc sống thực tế và những gì mà đảng cộng sản đương thời đã và đang gây hại cho dân tộc Việt Nam.

Hôm nay, một 30/4 nữa lại về, chúng ta không ăn mừng một chiến thắng vẻ vang hay một ngày toàn thắng giành độc lập.Tôi và các bạn đang tiếp tay cho đảng cộng sản ăn mừng ngày 30/4 tang thương này một cách vô thức. Đây là một biến cố đau thương là vì ngày này chính là ngày Miền Nam Việt Nam chúng ta đã bị cướp bởi Cộng Sản Bắc Việt. Hai cuộc kháng chiến lớn chống Pháp-Mỹ mà chúng ta được nhồi nhét vào đầu thực chất là một âm mưu bành trướng thế lực của cộng sản đỏ. Đâu chỉ thế, ngày này đã khiến cho toàn dân tộc Việt Nam mất đất nước vào tay ngoại bang phương bắc mà tập đoàn cộng sản là chiếc cầu nối để rước voi về giày mả tổ.

Thật vậy, hãy thử nhìn lại, thảm cảnh ngày hôm nay, người dân chúng ta đâu chỉ ăn đồ Tàu, xài đồ Tàu mà các cô gái Việt Nam hôm nay trở thành những món hàng cho trai Tàu lựa chon. Hơn thế nữa, đất nước chúng ta đã bắt đầu xuất hiện những con đường mang tên Tàu. Cái tên Sài Gòn bị đảng cộng sản thay bằng tên thành phố Hồ Chí Minh. Tôi và các bạn vẫn còn có một ngày sẽ đòi trả lại hai chữ Sài Gòn vốn trở thành cái tên thân yêu và mãi mãi vĩnh cửu trong lòng tất cả .Thế nhưng nếu bị đổi là thành phố Mao Trạch Đông hay Ôn Gia Bảo...thì một chút cơ hội cho chúng ta cũng sẽ không còn. Sự tủi nhục và thảm cảnh này ai có tội? Người Việt Nam chăng? Không, họ chỉ có lỗi khi câm nín sống xuôi theo chiều gió chứ không có tội. Kẻ có tội chính là đầu sỏ Hồ Chí Minh- người mà chúng ta luôn bị bắt buộc phải tôn kính và học tập, là nhà cầm quyền cộng sản tàn ác mà ông ta đã đào tạo nên. Tôi và các bạn, sự im lặng của chúng ta bao năm qua là tiếp tay cho thế lực gian ác đó.

Trên thực tế, người dân dù ngu dốt, ít học và thiếu hiểu biết nhưng vẫn có thể nhận thức được rằng họ đang bị đối xử bất công, thậm chí nhà cầm quyền cộng sản đôi khi xem họ thua cả loài vật. Người dân chỉ có bổn phận nghe và làm theo chứ không được quyền nói, điều này tôi và các bạn đều được chứng kiến hàng ngày.Thế nhưng có căm phẫn, chửi rủa sự tàn bạo của chế độ này cũng không đưa đất nước thoát ra khỏi thảm cảnh hiện nay. Tự do thật sự không phải đòi mà có, nó cần phải được đánh đổi, đôi khi cả bằng máu.

Đất nước chúng ta thật sự đã mất kể từ ngày mất Miền Nam Việt Nam chứ không phải đến bây giờ mới thảng thốt kêu: “Sắp mất nước!" Lời nói vô hại, sự than vãn cũng không có ích lợi gì. Thế nhưng nếu như lời nói có thể tẩy não thế hệ như chúng ta và lớp trẻ mai sau vốn đã bị nền giáo dục cộng sản độc hại, có thể thức tỉnh để xiết chặt tay trong tay cùng nhau đập tan sự thống trị nhu nhược đối với ngoại bang và tàn bạo với dân tộc, để đòi lại quyền làm người cho bạn, cho tôi và cho tất cả những người dân Việt khốn khổ dưới ách thống trị của đảng cộng sản mấy mươi năm qua. Chúng ta chẳng phải đã từng học: "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh". Đất nước hôm nay, đâu cần giặc phải đến bởi giặc vốn đã ở trong mái nhà của chúng ta từ lâu thì hà cớ gì chúng ta lại câm nín, đem những đồng tiền mồ hôi, thấm đượm nước mắt để vỗ béo cho những tên thái thú, những tên cộng nô vốn mang hình dạng người nhưng không khác gì bầy sói lang. Nói mất Hoàng Sa-Trường Sa, giới trẻ chúng ta đa phần vẫn bàng quang cho rằng "chuyện nhà nước". Nhà không có mái sao gọi là nhà? Đất nước không còn, mái ấm gia đình tất sẽ không còn.

Hãy thức tỉnh đi các bạn! Chúng ta là những con người thực, có tri giác và biết nhận thức thì đừng cam tâm sống trong thế giới ảo mà đảng cộng sản đã áp đặt tạo dựng. Im lặng chính là sự đồng thuận với tội ác. Một tiếng nói, một lời rỉ tai cho dù nhỏ bé nhưng với trăm ngàn tiếng nói ấy góp lại sẽ trở thành một cơn sóng lớn nhấn chìm tập đoàn đảng cộng sản bán nước cầu vinh trong một ngày không xa.

Thúy Nga
Việt Nam

>> nguồn

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009

Dân Mình Vùng Lên

Nguyễn Tấn Dũng tên tội đồ dân tộc
Rước Voi về dầy mồ mã Tổ Tông
Trung Quốc đưa dân xâm nhập Việt Nam
Nhục đất nước thêm nghìn năm nô lệ !

Nguyễn Minh Triết làm nhục cho quốc thể
Tên đứng đầu bị áp lực họ Nông
Tổng Bí Thư đảng cộng bọn cuồng ngông
Dâng đất nước, cam tâm làm nô lệ !

Ôi ! Việt Nam quê hương ta ngạo nghễ
Nay còn đâu ! Nếu toàn thể cúi đầu
Hãy đứng lên ! Dù phải chịu máu rơi
Nam Trung Bắc dù thây phơi máu đổ !

Tổng Nổi Dậy ! đúng, đây là thời điểm
Ngày toàn dân, toàn diện ta vùng lên
Đuổi Tàu ô ra khỏi cửa biên cương
Cùng dân tộc, dựng lại nền dân chủ . . .

Trần Bửu Hạnh
Ngày 20 tháng 4 năm 2009