Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2009

Tâm sự của một đảng viên (Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng)


Ngày 23-10-2009, giờ 05:34

Lâu nay tôi không viết blog, không comment vì tôi sợ. Tôi nghe được những thằng bạn làm bên an ninh nói rằng đang thực hiện những chỉ thị của cấp trên rất quyết liệt để tìm ra dấu vết tông tích của những blogger “có vấn đề” để có cách xử lý thích đáng. Tôi thực sự sợ, có lẽ là tôi hèn nhát.

Nhưng hôm nay tôi muốn viết, tôi buộc phải viết, tôi không giải thích được tâm trạng của mình lúc này, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng một sự thôi thúc phải nói ra những gì mình suy nghĩ cho nhiều người đọc. Sự thôi thúc đó đến từ đâu tôi cũng không chắc, nhưng thật tình là tôi vẫn rất run sợ khi post bài này, tôi không phải là người dũng cảm, nhưng tôi thấy mình cần làm điều đó. Và tôi cũng chỉ có nơi này để viết, để nói ra được sự thật, blog là nơi duy nhất ở xã hội này người ta có thể nói thật, còn lại đều là một cuộc sống dối trá với chính mình và mọi người.

Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các con tôi phải còn vài năm nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ chồng cộng lại mới hơn chục triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài công trình nghiên cứu, chia ra cũng được khoảng 30-40 triệu đồng. Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên ban phát vì nghiên cứu cho có, xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý muốn cấp trên rồi lập hội đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì chủ yếu là các sếp lớn vì đề tài nào các sếp cũng có tên để chia tiền dù chẳng làm gì, có khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể những thứ quyền lợi mua sắm khác.

Nói chung là nếu lên được trưởng phòng thì không phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với động cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt buộc sơ đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dỡ, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng không đạt yêu cầu. Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao câp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao. Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy…”

Những người Đảng viên như tôi, bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị. Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..

Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức. Cơ quan tôi và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê Thanh Hải đã chi ra cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên Bộ Chính Trị vào TpHCM để xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố với đám đàn em kinh tài là vững như bàn thạch vì không những thế, Thủ Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn em kinh tài vơ vét để bù lại những gì đã phải chi ra để chạy cho ông ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại như một sự tất yếu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ dàng hoặc thay đổi để không theo nó, hay tham gia vào những sự thay đổi của người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng nhiều lần đã không vượt qua được chính mình. Hàng này tôi bị buộc phải học và thực hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những gì đạo đức giả và ngụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ Tịch HCM ngay cả khi đã đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ thái độ đó vì tôi cho rằng Bác là một con người. Nhưng cách mà Đảng đang tuyên truyền về hình ảnh và đạo đức của Bác, bắt mọi
người học tấm gương của Bác là cách mà người ta thường làm để ca ngợi những vị giáo của các tôn giáo.

Thật đáng buồn là những điều như vậy chẳng những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà ngược lại, vì Bác không có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn giáo.

Thời buổi bây giờ không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá nhiều, nhanh và dễ kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth để dẫn dắt lòng tin của mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ các myth vốn là những hiểu biết sai lầm, có thể là dối trá nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại, thần thoại. Người ta đang làm cho hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo mó và dối trá.

Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh, số phận, vận nước,… Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có lẽ niềm tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi cũng hy vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho vận mệnh của đất nước. Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện nay dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm nữa.

Họ ra vẻ cái này là gót chân Achile của Đảng nên phản ứng rất dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng thật là mình đã nhắm vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế hút đầu vào đá.

Những gì thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể, không thể nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ nhận ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó, giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì mới có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được. Điều đáng mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có tầm nhìn như vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền mà nhìn được những mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân hạnh được trao đổi với những người như vậy trên blog và cảm nhận được sức mạnh tư duy của họ cho dù họ không nói gì về điều đó.

Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm đừng hỏi ý kiến tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày nào đó, tôi không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên sẽ xóa hẳn cái blog này.

Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của con rễ Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We Need để trị tội vì đã “vu khống” thanh danh của gia đình “phò mà”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay rồi nhưng vẫn thấy Change tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm được, và cũng có thể là chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người thấy blog này biến mất hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi rất biết ơn ai đó copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn lưu lại được.

Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì.

Tôi đảm bảo rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số (tôi là thiểu số) đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết và sẵn sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai bảo nếu được đảm bảo rằng không làm gì bọn chúng.

Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắc và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tuỳ thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó
sẽ có sự thay đổi. Còn thay đổi như thế nào thì lại tuỳ thuộc vào cái lực lượng này có muốn làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là khủng khiếp nếu đất nước này tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Hãy tha thứ cho tôi nêu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón tay. Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt…. Chúc mọi người vui khỏe và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.

Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng.
(Dấu tên)
__________________
dzainguyen@hotmail.com
ST

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2009

Vọng cổ : Nhân Công Vùng Lên Tranh Đấu

Bấm nghe >> Nhân Công Vùng Lên Tranh Đấu

Kính chuyển đến quý vị bản nhạc : Nhân Công Vùng Lên Tranh Đấu vừa được sáng tác và trình bày bởi Hoa-Minh.Xin tiếp tay phổ biến rộng rãi.
QDVN
...

ĐCSVN: Niềm vinh dự hay sự nhục nhã của dân tộc


Bài viết này chúng tôi xin dành trọn tâm tư cho đồng bào hải ngoại, bởi vì, chúng tôi thiết nghĩ nếu đã là người Việt Nam dù ở trong hay ngoài nước, tất cả cũng đều có chung một dòng máu Lạc Hồng, tất cả cũng phải tự hào về sự vẻ vang của lịch sử mà tiền nhân xưa đã anh dũng tạo nên. Bất cứ một hành động nào dù nhỏ nhưng gây tổn hại cho đất nước thì vẫn phải có tội trước non sông tổ quốc.

Trong suốt chiều dài 4000 năm lịch sử, dân tộc Việt Nam đã trải qua rất nhiều chế độ lãnh đạo, từ phong kiến với nền thống trị vua chúa cha truyền con nối cho đến nền dân chủ đa nguyên mà miền Nam trước 1975 đã có, mặc dù nó vẫn còn trong thời gian phôi thai, nhưng đó cũng là một điểm đáng mừng vì ít ra nhân dân miền Nam vẫn còn có một thời gian hòa mình cùng nền văn minh thế giới. Vẫn còn đó một thời của miền Nam tuy hàng ngày phải chịu sự tàn phá của chiến tranh, nhưng nền kinh tế vẫn hơn các nước lân bang trong cùng khu vực, đặc biệt thủ đô Sài Gòn của miền Nam còn được mệnh danh là con rồng của Đông Nam Châu Á.

Về chính trị thì với thể chế đa nguyên, nhân dân miền Nam được hưởng mọi quyền tự do dân chủ gấp vạn lần bây giờ. ĐCSVN đã nhờ hệ thống dân chủ đa nguyên còn trong thời kỳ phôi thai và mới mẻ này của miền Nam cho nên mới được sống còn, để ngày hôm nay họ mới có cơ hội thực hiện con đường phản dân hại nước của họ. Cũng vì sự độc tài lãnh đạo theo chủ nghĩa cộng sản mà hàng trăm ngàn người dân vô tội miền Bắc phải chịu chết oan trong các đợt đấu tố gọi là cải cách ruộng đất (1954-1956), cũng vì sự độc tài lãnh đạo cho nên mới có cuộc thanh trừng các nhà trí thức trong phong trào Nhân văn Giai phẩm (1956-1957), cũng vì sự hiếu sát theo kiểu cộng sản cho nên mới có những mồ chôn tập thể ở Huế trong dịp Tết Mậu Thân 1968. Chúng tôi rất đau lòng khi đọc bài viết "
Hố chôn người ám ảnh " của nhà văn Trần Đức Thạch, người vừa bị tòa án kết án 3 năm tù và 3 năm quản chế về cái “tội” treo biểu ngữ phản đối các hành động xâm lăng của Trung Quốc và kêu gọi chính quyền CSVN thực hiện tự do dân chủ, (ông là phân đội trưởng trinh sát thuộc tiểu đoàn 8, trung đoàn 266, sư đoàn 341, quân đoàn 4, bộ đội miền Bắc) kể lại sự tàn sát đồng bào của đơn vị ông theo lệnh của cấp trên ở ấp Tân Lập, huyện Cao Su, tỉnh Đồng Nai vào tháng 4/1975.

Quốc tế đã không biết hay cố tình không biết trước những sự tàn bạo của CSVN. Quốc tế, nhất là Hoa Kỳ đã quá nhu nhược trước sự vi phạm hiệp định Paris của ĐCSVN, dẫn đến việc chính quyền VNCH của miền Nam bị bức tử phải thua CS, để ngày hôm nay hơn 2 triệu đồng bào Việt Nam phải chấp nhận cuộc sống tha hương trên khắp thế giới, trong đó, cũng có hàng trăm ngàn đồng bào phải chịu chết ngoài biển cả trên bước đường đi tìm tự do.

Kể từ khi CSVN chiếm được miền Nam, trong giai đoạn đầu thời quân quản, họ đã áp dụng chính sách ngu dân bằng các phương cách như sau:

- Về giáo dục: Nhồi sọ học sinh, sinh viên bằng cách triệt tiêu hoàn toàn sách giáo khoa trong sáng của chính phủ miền Nam để thay vào sách giáo khoa của ĐCSVN sặc mùi chính trị và thù hằn. Bậc tiểu học và trung học thì bắt buộc học sinh phải tin vào những chuyện không có thật như: con ong đánh Mỹ, con trâu chém Mỹ, anh hùng Lê Văn Tám, bác Hồ là bậc thánh suốt đời vì dân vì nước, sống độc thân không có vợ con, bác là danh nhân thế giới được Unesco/LHQ công nhận, bậc đại học thì bắt buộc phải học chủ nghĩa Marx-Lênin cho tất cả các ngành nghề chuyên môn…v.v…, học sinh vào đại học đã được xét lý lịch tới 3 đời.

- Về kinh tế: Trong thời gian đầu CSVN đã mở chiến dịch đánh tư sản mại bản, tất cả tài sản của các nhà giàu, có cơ sở kinh doanh đều bị tịch thu sung vào công quỹ, nhưng thực tế là cán bộ đảng viên tự do chia nhau xài theo từng chức vụ. Nhà cửa của các cấp chỉ huy quân đội và chính quyền VNCH đều được sang tên cho các cấp chỉ huy và cán bộ của đảng. Tài sản và nhà cửa của số người vượt biên đều bị tịch thu để cho cán bộ đảng viên làm chủ vì đây là thành phần bị đảng cho là phản quốc. Đảng đã thu gom và quản lý toàn bộ đất nông nghiệp rồi phân chia theo khẩu phần do đảng ấn định. Dĩ nhiên thân nhân gia đình của cán bộ đảng viên thì sẽ ưu tiên hưởng những phần đất tốt, toàn bộ máy móc, dụng cụ sản xuất nông, công nghiệp đều được đưa vào hợp tác xã do đảng quản lý.





Kinh tế mới sau 1975



Từ bàn tay trắng, đảng đã nắm toàn bộ mọi sinh hoạt trong xã hội qua chương trình cải tạo công thương nghiệp. Dân chúng thành thị được tập trung vào các vùng kinh tế mới nơi đồng khô cỏ cháy, khiến cho cuộc sống của nhân dân càng ngày càng khổ đau và bi đát. Với bản chất gian manh sẵn có các nhà lãnh đạo ĐCSVN đã tự chia nhau 16 tấn vàng và các tài sản quý giá khác của miền Nam rồi tuyên truyền trong nhân dân là ông Thiệu đã mang đi.

- Về chính trị: ĐCSVN đã ngang nhiên tự cho mình là độc nhất lãnh đạo đất nước, tự cho mình có toàn quyền hoạch định các chính sách và bắt buộc mọi người dân phải răm rắp tuân theo không có quyền phản đối. Sau khi tập trung tất cả những thành phần quân nhân và viên chức chính quyền của VNCH vào các trại cải tạo, ĐCSVN lại giải tán luôn các tổ chức do chính đảng lập ra như: Mặt trận Giải phóng Miền Nam, Chính phủ Cách mạng Lâm thời, Ðảng Xã Hội, Ðảng Dân Chủ…, đây là những tổ chức đã giúp cho CSVN chiến thắng trong cuộc chiến Việt Nam. Tất cả các cơ quan truyền thông báo chí đều nằm dưới sự chỉ đạo của đảng.

- Về tôn giáo: Với sự tham gia và cúi đầu để cầu danh cho riêng mình của một số vị xuất gia tu hành trong hàng ngũ lãnh đạo các tôn giáo, ĐCSVN đã thành lập riêng từng giáo hội dưới sự điều hành và lãnh đạo của Ban tôn giáo chính phủ và Mặt trận Tổ quốc. Các vị tu hành chân chính chỉ muốn độc lập với chính quyền để tu hành thì bị đảng đặt ra ngoài vòng pháp luật, điển hình là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo thuần túy…vv…

Trong suốt thời gian quân quản và bao cấp, CSVN đã đưa đất nước và nhân dân lùi xa hàng thế kỷ so với các nước cùng khu vực. Năm 1986, với nền kinh tế tập trung theo kiểu XHCN đang đến thời kỳ phá sản cho nên đảng bắt buộc phải chấp nhận nền kinh tế thị trường, cũng từ đó kiểu làm ăn theo cách tập đoàn sản xuất và hợp tác xã dần dần được thay thế bằng tư nhân hóa trong một số ngành nghề kinh doanh, nhưng về chính trị thì đảng vẫn độc tôn quyền hành lãnh đạo theo hệ thống CNCS. Cũng từ đây đã xuất hiện những thành phần tư bản đỏ tung hoành làm lũng đoạn đất nước, đảng viên được tự do kinh doanh và tệ nạn tham nhũng lan tràn khắp nơi từ thượng tầng xuống hạ tầng không sao cứu vãn nổi.

Cũng vì không có một cơ quan thanh tra, giám sát độc lập đủ thẩm quyền để trừng trị những vụ tham ô, móc ngoặc từ các thành phần cán bộ, đảng viên giữ các chức vụ cấp cao trong hàng ngũ trung ương đảng, cho nên những vụ tham nhũng có tầm vóc quốc gia vẫn chìm vào quên lãng như các vụ PMU18, TC2, PCI trong chương trình viện trợ ODA của Nhật khiến cho chính phủ Nhật phải cúp viện trợ một thời gian.

Ðất đai của nhân dân được chính quyền tự do quy hoạch và đền bù không thỏa đáng khiến cho hàng trăm ngàn dân oan phải sống trong cảnh dở khóc dở cười mà không biết phải kêu cứu đến ai, cũng như đất đai và tài sản của các tôn giáo, chính quyền CSVN đã dùng luật rừng để cướp đoạt, hình thức dùng xã hội đen và chiêu bài quần chúng tự phát để hợp thức hóa cho việc làm của mình là kế sách tồi bại nhất hiện nay của họ. Một vấn nạn bất công và đen tối cho tương lai đất nước trước việc học giả bằng thật để cho các thành phần dốt nát tiếp tục giữ các chức vụ lãnh đạo trong chính quyền. Chương trình học tại chức, chuyên tu và từ xa đã tạo ra những con người, mà ngày hôm qua trình độ chưa qua bậc tiểu học thì hôm nay lại có mảnh bằng đại học, thạc sĩ, tiến sĩ để lãnh đạo, điển hình như đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thoát ly gia đình để làm du kích năm 14 tuổi, học vấn chỉ có lớp 3 trường làng, nhưng hôm nay lại có bằng tiến sĩ luật.

Hiện nay trong tất cả các chức vụ lãnh đạo dù là cấp thấp nhất nếu muốn được làm trưởng thì phải là đảng viên. Do đó, việc mua quan bán chức là chuyện bình thường. Với những con người tài đức không có mà vẫn được trọng dụng thì làm sao họ đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi cá nhân của họ được. Vì thế cho nên, không bao giờ ĐCSVN chấp nhận hệ thống đa nguyên chính trị để cho những người trí thức có tâm huyết với đất nước được tự do cạnh tranh công bằng dân chủ. Việc chính quyền CSVN tình nguyện tham gia ký kết vào bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, vào các công ước quốc tế cũng như ban hành các điều khoản trong hiến pháp cho phù hợp với sự đòi hỏi của cộng đồng quốc tế là để làm lá chắn cho sự độc tài, độc đoán của họ mà thôi. Thực tế, không bao giờ họ thi hành bất cứ những gì mà họ đã hứa. Họ tự đặt ra điều 88 trong bộ luật hình sự, "tuyên truyền chống nhà nước XHCN", để trù dập, bắt bớ và bỏ tù bất cứ ai dám nói lên cái sai của đảng bởi vì, họ quan niệm đảng là Nhà nước, đảng là Tổ quốc. Chúng tôi nghĩ rằng những nhà trí thức yêu nước đang ở tù trong gông cùm của CSVN là những vì sao sáng soi rọi lương tâm những ai còn có tinh thần dân tộc, còn có chút tình với đất nước.

Các thành phần bảo thủ của đảng đang lãnh đạo đất nước hiện nay đã thực sự tuân phục bọn xâm lăng Trung Quốc rồi. Sở dĩ chúng tôi khẳng định như thế là bởi vì trong thời gian qua bất cứ những ai phản đối các hành động xâm lăng của Trung Quốc đều bị trù dập, bắt bớ và giam cầm, trong khi đó, lại câm lặng trước các hành động ngang ngược trắng trợn của Trung Quốc đối với quyền lợi của đất nước và nhân dân mình.

Đất đai và các vùng biển đã được âm thầm giao cho Trung Quốc bằng các hiệp ước, hiệp định mà nhân dân không bao giờ được biết như: Hoàng Sa, Trường Sa, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, bãi Tục Lãm….., những công trình quan trọng ảnh hưởng đến sự mất còn của đất nước cũng được Trung Quốc tự do khai thác, điển hình là đại dự án khai thác Bô-xít Tây Nguyên mà kiến nghị của gần 3000 nhà trí thức, nhà khoa học có đầy đủ chuyên môn xác nhận rằng khai thác bô-xít trong giai đoạn này là đùa với lửa, sẽ ảnh hưởng đến tương lai và sự mất còn của cả dân tộc. Ðại tướng Võ Nguyên Giáp, một đại công thần cùng rất nhiều các tướng lãnh của chế độ cũng đưa kiến nghị phản đối, nhưng rồi chuyện để cho Trung Quốc tự do khai thác bô-xít vẫn cứ tiến hành. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn ngang nhiên ra quyết định 97 triệt tiêu luôn tiếng nói phản biện công khai của các nhà trí thức khiến cho Viện nghiên cứu và phát triển (IDS của GSTS Hoàng Tụy phải tự giải tán. Mười năm nhân vật trong BCT/ĐCSVN đã đưa đất nước và nhân dân đi từ khổ đau này đến khổ đau khác. Nhân dân vừa phải gánh chịu nạn ngoại xâm từ bọn bá quyền Trung Quốc, vừa ôm hận khi các ngư dân đánh cá trong vùng biển của mình mà vẫn bị hải quân Trung Quốc bắn giết và cướp tài sản. Trong khi đó, hàng ngày trên các cơ quan ngôn luận và truyền thanh, truyền hình lúc nào cũng ca ngợi Trung Quốc, lúc nào cũng trung thành với 16 chữ vàng và 4 tốt đối với Trung Quốc.

Vì thế, việc tờ báo điện tử của ĐCSVN đăng bài xác nhận Hoàng Sa-Trường Sa là của TQ, trang web của Bộ công thương hợp tác với Trung Quốc mang tên miền …vn lại để cho TQ đăng bài nói xấu Việt Nam…. cũng không có gì là lạ. Hiện nay hầu hết những thành phần giàu có trong nước đều là những đảng viên, cán bộ cùng thân nhân và các thế lực cấu kết trong guồng máy chính quyền được gọi là tư bản đỏ, còn đại đa số nhân dân không thế lực thì vẫn sống cảnh nghèo nàn bữa đói bữa no. Hãy nhìn danh sách gởi tiền của hàng trăm nhân vật của ĐCSVN trong ngân hàng nước ngoài được công bố trên các trang web trước đây thì sẽ rõ.

Thời gian gần đây có 2 sự kiện nhạy cảm đang được cả thế giới quan tâm là sự đàn áp vô nhân đạo đối với 397 tu sinh tại tu viện Bát Nhã tỉnh Lâm Đồng, cùng với tấm hình ngụy tạo một cách vô lý và ấu trĩ của công an khi dùng một bức hình chụp ngày 28/2/2005, rồi dùng phần mềm photoshop chỉnh sửa lại thành ngày 09/10/2009 để kiếm cớ bắt giam nhà văn bất đồng chính kiến Trần Khải Thanh Thủy đã được đăng trên các trang web toàn cầu. Ðiều này chứng tỏ rằng chính quyền CSVN đã không từ bỏ bất cứ một hành động đê hèn nào hết, họ cũng xem thường luôn cả sự hiểu biết của cộng đồng quốc tế. Chúng tôi xin dẫn chứng những sự xảo ngôn của các nhà lãnh đạo CSVN như sau:

- Chủ tịch Nguyễn Minh Triết lúc công du ở Hoa kỳ có phát biểu: tại Việt Nam bất đồng chính kiến là chuyện bình thường, nhưng khi về nước thì lại nói rằng: bỏ điều 4 HP là đồng nghĩa với chúng ta tự sát.
- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói: Tôi yêu nhất, thích nhất là trung thực, giận nhất, ghét nhất là giả dối. Nhưng khi ký QĐ 57 cấm báo chí tư nhân thì lại nói đó là theo ý nguyện của toàn dân, ký QĐ 167 cho Trung Quốc tự do khai thác Bô xít Tây nguyên một cách thầm lén không thông qua Quốc hội, không tôn trọng ý kiến của các nhà trí thức khoa học, ký QĐ 97 bịt miệng trí thức thì cho đó là đúng luật pháp. Trong lần trả lời phóng viên ngoại quốc tại Hungary về vấn đề tài sản của Giáo hội Công giáo Việt Nam thì lại quẹo sang là tài sản của Tòa thánh Vatican…v.v…
- Còn lời phát biểu của phái đoàn Quốc hội CHXHCHVN tại Na Uy: tại Việt Nam vấn đề dân chủ nhân quyền được hiểu là cơm no áo ấm.

Đặc biệt, bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn viên của Bộ ngoại giao nói với quốc tế rằng: không có chuyện chính quyền Việt Nam ép 400 tăng ni rời khỏi Bát Nhã trong khi, sự đàn áp 400 tăng ni này xuất phát từ công an mặc thường phục cấu kết với nhà sư quốc doanh Thích Ðức Nghi và thuê mướn xã hội đen hành hung, đánh đập tu sinh và phá nát tu viện là một sự thật 100% được tường thuật đầy đủ trên các trang web toàn cầu có kèm theo hình ảnh và nhân chứng đàng hoàng trước các cơ quan ngôn luận quốc tế.

Khi các tăng ni Bát Nhã đến tá túc tại chùa Phước Huệ thì hàng ngày đài truyền thanh Bảo Lộc cứ phát đi phát lại những bản tin là số tăng ni trẻ Bát Nhã làm chính trị, công an thì bao vây chùa 24/24 kiểm soát mọi phật tử đến thăm viếng chùa kể cả thân nhân của các tăng ni. Còn báo Thanh Niên đăng lời phát biểu của ông Nguyễn Thanh Xuân, Phó Trưởng Ban Tôn giáo chính phủ là công an không có đàn áp và bắt các tu sinh, sự việc xảy ra ngày 27/9/2009 cũng như vụ đánh HT Thích Thái Thuận bị thương trước đó là do số phật tử của Bát Nhã bất bình nên hành động như thế và công an đến để bảo vệ tăng ni mà thôi.

Kỳ thật, số người đánh sư bị thương, phá tượng Bồ Tát Quan Thế Âm, đập phá tu viện, trục xuất 397 tăng ni trong lúc trời mưa bão…, cho đến giờ này số người gây án đó không có ai bị bắt, bị xử lý cùng với hành động mà chính quyền đang áp dụng tại chùa Phước Huệ nơi các tu sinh Bát Nhã đang tá túc thì thử hỏi lời nói của bà Nga và ông Xuân có tin được không? còn 3 thầy Pháp Hội, Pháp Sĩ, Pháp Tụ được xe công an chở đi ngày 27/9 cho tới nay không biết ở đâu và còn sống hay đã chết? Chúng tôi thiết nghĩ, nếu vì áp lực quốc tế mà CSVN bắt buộc phải công nhận tập thể tu sinh Bát Nhã được tiếp tục có nơi tu hành, nhưng sau này chắc chắn họ sẽ tạo ra những chứng cứ gian xảo khác để triệt hạ mà thôi, cũng như họ đã từng ngụy tạo ra những bằng chứng giả để bắt giam các nhà yêu nước. Chúng tôi cũng rất cảm kích Ban Trị sự Phật giáo tỉnh Lâm Đồng, nhất là HT Thích Thái Thuận trụ trì chùa Phước Huệ, HT Thích Toàn Đức, mặc dù chịu sự quản lý của chính quyền, nhưng đã thể hiện được tinh thần vô úy của đạo Phật để cưu mang và che chở số tăng ni Bát Nhã.
- Còn tòa án tối cao khi trả lời đơn kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của LS Cù Huy Hà Vũ thì nói rằng: luật pháp Việt Nam không có điều khoản nào xử thủ tướng.

Hầu như mọi sự phản đối của cộng đồng quốc tế đã không làm cho CSVN chùn bước. ĐCSVN đã có bửu bối trong tay là sẵn sàng ban tặng cho họ mọi quyền lợi trong đầu tư cũng như sẵn sàng dâng hiến đất đai của đất nước cho Trung cộng để được yên thân về chính trị. Do đó, trong thời gian qua mặc dù quốc tế có phản đối về sự vi phạm dân chủ nhân quyền, nhưng vẫn gia tăng viện trợ và đầu tư cho CSVN, quốc tế đâu biết rằng số tiền cho Việt Nam vay để phát triển đất nước thì vào túi quan tham gần hết, tiếp tục hàng thế kỷ nhân dân Việt Nam và con cháu sau này trả nợ đến bao giờ mới hết.

Đối với cộng đồng người Việt hải ngoại thì CSVN đã có Nghị quyết 36 và các mánh khóe như: "Khúc ruột ngàn dậm", "Việt kiều yêu nước", "Hòa hợp hòa giải dân tộc", "Xóa bỏ hận thù".... để moi tiền những người nhẹ dạ cả tin. Giả sử nếu cộng đồng người Việt hải ngoại mà nghèo không có tiền gởi về quê nhà giúp cho CSVN có ngoại tệ mỗi năm từ 6 đến 10 tỷ đô la thì họ sẽ đối xử với cộng đồng ra sao? Tin chắc rằng mọi người đểu hiểu. Bằng tất cả tâm tư, niềm tin và hy vọng chúng tôi xin được đề nghị sự tiếp tay, giúp đỡ của người Việt hải ngoại thân yêu, cho phong trào đấu tranh ở quê nhà sớm được thành công. Bước đầu tiên có thể là thời gian 3 tháng không về thăm, không gởi tiền về Việt Nam không tiếp xúc với các tòa đại sứ, tổng lãnh sự Việt Nam trong quốc gia có người Việt sinh sống, không đi phi cơ của Hàng không Việt Nam. Chúng tôi nghĩ thời gian 3 tháng quí vị và thân nhân của quí vị cũng không gặp nhiều khó khăn, nhưng nó sẽ là một nhát dao đánh thẳng vào đầu não của ĐCSVN, nó cũng là một món quà vô giá cho phong trào đấu tranh trong nước. Ngoài ra, không cộng tác, không xài hàng hóa do CSVN kinh doanh, không tham gia bất cứ phong trào nào do ĐCSVN tổ chức như xem văn nghệ chẳng hạn.

Dù sao đi nữa thì những con người lòn cúi CSVN để được tặng bằng khen và cho về nước kinh doanh như Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, Trần Trường…v.v… cũng không nhiều. Một sự đoàn kết chung lòng từ trong và ngoài nước của dân tộc Việt Nam chắc chắn sẽ thành công và con đường đi đến tự do dân chủ là điều tất yếu.

Việt Nam, ngày 21/10/2009
Hương Trà và nhóm bạn trẻ

(Email: huongtra13@gmail.com )






...