Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Kính gởi quý bà con người Việt khắp nơi. Tìm được hài cốt một BĐQ ở Quảng Ngãi

Hôm nay 20/ 6/ 2013, chúng tôi vưà được một thân hữu ở VN báo tin: Khoảng giữa tháng 6/ 2013, trong lúc đào đất làm nhà họ đã gặp một hài cốt gói trong hai lớp poncho. Tuy quân phục đã mục nát nhưng cũng nhận ra đó là một quân nhân Biệt Động Quân qua phù hiệu đầu cọp cuả binh chủng còn sót lại. Tấm thẻ bài ghi danh tính là   Lê Văn Thanh, số quân 62/ 190 9911, loại máu O. 
Ngoài ra còn có một ví da, trong đó có một tấm hình chụp hai vợ chồng và ba đưá con nhỏ, một tấm hình chụp anh ( có lẽ) Lê Văn Thanh và vài người bạn BĐQ. Thân hữu ở VN cho biết có thể anh Lê Văn Thanh hy sinh ngày 24 hoặc 25 tháng 3/1975 vì hai ngày này có xảy ra một trận đánh giữa BĐQ và VC tại nơi tìm được hài cốt. Địa điểm: cách nhà máy làm mì khoảng 50 thước, ở xã Tịnh Phong quận Sơn Tịnh tỉnh Quảng Ngãi. Di cốt anh Lê Văn Thanh nay đã tạm chôn tại nghĩa địa thôn Thế Long, Gò Diệu gần thị xã Quảng Ngãi.

Có một chi tiết khó hiểu xin được ghi thêm: Thân hữu ở VN cho biết trên thẻ bài có khắc dòng chữ Tiểu Đoàn 74 BĐQ ! Khó hiểu ở chỗ TĐ 74 BĐQ trước kia thuộc Trại Biên Phòng Lộc Ninh, tỉnh Bình Long cuả Quân Khu III, sau đó tiểu đoàn này đã giải tán để sáp nhập vào các tiểu đoàn khác cuả BĐQ vào đầu năm 1973. Còn tỉnh Quảng Ngãi thì thuộc Quân Khu I, tính đến tháng 3/ 1975 là địa bàn hoạt động cuả Liên Đoàn 11 BĐQ do Trung Tá Nguyễn Ngọc Ấn làm Liên Đoàn Trưởng với ba Tiểu Đoàn 68 ở Sơn Hà, TĐT là Thiếu Tá Quách Thưởng (tạm phụ trách Liên Đoàn Phó); Tiểu Đoàn 69 ở Trà Bồng, TĐT là Thiếu Tá Nguyễn Cảnh Nguyên; Tiểu Đoàn 70 ở Gia Vực do Thiếu Tá Nguyễn Kế Thi làm Tiểu Đoàn Trưởng.
Chúng tôi ghi hết ra đây các chi tiết do thân hữu ở VN cung cấp, hy vọng bà con người Việt khắp nơi giúp tìm được thân nhân  anh Lê Văn Thanh để di cốt cuả anh sớm về yên nghĩ cạnh gia đình.

Xin quý vị vui lòng liên lạc với BĐQ Đỗ Như Quyên, điện thoại: 
808-935-2390 (USA), điện thư: hononuoc@aol.com.
Chân thành đa tạ sự giúp đỡ cuả bà con người Việt.

BĐQ Đỗ Như Quyên.

Vài hình ảnh Diễn Hành Văn Hoá Quốc Tế, Lần Thứ 28, năm 2013, tại New York, USA. (XXVIII-2013). Thứ Bảy, ngày 22 tháng 6 năm 2013.

Hình ảnh cuả Norbu Lhamo.
Thời gian: lúc 11 giờ sáng Thứ Bảy, ngày 22 tháng 6 năm 2013. Địa điểm: trên Đại Lộ 6 th Avenue of Americas, khoảng giữa đường 42 St và 43 St.

Xác định lập trường quốc gia dân tộc của Ban Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế cũng như cộng đồng Người Việt Quốc Gia New York luôn luôn phát huy chính nghĩa văn hóa dân tộc, nhằm hổ trợ cho đồng bào trong nước sớm giải thể chế độ bạo tàn cộng sản Việt Nam.

Chủ đề cuộc diễn hành Văn Hóa Quốc Tế 2013 cuả Phái Đoàn Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại là: "Lý Thường Kiệt với lời thề trên sông Như Nguyệt" với: "Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư. Tiệt Nhiên Định Phận Tại Thiên Thư. Như Hà Ngịch Lỗ Lai Xâm Phạm. Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư".

Địa Chỉ cuả Phái Đoàn Việt Nam: NYVACA 1809 Paulding Ave, Bronx NY 10462-3117, số điện thoại liên lạc: (917) 887-2061, (347) 545-2882, Fax: (714) 892-4666.

Hình chụp lưu niệm với 1 phụ nữ Tây Tạng tại New York.





Phái đoàn Tây Tạng




(E-mail)

CS Hà Nội Quá Sợ - Tác giả : Vi Anh

Hôm nay, 06/22/2013 08:10 AM
 
(06/21/2013) (Xem: 1452)
 
Tác giả : Vi Anh
 
 
Mới đọc tựa bài, ắt có người thắc mắc, làm gì có chuyện đó. CS Hà nội đang độc quyền thống trị toàn diện nhà nước và xã hội VN. CS Hà nội bây giờ là những đại đại gia, cấu kết ăn chia nhau tiền rừng bạc biển của VN, giàu nứt đố đổ vách, hết chỗ cất phải chuyển lậu gởi ở ngân hàng ngoại quốc, cho con du học, tổ chức đi công du như đi chợ để rửa tiền, đơn vị triệu, tỷ Mỹ kim. CS Hà nội có hai cánh tay quân đội, công an gọi là “lực lượng vô sản chuyên chính” cái gì dầu bạc ác nhứt cũng dám làm, muốn bắt ai thì bắt, bỏ tù ai thì bỏ tù -  thì còn sợ ai nữa.

Nhưng quan sát một thời sự mới đây thôi qua vụ Tiến sĩ Cù huy Hà Vũ tuyệt thực trong tù, thông tin nghị luận đi nhanh như ánh sáng, qua truyền thông dân báo hình thành nhờ tiến bộ khoa học kỹ thuật Tin Học được những người Việt vận dụng, thành một vũ khí vô cùng lợi hại trong cuộc chiến tranh chánh trị chống CS độc tài. Tin loan ra tạo thành một phong trào tuyệt thực ở hải ngoại, khiến nhân dân và chánh quyền cũng như báo chí các nước vô cùng xúc động và lên tiếng bất bình với CS Hà nội.

Bí quá CS Hà nội mở cuộc phản công, mở hết công suất của “báo đài” của Đảng cả ngàn cơ quan tung tin Ts Vũ không có tuyệt thực, mạnh khoẻ trong tù. Chẳng ai tin kể cả những con ma đít đỏ trong nước vì hình mà Bộ Công an đưa ra chụp từ sau lưng, tin CS tung ra không âm chứng của Tiến sĩ như họ đã từng giả hình để bêu xấu Tiến sĩ khi bắt. Do vậy nỗ lực phản tuyên truyền của CS trở thành phản tác dụng một cách tệ hại.

Và đối chiếu với lịch sử cận đại, từ Liên xô đến các chế độ CS ở Đông Âu, Ba Lan, Đông Đức, v.v... CS bị dân chúng lật đổ chánh yếu là bằng những cuộc chiến tranh chánh trị, chớ không phải quân sự. Dân chúng biến sức mạnh của quần chúng thành sức mạnh triều dâng thác đổ, khiến quân đội cũng phải trở về với dân cùng đè bẹp CS độc tài đảng trị, giành lại tự do, dân chủ, nhân quyền của mình lại cho mình..

Trong thời gian gần đây quan sát thực tiễn tình hình, phân tích chiều sâu một số hành động của CS bắt bớ, trấn áp, kêu án tù để răng đe, để bịt miệng những ngừơi Việt yêu nước, đặc biệt là những bloggers chánh trị đang hình thành một phong trào blog đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền và sự vẹn toàn lãnh thổ VN một cách ôn hoà, thì thấy CS Hà nội đã quá sợ dân. Sợ dân quá nên CS hành động tàn bạo chống dân, ngày càng thường càng nhiều, khơi động một cuộc cách mạng từ dân chúng VN, người dân nhận định phải giành lại tự do nếu không sẽ chết trong áp bức, bóc lột của CS.

Một cuộc cách mạng chánh trị và xã hội đang thành hình và sẽ xảy ra nếu không làm sụp đổ thì cũng lung lay chế độ CS. Đó là qui luật mà Ông Tổ CS quốc tế Mác Lê đã từng giáo huấn CS: bạo lực sẽ kêu gọi bạo lực và sức ép nhiều thì sức bật càng tăng. Đó cũng là lời dạy của Ông Tổ Hồ chí Minh của CS Hà nội giáo huấn cho CS Bắc Việt là tiền thân của CSVN. Thế mà CS Hà nội bị “hủ hoá” trong cơn ghiền quyền lực đã quên những lời báo tử ấy trong cuộc chiến tranh chánh trị chống lại “quần chúng nhân dân.”

Một số thời sự và sự  kiện ở VN gần đây đã chứng minh. Con số đáng chú ý. Tin thông tấn xã AP lớn nhứt của Mỹ, trong vòng non 1 tháng CS Hà nội “bắt khẩn cấp” 2 người viết bài trên mạng chống nhà cầm quyền -  là hai blogger chánh trị Phạm Viết Đào  và Trương Duy Nhất, chủ trang blog “Một góc nhìn khác”.

Theo thống kê của AP, chưa đầy nửa năm 2013, CS Hà nội đã bắt 38 bloggers và nhà hoạt động dân chủ -- gần bằng với tổng số người CS đã bắt của cả năm 2012.

Vấn đề đáng lưu tâm. Hai bloggers bị bắt trong non 1 tháng này đều bị CS gán cho tội hình sự "lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân". Thật là mỉa mai, VNCS có tư do đâu mà lợi với dụng!

Theo nhận định của thông tấn xã AP những vụ bắt giữ, giam nói trên  cho thấy Đảng CSVN càng ngày càng lo sợ trước nguy cơ từ các hoạt động thông tin trên mạng. AP nói cho tới gần đây, Đảng vẫn nắm độc quyền thông tin, nhưng nay vô số trang blog và Facebook của người dân đã chuyển tải rất nhiều thông tin về các đấu đá nội bộ, các thất bại về chính sách đến hàng triệu người, khiến dân chúng thêm bất mãn với sự cầm quyền của đảng.

Còn người dân Việt và những nhà quan sát tình hình VNCS đều xác định một sự thật không thể chối cãi được là báo đài của Đảng Nhà Nước đã quá bể. CS Hà nội tốn không biết bao nhiêu tiền thuế của dân để nuôi báo dài” của Đảng Nhà Nước để làm công cụ tuyên truyền cho Đảng Nhà Nước, mà nay hoàn toàn không hiệu quả và phản tác dụng. Sự phát triển của khoa học, kỹ thuật tin học đã giải thoát con người ra khỏi vòng kềm toả, dàn dựng thông tin nghị luận của báo đài của VNCS.

Còn nền dân báo ở VN tuy mới thành hình gồm blog, web, facebook, người Việt trong ngoài nước xem đắt như tôm tươi. Thậm chí báo chi hải ngoại tiếng Việt và tiếng ngoại quốc cũng sử dụng những thông tin, nghị luận, hình ảnh của nền dân báo VN nữa.

Vì bloggers đem lại cho độc giả những thông tin nghị luận sốt dẻo, hấp dẫn, thiết thực mà người Việt cần. Nên đài Mỹ như RFA, VOA, Pháp RFI đều có thêm phần điểm blog trong nước rất hấp dẫn.Thí dụ blog của nhà văn Phạm Viết Đào, chuyên chở những tin rò rỉ nhưng chính xác trong nội bộ CS. Như «Tư Sang nham hiểm», Tư Sang là Trương tấn Sang Chủ Tịch Nước đối thủ của Ba Dũng Thủ Tướng. Hay «Toàn bộ hệ thống bảo vệ pháp luật và chính quyền đã chết lâm sàng?». Như blogger Hai Xe Ôm niêm yết trên blog của Phạm viết Đào, trước khi Quốc Hội bỏ phiếu tin nhiệm, tin rằng «4S [ tứcTư Sang hay Trương tấn Sang] cao phiếu nhất, đồng chí X. [tức Ba Dũng] thấp nhất».

Một sự thật thứ hai không thể không thừa nhận là tình hình Đảng Nhà Nước đã quá tệ lậu rồi. Ba xôi đang nhồi một chỏ làm cho chế độ đang đứng trước nguy cơ nổ chụp hay nổ bùng làm suy tàn hay suy sụp chế độ. Một nền kinh tế suy sụp gần phá sản; một đảng Cộng sản bị chia rẽ nội bộ, một thủ tướng do Đảng cử ra đang bị Đảng mưu hại để tranh quyền, và người Thủ Tướng này đang chống lại Đảng, cố làm liệt đảng quyền;  một xã hội bị tham nhũng, áp bức, bóc lột trầm kha hết thuốc chữa, thât nghiệp trầm trọng. Nói tóm lại Đảng Nhà Nước CSVN đang suy yếu nhứt từ thời chuyển sang kinh tế thị trường, suy yếu hơn thời kỳ Liên sô sụp đổ, CS Hà nội bị dứt sữa Liên xô.

Đảng Nhà Nước CS VNCS mất thế chính đáng cầm quyền. Sau khi CS chủ nghĩa thất bại, CS chuyển sang kinh tế thị trường lấy tăng gia kinh tế làm thế cầm quyền. Nhưng kinh tế  hiện thời quá tồi tệ. Tăng trưởng kinh tế xuông thấp nhứt trong 13 năm gọi là đổi  mới kinh tế, năm 2013 là 5,3%. Lạm phát không kềm chế được cứ ở 6,5% trở lên; ngân hàng tồi tệ, tỷ lệ nợ xấu thực tế từ 15% đến 20% Hai năm 2011 và 2012, 100.000 doanh nghiệp tư nhân bị phá sản. 6 tháng đầu năm 2013,  15.000 cơ sở khác đóng cửa. Mô thức tập đoàn kinh tế chaebol bắt chước Hàn Quốc, VN thất bại thê thảm khi kết hợp các quốc doanh, như  Vinashin nợ hàng tỷ tỷ Đô la.

Người dân Việt đang chụp thời cơ, tăng cường công cuộc quốc tế vận cho nhân quyền VN và “gài độ” cho CS sợ quá, nóng quá mất khôn tăng cường trấn áp dân chúng VN và đầu hàng Trung Cộng.

Trương tấn Sang được Thiên Triều triệu qua triều kiến Tâp cận Bình sau khi Sang được phiếu tín nhiệm cao, là đổ dầu vào đống lửa đấu đá giữa đảng quyền do Trọng Sang nắm Đảng và nhà nước do Dũng nắm.

Sức ép của CS thống trị càng nhiều sức bật của nhân dân VN bị trị càng cao. Bốn ngàn năm căm hận giặc Tàu xâm lược tích lũy dồn nén trong tim óc người dân Việt và trước tình hình CS Hà nội đã nhu nhược thông đồng với TC để được làm thái thú cai trị VN, công phẫn đó như lò thuốc súng có thể nổ bùng bất cứ lúc nào để trừng trị nội thù là CS Hà nội để chống ngoại xâm là giặc Tàu Cộng./.
 
Vi Anh

VIỆT NAM - PHỎNG VẤN - Luật gia Lê Hiếu Đằng : Hoãn thông qua Luật Đất đai là bước lùi tích cực

 Thứ bảy 22 Tháng Sáu 2013
Luật gia Lê Hiếu Đằng
Luật gia Lê Hiếu Đằng
RFI/Capdevielle

Thụy My
Như chúng tôi đã loan tin, Quốc hội Việt Nam khóa XIII kỳ họp thứ 5 đã quyết định hoãn việc thông qua Luật Đất đai sửa đổi, đồng thời thông qua nghị quyết kéo dài thời hạn sử dụng đất nông nghiệp. RFI Việt ngữ đã phỏng vấn luật gia Lê Hiếu Đằng, Phó chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam về vấn đề này.


Luật gia Lê Hiếu Đằng
 
22/06/2013

 
 
RFI : Kính chào luật gia Lê Hiếu Đằng. Thưa ông, ông có nhận xét như thế nào về sự kiện Quốc hội vừa qua đã hoãn lại việc thông qua Luật Đất đai sửa đổi sang kỳ họp lần tới ? 
Luật gia Lê Hiếu Đằng : Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, người nông dân là người chịu rất nhiều thiệt thòi, và đã hy sinh rất nhiều. Trong hai cuộc chiến tranh đó, Đảng Cộng sản Việt Nam đã hứa hẹn và dùng khẩu hiệu « Người cày có ruộng » để phát động quần chúng tham gia cuộc kháng chiến. Nhưng có điều hết sức nghịch lý: Sau khi đã giành được độc lập, thống nhất đất nước rồi, thì Nhà nước lại lấy lại đất của dân, và không công nhận quyền sở hữu đất đai cho họ. 
Tôi cho đây là sự phản bội rất lớn đối với người nông dân. Bởi vì nói đến đất đai, thì đại bộ phận là nông dân. Thành ra đây là một vấn đề làm cho người nông dân rất bất bình. Do đó diễn ra rất nhiều cuộc đấu tranh. Mà không chỉ người nông dân, nói chung là vấn đề đất đai lại đang trở thành vấn đề nóng. Một vấn đề rất là vô lý, đi ngược lại nguyện vọng và lợi ích của quần chúng. 
Nhưng Đảng và Nhà nước Việt Nam vẫn không nghe ý kiến của nhiều chuyên gia, trí thức và kể cả không thấy hậu quả nghiêm trọng trong những cuộc có thể nói là nổi dậy của người nông dân, như của Đoàn Văn Vươn, ở Văn Giang hay nhiều vùng khác ở Đồng bằng sông Cửu Long. Đó là mối đe dọa cho sự tồn vong của chế độ. 
Nhưng tôi rất ngạc nhiên là một vấn đề hiển nhiên như vậy, nhưng Đảng và Nhà nước Việt Nam vẫn không thấy. Vẫn khăng khăng đưa vào Hiến pháp sửa đổi mới đây trình trước Quốc hội, là vẫn không công nhận quyền sở hữu về đất đai, mà vẫn là sở hữu toàn dân, đất đai do Nhà nước quản lý. Còn tệ hơn nữa, là công nhận việc giải tỏa đền bù đối với các dự án kinh tế. Đó là một bước thụt lùi rất lớn đối với Luật Đất đai mà hiện nay các vị đại biểu Quốc hội không thông qua, chưa thông qua. 
RFI : Có một thực tế là đại biểu Quốc hội Việt Nam hầu hết là đảng viên, nhiều người chỉ tham gia một cách hình thức … 
Luật gia Lê Hiếu Đằng : Thật ra đây không phải là đại biểu Quốc hội, nhưng rõ ràng ý nguyện của người dân, và nó phản ảnh qua một phần nào đó thôi. Bởi vì có thể nói Quốc hội Việt Nam bây giờ vẫn là Quốc hội hình thức, mà chúng tôi thường nói với nhau đây là Quốc hội minh họa - minh họa cho đường lối chủ trương của Đảng. Nhưng cũng có những lúc nào đó, cái sự thật hiển nhiên đó, là đất đai phải thuộc về tay người dân, đã làm cho một số đại biểu Quốc hội phải suy nghĩ, phải công nhận cái thực tế đó. Và họ thấy rằng nếu thông qua Luật Đất đai, thì nguy cơ lớn nhất của chế độ có thể sụp đổ vì sự phẫn nộ, bất bình của nông dân. 
Bởi vì dù có công nghiệp hóa thì hiện nay ở Việt Nam đại bộ phận là nông dân, hoặc con em của họ đi ra thành thị học ở các trường đại học cũng có nguồn gốc nông dân. Đa số nhân dân đều dính dáng tới vấn đề đất đai cả, thành ra vấn đề này nếu không giải quyết thì trước sau gì cũng có những cuộc bùng nổ, mà Đoàn Văn Vươn, Văn Giang hay nhiều nơi khác chỉ là một loài chim báo bão. Báo một cơn bão sẽ ập đến nếu mà không giải quyết một cách triệt để. 
Do đó buộc lòng Quốc hội phải tạm thời chưa thông qua, để mà còn tính toán nữa. Mặc dù dự thảo về Luật Đất đai là Đảng và Nhà nước đã thông qua rồi, bộ máy cầm quyền đã thông qua rồi. Nhưng bây giờ Quốc hội đề nghị ngưng lại, thì đó cũng là một điều phản ảnh được rằng, đứng trước áp lực dư luận xã hội, Đảng và Nhà nước phải suy nghĩ và phải dựa trên những cơ sở mà các đại biểu của người dân – tuy là hình thức – nhưng họ cũng phải e dè. Vì vậy họ có chủ trương tạm ngưng lại, không thông qua trong kỳ họp này. 
Tôi nghĩ đó là một điểm phản ánh tình hình là ở Việt Nam đang dần dần hình thành một xã hội công dân, một xã hội dân sự, trong đó các tổ chức, các đoàn thể, Quốc hội…của Nhà nước, hay là những tổ chức « ngoài luồng », báo chí « lề phải », « lề trái »… tạo thành sức mạnh. 
Ví dụ như kiến nghị của 72 nhân sĩ trí thức về việc sửa đổi Hiến pháp, hay của 40 người phản đối dự thảo Hiến pháp – mà tôi cho kiến nghị của 40 người rất là triệt để, nói rất thẳng thắn. Rõ ràng hình thành một khối công dân dám đứng lên nói tiếng nói trung thực của mình. Cái xã hội công dân mới manh nha đó có tác động đến Quốc hội. Nó làm cho cái thành phần - có thể nói cũng tiến bộ trong Quốc hội - có những ý kiến khác với ý kiến của Đảng và Nhà nước, mặc dù những đại biểu đó cũng là đảng viên. 
Thành ra tình hình hiện nay là ngay trong Đảng cũng có nhiều người phản đối lại các chủ trương chính sách hiện nay không hợp lòng dân, đi ngược lại lợi ích của đất nước, của dân tộc. Tôi cho đó là hiện tượng rất đáng mừng, và dù sao cũng ghi nhận một cách công bằng là, việc Quốc hội vừa rồi không thông qua cũng là một điểm son. Nó đánh dấu một điều rằng nếu Quốc hội dựa trên nguyện vọng, ý chí của người dân để thẩm định những luật, những dự án của chính phủ, thì sẽ có tác động rất tốt đến đời sống xã hội. 
RFI : Như vậy theo ông, cho dù đây chỉ là một bước lùi tạm thời để hạ nhiệt tình hình, thì vẫn là một điểm tích cực phải không ạ ? 
Luật gia Lê Hiếu Đằng : Đúng rồi. Ví dụ như dự thảo Hiến pháp lần thứ tư trình ra Quốc hội rất là bảo thủ, tệ hại hơn cả ý kiến mà chính phủ và Mặt trận Tổ quốc đưa qua, có thể nói là không tiếp nhận gì hết mà thậm chí còn lạc hậu hơn cái cũ. Điều đó chứng tỏ trong bộ máy Đảng và Nhà nước hiện nay, những thế lực bảo thủ không muốn thay đổi, và không đặt lợi ích đất nước, lợi ích của tổ quốc lên trên, mà đặt lợi ích nhóm, gia đình và cá nhân của họ. 
Trong tình hình như vậy thì việc Quốc hội không thông qua Luật Đất đai tôi cho cũng là điều đáng mừng. Nhưng chúng ta cũng phải cảnh giác là, đôi lúc đứng trước công luận như vậy, thì có thể những người bảo thủ trong Đảng và Nhà nước có một bước lùi, nhưng mà biết đâu cũng như dự thảo Hiến pháp vừa rồi, họ sẽ vẫn cứ giữ những điều đó. Thành ra chúng tôi nghĩ là nhiệm vụ của xã hội công dân, của nhân sĩ trí thức, của các đại biểu Quốc hội hiện nay là đấu tranh chống lại khuynh hướng bảo thủ - khuynh hướng luôn đi ngược lại lợi ích của đất nước, của tổ quốc chúng ta. 
RFI : Xin cám ơn luật gia Lê Hiếu Đằng đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ hôm nay.
tags: Pháp luật - Phỏng vấn - Việt Nam

VIỆT NAM - Trước áp lực dư luận, Việt Nam hoãn thông qua Luật Đất đai sửa đổi

 Thứ bảy 22 Tháng Sáu 2013
Đất đai là nguyên nhân gây nhiều khiếu kiện ở Việt Nam. Trong ảnh : nông dân biểu tình ở Hà Nội phản đối việc trưng thu đất (REUTERS)
Đất đai là nguyên nhân gây nhiều khiếu kiện ở Việt Nam. Trong ảnh : nông dân biểu tình ở Hà Nội phản đối việc trưng thu đất (REUTERS)

Thụy My
Quốc hội Việt Nam khóa XIII đã kết thúc kỳ họp thứ 5 chiều hôm qua 21/06/2013. Những điểm đáng chú ý trong kỳ họp lần này, bên cạnh việc lấy phiếu tín nhiệm 47 chức danh chủ chốt, là việc Quốc hội hoãn thông qua Luật Đất đai sửa đổi.

Có đến 292/348 đại biểu Quốc hội đề nghị lùi thời hạn thông qua Luật Đất đai sửa đổi dời sang kỳ họp thứ 6 sẽ diễn ra vào tháng 10 tới. Quốc hội cũng thông qua ba nghị quyết, trong đó có “Nghị quyết kéo dài thời hạn sử dụng đất trồng cây hàng năm, đất nuôi trồng thủy sản và làm muối của hộ gia đình, cá nhân”. Như vậy, những người đang sử dụng đất nông nghiệp có thể tiếp tục khai thác ổn định đến khi Quốc hội có quyết định mới. 
Có thể nói đây là một nhượng bộ tạm thời trước áp lực của dư luận, trong lúc tình hình đang nóng bỏng với nhiều vụ tranh chấp đất đai trên khắp cả nước. Luật Đất đai sửa đổi vẫn khẳng định “đất đai là sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu”.
Bên cạnh đó, Nhà nước có thể quyết định thu hồi đất không chỉ để dùng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích công cộng, mà còn cho các dự án kinh tế xã hội. Chính điểm này đã gây ra nhiều vụ xung đột, giữa nông dân bị mất đất và các tập đoàn lợi ích được sự hỗ trợ của chính quyền địa phương. 
Ngoài ra, theo Luật Đất đai năm 1993 thì thời hạn sử dụng các loại đất nông nghiệp nói trên chỉ là 20 năm. Như vậy nếu không gia hạn theo nghị quyết vừa nêu, thì nhiều nông dân sẽ khốn đốn vì năm nay đã hết hạn được giao quyền sử dụng đất. 
Theo nhận định của luật gia Lê Hiếu Đằng, thì nếu kỳ họp này Quốc hội vẫn cứ thông qua Luật Đất đai sửa đổi, thì có nguy cơ chế độ sẽ sụp đổ vì sự phẫn nộ của nông dân, mà vụ Đoàn Văn Vươn hay Văn Giang chỉ là một loài chim báo bão. Xin mời quý thính giả theo dõi toàn bộ phần trả lời của luật gia Lê Hiếu Đằng trong phần phỏng vấn ở cuối bản tin.
tags: Pháp luật - Việt Nam

Cù Huy Hà Vũ: “Tôi không chống Đảng”. - Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Cù Huy Hà Vũ: “Tôi không chống Đảng”§!§

Ảnh của TTXVN cho thấy ông Cù Huy Hà Vũ đang đứng trước tòa phúc thẩm xử ông tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN hôm 02/08/211.
Trong phiên tòa phúc thẩm, Cù Huy Hà Vũ nói: “Tôi không chống đối Đảng cộng sản Việt Nam…” Hình: CHHV tại phiên phúc thẩm tháng 8, 2011.
Lời TG: Mạng sống của Đại úy Nguyễn Hữu Cầu, vị Sĩ Quan QLVNCH không quan trọng bằng mạng sống của con đẻ của Cù Huy Cận:“Bộ trưởng Bộ Canh nông” trong “Chính phủ liên hiệp lâm thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”, do Hồ Chí Minh đứng đầu -” Ủy viên Ban thanh tra đặc biệt của Chính phủ” (Cộng sản) – “Thứ trưởng Bộ Văn hóa – Bộ trưởng đặc trách Văn hóa Thông tin” trực thuộc “Hội đồng Bộ trưởng” trong “Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” và “Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – “Chủ tịch Ủy ban Trung ương Liên hiệp các Văn học nghệ thuật Việt Nam (Cộng sản) – Đại biểu Quốc hội khóa I, II, và VII”.
**********  
Câu nói trên, ở tựa đề của bài viết này, là do chính miệng Cù Huy Hà Vũ đã nói ra, và đã được BBC Tiếng Việt đăng tải:
Cù Huy Hà Vũ: Tôi không chống Đảng. Cập nhật: 06:38 GMT - thứ ba, 2 tháng 8, 2011.-
“Phát biểu tại tòa, ông Hà Vũ khẳng định ông không có tội và ông không chống lại Đảng Cộng sản.”
Với bài viết này, người viết xin quý độc giả hãy đọc lại bài: “Giống Như Con Bò Tót Húc Vào Mảnh Vải Đỏ” của Nhà Văn và là Bình Luận gia Duyên Lãng Hà Tiến Nhất. Xin trích đoạn lại như sau:
“… quan trọng hơn, ở thời điểm bây giờ, theo tôi, nói chống Cộng là nói chống cái không có, hay đúng hơn, cái không còn hiện hữu nữa…Cái gọi là “chống Cộng” bao gồm hai nội dung chính: một, chống lại chủ thuyết Cộng sản (chủ yếu là chủ nghĩa Marx và chủ nghĩa Lenin); và hai, chống lại chế độ Cộng sản. Với cả hai nội dung ấy, trước năm 1975, nói chống Cộng: Được; trước năm 1990, nói chống Cộng: Được. Nhưng sau năm 1991, nói chống Cộng là nói một điều thừa thãi, thậm chí, vô duyên. Và có hại.”
“Đối với riêng tôi, khi phê phán chính quyền trong nước, tôi không nghĩ là tôi chống Cộng. TÔI CHỈ CHỐNG LẠI ĐỘC TÀI.”
“  … tôi không thích chữ “chống”. “Chống”, trong tiếng Việt … thường gợi lên hai ấn tượng chính: một, gắn liền với tổ chức, và hai, có tính chất bạo động. Tôi không thích cả hai. Với bạo động, tôi tuyệt đối không thích. Với tổ chức, tôi không thích ở trong “đội ngũ”, dù lâu dài hay tạm thời, chính thức hay không chính thức…. tôi chỉ thích đứng một mình. Khi phê phán bất cứ điều gì, tôi chỉ đứng từ góc độ một người trí thức; mà trí thức, tự bản chất, nói theo Edward W. Said, là kẻ lưu vong, nghĩa là, nói cách khác, một mình. Viết, tôi chỉ nhân danh chính mình và những gì mình tin là đúng. “Lực lượng” của tôi chỉ có sách vở và kinh nghiệm, kiến thức và lý trí, lương tâm và lương thức. Còn phương tiện, trước, với cây bút; sau, với bàn phím: Ở cả hai nơi, tôi chỉ có chữ.”
Ông NHQ (Nguyễn Hưng Quốc) nói ông chỉ viết những gì mình tin là đúng. Dưới đây chúng tôi sẽ thử phân tích những điểm ông tin và viết ra xem đúng ở chỗ nào và không đúng ở chỗ nào. Ý kiến của tôi có thể là chủ quan. Tôi không bao giờ dám độc quyền chân lý. Giữa quan điểm của ông NHQ và nhận định của tôi, sự thật nằm ở chỗ nào, đó là sự đánh giá khách quan và vô tư của bạn đọc.
Chúng tôi sẽ nhận định về các vấn đề sau đây trong quan điểm của ông NHQ.
1.      Cộng sản VN đã chết?
2.      Chủ nghĩa CS cải lương tại VN.
3.      Con bò tót húc mảnh vải đỏ.
1.  Cộng sản VN đã chết?
Ông NHQ viết: ở thời điểm bây giờ, theo tôi, nói chống Cộng là nói chống cái không có, hay đúng hơn, cái không còn hiện hữu nữa. Đúng thế, chúng ta chẳng bao giờ nên tốn công, tốn của, tốn thì giờ để chống cái không có. Nhưng vấn đề đặt ra là hiện tại CSVN còn hiện hữu hay không? Nói khác đi mà vẫn không sợ sai lầm, ý của ông NHQ là CS đã chết. Theo ông Quốc, CS đã chết thật từ sau năm 1991, và chết về cả hai mặt: chủ thuyết (Marxist doctrine) lẫn chế độ (Communist regime.) Năm 1991 các chế độ CS và chủ nghĩa CS tại Liên Sô và các nước Đông Âu đã chết. Ông NHQ nói đúng, nhưng chỉ đúng đối với CS Liên Sô và các nước tại Đông Âu mà thôi. Còn đối với CSVN thì không thể nói thế được. Thực tế,tại VN sau năm 1991, CS vẫn còn sống, nhưng nó tồn tại không hoàn toàn là Marxist-Leninnist. Về tư tưởng, nó cải lương lý thuyết. Về hành động, nó thay đổi chế độ từ xấu đến tồi tệ để giữ vững quyền lực.
Xin nêu ra 3 dẫn chứng sau đây để chứng minh CSVN còn sống:
-  Thứ nhất, đảng cầm quyền tại VN hiện nay vẫn xưng danh là đảng CSVN.
-  Thứ hai, đảng CS với Bộ Chính Trị gồm 16 tên đầu sỏ vẫn còn ngồi đấy cai trị đất nước cùng với toàn bộ guồng máy chính quyền, quân đội, và công an.
-  Thứ ba, Hiến Pháp VN vẫn viết rất rõ ràng: Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh,là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”
*
Trên đây, là những phân tích của tác giả Duyên Lãng Hà Tiến Nhất về những lời  tuyên bố: “Tôi không chống Cộng…”.
Và để trở lại với Cù Huy Hà Vũ, người đang được các báo chí ngoại quốc và đặc biệt, là được nhiều người Việt Nam lên tiếng bênh vực. Bênh vực cho một người đã công khai như BBC Tiếng Việt đã đăng tin:“ông Hà Vũ khẳng định ông không chống lại Đảng Cộng sản.”
Và vì để “Phải dò cho tới ngọn nguồn lạch sông” (Kiều), nên chúng tôi phải tìm lại những gì mà Cù Huy Hà Vũ đã làm từ trước, bắt đầu  như sau:
- Ứng cử chức Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin:
Năm 2006 Cù Huy Hà Vũ  đã nộp đơn tự ứng cử chức Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin.
Trong những  cuộc trả lời phỏng vấn, Cù Huy Hà Vũ cho rằng chẳng có lý do gì mà việc ứng cử của ông không thành công. Theo lời của CHHV, thì không khí dân chủ còn quá ít ở Việt Nam và mọi người chưa quen với những việc thế này, do đó dù lần này không trúng cử thì năm sau ông vẫn tiếp tục vì tin rằng việc làm này là có lý, đồng thời tuyên bố sẽ không lùi bước. Kết quả, việc ứng cử chức Bộ trưởng của Cù Huy Hà Vũ đã không thành công.
- Tranh cử Đại biểu Quốc hội:
Năm 2007, Cù Huy Hà Vũ từng tranh cử “Đại biểu Quốc hội” với tư cách “ứng viên độc lập”, nhưng bị loại ngay từ vòng “lấy ý kiến cử tri của tổ dân phố”.
Với những sự kiện đã chứng minh một cách rõ ràng như thế, thì có phải những người đã và đang lên tiếng “tuyệt thực vì Cù Huy Hà Vũ”, là họ ủng hộ, hoặc cùng một lập trường như chính Cù Huy Hà Vũ đã khẳng định: “Không chống đảng Cộng sản” ???
Ngoài ra, những người đã và đang lên tiếng ủng hộ Cù Huy Hà Vũ, thì chính họ cũng đã công khai rằng: họ ủng hộ và tranh đấu, để Cù Huy Hà Vũ được làm “Bộ trưởng Thông tin Văn hóa” và “Đại biểu Quốc hội” của đảng Cộng sản Hà Nội, và tất nhiên, họ cũng“Không chống Cộng sản”như Cù Huy Hà Vũ.
Về hoàn cảnh hiện tại của Cù Huy Hà Vũ, thì người viết không biết đâu là chân, là giả. Bởi những gì do đảng Cộng sản Hà Nội đưa ra, thì khó có thể tin; nhưng những gì mà gia đình của một công thần của chế độ Cộng sản: “Bộ trưởng Cù Huy Cận” đưa ra, thì lại càng khó tin hơn nữa. Và đây là những “thành tích cách mạng” (Cộng sản) của bố đẻ của Cù Huy Hà Vũ:

Cù Huy Cận, bố đẻ của Cù Huy Hà Vũ, công thần của đảng Cộng Sản Việt Nam, gọi tắt là Việt Cộng.
- Tháng 8 năm 1945, Cù Huy Cận là một trong ba thành viên của phái đoàn “Chính phủ Lâm thời “(gồm Nguyễn Lương Bằng, Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận) đi vào kinh đô Huế để tiếp nhận lễ thoái vị của Vua Bảo Đại.
Sau “Cách mạng tháng tám”, khi mới 26 tuổi, đã là Bộ trưởng Bộ Canh nông trong “Chính phủ liên hiệp lâm thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”, do Hồ Chí Minh đứng đầu.
Trong những năm 1945-1946, là “Ủy viên Ban thanh tra đặc biệt của Chính phủ” (Cộng sản).
Sau này từng làm “Thứ trưởng Bộ Văn hóa – Bộ trưởng đặc trách Văn hóa Thông tin” trực thuộc “Hội đồng Bộ trưởng” trong “Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” và “Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”.
Từ 1984,  là “Chủ tịch Ủy ban Trung ương Liên hiệp các Văn học nghệ thuật Việt Nam (Cộng sản) – Đại biểu Quốc hội khóa I, II, và VII”.
Tháng 6 năm 2001, đảng Cộng sản Hà Nội ca tụng: “Cù Huy Cận được bầu làm “Viện sĩ Viện Hàn Lâm Thế giới”. (Không biết những ai bầu).
Cù Huy Cận chết vào ngày 19 tháng 02 năm 2005 tại Hà Nội.
Với những “chức” to lớn của Cù Huy Cận là  như thế, thì Cù Huy Hà Vũ đã khẳng định “Tôi không chống lại đảng Cộng sản” là đúng với “tinh thần cách mạng Cộng sản”. Bởi vì, làm sao Cù Huy Hà Vũ “chống lại” chính bố đẻ của mình. Xin các “ngài” học rộng, chữ nghĩa bề bề, hãy nhớ cho khi Cù Huy Hà Vũ đã dùng hai chữ “chống lại” khác với một chữ “chống”. Đừng giả vờ ngây thơ…
Về việc Cù Huy Hà Vũ “Ứng cử chức bộ trưởng văn hóa Thông tin”, theo người viết, thì Cù Huy Hà Vũ đã từng “học Luật” tại Pháp, đã được tự do vào hệ thống Internet, để tìm hiểu các thể chế của các nước dân chủ tự do ở Âu- Mỹ, hoặc nói ngay tại nước Pháp, thì làm sao Cù Huy Hà Vũ không biết: Những chức Bộ trưởng của các Bộ, đều do Thủ tướng Chính phủ bổ nhiệm, chứ không có một ai tự ra “ứng cử” cả. Như vậy, có phải chăng, Cù Huy Hà Vũ sang Pháp, là không phải để học về Luật, mà “học” về những ngành chuyên môn khác???
Tại sao những người lên tiếng ủng hộ cho Cù Huy Hà Vũ:
Điều này, chúng ta cần phải nhớ lại những năm trước đây, khi Nguyễn Hộ, một đảng viên Cộng sản kỳ cựu, với câu nói sắt máu, ác độc để đời:
“Sau chiến thắng: Nhà của ngụy ta ở, vợ của ngụy ta lấy, con của ngụy, ta bắt làm nô lệ”.
Và Nguyễn Hộ đã được đảng Cộng sản Hà Nội chỉ thị, nên đã lên tiếng:
“Tôi đã thủ sẵn lựu đạn trong nhà tôi. Nhà của Nguyễn Hộ cũng là mồ chôn của Nguyễn Hộ, và cũng là mồ chôn của Đảng cộng sản Việt Nam”.
Thế nhưng, sau những lời “tuyên bố nẩy lửa” này, thì đã có một “lực lượng hùng hậu”, có vô số người tranh giành nhau có mỗi Nguyễn Hộ, và qua cái gọi là “Đại hội Liên kết trong ngoài” người ta đã tung hô Nguyễn Hộ lên làm “Minh chủ”; nhưng rồi sau đó, cũng chính Nguyễn Hộ đã thẳng tay tạt vào mặt của mấy “nhà dân chủ” này bằng những gáo nước lạnh đến kinh hồn. Các”ngài” chắc chưa quên chứ ???
Những điều này, đã chứng tỏ cho mọi người thấy rằng: các “nhà dân chủ”, các “nhà tranh đấu” kiểu này, chỉ lên tiếng tung hô những đảng viên và con cháu của  đảng viên Cộng sản kỳ cựu, và chỉ theo đuôi của ngoại nhân, là những thế lực đã và đang lên tiếng, chỉ vì quyền lợi của chính họ mà thôi.
Ngoài ra, cũng xin các “ngài” hãy nhớ cho: Vụ án Tết Mậu Thân, 1968, với hơn 6.000 đồng bào vô tội đã chết một cách đau đớn, với những hình ảnh kinh hoàng như cả thế giới đều thấy. Thế nhưng, chẳng có một tổ chức “quốc tế” nào chịu ghé mắt tới, trong suốt mấy chục năm qua. Đừng vọng ngoại.
Có thể có nhiều Sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã và đang còn ở trong tù thật:
Người viết vẫn thường theo dõi những tin tức về những tù nhân trong các nhà tù của chế độ Cộng sản Hà Nội. Vì thế, người viết đã đọc được những tin tức về Đại úy Nguyễn Hữu Cầu, là người đã ở tù lâu nhất, hiện nay vẫn còn ở trong tù. Tuy nhiên, người viết không biết rõ ràng về vụ án của Đại úy Nguyễn Hữu Cầu, nhưng theo các bài báo, thì nếu quả thật, mọi sự đều đúng như những bản tin ấy, thì cảnh ngộ của Đại úy Nguyễn Hữu Cầu, một vị Sĩ Quan của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã một thời cầm súng, trên mọi bước đường gian lao, nguy hiểm, để bảo vệ đồng bào, ngăn chặn đoàn quân xâm lăng của Cộng sản Bắc Việt, thì mới cần cho mọi người phải lên tiếng, lên tiếng một cách mạnh mẽ, hầu cứu Đại úy Nguyễn Hữu Cầu trước khi quá muộn!
Nhưng lạ thay, vì những người đã và đang kêu gọi và “tuyệt thực cho Cù Huy Hà Vũ”, thì lại không lên tiếng cho Đại úy Nguyễn Hữu Cầu. Điều ấy, có phải chăng, đã cho mọi người hiểu rằng: Mạng sống của Đại úy Nguyễn Hữu Cầu, vị Sĩ Quan QLVNCH không quan trọng bằng mạng sống của con đẻ của Cù Huy Cận:“Bộ trưởng Bộ Canh nông” trong “Chính phủ liên hiệp lâm thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”, do Hồ Chí Minh đứng đầu -” Ủy viên Ban thanh tra đặc biệt của Chính phủ” (Cộng sản) – “Thứ trưởng Bộ Văn hóa – Bộ trưởng đặc trách Văn hóa Thông tin” trực thuộc “Hội đồng Bộ trưởng” trong “Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” và “Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – “Chủ tịch Ủy ban Trung ương Liên hiệp các Văn học nghệ thuật Việt Nam (Cộng sản) – Đại biểu Quốc hội khóa I, II, và VII”.
Và, vì nếu Đại úy Nguyễn Hữu Cầu có được ra tù, thì cũng như bao nhiêu cựu tù “cải tạo” của QLVNCH  khác, cũng không bao giờ được làm “Bộ trưởng Thông tin Văn hóa” như “Ứng viên” Cù Huy Hà Vũ, thì làm gì có được chút xơ múi gì đâu.
Vậy thì, chi bằng, cứ lên tiếng “tuyệt thực cho Cù Huy Hà Vũ” để biết đâu mai kia, khi Cù Huy Hà Vũ được lên ngôi như bố đẻ là Cù Huy Cận, thì những người từng theo hầu “điếu đóm” cho Cù Huy Hà Vũ mới có được những cơ may, mà hưởng ơn mưa móc!
Cuối cùng, người viết muốn nói với các “ngài”, là đừng lo cho Cù Huy Hà Vũ “sẽ chết”. Vì như chính Hòa thượng Thích Quảng Độ, người đang đứng đầu của “Khối Ấn Quang” đã từng nói:
“Ông ấy là là con giòng cháu giống, chứ không phải như người phàm phu tục tử như người khác. Thân phụ ông là ông Cù Huy Cận một nhà thơ lớn thời tiền chiến đồng thời lại là khai quốc công thần của chế độ Cộng sản hiện nay… ông ấy là một người giòng giống cách mạng…”.
Xin quý vị nhớ cho: Chính HT Thích Quảng Độ, mà còn nói Cù Huy Hà Vũ “không phải như người phàm phu tục tử như người khác”. Nghĩa là đã thoát tục, đã là “thánh nhân” rồi, và  ”Thân phụ ông là ông Cù Huy Cận một nhà thơ lớn thời tiền chiến đồng thời lại là khai quốc công thần của chế độ Cộng sản hiện nay… ông ấy là một người giòng giống cách mạng…”.
Như thế, thì đảng Cộng sản Hà Nội, làm sao mà dám để cho Cù Huy Hà Vũ chết cho được chứ.
Vậy thì các “ngài” hãy yên chí lớn: Hãy cứ ngồi hay nằm, hoặc ngủ yên trong những chiếc tháp ngà, vì biết đâu, có thể một ngày nào đó, sẽ được những “giọt nước cành Dương”… toong… toong… rơi xuống. Tha hồ mà “hưởng”!
Paris, 19/6/2013
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

***

BBC: Cù Huy Hà Vũ: 'Tôi không chống Đảng'

Cập nhật: 06:38 GMT - thứ ba, 2 tháng 8, 2011

Người ủng hộ ông Cù Huy Hà Vũ trước cửa Tòa án TP Hà Nội
Phiên phúc thẩm xét xử ông Cù Huy Hà Vũ bắt đầu lúc 7:30 sáng

Tòa án ở Hà Nội đã mở phiên phúc thẩm để xem xét kháng cáo của TS luật Cù Huy Hà Vũ về tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN theo Điều 88 bộ Luật Hình sự.
Hôm 04/04, ông Vũ đã lãnh án tù 7 năm, thêm 3 năm quản chế, trong phiên sơ thẩm chóng vánh gây quan ngại cho nhiều tổ chức nhân quyền và chính phủ nước ngoài.
Phát biểu tại tòa, ông Hà Vũ khẳng định ông không có tội và nói ông không chống lại Đảng Cộng sản.
Các nguồn tin ở Hà Nội cho hay nhiều người đã tới bên ngoài trụ sở tòa án để ủng hộ ông Cù Huy Hà Vũ, trong khi an ninh được tăng cường.
Trong số những người tới đây, có vợ ông Vũ - luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, và em gái ông - bà Cù Thị Xuân Bích.
Hai người giương biển có dòng chữ "Chồng tôi vô tội" và "Anh tôi vô tội".
Hàng rào an ninh bảo vệ xung quanh tòa án ngăn cản không cho người ngoài vào bên trong, duy chỉ có bà Dương Hà với tư cách vợ bị cáo được vào theo dõi phiên xử.
Các phóng viên được chứng kiến phiên tòa qua màn hình vô tuyến từ phòng kế bên.
Được biết có bốn luật sư tham gia bảo vệ quyền lợi cho ông.
Tin cho hay trước khi tòa nghỉ ăn trưa, Viện Kiểm sát vẫn yêu cầu duy trì mức án đối với ông Cù Huy Hà Vũ.
Ngay trước phiên tòa, ông Cù Huy Hà Vũ thông qua vợ mình đã chuyển lời cảm ơn tới những người đã động viên và ủng hộ ông.
Thư của ông Vũ khẳng định: "Cù Huy Hà Vũ không có tội" và thỉnh cầu: "Xin đồng bào vẫn tiếp tục tin tưởng ở người con một lòng một dạ vì dân vì nước này".
"Xin đồng bào hãy coi như đứa con này lưu lạc xa nhà ít lâu. Những điều tiêu cực không thể sống lâu hơn những điều tích cực!"

'Hy sinh cho đất nước'

Trong phiên phúc thẩm, ông Vũ nói ông không chống Đảng cộng sản nhưng ủng hộ một hệ thống đa đảng.
"Tôi không chống đối Đảng cộng sản Việt Nam, tôi chỉ yêu cầu xây dựng một hệ thống đa đảng cho phép cạnh tranh lành mạnh vì lợi ích cuối cùng của nhân dân và đất nước."
Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ
“Tôi không chống đối Đảng cộng sản Việt Nam, tôi chỉ yêu cầu xây dựng một hệ thống đa đảng cho phép cạnh tranh lành mạnh vì lợi ích cuối cùng của nhân dân và đất nước,” ông nói trước tòa.
Hai lần trong phiên xử, ông quay xuống phía vợ và chú với cả hai tay làm dấu hiệu chữ V chiến thắng.
Việt Nam không khoan thứ bất cứ sự thách thức nào đối với chế độ đảng trị, nhưng Hà Nội vẫn nói rằng họ chỉ trừng phạt những hành vi vi phạm pháp luật. Vụ án ông Cù Huy Hà Vũ là một phép thử với Nhà nước cộng sản bởi vì họ đàn áp một gia đình mà ở Việt Nam ai cũng biết là trung thành với chế độ.
“Bốn thế hệ trong gia đình tôi đã chiến đấu và hy sinh vì đất nước này,” luật sư Vũ nói. Ông cũng nói thêm rằng cha ông là “một trong những người đã khai sinh ra chế độ hiện đang xử án tôi hôm nay.”
Ông yêu cầu tòa hủy bản án, nói rằng ông không làm gì sai và rằng phiên tòa là một âm mưu chống lại ông.
Tuy nhiên, các công tố viên vốn muốn duy trì bản án sơ thẩm ̣đã nói rằng những hành động của ông Vũ đã xâm phạm an ninh quốc gia, chống phá Nhà nước và lạm dụng quyền tự do báo chí và ngôn luận.
Cảnh sát bên ngoài phiên tòa
Cảnh sát chặn các tuyến đường dẫn tới Tòa án Nhân dân Tối cao, nơi diễn ra phiên xử phúc thẩm
“Tiến sỹ Vũ bị bỏ tù vì các nguyên do chính trị trong một phiên tòa mà các quyền của ông bị xâm phạm,” ông Phil Robertson, phó Giám đốc khu vực Châu Á của Tổ chức theo dõi nhân quyền nói trong một thông cáo phát đi từ Bangkok.
“Giờ đây nhà cầm quyền Việt Nam nên ít nhất làm một điều đúng với phiên phúc thẩm công bằng và độc lập,” ông nói.
Trong phiên sơ thẩm, một trong các luật sư bào chữa của ông Vũ đã bị đuổi ra khỏi toà và ba luật sư bào chữa khác bỏ ra ngoài để phản đối sau khi đã nhiều lầu yêu cầu tòa đọc lại đầy đủ nội dung 10 cuộc phỏng vấn mà các hãng truyền thông nước ngoài thực hiện với ông Vũ vốn được sử dụng như bằng chứng chủ yếu để buộc tội ông.
“Tôi quyết tâm chiến đấu và hy sinh cho đất nước này,” luật sư Vũ nói trước toà.

Dự án bauxite

Trước phiên xử, ông Cù Huy Hà Vũ trong bức thư gửi qua vợ mình cũng nói điều đau lòng nhất của ông là "lo cho đất nước này rơi vào tay bọn đại giảo hoạt Bắc Kinh".
Vụ xét xử ông Vũ, theo tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch, đã thu hút sự bày tỏ ủng hộ chưa từng thấy từ nhiều tầng lớp xã hội.
Tổ chức này cũng nói phiên tòa sẽ "mang lại hệ quả quan trọng đối với nền pháp quyền và tự do ngôn luận ở Việt Nam".
Phiên tòa hồi tháng Tư xử ông Vũ, kéo dài có nửa ngày, đã gặp phản đối từ nhiều nước. Hoa Kỳ nói nó đặt câu hỏi về cam kết cải cách của Hà Nội, trong khi Liên hiệp châu Âu cảnh báo uy tín của Việt Nam đang bị đe dọa.
Là con trai nhà thơ Huy Cận, con nuôi nhà thơ Xuân Diệu, lại có quá trình hoạt động xã hội lâu năm, ông Cù Huy Hà Vũ được dư luận nhắc tới nhiều.
Cáo trạng của tòa trong phiên sơ thẩm nói trong thời gian 2009-2010, ông đã có nhiều bài viết, bài trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài và đăng tải trên mạng internet với nội dung " tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam".
Ông Vũ cùng từng khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hai lần xung quanh các dự án khai thác bauxite Tây Nguyên.
BBCVietnamese.com đang tiếp tục cập nhật thông tin về phiên tòa.

Vượt biên chánh thức: Khi Các Đại gia Tàu Tìm Đường Xuất Ngoại, Hạ Cánh An Toàn - Phan Văn Song, TS

June 22, 20130 Bình Luận
Vượt Biên, một từ ngữ quen thuộc với thế hệ người viết. Từ ngữ Vượt Biên trước đây không có trong Việt ngữ thường ngày thông dụng ở miền Nam Việt Nam trước biến cố 30 tháng 4 năm 1975. Nhưng sau ngày ấy, «Vượt Biên» biến thành nỗi ám ảnh của người Việt miền Nam. Khi thì thì thầm, to nhỏ khi thì bàn bạc sôi nỗi, bạn bè, vợ chồng, bà con kháu nhau, bàn nhau làm sao cũng phải Vượt Biên để thoát khỏi Việt Nam. Lạ thay !suốt bao nhiêu năm chiến tranh, không một ai nghĩ phải Vượt Biên để đi tìm một mãnh vườn xanh bên đồi lân cận. Kể cả những ai có may mắn đi du học, hay đi tu nghiệp ngoại quốc cũng trở về với quê cha đất tổ, với chùm khế ngọt, với đường hẻm, với hàng cây me, với ly đá nhận, với xe nước mía với dỉa bò khô…Nhưng khi hòa bình đến, hết giặc, hết chiến tranh lại bằng mọi giá tìm cách dzọ, bỏ nhà bỏ cửa, bỏ gia sản, bỏ cha bỏ mẹ ! Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, tất cả hoạt động, tất cà nghị lực chỉ chú trọng vào Vượt biên. Mất ăn, mất ngủ, bỏ thì giờ, bỏ của, nặn óc sáng tạo, chạy chọt, học nghề thợ máy, đi làm nghề ghe, nghề tàu cũng chỉ quyết tâm đem vợ con vượt biên.
Khi nhà nước Việt Cộng cho phép « Vượt Biên bán chánh thức», ôi sung sướng, bán gia tài, bán danh dự, nhào vô, bán nhà bán cửa, tìm vàng, để đóng tiền đi! ( Nực cười thay cái tử ngữ Vượt biên bán chánh thức, mình tốn bao nhiêu công sức để cắt nghĩa cho các bạn người Pháp hiểu thế nào là Vượt Biên Bán Chánh thức, không anh Tây nào hiểu nỗi cả – chánh thức hay không chánh thức tại sao bán? mình trả lời, chánh thức là được cho phép, nhưng bán là ra biển vẫn bị hải quân bắt giam vì tôi Vượt Biên như thường. « Chánh thức » là tay mặt nó cho, « bán » là tay trái nó có quyền bắt. Đóng dấu ngoặc)!
Thế nhưng ngày nay, gần 40 năm sau, sau thời kỳ Đổi Mới, người tỵ nạn đầy tội lỗi, trai làm bổi, gái làm điếm nay bổng nhiên thành khúc ruột thừa nối dài mầu xanh đô la 10 tỷ một năm đang và sẽ làm những « tiền trạm » để người Việt trong nước tiếp tục đi trên con đường Vượt Biên. Chữ Vượt Biên nay biến thể thành xuất ngoại, xuất ngoại …lấy chồng, xuất ngoại ..lao động, xuất ngoại …tu nghiệp, xuất ngoại…hạ cánh an toàn.
Lạ thay, đã gần 40 năm, nhưng hầu như đại đa số người Việt cũng còn đều mong muốn, và mơ ra sống ở nước ngoài. Ngày nay không còn ai nói Vượt Biên nữa, nhưng giấc mơ « Ra nước ngoài » đều được đại đa số nói tới. Từ những cán bộ muốn đi du học, tập sự, đến các du học sanh, đã đành vì trong nước có nhu cầu năng cao trình độ khoa học kỹ thuật. Cũng có những nhà giàu bỏ tiền đi chơi, thậm chí cả những nhà đối kháng, nhưng sau đó tìm đường giây ở lại không về.
Người viết chúng tôi thường được hỏi làm sao tổ chức, làm sao giới thiệu, thậm chí làm sao có đường giây cho người Việt Nam xuất ngoại và được thường trú ở Pháp ở Mỹ, ở Úc … Làm sao có visa, làm sao…và làm sao ? ! ! Ngày nay, xuất ngoại, vượt biên có nghĩa là tìm thấy chắc chắncó một tương lai, một đời sống thanh bình và an toàn và hạnh phúc, mặc kệ nếu có phải làm bồi chạy bàn, rửa chén, hay làm điếm… làm gáihầu bàn cho các cà phê Lú, cà phê Ôm, hoặc dũa móng tay làm neo …Giàu vượt biên theo giàu, nghèo vượt biên theo nghèo. Lấy chồng Đại hàn , Đài loan, xuất khẩu Lao động, hay gởi con đi học ngay lúc còn nhỏ để con vào quốc tịch hầu đem cha mẹ qua.Tất cả đều muốnVượt biên thoát khỏi Việt Nam.
Còn các cán bộ cầm quyền? Dưới đây xin kể lại một phóng sự đọc được trong nhựt báo Le Monde – Paris về phong trào «Tỵ nạn tìm tương lai của các cán bộ và các đại gia Trung Hoa Cộng sản ».
Trung quốc là quốc gia tiên tiến duy nhứt, tuy số 1 kinh tế thế giới, mà có người dân tỵ nạn kinh tế. Các tiệm cà phê đầu đường ở Pháp, các tiệm bán thuốc lá ở Paris và thành phố lớn ở Pháp hiện nay đều trong tay người Tàu tỵ nạn. Các đường phố quận 13, khu Belleville Paris đầy điếm Tàu, các tiệm massage, tẩm quất Tàu bắt đầu có mặt ở Paris. Chưa kể những tiệm may lậu, những tổ chức trồng cần sa … Đấy là Tàu nghèo, còn Tàu giàu ?
Còn Việt Nam? Sau đâu là chuyện kể bên Tàu:
Ông Wang xin phép dấu tên, Wang Wei, (ta tạm gọi), nói rõ: «Tôi lúc nào cũng muốn là người Hoa, tôi chỉ muốn xin một cái visa, như một cái dù, để đề phòng… » Wang Wei, (đây là một danh tánh do người viết đặt ra) năm nay 42 tuổi, là một nhà doanh thương khá thành công trong nghề xây dựng (lại xây dựng), đang tìm mọi cách để « mua » một cái visa xuất ngoại.
Xuất thân từ một trường Đại học lớn ở Shanghai, Wang Wei là một cựu nhơn viên cao cấp của một Xí nghiệp Xây dựng Quốc doanh, sau đó anh xin được ra khỏi Xí nghiệp và tự lập một cơ sở sản xuất thầu cung cấp các nguyên liệu cho các Xí nghiệp kỹ nghệ xây dựng quốc doanh. Và anh thành công lớn. Ngày nay, cũng như các đồng nghiệp đại gia đã thành công lớn, giàu có của xã hội Trung hoa, anh nghĩ cách phải làm sau xuất ngoại sống ngoài nước Cộng hòa Nhơn dânTrung hoa ! Anh nghĩ đến tương lai : hai đứa con của anh sẽ được giáo dục trong một môi trường dân chủ và tự do, vợ anh sẽ có một cuộc sống sung túc, sang trọng không sợ dòm ngó. Còn anh ? theo anh, thì chính vì thể chế chánh trị của Trung hoa Cộng sản buộc anh phải nghĩ đến việc bỏ nước ra đi.
«Từ chánh phủ đến nhơn dân, người Hoa chúng tôi rất quyết liệt, và độc ác ! » anh Wang nói. Một cái dù che chở rơi, một điểm tựa mất, một quan to quen biết xuống chức, hay bị đổi đi, tất cả gia tài vận mạng, gia đình các người quen biết, các người được che chở mất theo, có khi còn bị kiện tụng, tù tội. Hiện nay, tất cả nghể nghiệp, nghiệp vụ của Wang đều ở Shanghai, vì vậy anh sẽ đi đi về về. với một sổ thông hành ngoại quốc, với các visa, chiếu khán ngoại quốc. Với sự phát triển, Trung Hoa đang tạo nhiều success stories. Nhưng vì không có một luật pháp chắc chắn, không có một cơ sở Nhà nước vững vàng, nên tương lai người dân mù mịt, làm ăn kiểu “mì ăn liền”, ngắn hạn. Dù có giàu bạc triệu bạc tỷ cũng có thể trong chốc lát tan thành mây khói. Sau 10 năm dưới triều đình Hu Jin Tao, người Trung Hoa ngày nay sống sung túc, sống giàu có hơn xưa. Những con đường xa lộ thênh thang chạy khắp bốn phương nước Tàu, nhưng những con đường xa lộ của công lý và công bằng xã hội và pháp luật vẫn chưa có.
Ông Wang nghĩ đến Singapore, ở đấy người ta nói tiếng Anh và tiếng Hoa, nhưng đời sống quá mắc mỏ. Ông cũng nghĩ đến Canada, Úc châu. Ông cũng nghĩ đến Anh quốc vì “ tương lai và giáo dục các con”, ông có nghĩ đến nước Pháp“một nền văn hóa tốt đẹp, nhưng thiếu tiếng quốc tế là tiếng Anh, và hội nhập rất khó khăn”. Cuối cùng “ giải pháp tốt nhứt là Mỹ”.
Ngay tại Trung Hoa, ngày nay có hàng loạt các cơ sở dịch vụ “tạo những việc làm” giúp người Hoa có một sổ thông hành thường trú thường trực ở nước ngoài. Andrew Liu là một chuyên viên của của chi nhánh Á đông của Hảng Access the USA. Ngày hôm nay, anh đề nghị một “gói hàng” bảo đảm 100% đễ dàng vào Mỹ: mua 100 triệu dollars bằng công khố phiếu Huê Kỳ, giúp đầu tư vào việc xây một cái cầu cạnh thành phố Seattle, của tiểu bang Washington. Tiền đầu tư giúp tạo công ăn việc làm ở Mỹ sẽ giúp việc nhập quốc tịch Mỹ dễ dàng.
Ông Wang không tính toán so đo việc vào quốc tịch Mỹ. “Tôi chịu mất tiền để bảo đảm an toàn và tương lai của vợ con tôi”. Ông cũng có thể xin một chiếu khán du lịch-visas des touristes- như bao nhiêu người khác, ở lậu, ghi tên cho con đi học, chờ “năm năm sau, có thể có passeport-thông hành Mỹ”, nhưng ông đã lựa chọn giải pháp nói trên, an toàn dù mắc tiền.
“Trung Hoa là một quốc gia khó sống. Người Hoa làm vìệc với nhiều sức ép, gia đình chỉ có một con, và một con người có thể, bửa nay bửa mai, bị mất tích, bị thủ tiêu dễ dàng. Ngày nay rất nhiều người Hoa mong có một cuộc sống thầm lặng, an lành, dễ thở” Cyril Boucher, một chuyên viên người Pháp làm việc cho Hảng MMBOverseas, một hảng chuyên lo dịch vụ xuất nhập người. Người khách hành mẫu cho những dịch vụ xuất nhập người là đại gia chủ xí nghiệp thành công của các tỉnh lớn của Trung Hoa. Từ 5, 6 năm nay, đa số các đại gia các xí nghiệp lớn đều muốn rời Trung quốc di dân.
Cũng bắt đầu có các cán bộ cao cấp Nhà nước, và cả Đảng nữa. Tất cả những quyết định ấy đều phạm pháp. Đa số đều đứng đầu những tài sản khổng lồ. Thời báo Caixin tiết lộ, vào năm qua, một kỹ sư trách nhiệm bộ máy tham nhũng khổng lồ là công ty điều hành quản trị việc xây dụng đường xe lữa cao tốc đã lén lút chuyển tiền qua Mỹ để mua một biệt thự khổng lồ ở Los Angeles.
Một chuyên viên người Mỹ về các dịch vụ xuất nhập “di dân” ở Mỹ kể chuyện ông gặp một vấn đề nan giải. Có một chị khách hàng muốn di dân sang Mỹ vì chị rất thành công trong nghề nghiệp của chị. Nhưng chồng chị là một đảng viên cao cấp, lãnh đạo Đảng Công sản Trung Hoa tại nhà máy điện tỉnh Zheijiang, nên anh không giải quyết được ! “ Rất khó, vì các quốc gia nhận người và nhận tiền ngày nay đều bắt buộc phải điều tra nguồn gốc tiền và tài sản của ứng viên di dân”.
Các đảng viên hay các cán bộ cao cấp của bộ máy cầm quyên Trung Hoa muốn di dân để bảo đảm đồi sống tương lai được gọi là “luo guan” (các quan trần truồng).
Theo nhận xét của ông Wang, rằng chính do sự ra đi của những chánh khách, những đảng viên, những cán bộ cao cấp của Đảng và Nhà nước Trung Hoa là những chứng minh của một tương lai bất ổn của Trung Hoa Cộng sản: “Gia đình họ, tài sản họ, đều ở ngoại quốc. Nếu có một biến chuyển gì bất lợi, họ chạy nhanh ra phi trường và bye bye Trung Hoa”!
Còn Việt Nam?
Thôi mong rằng các vị đương quyền Việt Nam nay hốt cũng đầy đủ lắm rồi, nên Vượt Biên chánh thức qua Mỹ, tìm tương lai cho con cái, trả cái nhà Việt Nam, dù có rách nát đi nữa, lại cho người dân Việt Nam để người dân Việt Nam tự sửa chữa và cai quản lấy! Mong lắm!
Hồi Nhơn Sơn, vào hè 2013
TS Phan Văn Song
www.vietthuc.org