Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2022

Những điều cần biết về Qatar trước thềm World Cup (2022)

 


 Những điều cần biết về Qatar trước thềm World Cup


Tóm lược về lịch sử, chính trị Qatar trước thềm World Cup


10/11/2022 - VOA / AP
Qatar đăng cai giải vô địch bóng đá thế giới của FIFA - World Cup 2022 - vào cuối tháng này. Dưới đây là tóm lược những điều cần biết về Qatar trước thềm World Cup.

VỊ TRÍ CỦA QATAR TRÊN THẾ GIỚI

Qatar có chung đường biên giới trên bộ với Ả rập Xê út, cũng gần đảo quốc Bahrain và Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất. Qatar nằm đối diện Iran ở Vịnh Péc xích và chia sẻ mỏ khí đốt tự nhiên ngoài khơi khổng lồ với Iran. Phần lớn trong dân số 2,9 triệu người của Qatar sống xung quanh thủ đô Doha, ở ven bờ biển phía đông của đất nước. Qatar có địa hình chủ yếu bằng phẳng, sa mạc, nhiệt độ vào mùa hè lên tới trên 40 độ C với độ ẩm cao.

CHÍNH QUYỀN QATAR

Qatar là một quốc gia chuyên quyền với lãnh đạo là tiểu vương cầm quyền, Sheikh Tamim bin Hamad Al Thani. Sheikh Tamim, 42 tuổi, lên nắm quyền vào tháng 6/2013 khi người cha của ông thôi nắm quyền. Vị tiểu vương nắm quyền lực tuyệt đối trong cả nước. Cũng như ở các quốc gia Ả rập vùng Vịnh khác, các đảng phái chính trị bị cấm. Quyền thành lập công đoàn và đình công vẫn còn rất hạn chế. Chỉ khoảng 10% dân số của Qatar là công dân, họ được hưởng các phúc lợi to lớn do chính phủ cấp từ khi sinh ra đến khi qua đời. Rất hiếm có việc nhập quốc tịch.

LỊCH SỬ QATAR

Dòng họ Al Thani đã cai trị Qatar từ năm 1847, mặc dù thời gian đầu đất nước này nằm dưới quyền của đế chế Ottoman và sau đó là đế quốc Anh. Qatar trở thành quốc gia độc lập vào năm 1971 khi người Anh rời khỏi khu vực. Qatar bắt đầu xuất khẩu dầu sau Thế chiến II, và phải đến năm 1997 Qatar mới bắt đầu bán khí đốt tự nhiên hóa lỏng ra thế giới. Lợi nhuận mới đó đã thúc đẩy tham vọng khu vực của Qatar. Họ thành lập hãng tin tức vệ tinh Al Jazeera. Họ cũng khai trương hãng hàng không Qatar Airways.

QATAR TRÊN TRƯỜNG QUỐC TẾ

Qatar là nước theo hệ phái Hồi giáo Sunni rất bảo thủ có tên là Wahhabism, tuy nhiên, không giống như quốc gia láng giềng Ả rập Xê út, người nước ngoài có thể uống rượu ở Qatar. Đức tin của đất nước có tác động lớn đến nền chính trị của họ. Qatar ủng hộ các phần tử Hồi giáo chống đối trong Mùa xuân Ả rập 2011, bao gồm Tổ chức Anh em Hồi giáo của Ai Cập và cựu Tổng thống Ai Cập Mohammed Morsi, cũng như những người nổi dậy chống lại Tổng thống Syria Bashar Assad. Al Jazeera trở nên nổi tiếng khi đăng các tuyên bố của thủ lĩnh al-Qaida Osama bin Laden. Qatar cũng đóng vai trò trung gian cho nhóm chiến binh Hamas, cũng như là chủ nhà của các cuộc đàm phán giữa Hoa Kỳ và Taliban dẫn đến việc Mỹ rút khỏi Afghanistan vào năm 2021. Sự ủng hộ của Qatar đối với các phần tử Hồi giáo chống đối đã phần nào khiến Bahrain, Ai Cập, Ả rập Xê út và Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất tẩy chay Qatar trong nhiều năm. Cuộc tẩy chay đó chỉ kết thúc khi Tổng thống Joe Biden chuẩn bị bước vào Nhà Trắng.

TẦM QUAN TRỌNG QUÂN SỰ CỦA QATAR

Sau khi cho phép phương Tây đóng quân ở Qatar trong Chiến tranh vùng Vịnh năm 1991, Qatar đã xây dựng Căn cứ Không quân Al Udeid khổng lồ với hơn 1 tỷ đô la. Quân đội Mỹ bắt đầu bí mật sử dụng căn cứ này sau các cuộc tấn công khủng bố ngày 11/9/2001 và tiếp đến là chiến dịch đánh Afghanistan. Sau này, Mỹ chuyển sở chỉ huy tiền phương của Bộ Tư lệnh Trung tâm của quân đội Mỹ đến Al Udeid vào năm 2003. Hiện nay, nơi này có khoảng 8.000 lính Mỹ. Thổ Nhĩ Kỳ cũng duy trì một căn cứ quân sự ở Qatar.

(AP)


Last edited by hoangthymaithao; 11-10-2022 at 01:19 PM.
http://motgocpho.com/forums/image.php?u=247&type=sigpic&dateline=1327508112

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2022

Việt Dương Nhân, một hồn thơ ''nở hoa'' trên cát bụi - Hồ Trường An

 


Việt Dương Nhân, một hồn thơ ''nở hoa'' trên cát bụi Hồ Trường An

Tôi quen Việt Dương Nhân từ năm 1977, khi tôi vừa định cư trên đất Pháp và bắt đầu trở lại nghề viết lách cho tới nay. Thuở đó cô say mê đeo đuổi theo nghệ thuật ca kịch cải lương. Cô lấy nghệ danh là Quốc Hương hợp cùng các nam nữ nghệ sĩ : Hữu Phước, Dũng Thanh Lâm, Minh Đức, Chí Tâm, Hương Lan, Phương Thanh, Mỹ Hòa, Kiều Lệ Mai, Hà Mỹ Liên, Kim chi, Lệ Hoa, Tài Lương, Minh Tâm, Hùng Tiến, Ngọc Lưu v.v... cùng những nhạc sĩ cổ nhạc : Michel Mỹ, Minh Thanh, Mai Thanh Hùng, Duy Đức v.v... thành một lực lượng hùng hậu.
Bạn bè trong giới văn nghệ thường gọi cô là Caroline, là Tuyết Hiver. Hiver là họ của chồng, còn cô họ Nguyễn, cô thuộc vào hàng thứ bảy trong gia đình.
Năm 1977, Việt Dương Nhân chỉ vào tam tuần. Cô không đẹp, nhưng dung nhan cô có nhiều nét thật đậm đà mà người Âu thường ưa chuộng: màu da sáng mịn và hồng hào chói lọi, lưỡng quyền hơi cao tạo cho gương mặt nét duyên dáng mặn mà, đôi môi đầy đặn và rõ nét, hai hàm răng khá đều đặn, nước men răng trắng bóng. Đáng kể là đôi mắt và giọng nói của cô. Đôi mắt có cái nhìn nung nấu và nồng nhiệt, làm người đối diện cô nghĩ rằng, người có đôi mắt ấy lúc nào cũng sẵn sàng lao tới lý tưởng, với ước vọng đam mê của mình. Giọng nói của cô khàn khàn và đặc sánh mật ong, tỏa ra cái âm vang dịu muốt như nhung mềm ở chót đuôi.
Thuở đó, Việt Dương Nhân ăn mặc giản dị, tóc chấm bờ vai, ít đeo nữ trang và cô tô son phấn thật gượng nhẹ, thật phơn phớt. Giữa tôi và cô quen biết thoáng qua.
Mới ra hải ngoại, tôi chưa cầm bút viết văn, hãy còn lận đận với nghề làm báo hơn viết báo. Cho nên công việc tôi rất phức tạp, rất rộn ràng. Còn Việt Dương Nhân thì say mê với nghệ thuật trình diễn. Nhà cô là nơi lui tới của các nghệ sĩ sân khấu, cô bung ra khỏi nếp sống thường nhật của gia đình để lao vào các cuộc lưu diễn thập phần hào hứng ở nhiều địa danh trên đất Pháp.
Mười sáu năm qua. Tôi đã bỏ nghề viết báo và bỏ nghề làm báo từ lâu. Tôi thiên cư về vùng Champagne cư ngụ.
Tôi hầu như lạc mất tin tức của Việt Dương Nhân. Vậy mà năm 1990, cô bắt liên lạc với tôi, gởi cho tôi bản thảo thi tập ‘’Tứ Hướng Thăng Trầm’’ nhờ tôi cho ý kiến. Tôi nói với cô ‘’Tứ Hướng Thăng Trầm’’ sao mà nghe nho quá. Cô hỏi tôi, lời rất chân thật : Bây giờ đổi tên gi ? Tôi nói : thì ‘’Bốn Phương Chìm Nổi’’. Cô kể lại cuộc đời trong mười mấy năm qua, biết bao là bất hạnh xẩy tới cho cô. Từ năm 1997, tôi và cô có nhiều dịp gặp nhau. Cô không già, răng cô vẫn đều như mười mấy năm về trước, có điều nước men răng phai bớt ánh sắc trân châu. Nhưng vóc mình cô vẫn thon gọn, vẫn mềm mại như cành lệ liễu, vẫn dẻo dai như nhánh thùy dương. Cặp mắt cô buồn quá đỗi, nụ cười cô lúc nào cũng man mác bâng khuâng.
‘’Tứ Hướng Thăng Trầm’’ được đổi lại là ‘’Bốn Phương Chìm Nổi’’ và được trình làng vào mùa thu năm 1998 (năm Mậu Dần).
Trước năm cô ra mắt sách, chúng tôi thường gặp nhau ở nhiều nơi dễ thông cảm nhau hơn, thân mật nhau hơn. Chúng tôi gặp nhau vào một buổi tối ở quán Cây Cau với các nhà báo Tin Tức, với học giả Võ Thu Tịnh, với họa sĩ Lê Tài Điển, với nhà thơ nữ Bích Xuân. Chúng tôi gặp nhau trong bữa ăn lễ Giáng Sinh tại quán Đào Viên với nhạc sĩ Xuân Vinh và ca sĩ Mỹ Hòa. Chúng tôi gặp nhau trong bữa tiệc đãi nhà văn nữ Trần Thị Nguyệt Hồng từ Việt Nam qua thăm. Hôm đó có Lê Tài Điển, có ông giám đốc nhà xuất bản An Tiêm, có nam ca sĩ Thanh Hùng, có cây sáo Đoàn Văn Linh, có nữ diễn ngâm Ngọc Xuân, có nhà nữ điêu khắc gia Đặng Vũ Anh Trần, và có nhà thơ nữ Bích Xuân.
Và trong hôm Việt Dương Nhân ra mắt sách, rất nhiều nhà văn nhà báo, các chính khách đến tham dự. Riêng các văn nghệ sĩ gồm có : học giả Võ Thu Tịnh, nhà báo Tô Vũ, chủ bút báo Nhân Bản Phạm Dương Đức Tùng, nhà báo Trần Trung Quân v.v... các nhà thơ: Hoàng Minh Tâm, Vân Hải, Xuân Nương, Bích Xuân, Hoàng Dương, Cao Xuân Tứ, Đỗ Bình, v.v...Nữ ca sĩ Ngọc Hải, đôi uyên ương nghệ sĩ Minh Đức, Kiều Lệ Mai, và danh đờn cổ nhạc Minh Thanh. Hôm đó tôi được ban tổ chức mời lên diễn đàn bày tỏ cảm nghĩ của mình. Tôi nói rất ít, nhưng cô rất hài lòng. Trước khi cầm máy vi âm, tôi tặng cô bảy bông hồng màu gạch non, bó hoa thì nhỏ, đóa hoa chỉ lớn bằng trái chanh làm tôi hơi áy náy, hơi bứt rứt khi nhìn bó hoa to mà một văn nghệ sĩ tặng cô trước đó. Hôm ra mắt sách, Việt Dương Nhân tha thướt trong chiếc áo dài tím đậm nổi những cụm hoa kim tuyến lóng lánh, khoác khăn san như cuộn sương mỏng ở ngoài.
Sau buổi ra mắt sách, Việt Dương Nhân còn gặp tôi trong hôm nhà thơ nữ Dư Thị Diễm Buồn từ Hoa Kỳ qua Paris trình làng thi tập ‘’Những Ngày Xưa Thân Ái’’ tại quán Cây Me. Hôm đó cô mặc Âu phục màu xanh lông chim anh vũ, khoác khăn sau, cô tô son màu hồng quế, đánh phấn màu hồng đào. Cô có dịp tâm sự với tôi nhiều hơn, mắt cô sáng ướt màn lệ mỏng. Cô uống rượu rất nhiều, hút thuốc liên miên. Đời cô buồn quá đỗi : Hôn nhân đổ vỡ. Bạn bè phản trắc. Một đứa con gái đang trong bệnh viện tâm thần. Đứa con trai yêu quý ở tận Hoa Kỳ. Người tình vì công việc làm ăn ở Lyon. Tối tối cô tìm cảnh quán khuya đèn muộn để uống rượu và tay châm điếu thuốc liên miên. Khi về tới nhà, cô loay hoay thao thức, có khi phải uống thuốc ngủ hoặc thuốc an thần.
Nhưng Việt Dương Nhân không già, không bệ rạc. Cô còn hai cái phao để nắm trong bể khổ chập chùng sóng cả nầy. Đó là niềm ngưỡng mộ ánh đạo vàng của đức Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni. Và kế đó là niềm yêu mến thi ca và công việc sáng tác của mình.
Song song với thi tập ‘’Bốn Phương Chìm Nổi’’, bản thảo thi tập ‘’Cát Bụi’’ được gởi tới cổ Nguyệt Đường của tôi vào 10 tháng 7 năm 1998. Cô nhờ tôi viết cho tập thơ hai của cô một cái Bạt.
‘’Cát Bụi’’ là một thi tập phản ảnh ít nhiều cuộc đời lẫn tâm sự của tác giả Việt Dương Nhân. Một tập thơ buồn, nhưng tác giả không thả nổi, không buông xuôi vào cái buồn chủ bại. Đâu đây vẫn còn lóe sáng ánh lửa tim yêu :

Anh nào thấu lòng này ! Phải chăng em đang say ? Rượu cạn rồi mấy chai ? Cháy bao nhiêu điếu thuốc ? Mà nỗi sầu chưa nguôi ! Trái tim trói buộc rồi Chỉ hình bóng anh thôi. (Trích trong bài ''Ước Gì Có Anh") Hoặc : Một chàng Quân Tử giữa đời Phun châu nhã ngọc tuyệt vời dìu đưa Màn đêm giờ đã dần thưa Bình minh ló dạng, nắng trưa lại về ''Tình Tri Kỷ'' Tác giả đã mất tình yêu, mất người chồng đã bao năm từng sống mặn nồng với cô. Nhưng định mệnh không dồn cô vào tuyệt lộ, cô còn tìm được một mối tình mới để nhìn cuộc đời bằng cặp mắt lạc quan. Đó là người đàn ông người Pháp rất ôn hòa, rất hào hiệp có thể làm bóng mát chở che cho cô. Và Việt Dương Nhân vẫn còn tấm lòng yêu thương đối với Sài Gòn ngày cũ. Nơi đó dù là không phải nơi sinh quán của cô, nhưng là nơi cô từng sống hạnh phúc. Đó là cõi thiên đường hạ giới mà cô luôn tâm niệm trở về : Tim ta, em chẳng lu mờ Sài Gòn thương nhớ, muôn đời mãi yêu Ráng đợi ta nhé em yêu Ngày về mình sẽ dặt dìu đường xưa. ''Yêu Mãi Sài Gòn'' Nhà thơ còn đã tìm thêm được lẽ sống khi chiêm ngưỡng ánh đạo vàng. Tôn giáo ở đây là điểm tựa tinh thần cho nhà thơ, một người đàn bà có trái tim mềm yếu và mẫn căm : Ta đã chở thuyền sầu đầy ắp nập Xác tâm nầy không còn chỗ nữa đâu Lòng xoay chuyển, nguyện-cầu-an-nhân-thế Dẹp sân si, tìm nhặt lấy Từ Bi ''Thuyền Sầu'' Lật từng trang giấy trong thi tập "Cát Bụi", các bạn đọc giả có thể tưởng tượng được chăng ở đầu thành phố Ivry-sur-Seine, giữa vùng xanh tươi có những cây bạch dương, cây ngô đồng, cây hạnh đào, cây nhược liễu, cây thanh tùng, và trong một căn lầu buồn bã có một người thiếu phụ ôm một mối sầu da diết. Nàng đi đi về về lủi thủi chiếc bóng. Có nhiều đêm nàng nhìn vầng trăng treo nghiêng trên ngọn soan đào, để mà nhớ quê hương, để mà sầu dĩ vãng. Nàng vừa nhâm nhi cốc rượu, vừa hút điếu thuốc này sang điếu thuốc khác để tìm ý thơ và vần thơ. Ngón tay mềm mại nàng gõ nhẹ trên máy vi toán, rồi sau đó những câu thơ hiện ra trên màn ảnh của máy, phản ảnh nguyên vẹn tâm trạng của nàng như dòng sông Seine trong vắt vào mùa xuân in bóng nguyên vẹn thành phố Ivry-sur-Seine. Thỉnh thoảng nàng đốt một nén nhang bạch đàn hoặc nén nhang trầm hương trên bàn Phật rồi chiêm ngưỡng nụ cười phản ảnh nguyên vẹn tâm Từ Bi của Đức Quán Thế Âm Bồ Tát, rồi mường tượng đến một cảnh giới giải thoát mọi trói buộc của phiền não mà trong kinh điển Phương Đẳng Đại Thừa thường nói tới. Đó là cuộc sống của nhà thơ nữ Việt Dương Nhân, cô bạn văn chương hào hiệp và sầu mộng của tôi. Chúc cô ngoài tôn giáo, ngoài tấm lòng đùm bọc của người tình mới, sẽ tìm được ở nghệ thuật sáng tác thi ca một điểm tựa vững chắc của tinh thần. Cổ Nguyệt Đường, chớm Xuân Kỷ Mão (1999)
Hồ Trường An

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2022

CHUYỆN THƯỜNG NGÀY MÀ GIỜ MỚI BIẾT. Tại sao trên thế giới chỉ có 4 quốc gia sản xuất được đầu bút bi?

 Nguồn: Fb Xin Huynh Cong

CHUYỆN THƯỜNG NGÀY MÀ GIỜ MỚI BIẾT.
Tại sao trên thế giới chỉ có 4 quốc gia sản xuất được đầu bút bi?
Tính đến thời điểm hiện tại, chỉ có 4 quốc gia trên thế giới có thể sản xuất đầu bút bi. Đặc biệt, Mỹ không nằm trong số đó.
Bút bi là vật dụng quen thuộc, thông dụng trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.
Sở dĩ gọi là bút bi vì phần ngòi bút có một bộ phận nhỏ là viên bi có chức năng đẩy phần mực bút chứa trong ruột bút ra ngoài. Một điều đặc biệt là gần như quốc gia nào cũng có thương hiệu bút bi của riêng mình, thế nhưng trên thế giới hiện chỉ có 4 nước sản xuất được viên bi đầu bút. Viên bi này tuy nhỏ nhưng lại đóng vai trò quan trọng, nó xoay tròn tự do cho phép mực ra đều theo từng nét bút.
Việc sản xuất một viên bi sắt xoay tròn có thể viết được một cách thoải mái trong thời gian dài không phải là điều đơn giản mà đòi hỏi kỹ thuật rất cao. Độ chính xác gia công là 1/1000 mm. Sai số không được phép vượt quá 0,003 mm.
Bên cạnh cách thức làm ra viên bi nhỏ, vật liệu cũng là yếu tố vô cùng quan trọng. Thép dùng để sản xuất viên bi này phải là loại vật liệu đặc biệt - Tungsten carbide có độ cứng gấp đôi thép. Vì vậy, đây còn còn được mệnh danh là một trong những chi tiết khó làm ra nhất trên thế giới. Hiện tại, chỉ có Thụy Sĩ, Đức, Nhật Bản và gần đây là Trung Quốc nắm giữ công nghệ sản xuất bi đầu bút.
Vậy tại sao trên thế giới chỉ có 4 quốc gia sản xuất được bộ phận "siêu nhỏ" này?
Thụy Sĩ và Đức là 2 quốc gia giàu có và phát triển. Đồng thời nổi tiếng về kỹ thuật sản xuất máy móc chính xác, tinh xảo và chất lượng.
Trong số 4 quốc gia, Thụy Sĩ là quốc gia sản xuất bút bi "lành nghề" nhất. Công ty Thụy Sĩ phải mất hơn 20 công đoạn để sản xuất một đầu bút bi nhỏ với những yêu cầu nghiêm ngặt: Độ chính xác khi xử lý phải đạt đến 1/1000 mm. Đầu bút có 5 rãnh dẫn mực; sự ăn khớp giữa bi, đầu bút và vị trí rãnh sai số không được quá 3 micron và độ dày ở đỉnh đầu bút chỉ từ 0,3-0,4 mm.
Là một quốc đảo, thiếu tài nguyên, phải nhập khẩu nhiều thứ từ bên ngoài nhưng ngành sản xuất của Nhật Bản rất mạnh và phát triển, đứng top đầu thế giới. Với những ứng dụng khoa học công nghệ hiện đại, bút bi do Nhật Bản sản xuất độc quyền trên toàn châu Á.
Đến năm 2017, Trung Quốc đã trở thành nước thứ tư có thể sản xuất chi tiết này. Theo China Daily, trước đó, đất nước tỷ dân đã sản xuất 38 tỷ chiếc bút bi mỗi năm, con số này chiếm khoảng 80% tổng số bút bi trên thế giới.
Có hơn 3.000 công ty sản xuất bút ở đất nước này, thế nhưng không có công ty nào có công nghệ cao cấp để sản xuất viên bi đầu bút.
Thay vào đó, khoảng 90% đầu bút được nhập khẩu từ Nhật Bản, Đức và Thụy Sĩ. Theo Hội đồng Công nghiệp nhẹ Trung Quốc, điều này khiến ngành công nghiệp tiêu tốn 17,3 triệu USD mỗi năm. Sau quá trình nghiên cứu không ngừng, Trung Quốc đã làm chủ công nghệ sản xuất bút bi và hiện chiếm 80% thị trường bút bi cả nước. Gần 40 tỷ chiếc bút bi được sản xuất trong một năm.
Ngoài khía cạnh trình độ khoa học công nghệ, thì vấn đề về lợi nhuận cũng khiến ít quốc gia đầu tư sản xuất sản phẩm này. Sản lượng một ngày của nhà máy gang thép có thể bằng lượng thép tiêu thụ của ngành sản xuất bút trong một năm.
Một cây bút bi trên thị trường có thể chỉ bán được vài USD, lợi nhuận không cao. Vì vậy, các nhà máy luyện thép ở nhiều nước không phải không sản xuất được đầu bút bi, nhưng đứng trước vấn đề lợi nhuận, họ không chọn việc bỏ tiền ra nghiên cứu và phát triển sản phẩm này.
(Chia sẻ từ Facebooker Phượng Hoàng)
Ánh Lê
Nguồn: Tổng hợp: washingtonpos; craftpaperie; jingdapen
Có thể là hình ảnh về văn bản
Bạn, PhuongHa Ha, Mai-Agnetha Pham và 6 người khác
5 bình luận
Yêu thích
Yêu thích
Bình luận
Chia sẻ
5 bình luận
Phù hợp nhất

  • Nguyễn Khôi Việt
    Theo tôi, Pháp là nước làm bút bi đầu tiên, nếu không nói là đã sáng chế ra bút bi hiệu BIC vào năm 1950.
    Và có lẽ nó là cây bút bi tốt nhất và rẻ tiền nhất.
    Không hiểu người viết đã theo nguồn nào?