Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010

Mỹ bật đèn xanh Đông Nam Á sắm vũ khí tự bảo vệ.




Ngày 20-08-2010, giờ 11:49
Tư lệnh Mỹ tại Thái Bình Dương hối thúc Ðông Nam Á: 'Phải đầu tư quân sự để bảo vệ biển đảo'

MANILA (TH) - Tư lệnh lực lượng Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương hối thúc các nước trong khu vực Ðông Nam Á phải xây dựng lực lượng quân sự đủ mạnh để có thể gìn giữ hòa bình cũng như bảo vệ được vùng biển đảo của mình.

“Ðiều quan trọng là các chính phủ trong vùng (Ðông Nam Á) phải đầu tư quân sự và an ninh đủ mạnh để bảo vệ các vùng nước (biển đảo) của mình.” Ðô Ðốc Robert Willard, tư lệnh Mỹ tại Thái Bình Dương, nói trong cuộc họp báo hôm Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010, sau cuộc họp với tư lệnh quân đội Phi Luật Tân, Ricardo David.


Ðô Ðốc Robert Willard (bên phải), Tư Lệnh Lực Lượng Thái Bình Dương của Hoa Kỳ và Tham Mưu Trưởng quân đội Phi, Tướng Ricardo David (bên trái) họp ở Manila 18/8, 2010 về quốc phòng và an ninh khu vực. (Hình: AFP/Getty Images)

“Ðiều đó chỉ có nghĩa là ngăn ngừa xung đột, không cho phép bất cứ tình huống nào trong khu vực dẫn đến một cuộc nổ súng.”

Ông Willard cho hiểu là nếu các quốc gia trong vùng quá yếu, khó tránh khỏi sự ăn hiếp, chủ trương bá quyền bành trướng của nước lớn có thể tiến tới vì không thấy trở lực nào trước mặt.

Ðô Ðốc Willard, cũng như các người tiền nhiệm của ông, thường thăm viếng tất cả các nước Á Châu dọc theo biển Thái Bình Dương, đối thoại an ninh chung. Tuy nhiên, lần đầu tiên, người ta thấy một lời hối thúc các nước Ðông Nam Á tăng cường khả năng quân sự từ một vị tư lệnh Mỹ. Diễn biến này có thể hiểu từ hậu quả các chuỗi sự kiện liên quan đến sự tranh chấp chủ quyền biển đảo trên biển Ðông giữa các nước trong khu vực, đặc biệt là giữa CSVN và Trung Quốc, ngày càng có dấu hiệu nóng thêm.

Ông Willard, tại Manila, lập lại lập trường của Hoa Kỳ là chống sự sử dụng võ lực để giải quyết tranh chấp chủ quyền biển đảo biển Ðông. Ông nói rằng Hoa Kỳ sẽ còn duy trì sự hiện diện quân sự chiến lược trong khu vực trong nhiều năm tới.

Trung Quốc, lên tiếng đả kích một bài phân tích trên báo Mỹ nói các chương trình cải tiến quân sự của Bắc Kinh, đặc biệt là hải quân và không quân gia tăng nguy cơ xung đột trong vùng.

Lời khuyến cáo của Ðô Ðốc Willard đi tiếp theo các lời tuyên bố của nữ Ngoại Trưởng Hillary Clinton hồi tháng 7 từng làm Bắc Kinh tức giận. Bà Clinton nói trong phiên họp Diễn Ðàn An Ninh Khu Vực ASEAN tổ chức ở Hà Nội ngày 23 tháng 7, 2010 là Hoa Kỳ có “lợi ích quốc gia” ở khu vực biển Ðông và mong muốn các tranh chấp chủ quyền biển đảo ở đây được giải quyết qua các cuộc thương nghị ngoại giao của tất cả các nước tranh chấp.

Trung Quốc đả kích bà Clinton và lập lại chủ trương của họ không chấp nhận quốc tế hóa vấn đề mà chỉ muốn đàm phán tay đôi cho dễ bắt nạt.

Ông Willard cho hay thái độ hung hăng của Trung Quốc trong vấn đề tranh chấp chủ quyền biển đảo biển Ðông cũng được bàn luận trong cuộc họp với các viên chức quân sự của Phi hôm Thứ Tư. Hoa Kỳ và Phi, đã ký thỏa hiệp hỗ tương quốc phòng năm 1951, bản tin nói dịp này duyệt xét lại các kế hoạch trước đây nhằm bảo vệ lẫn nhau trong trường hợp có xung đột xảy ra ở khu vực có tranh chấp.

“Chúng tôi thảo luận sự khẳng định mà chúng ta đang thấy từ Trung Quốc (chủ quyền khu vực) về biển Ðông và nó đang tạo ra những âu lo trong khu vực.” Ông Willard nói trong cuộc họp báo như thế nhưng không cho biết thêm chi tiết.

Cách đây ít ngày, một viên chức ngoại giao cao cấp của Phi tuyên bố không muốn Hoa Kỳ can dự vào sự tranh chấp biển Ðông.

Trong cuộc họp báo, tư lệnh quân đội Phi nhìn nhận quân đội cũng như hải quân nước này quá nhỏ yếu nên không đủ khả năng bảo vệ những hòn đảo đã xác nhận chủ quyền trong quần đảo Trường Sa.

Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa của VN tháng 1, 1974. Mãi đến năm 1988 đến 1995, Trung Quốc mới xua tàu đến đánh chiếm một số đảo trong quần đảo Trường Sa đang do CSVN và Phi tuyên bố chủ quyền và trú đóng.

Trong 10 năm qua, song song với sự tăng trưởng vượt bậc về kinh tế, Bắc Kinh đã không ngừng sản xuất lấy hoặc mua sắm rất nhiều võ khí quan trọng từ hàng không mẫu hạm, tàu ngầm nguyên tử, chiến đấu cơ tối tân với số lượng lớn. Ông Willard khuyến cáo rằng các nước ASEAN cùng với Hoa Kỳ nên thảo luận với Bắc Kinh về mối quan tâm của mình với những sự tăng cường quân sự đó.

Một bản phúc trình của Ngũ Giác Ðài trong tuần này đưa ra các sự phân tích nói những sự củng cố tăng cường sức mạnh quân sự bí mật của Bắc Kinh gia tăng tiềm năng cho các hiểu lầm và tranh chấp với các nước khác. Bản phúc trình nói Trung Quốc phát triển thêm nhiều hệ thống võ khí tối tân và theo đuổi kế hoạch tự sản xuất hàng không mẫu hạm cũng như hỏa tiễn đạn đạo tầm xa có khả năng tấn công các mục tiêu xa 1,500km.

Lời tuyên bố của Ðô Ðốc Willard diễn ra chỉ một ngày sau cuộc họp song phương giữa Phụ Tá Thứ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Robert Scher với Thứ Trưởng Quốc Phòng CSVN Nguyễn Chí Vịnh tại Hà Nội.

Trong cuộc họp báo sau cuộc họp, ông Scher nói “có chia sẻ với phía CSVN các quan ngại của Hoa Kỳ liên quan đến tiến trình hiện đại hóa quân sự của Trung Quốc.” Ðây là cuộc họp đầu tiên trong chủ đề đối thoại quốc phòng chiến lược mà hai kẻ cựu thù đang tiến dần đến đối tác.

Cuộc họp đối thoại quốc phòng CSVN-Hoa Kỳ diễn ra ít ngày sau chuyến thăm hàng không mẫu hạm USS George Washington của đoàn quan chức đa ngành của CSVN cũng như khu trục hạm USS John S. McCain đến Ðà Nẵng hồi tuần trước.

Các sự kiện này đều được Bắc Kinh theo dõi chặt chẽ và nói đến trong một bài bình luận với nhiều từ ngữ bóng gió trên Tân Hoa Xã ngày 18 tháng 8/2010 là “đã đến lúc Mỹ nhận ra giá trị của hòa bình.”

http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=14143

Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

Báo "Nhân Dân" VC tả cảnh Cộng Sản thoát hình thành tư bản

http://www.youtube.com/watch?v=d3eMAtu4fQ4&feature=player_embedded

Có thể nào viết bài trên nhật báo "Nhân Dân" báo trước sự sụp đổ của đảng cộng sản trên hay không? Có thể nào viết ngay trên mặt báo đó vẽ ra quá trình sụp đổ của chế độ cộng sản được không? Có thể! Cả hai đều có thể làm được! Một cách là vừa viết vừa lách ghi lại một tài liệu về “Những bài học lịch sử từ sự sụp đổ của Ðảng Cộng sản Liên Xô.” Ðó là nhan đề loạt bài thuộc loại Hồ Sơ được đăng nhiều kỳ trên mạng báo Nhân Dân Ðiện Tử từ mấy tuần qua, nay vẫn chưa đăng hết.

http://www.nhandan.com.vn/tinbai/?to...Article=18153717-08-2010

Người đọc loạt bài này có thể đoán: Trong tờ báo “cơ quan chính thức của đảng cộng sản Việt Nam” chắc có nhiều người muốn đưa những thông tin đầy đủ hơn giúp cho độc giả biết rõ sự thật về sự sụp đổ của Cộng Sản Liên Xô. Căn cứ vào các thông tin đó, người dân và các cán bộ sẽ tự suy diễn rằng ngày tàn của đảng Cộng Sản Việt Nam đã bắt đầu từ lâu rồi! Vì người đọc sẽ thấy tại Việt Nam đang diễn ra đầy đủ những triệu chứng suy đồi của đảng Cộng Sản Liên Xô trước khi tan rã. Nhìn cảnh Việt Nam bây giờ người ta thấy ngay cùng những căn bệnh đó thì không thuốc nào chữa khỏi!

Không những thế, những người viết Hồ Sơ này đã nhân cơ hội lấy cớ “viết lịch sử” để dẫn ra những lời người Nga từng kết án cả chủ nghĩa cộng sản lẫn thực tế của đảng cộng sản. Họ có thể công khai nhắc lại trên mặt báo Nhân Dân những lời người Nga đã nói về chế độ Xô Viết. Trên căn bản, họ cũng nói giống như lời ông Nguyễn Khắc Toàn hay bà Trần Khải Thanh Thủy đã viết; mà gần đây nhất là nhà văn Trần Mạnh Hảo viết bài lên án chế độ, trước hội nghị các nhà văn vừa qua! Nhắc lại các lời người Nga kết tội đảng ở Liên Xô là một cách nhắc nhở cho độc giả báo Nhân Dân biết những điều mà Nguyễn Khắc Toàn, Trần Mạnh Hảo, Trần Khải Thanh Thủy vạch ra chính là sự thật, Liên Xô ngày xưa cũng vậy! Ðây là một thủ đoạn rất khéo léo có tác dụng truyền bá những ý kiến lên án chế độ cộng sản nhưng lại đội dưới chiêu bài rút kinh nghiệm Liên Xô, làm như viết để bảo vệ chế độ cộng sản!

Chẳng hạn, Hồ Sơ đã thuật lời Gorbachev đánh giá chủ nghĩa Marx như thế này: “Trong toàn bộ những kết luận kinh tế cụ thể mà Marx dựa vào đó để xây dựng lâu đài thế giới quan của chủ nghĩa xã hội khoa học của ông không có cái nào được chứng thực trong thực tiễn.”

Phần 1 của mục Hồ Sơ này là bài, “Sự tan rã của Ðảng CS Liên Xô và Liên Bang Xô Viết.” Bài đầu giúp người đọc nhớ lại các biến cố đưa tới cảnh chấm dứt chế độ cộng sản ở Nga. Mặc dù tường thuật với quan điểm của đảng cộng sản, trút tội cho các cá nhân như Gorbachev, nhưng người đọc đủ thông minh cũng hiểu ý kiến và hành động của một cá nhân không thể nào làm đổ cả một đế quốc lớn như Liên Xô được. Chắc chắn phải có những nguyên nhân sâu xa. Thí dụ trong Hồ Sơ viết: Năm 1990 Cộng Sản Liên Xô họp đại hội lần thứ 28 thông qua tuyên bố có tính cương lĩnh “tiến tới xã hội chủ nghĩa dân chủ hóa nhân đạo.” Ðọc điều này ai cũng phải hiểu là chủ nghĩa cộng sản thiếu tính nhân đạo và tại Liên Xô chưa hề có dân chủ! Vì cả một đại hội đảng phải quyết định làm cho chính họ dân chủ hơn và nhân đạo hơn!

Khi chế độ Xô Viết sập, Hồ Sơ trên cho biết bao nhiêu tài sản của Ðảng CS Liên Xô đều bị chính phủ Nga niêm phong và tịch thu. “Trong hồ sơ của Trung Ương hay của địa phương, đều không thấy ghi chép gì về việc đảng viên Ðảng Cộng Sản Liên Xô tập hợp lại một cách có tổ chức để tiến hành bất cứ một hoạt động phản đối quy mô lớn nào nhằm bảo vệ Khu ủy, Thành ủy hoặc Huyện ủy của mình.” Ðọc tới đây, người đọc nào cũng hiểu rằng gần 20 triệu đảng viên cộng sản không mấy người còn thiết tha bảo vệ đảng nữa? Tại sao? Tất nhiên không phải vì một anh Gorbachev nó bắt được 20 triệu người! Người Nga không phải đều ngu cả, đảng viên cộng sản Nga cũng không ngu. Thế thì tại sao họ thản nhiên nhìn chế độ cộng sản tan rã? Ai cũng biết câu trả lời!

Câu trả lời được loạt bài Hồ Sơ này dẫn ra, khỏi phải tìm đâu xa: “Trước khi Ðảng CS Liên Xô sụp đổ không lâu đã có một cuộc điều tra dân ý về chủ đề: ‘Ðảng CS Liên Xô đại diện cho ai?’”

Kết quả là, có 7% số người trả lời rằng Ðảng CS Liên Xô đại diện cho nhân dân Liên Xô chiếm, 4% nói Ðảng đại diện cho công nhân chiếm, và 11% nghĩ Ðảng đại diện cho toàn thể đảng viên. Nếu Ðảng không đại diện cho dân chúng, cũng không đại diện cho quyền lợi đảng viên và các công nhân; vậy họ là cái gì? Bài số 2 trong Hồ Sơ kể: “Có tới 85% số người được hỏi trả lời rằng: Ðảng CS Liên Xô đại diện cho các quan chức, cán bộ và nhân viên nhà nước.” Ðó là những người gọi là nomenclatura, giai cấp đặc quyền, một đề tài được viết trong hai bài thuộc phần 4.

Bài “Lý luận cơ bản và phương châm chỉ đạo của Ðảng CS Liên Xô” thuộc phần 2. Các tác giả đã viết về các biến chuyển từ thời Khrushchev phủ nhận toàn bộ Stalin, tiến tới phủ nhận Lenin, qua thời Brezhnev, vân vân, tới khi cộng sản tan rã. Nhờ các tác giả Hồ Sơ này, người đọc báo được biết từ năm 1961 ở Liên Xô “Chuyên chính vô sản không cần thiết nữa, Liên Xô là một nhà nước chuyên chính vô sản hiện nay đã biến thành nhà nước của toàn dân.” Qua các giai đoạn, có lúc tác giả Hồ Sơ phê bình Stalin làm đúng chủ nghĩa Marx, có lúc chê ông ta làm sai. Ít nhất, trong bài này người đọc thấy không phải bao giờ Ông Sít cũng đúng, như Hồ Chí Minh thường quả quyết!

Phần 3 là bài “Công tác tư tưởng và tác phong của Ðảng CS Liên Xô” mô tả cảnh sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản trong phạm vi ý thức hệ. Thí dụ, Yakovlev viết: “Chủ nghĩa Marx à đã chà đạp phong trào tiến tới dân chủ.” Tháng 1, 1987, Gorbachev gây ra một phong trào “ào ào, dấy lên như bão” đòi thẩm tra, xem xét lại, cho đến thanh toán toàn bộ Ðảng CS Liên Xô và lịch sử Liên Xô xã hội chủ nghĩa. Năm 1987, Gorbachev chính thức đưa ra “quan điểm mới” như “tính công khai, dân chủ hóa, đa nguyên hóa, đặt giá trị của toàn nhân loại cao hơn tất cả,à để thay thế một loạt nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Marx.” Năm 1989, Liên Xô bãi bỏ môn học Chủ nghĩa Marx-Lenin trong trường học. Các tác giả Hồ Sơ viết: “Một số tờ báo và tạp chí đặc biệt cấp tiến như Họa Báo, Tia Lửa và Tin Tức Moscow, dần dần bộc lộ bộ mặt thật của nó, phủ định quá khứ, phủ định lịch sử Ðảng CS Liên Xô, phủ định chủ nghĩa xã hội.” Người đọc phải mừng cho các người làm báo ở Nga được sống với “bộ mặt thật” của họ, chứ không cần đeo mặt nạ đi ca ngợi, tô vẽ cho chủ nghĩa cộng sản nữa!

Khi các cơ sở truyền thông đổi chiều quay ra chống cộng sản, kết quả là họ được dân chúng hoan nghênh. Hồ Sơ kể thí dụ: “Tạp chí Thế Giới Mới nhờ đăng tiểu thuyết Quần đảo Gulag của Solzhenitsyn mà lượng phát hành từ 420,000 bản tăng lên 2,500,000 bản. Tác phẩm này của Solzhenitsyn là tập tài liệu lên án chế độ tàn khốc cộng sản! Cùng lúc đó, “một số người một thời là danh nhân trong giới trí thức Liên Xô” như nhà kinh tế học Popov, nhà chính trị học Bolaski, nhà triết học Phlor, vân vân, đua nhau phê phán chế độ và thể chế của Liên Xô. Hàng triệu lần lặp đi lặp lại rằng Ðảng Cộng Sản Liên Xô và chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô thất bại, trong khi đó “không còn ai đứng lên để bảo vệ Ðảng Cộng Sản và chủ nghĩa xã hội.” Người đọc nào cũng phải hiểu: Trừ khi nghĩ cả nước Nga toàn người ngu đần, quả tình Chủ Nghĩa Xã Hội không có gì đáng bảo vệ!

Phần thứ 4 của Hồ Sơ gồm 2 bài nói về tầng lớp đặc quyền Nomenclatura từ thời Brezhnev cho tới Gorbachev, có lẽ là phần lý thú nhất. Ðọc những hàng chữ mô tả sau đây, người đọc nào cũng thấy cảnh Liên Xô thời xưa sao giống cảnh Việt Nam bây giờ đến thế: “Con cái tầng lớp đặc quyền chỉ cần dựa vào địa vị đặc quyền của bố mẹ là có thể dễ dàng được vào học tại những trường đại học tốt nhất. Sau khi tốt nghiệp lại được nhận vào các ban, ngành ưu việt nhất, đồng thời nhanh chóng được nắm giữ những cương vị quyền lực quan trọng. Ðặc quyền còn có thể trở thành ‘lá bùa hộ mệnh’ để cán bộ lãnh đạo mặc sức tham nhũng mà không bị cản trở.”

Thêm nữa: “Ðể bảo vệ những lợi ích hiện có, tầng lớp đặc quyền chống lại bất cứ sự cải cách nào ảnh hưởng đến đặc quyền của mình. Bởi vậy, không thể chủ động ngăn chặn tình trạng tham nhũng đang lan tràn trong toàn Ðảng, toàn xã hội.” Trong bài có kể các chi tiết về những vụ buôn lậu (kim cương), xuất cảng lậu (trứng cá hồi, caviar, mà các tác giả việt là cavian), cảnh trong căn nhà của Gorbachev (người đọc liên tưởng đến cảnh trong nhà của Lê Khả Phiêu, tuy Việt Nam nghèo hơn Nga). Ðó là những cảnh mục nát vì tham nhũng, lộng quyền mà người Việt Nam đã biết cả rồi. Câu kết luận có tính cách cảnh báo: “Khi Ðảng Cộng Sản Liên Xô đã bị khối u ác tính làm cho thối rữa, biến chất thì bản thân nó bị nhân dân phỉ nhổ.” Nghe câu này, người Việt Nam nào cũng cảm thấy hả dạ! Ðây là một lời cảnh cáo hay tiên tri?

Phần đáng chú ý nhất, có lẽ quan trọng nhất trong Hồ Sơ, trong phần 4, là đoạn mô tả nước Nga chuyển tiếp từ cộng sản sang tư bản. Vì nó cũng giống hệt như cảnh đang diễn ra ở Việt Nam, mặc dù đảng cộng sản nước ta vẫn đeo cái mặt nạ “xã hội chủ nghĩa.”

Cuộc cải tổ kinh tế chính trị ở Nga “là cơ hội tuyệt vời để tầng lớp đặc quyền tha hồ mưu lợi cá nhân.” Nhân danh đổi mới, trong Hồ Sơ viết: “tầng lớp đặc quyền chuyển biến thành giai cấp tư sản mới.”

Xin đọc rõ hơn để xem đây là cảnh ở Nga hay ở Việt Nam: Tầng lớp đặc quyền quyền lợi dụng quyền lực đang nắm trong tay để ra sức vơ vét, làm giàu cho bản thân không đủ, họ còn “muốn chiếm hữu lâu dài mọi đặc quyền. Thậm chí còn để lại cho con cháu đời sau. Nhất là các vị quan kinh tế trực tiếp quản lý tài sản của doanh nghiệp nhà nước.”

Cho nên sau khi Liên Xô sập rồi, “trong số hàng vạn triệu phú ở Moscow, đại bộ phận nguyên là những cán bộ làm việc trong các cơ quan Ðảng, chính quyền.” Các tác giả Hồ Sơ biết hài hước, trích lời một kinh tế gia Mỹ David Code: “Ðảng cộng sản Liên Xô là đảng chính trị duy nhất làm giàu qua đám tang của chính mình.”

Phần 5 của Hồ Sơ mới bắt đầu tuần này với bài “Những vi phạm về nguyên tắc xây dựng Ðảng.” Bài đầu tiên kể lại lịch sử từ thời Lenin qua Stalin. Trái với quan điểm của Hồ Chí Minh coi Stalin như thánh sống, các tác giả Hồ Sơ phê phán ông Sít rất nặng nề, coi như ông ta đã vi phạm nhiều nguyên tắc. Thí dụ, dưới thời ông Sít “Ủy Ban Giám Sát chỉ giới hạn trong việc kiểm tra hoạt động của tổ chức cấp dưới, không thể giám sát cơ quan mỹ kim,... bản thân cơ quan giám sát được giao trọng trách điều tra, xử lý chủ nghĩa quan liêu lại cũng bị nhiễm căn bệnh quan liêu... Kiểu kiểm tra qua loa, chiếu lệ diễn ra ngày càng nhiều,” vân vân.

Sau khi đọc những bài trong loạt Hồ Sơ này chúng ta thấy Ðảng Cộng Sản Liên Xô không hề bị ai tấn công, mà đã tự nổ ra từ bên trong! Những nguyên nhân đưa tới vụ bùng nổ này là chế độ tham nhũng, đặc quyền khiến toàn dân chán ghét, kể cả các đảng viên cộng sản. Làm sao để tránh? Muốn tránh, phải đi theo chính sách cũ, độc tài triệt để, không chấp nhận dân chủ tự do. Nhưng điều này rất khó. Vì giai cấp đặc quyền sẽ bị dân chán ghét quá rồi. Mà chính họ cũng tìm kế thoát thân bằng con đường tự tư sản hóa, mà không sợ mất các đặc quyền!

Chắc chắn trong các bài tiếp theo, các tác giả Hồ Sơ sẽ tìm cách chứng tỏ họ vẫn trung thành với đảng cộng sản, vẫn quyết tâm bảo vệ chủ nghĩa Mác, vân vân. Nhưng qua những bài kể đã đăng, chúng ta thấy họ đã cố tình cho thấy khi chủ nghĩa cộng sản hết thời, thì ngay tại nước Nga, bọn “chiếm đặc quyền nomenclatura” đã tìm cách “tiến tới chủ nghĩa tư bản” cho chính họ và con cháu họ. Ðó là một lời cảnh báo cho toàn thể mọi người Việt Nam. Chúng ta có chấp nhận một cảnh tương tự như vậy tiếp tục diễn ra tại nước ta hay không?

Các tác giả loạt bài Hồ Sơ này viết rất công phu. Tuy nhiên họ không thực sự viết lịch sử cho nên đã lựa chọn các chi tiết thích hợp với ý kiến của họ, bỏ qua các điều quan trọng khác. Thí dụ, Hồ Sơ không nói gì về tình trạng nguy kịch của kinh tế Nga khiến cho giới lãnh đạo Cộng Sản Liên Xô không có đường nào khác ngoài việc tháo gỡ toàn thể bộ máy làm lại từ đầu. Có lúc Hồ Sơ cũng viết nhầm tên, hoặc nói Khrushchev qua đời khi còn đương tại chức, thực ra ông ta bị cất chức năm 1964 trước khi chết vào năm 1971.

Ngô Nhân Dụng, 17/08/2010

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

DANH SÁCH TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO:

Trương Văn Duy (Trại 2, Xuân Lộc, án chung thân, giảm 20 năm, đã ở 14 năm)

Lê Văn Tính (T2, Xuân Lộc, dân biểu VNCH, đã trên 70 tuổi, án 20 năm, đã ở 14 năm, trước đây đã có 10 năm tập trung cải tạo)

Đỗ Văn Thái (T2, XL, án 17 năm, đã ở 11 năm, đang bị HIV, qua AIDS)

Nguyễn Hữu Cầu (T2, XL, án chung thân, đã ở 34 năm tù)

Nguyễn Văn Hoa (T2, XL, gần 70 tuổi, án 20 năm, đã ở 18 năm)

Nguyễn Văn Trại (T2, XL, trên 70 tuổi, án 15 năm, đã ở 14 năm, đang bị xuất huyết bao tử, sức khỏe suy kiệt, còn thêm tai biến mạch máu não)

Nguyễn Long Hội (T2, XL, gần 70 tuồi, tù chung thân, giảm 20 năm, ở 13 năm thì trốn trại trong 20 năm, đầu năm 2010 thì bị bắt lại, và phải tiếp tục án 7 năm nữa)

Nguyễn Tuấn Nam (T2, XL, 74 tuổi, án 19 năm, đã ở 14 năm, đang bị tai biến mạch máu não)

Trần Văn Đức (T2, XL, gần 60, án 11 năm, sắp được mãn án tù)

Nguyễn Xuân Nô (T2, XL, án 8 năm, đã ở 4 năm, lần thứ 2 hay thứ 3, bị bắt cũng đều là tù chính trị)

Trần Văn Thiêng (T2, XL, 75 tuổi, án 20 năm, đã ở 19 năm 6 tháng, còn 6 tháng nữa sẽ mãn hạn tù, đang bị bịnh nặng, suy thận cấp 3, viêm tuyến tiền liệt )

Bùi Đăng Thủy (T2, XL, gần 60, án 18 năm, ở được 13 năm, đang bị bịnh phổi rất nặng, sức khỏe suy yếu)

Nguyễn Văn Cảnh (T2, XL, gần 60 tuổi, án 13 năm, ở được 5 năm,

Đỗ Thanh Nhàn (T2, XL, 84 tuổi, án 20 năm, đã ở 18 năm)

Tô Văn Hồng (T2, XL, dưới 60 tuổi, án 13 năm, đã ở 11 năm)

Danh Hưởng (T2, XL, án 17 năm, đã ở 11 năm, người Khmer, chưa có ai thăm nuôi)

Phạm Xuân Thân (T2, XL, án chung thân, đã ở 14 năm)

Nguyễn Hoàng Sơn (T2, XL, án 12 năm, đã ở 11 năm)

Huỳnh Anh Tú (T2, XL, 42 tuổi, án 13 năm, đã ở 10 năm, anh Tú có người em là Trí)

Huỳnh Anh Trí (T2, XL, 38 tuổi, án 13 năm, đã ở 10 năm, em của anh Tú)

Nguyễn Ngọc Phương (PT1, Xuân Lộc, bị bắt lúc mười mấy tuổi, coi như trưởng thành trong tù, hiện 45 tuổi, bị kết án 12 năm, đã ở 10 năm, người gốc Việt ở Campuchia)

Nguyễn Văn Trung (T2, XL, trên 60 tuổi, án 20 năm, ở 18 năm)

Huỳnh Anh (T2, XL, án 8 năm, đã ở được 6 năm)

Âu (những người mới bị bắt gần đây, bị xử án trên Lâm Đồng)
Kim (những người mới bị bắt gần đây, bị xử án trên Lâm Đồng)
Huyền (những người mới bị bắt gần đây, bị xử án trên Lâm Đồng)
Phượng (những người mới bị bắt gần đây, bị xử án trên Lâm Đồng)
Vũ Hùng (án 20 năm, đã ở được 11 năm, bị bắt, trốn trại, rồi bị bắt lại)

Đỗ Thanh Vân (án 20 năm, ở được 12 năm, người Việt ở Campuchia hay Thái)

Phạm Bá Hải (án 5 năm, đã ở 4 năm)

Huỳnh Bửu Châu (trung úy Thiết Giáp của QLVNCH, khoảng 58 tuổi, chiến đấu đến ngày cuối, bị thương, bị B40 bắn vào thiết giáp, đi tập trung cải tạo vài năm bị phủ thủng được thả về, chạy qua Campuchia, tham gia các tổ chức kháng chiến, đến năm 1999 bị bắt và bị kết án 11 năm tù, 9/9/2010 anh sẽ ra khỏi tù, cách đây mấy ngày có Long, con của anh lên thăm, sức khỏe tốt)

Hồ Long Đức (án 20 năm, ở được 12 năm,

Văn Ngọc Hiếu (án 20 năm, ở 12 năm, chưa ai thăm nuôi từ lúc bị bắt, người duy nhất trốn ra khỏi trại giam B34 của Bộ Công An, trốn ra tới biên giới, vì bị bịnh nên không thể đi tiếp, và bị lực lượng biên phòng bắt lại.)

Lê Kim Hùng (án 20 năm, đã ở được 12 năm)

Trương Quốc Huy (án 6 năm, đã ở 4 năm, từng chơi trên diễn đàn Paltalk)

Trần Quốc Hiền (án 5 năm, đã ở 3 năm rồi)

Lê Nguyên Sang (bác sĩ Lê Nguyên Sang, Đảng viên Đảng Dân Chủ Nhân Dân, ngày mai ra tù, coi như đúng 4 năm)

Sơn Nguyễn Thanh Điền (có thẻ xanh Hoa Kỳ, về nước hoạt động bị bắt, bị kết án 17 năm, đã ở 12 năm)

Nguyễn Văn Phương (Phân trại 3, XL, thêm tội chiếm lĩnh hội trường với tù hình sự, án 17 năm, đã ở 12 năm)

Trần Hoàng Giang (PT3, Xuân Lộc, thêm tội chiếm lĩnh hội trường với tù hình sự, bị án 16 năm, đã ở 12 năm tù, từng bị biệt giam 13 tháng, 2 tháng bị cùm 24 tiếng/ ngày, 11 tháng còn lại, ngày mở cùm, đêm cùm lại, ăn uống rất khắc khổ, tên giám thị trại giam, Nguyễn Trung Binh, xuống nói trực tiếp với ông Giang rằng: "Nếu tù hình sự thì tao thả, còn tù chính trị, tao giam tới chết luôn")

Trương Minh Đức (Phân trại 4, từng là ký gỉa)

Trần Tư (Trại giam Nam Hà, án chung thân, đã ở 17 năm, có thẻ Xanh của Hoa Kỳ)

Võ Văn Thanh Liêm (tù vì tôn giáo Hòa Hảo, 60 tuổi, bị án 6.5 năm tù.

Võ Văn Thanh Long (tù vì tôn giáo Hòa Hảo, 39 tuổi, bị án 5.5 năm tù, mới được thả, cháu của ông Võ Văn Thanh Liêm)

Võ Văn Điền (tù vì tôn giáo Hòa Hảo, 71 tuổi, án 7 năm đã ở 5 năm)

Nguyễn Thanh Phong (Hòa Hảo, án 6 năm)

Võ Văn Bửu (Hòa Hảo, án 7 năm)

Mai Thị Dung (Phân trại 4, XL, Hòa Hảo, án 11 năm, đang bị bịnh rất nặng, chị Dung là vợ của ông Võ Văn Bửu)

Nguyễn Văn Thơ (PT4, Xuân Lộc, Hòa Hảo, 72 tuổi, án 7 năm)

Dương Thị Tròn (PT4, XL, Hòa Hảo, 72 tuổi, án 9 năm, chị Tròn là vợ của anh Thơ)

Lê Văn Sóc (PT4, XL, Hòa Hảo, bị bắt 2006, án 6 năm,

Tô Văn Mãnh (Hòa Hảo, bị bắt 2006, án 6 năm)

Nguyễn Văn Thùy (Hòa Hảo, bị bắt 2006, án 5 năm)

Đoàn Văn Duyên (Mục sư ở Đồng Nai, bị kết án 4 năm)

Trần Văn Thiệp (ở An Giang, bị bắt năm 2007, án 6 năm chị Lụa thông báo)

Nguyễn Văn Hải (Blogger Điếu Cày, bị kết án 2 năm 6 tháng, tội trốn thuế, nhưng thất ra ai cũng biết là tù chính trị)
Trương Minh Nguyệt (ở Long An, 64 tuổi, bị kết án 7 năm, bị bắt 2007.

Nguyễn Văn Ngọc (51 tuổi, bị bắt 2007, kết án 5 năm)


Ngày 16 tháng 8 năm 2010
Mylinhng@aol.com
http://mylinhng.multipy.com
Xin phổ biến tự do