Dù trời mưa gió, nhưng hàng ngàn giáo dân vẫn đội mưa kéo đến đông đủ. Nhiều biểu ngữ đòi công lý đã được mang theo và dán khắp nơi : - Đất Thánh xin đừng xúc phạm.- Đất nhà thờ chỉ để xây nhà thờ. - Giáo dân Cầu Rầm đòi công bằng - Hãy tôn trọng lương tâm. - Đừng giày xéo trên đất thánh. …...... Trước sức ép của một khối giáo dân đông đảo & đoàn kết đang bao vây kín trụ sở, UBND TP Vinh buộc phải mở cửa hội trường để làm việc với giáo dân. Đại diện chính quyền là ông Lê Quốc Hồng, Phó Chủ tịch UBND Tp Vinh đã trực tiếp đứng ra làm việc với các giáo dân. Tuy nhiên, buổi làm việc đã không mang lại kết quả gì. Suốt hơn 4 tiếng đồng hồ, đại diện phía chính quyền luôn tỏ ra vòng vo, trốn tránh, khiến những giáo dân có mặt đều rất bất bình. Cuối cùng, Nhà Cầm Quyền Thành phố Vinh - Nghệ An hẹn ngày 12/09/2011 sẽ họp lại với giáo dân, đồng thời cam kết sẽ trả lời cụ thể hơn. 1000 Giáo dân đã ra về trong bức xúc, họ hẹn nhau ngày 12/09/2011 sẽ tiếp tục tới UBND thành phố để đòi lại đất cho giáo xứ, và lần tới, số người tham gia hứa hẹn sẽ còn đông hơn rất nhiều. Trước đó, vào ngày 7/8/2011, gần 5000 giáo dân giáo hạt Cầu Rầm đã xuống đường tuần hành nhằm phản đối quyết định của UBND tỉnh Nghệ An về việc lấy khu đất nhà thờ Cầu Rầm cũ làm nơi xây dựng đài tưởng niệm liệt sỹ, công viên công cộng. Với giọng điệu và âm mưu một vụ "Thái Hà" lần thứ 2 tại Vinh, liệu phía nhà cầm quyền Nghệ An muốn diễn lại vở kịch này thêm một lần nữa ? Giuse Nguyễn Bình An VRNs - Từ Vinh - Nghệ An ![]() ![]() | |
| http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?p=21720#post21720 |
Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011
Tin VN: Phản đối chính quyền cướp đất, hàng ngàn giáo dân Cầu Rầm kéo đến trụ sở UBND tỉnh
Libya: Đụng độ tại cứ điểm của ông Gadhafi
Posted on September 10, 2011 by DaVang
Hình: Reuters - Chiến binh phe nổi dậy tiến về thành phố sa mạc Bani Walid, Libya, 9/9/2011
Các chiến binh thuộc chính phủ lâm thời Libya đã tiến vào một cứ điểm của ông Gadhafi, ngay trước thời hạn chót để những người trung thành với ông này phải đầu hàng.
Các chiến binh nói rằng những cuộc giao tranh ngoài đường phố với quân trung thành với ông Gadhafi đã nổ ra tại trung tâm thành phố sa mạc Bani Walid hôm thứ Sáu. Lực lượng thuộc Hội đồng Chuyển tiếp Quốc gia NTC đã tiến vào thành phố sau khi quân sĩ trung thành của ông Gadhafi bắn rocket vào họ. Tuần này NTC đã đòi phe Gadhafi đầu hàng vào thứ Bảy.
Trong khi đó, NATO hôm nay cho biết đã tiến hành các cuộc không kích gần thị trấn Bani Walid, phá hủy hai tên lửa Scud thuộc kho đạn của ông Gadhafi.
Các cuộc đụng độ cũng xảy ra tại Sirte, thị trấn quê nhà ông Gadhafi, hôm thứ Sáu.
Các cuộc đụng độ cũng xảy ra tại Sirte, thị trấn quê nhà ông Gadhafi, hôm thứ Sáu.
Bất ổn xảy ra trước hạn chót ngày thứ Bảy, ngày mà NTC muốn quân sĩ của ông Gadhafi tại cả 2 thành phố kể trên phải đầu hàng. Lãnh đạo chính trị của NTC nói họ muốn tránh bớt hành động quân sự có thể gây tổn hại cho thường dân.
Các lực lượng trung thành với cựu lãnh đạo Libya Gadhafi đã đụng độ với các chiến binh thuộc chính phủ tạm quyền tại hai cứ địa của ông Gadhafi, ngay trước thời hạn chót để những người trung thành này phải đầu hàng.
Các lực lượng trung thành với ông Gadhafi đã bắn một loạt rocket vào các chiến binh thuộc Hội đồng Chuyển tiếp Quốc gia (NTC) ngày hôm nay gần Bani Walid.
Trong khi đó, NATO hôm nay cho biết đã tiến hành các cuộc không kích gần thị trấn nằm ở sa mạc vừa kể, phá hủy hai phi đạn Scud là một phần kho vũ khí của ông Gadhafi.
Cũng ngày hôm nay, những người trung thành với ông Gadhafi tại thị trấn quê nhà Sirte đã đụng độ với các chiến binh NTC.
Sự việc diễn ra một ngày trước thời hạn ngày thứ Bảy mà NTC đặt ra cho những người trung thành với ông Gadhafi tại cả hai thị trấn phải đầu hàng.
Các nhà lãnh đạo chính trị của nhóm này nói họ muốn tránh một hành động quân sự có thể làm hại thường dân.
Trong khi đó, một vị tướng và các giới chức cấp cao khác trong chính quyền của ông Gadhafi trước đây đã vượt biên giới Libya sang Niger.
Các hãng tin dẫn lời giới chức tại Niger nói rằng Tướng Ali Kana và một số giới chức cấp cao nằm trong số một nhóm khoảng hơn chục người vào Niger ngày hôm nay.
Ông Kana là người chỉ huy các binh sĩ ở miền nam Libya. Ông là người gốc Tuareg, một bộ tộc chiếm đa số ở miền bắc Niger.
Hôm thứ Tư, Bộ trưởng Tư pháp Niger cho biết, trong những ngày gần đây, có 18 người đã vào nước này từ Libya, nhưng ông Gadhafi không nằm trong số họ. Hội đồng chuyển tiếp quốc gia (NTC) đã gửi các đặc sứ tới Niger trong nỗ lực ngăn chặn nhà cựu lãnh đạo đào tẩu và các đồng sự của ông rời Libya.
Interpol đã ra trát bắt nhà cựu lãnh đạo Libya Moammar Gadhafi, người con trai Saif al-Islam và cựu giám đốc cơ quan tình báo.
Trong một thông báo ra ngày hôm nay, Interpol cho biết đã ra lệnh ‘truy nã đỏ”, và yêu cầu toàn bộ 188 nước thành viên giúp truy tìm và bắt giữ những người vừa kể. Hiện chưa rõ họ đang ở đâu, nhưng những người vừa kể bị cáo buộc gây tội ác chống lại loài người.
http://www.hennhausaigon2015.com/
Phải Giải Đảng Nếu Ta Mong Cứu Nước - Ngô Minh Hằng
Phải Giải Đảng Nếu Ta Mong Cứu Nước
Anh đứng kia, vòng tay ôm cột mốc
Anh nghĩ gì, có tủi, có hờn đau ?
Ðấy, đất quê ta, đảng đổi cho Tàu
Ðảng dối gạt dân, xoá đi mốc cũ
Anh nghĩ gì, có tủi, có hờn đau ?
Ðấy, đất quê ta, đảng đổi cho Tàu
Ðảng dối gạt dân, xoá đi mốc cũ
Anh có biết đảng lừa anh đủ thứ
Như đưa anh vào xâm lược miền Nam
Mà dối anh rằng « giải phóng » vinh quang
Diệt Mỹ-Nguỵ cho hoà bình, no đủ
Như đưa anh vào xâm lược miền Nam
Mà dối anh rằng « giải phóng » vinh quang
Diệt Mỹ-Nguỵ cho hoà bình, no đủ
Cướp miền Nam rồi các anh thấy chứ
Chúng tôi có cần anh giải phóng đâu !
Nếu Hiền Lương anh chẳng lén qua cầu
Thì tôi sống đời an lành hạnh phúc
Anh giải phóng hay xua dân vào ngục …
Mấy chục năm rồi, sự thật, thấy chưa ?
Ðảng cướp của dân, vàng bạc dư thừa
Nhưng anh có gì không hay vẫn thiếu ?
Chúng tôi có cần anh giải phóng đâu !
Nếu Hiền Lương anh chẳng lén qua cầu
Thì tôi sống đời an lành hạnh phúc
Anh giải phóng hay xua dân vào ngục …
Mấy chục năm rồi, sự thật, thấy chưa ?
Ðảng cướp của dân, vàng bạc dư thừa
Nhưng anh có gì không hay vẫn thiếu ?
Nhà thờ họ của VG Nguyễn Tấn Dũng
Ðảng ở nhà lầu, đi xe bạc triệu
Ðảng gởi ngân hàng bao tỷ đô la
Vợ đảng kim cương gấm vóc ngọc ngà
Con của đảng ra nước ngoài du học
Còn anh thì sao ? thiếu rau, thiếu thóc
Dẫu cả ngày anh vất vả chạy quanh
Người vợ yếu đau thiếu thuốc, chưa lành
Thằng Việt con Nam đói cơm, khát sữa
Ðảng gởi ngân hàng bao tỷ đô la
Vợ đảng kim cương gấm vóc ngọc ngà
Con của đảng ra nước ngoài du học
Còn anh thì sao ? thiếu rau, thiếu thóc
Dẫu cả ngày anh vất vả chạy quanh
Người vợ yếu đau thiếu thuốc, chưa lành
Thằng Việt con Nam đói cơm, khát sữa
Thương binh bộ đội VC sau khi giải ngũ
Có đúng là anh chẳng no từng bữa
No ấm chỉ là các loại công an
No ấm chỉ bày bán chức buôn quan
Là lũ đảng, cướp dân từng nghĩa sống ?
Là bọn cầm đầu, là quân tàn độc
Tỉnh đi anh, về với nước dân mình
Ðể anh muôn đời không bị dân khinh
Như dân đã ghét khinh loài bạo ngược
Hãy quay súng bắn vào bầy bán nước
Bắn vào loài ác thú giết dân ta
Ðừng bắn dân lành đòi đảo Hoàng Sa
Ðòi Bản Giốc, Nam Quan, đòi chính nghĩa !
No ấm chỉ là các loại công an
No ấm chỉ bày bán chức buôn quan
Là lũ đảng, cướp dân từng nghĩa sống ?
Là bọn cầm đầu, là quân tàn độc
Tỉnh đi anh, về với nước dân mình
Ðể anh muôn đời không bị dân khinh
Như dân đã ghét khinh loài bạo ngược
Hãy quay súng bắn vào bầy bán nước
Bắn vào loài ác thú giết dân ta
Ðừng bắn dân lành đòi đảo Hoàng Sa
Ðòi Bản Giốc, Nam Quan, đòi chính nghĩa !
Ðảng bảo đánh dân và anh làm thế
Nghĩa là anh phản lại nước dân rồi
Anh là chanh và đảng vắt mà thôi
Chanh hết nước, đảng quăng ngay cái vỏ !
Cột mốc anh ôm, là anh nói đó
Anh rất yêu thương lãnh thổ, sơn hà
Xin vì ngày mất nước chẳng còn xa
Anh hãy cùng dân trừ loài bán nước
Nếu chỉ chống Tàu thì không đủ được
Vô ích thôi, đảng trả nợ Tàu mà
Ðảng nợ của Tàu tỷ tỷ đô la
Nợ súng đạn ngày miền Nam xâm lược …
Phải giải đảng anh ơi, mà cứu nước !!!
Nghĩa là anh phản lại nước dân rồi
Anh là chanh và đảng vắt mà thôi
Chanh hết nước, đảng quăng ngay cái vỏ !
Cột mốc anh ôm, là anh nói đó
Anh rất yêu thương lãnh thổ, sơn hà
Xin vì ngày mất nước chẳng còn xa
Anh hãy cùng dân trừ loài bán nước
Nếu chỉ chống Tàu thì không đủ được
Vô ích thôi, đảng trả nợ Tàu mà
Ðảng nợ của Tàu tỷ tỷ đô la
Nợ súng đạn ngày miền Nam xâm lược …
Phải giải đảng anh ơi, mà cứu nước !!!
Ngô Minh Hằng
_____
From: TGNV
Giới trẻ hy vọng về một xã hội tốt đẹp
Khánh An, phóng viên RFA
2011-09-09
Trong kỳ thảo luận cuối này, những vị khách mời sẽ chia sẻ về niềm tin của họ về tính khả thi của những giải pháp trên và những gì mà mỗi công dân như họ có thể đóng góp cho xã hội.
AFP photo
Các sinh viên Việt Nam tìm hiểu thông tin về du học tại một hội chợ giáo dục Hoa Kỳ tổ chức tại Hà Nội hôm 08/4/2011
Nhà giáo Phạm Toàn: Tôi nghe các bạn, tôi thích ở cái chỗ như thế này: một là các bạn rất trong sáng, các bạn muốn những cái gì thì nói hết ra. Có nhiều người bây giờ không biết một là mình muốn gì, hai là không dám nói. Thế tôi cho cái đó là hay.
Cái thứ hai nữa tôi thấy như thế này, các bạn thích một cái đích nhưng các bạn không thích một con đường đi đến đích. Ta phải kết hợp được hai phạm trù này. Cái đích ở cách xa đây bao nhiêu ki-lô-mét, thế thì cái quan trọng là con đường từ đây đến đấy thì mình đi như thế nào? Có khi phải đi vòng một chút.
Riêng cá nhân tôi, tôi nghĩ rằng tôi gần đất xa trời rồi, tôi hy vọng tôi còn sống được độ 5 năm nữa, thì trong vòng 5 năm nữa tôi sẽ làm nốt một việc thôi, đó là tôi hướng dẫn một nhóm các chuyên gia giáo dục trẻ. Chúng tôi thay đổi nhiều lắm. Thay đổi là vì như thế này, cái xã hội bây giờ đấy, chúng ta đừng nghĩ rằng chữa nó độ khoảng 1 năm – 10 năm là xong. Không đâu! Nó ốm lâu rồi. Tôi lấy thí dụ, cái thái độ đối với trí thức đấy là kết quả của một sự coi thường trí thức đã từ mấy chục năm rồi, bây giờ nó mới lộ ra là người ta khinh trí thức. Mà giới trí thức ở nước ta không đông và mạnh đến nỗi có thể có một lực lượng áp đảo đâu. Thế nhưng mà trong giới trí thức đấy bây giờ tôi biết là cứ từng nhóm, từng mảnh một, người ta cố người ta làm.
Tôi rất hoan nghênh vừa rồi ý kiến của anh Nguyễn Minh Thuyết. Vừa rồi ý kiến của anh thẳng thắn quá nên khóa [quốc hội] này anh không vào được. Nhưng vừa rồi anh nói ý kiến của anh như thế này: “Chúng tôi vẫn để đảng cộng sản làm, thế nhưng chúng ta phải quy định làm như thế nào, đấy mới là cái quan trọng”. Thế thì cái đó thuộc về xã hội dân sự. Quốc hội người ta bảo người ta thay đổi hiến pháp, ừ thế thì tôi đồng ý thay đổi hiến pháp nhưng mà tôi đề nghị là làm như thế, tức là tất cả sáng kiến của từng cá nhân. Hiện nay tất cả những cái gì mà bên ngoài đảng tập hợp lại thì rất có thể bị vu cho là đảng Việt nọ, đảng Việt kia, thế cho nên bây giờ từng cá nhân cứ làm thôi.
Cá nhân tôi, tôi làm sách giáo khoa. Cá nhân anh Nguyễn Minh Thuyết thì anh sẽ nói, anh khuyên, anh đưa ra những lời dạy là nên làm như thế. Thế rồi có những người mà tôi biết, tôi biết nhiều người lắm, người ta làm từng những việc nhỏ một, thế tức là chúng ta chữa sự trung thực. Chữa nó không phải ngày một ngày hai đâu, mà phải chữa bằng những việc cụ thể một cách chuyên nghiệp, tức là chữa bằng sự chuyên nghiệp của các chuyên gia. Có những chuyên gia về chính trị, họ phải đưa ra những ý kiến về chính trị của họ, phải làm những việc về chính trị chứ không phải cứ ngồi mà kêu ca. Xin hết.
Thể chế chính trị
Khánh An: Dạ vâng. Cảm ơn bác Toàn về những điều tâm huyết mà bác vừa chia sẻ. Theo những điều mà từ nãy tới giờ các bạn nói thì Khánh An thấy rằng các bạn đã đưa ra một số giải pháp. Bác Toàn cũng đã đưa ra một số gợi ý về những con đường để đi đến cái đích mà các bạn – chúng ta – tất cả đều muốn xã hội Việt nam đi tới đấy.
Hai sinh viên cầm cờ Hoa Kỳ và Việt Nam chào đón bà Hillary Clinton tới Hà Nội vào ngày 14 tháng 11 2010. AFP photo
Vừa rồi có một bài báo ở trên Sài Gòn Tiếp Thị với tựa đề là “Người trung thực bị thiệt thòi và bị coi là ngốc”. Bài báo đề cập đến một khảo sát của Tổ chức Hướng tới minh bạch và Trung tâm Nghiên cứu phát triển và hỗ trợ cộng đồng. Trong cuộc khảo sát này, người ta thấy một thực tế có lẽ là không được vui lắm vì có đến 40% thanh niên khi được hỏi về tính liêm chính thì họ nói rằng họ sẵn sàng tham nhũng, hối lộ nếu như điều đó mang lại lợi ích cho bản thân họ. Điều này có nghĩa là con số này gần bằng một nửa thành phần thanh niên Việt Nam là như thế.
Khánh An chỉ muốn nói là không biết tất cả chúng ta ở đây, từ nãy giờ mình nói rất là nhiều chuyện đến tính trung thực, sự liêm chính, ngay thẳng. Bác Toàn cũng như các bạn, mọi người có hy vọng không về cái đích mà tất cả chúng ta đều muốn hướng tới cho xã hội Việt nam này không, khi mà thực tế như kết quả vừa rồi chúng ta nhìn thấy ở giới trẻ trong tương lai sẽ là những người cầm cân nẩy mực, những người sẽ đứng lên lãnh đạo đất nước của chúng ta?
Hoàng: Có chứ! Hoàng hy vọng. Hoàng nghĩ sự thật mới là cái vĩnh cửu, mới sống được, mới đem ra để nói chuyện với người ta được. Còn cái xấu, cái dối trá thì nó chỉ là nhất thời thôi, nhưng mà chỉ có điều đây là đất nước mình, là quê hương mình nếu mà chìm trong sự dối trá lâu quá thì mình đau lòng, chứ còn Hoàng vẫn nghĩ rằng mình đang hướng tới điều tốt đẹp hơn mà thôi.
Khánh An: Vâng. Bạn Hoàng vẫn rất hy vọng. Thế còn bạn Vy, bạn Toàn?
Thục Vy: Dạ. Em thực sự không phải là một người quá bi quan. Em hy vọng vào một ngày cái tinh thần, cái hào khí của dân tộc được vực dậy. Bây giờ hơn một nửa thanh niên thích tham nhũng để mà tư lợi. Hầu như tất cả ai cũng muốn tư lợi nếu như sự tư lợi của họ không bị trừng phạt. Ai cũng vậy, đó là bản tính của con người. Em thì em nghĩ vậy. Thế nhưng làm sao chúng ta xây dựng được một thiết chế để khi người ta muốn tư lợi, người ta muốn lừa dối, người ta không liêm chính thì người ta sẽ bị trừng phạt. Nhất định chúng ta sẽ làm được điều đó.
Chính trị nó ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống, đến từng lãnh vực nhỏ trong đời sống của chúng ta, cho nên khi chúng ta có một thể chế chính trị tốt thì chúng ta sẽ xây dựng được những con người tốt.
Thục Vy
Lúc nãy bác Toàn nói thời đại bây giờ là thời đại của các chuyên gia; đúng vậy, các chuyên gia đóng vai trò rất là lớn để định hình sự phát triển của xã hội, trong đó có chuyên gia khoa học, chuyên gia chính trị, kinh tế, v.v… nhưng mà những người bình thường như chúng ta, như em thì em không phải là chuyên gia gì, thì cũng có thể đóng góp một chút. Ví dụ như sự việc anh công an tên Minh đạp vào mặt anh Nguyễn Chí Đức mà báo chí “lề phải” nói là không có, nhưng mà thực ra tất cả những ai quan tâm đến tin tức trong nước thì người ta vẫn biết sự việc ấy là có thật.
Mà làm sao để chúng ta biết sự việc ấy là có thật? Bởi vì có những hình ảnh, có những người chứng kiến tận mắt và người ta đã viết lên.
Hôm nay, nhờ sự phát triển của công nghệ thông tin, chúng ta – mỗi người dân có thể là một nhà báo, thì không chỉ là chuyên gia hoạt động trong từng lãnh vực chuyên môn của người ta, mà ngay cả người dân thường chúng ta cũng có thể đóng góp một vai trò nói lên sự thực, nói lên cái hiện trạng xã hội thì sẽ làm cho sự thực được sáng tỏ lên, cho đến một ngày nào đó em hy vọng có một sự thay đổi thể chế để làm cho xã hội tốt đẹp hơn.
Tại vì em nghĩ chính trị rất quan trọng, chị ạ, khi mà thể chế nó thay đổi, nó song hành với một nền luật pháp nghiêm minh, nó bắt con người phải hành động ngay chính chứ không thể làm khác, vì nếu anh vi phạm thì anh sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, nhờ đó con người sẽ không làm điều sai quấy.
Chính trị nó ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống, đến từng lãnh vực nhỏ trong đời sống của chúng ta, cho nên khi chúng ta có một thể chế chính trị tốt thì chúng ta sẽ xây dựng được những con người tốt. Em nghĩ vậy.
Tin vào giới trẻ
Khánh An: Vâng. Cảm ơn Vy. Thế còn Toàn từ nãy giờ Toàn rất là im tiếng, nhưng Khánh An nghĩ là Toàn theo dõi rất kỹ những tranh luận của các bạn cũng như về những chia sẻ của bác Phạm Toàn.
Một sinh viên Việt Nam (P) trao đổi với một nhân viên từ Washington State University (T) tại hội chợ giáo dục Hoa Kỳ tại Hà Nội vào ngày 08/4/2011. AFP
Bây giờ là câu cuối rồi. Khánh An chỉ muốn hỏi là sau khi theo dõi như thế, nghe những tranh luận như thế và bạn chắc chắn cũng có những kinh nghiệm riêng của bạn trong cuộc sống thường ngày, thì bạn có cảm thấy là bạn có nhiều hy vọng lắm không về cái đích mà mình muốn hướng tới là một xã hội mà sự liêm chính, sự ngay thẳng, sự trung thực được tôn trọng?
Minh Toàn: Tất nhiên là mình vẫn còn hy vọng chứ. Luôn luôn là phải hy vọng rồi [Nhà giáo Phạm Toàn cười] nhưng mà có một điều là mình hy vọng trên cơ sở nào. Muốn có một cơ sở để mà con người sau này ngay thẳng hơn nữa thì phải tạo niềm tin để người ta ngay thẳng, tức là khi người ta ngay thẳng, người ta tin tưởng là người ta ngay thẳng được. Khi người ta mất niềm tin vào những người xung quanh, vào xã hội và vào tất cả những gì người ta đang sống thì họ không thể ngay thẳng được. Vậy thôi.
Khánh An: Vâng. Bác Toàn ơi, Khánh An nghe bác Toàn cười (mọi người cùng cười), bác Toàn có ý kiến gì phải không?
Nhà giáo Phạm Toàn: Tôi nghe các bạn nói tôi thích lắm tại vì các bạn làm cho tôi được có một liều thuốc bổ. Tôi nói thành thật đấy. Thế nhưng mà tâm trạng của tôi là như thế này nhé.
Tôi vẫn hay nói với các bạn rất thân của tôi như thế này, tôi luôn luôn hy vọng một cách tuyệt vọng, bởi vì rằng trước mắt là một con đường hầm không có lối thoát, cho nên tôi mới nói rằng “Tôi hy vọng một cách tuyệt vọng”. Cho đến chết tôi vẫn hy vọng. Thế mà nói một cách khác đấy thì tôi là một người cực kỳ bi quan nhưng mà luôn luôn mỉm cười bởi vì lúc nào cũng thấy vui, lúc nào cũng thấy chắc chắn là mình không thể bi quan mãi được.
Thế nào cũng phải có cái gì đấy, thế nào cũng sẽ có phải thay đổi, thế nào cũng sẽ phải có cái tốt đẹp. Không thể nào lại không có cái tốt đẹp được! Một cái cây mục tự nhiên có cái mầm nẩy lên. Không có cái lý gì lại không có sự sống cả. Tức là tôi vẫn vừa lạc quan vừa bi quan. [Mọi người cùng cười]. Tôi vừa hy vọng vừa tuyệt vọng chứ không tuyệt đối vào một cái gì cả. Tuyệt đối thất vọng thì là dốt, là ngốc, nhưng mà tuyệt đối hy vọng thì cũng có thể là tếu đấy. Cần phải thận trọng hơn, đừng lạc quan quá. Sắp tới có thể có nhiều khó khăn.
Thế nào cũng phải có cái gì đấy, thế nào cũng sẽ có phải thay đổi, thế nào cũng sẽ phải có cái tốt đẹp. Không thể nào lại không có cái tốt đẹp được!
Nhà giáo Phạm Toàn
Khánh An: Hình như là những người lớn thì luôn luôn cẩn trọng hơn các bạn trẻ, phải không?
Nhà giáo Phạm Toàn: Đúng như thế, vì thế nên tôi mới cười các bạn và tôi rất yêu các bạn. Tôi rất nhớ ý kiến của Vy với của Hoàng.
Khánh An: Vâng. Khánh An cảm ơn bác Toàn, cảm ơn tất cả các bạn rất là nhiều đã dành thời gian để chia sẻ những điều tâm huyết của mỗi người. Mong rằng chúng ta mỗi người một ít sẽ góp tay vào thì chúng ta sẽ làm được điều gì đó chăng để làm thay đổi xã hội mà mình nghĩ rằng nó cần phải được thay đổi.
Cảm ơn các bạn rất là nhiều. Cảm ơn bác Toàn ạ.
Nhà giáo Phạm Toàn: Cho tôi gửi một lời chào các bạn. Đừng nghĩ đến hy vọng, đừng nghĩ đến tuyệt vọng, đừng nghĩ đến thất vọng, mà là như thế này: Vui! Vui! Đừng lúc nào buồn cả. Còn có lúc không hy vọng, có lúc tuyệt vọng đấy, thế nhưng mà thế này: cứ vui. Đừng có lúc nào buồn cả. Và làm việc. Hễ anh làm việc, anh làm việc một cách vô tư cho dân tộc này, cho con người này, làm việc không công cũng được, không có tiền cũng làm. Anh không được ngồi yên. Anh không bao giờ được nghỉ ngơi cả. Anh không bao giờ được cho phép mình tay buông thõng rồi đấm lưng thùm thụp rằng “tôi dạo này đau lưng, mất ngủ”. Mất ngủ, mặc kệ anh. Anh không được lộ cho mọi người biết anh mất ngủ. Anh làm gì cũng được miễn là lúc nào cũng phải vui. Đồng ý thế không?
Khánh An: Vâng. Cảm ơn rất là nhiều. Xin chào bác.
Thục Vy: Em chào bác Toàn. Em chào chị Khánh An.
Khánh An: Vâng. Chào mọi người.
Nguồn lấy từ: http://www.rfa.org/vietnamese/programs/cafe-wifi/youth-put-their-hope-better-vn-ka-09092011153002.html
Tại sao họ lại ghét chúng ta đến thế? - Giao Chỉ – San Jose
(Why do they hate us?- President Bush).
Ngày dài nhất tại Hoa Kỳ mở đầu thế kỷ 21. Lần đầu tiên Mỹ quốc bị tấn công tại nội địa. Cả nước xững xờ. Biến cố diễn tiến từng giây phút trước mắt toàn thế giới trên TV. Hai tòa cao ốc trên 100 từng tượng trưng cho đế quốc tư bản bị đánh xập bởi chính phi cơ thương mại của hai hãng hàng không danh tiếng Hoa Kỳ. Ngũ giác đài tượng trưng cho bộ máy quân sự của Hiệp Chủng Quốc cũng bị đánh xập. Tòa Bạch Ốc may mắn thoát hiểm. Hơn một triệu dân Việt tỵ nạn 2001 cùng chứng kiến và chia xẻ đau thương với trên 300 triệu người Mỹ. Toàn thế giới tự do hướng về Nữu Ước. Thượng và hạ viện Hoa Kỳ đứng bên nhau trước thềm điện Capitol hát bài God Bless American. Tổng Thống Hoa Kỳ tuyên chiến với mặt trận khủng bố được nuôi dưỡng từ thế giới Hồi Giáo. Thủ phạm số một là lãnh tụ Bin Laden ngồi trong hang núi A Phú Hãn xem phim trận tấn công, tay giơ cao cây súng AK sản xuất từ Trung Cộng. Tổng thống Bush con trở thành người lãnh đạo hai cuộc chiến suốt hai nhiệm kỳ. Đánh A Phú Hãn và đánh Irag. Tốn kém hàng ngàn tỷ chiến phí, nhưng Trung Đông mãi mãi vẫn còn là một lò lửa hận thù.
Cả tỷ dân Hồi Giáo chống lại Tây Phương và hận Hoa Kỳ đã làm nên trận 911 kinh hoàng với trên 3000 thường dân vô tội hy sinh. Hoa Kỳ trả đũa với hàng chục ngàn dân vô tội khác bị tiêu diệt. Phần lớn tài liệu chúng ta đọc được thuộc phe Tây Phương và Mỹ quốc. Nhưng một tỷ dân Hồi Giáo nghĩ gì về 911.
Sau cùng, để ghi dấu 911 tại Nữu Ước, người ta làm tượng đài ra sao để nhớ đến những người đã hy sinh tại hai tòa cao ốc trong buổi sáng ngày 11 tháng 9 năm 2001, cách đây đã 10 năm.
Nhìn hình ảnh Hồi Giáo biểu tình chống Mỹ, ông Bush hỏi “Tại sao họ ghét chúng ta” (Why do they hate us).
Hoa Kỳ bị tấn công.
Thấm thoát thế mà đã 10 năm, lần đầu tiên Hoa kỳ bị thế lực bên ngoài tấn công. Quân số kẻ thù vỏn vẹn có 19 tên quyết tử đã thành công trong việc đột kích từ bên trong.
Một kế hoạch hết sức bất ngờ, táo bạo đánh vào trung tâm tài chánh của Hoa Kỳ và đánh thẳng vào tinh thần người Mỹ. Sau 911 cuộc sống tại Mỹ thay đổi, và toàn cầu cũng thay đổi.
Trước hết, xin duyệt lại những gì đã xẩy ra trong ngày 11 tháng 9 năm 2001 cách đây 10 năm.
Diễn tiến biến cố,
Toán không tặc số 1.
Vào lúc 6 giờ sáng, chính xác là 5 giờ 45 phút, tên khủng bố chỉ huy Mohammed Atta và một thành viên lên máy bay từ Maine đi Boston. Tại Boston có 3 tên đã chờ sẵn. Cả 5 tên lên máy bay American Airlines mang số 11 đi New York.
Vào lúc 8 giờ 14 phút, từ máy bay số 11 cô chiêu đãi viên Belty Ong, báo cáo máy bay bị không tặc.
Toán không tặc số 2.
8 giờ 46 máy bay số 175 của United Airline cũng bị không tặc uy hiếp phải bay về Nữu Ước.
Cùng lúc đó máy bay số 11 của America đâm vào tầng thứ 92 ngọn tháp phía Bắc. Hành khách, bọn khủng bố và phi hành đoàn hơn 100 người thiệt mạng. Tất cả mọi người ở phía trên tầng 92 đều chết hết. Lửa bốc lên cao, một số người nhẩy ra cửa sổ.
Lúc 8:52 tức là 6 phút sau, toán cứu hỏa có mặt . Đúng 9 giờ tất cả 235 lính cứu hỏa tiến lên ngọn tháp bị bốc cháy. Một số nhân viên ở tầng dưới đi xuống thoát được. Lính cứu hỏa đi lên đều sẽ chết hết vì sau đó cao ốc bốc cháy và xụm xuống đến nền đất. Khung sắt giữ cao ốc đứng vững khi bị nóng chẩy đã dẫn nhiệt xuống chân tháp.
Toán không tặc số 3.
Trong khi đó lúc 8:54 chuyến bay số 77 cũng của Air American bị không tặc. Đây là chiếc thứ ba. Hành khách còn kịp gọi về cho thân nhân báo tin.
Tại New York lúc 8:58 có tất cả 1000 cứu hỏa và cảnh sát đã tăng cường khu vực.
Trong lúc đó 9:04 chiếc máy bay thứ hai mang số 175 của United Airlines đã đâm vào ngọn tháp phía Nam trên tầng 77. Tất cả hành khách, bọn khủng bố và phi hành đoàn gần 100 người thiệt mạng.
Nhiều máy của các hãng thông tấn đã thu hình được đoạn phim này.
Nước Mỹ sững sờ.
Khi máy bay thứ hai đâm vào tòa cao ốc tổng thống Bush đang thăm trẻ em tại trường tiểu học Florida. Được báo tin, ông bỏ dở cuộc thăm viếng lên máy bay Air Force One bay trên không phận miền Đông Nam Hoa Kỳ. Ban tham mưu liên lạc ước tính tình hình và sau cùng đáp xuống một căn cứ quân sự. Tại Hoa Thịnh Đốn vị phó tổng thống được di tản.
Cả nước Mỹ sững sờ chưa biết chuyện gì đã xẩy ra.
Khắp thế giới bàng hoàng nhìn qua TV hình ảnh trực tiếp khi chiếc phi cơ United đâm vào tòa cao ốc thứ hai.
Những hình ảnh đầy xúc động này được chiếu trên TV của thế giới, Hồi Giáo với cả trăm triệu người coi. Từ sa mạc A Phú Hãn lãnh tụ Bin Laden, tác giả của trận đột kích ngồi coi tác phẩm diễn tiến từng giây phút, tay còn giơ cao cây súng AK 47.
Cuộc chiến vẫn tiếp tục.
Lúc 9 giờ 28 toàn thể giới chức an ninh Hoa Kỳ theo dõi chuyến bay thứ ba số 93 của United Airline hướng về Hoa Thịnh Đốn.
Từ trên máy bay hành khách báo tin cho thân nhân và họ đã tổ chức ngay một toán hành động để chống lại bọn khủng bố.
Lúc 9:30 từ căn cứ không quân, tồng thống Bush lên tiếng trấn an dù rằng chính ông cũng chưa biết rõ chuyện gì đã xẩy ra.
Toán không tặc số 4.
9 giờ 37 chiếc phi cơ thứ tư bị không tặc đang trên đường bay về Hoa Thịnh Đốn. Máy bay của America Airlines số hiệu 77 dường như sẽ tấn công Bạch cung. Tuy nhiên thực sự nó đã lao vào mục tiêu Ngũ giác đài với tốc độ cao nhất. 64 hành khách và phi hành đoàn thiệt mạng kéo thêm 125 nhân viên của bộ quốc phòng.
Đến 9 giờ 59 phút ngọn tháp cao ốc phía Nam với 110 tầng tại Nữu Ước sụp đổ hoàn toàn. Tất cả mọi người trong tháp và lính cứu hỏa đều chết hết. 600 người còn trong khu vực quanh đó đều thiệt mạng.
10 giờ lẻ 4 phút máy bay số 93 của United đâm xuống cánh đồng tiểu bang Pennsylvenia.
Đây là máy bay thứ ba, chuyến bay cảm tử định đánh vào Bạch cung nhưng đã bị hành khách phản công. Kết quả là tất cả hy sinh. Một cuốn phim đã được dựng lại về chuyến bay số 93 của United Airlines. Nhóm hành khách anh hùng liên lạc với thân nhân và được biết về chuyện xẩy ra ở Nữu Ước nên đã hành động. Họ đã chết nhưng có thể đã cứu tòa Bạch cung.
10:29 Tòa cao ốc phía Bắc bị sụp đổ nhanh chóng bất ngờ. Khoảng 1400 người trong ngôi tháp và chung quanh đã thiệt mạng.
10:30 Ngay sau đó Bộ trưởng giao thông vận tải Mineta lần đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ ra lệnh giới nghiêm toàn không phận. Tất cả các phi cơ thương mại và dân sự phải hạ cánh. Không có phi cơ cất cánh.
18 giờ 54 phút tức là 6 giờ 54 chiều ngày 11 tháng 9-2001 phi cơ Air Force One của tổng thống Hoa Kỳ về đến Hoa Thịnh Đốn. Vào lúc 8:30 tối của ngày dài nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Tổng thống Bush đọc một bài diễn văn ngắn.
Ông tuyên bố:
Hành động giết người hàng loạt của quân khủng bố nhằm mục đích làm chúng ta sợ hãi, đẩy Hoa Kỳ vào cơn hỗn loạn nhưng chúng đã thất bại.
Sau đó tổng thống lên kế hoạch trả đũa, sẽ trừng phạt kẻ thù và tấn công bất cứ quốc gia nào chứa chấp các tổ chức khủng bố.
Sau đó tổng thống lên kế hoạch trả đũa, sẽ trừng phạt kẻ thù và tấn công bất cứ quốc gia nào chứa chấp các tổ chức khủng bố.
Hoa Kỳ đứng lên.
Sau một ngày dài hết sức đau thương và kinh hoàng, Mỹ quốc duyệt lại tình hình và đứng lên với tấm lòng sôi sục hận thù.
Giới lập pháp cả thượng và hạ viện cầm tay nhau trước thềm quốc hội hát bài ca bất hủ God Bless America.
Toàn quốc báo động đề phòng các biến cố tiếp diễn. Hải lục không quân và thủy quân lục chiến báo động cùng với địa phương quân và lực lượng tuần duyên.
FBI và CIA tung ra toàn bộ nhân viên để tìm lý lịch 19 thành viên khủng bố đã hy sinh.
Các tòa đại sứ Hoa Kỳ trên thế giới báo động. Các trung tâm Hồi Giáo tại Hoa Kỳ co cụm lại và nhờ bảo vệ an ninh.
Chưa bao giờ Hoa Kỳ được chuẩn bị trong hoàn cảnh như thế để chống kẻ nội thù ngay trong nước.
Đi tìm thủ phạm.
Kẻ thù không ai xa lạ. Hai tổ chức có tên là Taliban (Học trò) là Al-Qaeda (chiến binh) là các lực lượng võ trang quá khích chống Mỹ, chống Do Thái và Tây phương. Địa bàn hoạt động tại Trung Đông và A Phú Hãn. Tay lãnh tụ được kính nể nhất là Osama Bin Laden, hùng cứ tại A Phú Hãn. Mỹ tấn công vào nước này nhưng không bắt được thủ phạm Bin Laden. Trận thứ hai đánh qua Irag, triệt hạ được Hussein nhưng không đạt được kết quả mong muốn là truy tầm vũ khí nguyên tử. Tổng thống Bush chấm dứt 2 nhiệm kỳ nhưng chưa rút quân được trên cả 2 mặt trận. Phải đến năm thứ 10 Mỹ mới rút quân được ở Irag và giết được Bin Laden tại A Phú Hãn.
Hận thù giữa thế giới Hồi Giáo và Hoa Kỳ vẫn còn y nguyên. Bao nhiêu sinh mạng đã hy sinh suốt 10 năm và biết bao nhiêu công của đã dành cho chiến phí. Dường như Mỹ quốc sẽ không bao giờ thành công trong công cuộc đem lại tự do dân chủ và phát huy văn hóa Hoa Kỳ đến thế giới Hồi Giáo bằng võ lực.
Lễ tưởng niệm 911.
Năm nay là năm thứ 10, lễ tưởng niệm tổ chức tại Nữu Ước. Hai nền nhà của tóa tháp đôi bây giờ sẽ là 2 hồ nước nhân tạo.
Chung quanh có đặt 16 tấm bằng đồng ghi tên 3000 nạn nhân của ngày 911. Các nhà vẽ kiểu đã phải bỏ ra một năm dài để tìm cách xếp tên cho hợp lý. Không thể để tên theo mẫu tự dù là để dễ dàng cho thân nhân đi tìm. Một em bé ngồi chết trên máy bay không thể để em bơ vơ theo thứ tự thông thường. Họ phải ngồi cạnh nhau theo đơn vị gia đình. Một vị hành khách đơn độc chết trên máy bay sẽ có tên bên cạnh cô gái chết trong tòa nhà cao ốc. Vì khi con gái ông đi tìm hình ảnh của cha sẽ thấy bên cạnh là tên cô bạn gái thân thiết.
Đêm 11 tháng 9 năm nay từ đáy hồ, 2 cột ánh sáng sẽ chiếu lên trời thành 2 tòa cao ốc sương khói. Tên những người chết rực rỡ trên thành hồ. Đó là cách tưởng niệm của thế kỷ thứ 21. Người ta sẽ không xây lại 2 tòa cao ốc. Phía bên này chiến tuyến, người ta sẽ không nhắc đến tên 19 thành viên khủng bố đã cùng chết một chỗ.
Nhưng phía bên kia chiến tuyến, thế giới Hồi Giáo có lễ cầu nguyện vĩ đại cho những người anh hùng của họ. Thế giới bên kia với những người phụ nữ bịt mặt, với những phong tục bất công, tàn nhẫn, hoàn toàn dã man, nhưng vẫn là một thế giới riêng tư.
Các lãnh chúa, vương triều, và tăng lữ chỉ huy với lòng thù hận đã đào tạo ra các chiến sĩ lấy thân xác làm vũ khí. Trẻ em và đàn bà có mang là những thùng thuốc súng lưu động, sẵn sàng chết. Với những quan niệm như thế, họ xá gì mạng sống của nhân loại.
Sau cùng, vẫn không ai trả lời được câu hỏi của tổng thống Bush, người đã ra lệnh khởi đầu cho 2 cuộc chiến tranh, để lại đất nước nợ nần hàng ngàn tỷ mỹ kim.
Ông Bush hỏi rằng: “Tại sao họ lại ghét chúng ta đến thế”.
Và những nhà phân tích trên thế giới ghi nhận rằng con đường nước Mỹ đã trải qua suốt 10 năm, hình như có thể nên đi bằng lối khác. Lòng hận thù của phe Hồi Giáo là thủ phạm của 911. Sự trả đũa của Hoa kỳ cũng xây dựng bằng hận thù. Ngày 911 đã xẩy ra không phải đơn thuần trách nhiệm một bên. Cả đất nước nạn nhân và thế giới thủ phạm đều có trách nhiệm. Nước Mỹ mãi mãi sẽ còn phải đi tìm câu trả lời.
Tại sao họ lại ghét chúng ta đến thế?.
© Giao Chỉ – San Jose.
© Đàn Chim Việt
http://www.danchimviet.info/archives/42026
Đảng Cộng sản Việt Nam có xứng đáng lãnh đạo đất nước?
Đại Nghĩa (danlambao) - Nước Việt nam dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN suốt gần 70 năm đã không đưa đất nước phát triển bằng các nước Á châu lận cận, một sự tụt hậu đáng buồn cho một dân tộc có quá trình lịch sử hào hùng với một nền văn hóa đáng tự hào. Dân tộc Việt Nam phải trải qua một thời gian dài đen tối đi theo một học thuyết sai lầm và đã thất bại trong mọi nỗ lực vươn lên mà phải nhận lãnh một kết quả lạc hậu đau đớn như ngày hôm nay.
Theo như “Ông IL Houng Lee, trưởng đại diện IMF tại Việt Nam nhận định đảng CSVN nên lấy làm xấu hổ: “Việt Nam có thể mất 18 năm để đuổi kịp Indonesia, 34 năm với Thái lan và 197 năm với Singapore”. (Tiền Phong online ngày 15-3-2006)
A. Đối ngoại:
1-Khiếp nhược trước kẻ thù
Nước Việt Nam kể từ khi ông Hồ Chí Minh kết tình đồng chí với Tàu cộng kẻ mà hàng nghìn năm đô hộ nước ta và giấc mộng thôn tính còn kéo dài đến khi nào chúng ta hoàn toàn là một thuộc địa của chúng. Những người CSVN tự mình thần phục thiên triều là kể từ đó họ đã đưa đất nước sa vào vòng nô lệ bằng tình hữu nghị láng giềng mà hậu quả bi thảm ngày hôm nay đã rõ.
Hiểm họa Trung quốc xâm lược nước ta ngày càng hiển hiện, nhóm lãnh đạo cộng sản Việt Nam thì còn đang bị ru ngủ bởi 16 chữ vàng, đã có biết bao vị trí thức lão thành cách mạng trăn trở vì sự ươn hèn nhu nhược của cái đảng cầm quyền trước sự tồn vong của đất nước, tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã thống thiết lên tiếng:
“Trong khi báo chí đang nói rất nhiều về nạn NỘI XÂM, phải chống nội xâm để cứu nước thì nạn NGOẠI XÂM, sau nhiều năm nung nấu, đã hiện diện ngay giữa lòng đất nước chúng ta. Mất nước nhản tiền. Việc mất trắng hàng loạt cao điểm trên đất liền, mất hai quần đảo và kèm theo là vùng hải phận bao la chẳng những mất lãnh thổ và tài nguyên mà còn đẩy Việt Nam vào tư thế nhục nhã của một nước chư hầu mất khả năng tự vệ và họ bóp là chết…
“Vậy mà cả nước bị làm nhục, cái đảng bị làm nhục, không dám triệu tập đại sứ của họ, không có một hành động trả đũa ngoại giao tương xứng, không có một đại diện có thẩm quyền lên tiếng…Thật là đáng khôi hài đến chảy nước mắt. Tự nhận“ra ngỏ gặp anh hùng”mà các anh hùng cứ lúng búng trong xó bếp vậy sao? Phải đúc một dấu hỏi to bằng chừng nào trước tòa nhà Quốc hội của chúng ta cho xứng đây?” (Đối Thoại online ngày 13-12-2007)
Và tiến sĩ Phu cũng đã chua chát làm một bài thơ với tựa đề “Đất nước lại đứng lên”, trong đó có những câu nhắc đến tên cái anh hùng mang tên Núp ngày xưa:
“Anh hùng“Núp”nay sinh nhiều con cháu
Núp cột đèn rình phạt xe đi
Núp bác Hồ, núp Mác núp Lê
Núp?“16 chữ vàng” quỷ quyệt
Núp chủ nghĩa, núp nhân dân…, kiếm chác!
Lũ sâu bự nội - ngoại xâm khai thác
Hút kiệt bình phong
Thành ngáo ộp dọa đe người
Hút kiệt bình phong
Thành ngáo ộp dọa đe người
Để“một thời đểu cáng lên ngôi”
*
Tư bản đỏ hiện rõ tim đen
Xã hội đen đến thời vận đỏ
Cuộc bán mua đến cả giang sơn
Chơi canh bạc đỏ đen thế kỷ”
… (Dân Luận online ngày 18-8-2011)
Đảng CSVN đối với bọn bành trướng Bắc kinh thì hết lòng thượng đội, vì sợ mất lòng quan thầy nên thứ trưởng bộ Quốc phòng CSVN, trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cầm đầu một phái đoàn quân sự sang Tàu đưa ra đường lối đi ngược lại chủ trương của nhà nước và nguyện vọng của toàn dân Việt nam là vấn đề biển Đông ông ta chỉ giải quyết song phương.
“Việt Nam chủ trương không quốc tế hóa vấn đề biển Đông mà giải quyết vấn đề biển Đông với những nước có liên quan trực tiếp với Trung quốc, Malysia, Indonesia…Nếu chỗ nào liên quan đến hai nước thì hai nước đó bàn, chỗ nào liên quan tới 3-4 nước thì 3-4 nước đó bàn. Chúng ta không lôi kéo nước khác vào cùng đàm phán hay làm trọng tài”. (VNExpress online ngày 30-8-2011)
Nhưng nhục nhã và trắng trợn hơn là trong lần ấy ông Vịnh đã nói với Tàu là: “Ông cũng thông báo với phía Trung quốc rằng Việt Nam sẽ ‘kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam’ và dứt khoát ‘không để sự việc tái diễn’. Theo tường thuật của TTXVN”. (BBC online ngày 30-8-2011)
Toàn dân ngày nay ai cũng biết ông Hồ Chí Minh đã ủy quyền cho ông Phạm Văn Đồng ký công hàm về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và lời tuyên bố bất lợi của hai cán bộ cộng sản cấp cao về sự việc trên tác hại nặng nề cho dân tộc Việt Nam như thế nào được nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc thuật lại như sau:
“Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm của Việt nam Dân chủ Cộng hòa khi tiếp ông Li Zhimin, tham tán Đại sứ quán Trung quốc tại Việt Nam đã nói rằng “theo những dữ kiện của Việt Nam, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là một bộ phận lịch sử của lãnh thổ Trung quốc”. Ông Lê Lộc, quyền Vụ trưởng Á châu Sự vụ thuộc bộ Ngoại giao Việt Nam, cũng có mặt lúc đó, đã nói thêm rằng “xét về mặt lịch sử thì các quần đảo này đã hoàn toàn thuộc về Trung quốc từ thời nhà Đường”,và quan trọng hơn hết là bức công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng vào tháng 9-1958 gửi thủ tướng Trung quốc Chu Ân Lai đã luôn bị phía Trung quốc trưng dụng như một chứng cứ trong việc xác nhận chủ quyền của họ trên biển Đông”. (Bauxite Việt Nam ngày 9-8-2011)
Kế đến là TBT Lê Khả Phiêu ký hiệp ước biên giới ngày 30- 12 -1999 nhường cho Trung cộng bao nhiêu cấy số vuông đất ở biên giới Việt-Trung và hiệp ước phân định Vịnh Bắc bộ ngày 15-12-2000 đã nhường bao nhiêu ngàn cây số vuông biển?
Nguyên thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ, trong “Hồi ký Trần Quang Cơ” chương 10 nói về “Thuốc đắng nhưng không dã được tật” cho thấy rằng chính ông Linh đã sang Thành Đô để xin thần phục:
“Ngày 5-6-1990, vài ngày trước khi Từ Đôn Tín đến hà Nội, TBT Nguyễn Văn Linh đã mời đại sứ Trương Đức Duy vừa từ Bắc Kinh trở lại Hà Nội) đến nhà khách Trung ương đảng nói chuyện thân mật để tỏ lòng trọng thị đối với Bắc Kinh. Trong lần gặp như để chấp nhận lời phê bình của Đặng (nói qua Kayson). Nguyễn Văn Linh nói:
“Trong quan hệ hai nước, 10 năm qua có nhiều cái sai. Có cái đã sửa như việc sửa đổi lời nói đầu của Hiến pháp, có cái đang sửa”. Anh sốt sắn muốn sang gặp lãnh đạo Trung quốc để “bàn vấn đề bảo vệ CNXH” vì “đế quốc đang âm mưu thủ tiêu CNXH…chúng âm mưu diễn biến hòa bình, mỗi đảng phải tự lực chống lại. Liên xô thành trì CNXH, nhưng lại có nhiều vấn đề. Chúng tôi muốn cùng các người cộng sản chân chính bàn vấn đề bảo vệ CNXH…Tôi sẵn sàng sang Trung quốc gặp lãnh đạo cấp cao Trung quốc để khôi phục lại quan hệ hữu hảo. Các đồng chí cứ kêu một tiếng là tôi đi ngay…Trung quốc cần nêu cao ngọn cờ CNXH, kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin”. (Hồi ký TQC- chương 10)
Đứng trước tình thế giữa Ta với Tàu hiện nay, một nhà trí thức trẻ, luật sư Lê Trần Luật đưa ra nhận định như sau:
“Nhà nước Việt nam lệ thuộc quá nhiều vào Trung quốc, chính quyền Việt Nam tỏ ra sợ hãi trước áp lực lớn như Trung quốc, cơ bản lệ thuộc về mặt chính trị, bởi vì khối XHCN còn lại thì đa số phụ thuộc vào Trung quốc và chế độ CSVN muốn tồn tại thì không cách nào không lệ thuộc Trung quốc”. (RFA online ngày 29-5-2011)
Tương lai ảm đạm của đất nước làm các đấng sĩ phu hữu trách đau lòng và tiến sĩ Hà Sĩ Phu phẫn uất nói lên sự kiện này như sau:
“…sao lại chấp nhận“hợp tác chiến lược” với Trung quốc, tức hợp tác chính kẻ xâm lược? Chính vì mối liên kết chiến lược với TQ nên TQ mới tuyên bố “Ai xâm phạm Việt Nam tức xâm phạm TQ, TQ có nghĩa vụ can thiệp”! Sao lại gửi trứng cho ác thế?…Tại sao cứ tìm chính kẻ xâm lược để trao thân gửi phận? Đã tự gài nước mình vào thế kẹt đó thì có tuyên bố nghìn lần cũng vứt đi”. (Bauxite Việt Nam online ngày 14-6-2011)
Và chua chát hơn, giáo sư Vũ Cao Đàm trường Đại học Hà Nội đem tâm huyết của mình viết bài cảnh báo với đảng CSVN rằng:
“Còn níu kéo gì, khi tên đế quốc cộng sản Đại Hán đã trút bỏ cái mặt nạ “anh em”,“đồng chí”. (Bauxite Việt nam online ngày 31-8-2011)
2- Rước voi dày mả tổ.
Ngoài thì giặc lăm le xâm chiếm, trong thì làm nội ứng tay sai cõng giặc vô nhà, TBT Nông Đức Mạnh và TT Nguyễn Tấn Dũng đã nhận lệnh rước chúng sang khai thác bauxite ở Tây Nguyên vị trí chiến lược quốc phòng của nước ta vì đó là chủ trương lớn của đảng CSVN. Nhìn thấy được giặc“nội xâm” đã mang tai họa không lường đến cho đất nước nên đại tướng Võ Nguyên Giáp, vị tướng khai quốc công thần và hàng ngàn nhân sĩ trí thức lão thành cách mạng gửi kiến nghị can ngăn cũng bị bọn lợi ích bỏ ngoài tai vì bọn chúng đã nhận lệnh của quan thầy rồi là phải thi hành.
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, một vị tướng lão thành từng là đại sứ của CSVN ở Trung quốc nhiều năm, đã hiểu thế nào là ý đồ gian manh của chúng nên cụ đã có nhiều trăn trở:
“Trung quốc luôn nhắc“16 chữ” và“4 tốt” giả dối, nói trăm lời“hữu hảo”, nhưng không ngừng lấn át, đe dọa và triển khai nhiều hoạt động thâm hiểm đối với ta. Chiếm đảo của ta, bao chiếm hải phận trong Biển Đông của ta với cái “lưỡi bò” phi pháp; dùng tàu lớn (tàu“lạ”) đâm chìm tàu cá của ngư dân ta, tịch thu tàu, thuyền, ngư cụ của họ đòi chuộc và bắt phải nộp phạt…Gần đây họ tập trận gần Trường Sa nhằm uy hiếp ta.
“Trong đất liền, Trung quốc đã đứng chân được trên vị trí chiến lược Tây Nguyên xung yếu của ta, đã thuê dài hạn (50 năm) được hàng ngàn hécta rừng ven biên giới và đầu nguồn của nước ta, thuê dài hạn một đoạn bờ biển ở Đà Nẵng nói là làm“khu vui chơi giả trí”, xây bao kín, người Việt Nam không được đến, họ làm gì trong đó ai biết. Họ dùng thủ đoạn bỏ thầu“thấp”, trúng thầu nhiều công trình trong Nam, trúng thầu xây dựng một loạt nhà máy nhiệt điện;họ dễ dàng đưa ồ ạt lao động của họ vào mà chúng ta không kiểm soát được. Đã có hàng vạn người Trung quốc rải khắp nước ta từ núi rừng đến đồng bằng, ven biển cũng không ai kiểm soát. Hàng hóa Trung quốc còn tràn ngập, chiếm lĩnh thị trường chúng ta…
“Tất cả tình hình trên đây cho thấy nước đang đứng trước nguy cơ trở thành chư hầu hoặc thuộc địa kiểu mới của Trung quốc, không chóng thì chầy. Độc lập tự do phải đổi bằng xương máu của hàng triệu người Việt nam ta, của nhiều thế hệ con em tinh hoa của dân tộc trong bao nhiêu năm trời rồi sẽ ra sao đây?” (Bauxite Việt nam online ngày 23-4-2011)
B- Đối nội.
Chủ nghĩa Xã hội.
Nước Việt Nam đang là một nước đi theo con đường XHCN do đảng CSVN độc quyền chọn lựa và độc quyền cai trị, nhưng đường lối này không được chính các đảng viên cộng sản đồng thuận. Họ đã thấy ở đây một sự thất bại của sự thực hiện chủ nghĩa ngoại lai trên đất nước mình, một chủ nghĩa đã hoàn toàn phá sản chính nơi khai sinh ra nó, nhân dân ở đó cũng như nhân dân Việt Nam lảnh trọn hậu quả thê thảm nhất từ trước đến nay. Nhà văn Phạm Đình Trọng đã nhận định:
“Đảng CSVN đã đưa nhân dân Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng XHCN suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam đã phải trả gía quá đắt! Mấy thế hệ người Việt nam trở thành vật hi sinh cho cuộc thí nghiệm đó! Hàng chục vạn người bị giết, bị tù đày trong những cuộc đấu tranh giai cấp sắt máu diễn ra triền miên và rộng khắp từ nông thôn tới thành phố, từ giới kinh doanh đến giới trí thức! Mấy thế hệ trí thức, nghệ sĩ, những tinh hoa, tài sản quí gía nhất của dân tộc bị khinh rẻ, đày đọa, bị biến thành bung xung, bị biến thành chim mồi, cá cảnh! Trả gía đắt như vậy để có một CNXH hiện hình là một nền văn hóa thấp kém, lạc hậu, đạo đức xã hội suy đồi, hạ tầng xã hội tồi tàn, kinh tế suy sụp, cuộc sống người dân đến đáy cùng cực nghèo đói!”(Dân Luận online ngày 24-8-2011)
Giáo sư Trần Phương, nguyên phó thủ tướng và hiện là chủ tịch hội Khoa học Kinh tế Việt Nam phát biểu trong cuộc hội thảo về dự thảo cương lĩnh của đảng CSVN, ông nói lên nhận định của mình về cái CNXH như sau:
“Ông đưa ra một cái cương lĩnh, cương lĩnh tức là cái đảng này phải tiến lên đến đâu, nó đi theo con đường nào. Thế mà cương lĩnh của ông, ông nói chủ nghĩa Mác-Lênin, thì chủ nghĩa Mác-Lênin có điều đúng có điều sai, nhất là những dự đoán của Mác và Lênin về cái gọi là CNXH, sai rồi, mà rõ ràng là thực thi 70 năm đã thất bại rồi!” (RFA online ngày 17-12-2010)
Giáo sư Phương trình bày tiếp:
“Thế bây giờ CNXH của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái CNXH mà chúng ta sẽ đi là cái CNXH gì đây?” (RFA online ngày 18-12-2010)
Sở dỉ đảng CSVN cố bám CNXH, cố bám lấy kinh tế quốc doanh chủ đạo là cốt để duy trì quyền lực và cơ hội đục khoét tiền thuế của nhân dân đóng góp qua các cơ sở quốc doanh như vụ Vinashin chẳng hạn. Các con sâu bự đã thu tóm tiền tỷ của nhân dân, ban thanh tra đã vạch mặt ấy thế mà đảng CS vẫn cố tình bao che bảo rằng không có ai chịu trách nhiệm cả. Nhân dân Việt Nam đã chán ngán cái trò lãnh đạo của đảng CSVN nên đã manh nha, đã hình thành những tổ chức chống đối, những tổ chức đòi tự do dân chủ như Khối 8406… do đó mà đảng CSVN đã ra tay thanh trừng, đàn áp những tiếng nói phản biện dù là của những nhà trí thức lão thành cách mạng. Với lối cai trị theo kiểu độc tài toàn trị ấy, đảng CS luôn sợ diễn biến hòa bình, sợ phong trào Hoa Lài đưa đảng đi theo ông Hồ nên đã ra lệnh cho công an, quân đội nổ lực “trung với đảng” vì công an chỉ biết còn đảng còn mình:
“Tại Việt Nam vừa diễn ra một loạt hội nghị của các ngành quốc phòng và an ninh nhằm thắt chặt hơn nữa sự kiểm soát xã hội và bảo vệ chế độ. Nhu cầu bảo vệ chủ quyền an ninh quốc gia được cho vào chung với mục tiêu“đấu tranh, ngăn chặn, làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động chống phá của các thế lực thù địch”.
“Đặc biệt, nhiệm vụ bảo vệ đảng cầm quyền đặt lên trước“bảo vệ nhà nước, bảo vệ chế độ XHCN, bảo vệ nhân dân”, theo chính báo trong nước đăng tải”. (BBC online ngày 19-7-2011)
Độc tài toàn trị.
Những nhà lãnh đạo ở Hà Nội miệng luôn nói đến chế độ pháp trị, nhưng không biết họ pháp trị như thế nào mà đảng thì trên quyền quốc hội và chính phủ, một đất nước không có tam quyền phân lập và nhất là luật pháp không được tôn trọng, tất cả những chủ trương đường lối của quốc gia đều do đảng quyết định. Cụ luật sư Trần Lâm, nguyên thẩm phán tòa án tối cao đã nói rõ về luật pháp Việt Nam qua cuộc hội luận với luật sư Trần Thanh Hiệp do đài RFA tổ chức:
“Chế độ Việt Nam là toàn trị. Nói rằng các công ước quốc tế (về nhân quyền) thế nọ thế kia. Chính chúng tôi cũng chưa được phổ biến những cái công ước ấy nữa, huống chi là người dân. Cái việc công nhận (công ước) cứ công nhận, còn toàn trị cứ toàn trị. Hai việc ấy nói một cách làm một cách.
“Là một người đã bao nhiêu năm trong ngành nầy, tôi thấy không thể cải tiến được. Vì cái gốc của nó là toàn trị, bây giờ nếu cải tiến, đi theo dân chủ làm sao còn toàn trị được nữa?
“Chính ông Phạm Văn Đồng khi bàn về việc làm luật đã nói một câu rằng: “Nếu làm luật còn quản lý làm sao được, còn lãnh đạo làm sao được?”
“Cả ông Đỗ Mười cũng nói thế:“Muốn làm luật thì làm sao cai trị được?”
“Hai cụ gọi là“ghê gớm” mà đã nói hai câu như thế, thì rõ ràng là nếu làm luật pháp công minh thì làm sao còn toàn trị được”. (RFA online ngày 28-1-2009)
Việc thi hành pháp luật thì người ta luôn nhớ đến câu nói bất hủ của bà cố luật sư Ngô Bá Thành là “Ở Việt Nam có cả một rừng luật, nhưng khi đem ra áp dụng chỉ xài luật rừng”. Có những vụ xử án của các quan tòa cộng sản bây giờ người gọi là những phiên tòa “phiên tòa Kangaroo” hay nói nôm na là “án bỏ túi” vì phần kết án đã được đảng cộng sản định trước rồi, phiên tòa chỉ trình diễn cho tốn kém tiền của dân thôi. Điển hình như vụ án xử tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ với tội danh là “tuyên truyền chống phá nhà nước” theo Điều 88 mà phải ở 7 năm tù và 3 năm quản chế, trong khi đó giáo sư Phạm Minh Hoàng với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 79 thì lại chỉ có 3 năm tù và 3 năm quản chế. Ngoài ra còn một vụ làm xúc động lương tâm nhân loại đó là việc giam giử người tù yêu nước Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải làm thế nào anh ấy bị cụt tay đã ở hết hạn tù rồi vẫn không chịu thả mà lại dấu đi nơi nào cũng không cho gia đình thăm gặp, điều nầy thật khó hiểu cho một chính quyền tự xưng là pháp trị?
Theo giáo sư Hà Văn Thịnh kể một vụ án dưới đây ở xứ Thượng thì chúng ta sẽ thấy lời của Bà Ngô Bá Thành quả không sai:
“Ai mà không nhớ chuyện 3 nông dân ở Lâm Đồng bắt 2 con vịt về nhậu, dù đã bồi thường 1,5 triệu đồng vẫn bị xử tù và ở 13 năm. Ba con người yếu đuối bị thương ngã vật ra giữa đường có gía trị hơn hai con vịt hay không? Xin trả lời là gía trị hơn…một chút!” (Đàn Chim Việt online ngày 14-8-2010)
Nguyên chủ tịch quốc hội Nguyễn văn An trả lời câu hỏi của Tuần Việt Nam về“sự phân quyền trong thể chế đảng lãnh đạo toàn diện nên được hiểu như thế nào?”, ông An trả lời:
“Hiến pháp và pháp luật đã ghi rất rõ: Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền XHCN, pháp luật là tối thượng. Song trong thực tiễn không ít trường hợp chỉ thị, nghị quyết của đảng mới là thối thượng. Thực chất chúng ta có hai hệ thống quyền lực song song, đó là hệ thống của đảng và hệ thống nhà nước đi kèm theo là hai hệ thống tòa nhà hai cơ quan đảng và nhà nước cồng kềnh chưa từng có. Đây là mô hình của cộng hòa Xô viết.
“Quốc hội là nhánh lập pháp có quyền lực cao nhất, song cũng còn nhiều hình thức, thực chất là Trung ương, Bộ chính trị quyết.
“Chính phủ là nhánh hành pháp song cũng rất yếu, chủ yếu là chấp hành chỉ thị nghị quyết của đảng…
“Tòa án là nhánh tư pháp lại càng yếu thế.
“Cả ba nhánh quyền lực đều đặt dưới sự lãnh đạo thống nhất của Ban lãnh đạo đảng (Bộ chính trị+Ban chấp hành Trung ương). (Đàn Chim Việt online ngày 8-12-2010)
Chính vì cái bộ máy cồng kềnh ấy mà nhà văn Phạm Đình Trọng đã nhận ra bản chất của cái đảng mà mình là một đảng viên gần suốt 40 năm, nay đã phải ngậm ngùi từ bỏ. Ông nói về cái chế độ đảng trị đã đặt lên cổ nhân dân hai tập đoàn thống trị nặng nề như thời triều vua Lê và phủ chúa Trịnh:
“Ngân sách nghèo của đất nước đã phải nuôi bộ máy cồng kềnh, nhiều đặc lợi, nhiều chế độ đãi ngộ cao! Ủy viên trung ương đảng phải đi ô tô có gía trị hơn một tỷ đồng! Số tiền mua ô tô cho Ủy viên BCT còn bộn hơn nữa! Nay đảng lại biến lực lượng giữ gìn an ninh cuộc sống thành đội cận vệ con cưng của đảng với đội quân đông đúc, cấp hàm lớn, lương cao, với trang thiết bị tối tân đắt đỏ!…
“Đồng tiền thuế mồ hôi nước mắt của người dân được dùng để nuôi những người kìm kẹp dân như vậy đó! Ngân sách nghèo của đất nước lại phải cắt xén thêm phần phúc lợi còm cõi để có tiền nuôi đội cận vệ khổng lồ con cưng của đảng, những kiêu binh kinh hoàng với dân.
“Một lực lượng vũ trang được trang bị công cụ bắt bớ, tra khảo, giết người: Còng sắt, dùi cui, roi điện, súng ngắn, súng dài, được ưu ái, nuông chiều, được ban phát ân sủng, được thao túng bao che cho những việc làm chà đạp lên pháp luật lại với nhận thức méo mó, sai lạc: Công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình! Đã thực sự trở thành thứ kiêu binh có mặt khắp thôn cùng ngõ hẻm, giáng tai ương xuống dân lành, mang chết chóc đến cho bao người dân lương thiện! Những kiêu binh đó ra uy bắt bớ, tra tấn, giết hại dân lành đã trở thành chuyện thường ngày”. (Dân Luận online ngày 14-8-2011)
Nhà cầm quyền cộng sản ngày càng trượt dài trên con đường độc tài toàn trị, do đó mà một số bộ phận nhân dân gồm những nhà trí thức lão thành cách mạng, những thanh niên sinh viên đứng lên đòi dân chủ-tự do. Chưa bao giờ có nhà nước nào sử dụng bọn côn đồ, xã hội đen, công an gỉa danh du đảng lưu manh để ra tay khủng bố, đánh đạp, đàn áp người dân yêu nước, ngay cả với việc xua đuổi những tăng ni trẻ tay yếu chân mềm chùa Bát Nhã (Lâm Đồng) trước đây.
“Kỷ sư Đỗ Nam Hải cũng cho lối ứng xử của giới cầm quyền Việt nam đối xử với người dân trong nước là“lối xử của kẻ côn đồ, của một chế độ côn đồ, sử dụng những kẻ côn đồ hành xử với những người yêu nước đứng lên đấu tranh để quyết giành tự do, dân chủ cho dân tộc Việt Nam…Họ là một chế độ bất chính, cho nên họ run sợ trước bất cứ một phản ứng nào của nhân dân”.
(RFA online ngày 5-5-2010)
Tự do-Dân chủ:
Tự do- Dân chủ là khát vọng của mọi người công dân Việt Nam nhất là thời thực dân Pháp đô hộ nước ta vì thế cho nên toàn dân đã nghe theo tiếng gọi hi sinh xương máu đấu tranh giành Độc lập-Tự do-Dân chủ. Nhưng chính quyền CSVN ngày nay đã không đáp ứng được niềm mơ ước đó qua nhận định của cố giáo sư Hoàng Minh Chính, người cộng sản bị cộng sản trù dập đến khi chết:
“Nhà nước Cộng sản luôn tuyên bố rằng CNXH dân chủ gắp một triệu lần CNTB nhưng thực tế cho thấy, chế độ hiện nay (dân chủ) không bằng một phần của chế độ phát xít Hitle thời xưa…
“Hiện nay Tự do-Dân chủ, Tự do Tôn giáo, Tự do Sắc tộc đang bị đàn áp rất nghiêm trọng. Tôi thấy chính quyền hiện nay đang tỏ ra cho thế giới thấy rằng,
họ đang vi phạm trắng trợn quyền Tự do của người dân”. (Việt Tide số 119 ngày 24-10-2003)
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, một vị lão thành cách mạng đã trọn đời vì dân vì nước nhưng đến ngày hôm nay ông vẫn còn phải trăn trở vì cái đảng CSVN nó không đáp ứng được cái nguyện vọng mà thời trai trẻ ông đã hết lòng phục vụ:
“Giờ đây vẫn là đảng của tôi lãnh đạo nhưng không có tự do, không được tự do tư tưởng, không được phát biểu quan điểm, ý tưởng khác với ý kiến chính thống, báo chí không dám thông tin đầy đủ, đi biểu tình yêu nước cũng ngại. Không có dân chủ, hoặc dân chủ hình thức, gỉa tạo, có vấn đề hàng trăm hàng ngàn người góp ý kiến cũng bỏ ngoài tai, kế hay, ý tốt không được tiếp thu, cấm nhiều hơn lắng nghe,… thậm chí để công an đàn áp trắng trợn dân biểu tình yêu nước, còn hành hạ tàn nhẫn và còn có nhiều việc làm khiếm nhã khác nữa khiến dân mất lòng tin, dư luận thế giới chê cười phê phán gay gắt Việt Nam”. (Bauxite Việt Nam online ngày 30-7-2011)
Nhà văn Phạm Đình Trọng chua chát nhận định về cái tự do dân chủ dưới chế độ đảng trị ngày nay người dân đã bị tước đoạt nặng nề như thế nào.
“Điều 69 Hiến pháp hiện hành ghi: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật. Nhưng một đất nước không có báo chí tư nhân thì làm gì có quyền tự do ngôn luận! Trong các quyền cơ bản của con người thì quyền tự do ngôn luận là quyền sơ đẳng nhất, bức thiết nhất, quan trọng nhất! Đến quyền sơ đẳng, bức thiết ấy, người dân Việt nam cũng không có!…
“Hiến pháp cho người dân quyền tự do ngôn luận nhưng cho đến nay giữa thời văn minh tin học, người dân Việt Nam vẫn chưa được quyền nói! Có đau xót, tủi nhục cho người dân Việt Nam không, hỡi những người còn lý trí và lương tâm? (Dân Luận online ngày 24-8-2011)
Ngay cả những người “biểu tình phản đối Trung quốc mang tính chất yêu nước” cũng bị đàn áp, bị bắt giam khiến nhà thơ Trần Mạnh Hảo trả lời phỏng vấn của Việt Hùng đài RFA một cách bức xúc như sau:
“Thấy giặc ngoại xâm thì phẫn nộ xuống đường. Một nhà nước mang tiếng là nhà nước của nhân dân, bảo vệ dân, bảo vệ đất nước mà lại đi bắt người đi biểu tình chống ngoại xâm? Thì nó biểu hiện một điều khủng khiếp nhất trong lịch sử dân tộc. Không có ai đi đàn áp nhân dân mình chỉ vì nhân dân mình yêu nước cả.
“…Có đâu trên thế giới này
như Việt Nam hôm nay
yêu nước là tội ác
biểu tình chống ngoại xâm bị“nhà nước bắt” ?
(RFA online ngày 24-1-2008)
Đảng CSVN qua cái đạp vào mặt người biểu tình chống Trung quốc xâm lược đã bị dư luận trong nước và thế giới lên án một cách nghiêm trọng nên họ không còn nói quanh co là“tụ tập đông người” mà chính trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, giám đốc sở công an Hà Nội trong lần họp giao ban báo chí xác nhận: “Biểu tình phản đối Trung quốc mang tính chất yêu nước”(VietnamNet online ngày 2-8-2011). Như vậy cái đạp lịch sử của tên đại uý công an Phạm Văn Minh vào mặt người biểu tình Nguyễn Chí Đức là gì, có phải nó đã đạp vào mặt người yêu nước không? Thế thì ông cha của nó có yêu nước không? Ngày xưa Hồ Chí Minh có yêu nước không? Sau cái hành động mang rợ này, Nguyễn Đức Nhanh mới thấy rằng công an đã quá“mạnh chân” trên con đường bạo lực nên họp báo tìm cách chối tội, nhưng nạn nhân đã trả lời trên đài RFA Hoa kỳ thẳng thừng bác bỏ lời chối tội nguỵ biện kia và xác nhận rằng:
“-Nội dung họ bảo tôi không bị đánh là sai. Thực sự tôi đã nói là tôi bị đạp nhưng không xác định ai là người đạp vào mặt tôi. Lúc ấy ở cạnh xe buýt, mình không biết ai đạp cả, bị đạp xong mình tá hỏa…
“Tôi làm việc này vì đảng. Bản thân tôi là đảng viên, tôi làm việc hợp tác với các anh là vì tôi muốn bảo vệ đảng tại vì tôi không muốn đi quá sự việc”. Nhưng sau sự việc này thì tôi quá buồn. Tôi chả còn gì để mất cả. Họ đã xúc phạm danh dự của tôi, mà họ là đồng chí của tôi. Họ đổi trắng thành đen, làm tôi rất buồn. Tôi đã muốn giảm nhẹ sự việc nhưng mà bây giờ họ viết lên báo khẳng định tôi không bị đánh…
“- Nếu mà họ tiếp tục đẩy tôi vào đường cùng thì tôi cũng chả còn gì để mất cả tại vì họ đã dùng báo chính thống để họ“chơi”đồng chí của họ. Thực sự là họ đã“chơi” một đồng chí của họ chứ không phải là“chơi” một công dân nữa”.
(RFA online ngày 2-8-2011)
C. Thực trạng Xã hội.
Sau lần mạn đàm với nhà sử học Dương Trung Quốc, tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã viết bài “Vong bản từ đâu” nói lên cái thực trạng của xã hội Việt nam dưới thời cai trị của đảng CSVN ngày nay, ông viết:
“Hãy nhìn vào thực tiễn xã hội: Có bao giờ người Việt Nam thờ ơ trước nguy cơ vong quốc, nguy cơ bị đồng hóa như bây giờ? Có bao giờ sự thờ ơ trước đau khổ của đồng loại, sự đâm chém, băm chặt nhau dễ dàng như cơm bữa, sự nhố nhăng mất gốc, sự phô bày thú tính, sự vênh váo rởm đời, sự hành hạ người yêu nước một cách ngang nhiên, sự nịnh bợ kẻ nội xâm và ngoại xâm…lại được tôn vinh trước thanh thiên bạch nhật như bây giờ? Có bao giờ sự thành thật lại thua sự gỉa dối, người lương thiện lại sợ kẻ gian manh, người yêu nước lại bị lép vế, bậc thức giả lại bị cười khinh, công lý bị nhạo báng một cách thảm hại như bây giờ. ? Tất cả được bọc trong một bong bóng xà phòng khổng lồ ảo thuật, trông thấy hết nhưng để mà cười chơi”. (Bauxite Việt Nam online ngày 12-2-2011)
1- Dối lừa.
Hồ Chí Minh, người lãnh tụ đầy quyền uy và là linh hồn của đảng CSVN cũng là người chủ trương lừa dối đã làm đảo lộn cả nền đạo lý Việt Nam gây hậu quả nghiêm trọng. Từ cái chủ trương lừa dối ấy đã sanh ra những điều tác tệ, nào là gỉa ra cái tên Trần Dân Tiên để viết sách tự ca tụng mình, nào là chuyện anh hùng nguỵ tạo Lê Văn Tám, nào là liệt sĩ Nguyễn Văn Bé trong khi ông ta còn sống và ra chiêu hồi ở miền Nam…Những mánh khóe dối lừa ấy được che đậy thời còn “Bên kia bức màn sắt” bưng bít thông tin, nhưng với ngày nay, thời của thông tin điện tử thì không còn che đậy hoặc lừa gạt ai được nữa. Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, một nhà trí thức tranh đấu trẻ biết được “Sự dối lừa tiếp diễn” đã có từ thời ông Hồ cho đến ngày hôm nay.
“Kể từ năm 1986, chính quyền CSVN đã phải nới lỏng (họ ngạo mạn dùng từ cởi trói) nhiều chính sách kìm hãm người đân vì nhiều lý do (xin không lạm bàn ở đây), song, căn bệnh nguỵ biện, đạo đức gỉa vẫn luôn tồn tại và ngày càng tinh vi hơn, bởi một lẽ đơn giản: quyền lãnh đạo đất nước và quản trị quốc gia vẫn bị người cộng sản độc chiếm và như một vòng xoắn bệnh lý, sự dối lừa vẫn tiếp diễn. Sự dối lừa đã tiếp diễn suốt 61 năm qua. 61 năm dối lừa của chính quyền CSVN tính đến ngày 2-9-2006”. (Đối Thoại 2-9-2006)
Cố trung tướng Trần Độ, người đã dâng hết cuộc đời cho cách mạng, nhưng sau cùng vì có tư tưởng“vì dân tộc” nên ông đã bị khai trừ khỏi đảng và khi mất trên vòng hoa điếu của đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng không được để cấp bậc và phải xóa đi chữ “vô cùng thương tiếc”. Ông đã đau đớn vì cái đảng của ông đã gỉa dối quá nhiều.
“Chế độ này bắt con người phải đóng trò, bắt tất cả trẻ con phải đóng trò, bắt nhiều người gìa phải đóng trò. Đặc điểm này đã góp phần quyết định và việc tạo ra và hình thành một xã hội dối lừa, cán bộ dối lừa, làm ăn gỉa dối, giáo dục dối lừa, bằng cấp gỉa dối, đến gia đình cũng lừa dối, lễ hội lừa dối, hứa hẹn lừa dối. Ôi cay đắng thay!” (Nhật ký Rồng-Rắn trang 43)
2- Nền Giáo dục xuống cấp:
Vì là xã hội đã trưởng thành trong lừa dối thì nền giáo dục cũng không khỏi bị ảnh hưởng xấu xa đó cho nên chỉ có xuống cấp mà thôi. Giáo sư Hoàng Tuỵ, một vị giáo sư khả kính rất nặng lòng vì nền giáo dục Việt nam ngày nay sa sút thậm tệ và qua nhiều trăn trở ông “Xin cho tôi nói thẳng”:
“Thật xót xa khi học sinh được khuyên“học làm người trước khi học chữ” mà có nơi nhân danh chuẩn hóa giáo viên người ta buộc các thầy cô chưa đạt chuẩn phải đeo trước ngực tấm biển“giáo viên chưa đạt chuẩn” khi vào lớp. Quản lý thiếu nhân tính như thế tránh sao được những chuyện đau lòng như thầy bắt trò liếm ghế, trò tạt a-xit thầy, học sinh lớp 11-12 đâm chém nhau ngay trước cổng trường,v. v…Nói chống bệnh thành tích mà trước kia tỷ lệ tốt nghiệp phổ thông đạt trên 90%, nay sau hai năm thi cử nghiêm túc hơn, tỷ lệ đó cũng dần dần trở lại xấp xỉ…90%, không biết phép lạ nào mà nâng cao chất lượng học tập nhanh chóng như vậy.
“Giáo dục phổ thông đã thế, giáo dục đại học, cao đẳng còn nhiều chuyện ly kỳ hơn: khắp nước, kể cả đại học quốc gia, tràn lan và bát nháo“đào tạo liên kết”, môn học một học kỳ chỉ cần 3-4 ngày xong hết cả học và thi, nên ai cũng học được, trường trung cấp cũng đào tạo thạc sĩ là chuyện hi hữu trên thế giới…
“Nói cho đúng, thực trạng giáo dục như thế nào đã rõ ban ngày, chẳng qua chúng ta mê ngủ nên chưa thấy, hoặc có thấy nhưng vì những ràng buộc, áp lực nào đó nên cứ bịt mắt, giả mê để tự dối mình, dối người khác và yên vị…
“Cứ xem bản chiến lược giáo dục 2009-2020 thì rõ: ví thử chiến lược này được thực hiện đầy đủ (điều khó thể), thì đến 2020 Việt Nam cũng chỉ có một nền giáo dục kiểu 1950, lạc hậu, còn xa mới hòa nhập được vào nền văn minh thời đại”. (Thông Luận online ngày 29-10-2009)
Sau bao nhiêu năm hòa bình thống nhất đất nước nền giáo dục Việt nam ngày càng sa sút, càng bị lớp người cai trị bạc đãi với đồng lương chết đói khiến những thầy cô phải làm thêm những cái nghề bạc bẻo hay có điều kiện thì tham nhũng, còn không thì phải đau đớn bỏ nghề. Chúng ta hãy nghe nhà văn Phạm Đình Trọng người đã từ bỏ đảng tâm sự:
“Học trò đi học từ lớp một đã phải nộp đủ các khoản tiền đóng góp! Vì thế mà lương giáo viên quá thấp và giáo viên phải mang lương tâm, mang phẩm gía người thầy ra bán cho chính học trò của mình! Học trò muốn học tốt phải đến lớp học thêm của thầy! Học trò từ lớp một đã phải tối mắt tối mũi cấm đầu học thêm! Tuổi thơ, tuổi thần tiên của lớp con trẻ bị những lớp học thêm cướp mất! Dã man quá! Vô nhân đạo quá! Người thầy như thế, làm sao đạo đức nhà trường không băng hoại! Nhà trường giáo dục, hình thành lên nhân cách con người! Đạo đức nhà trường băng hoại, tất đạo đức xã hội cũng băng hoại”.
(Dân Luận online ngày 23-8-2011)
Ông Nguyễn Trung trong bài góp ý Đại hội XI đảng CSVN, ông viết:
“Không thể có một nền văn hoá tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc làm linh hồn cho chủ nghĩa yêu nước chân chính trong một thể chế chính trị lạc hậu! Đại hội XI nên có ý kiến.
“Cũng xin nói thêm, những thất bại trong nền giáo dục hiện đang để lại nhiều hậu quả lâu dài có thể xem như một họa lớn cho sự rèn luyện của nhiều thế hệ tới, thậm chí còn trở thành một di sản văn hoá tai hại không biết đến bao giờ mới khắc phục được”. (Đối Thoại online ngày 7-7-2010)
Một sự thật hiển nhiên và cụ thể là kết quả của sự giáo dục ngày nay đã không đem lại trình độ kiến thức mà mọi người mong muốn nhất là môn lịch sử theo giáo sư Hà Văn Thịnh nói rằng môn học sử ở Việt nam sự thật chỉ có 30% còn 70% là nói dóc và thầy thì chẳng muốn dạy mà trò cũng chẳng muốn học đã chứng minh bằng kết quả kỳ thi đại học năm 2011 như sau:
“Kết quả đáng buồn của kỳ thi đại học 2011, môn lịch sử với hàng ngàn điểm 0 và số bài đạt từ 5 trở lên rất ít ỏi đã làm cho dư luận bàng hoàng”. (Việtnam Net online ngày 2-8-2011)
3- Đạo đức suy đồi
Một đất nước mà có nền giáo dục suy tàn thì chắc chắn rằng cái nền đạo đức của nước ấy cũng không tốt gì hơn. Chắc hẳn trong chúng ta không ai có thể quên được câu chuyện của tên hiệu trưởng trường trung học PTCS Thị trấn Việt Lâm Sầm Đức Xương đã lợi dụng chức vụ hiếp dâm hai nữ sinh còn trong tuổi vị thành niên xong rồi lại làm“ma cô” gạ mối ép cho“ngủ” với các quan đầu tỉnh. Ấy vậy mà còn toa rập nhau đổi trắng thay đen, vu oan cho các em là“bán dâm” thế rồi bắt giam con người ta, còn đưa ra tòa làm thúi mặt cả đảng.
Nói về cái đạo đức của đám cán bộ cộng sản ngày này ông giáo sư Hà Văn Thịnh đã chua chát kể lại một chuyện vui cười ra nước mắt về ông Nguyễn Trường Tô chủ tịch HĐND tỉnh Hà Giang như sau:
“Chuyện ông chủ tịch tỉnh mua dâm…là cả một lô một lốc những sĩ nhục đối với cả nền hành chánh nước ta. Ông Tô chủ tịch“nổi tiếng” đến mức hôm nay ở TP Hồ Chí Minh, thay vì vào quán phở gọi một“tô đặc biệt” thì người ta sẽ nói là“cho tôi một tô chủ tịch”(!). Nói như thế để thấy cái đạo đức thời nay của lãnh đạo nó đau đớn và ê chề đến mức nào”. (Đàn Chim Việt online ngày 14-8-2010)
Hàng ngày, nhan nhản trên các báo đưa những bản tin thấy mà đau lòng:
- Thầy giáo Lê Thái Bình trường THPT Kỹ thuật Trần Ngọc Hoằng- Cần Thơ dụ nữ sinh đi chơi rồi đưa vào phòng riêng bật phim đồi trụy cho xem rồi cưỡng hiếp có quay phim, chụp ảnh sau dùng phim đó làm áp lực để đòi hỏi tiếp. (VNEpress online ngày 20-6-2006)
- Ba đại gia mua trinh hàng chục bé gái ra tòa (VNExpress online ngày 27-
2-2009)
-Tử hình bố hiếp dâm 3 con ruột (VietnamNet online ngày 1-10-2010)
- Má mì tuổi teen chuyên“đi”khách VIP (VietnamNet online ngày 22-3- 2011)
- Phá ổ mại dâm“cỡ khủng” ở Hà Nội (Vietnam Net online ngày 20-4-2011)…
4- Công nhân Lao động trong nước:
Người công nhân lao động ngay trên đất nước mình, nơi có cái chính phủ do đảng thường rêu rao là của giai cấp công nhân lãnh đạo, ấy thế mà ngày nay người công nhân dưới cái chế độ đảng trị ấy đã bị đảng quay mặt đi một cách lạnh lùng. Người công nhân thường bị bốc lột sức lao động, bốc lột tiền lương, bày ra những luật lệ khắc khe đàn áp.
“Báo Người Lao Động đưa tin nhiều doanh nghiệp tổ chức tăng ca liên tục hàng tháng trời nhưng lại nghĩ ra đủ cách để không phải trả tiền phụ trội…
“- Sau tết đến giờ, ngày nào vợ em cũng tăng ca. Bữa nào về sớm cũng hơn 8 giờ tối”…”. “Cả tháng nay tăng ca liên tục tụi em oải lắm rồi”…
“Công ty xuất nhập khẩu Giày da Sài Gòn cũng buộc tăng ca liên tục khiến công nhân chịu không nổi, phải đình công”. (Người Lao Động online ngày 21-2-2006)
Ông Hồ Chí Minh đã từng nói: “Giai cấp công nhân mà không có một chính đảng cách mạng lãnh đạo thì kác nào con thuyền không có người lái, để mất phương hướng” ấy thế mà ngày nay đảng CSVN đã phản bội, đã không bảo vệ người công nhân mà trái lại đứng về phe chủ xí nghiệp để đàn áp công nhân. Trong những công ty, xí nghiệp đảng cộng sản đứng ra giành tổ chức công đoàn nhưng cái công đoàn này có làm cái trách nhiệm bảo vệ quyền lợi của công nhân hay không xin hãy nghe ông Nguyễn Văn Bé bí thư khu chế xuất Tân Thuận phát biểu:
“Vấn đề công đoàn (CĐ) đóng vai trò như thế nào trong các cuộc đình công cũng được các đại biểu thảo luận kỹ”. -“CĐ có chức danh để làm gì khi không có tiền bạc, phương tiện hoạt động và làm sao bảo vệ được quyền lợi CN?” Ông Bé đặt câu hỏi khá bức xúc. Theo ông Bé, nhiều chủ tịch CĐ, ban chấp hành CĐ chỉ“có mặt” trên giấy tờ. Khi đình công xảy ra, CN không biết phản ảnh bức xúc cho ai, và trong thực tế không có cuộc đình công nào do CĐ lãnh đạo. Đồng tình với ý kiến này, ông Lê Quang Nhật, đại diện Liên đoàn Lao động TP HCM- nói…”. -“Tôi không biết CĐ đang đứng về giới chủ hay đứng ra bảo vệ quyền lợi của CN?” Bà Trương Thị Mai, chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội Quốc hội, đặt câu hỏi: -“Nếu có thể diễn ra một cuộc đình công hợp pháp, đúng trình tự, cán bộ CĐ có dám lãnh đạo CN đình công không?” câu hỏi này cũng được bà Trương Thị Mai đặt ra đối với ông Trương Lâm Danh- phó chủ tịch Liên đoàn Lao động TP. Ông Danh nhìn nhận: -“Nói thật với các đồng chí, đây là điều không tưởng”. Theo ông Danh, trong bối cảnh cán bộ làm công tác CĐ cấp cơ sở hưởng lương từ DN như hiện nay thì không ai đủ can đảm đánh đổi“nồi cơm” của mình để bênh vực người khác”. (Tuổi Trẻ online ngày 21-6-2008)
Công nhân lao động ở Việt nam đã không được có Công đoàn độc lập, chỉ có công đoàn do đảng chỉ định mà thôi, nhưng công đoàn đảng vô tích sự, chỉ làm công cụ chó săn cho giới chủ. Có lần công ty Cơ khí Hà Nội (số 74 Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội) nợ lương, quỵt tiền người lao động, không giải quyết chế độ trong thời gian nghĩ việc… công nhân đã đình công biểu tình bị đám bảo vệ và chủ hảng người nước ngoài đánh đập tàn nhẫn ngoài ra còn bị công an nhân dân thẳng tay đàn áp.
“Những công nhân biểu tình tỏ ra khá ôn hòa và kiên nhẫn, tuy vậy, lực lượng công an đã được huy động, bao vây, cố tình gây hấn & xô xát với những người biểu tình. Chiều tối ngày 12-12, bất ngờ có nhiều công nhân bị vây đánh, một nam công nhân bị đánh ngất nằm trước cửa công ty điện máy Pico Plaza…
“Rất đông công an mặc quân phục áo xanh và áo vàng, có xe cảnh sát 113 đã có mặt tại hiện trường để đòi đưa người bị ngất đang nằm bất tỉnh đi nhưng người dân không cho đưa đi. Người dân đã yêu cầu công an lập biên bản nhưng không có công an nào đứng ra chịu trách nhiệm về vụ này”. (Đàn Chim Việt online ngày 13-12-2010)
Ông Trần Trọng Tân, cựu Ủy viên Trung ương đảng trong một buổi họp mặt các nhà cách mạng lão thành nói về giai cấp công nhân và nông dân như sau:
“Nói đến giai cấp công nhân hiện nay rõ ràng họ đi làm đầy tớ, chớ họ không làm chủ xí nghiệp công ty, quốc doanh. Họ bị bóc lột, đày đọa hết sức tàn nhẫn. Họ không làm chủ phương tiện sản xuất vậy mà đi nói là:“Đảng cộng sản Việt nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân” ư? Đây là sự lừa dối to lớn”. (Đối Thoại online ngày 2-7-2010)
5- Công nhân Lao động xuất khẩu:
Lao động trong nước đã như thế thì lao động xuất khẩu càng tệ hại hơn, đây là một dịch vụ buôn người trá hình mà chắc chắn rằng phải có sự nhúng tay của cán bộ đảng viên cộng sản mới nên việc. Hàng trăm ngàn thanh niên nam, nữ đã cầm đồ bán đạt, vay mượn, cầm cố nhà cửa ruộng vườn để có tiền nộp cho các công ty môi giới lao động xuất khẩu, lớp ăn chặn tiền lương, lớp thì lừa đảo, lớp thì đem con bỏ chợ. Người công nhân ra nước ngoài rồi có việc làm hay không, có bị bốc lột, bị áp bức hay không thì công ty đưa đi không còn chịu trách nhiệm vì tiền thầy đã bỏ túi, công nhân có ra sao thì“mackeno”.
Câu chuyện thương tâm của những nữ công nhân đi làm lao động ở American Samoa được một nạn nhân đại diện điều trần trước Ủy Ban Ngoại giao thuộc hạ viện Hoa kỳ ngày 29-11-2001 kể như sau:
“Vừa đặt chân xuống sân bay, chúng tôi bị tịch thu hộ chiếu. Tại công ty Daewoosa tôi phải làm việc từ 7 giờ sáng nhiều khi cho đến 2 giờ khuya và có khi đến 7 giờ sáng hôm sau và làm cả thứ bảy, chúa nhật mà không được trả lương…
“Có lần khách ký hợp đồng đến Samoa, ông ta bắt mấy phụ nữ ngủ với khách. Họ nhất định không chịu. Ngay tại chỗ làm ông Lee hay sờ mó, hôn má các nữ công nhân trước mặt mọi người. Trong nhóm mang thai thì ông Lee bắt phải phá thai. Họ không chịu thì bị đuổi khỏi công ty…
“Ông Lee dọa cho người bảo vệ dập điện cho đám người Việt nam chết cháy hết. Mọi người đều sợ vì trước đó 2 người đứng đơn kiện ông Lee là cô Nga và cô Dung đều đã chết mất xác”. (Báo Người Việt ngày 6-12-2001)
Những công nhân Việt Nam sau được Ủy Ban Cứu người Vượt biển của tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng can thiệp và đã cho tất cả họ được sang định cư ở Hoa kỳ còn cái công ty Du lịch 12 và IMS đưa họ đi thì lại hùa với chủ lao động ép họ tiếp tục làm việc nếu ai không nghe thì bị đuổi về. Rồi cũng những trò làm ăn vô trách nhiệm ấy, công nhân Việt nam lại bị một đám chủ man rợ khác hành hạ:
“Một trăm bảy mươi sáu công nhân người Việt nam sang làm việc ở Jordan đã bị chủ nhân bỏ đói và thuê người hành hung vì tổ chức đình công đòi tăng lương cũng như cải thiện điều kiện làm việc…
“Theo những nguồn tin từ trong và ngoài nước, vì bị đối xử hành hạ dã man từ vụ đình công ngày 24 tháng 2 vừa qua, với nhiều người bị đánh đập và bắt nhốt, các nữ công nhân Việt ở Jordan đã kêu cứu…“Tụi em tất cả phải quỳ xuống chấp tay xin cứu cho tụi em về nước thôi ạ”…
“Liên quan đến đời sống và công ăn việc làm của người lao động xuất khẩu từ Việt Nam, tin tức báo chí cho hay, đã có hơn 300 trường hợp lao động Việt Nam chết tại Malysia kể từ tháng 4 năm 2002 cho đến nay. Đây là con số thống kê do cục Quản lý Lao động Ngoài nước thuộc bộ Lao động-Thương binh & Xã hội Việt nam chính thức đưa ra gần đây”. (RFA online ngày 1-3-2008)
6- Cô dâu xuất khẩu:
Đề cập đến việc này tôi cảm thấy đau lòng và nhục nhã cho cái chính quyền cộng sản Việt nam vì chưa có bao giờ có cái thời nào mà hàng trăm người con gái Việt nam phải trần truồng như nhộng xếp hàng đi tới đi lui, chổng khu chổng gộng cho những chàng trai khùng điên hoặc gìa lão của Đài Loan, Nam Hàn, Mã Lai, Tàu cộng… xem lựa như lựa gà ngoài chợ. Nếu được họ đồng ý thì họ sẽ đưa vào nhà ngũ để thử qua đêm, nếu còn tốt thì mua, nếu hư rồi hoặc là không thích thì trả lại. Ôi! người con gái Việt Nam, con cháu“bác hồ” và cái đảng Cộng sản Việt Nam!!! Nhục ơi là nhục! Có phải cô nào về làm vợ người ta mà được hạnh phúc cho cam, đàng nầy không biết bao nhiêu là khổ nhục ê chề. Nào là bị chồng đánh đập cho đến kiệt sức rồi quăng ra đường như cô Đoàn Nhật Linh ở Đài Loan năm 2002, đôi khi đánh đến chết như cô Thạch thị Hồng Ngọc ở Nam Hàn, bị chồng bệnh tâm thần giết khi chỉ mới sau 8 ngày bước chân về quê chồng hoặc bị đày đọa như người nô lệ, phục vụ tình dục cho cả gia đình hoặc bị bán đi làm gái mãi dâm…và còn biết bao trường hợp đau lòng khác.
“Ngày 27-3-2006, theo báo Tiền phong, công an quận Tân Bình phát hiện hơn 120 cô gái Việt Nam đang tập trung tại khách sạn Vân Anh, số 16/4 đường Hoàng Việt, phường 4 để chờ ra mắt 3 chàng trai Hàn quốc đến tuyển chọn lấy 3 cô sang làm dâu xứ Hàn. Những cô gái này đều từ 18 đến 25 tuổi quê ở đồng bằng sông Cữu Long…
“Cách đây không lâu, một vụ“chọn vợ” tương tự cũng đã diễn ra ở một khách sạn gần Sài Gòn, hơn 120 đã phải trần truồng để một nhóm đàn ông Nam Hàn lựa chọn”. (Báo Người Việt ngày 4-4-2006)
Mới vừa rồi đây mẫu tin“Hàng trăm cô gái Việt Nam lấy chồng Trung quốc bị mất tích” nhan nhản trên cáo báo đài quốc tế, chính phủ CSVN nghĩ sao?
“AFP hôm 21-8-2011 dẫn nguồn tin từ báo chính thức Trung quốc cho biết, công an nước này đã mở cuộc điều tra về việc hàng trăm cô gái Việt Nam bị bán làm vợ đàn ông Trung quốc nay bổng nhiên bị bắt cóc. Rất có thể những cô gái nói trên lại tiếp tục bị đem bán cho những người đàn ông khác ở Trung quốc. “Theo AFP thì con số cô vợ người Việt bị mất tích tại tỉnh Hồ Nam chắc hẳn còn cao hơn nhiều, bởi vì có rất đông những ông chồng có vợ bị mất tích không dám khai báo. Họ sợ bị liên luỵ vì tham gia buôn bán phụ nữ”. (RFI online ngày 22-8-2011)
7- Tham nhũng.
Tham nhũng là đại nạn của Việt nam hôm nay đã và đang vô phương cứu chữa. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày nhậm chức nhiệm kỳ đầu năm 2006 nói một cách mạnh mẽ rằng“Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”, tuy nhiên đã qua 5 năm chấp chính, tham nhũng chẳng những không bị diệt mà nó còn to lớn hơn và tác hại trầm trọng hơn. Ông thủ tướng Dũng trả lời sao khi những việc này xảy ra trong nhiệm kỳ thủ tướng của ông:
“Khảo sát do công ty tư vấn Indochina Research, đại diện cho hảng nghiên cứu Gallup International tại Việt Nam thực hiện theo yêu cầu của Tổ chức Minh bạch Quốc tế. Nhân viên nghiên cứu phỏng vấn trực tiếp 1. 000 người dân ở năm thành phố lớn, gồm Hà Nội, TP HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng và Cần Thơ.
“62% trong số người được hỏi cho rằng tham nhũng gia tăng tại Việt nam trong 3 năm qua”. (BBC online ngày 17-12-2010)
Khi xưa thì tham những ở con số triệu thì ngày nay đã thành con số tỷ hoặc là từ con số triệu VNĐ nay thành số triệu USD và bệnh tham nhũng cũng đã lan sang quốc tế như vụ PCI xây đại lộ Đông Tây của Nhật mà giám đốc Huỳnh Ngọc Sĩ là giám đốc công trình, vụ Nexus Technologies ở Hoa kỳ, vụ RBA in tiền polymer ở Úc của Lê Đức Thuý, Lương Ngọc Anh, phía Úc 8 người đưa tiền hối lộ đã bị giam còn phía Việt Nam người nhận của hối lộ thì còn êm ru, chính phủ CSVN có dấu hiệu bao che:
“Tổng thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền:‘ Các vụ tham nhũng có yếu tố nước ngoài mới chỉ là cá biệt’…
“Những vấn đề chống tham nhũng trên lĩnh vực tư, chống tham nhũng trong các vụ việc có yếu tố nước ngoài…thì còn phải điều chỉnh nữa. Nhưng những vấn đề này thì Quốc hội, Chính phủ chưa đặt ra”. (SaiGon Tiếp Thị online ngày 24-5-2010)
Những vụ tham nhũng thuộc loại khủng ở trong nước thì không ai còn lạ gì với những vụ như PMU 18 của Bùi Tiến Dũng, vụ Vinashin của Nguyễn Thanh Bình dưới sự quản lý của đương kim thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hoàn toàn được đảng CSVN bao che có lẽ vì đã có sự móc ngoặc liên hệ bên trong?
Những bị cáo tham nhũng như nữ giám đốc Lã Thị Kim Oanh bị tử án tử hình nhưng rồi ông nguyên chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã huỷ án tử hình cho bà Oanh hưởng án tù chung thân. Mới vừa rồi đây tên Huỳnh Ngọc Sĩ đang thọ án tù chung thân thì được giảm xuống còn 20 năm tù giam, rồi đây sẽ còn được ân giảm tiếp…
Chẳng những các quan chức Cộng sản ăn hối lộ do hối mại quyền thế, chạy chức, chạy quyền, móc ruột các cơ sở quốc doanh còn ăn trên nỗi khổ của đồng bào bằng cách ăn chận tiền cứu trợ hàng chục tỷ bạc.
“Xẻo” 24,4 tỷ đồng cứu trợ lũ quét vẫn được thăng quan. Phòng PC15 công an Hà Tĩnh khẳng định việc chi tiêu tiền cứu trợ lũ lụt 2002 tại huyện Hương Sơn có sai phạm nghiêm trọng nhưng… không khởi tố. Các nhân vật trong“danh sách đen” vẫn tại vị, thậm chí lên chức”. (ViệtNam Net online ngày 11-9-2006)
Một vụ tham nhũng lớn đang nổi lên ở trong nước đó là vụ bà Đặng Thị Bích Hòa bí thư đảng ủy, chủ tịch Hội đồng quản trị, tổng giám đốc công ty cổ phần chuyển phát nhanh Bưu điện với sự đở đầu của hai viên chức cao cấp trong chính quyền CSVN là ông nguyên bộ trưởng Nội vụ Trần Văn Tuấn vừa mất chức và người thứ hai là thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn. Vụ tham nhũng của bà Hòa đã bị luật sư Trần Đình Triển đích danh tố cáo và vừa mới đây bà Hòa đã thuê một nhóm thương binh côn đồ tới văn phòng của luật sư Triễn khủng bố, hăm dọa coi luật pháp không ra gì. Vụ này thủ tướng Dũng nghĩ sao?
“Trong quá trình bà độc đoán chuyên quyền, bà sử dụng những hóa đơn gỉa, những khoản chi gỉa rút ra vài tỷ đồng để tiêu.
“Thậm chí, bà ấy lập ra những đại lý ảo để làm dịch vụ và tiền thì bỏ túi. Bà lợi dụng chức vụ để tổ chức những đoàn đi nước ngoài, chi tiêu một cách khủng khiếp tiền của nhà nước. Rồi những phương tiện, công cụ, kỹ thuật thì không nhập tiên tiến ở các nước mà móc ngoặc để nhập những đồ gỉa dối của Trung quốc về, chênh lệch ra để ăn chia…
“Những chứng từ, tài liệu, hóa đơn gỉa đó đã được gửi đi cách đây 6 tháng.
Cũng được biết là bên bộ Công an cũng đã triển khai xác minh và cũng đã có bằng chứng rồi nhưng không hiểu sao 6 tháng nay vẫn chưa khởi tố vụ án”. (RFA online ngày 8-8-2011)
Và sự nhận định của vị khai quốc công thần của chế độ sắp trút hơi thở cuối cùng để đi gặp “bác Hồ” báo cáo tình tình đất nước về cái gia tài để lại của bác bây giờ ra sao. Bản báo cáo này được cựu đại tá QĐND Phạm Quế Dương trích ra từ quyển sách “Chân dung đại tướng Võ Nguyên Giáp” do nhà Hành chính Quốc gia xuất bản kỷ niệm ngày sinh nhật thứ 100 của cụ:
“Tình hình tham ô ăn cắp của công, nhũng nhiễu bòn rút của dân, lãng phí tiền bạc, phương tiện của nhà nước, quan liêu xa rời dân vẫn còn diễn ra nghiêm trọng, làm biến chất không ít cán bộ, đảng viên. Nhiều tổ chức kinh tế nhà nước, bất chấp kỉ cương, pháp luật, để có những hành động tham ô, hối lộ, trốn thuế, lậu thuế làm thất thoát hàng tỉ, hàng chục tỉ đồng mà tổ chức đảng, tổ chức Đoàn thanh niên, tổ chức Công đoàn ở đó hầu như không biết, hoặc biết mà không dám nói, thậm chí có trường hợp lại đồng tình”. (Dân Luận online ngày 13-8-2011)
8- Cướp đất của Dân oan.
Cựu đại tá QĐND Phạm Quế Dương, người đã từng trả lại thẻ đảng vì quá bức xúc trước cái chính quyền thối nát đang cướp bóc tài sản của người dân, trong một bức thư gửi cho bạn bè có đoạn ông viết:
“Tiếp đó, 1993, quốc hội thông qua luật đất đai ghi rõ:“Đất đai thuộc sở hữu toàn dân nhà nước thống nhất quản lý!” Luật này bải bỏ quyền sở hữu tư nhân về đất đai của nhân dân. Mọi người chỉ còn có quyền sử dụng. Quốc hội ra luật đất đai như thế cũng dễ hiểu. Bởi vì nhà nước cộng sản từ thấp đến cao đều là nhà nước toàn dân mà luật định như vậy cho nên họ thi nhau ăn cướp, ăn cắp đất đai của dân. Quan cướp đất, kiện quan nào xử? Còn báo chí là tiếng nói của đảng rồi. Báo nào dám bênh vực nhân dân?” (Việt Tide số 35 ngày 15-3-2002)
Sự việc thu hồi đất, cướp đất của dân, trụ sở của tôn giáo một cách vô tội vạ đã xảy ra hàng trăm ngàn vụ mà chính quyền các cấp từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên đùng đẩy nhau từ năm nầy sang năm khác, rốt cuộc không ai đứng ra giải quyết. Quá phẫn uất nên“dân oan” mới tụ tập đông người biểu tình từ Bắc chí Nam, rồi chánh quyền chỉ cho công an giải quyết bằng dùi cui, roi điện, chó nghiệp vụ, đàn áp thẳng tay. Chúng ta chỉ cần đọc một ít tựa của các bài báo sẽ hình dung ra được cảnh cướp đất của dân oan, của nhà chùa, nhà thờ như thế nào:
“Rất nhiều nước mắt trong các cuộc tiếp dân”.
(Người Lao Động online ngày 9-10-2005)
“Lấy đất của dân chia cho cán bộ xây nhà”.
(Người Lao Động online ngày 28-6-2006)
“Sân golf ‘xuống’ ruộng, nông dân mang án nghèo!”
(Việt Nam Net online ngày 28-7-2008)
“Câu chuyện một nông dân suốt 31 năm khiếu kiện đất đai”
(RFA online ngày 9-10-2008)
“Nguyên huyện ủy viên đẩy bà cụ 84 tuổi ra sống nhà mồ”.
(Bauxite Việt Nam online ngày 9-9-2010)
“Phát sinh hơn 110. 000 vụ khiếu nại, tố cáo năm 2010”.
(Dân Trí online ngày 27-9-2010)
“Giáo dân Thái Nguyên tập họp phản đối việc chiếm dụng đất đai”.
(RFA online ngày 2-10-2010)
“Tham nhũng đất đai ngày càng tăng lên”.
(Lao Động online ngày 21-1-2011)
“Dân oan Đà Nẵng còn khổ đến bao giờ”.
(RFA online ngày 4-3-2011)
“Tết chạy của những người dân đi khiếu kiện”.
(RFA online ngày 2-2-2011)
…
9- Giàu nghèo cách biệt
Cái bánh vẽ thiên đàn XHCN là đời sống mọi người đều bình quyền, bình đẳng, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, cuộc sống của mọi người đều ngang nhau. Tuy nhiên sau hơn 35 năm hòa bình, thống nhất đất nước con đường đi lên XHCN còn u-u mimh minh, không bao giờ đến.
Trong xã hội Việt nam ngày nay nổi lên những giai cấp mới như: cộng sản đỏ, đại gia… thường ngày ăn điểm tâm một tô phở bò Kobe giá 35 dô la Mỹ (750 ngàn đồng VN) trong khi lương người công nhân chỉ được 730. 000 đồng suốt một tháng lao động cật lực. Một bữa cơm đạm bạc của người công nhân chỉ có 5-7 ngàn đồng trong khi một khẩu phần đám giổ của đại gia ở miền Trung lên đến 5-7 triệu đồng. Nỗi bất công đè nặng lên vai người công nhân lao động nghèo và cũng là nỗi ưu tư đầy ám ảnh của những người có lòng với đất nước. Tiến sĩ Nguyễn Đức Tiến đã tỏ ra thất vọng.
“Khoảng cách nông thôn-đô thị hiện nay cách nhau quá xa. Đó là vấn đề rất lớn người ta chưa có cách nào đuổi kịp. Bởi vì khẩu hiệu xóa bỏ ngăn cách đô thị-nông thôn từ lâu đã nói, nhưng không những không đạt được, mà ngày càng doãng ra và liên quan đến vấn đề phân hóa giàu nghèo nữa. Đến bây giờ chính là mối lo lớn”. (BBC online ngày 19-8-2008)
Với cái nhìn ray rức của nhà cách mạng lão thành thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh vẽ lên bức tranh xã hội đầy ảm đạm.
“Giàu nghèo phân hóa càng xa, bất công đầy dẫy. Một tầng lớp người chỉ độ 1,2% dân số giàu nứt đố đổ vách do tham nhũng, do buôn bán đất và chiếm đất, do đầu cơ, buôn lậu, do nhận hối lộ từ trong nước và nước ngoài, do ăn từ các dự án. Có những người 5-7 biệt thự. Họ ăn chơi phè phỡn, sống như đế vương. Trong khi đó thì đa số nhân dân còn quá nghèo, đa số công nhân lương thấp, không có nhà ở, đòi sống chật vật; có những người nghèo phải bới từng đống rác, túi rác để kiếm sống…
“Trong xã hội còn nhiều bất công nữa, ví như nông dân bị thu hồi đất thì được đền bù với gía rẻ mạt, nhà đầu tư địa ốc (thuộc các“nhóm lợi ích”)giành được đất ngon, xây nhà thì bán gía cao gấp hàng nghìn lần, thu lãi kếch xù; người vô tội thì có tội, kẻ có tội lại được thưởng; thiếu nữ bị dỗ bán dâm thì bị tù, nhiều kẻ mua dâm các em thì vô tội v. v…
“Từ khoảng 10 năm lại đây chưa bao giờ đời sống khó khăn bức xúc như hiện nay. Thêm vào đó, tham nhũng vẫn diễn biến, tội phạm, tệ nạn xã hội tăng, bất công xã hội tràn ngập khắp nơi…gây nên khủng hoảng lòng tin, tâm lý bất mãn, rất dễ dễn đến mất ổn định”. (Bauxite Việt Nam online ngày 23-4-2011)
D- Nỗi lòng người đảng viên:
Cựu trung tá QĐND Trần Anh Kim, là một đảng viên cộng sản, người đang thọ án 5 năm rưỡi tù và 3 năm quản chế theo Điều 79 về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” nói rõ cái nguồn gốc của đảng CSVN như sau:
“Khi đảng hình thành, họ thu nạp phần lớn những kẻ khố rách áo ôm, kém học vấn rất vô văn hóa, rồi đảng dậy cho lũ cốt cán cách“vu oan giá họa”, “ngậm máu phun người”… Những thành phần trên được tập hợp lại thành một tổ chức gọi là“đảng Cộng sản Việt Nam”.
“Thời kỳ đổi mới, đảng Cộng sản Việt Nam lộ nguyên hình là một đảng ăn cướp. Hành vi ăn cướp của đảng càng ngày càng thô thiển, trắng trợn, dã man, tàn bạo…, sự suy đồi về đạo đức cũng càng ngày, càng tồi tệ!” (Báo Thời Luận ngày 8-8-2008)
Trong một bức thư gửi cho các bạn trẻ Việt Nam và hai bạn Mỹ Fred, Rob, nhà thơ Bùi Minh Quốc viết:
“Từ 1975 trở đi càng ngày càng thấy nhân dân tôi đã lâm vào một bi kịch thê thảm nhất, cay đắng nhất, quái gở nhất: Vì độc lập, tự do mà cuồng nhiệt tự nguyện dốc cả sông máu, núi xương để rồi“tự do”tự nguyện choàng lên cổ mình một cái ách nô lệ“vàng son” mang tên là sự lãnh đạo của đảng, mà thực chất chỉ là sự cai trị độc đoán của hơn một trăm Ủy viên Trung ương, thậm chí chủ yếu là mười mấy Ủy viên Bộ chính trị.
“Nô lệ đến mức người ta bảo bỏ phiếu cho ai là ngoan ngoãn bỏ cho người ấy, chẳng biết người ấy tốt, xấu thế nào. Nô lệ đến mức muốn nói điều mình nghĩ, mình thấy, mình biết cũng không báo nào đăng cho, cỡ như cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt trả lời phỏng vấn mà cũng không được đăng trọn vẹn.
“Nô lệ đến mức người ta áp đặt một đường lối sai lầm trên một kiểu lý luận nói lấy được (chữ dùng của tướng Trần Độ) là“kinh tế thị trường định hướng XHCN” cũng không biết mà cãi, hoặc biết mà không dám cãi, hoặc muốn cãi cũng không có diễn đàn mà cãi…
“Sau bao nhiêu năm chiến đấu hy sinh vì độc lập tự do, nay chỉ xin cái mức tự do ngôn luận như thời thực dân mà cũng không được. Xưa là nô lệ cho ngoại bang, nay lại làm nô lệ cho một nhúm cầm quyền nhân danh đảng”. (Báo Người Việt ngày 27-8-2005)
Cựu chiến binh Trần Bá trong bức thư ông gửi cho lãnh đạo đảng CSVN, ông viết:
“Tôi thật sự lấy làm xấu hổ và vô cùng nhục nhã cho cái đảng và nhà nước mà tôi và các đồng chí đồng đội của tôi đã cống hiến trọn đời không tiếc máu xương để bảo vệ và xây dựng nó. Thế mà bây giờ nó biến chất và thoái hóa, thối nát, gây những quốc nạn, đảng nạn, quốc nhục, đảng nhục cực kỳ nghiêm trọng, càng phát triển và vô phương cứu chữa như hiện nay”. (Báo Người Việt ngày 13-8-2005)
Trong một bức thư đề ngày 8-1-2006, giáo sư Lê Nhân gửi cho hai người học trò cũ của ông là Nguyễn Khoa Điềm và Nguyễn Phú Trọng, ông viết:
“Đảng của chúng mày là cái đảng gì mà đểu gỉa khốn nạn, lưu manh phản động, mà căm thù con người, muốn huỷ diệt dân tộc và nhân loại như thế hởi bọn quỷ vương mang mặt người do con hồ ly tinh đào tạo kia?…”(Báo Người Việt ngày 10-1-2006)
Ông Nguyễn Hộ là một đảng viên kỳ cựu, ông gia nhập đảng CSVN năm 1934. Đầu tháng 8-1990 bị chánh quyền cộng sản bắt giam vì lập Câu lạc bộ gồm những người kháng chiến cũ đối lập với chính quyền và sau đó năm 1991 ông Nguyễn Hộ tuyên bố rời bỏ đảng CSVN. Trong lời mở đầu cuốn “Quan điểm và cuộc sống” ông viết:
“…nhưng phải thú nhận rằng, chúng tôi đã chọn sai lý tưởng: cộng sản chủ nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng cộng sản ấy, nhân dân Việt Nam đã chịu sự hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sĩ nhục…
“Không kể hàng ngàn năm, chỉ kể ngày nay thôi, chúng ta cũng hi sinh mà tới nay không có tự do. Cho nên nói phản bội cũng không lo là nói nặng đâu! Chính là phản bội. Cho nên trọng trách thanh niên lớn lắm. Phải làm sao thanh niên giác ngộ điều đó. Nhục! Đất nước như thế này là nhục lắm! Làm công dân của Việt Nam, có lịch sử oai hùng, đến nay mà không có tự do, đó là nhục nhã! Nhục! Không thay đổi điều này, không xứng đáng làm người!”
(RFA online ngày 4-7-2009)
Nhà văn cựu thiếu tá QĐND Phạm Đình Trọng tỏ ra bức xúc với cái đảng mà ông thấy rằng cái đảng ấy đang mắc phải nhiều sai lầm nên ông đã chọn con đường:
“Ra khỏi đảng là thức tỉnh của nhận thức, sự thức tỉnh này không phải chỉ riêng cá nhân tôi mà nó mang tính thời cuộc. Thời này tôi nghĩ là thời tự thức tỉnh. Có rất nhiều anh em lớp trước hay là cùng lứa với tôi, đều có chức vụ đại tá, thượng tá cả, và họ đã từ khước việc sinh hoạt đảng sau khi về hưu…
“Vì thế tiếng nói từ bỏ đảng của tôi không phải là tiếng nói lẻ loi hay duy nhất, mà là một trong những tiếng nói chung của rất nhiều người như tôi mà thôi”.
(Báo Người Việt ngày 7-12-2009)
Sau Đại hội XI, các lãnh đạo đảng CSVN tuyên bố vẫn“tiến lên” CNXH theo đường lối của Mác- Lênin, do vậy theo lời của tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ thì ông ấy sẽ:
“Tôi xin cải chính một chút, tôi tuyên bố đốt thẻ đảng chỉ sau khi, trong Đại hội lần thứ 11 này, đảng CSVN vẫn lấy chủ nghĩa Mác-Lênin làm nền tảng tư tưởng. Tôi sẽ đốt thẻ, nếu như sau Đại hội, đảng không chịu vứt bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin và thay vào đó là Chủ nghĩa Dân tộc lành mạnh, không cực đoan của Hồ Chí Mnh làm một bước đệm quan trọng.
“Nếu không có điều kiện đốt thẻ đảng của tôi trước hàng ngàn sinh viên thì tôi có thể chụp ảnh, quay phim cảnh tôi đốt thẻ và tôi sẽ viết cho những sinh viên Việt Nam, những thanh niên Việt Nam”. (Đối Thoại online ngày 12-9-2010)
Phần kết.
Ông Lê Hồng Hà, nguyên Chánh văn phòng của bộ Công an CSVN có lần trả lời phỏng vấn của báo Việt Tide đã mạnh mẽ khẳng định rằng trước sau gì rồi chủ nghĩa cộng sản bắt đầu phải ra đi… từ… từ…
“Năm 2006 sẽ đánh dấu sự phát triển tốt đẹp cho trào lưu dân chủ. Đó là nét nổi bật. Nếu nói tóm tắt thì tình hình Việt Nam trong những năm gần đây là “Dân đang thắng, đảng đang thua”. Cứ mỗi năm dân lại thắng nhiều hơn, đảng lại thua nhiều hơn…
“Quá trình sụp đổ của hệ thống các quốc gia XHCN đã diễn ra bất chấp sự khẳng định nào trước đó. Nó là một quá trình tự vỡ. Muốn nó không vỡ cũng không được. Ở Việt Nam quá trình đó đang diễn ra chậm chạp nhưng chắc chắn”. (Việt Tide số 236 ngày 20-1-2006)
Trong một lần trả lời khác cũng của Việt Tide, ông Lê Hồng Hà nói:
“Như thế tức là đảng Cộng sản phải lùi, phải dừng lại. Cho nên tôi cho rằng, chủ nghĩa Cộng sản đã bắt đầu phải ra đi, nhưng mà giới lãnh đạo đang cố níu nó lại. Thành ra mới sinh ra ba cái quái thai là“nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”, “nhà nước pháp quyền XHCN” và “dân chủ XHCN”. (Việt Tide số 238 ngày 3-2-2006)
Nguyên TBT đảng Cộng sản Liên xô Gorbachev đã nói:
“Các đảng cộng sản quá cũ không còn khả năng tự đổi mới, chỉ có xóa bỏ, giải thể, xây dựng tổ chức mới, dân chủ, đi với thời đại”. (Đối Thoại online ngày 7-7-2010)
Như vậy đảng Cộng sản Việt Nam thì sao?
9 Responses to Đảng Cộng sản Việt Nam có xứng đáng lãnh đạo đất nước?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





Theo tôi sau bài viết này, đảng sẽ tiếp tục họp, họp và họp tiếp tục về cương lĩnh lý luận của đảng để tiếp tục ru ngủ nhân dân.
Có điều tôi thấy sau mỗi lần họp chủ trương lý luận vì thời kỳ quá độ, vì dân giàu nước mạnh, do dân và vì dân...được ra rã phát trên các hệ thống truyền thông thì cuộc sống của người dân sao càng mờ mịt hơn, khốn nạn hơn, còn các lãnh đạo đỉnh cao thì càng giàu hơn, đỉnh hơn.
http://danlambaovn.blogspot.com/2011/09