Rất nhiều lần tôi từng nghe người này người kia,
băn khoăn, ngạc nhiên, tức giận và cả khinh miệt, lặp đi lặp lại những câu hỏi
na ná nhau: Tại sao nhà cầm quyền VN lại hèn đến thế, hay tại sao Hà Nội lại sợ
Bắc Kinh đến vậy?
Có người còn đưa ra những bằng chứng cụ thể như trước đây, trong
hai cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ, người ta có thể nói
những người cộng sản là cuồng tín, tàn ác, sắt máu nhưng đâu ai nói họ hèn, hay
thậm chí, ngay trong cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung năm 1979, nhà nước
cộng sản VN lúc đó cũng đâu đến nỗi bạc nhược trước Trung Cộng như bây
giờ.
Thật ra hỏi cũng tức là đã tự trả lời. Tôi tin rằng
chúng ta hiểu vì sao họ lại hèn đến mức bất chấp mọi lời chửi rủa, không thể nào
không lọt đến tai họ, của người dân, bất chấp việc bị Bắc Kinh coi khinh như giẻ
rách, bất chấp cả việc mất đất mất đảo mất biển, mất dần chủ quyền, miễn là được
yên thân. Cho dù chỉ là sự bình yên tạm bợ được Bắc Kinh ban phát
tùy theo từng thời điểm, từng giai đoạn nằm trong sự tính toán chiến lược thâm
sâu.
Có gì đâu. Trước đây nếu những người cộng sản chưa biết sợ khi
lao vào cuộc chiến với Pháp, với Mỹ, vì khi đó ít ra họ còn có lý tưởng, còn có
niềm tin vào đảng, vào tương lai sẽ xây dựng một nước VN xã hội chủ nghĩa tươi
đẹp hơn, công bằng hơn các chế độ tư bản thối nát. Mọi đói nghèo lạc hậu khốn
khó của hiện tại dễ dàng được đổ thừa cho chiến tranh và sau khi chiến thắng “ta
sẽ xây dựng trăm nghìn lần hơn”.
Khi đó họ còn có các nước XHCN anh em bên cạnh, đặc biệt có hai
đồng minh lớn là Liên Xô và Trung Quốc không tiếc sức tiếc của chi viện tối đa
từ tài chính, lương thực, hàng hóa ở hậu phương cho tới vũ khí các loại ngoài
mặt trận, chưa kể cố vấn, và cả lính Nga, lính Tàu đều có mặt tại VN.
Sau chiến tranh, khi mọi chuyện thỉnh thoảng lại được phía Liên
Xô, Trung Quốc tiết lộ, người ta mới biết có đến hàng ngàn binh lính và cố vấn
Liên Xô, hàng trăm ngàn binh lính Trung Quốc thuộc các binh chủng khác nhau đã
trực tiếp chiến đấu bên cạnh người lính cộng sản Bắc Việt. Như đầu đề một bài
báo trên đài RFA viết về ngày 30 tháng Tư từ mấy năm trước: “Chống “ngoại
xâm” bằng “ngoại nhân”. Trên thực tế, cả hai miền Nam Bắc anh em một nhà đã
lao vào đánh giết nhau chỉ với xương thịt da là của VN, còn lại mọi thứ là của
các đồng minh đôi bên!
Trước đây nếu những người cộng sản chưa biết sợ vì họ còn lừa
bịp được nhân dân tin vào tính chính nghĩa của cuộc chiến, tính chính danh của
họ khi giỏi bưng bít thông tin, tuyên truyền một chiều.
Nhưng bây giờ mọi chuyện đã hoàn toàn khác. Lý tưởng không còn,
niềm tin vào học thuyết Mác Lênin, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, tin vào sự
toàn thắng của phe xã hội chủ nghĩa và sự triệt tiêu của các nước tư bản…tất cả
đã vỡ vụn đến mức phải u mê lú lẫn lắm giờ này mới còn nói đến những điều như
vậy. Nhìn quanh quất cả thế giới bây giờ chỉ có mấy quốc gia là còn do đảng cộng
sản lãnh đạo, nhưng mỗi nước mỗi con đường, mỗi toan tính riêng, chẳng ai giúp
ai, thậm chí hai nước “anh em, đồng chí” Việt-Trung còn đánh nhau vỡ mật mấy lần
và vẫn đang trong tình trạng lấp lửng không biết liệu có lại xảy ra chiến tranh
nữa hay không.
Thời đó, miền Bắc dốc hết sức người sức của cho cuộc chiến, cả
xã hội sống cần kiệm đơn giản, người ở hậu phương hay ở mặt trận, người lính hay
tướng tá ai cũng vô sản gần như nhau, ai cũng đói khổ nên chẳng ai tỵ nạnh so bì
ai.
Bây giờ mọi chuyện đã hoàn toàn khác. Dân đa số vẫn khổ nhưng
đảng viên quan chức người nào cũng giàu, càng chức lớn càng giàu, càng giàu càng
sợ mất, mà muốn giữ của, giữ ghế thì bằng mọi giá phải giữ cho chế độ tồn tại,
bất chấp lợi ích của đất nước, dân tộc. Bây giờ nếu chiến tranh nổ ra, cái đám
giàu có con ông cháu cha ấy chắc chắn sẽ tìm mọi cách để trốn tránh nghĩa vụ
quân sự, không phải đã từng có ý kiến đề xuất cho đóng tiền thay việc thực hiện
nghĩa vụ quân sự đó sao. Cuối cùng cũng vẫn là dân đen tiếp tục phải hy sinh
xương máu, nhưng lần này liệu họ có cam chịu hy sinh để cho kẻ khác tiếp tục
ngồi hưởng hết đời cha đến đời con, cháu, chắt…?
Bây giờ mọi chuyện đã khác. Đảng cộng sản không còn được người
dân tin nghe nữa, không những thế, đảng cộng sản từ lâu đã trở thành một thế lực
phản động, là lực cản lớn nhất cho con đường phát triển trở thành một quốc gia
tự do, dân chủ, văn minh, giàu mạnh của đất nước.
Không còn bạn bè đồng minh cũng không còn dân bên cạnh, nhìn đâu
cũng chỉ tưởng tượng ra những “thế lực thù địch”, đảng cộng sản VN trở nên hèn
là phải.
Đó là chưa kể, đánh nhau với các nước dân chủ như Pháp như Mỹ
thì chính phủ các nước ấy còn biết sợ dân, sợ báo chí truyền thông, sợ dư luận
quốc tế, nếu báo chí, dư luận và người dân mà làm căng quá thì họ phải rút khỏi
cuộc chiến. Còn với một chế độ độc tài độc đảng như Trung Cộng, báo chí truyền
thông, luật pháp nằm trong túi nhà cầm quyền, muốn định hướng báo chí viết cái
gì, muốn nhồi sọ người dân ra sao mà chẳng được.
Lính Mỹ mà chết, báo Mỹ, dân Mỹ làm ầm lên. Còn Trung Cộng nếu
có chết hàng vạn, hàng chục vạn lính lẫn dân thường, từ chỉ huy đến Tổng Bí thư
vẫn chả hể hấn gì. Người dân Trung Quốc thì bị nhà cầm quyền tuyên truyền sai
lệch, kích động lòng tự hào dân tộc, phần lớn chắc chắn sẽ lại tin và ủng hộ nhà
nước của họ. Cứ nhìn cách báo chí, người dân TQ phản ứng với Nhật, Philippines,
cho tới VN lâu nay thì rõ.
Đánh nhau với Trung Cộng là đánh nhau với một nhà nước bất chấp
luật pháp quốc tế, nói một đằng làm một nẻo, vừa cướp đất, đảo của nước khác vừa
la làng. Là đánh nhau với các thế hệ lãnh đạo có đủ mưu mẹo thâm sâu để có thể
mua chuộc dàn lãnh đạo nước khác, bao vây, cô lập, lũng đoạn về kinh tế, chính
trị, trong khi vẫn tiếp tục chiến lược “gậm nhấm” dần dần biển, đảo của nước
khác song song với cuộc xâm lăng từ từ bằng con đường văn hóa. Với một sự tấn
công mọi mặt như thế, đảng cộng sản VN phải vất vả chống đỡ hơn nhiều so với một
kẻ thù trực diện, công khai ngoài chiến trường. Và họ thừa biết điều
đó.
Chưa kể mấy chục năm thắm thiết như “môi với răng”, nhà cầm
quyền TQ quá hiểu nhà cầm quyền VN, hiểu những điểm yếu chết người, hiểu cái hèn
muốn giữ vững chế độ bằng mọi giá của họ. Và Bắc Kinh đã tận dụng tối đa những
điểm yếu ấy. Qua thời gian, khi sự lệ thuộc về mọi mặt của VN vào TQ càng lớn,
cái hèn của tập đoàn Ba Đình đối với tập đoàn Trung Nam Hải cũng càng
lớn.
Cái hèn, cái sợ ấy càng nhân lên khi chính họ tự hù dọa mình và
hù dọa nhân dân. Rằng TQ mạnh thế, to thế, đông thế, ta đánh nhau với nó chỉ có
thua thiệt, chi bằng cố gắng duy trì mối quan hệ tốt giữa hai bên. Họ cảnh báo
người dân đừng dại mà sa vào âm mưu kích động thù hằn, gây chia rẽ tình hữu nghị
tốt đẹp giữa hai đảng, hai nước của các “thế lực thù địch”. Họ khuyên nhủ người
dân rằng chiến tranh là tai họa, đánh nhau thì dân khổ, lại thêm những người vợ
mất chồng, những bà mẹ mất con…
Sao bây giờ họ tử tế thế. Sao trước đây họ không nghĩ được như
thế trong suốt cuộc chiến tranh chống Mỹ, bỏ qua bao nhiêu cơ hội có thể tìm
kiếm hòa bình, thống nhất bằng một con đường khác, không phải hy sinh xương máu?
Ngay cả khi đã có thỏa hiệp ngưng bắn, đình chiến trong 3 ngày vào dịp Tết Mậu
Thân 1968, họ vẫn cứ phát lệnh “tổng tấn công”, ngay cả khi Hiệp định hòa bình
Paris đã được ký kết, Mỹ đã rút khỏi VN, họ vẫn cứ quyết đánh chiếm miền Nam cho
bằng được?
Câu trả lời chỉ vì khi ấy chưa chiếm được hết đất nước thì phải
đánh chiếm cho bằng được, “dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn”, phải hy sinh
đến giọt máu cuối cùng. Còn bây giờ khi đã có được quyền lực thì sợ mất, phải
giữ bằng mọi giá, trở thành hèn hạ bạc nhược, bất cứ người dân nào có suy tư đến
vận mệnh đất nước cũng đều phải nhận thấy vì nó quá lộ liễu.
Hèn đến độ mọi thứ thông tin có liên quan đến “anh bạn vàng” và
mối quan hệ bất xứng giữa hai bên đều trở thành “nhạy cảm”, cấm kỵ, Trung Cộng
có lấn lướt, ngang ngược, chơi xấu đến đâu cũng nhịn.
Hèn đến độ sẵn sàng công khai đàn áp những cuộc biểu tình phản
đối Trung Quốc của người dân Sài Gòn, Hà Nội, bắt bớ, đánh đập, kể cả kết án tù
dài hạn một số khuôn mặt nổi bật trong các phong trào biểu tình và những người
lên tiếng mạnh mẽ nhất, trong khi tiếp tục sách nhiễu người thân của họ và tìm
mọi cách triệt tiêu đường sống lẫn nghề nghiệp của người khác. Sẵn sàng sử dụng
mọi trò bẩn, ném đá giấu tay, khi thì cho côn đồ ném mắm tôm, chất bẩn vào những
người yêu nước, chặn đường gây sự tấn công, đạp ngã xe gây tai nạn, dùng đội ngũ
dư luận viên, bồi bút viết bài bôi nhọ, vu khống những người dám dũng cảm lên
tiếng v.v…
Các nhà lãnh đạo ở các quốc gia độc tài nhất chắc cũng thua xa
mưu trí của nhà cầm quyền VN trong những chiêu trò đối phó với chính người dân
của họ. Mới đây là dùng công an giả dạng công nhân đem mấy phiến đá ra đục cho
rõ to, bụi mù mịt tại khu vực tượng đài Lý Thái Tổ, Hồ Gươm, Hà Nội để phá đám
người yêu nước định tưởng niệm 40 năm ngày mất Hoàng Sa 19 tháng Một; lần sau,
cũng ngay trước chân tượng đài Lý Thái Tổ, họ lại cho đám đảng viên, hưu trí ra
nhảy nhót quay cuồng, vặn âm thanh thật to để ngăn chặn lễ tưởng niệm 35 năm
ngày chiến tranh biên giới Việt-Trung 17 tháng Hai và 60 vạn hương hồn dân quân
đã ngã xuống trong cuộc chiến ấy…Hà Nội có thể “hãnh diện” vì cái trò thô bỉ này
của họ đã được báo chí khắp thế giới loan tải để dư luận thế giới tha hồ mà
khinh bỉ họ.
Mở một cái ngoặc ở đây, tình cờ đọc được bài viết “Ký ức đám
cưới của con trai cố Tổng bí thư Lê Duẩn: 17.2.1979” trên báo Thanh Niên
của nhân vật chính, kể về cái đám cưới diễn ra ngay đúng vào ngày Trung Quốc tấn
công VN trên toàn bộ các tỉnh biên giới phía Bắc.
Nếu như ở bất cứ một quốc gia dân chủ nào khác, có một cái đám
cưới của con trai ông Tổng thống hay Thủ tướng khi chiến tranh xảy ra như vậy
thì ông Tổng thống hay Thủ tướng đó sẽ lập tức hoãn ngay đám cưới con trai lại
và lên truyền hình loan báo chiến tranh đồng thời trấn an người dân. Hoặc thậm
chí phải đích thân bay ra chiến trường có mặt bên cạnh các người lính, nếu không
muốn người dân chửi cho mục mả, đòi phải từ chức ngay. Đôi khi người kể chuyện
cứ hồn nhiên kể lại một sự kiện nào đó và nghĩ rằng như thế chứng tỏ sự điềm
tĩnh, coi là bình thường của các lãnh đạo VN khi chiến tranh bất ngờ xảy ra,
nhưng người đọc lại hiểu ra những sự thật khác!
Khi một đảng cầm quyền có những người lãnh đạo vẫn thản nhiên ăn
mừng một đám cưới khi hàng ngàn người lính lẫn người dân đã ngã xuống ngay trong
ngày đầu tiên giao chiến với quân thù, thì cũng chẳng lạ gì nhiều năm sau, các
thế hệ đàn em của họ có thể ra lệnh cho một thiểu số dân chúng nhảy múa ngay
trong cái ngày nổ ra chiến tranh ấy!
Song Chi
(E-mail)