Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2009

Báo Nguy Dân Tộc - Nguyễn Quang

Toàn Dân nghe chăng ?
Sơn hà nguy biến!
Biên thuỳ rung chuyển!
Ba mặt cùng Nội địa Việt Nam đều đang bị xâm thực mỗi ngày!!

I.-Mặt trận nước rút của kẻ thù truyền kiếp

Bây giờ thì mọi mưu đồ tàm thực của Bắc triều đã tới hồi nước rút, các trận tuyến bao vây đã làm xong, chưa bao giờ Trung cộng tỏ ra trắng trợn và lỗ liệu như hiện nay, chỉ cần một ít thời gian nữa là chúng sẽ hoàn tất công trình bành trướng, biến Việt Nam trở thành một quận huyện của chúng!

1.- Ở mặt Bắc thì Trung cộng đã lấn chiếm được những cứ điểm quan trọng ở Cao - Bắc - Lạng,

2.- Ở miền Đông thì chúng đã lấn chiếm vùng biển từ Vịnh Bắc bộ xuống tới Hoàng Sa Trường Sa.


3.- Ở phiá Tây đã có xa lộ Trường Sơn được CSVN xây dựng giùm Trung Cộng nay còn vô dụng, còn đợi thời cơ hữu dụng chuyển quân, chúng đã án ngự các điểm cao chiến lược ở Cao nguyên Trung phần:trung tâm khai thác mỏ Bauxit ở Đăk Nông, Lâm Đồng...
Đây là gọng Kìm đang xiết cổ Tổ quốc Việt Nam.


4.- Quan trọng hơn cả là mọi cơ chế và mọi hoạt động của Việt Nam đều có tình báo của kẻ thù phương Bắc cài vào để kiểm soát và khống chế.

Về quân sự thì chúng đã gài những tay sai thân Trung cộng, nắm quyền chỉ huy.

Về kinh tế thì đổ tuôn các hàng hoá rẻ của Trung công để tiêu diệt các ngành tiểu công nghệ VN, tiếp theo những vụ ngày xưa như mua móng trâu bò, mèo chuột, rắn, ếch, nhái. . để phá môi trường, hoa màu, đem những thực phẩm tẩm ricin và formol sang để đầu độc.

Những vụ in bạc giả để lũng đoạn kinh tế. . ., không biết bao nhiêu hoạt động như thế ta không thể kể hết được!

Về Công nghiệp thì nay tụi Bắc Bộ phủ đã tìếp tay giúp cho Trung cộng trúng dấu thầu những công trình to lớn để đem đội quân x âm lược qua làm ăn, nằm vùng phục sẵn chờ cơ hội: Tĩnh vi dân, động vi binh

Nay chúng đem các máy lạc hậu không chỗ phế thải qua làm ăn, để tránh làm ô nhiễm môi trường của chúng.

Về Văn hoá nay Viêt Công lại cho thiết lập Viên Khổng học . Đây là mặt trận văn hoá mới, đem thứ văn hoá mà Trung Cộng đã la lên :” Khổng Khâu nghiết phẩn chi học: Đạo Khổng là cái học ăn cứt” ( cũng giống như việc tụi Công An Hà Nôi đã 6 , 7 lần đem phân ném vào nhà văn yêu nước Trần Khải Thanh Thủy ).

Thực ra đây là thứ văn hoá bạo động của du mục phương Bắc chuyên gây chiến tranh cướp bóc và bành trướng. Khổng học đây là thứ đã bị gác Thạch Cừ của nhà Hán cạo sửa xuyên tạc để phò chuyên chế, trước kia thì phò vua, nay thì phò đảng.

Việc lập Viện này chỉ là rước viện văn hoá bành trướng bạo động của phương Bắc mà thôi.

Còn văn hoá Việt là nền văn hoá “ Khoan Nhu “ phương Nam, biết lấy: “ Dân vi quý, xã tắc thứ chi, Quân vi khinh ( đảng cũng quá vi khinh )

Về Giáo dục thì đâu có biết chi đến yếu tố thành Nhân, nên cũng không thể thành Thân được, mà toàn sản ra toàn những loại hoa cỏ cứt lợn ( Cỏ cụ Hồ, hoa cứt lợnanh từ của Cụ Phan Khôi trong thời Nhân Văn Đất Mới ), nặng đầu óc nô lệ ,chuyên môn dẫm đạp lên nhau, lừa đảo nhau mà sống. Nay đem Khổng học mạo danh để xâm lăng văn hoá!

Về chính trị thì toàn là một phường Bán Nước buôn Dân, loại này rất giỏi về việc tiêu diệt những thành phần tinh hoa của Dân tộc,công việc này đã bắt đầu từ năm 1945, đến nay chúng vẫn còn tiếp tục tiêu diệt thành phần yêu nước trong phong trào Dân chủ Nhân quyền.

Về dân sự thì có vô số Công an được Trung cộng huấn luyện, để dạy cách kềm kẹp dân và tiêu diệt những phần tử yêu nước trong các phong trào dân chủ.

Về Tôn giáo chúng tạo ra được một thứ Tôn giáo phò Đảng và sống Đạo ngoài Đời, chỉ biết ca tụng hay im tiếng để được ăn trên ngồi trốc. Nhờ Tôn giáo có “ cái vỏ hoà bình “ này mà chúng rảnh tay gieo rắc Bá đạo mà hại dân bán nước.

Tuỷ sống Việt Nam đã bị rút hết, thử hỏi như vậy Việt Nam còn có chủ quyền không? Còn có thực lực không? Ai đã giúp Trung cộng thực hiện được những công trình cắt gân Achille dân Việt Nam như thế, công trình mà đã hàng ngàn năm nòi Hoa Hán không thực hiện được ?

Thưa:

Đảng CSVN đứng đầu là Hồ Chí Minh, nay là Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết , Nguyễn Tấn Dũng.Chúng đã cam tâm làm con chó nhỏ, trung với đảng CS hiếu với Trung Cộng, nay đã bị xiết vòng Kim Cô rồi không thể cụi quậy gì được nữa!Chúng và bè lũ là những tên tội đồ kinh tởm của Dân tộc!

II.- Toàn hơn 80 triệu dân đâu rồi?

Trước hoàn cảnh như vậy,hơn 80 triệu đồng bào đã nghe gì và có thấy gì liên quan đến vấn đề:

Sơn Hà nguy biến!
Toàn Dân nghe chăng?


Chúng ta thử hỏi, thực sự “ Sơn hà có bị nguy biến không ? Hay đây là những lời quá đáng của mấy kẻ chống Cộng mù quáng cực đoan?

Không, trăm lần không, việc này ai cũng nghe cũng thấy và cũng biết. Vấn đề là Nghe Thấy và Biết để mà cùng nhau vươn lên vực dậy, hay chỉ cứ điềm nhiên bất động như không có chuyện gì!

Là con Rồng cháu Tiên của một đất nước gần 5000 năm văn hiến,chúng ta không thể ngồi thản nhiên nhìn toà nhà Việt Nam đang âm ỉ cháy hàng ngày hàng giờ được!Toàn dân là ai đây?

1.- Trước hết là Quân đội nhân dân. Quân đội là để giữ nước cho nhân dân.Nay Đất Nước đang vô cùng lâm nguy, các vị trong quân đội Nhân dân đang ngủ hay đang làm gì đây? Bảo vệ dân đang bị đảng CSVN ngu hoá và bần cùng hoá , hay bảo vệ đảng CSVN , để họ tiếp tục làm tay sai bán nước và hại dân?Xin các vị sửa lại cái tên cho thích hợp:

Hoặc là quân đội nhân dân thì phải cứu nước !

Hoặc là đổi tên thành “ Quân đội phò xâm lược “ để cho được chính danh.


2.- Về phía các Ngài lãnh đạo tinh thần trong và ngoài nước mới chỉ có một mình Hòa Thượng Thích Quảng Độ lên tiếng kêu gọi “ Toàn dân bất tuân dân sự trong tháng 5 “ thôi sao? Còn như tất cả đang bất động, chưa nghe và chưa thấy gì,mọi sự đều xem như đất nước ta đang yên hàn vô sự, hay chắc đang có chương trình gì to lớn hơn chăng?Giáo dân Hà Nội đã nhập cuộc đòi công Lý xã hội, đây là HÀNH ĐỘNG TUYỆT VỜI, tuy chỉ là việc nhỏ, nhưng có nội dung to lớn vô cùng, nếu trận tuyến còn được tiếp tục dài dài cho đến khi công lý xã hội tương đối được thực hiện bằng cách xoá đi những bất công triền miên do đảng CSVN gây ra đã 64 năm nay, thì họ là những người cứu nguy cho Đất Nước thực sự.

Nhưng đứng trước sự Nguy biến của sơn hà hiện nay thì việc đòi Công lý chưa khẩn thiết bằng, vì cứ dửng dưng để cho Nước mất là đánh mất thứ Công lý lớn lao hơn hết.

3.-Các Ngài Trí thức trong và ngoài nước mới chỉ còn có một số người trong các phong trào Dân Chủ cùng một số người chiến đấu trên mặt trận tư tưởng thôi sao?Còn vô số những vị khác nay đang ở đâu?Nếu cứ bất động, để mất Nước là người Trí thức chúng ta chỉ còn phần Trí mà đã đánh mất phần Thức rồi!

4.-Toàn dân cũng chỉ có những người dân oan khiếu kiện thôi sao?

Họ vẫn không đáng trách, là vì họ thấp cổ bé miệng, họ có nghe, có thấy, có biết chăng là do các nhà trí thức các nhà truyền thông tìm cách thông tin và giải thích cho họ mới mở mắt mở trí mở tai ra, còn họ đang bi vây khổn vì miếng cơm tấm áo.

Tuy nay tội lỗi tày trời của CSVN đã tỏ rõ, nhưng chưa có ai giải thích vấn đề rõ ràng cho họ, dẫn đạo họ trên đường bảo vệ và xây dựng Đất Nước, đó là trách nhiệm của các nhà lãnh đạo tinh thần và trí thức.

Trước tình trạng đất nước hiện nay, không có phù phép nào hữu hiệu, ngoài việc vận động được toàn dân vùng lên vực dậy!

Vì vậy mà trách nhiệm của các nhà lãnh đạo tinh thần và hàng ngũ trí thức rất là nặng nề và vô cùng quan trọng,. Trách nhiệm lịch sử đang đè nặng trên hai vai của quý vị. Quý vị không thể không Nghe, không Thấy, không Biết và không Làm gì được chăng ? Nếu tất cả quý vị không cùng đan tay với nhau mà chung Lòng chung Sức mà vùng lên thì tất sớm sẽ đưa tới sự Lâm nguy cho Đất Nước.

Những vị đứng đầu của các hàng Giáo phẩm các tôn giáo ở đâu, nhất là các vị ở hải ngoại, các ngài phải tìm cách liên kết với nhau, cũng như dùng uy tín của mình để giúp các trí thức ngồi lại với nhau, mà kết hợp lại thành đầu tàu để kéo các toa tàu quốc gia theo mà thoát hi ểm. Xin các Ngài tha thứ cho lời nói khó nghe này.

Đừng có ngồi yên để không biết làm gì, cứ bắt tay vào việc thì chuá Thánh Thần và Hồn thiêng Sông Núi sẽ hướng dẫn cho quý vị, các vị lãnh đạo tinh thần có thể giúp quy tụ một số trí thức nòng cốt lúc ban đầu, có làm việc chung mới có sáng kiến, mới gây dựng thực lực được. Vụ Giáo dân Thái Hà cầu nguyện, nhất là 8 giáo dân bị cáo là một ví dụ điển hình.

Đừng cậy ỷ vào ai nhiều được, trước khi nhờ cậy một ai, thì chính chúng ta phải có nội lực trước, nếu không thì lại sa vào vòng nô lệ khác.

Cầu xin Chúa, Thượng Đế, Trời Phật, Hồn thiêng sông núi soi sáng và ban ơn sức mạnh cho mỗi chúng ta!

Thật Không còn thì giờ để cho chúng ta chờ đợi viển vông nữa!

Trân trọng,

Nguyễn Quang

Nguồn: vietland
__________________
"Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng (BÁN) non sông Hồng Lạc"
(YTKCPQ)

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Trước Biến Cố Bauxite - Việt Dương



Cướp đất của dân, rồi dâng đất tổ tiên,
Ta cướp ta rồi Tàu cũng cướp…
Liệm xác Việt Nam dưới Mặt Trời Hồng.
Thái Hữu Tình


Mấy tháng nay việc nhà cầm quyền Việt Nam cho Trung Quốc vào khai thác bauxite ở Tây Nguyên đã dấy lên một làn sóng phản đối trên toàn quốc từ những đảng viên Cộng Sản lão thành, chuyên gia, trí thức tới dân chúng.

Nhân mùa tưởng niệm 30-4, chúng tôi xin ghi lại một số sự việc đang diễn ra về biến cố này để cùng nhau nhìn vào sự nguy vong của đất nước trước những việc làm của đảng Cộng Sản Việt Nam.

1. Những tiếng kêu

Trước hết là tướng Võ Nguyên Giáp, qua thư gửi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ngày 5-1-09, tướng Giáp cho biết là năm 1980, chính phủ đã có chương trình khai thác bauxite trong kế hoạch hợp tác với khối COMECON, nhưng đã phải bỏ vì sau khi khảo sát, các chuyên gia Liên Sô và khối COMECON đã khuyến nghị Việt Nam không nên khai thác bauxite trên Tây Nguyên do những tác hại sinh thái lâu dài, nghiêm trọng không thể khắc phục, chẳng những đối với dân cư tại chỗ mà còn cả với dân cư vùng đồng bằng miền Nam Trung Bộ. Ngoài việc tác hại sinh thái, tướng Giáp còn nói đến vấn đề an ninh quốc phòng và đã nêu lên một sự kiện là trong tháng 12-2008 đã có hàng trăm công nhân Trung Quốc đầu tiên có mặt trên công trường và dự kiến cao điểm sẽ lên tới vài nghìn tại mỗi dự án. Trong thư, tướng Giáp nhắc nhở: “Việc xác định chiến lược phát triển Tây Nguyên bền vững là vấn đề rất hệ trọng đối với cả nước về kinh tế, văn hóa và an ninh quốc phòng”, vì thế ông đề nghị: “Cho dừng triển khai các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên”.

Sau tướng Giáp là tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu chính ủy quân khu 4, cựu Đại Sứ Việt Nam tại Trung Quốc từ 1974 tới 1989, gửi thư ngỏ cho Bộ Chính Trị, Thủ Tướng và các Phó Thủ Tướng, phản đối việc cho Trung Quốc khai thác bauxite tại Tây Nguyên, trong thư ngoài vấn đề tàn phá môi trường, tướng Vĩnh nói về mối họa Trung Quốc:

“Trung Quốc xây dựng căn cứ hải quân hùng mạnh ở Tam Á, đảo Hải Nam, nói thẳng ra là không phải để chống kẻ thù xâm lược nào, mà là đe dọa Việt Nam và sẵn sàng chờ thời cơ thôn tính nốt Trường Sa của chúng ta, sau khi nhanh tay chiếm Hoàng Sa từ tay chính quyền Sài Gòn.

Nay lại để Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên thì sẽ có năm, bảy ngàn hoặc một vạn công nhân hay quân nhân Trung Quốc đến cư trú và hoạt động tại đây, sẽ hình thành một “thị trấn Trung Hoa”, một “căn cứ quân sự” trên địa bàn chiến lược vô cùng xung yếu của chúng ta”.


Sau khi dẫn chứng về việc Trung Quốc ngang ngược thiết lập huyện Tam Sa với ý thôn tính cả Hoàng Sa và Trường Sa, tướng Vĩnh nói với lãnh đạo đảng Cộng Sản là không thể cứ tiếp tục để cho Trung Quốc áp đặt, ép chúng ta làm theo ý họ mà phải đấu tranh để bảo vệ lợi ích chính đáng của tổ quốc.

Ngoài hai vị tướng, nhà văn quân đội Phạm Đình Trọng, trong bức thư dài gửi Thủ Tướng Chính Phủ, đã nói về tham vọng bành trướng lãnh thổ của Trung Quốc dọc theo lịch sử Việt Nam. Và dưới thời Cộng Sản Việt Nam từ 1954 tới nay ông Trọng đã ghi lại những miền đất Trung Quốc lấn chiếm như sau:

- Thác Bản Giốc: Năm 1976, hàng ngàn quân Trung Quốc đã tràn qua biên giới ngăn thành hàng rào che chắn cho thợ đổ bê tông cột mốc, chia cắt thác Bản Giốc làm đôi, chiếm nửa thác của ta, trước kia thác cách biên giới hơn 12 km, còn bây giờ phân giới, phần thác đã nằm phía bên Trung Quốc hơn phân nửa.

- Ải Nam Quan: Năm 1973, bộ đội Việt Nam đứng gác ở Mục Nam Quan, còn nay thì Hữu Nghị Quan và nhiều ngôi nhà xây từ thời Pháp đã ở trên đất Tàu, và đường biên giới đã lùi sâu vào đất ta đến năm, sáu trăm mét.

- Bản Sẻo Lủng: Năm 1992, quân Trung Quốc kéo đến bản Sẻo Lủng, mỏm cực bắc huyện Đồng Văn, Hà Giang, đốt phá nhà cửa dân ta, rồi tuyên bố đất Sẻo Lủng là lãnh thổ Trung Quốc. Ngoài mấy vùng có tên, Tàu đã chiếm nhiều cao điểm và những núi có giá trị chiến lược dọc biên giới.

- Còn đảo thì Tàu chiếm Hoàng Sa tháng 1-1974, và nhiều đảo ở Trường Sa năm 1988.

- Đến nay thì Trung Quốc đem công nhân vào khai thác bauxite ở Tây Nguyên.

Về bauxite, ông Trọng nói đến sự hiểm độc của Trung Quốc, khi cần tránh thảm họa môi trường do bauxite gây ra đã thực hiện chính sách xuất khẩu thảm họa môi trường để nhập khẩu nhôm thô và alumina từ những nước khác. Vì thế, cả lục địa Châu Phi đã trở thành bãi khai mỏ của Trung Hoa. Khi thấy trữ lượng bô xit ở Guinea không lớn, lại xa quá, nên Tàu đã chiếu cố Tây Nguyên Việt Nam. Và Tây Nguyên sẽ thành bãi khai mỏ bô-xít của Trung Hoa, thành cái chợ Trung Hoa.

Trong thư có đoạn: “Những diễn biến của những năm tháng lịch sử vừa qua lại cho chúng tôi thấy những người có trách nhiệm quản lý đất nước của nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không những đã không giữ được trọn vẹn dải đất Viêt nam gấm vóc và thiêng liêng mà cả đến việc khai thác tài nguyên đất nước dường như cũng không vì lợi ích của đất nước Việt Nam, không vì nhân dân Việt Nam… Khai thác bô-xít Tây Nguyên là chủ trương lớn của đảng và nhà nước. Nhưng khai thác bô-xít Tây Nguyên cũng đặt ra những vấn đề lớn về độc lập dân tộc, về mục đích và hiệu quả sử dụng tài nguyên đất nước, về môi trường sống và không gian văn hóa của đất nước”.

Một tiếng kêu tiêu biểu khác thuộc giới chuyên gia là tiến sĩ Nguyễn Thành Sơn, Giám Đốc Công ty Năng Lượng Sông Hồng, một thành viên của Tập Đoàn Than và Khoáng Sản (Tập Đoàn đã chọn nhà thầu Trung Quốc). Có lẽ tiến sĩ Sơn là người lên tiếng sớm nhất và nhiều nhất về dự án Bauxite ngay từ khi nhà cầm quyền Việt Nam phê duyệt Quy hoạch phát triển ngành bauxite nhôm và xác định lãnh vực này như một thế mạnh để phát triển năm 2007. Từ đó đến nay, với nhiều bài phân tích và trong những cuộc hội thảo về việc khai thác bauxite, ông đã đưa ra những luận chứng phản bác xác đáng về tính không khả thi của các dự án. Xin tóm tắt:

- Về chiến lược: Dự án khai thác bauxite là một sai lầm chiến lược, chứa đựng nhiều rủi ro không thể lường hết. Nhôm không phải là kim loại quý và chưa có quốc gia nào coi bauxite là khoáng sản chiến lược để dốc sức khai thác như Việt Nam.

- Về môi trường, sinh thái: Dự án sẽ làm cạn kiệt nguồn nước hiện đang còn thiếu để phát triển các loại cây công nghiệp. Sinh thái bị thay đổi, ảnh hương xấu đến miền Trung Nam Bộ, Campuchia, hạn hán sẽ kéo dài, lũ lụt sẽ xảy ra thường xuyên hơn.

- Về kỹ thuật: Dự án phải lưu giữ một khối lượng khổng lồ bùn đỏ, một loại chất thải cực kỳ độc hại, phải chôn lấp trên cao nguyên thành những núi bom bẩn. Tây Nguyên là thượng nguồn nhiều dòng sông lớn. Vì thế, nếu xẩy ra thiên tai lũ quét thì bom này sẽ gây nguy hại cho dân Tây Nguyên và cả dân miền Nam và Đông Nam Bộ.

- Về kinh tế: Dự án chiếm dụng quá nhiều đất, nhưng bauxite không có hiệu quả và không thể giúp phát triển bằng các dự án trồng các loại cây công nghệ như cao su, cà phê, chè và điều…

- Về an ninh: Việc chọn lựa nhà thầu Trung Quốc vào Tây Nguyên là một nguy cơ rất lớn đối với an ninh quốc phòng.

Từ những luận chứng trên, tiến sĩ Sơn đã đề ra kiến nghị 4 điểm:

Thứ nhất, đình chỉ các dự án khai thác và chế biến bô-xit qui mô lớn ở Tây Nguyên.

Thứ nhì, chỉ nên triển khai 1 dự án thử nghiệm.

Thứ ba, cần quan tâm và ưu tiên nước ngọt và có chính sách cho việc phát triển cây công nghiệp, đúng với tiềm năng của Tây Nguyên

và thứ tư, thành lập “Ủy Ban Quốc Gia Về Phát Triển Kinh Tế Tây Nguyên” trực thuộc chính phủ hoặc Quốc Hội để chỉ đạo toàn diện việc phát triển kinh tế, xã hội Tây Nguyên.

2. Sự im lặng

Dân lo sợ dự án khai thác bauxite và những tiếng kêu trên đây đã kết tinh được mối lo đó. Nhưng Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã họp báo xác định khai thác bauxite là chủ trương lớn của đảng và nhà nước, và ra lệnh cấm báo chí không được loan tin về bauxite.

Rồi ngày 17-3, Phó Thủ Tướng Hoàng Trung Hải đã ra thông báo yêu cầu Tập Đoàn Than và Khoáng Sản tiếp tục chỉ đạo chủ đầu tư triển khai các dự án bauxite nhôm ở Bảo Lâm, Lâm Đồng và Nhân Cơ, Đắc Nông.

Đó là trên mặt tin tức của nhà nước, còn trong thực tế qua tin tức và hình ảnh của dân chúng địa phương thì việc san mặt bằng xây dựng nhà máy tại Nhân Cơ và Bảo Lâm đã được tiến hành trước đó với những chiếc xe ủi đất cày ủi rừng Tây Nguyên đêm ngày và công nhân người Hoa đã xuất hiện hàng loạt ở Nhân Cơ và Bảo Lâm.

Thêm một chuyện đáng sợ khác là báo Tuổi Trẻ (27/3) cho biết các nhà thầu Trung Quốc đã thắng thầu nhiều công trình trọng điểm về điện, xi măng, hóa chất và họ đã đem vào Việt Nam hàng chục ngàn công nhân cùng thiết bị để thực hiện các dự án. Chẳng hạn, chỉ riêng công trình xây dựng nhà máy nhiệt điện ở Quảng Ninh đã sử dụng tới 2000 công nhân Trung Quốc.

Đó là những sự việc khó hiểu và đáng sợ, nhưng đảng và nhà nước im lặng thực hiện, không quan tâm đến những làn sóng dư luận phẫn nộ. Vì đối với đảng thì tất cả những tiếng kêu của dân hay của tướng Giáp, tướng Vĩnh, của chuyên gia Nguyễn Thành Sơn, của nhà văn Phạm Đình Trọng hay của nhiều nhân vật khác nữa thì cũng chỉ là những tiếng nói cá nhân.

Thảm kịch của Việt Nam là trước những biến cố trọng đại về hại dân, nguy nước như thế mà không thể có được những tiếng nói tập thể lớn.

Mười sáu ngàn tiến sĩ, hàng chục ngàn thạc sĩ, hàng triệu sinh viên, hàng ngàn nhà văn nhà báo, học giả, sử gia, hàng ngàn tướng tá của quân đội nhân dân anh hùng đang ở đâu? Sao không có vài ngàn người cùng kêu với tướng Giáp, tướng Vĩnh? Sao không có được vài trăm nhà văn, học giả cùng kêu với nhà văn Phạm Đình Trọng? Sao không có được vài trăm chuyên gia lên tiếng cùng với tiến sĩ Nguyễn Thành Sơn?

Từ đó, chúng ta hiểu tại sao đảng sổ toẹt những tiếng nói đơn lẻ, vì đảng không quan tâm đến môi trường sinh thái, đến hiệu quả kinh tế, đến sự sống chết của dân đen mà chỉ quan tâm đến một việc là dùng những dự án để có thể dễ dàng đem quân Tàu vào chiếm lĩnh Tây Nguyên, đem quân Tàu vào chiếm giữ những ngành kỹ nghệ quan trọng của đất nước.

3. Vinh quang của đảng

Từ nửa thế kỷ nay, dân Việt đã nằm lòng câu nhật tụng: "Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh". Và đến mùa xuân thì đường phố rợp biểu ngữ đỏ với hàng chữ: "Mừng Đảng, Mừng Xuân, Mừng Đất Nước". Đảng là tối thượng, ở trên cả trời đất, nói chi nước. Dân Việt từ lâu đã hiểu như thế, nhưng đến nay, trước việc người Tàu lên Tây Nguyên khai thác bauxite, và công nhân Tàu tràn vào chiếm lĩnh những công trình kỹ nghệ trọng yếu trên khắp nước cùng với sự im lặng của dân Việt, chúng ta mới sợ hãi nhận chân thêm rằng: Đảng quang vinh là đảng có thể bắt dân nuốt sự tuyệt vọng trước những việc hại dân, nguy nước của đảng mà tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, trong thư cất tiếng kêu bảo đảng dừng tay cũng phải nói lên tâm trạng tuyệt vọng đó khi viết: “Đành rằng các đồng chí có quyền muốn làm gì cũng được, quyết định như thế nào cũng được, nhưng cũng nên quan tâm dư luận…”. Đành rằng và nhưng… Mấy lời đó nói lên sự nguy khốn của Việt Nam với chế độ độc đảng, độc quyền khi một nhóm người có thể tự định cái quyền muốn làm gì cũng được, quyết định thế nào cũng được trên vận mệnh của đất nước cùng số phận của 80 triệu con người. Khi nói Đành Rằng và Nhưng, chắc tướng Vĩnh đã hiểu hơn chúng ta là 15 ông của Bộ Chính Trị muốn làm gì, quyết định thế nào cũng được thì không thể có chữ “nhưng”, vì dân với dư luận có là cái gì trước quyền uy tuyệt đối của những ông vua Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, và Nguyễn Phú Trọng

Vì thế chúng ta hiểu thêm vinh quang của đảng là đảng có toàn quyền đem quân Tàu vào chiếm lĩnh Tây Nguyên, đem quân Tàu vào chiếm giữ những kỹ nghệ trọng yếu hay nói gọn hơn là Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam có toàn quyền bán nước vì lợi ích của tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng Sản.

Dân Việt có thấy không? Đảng Cộng Sản đã tạo ra hai cuộc chiến tranh nhân danh giải phóng dân tộc, hy sinh mấy triệu người, xẻ dọc Trường Sơn, chiếm cho được miền Nam để cuối cùng đưa nước vào vòng lệ thuộc Tàu, dìm 80 triệu dân Việt vào kiếp nô lệ Tàu.

Trước tình thế đang diễn ra, chúng ta hiểu nếu không tạo được sự kết hợp quật khởi của toàn dân mà chỉ có những tiếng nói cá nhân thì mai đây tất cả sẽ chẳng còn gì khi quân Tàu đặt xong xiềng xích, gông cùm trên đất nước Việt Nam.

Sự im lặng khinh dân của đảng Cộng Sản nói lên quyền uy tuyệt đối của bạo quyền, còn chúng ta, những con dân Việt có thể tiếp tục cúi đầu nuốt hận, im lặng để nhìn cái chết của chúng ta cùng với cái chết của đất nước hay không?

Việt Dương


nhan0912@yahoo.com