Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HIỆP QUỐC: VIỆT NAM, MỘT ỨNG CỬ VIÊN BẤT XỨNG

Posted on by SaoMai

Thế giới loài người đang hết sức sửng sốt khi nhận được tin Việt Nam đã tích cực và chủ động tham gia các hoạt động trong Hội Đồng Nhân Quyền để tiến tới việc ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền nhiệm kỳ 2014-2016.
Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc tiếng Anh là United Nations Human Rights Council – UNHRC là một cơ cấu liên chính phủ – inter-governmental body, trực thuộc Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc, ra đời ngày 15 tháng 3 năm 2006 theo nghị quyết A/RES/60/251 sau khi Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua nghị quyết thành lập một tổ chức nhân quyền mới, thay thế một Ủy ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã chấm dứt hoạt động năm 2006. Nghị quyết này được sự ủng hộ của hầu hết các thành viên Liên Hiệp Quốc, trừ Mỹ, Israel, Palau và quần đảo Marshall bỏ phiếu chống và Belarus, Iran và Venezuela bỏ phiếu trắng.

Việc thành lập Hội đồng Nhân quyền là một trong những hành động nhằm cải tổ Liên Hiệp Quốc và các tổ chức thuộc Liên Hiệp Quốc; khi Ủy ban Nhân quyền – CHR – bị nhiều nhỉ trích rằng đã để những quốc gia có nhiều hành động phi nhân quyền làm thành viên và thao túng.

Ngày 19 tháng 6 năm 2006, Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đã họp phiên đầu tiên tại Genève, Thụy Sĩ với sự tham gia của trên 100 quốc gia. Tại đây, ông Luis Alfonso de Alba người Mexico đã được bầu là Chủ tịch Hội Đồng Nhân quyền. Với nhiệm vụ chính là xem xét các vụ vi phạm nhân quyền trên toàn thế giới. Tùy mức độ vi phạm, Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc sẽ đưa ra cách giải quyết mà cao nhất là yêu cầu Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc can thiệp. Trên danh nghĩa, UNHRC là một trong ba hội đồng của LHQ ngang hàng với Hội đồng Bảo An và Hội Đồng Kinh Tế, Xã Hội Và Văn Hóa (ECOSOC). Ba Hội Đồng này đảm trách ba nhiệm vụ quan yếu của LHQ là gìn giữ hòa bình, phát triển hợp tác kinh tế và bảo vệ nhân quyền.
Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc có một đặc điểm mà nhiều người ít chú ý đến đó là Hội Đồng này có quyền cứu xét đến tất cả các loại vi phạm nhân quyền xảy ra ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Cho nên, dù có một quốc gia cố tình tránh né không ký kết tham gia vào một công ước nhân quyền quốc tế nào đó, thì nước đó vẫn có thể bị đưa ra phê phán trước Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc được xem như là một loại tòa án công luận cho nên đã gây khó chịu rất nhiều cho quốc gia liên hệ. Nhiều quốc gia xem việc làm này đã bêu xấu họ về mặt chính trị trên trường quốc tế.
Về mặt lịch sử, Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc là hậu thân của Ủy Hội Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc – United Nations Commission on Human Rights – là cơ chế đã có công soạn thảo ra bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền lịch sử hồi năm 1948 – The Universal Declaration of Human Rights 1948-. Những năm về sau, vì nạn bè phái, nên ủy hội này không còn hoạt động hữu hiệu được nữa.
Trong phiên họp Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đầu năm nay vào chiều ngày 28 tháng 2 tại Geneva, Thụy Sỹ, Thứ trưởng thường trực Bộ Ngoại giao của cộng sản Việt Nam Phạm Bình Minh đã thông báo, “Việt Nam quyết định ứng cử vào cơ quan này trong nhiệm kỳ 2013-2016. Ông khẳng định, Việt Nam sẽ đảm nhiệm tốt vai trò này và sẽ có những đóng góp tích cực vào công việc chung của Hội đồng Nhân quyền, vì một thế giới hòa bình, thịnh vượng và công bằng.” Sic!
Cũng trong dịp đó, thứ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh cũng rêu rao rằng: “Chính sách, luật pháp và thành tựu đảm bảo quyền con người ở Việt Nam, đặc biệt là về xóa đói giảm nghèo, duy trì tăng trưởng kinh tế, đảm bảo tốt hơn các quyền cơ bản của người dân. Phạm Bình Minh cũng lên gân phô trương trước Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc rằng bằng việc kiên trì theo đuổi 3 trụ cột trong Kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội là tăng trưởng kinh tế, công bằng xã hội và nhà nước pháp quyền, các quyền con người ở Việt Nam ngày càng được tăng cường. Thật mỉa mai! Bởi tình trạng đói nghèo của dân chúng Việt Nam hiện nay thì không nói ra những thế giới ai ai cũng nắm rõ, nhất là tình trạng vi phạm nhân quyền của đảng và nhà nước Việt Nam đã trở thành hệ thống, và ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn.” Sic!
Gần đây, tại khóa họp thứ 21 của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc cũng tại Geneva, Thụy Sĩ, từ ngày 10 tháng 9 đến ngày 28 tháng 9 vừa qua, để thảo luận báo cáo của 10 báo cáo viên đặc biệt, nhóm làm việc và chuyên gia độc lập phụ trách các chủ đề về trẻ em trong xung đột vũ trang, người bản địa, lính đánh thuê, tác hại chất thải độc hại, nước sạch, đói nghèo cùng cực, chống phân biệt chủng tộc, các hình thức nô lệ hiện đại, nhân quyền và đoàn kết quốc tế, dân chủ và trật tự quốc tế công bằng.
Tại phiên họp này Việt Nam đã tích cực và chủ động tham gia các hoạt động trong Hội đồng Nhân quyền để tiến tới việc ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền nhiệm kỳ 2014-2016. Tất nhiên theo quy định của Liên Hiệp Quốc, để được đắc cử thì mỗi ứng cử viên phải đạt được số phiếu tuyệt đối trên tổng số 192 thành viên của Liên Hiệp Quốc, nghĩa là phải có 97 phiếu thuận. Với những thành tích nhân quyền của Việt Nam trong những năm sau khi đã được trở thành thành viên của WTO cho đến nay, mà nỗi cộm như việc bịt miệng Linh Mục Nguyễn Văn Lý trong phiên tòa, rồi tống giam Ngài trở lại vào ngục trong khi Ngài vẫn đang bị tai biến mạch máu não, dẫn tới bán thân bất toại. Tiếp đến là việc trấn cướp các cơ sở tôn giáo bất hợp pháp, như cướp đất của Giáo Xứ Thái Hà, Tam Tòa, Loan Lý, Giáo Hoàng Học Viện, Cồn Dầu hay vụ cướp đất Thủ Thiêm để xây dựng khu đô thị mới bằng hình thức giải tỏa Chùa Liên Trì, Vườn Cầu Nguyện và Trung Tâm Mục Vụ của Giáo Hội Mennonite, giải tỏa Trại Phong Thanh Bình, xua đuổi hàng trăm bệnh nhân phong ra sống ở vĩa hè, và tạo ra một tầng lớp mới trong xã hội là tầng lớp dân oan khiếu kiện rồi tống giam họ vào tù vì tội khiếu kiện vượt cấp là “gây rối trật tự nơi công cộng” hay “chống người thi hành công vụ” như vụ việc cướp đất ao đầm của gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn ở Cống Rộc, Tiên Lãng, Hải Phòng với hệ lụy là cả gia đình phải chịu cảnh lao lý ngục tù mà số nợ hơn chục tỷ đồng vay mượn để quai đê lấn biển hiện vẫn đang là chiếc thòng lọng xiết cổ những nông dân thấp cổ bé họng này. Rồi đến vụ bắt giam, truy tố và kết án tù những người yêu nước, chống giặc Tàu xâm lược, bằng những hình thức phản kháng ôn hòa như biểu tình, như tọa kháng tại nhà đối với Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Văn Túc, Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Văn Trội, hay đối với vụ việc bắt bớ, xét xử và kết án tù những nhà hoạt động bảo vệ quyền lợi của người lao động như Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, chỉ vì họ dám bảo vệ quyền lợi chính đáng của người lao động, chống lại mọi sự đàn áp, bóc lột sức lao động của các chủ cả, tức là, những nhà hoạt động trẻ tuổi này đang hoạt động để bảo vệ quyền của con người mà họ bị bắt giam bị phạt tù, thì thử hỏi rằng Việt Nam có đủ tư cách để trở thành một thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc để bảo vệ quyền làm người hay không, khi họ liên tục vi pham nhân quyền và liên tục chống lại những người bảo vệ quyền làm người?
Trước mùa Giáng Sinh năm 2011, một nhạc sỹ trẻ yêu nước là Việt Khang, chỉ vì đã sáng tác một số ca khúc bày tỏ nỗi xót đau trước hiểm họa mất nước, và kêu gọi mọi người hãy có trách nhiệm trước sự tồn vong của đất nước của quê hương mà cũng đã bị bắt giam cho đến nay vẫn chưa rõ tung tích sống chết ra sao. Đây là thiên chức bảo vệ nhân quyền của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đó chăng?
Tệ hại hơn nữa gần đây 17 thanh niên Tin Lành và Công Giáo chỉ hoạt động vì sự sống, chỉ khuyến khích con người chung sống hòa bình, chỉ kêu gọi con người chấm dứt hành động giết người bằng hình thức phá thai, nạo thai thế mà họ đã bị bắt giam, bị đưa ra xét xử và bị kết án tù. Nhà nước Việt Nam có tự hào về thành tích nhân quyền này chăng?
Gần đây nhất, nhà nước Việt Nam đã tuyên phạt mức án 26 năm tù và 11 năm quản thúc cho 3 nhà báo tự do Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài gòn Phan Thanh Hải chỉ vì họ bày tỏ lòng yêu nước thương nòi qua những trang nhật ký cá nhân, chỉ vì họ phản kháng một cách ôn hòa trước hành động xâm lăng, cướp đất, lấn biển của Giặc Tàu. Đảng và chính phủ Việt Nam chắc phải Hãnh diện lắm với Thiên Triều Trung Cộng với thành tích đàn áp và khủng bố này, nhưng trong phiên họp Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, khi đệ nạp hồ sơ ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 2014-2016, thứ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh có báo cáo những thành tích nhân quyền trên đây cho cộng đồng quốc tế được tường lãm hay không?
Trong chuyến thăm hữu nghị chính thức nước bạn CUBA cộng sản, tại Trường Đảng Cao cấp Nico Lopez, ông Nguyễn Phú Trọng đã bày tỏ với Bí thư Thứ nhất, Chủ tịch Raul Castro Ruz rằng Việt Nam khẳng định ủng hộ Cuba ứng cử vào Hội đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 2014-2016. Về phần mình, Bí thư Thứ nhất, Chủ tịch Raul Castro Ruz thay mặt đảng và nhà nước cộng sản Cuba cũng khẳng định ủng hộ Việt Nam ứng cử vào các vị trí thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 2014-2016. Đây thực sự là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” vậy!
Với những vi phạm nhân quyền có hệ thống của đảng và nhà nước Việt Nam trong suốt thời gian qua, việc Việt Nam ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc cũng chẳng khác gì một cô gái điếm muốn lên giảng đường để dạy dỗ các nữ sinh viên về cái đức hạnh của người phụ nữ và cũng chẳng khác gì một tên đạo chích, chuyên trộm cắp, chuyên cướp của giết người lại muốn lên diễn đàn để dạy dỗ con người ta về đạo nghĩa hay muốn làm quan tòa để xét xử những vụ án trộm cắp hay giết người cướp của vậy.
Một nhà nước độc tài đảng trị hiện cs đang tước đoạt hết mọi quyền tự do dân chủ, nhân quyền của chính nhân dân mình mà lại tham vọng ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, thật vô cùng bất xứng.
Nguyễn Thu Trâm

*****

Vdn: Đcs VN mặt dày thật.

Câu chuyện một biểu tượng: lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ - Phan Văn Song, TS

October 20, 20120 Bình Luận
 
Sáng nay được đọc bài trả lời của Bác sĩ Trần Văn Tích ở Đức gởi cho Nha sĩ Nguyễn thị Thục Quyên, Ban Đại diện kêu gọi tham gia cuộc «biểu tinh cho Tổ quốc», tổ chức ngày thứ bảy 20 tháng 10 2012, tại München, Đức, nhưng không được mang cờ vàng.  Chúng tôi xin đóng góp cùng Bác sĩ Trần Văn Tích và các bạn bài viết vào năm 2005, về lá Cờ vàng thân yêu của chúng ta.  Nghĩ rằng vẫn còn thời sư.
Đầu tuần được đọc bài của Tiến Sĩ Bửu Sao kể lại buổi gặp gỡ với nhóm Thông Luận mà người đại diện là ông Nguyễn Gia Kiểng, thật là một cơn gió mát trong mùa hè oi bức. Cuộc gặp gở lai hoay quanh vấn đề lá cờ vàng ba sọc đỏ và biểu tượng của lá cờ.
Ông Nguyễn Gia Kiểng theo như chúng tôi biết được là người đã được chế độ Việt nam Cộng hòa đãi ngộ, từ cho phép đi du học, đến học xong thành tài ông đã được Việt nam Cộng hòa trọng dụng lúc bấy giờ. Và hình như cũng được hưởng chế độ hoản dịch, nghĩa là không « bị » đi lính, như những du học sanh khác về nước phục vụ. Tôi chỉ nói «hình như», nếu ông Kiểng «có» đi lính thì xin ông Kiểng tha thứ cho chúng tôi. Ông Kiểng tổ chức nhóm gọi là «Tập họp Dân chủ Đa nguyên», chúng tôi nói «gọi là» vì trong nhóm «Đa nguyên» thiếu hẳn nhóm « ủng hộ » cờ vàng, vì lẽ như tôi đã từng chứng kiến những buổi tập họp nói chuyên do nhóm «Tập hợp» tổ chức không bao giờ treo cờ vàng cả, dỉ nhiên vì không có cờ vàng nên cũng không có màn chào cờ.
Để trả lời cho thái độ đó là ông Nguyễn Gia Kiểng bảo ông cũng không treo cờ đỏ. Và cờ vàng hay cờ đỏ gì vẫn là cờ của quá khứ sai lầm của một đoạn lịch sử Việt nam sai lầm, như vậy chúng ta phải dẹp bỏ, không xài cờ nào cả, và chúng ta (nhóm ông Gia Kiểng) phải thay mặt hỏi tội hai cái chế độ Việt nam ấy, đòi hỏi nó phải ăn năn (Trong một cuốn sách dầy cợm ông Kiểng chẳng đả phá lịch sử của Việt nam và đòi hỏi Tổ Quốc Việt nam phải ăn năn sao?). Ông còn biện hộ thêm cho lý luận của ông là nếu ông treo cờ vàng ở Berlin (Đức) thì làm sao rủ rê các người Việt nam đã bỏ trốn chế độ cộng sản, chạy tỵ nạn từ các nước cựu cộng sản đông âu, không bao giờ biết đến cờ vàng, và chỉ biết có cờ đỏ vi lớn lên trong lòng chế độ cờ đỏ, đến nghe dân chủ đa nguyên do ông Kiểng nói chuyện được? Vi họ có biết cờ vàng là mô tê chi ? Thái độ kêu ngạo, câu trả lời cũng kêu ngạo và ngụy biện: Thử hỏi các thanh niên thanh nữ tỵ nạn công sản sống trong chế độ cộng sản Hà nội được gởi qua làm việc, tu nghiệp học hành với chế độ các cộng sản Đông Đức, Ba lan Tiệp Khắc chỉ biết những lá cờ xã hội chủ nghĩa anh em thì làm sao chấp nhận lá cờ Liên Bang Đức nay là lá cờ của nước Đức mới, cả lá cờ của nước Nga cũng không còn lá cờ búa liềm Sô Viết nữa!
Trở lại bài viết của Tiến Sĩ Bửu Sao, chúng tôi xin có đôi lời hoan nghênh bài viết của Tiến Sĩ. Cám ơn Tiến Sĩ, trong không khí hòa hoản Tiến Sĩ đã không ngại lên tiếng giữ vững ngọn lữa như vậy.
Như chúng tôi thường nói cùng bè bạn, lá cờ vàng là biểu tượng của tự do và độc lập. Xin trở lại một đoạn lịch sử. Thoạt tiên lúc nhơn dân Việt nam nỗi lên kháng chiến chống Pháp Bao nhiêu tổ chức khác nhau, bao nhiêu lá cờ khác nhau, rồi tập họp lại, rồi liên hiệp lại, rồi lập mặt trận nầy, liên minh nọ, những lá cờ của các Đảng phái khác nhau cùng tung bay : cờ Sao trắng của Đạị Việt và Việt nam Quốc Dân Đảng, Cờ sao vàng của nhóm Việt minh. Nhưng những nhà ái quốc chơn chánh chỉ biết đấu tranh cách mạng dành Độc lập và Tự do đầy nhiệt huyết và thành thực, bị lường gạt bởi một nhóm « thợ chánh trị chuyên nghiệp» lương lẹo đã biến «cái tổng nổi dậy ái quốc của toàn dân» thành một cuộc «cướp chánh quyền của một Đảng Cộng sản quốc tế». Lá cờ của một Đảng phái chánh trị, Đảng Cộng sản Việt nam biến thành lá cờ của toàn dân. Một số những người kháng chiến không cộng sản, những người quốc gia không cộng sản, kể cả những người kháng chiến cộng sản nhưng không thuộc hễ phái Đệ tam quốc tế sta-li-nít bị giết sạch. Một số người còn lại, vì cuộc sống còn của cá nhơn, của đoàn thể mình, và vì sư sanh tồn của đất nước và của dân tộc phải tập họp trở lại và cùng lấy lá cờ vàng ba sọc đỏ làm lá cờ dân tộc đấu tranh chống lá cờ đỏ sao vàng.
Biểu tượng lá cờ vàng là lá cờ của tự do. Tự do mà lá cờ đỏ sao vàng tuy có hứa hẹn nhưng không bao giờ cho cả.
Lá cờ vàng là lá cờ của độc lập, mà lá cờ đỏ không mang lại được vì Đảng Cộng sản cầm quyền tiếp tục ra lệnh từ ông đảng viên cao cấp đến anh nông dân nghèo hèn phải cuối đầu chào «ba ông tây râu xồm Các-Mác, Lê-Nin Và Xì- ta-lin».
Lá cờ vàng là lá cờ của phồn vinh, vì nó bảo vệ quyền tư hữu và tư doanh ,mặc dù nó bị gọi là «giả tạo». Lá cờ đỏ có hứa hẹn «thiên đường» nhưng đến bao giờ đi đến được.
Lá cờ vàng là lá cờ của dân chủ là ngay từ ngày ra đời lá cờ đã là biểu tượng của toàn dân Việt nam với nhiều Đảng phái, đoàn thể khác nhau: Đạị Việt, Việt nam Quốc Dân Đảng, Dân Xã đảng hay các đoàn thể do các tôn giáo khác nhau lập ra: Phật giáo, Thiên chúa giáo, Cao đài hay Hòa hảo… từ Nam chí Bắc nay lúc ra đời lá cờ vàng là biểu tượng là sự tập họp của các tư tưởng, ý thức chánh trị, khác nhau.
Ngay vào lúc nguy ngập nhứt thời Đệ nhị Cộng hòa, trong lúc khó khăn vừa cùng đánh giặc với một anh đồng minh đang cột một tay mình lại (đánh giặc hạn chệ mười phần công lực chỉ còn xài có ba). Vừa đàm với một anh địch thủ già mồm lương lẹo với hai anh đồng bọn khổng lồ Nga và Tàu chỉ có giấc mơ nhuộm đỏ Đông Nam Á. Một bên be bờ, với phương tiện hạn chế, một bên nước lũ tràn đầy. Một bên vừa đánh vừa nuôi vợ con, vừa xây dựng, một bên thí chốt mặc kệ dân mặc kệ quân. Miền Nam với lá cờ vàng vẫn trong sáng trong chế độ dân chủ, vẫn đấu tranh, tranh chấp bầu cử, đối lập, tranh cải. Giặc đến kề, gần chết vẫn xuống đường chống tham nhũng.. Ngày nay có ai chê bai chúng ta, chúng ta hảnh diện chúng ta có một nếp sống dân chủ, và chúng ta cũng đã hưởng được hai mươi năm. Bằng chứng nhờ nếp sống dân chủ ấy khi chúng ta tỵ nạn chỉ cần vài năm là chúng ta hội nhập được ngay với dân chủ vá văn minh dân chủ tây phương..
Lúc ta bỏ xứ ra đi, chúng ta có cái gì để chúng ta bám vào Việt nam. Giấy tờ không một mảnh, chỉ còn cái quần xà lỏn. Khi chúng ta khi đến trại tỵ nạn chúng ta chỉ là những kẻ vô Tổ quốc (Apatrides Motherlandless). Mồ côi đất Mẹ. Một thời gian sau, chúng ta nhập cư, định cư, nhập tịch. Ngày nay chúng ta có những Quê hương mới, con cái ta có những đất mẹ mới. Chúng ta còn cái gì? Chúng ta chỉ còn có lá cờ vàng là lý lịch, là quê hương của chúng ta, vì nó biểu tượng cái mà anh cha chúng ta trong 20 năm đã đấu tranh, có người đã nằm xuống, có người đã thân tàn ma dại, để bảo vệ cái hoài bảo, cái tư tưởng, cái lý tưởng ấy:
Hoài bảo một Tư do: chúng ta đã đấu tranh và đã hưởng được 20 năm tự do, hưởng trong khó khăn, hưởng trong chật vật nhưng chúng ta đã được hưởng.
Hoài bảo một Độc lập : chúng ta cũng được hưởng : làm ăn đi lại, chưởi nhau mắng nhau, báo chí lung tung, đảng phái năm bảy nhóm, biểu tình xuống đường tha hồ, nhạc vàng nhạc xanh kể cả nhạc phản chiến trong lúc cần tinh thần để chiến tranh. Ở Sài gòn bấy giờ có mặt người Mỹ? Phải, có người Mỹ nhưng dân ta có bị Mỹ ăn hiếp không? ở miền Bắc có người Nga, hỏi dân Bắc có dám nói chuyện với người Nga không? có dám lấy vợ Nga không? chồng Nga không?
Chúng tôi không chống lá cờ đỏ. Chúng tôi biết có nhiều lớp trẻ ở Việt nam không biết đến lá cờ vàng, chỉ biết lá cờ đỏ, xem lá cờ đỏ là lá cờ của quê hương Việt nam.
Chúng tôi chỉ chống cái biểu tượng của lá cờ đỏ.sao vàng. Ngày hôm nay lá cờ đỏ là lá cờ của sự đàn áp, độc tài, đảng trị, và của sự thiếu dân chủ và không có tự do.
Những ngày đầu của kháng chiến, có lúc lá cờ đỏ sao vàng cũng biểu tượng cái kháng chiến, của hành động yêu nước.  Vì vậy rất nhiều thanh niên thanh nữ lên đường «theo tiếng kêu sơn hà nguy biến». Nhưng than ôi! khi Việt Minh bắt đầu giết các người cùng kháng chiến chống Pháp nhưng không đồng chánh kiến: Khái Hưng, Trương Tử Anh, Huỳnh Phú Sổ, Tạ Thu Thâu, Phan văn Hùm, Phan Văn Chánh, Phạm Quỳnh . «Màu đỏ của cách mạng, của cấp tiến » của màu cờ đã biến thành «màu máu của dân tộc đang bị đàn áp ». Và trên vòm trời Việt nam ngày nay chỉ còn «lá cờ màu máu rủ».
Hỡi các bạn có ý muốn «tập họp Dân chủ Đa nguyên»
Các bạn muốn hòa hoản, hòa giải để nói chuyện dân chủ ư? Các bạn muốn nói dân chủ cho người khác nghe ư? — như đồng bào tỵ nạn ở Đông âu, đồng bào ta ở Việt nam. Các bạn phải có lý lịch: lá cờ vàng Tư Do Độc Lập Dân Chủ. Các bạn không có biểu tượng Dân chủ thì các bạn biết gì dân chủ mà các bạn nói. Ai mà tin.
Dân chủ là Đa nguyên. Nói Dân Chủ Đa nguyên là một «pléonasme»/nói bằng thừa/ như nói «Đi lên trên» vậy. Vì nói Dân chủ Đa nguyên nên cộng sản mới dùng “Dân chủ Nhứt Nguyên”, nghĩa là «Dân chủ Cộng sản» hay «Dân Chủ Xã hội Chủ Nghĩa».
Chúng ta có một lý lịch rất quý, vì nó được tôi luyện trong máu lữa., chúng ta có một biểu tượng. Chúng ta không biết xài, chúng ta mắc cở, chúng ta mặc cảm cái dân chủ, cái tự do, cái độc lập của chúng ta chăng ?
Cộng sản nó có buộc chúng ta bỏ dân chủ đâu ? Bằng chứng nó đang bắt người nói dân chủ mà, mà hể nó đi bắt là nó sợ mà nó sợ là nó thua. Trong nước càng ngày càng có số đông người nói chuyện dân chủ, đòi dân chủ, lần lần sẽ có những hàng động dân chủ. Ngày mai sẽ có những người công dân của Cộng Hòa XHCN Việt nam mang lá cờ đỏ sao vàng xé rào nhảy rào xuống đường đòi dân chủ.
Ngày mai sẽ có những người chiến sĩ dân chủ trong nước dám cầm cờ đỏ xuống đường đòi dân chủ, đem màu «đỏ máu» trở vế với «màu đỏ cách mạng» như «hồi mùa thu năm xưa ngày hăm ba» toàn dân đi theo «tiếng kêu sơn hà nguy biến». Ngày đó toàn dân Việt nam sẽ thoát khỏi cơn ác mộng. Các vị cựu kháng chiến đã bị lường gạt gần 60 năm nay, hãy tỉnh giậy đi, các bạn trẻ hãy «đi theo tiếng kêu sơn hà nguy biến».
Vì tương lai, vì độc lập, vì tự do, vi danh dự các công dân Việt nam ngày nay, hãy phất cờ đúng dậy, lá cờ ấy dù là cờ đỏ nhưng đó là cờ của các bạn. Lá cờ ấy không phải độc quyền của những người, cầm quyền. Vì họ đã nhơn danh các bạn, dân tộc Việt nam, làm nhựng điều sai trái, các bạn hãy nhân danh lá cờ đó để tống khứ họ đi.
Và ngày mai người Việt chúng ta ở hải ngoại và những chiến sĩ dân chủ trong nước sẽ cùng nhau tiếp chuyện để hỏi tội những tên đồ tể bán nước hại dân.
Hồi Nhơn Sơn 10 tháng 8 năm 2005
TS. Phan Văn Song
Hiệu đính ngày 17 tháng 10 năm 2012,
Để trả lời những kêu gọi biểu tình «cho Tổ quốc» ở Đức nhưng không được treo Cờ Vàng

Vì giới trẻ mà gạt bỏ cờ vàng, một lập luận sai trái - Trần Văn Tích, BS

October 20, 20120 Bình Luận
 
Tổ chức biểu tình ở München/Đức Quốc ngày thứ bảy 20. October 2012 sắp tới, Nha sĩ Nguyễn thị Thục Quyên chủ trương không sử dụng quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà.  Có người phụ hoạ theo cung cách đấu tranh này và biện bạch rằng giới trẻ Việt Nam, con cháu của người tỵ nạn, không biết hoặc biết rất ít về lá cờ nền vàng ba sọc đỏ của Miền Nam; do đó, cần tránh sử dụng lá cờ liên hệ trong cuộc biểu tình liên hệ để dễ gần gụi, để tạo thông cảm. Đây là một lập luận chẳng những sai trái mà còn phản động.
Trước hết, không phải hậu duệ của người tỵ nạn chúng ta không biết hay biết ít về quốc kỳ, lại càng không hề có chuyện giới trẻ tỵ nạn dị ứng đối với quốc kỳ, không chấp nhận hay loại bỏ quốc kỳ. Sau đây là các bằng cớ.
Ngày 8 tháng chín vừa qua, Hội Người Việt Tỵ nạn tại Köln tổ chức sinh hoạt văn nghệ cho giới trẻ, được hưởng ứng nồng nhiệt. Trong buổi sinh hoạt này có treo quốc kỳ và cử quốc ca. Trong tương lai gần, Hội Phụ nữ Việt nam Tự do sẽ tổ chức một Ngày Văn hoá ở Frankfurt mà đối tượng chính là hậu duệ tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản. Các em các cháu đang tích cực tập dượt, học hỏi để tham gia buổi sinh hoạt này, tất nhiên là dưới bóng quốc kỳ và trong tiếng quốc ca.
Trong dịp Đại hội Giới trẻ Công giáo Toàn Thế giới được triệu tập rất qui mô, rất vĩ đại tại Köln cách đây vài năm, chính một người trẻ Việt Nam con cháu gia đình tỵ nạn đã giương cao lá đại kỳ Việt Nam Cộng Hoà sau lưng Đức Giáo Hoàng. Hình ảnh này được giới truyền thông quảng bá rộng rãi khắp thế giới, mọi người tại năm châu bốn bể đều nhìn thấy, kể cả những người khiếm thị (vì có phương tiện trợ lực khác nhằm giúp nhãn quan bị khuyết tật).
Cá nhân tôi đã hân hoan và xúc động được dịp bắt tay người bạn trẻ đáng ngưỡng mộ này, đồng thời tôi cũng có cơ may biểu lộ lòng kính phục đối với thân phụ người thanh niên giương cao quốc kỳ. Vì kính trọng đức tính khiêm cung của Anh, tôi không tiện nêu danh tính. Người giương cao cờ quốc gia vào dịp khánh thành cái gọi là Trung tâm Văn hoá Franken ở Nürnberg ngày 09 tháng chín vừa qua là một thuyền nhân thuộc thế hệ thứ hai. Tôi chỉ kể một vài trường hợp ở Đức mà tôi biết. Tất nhiên tôi chẳng thể nào biết hết mọi chuyện xảy ra trên quê hương của Goethe, của Schiller.
Ngoài nước Đức, trên khắp thế giới, bất kỳ nơi nào có người tỵ nạn Việt Nam chống cộng thì nơi đó đều có chủ trương, kế hoạch, đường lối, biện pháp để giới trẻ biểu lộ tấc lòng thượng tôn quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà. Có những hội đoàn mang danh Đoàn Thanh Niên Cờ Vàng. Tại nhiều tiểu bang Hợp Chủng Quốc, có những Hội Sinh viên Đại học đấu tranh kiên trì hạ cho kỳ được cờ máu để thay vào bằng cờ vàng trong khuôn viên các trường đại học họ đang theo học. Có những em bé học tiểu học hay trung học oà khóc không chịu nhận cờ máu là cờ của mình khi thầy cô mang sách ra giảng dạy cho các em, nhất nhất nằng nặc bảo cờ của con là cờ khác.
Những dật sự cảm động này không hề hiếm hoi trong lịch sử chống cộng của người Việt lưu vong sống khắp năm châu.
Người Tây Tạng lưu vong tỵ nạn nếu muốn biểu tình chung với người dân trong nước được dịp xuất ngoại có bỏ lá cờ truyền thống của họ không? Người Đài loan khi đứng ra tổ chức biểu tình mà có sự tham gia của người Trung hoa lục địa chẳng lẽ phải đành đoạn gạt bỏ lá cờ thanh thiên bạch nhật? Người Kurdistan sống khá đông ở Đức mỗi khi sinh hoạt chính trị mà muốn có sự tham gia của người Thổ gốc Kurde sang Đức du lịch, học tập, lao động v.v..đều phải bỏ lá cờ gợi nhớ gốc nguồn dân tộc của họ hay sao? vân vân và vân vân.
Vấn đề căn bản nằm ở chỗ thế hệ trước biết giáo dục, biết truyền bá ý nghĩa biểu tượng Tự Do, Dân Chủ của lá cờ nền vàng ba sọc đỏ cho thế hệ tiếp nối. Vấn đề không phải nằm ở chỗ vứt bỏ, loại trừ lá cờ biểu tượng Tự Do, Dân Chủ để có thể gần gụi thế hệ sinh sau. Chừng nào còn cộng sản trên mảnh đất chữ S thì tuổi trẻ Việt Nam, dẫu không còn nói rành Việt ngữ mà sử dụng tiếng Anh, tiếng Mỹ, tiếng Úc, tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Na uy, tiếng Do thái v.v..để giao tiếp cùng nhau, chừng đó họ vẫn phải sử dụng biểu tượng Tự Do, Dân Chủ là quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà trong đấu tranh chống cộng.
Không giáo dục được cho đàn hậu sinh, hậu học, thấu hiểu nguyên lý này là phản bội Tổ Quốc, Dân Tộc. Đã vô ân bất lực không giáo dục được con cháu thì chớ mà lại còn đầu hàng, khiếp nhược qua hành động loại bỏ, gạt đi biểu tượng quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ là một tội ác đối với Tổ Quốc, Dân Tộc.
Bác sĩ Trần Văn Tích
Thư ngỏ gửi Nha sĩ Nguyễn thị Thục Quyên, München
Chị Thục Quyên ơi,
Mấy hôm nay tôi được Chị chuyển cho đọc một số e.mail liên hệ đến cuộc biểu tình do nhóm Chị dự định tổ chức tại München ngày thứ bảy sắp tới, 20 tháng 10.2012, đặt dưới tiêu đềMột ngày choTổ quốc Việt Nam. Chị còn có mỹ ý và thịnh tình mời tôi tham dự.
Gia đình tôi năm người được chính quyền Đức trực tiếp can thiệp với Việt cộng nên đến được Tây Đức năm 1984. Chúng tôi đương nhiên được hưởng qui chế người tỵ nạn Đông Dương, Indochinaflüchtlinge. Khi xin gia nhập quốc tịch Đức, chúng tôi bắt buộc phải từ bỏ quốc tịch Việt Nam. Hiểu theo công pháp quốc tế và theo lương tri nhân loại, cái gọi là Tổ quốc Việt Nam không dính dáng gì đến chúng tôi nữa, chừng nào chủ nghĩa cộng sản còn tồn tại và tôi còn phải mang căn cước Indochinaflüchtlinge. Khái niệm “Tổ quốc Việt Nam“ trong chúng tôi gắn liền với tư cách tỵ nạn cộng sản mà biểu tượng cho công cuộc tranh đấu nhằm hy vọng có ngày chấm dứt cảnh sống lưu vong là quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà nền vàng ba sọc đỏ. Chuyện đơn giản chỉ có thế. Vì vậy khi nhóm Chị chủ trương tổ chức sinh hoạt chính trị mà không sử dụng lá cờ của chúng tôi thì lý đương nhiên tôi chẳng thể nào tham dự.
Huống chi lý do đưa đến quyết định phủ nhận lá cờ quốc gia trong vụ biểu tình ngày thứ bảy tới, theo tôi, rất khiên cưỡng. Tôi cố dùng một tính từ trung tính tuy rằng từ trong thâm tâm, tôi nghĩ đến những tính từ thích đáng hơn (và cũng mạnh mẽ hơn). Nhóm Chị cho rằng đem lá cờ vàng ba sọc đỏ ra đánh đổi một nước Việt Nam tự do, dân chủ, phú cường thì tại sao lại chống đối.
Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà là một vũ khí rất lợi hại mà chúng tôi, những người chống cộng, đang có trong tay. Chả thế mà lãnh tụ Việt cộng quá cố Võ Văn Kiệt đã yêu cầu người Việt hải ngoại nên ngưng sử dụng. Chả thế mà khắp nơi trên đất Hoa Kỳ, chiến dịch dựng cờ vàng đã lan toả rộng lớn và tồn tại vững vàng. Nay bỗng dưng nhóm của Chị bảo chúng tôi tự hủy vũ khí lợi hại đang có đi để đổi lấy một ước mơ hão huyền, một ảo vọng viễn vông, một bọt bèo không tưởng. Tôi nói bọt bèo vì liên tưởng đến câu thành ngữ rất quen thuộc thả mồi bắt bóng.
Chị Thục Quyên à,
Chị biết mà. Từ lâu lâu lắm rồi, từ những năm giữa thập niên 80 lận, nhóm Bùi Duy Tâm ở Hoa Kỳ đã chủ trương không sử dụng quốc kỳ quốc ca Việt Nam Cộng Hoà nhằm dọn đường cho một thế đấu tranh mới (?!). Rồi cũng cách đây cả chục năm, một hai cá nhân ở Hoà Lan lại tấp tểnh đi theo lối mòn này. Và cũng cách đây chừng mươi năm, một cá nhân ở London (Anh quốc) hành động y hệt như nhóm Chị : dùng bản đồ chữ S đi biểu tình thay vì dùng cờ. Ngay chính bản thân Chị và quí vị cùng chí hướng cũng đã dương danh chọn lề lối biểu tình không cờ ít nhất cũng một lần rồi ở München, và lần này là lần thứ hai.
Chị Thục Quyên ơi,
Chị có thể vui lòng cho biết liệu pháp biểu tình không cờ, đã được đem ra ứng dụng từ mấy chục năm nay, hết San Jose đến Amsterdam, hết Amsterdam đến München, đã mang lại hiệu quả nào cho đất nước và con người Việt Nam? Hay trái lại, cộng sản càng ngày càng tàn bạo, tổ quốc càng ngày càng điêu linh, dân chúng càng ngày càng khốn khổ? Và nếu có những tiếng nói, những sinh hoạt phần nào góp công góp sức tiếp tay yểm trợ quốc nội khiến bạo quyền phải chùn bớt tay, phải nới một chút thì tất cả những hình thức đấu tranh đa dạng, những cung cách chống cộng khác nhau đều luôn luôn tiến hành nếu không trực tiếp dưới bóng cờ vàng ba sọc đỏ thì cũng gián tiếp trong tinh thần quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà?
Vô hình trung chủ trương biểu tình không mang quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà đã làm lợi cho giặc vì giặc biết rằng lá cờ máu của chúng không thể nào chường mặt ra được trong cộng đồng hải ngoại, nay nếu không sử dụng cờ quốc gia thì giặc bỗng nhiên bất chiến tự nhiên thành.
Tôn trọng đường lối suy nghĩ của Chị và quí vị trong nhóm Chị, tôi xin phép được thành thật gửi đến Chị cùng các anh chị em trong nhóm Chị lập trường của cá nhân tôi, một người tỵ nạn cộng sản.
Đức quốc, 11.10.2012

BS. Trần Văn Tích
Thưa bà Thục Quyên,
Hôm nay nhận được thư chuyển của một người bạn ở München,đọc qua không thể im lặng được, nên mạo muội viết vài hàng đến bà.
Dù không phải là một Phật Tử như bà, nhưng tôi muốn bắt đầu câu chuyện bằng một lời nhận xét vể cộng sản của Ðức Dalai lama: „ Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở trên rác rưởi của cuộc đời “
Là một người tỵ nạn cộng sản, có khi nào bà cảm thấy xấu hổ khi bà hô hào, kêu gọi tham gia một cuộc biểu tình trên nước Ðức tự do này,dưới sự điều hành gián tiếp của tổng lãnh sự quán CSVN Nguyễn Hữu Tráng hay không? Hay bà nghĩ rằng mình quá thông minh,để không một ai có thể lừa bà được?
Một điều hiển nhiên bà không phải là người vô học, để không đủ hiểu biết mà nhận ra mộtđiều rằng bà đang bị bọn cộng sản lừa bà, đồng hóa bà, chúng biến bà thành con rối trong chiến dịch xóa bỏ cờ Vàng của chúng?!
Nhưng cái “BỊNH“ thích đưa mặt ra trước đám đông, thích được cầm Microfone, thích được làm người nổi tiếng và nhiều cái thích vớ vẫn khác nữa ..đã khiến cho bà tiếp tay với cộng sản một cách lố bịch và không còn biết hổ thẹn là gì nữa cả.
Năm vừa rồi, bà tự hào, hồ hởi khi được báo cộng sản Hương Việt đưa mặt bà lên báo, rồi bà háo hức viết bài “Tôi đi biểu tình“
Thưa với bà, việc đi biểu tình chống Trung Cộng là việc mà những người nông dân,công nhân,thợ.. phu.. dốt nát, nghèo hèn ở Việt Nam họ đã làm từ nhiều năm trước, họ làm trong muôn ngàn khó khăn, trong sự đàn áp man rợ của nhà cầm quyền CSVN, có khi đánh đổi cả tính mạng của họ… thì bà, một người được sống trên đất nước Ðức tự do này, được quyền nói, được quyền đi biểu tình và còn được cảnh sát bảo vệ… lại là một người tỵ nạn cộng sản, mà bà không dám giương cao ngọn cờ Tổ Quốc-cờ Vàng Ba Sọc đỏ,để kêu gọi đánh đổ chế độ CS độc tài VN,để cứu vớt những người yêu nước đang bị giam hãm trong nhà tù việt cộng, mà bà cho rằng họ yêu nước giống như bà, thì có gì đáng để bà tự hào, hãnh diện..nếu không nói là hèn nhát, nhu nhược và là nổi nhục cho cộng đồng người việt tỵ nạn cộng sản chúng tôi trên thế giới này, thưa bà?
Ðối với bọn CS thì bà tạo điều kiện cho chúng vu khống, mạ lị..người tỵ nạn, rồi bà cũng có được bọn chúng tin tưởng trọng nể chi đâu, Bui Loc cũng đã lột mặt nạ của bà công khai đó thôi.
Thiết nghĩ, sau cái tát nghiệt ngã mà nhà cầm quyền CSVN ban tặng cho Nhà Sư Thích Nhất Hạnh, cấm không cho ông bước chân về VN nữa, cũng như việc tống đuổi 400 Tăng Thân của Ông ra khỏi thiền Viện tại Lâm Ðồng, thì bà có thể mở mắt ra, nhưng bà vẫn là bà như một hòn đá trơ trẻn, lăn lóc…
Thôi thì bà sẽ mãi mãi là Sen Búp và không bao giờ trờ thành đóa hoa Sen ngát hương được, vì cái nhìn nhận của bà chỉ dừng lại ở đó, ở cái TÔI vĩ đại của bà mà thôi, tiếc thay!
Lá thư này viết cho bà, mà cũng là cho những người Việt trực tiếp hay gián tiếp tỵ nạn cộng sản đã và sẽ có mặt trong buổi biểu tình kiểu như bà quảng bá.
Nguyễn Bá Chổi
Thưa các ông, các bà trong ban tổ chức biểu tình 20.10.2012
xin mạn phép trích lời của Nữ Thủ Tướng Ðức Angela Merkel:“ Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian dối“ qua đó tôi rất thông cảm cho các ông, bà về lối kêu gọi, tuyên truyền dối gian, đánh lận.Tôi tin rằng các ông, bà không ai còn dưới tuổi 40, nên tôi tạm lấy lời của Cựu tổng bí thư đảng Cộng sản Nam Tư Milovan Djilas để nhắn nhủ đến các ông, bà :“ Hai mươi tuổi không theo Cộng Sản là không có trái tim. Bốn mươi tuổi không từ bỏ Cộng Sản là không có cái đầu“.Trên đất nước tự do dân chủ, pháp trị này, khi các ông vu khống, chụp mũ ai, có nghĩa là các ông đã vi phạm điều luật § 187 StGB.Nếu vì nhận được bổng lộc, ân huệ của Ðảng CSVN mà các ông, bà quay đầu lại với chính Cha, Chú …của mình, những cựu quân nhân VNCH, những người đã từng chiến đấu với CS, chiến đấu cho lẽ phải, để bảo vệ tự do cho Miền Nam VN,bảo vệ lá cờ Tổ Quốc, như vậy các ông, bà không trọn đạo làm người.Nếu chỉ hy sinh lá cờ vàng ba sọc đỏ để đổi lấy một Việt Nam dân chủ tự do thật sự theo lập luận của các ông, thì Việt Nam đã 38 năm thực sự có tự do,dân chủ rồi chăng,vì dù không hy sinh nhưng lá cờ vàng nào được tồn tại, hiện hữu tại Việt Nam?? vậy cần gì đến các ông đấu tranh để có tự do,dân chủ?
Nếu theo luận điệu là không mang cờ để “quy tụ số đông“Khi số đông đó vì hèn và nhát mà ủng hộ cho cái gọi là chính sách tuyên truyền của nhà cần quyền CSVN thì lợi ích chi? số lượng là cần thiết, nhưng chất lượng vẫn là yếu tố quyết định.Nếu không làm tay sai cho CS mà gọi là hèn và nếu không làm gương cho nhưng tên tay sai CS gọi là gương không sáng, thì trên thế giới này, ít nhất phải có trên 5 tỷ người vui vẻ chấp nhận điều này.Riêng phim „Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát „ mà các ông,bà kêu gọi chúng tôi nên xem, thật lòng một trẻ nít lên ba cũng nhận ra đây là chiến thuật tuyên truyền ấu trĩ thấp kém của nhà cầm quyền CSVN.Xin mạn phép giải thích thêm cho các ông về lá cờ và tại sao chúng tôi cần mang cờ khi đi đấu tranh, biểu tình:
Lá cờ đỏ sao vàng yêu quý của CSVN,chỉ là biểu tượng sự nô lệ của Dân Tộc VN cho hệ thống CS quốc tế từ 1945, đánh dấu một giai đoạn khổ nhục, lầm than nghiệt ngã của dân tộc, chính vậy cần hủy diệt sớm hơn có thể.
Lá cờ Vàng Ba Sọc Ðỏ: không là biểu tượng riêng cho chế độ miền nam VN. Lá cờ này đã có nguồn gốc từ thời tổ tông, ông, cha của chúng ta, từ năm 1802. Nó đi cùng với lịch sử dân tộc trên hai thế kỷ. Như vậy nó hoàn toàn xứng đáng là lá cờ Tổ Quốc VN, là hồn thiêng sông núi, là biểu tượng cho người dân Việt.
Dù vạn vật thay đổi, vũ trụ luân chuyển và tất cả chỉ là tương đối, nhưng đến thời điểm này thì giá trị và ý nghĩa của lá cờ Vàng vẫn không thay đổi.
Bản thân các ông, bà cũng như tất cả những người Việt khác đang được định cư trên đất nước Ðức này, thiết nghĩ không ngoài lý do tỵ nạn chính trị, hoặc là trực tiếp, hay là gián tiếp.
Nếu các ông, bà hô hào đấu tranh cho dân tộc VN, thì hãy dựa vào hồn thiêng núi sông, dựa vào vong linh những bậc anh hùng dựng và cứu nước, dựa vào những nguyện vọng căn bản của người dân.Ở nơi đây, nơi phương trời xa,biểu tượng cho tất cả những gì vừa nêu ra, chính là lá cờ Tổ Quốc.
Nếu các ông, bà trong ban tổ chức, kêu gọi được đông đảo người Việt, cùng đứng dưới lá cờ vàng-lá cờ Tổ Quốc này, để cùng đấu tranh chống CSVN bán nước, kêu gọi lật đổ nhà cầm quyền CSVN độc tài, đàn áp dân lành; chống bọn bành trướng Trung Cộng, thì đó mới là điều mà các ông, bà nên hãnh diện, tự hào và xứng đáng được những người yêu nước chân chính khâm phục và ủng hộ triệt để.

Còn bằng ngược lại, thì chỉ là trò bịp bợm, lừa lọc..chỉ là trò Propaganda lố bịch mà thôi.
Lời cuối, xin gửi đến quý ông, bà, lời của cựu Tổng Thống Nga Boris Jeltsin: „ Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó“
Nguyễn Bá Chổi
Chúng tôi là nhân dân” của chế độ nào ?
Nếu là Nhân Dân phải có lập trường rõ ràng
VỎ BỌC ĐỘC LẬP TỰ DO, HỒN MA CỘNG SẢN.Trà trộn trong các cộng đồng sinh sống ở nước ngoài, làm gián điệp hoạt động dưới nhiều hình thức, trong đó theo dõi Người Tỵ Nạn Cộng Sản, kinh tài, trí vận, tôn giáo vận..vân… Đây là những hoạt động gián điệp, ngụy trang dưới nhiều hình thức, trong đó có sự xâm nhập nhân viên sứ quán cộng sản vn, dùng những thành phần ham danh lợi trong các cộng đồng làm những công tác tai mắt cho bọn chúng. Công tác tình báo, gián điệp thường được sử dụng những thành phần nằm trong các cộng đồng, rất có lợi và ít khi bị phát giác. Những kẻ làm lợi cho cộng sản vì lợi lộc cá nhân, rất nguy hiểm, kẻ thù sống chung, bề ngoài là cùng lập trường, nhưng là thứ đồng sàng dị mộng, sẵn sàng đâm sau lưng nếu cần thực thi công tác theo lệnh đảng cộng sản.Cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng sản VN cũng thế, có những điều đáng nghi ngờ khi trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, có một số người đến với máy móc tối tân, quay phim, chụp ảnh rất tự nhiên và sau đó biến mất, không ai biết những hình ảnh, thu âm đi về đâu?.Cũng có một số người thất nghiệp trường kỳ, nhưng dư tiền để trang bị máy quay phim, chụp ảnh tối tân, đến các sinh hoạt cộng đồng, các cuộc biểu tình, hội đoàn, nhưng không biết là họ làm công việc nầy có lợi ích gì, nhưng họ rất kiên trì, bỏ nhiều thời giờ, làm việc như là những người chuyên môn…có thể họ là người của sứ quán, giả vờ đến tham dự, hay là người tỵ nạn làm công tác cho sứ quán, nên những hình ảnh có thể nằm trong sứ quán?Tại hải ngoại, có một số người hô hào chống cộng để ngụy trang, lấy uy tín, nhưng lại về Việt Nam thường trực mà vẫn an toàn. Điều nầy chứng tỏ họ mang vỏ bọc tự do, nhưng ruột là ma cộng sản, chứ người chống cộng thực sự, không ai trở về. Nhưng hô hào chống cộng, trở về an toàn, trà trộn vào sinh hoạt cộng đồng, hang hái.. đều không thể tin và cần đặt ra câu hỏi về những người nầy.Nhóm đề xướng biểu tình „một ngày cho tổ quốc“ về hình thức họ là những người tận tâm với đất nước, nhưng thực sự họ ngu xuẩn nói cho đúng họ cố ý không dám kêu gọi chống bọn cộng sản vn bán nước mà kêu gọi chống Trung Cộng, thử hỏi có ai ngu đần đến độ không nhận ra sự mâu thuẫn nầy?. Một điều trái với nguyên tắc trí tuệ là nhóm đề xướng này có một số người tốt nghiệp đại học, trí tuệ của họ phải hơn hẳn những người bình thường về nhận thức, thế mà họ vẫn không nhận ra bọn cộng sản vn gian trá, mồm hô hào kêu chống Trung Cộng mà không chống cộng sản, lại chủ trương không đảng phái không cờ.Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản hải ngoại cần phải thận trọng khi các ban đại diện cộng đồng, ban chấp hành các tổ chức, hội đoàn…không lai lịch, đó chính là những con giòi mọt nằm bên trong, sẵn sàng đem cả cộng đồng, tổ chức để bàn giao cho sứ quán cộng sản. Tuy nhiên, những kẻ hai hàng quốc-cộng nầy vẫn chưa dám công khai dùng lá cờ máu để tiếp thu cộng đồng hải ngoại, vì những nạn nhân cộng sản đông đảo, nên chúng tạm thời dùng vỏ bọc độc lập tự do, bên trong là hồn ma cộng sản“.Muốn Chống Trung Cộng Trước tiên phải lật đổ và tiêu diệt bọn cộng sản vn.
Thanh Si Bui
Kèm quảng cáo của Ban Tổ Chức biểu tình ngày 20/10/2012 tại München/Đức Quốc để hiểu rõ sự việc hơn!
Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam tại München vào thứ Bảy 20/10/2012
BIỂU TÌNH TUẦN HÀNH KHẲNG ĐỊNH CHỦ QUYỀN LÃNH THỔ VÀ LÃNH HẢI VIỆT NAM
KÈM THEO BUỔI XEM PHIM “HOÀNG SA VIỆT NAM: NỖI ĐAU MẤT MÁT”
Mục đích:
- Phản đối chính quyền Trung Quốc liên tục xâm phạm trắng trợn chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải và tài nguyên Việt Nam.
- Vạch trần chính sách bành trướng, đe dọa hòa bình của chính quyền Trung Quốc trước công luận quốc tế.

- Thể hiện quyết tâm bảo vệ quê hương Việt Nam của người Việt hải ngoại.

- Yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam cương quyết khẳng định chủ quyền đất nước và độc lập dân tộc, đồng thời tôn trọng và khuyến khích quyền biểu hiện công khai lòng yêu nước của mọi công dân Việt Nam.
Phương thức tổ chức:

- Biểu tình tại các quảng trường chính và tuần hành trong trung tâm thành phố München.

- Giải thích mục đích biểu tình và tạo sự ủng hộ từ công chúng.

- Bày tỏ thái độ ôn hòa, đoàn kết trong cộng đồng để thể hiện lòng yêu chuộng hòa bình và bản sắc dân tộc Việt Nam.

- Xem phim “Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát”, giao lưu với tác giả phim André Menras đến từ Pháp vào buổi tối sau khi biểu tình.
Động lực:

MỘT NGÀY CHO TỔ QUỐC VIỆT NAM xuất phát từ lòng yêu nước của mỗi cá nhân trong nhóm khởi xướng và tuyệt đối độc lập, không do sự chỉ đạo của bất kỳ đoàn thể hay đảng phái nào. Những người khởi xướng hoàn toàn chịu trách nhiệm về pháp lý và phương thức tổ chức.
Nhóm khởi xướng buổi biểu tình (xếp theo thứ tự tên gọi):
Lê Văn Cát,

Hồ Thành Công,

Hồ Viết Đoan,

Nguyễn Nam Hòa,

Bùi Quang Lộc,

Thục Quyên,

Nguyễn Minh Trí,

Nguyễn Anh Tuấn
HƯỚNG DẪN QUAN TRỌNG CHO VIỆC THAM GIA BIỂU TÌNH:
- Xin vui lòng chuyển tiếp lời mời này đến tất cả thân hữu, đồng nghiệp, bạn bè người Việt cũng như người Đức và vận động mọi người cùng đông đảo tham gia
- Để cùng thể hiện lòng yêu nước, đứng trên mọi chính kiến, tuyệt đối không sử dụng bất kỳ lá cờ nào dưới mọi hình thức (cờ, mũ, áo, khăn quàng, cà-vạt, huy hiệu,…) mà chỉ dùng bản đồ Việt Nam làm biểu tượng tổ quốc trong suốt thời gian tham gia

- Chỉ sử dụng những biểu ngữ với nội dung phản đối hành vi xâm lược của chính quyền Trung Quốc, cũng như yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam phải tôn trọng và khuyến khích quyền biểu hiện công khai lòng quyết tâm bảo vệ đất nước của dân tộc Việt Nam.

- Đề nghị quý cô bác anh chị, các cháu mặc trang phục truyền thống (áo dài, khăn đóng, nón lá,…) để thể hiện tinh thần và bản sắc Việt Nam.

- Không hô khẩu hiệu và biểu lộ hành động hung hãn trong cuộc biểu tình tuần hành, hầu thể hiện sự ôn hòa, phù hợp với lòng yêu chuộng hòa bình của chúng ta.

- Cùng giữ trật tự theo sự hướng dẫn của cảnh sát Đức và ban điều hành
NGÀY GIỜ, ĐỊA ĐIỂM:
- MỘT NGÀY CHO TỔ QUỐC VIỆT NAM tại München vào thứ bảy 20.10.2012
- Biểu tình khởi đầu lúc 13:00 giờ tại Geschwister-Scholl-Platz (U3/U6 trạm Universität) trước khi tuần hành

- Tuần hành trong trung tâm thành phố München đến Sendlinger Tor

- Biểu tình kết thúc lúc 16:00 giờ tại Sendlinger-Tor-Platz (U1/U2/U3/U6 trạm Sendlinger Tor) sau khi tuần hành

- Xem phim “Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát”, giao lưu với tác giả phim André Menras lúc 19:30 giờ tại hội trường Kurt-Eisner-Straße 28 (U5 trạm Quiddestraße). Vào cửa tự do, có bán ẩm thực

Thằng dân (Danlambao): Chiến công của “đảng ta” và nỗi khổ của người dân

Thằng dân (Danlambao) - Từ ngày cướp được chính quyền, khai sinh ra nước CHXHCNVN, “đảng ta” trở thành “đỉnh cao của trí tuệ nhân loại”, do đó “đảng ta” đếch làm sai chuyện gì? Người làm sai chỉ có người dân (nhân dân) mà thôi. Sau kỳ “phê và tự phê” và gần đây là Hội nghị Trung ương 6 kết thúc ngày 15/10/2012, “đảng ta” đã tìm ra được đồng chí “X” và quyết định không xử lý vi phạm”. Người dân đừng có thắc mắc đồng chí “X” là ai? Đồng chí ấy... ấy như thế nào?... Bởi vì: đồng chí “X” ấy là “đảng ta” và “đảng ta” không sai. Nếu có sai thì không lầm. Nếu có lầm thì lãnh tụ của đảng ta rơi lệ mù xoa ngày xưa hay nghẹn ngào bây giờ. Và sau đó, đảng ta tiếp tục lãnh đạo trong vinh quang.

Chiến công của “đảng ta” 

Lịch sử đã chứng minh “đảng ta” chưa bao giờ làm sai điều gì? “Đảng ta” toàn lập những chiến công lẫy lừng thôi à! Bà con nhân dân làm chứng cho “đảng ta” nhé: 

Về kinh tế: 

Dưới sự lãnh đạo của “đảng ta”, nền kinh tế Việt Nam đã cực kỳ phát triển so với thời “phong kiến” trước đây! Mới đây thôi, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình đã vinh dự bước lên đài vinh quang với danh hiệu “các thống đốc ngân hàng nhà nước kém nhất” do tạp chí Global Finance bầu chọn. Với hiện trạng hiện nay, “đảng ta” sẽ sớm đưa nền kinh tế Việt Nam sánh vai với các quốc gia nghèo tại Phi Châu, thành công dưới sự lãnh đạo của “đảng ta” là nguy cơ sụp đổ của nền kinh tế VN [1

Về chính trị: 

Sau khi thâu tóm và tiêu diệt hết “các đảng phải đối lập”, “đảng ta” trở thành thằng “độc tài lãnh đạo” tại Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo của “đảng ta”, các thế lực thù địch đã được đẩy lùi, với những chiến công lẫy lừng, “đảng ta” đã tóm gọn những đối tượng như: Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Ts Luật Cù Huy Hà Vũ, Phạm Thanh Nghiên, LM. Nguyễn Văn Lý, Blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn, gần đây là vụ 4 sinh viên Công giáo tại Nghệ An, và vụ Hồ Hữu Hòa và đồng bọn sắp được đưa ra xét xử, và rất nhiều đối tượng nguy hiểm khác. 

Về chính sách đối ngoại: 

“Đảng ta” đã xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với người anh em “Trung Quốc”, mối quan hệ mà chủ tịt Hồ Chí Minh và chủ tịt Hồ Cẩm Đào đã dày công xây dựng. Để lấy lòng người anh em Trung Quốc, “đảng ta” sẵn sàng làm bất cứ việc gì để trở thành “bầy tôi” trung thành của anh em. Thí dụ như cờ “vẽ thêm 1 sao vào lá cờ Trung Quốc” khi Phó Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình thăm “đảng ta” tại Hà Nội. Chưa hết, để trở thành “con đĩ chính trị” thực sự, “đảng ta” lại chơi với Hoa Kỳ, hòng ăn mày những gì cần thiết để duy trì chiếc ghế cho “đảng ta”. 

Về công cuộc chống tham nhũng: 

“Đảng ta” đã truy tìm được những vụ tham nhũng nổi tiếng chưa từng có ở thời “phong kiến Việt Nam”. Điển hình là vụ PMU 18 do Bùi Tiến Dũng cầm đầu và vụ Vinashin do “thằng” đồng chí “X” có tội mà không xử cầm đầu. Chuyện tham nhũng ở VN xảy ra thường xuyên và rất tinh vi, đến nỗi bác Tư Sang đã phải đấm ngực thốt lên rằng: “Một con sâu đã nguy hiểm huống gì một bầy sâu”. Tưởng rằng đến kỳ Hội nghị Trung ương 6 sẽ bắt được vài con sâu, nào ngờ bầy sâu vẫn còn đó, bác Tư Sang đành ngậm ngùi nhìn bầy sâu “X” phá hoại đất nước. 

Về Thông Tin, Giáo Dục và Y tế: 

- Về Thông tin: Việt Nam được xếp vào những quốc gia có số người sử dụng internet cao nhất thế giới với số người sử dụng Internet tại Việt Nam đạt 32,1 triệu người – tính đến tháng 3/2012 [2]. “Đảng ta” vừa đẻ vừa nuôi hơn 700 tờ báo các loại, với mục đích phục vụ mỗi mình “đảng ta” mà thôi (và phục vụ siêu sao lẫn chân dài để kiếm khách). “Đảng ta” chẳng ngại ngùng khi bỏ tù những nhà báo chống tham những như: nhà báo Nguyễn Văn Hải, nhà báo Nguyễn Việt Chiến trong vụ PMU 18; mới đây là nhà báo Hoàng Khương,... và nhiều nhà báo khác nữa. Với bản “Dự thảo Nghị định quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và nội dung thông tin trên mạng” [3], “đảng ta” lại tiếp tục bước lên đài vinh quang với danh hiệu “Kẻ thù của Internet” [4] do Tổ chức Phóng viên không biên giới - RFS trao tặng. Để có nhiều chiến công lừng lẫy, “đảng ta” đã nuôi dưỡng cả một hệ thống CAM (Công an mạng) nhằm đối phó với những trang tin lề Dân - những trang web, blog, forum,… được “đảng ta” gán ghép cho cái tội danh “chống phá thằng đảng” vì dám nói lên sự thật.  Ngày 12/09/2012, đồng chí Nguyễn Tấn Dũng đã trực tiếp ra lệnh xử lý một số trang truyền thông lề trái như Dân Làm Báo, Quan Làm Báo, Biển Đông,…”[5] thông qua công văn số 7169/VPCP-NC. 

- Về Giáo dục: “Đảng ta” xây dựng hệ thống giáo dục theo định hướng “Xã Hội Chủ Nghĩa” nhằm mục đích phục vụ “đảng ta”. Thế giới đã bỏ chủ thuyết Mác-Lê và sọt rác, còn “đảng ta” vẫn khư khư ôm lấy, tiếp tục đưa chủ thuyết này vào hệ thống giáo dục của Việt Nam. “Đảng ta” đã triệt tiêu những tư tưởng và đường lối giáo dục mới. “Đảng ta” đã đánh phá Đại Học Phan Châu Trinh (Đà Nẵng), thâu tóm Đại Học Hoa Sen (Sài Gòn), và đang tiến tới “xóa bỏ” Trường Đại Học Tân Tạo (Long An). Với nền giáo dục lỗi hệ thống và giết chết nhân phẩm của con người hiện nay, “đảng ta” đã thành công trong vai trò “đào tạo nên những mầm non trung thành tuyệt đối với chính đảng.” Dưới mái trường “xã hội chủ nghĩa” đó là hàng loạt những tiêu cực, những gian lận thi cử, mua điểm và đa số sinh viên Việt Nam đều có khái niệm rất ư quen thuộc là: “đi thầy”. 

- Về Y Tế: Với cơ sở vật chất nghèo nàn, trình độ chuyên môn của đội ngũ y, bác sĩ kém, “y đức” xuống dốc phản ảnh qua câu “lương y như tiền cục”, hay “lương tâm không bằng lương tháng”, dẫn tới sự trì trệ, chực làm tiền của đội ngũ y, bác sĩ. Lại thêm một chiến công lẫy lừng của “đảng ta” trong việc xây dựng hệ thống y tế nhằm phục vụ cho đội ngũ y, bác sĩ thay vì phục vụ người dân. Và cái gọi là “văn hóa phong bì” của ngành y tế là những điều mà “chỉ có ở Việt Nam” do có “đảng ta” lèo lái. 

- Về hệ thống luật pháp: “Đảng ta” vẽ ra chiếc áo hiến pháp 1992 rất đẹp đẽ, để khoe với thế giới rằng “dân chúng tôi có tự do, có tất cả những thứ mà một quốc gia văn minh có”. Bên cạnh đó, “đảng ta” không ngừng vẽ lên một tá nghị định, dự thảo luật, luật nhằm mục đích quản lý và cai trị người dân. Pháp luật chỉ dành để cai trị người dân mà thôi, còn “đảng ta” éo cần phải tuân giữ. Phải kể đến những điều luật “vi hiến” như điều 88, 79,... trong bộ luật hình sự mà “đảng ta” đã dày công kẻ vẽ. Ở cái thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa này, quyền con người chỉ dành cho “đảng ta” thôi, còn “người dân” thì trắng tay. Không sai khi nói: “Việt Nam cả một rừng luật nhưng chỉ xài mỗi luật rừng”. 

- Về không gian dân sự: “đảng ta” không những nắm quyền “sinh, sát”(độc tài) trong tay mà còn chiếm luôn cả không gian dân sự của người dân. “Đảng ta” khôn khéo lập ra “Mặt trận Tổ quốc” nhằm thâu tóm hết tất cả không gian dân sự của người dân [6]. Và từ đó, “đảng ta” chuyển mình từ “độc tài” sang “độc tài toàn trị”. 

- Về chủ quyền lãnh thổ: Dưới sự lãnh đạo tài tình của “đảng ta”, năm 1958, đồng chí Phạm Văn Đồng đã ký “công hàm 1958” với người anh em Trung Quốc, công khai dâng quần đảo Hoàng Sa (phần đất Việt Nam Cộng Hòa – một quốc gia ở phía Nam Việt Nam thời bấy giờ). Dâng biển đảo xong, “đảng ta” tiếp tục dâng một giải đất đai núi rừng biên giới, ải Nam Quan, thác Bản Giốc cho người anh em, đồng thời tặng luôn Tây Nguyên là một khu vực có tầm chiến lược quân sự tại Việt Nam, được ví như “nóc nhà của Đông Nam Á”. Và từ đó “đảng ta” đang từ từ biến Việt Nam thành một tỉnh của người “anh em” Trung Quốc. 

Còn rất nhiều chiến công hiển hách của “đảng ta” cần người dân khám phá ghi nhận. Do đó: “người dân cần làm chứng cho những chiến công của “đảng ta”, kẻo thiên hạ lại chửi “đảng ta” là lãnh đạo yếu kém, nhu nhược, tàn ác... và nói rằng: Dưới sự lãnh đạo tài tình của “đảng ta”, đất nước Việt Nam trở nên tàn tạ, tàn tạ vì sự tham lam, độc đoán của tập đoàn độc tài toàn trị mang tên “ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM”. 


Nỗi khổ của người dân 

Bao nhiêu miếng ăn ngon, béo bở “đảng ta” ăn mất rồi, còn lại “chút dư thừa” “đảng ta” để cho người dân. Các ông làm sai nhưng các ông không chịu nhận, và các ông luôn đỗ thừa cho “người dân” chúng tôi: 

- Các ông tham nhũng, muốn có dự án để chia chác tiền bạc từ dự án, nên các ông vẽ ra cái dự án “đường sắt cao tốc” với thời gian thi công là 10, 15 năm, trong khi một khóa của các ông chỉ có 5 năm. Hết khóa 5 năm của các ông, số tiền các ông bỏ túi không ít, và rồi dự án bị bỏ dở vì người mới lên nhận chức sẽ vẽ ra dự án khác để “bỏ tiền vào túi nhiều hơn” dại gì mà tiếp dự án dang dở của các ông khóa trước. Và đó cũng là nguyên nhân khiến “các dự án dậm chân tại chỗ” sau mỗi kỳ bầu cử. Lúc đó các ông lại đổ tội cho “người dân” chúng tôi là dân trí thấp? [7

- Vụ đập thủy điện Sông Tranh, các ông rút ruột công trình, và rồi động đất xảy ra, các ông lại đổ lên đầu người dân chúng tôi là: “Người dân quá kém hiểu biết, chỉ mới nghe động là đã dắt trâu bò, gói ghém đồ đạc bỏ chạy”. Bà Tiến sĩ đỉnh cao của đảng là Ngô Thị Lư còn yêu cầu chính quyền nên giáo dục lại dân [8]. Các ông bà lấy tư cách gì mà giáo dục “người dân” chúng tôi trong khi bác Tư Sang đã phải công nhận là “có cả một bầy sâu đang phá hoại đất nước”. Bầy sâu đó là các ông đó, “người dân” chúng tôi lấy quyền hành gì mà “làm sâu”. 

- Do tham nhũng nên hệ thống “ngân hàng” bị đổ vỡ, các ông lại đổ tội cho “người dân” chúng tôi, điển hình là ông Thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam Nguyễn Văn Bình nói như mắng vào mặt 90 triệu dân: “Do dân trí, tập quán ở VN chưa cao như ở một số nước. Rất nhiều người dân hiện nay đi gửi tiền nhưng cũng không để ý đó là NH tốt hay xấu...”[9]

- Các ông không muốn ra luật biểu tình, vì các ông sợ người dân chúng tôi đòi những quyền cơ bản của một con người cần có. Các ông không chịu ban hành luật “biểu tình” theo điều 69 hiến pháp 1992, thì các ông lại đổ lỗi cho “người dân” chúng tôi: “chưa cần luật biểu tình, vì dân trí thấp”   như lời của ông Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước. [10

- Những dự án “rùa bò” của ngành đường sắt, tình trạng rút ruột công trình và sự yếu kém trong quản lý của ngành giao thông vận tải đã gây nên biết bao nhiêu vụ tai nạn giao thông. Các ông lại đổ tội cho “người dân” chúng tôi là: “Tai nạn xảy ra là điều không ai mong muốn, song đừng đề cập đến trách nhiệm thuộc về ai, ngành nào, mà trách nhiệm thuộc về toàn dân” như ông Nguyễn Đạt Tường, TGĐ Tổng công ty đường sắt VN đã lên giọng dạy bảo nhân dân. [11

- ... Và quả thực còn vô số những phát biểu khác mà những người đang làm việc cho “đảng ta” phát ngôn ra làm điêu đứng hơn 90 triệu dân Việt. 

Sao chuyện gì sai, các ông cứ đổ lên đầu người dân chúng tôi vậy? Vậy chúng tôi xin hỏi các ông: “dân trí bao gồm những gì và có các phương pháp nào để đo đạc trình độ dân trí của một khu vực địa lý?” Các ông lấy chuẩn mực nào để đo trình độ dân trí của chúng tôi? 

Hậu quả của những chiến công hiển hách của “các ông” đã khiến “người dân” chúng tôi phải điêu đứng. Đâu đâu cũng có bất công, dân oan khiếu kiện. Các ông bỏ tù biết bao nhiêu người dân vô tội, chỉ vì họ đã anh dũng lên án sự sai trái của các ông. Chính các ông đã đẩy người dân chúng tôi vào cảnh “Tự do thì thiếu – bất công thì thừa”

Từ đáy lòng, chúng tôi phải thốt lên rằng: “chúng tôi éo thèm làm người dân nữa!”  Chúng tôi xin từ chức “dân”, các ông “đảng” cũng nên từ chức đi. Các ông phá hoại cái đất nước tàn tạ này đến bao giờ nữa!? Hãy để người dân chúng tôi xây dựng một đất nước dân chủ, văn minh. Dĩ nhiên, chẳng bao giờ các ông “để”. Chúng tôi sẽ vùng lên giành lấy lại cái quyền làm chủ đất nước thực sự thuộc về chúng tôi.
___________________________________________
Chú thích: 
Chia sẻ bài viết:
Lưu ý: Trước khi gửi ý kiến phản hồi, mong các bạn đọc kỹ những điều đã được quy định tại phần "Thôn Quy"
    • và 18 others thích bài này.

Xem 12 ý kiến

  • viet kieu My
    http://www.youtube.com/watch?v...
    Moi cac ban doc gia DANLAMBAO xem Chu Tich Nguyen Minh Triet phat bieu o Ngoai Quoc.


  • Bacbaphi
    Kính gửi các đồng chí lãnh đạo và BCT Trung Ương  Đãng.
    Sau khi hội nghị Trung Ương 6 kết thúc ngày 15/10/2012,thì Hội Nghị 7 của toàn thể nhân dân Việt Nam sau 5 ngày họp cũng vừa kết thúc vào ngày 20/10/2012. Hội nghị của toàn thể nhân dân Việt Nam được diễn ra ở khắp nơi với sự tham gia đông đảo của các tầng lớp nhân dân,từ Đảng viên cho đến quần chúng, từ giới trí thức cho đến giới bình dân,từ anh Kỷ Sư Bác Sỷ cho đến anh công nhân anh xe ôm.

    Hội nghị được tranh luận công khai ở những quán cafe cóc cho đến quán cafe máy lạnh,và từ quán nhậu bình dân cho đến nhà hàng đặc sản cao cấp, khắp trong tất cả hang cùng ngõ hẽm trên toàn lãnh thổ Việt Nam.
    Sau một thời gian tranh luận thì toàn thể nhân dân Việt nam đưa ra kết luận như sau
    Xát rằng :
    Đảng Cộng sản Việt Nam,sau 58 năm cầm quyền ở miền Bắc và 37 năm ở miền Nam đã đưa đất nước Việt xuống bên bờ vực thẳm trên tất cả mọi lĩnh vực.Với tình hình đất nước Việt nam hiện nay đang ngày đêm bị Trung cộng xâm lăng,nhưng Đảng Cộng sản Việt đã không có một hành động hay một biện pháp hữu hiệu để có thể bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ Đất nước Việt nam.
    Tình trạng các đảng viên cao cấp kết bè kết phái tham nhũng,tham ô,những người mà Đảng và BCT kể cả nhân dân Việt nam đã biết đích xác tên tuổi,nhưng ngay khi Tổng kết Hội nghị thì ngay cả TBT Nguyễn Phú Trọng đã hèn nhát và không có đủ can đãm nêu đích danh mà chỉ gọi là " một đồng chí trong BCT "

    Sau 5 ngày Hội nghị được sự nhất trí của 100 %,nhân dân Việt Nam chúng tôi kết luận, ( vì là nhân dân thuộc tầng lớp lao động,nên chúng tôi xin nói huỵch tẹt như sau ):

    - Nguyễn Tấn Dũng ( biệt danh Dũng Y tá ) : Một kẻ cơ hội chính trị,đã kết bè kết cánh với những thủ đoạn dơ bẩn và hèn hạ đã lủng đoạn nền kinh tế vốn đã èo uột của Việt nam,nay thì gần như là nền Kinh tế của Việt nam suy sụp hoàn toàn,kéo theo những hệ luỵ sắp tới không sao lường trước được.Tội ác này nhân dân Việt Nam không thể dung tha.
    - Nguyễn Phú Trọng ( biệt danh Trọng lú ) :  Yếu kém về chính trị,kém năng động,thiếu sáng suốt trong quản lý và điều hành đất nước,Nguyễn Phú Trọng tuổi tuy chưa cao nhưng đầu óc đã lú lẫn ( được nhân dân gọi là Trọng Lú ),đầu óc không còn minh mẫn,và hèn nhát,khi mọi việc giữa công và tội của một đồng chí trong BCT ,nhưng vẫn không dám can đãm nêu đích danh tên mà rụt rè và thúc thích nói là .....một đồng chí....rất là hèn nhát  không đủ tư cách để làm TBT của nước CHXHCN Việt Nam.
    - Trương Tấn Sang ( biệt danh Sang móm ) : là một kẻ trơ tráo đã có những lời phát biểu trước nhân dân Việt nam sau khi Hội nghị TW 6 kết với những lời lẻ trơ trẽn và hèn mạt,không xứng tầm với cương
    vị của một Nguyên thủ quốc gia.

    Ngay sau khi kết thúc Hội nghị, ( một Hội nghị mà không cần có Hội trường,không cần có người chủ trì )
    Toàn thể nhân dân Việt Nam sau khi đã xem xét và cân nhắc tình hình và hiện trạng đất nước hiện nay ( cũng xem xét và cân nhắc ),với sự biểu quyết 100 % đã nhất trí đổi tên Đảng.

    Kể từ ngày 20/10/2012 Đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ chính thức đổi tên: Từ Đảng Cộng Sản thành Đảng ÂM BINH, đảng của những thằng CÔ HÔN CÁC ĐẢNG.
    Hội nghị Nhân dân đã diễn ra thành công tốt đẹp.
    hiển thị ít hơn
    (Edited by a moderator)


  • Hoangvui
    Khà khà,  thằng thì lú, thằng thì móm. Thằng nào cũng có tật, và độ tham như nhau


  • mit dot
    Còn rất nhiều chiến công hiển hách của “đảng ta” cần người dân khám phá ghi nhận. Do đó: “người dân cần làm chứng cho những chiến công của “đảng ta”, kẻo thiên hạ lại chửi “đảng ta” là lãnh đạo yếu kém, nhu nhược, tàn ác... và nói rằng: Dưới sự lãnh đạo tài tình của “đảng ta”, đất nước Việt Nam trở nên tàn tạ, tàn tạ vì sự tham lam, độc đoán của tập đoàn độc tài toàn trị mang tên “ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM”. ....
    Thôi! Tui sợ những chiến công của đảng cộng sản VN lắm rồi, hãy để cho người dân lấy lại quyền làm chủ đất nước đi.



  • Thằng Bờm
    Tôi xin từ chức dân luôn, làm dân thật khó và khổ lắm cơ!


  • Luumanhcongtu
    Cái khôn nhất của "Đỉnh cao trí tuệ" : Đớp                                       
    Cái Ngu nhất của "Đỉnh cao trí tuệ" : Không biết mình Ngu



  • Người đi đường
    Bài Viết khá đầy đủ, cảm ơn tác giả


  • oil
    hay, cần phải có những bài viết cụ thể như vậy mưa dầm thấm lâu


  • Tiến khu mả lạn
    Các bác không biết nước VN "xhcn" là XUỐNG HỐ CẢ NƯỚC à ? đảng và nhà nước ta đang cố gắng thực hiện lời dạy của thằng già Hồ là ...mau mau đưa cả nước VN nhập vào Tàu và bằng cách nào ??? xin thưa, đảng và nhà nước ta phải đánh sập và cào bằng tất cả những gì dân tộc và đất nước VN xuống hố để....thành một tỉnh của Tàu đấy.


  • TgR
    Không phải xuống hố cả nước mà là  XUỐNG HUYỆT CẢ NƯỚC 


  • Hoàng Tuấn
    Bài viết quá hay!
    Chuẩn không cần chỉnh!
    Cảm ơn tác giả.



  • VemLao
     Tác gỉa đã viết ra hết.
    Hết ý kiến !!!